PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 506 - Chương 510

Chương 506: Chiến thắng trở về (2)

Tần Tiêu xoay người cưỡi lên ngựa, chuẩn bị tự mình giám sát Đường quân huấn luyện một chút. Sau đó vượt qua Đại Lang Nguyên đến Âm Sơn trong doanh trại của Quách Tử Nghi nhìn một cái, sự tình một ngày này coi như đã hoàn thành.

Vốn tưởng rằng, ngày hôm nay cũng sẽ không có bất luận cái gì khác biệt trôi qua như vậy. Thế nhưng một đạo thánh chỉ đã hạ xuống, lại để một ngày nguyên bản yên bình nhất thời phát sinh biến hóa. Trong Nặc Chân Thủy đại trại sắp xếp chỉnh tề, trật tự ngăn nắp, cũng bộc phát ra một trận hoan hô giống như tiếng sấm. Hoàng đế hạ chỉ, chấp thuận cho Sóc Phương quân thay quân trở lại Trung Nguyên! Đội ngũ đến sau bổ sung, đã cùng thánh chỉ cùng lúc xuất phát, đã đến giữa đường!

Tần Tiêu vui mừng tiếp nhận thánh chỉ, tỉ mỉ xem vài lần. Bên trên còn nói, muốn Trương Nhân Nguyện và Tần Tiêu tức khắc kiểm kê đồ quân nhu, chuẩn bị khải hoàn hồi triều. Hai người sau khi hồi triều, sẽ được luận công phong thưởng, phàm là tướng sĩ Sóc Phương quân đều có ban thưởng.

Tần Tiêu cười ha ha, đứng trên đài điểm tướng, cao giọng hô:

- Các huynh đệ, chúng ta có thể về nhà rồi!

- A.....a!

Đường quân phát sinh từng đợt tiếng hô giống như biển gầm, chấn động Âm Sơn Đại Lang Nguyên. Mấy ngày liền một trận mây đen bao phủ, cũng tựa hồ đang tiêu tán đi.

Mặt trời chiếu xuống vạn đạo kim quang ấm áp quen thuộc, phu lên thân thể mỗi một người ở đây. Khiến ai nấy đều có một cảm giác ấm áp dào dạt từ trong tâm hồn.

Tần Tiêu hạ lệnh, đem chỉ ý trong thánh chỉ truyền khắp thất quân, đưa dến doanh trại Âm Sơn. Sau đó lại hạ lệnh, trước khi lui lại, mỗi ngày huấn luyện và dò xét không được có chút buông lỏng. Quân lệnh thời khắc không thể phế bỏ! Đại quân ngay trong ngày sẽ bắt đầu chỉnh đốn vật tư, thu thập hành trang, tùy thời chuẩn bị khởi hành, chỉ đợi đại đội hậu viên đến thay quân vừa tới, đại quân sẽ lập tức xuất phát trở lại Trung Nguyên!

Sau đó, Tần Tiêu vui mừng chạy đến soái trướng, thấy Mặc Y đang vui vẻ thu thập quần áo và đồ dùng hàng ngày, chỉnh lý hành trang, từ phía sau một tay đem nàng ôm lấy:

- Ngươi cũng đều biết rồi sao?

- Đương nhiên đã biết, toàn quân đều đang sôi trào đấy.

Mặc Y khẽ xoay người lại, vòng tay lên cổ Tần Tiêu vui mừng nhẹ nhàng nhảy lên, nói:

- Quá kích động! Rốt cục có thể trở lại!

Tần Tiêu hung hăng hôn Mặc Y hai cái, sau đó cười ha ha ôm nàng xoay hai vòng:

- Về nhà thôi! Sinh nhi tử thôi!

Túy ngọa sa tràng quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi! Tướng sĩ phòng thủ biên cương ngoại trừ sinh tử khó dò, hung cát chưa biết, còn phải chịu đựng tịch mịch vô biên cùng tưởng nhớ đối cố hương và người thân. Có thể còn sống ở trên chiến trường, cố nhiên đã là vạn hạnh; nhưng loại đau khổ nhớ nhà này, cũng là một loại dày vò nghiêm khắc. So với tử thương trên chiến trường, không hề thua kém chút nào. Hiện tại có thể về nhà, mỗi một người trong Nặc Chân Thủy đại trại đều phát ra thần thái hưng phấn không gì sánh được. Mỗi người tinh thần đều giống như qua năm mới.

Gặp người liền cười, một bộ hòa khí. Mỗi khi nghĩ đến sẽ trở lại Trung Nguyên quen thuộc, có lẽ còn có thể phong quan hồi hương thăm viếng, rất nhiều người đã bắt đầu mất ngủ. Trong đầu hiện lên từng tiếng cười, khuôn mặt, và mỗi cây, mỗi cỏ quen thuộc kia.

Hai ngày sau, Trương Nhân Nguyện cố ý đến Nặc Chân Thủy đại trại một chuyến, xem như trước khi lui lại làm một lần xét duyệt cuối cùng, và đi nghiệm thu kiểm tra một chút đồ quân nhu và nhân số binh sĩ theo lệ, để làm tổng kết tác chiến cuối cùng, dâng biểu lên triều đình.

Sau khi bận rộn một ít việc vặt xong, Trương Nhân Nguyện đi tới trong soái trướng cùng với Tần Tiêu vỗ tay để chúc mừng cười ha ha nói:

- Lão đệ, chúng ta rốt cục có thể công thành lui thân, chiến thắng trở về rồi! Một năm đã qua, nhờ có lão đệ một mình ngăn lại một phía, ta mới có thể nhẹ nhàng xây lên Thụ Hàng Đại Thành và phong hỏa đài như vậy nha!

Tần Tiêu tâm tình tốt lắm, cầm lấy bầu rượu rót rượu cho Trương Nhân Nguyện, còn liên tục giục Hoàng Trùng mau chóng làm mấy món ăn ngon mang lên.

- Đại soái!

Tần Tiêu nói rằng:

- Đây là lần đầu tiên ta mang binh xuất chinh. Rất nhiều địa phương, có thể nói là dốt đặc cán mai. Nếu không có đại soái thống lĩnh chỉ huy, cùng nhiều hảo huynh đệ như vậy hỗ trợ, ta chính là một con ruồi không đầu bay loạn. Ngày hôm nay nha, một bàn rượu này coi như là ta chuyên để cảm tạ đại soái tài bồi.

- Quá khách khí, quá khách khí rồi!

Trương Nhân Nguyện cười to sang sảng, cùng với Tần Tiêu thống khoái uống một chén lớn:

- Lão đệ ngươi là nhân tài hiếm có, sau này Đại Đường có thể rất nhiều địa phương muốn ngươi động thân ra vai gánh vác, chuyện này trong lòng ta rất rõ ràng. Hiện tại sao, ngươi chỉ là tuổi còn trẻ một chút, tư lịch và kinh nghiệm còn có phần chưa đủ. Chờ thêm vài năm nữa, uy vọng danh tiếng và bản lĩnh thao lược của ngươi, đó nhất định là không ai có thể theo kịp nha! Mắt thấy Đại Đường ta lại ra một đại danh tướng, trong lòng ta đây thực sự vui vẻ! Vui vẻ nha!

Hai người chạm cốc một cái, lại uống xong một bát lớn hảo tửu. Tần Tiêu thoả mãn chép miệng nói rằng:

- Đại soái, ngươi cũng đừng khen ta nữa. Lần này sao, ta bất quá là đánh người Đột Quyết một trận trở tay không kịp, bọn họ căn bản không biết ta tồn tại, lúc này mới xem thường không chú ý tới ta. Muốn nói đến chỉ huy toàn cục chế định sách lược sau màn, ta nào so được với một phần vạn của đại soái? Đúng rồi đại soái lần này tới đóng tại Thụ Hàng Thành và Nặc Chân Thủy là vị tướng lĩnh nào?

Trương Nhân Nguyện hơi làm bộ suy tư nói rằng:

- Còn không có tin tức chính xác. Bất quá, có người nói Mặc Xuyết đã phái người đến Trường An nghị hòa, trong triều đang thương nghị việc này, phỏng chừng lại muốn hòa thân. Bất quá, người hòa thân lần này lại có điểm ý tứ của Đột Quyết, làm ra bộ dáng thập phần có thành ý, nói là chính mình chủ động đưa con vào kinh hòa thân. Vương tử được đưa đến kia, cư nhiên lại chính là Dương Ngã Chi Đặc Lặc bị chúng ta bắt làm tù binh đưa đến Trường An, ngươi nói có ý tứ không? Ha ha!

Tần Tiêu cũng vui vẻ cười lên:

- Cảm tình Dương Ngã Chi này thật đúng là đáp xe đi nhờ nha! Hắn ở trên chiến trường bị bắt, áp giải đến Trường An, cư nhiên lại thành nữ tế đưa tới cửa. Cũng thật là có điểm ý tứ. Những mưu kế này lại xuất từ tay Thôn Dục Cốc. Mặc dù có chút hoang đường, nhưng đứng ở trên lập trường của người Đột Quyết, xác thực vẫn có thể xem là một biện pháp "tiết kiệm thành phẩm" dễ làm.

- Ha ha, nói đến thật có chút ý tứ.

Trương Nhân Nguyện đầy mặt hồng quang, vuốt chòm râu cười dài:

- Việc này là hoàng đế và các trọng thần triều đình lo lắng, chúng ta không nên đi quản. Đến, uống rượu! Ngày hôm nay lão phu cũng muốn say một lần, đã lâu không được thống khoái qua như vậy!

Mấy ngày sau, Trương Nhân Nguyện tự mình làm người dẫn đường cho Đại Tướng Quân Luận Cung Nhân, dẫn hắn suất lĩnh một đội ngũ mấy vạn người, đến Nặc Chân Thủy. Tần Tiêu sắp xếp đại trận nghênh đón. Tướng sĩ Tả Uy Vệ tiếng hô như sấm, hoan nghênh huynh đệ bộ đội đến đây tiếp phòng.

Chương 507: Chiến thắng trở về (3)

Luận Cung Nhân hơn bốn mươi tuổi, nguyên bản là người Thổ Phiên sinh trưởng ở địa phương. Vài năm trước, hắn suất lĩnh hơn bảy ngàn người Thổ Dục Hồn tìm nơi nương tựa Võ Tắc Thiên cầm quyền Đại Chu, được đãi ngộ như tân khách. Luận Cung Nhân ngược lại cũng là kiêu tướng thiện chiến, hơn nữa bởi hắn thân thế đặc thù (ngày trước là quý tộc Thổ Phiên) đã từng tại trước trận khuyên bảo mấy nghìn binh sĩ Thổ Phiên buông binh khí đầu hàng Đại Đường, không chỉ có tránh cho một hồi chiến tranh đổ máu, cũng vì Đại Đường tranh thủ được một nhóm dũng sĩ. Bởi vì những công kích này, Luận Cung Nhân từng được phong tặng Tả Vũ Lâm Đại Tướng Quân, An Quốc Công. Hiện tại triều đình lại phái hắn tới tiếp đóng Sóc Phương quân tiền phong du đặc sứ, đủ để tỏ ra coi trọng và tín nhiệm đối với hắn.

Luận Cung Nhân mang theo Trường Sử và Tham Quân, theo Trương Nhân Nguyện và Tần Tiêu đến trong soái trướng, cẩn thận tỉ mỉ kiểm tra đối với đồ quân nhu, vật tư cùng với một ít địa đồ tài liệu trọng yếu trong quân. Đồng thời mấy vấn đề bố phòng và dò xét quan trọng, tìm Tần Tiêu lãnh giáo hồi lâu, bữa trưa cũng đều là giải quyết qua loa trong soái trướng.

Hơn một vạn Sóc Phương quân mới tới, cũng bắt đầu tại Tả Uy Vệ lập nên doanh trại, bắt đầu đóng quân an mã.

Đại Đường và Đột Quyết nghị hòa, hơn nữa có Thụ Hàng Thành dễ thủ khó công tồn tại, người Đột Quyết nếu không phải có chút phát điên, là sẽ không đến phía Nam Âm Sơn gây chuyện. Do đó, trong Nặc Chân Thủy đại trại có mấy vạn người này, đã là dư dả, thậm chí còn có vẻ hơi nhiều. Sóc Phương quân lúc này đây kiến thành Thụ Hàng Thành, để Đường quân tại vùng Tây Bắc này có thể giảm thiểu mấy vạn người trấn binh. Tiết kiệm nhân lực thuế ruộng vô số. Hơn nữa, vị trí địa lý đặc thù của Thụ Hàng Thành cũng để Đại Đường tại vùng Tây Bắc địa vị chiến lược hoàn toàn phát sinh chuyển biến. Lui có thể thủ, tiến có thể công. So với cách làm ngày trước tại Linh Vũ trắng trợn bố phòng giật gấu vá vai, đầu voi đuôi chuột, càng có vẻ tích cực chủ động hơn rất nhiều.

Các tướng sĩ Tả Uy Vệ còn lại là tập kết đến trên Đại Lang Nguyên, thời gian dùng cơm cũng không có đào hố chôn nồi, mà là thống nhất ăn lương khô. Bọn họ không muốn phá hư khối thảo nguyên mỹ lệ mà phì nhiêu, ngưng tụ tình cảm đặc thù này.

Hơn nữa nỗi nhớ nhà tựa tiễn, khiến các tướng sĩ đối với ăn cái gì uống cái gì, cũng thật sự không quá mức để ý. Cảm giác về nhà thật sự là quá vui vẻ, ai còn quan tâm những chuyện này.

Đám người Tần Tiêu ở trong soái trướng bận rộn gần hết ngày, rốt cục đem thủ tục giao tiếp hoàn thành.

Ngày thường Luận Cung Nhân thân hình cao lớn, quay về phía Trương Nhân Nguyện và Tần Tiêu ôm quyền một cái nói:

- Trương đại soái, Tần tướng quân, Luận Cung Nhân nhất định bảo vệ tốt Nặc Chân Thủy, sẽ không bôi nhọ danh tiếng nhị vị đã gây dựng ở nơi này.

Trương Nhân Nguyện cười ha ha:

- Tướng quân dũng mãnh phi thường, lão phu đã sớm nghe thấy. Có ngươi ở đây tọa trấn Nặc Chân Thủy, đó khẳng định là vạn vô nhất thất mà! Hơn nữa tân thượng nhậm Thụ Hàng Thành Đô Hộ Sử Dương Kính Thuật tướng quân cùng ngươi hợp tác, tin tưởng vùng Tây Bắc của Đại Đường ta, từ nay về sau vững như bàn thạch không người có thể lay động!

Luận Cung Nhân hàm hậu cười cười:

- Đại soái chớ có quá mức tán dương. Ta cùng với Dương tướng quân, đều là nhận phúc của đại soái và Tần tướng quân, mới có thể ngồi mát ăn bát vàng ở chỗ này bình yên phòng thủ biên thùy. Đây thật đúng là tiền nhân trồng cây, hậu nhân hưởng thụ nha! Còn có Tần tướng quân, uy danh của ngươi hiện tại đã truyền khắp mỗi góc Đại Đường. Danh hào Kim Giáp Chiến Thần đó là như sấm bên tai nha! Hôm nay nhìn thấy, thực sự là vui vẻ lớn trong đời!

Tần Tiêu cũng chắp tay cười ha hả nói:

- Cái dũng của thất phu mà thôi, nào có gì đáng nói đây! Sau này Nặc Chân Thủy nơi đây, đã hết thảy phải dựa vào Luận tướng quân rồi!

Luận Cung Nhân nghiêm nghị ôm quyền thi lễ:

- Nhị vị tướng quân cứ yên tâm đi! Luận Cung Nhân nhất định toàn lực phòng giữ Nặc Chân Thủy, đảm bảo phía Nam Âm Sơn không có người Đột Quyết dám can đảm xâm lấn!

Tần Tiêu thi lễ trở lại, cùng với Trương Nhân Nguyện nhìn nhau cười to:

- Nếu đã như vậy, Luận tướng quân, chúng ta liền cáo từ tại đây. Các tướng sĩ thất quân đều là nỗi nhớ nhà tựa tiễn nha!

Luận Cung Nhân tự mình đem hai người tiễn đến ngoài trướng, dẫn thủ hạ tướng lĩnh sĩ tốt cùng kêu lên nói:

- Cung tiễn Đại Nguyên Soái, Đại Tướng Quân chiến thắng trở về nước!

Tần Tiêu phóng nhãn nhìn Nặc Chân Thủy đại trại đã thập phần quen thuộc một trận, cùng với Đại Lang Nguyên mênh mông, và Âm Sơn quần phong, hít sâu một hơi:

- Tả Uy Vệ, xuất phát!

Chương 508: Kinh biến (1)

Tần Tiêu cùng Trương Nhân Nguyện cưỡi hai ngựa mang theo hơn ba vạn tả uy vệ, một đường cao hứng bừng bừng đi vào tòa thành phía bắc Hoàng Hà. Nơi này từng là thánh địa ‘Phất Vân Từ’ người Đột Quyết trước khi xuất chinh cầu nguyện, bị Trương Nhân Nguyện hủy đi thành đất bằng, dựng lên tòa thành trì này, ngay cả gỗ đá cũng không lãng phí. Người Đột Quyết nếu biết rõ khẳng định nhảy dựng lên ngay.

Trình Bá Hiến, Trương Kính Trung là tướng lãnh Hữu uy vệ, đã dựng phòng tuyến ngoài tám trăm dặm rồi, mọi sự đã chuẩn bị, chỉ đợi Tần Tiêu tả uy vệ vừa đến thì hai quân hợp lại tiến về Trường An.

Tần Tiêu ngồi ngay ngắn ở trên lưng ngựa, ngẩn đầu nhìn qua tòa thành uy vũ này, không khỏi chậc chậc khen:

- Đại soái, ta không thể không tân bốc thí ngươi mà. Thành trì khổng lồ như vậy mà ngươi trong ba tháng dựng lên ba tòa, mặt khác cón có tám trăm phong hỏa đài trên núi, lợi hại nha!

Trương Nhân Nguyện vuốt râu cười cười:

- Không có gì lớn cả, lão phu lại chưa từng dời qua một viên gạch, tất cả đều là tướng sĩ phục vụ quên mình, dân chúng tương trợ. Đương nhiên, nếu không có triều đình hỗ trợ, dùng quốc lực mạnh mẽ đưa tới thì đầu nghĩ có vật liệu mà xây, nói chi là hoàn thành nó.

Xem một hồi, Tần Tiêu có cảm giác khác thường, không khỏi quay đầu nhìn Phạm Thức Đức nói ra:

- Phạm tiên sinh, ở tòa thành này ngươi có cảm giác không được tự nhiên không?

Phạm Thức Đức gật đầu cười khẽ:

- Thật ra có chút quái dị, bởi vì nó không có xây ‘huyền môn’.

Bên cạnh Trương Nhân Nguyện nghe được mắt hổ tinh quang lóe lên, ha ha cười nói:

- Dùng binh chi đạo là ở chỗ tiến thủ. Tòa thành này không chỉ không xây huyền môn, càng không chuẩn bị khí giới công thành. Một khi có quân địch xâm phạm chỉ có ra khỏi thành tử chiến lui địch. Nếu như chỉ lo rút vào trong thành cố thủ, không chỉ mất chiến cơ cũng mất đi khí thế. Sóc phương quân ta vất vã đánh Mạc Bắc ra uy vọng, cũng không còn sót lại cái gì.

Tần Tiêu khen ngợi gật đầu:

- Tử chiến đến cùng, đập nồi dìm thuyền... Không tệ, đây là một loại khí thế cũng là tự tin. Nếu thầm nghĩ dựa vào tường cao mà ngăn địch, cứ thế mãi, quân coi giữ sẽ sinh lòng lười biếng, ha ha, đại soái cao minh!

- Ân, người hiểu ta. Tần lang dã!

Trương Nhân Nguyện cười tủm tỉm nói ra:

- Gió lớn và nhiệt độ hạ xuống, khả năng sắp có bão tuyết. Chúng ta nên gấp rút qua sông rồi nói sau. Một khi tuyết rơi nhiều thì không dễ đi.

Lúc trước Tần Tiêu đảm nhiệm tiên phong mở đường đã xây dựng tám cầu nổi, hôm nay vẫn đang dựng thẳng, nằm ở sau tòa thành. Hơn nữa vì dễ dàng vận chuyển vật tư, Trương Nhân Nguyện cũng cố ý gia cố rộng hơn. Cho dù thời điểm Hoàng Hà nước đầy cỏ dại lan tràn cũng không thể hủy cầu lớn ươợc. Hôm nay Sóc Phương quân tám vạn đại quân đang đi qua sông, thực sự có thể qua được dễ dàng.

Tần Tiêu dắt ngựa sánh vai với Mặc Y đi ở đằng trước, đi theo sau là soái kỳ tung bay.

Gió bấc như đao, thổi vào trên mặt sinh ra đau đớn, ẩn ẩn còn có ý xâm nhập da thịt.

Sau khi qua sông, Tần Tiêu không tự chủ được nhìn qua cầu cầu phía bắc. Ánh mắt nhìn qua dãy núi bắt mắt, ở xa hơn là một khu rừng rậm. Mấy tháng trước Hoàng Hà mở rộng thật lớn, hôm nay đến mùa khô hạn đã biến thành đồng bằng phì nhiêu. Đoạn thời gian này qua đi có cảm giác giật mình như mộng.

Đại quân bình yên qua sông. Trời lúc này cũng đã bắt đầu có tuyết rơi xuống. Trương Nhân Nguyện đem Tần Tiêu mời ra ngoài thương nghị:

- Lão đệ, sắp qua ba mươi rồi, cũng không thể làm cho các tướng sĩ ăn mừng năm mới trên đường tuyết được. Nếu không chúng ta nên đóng quân ở đây, ăn mừng năm mới trong trại, sau khi tuyết dừng lại lên đường.

Tần Tiêu vui vẻ nói ra:

- Hoàn toàn đồng ý, không có bất kỳ ý kiến. Cũng không thể cho tướng sĩ vừa đi vừa ăn bánh mật a.

Hai người ăn nhịp với nhau, Trương Nhân Nguyện lập tức hạ lệnh, đại quân dừng lại, đóng quân xuống ăn mừng năm mới nói sau. Các tướng sĩ không thể trở về Trung Nguyên ăn năm mới cũng phiền muộn, lúc này nghe quân lệnh nhân tính như thế cũng hoan hô tung tăng như chim sẻ, trước khi tuyết rơi nhiều đã hạ trại.

Trương Nhân Nguyện nói ra:

- Nói đến bánh mật, hiện tại phía nam rất thịnh hành đấy, lão phu đúng là chưa được ăn đặc sản bánh mật phương nam. Nghe nói bánh mật này xuất xứ từ Dương Châu a?

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Hình như là vậy, gia tộc của ta thời điểm ở Bành Trạch hàng năm cũng có ăn. Nghe các lão nhân nói bánh mật ở Dương Châu đều làm theo kiểu dáng tường thành, nghe nói là Ngũ Tử Tư làm ra, chuẩn bị cho hậu nhân phòng nạn đói. Năm đó bánh ngọt được chôn sâu dưới đất, không ngờ qua lâu mà không bị hư, vì vậy giải quyết được nạn đói khi Ngô quốc vây thành.

- Có ý tứ.

Trương Nhân Nguyện cười nói:

- Hoàng Trùng tiểu tử kia nhất định đang làm. Hắn cũng cho lão phu ăn thử bánh mật rồi. Trước tối đêm ba mươi, lão đệ nhớ rõ mang theo đệ muội cùng vào trướng của lão phu làm khách! Mọi người không say không nghỉ!

- Đi, đến lúc đó ta sẽ bảo Hoàng Trùng làm bánh mật cùng mang tới.

Tần Tiêu ôm quyền thi lễ, sau đó hắn thúc ngựa đi vào doanh trướng. Lý Tự Nghiệp cùng Vạn Lôi dẫn theo đại quân đi vào doanh trướng, thỉnh Tần Tiêu cùng Mặc Y đi vào né tránh gió tuyết trước, sau đó các tướng sĩ cũng tiến vào sau. Hỏa đầu quân cũng đào bùn làm bếp lò và nấu cơm, cả đại doanh khí thết ngất trời.

Hình Trường Phong cùng Quách Tử Nghi ở trong doanh trướng ngồi trước lò than, xin mời Tần Tiêu cùng Mặc Y ngồi xuống. Tất cả mọi người xúm lại làm ấm thân thể, hóa tan bông tuyết trên người, ngồi trên lưng ngựa có chút đông lạnh các khớp tay chân, bây giờ ấm áp thì cảm giác thoải mái dễ chịu.

Trên lò lửa treo nấu một ấm nước nóng, Mặc Y ngâm một ly trà cho mọi người, vây quanh lửa than trò chuyện. Cũng không lâu lắm, loay hoay làm Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi cùng Phạm Thức Đức cũng nhao nhao đi vào trong doanh trướng, đều vây ngồi cùng một chỗ. Hoàng Trùng lấy một con dê béo lớn tới. Mọi người bắt đầu nướng thịt dê.

Sau khi bỏ thêm các loại gia vị thì mùi thơm bốc lên, mọi người bắt đầu chảy nước miếng.

Tần Tiêu xoa xoa tay nói ra:

- Lại hai ngày nữa chính là lễ mừng năm mới. Mọi người chúng ta đúng là có duyên a, có thể cùng trong quân ăn mừng năm mới.

Phạm Thức Đức cười tủm tỉm nói ra:

- Lão hủ dường như còn nhớ rõ, năm trước đó chúng ta cùng lách vào trong phủ Đại tướng quân ở Trường An ăn mừng năm mới, năm trước thì trên đường chạy tới kinh sư, hình như lúc đó ăn mừng năm mới ở dịch trạm Đặng Châu nhỉ? Ta nhớ lúc đó Mặc Y cô nương còn cố ý mua vài món xiêm y em bé ở Đặng Châu, là chuẩn bị mang hộ cho công tử hay là tiểu thư của đại tướng quân?

Mặc Y mỉm cười nói:

- Đúng nha, trí nhớ Phạm tiên sinh thật tốt. Mấy món quần áo đó đang còn trong rương đấy, bỏ cùng chỗ với khăn quàng cổ và áo choàng của Đại tướng quân. Nhưng không biết những vật này lúc nào mới có thể đưa đến tay của hai vị phu nhân và công tử, tiểu thư đây.

Chương 509: Kinh biến (2)

Tần Tiêu cười một cái:

- Rất nhanh a. Đợi đến lúc tới Trường An, xem triều đình có an bài gì không, nếu như ổn định có thể mang bọn người Tiên nhi quay về kinh thành.

Trong đầu Tần Tiêu giống như nhớ lại gương mặt của Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi. Nhớ tới con trai con gái còn chưa ra đời, trong nội tâm cảm thấy kích động, hận không thể lập tức chắp cánh bay tới bên cạnh mọi người hưởng niềm vui gia đình.

Dê béo đã chín, mọi người cùng nhau cầm dao găm chia ăn, uống. Hòa hợp êm thấm vui sướng hớn hở. Hoàng Trùng cũng làm ra một ít bánh gạo, nấu một nồi cơm nhỏ. Mọi người ăn no thỏa mãn, khen không dứt miệng thịt dê thật ngon.

Màn đêm buông xuống, Tần Tiêu dò xét quân trại một chút. An bài trực gác ban đêm sau đó đi vào doanh trướng nghỉ ngơi, thần sắc Quách Tử Nghi có chút khác thường chạy đến soái trướng, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Sư phụ, trung quân Hình đại thúc mang theo huynh đệ đặc chủng doanh bắt được gian tế!

- Gian tế?

Tần Tiêu nhíu mày:

- Nơi này là trong nội địa Đại Đường, tại sao có thể có gian tế. Đặc chủng doanh bắt gian là người nào?

Quách Tử Nghi cũng không hề nói nhảm. Chạy ra ngoài soái trướng mang một người vào.

Tần Tiêu tinh tế dò xét người tới, một thân áo bông cũ nát, trên đầu còn mang một tấm vải xám, che khuất toàn bộ gương mặt. Thân hình to lớn khôi ngô, nhưng mà trong mắt đầy mệt mỏi và cô đơn, như như lữ nhân đi xa.

- Ngươi là người nào?

Người tới vứt bỏ áo choàng, hai đầu gối một khúc xuống quỳ trước mặt Tần Tiêu, khóc không thành tiếng nói:

- Đại tướng quân, ta cuối cùng cũng nhìn thấy ngài!

- Điền Trân!

Tần Tiêu giật mình, vung tay với Quách Tử Nghi:

- Đi ra ngoài đi, bất luận kẻ nào cũng không được đi vào. Như có chuyện quan trọng chỉ cho phép mình ngươi vào bẩm báo!

- Vâng!

Quách Tử Nghi cảnh giác chắp tay, đi ra ngoài doanh trướng canh gác.

Tần Tiêu liền tranh thủ kéo Điền Trân vào trong phòng ngủ doanh trướng, cho hắn ngồi xuống, lúc này mới hỏi:

- Xảy ra chuyện gì? Tại sao ngươi một mình chạy tới đây, còn chán nản thành bộ dạng như vậy?

- Ai! Xảy ra đại sự!

Điền Trân tràn đầy buồn nản cùng thống khổ, nói ra:

- Lý Khỏa Nhi tiểu tiện nhân cũng biết làm sao đã tỉnh lại rồi!

- À?

Tần Tiêu cũng có chút ăn cả kinh:

- Nàng nhớ ra chuyện của chúng ta sao?

- Không có!

Điền Trân tiếp nhận chén trà nóng Mặc Y cho hắn, uống mấy ngụm nhuận sau đó nói:

- Nhưng mà tiện nhân kia càng ngày càng xằng bậy thêm. Hơn nữa, hoàng đế thấy nàng chuyển an, quả thực mừng rỡ như điên, sủng nịch cực điểm, Lý Khỏa Nhi trong triều đã hô phong hoán vũ không từ việc xấu nào cả. Ghê tởm hơn là, nàng một lòng chỉ muốn làm ‘Hoàng Thái Nữ’, đối với Thái tử điện hạ tìm mọi cách khó dễ khi nhục. Thái tử vốn định tìm biện pháp trị nàng ta, đáng tiếc tiểu tiện nhân trải qua chuyện lần trước đã đề cao cảnh giác, bảo cậu của nàng là Bắc Nha Đại Đô Đốc phái binh trông coi nàng, thái tử căn bản không cách nào ra tay.

Tần Tiêu nhíu mày, nặng nề nói ra:

- Vì vậy, thái tử bị bức gấp tới mức muốn khởi binh tạo phản sao?

- Vâng!

Điền Trân thở dài một hơi, vô hạn buồn vô cớ nói ra:

- Thái tử điện hạ mắt thấy tình hình không đúng, rất có thể sẽ bị Lý Khỏa Nhi phế, vì vậy quyết định đập nồi dìm thuyền tiên hạ thủ vi cường. Hắn liên hệ vũ lâm vệ Đại tướng quân Lý Đa Tộ, cùng vũ lâm quân Vệ tướng quân Độc Cô Húy Chi, Lý Thừa Huống, Sa Trá Trung Nghĩa, chuẩn bị tập kích bất ngờ hoàng cung, bức bách Hoàng đế thoái vị, lại thừa cơ tiêu diệt Võ Tam Tư cùng Lý Khỏa Nhi...

- Lý Long Cơ thì sao?

Tần Tiêu tức giận gọi thẳng kỳ danh:

- Hắn đang làm gì đó? Hắn vì cái gì không khuyên can thái tử?

Điền Trân thất vọng lắc đầu:

- Khuyên không được... Sở vương điện hạ còn kém quỳ trước mặt thái tử điện hạ đấy, cũng không khuyên được. Cuối cùng, Sở vương điện hạ chảy nước mắt mà đi, vì thoát khỏi chuyện này đã rời khỏi Lạc Dương.

Tần Tiêu không khỏi chán nản ngồi trên giường, than nhẹ một tiếng:

- Xong!

Không cần Điền Trân nói thêm gì đi nữa, chỉ cần nhìn thần sắc và bộ dáng của hắn là có thể đoán được Lý Trọng Tuấn khẳng định không có kết quả tốt.

- Thật là xong!

Điền Trân cơ hồ cũng sắp muốn khóc lên, vô cùng thương tâm nói ra:

- Thái tử tập hợp bộ phận vũ lâm vệ, cùng với tướng lãnh Đông cung đang chuẩn bị làm khởi sự, Hoàng đế đột nhiên mang theo đại quân vây Đông cung.

- Cái gì?

Tần Tiêu không khỏi lại ăn cả kinh:

- Ý ngươi nói Thái tử còn chưa khởi binh đã bị phát giác từ trước, chưa làm đã bị bóp chết?

- Vâng. Cũng không biết là chó đẻ nào để lộ tin tức.

Điền Trân nghiến răng nghiến lợi nộ mắng lên:

- Điền Trân bởi vì tập được bổn sự đặc chủng doanh, Thái tử vừa phái ra ngoài thám thính động tĩnh, vì vậy may mắn thoát được đại nạn. Lúc ấy tất cả mọi người đều bị bắt lại.

Lý Đa Tộ, Độc Cô Húy Chi đã bị trảm tại chỗ. Thái tử cũng bị nhốt lại, chờ xử trí sau.

Tần Tiêu không khỏi nuốt từng ngụm nước:

- Thái tử điện hạ đúng là không nhịn được, ai!

- Đại tướng quân!

Điền Trân liền ôm quyền nói ra:

- Điền Trân hân hạnh được tướng quân huấn luyện kỹ năng, chạy ra khỏi Trường An thì không để ý sinh tử, trằn trọc đi mấy tháng mới gặp Đại tướng quân, chính vì nói cho Đại tướng quân biết nhất định phải cẩn thận! Đại tướng quân cùng Thái tử có quan hệ mật thiết, đó là mỗi người đều biết. Hôm nay Thái tử bị long đong, khó tránh khỏi có tiểu nhân bỏ đá xuống giếng! Đại tướng quân, ngươi hôm nay nếu quay về, ngàn vạn phải cẩn thận kẻo mất binh quyền.

Tần Tiêu vui mừng gật gật đầu, vỗ vỗ vai Điền Trân:

- Cảm ơn ngươi, hảo huynh đệ! Ngươi nói những chuyện này, chúng ta ở xa không thể biết tin tức gì. Thái tử bị phế đó là khẳng định, nói không chừng còn bỏ mạng. Trong triều đình sắp có đại sự rồi.

Điền Trân cắn răng một cái, phẫn nhiên nói ra:

- Đại tướng quân, mạt tướng cả gan nói ra một câu: Hôm nay triều đình này nên thay đổi rồi. Hiện tại Đại tướng quân tay cầm đại quân tinh nhuệ, chỉ cần giết vào Trường An cứu thái tử và cho hắn đăng cơ, diệt trừ Vi hậu và Võ Tam Tư nghịch đảng, tôn bệ hạ làm Thái thượng hoàng...

- Không cần nói nữa!

Tần Tiêu lạnh lùng khẽ quát một tiếng, Điền Trân lập tức giống như con nai bị chấn kinh, đứng ngơ ngác tại chỗ, cúi đầu khoanh tay nói:

- Mạt tướng nói lỡ, Đại tướng quân thứ tội...

Tần Tiêu chậm rãi sắc mặt, nhẹ nói nói:

- Hảo huynh đệ, ngươi trước nghỉ ngơi một chút. Chuyện quá đột ngột, ta cần suy nghĩ.

Tần Tiêu gọi Hình Trường Phong đi vào, hắn và Điền Trân quen thuộc, dễ nói chuyện.

Bảo hắn an bài chỗ ở cho Điền Trân một chút, giả trang thành một gã tiểu tốt, xen lẫn vào trong trung quân. Người trung quân hiện giờ là thân tín đáng tin của Tần Tiêu, hơn nữa có Hình Trường Phong cùng Quách Tử Nghi tọa trấn thì không có vấn đề gì cả.

Tiễn bước Điền Trân, Tần Tiêu một mình ngồi ở trên giường, nhíu mày suy tư. Mặc Y thức thời lẳng lặng chuẩn bị giường chiếu ở bên cạnh, cũng không đi phiền Tần Tiêu.

Chương 510: Ván bài sinh tử (1)

Nằm trong trướng nhìn ngọn lửa loe loét, gương mặt của Tần Tiêu ngưng trọng, khi thì dữ tợn. Mặc Y ở bên cạnh sợ tới mức nội tâm bất an, nhưng mà đại sự như vậy nàng không biết nên làm gì. Vì vậy chạy ra ngoài lấy nước ấm, lúc này rửa chân của Tần Tiêu.

- Nóng quá không?

Mặc Y cuối cùng vẫn nói ra một câu, đánh vỡ trầm tĩnh.

- Vừa vặn.

Tần Tiêu đang suy nghĩ nhập thần, con mắt không nhìn Mặc Y.

Trong nội tâm Mặc Y khẽ thở dài một cái, đem hai chân của Tần Tiêu bỏ vào trong chậu rửa, nhẹ nhàng chà xát giúp hắn.

Sau một lúc lâu, Tần Tiêu mới hồi phục tinh thần lại, cười toe toét co chân:

- Ngưa ngứa!

Mặc Y đè chân của hắn lại:

- Đừng nhúc nhích, nước nóng dễ ngủ.

- Lão bà, ngươi ngồi xuống. Ta tự mình rửa!

Tần Tiêu kéo Mặc Y ngồi bên cạnh mình, hai chân xoa xoa lẫn nhau.

- Lúc này đây, đúng là phiền toái lớn.

- Có lẽ vậy!

Mặc Y nói:

- Ta bóp vai cho ngươi!

Tần Tiêu có chút nghi hoặc nhìn qua Mặc Y:

- Tại sao ngươi có chút không thèm quan tâm!

- Chuyện này quan hệ tới sinh tử một nhà của lão công. Ta đương nhiên để ý.

Mặc Y xoa vai cho Tần Tiêu, nhu hòa nói ra:

- Nhưng mà ta tin tưởng, ta không có thân phận và kiến thức như Tiên nhi. Cũng không có thông minh như Uyển nhi. Hơn nữa ta không cân nhắc tới cái gì quan trường và triều đình, không thể giúp lão công cái gì. Mò mẫm lẫn vào lo lắng chỉ làm lão công thêm phiền. Ta có thể làm chính là ở bên cạnh hầu hạ ngươi, mặc kệ ngươi làm ra quyết định gì, ta đều hoàn toàn ủng hộ ngươi.

Trong lòng Tần Tiêu cảm thấy ấm áp. Không tự chủ được ôm Mặc Y vào trong ngực, hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng thật lâu mới buông ra.

Mặc Y nhẹ nhàng đẩy Tần Tiêu:

- Nước lạnh rồi!

Sau đó cúi người lau chân cho hắn. Tần Tiêu suy nghĩ một chút, sau đó mang vớ và giày vào, chuẩn bị đi ra ngoài. Mặc Y cũng không ngăn cản hắn, chỉ nói nhẹ:

- Sớm nghỉ ngơi đấy, thân thể quan trọng hơn, gấp cũng không phải biện pháp.

- Ân...

Tần Tiêu gật gật đầu, đi nhanh ra ngoài. Trong nội tâm kích động sau đó trầm ngâm suy nghĩ:

- Đúng là cô gái tốt! Thái tử xuống đài, dùng quan hệ của ta và hắn không có lý do gì không liên quan. Tuy ta không dính vào tội danh đồng đảng, nhưng mà cái mũ ‘Thái tử đảng’ đã chụp xuống rồi, cũng đủ làm cho Vi hậu và Võ Tam Tư hận ta.

- Nếu ta chỉ là một tên lưu manh lo bụng ăn cho một gia đình cũng bỏ đi, cùng lắm là từ quan, thoát thân ra ngoài, nếu không thì ra nước ngoài mai danh ẩn tích. Nhưng mà ta bây giờ lại không được như vậy, rất nhiều con mắt đang nhìn chằm chằm vào ta. Ta trở về Đại Đường hơn một ngàn năm trước, kết xuống ba đoạn kỳ duyên lấy ba lão bà, một so với một mềm mại đa tình, một so với một thông tình đạt lý, tất cả đều là ngàn dặm khó chọn một người. Còn sinh con trai con gái cho lão tử, cho dù không suy nghĩ vì mình cũng nên suy nghĩ cho họ. Chuyện cho tới bây giờ, cho dù là ích kỷ cũng tốt, cũng không thể ngồi chờ chết!

Tần Tiêu đi đến ngoài, nhìn thấy Quách Tử Nghi đang canh gác ở đây, nhìn hắn nói ra:

- Ngươi gọi Phạm Thức Đức cùng Hình Trường Phong tới đây, nói là ta có chuyện thương lượng với bọn họ.

Quách Tử Nghi đi rồi, Tần Tiêu đi vào trong chánh đường soái trướng, ngồi ở đó nhìn qua đống than đỏ lửa, cầm một cây côn sửa thang lại, nhìn hoa lửa bay khắp nơi. Tần Tiêu kinh ngạc nhập thần, không khỏi thầm nghĩ: Người cả đời này, lại nói tiếp cũng không khác gì hoa lửa, nổ vang cháy sạch thì không còn lại gì, cuối cùng vẫn là bụi. Đây là kết cục đã định, nhưng mà quá trình đó là nhờ vào mình nắm chắc. Ăn không ngồi chờ chết? Nói đùa gì vậy!

Qua trong chốc lát Quách Tử Nghi đem Hình Trường Phong cùng Phạm Thức Đức đưa tới. Bốn người ngồi vây quanh đống lửa, bên cạnh có mấy cây củi khô, một lò lửa cháy mạnh. Mặc Y biết rõ bọn họ đang bàn chuyện đêm khuya, vì vậy mang tới nước trà và một ít bánh ngọt, lẳng lặng hầu hạ bên cạnh.

Tần Tiêu đem chuyện Thái tử nói tóm tắt rõ ràng, sau đó cầm que chọc than, nói:

- Mọi người thương nghị một chút đi, chúng ta nên làm sao bây giờ?

Không ngoài dự liệu của Tần Tiêu, tất cả mọi người rất giật mình. Nhưng bọn họ đều tinh tường, Tần Tiêu không phải là người cầm chuyện này ra nói giỡn. Có thể làm cho hắn khó giải quyết, đây chính là đại phiền toái.

Phạm Thức Đức tư lịch già nhất, kiến thức sâu nhất, thời điểm này cũng không có quá nhiều chủ ý, do dự cả buổi, mới chần chờ nói ra:

- Mọi người chúng ta và Đại tướng quân có quan hệ nhất vinh câu vinh nhất tổn câu tổn. Hôm nay xảy ra đại sự này, chỉ có nghe theo ý của Đại tướng quân làm việc. Lão hủ suy nghĩ, những chuyện này có cần tìm Trương đại soái thương nghị một chút hay không?

- Không được.

Tần Tiêu cau mày lắc đầu, thập phần quyết đoán nói ra:

- Trương đại soái tuy quan hệ cá nhân với ta không tệ, cũng xem như có giao tình với Thái tử. Nhưng mà hắn chỉ tán đồng vương quyền chính thống. Hoàng đế làm như thế nào hắn cũng sẽ không có ý kiến gì. Mặc dù Vi hậu cùng Võ Tam Tư làm loạn, hắn cũng không có động tâm tư gì đâu.

Phạm Thức Đức có chút kinh nghi nói ra:

- Nghe Đại tướng quân nói như vậy, chẳng lẽ là muốn...

Tần Tiêu trên mặt hiện ra sát cơ lạnh lùng:

- Ta không có ý gì đặc biệt, ta chỉ muốn sống sót, không hơn. Nếu như không làm ra ý định gì đó, chính là ngồi chờ chết. Ta có quan hệ với Thái tử không ai không rõ ràng. Vi hậu cùng Võ Tam Tư có khả năng sẽ bỏ qua cho ta sao? Hôm nay phát sinh chuyện như vậy thì Thái tử xuống đài là đương nhiên, Hoàng đế khẳng định cũng sẽ không nghe Ngự Sử cấm cái gọi là ‘Thái tử nghịch đảng’ ra xử quyết. Các ngươi nghĩ đi, Vi hậu cùng Võ Tam Tư có thể sẽ buông tha ta sao?

Quách Tử Nghi nhíu mày, nốt ruồi thịt màu đỏ càng nổi bật hơn, căm giận nói:

- Sư phụ, cái gì cũng không nói. Tử Nghi biết rõ trong lòng của ngài có suy nghĩ. Nói đi, người tình thế nào, Tử Nghi nghĩa bất dung từ đi theo ngài!

Hình Trường Phong cũng nói:

- Đúng vậy a, Đại tướng quân! Có ý kiến kế hoạch gì không ngại thẳng nói ra, phân phó là được!

Tần Tiêu cười khổ:

- Đây cũng không phải là cái gì ‘nghĩ cách’ cùng ‘phân phó’. Nếu như ta có dị động, chính là tạo phản! Tạo phản a, ai mang nổi cái tội danh này? Lại nói trong tay của ta cầm đội ngũ này, có thể làm ra chuyện gì? Huống chi còn có Trương Nhân Nguyện ở trên tiết chế. Cho dù các tướng sĩ Tả uy vệ nghe ta, thì thế nào? Cho nên... Nói thật, lúc này đây ta không có kế sách hay gì. Cho nên mới mời mọi ngươi tới thương nghị.

Mọi người đều không hẹn mà cảm giác toàn thân mát lạnh, giống như bị dội nước lạnh vào người, Tần Tiêu đều không có ý kiến hay, vấn đề này có thể làm sao?

Quách Tử Nghi thở dài, con mắt chuyển động, nói ra:

- Sư phụ, hiện tại trong triều tuy là thiên hạ của Vi hậu và Võ Tam Tư, thế nhưng mà còn có Thái Bình công chúa cùng Tương Vương a! Bọn họ có quá mức thờ ơ sao? Một khi Thái tử bị phế, Vi hậu có khả năng phỏng theo Thánh hậu, đem mình làm Thánh hoàng thứ hai! Còn có Võ Tam Tư cùng Lý Khỏa Nhi dã tâm ngập trời nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau