PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 526 - Chương 530

Chương 526: Bài ca phúng điếu (2)

Nhất là Lý Khỏa Nhi. Nếu như đổi quần áo và trang sức của Lý Tiên Huệ và cột búi tóc lên, quả thật giống như Mặc Y cùng Tử Địch vậy, khó biện thật giả.

Các nàng chính là mẫu thân và muội muội của Lý Tiên Huệ.

Trong lòng Tần Tiêu không tự chủ thầm nghĩ: Tiên nhi rất bảo vệ em gái này, càng không cần nói tới mẫu thân... Ta, nếu ta giết các nàng, vậy thì...

Đường quân rống to lên.

- Đại tướng quân, giết các nàng!

Giết các nàng!

Vi hậu cùng Lý Khỏa Nhi sợ hãi phát run, mặt đầy nước mắt, chờ đợi Tần Tiêu tuyên án.

Vì cái gì. Tại sao có thể như vậy? Tần Tiêu cảm thấy giận dữ hét lên: Các nàng cũng là thân nhân của ta, ta làm sao đối mặt khi xong việc đây! Tiên nhi... Ngươi sẽ tha thứ cho ta chứ?

Lý Khỏa Nhi giãy giụa khỏi hai tay của Vi hậu ôm nàng, bò tới trước mặt Tần Tiêu, kinh hãi nói ra:

- Tần, Tần Tướng quân. Khỏa nhi biết sai! Ta, ta còn trẻ, ta không muốn chết! Cho dù làm nô tỳ. Khỏa nhi chỉ cần sống sót. Đại tướng quân, ngươi tha ta một mạng, tha ta một mạng được chứ?

Vi hậu lập tức kêu to lên:

- Khỏa nhi, ngươi chớ ngu! Nên dứt khoát chịu chết cho xong!

Đúng lúc này đội ngũ Lý Long Cơ đột phá Đại Minh cung Đan Phượng môn, cũng chạy qua bên này; Lý Tự Nghiệp mang theo một đội mạch đao thủ, cũng chạy đến Lăng Yên các tiếp ứng Tần Tiêu.

Lý Tự Nghiệp nhìn thấy tình cảnh tước mặt, lập tức hiểu khổ tâm của Tần Tiêu, không khỏi cắn răng một cái, xông thẳng qua phía trước, cũng không nhiều lời nói giơ đao chém Vi hậu trước.

Lý Tự Nghiệp cũng không dám đi nhìn mắt Tần Tiêu, chỉ lo chém đầu Vi hậu, sau đó giao cho tiểu tốt bọc đầu của nàng ta.

Lý Khỏa Nhi lập tức sợ tới mức khóc lên, nước mũi nước mắt giàn giụa, chưa từ bỏ ý định quỳ trước mặt Tần Tiêu, dập đầu như bằm tỏi kêu khóc nói:

- Đại tướng quân, ta chỉ là tiểu nữ tử không hiểu chuyện, ngươi tạm tha ta lần này đi. Ta nguyện ý làm nô tài, phục thị ngươi cả đời...

Mặc Y tâm không đành lòng, nhẹ nhàng tiến đến bên tai Tần Tiêu:

- Có lẽ tha cho nàng một mạng, dù sao cũng không thành khí hậu... Dù sao là muội muội của Tiên nhi nha...

Tần Tiêu hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại, nhẹ giọng nhưng quả quyết nói một tiếng.

- Trảm!

Lý Tự Nghiệp không nói hai lời, đi tới trước người Lý Long Cơ, chạy đến trước mặt Lý Khỏa Nhi nhắc nàng lên, một đao chém làm hai đoạn.

‘PHỐC’ một tiếng, tâm của Tần Tiêu giống như bị vặn mạnh, lông mày nhíu lại.

Tuy Lý Khỏa Nhi cùng Lý Tiên Huệ lớn lên rất giống, nhưng Tần Tiêu cũng không có xử trí cảm tình như Lý Tiên Huệ.

Chỉ một đao kia chém xuống thì trong đầu như hiện ra gương mặt Lý Tiên Huệ, đó là gương mặt sầu khổ.

Mẫu thân cùng muội muội giết phụ thân bằng thuốc độc; sau đó hai nàng chết trong tay nam nhân của mình... Loại chuyện này làm cho nàng chịu được?

Tâm của Tần Tiêu âm thầm đau đớn, lo lắng cho Lý Tiên Huệ, lo lắng và nhớ nàng, so với dĩ vãng bất luận lần nào cũng mạnh hơn, hiện tại nhiều ra một cảm giác áy náy.

Mặc Y cơ hồ cúi đầu không nhìn, nhẹ nhàng lui về phía sau vài bước, cũng không đi phiền Tần Tiêu.

Trong lòng Tần Tiêu đột nhiên trở nên rất loạn rất loạn.

Xem ra tất cả đều chấm dứt. Vi hậu một đảng đều bị tru diệt; bản thân mình dựa vào vũ dũng và vũ trang trợ giúp Lý Long Cơ chính biến thành công. Tất cả đã tốt đẹp.

Nhưng mà thời điểm này hắn cảm thấy nội tâm vắng vẻ. Giết hết người Đột Quyết, trong nội tâm có thành tựu và vui mừng. Hôm nay chính biến giết đều là người Đường, đầu thân Vi hậu cùng Lý Khỏa Nhi đã chia lìa, nói cho cùng chỉ là nữ tử trói gà không chặt.

Vì cái gì, chuyện này tại sao đi tới nước cực đoan như vậy?

Những nữ nhân đáng giận, đĩ đực, gian thần, chẳng lẽ không nghĩ tới ngày hôm nay sao?

Không nên dùng vô tận máu tươi cùng giết chóc để chấm dứt dã tâm bừng bừng của bọn họ...

Chớ nên sanh ra trong gia đình đế vương, Tiên nhi, ngươi lựa chọn là đúng. Nhìn qua cung điện hào hoa tráng lệ, tràn đầy lạnh lùng cùng phản bội, tàn sát cùng huyết tinh.

Đột nhiên Tần Tiêu hoài niệm sinh hoạt trước kia, chèo thuyền du ngoạn câu cá, nghe thê tử hát ca, dưới gối còn có nhi nữ... Ta cũng là người, hơn nữa là người thế kỷ hai mươi mốt, ta có đạo đức và lương tri... Tiên nhi, ngươi tha thứ cho ta không? Sẽ?

Loạn, rất loạn... Sau đại chiến thì tâm của Tần Tiêu giống như bị đạp nát, trở nên mất trật tự không chịu nổi.

Tràng diện lập tức trở nên im ắng, không có hoan hô và rống to, tất cả tướng sĩ nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu mà ngơ ngác, nhìn sắc mặt của hắn quỷ dị, cảm giác không hiểu thấu.

Sau lưng có tiếng vó ngựa truyền tới, đại quân tránh ra một lối đi, Lý Long Cơ mang người tiến đến, một thân đầy máu, giống như từ địa ngục đi ra.

Lý Long Cơ nhìn thi thể trên đất, nhìn lại Tần Tiêu có chút ngây ngốc, lập tức hiểu được, thúc ngựa đi đến bên người Tần Tiêu nói khẽ:

- Việc đã đến nước này, Tần đại tướng quân chớ suy nghĩ quá nhiều. Còn muốn ngươi chủ trì đại cục.

Tần Tiêu khôi phục tinh thần lại, miễn cưỡng nói ra:

- Truyền lệnh, Sóc Phương quân phân bố chín môn sáu phố của Trường An, hiện tại bắt đầu giới nghiêm, có người nào dị động giết không tha. Sở vương điện hạ, hiện tại cũng nên đi thu bắt nghịch đảng rồi.

Lý Long Cơ hơi có chút bận tâm nhìn qua Tần Tiêu, thoảng qua gật gật đầu, nói khẽ:

- Đại ca, chuyện không do người, không sai ở ngươi. Tiên nhi nàng...

Vừa thấy sắc mặt Tần Tiêu dần dần vặn vẹo, Lý Long Cơ cũng sinh sinh dừng lại, khẽ thở dài một cái, cũng hạ lệnh:

- Cát Phúc Thuận, Trần Huyền Lễ, Lý Tiên Phù, các ngươi dẫn vạn kỵ lùng bắt tất cả nghịch đảng trong hoàng cung, người cả gan dám phản kháng giết không tha; Tiết Sùng Giản, ngươi dẫn theo người đi vào thành Trường An thu bắt đại thần nghịch đảng.

- Vâng!

Chúng tướng mang theo đội ngũ dưới trướng tán đi.

Lý Tự Nghiệp mang theo đầu Vi hậu cùng Lý Khỏa Nhi hiến cho Lý Long Cơ. Lý Long Cơ tiếp nhận bao vải, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Đại ca, đại sự còn chưa xong, chúng ta cùng đi gặp phụ vương và Thái Bình công chúa a, thỉnh bọn họ đi ra chủ trì đại cục.

Tần Tiêu thu hồi tạp niệm trong lòng, nói:

- Tốt, đi thôi!

Hoàng cung Đại Đường ngày xưa mỹ lệ xa hoa, hiện tại cũng chỉ còn khí tức khắc nghiệt.

Khắp nơi là máu tươi và tay chân cụt còn lại, thây chết đầy đường. Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi làm người ta buồn nôn. Giống như điêu khắc trên đất, những con đường đá nhuộm đầy máu tươi, trong những bụi cỏ nói không chừng còn có một ít đầu người và tay chân cụt nằm loạn xạ.

Hoàng cung như vậy trước kia có nhiều người mơ ước được tiến vào. Ca múa mừng cảnh thái bình trong cuộc sống, nơi này là cực lạc trần gian duy nhất trên đời, thịnh thế vinh hoa làm người ta thích thú; một khi động khởi binh thương thì Hoàng cung cũng hiện ra vẻ mặt tàn nhẫn của mình, làm cho tất cả mọi người sinh lòng sợ hãi, tránh còn không kịp.

Hoàng cung là ranh giới thiên đường cùng địa ngục -- trong lòng Tần Tiêu thầm than một tiếng, đây là định nghĩa mà hắn tìm được.

Chương 527: Tất cả chấm dứt (1)

Hai vạn thiết kỵ đi theo Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ, đi vào Thái Cực điện nhìn qua hơn ngàn Thiên ngưu vệ đang canh phòng, cũng không hề rút đao khiêu chiến, mà là chất phác và hoảng sợ không biết làm sao, nhao nhao ngây người tại chỗ.

Lý Long Cơ xuống ngựa đi lên mấy bậc thang, quỳ bái:

- Thần, Lý Long Cơ đến đây bái kiến bệ hạ!

Tần Tiêu ngồi ở trên ngựa, im lặng nhìn một màn này.

Lý Long Cơ, hẳn là ngươi cũng không tha người vô tội làm khôi lỗi như Lý Trọng Mậu hay sao?

Ba quân tướng sĩ im ắng, cũng giống như Tần Tiêu, lẳng lặng nhìn một màn trước mặt.

Sau nửa ngày Lý Trọng Mậu từ trong điện đi ra, sắc mặt còn mang theo vệt nước mắt.

Hắn thấy Lý Long Cơ quỳ gối trước bậc, liên tục không ngừng chạy tiến tới khom người nâng lên:

- Sở vương xin đứng lên... Ta, ta không phải Hoàng đế gì cả. Đừng hành đại lễ như vậy với ta.

Lý Long Cơ nghiêm nghị chấp tay nói:

- Bệ hạ cớ gì nói ra lời ấy. Quốc không thể một ngày không có vua, bệ hạ chính là Hoàng đế Đại Đường. Trong nội cung đại sự phương hưu sợ rằng bị quấy phá. Suy nghĩ vì an toàn của bệ hạ, thỉnh bệ hạ theo vi thần di giá, bảo vệ không sơ hở chút nào.

Lý Trọng Mậu đưa mắt nhìn qua Tần Tiêu và tướng sĩ như hổ lang kia, còn mang theo mấy phần ngây thơ, trên mặt lộ ra cô đơn cùng bất đắc dĩ, gật đầu nói:

- Được rồi. Nhưng là linh cữu tiên hoàng?

Lý Long Cơ vội vàng nói:

- Vi thần nhất định phái người trông coi cẩn thận, không có nửa điểm sơ xuất. Chỉ chờ quét dọn nội cung hoàn tất. Lại đến phát tang túc trực bên linh cữu tiên hoàng.

- Được rồi...

Lý Trọng Mậu yên lặng cỡi hiếu bào ra, đi xuống bậc thang.

Tần Tiêu có chút đờ đẫn vung tay lên, mấy sĩ tốt chạy vào cung tìm xa giá của Hoàng đế, thỉnh Lý Trọng Mậu ngồi lên đó. Sau đó lại mang theo Lý Tự Nghiệp và năm ngàn mạch đao thủ tiếp nhận Thiên ngưu vệ quần long vô thủ gác Thái Cực điện, chăm sóc linh cữu Lý Hiển.

Lý Tự Nghiệp quả thực như được đại xá, không ngừng mang người chạy tới Thái Cực điện.

Tuy hắn biết rõ Tần Tiêu chắc chắn sẽ không trách hắn cái gì, nhưng mà hắn đã lấy mạng mẹ vợ và em gái của vợ. Trong nội tâm cảm giác là lạ, hơn nữa hắn nhìn ra được, trong lòng Tần Tiêu cũng không được tốt, sắc mặt không phải quá tốt.

- Mắt không thấy tâm không phiền, ta vẫn nên cách lão đại xa một chút, miễn cho hắn vừa nhìn thấy ta lại nhớ tới chuyện thương tâm.

Lý Tự Nghiệp nghĩ như thế.

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ tùy tùng bên đế liễn. Mang Lý Trọng Mậu ra hoàng cung đi tới chỗ thập vương.

Bọn người Trình Bá Hiến, Vương Dịch và Vạn Lôi cũng dẫn người quét dọn chiến trường ở thành Trường An, giới nghiêm canh gác. Ra khỏi hoàng cung, từ đường Chu Tước tới chỗ thập vương, năm bước một cương vị mười bước một trạm canh gác, sát khí lạnh lẽo tràn ra.

Phủ Tương Vương.

Tương Vương Lý Đán mang theo con cái đi ra ngoài, cuống quít nghênh đón quỳ gối bên cạnh xa giá của Lý Trọng Mậu, đầu cúi xuống đất.

Lý Trọng Mậu cuống quít đi xuống xe nâng Lý Đán dậy:

- Hoàng thúc cứu quốc tế thế. Công lớn như vậy. Trẫm không tài không đức, sao dám thụ đại lễ của Hoàng thúc? Việc đã đến nước này, thỉnh Hoàng thúc trèo lên bảo đỉnh chủ trì thiên hạ, kế thừa giang sơn Đại Đường!

- Ah --

Lý Đán lập tức kinh ngạc kêu lên. Cũng không có đứng dậy, dập đầu nói:

- Thần tuyệt đối không dám làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy. Bệ hạ chớ cầm giang sơn xã tắc xem như trò đùa... Loại chuyện này tuyệt đối không được!

Lý Trọng Mậu khom lưng kéo Lý Đán, nhưng mà không kéo được, vì vậy thở dài một hơi nói:

- Hoàng thúc, trẫm tự biết tài đức nông cạn vô lực trị quốc; hôm nay Hoàng thúc bài trừ kẻ phản bội có công với xã tắc, vì thiên hạ yên vui; huống chi Hoàng thúc tài giỏi hơn ta ngàn lần, vì suy nghĩ giang sơn Đại Đường và vạn dân chúng, thỉnh Hoàng thúc ngàn vạn không nên từ chối!

Lý Đán hai tay run lên, kéo dài âm thanh:

- Thần -- tuyệt đối không dám!

Tần Tiêu ngồi ở trên ngựa, hờ hững nhìn qua một màn song Hoàng này, trong nội tâm lạnh lùng thầm nghĩ: Bày trò, thuần túy là bày trò. Người hơi hiểu biết thì trận chính biến này qua đi Lý Trọng Mậu chỉ là Ngụy hoàng đế trên danh nghĩa khẳng định không xuống được, bọn người Lý Long Cơ lưu tánh mạng của hắn cũng thuần túy là vì hoàng quyền vững vàng quá độ mà thôi. Xem khắp trong triều, còn có ai dám ngồi lên đế vị? Khẳng định chỉ có Lý Đán -- trước kia hắn được Võ Tắc Thiên cho ngồi lên đế vị, về sau lại cho Thái tử Lý Hiển, cũng không khác gì mang đế vị cho hắn lần nữa. Có lẽ Lý Đán không phải Hoàng đế phù hợp, nhưng nếu muốn người khác ngồi lên đích xác là làm không được.

Trình diễn được một nửa, Lý Long Cơ đi ra xong việc.

Hắn xuống ngựa đến quỳ gối trước mặt Lý Trọng Mậu nói ra:

- Bệ hạ, đại sự hôm nay quá lớn, đại sự như vậy chỉ có thể thương nghị sau. Hôm nay chỉ mong bệ hạ chủ trì toàn cục. Quốc không thể một ngày không có vua, bệ hạ không nên đưa đẩy!

- Ai...

Lý Trọng Mậu không thể làm gì cảm thán một tiếng:

- Đã như vầy, vậy được rồi. Hoàng thúc xin đứng lên, Sở vương xin đứng lên.

Nhị vương đứng dậy xin mời Lý Trọng Mậu đi vào trong phủ Tương Vương. Tần Tiêu đem hai vạn thiết kỵ bảo vệ chung quanh phủ Tương Vương, vây quanh như thùng sắt.

Sau khi bận rộn xong việc, Tần Tiêu rốt cục thở dài một hơn, ngẩng đầu nhìn qua bầu trời, đã có tia nắng ban mai hiện ra ở phương đông.

Chỉ một đêm thiên hạ Đại Đường sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Tần Tiêu khổ lo nửa nọ nửa kia nhếch miệng. Bất đắc dĩ nói nhỏ:

- Lại là chính biến, rõ ràng lại có ta...

Mặc Y cùng Quách Tử Nghi đi tới bên cạnh Tần Tiêu, nhao nhao nghe rõ ràng, trong nội tâm lại cảm khái.

Nửa giờ sau Lý Long Cơ mới từ phủ Tương Vương đi ra ngoài, sau lưng còn đi theo một người, Tần Tiêu nhìn quen mắt -- lại là Trương Cửu Linh.

Tần Tiêu và ba người xuống ngựa nghênh đón Lý Long Cơ. Trương Cửu Linh nhìn Tần Tiêu chắp tay bái lễ:

- Đại tướng quân từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ!

- Rất tốt.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Lợi hại nha. Trương Cửu Linh. Tất cả mọi chuyện là do ngươi mưu lược cả, quả nhiên là nhân tài.

- Sao dám nhận!

Trương Cửu Linh ngày xưa tiêu sái hào phóng, nhưng bây giờ ít đi ngạo mạn nhiều hơn một phần rụt rè:

- Đại tướng quân mới được là mấu chốt thành bại. Cửu Linh chỉ là lý luận suông, cần gì tiếc nuối...

Lý Long Cơ khẽ cười cười:

- Nhị vị đều là đại công thần cả, không cần thổi phồng khách sáo. Bận rộn một đêm chắc mệt rồi, theo ta tới quý phủ nghỉ ngơi nhé?

Dứt lời còn nhìn qua Tần Tiêu vui vẻ nồng đậm.

- Cung kính không bằng tuân mệnh.

Tần Tiêu cười cười, nhìn đám người sau lưng nói:

- Tử nghi, Trường Phong, phủ Tương Vương đề phòng không được buông lỏng. Ta sẽ phái người tới thay đổi canh gác cho các ngươi.

- Đại tướng quân yên tâm!

Tần Tiêu cùng Mặc Y dắt ngựa, cùng Lý Long Cơ Trương Cửu Linh đi cùng nhau, đi qua phủ Sở vương. Đi vào trong phủ, sớm có người hầu nghênh đón tiếp nhận ngựa, Trương Cửu Linh cùng Lý Long Cơ rỗi rãnh phiếm vài câu, thức thời cáo từ mà đi.

Chương 528: Tất cả chấm dứt (2)

Tần Tiêu nhìn qua bóng lưng Trương Cửu Linh. Không khỏi nói ra:

- A Man, người này thật bất thường!

- Cũng không biết làm sao!

Lý Long Cơ đắc chí vừa lòng mỉm cười:

- Nhưng mà mỗi chuyện cân nhắc rất cẩn thận, tâm tư cùng tài trí bậc này có thể so sánh với đại ca.

- Vô nghĩa!

Lý Long Cơ cười lên ha hả. Nơi này không có người ngoài, hắn kéo tay Tần Tiêu đi vào nội đường.

- Đại ca đại tẩu mau về phòng, nghỉ ngơi cho tốt đi!

Vừa mới bước vào trong phòng. Lý Long Cơ không ngừng bảo người chuẩn bị rượu tiệc, còn an bài hai người đi tắm rửa thay quần áo. Sau khi tắm xong Tần Tiêu cùng Mặc Y đều cởi bỏ chiến bào huyết tinh, một thân nhẹ nhõm ngồi trong phòng yến hội.

Lý Long Cơ rót rượu cho Tần Tiêu cùng Mặc Y, vừa nói:

- Đại ca dường như đang suy nghĩ những tâm sự kia? Chuyện cho tới bây giờ, thực không cần quá băn khoăn. Đại tẩu ngươi cứ nói đi?

Mặc Y lạnh nhạt cười cười:

- Ta chỉ là nữ lưu. Làm sao có kiến thức?

Tần Tiêu nhìn qua một bàn cao lương mỹ vị mà không muốn ăn, cầm lấy một chén rượu uống cạn, lại cảm thấy đắng chát. Có chút bất đắc dĩ mỉm cười nói:

- Kỳ thật lại nói tiếp cũng không phải chuyện gì quá lớn. Cho dù ta không động thủ thì Vi hậu cùng Khỏa nhi cũng có vận mệnh như vậy. Nhưng mà ta chỉ nghĩ tới Tiên nhi. Nghĩ tới cảm thụ của nàng, trong nội tâm bị đè nén mà sợ hãi. Không có bằng hữu tâm sự.

- Người chồng tốt, nam nhân tốt!

Lý Long Cơ có chút trêu tức dựng ngón cái tán thưởng Tần Tiêu, cười hắc hắc nói:

- Trách không được bên người mỹ nữ như mây!

Tần Tiêu da mặt hơi run lên, dở khóc dở cười trừng Lý Long Cơ:

- Có thể so với ngươi sao?

Mặc Y ở một bên cười yếu ớt tự lo lấy rượu và thức ăn, cũng không trả lời.

Nói chuyện phiếm sau một lúc, Lý Long Cơ cũng thở dài một hơi:

- Lại nói tiếp, tuy đã chết rất nhiều nười, trong lòng của ta buồn bực đáng sợ. Nhưng mà bây giờ vì tẩy trừ thiên hạ, thiên hạ khí tượng đã đổi mới hoàn toàn, Đại Đường ta sẽ thoát thai hoán cốt. Vừa nghĩ đến đây, ta vẫn nghĩ chết chóc và hi sinh như vậy là rất đáng giá.

Tần Tiêu cười nhạt:

- Đúng là như thế, thời điểm giết người Đột Quyết ta chỉ cảm thấy tức giận và thống khoái. Nhưng mà đánh trận hôm nay ta không có cảm giác thành tựu, cảm giác mình là gia súc không nhân tính, đem vinh quang của bản thân đặt lên tính mạng của người khác.

- Ồ, lời nói không nên nói như vậy...

Lý Long Cơ vội hỏi:

- Đại ca ngươi nghĩ lại xem, nếu không có ngươi thống khoái hạ sát thủ, sẽ có thêm những người khác bị lâm nạn trong tay bọn chúng, thậm chí cả thiên hạ sẽ bị tai họa. Hi sinh một ít người cứu vãn đại đa số, đây không phải vương đạo sao?

- Có lẽ vậy!

Tần Tiêu lạnh nhạt cười khổ:

- Giết người an người, giết thì cũng giết. Đạo lý này ta sớm hiểu rõ. Nhưng khi những chuyện này phát sinh chính thức ta mới phát hiện con người cũng không phải gỗ đá, muốn làm ra ý chí sắt đá bất vi sở động thật rất khó.

Lý Long Cơ cười ha hả vài tiếng, thần sắc bất cần đời cũng dần dần lui đi, đổi lại giọng điệu nghiêm túc:

- Kỳ thật, ta bội phục nhất đại ca đấy, không phải ngươi trí tuệ cao bao nhiêu cùng bao nhiêu võ công thần kỳ, mà là tính tình rộng rãi. Thái tử từng nói, đại ca cái gì cũng tốt, chỉ có tâm không đủ hung ác. Có thể trong mắt của ta, đại ca ưu điểm lớn nhất cũng là điểm này. Là tính tình ngươi có tha thứ và bác ái.

- A --

Tần Tiêu cười rộ lên:

- A Man, ngươi nếu không có việc gì làm, ngược lại ta có việc cho ngươi đấy.

- Cái gì?

- Thầy tướng số.

Tần Tiêu cười:

- Nếu ngươi đã nói được như vậy thì chắc kiếm nhiều bạc lắm đấy?

Ba người đều cười rộ lên, hào khí cuối cùng vẫn thư hoãn một ít, Tần Tiêu cũng dần dần đem chuyện không vừa lòng vứt đi, cảm thấy dần dần thoải mái.

Lý Long Cơ nói ra:

- Vừa rồi hồi phủ ta đã quỳ trước mặt phụ vương thỉnh tội. Không ngờ phụ vương ôm ta khóc lớn, nói với ta nói: 'Hoàng cương mất chính, xã tắc bất hạnh, hạnh được con ta động thân đi ra bình định lập lại trật tự, thật sự là tổ tông thần minh phù hộ, trời ban tam lang tại thiên hạ Lý Đường!'.

Tần Tiêu cười nói:

- Không thể tưởng được, gần đây Tương Vương vững như bàn thạch lại có thời điểm kiềm lòng không được. Xem ra, trong lòng của hắn kỳ thật vẫn tâm lo như lửa đốt, nhưng vẫn cố kỵ không có biện pháp tốt. Chúng ta như vậy mạo mạo thất thất làm một chuyến, ngược lại đánh bậy đánh bạ hoàn thành chuyện tốt.

- Nói gì vậy, làm sao lại là ‘đánh bậy đánh bạ’ đấy?

Lý Long Cơ cực kỳ bất mãn nói ra:

- Rõ ràng là tỉ mỉ bày ra, bố cục hợp lý, trí dũng cùng sử dụng một lần mới chính biến a? Đại ca chớ làm thấp mình.

Tần Tiêu cười rộ lên.

- Ta chỉ là tay chân. Có làm thấp cái gì đâu?

- Khốn kiếp! Ta càng ngày càng không chịu nổi ngươi!

Lý Long Cơ kêu to lên:

- Đã biết rõ 'trang Bức'! Trang cái lông! Uống, uống chết ngươi!

Dứt lời liền đem bầu rượu nhét vào trong ngực Tần Tiêu.

Trong bữa tiệc lại cười ha hả, Lý Long Cơ vỗ vỗ tay, gọi thêm mấy ca vũ tới, bắt đầu ca múa.

Tần Tiêu nhìn những người này, nghe những khúc thế này không quen. Lúc ở sa trường giết người như ngóe, lập tức cảm thấy những ca vũ này thật nhàm.

Qua trong chốc lát, Lý Long Cơ nói ra:

- Chỉ đợi tiêu diệt toàn bộ nghịch đảng, bệ hạ có lẽ sẽ đem ngôi vị hoàng đế truyền cho phụ vương ta, rốt cuộc thiên hạ Đại Đường cũng an định lại. Đại ca ngươi cư công chí vĩ, ban thưởng quan tước đích thị là không ai bằng.

- Ta không sao cả, làm quan bao nhiêu cũng làm làm công cả.

Tần Tiêu thâm ý nhìn qua Lý Long Cơ:

- Ngươi sẽ là thái tử sao?

Lý Long Cơ mặt không đổi sắc cũng không động dung, tự lo uống rượu trầm mặc không nói.

Vài ngày sau, trong thành Trường An đã hoàn thành đại thanh tẩy. Từ triều đình đến quân đội, lại tăng thêm nhiều vong hồn, tất cả đều là tàn đảng ủng hộ Vi hậu cùng Võ Tam Tư.

Tần Tiêu dẫn Tả uy vệ, theo như luật lệ đóng giữ ngoài thành Trường An mười dặm.

Lý Long Cơ tạm thời tiếp nhận Nam nha, phụ trách hoàng thành cấm vệ, Bắc nha thì là do giám quốc Tương Vương Lý Đán tạm thời kiêm nhiệm.

Chỗ có chuyện đều thập phần tinh tường, một hoàng đế, thái tử mới miêu tả sinh động.

Sau đại thanh tẩy có diện mạo mới, giống như cắt sẹo thì thịt mới sinh ra, tuy rất đau, rất chướng mắt, nhưng mà vẫn còn có hy vọng. Một đôi hổ tử phối hợp, mặc kệ ở phương nào mà nhìn đều hơn hẳn Lý Hiển cùng Lý Trọng Tuấn. Quan trọng hơn là, bọn họ không có ngăn cách, càng không có Vi hậu, An Nhạc công chúa tồn tại.

Theo lý thuyết, Lý Thành Khí mới là con trai trưởng của Tương Vương, lẽ ra tương lai tiếp chưởng đông cung, kế nhiệm hoàng trữ.

Thế nhưng mà lão đại nhân từ trung hậu, quỳ rạp trước mặt Tương Vương rơi nước mắt năn nỉ Tương Vương, lập Lý Long Cơ làm thái tử, nhưng mà Tần Tiêu cũng rất bội phục Lý Thành Khí. Lý Đán có ba đứa con, hơn nữa công cao, chuyện này thập phần tương tự với Lý Thế Dân.

Chương 529: Hoàng Thành Ngự Suất Ti (1)

Mấy huynh đệ bọn họ trước kia hòa hợp thân mật, đã là câu chuyện trong kinh thành được mọi người ca tụng. Lý Thành Khí cũng cũng thông minh và tự hiểu mình như đại ca Lý Thế Dân là Lý Kiến Thành. Dựa theo nguyên lời của hắn nói, Đại Đường lúc này càng cần nữa một thái tử ‘tài giỏi, anh minh’, mà không phải là người chỉ dựa vào thân phận mà vô năng. Mặc dù Tam đệ đối với đại ca không tồn tại khúc mắt bất mãn gì, nhưng mà đối với sơn hà xã tắc lại không tốt.

Cứ như vậy, Lý Long Cơ thuận lý thành chương biến thành thái tử.

Đã hơn một năm Tả uy vệ không có yên tĩnh, sau khi xây xong doanh trại, rốt cục cũng thở dài một hơi. Bước vào Trung Nguyên đã vung đao với người nhà, giống như trái tim treo trên cao, bây giờ thì an tâm rồi.

Đại quân nghỉ ngơi và hồi phục, Tần Tiêu cũng được thanh nhàn, trốn ở trong soái trướng ngủ say như chết. Chuyện gì cũng bỏ qua. Lý Trọng Mậu hạ một đạo thánh chỉ khôi phục chức Đại tướng quân Tả uy vệ cho Tần Tiêu. Tuy chỉ là hình thức, nhưng cũng đạt được ‘chính thức tán thành’.

Tỉnh lại, Tần Tiêu duỗi lưng mỏi, cảm giác thể lực và tinh lực mất đi cuối cùng đã quay về với mình. Mặc Y đã sớm tỉnh lại, thay Tần Tiêu mang nước ấm, đánh răng rửa mặt, thân thể tỏa sáng.

Hai người lẳng lặng ngồi trong soái trướng, ăn đồ ăn và nói chuyện phiếm.

Cơm xong. Mặc Y có chút bận tâm lắc cổ tay của Tần Tiêu:

- Mấy ngày nay ngươi buồn bực à? Nếu không ta và ngươi đi dạo nhé, giải sầu cũng tốt.

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt ôn nhu của Mặc Y, không đành lòng cự tuyệt, nói:

- Tốt!

Hai người cưỡi ngựa ra khỏi quân doanh, đi qua hướng đông bắc.

- Lão công. Ta có chút lo lắng...

Mặc Y giống như hạ quyết tâm vậy, đem lời trong lòng nói ra.

- Lo lắng cái gì?

- Lo lắng lão công mũi nhọn quá lộ. Làm người ta ghen ghét.

Mặc Y nói ra:

- Ta chỉ là nữ lưu, không hiểu đạo làm quan và chuyện triều đình. Nhưng mà lúc này ta cảm thấy được lão công đã đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, cơ hồ tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào ngươi. Cái này cũng không được rồi?

- Ha ha, đúng vậy a.

Tần Tiêu nhàn nhạt cười khổ:

- Thế nhưng nhũng chuyện này ta không có biện pháp gì cả. Ta cũng là thân bất do kỷ. Vận mệnh rất biết hay nói giỡn, giống như lựa chọn ta làm những việc này. Khiến cho cây to đón gió. Lão bà ngươi nghĩ lại xem, vốn chúng ta đánh bại Đột Quyết chiến thắng trở về là chuyện thích ý cỡ nào. Thế nhưng mà Vi hậu đám người kia nhìn không vừa mắt, không muốn bỏ qua cho ta.

- Lấy binh quyền của ta và ném tới Thao Châu làm đô đốc. Kế tiếp ta trở thành tướng quân không binh. Còn không phải mặc người ta chém giết? Không nói tới tùy tiện cho tội danh mưu hại, chỉ ném ta tới chỗ chim không thèm ỉa cũng đủ khổ rồi, cho dù bọn họ chịu thả ta một mạng, ta đời này xem như xong, mơ tưởng có thời gian an nhàn là không thể nào.

- Hơn nữa ở Giang Nam có đám người Tiên nhi đang chờ, ta cũng vô lực đi bảo hộ. Vì vậy ta không có lựa chọn, chỉ có thể bí quá hoá liều. Hoàng đế bị thí giết, Lý Long Cơ xuất hiện, cũng là thiên ý, vận mệnh được an bài như thế. Sau đó sao, ta giống như con trâu bị kéo mũi dắt đi vậy.

- Ai...

Mặc Y nhẹ giọng thở dài:

- Lão công, kế tiếp ngươi làm thế nào đây? Xem thấy tình thế này Tương Vương có lẽ sẽ làm hoàng đế, Lý Long Cơ nhất định là thái tử. Lão công mang binh đánh giặc mạnh như vậy, thủ hạ quân tốt cũng chỉ nghe theo ngươi, có thể làm bọn họ đố kỵ hay không?

Tần Tiêu chậm rãi lắc đầu:

- Nói thật, trong lòng của ta cũng không biết. Tình bạn, hoặc là nói tình huynh đệ kết nghĩa, trước mặt lợi ích chính trị là không đáng nhìn nhất. Giống như một cái quần lót, ai cũng có thể dễ dàng kéo nó xuống.

Mặc Y mặt đỏ lên, không khỏi cười nói:

- Ngươi ví von thật khiếm nhã!

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Cũng không phải là sao, không sai biệt lắm thì thử xem!

Cảm thấy hồi tưởng lại, mấy ngày nay trừ đánh giết bận rộn ra, còn tâm sự nặng nề, trên giường thì lo ngủ o..o..., đều không có ‘vuốt ve an ủi’ Mặc Y qua.

- Nếu không...

Mặc Y có chút tâm thần bất định nói:

- Lão công không cần binh quyền nữa, hoặc là dứt khoát từ chức Đại tướng quân a. Giống như một năm trước, chúng ta trở lại Giang Nam đi, sống qua quãng đời thanh nhàn. Mặc Y lắm miệng, chỉ hy vọng lão công đầu tiên có thể bình an đấy, không cần có nguy hiểm gì mới tốt.

- Ha ha, lão bà tốt, ta biết rõ ý của ngươi.

Tần Tiêu cười khẽ:

- Binh quyền thứ này công dụng trong triều rất tốt, giống như một con dao hai lưỡi. Binh quyền quá nặng, uy vọng quá cao, công cao chấn chủ chính là đại phiền toái; trái lại, nếu như ngươi là một tư lệnh không có quân, đây chẳng khác gì con gà chờ bị bóp cổ, có cũng được mà không có cũng không sao.

- Ngươi chớ xem thường trong tay của ta bây giờ có mấy vạn đại quân, trú đóng ở đây nhìn thì vô sự không làm gì, nhưng mà hạch tâm của Đại Đường có thể không biết sao? Chính biến lớn như vậy làm sao không có người đục nước béo cò? Có ta ở đây tọa trấn thống lĩnh phòng ngự thành Trường An, Lý Đán cùng Lý Long Cơ mới có thể an tâm lên đài. Chờ bọn họ ngồi vững vàng ngôi hoàng đế, ta trái lại chính là uy hiếp của bọn họ.

- Ha ha, chuyện bất đắc dĩ như vậy đấy. Có lẽ không phải ra từ đám bọn hắn bổn ý, nhưng là sự thật tổng hội hướng phương diện này diễn biến còn chờ xem, đợi đến lúc Tương Vương đăng cơ đại sự an định lại thì chi Sóc Phương quân khẳng định bị giải thể, Tả uy vệ tướng sĩ cũng bị dung hợp tới các nơi. Sau đó sao, đổi Tả uy vệ hoàn toàn mới xuất hiện. Thế nhưng mà những người tham gia quân ngũ đã không phải là đám người lúc trước, sẽ không trung thành với ta...

- Thật phức tạp...

Mặc Y cau mày:

- Ta chỉ biết là lão công phải cẩn thận một chút mới được. Tuy ngươi và Sở vương là huynh đệ kết nghĩa, thế nhưng mà người thân trong hoàng cung tự giết lẫn nhau, huống chi là kết nghĩa chứ?

Tần Tiêu cười cười, không có trả lời Mặc Y, trong nội tâm suy nghĩ nói: Mặc Y nói đúng.

‘Kết nghĩa’ không dùng được. Trước kia sống phóng túng tùy ý. Ở chung cực kỳ hòa hợp cơ hồ có thể mặc chung quần; nhưng mà một khi sinh ra xung đột chính trị... Cũng không phải người ngây thơ, đến lúc đó ai còn thực sự xem chuyện này là thứ quan trọng?

Cho nên, ta chỉ có thể tranh thủ bảo trì mặt trận thống nhất với Lý Long Cơ. Về phần nên thống nhất chiến tuyến thế nào thì đường còn dài và tương lai quá xa.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện. Bên ngoài là một mảnh bình nguyên, nhìn thấy bãi cỏ non xanh. Hai con ngựa dừng lại ăn cỏ non. Hai người xuống ngựa đi ăn cơm dã ngoại, từ từ ngắm cảnh.

Đi dạo trong chốc lát, hai người ngồi lên tảng đá, không hề trò chuyện, bắt đầu anh anh em em khởi tình. Đang lúc tình ý đậm đặc thì ở xa xa truyền đến tiếng vó ngựa. Tần Tiêu nhìn qua là Phạm Thức Đức.

Chương 530: Hoàng Thành Ngự Suất Ti (2)

Tần Tiêu đứng dậy:

- Phạm tiên sinh, có việc gì thế?

- Nam nha Đại Đô Đốc, Sở vương cho mời.

- Đi Trường An?

- Sở vương đã đến trong quân.

Tần Tiêu dắt ngựa và cùng Mặc Y nhìn nhau cười khổ, trong nội tâm âm thầm nói: Thật sự là không được bình an.

Trở lại trong quân trại. Nhìn thấy Lý Long Cơ cầm một đạo thánh chỉ, thần sắc tràn đầy nghiêm túc và trang trọng.

- Năm ngày sau sẽ là đại điển nhường ngôi. Tần ái khanh phải làm tốt phòng ngự kinh thành, khâm thử!

Tần Tiêu tiếp chỉ nhìn thấy Lý Long Cơ cười không hảo ý. Tần Tiêu gọi mọi người lui xuống, nhìn hắn nói ra:

- Cười gì vậy, Đại Đô Đốc?

- Khục, cũng không có gì.

Lý Long Cơ ho nhẹ một tiếng, ra vẻ đứng đắn:

- Ngày hôm qua a, vì quan tước đại ca làm một chuyện, phụ vương ta cùng Thái Bình công chúa thương nghị hồi lâu, cuối cùng nhất quyết định...

Tần Tiêu thẳng tắp nhìn qua Lý Long Cơ, cũng không truy vấn. Lý Long Cơ đắc ý thừa nước đục thả câu, không ngờ Tần Tiêu toàn bộ không thèm chịu nể mặt mũi, có chút căm tức, căm giận nói ra:

- Quyết định Phong đại ca làm Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc.

- Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc?

Tần Tiêu cảm giác mới lạ.

- Đây là quan chức gì? Tại sao chưa nghe nói qua?

- Là tên mới, vị trí trên mười hai vệ Đại tướng quân, dưới Binh Bộ Thượng Thư, chính là Tam phẩm.

Tần Tiêu mỉm cười một tiếng:

- Không đến mức a, cho ta một cái tên mới? Cái này cái gì ‘Hoàng Thành Ngự Suất Ti’ nghe tên không khác gì Bắc nha Nam nha, làm những chuyện gì?

- Đúng đấy, đem Nam nha cùng Bắc nha chỉnh hợp thành, toàn bộ do ngươi tới thống lĩnh.

Lý Long Cơ chậm rãi nói:

- Lúc trước Thái Tông hoàng đế công cao xã tắc, thật sự là không có quan chức xứng với hắn, vì vậy mới mở Thiên Sách phủ, phong hắn làm Thiên Sách thượng tướng. Hiện tại đại ca cũng công cao vô lượng, mới mở Hoàng Thành Ngự Suất Ti, chậc chậc...

Tần Tiêu hơi nhíu mày:

- Ý của ngươi là, Hoàng Thành Ngự Suất Ti chính là thống lĩnh Vạn kỵ, Vũ lâm vệ, Thiên ngưu vệ, Đông cung lục suất?

- Đúng nha, chính là ý này!

Lý Long Cơ liên tục gật đầu:

- Nói được trắng ra một điểm, chính là đem toàn bộ võ trang kinh đô Đại Đường giao trong tay của ngươi.

Trong lòng Tần Tiêu chấn động, suy nghĩ kỹ: Đây tính là cái gì? Các ngươi đối với Tần Tiêu thực tín nhiệm như vậy? Đề phòng của kinh đô giao toàn bộ cho ta, nếu ta không cẩn thận dậm chân một cái, chẳng phải hoàng đế cũng phải coi trọng ta ba phần?

Cái này quá không hợp thói thường a! Không đúng, Tương Vương cùng Thái Bình công chúa hẳn không phải người xử trí theo tình cảm. Nha môn căn bản không phải là nơi cân nước bọt nha? Ta là Đại Đô Đốc, có thể có chức vị giống như ‘Thái tử Thái sư’ gì đó không, tên tuổi khá lớn, thực quyền đều không có?

Lý Long Cơ nhìn qua sắc mặt Tần Tiêu biến ảo, không khỏi cười rộ lên:

- Ta biết rõ đại ca đang suy nghĩ gì. Vốn Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc là do người hoàng tộc được tín nhiệm nhất đảm nhiệm. Nhưng mà ta đã nói với phụ vương và công chúa, nha môn trọng yếu như vậy, đức, mới là trọng yếu nhất. Trước mắt mà nói, chức vị này trừ đại ca, không ai dám ngồi lên đâu.

- Ngươi đấy, ngươi sao không ngồi vào?

Tần Tiêu có chút tức giận nói ra:

- Không nên đặt ta lên đống lửa, ngươi tâm địa quá độc ác!

- Hắc, hắc hắc!

Lý Long Cơ cười rộ lên:

- Ta làm gì biết quân sự, ở trong quân không có uy vọng gì. Lại nói, đại ca ngồi cùng tiểu đệ làm có gì khác nhau?

Tần Tiêu nhìn qua vẻ mặt cười giả tạo của Lý Long Cơ, cũng cười rộ lên.

Hai người cứ như vậy hiểu nhau, Tần Tiêu cảm giác đây quả thật là ‘cấu kết với nhau làm việc xấu’.

- Nam nha và Bắc nha thì sao? Còn thiết hai nha môn mới sao?

- Vẫn có.

Lý Long Cơ nói ra:

- Lúc này người chính biến có công, đều có phần thưởng. Đại ca dưới trướng Lý Tự Nghiệp, đề thăng làm Tả uy vệ Đại tướng quân; Vạn Lôi, Vạn kỵ tướng quân. Vương Dịch Hữu uy vệ Đại tướng quân, Trình Bá Hiến Bắc nha Đại Đô Đốc.

- Bà mẹ nó!

Tần Tiêu trách mắng, lần này Lý Đán thật hào phóng, những thủ hạ dưới tay của mình tăng quá mạnh:

- Vậy Nam nha Đại Đô Đốc thì sao?

Lý Long Cơ cười mỉa:

- Cũng không thể cho ngươi chiếm hết chỗ tốt a? Nam nha Đại Đô Đốc, Tiết Sùng Giản. Đây là biểu đệ tốt của ta, con của Thái Bình công chúa. Còn có Cát Phúc Thuận, Trần Huyền Lễ, Lý Tiên Phù, cũng phân biệt làm Vũ lâm vệ cùng Thiên ngưu vệ Đại tướng quân.

- A, không tệ a!

Tần Tiêu cười nói:

- Chia của rất đều.

- Còn có một việc, ta muốn thương lượng với đại ca một chút.

Lý Long Cơ thần sắc trở nên mười phần vụn vặt.

- Ngươi muốn làm gì?

Tần Tiêu nghĩa chính nghiêm khắc, chỉ sợ hắn đánh chủ ý bậy bạ gì.

- Ngươi khẩn trương cái lông!

Lý Long Cơ cười to:

- Ta cũng không tìm lão bà của ngươi, thật là!

- Nói đi! Có chuyện gì thì đánh rắm đi.

- Hắc hắc!

Lý Long Cơ cười quái dị nói:

- Cũng giống như Hoàng Thành Ngự Suất Ti, Đông cung cũng trang bị thêm Lục suất Đại Đô Đốc, chính là thiếu nhân thủ. Ta muốn đem Hình Trường Phong...

- Không có thương lượng! Hắn cũng nguyện ý đi làm chức này, ngươi cũng không phải không biết.

Tần Tiêu nhanh chóng đánh gãy lời hắn, không lưu tình chút nào cự tuyệt ngay.

Lý Long Cơ đổi sắc:

- Ta đành phải cầu Quách Tử Nghi a! Sẽ không cự tuyệt chứ? Ta đây thực không sống nổi, quá thật mất mặt!

- Quả nhiên đủ gian!

Vài ngày về sau thịnh thế đại điển.

Trong hoàng cung đã bị thanh tẩy sạch sẽ, khôi phục khí phái cùng mỹ lệ ngày xưa.

Trong thành Trường An cũng dần dần khôi phục một ít sinh cơ, cuối cùng có chút cửa hàng mở cửa, thương nhân bị nhốt trong nhà mấy ngày đã sắp phát điên rồi, lúc này cũng chạy ra chợ buôn bán. Chợ phía tây cũng lần lượt khôi phục buôn bán, các loại thương hàng cũng tiến vào trong Trường An, giống như cung cấp sinh cơ mới cho tòa thành này.

Tuy một hồi chính biến huyết tinh làm cho người ta sợ hãi, nhưng mà dù sao không có quá nhiều dân chúng bị thương tổn, cuối cùng là vạn hạnh trong bất hạnh. Kẻ phản bội bị trừ, hiện tại đăng cơ là Tương Vương, các dân chúng trong lòng an ổn vài phần.

Trải qua máu và lửa tẩy lễ nên đế đô Đại Đường cũng tỏa sáng lên.

Tương Vương Lý Đán cả đời lên xuống bất định, rốt cục long trèo lên bảo đỉnh lần nữa trở thành hoàng đế, cải nguyên Cảnh Vân, đại xá thiên hạ. Thiếu đế Lý Trọng Mậu bị phế làm Ôn vương, tốt xấu gì cũng lưu một mạng. Mặt khác có công thần, Trương Thuyết, Lưu U Cầu, Chung Thiệu Kinh đều được trọng dụng quan tăng một cấp.

Trước lễ mừng năm mới bọn họ đều thỉnh quy điền về quê an dưỡng, bởi vì uy vọng rất cao, triều đình mới đang lúc dùng người, vì vậy lại bị triệu hồi về, đảm nhiệm Thiếu tử Thiếu sư, Tể tướng. Phương diện quân đội thì người của Tần Tiêu đều được trọng dụng, có thể nói là một tay che trời. Nam Bắc hai nha đều quy hắn thống lĩnh, hơn nữa còn có không ít thủ hạ đáng tin được đưa tới các vị trí quan trọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau