PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 516 - Chương 520

Chương 516: Long sĩ đầu (2)

Lý Long Cơ nhìn qua bóng lưng Tần Tiêu lắc đầu:

- Quả nhiên là ‘Hổ lang chi tướng’, gia súc ah, ngay cả lão bà cũng hung mãnh như vậy, nếu ở thêm hai ngày thì cái quán này bị hủy bởi bọn họ rồi.

Lộ trình hai trăm dặm với bảo mã mà nói xác thực không là cái gì. Hai người trở lại quân trại thì nghe được tiếng pháo vang lớn và tiếng trống to, cả đại doanh khí thế ngất trời.

Các tướng sĩ đều tốp năm tốp ba địa gom lại cùng một chỗ, chuẩn bị lễ mừng năm mới.

Trên thớt của hỏa đầu quân là các loại gà cá dê bò mà dân chúng đưa tặng, chồng chất một mảng lớn. Khói bếp và mùi thịt bay ngất trời, cao hứng bừng bừng, rượu trong chén nước không lại đầy, đầy lại không.

Tần Tiêu trở lại trong soái trướng, vừa mới bỏ tay nải và cùng Mặc Y ngồi xuống thở. Hai người người quỷ dị cười to, Mặc Y mắc cỡ vẻ mặt đỏ bừng:

- Về sau không bao giờ ngủ trọ ở loại tiểu điếm nhỏ như vậy nữa, xấu hổ chết người!

- Sợ cái gì, như vậy mới kích thích!

Tần Tiêu nhớ tới đêm qua điên cuồng triền miên, càng cảm thấy Mặc Y xinh đẹp khả nhân, lại ôm lấy nàng:

- Lão bà tốt, chúng ta lại đến, hôm nay lễ mừng năm mới đấy, cũng nên chúc mừng một chút.

Mặc Y đẩy hắn ra, cười khanh khách nói:

- Thật không đứng đắn! Giữa ban ngày, cũng không biết xấu hổ!

Tần Tiêu cười quái dị nói:

- Hắc hắc, ai bảo ngươi âm thanh quá lớn! Cũng giống như trống quân vậy, nghe xong làm nhiệt huyết của ta sôi lên.

Bên ngoài soái trướng có âm thanh nói vọng vào.

- Đại tướng quân, các huynh đệ tới chúc tết a.

Mặc Y như được đại xá đẩy hắn ra ngoài.

- Còn không mau đi!

Trên mặt đã đỏ tươi dị thường.

Tần Tiêu cười lớn bước ra soái trướng:

- Các huynh đệ đều đi vào ngồi đi.

Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi cùng Phạm Thức Đức, Quách Tử Nghi đều đi vào trong, mỗi người tay mang theo rượu thịt, dáng tươi cười sáng lạn. Sau đó chúc tết lẫn nhau, ngồi vây quanh soái trướng, miệng lớn uống rượu ăn thịt miếng lớn, rất thoải mái.

Tần Tiêu hét lớn uống cạn mấy chén rượu, lau miệng, nói ra:

- Các huynh đệ, ta có đại sự muốn nói. Vốn đã là ba mươi, là không thích hợp nói chuyện, nhưng mà ta lo lắng làm lỡ thời gian cho nên phải nói.

Lý Tự Nghiệp ném xương ra, trừng to mắt nhìn qua Tần Tiêu:

- Sao? Lại muốn đi đâu ? Chiến tranh thật không?

- Chiến tranh đó là khẳng định. Nhưng mà trước đó có một chuyện cần báo với các huynh đệ.

Tần Tiêu phất tay, nói:

- Tử Nghi, ngươi đi ra ngoài một chút, bảo các huynh đệ trung quân giới nghiêm soái trướng, bất luận kẻ nào cũng không được phép đi vào.

Quách Tử Nghi biết rõ tình thế phi thường, đứng dậy:

- Tử Nghi tự mình đi gác!

Tần Tiêu gật gật đầu, nhìn thấy Quách Tử Nghi ra ngoài soái trướng, hắng giọng, trịnh trọng nói ra:

- Hoàng đế băng hà!

- Ah!

Không ngoài sở liệu, Lý Tự Nghiệp cùng Vạn Lôi đều cả kinh nhảy dựng lên, Phạm Thức Đức cũng cả kinh ngây ngốc, liên tục không ngừng nói ra:

- Thật sao?

Sắc mặt Tần Tiêu nặng nề:

- Ngươi thấy ta giống đang nói đùa sao? Các ngươi đều ngồi xuống, đừng hô to gọi nhỏ.

Ba người đều có chút khẩn trương ngồi bên cạnh Tần Tiêu, không thể tưởng tượng nổi nhìn qua Tần Tiêu.

Tần Tiêu nói ra:

- Hoàng đế là bị giết, đã chết trong tay Vi hậu cùng An Nhạc công chúa. Vi hậu lo lắng chuyện mình dâm loạn và chuyên quyền hậu cung bị lộ, tiên hạ thủ vi cường giết hoàng đế bằng thuốc độc. Sau đó tập hợp Võ Tam Tư phong tỏa tin tức không phát tang, chuẩn bị qua lễ mừng năm mới lập tứ tử của hoàng đế là Lý Trọng Mậu là hoàng đế bù nhìn. Hai mẹ con này, bây giờ đã muốn làm nữ hoàng thứ hai rồi.

Phạm Thức Đức cái cằm cũng sắp rớt xuống đất, ấp úng nói ra:

- Sao, tại sao có thể như vậy! Hoàng đế đối với Vi hậu sủng hạnh như thế, đối với An Nhạc công chúa cưng chiều không nói nên lời! Các nàng rõ ràng...

Lý Tự Nghiệp kêu to:

- Tiểu tiện nhân kia không phải đã điên rồi sao?

- Sớm tỉnh rồi.

Tần Tiêu nói:

- Vừa tỉnh dậy đã la hét muốn làm Hoàng Thái Nữ, đối với thái tử lăng nhục và khi dễ mọi cách. Thái tử không chịu nổi chuẩn bị khởi binh chính biến, không ngờ chuyện bại lộ bị cấm quân nam, bắc nha đánh tan. Sau đó thái tử bị phế nhốt, hiện tại có lẽ đang trên đường đi lưu vong.

- Ah, ta nói hai ngày này đúng là không gặp Hình Trường Phong cùng những huynh đệ đặc chủng doanh kia.

Vạn Lôi bừng tỉnh đại ngộ:

- Đại tướng quân đã phái bọn họ đi bảo hộ thái tử.

- Đúng!

Tần Tiêu khẽ gật đầu:

- Lúc ấy các ngươi đang bận rộn, chuyện xảy ra quá đột ngột, hai vị không nên đặt trong lòng.

- Lão đại, lần này không phải chúng ta định làm lớn đấy chứ?

Lý Tự Nghiệp là đại đầu quỷ mười phần, rõ ràng ra vẻ mừng như điên:

- So sánh với lần chính biến còn lớn hơn sao? Nói thật, ta đã biết rõ, đi theo lão đại thì chắc chắn có đại sự làm, ha ha!

Phạm Thức Đức dở khóc dở cười trừng mắt nhìn Lý Tự Nghiệp:

- Ngươi là Hắc đản, không có đúng mực, chỉ biết đánh giết. Hiện tại ngay cả hoàng đế đều bị người ta mưu hại, ngươi rõ ràng còn cười được. Nên nghe đại tướng quân an bài đi.

Lý Tự Nghiệp căm giận trừng hắn:

- Quản ngươi điểu sự!

Vạn Lôi cũng có chút gấp khó dằn nổi:

- Đúng vậy a đại tướng quân, nói mau đi, chúng ta tiếp tục nên làm cái gì?

- Đừng nóng vội, nghe ta từ từ nói xong đã.

Tần Tiêu làm rõ suy nghĩ, bình tĩnh nói:

- Đầu tiên, chuyện này tạm thời không được bàn ra, không thể cho Trương Nhân Nguyện biết rõ. Ta không muốn sinh ra chi tiết không ngờ tới. Không có gì bất ngờ xảy ra thì không lâu sau Trương Nhân Nguyện sẽ đi Bắc Đình tọa trấn nơi đó. Ta không muốn làm cho hắn khó xử, chuyện này ta cũng không hy vọng hắn biết rõ. Ta muốn toàn quyền khống chế Tả uy vệ, không hy vọng phía trên có người tiết chế, cũng không hy vọng sinh ra ma sát với hắn, mọi người hiểu chưa?

- Hiểu rõ, Đại tướng quân nói tiếp đi.

- Chuyện kế tiếp muốn chư vị phối hợp chặt chẽ với ta!

Đống lửa lớn trong soái trướng cháy lách tách, tràn ngập hào khí giương cung bạt kiếm. Bọn người Lý Tự Nghiệp bắt đầu nghe Tần Tiêu nói kế hoạch:

- Mấy ngày gần đây nhất, có lẽ sẽ có khâm sai tới đây tuyên chỉ, đem Trương Nhân Nguyện điều đến Bắc Đình tọa trấn nơi đó. Đồng thời, nói không chừng cũng sẽ điều ta đi tới góc nào đó, bảo ta giao binh quyền.

Lý Tự Nghiệp lập tức nhảy dựng lên:

- Ta Pháp Khắc con mẹ nó, lão đại giao nộp binh quyền, nói đùa gì vậy?

- Ngươi gấp cái gì, ngồi xuống cho lão tử!

Tần Tiêu tức giận trợn mắt mắng, kéo hắn ngồi xuống.

- Thời điểm này chúng ta không thể hiển nhiên giương cờ xí ‘cần vương’ giết vào Trường An. Bởi vì như vậy sẽ bạo lộ động cơ, làm cho bọn người Vi hậu có đề phòng, trong thành Trường An có Sở vương đang chuẩn bị chính biến bị trở tay không kịp. Cho nên chúng ta chỉ có thể tạm thời ẩn nhẫn, cho Sở vương nhiều thời gian chuẩn bị đã.

- Đến lúc đó ta sẽ giả ý tiếp chỉ giao binh quyền ra, mặc kệ người tiếp quản ấn đại tướng quân là ai, các huynh đệ đều phải nhịn xuống, làm cho hắn mang theo các ngươi cùng Tả uy vệ đi vào Trường An. Chỉ có như vậy mới không đánh rắn động cỏ. Ta sẽ nghĩ biện pháp ẩn nấp theo vào, sẽ không thực cách xa Tả uy vệ. Chờ đợi thời cơ chín muồi ta sẽ xuất hiện lần nữa, bắt lấy tướng lãnh thống quân sau đó khởi binh.

Chương 517: Kế hoạch vấn vương (1)

- Ta thấy có thể thực hiện được.

Phạm Thức Đức gật đầu nói:

- Mặc dù có một chút mạo hiểm, nhưng mà dùng uy vọng của Đại tướng quân hiện giờ, đây tuyệt đối có thể vung tay tụ tập mọi người. Có ấn đại tướng quân hay không không còn trọng yếu. Bọn người Vi hậu đã nghĩ biện pháp đánh cướp binh quyền của Đại tướng quân, nói dễ vậy sao! Mấy vạn tướng sĩ hiện tại quả thực nghe Đại tướng quân nói như thần linh, làm sao theo người khác? Lão hủ còn lo lắng. Đến lúc có người tới tiếp quản chức tướng quân, các binh sĩ sẽ tự hành làm phản, chuyện đó sẽ biến khéo thành vụng.

- Cho nên ta mới gọi các ngươi phối hợp chặt chẽ với ta!

Tần Tiêu nói ra:

- Trong quân đội, nhất là tướng lãnh trấn thủ nơi biên cương xa xôi, uy tín của tướng lãnh không phải một tờ giấy ban bố mà thành. Ta cũng lo lắng các tướng sĩ sẽ làm phản. Cho nên chỗ đám đô úy các nơi phải thông báo trước. Nhưng mà chuyện này phải mờ mịt ít xuất hiện, không thể để cho tất cả tướng sĩ biết tình hình thực tế. Bởi như vậy các tướng lĩnh không làm khó dễ sẽ có một ít tiểu tốt báo oán, ngược lại đùa giỡn làm ra thật, tên tướng lãnh sẽ tin tưởng. Nếu như đến lúc đó toàn quân im ắng không có âm thanh, ngược lại còn lộ chân tướng.

- Có đạo lý.

Ba người trăm miệng một lời tỏ vẻ đồng ý.

- Còn có một việc.

Tần Tiêu hơi cau mày:

- Trong Sóc Phương quân, Hữu uy vệ nhân số đa số, hiện tại ước chừng hơn bốn vạn người, chúng ta chỉ có ba vạn người. Đến lúc đó Trương Nhân Nguyện đi Bắc Đình, chắc chắn sẽ không mang toàn bộ Hữu uy vệ đi, triều đình nhiều lắm là cho hắn mấy ngàn, hơn vạn người là không tệ. Trương Nhân Nguyện vừa đi, đương gia của Hữu uy vệ hẳn là hự vệ tướng quân Trình Bá Hiến, cùng Trung Lang tướng Vương Dịch hai người. Hai người này nhất định phải tranh thủ đấy. Mọi người có biện pháp gì tốt không?

- Trình Bá Hiến có quan hệ không tệ với ta.

Lý Tự Nghiệp đỉnh đạc nói ra:

- Tên huynh đệ này là hậu nhân của Trình Giảo Kim, có tính tình thô lỗ như ta, rất hợp tính khí. Hơn nữa ta biết rõ hắn cực kỳ ngưỡng mộ Đại tướng quân. Hơn nữa hắn còn nói qua, Đại tướng quân là hậu nhân Tần Quỳnh, hắn sớm đã muốn giống như tổ tiên, kết bái huynh đệ với ngươi. Chỗ của hắn không khó kéo vào.

Tần Tiêu một tay chỉ vào Lý Tự Nghiệp:

- Tốt, giao cho ngươi. Nói cho hắn biết, sau khi chuyện thành chúng ta còn sống sẽ kết nghĩa huynh đệ. Nhưng mà chuyện không thành thì ta sẽ dùng cái đầu đen của ngươi làm bô đấy.

Lý Tự Nghiệp thẳng vỗ ngực:

- Giao cho ta là được.

- Vương Dịch và lão hủ có quen biết, người này là nho tướng.

Phạm Thức Đức nói ra:

- Trước kia chúng ta làm quen ở Lạc Dương có quen biết. Hắn được tuệ nhãn của Trương Nhân Nguyện nhìn trúng kéo vào Hữu uy vệ, từ thất phẩm úy thăng ba cấp làm tứ phẩm Trung Lang tướng. Người này lòng dạ khoáng đạt cực kỳ hào sảng, là người làm đại sự, hơn nữa từ trước chính trực trung quân ái quốc. Chỉ cần đem tình hình thực tế nói cho hắn biết, hắn tất nhiên sẽ đồng ý khởi sự.

- Tốt lắm! Đến lúc đó vậy phải nhờ Phạm tiên sinh rồi.

Trong nội tâm Tần Tiêu mừng thầm: Có Trình Bá Hiến cùng Vương Dịch theo. Nhưng phó tướng, quan văn, như Trương Kính Trung, Hà Loan, Khấu Thủy, Liễu Ngạn Chiêu những người kia không khó dọn dẹp. Vạn nhất không theo, đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt, ta sẽ xử lý tại chỗ.

Tần Tiêu đang chuẩn bị bàn giao thêm một ít chuyện khác, Lý Tự Nghiệp nhìn qua sau lưng Tần Tiêu nghẹn ngào kêu lên:

- Oa, mẹ a, thật sự là xinh đẹp a!

Tần Tiêu nhìn ra sau, Mặc Y mặc quần áo và trang sức vừa mua đi tới, mấy đại nam nhân lập tức cảm giác trước mắt sáng ngời, ánh mắt si mê.

Tần Tiêu chê cười dùng khuỷu tay chọc qua Lý Tự Nghiệp:

- Hắc đản, nàng là nào của ngươi? Ta không phải thành cha của ngươi sao?

Mọi người lập tức cười ồ lên, Lý Tự Nghiệp cực kỳ lúng túng, hận không thể đào động chui vào.

Mặc Y được người ta tán dương, lại chiếm được nhiều người quan tâm như vậy, trong nội tâm nửa xấu hổ nửa hỉ, cười hì hì đi đến bên người Tần Tiêu ngồi xuống:

- Lão công, lập tức phải đi vào trong doanh Trương đại soái dự tiệc đón giao thừa, đi thôi.

- Không quên được, yên tâm.

Tần Tiêu vỗ vỗ tay Mặc Y, làm cho con mắt mấy nam nhân bên cạnh hồng lên.

- Buổi tối hôm nay, Trương đại soái ước hẹn ta đón giao thừa, cho nên không thể vui chơi với mấy huynh đệ được.

Tần Tiêu nói ra:

- Sau đó các người mang bảy Đô úy của trung quân và hậu quân gọi tới đây, đem những lời của ta nói với bọn họ. Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi, các ngươi dò xét, những ai không phục hoặc là không muốn đi theo chúng ta thì bắt lại, trước trói lại rồi nói sau! Thời kỳ phi thường phải sử dụng thủ đoạn phi thường. Chuyện này, không được phép có nửa điểm sai lầm.

- Vâng!

Hai người đứng lên đồng ý.

- Nhưng mà trong lòng của ta tin tưởng. Không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn mọi người mười phần ủng hộ ta.

Tần Tiêu tin tưởng tràn đầy nói ra:

- Không nói đến uy vọng của Tần mỗ như thế nào, loại chuyện ‘cần vương hộ quốc’ này chắc có lẽ không ai nửa đường bỏ cuộc đâu. Vạn nhất có cái gì ngoài ý muốn, mọi người tâm nên ác một chút, suy nghĩ vì đại cục, hiểu chưa?

- Hiểu!

Tần Tiêu thoả mãn gật gật đầu. Sau đó dương dương đắc ý ôm eo Mặc Y giống như lưu manh cố tình kích thích đám người kia đi ra ngoài.

...

- Mặc Y hôm nay thật xinh đẹp!

Trương Nhân Nguyện nhìn thấy Mặc Y thay quần áo nữ nhi bình thường thì trêu chọc ngay.

Mặc Y một đường đi tới bị các binh sĩ nhìn chằm chằm si mê, lúc này hai má đã đỏ lên.

Ngượng ngùng nói:

- Đại soái chớ giễu cợt... Ngày mai ta sẽ đổi y phục, nên mặc áo giáp thì tốt hơn!

Trương Nhân Nguyện cười ha ha, mời hai người ngồi xuống.

Tần Tiêu nhanh chóng quét mắt nhìn qua thức ăn trên bàn, tay xé thịt dê, thịt gà, không ngờ còn có một tô canh cá tươi hầm cách thủy! Những vật này trong quân đã lâu không thấy. Hành quân bên ngoài đã hơn một năm, hẳn là dân chúng Linh Châu mang tới an ủi.

Bình thường các tướng sĩ đều ăn màn thầu và dưa muối, tốt một chút thì được ăn thịt dê thịt bò. Ẩm thực rất phong phú, xác thực rất khó được, khẩu vị của Tần Tiêu tăng lên, trước kẹp vài miếng thịt cá tươi ăn vào, thật là thơm! Nước miếng chút nữa chảy xuống.

Trương Nhân Nguyện cũng không phải người câu nệ tiểu tiết, hắn cũng cầm thịt dê lên gặm, không ngừng mời rượu Tần Tiêu cùng Mặc Y.

Tần Tiêu như con ác thú ăn liên tục, sau đó đưa mắt nhìn qua Trương Nhân Nguyện. Trương Nhân Nguyện bộ dáng vui vẻ, giống như chưa phát hiện chuyện trong triều xảy ra với mình, đối hoàn toàn không lo lắng tiền đồ của mình.

Tần Tiêu trong nội tâm có chút băn khoăn, Trương Nhân Nguyện là người tốt, cũng là tướng quân tốt, là nhân tài khó có được. Chính mình mơ mơ màng màng làm một mình, thật sự là không phúc hậu. Nhưng mà chuyện cho tới bây giờ, cũng thật sự không có thời gian bảo hắn đồng ý, kéo hắn nhập bọn.

Chương 518: Kế hoạch vấn vương (2)

Mặc kệ Trương Nhân Nguyện coi trọng và tin tưởng hắn thế nào, hắn chung quy là là lão đại, là thủ trưởng. Có hắn tiết chế, chuyện hắn làm sẽ có chút câu nệ.

- Xin lỗi, Trương lão ca. Ngày sau ta sẽ đi thỉnh tội với ngươi a!

Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ.

Trương Nhân Nguyện uống xong một chén rượu. Hít sâu một hơi nói ra:

- Cuối cùng phải về đến Trung Nguyên. Lão già khọm ta cuối cùng cũng được về nhà, sắp chịu không nổi rồi, ha ha! Trước khi đi con dâu của ta đã có mang, hiện tại có lẽ đã sinh cháu cho ta rồi. Nghĩ tới ta sắp lên làm gia gia, trong nội tâm cũng cao hứng a! Tần lão đệ, ta nghe nói ngươi cũng sinh con trai con gái, nếu không chúng ta kết thân gia đi? Dù sao mặc kệ cháu của ta sinh trai hay gái, cũng tìm được phối ngẫu cho nó mà, ngươi nói đúng không?

- À? Tốt lắm, ha ha!

Tần Tiêu không yên lòng nhận lời, cười ha ha. Trong nội tâm tron lòng đang suy nghĩ xin lỗi lão gia tử... Sắp tới phải đi tới Bắc Đình làm hộ phủ rồi, đó là nơi gà không thèm đẻ trứng, phía bắc Hoàng Hà vẫn còn hoang vu. Người ta cũng đang muốn gặp cháu.

Tính toán, chuyện cho tới bây giờ không phải lòng dạ đàn bà xử xử trí theo tình cảm.

Sau khi xong đại sự mời hắn quay về vậy.

Trương Nhân Nguyện vui mừng cười ha hả.

- Chúng ta đã nói định rồi a? Ngươi không được đổi ý! Ta và ngươi đều là tướng gia, tương lai con cháu cũng phải mang binh đi giữ biên cương. Nếu kết thành thân gia thì quá tốt! Cả phòng tướng quân, ha ha!

- Ah ha ha, đúng vậy a đúng a!

Tần Tiêu cũng không biết nói cái gì cho phải, chỉ có thể pha trò với hắn.

Trương Nhân Nguyện đứng dậy, đi ra ngoài trướng bồng nhìn vài lần, u buồn nói:

- Tuyết rơi lớn không có ngừng lại. Bằng không thì trong quân đã đốt lửa trại không ngừng ca múa, chắc sẽ thú vị nhiều lắm. Trình Bá Hiến cùng Vương Dịch kia đều ở trong quân đồn mà đón giao thừa. Ít người, không náo nhiệt nha!

Tần Tiêu có chút đáng thương nhìn qua lão đầu này, vì vậy đề nghị nói:

- Đại soái, nếu không ta xem như vậy đi, dù sao chúng ta đã ăn no rồi. Bữa cơm tất niên cũng nên vui vẻ. Chúng ta nên đi tới quân trại trong doanh khác đi, xem như an ủi tướng sĩ, theo chân bọn họ vui vẻ với nhau.

- Tốt, ý kiến hay!

Trương Nhân Nguyện lập tức lên tinh thần:

- Đệ muội ăn xong chưa? Nếu không chúng ta chờ ngươi một chút, cùng đi?

Mặc Y đứng dậy:

- Tốt. Có thể đi rồi!

Ba người ra khỏi soái trướng, liền đi ra ngoài. Tùy tiện đi vào quân trướng của binh sĩ. Hơn mười hai mươi người đang ngồi vây quanh uống rượu nói chuyện phiếm, cũng đốt một đống lửa. Nhìn thấy Trương Nhân Nguyện tiến vào, chúng tướng sĩ mừng rỡ, lập tức mang rượu thịt tới mời.

Tần Tiêu nhìn thấy Trương Nhân Nguyện cùng những tướng sĩ này đang chìm vào trong lễ mừng năm mới, không có phát hiện nguy cơ của Đại Đường, tình trạng vô vọng.

Tần Tiêu dứt bỏ gánh nặng trong lòng, cùng những người này cụng rượu hát ca, náo nhiệt cả đêm.

Ba ngày sau đó mưa tuyết đã ngừng lại. Lý Tự Nghiệp cùng Vạn Lôi lén báo lại, nói là bảy đô úy trong quân đã được rồi, hiện tại sẽ chờ Trương Nhân Nguyện vừa đi thì sẽ lôi kéo bọn người Trình Bá Hiến. Hai ngày này lôi kéo làm quen, nhờ vả chút quan hệ.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm vui mừng.

Đại niên trưa ngày thứ ba, Sóc Phương quân nhổ trại lên xuất phát hướng nam. Mới vừa đi chưa tới trăm dặm, cách Linh Châu còn hơn trăm dặm lộ trình, thánh chỉ của triều đình đã đến!

Trương Nhân Nguyện trong lòng có chút kinh dị: Tại sao thời điểm này có thánh chỉ?

Trong quân triển khai trận thế, dựng soái trướng ở phía bắc. Trương Nhân Nguyện dẫn Tần Tiêu đi tiếp chỉ.

Đến đây tuyên chỉ là lão thái giám chừng năm mươi tuổi, trên mặt lạnh tanh không nhìn ra biểu lộ gì, chất phác và bén nhọn đọc thánh chỉ:

- Ái khanh Trương Nhân Nguyện, vì nước ngăn địch, công lao vất vả càng lớn. Trẫm thăng cho ái khanh (thăng làm nhị phẩm) thực ấp năm trăm hộ. Thụ phong Bắc Đình Hộ Phủ Đại Đô Hộ, phòng giữ Đột Quyết tập kích. Ái khanh Tần Tiêu, gương cho binh sĩ đại bại Đột Quyết, trẫm lòng rất an ủi, thăng cho ái khanh làm Quán Quân Đại tướng quân (Tam phẩm, võ tán quan) thụ Thao Châu Đại Đô Đốc, chuẩn bị ngăn cản Thổ Phiên đột kích.

- Quốc gia đang lúc dùng người, nhìn thấy nhị vị ái khanh khổ cực nhưng phải lập tức đi nhậm chức. Sóc Phương đại quân do Trương Nhân Nguyện mang đi một vạn kỵ binh tiến về Bắc Đình bố phòng ngăn địch. Những nhân mã còn lại trẫm đã phái Thôi Thực Binh Bộ Thị Lang tiếp lĩnh. Sĩ quan cao thấp và quân sĩ, sau khi trở về trẫm sẽ phong thưởng. Khâm thử!

Trương Nhân Nguyện lập tức sợ hãi, cảnh giác nhìn qua Tần Tiêu, chỉ thấy hắn sắc mặt tức giận. Hai người kiên trì tiếp được thánh chỉ, thái giám tuyên chỉ òm òm nói:

- Nhị vị Đại tướng quân, thỉnh lập tức chuẩn bị. Thôi đại nhân đã đến Linh Châu, đang chờ nhị vị tương quân.

Trương Nhân Nguyện nén giận nói ra:

- Làm phiền công công, thỉnh ra sau trướng nghỉ ngơi.

- Chuyện của tiểu nhân đã hoàn thành, không quấy rầy nhị vị tướng quân, cáo từ!

Dứt lời, lão thái giám mang theo mấy người hầu cưỡi ngựa rời đi.

Trương Nhân Nguyện cầm lấy thánh chỉ nhìn qua vài lần, trên mặt có chút tức giận, hắn nhíu mày. Tần Tiêu nhìn thấy hắn như vậy thật có chút không đành lòng, muốn nói chuyện thực tế, nhưng vẫn dằn xuống, đi đến bên cạnh hắn nhẹ giọng khuyên nhủ:

- Đại soái, chúng ta làm tướng quân, gặp chuyện này là bình thường. Đại soái còn tốt một chút, tốt xấu gì vẫn là Đại Đô Hộ, Đại tướng nơi biên cương; Tần Tiêu bị giáng chức xuống làm Nam Đạo Thao Châu, vẫn không thể mang theo binh mã nào cả.

Sắc mặt Trương Nhân Nguyện cực kỳ khó coi, phẫn nhiên thấp giọng nói ra:

- Tá ma giết lừa... Đích thị là gian ý của Vi hậu cùng Võ Tam Tư! Lão phu thực hận không thể!

Nói đến đây Trương Nhân Nguyện nói xong dừng lại, thở dài một hơi cuốn thánh chỉ lại.

- Thánh ý khó trái! Cũng phải, ta là lão già khọm, đi tới biên cương cố thủ hai năm. Cùng lắm là da ngựa bọc thây. Lão đệ, ngươi nên chuẩn bị. Ngươi dù sao còn trẻ, không có gì lớn, chắc chắn sẽ có ngoài xoay người nổi danh.

Dứt lời, Trương Nhân Nguyện vỗ vai Tần Tiêu nói lời thấm thía.

Hai người chỉnh đốn binh mã, đi tới Linh Châu. Chuyện thánh chỉ lập tức lan ra khắp Sóc Phương quân, lập tức sinh ra bạo động to lớn. Trương Nhân Nguyện ở Sóc Phương quân uy vọng cao lớn, Tần Tiêu càng không thể thay thế. Hiện tại chủ soái, Đại tướng quân đều bị điều đi, phần đông tướng quân cùng binh sĩ trong lòng oán hận khó bình.

Đến Linh Châu, Trương Nhân Nguyện cố ý cho đại quân dừng lại, còn làm công tác tư tưởng một phen, làm cho mọi người ‘an tâm một chút chớ vội, hết thảy phục tùng an bài của triều đình, nghe theo ý chỉ hoàng đế’. Tần Tiêu trong nội tâm âm thầm thổn thức: Trương Nhân Nguyện đúng là trung thần lương tướng...

Bên ngoài thành Linh Châu, kéo một lều lớn, bày biện án to. Hơn trăm tên Thiên ngưu vệ đứng quanh, một nam nhân quần áo hoa lệ ngồi ở đó, lẳng lặng chờ đại quân Sóc Phương.

Chương 519: Trống trận ù ù (1)

Tần Tiêu cùng Trương Nhân Nguyện đi tới, nhìn rõ ràng Thôi Thực tiếp quản quân quyền: Mắt lớn môi dày khung mặt vuông, chòm râu dài nhỏ có phần văn nhã, nhưng mà nhìn qua làm cho người ta chán ghét.

Nhưng Tần Tiêu nghĩ tới bọn người Võ Tam Tư mưu hại Trương Giản Chi, còn bổ sung con của mình đi tới làm Thị lang bộ binh, dưới mắt lại cướp binh quyền của mình, trong nội tâm có chút tức giận, nhìn qua không thuận mắt chút nào. Sau lưng Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi cùng Trình Bá Hiến, Vương Dịch hận không thể lao tới bắt thằng này lại, xé thành vài mảnh mới hả giận.

Thôi Thực nhìn thấy Trương Nhân Nguyện cùng Tần Tiêu tiến lên, liên tục cúi người nghênh đón, chắp tay bái dài:

- Đại soái, Đại tướng quân, Thôi mỗ hữu lễ.

Trương Nhân Nguyện xuống ngựa, miễn cưỡng nở nụ cười:

- Thôi đại nhân, khách khí khách khí!

Tần Tiêu cũng xuống ngựa, thuận miệng ứng phó vài tiếng, xem như bắt chuyện.

Thôi Thực đưa mắt nhìn qua những tướng sĩ kia, vẻ mặt oán nộ, trong nội tâm nhút nhát, liền nói:

- Đại soái, Đại tướng quân, Thôi mỗ được triều đình sai khiến mà tới, cũng không phải là ý của ta! Mong đại soái cùng Đại tướng quân nói với thủ hạ một câu, miễn cho bọn họ trong lòng có khúc mắc với Thôi mỗ, đến lúc đó bất ngờ làm phản thì không dễ làm.

- Thôi đại nhân, ngươi nói gì vậy!

Trương Nhân Nguyện mặt lạnh như sương, nặng nề nói ra:

- Sóc Phương quân của ta là binh mã triều đình, cũng không phải sản nghiệp của Trương Nhân Nguyện cùng Tần Tiêu. Triều đình làm thế nào thì làm, ta không nói hai lời. Thôi đại nhân không cần băn khoăn, cho dù bọn họ tạm thời bất mãn, cũng sẽ không làm ra chuyện gì.

- Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt... Thôi mỗ hiện tại muốn mang theo bọn họ đi về báo cáo kết quả.

Thôi Thực lúc này mới cảm thấy thoải mái, thở dài một hơi, sau đó nhìn qua hai người nói ra:

- Đại soái cùng Đại tướng quân, đều chuẩn bị cho tốt? Ý chỉ triều đình dồn dập, không nên chậm trễ.

- Lão phu lập tức đi ngay.

Trương Nhân Nguyện lạnh lùng ném ấn cho Thôi Thực, xoay người lên ngựa, vung tay ra sau, đã sớm có một vạn kỵ binh mang theo cờ hiệu phân ra, theo sau Trương Nhân Nguyện đi trước.

Tần Tiêu mang ấn của đại tướng quân ra vẻ cực không tình nguyện nhét vào trong tay Thôi Thực, thở dài một hơi nói ra:

- Ta không có gì cần chuẩn bị, chỉ mang theo vài người hầu cận là được.

Dứt lời cũng cưỡi lên ngựa, sau đó vẫy tay ra phía sau, Mặc Y cùng Quách Tử Nghi và La Vũ Phong mang theo soái kỳ rời đi.

Thôi Thực cầm hai ấn trong tay, trong nội tâm mừng thầm: Không ngờ thuận lợi như vậy... Một tên Thiên ngưu vệ phía sau cũng tự động mang đại kỳ chữ ‘Thôi’ giục ngựa lên trước quân. Lý Tự Nghiệp không có hảo ý dùng tay cầm mạch đao, rung động boong boong, làm cho tên Thiên ngưu vệ tay cầm đại kỳ sợ chảy mồ hôi lạnh, không dám quay đầu. Ngồi trên lưng ngựa như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Thôi Thực ngoài mặt cười nhưng lòng không cười chắp tay với Tần Tiêu:

- Đại tướng quân, vậy chúng ta cũng cáo biệt a!

Tần Tiêu lạnh lùng cười cười:

- Thôi đại nhân bảo trọng, sau này còn gặp lại!

Dứt lời vỗ ngựa chạy ra phương xa. Thôi Thực nhìn qua Phượng Sí Kim Đang trong tay của Tần Tiêu tỏa ra hàn khí, trong lòng hãi hùng khiếp vía, sau nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, trong nội tâm vẫn còn hoảng sợ.

Tần Tiêu và ba người ra roi thúc ngựa, đi đầu tiến vào Linh Châu. Sau đó không dừng lại chạy qua phía nam, làm bộ muốn dọc theo Hoàng Hà xuôi nam, đi tới Nam Đạo Thao Châu. Ven đường có dịch trạm nghỉ ngơi, cố ý trắng trợn đường hoàng xuất hiện trước mặt nhiều người.

Đến phân giới Lan Châu cùng Nguyên Châu thì mấy người tiến vào trong thôn nhỏ, thay quần áo thôn dân mua một chiếc xe ngựa ngồi vào trong, cho tọa kỵ kéo xa, binh khí giấu trong xe. Sau đó còn mướn một mã phu đánh xe, thần không biết quỷ không đi tới Nguyên Châu, chuẩn bị chặn ngang đuổi theo tới Khánh Châu, đi quan đạo gặp Sóc Phương quân.

Ba người ngồi trong xe ngựa, sau đó cười trộm. Tần Tiêu suy tư một hồi nói ra:

- Hiện tại ta duy nhất lo lắng chính là Hình Trường Phong cùng Điền Trân. Bọn họ mang theo đặc chủng doanh trở về Trường An tìm hiểu tin tức, còn phải hộ tống thái tử. Cũng không biết trong triều hiện giờ thế nào. Ta cách quân đội thì bọn họ muốn báo tin tức cũng khó khăn, hy vọng sẽ không có chuyện gì.

- Chắc có lẽ không a.

Quách Tử Nghi nói ra:

- Hình đại thúc là người tinh tế, hơn nữa Vạn đại thúc cũng từ trong đặc chủng doanh đi ra. Hai người bọn họ làm chuyện này cực kỳ bí mật, chắc không gì đâu.

- Chỉ hy vọng như thế a!

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cầu nguyện.

Xe ngựa lung la lung lay, chở mấy người đi tới, phu xe kia có chút mệt mỏi không chịu nổi, Tần Tiêu cho hắn chút bạc kêu trở về, sau đó tìm một phu xe khác chạy đi.

Trên đường đi màn trời chiếu đất, ăn ở đều tùy ý giải quyết.

Trái lại Thôi Thực bên này. Tướng sĩ Sóc Phương quân chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt, tron nội tâm của hắn âm tình bất định, hối hận lúc trước tiếp chuyện này.

Chuyện cho tới bây giờ, hắn cũng chỉ có thúc giục Sóc Phương quân đi vội.

Sớm đến Trường An báo cáo kết quả công tác, tuy hắn thích làm Binh Bộ Thị Lang, nhưng mà chỉ là đệ tử thư gia, hắn muốn làm thừa tướng. Thế nhưng mà còn hắn chưa từng lăn lộn trong quân đội bao giờ, đối với chuyện trong quân không hiểu. Nhưng mà đại sự tiếp quản Sóc Phương quân này Vi hậu cùng Võ Tam Tư không thể đưa cho người ngoài, đành phải phái hắn là tâm phúc tới.

- Cũng may mang theo mấy vạn người đi mà thôi.

Trong nội tâm Thôi Thực không ngừng an ủi chính mình, mắt thấy gần Trường An thì nội tâm an ổn lại.

Bọn người Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi cùng Phạm Thức Đức thì âm thầm gặp Trình Bá Hiến, Vương Dịch là Hữu uy vệ tướng quân vào trong doanh trướng, đem tin tức hoàng đế băng hà nói cho bọn họ biết, đồng thời đem ý của Tần Tiêu truyền đạt lại.

Nhị tướng nghe nói hoàng đế bị hại, lập tức giận tím mặt, còn kém dẫn đại quân giết vào Trường An. Hiện tại biết được có Tần Tiêu đầu lĩnh có người tâm phúc, đều nguyện ý đi theo khởi sự.

Con mắt Thôi Thực mở to và hưng phấn, hắn không biết càng tiếp cận Trường An thì tính mạng của hắn càng không bảo đảm, vẫn còn đang đắc chí, nghĩ thầm cuối cùng cũng sắp hoàn thành nhiệm vụ, đại công cáo thành.

Bọn người Tần Tiêu vẫn không ngừng đuổi theo, ngay cả ngựa cũng ôm một vòng, người cũng có chút hoảng hốt, đi đứng cũng cảm thấy dưới chân bất ổn. Không quá một tháng bọn họ đã đuổi kịp Sóc Phương quân, lúc này Thôi Thực đang ở bên ngoài huyện Trần Thương làm tiếp tế.

Tần Tiêu thở dài một hơi, ẩn phục đi vào bên ngoài huyện Trần Thương, nhìn quân trại quen thuộc, không khỏi sinh ra cảm giác thân thiết, trêu tức nhìn đám người Quách Tử Nghi nói:

- Có khéo hay không, ám độ trần thương, đúng là huyện Trần Thương. Nơi này cách kinh sư ba trăm dặm. Đoạn đường này từ Linh Châu đến Kỳ Châu, chừng hơn nghìn dặm, cũng là nhờ Thôi Thực đem đại đội nhân mã giúp ta lĩnh đến nơi đây, ha ha!

Chương 520: Trống trận ù ù (2)

Quách Tử Nghi cũng cười:

- Sư phụ, cũng nhờ Thôi Thực giúp đại ân này! Ba trăm dặm, thiết kỵ hành quân gắp từ sáng tới chiều nên mệt mỏi. Chúng ta có nên động thủ không.

- Đừng vội.

Tần Tiêu nhếch miệng. Lạnh nhạt cười nói:

- Hiện tại là hai mươi bảy tháng giêng, cách thời gian ước định bốn năm ngày, động thủ quá sớm dễ dàng bạo lộ. Ta thấy Thôi Thực là chuẩn bị ở chỗ này nghỉ ngơi và khôi phục một chút, sau đó lại bày đủ uy phong kéo quân về Trường An. Hơn nữa, dùng tính tình ‘đại thi nhân’ của hắn thì chắc sẽ đi tới núi Võ Hầu bái tế Gia Cát Lượng. Hắc! Trước lừa dối hắn đi, chúng ta đuổi lâu như vậy cũng mệt mỏi, không ngại ở lại đây nghỉ hai ngày. Khôi phục thể lực trước đã.

- Cũng tốt.

Một chuyến bốn người tìm khách sạn nghỉ trọ, chân không bước ra khỏi nhà nghỉ ngơi ba ngày, tinh thần dưỡng cực kỳ no đủ. La Vũ Phong đem soái kỳ đặt trong ngực, cẩn thận giặt sạch sẽ, chuẩn bị một cây gậy sắt tiện tay, hai ngày nữa dùng làm soái kỳ.

Trong Sóc Phương quân, bọn người Lý Tự Nghiệp đang bấm tay tính toán thời gian, trong lòng như có lửa đốt, lại chậm chạp không thấy Tần Tiêu trở về. Thôi Thực hạ lệnh cho đại quân nghỉ ngơi mấy ngày. Chính mình lại chạy tới Trần Thương cổ đạo uống trà làm thơ.

Ngày một tháng hai, đêm khuya giờ Tý.

Năm nay gió mạnh, quân trướng và tinh kỳ Sóc Phương quân thổi bay phất phới. Thời tiết vẫn lạnh và khô ráo. Bọn người Lý Tự Nghiệp vây quanh đống củi lửa, tâm thần lo lắng bất định đi tới đi lui trong quân trướng, trong nội tâm như con chuột đang run, không an bình được.

Xế chiếu ngày hôm qua, Thôi Thực cuối cùng đã quay lại đại doanh, hạ lệnh sáng sớm hôm sau khởi hành đi vào Trường An. Lý Tự Nghiệp trong lòng như có lửa đốt uống mấy vò rượu, trầm thấp giận dữ hét:

- Đại tướng quân nếu không đến, lão Lý ta sẽ động thủ!

- Chớ có làm ẩu!

Phạm Thức Đức lần này cũng không sợ Lý Tự Nghiệp nổi giận, nghiêm khắc nói:

- Ngươi muốn phá hư đại sự sao?

- Ai!

Lý Tự Nghiệp oán hận nện lên trụ của quân tướng. Suýt nữa làm cho quân trướng sụp xuống, chúng tướng vội vàng đi lên khuyên hắn.

Đúng lúc này, nam trại chu tước môn có tiếng quát chói tai.

- Người nào, ban đêm cả gan xông vào doanh trại.

Một trăm cung tiễn thủ lập tức chạy lên hàng rào và cung nỏ lên dây.

Gió đêm rét lạnh. Bó đuốc chập chờn bất định, thân hình người tới có chút mơ hồ, xem không rõ lắm, nhưng ẩn ẩn chỉ thấy hào quang rực rỡ.

- Đứng lại. Báo tính danh, bằng không sẽ bị bắn tên!

Lăng không có tiếng hét truyền tới:

- Lớn mật! Dạy cho các ngươi tiễn thuật. Chính là dùng chỉa vào bổn tướng sao?

Một tiểu tốt Tả uy vệ đứng ở trạm canh gác chòi canh nhìn ra, hắn nhận ra tiếng của Tần Tiêu. Hắn nghe rất rõ ràng, kinh hoảng chạy xuống dưới, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ nhanh thu hồi tên nỏ, là Tần đại tướng quân!

- Ah, là Đại tướng quân!

Bọn họ kinh ngạc thu hồi tên nỏ, nhưng cũng không dám tùy tiện thu hồi hàng rào, lập tức trở lại báo cáo tướng lãnh trực đêm.

Lúc này Tần Tiêu, Mặc Y, Quách Tử Nghi cùng La Vũ Phong chờ ở bên ngoài, cưỡi trên bốn con ngựa, trong đêm khuya giống như ma hồn địa ngục.

Đến đem vội vàng sai người kéo ra cửa trại bỏ hàng rào phóng Tần Tiêu tiến đến, ôm quyền bái tại đạo bên cạnh nói ra:

- Mạt tướng chính là người hầu cận của Trình Bá Hiến Trình Tướng quân, lục phẩm hạ kỵ tào, tên là Thạch Thu Khe. Mạt tướng nghe qua uy danh của Đại tướng quân, nhưng vẫn vô duyên tiếp kiến!

- Ah, là thủ hạ của Trình Tướng quân.

Tần Tiêu tinh tế địa dò xét Thạch Thu Khe, tuổi chừng ba mươi, chính khí hiên ngang, mắt sáng như đuốc thân cao thể kiện, mày rậm mắt to hình chữ quốc, gương mặt hơi tím, trên môi có râu ngắn, ăn mặc áo giáp uy phong lẫm lẫm.

Trong nội tâm Tần Tiêu khen hắn một câu, gật đầu nói nói:

- Làm phiền Thạch Tướng quân dẫn ta đi gặp Trình Tướng quân.

Thạch Thu Khe mặt lộ vẻ hưng phấn:

- Đại tướng quân, chuyện đó mạt tướng biết một hai. Hôm nay Đại tướng quân trở về cũng nên nổi trống tụ tập binh tướng là được.

Tần Tiêu nhìn qua điểm tướng đài bên ngoài soái trướng, không có người nào cả, đoán chừng Thôi Thực là gia hỏa không rành quân sự đang ngủ say a.

Tần Tiêu tinh thần chấn động, thình lình nói ra:

- Cũng tốt! Bổn tướng tự mình leo lên điểm tướng đài, nổi trống tụ lên!

Thạch Thu Khe quát lớn:

- Các huynh đệ, mở đường cho Tần đại tướng quân!

- Vâng!

Những binh sĩ tuần tra trinh sát tuy không rõ ràng, nhưng nếu chủ tướng phát lệnh, bảo bọn họ mở đường cho chiến thần Tần Tiêu trong lòng của mình, không chút do dự chỉnh trang đội ngủ, tinh thần vô cùng phấn chấn xếp hàng đi tới trước.

La Vũ Phong cưỡi ngựa tiến lên, trước tiên chạy tới điểm tướng đài, đem đại kỳ chữ ‘Tần’ cắm lên đài, cờ bay phất phới.

Hơn ngàn tên binh sĩ trinh sát tuần hành đứng bốn phía điểm tướng đài. Tần Tiêu thúc ngựa chạy tới, đem Phượng Sí Kim Đang cắm bên cạnh, tự mình cầm chùy ra sức gõ trống.

- Đông đông đông đông...

Tiếng trống trầm đục chấn vỡ đêm yên tĩnh, đánh vỡ mộng đẹp của mọi người!

Tiếng trống chính là quân lệnh, truyền ra xa vài dặm, mặc kệ tướng sĩ ngủ say cỡ nào, tất cả đều phản xạ có điều kiện bừng tỉnh lại, xoay người xuống giường bắt đầu mặc áo giáp.

Lý Tự Nghiệp nghe được tiêng trống vang lên, cả kinh toàn thân nhảy dựng, còn tưởng rằng là ảo giác. Nhưng ngay sau đó tiếng trống thứ hai càng thêm vang dội.

Vạn Lôi, Trình Bá Hiến cùng Vương Dịch nhìn nhau sau đó vui vẻ.

- Là Đại tướng quân sao?

- Đông đông đông, đông đông đông!

Tiếng trống càng gấp càng dồn dập, chính là tiếng trống quân lệnh chuẩn.

Lý Tự Nghiệp vui mừng nhảy dựng lên, kích động xoa con mắt:

- Là hắn, nhất định là hắn! Là Đại tướng quân, hảo huynh đệ đã trở về!

Dứt lời hắn chạy ra bên ngoài, lao thẳng tới điểm tướng đài.

Thôi Thực bị tiếng trống bừng tỉnh, nấp trong chăn hét lớn.

- Người nào to gan như vậy, đêm khuya dám gõ trống? Người tới, người tới!

Mấy tên Thiên ngưu vệ chạy vào trong phòng ngủ của Thôi Thực, kinh hoảng quỳ xuống đất:

- Đại, đại nhân! Không tốt, việc lớn không tốt!

Thôi Thực kích linh xoay người ngồi xuống:

- Chuyện gì phát sinh?

- Tần, Tần Tiêu trở về!

Mấy tên thiên ngưu vệ kinh hoàng lấp bấp nói ra.

- Hắn đang nổi trống bên ngoài! Quân sĩ lớn nhỏ của Sóc Phương quân đang tập kết ở điểm tướng đài, hơn nữa...

- Hơn nữa cái gì?

Thôi Thực mặt biến thành trắng xanh, sau đó mặc quần áo vào, một bên kinh hoảng hỏi.

- Hơn nữa soái kỳ của đại nhân đã bị hạ, đổi, thay đổi thành soái kỳ chữ ‘Tần’!

- Ah!

Thôi Thực nghẹn ngào kêu to, chán nản ngồi liệt trên giường, si ngốc lẩm bẩm nói:

- Xong... Xong rồi!

Lý Tự Nghiệp vung tay chân chạy tới điểm tướng đài, đập vào mắt nhìn thấy Tần Tiêu mặc kim giáp, lập tức nhảy kêu lên:

- Thật là đại tướng quân, ha ha! Lão Lý ta đợi sắp nổi điên rồi.

Dứt lời hắn chạy lên điểm tướng đài, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Đại tướng quân, ta tới nổi trống!

Tần Tiêu đem chùy đưa cho Lý Tự Nghiệp, hắn dồn đủ khí nổi trống, suýt nữa đánh thủng cả trống. Một tiếng vang thật lớn, làm cho trái tim Tần Tiêu nhảy lên bang bang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau