PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 511 - Chương 515

Chương 511

- Bọn họ?

Tần Tiêu tiếp tục cười khổ:

- Chuyện cho tới bây giờ, ta làm sao dám nhấc quan hệ với bọn họ? Không nói tới ở đây cách kinh thành ngàn dặm, cho dù gặp Công chúa và Tương Vương, cũng không chừng không có kết quả tốt. Hơn nữa, chúng ta ở bên ngoài không hiểu triều đình, tùy tiện làm việc đúng là khó có thu hoạch.

Hình Trường Phong nghiêm nghị ôm quyền:

- Đại tướng quân, Hình Phong nguyện mang theo huynh đệ đặc chủng doanh, ngày đêm ẩn nấp quay về kinh thành, đi đầu thám thính tin tức!

- Không vội.

Tần Tiêu có chút khoát khoát tay:

- Có lẽ, ta còn có nhiệm vụ quan trọng hơn giao cho các ngươi.

Hình Trường Phong có chút nghi hoặc nói ra:

- Đại tướng quân xin phân phó.

Tần Tiêu nhíu mày khó chịu nói ra:

- Ta nhất định phải mời ngươi về kinh một chuyến, tin tức là cần thiết. Nhưng mà ngươi phải giúp ta làm đại sự khác. Dùng tính tình của Hoàng đế, hắn chắc có lẽ không giết Thái tử, Công chúa, Tương Vương một đám lão thần, cũng tận lực không bảo mạnh cho Thái tử. Đến lúc đó Hoàng đế nhiều lắm chỉ phế truất Thái tử và cho lưu vong. Nhưng mà bọn người Vi hậu khó mà an tâm, khó bảo toàn sẽ không khác gì Ngũ Vương, trên đường bị người ta tàn hại giết Thái tử. Cho nên huynh đệ đặc chủng doanh bây giờ phải tận lực bảo vệ Thái tử, không thể cho hắn có sơ xuất gì. Lúc này đây ta bảo Điền Trân và ngươi cùng đi.

Thái tử không quen ngươi, nhưng mà Điền Trân hắn hết sức quen thuộc, cho nên có hắn đi hộ giá, Thái tử cũng không biết sinh nghi. Cho nên lúc này các ngươi phải phân thành hai tốp, một là dò xét tin tức, một là bảo vệ Thái tử.

Hình Trường Phong đứng lên, thẳng tắp ôm quyền nói ra:

- Đại tướng quân, tuy Hình Phong không biết kết cục sau này ra sao, nhưng mà Hình Phong vĩnh viễn nghe theo Đại tướng quân phân phó đi làm việc. Chỉ cần Hình Phong còn sống, lệnh của Đại tướng quân ta sẽ chấp hành, quyết không từ chối.

- Hảo huynh đệ, ngồi xuống.

Tần Tiêu lôi kéo Hình Trường Phong ngồi xuống, nhìn hắn nói ra:

- Các ngươi những người này, phần lớn coi như quen mắt trong kinh thành. Nhiệm vụ lúc này kỳ thật còn khó khăn và hung hiểm hơn xâm nhập vào cảnh nội Đột Quyết. Cho nên, ngàn vạn cẩn thận, không thể có một huynh đệ gặp chuyện không may, có biết không? Còn ngươi nữa, ngươi nhất định phải hoàn hảo quay về.

Hình Trường Phong nghiêm nghị:

- Hình Phong nhớ kỹ lời của Đại tướng quân! Việc này không nên chậm trễ, Hình Phong bây giờ đi chuẩn bị, thừa dịp lúc ban đêm lặng yên rời khỏi quân trại, đi gấp chạy tới Trường An!

Tần Tiêu đứng dậy, cúi người vái chào.

- Làm phiền!

Hình Trường Phong cuống quít nâng Tần Tiêu, hắn cũng quỳ xuống đất.

- Đại tướng quân, Hình Phong không dám thụ đại lễ như vậy, không bằng giết tiểu nhân đi.

Tần Tiêu kéo hắn đứng lên, Hình Trường Phong không nói hai lời, ôm quyền thi lễ.

- Chư vị, bây giờ từ biệt, sau này gặp lại!

Sau đó mọi người hoàn lễ.

- Trân trọng!

Hình Trường Phong đi nhanh, long hành hổ bộ ra khỏi soái trướng. Sau một lát nghe được tiếng móng ngựa vang lên, Hình Trường Phong cùng Điền Trân mang theo ba mươi tướng sĩ đặc chủng doanh rời đi.

Mọi người tiếp tục ngồi quanh đống lửa, lẳng lặng, ai cũng không nói gì.

Sau một lúc lâu, Quách Tử Nghi đánh vỡ trầm mặc nói ra:

- Sư phụ, chúng ta không phải bỏ qua một người sao?

- Ngươi nói là, Sở vương Lý Long Cơ?

Tần Tiêu lạnh nhạt cười khổ:

- Thái tử chuẩn bị khởi sự thì hắn đau khổ khuyên can. Về sau vì thoát hiềm khích, đã tránh họa tới Lạc Dương.

Quách Tử Nghi than nhẹ một tiếng:

- Chẳng lẽ thật sự là sơn cùng thủy tận sao? Ngay cả Sở vương cũng bỏ chạy...

Tần Tiêu có chút cô đơn nhìn đống lửa, bất đắc dĩ nói ra:

- Vừa rồi, vốn ta cũng muốn Hình Trường Phong đi gặp Tương Vương cùng Công chúa. Nhưng mà nghĩ lại, ta là tướng quân lĩnh quân bên ngoài, nóng lòng liên lạc vương công trong triều, khẳng định là lòng mang làm loạn. Đến lúc đó ta có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch. Lại nói, đối với Thái Bình công chúa cùng Tương Vương, ta không biết bọn họ nghĩ gì. Nói không chừng bọn họ vì tránh thoát hiềm nghi mà bán đứng ta, đến lúc đó, Hình Trường Phong nhất định sẽ chết. Dùng mạng Hình Trường Phong cùng các huynh đệ đi đánh bạc, đi đánh bạc tâm cơ Thái Bình công chúa cùng Tương Vương thâm bất khả trắc... Loại chuyện này, ta thực làm không được. Hơn nữa, ván bài này không có chút phần thắng nào, nếu như cuối cùng đánh bạc thua, ta đây cũng bởi vậy mà lâm nạn.

Mọi người im lặng nhìn qua Tần Tiêu, trong nội tâm có cảm xúc bi tráng. Mặc Y lúc này ôm chặc cánh tay của Tần Tiêu, tựa đầu vào bờ vai rắn chắc của hắn.

Lò lửa trong trướng bổ bổ bá bá cháy mạnh, thỉnh thoảng có hoa lửa bắn ra.

Thời điểm tia nắng ban mai đầu tiên hiện ra, Tần Tiêu nhẹ nhàng gỡ cánh tay Mặc Y đang đặt trước ngực của mình ra, chui ra khỏi chăn ấm ra ngoài quân doanh.

Bên ngoài tuyết rơi nhiều và lạnh thấu xương. Tướng sĩ dò xét đang chậm rãi đi tuần, soái kỳ chữ Tần bay cao. Tuy ba ngày qua không cần huấn luyện, nhưng nhiều tướng sĩ đã sớm rời giường, quét sạch tuyết đọng bên ngoài trướng đình, có mấy gia hỏa còn đang đắp người tuyết, như hài tử chơi tuyết vậy.

Trong quân đội, quả thật khó thấy được cảnh tượng nhẹ nhàng như vậy. Tần Tiêu lạnh nhạt hiểu ý cười cười: Trên chiến trường dùng máu dốc sức liều mạng, trong sinh hoạt chỉ là người bình thường, cũng có hỉ nộ ái ố...

Tần Tiêu khoác áo choàng lên người, một mình một người đi quanh doanh trại, mặc cho gió lạnh thấu xương thổi qua trán của mình, trong nội tâm cảm thấy tỉnh táo lại.

Tần Tiêu phát giác chính mình thật sự quá nhỏ bé. Bất kể là đối với thiên địa bao la mờ mịt này hay là với triều đình to lớn nước sâu không thấy đáy.

Cho dù là người phong cách cỡ nào, cho dù là danh tướng đại thần công cao cái thế, quân muốn thần chết, thần không thể không chết, cho dù là mượn quyền lực quân lệnh, đây là quyền lực tuyệt đối! Tần Tiêu nhíu mày, mày kiếm nhìn qua tóc mai, ánh mắt sáng quắc -- chỉ có quyền lợi thật sự mới có thể bình an sống sót! Chỉ có quyền lực thật sự mới bảo vệ thân nhân và bằng hữu.

Sau lưng có tiếng động, Tần Tiêu quay đầu nhìn lại, Mặc Y ăn mặc trường bào, giẫm lên tuyết dầy vui vẻ ôn nhu đi qua phía mình.

Tần Tiêu tươi cười, im lặng ôm Mặc Y vào lòng. Nhìn qua bên ngoài.

- Mặc Y...

Lúc này đây Tần Tiêu không còn ngả ngớn gọi nàng là ‘lão bà’, mà là là gọi tên nàng:

- Chúng ta quen nhau bao lâu rồi?

- Nếu tính luôn lần gặp mặt ở Thánh sơn thì...

Mặc Y tựa lên vai của Tần Tiêu:

- Cho tới hôm nay đã hai năm lẻ hai trăm ba mươi bảy ngày.

- Nhớ rõ ràng như vậy...

Tần Tiêu cười ha hả, ôm Mặc Y càng chặc hơn:

- Sắp ba năm rồi. Ngươi làm thê tử của ta chưa được nửa năm. Mấy ngày nay tới giờ cũng thiệt thòi ngươi. Đi theo ta không có trải qua một ngày ngày tốt lành, luôn bận rộn, còn xuất thân nhập tử, chém giết đẫm máu. Lại nói tiếp, ta lo lắng nhất chính là ngươi.

Chương 512: Tin tưởng kỳ tích

Mặc Y nhẹ nhàng lắc đầu:

- Đừng nói những chuyện này. Nếu không phải gặp gỡ ngươi, Mặc Y cũng không biết thì ra sinh hoạt của một người còn có ý nghĩa như vậy. Ta biết rõ, lần này chúng ta có khả năng gặp tai vạ, nhưng mà ta thực không oán không hối, cho dù cuối cùng ta biêt thất bại kết cục rất thảm, Mặc Y cũng mỉm cười đối mặt. Bởi vì có lão công bên người, tất cả đều trở nên có ý nghĩa, hơn nữa có giá trị.

Tần Tiêu lộ ra ngưng trọng và tươi cười vui mừng. Vỗ vỗ vai Mặc Y:

- Mặc Y, ngươi tin tưởng kỳ tích sao?

- Tin tưởng.

Mặc Y nhìn lên bầu trời:

- Có thể quen ngươi, cuối cùng ta vẫn đi cùng ngươi, bản thân nó đã là kỳ tích rồi. Loại chuyện này hơn mười năm trước ta chưa từng nghĩ qua. Trước đây nguyện vọng lớn nhất của ta là mang theo muội muội cáo biệt sinh hoạt chỉ biết giết chóc không thấy ngày mai. Những chuyện này với ta mà nói là như đang trong mơ. Hết lần này tới lần khác ta lại ở bên người của ngươi, là chân thật như thế. Đây không phải là giấc mộng.

Khóe miệng Tần Tiêu hơi nhếch lên, sắc mặt biến thành kiên định và lạnh lùng:

- Như vậy lúc này chúng ta cùng trông mong kỳ tích xuất hiện đi! Không đến cuối cùng, ta quyết không buông bỏ. Nếu như bại vong cùng trầm luân thật sự là số mạng của ta, ta vẫn toàn lực đi tranh giành! Mặc Y. Bất kể như thế nào, loại thời điểm này có ngươi bầu bạn với ta, ta thực cảm thấy mỹ mãn. Nếu như lúc này Vi hậu và Võ Tam Tư thực có ý định hạ độc thủ với ta, ta sẽ liều lĩnh toàn lực đánh cược một lần. Cho dù manh bêu danh thiên cổ thì ta cũng phải lật ngược ván bài, toàn lực mà làm.

Trên người Mặc Y khẽ run lên. Khóe mắt có vài giọt nước mắt chảy ra, đi tới bên người Tần Tiêu, ôm cổ của hắn:

- Lão công, Mặc Y không hiểu làm quan, cũng không hiểu chính trị. Ta chỉ biết là, mặc kệ ngươi ở đâu, ta sẽ ở cùng ngươi; mặc kệ ngươi làm cái gì, ta đều vĩnh viễn ủng hộ ngươi; nếu như ông trời không bảo chúng ta đi chết, Mặc Y cũng hy vọng vẫn như ngày hôm nay, thản nhiên ra đi trong ngực của lão công...

Tần Tiêu ôm chặc Mặc Y, vong tình hôn nàng. Mặc Y hai mắt nhắm lại, cảm giác trên mặt hơi lạnh hiện ra, nước mắt cuối cùng vẫn lăn xuống.

Tin tưởng kỳ tích!

Trong đầu Tần Tiêu có âm thanh này quanh quẩn, trong nội tâm tín niệm cũng kiên định lại -- cái gì trị quốc bình thiên hạ, trước ta ta chỉ muốn sống sót! Vì thê nhi, vì chính mình, không tiếc bất luận thủ đoạn gì, hắn dù làm kẻ phản loạn cũng được! Ích kỷ cũng tốt, mưu phản tội lớn cũng được -- ta chỉ muốn sống sót!

Sau lưng tiếng vó ngựa vang lên, Quách Tử Nghi mang theo mấy thân binh đi ra tìm Tần Tiêu. Xa xa nhìn thấy Tần Tiêu cùng Mặc Y ôm nhau hôn môi, sắp nhanh biến thành người tuyết, cũng không dám đi qua quấy rầy.

Quách Tử Nghi ho nhẹ một tiếng, hạ lệnh:

- Tất cả quay ngựa lại, xoay đầu chỗ khác.

Tai của Tần Tiêu nghe sau lưng có âm thanh, lúc này mới tách khỏi Mặc Y, khẽ cười nói:

- Trở về đi, chuẩn bị lễ mừng năm mới. Buổi chiều ta mang ngươi đi Linh Châu, chúng ta cũng dạo phố, thu mua một ít đồ tết, cho ngươi mua thêm vài món xiêm y xinh đẹp, hảo hảo tán gái giải sầu. Nữ hài tử mà, chỉ cần ít bột nước và trâm cài đầu mới đẹp, quen lâu như vậy, ta còn chưa nhìn thấy ngươi trang điểm đấy.

Trên mặt Mặc Y hiện ra thần sắc hưng phấn của thiếu nữ:

- Tốt lắm! Lão công muốn xem, ta sẽ mặc một lần -- nhưng mà cách đây hơn hai trăm dặm đấy!

- Sợ cái gì!

Tần Tiêu vỗ vỗ tuyết đọng trên đầu Mặc Y nói ra.

...

Sau đó mọi người đi vào trong trại, trong quân đang ăn điểm tâm, Tần Tiêu thoảng qua ăn một chút, liền chuẩn bị mang theo Mặc Y ‘bỏ rơi nhiệm vụ’ rời khỏi quân doanh, đi tới Linh Châu cách đó hai trăm dặm dạo phố mua sắm.

Hai người đang chuẩn bị ở trong doanh, Quách Tử Nghi chạy vào nói:

- Sư phụ, sư mẫu... Dân chúng Linh Châu tự phát mang theo vật tư tới an ủi quân tướng.

- Úc.

Tay của Tần Tiêu đang cầm tay nải.

- Nhớ rõ tặng quà vàng bạc đáp lễ dân chúng, không thể lấy không thứ gì của dân chúng.

- Lý đại thúc cùng Vạn đại thúc đang an bài.

Quách Tử Nghi tiếp tục nói ra.

- Thế nhưng mà, họ có đồ quý trọng, nói nhất định phải tự mình giao cho sư phụ.

- Ah?

Tần Tiêu tay hơi ngừng, đi ra ngoài trướng nói với Quách Tử Nghi:

- Cái gì thế nhỉ. Vẫn không thể giao cho ngươi sao? Người ở nơi nào, mời vào doanh trướng.

Quách Tử Nghi dẫn dân chúng vào. Tần Tiêu tinh tế dò xét, là một nông dân hơn bốn mươi tuổi, gặp được Tần Tiêu thì quỳ bái.

Tần Tiêu cho hắn đứng dậy:

- Vị đồng hương này, ngươi quen ta sao?

- Tiểu nhân chỉ nghe qua uy danh của tướng quân. Cũng không nhận ra.

Tiểu dân chúng tóc húi cua này có chút lạnh run, dân chúng hiện giờ gặp quan đều như thế, huống chi Tần Tiêu là đại tướng lãnh binh uy danh tám hướng. Tiểu dân chúng kinh hoàng mang một cái tay nảy ra:

- Có công tử cho ta năm lượng bạc, bảo ta nhất định phải mang thứ này giao cho tướng quân. Chuyện khác tiểu nhân cũng không biết.

Tần Tiêu hồ nghi nhận lấy, là một tay nải tinh xảo. Tần Tiêu thưởng cho người này thỏi bạc, đi vào trong gian phòng mở ra xem xét, không khỏi có chút kinh sợ -- một đồng tiền.

Là đồng tiền có buộc sợi tơ vàng.

Đây chính là đồng tiền lúc Lý Long Cơ kết nghĩa kim lan thì hắn đưa đồng tìn làm tín vật.

Trong nội tâm Tần Tiêu nhiệt huyết sôi lên, trước mắt giống như hiện ra tình cảnh ngày trước, lúc ấy hai người đều uống đến say, không lựa lời hào khí nói ra.

- Lý Long Cơ ta tuy không phải anh hùng hào kiệt gì. Hai chữ nghĩa khí vẫn hiểu được. Hôm nay chúng ta kết bái, ta gọi ngươi một tiếng đại ca; ngày nào đó nếu ta làm hoàng đế, ngươi vẫn là đại ca của ta. Ta làm hoàng đế, ngươi sẽ là đệ nhất vương gia, ha ha ha...

Tần Tiêu kích động thu đồng tiền lại, Mặc Y nghi hoặc nhìn qua Tần Tiêu vài lần nói ra:

- Lão công, chuyện gì xảy ra sao?

Tần Tiêu tỉnh táo lại, khẩn trương nhìn qua tay nải, thấy một tấm vải bông không có chữ viết nhắc nhở này. Trong nội tâm khẽ động, Tần Tiêu lấy nước thuốc ra -- đặc chủng doanh hiện tại cũng sáng tác phương pháp ẩn hình truyền tin tức -- dùng một ống bút lông bôi lên vải bông.

Quả nhiên, cũng không lâu lắm bao vải có chữ hiện ra.

- Linh Châu, Ôn Trì, Bảo Khách Lai. Chờ tới chết!

Mặc Y nhíu mày:

- Lão công, đây là ý gì?

Tần Tiêu kích động ôm Mặc Y vào trong ngực:

- Lão bà, ta có lão bà tốt! Chúng ta chờ đợi kỳ tích sắp xuất hiện!

Mặc Y không hiểu chút nào:

- Đã xảy ra chuyện gì? Ta đang hồ đồ đây.

Tần Tiêu đem tấm vải hủy đi, hắn thu ngọc bội và đồng tiền lại, đưa cho Mặc Y nhìn, hạ giọng hưng phấn nói ra:

- Đây là ba năm trước kia ta và Sở vương Lý Long Cơ kết nghĩa đưa tặng tín vật cho nhau!

- Ah...

Mặc Y nhẹ giọng hô, lập tức vui vẻ:

- Lão công, ngươi nói là Sở vương đã hiện thân?

- Nhất định là hắn!

Chương 513: Long trời lở đất (1)

Tần Tiêu nói ra:

- Ta quá hiểu hắn! Tuy hắn bình thường bộ dáng cà lơ phất phơ cái gì cũng không đặt trong lòng, nhưng trên thực tế hắn đang nhìn tất cả đấy, âm thầm trù tính súc tích lực lượng! Mặc Y, hiện tại không cần nhiều lời, chúng ta lập tức chạy đi, đến Linh Châu, huyện Ôn Trì, Bảo Khách Lai... Lần này đúng là đúng lúc.

- Trương đại soái bên kia thì sao?

Mặc Y mang theo bao vải.

Tần Tiêu hơi chút suy tư:

- Ta đi qua nói với hắn một tiếng, nói là ta mang theo ngươi đi Linh Châu mua sắm. Hắn vẫn là người dễ nói chuyện, chắc có lẽ không trách tội và hoài nghi cái gì. Trong quân hai ngày này được nghỉ ngơi, chúng ta ngày mai trở về ăn mừng năm mới là được. Việc nhỏ thì cho Lý Tự Nghiệp và Vạn Lôi giải quyết. Việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức xuất phát!

Vì không làm cho người ta chú ý, Tần Tiêu cũng thay kim giáp ra, cùng Mặc Y đều ăn mặc trang phục bình thường, cưỡi ngựa rời khỏi quân doanh, tới huyện Ôn Trì.

Vận mệnh! Đây là vận mệnh đã an bài! Thời điểm hắn tính được ăn cả ngã về không, Lý Long Cơ xuất hiện!

Con đường tuyết trắng bao phủ, hai người cưỡi ngựa chạy nhanh, không bao lâu, hai người đã đi tới Linh Châu.

Lúc này bọn họ đã đi tới trước Bảo Khách Lai.

Tần Tiêu giao bảo mã cho sai vặt quản lý, cùng Mặc Y đi tới cửa chính khách sạn. Đỉnh đầu có tấm biển gỗ, có viết ba chữ -- "Bảo Khách Lai" Tần Tiêu cùng Mặc Y tiến vào khách sạn, chưởng quầy vốn đang buồn ngủ xoa con mắt buồn ngủ nhập nhèm đi tới.

- Nhị vị khách quan, muốn ở trọ hay là nghỉ trọ?

Tần Tiêu dò xét một hồi, bàn gỗ cổ xưa, vách gỗ bị tàn phá lờ mờ, có mấy chỗ dán giấy che lại. Dưới chân cũng là bùn đất, không có tấm ván gỗ cùng vật liệu đá, trong hành lang bày biện bốn cái bàn đầy mỡ, mấy gốm rượu đặt dựa vào tường, còn có cái cuốc. Chủ tiệm này là nam tử trung niên chừng bốn mươi tuổi, trên người mang áo bông dày, chòm râu có chút thất thần, dáng người ngũ đoản, nhìn không ra điểm gì đặc biệt. Xem ra loại điếm nhỏ ít người nơi biên cương này, trừ mở tiểu điếm thì bình thường vẫn làm ruộng. Thương thuế rất nặng, sinh ý nơi này không quá tốt, chuyện này rất rõ ràng.

Tần Tiêu run lẩy bẩy cho tuyết rơi, tiện tay mấy đồng tiền:

- An bài cho phu thê chúng ta gian phòng ngủ, sau đó cắt mấy cân thịt dê và mấy cái màn thầu tới đây.

Điếm chưởng quầy nhìn thấy đống tiền, ít nhất cũng hai ba mươi văn, ra tay xa xỉ đấy! Con mắt sáng ngời, liên tục không ngừng cúi đầu khom lưng:

- Dạ dạ là, nhị vị khách quan, tiểu nhân dẫn các ngươi lên lầu. Nhị vị tới thật khéo, còn vừa vặn có một gian phòng ngủ. Có người vừa bao hết chỉ còn một gian, thỉnh, bên này đi!

Tần Tiêu cùng Mặc Y nhìn nhau cười cười: Đây còn phải nói, nhất định là Lý Long Cơ bao xuống mà!

Hai người đi theo chưởng quầy tới một gian phòng trên lầu hai. Đi qua mấy khúc cua, rõ ràng có bốn gian phòng ngủ. Quản lý sạch sẽ hơn dưới lầu nhiều. Mọi nơi cửa sổ cũng kín gió, ấm áp hơn rất nhiều.

Điếm chưởng quầy dẫn hai người đi tới gian phòng phía bắc:

- Nhị vị khách quan, chính là gian phòng này, thỉnh nghỉ ngơi đi, tiểu nhân lập tức gợi người mang thức ăn lên.

Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Đi thôi. Ah, tự chúng ta xuống lấy, không nhọc đưa lên đâu. Chuẩn bị cho tốt là được.

Điếm chưởng quầy hiểu ý cười cười, cúi người lui xuống, trong nội tâm suy nghĩ lấy: Chắc là phu thê này muốn trước tìm thú vui trước sau đó ăn cơm đây mà!

Tần Tiêu đang chuẩn bị đẩy cửa, trong phòng có tiếng đàn thanh thúy vang lên. Leng keng vang lên, âm phù giống như gió lạnh đìu hiu, rất sâu thẳm.

Mặc Y nghi hoặc nhìn qua Tần Tiêu, thấy hắn mặt mỉm cười thì khoát khoát tay, ý bảo nàng trước không nên mở cửa.

Âm phù đầu tiên vang lên, một khúc nhạc cũng vang lên. Khúc vận thâm trầm, âm sắc thanh nhã, trong hoang vắng chi địa giống như âm thanh của thần.

Mặc Y không khỏi thốt ra:

- Thật là dễ nghe!

Tần Tiêu kén chọn cười cười:

- Là hắn, không sai. Tiêu vĩ cầm Áo Não Khúc!

Dứt lời, Tần Tiêu đảy cửa cười nói với người nọ:

- Thật hăng hái ah, A Man!

Lý Long Cơ ăn mặc thư sinh đặt đàn xuống. Đứng dậy chắp tay cười nói:

- Đại ca tính nhẫn nại thật tốt, rõ ràng đứng bên ngoài nghe xong Áo Não Khúc mới vào, tiểu đệ tài đánh đàn có tiến bộ không?

- Cũng bình thường!

Tần Tiêu quay người kéo cửa, nắm tay Mặc Y đi vào ngồi bên bàn.

- Dù sao ta cũng không thông âm luật, ngươi đàn chẳng khác gì nước đồ đầu vịt.

Lý Long Cơ cười rộ lên:

- Mặc Y cô nương cũng tới nha... Ai nha, ta có nên đổi giọng gọi ngươi là ‘Tam tẩu’ không?

Mặc Y che miệng khanh khách:

- Như thế nào dám đảm đương! Ồ, điện hạ làm sao biết ta cùng với Đại tướng quân kết hôn chứ?

- Dùng hạt giống đa tình của đại ca, loại chuyện này tự nhiên vừa đoán là trúng mà.

Lý Long Cơ âm hiểm cười lên, làm cho Tần Tiêu trợn mắt.

Ba người ngồi xuống, Lý Long Cơ đặt tiêu vĩ cầm lên giường, cầm lấy chén nhỏ rót nước cho hai người, thở dài một hơi:

- Bảy ngày, ta ở chỗ này chờ đại ca bảy ngày rồi!

- Ngươi tới một mình?

- Hai người. Gian khách sạn này ta mua lại, chưởng quỹ nơi đây là tâm phúc chăn ngựa của ta.

Lý Long Cơ nhíu mày nói:

- Trừ chuyện đó ra, cơ hồ cũng không ai biết ta rời khỏi Lạc Dương, đi vào Linh Châu ít người này.

Tần Tiêu hiểu ý cười cười:

- Dân chúng tặng đồ là ngươi làm ra sao?

Lý Long Cơ cười nói:

- Sóc Phương quân đối với dân chúng nơi này là phụ mẫu tái sinh, ta chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Rất nhiều dân chúng nơi đây được các ngươi cứu ra khỏi tay của Đột Quyết đấy, chẳng lẽ ngươi quên?

- A, có ý tứ!

Tần Tiêu gõ tay lên bàn:

- Vào chính đề đi, ngươi tìm ta tới làm gì? Không phải là muốn tới đây ăn thịt dê tanh tưởi và đàn một khúc đấy chứ?

- Ngươi không nói thì ta có ý đó.

Lý Long Cơ đưa tay qua phía Tần Tiêu:

- Trước tiên trả đồng tiền cho ta.

Mặc Y rất thông minh, biết rõ hai nam nhân đang bàn chính sự, vì vậy đứng dậy nói ra:

- Các ngươi trò chuyện, ta đi lấy rượu và đồ ăn.

Dứt lời quay người đi ra ngoài.

Lý Long Cơ nhìn bóng lưng Mặc Y rời đi, chậc chậc lắc đầu:

- Ghen ghét!

Tần Tiêu lấy đồng tiền và ngọc bội đặt lên bàn. Lý Long Cơ biểu lộ bất cần đời, ngưng trọng mà sâu lắng nói ra:

- Đại ca, chúng ta ước định còn không?

Tần Tiêu nháy mắt mấy cái, sắc mặt trầm tĩnh như giếng cổ, không sợ hãi:

- Đương nhiên.

- Hiện giờ ta cần ngươi trợ giúp.

Lý Long Cơ đi thẳng vào vấn đề:

- Nhưng mà ta nói rõ ràng nếu ngươi đáp ứng cũng có khả năng bồi tính mạng già trẻ trong nhà đấy.

Tần Tiêu nhíu mày và cười nhạt, nói:

- Không cần phải nói. Chuyện này ta biết, Thái tử bị phế, triều cục nguy cấp. Nói đi, ngươi định làm như thế nào?

Ánh mắt Lý Long Cơ hiện ra thần sắc hoảng sợ, nuốt từng ngụm nước:

- Đại ca tin tức tuy linh thông, nhưng có một số việc ngươi vẫn không biết rõ.

Tần Tiêu sinh nghi:

- Hẳn là còn đại sự gì sao?

Chương 514: Long trời lở đất (2)

Sắc mặt Lý Long Cơ biến thành tái nhợt, hai tay không sự chủ nắm chặt, nói:

- Chỉ sợ trên đời không có đại sự gì lớn hơn!

Trong nội tâm Tần Tiêu cả kinh, nói ra:

- A Man, ngươi không phải là muốn nói hoàng đế gặp chuyện không may đấy chứ?

- Đúng vậy, chính là hoàng đế gặp chuyện không may!

Lý Long Cơ thân thể, đều có chút phát run. Cảnh giác nhìn qua cửa ra vào, tiến đến bên tai Tần Tiêu nghiến răng nghiến lợi nói ra:

- Ác phụ Vi thị cùng Lý Khỏa Nhi và đám đĩ đực Tần Khách, Dương Quân đã giết hoàng thượng bằng thuốc độc.

Toàn thân Tần Tiêu run lên, suýt nữa nhảy dựng lên, từng mắt không tưởng tượng nổi nhìn qua Lý Long Cơ. Lý Long Cơ khẩn trương kéo Tần Tiêu, tiếp tục thấp giọng nói ra:

- Bệ hạ đã chết nửa tháng, Vi hậu cùng Võ Tam Tư không phát tang giữ tin tức, đem bệ hạ khóa trong tẩm cung Đại Minh cung. Nếu không phải cung đình thừa Cao Lực Sĩ liều chết đem tin tức chuyển cho ta, chỉ sợ người trong thiên hạ còn mơ mơ màng màng!

- Mã Tần Khách là ngự y, vào triều tuyên bố hoàng đế nhuộm phong hàn không thể ra gió, triều chính đã do Vi hậu một tay cầm giữ. Trước mắt bọn hắn chúng nắm kế hoạch lớn, chính là tuyên giả mạo chỉ dụ vua lập tứ tử của bệ hạ là Lý Trọng Phúc làm hoàng đế bù nhìn.

Tần Tiêu có chút sửng sốt, trong đầu nổ vang từng hồi: Lý Trọng Tuấn bị phế, hoàng đế bị độc giết, cho một tiểu hài tử mười mấy tuổi lên làm hoàng đế, Vi hậu, ngươi thật sự muốn làm nữ hoàng thứ hai sao?

Lý Long Cơ tiếp tục nói:

- Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì thái tử bây giờ đã lưu vong ra ngoài kinh thành rồi, tùy thời cũng có thể chết! Vi hậu phái huynh đệ của nàng là Vi Ôn, điều năm vạn phủ quân của nam nha, do Vi Thiểm, Vi Nhân, Vi Tiệp, Vi Kỳ, Vi Truyền, Cao Tung chia nhau thống lĩnh dò xét, đem thành Trường An vây chật như nêm cối; bắc nha Vi Nguyên, suất lĩnh vạn kỵ hộ vệ hoàng cung, tra xét ngày đêm.

- Võ Tam Tư cùng An Nhạc công chúa cũng ở trong hoàng thành! Mắt thấy thấy bọn chúng muốn động thủ qua năm mới, Vi hậu tất định sẽ phát tang tiên đế đã chế, lập Lý Trọng Mậu làm đế! Giang sơn Lý Đường của ta mới khôi phục hai năm, mắt thấy lại rơi vào trong tay tặc nhân.

Tần Tiêu đứng phất dậy, trong phòng cất bước đi lại, sắc mặt vặn vẹo, sát khí lộ ra, nặng nề nói:

- Sau khi thu được tin tức thái tử khởi sự thất bại, ta lập tức phái đặc chủng doanh đi âm thầm bảo hộ. Lý Trọng Tuấn, tánh mạng hắn như thế nào trước mắt không rõ, chỉ tận sức mà làm, nghe thiên mệnh. Thật không ngờ trong triều lại xảy ra chuyện lớn như vậy, ngay cả hoàng đế đều bị mưu hại!

- Trước đây ta vẫn lo lắng an nguy của bản thân mình. Hiện tại xem ra đây không phải chuyện sinh tử của mình ta! Đại Đường nếu rơi vào trong tay Vi hậu, Võ Tam Tư gian thần này, cả quốc gia sẽ xong đời, càng không cần phải nói đám người chúng ta! Cái khác không nói, đối với ta ngươi có tính toán gì?

- Chuyện cho tới bây giờ, đã không phải 'trang Bức' có thể giải quyết vấn đề!

Lý Long Cơ cắn răng một cái, lộ ra thần sắc cương nghị quyết đoán:

- Khởi binh chính biến, đánh chết Vi hậu cùng Võ Tam Tư nghịch đảng, thay đổi hiện trạng hôm nay.

Tần Tiêu cảm giác lòng mình chấn động, cường lực trấn định lại, sau đó ngồi xuống ghế:

- Có kế hoạch kỹ càng không vậy?

- Có!

Lý Long Cơ nói ra:

- Đại ca còn nhớ rõ Trương Cửu Linh không? Giữa năm khoa cử đậu Tiến sĩ, hiện tại đảm nhiệm thư lang phủ Tương Vương. Ta ngẫu nhiên quen biết với hắn, hắn rõ ràng nói tới đại ca ở Nhạc Châu vì Tiên nhi tức giận mắng hắn. Từ đó về sau người này vẫn giao thiệp thâm tình với ta. Lúc này có đại sự, toàn bộ do hắn hiến kế mưu đồ!

- Lại là hắn!

Tần Tiêu vội hỏi:

- Ta còn chuẩn bị viết một phong thư tiến cử hắn cho thái tử, không nghĩ tới hắn đi không từ giã. Đây cũng là thiên ý ah! Người này tài học đầy bụng, xác thực là nhân tài! Nói đi, hắn hiến kế gì?

Lý Long Cơ nói ra:

- Một chiêu này gọi là ‘ám độ trần thương’, chuyên môn thiết kế cho đại ca! Vi hậu chắc chắn sẽ không yên tâm khi ngươi mang binh về Trường An, sẽ hạ chiếu truất binh quyền của ngươi, lại đưa ngươi tới nơi biên cương ăn gió sương. Đến lúc đó đại ca giả ý tiếp chỉ giao quyền, sau đó bắt lấy tướng lãnh tới tiếp quyền lại, phái người giả trang tướng lãnh thống quân, chính mình xen lẫn vào trong quân tới Trường An. Tả uy vệ đến Trường An thì theo lệ phải phòng giữ kinh thành. Thời điểm này ngươi thừa cơ xông lên, thừa cơ đánh hạ nam nha Vi Ôn, giết tiến hoàng thành, tiếp ứng ta trong hoàng thành khởi sự.

- Tốt, ta bên này tuyệt đối không có vấn đề.

Tần Tiêu kiên quyết mà quyết đoán nói ra:

- Nhưng mà chúng ta nhất định phải ước định thời gian, bằng không thì làm sao không ổn! Mặt khác, ngươi tới nay vẫn là người cô đơn, ta cũng chưa nghe nói qua ngươi có tướng lãnh thân tín và nhân mã nào cả. Ngươi lấy cái gì khởi sự?

Lý Long Cơ cười lên:

- Đại ca chớ có quên, tuy toàn gia chúng ta từ trước không tranh quyền đoạt lợi kết giao tâm phúc, nhưng sau lưng ta còn có một cô cô tốt Thái Bình công chúa! Vạn kỵ tướng lĩnh Cát Phúc Thuận, Trần Huyền Lễ, Lý Tiên Phù, đối với cô cô ta trung thành và tận tâm, giao tình không tồi với ta, hơn nữa những người này đều là người trung nghĩa.

- Hoàng thành tả uy vệ tướng quân Tiết Sùng Giản ngươi cũng nhận thức, là con của cô cô, có cảm tình thâm hậu với ta; mặt khác, nội giám vườn ngự uyển Chung Thiệu Kinh cùng cung đình thừa Cao Lực Sĩ, đến lúc đó sẽ là nội ứng, Tể tướng Trương Thuyết, Lưu U Cầu, Ngụy Nguyên Trung nhất định sẽ tích cực hưởng ứng. Huống chi, Vi hậu cùng Võ Tam Tư, hiện tại đã là kẻ bị người người oán trách, chỉ cần chúng ta dám ngẩng đầu lên sẽ có người tiếp ứng!

- Nhưng mà đại ca, ta sở dĩ mạo hiểm xa xôi ngàn dặm đến nơi đây chờ ngươi, cũng là bởi vì nếu như ngươi không thể giải quyết năm vạn binh mã phủ nha của Vi Ôn, cho dù chúng ta công chiếm hoàng cung, cũng khó có khả năng chống cự được lâu! Cho nên, lúc này đây từ trong tới ngoài, cũng không được có sai lầm gì cả.

Tần Tiêu mày kiếm giương lên, ra sức kích một quyền:

- Nói thật, lão tử chờ đợi ngày này sắp nổi điên rồi! Ta đã sớm không nhìn được triều đình chướng khí mờ mịt. Đại Đường chúng ta sớm nên biến thành thiên triều thịnh thế. A Man, không cần nói nhảm nữa, lúc này đây xem như vì giang sơn Đại Đường, dân chúng thiên hạ cũng tốt, hoặc là vì ước định của huynh đệ chúng ta cũng được, hoặc là vì sinh tử tồn vong của mình, đại ca ta với ngươi bất cứ giá nào cũng phải chơi lớn một chuyến! Vi Ôn đám người kia có thể ngăn cản tả uy vệ hổ lang chi sư sao? Nếu ta không thể san bằng nam nha Trường An sẽ đưa đầu cho ngươi đá, Trương Nhân Nguyện bên kia xử lý như thế nào?

Chương 515: Long Sĩ Đầu (1)

Lý Long Cơ tinh thần đại chấn, cơ hồ nhảy lên cầm chặt tay của Tần Tiêu:

- Đại ca yên tâm, Trương Cửu Linh là kẻ thức thời. Hiện nay Đột Quyết đang đánh Đột Kỵ Thi, trực tiếp uy hiếp Bắc Đình phủ hộ, bức thẳng bốn trấn An Tây. Trong triều đang chuẩn bị phái tướng soái đắc lực đi trấn thủ, mà Trương Nhân Nguyện chính là lựa chọn thích hợp nhất. Hơn nữa bọn người Vi hậu đối với hắn cũng có chút kiêng kỵ.

- Vì vậy trước đó không lâu Trương Cửu Linh cùng với Trương Thuyết thương nghị qua, mà Trung Thư Lệnh tâm phúc của Vi hậu, quyền thần Tông Sở Khách góp lời, điều Trương Nhân Nguyện đi Bắc Đình tọa trấn, Vi hậu cùng Võ Tam Tư tuyệt đối không có lý do gì không đồng ý! Trương Nhân Nguyện vừa đi, cũng sẽ có tâm phúc của Vi hậu đi tới đây tiếp quản binh quyền, đại ca xem đi.

Tần Tiêu trong lồng ngực phiền muộn quét sạch, biến thành hào khí ngất trời.

- Tiếp chưởng binh quyền của ta? Ha ha, vậy cũng phải hỏi mấy vạn tả uy vệ và Phượng Sí Lưu Kim Đang trong tay của ta có đồng ý hay không!

Hai đại nam nhân nắm tay cười to, Mặc Y đẩy cửa đi vào, trong tay cầm theo rương gỗ, chứa thịt dê bóng và cao lương.

Lý Long Cơ vui mừng nói ra:

- Đến đây, đại ca đại tẩu, hôm nay không có sơn hào hải vị gì, chúng ta mượn những thực phẩm thô ráp này, coi như chúc mừng chúng ta gặp lại.

Mặc Y đem rượu và thức ăn đặt lên bàn, rót rượu cho ba người, trước cạn một chén.

Dùng dao găm cắt thịt, Tần Tiêu cầm lên đưa lên mũi ngửi, rõ ràng không có mùi tanh! Nhất thời cũng muốn ăn, hắn phát hiện sáng hôm nay đi chưa ăn gì cả, lập tức ăn liên tục. Tuy chưa nói tới cực phẩm mỹ vị cái gì đó, nhưng mà da bụng sắp dính vào lưng rồi. Ba người đều không để ý hình tượng dùng tay cầm thịt lên cắn, nước canh xương cốt rải đầy bàn.

Lý Long Cơ cầm một khối vải bông vàng đưa lên lau miệng, mỉm cười nói:

- Xin lỗi ah, đại ca đại tẩu, vừa thấy mặt đã nói công việc rồi. Kỳ thật ta sớm muốn nói cho các ngươi biết chuyện con trai và con gái nuôi của ta.

- Đúng nha!

Mặc Y cấp cấp truy vấn:

- Hai nam nhân các ngươi vừa thấy mặt đã nói quốc gia đại sự. Điện hạ ngươi nói nhanh đi, Tiên nhi cùng Uyển nhi, ai sinh công tử, ai sinh tiểu thư nha?

Tần Tiêu cũng lập tức khôi phục lại, không thể chờ đợi được níu Lý Long Cơ nói ra:

- Mau nói cho ta biết! Con trai và con gái của ta khỏe mạnh xinh đẹp không? Tiên nhi cùng Uyển nhi, còn có người nhà của ta có khỏe không?

- Hảo hảo, đều vô cùng tốt!

Lý Long Cơ cười hì hì nói ra:

- Con trai là Khải Xuyên, tự nhiên là kiệt tác của Tiên nhi rồi. Ngày hai mươi bảy tháng ba sinh ra, hơn tám cân đấy, quả thực là tiểu lão hổ! Nghe nói vừa sinh hạ đã cất tiếng khóc thật lớn, hù bà mụ sợ hãi đấy! Con gái Tuyền Nguyệt Tiểu Tứ Nguyệt sinh ngày tám tháng một, sáu cân tám lượng! Ta không có tới Giang Nam nhìn. Là Tiên nhi phái người báo tin vui tới.

Tần Tiêu mặt cuồng hỉ, nôn nóng đứng lên xoa xoa tay:

- Vãi lội, ta thực hận không thể mọc cánh bay về Giang Nam, lấy con trai con gái xinh xắn của ta! Thật sự là đã ghiền ah, ha ha! Ta thật là vui!

- Nhìn ngươi cũng giống như Lý Tự Nghiệp.

Mặc Y cũng bắt đầu vui vẻ, khẽ kéo Tần Tiêu ngồi xuống:

- Đợi xong xuôi đại sự này. Chúng ta trở về Giang Nam thăm Tiên nhi cùng Uyển nhi. Còn có công tử cùng tiểu thư a?

- Tốt, tốt!

Tần Tiêu gật đầu không ngừng, ngồi xuống kích động uống một chén rượu. Mới là cha nên hăn vô cùng hưng phấn.

- Ta cũng sinh con trai.

Lý Long Cơ cũng đầy hưng phấn:

- Sinh vào ngày trăng tròn, tên là ‘Tự Trực’. Ngươi có có nhận làm cha nuôi không?

- Tốt, tốt!

Tần Tiêu dường như chỉ biết nói chữ này, cười tới mức mặt sáng lạn, vui mừng cùng Lý Long Cơ cạn chén, nâng ly uống cạn.

Lý Long Cơ phiền muộn trừng mắt Tần Tiêu:

- Chỉ biết nói ‘tốt’. Có lễ gặp mặt không vậy?

- À? Có, có!

Tần Tiêu cười to:

- Ta đi săn ở biên quan, săn được da thú làm da cầu và tả lót, chắc không tệ a? Xem như kỹ niệm có ý nghĩa.

- Rất tốt.

Lý Long Cơ nháy mắt ra hiệu:

- Ta cũng có một chuyện. Ta nghe nói Mạc Bắc ở nơi này ‘thiên vi lư địa vi chiên’ đi tới chỗ nào ngủ ở đó. Tất cả đều là dùng da thú chống lạnh. Nằm ngủ trong đống tuyết cũng không lạnh.

Mặc Y cười yếu ớt:

- Điện hạ, chuyện này làm cho ngài thất vọng rồi. Chúng ta chỉ làm da cầu và tả lót cho em bé mà thôi, khăn quàng cổ, không có dùng làm áo choàng cho nam tử dùng đâu.

Lý Long Cơ căm giận trừng Tần Tiêu vài lần:

- Hắn nha, trong lòng không có huynh đệ ta?

Tần Tiêu nhai thịt dê và sờ trong ngực ném một lượng bạc ra, ném lên bàn:

- Ngươi còn thiếu loại vật này? Khôi hài a. Chỉ cần dùng ít bạc thì thiếu cái gì mua cái đó, cần gì khách khí với đại ca.

- Cút!

Lý Long Cơ giận không kềm được.

Qua loa ăn xong cơm trưa, Tần Tiêu đúng là mang theo Mặc Y đến Linh Châu dạo phố.

Hai người đi dạo tới trưa, trời sắp hoàng hôn thì quay về khách sạn. Sau bữa cơm chiều, Tần Tiêu lại tiến vào phòng khách của Lý Long Cơ, hai người đóng sau đó thương nghị đại sự, bất luận là chi tiết, tỉ mĩ cũng phải cẩn thận thương thảo một hồi.

Cuối cùng nhất, thời gian khởi binh chính biến định vào ‘Ngày hai tháng hai’.

Ngày hai tháng hai, Long Sĩ Đầu!

Đây thật sự là ngày tốt lành, thời gian đã định ăn khớp. Qua hết năm sau Sóc Phương quân sẽ nhổ trại rời đi, hai tháng đuổi tới Trường An, đó là đã bài trừ xử lý những chuyện đột nhiên tới, không nhanh không chậm mới tốt.

Buổi tối, Mặc Y và Tần Tiêu chà đạp cái giường gỗ thật khổ. Sau khi Tần Tiêu buông bỏ khúc mắt, quay mắt nhìn qua Mặc Y thì phát tiết thú tính, quả thực biến thành súc vật động đực, vô cùng mãnh liệt. Mặc Y lo lắng âm thanh gường gỗ quá lớn và vách tường không cách âm tốt, nàng cắn chặt môi không cho mình rên rĩ.

Nhưng mà cái giường này bât tranh khí, âm thanh C-K-Í-T..T...T chầm chậm vang lên không ngừng, động tĩnh thật lớn. Mặc Y xấu hổ đến không được, nhiều lần bảo Tần Tiêu thôi nhưng không được, đành phải quyết định chắc chắn. Dứt khoát đã bị mất mặt, không bằng hưởng thụ cho tốt!

Hai người điên loan đảo phượng đại chiến suốt nửa canh giờ. Cả khách sạn đều có chút bạo động bất an, Lý Long Cơ bên cạnh thở dài thở ngắn như con sói hoang, chỉ hận cái nơi nhỏ bé hoang vắng này không tìm được nữ tử nào hợp nhãn để thị tẩm.

Cuối cùng cái giường gỗ nhỏ không chịu nổi lăng nhục. Rõ ràng ‘phanh’ một tiếng gãy tại chỗ. Hai người hoảng sợ kêu lên. Có chút hốt hoảng thất thố bò dậy, sau đó lập tức liên tục chiến đấu trên sàn nhà, tiếp tục ác chiến...

Ngày hôm sau, kể cả Lý Long Cơ và mọi người nhìn qua hai người vẻ mặt cười quái dị. Nhất là thời điểm nhìn Tần Tiêu giống như nhìn thấy quái vật. Mặc Y xấu hổ không thể nói cúi đầu thấp xuống. Cấp cấp thúc Tần Tiêu tranh thủ thời gian rời khỏi đây. Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ hơi chút tạm biệt, mang theo mấy cái màn thầu rời đi, cùng Mặc Y cưỡi lên ngựa chạy về hướng Sóc Phương quân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau