PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 521 - Chương 525

Chương 521: Binh phát Trường An (1)

Trung quân thiết kỵ áo giáp đầy đủ, đâu vào đấy chạy tới trước điểm tướng đài, cờ trống trong tay, lính liên lạc, đao phủ nhao nhao đến đông đủ. Lúc đầu nhìn thấy Tần Tiêu, những người này đều kinh ngạc không thôi; nhìn thấy Lý Tự Nghiệp đang run run, trong nội tâm hiểu rõ là Tần Tiêu giết trở về, nhao nhao lộ vẻ vui mừng, mấy ngày nay tới giờ, đi theo củi mục Thôi Thực sinh ra phiền muộn, trong lúc nhất thời hễ quét là sạch.

Có đôi khi tướng lãnh ở trong quân là có sĩ khí, chỉ đơn giản như vậy. Tuy nhiên Tần Tiêu còn chưa nói câu nào, nhưng mà Phượng Sí Lưu Kim Đang của hắn đã cắm ở trên đài, tất cả mọi người tâm đều phấn chấn. Trước kia huyết chiến sa mạc, hỏa thiêu Đột Quyết giống như mới ngày hôm qua. Chiến sĩ đều là người tâm huyết. Ai không muốn đi theo tướng quân đánh đâu thắng đó chứ?

Chuyện này không chỉ tính mạng được bảo đảm, càng là vì vinh dự sáng ngời!

Thôi Thực? Ngay cả áo giáp cũng không mặc, đao hắn cầm không chặt, hắn là ‘thi nhân’ phong hoa tuyết nguyệt, làm gì đánh giết liều mạng trên chiến trường chứ, quả thực là phế vật không bằng cứt chó.

Vạn Lôi, Phạm Thức Đức, Trình Bá Hiến cùng Vương Dịch mang theo tướng sĩ cao thấp của Tả vệ quân, toàn bộ đều tập trung vào điểm tướng đài. Biết rõ ý tưởng cho nên bọn họ đang xoa tay. Mới đầu đầu tháng hai, Tần Tiêu chọn thời khắc này xuất hiện thì bọn họ cũng gấp lên rồi.

Cùng lúc đó, Thôi Thực và hơn trăm tên Thiên ngưu vệ lạnh run vây quanh phế vật này, đang đi tới trước điểm tướng đài.

Thôi Thực đã sớm đổ mồ hôi lạnh, nghe được tiếng trống quân dồn dập. Giống như đập nát đường phát tài của hắn.

Hộ vệ trong quân đã sớm nhịn phế vật này lâu rồi. Không cần Tần Tiêu phân phó. Những tướng sĩ của Trương Nhân Nguyện, Tần Tiêu ở chung lâu ngày không chút khách khí quát lên. Rút trường thương vây kín hơn trăm người này lại.

Thiên ngưu vệ rút đao ra, vây quanh Thôi Thực chặc chẽ, trên mặt sợ hãi.

Thôi Thực cố hô to lên:

- Đại tướng quân! Tần đại tướng quân, chúng ta chuyện gì cũng từ từ nói!

- Nói con mẹ mày!

Lý Tự Nghiệp đem chùy lớn ném đi, đứng trên điểm tướng đài kêu to lên, vung vẩy đại đao:

- Chỉ cần chém đầu ngươi mới thống khoái!

Trung quân hộ vệ cũng kêu lên, Thôi Thực cùng Thiên ngưu vệ hoảng hốt thét lên. Còn kém đái ra quần.

- Dừng tay!

Tần Tiêu sau lưng quát lên:

- Cho hắn tới đây.

Lý Tự Nghiệp đằng đằng sát khí vọt tới bên dưới, người của Thiên ngưu vệ không ai không biết hung thần này, nhao nhao lui ra phía sau. Lý Tự Nghiệp không kiêng nhẫn khoát đao.

- Tránh ra!

Mấy Thiên ngưu vệ đứng đầu mồ hôi lạnh chảy ròng, sau đó đứng tránh ra hai bên.

Mấy người kia lập tức sợ tới mức kêu to một tiếng! Ném đao trốn qua bên cạnh. Bộc lộ Thôi Thực ở trung tâm.

Thôi Thực xanh mặt chỉ vào Lý Tự Nghiệp:

- Ngươi... Ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn tạo phản? Ta là mệnh quan của triều đình, là đại soái của Sóc Phương quân, ngươi không thể giết ta!

- Soái con mẹ mày, chỉ bằng mày mà cũng xứng!

Lý Tự Nghiệp giận dữ, một tay nắm cổ của hắn. Như xách con gà con đem Thôi Thực kéo lên điểm tướng đài.

Thôi Thực toàn thân bay bổng chột dạ, bản năng nghẹn ngào kêu to, còn kém ngất đi. Hơn trăm tên Thiên ngưu vệ biết rõ thế hiểm, ngoan ngoãn ném đao xuống, mặc cho đại quân vây kín.

Tần Tiêu phóng nhãn nhìn qua đại doanh Sóc Phương quân. Đêm khuya trong gió lạnh, vài dặm đại quân đèn đuốc sáng trưng giống như ban ngày. Chỉnh quân trại vẫn giống như cách của Trương Nhân Nguyện cùng Tần Tiêu còn ở, phân loại thành hai bên, môn hộ thông suốt. Trung quân là trước điểm tướng đài, ở đây có mấy ngàn thiết kỵ vây quanh, tất cả đều là thân tín của Tần Tiêu. Mỗi người trên mặt trừ hưng phấn còn có khắc nghiệt. Tuy bọn họ không biết xảy ra đại sự gì, nhưng chuyện Tần Tiêu làm ra thì tuyệt đối không nhỏ. Một hồi ác chiến giống như đang chuẩn bị đến gần. Những dũng sĩ này quen nhìn sống chết, hiện tại giống như cá mập ngửi được mùi máu tanh, máu trong người bắt đầu sôi lên rồi.

Một cổ hưng phấn khẩn trương vô hình đã ẩn ẩn bao phủ cả quân doanh. Ngay cả chiến mã cũng có cảm giác hưng phấn quen thuộc, có chút nôn nóng bất an phì phì trong mũi, đầu vai cơ bắp bắt đầu run rẩy, giống như đang tích lũy sức lực, chuẩn bị bắt đầu công kích chém giết.

Tần Tiêu sắc mặt tràn ngập trang nghiêm cùng ngưng trọng, cảm thấy lại Sóc Phương quân biểu hiện hài lòng, hào khí chiến đấu sôi sục. Xem ra một tháng này đám tiểu tử đã bị Thôi Thực làm tức giận muốn chết.

Trung quân nhường một lối đi, Hữu uy vệ Trình Bá Hiến cùng Vương Dịch mang cờ xí xuất hiện. Nhị tướng sải bước đi tới trước điểm tướng đài, ngay ngắn cúi đầu nói:

- Hữu uy vệ, toàn bộ bằng Đại tướng quân điều khiển -- Đại tướng quân, thỉnh hạ lệnh a!

Thôi Thực bị Lý Tự Nghiệp nắm cổ tuyệt vọng kêu to.

- Các ngươi dựa vào cái gì điều khiển bộ đội! Ấn soái trong tay của ta, các ngươi đang tạo phản đấy!

Lý Tự Nghiệp giận dữ, bàn tay dùng sức ‘răng rắc’ một tiếng giòn vang, xương sườn bên hông gãy vài cái, phế vật đau đớn kêu to lên, liều mạng giãy dụa, trong miệng không dám gọi bậy.

- Nhị vị tướng quân xin đứng lên!

Tần Tiêu tự mình tiến lên, nâng bọn họ dậy:

- Nhị vị tướng quân đại nghĩa, nguyện ý cùng Tần mỗ khởi sự, thật sự là Đại Đường chi hạnh, thiên hạ chi hạnh!

Trình Bá Hiến cùng Vương Dịch ôm quyền cúi đầu:

- Nào dám đảm đương! Toàn bộ bằng Đại tướng quân chủ trì!

Tần Tiêu thỉnh nhị tướng lên điểm tướng đài, nhìn qua Lý Tự Nghiệp nói ra:

- Thả hắn ra!

Thôi Thực rơi xuống mặt đất, lập tức co người lại, nằm rạp trên mặt đất kêu lên:

- Tần Tiêu. Ta với ngươi trước giờ không oán không thù, vì sao ngươi hại ta? Ta cũng chỉ phụng mệnh làm việc mà thôi!

- Im ngay, ngươi là súc sinh! Ngươi vì tiền đồ làm quan và vinh hoa phú quý của bản thân, theo bọn Vi hậu cùng Võ Tam Tư phản nghịch, mưu hại Trương Giản Chi và ngũ vương. Trung lương trong triều bị phế trong tay của ngươi còn ít sao?

Tần Tiêu lớn tiếng gầm lên. Làm cho Thôi Thức sợ tới mức run lên:

- Ngươi là tay sai, ta hỏi ngươi. Hoàng đế có phải đã bị Vi hậu độc hại mà chết?

Thôi Thực trừng to mắt, hoảng sợ nói:

- Ta, ta làm thế nào biết!

- Lý Tự Nghiệp. Chặt cánh tay của hắn xuống!

- Ah! -- ta nói, ta nói!

Thôi Thực sợ tới mức bò ra phía sau, lớn tiếng kêu lên:

- Vi hậu biết rõ bệ hạ thích ăn bánh, vì vậy cho thiện trường làm bánh ngọt Dương Quân, lại gọi ngự y Mã Tần Khách phối chế độc dược cho vào trong bánh, do An Nhạc công chúa hiến cho bệ hạ... Đem bệ hạ giết bằng thuốc độc trong nội cung.

Lời vừa nói ra tam quân xôn xao, tất cả tướng sĩ đều phẫn nộ gầm hét lên. Hận không thể hiện tại tiến vào trong cung xé bọn người Vi hậu. Nhìn qua Thôi Thực trước mặt càng tức giận, lập tức có mấy người muốn xông lên chém hắn.

Tần Tiêu phi thường hài lòng với kết quả này. Những lời này từ trong miệng hắn nói và trong miệng Thôi Thực nói hiệu quả quá khác biệt. Tự ngươi nói thì có người nghi hoặc không tin tưởng. Thôi Thực nói thì không có kẻ nào hoài nghi.

Chương 522: Binh phát Trường An (2)

Sóc Phương quân toàn thể tướng sĩ vào thời khắc này đã vặn dây thừng, cùng chung mối thù. Đây càng có lợi cho Tần Tiêu đi chỉ huy.

Tần Tiêu hai tay vung lên, trung quân xôn xao an tĩnh lại. Nhìn qua Tần Tiêu. Tần Tiêu dồn khí đan điền, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ. Sóc Phương quân đẫm máu biên cương, trung quân ái quốc! Xã tắc bất hạnh, hoàng cương mất thống! Yêu hậu Vi thị nghịch đảng, mưu sát hoàng đế ý muốn soán quốc, các ngươi đồng ý không?

- Không đồng ý!

Tiếng rống lớn như biển gầm, Thôi Thực sợ tới mức nằm sấp té trên mặt đất, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Tần Tiêu một tay cầm Phượng Sí Lưu Kim Đang, giương cánh tay cắm nó vào trong điểm tướng đài.

- Là dũng sĩ, là trung thần, cưỡi chiến mã của các ngươi, vung đao trong tay các ngươi lên tiến vào kinh thần cần vương!

- Rống -- rống rống!

Mấy vạn tướng sĩ, lập tức cầm đao trong tay lên cao.

Tiếng gầm như sấm sét, như sóng biển phập phồng, tình cảm quần chúng sục sôi, sĩ khí bạo tăng.

Sóc Phương quân dũng khí cùng quyết tâm, bởi vì phẫn nộ mà tăng vọt chưa từng có!

Đám dũng sĩ này như lang sói, đã đem ý chí chiến đấu tăng lên tràn đầy, giống như cá mập đói khát lâu ngày, ngửi được mùi huyết tinh mà Tần Tiêu ném xuống. Mỗi một người cũng đã biến thành hung khí nhân gian, giết người không chớp mắt!

Thôi Thực nằm rạp trên mặt đất lạnh run, trong nội tâm lớn tiếng mắng: Ta làm sao không té xỉu? Nhanh té xỉu ah hỗn đản!

Hắn đang run rẩy thì trước mặt có ủng da xuất hiện,

ngửa đầu xem xét, một thân áo giáp cao lớn, lạnh nhạt nhìn hắn.

Tần Tiêu một tay xách hắn lên, khinh thường hừ lạnh nói:

- Ngươi có hai lựa chọn. Thứ nhất, hiện tại bị ta chém đầu tế cờ; thứ hai, giúp ta tiến vào đại môn Trường An, về phần sinh tử như thế nào nhìn biểu hiện của ngươi.

Thôi Thực bắt được cọng cỏ cứu mạng.

- Ta tuyển thứ hai! Mặt khác, ta nguyện đem ấn soái giao ra, hiến cho Đại tướng quân.

Tần Tiêu cười lạnh, buông hắn ra, phủi bụi trên vai của hắn, nói:

- Loại đồ vật này ta không hiếm lạ. Ngươi cầm trên tay của mình cái rắm dùng không được. Mặt khác, hy vọng ngươi quý trọng tính mạng của mình, không nên đùa giỡn. Hiện tại Sóc Phương quân nhổ trại đi tới Trường An, ngươi đi trước cờ xí. Hiểu ý của ta chứ?

- Hiểu!

Thôi Thực mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng:

- Dựa theo mặt trên an bài, ty chức đến Trường An sau đó đóng quân ở ngoài mười dặm, chờ Nam nha Đại Đô Đốc Vi Ôn điều khiển, chia bố phòng Trường An...

- Ân, rất tốt.

Tần Tiêu gật đầu tán thưởng bắt đầu:

- Quả nhiên là Hán gian xuất sắc.

Sau đó hắn chế nhạo, Tần Tiêu cũng lười để ý tới hắn, sừng sững đứng ở trên điểm tướng đài, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, hôm nay tới đây thôi, tán đi, giết chạy Trường An! Mọi người phải phục tùng quân lệnh, nghe theo điều khiển, không nên phá hư đại sự, minh bạch chưa?

- Minh bạch!

- Nhổ trại! Truyền lệnh bảy quân, vùi nồi nấu cơm. Giờ mẹo sẽ binh phát Trường An!

Đại quân ngay ngắn tán đi, sau đó quay về chuẩn bị. Lý Tự Nghiệp dường như lo lắng Thôi Thực sẽ không đi bình thường, cầm hắn nhắc lên, đi theo Tần Tiêu đi vào soái trướng.

Vạn Lôi cùng bọn người Trình Bá Hiến cũng đi theo, hưng phấn vây quanh Tần Tiêu, nhao nhao reo lên:

- Đại tướng quân, xem như đã hoàn thành một bước dài rồi!

Phạm Thức Đức cười tủm tỉm nói ra:

- Đoạn đường này mọi người quần long vô thủ, chúng ta cảm thấy bối rối a. Hiện tại Đại tướng quân trở về, quân tâm chỉnh tề, sĩ khí lập tức tăng vọt.

Trình Bá Hiến cười thô cuồng, nói:

- Đại tướng quân, ta và Vương tướng quân nghe Lý tướng quân nói ngọn nguồn của chuyện này, hận không thể lập tức giết vào Trường An giải quyết quốc nạn, lại lo lắng uy vọng không đủ không người hưởng ứng. Hiện tại có Đại tướng quân là người tâm phúc, trong lòng của ta cảm thấy an tâm. Đại tướng quân không phải người tầm thường a, dăm ba câu đã làm cho Sóc Phương quân nâng sĩ khí ngất trời. Loại chuyện này chúng ta không cách nào làm được.

Tần Tiêu cười ha hả:

- Trình Tướng quân, ta và ngươi cũng xem như thế giao, không cần khách khí như thế, mọi người xem nhau như huynh đệ. Các vị hảo huynh đệ, lời dư thừa không cần nói nhiều, tất cả mọi người dồn đủ khí lực, chuẩn bị oanh oanh liệt liệt làm một hồi a!

- Tốt!

Mọi người lớn tiếng hét lại, sau đó quay về doanh trướng của mình làm ra đủ chuẩn bị.

Tần Tiêu ngồi ngay ngắn trước bàn, ánh mắt lạnh lẽo làm cho toàn thân Thôi Thực không được tự nhiên, không khỏi cười mỉa nói:

- Thôi đại nhân, sắc mặt của ngươi giống như cha mẹ chết, làm sao mang theo Sóc Phương quân quay về Trường An đây, chẳng phải là muốn lòi đuôi? Ta mặc kệ ngươi có thiên phú diễn kịch hay không, chuyện cho tới bây giờ ngươi cũng nên suy nghĩ cho tính mạng và người thân của mình, ta khuyên ngươi nên dùng điểm tâm, đừng làm chuyện này bị phá hư. Ngươi bây giờ viết một lá thư, nói là Sóc Phương quân ngày mai giờ Thìn có thể đến Trường An, thỉnh Vi Ôn đi ra kiểm tra, sau đó an bài đóng giữ.

Thôi Thực nuốt một ngụm nước bọt, khẩn trương tiếp nhận văn chương mà Quách Tử Nghi đưa tới, viết xuống một phong thư. Tần Tiêu đọc qua vài lần, sau đó gọi Quách Tử Nghi lạ mặt tự mình giả trang thành tiểu tốt đưa tới Trường An, giao cho nam nha Đại Đô Đốc Vi Ôn.

Giờ mẹo đã đến, Sóc Phương quân nhổ trại, tám vạn đại quân hạo hạo đãng đãng đi thẳng tới Trường An.

Tần Tiêu trên người mang theo áo choàng dày, che kín mặt, trên mặt cũng mang theo lớp vải bố phong trần, cùng Mặc Y đi sau lưng Thôi Thực.

Thôi Thực vẫn cỡi ngựa đi đằng trước, soái kỳ chữ ‘Thôi’ bay phất phới. Nhưng mà trăm tên Thiên ngưu vệ sau lưng toàn bộ là tâm phúc của Tần Tiêu cải trang mà thành.

Trong lòng của hắn khóc tang kêu to: Ta tạo nghiệt gì a!

Mấy vạn đại quân uốn lượn mà đi, tia nắng ban mai vừa nhô ra đã đi tới trước Trường An.

Tim của mọi người đều nhảy thình thịch. Hưng phấn cùng cuồng nhiệt hóa thành mồ hôi trong lòng bàn tay, rơi lộp bộp trên trán, trên người tràn ngập cát vàng phong trần, giống như bọc một tầng sát khí, làm cho người ta hít thở không thông.

Quách Tử Nghi đưa tin xong, đã thúc ngựa quay vào trong đại đội, mặt lộ vẻ vui mừng nhìn qua Tần Tiêu dựng thẳng hai ngón tay hình chữ V. Đây là thủ thế Tần Tiêu dùng trong Đặc chủng doanh, là tiêu chí thuận lợi!

Đêm khuya ngày hôm qua, Hình Trường Phong biến mất hơn nửa tháng rốt cục phái người đưa tin tới, cũng là tình báo duy nhất của Trường An: Trường An chín thành đóng chặt, cho phép vào không cho phép ra; sáu phố giới nghiêm, năm vạn phủ binh ngày đêm thay phiên trinh sát tuần hành; ngày mười lăm tháng giêng Vi hậu cùng Võ Tam Tư phát tang, trước linh cữu cho Lý Trọng Mậu đăng cơ, sửa niên hiệu làm Đường Long. Mặt khác, Điền Trân đã đuổi theo thái tử Lý Trọng Tuấn, một đường âm thầm hộ tống đi Lĩnh Nam Xuân Châu.

Đại quân cách thành đông Trường An ngoài mười dặm, Tần Tiêu hạ lệnh dọn chỗ đặt soái trướng, chỉ đợi Vi Ôn đến đây, mà bây giờ Thôi Thực kẻ chết thay đi lên điểm tướng đài, chờ Vi Ôn đến kiểm duyệt quân đội.

Chương 523: Tức giận bạt đao, Trường An đẫm máu (1)

Gió đông mạnh mẽ, chà xát trống trận trong quân kêu ông ông. Mấy vạn đội ngũ chỉnh binh bài trận địa nghênh địch, uy vũ trang nghiêm, chờ đợi thời khắc tới sẽ bắt đầu hành động vĩ đại.

Một giờ sau, phía tây bụi mù mờ mịt, mấy trăm kỵ binh chạy qua phía Sóc Phương quân. Thôi Thực vui mừng kêu lên:

- Đến, đến! Vi Ôn đến! Đại tướng quân, ty chức hoàn thành nhiệm vụ, đem Vi Ôn dẫn tới đây rồi!

Vi Ôn bộ dáng văn nhược, cũng giả vờ giả vịt mặc áo giáp hoa lệ, mang theo mấy trăm tên thân tín nanh vuốt chạy tới trước Sóc Phương quân. Hào khí kỳ quái làm cho hắn cảm thấy quái dị. Đang có chút ít do dự, trong Sóc Phương quân mở ra một con đường, hai đội nhân mã tách ra, ba trăm sáu mươi người xếp hàng, ô ô thổi kèn. Quân tướng la lớn:

- Cung nghênh Đại Đô Đốc!

Vi Ôn lúc này mới cảm thấy thoải mái, ngạo mạn dương dương tự đắc ra roi ngựa:

- Chúng tướng sĩ theo ta tiến vào trong trại. Thôi Thực rất vô lễ, không tự mình ra đón ta. Chớ không phải thật xem mình là Đại Nguyên Soái, Đại tướng quân đấy chứ!

Một chuyến mấy trăm kỵ binh đường hoàng đi theo con đường thẳng vào trung quân, Vi Ôn đắc chí vừa lòng nhìn quân tư nghiêm chỉnh, không khỏi âm thầm may mắn, trên tay đã nhiều ra một chi quân đội thiện chiến, phúc khí tốt nha!

Cách điểm tướng đài còn vài chục bước, Vi Ôn nhìn thấy mấy chục thiết kỵ chấp kích ngăn đường, đột nhiên cảm thấy hãi hùng khiếp vìa. Giống như bị người ta nhìn chằm chằm vào, không cảm thấy hảo ý ở đâu cả... Thôi Thực tên kia bộ dáng ngu ngốc trên điểm tướng đài, rõ ràng cũng không đi xuống nghênh đón!

Vi Ôn chạy tới trước điểm tướng đài. Đang chuẩn bị cao giọng mắng chửi Thôi Thực. Không ngờ bên cạnh điểm tướng đài có một người áo bào màu vàng mặc kim giáp cưỡi ngựa chạy từ từ ra ngoài.

Mấy tướng tá bên cạnh Vi Ôn lập tức giận dữ, nghiêm nghị quát:

- Lớn mật! Ngươi là người phương nào, dám phạm xa giá Đại Đô Đốc. Còn không xuống ngựa quỳ gối! Người tới, bắt hắn lại!

Sóc Phương quân bốn phía bất động, ngược lại trợn mắt nhìn đám tướng tá của Vi Ôn.

Vi Ôn không thể tưởng tượng nổi nháy mắt vài cái, sắc mặt trở nên trắng xanh. Chỉ vào Tần Tiêu kinh hoảng kêu lên:

- Ngươi, ngươi là Tần Tiêu! Sao ngươi ở đây!

Tần Tiêu vẻ mặt sát khí lạnh lùng nhìn qua Vi Ôn, chậm rãi thò tay bắt lấy trường đao trắng như tuyết.

Hộ vệ bên người Vi Ôn vây tới, rút đao ra bảo vệ Vi Ôn vào giữa.

Tần Tiêu chậm rãi rút đao ra, âm thanh đao ra khỏi vỏ chói tai vang lên, làm cho Vi Ôn trong lòng run sợ, lớn tiếng kêu lên:

- Tần Tiêu. Ngươi muốn làm gì! Ngươi muốn tạo phản?

Tần Tiêu giơ đao lên, chỉ xéo Trường An. Lạnh lùng, trầm thấp, phẫn nộ nói ra:

- Vi Ôn, ngươi trợ Trụ vi ngược tai họa thiên hạ. Hành thích vua cướp đoạt chính quyền tội ác tày trời! Hôm nay bổn tướng thay trời hành đạo. Lấy mạng chó của ngươi!

Trung quân thiết kỵ gầm lên giận dữ, đồng loạt đưa thương ra, bao vây mấy trăm người ngựa vào giữa.

Vi Ôn suýt nữa rớt xuống ngựa, bệnh tâm thần gào lên.

- Phản, phản, toàn bộ phản! Tần Tiêu, ngươi là phản tặc! Đáng bị tru cửu tộc!

- Hừ!

Tần Tiêu giục ngựa tiến lên, nhìn qua đám người chung quanh:

- Bổn tướng không rảnh nói láo với Vi Ôn ngươi, còn không mau nhận lấy cái chết.

Dứt lời, Tần Tiêu quát chói tai phóng lên! Đám hộ vệ bên người Vi Ôn vung đao chém tới, chỉ thấy trước mặt bạch quang lóe lên, hoành đao trong tay chỉ còn một đoạn, âm thanh lưỡi đao rơi xuống đất giòn vang.

- Người nào ngăn ta phải chết!

Tần Tiêu hét lớn:

- Vi Ôn mưu nghịch, các ngươi vô can, nguyện đầu hàng miễn chết!

Mấy trăm kỵ binh biết rõ đại thế đã mất, lại nghe qua đại danh ‘Chiến Thần’ của Tần Tiêu, làm sao dám dài dòng, nhao nhao xuống ngựa ném binh khí chịu trói.

Vi Ôn sợ tới mức roi ngựa rớt xuống đất, mặt như màu đất kêu to:

- Ngươi, các ngươi phế vật, không ngờ theo Tần Tiêu mưu phản!

Bỗng nhiên, trước người kim quang hiện lên, Vi Ôn còn chưa biết chuyện gì đã bị Tần Tiêu kéo xuống, tay chân loạn đả đau đớn kêu to lên.

- Soái kỳ đâu?

Tần Tiêu trừng mắt gầm lên, làm Vi Ôn sợ tới mức tim và mật vỡ nát. La Vũ Phong cầm lấy soái kỳ chạy tới trước mặt Tần Tiêu:

- Đại tướng quân! Soái kỳ chữ ‘Tần’ đã giơ lên từ lâu rồi!

- Vi Ôn, cẩu tặc ngươi xem như còn có chút tác dụng.

Tần Tiêu lớn tiếng quát lớn vung đao lên, đầu của Vi Ôn bay lên trời. Máu tươi từ cổ của Vi Ôn bắn ra ngoài, hất lên soái kỳ, hai màu đỏ vàng thiết huyết dữ tợn.

Tần Tiêu mừng rỡ trong lòng: Cẩu tặc, ngày hôm đó ở thành Trường An nhục nhã ta, không nghĩ tới cũng có ngày hôm nay!

Tần Tiêu đem thi thể Vi Ôn ném xuống đất, đầu của hắn đã sớm bị binh sĩ chém nát.

Thôi Thực đứng trên điểm tướng đài hai chân mềm nhũn co quắp ngã xuống, trợn trắng sùi bọt mép. Lý Tự Nghiệp chán ghét chạy tới nhắc hắn lên, tát cho mấy cái, không ngờ hắn bị dọa sợ chết tại chỗ rồi!

Lý Tự Nghiệp kêu to:

- Ta nhổ vào! Không ngờ bị dọa phá gan mà chết!

Tần Tiêu khinh miệt hừ lạnh một tiếng, hạ lệnh:

- Soái kỳ đã tế, tất cả mọi người phủ vải trắng lên, tế điện bệ hạ! Các tướng sĩ, hiện tại cách Trường An chỉ mười dặm mà thôi, chúng ta trước không nên đánh rắn động cỏ. Đem đám hầu cận của Vi Ôn trói lại cho ta. Lột bỏ quần áo của bọn chúng, cầm lệnh bài Vi Ôn Nam nha quay về Trường An truyền lệnh. Nói là Đại Đô Đốc tự mình dẫn đại quân tiến vào Trường An thủ vệ, hạ lệnh Thông Hóa, Xuân Minh, Trừng Hưng phía đông Trường An mở rộng cửa ra, cho đại quân vào thành. Chỉ đợi đêm xuống, trong thành Trường An khói lửa nổi lên thì xua quân tiến vào, hưởng ứng Sở vương chính biến!

- Vâng!

Sóc Phương quân bảy quân lập tức tập kết trận, tất cả tướng sĩ đều mang vải trắng. Vạn Lôi, Lý Tự Nghiệp cùng Tần Tiêu lĩnh quân đi tới năm dặm, trực chỉ tam môn Trường An.

Hơi chút nghỉ ngơi và hồi phục điều phối sau đó đại quân dùng bữa chán chê. Thời gian hoàng hôn tới thật nhanh.

Tần Tiêu tự lĩnh trung quân, mang theo kỵ binh chạy tới Xuân Minh Môn. Quách Tử Nghi ra vẻ tiểu tốt truyền lệnh, mang theo mấy thân tín, cầm quân lệnh của Vi Ôn Đại Đô Đốc báo tin vào Trường An.

Tần Tiêu mày rậm nhíu lại, nhìn qua thành Trường An ở gần, tần suất tim đập thật nhanh, hô hấp cũng trở nên trầm trọng. Chuôi Phượng Sí Kim Đang hắn cắm chặt trong tay, đốt ngón tay trắng bệch. Nhìn qua bên cạnh, Mặc Y nhu mì xinh đẹp hiện ra vẻ khẩn trương khắc nghiệt, trở nên lãnh diễm và có chút vặn vẹo, nhìn nàng lo lắng nói:

- Ngươi không nghe lời. Lại là muốn theo tới. Mỗi lần chiến tranh ngươi đều bị thương. Lần này, ngươi theo sát lấy ta, nửa bước không rời!

Mặc Y có chút hổ thẹn cắn môi. Gật đầu:

- Lần này không có...

Thịnh thế đô thành sừng sững, Xuân Minh Môn của thành Trường An gần trong gang tấc!

Trong thành có một đội nhân mã cầm bó đuốc chạy ra. Chính giữa hai kỵ từ trung gian chạy ra ngoài, xa xa nhìn thấy đại kỳ chữ ‘Vi’, người đi đầu mặc khôi giáp của Vi Ôn, vì vậy không ai sinh nghi dẫn theo quân mã vào thành.

Chương 524: Tức giận bạt đao, Trường An đẫm máu (2)

Nhị tướng chạy đến trước đại đội, quỳ gối dưới ngựa:

- Mạt tướng Vi Bá, Cao Tung, cung nghênh Đại Đô Đốc trở về thành!

Đột nhiên trong thành Trường An truyền ra tiếng pháo nổ mạnh kinh thiên động địa!

Vi Bá cùng Cao Tung đang cảm giác có chút nghi hoặc, vì sao không có nghe Vi Ôn nói chuyện gọi bọn họ, lúc này nghe được được tiếng pháo nổ vang thì sợ hãi.

Đúng lúc này đại kỳ chữ ‘Vi’ ngã xuống đất, đại quân tách ra, bó đuốc chiếu sáng người trước mặt. Lập tức có một người chạy ra nói:

- Vô danh tiểu tốt, nhận ra Đại tướng quân Tần Tiêu không?

Nhị tướng lập tức hồn bất phụ thể kêu to lên, âm thanh kêu được một nửa, Tần Tiêu chiêu chém xuống, đầu của Vi Bá dọn nhà, Cao Tung bị chém thành hai nửa.

Thi thể hai người ngã xuống đất, điên cuồng run rẩy!

Tần Tiêu rống to như sấm:

- Giết vào Trường An, huyết tẩy Nam nha, công chiếm Hoàng cung!

Đường quân đã sớm chuẩn bị cung nỏ, lúc này buông đây cung ra, gào thét bắn lên Xuân Minh Môn.

Đại quân cuồn cuộn tiến vào trong thành Trường An.

Một ít sĩ tốt đi cùng bọn người Vi Bá trở tay không kịp, lớn tiếng gào lên sau đó chạy tới cửa thành. Binh sĩ trên tường thành đại loạn, có người quát to lên:

- Đóng cửa thành lại, đóng cửa thành lại!

Cửa tường thành to lớn, ngày bình thường là biểu tượng của uy nghiêm và thủ hộ, lúc này lập tức đóng lại!

Tần Tiêu cưỡi ngựa chạy lên đầu, sau lưng là Mặc Y cùng soái kỳ tiến theo, sớm đã giết tới bên cạnh cửa thành, mấy tiểu tốt bị chém tại chỗ.

Tần Tiêu vọt tới lối nhỏ ở cửa thành, vung vũ khí qua hai bên, mấy tên binh sĩ thủ cửa thành kêu thảm, những người khác lập tức như chim thú tán loạn.

Tiếng thét dài vang lên, Tần Tiêu vung vẩy Phượng Sí Phiêu Kim Đang trong tay, giống như thiên thần hạ phàm, tức giận rống to:

- Tần Tiêu ở đây, ai dám tử chiến với ta?

Binh sĩ Nam nha như thủy triều bị khí thế không gì địch nổi này làm hoảng sợ thất thố.

Tần Tiêu không cho bọn chúng cơ hội thở dốc, thúc ngựa thét dài, vung vẩy tuyệt thế hung khí giết vào đám người. Sóc Phương quân cũng lao nhanh, đạp lên quan đạo của thành Trường An, sau đó giết vào tòa thành đang ngủ mê này.

Sắt và máu điên cuồng bắt đầu tẩy lễ đế đô yêu khí tung hoành, giết ra một thái bình thịnh thế!

Tần Tiêu đã không có thời gian suy nghĩ, một đôi mắt đã che kín tơ máu, trong đầu chỉ có chữ giết.

Một năm trước. Tại Linh Châu đại sa mạc hắn cũng khí thế hừng hực thế này.

Trước Xuân Minh Môn xuân ý đều không có, chỉ có giết chóc tàn khốc, sát khí um tùm.

Tần Tiêu chém giết mấy tiểu tốt, nhìn qua đội quân trước mặt!

Nhìn thấy đội quân trước mặt có soái kỳ chữ ‘Vi’ thì Tần Tiêu đã tràn ngập tức giận, cũng không nói gì mà lao thẳng lên.

Thời điểm Tần Tiêu lao tới thì tên tướng quân đẫn đội đang đùa nghịch uy phong, không ngờ còn chưa vung đao chém ra, giữa ngự đã bị kim đang xuyên mấy lỗ, trong miệng phun máu tươi!

Tần Tiêu tức giận hét lớn. Một đang là một mạng, hung hăng chém qua vài quân tốt.

Lúc này đội quân trước mặt không ai dám tiến lên ngăn cản Tần Tiêu.

- Giết chính là kẻ họ Vi!

Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ "Mặc kệ nó! Họ Vi, giết một thiếu một, đều đáng chết!"

Cùng lúc đó Thông Hóa Môn Trình Bá Hiến, Vương Dịch từ Trường Hưng Môn theo Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi nhao nhao suất lĩnh đại quân giết tiến Trường An. Thành Trường An đã biến thành sát tràng! Trên đường phố đầy phủ binh các đạo, nghe hỏi đang nhắm chuẩn giết qua cửa đông. Con đường Trường An rộng lớn bị thi thể cùng tàn mã lấp đầy, trở nên chật chội không chịu nổi.

Tần Tiêu xung ngựa lên trước, Mặc Y cùng soái kỳ chăm chú đi theo. Quách Tử Nghi cũng quay về bên người, hắn đang cầm Phương Thiên Họa Kích. Bốn kỵ mang theo kỵ binh xung phá lên, không ai có thể ngăn cản, xuyên qua chợ phía đông. Đạp vào đường Chu Tước, trực tiếp đối mặt hoàng cung!

Đúng lúc này mấy vạn binh của Nam nha chạy tới, đội ngũ gặp Tần Tiêu.

Tần Tiêu lập tức hét giận dữ:

- Người nào ngăn ta phải chết! Các huynh đệ, huyết tẩy Nam nha, công đoạt hoàng cung!

Đường cái Chu Tước rộng hơn trăm thước, lập tức nổi lên sóng máu.

Con đường hoa lệ ngày xưa đã biến thành địa ngục nhân gian! Đầy đao kiếm lạnh lẽo, tiếng kêu thảm thiết, giống như dã thú khàn giọng rống to,làm cho mấy chục vạn cư dân của Trường An lạnh run, cho rằng ma quỷ nhảy ra khỏi địa ngục, đi vào nhân gian.

Tần Tiêu quay mắt nhìn qua phủ nha Nam môn không biết bao nhiêu, nhất thời lại tiến vào trạng thái điên cuồng, trước mắt chỉ có người muốn cản hắn, hắn muốn giết người! Đường quân? Bọn họ là Đường quân sao?

Trên chiến trường cũng chỉ có địch nhân!

Sát!

Yêu khí trong đế đô muốn thanh trừ cần phải có nhiều máu tươi và vong hồn tẩy lễ!

Tần Tiêu giống như con mãnh thú ngửi được hương vị của máu tươi, trở nên cuồng bạo cùng dữ tợn, làm cho hắn biến thành người hoàn toàn khác!

Cái gì Kim giáp chiến thần cái gì Trung Nguyên Lang Ma, căn căn bản chính là cổ máy giết chóc, hung thần bá đạo không thể địch nổi!

Trong Nam nha Trường An vốn không có kẻ nào là địch thủ của Tần Tiêu cả, lúc này một đám lính tôm tướng cua xúm lại quả thật là đám ô hợp, nhao nhao chết thảm dưới kim đang của Tần Tiêu.

Mặc Y cùng Quách Tử Nghi giết ở hai bên, cũng không giết nhiều như Tần Tiêu, giết người như ngóe, bọn họ tiến lên như gió!

Có thanh đao nhọn mở đường, trung quân hai vạn gót sắt nhanh chóng đem xuyên thủng Nam nha, giết ra ngàn vạn vết lở loét.

Ở phía bắc và phía nam Trình Bá Hiến cùng Lý Tự Nghiệp cũng nhanh chóng chạy tới, giết vào trong phố xá, đem đại quân Nam nha bao vây vào giữa, hình thành một sát tràng.

Sĩ khí như cầu vồng, Sóc Phương quân như lang như hổ vồ mồi!

Nam nha làm sao ngăn cản được khí thế như vậy?

Trong lúc nhất thời, Nam nha binh bại như núi đổ, tốc độ tan tác nhanh hơn Tần Tiêu đoán trước. Năm vạn đội ngũ đã có hơn vạn phơi thây đầu đường Trường An rồi, tất cả tướng lãnh họ Vi cơ hồ bỏ mình tại chỗ.

Thấy Nam nha quần long vô thủ, Tần Tiêu lập tức hét lớn:

- Vi thị mưu nghịch! Đầu hàng miễn tử!

Dù sao đều là quân nhân Đại Đường, trong đó một ít có lẽ đã từng sóng vai chiến đấu trên chiến trường. Những quân nhân Nam nha thức thời, biết rõ đại thế đã mất hơn nữa trong cung có tiếng kêu giết rung trời, hẳn là đang chính biến. Trước mắt Tần Tiêu suất lĩnh bộ đội thì Nam nha không thể thắng nổi.

Lập tức, Nam nha vứt bỏ binh khí, đại lượng binh sĩ Nam nha đều bỏ khí giới đầu hàng.

Tần Tiêu nhìn qua hoàng cung, Cung Thái Cực ở cửa Chu Tước đóng chặt, trên cổng thành binh sĩ di động, trong nội cung chiêng trống rung trời, nhất định là Lý Long Cơ đã từ Đại Minh cung Huyền Vũ môn giết vào hoàng cung.

Việc này không nên chậm trễ, Tần Tiêu lập tức hạ lệnh:

- Lý Tự Nghiệp cùng Trình Bá Hiến, hợp nhất tù binh. Trung quân theo ta giết vào hoàng cung, viện trợ Sở vương!

Chiến đấu trên đường Chu Tước chấm dứt nhanh hơn tưởng tượng. Tần Tiêu tự mình dẫn đội ngũ đánh vào Chu Tước Môn, đại môn đóng chặt, trên cổng thành cung tiễn thủ mọc lên san sát như rừng, có người quát lớn:

- Tần Tiêu lớn mật, lại dám mưu nghịch tạo phản!

Chương 525: Bài ca phúng điếu (1)

Tần Tiêu ngửa đầu nhìn qua, thì ra là Vi Nguyên nhãi ranh ngồi ghế trống Bắc Nha Đại Đô Đốc của hắn đây mà!

Tần Tiêu giận dữ không thôi, tên nỏ lên dây, lập tức bắn vài đầu lấy mạng chó của thằng này, không ngờ đầu của Vi Nguyên lập tức từ trên cao rơi xuống! Trên cổng thành lập tức hỗn loạn, tiếng kêu giết nổi lên.

Đại môn Chu Tước môn mở ra, Hình Trường Phong tay cầm tinh bảo kiếm mở cửa, lớn tiếng nói:

- Đại tướng quân, mời vào cung!

Hơn mười tướng sĩ Đặc chủng doanh giống như quỷ mị trong đêm tối, cũng không biết sao đi lên thành lâu Chu Tước Môn, lập trảm Vi Nguyên, lập tức làm cho cổng thành hỗn loạn. Cung tiễn thủ ném cung rút đao ra, đến vây giết những quái thú Đặc chủng doanh này.

Nhưng mà chiến sĩ Đặc chủng doanh như phiêu hốt, rốt cục cũng lẫn vào trong đám người, phát huy vũ kỹ phi phàm tuyệt luân. Hàn quang của đặc chiến đao chém ra bốn phía, giống như ma trảo của địa ngục, lấy tánh mạng người ta tuyệt đối không cần kích thứ hai. Tứ chi và âm thanh kêu thảm thiết của binh sĩ kêu to lên, một đao chém qua cổ và huyết vụ bay cao lên, tánh mạng cũng trôi nhanh theo dòng máu.

Đây là đọ sức không cùng cấp bậc. Chợt có những mũi tên rất ẩn mật bắn ra ngoài, đâm xuyên người của binh sĩ, giáp mềm căn bản không ngăn cản được.

Quỷ dị như vậy có thể là người sao?

Sĩ tốt thủ cửa bắc hoảng sợ, ý chí chiến đấu đều không có, hơn phân nửa người cướp đường bỏ chạy.

Đặc chủng doanh cũng không đuổi theo, nhao nhao hạ thành đứng bên cạnh Hình Trường Phong, đi tới bên người Tần Tiêu.

Khen ngợi dư thừa Tần Tiêu cũng không muốn trả lời, đối với những huynh đệ này gật đầu ‘Ân’ một tiếng đã là cổ vũ cao nhất của bọn họ rồi.

Tần Tiêu cho trung quân phân ra mười con ngựa, cho bọn người Hình Trường Phong cỡi, cộng đồng xếp thành hàng lao thẳng vào đường cai Thừa Thiên môn, tiến thẳng vào trong Hoàng cung!

Đại Minh cung phía bắc, Lý Long Cơ đã suất lĩnh quân lính và theo Tiết Sùng Giản, vạn kỵ tướng quân Cát Phúc Thuận, Trần Huyền Lễ, Lý Tiên Phù, từ Huyền Vũ môn giết vào. Bởi vì Tần Tiêu đã hấp dẫn và thu thập toàn bộ Nam nha, áp lực ở phía bắc giảm nhiều, Vũ lâm quân trở tay không kịp bị đánh tan tác, nhưng cũng có rất nhiều Vũ lâm quân đào ngũ đầu nhập vào Lý Long Cơ cần vương.

Bắc môn ba đường binh mã, đi trong Đại Minh cung tẩy trừ một lần, giết vào tất cả cung điện. Tiến vào Đại Minh cung thì thấy Võ Tam Tư đang tọa trấn ngăn địch. Bị Lý Long Cơ bắt giữ, chém thành tám múi, già trẻ một nhà không tha ai cả.

Nhưng mà Vi hậu cùng An Nhạc công chúa tìm khắp Đại Minh cung cũng không thấy bóng dáng đâu!

Trong lòng Lý Long Cơ có chút nôn nóng. Ba đạo nhân mã sưu giết vài vòng, ngay cả đình hồ cũng không tha, có thể nói đào ba thước đất tìm một lượt, đều không có bắt được hai người này.

Tần Tiêu mang theo hai vạn thiết kỵ một đường giết thẳng vào cung Thái Cực, xung đột lẻ tẻ với Vũ lâm quân diễn ra vài nơi. Nhiều người còn chưa kịp giao chiến đã bỏ binh khí xuống xin tha thứ.

Tần Tiêu thấy đại cục cơ bản đã định, dẫn binh xung phong liều chết tiến tới trước Thái Cực điện. Đây chính là nơi đặt linh cữu của Lý Hiển!

Hơn ngàn tướng sĩ Thiên ngưu vệ gắt gao đứng trước Thái Cực điện, thề liều chết rách lưới, tuyệt không lui về phía sau.

Tần Tiêu cho đại quân ngừng lại, nhìn qua Thiên ngưu vệ nói ra:

- Tần Tiêu cũng không phải là mưu phản. Mà là tiễu trừ quốc nạn, báo thù cho hoàng đế bệ hạ. Chỉ vì bắt giết nghịch thủ Vi hậu cùng An Nhạc công chúa, các ngươi không cần bàng hoàng.

Thiên ngưu vệ không chịu tránh ra, chậm rãi lui về phía sau, chăm chú nhìn vào cửa lớn.

Lúc này bên trong có âm thanh truyền ra.

- Tránh ra, lui ra.

Cửa lớn cung Thái Cực mở ra, một thiếu niên mười sáu tuổi đang đốt giấy đi ra. Thiên ngưu vệ lập tức quỳ bái: Bệ hạ!

- Tất cả đứng lên a. Ta không phải bệ hạ cái gì cả.

Thiếu niên hờ hững nói ra:

- Đại tướng quân, bên trong là linh cữu của bệ hạ. Hoàng hậu cùng An Nhạc công chúa đã trốn tới gần Lăng Yên các. Đại tướng quân không ngại thì qua đó tìm đi.

Tần Tiêu nhíu mày nhìn qua Lý Trọng Mâu lớn lên có vài phần giống Lý Trọng Tuấn năm đó, thì ra là được Vi hậu dựng làm ngụy hoàng đế. Thiếu đế, giương một tay lên:

- Đi. Đi Lăng Yên các!

Quân lệnh vừa ra không người phản đối, đại đội nhân mã tiến qua hướng Lăng Yên các. Các tướng sĩ tin tưởng Tần Tiêu, nếu Tần Tiêu chịu tin tưởng Lý Trọng Mậu cũng không có vấn đề, cũng không có người tỏ vẻ đáng nghi.

Kỳ thật trong lòng Tần Tiêu cũng có một ít hoài nghi, nhưng mà hắn nhìn ánh mắt Lý Trọng Mậu chính là loại thấy chết không sờn, bi thương cùng tuyệt vọng, đồng thời cũng căm hận Vi hậu cùng An Nhạc công chúa. Cũng giống như Lý Trọng Tuấn, Lý Trọng Mậu cũng không phải Vi hậu sinh ra, chỉ là khôi lỗi cho nàng quyền mưu mà thôi.

Hắn đối với Vi hậu sinh lòng ác độc hại chết phụ thân của mình cũng không có đại nghĩa gì cả.

Đại quân cơ hồ không có gặp ngăn cản tiến lên, đi thẳng tới phía đông, đi thẳng tới Lăng Yên các.

Trong lúc cùng đường Vi hậu mang theo An Nhạc công chúa và vài tên tâm phúc chạy từ Đại Minh cung vào cung Thái Cực. Không ngờ bên này cũng đã bị Tần Tiêu công phá, vì vậy lại từ Thái Cực trong trôn tới Lăng Yên các tránh tai, không ngờ lại khóa cửa, hơn nữa bên người không có hộ vệ. Đám người chật vật không chịu nổi trốn vào góc âm u, ý đồ tránh thoát lùng bắt.

Hai vạn người đem Lăng Yên và Thần Long điện vây chặt lại, dễ dàng tìm ra mấy người, ném trước mặt Tần Tiêu.

Đĩ đực tâm phúc thừa tướng Tông Sở Khách, Kỷ Xử Nột của Vi hậu tham dự mưu hại Lý Hiển, cũng là đĩ đực Mã Tần Khách, Dương Quân, bốn nam nhân cùng hai nữ nhân, cùng quỳ trước mặt Tần Tiêu.

Các nàng và bọn người Tông Sở Khách đã sớm dập đầu như băm tỏi, hô to tha mạng.

Hai vạn tướng sĩ cùng rống to lên.

- Đại tướng quân, giết chúng!

Giết chúng!

Tần Tiêu nhíu mày, không chút do dự một đang chém xuống, bổ ra chữ ‘chi’, Tông Sở Khách, Kỷ Xử Nột bị chém thành nhiều đoạn, thi thể rơi lả tả tứ phương.

Vi hậu lập tức há to mồm, ngạc nhiên ngây người nói không ra lời. Ngày bình thường cùng An Nhạc công chúa tầm hoan tác nhạc thì Mã Tần Khách cùng Dương Quân vô cùng đắc ý, lập tức sợ tới mức oa oa kêu to, quỳ đến trên mặt đất bò qua phía Tần Tiêu:

- Tần Tướng quân, Tần lão gia, tha mạng ah! Tiểu nhân cũng bị các nàng sai sử, không thể không làm chuyện trái lương tâm. Làm cho...

Không chờ bọn họ nói dong dài thì Tần Tiêu không còn kiên nhẫn mặt như hàn thiết chém xuống, hai đầu lâu bay lên, cái cổ phun máu tươi chảy đầy móng ngựa.

Vi hậu cùng An Nhạc công chúa ôm nhau, tuyệt vọng cúi đầu, chờ Tần Tiêu chém giết.

Nhưng mà Tần Tiêu sửng sốt.

Khi nhìn Vi hậu nhất là An Nhạc công chúa thì Tần Tiêu căng thẳng trong lòng, thực sự kinh hãi không hiểu, giống như mặt hồ phẳng lặng có viên đá ném vào tạo sóng gió.

Hắn nhớ tới Lý Tiên Huệ...

Rất giống!

Hai mẹ con này và Lý Tiên Huệ lớn lên rất giống!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau