PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 501 - Chương 505

Chương 501: Âm Sơn hội minh (2)

Thoạt nhìn như cùng với xuất hành dạo chơi ngoại thành không sai biệt lắm. Nặc Chân Thủy toàn bộ Đường quân huấn luyện và cảnh giới đã đi vào quỹ đạo, ba tòa Thụ Hàng Đại Thành và tám cái phong hỏa đài đã kiến tạo cũng gần thành công rồi.

Tần Tiêu vị Đại Tướng Quân này rốt cục trở nên thanh nhàn, Đại Lang Nguyên đã thành một nơi tiêu khiển hay nhất.

Mặc Y cưỡi ngựa, ở bên cạnh Tần Tiêu, ngữ khí nhẹ nhàng nói rằng:

- Lão công, lần trước tại Linh Vũ săn thú kiếm da lông, áo choàng khăn quàng cổ và áo da của tiểu hài tử đều đã làm xong rồi. Nguyên một cái rương lớn nhỏ. Cũng không biết, chúng ta lúc nào mới có thể trở về đây?

- Thế nào, nhớ nhà sao?

Tần Tiêu cũng nhớ đến thê nhi ở nhà, không khỏi một trận tâm thần dao động. Trên mặt hiện ra tiếu ý ôn nhu và quyến luyến:

- Ta cũng muốn trở lại nghĩ đến rời nhà cũng đã gần một năm rồi, thực sự rất nhớ Tiên nhi bọn họ. Nhất là hai hài tử mới sinh kia của ta còn chưa được ôm qua một cái. Chỉ là, lúc nào mới có thể thay quân về nhà, cái đó còn phải xem triều đình an bài. Nói như vậy, các sĩ tốt thủ vệ biên kỳ sẽ không vượt lên trước một năm liền thay quân. Nhưng là chúng ta những kẻ làm tướng quân này lại không dễ nói rồi. Có người chính là cả đời phải phòng thủ biên cương.

Mặc Y không khỏi than nhẹ một tiếng:

- Nghĩ đến thực sự là như vậy, mấy người Tiên nhi và Uyển nhi còn không trông mòn con mắt suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt sao?

- Ha hả, yên tâm đi, sẽ không thê lương như vậy đâu.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Chính là ta muốn trường kỳ đóng quân tại Nặc Chân Thủy, cũng là không quá có khả năng. Bởi vì, trong triều khó tránh khỏi có người sẽ lo lắng, sợ ta và Trương đại soái, những người trường ký nắm binh ở bên ngoài này. Ta phỏng chừng, không cần bao lâu nữa, chờ sự tình Thụ Hàng Thành vừa xong, chúng ta sẽ trở về nhà.

Mặc Y nhất thời vui vẻ ra mặt:

- Đó chính là nói, không lâu sau, chúng ta đã có thể trở lại sao?

- Có lẽ là vậy.

Tần Tiêu an ủi Mặc Y mỉm cười, trong lòng chính mình kỳ thực một chút tin tưởng cũng không có. Có trời mới biết cái triều đình yêu khí um tùm kia, sẽ chỉnh ra chủ ý quái tủy gì để giày vò chính mình và Trương Nhân Nguyện.

Mượn giày vò để giết lừa?

Lấy tâm tư hung ác của Vi Hậu và Võ Tam Tư cũng không phải không có khả năng!

Một trận gió to thổi tới, trên Đại Lang Nguyên cư nhiên phát sinh một tiếng gào thét, tạo nên một trận cảm giác mát mẻ. Cư nhiên là gió Bắc, xem ra, mùa đông cũng sắp muốn đến rồi.

Mặt đông chạy tới vài con khoái mã, đi tới trước mặt Tần Tiêu đã bái ngã xuống đất:

- Đại Tướng Quân, có Đột Quyết sứ thần đưa thư tới.

- A?

Tần Tiêu xuống ngựa, mở thư ra xem.

Tần Tiêu đọc bức thư được viết cực kỳ tinh tế này, chữ viết đẹp đẽ, chọn từ cầu kỳ, không khỏi cười khẽ:

- Thôn Dục Cốc, ngươi rốt cục đã đến.

Dứt lời đem thư đưa cho Trường Sử Phạm Thức Đức.

Phạm Thức Đức phi khoái đọc một lần, rồi nói rằng:

- Đại Tướng Quân, có muốn đi thông tri cho Trương đại soái hay không?

- Không cần.

Tần Tiêu nói rằng:

- Ta cùng với đại soái đã thương nghị qua, hơn nữa triều đình đã có ý chỉ ở chỗ này. Thôn Dục Cốc lần này là tới trao đổi tù binh. Lúc đó bọn họ từ Linh Châu bắt được hơn vạn bách tính, đến trao đổi binh sĩ Đột Quyết bị chúng ta bắt làm tù binh. Đại soái đã nói qua, chuyện này, ta xử lý là được, không cần phải đưa hắn từ phía Bắc Hoàng Hà ngoài trăm dặm mời đến. Phạm Thức Đức gật đầu mỉm cười:

- Đại Tướng Quân lúc này đây, không phải là Đột Quyết khuất nhục rời khỏi biên cương mấy trăm dặm, còn cứu lại tính mệnh của hơn vạn bách tính, thực sự là công đức vô lượng a!

Tần Tiêu cười ha hả:

- Phạm tiên sinh, ngươi trở lại trại đi an bài một chút. Ở trên đỉnh Đại Lang sơn xây dựng một tòa đại trướng. Ta ở nơi đó gặp mặt Thôn Dục Cốc. Sau đó sao, trao đổi tù binh cũng sẽ tiến hành ở nơi đó. Gọi Lý Tự Nghiệp tọa trấn Nặc Chân Thủy, Vạn Lôi áp giải tù binh đi vào Đại Lang sơn.

- Dạ, ty chức lập tức đi làm.

Phạm Thức Đức xoay người lên ngựa, phi khoái chạy đi.

Tần Tiêu cũng lại cưỡi lên ngựa, đối với Hình Trường Phong và Mặc Y bên người nói rằng:

- Chúng ta tiếp tục săn thú đi!

Mặc Y khẽ cười nói:

- Lão công, ngươi hiện tại đúng là chưởng quỹ sống khoái hoạt nha. Loại đại sự này cũng không cần tự mình để ý tới.

Tần Tiêu cười:

- Bất quá là dựa theo chỉ lệnh của triều đình làm một ít việc vặt mà thôi, không coi là đại sự gì cả. Ta chỉ lệnh đối với hội kiến Thôn Dục Cốc có một chút chờ mong đấy. Ngày hôm nay chúng ta vừa đi vừa du ngoạn. Tới Âm Sơn doanh trại của Quách Tử Nghi đi sao. Bữa cơm sẽ giải quyết ở nơi đó, đem con mồi của chúng ta thu hoạch được nhất loạt mang đi.

- Được!

Hai người vui mừng đáp, vỗ ngựa đuổi theo Tần Tiêu, cùng nhau nhắm hướng đông chạy đi. Móng ngựa cường kiện giẫm lên đám cỏ khô héo và bùn đất xốp trên Đại Lang Nguyên bắn ra, tiêu sái như thường hướng tới Âm Sơn phiêu dật mà đến.

Quách Tử Nghi vui mừng nghênh đón Tần Tiêu, vui vẻ đưa hắn mời đến trong quân trướng. Tần Tiêu lôi kéo Quách Tử Nghi ngồi xuống bên người, đối với hắn nói rằng:

- Thế nào, hơn một tháng không có gặp qua ngươi, gần đây có tiến bộ gì sao?

Quách Tử Nghi cười nói:

- Sư phụ, mấy ngày nay, đệ tử cũng không dám có một ngày lười biếng và buông lỏng. Mỗi ngày dẫn theo các huynh đệ dò xét chân núi Đại Lang sơn, công khóa và võ công của bản thân cũng vẫn luyện tập như trước. Hơn nữa, đối với sự vụ trong quân cũng càng thêm quen thuộc.

- Ừm, không tệ, để ta đi xem sao!

Tần Tiêu thoả mãn gật đầu nói:

- Tuy rằng chỉ là tiểu bộ đội hai ngàn người, thế nhưng cho ngươi tiểu tử mới ra đời này đánh chủ ý thành bộ dáng đâu vào đấy như hiện tại, ta cũng đã rất hài lòng. Lần trước ngươi bắt Đốt Phiên Bồ có công. Vốn dĩ ta và đại soái đều có ý dâng tấu cho ngươi làm tướng quân, nhưng tiểu tử ngươi lại không tán thưởng không chịu làm tướng quân. Hiện tại ngược lại tốt rồi, một giới bạch thân dẫn hai nghìn người ở chỗ này trinh sát tuần hành, hoàn hảo những người đó đều chịu phục ngươi, bằng không ta xem ngươi làm thế nào xuống đài.

- Hắc hắc, những huynh đệ này, còn không phải đều nhìn trên tình cảm của sư phụ ngài mới chịu phục dưới trướng của ta sao?

Quách Tử Nghi khiêm tốn cười nói:

- Tử Nghi tuổi nhỏ, muốn lịch lãm và thực tiễn nhiều một chút lại nói. Hơn nữa nha, ta cũng muốn giống như sư phụ, tốt xấu cũng phải đoạt Võ Trạng Nguyên lại làm tướng quân.

- Được, ta đồng ý.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Qua thời gian này, ngươi phải đi Trường An đi thôi, tham gia võ cử tháng giêng sang năm.

- Tạm thời vẫn là không nên...

Quách Tử Nghi lắc đầu:

- Võ cử hiện tại sao, cũng là mấy chuyện như thế. Nói không chừng có cái gì Ám Tướng cùng Mạc Hậu, ta còn không phải trạng nguyên, đến lúc đó khiến cho một thân buồn bực cũng không tốt. Mấy ngày nay, ta còn không bằng đi theo bên cạnh sư phụ, ở trong quân Sóc Phương rèn đúc tôi luyện bản thân.

Chương 502: Âm Sơn hội minh (3)

- Tiểu tử ngươi, tâm nhãn thật đúng là nhiều.

Bọn người Tần Tiêu và Mặc Y, Hình Trường Phong đều bật cười.

Hai ngày sau, trên đỉnh núi Đại Lang sơn hành quân đại trướng được xây dựng xong.

Một hai vạn tù binh Đột Quyết cũng bị áp giải đến chân núi Đại Lang. Vạn Lôi dẫn hai vạn tướng sĩ Tả Uy Vệ, từ chân núi đến đỉnh núi bố trí trạm gác cảnh giới kín không kẽ hở, hình thành một đại thông đạo, nối thẳng tới đại trướng trên đỉnh núi.

Tần Tiêu sai người truyền tin cho Bắc Lộc Thôn Dục Cốc, để hắn đến đỉnh núi Đại Lang sơn tiến hành trao đổi tù binh.

Đỉnh núi đã bị san phẳng thành một mảnh bình địa trống rỗng rộng rãi, ở giữa xây dựng một đại trướng. Soái kỳ chữ Tần đón gió bay phấp phới, cao ngạo phi dương. Phía bắc khai thông làm trong lều, Tần Tiêu một thân nhung trang đại mã kim đao ngồi ở chủ, phía sau đứng mấy người Mặc Y, Quách Tử Nghi và Hình Trường Phong, Phạm Thức Đức, từ trên cao nhìn xuống thấy dưới sườn núi phía Bắc. Đại đội Đột Quyết uốn lượn mà đến, phía sau còn xua đuổi rất nhiều trâu dê chạy theo.

Người Đột Quyết đi đến bình địa trên đỉnh núi, Đường quân trường giác ô ô thổi lên, chấn đến sơn lâm run rẩy. Phi điểu viễn độn. Khí thế giống như lôi đình, khiến người Đột Quyết không hẹn mà cùng run rẩy một trận trong lòng.

Tần Tiêu giương tay lên:

- Cho mời Đột Quyết Bùi La Anh Hạ Đạt Kiền!

Bên ngoài soái trướng hơn ngàn trung quân hộ vệ đồng thanh hét lớn:

- Đại Tướng Quân có lệnh, cho mời Đột Quyết Bùi La Anh Hạ Đạt Kiền!

Lão giả Thôn Dục Cốc đi ở trước nhất, không khỏi nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: Đường quân tướng lĩnh này, thật đúng là cuồng vọng đến quá mức. Ta tại Đột Quyết tốt xấu gì cũng tương đương với Vương gia, hắn cư nhiên cũng không ra khỏi trướng tới nghênh đón...Bỏ đi, bỏ đi, lần này, lão phu là sau khi chiến bại tới cầu hòa, ai!

Thôn Dục Cốc mang theo mấy thị vệ tùy thân, đi tới trước quân trại, quân từ trong đó bố thành thông đạo, chậm rãi hướng phía soái trướng đi đến. Trong lòng chấn động và kinh nghi cũng dần dần nồng hậu: Nghĩ đến, ta cùng với Đại Đường cũng đã giao tiếp vài chục năm. Còn chưa từng có một lần nào, hạ mình giống như ngày hôm nay vậy mà đến, nén giận thỉnh cầu Đường quân trao đổi tù binh.

Hơn nữa, trước mắt Sóc Phương quân này thật là khí thế phi phàm, cùng với Đường quân đã từng thấy qua, đều không giống nhau. Tướng quân của hắn cũng chính là được mệnh danh "Trung Nguyên lang ma" trong nha trướng hiện tại, đến tột cùng sẽ là cái dạng nhân vật gì.

Tâm của Thôn Dục Cốc cũng trở nên hiếu kỳ. Đợi hắn đi tới trước soái trướng, Tần Tiêu đứng dậy, thoáng ôm quyền một cái:

- Nghe danh đã lâu, Bùi La Anh Hạ Đạt Kiền đại nhân!

Thôn Dục Cốc là Trung Nguyên Thông, phi thường tự nhiên chắp tay lạy dài một cái, hành lễ đại phu vùng Trung Nguyên:

- Ngưỡng mộ đã lâu, Tần Đại Tướng Quân!

- Mời ngồi!

Tần Tiêu xòe tay mời một cái, tiểu tốt mang một cái ghế dựa lớn đặt tới bên trái. Tần Tiêu tinh tế đánh giá Đột Quyết Chư Cát Lượng danh tiếng hiển hách này, chỉ thấy hắn mặc hồ phục Đột Quyết truyền thống, đỉnh đầu đội mũ da chiên, tóc bạc trắng như tuyết lại không có cắm thành bím như người Đột Quyết, mà tùy ý buông thõng xuống dưới, chòm râu cũng là xám trắng.

Mũi cao xương gò má nhô lên, hốc mắt hãm sâu, nếp nhăn trên trán rất nhiều, lộ vẻ già lão rõ ràng, một thân mệt mỏi. Liếc mắt nhìn lại một cái, chính là lão nhân gần đất xa trời.

Thôn Dục Cốc đi hoàn lễ, cũng thản nhiên ngồi vào trên ghế dựa, lúc này mới ngửa đầu quan sát Tần Tiêu một trận, lại không tự chủ được tấm tắc lắc đầu nói rằng:

- Thật không ngờ, Lang ma tướng quân danh tiếng truyền ra bên ngoài, cư nhiên lại là một thanh niên nhân tuấn mỹ và anh vũ như vậy. Nguyên bản lão hủ còn tưởng rằng sẽ là một mãng hán thân hình thật to lớn, mặt như hung thần!

Tần Tiêu nhếch miệng cười:

- Hạ Đạt Kiền đại nhân, cũng muốn suất hơn một điểm so với trong tưởng tượng của ta vậy.

Thôn Dục Cốc nghe được Tần Tiêu cư nhiên nịnh hắn là "suất", không khỏi thất thanh cười lớn một tiếng:

- Không nghĩ tới, Tần Đại Tướng Quân ở trên chiến trường bễ nghễ thiên quân, cư nhiên còn là một nam nhi hào phóng rộng rãi, không phải loại dũng tướng quân hùng hổ dọa người này. Xem ra lão hủ một chuyến này, nhất định có thể được đền bù mong muốn rồi.

Tần Tiêu bất động thanh nhạc mỉm cười nói:

- Cũng không hẳn vậy, ta có đôi khi cũng là rất xúc phạm và không giảng đạo lý. Được đền bù mong muốn? Cái đó còn phải xem, nguyện vọng của Hạ Đạt Kiền đại nhân là cái gì?

Thôn Dục Cốc không khỏi hơi kinh ngạc: Người Trung Nguyên từ trước đều là thích bị vuốt mông ngựa. Tục ngữ cũng nói "thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên". Trước mắt thanh niên nhân này lại cũng không giống như lưu ý ta khen tặng.

Thôn Dục Cốc khẽ cười cười:

- Lão hủ phụng mệnh lệnh của Khả Hãn đến đây đưa trả hơn vạn bách tính Trung Nguyên, cũng thỉnh cầu Sóc Phương quân trao trả chiến sĩ bị bắt làm tù binh của Hãn Quốc chúng ta.

- Cái này không hề có vấn đề.

Tần Tiêu phi khoái nói rằng:

- Đại Đường hoàng đế của chúng ta cũng nói, không muốn tạo nhiều sát nghiệt. Lần trước tại Nặc Chân Thủy binh sĩ Đột Quyết bị bắt làm tù binh có thể đủ số xin trả cho Đột Quyết Hãn Quốc.

Dứt lời, Tần Tiêu khoát khoát tay, ý bảo Quách Tử Nghi đi ra ngoài truyền lệnh, lưỡng quân có thể bắt đầu trao đổi tù binh.

Thôn Dục Cốc thoả mãn gật đầu, tiếp tục nói rằng:

- Còn có tệ quốc vương tử Dương Ngã Chi và Tả Thừa Tương Đốt Phiên Bồ cũng thỉnh Đại Tướng Quân nhất loạt hoàn trả. Khả Hãn vì muốn biểu đạt thành ý, cố ý sai lão hủ đưa tới một nghìn thớt ngựa, hai nghìn con trâu và bốn ngàn con dê, xem như lễ vật đáp tạ Đại Tướng Quân thả vương tử và thừa tướng về.

Tần Tiêu tự tiếu phi tiếu nhìn Thôn Dục Cốc, lẳng lặng trầm mặc một trận, đạm nhiên nói rằng:

- Cái này, khiến cho Hạ Đạt Kiền đại nhân thất vọng rồi. Đặc Lặc và Tả Sương Sát từ hai ba tháng trước, cũng đã bị áp giải đến Trường An. Đừng nói là bọn họ hiện tại đã không ở Sóc Phương Nặc Chân Thủy, coi như là ở đây, bản tướng cũng không dám tự tung tự tác. Loại chuyện này...

Tần Tiêu đè thấp thanh âm một ít, cố tình ra vẻ quỷ bí nói rằng:

- Cũng không phải loại tướng quân như chúng ta có ra làm ra quyết định. Hạ Đạt Kiền đại nhân, ngài nói sao đây?

Thôn Dục Cốc cũng không có biểu hiện ra kinh ngạc và thất thố như dự liệu của Tần Tiêu, mà là đạm nhiên cười, vỗ về chòm râu tuyết trắng của mình nói rằng:

- Đại Tướng Quân nói, rất có đạo lý. Loại tình huống này cũng tự nhiên là ở trong dự liệu của lão hủ, không có gì ngoài ý muốn. Kỳ thực lần này lão hủ đến Âm Sơn, ngoại trừ phụng mệnh lệnh của Khả Hãn đến trao đổi tù binh, dâng lên cống vật, còn có một mục đích cá nhân khác, chính là muốn kiến thức Tần Đại Tướng Quân một chút.

- Lão hủ muốn biết, một người xuyên qua lỗ thủng trong phòng tuyến Hạ Lan Sơn, đón đánh bại Khuyết Đặc Lặc ở trên chiến trường, sau đó lại tiêu diệt toàn bộ bốn vạn đại quân của Dương Ngã Chi Đặc Lặc và Đốt Phiên Bồ, Tần Đại Tướng Quân đến tột cùng là dạng nhân vật gì.

Chương 503: Trí giả Đột Quyết (1)

- Như vậy sao, ngươi muốn gặp hẳn là Trương Nhân Nguyện Trương đại soái, chứ không phải ta.

Tần Tiêu trêu tức nói rằng:

- Bản tướng bất quá là một tên dũng phu dưới trướng Trương đại soái. Nếu có chuyện gì, cũng đều là đại soái mưu lược, bản tướng chỉ là chấp hành theo mà thôi.

- Ha hả a...

Ánh mắt Thôn Dục Cốc lấp lánh nhìn Tần Tiêu cười, sau đó nói rằng:

- Tần tướng quân, ngươi không cần khiêm tốn. Lão hủ đối với tình hình cùng nhân vật ở Trung Nguyên cũng tương đối am hiểu. Sợ rằng muốn ngoài dự liệu của Đại Tướng Quân. Trương Nhân Nguyện, ta đối với hắn rất quen thuộc. Hắn có thể trở thành tấm lá chắn tại Tây Bắc của Đại Đường, thế nhưng lấy tài năng của hắn, là không thể độc lập đánh ra ba trận đại thắng kia được. Không dối gạt Đại Tướng Quân, trong Hạ Lan Sơn kế thay xà đột cột, chính là xuất từ tay lão hủ. Lúc hiến kế, Khả Hãn lập tức phái ra Khuyết Đặc Lặc chấp hành trận đánh bất ngờ này. Chỉ là đáng tiếc, từ đó về sau ta sẽ theo Khả Hãn đi chinh phạt Tây Đột Quyết Đột Kỵ Thi. Bằng không...

Tần Tiêu mỉm cười một tiếng nói:

- Bằng không, Di Niết Khả Hãn và Khuyết Đặc Lặc cũng sẽ không bị chúng ta đánh bại đúng không? Được rồi, ta thừa nhận, có thể là như thế này. Thế nhưng ngươi cũng tựa hồ đã xem nhẹ mưu lược và sự gan dạ sáng suốt của Trương đại soái rồi.

Thôn Dục Cốc thoáng cúi thấp đầu một cái tỏ ý khiêm nhường:

- Lão hủ thất lễ... Cũng không có ý tứ xem thường Trương đại soái. Kỳ thực, từ hai năm trước bắt đầu, ta cũng đã chú ý tới Đại Tướng Quân.

- A?

Tần Tiêu không khỏi thoáng có chút kinh nghi, lập tức bừng tỉnh đại ngộ, nói rằng:

- Hạ Đạt Kiền đại nhân, là chỉ ta phá hoại mạng lưới tình báo quân sự cơ mật của Đột Quyết tại Đại Đường sao?

Thôn Dục Cốc đạm nhiên cười gật đầu:

- Khối Thúy Tiên Ngọc kia chính là tín vật gặp mặt cuối cùng mật sứ của ta. Đột Quyết thám tử tại quốc nội Đại Đường, tất cả đều là ta tự mình phái ra. Hà Nam huyện úy Cát Hiển Nghiệp chính là tâm phúc thân tín nhất của ta. Không nghĩ tới, toàn bộ đều té ngã trong tay Đại Tướng Quân. Ngay cả Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông nhân vật đỉnh phong như vậy, cũng đồng dạng bị Đại Tướng Quân lật đổ. Thực sự là khiến người kinh dị nha!

Tần Tiêu không khỏi cười lạnh nói:

- Hạ Đạt Kiền đại nhân, ngươi thật đúng là thần thông quảng đại. Ngay cả nhị Trương cũng có thể mắc nối quan hệ. Xem ra, Đột Quyết Hãn Quốc nếu như thiếu ngươi, thật đúng là chẳng làm nên chuyện gì nha! Ngươi trăm phương ngàn kế mưu hoa, từ ngoại giao đến chiến tranh, đều một tay điều khiển. Thu thập tin tức trước trận chiến, thời gian chiến tranh chiến lược bố trí còn bao quát giải quyết tốt hậu quả công việc hậu chiến, đều lo liệu được cẩn thận. Không thể không nói, ta thực rất bội phục.

Thôn Dục Cốc mỉm cười chậm rãi lắc đầu, đạm nhiên nói rằng:

- Không có gì đáng bội phục. Những thủ đoạn này của ta, không phải chưa từng có thể giấu diếm được Đại Tướng Quân sao? Ta đã già, mà Đại Tướng Quân còn trẻ tuổi như vậy. Sau này lão hủ, Đột Quyết đã không còn ai có thể cùng Đại Tướng Quân chống lại...Do đó, trong lòng lão hủ thập phần bi thương. Thật sự vì số phận của Đột Quyết Hãn Quốc mà lo lắng sâu sắc.

- Hạ Đạt Kiền đại nhân, ngươi tuy rằng là địch nhân của chúng ta, thế nhưng cũng là một đối thủ đáng để tôn kính.

Tần Tiêu đã bị vị Đột Quyết trí giả này làm cho hơi động dung:

- Ngươi để ta nghĩ đến, thời kỳ Tam Quốc, Thục tướng Chư Cát Võ Hầu. Địa phương giống nhau nhất giữa các ngươi ngược lại không phải thông minh hơn người ra sao, mà cái loại trung thành "cúc cung tận tụy, đến chết vẫn còn" này. Thử nghĩ, nếu như Mặc Xuyết Khả Hãn không có ngươi, như vậy cũng sẽ không có Đột Quyết Hãn Quốc hiện tại; thế nhưng trái lại, Đại Đường không có Tần Tiêu ta, lại vẫn là Đại Đường kia. Có thể ngày hôm nay ngồi ở chỗ này chỉ là một vị tướng quân khác mà thôi.

Thôn Dục Cốc có chút bi thương lắc đầu:

- Đại Tướng Quân, ngươi không cần quá mức khiêm tốn. Nếu như Sóc Phương quân không có Đại Tướng Quân, thắng bại hôm nay cũng chưa biết trước được. Tuy rằng Trương Nhân Nguyện là một thống soái xuất sắc, có lẽ hắn có thể đánh bại Di Niết Khả Hãn và Dương Ngã Chi Đặc Lặc, thế nhưng hắn muốn đánh bại Khuyết Đặc Lặc lang kỵ sư, cấp tốc đem biên giới đẩy mạnh ra mấy trăm dặm, để người Đột Quyết không dám nam hạ Âm Sơn thực sự rất khó. Giả như Đại Đường không có Đại Tướng Quân, tình hình hiện tại ai cũng khó đoán trước được. Ai có thể bảo chứng, mưu lược của chúng ta và Trương Dịch Chi sẽ không thành công đây? Coi như là không thể thành công, cũng chí ít sẽ khiến Đại Đường mang đến một hồi rung chuyển thật lớn. Như vậy, mục đích của ta đã đạt được. Chỉ cần Trung Nguyên có rung chuyển và chiến loạn, Đột Quyết Hãn Quốc của chúng ta đã có vô số lợi ích và chỗ tốt. Thế nhưng tất cả chuyện này đều đã bị Đại Tướng Quân bóp chết trước thời gian...Cái này có thể chính là số phận đi!

Tần Tiêu không khỏi cười trong lòng: Thôn Dục Cốc, ngươi sẽ không muốn nói "trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng" đấy chứ? Ta như thế nào có cảm giác, trong lời này lộ ra một loại vị đạo tiếc nuối? Ngươi xác thật là một nhân vật, thế nhưng chỉ trách, ta tự nhiên so với ngươi nhiều hơn rất nhiều tri thức hiện đại hóa không có khả năng, còn có lão sư nhất lưu như Địch Nhân Kiệt chỉ điểm tài bồi. Nói như thế nào đây? Dường như ngươi nói vậy, chuyện này có thể chính là số phận đi nha! Lão thiên gia an bài ta xuyên qua mà đến, chính là mạng ngươi không tốt.

Ở ngoài soái trướng, binh sĩ Đột Quyết bị bắt làm tù binh và bách tính Trung Nguyên phân ra làm hai đạo, phân biệt hướng phía phương hướng gia viên của mình đi đến.

Người Đột Quyết ủ rũ buồn bã ỉu xìu, mà Đường quân và bách tính Trung Nguyên lại là cực kỳ vui mừng, có bách tính còn vui mừng tới mức khóc lên, hướng tới Đại Đường phía Nam dập đầu khấu bái, hô to "vạn tuế". Khiến cho một trận tiếng người ồn ào rất náo nhiệt. Điều này cùng với người Đột Quyết trầm mặc và buồn bã hình thành một đối lập rõ ràng. Mấy nghìn con trâu dê bị xua chạy tới đỉnh núi, do Đường quân tiếp quản, đuổi về phía Sơn Lộc, hướng đến Nặc Chân Thủy chạy đi. Ngựa hí trâu kêu, dê kêu loạn cùng tập hợp lại với nhau.

Mấy nghìn con trâu dê, đủ để các tướng sĩ Tả Uy Vệ ăn uống một trận no nê. Mỗi Đường quân đều vui mừng, nuốt nước bọt, phảng phất như trước mắt đã là một đống món ngon mỹ vị được nướng chín rồi.

Gió Bắc rét lạnh, Tần Tiêu và Thôn Dục Cốc đều ra khỏi soái trướng, đứng ở trên một khối núi đá tại đỉnh núi, quay về phía Bắc nhìn ra xa xăm.

Thôn Dục Cốc cau mày, lẩm bẩm nói rằng:

- Phương hướng này chính là Đột Quyết Hãn Quốc nha trướng.

Tần Tiêu khẽ mỉm cười, liệt nói rằng:

- Ta nghe nói, ở đó hiện tại cũng đều càng lúc càng hoang vắng, đại thảo nguyên của cũng không còn tươi tốt, màu mỡ như trước nữa. Không biết, Mặc Xuyết Khả Hãn có từng lo lắng qua hay không, đem nha trướng di chuyển một chút đây?

- Cái này...

Chương 504: Trí giả Đột Quyết (2)

Thôn Dục Cốc không khỏi có chút kinh dị:

- Đại Tướng Quân, cư nhiên đối với tình hình của Hãn Quốc nha trướng chúng ta cũng có thể am hiểu như vậy?

- Hạ Đạt Kiền lẽ nào đã quên, tiếng Hán của Tả Sương Sát Đốt Phiên Bồ và Dương Ngã Chi Đặc Lặc đều nói được vô cùng tốt. Chúng ta cũng từng ở một chỗ trò chuyện qua đêm.

Tần Tiêu tùy ý nói rằng:

- Nhân khẩu của Đột Quyết Hãn Quốc không bằng một phần trăm của Trung Nguyên, lại có thể cùng Đại Đường chống chọi đến nay thật sự là rất lợi hại. Các ngươi không có nơi định cư cố định, ngay cả đô thành cũng không có thành quách và tường lâu, tùy thời có thể dời đi, rất khó bị bao vây tiêu diệt...Ừm, xem ra, thật sự là có chỗ độc đáo riêng của nó.

Thôn Dục Cốc không khỏi cả người giật mình một chút, Tần Tiêu này, hắn tính toán những chuyện này làm cái gì? Chẳng lẽ hắn muốn, huy quân bình định Đột Quyết? Điều này khó tránh khỏi cũng quá cuồng vọng một chút đi?

Khóe mắt Tần Tiêu khẽ liếc nhìn sắc mắt Thôn Dục Cốc khẽ biến đổi một chút, mỉm cười nói rằng:

- Hạ Đạt Kiền đại nhân, ta chỉ là tướng quân, tại ngoài mưu kỳ sự. Còn những chuyện khác, lại không phải nằm trong phạm vi ta có thể lo lắng.

Thần sắc của Thôn Dục Cốc đã có một chút mất tự nhiên, Tần Tiêu này phảng phất như có thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của chính mình, hắn cư nhiên biết được, ta lo lắng hắn suất binh xâm lấn...Thiếu niên này cũng không tránh khỏi quá khiến người không thể tưởng tượng nổi một chút rồi!

Thôn Dục Cốc miễn cưỡng cười cười:

- Khả Hãn đã có ý định cùng Đại Đường nghị hòa, lần này trả về bách tính bị bắt làm tù binh cùng tặng lên trâu dê cho quân Sóc Phương, chính là biểu thị thành ý. Tin tưởng không lâu sau, chờ Khả Hãn trở lại nha trướng, sẽ lập tức phái ra sứ thần đến Trường An.

- Không chiến tranh, luôn luôn là chuyện tốt nha!

Tần Tiêu khẽ nhếch miệng, có chút kiêu căng cười nói:

- Ai cũng không muốn cả ngày huyết vũ tinh phong mà sinh sống. Hòa bình chẳng lẽ sẽ không tốt hơn sao? Ta biết người Đột Quyết thị chiến tranh và tranh đấu mà sống. Thế nhưng, nếu như luôn đánh một vài trận đánh không thắng tất bại, vẫn là hòa bình thực sự tốt hơn một ít.

Thôn Dục Cốc da mặt tiều tụy không tự chủ được co quắp một chút, sắc mặt đã trở nên cực kỳ xấu xí, nhưng vẫn đang lãnh tĩnh mà bình thản nói rằng:

- Binh pháp có viết, binh vô thường thế, thủy vô thường tình. Thắng bại cũng là không có gì định luận. Đại Tướng Quân nói thế tựa hồ nói được có chút quá đáng.

- Có thể là vậy đi sao!

Tần Tiêu chẳng hề để ý nói rằng:

- Hạ Đạt Kiền đại nhân cũng nên nghĩ rõ ràng một việc. Người Hồ chưa từng trăm năm vận mệnh quốc gia, Trung Nguyên ta chung quy là bác đại tinh thâm nội tình thâm hậu. Nói không quá thỏa đáng, ví dụ, Trung Nguyên chúng ta là một người, Đột Quyết chính là một con muỗi dao động xung quanh. Có thể các ngươi rất dễ dàng cắm được vòi lên da chúng ta hút máu, sau đó công khai bay đi, giống như các ngươi tại Bắc cương của Đại Đường thiêu giết một trận sau đó lập tức bỏ chạy. Thế nhưng chuyện này, chỉ cần con người đột nhiên hạ quyết tâm, là có thể đem con muỗi một chưởng vỗ chết rồi.

Chòm râu trắng dưới hàm của Thôn Dục Cốc run lên rất nhỏ, môi cũng mấp máp run rẩy, con mắt dường như ưng thứu con mắt nhìn chằm chằm Tần Tiêu, một lát sau, mới ngưng trọng gật đầu:

- Lão hủ, hoàn toàn tán thành thuyết pháp của Đại Tướng Quân. Ta nghĩ, ta đã minh bạch ý tứ của Đại Tướng Quân...

- Di, đừng nói như vậy nha!

Tần Tiêu cười nói:

- Ta cũng chỉ là tướng quân lãnh binh, không phải đại thần chủ tể ngoại giao. Hiện tại chỉ là cùng Hạ Đạt Kiền đại nhân, lấy thân phận giống như bằng hữu, tùy tiện tâm sự mà thôi. Mới vừa rồi ta cũng đã nói qua, ví dụ này là không thỏa đáng.

- Có lẽ có một điểm không thỏa đáng như vậy đi.

Thôn Dục Cốc lắc đầu cười khổ:

- Thế nhưng, đây xác thực cũng là tình hình thực tế hiện tại. Đột Quyết Hãn Quốc tới từ có Mặc Xuyết Khả Hãn, tuy rằng thế lực chưa từng có lớn mạnh và phát triển, thế nhưng cùng Đại Đường một thời cực thịnh so sánh, vẫn là thua kém tương đối xa... Việc này, không nói cũng được. Đại Tướng Quân, hôm nay lão hủ có thể cùng ngươi ở đây nói chuyện một lần, cũng xem như chuyến đi này không tệ. Nói đến, ngươi cho ta có cảm giác, cùng một người rất giống nhau.

- Thế nào lại có người nói nói ta giống người khác đây?

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Nói đi, lúc này ta lại giống ai?

Thôn Dục Cốc nhẹ nhàng vỗ về chòm râu, mỉm cười nói rằng:

- Đột Quyết Tả Hiền Vương, Mặc Cức Liên. Tuy rằng hắn không có võ dũng và trí tuệ như ngươi vậy, nhưng là các ngươi làm cho người ta cảm giác cùng khí thế bá đạo, thực rất tương tự.

Tần Tiêu không khỏi nghi hoặc nói:

- Ca ca của Khuyết Đặc Lặc?

- Đúng.

Thôn Dục Cốc gật đầu một cái:

- Bọn họ là một đôi huynh đệ vô cùng tốt. Toàn bộ nhi tử của Mặc Xuyết, cộng lại cũng không bằng một đôi huynh đệ này.

- Mặc Cức Liên, Khuyết Đặc Lặc...

Trong lòng Tần Tiêu mặc niệm tên của bọn họ: Được rồi, nhớ kỹ các ngươi.

Vài canh giờ sau, hai quân trao đổi tù binh đã hoàn thành.

Tần Tiêu và Thôn Dục Cốc ở trên đỉnh núi nói lời từ biệt, nhìn theo lão nhân gia Đột Quyết này hạ Đại Lang sơn đi về. Năm nghìn kỵ binh Đột Quyết mang theo một hai vạn binh sĩ Đột Quyết mất chiến mã lặng im không tiếng động hướng phía Bắc rời đi, dần dần biến mất ở trong bão cát đại mạc.

Tần Tiêu ngang nhiên đứng ở đỉnh núi, híp mắt nhìn về phương Bắc: Phương hướng Đột Quyết nha trướng? Mặc Xuyết, Thôn Dục Cốc, Mặc Cức Liên, Khuyết Đặc Lặc... Chúng ta sẽ có cơ hội tái kiến!

Gió Bắc trên Đại Lang Nguyên từ từ trở nên hung lệ. Mạc Bắc Hỗn loạn cát bụi hanh khô, thổi quanh phía Nam Âm Sơn. Trên thảo nguyên cây cỏ héo tàn vẫn bay lên khắp nơi, bầu trời cũng trở nên có chút tối mờ mịt, tựa như bao phủ một tầng lụa mỏng hoàng sắc.

Trời lạnh, mùa đông đã chính thức phủ xuống. Chỉ đợi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, Nặc Chân Thủy và Đại Lang Nguyên sẽ biến thành một mảnh thế giới tuyết trắng, mờ mịt vô biên.

Trong quân trại, soái kỳ chữ Tần bay phần phật trong gió Bắc cường liệt. Các tướng sĩ Tả Uy Vệ vẫn như trước cương nghị và kích phẫn. Cho dù là mỗi ngày công thức hóa thao luyện và dò xét, vẫn là cẩn thận tỉ mỉ như vậy. Chỉ là, trong lòng mỗi người đều bắt đầu hàm súc một phần tương tư nồng đậm. Mỗi khi hướng về phía Nam nhìn lại, cổ tưởng niệm và quyến luyến đối với người thân không thể dứt bỏ trong lồng ngực lại tựa như ngầm kết thành dây hoa leo, mỗi ngày qua đi lại lan tràn, thẳng đến bố khắp trái tim.

Màn đêm buông xuống.

Sau soái trướng tại cửa, một ngọn đèn dầu "xích xích" thiêu đốt, tản mát ra một cổ hương vị kỳ lạ khiến người ta buồn ngủ.

Tần Tiêu đem Mặc Y ôm vào trong lòng, nhẹ nhàng, nhíu mũi khụt khịt, vuốt ve tấm lưng mềm mại, đường cong lả lướt của nàng, khẽ khàng vừa cười vừa nói:

- Lão bà, ngươi có nghe thấy hay không, ngày hôm nay trong ngọn đèn này có một cổ vị đạo là lạ?

Chương 505: Chiến thắng trở về (1)

Mặc Y lười biếng nằm ở trước ngực Tần Tiêu, bộ ngực no đủ, cánh tay khẽ đặt ở chỗ ngực bụng của Tần Tiêu, khẽ gẩy mấy sợi tóc xõa lả tả của hắn nói rằng:

- Đúng là có một điểm như vậy, hương vị nhàn nhạt, rất dễ ngửi.

Tần Tiêu cười hắc hắc, một bàn tay to dao động đến trên đùi của Mặc Y, khẽ vân vê một trận ở mặt trên:

- Nói cho ngươi đi, đây là Lưu Địch tiểu tử kia, nhàn rỗi đến mức không có chuyện gì làm, dùng kỳ mộc hoa cỏ trên Âm Sơn, phối chế Thôi Tình Hương đấy, ha ha!

Mặc Y bị niết, liền kêu khẽ một tiếng, lập tức vẻ mặt ửng hồng lên, vặn thắt lưng né tránh Tần Tiêu tập kích, khanh khách cười khẽ, véo chóp mũi của Tần Tiêu một chút:

- Túng dục quá độ, cẩn thận chưa già đã yếu nha! Đến lúc đó về nhà, ta cũng không có biện pháp cùng Tiên nhi và Uyển nhi giao phó.

- Sao có khả năng được?

Tần Tiêu ôm Mặc Y, đem nàng hướng về phía trước khẽ nâng lên một ít, ở trên đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ hôn một ngụm:

- Ở trong quân đội khô khan mà nhạt nhẽo này, có thể ôm lão bà ngủ, thực sự là một đại hưởng thụ trong đời người a! Ta thật là có chút không thể tưởng tượng, nếu là không có ngươi, ta khẳng định sẽ buồn chán đến phát điên.

- Cũng không hẳn vậy nha!

Mặc Y cười khanh khách nói:

- Không phải thường thường vẫn có kỹ nữ được vào trong quân an ủi sĩ tốt sao?

Tần Tiêu cười ha ha:

- Đó cũng chỉ có thể vừa vặn giải quyết một chút vấn đề sinh lý mà thôi! Kỹ nữ này cùng lão bà, sao có thể nào đánh đồng đây? Tục ngữ đều nói, kỹ nữ vô tình nha...Đâu có so được với lão bà tốt của ta tri tâm hiền tuệ.

Trong lòng thầm nghĩ: Loại chuyện này cũng chỉ sẽ phát sinh tại Đường triều cởi mở.

Đổi lại là triều đại khác, Đại Tướng Quân cả ngày ôm lão bà ngủ, khẳng định sẽ bị người dùng ngòi bút làm vũ khí đến choáng váng, càng không cần phải nói còn có kỹ nữ đến ủy lạo sĩ tốt, giảm bớt áp lực sinh lý.

Mặc Y cười hài lòng con mắt híp thành một đạo trăng non, nhẹ nhàng vỗ về cơ ngực rắn chắc mà có nhiều co dãn của Tần Tiêu, nhỏ giọng nói rằng:

- Tiên nhi, nói thực ra, ta vẫn nhớ nhà...nhớ muội muội bảo bối của ta, nhớ Tiên nhi và Uyển nhi, nhớ Mạc Vân Nhi và tiểu cô nương Ngọc Hoàn, còn có nhà tắm vô cùng thư thích trong Sở Tiên sơn trang, cùng với tất cả mọi thứ bên trong sơn trang. Lão công, ngươi nói, triều đình khi nào sẽ chấp thuận để cho chúng ta về nhà đây?

- Sắp tới rồi sao!

Gió Bắc càng ngày càng mạnh, Tần Tiêu đem Mặc Y hướng trên người ôm thật chặt, đồng thời lôi kéo chăn đắp thật kín mít, đối với nàng nói rằng:

- Hai ba tháng này đến, đã liên tục thay quân năm nhóm sĩ tốt, trước sau tổng cộng gần vạn người. Thụ Hàng Thành và phong hỏa đài kiến thành, bên này không hề cần nhiều binh lĩnh đóng giữ như vậy. Ta phỏng chừng, lần này chúng ta mấy vạn quân Sóc Phương, lưu lại ba vạn phòng giữ là đủ rồi. Triều đình đang lục tục phái ra bộ đội thay quân. Chỉ cần tụ tập đủ ba vạn người, chúng ta có thể suất đại đội trở lại.

Mặc Y khẽ quyệt môi một chút:

- Bây giờ còn chỉ có một vạn a...

Tần Tiêu thấy Mặc Y lộ ra thái độ ngây thơ. Không khỏi một trận tâm hoa nộ phóng, ngay ở trên mặt của nàng hôn một cái rồi nói rằng:

- Ai có thể nghĩ đến, Mặc Y nữ hiệp lãnh diễm bình tĩnh, khi ở cùng lão công một chỗ, cũng là đáng yêu động lòng người như thế này. Tuy rằng bây giờ còn chỉ đổi đi hơn vạn người, thế nhưng luôn luôn hi vọng mà. Bằng không, chúng ta chuẩn bị tại Nặc Chân Thủy mừng năm mới. Mới có thể ở trong quân đội mừng năm mới, cũng là một chủ ý không tệ nha. Dù sao cũng là một hồi mở đầu.

- Cũng không có quan hệ gì cả, ở đâu cũng đều tốt.

Bên má Mặc Y đã nhàn nhạt ửng đỏ, trong thanh âm cũng lộ ra ôn nhu và tình ý vô hạn:

- Chỉ cần có ngươi ở bên cạnh, ở đâu cũng có thể....

Có thể là Thôi Tình Hương kia thực sự đã phát huy tác dụng, biểu tình si mê trên khuôn mặt cùng tư thái hoàn mỹ gợi cảm kia của Mặc Y thực tại lại đem dục niệm của Tần Tiêu câu dẫn ra. Một tay cực kỳ không thành thật dọc theo thắt lưng của nàng uy hiếp, dao động đến trên nhũ phong cực cao, cực mềm mại. Khẽ kích thích tinh tế, khiến hai nụ hoa nhỏ kiều diễm phấn hồng kia đều đỏ ửng lên.

Mặc Y khẽ cắn môi, trên người nhẹ nhàng run lên, đã phát sinh một tiếng rên khẽ khiến kẻ khác điên cuồng. Sau đó có chút ngốc nghếch kéo chăn bông dày, xoay người qua hoàn toàn áp lên trên người Tần Tiêu. Môi đỏ mọng như liệt diễm, giằng co ấn trên môi của Tần Tiêu, như si như say hôn lên.

Hai tay Tần Tiêu tìm được đầu vai trắng nộn, mềm mại của nàng, hai tay dọc theo cánh tay ngọc của nàng trượt xuống, đã đem nội y tơ tằm của nàng cởi ra. Chợt lộ cảnh xuân tựa hồ đã khiến gian ngọa trướng trở nên có chút bừng. Hô hấp của Mặc Y cũng dần dần trở nên trầm trọng mà ngắn ngủi, khẽ nhấc ngọc thủ, cũng nhẹ nhàng vuốt ve, cởi ra nội y của trầm trọng, cúi xuống hôn lên, ở trước ngực hắn hôn hít điên cuồng.

Tần Tiêu thích ý không gì sánh được nhắm hai mắt lại, từng trận khoái cảm tê dại truyền khắp toàn thân, trong lòng âm thầm suy nghĩ: Tiểu tử Lưu Địch kia xác thực có vài phần quái tài. Xem ra phối Thôi Tình Hương, thật là rất hữu dụng. Trước đây đã sinh hoạt qua chuyện chăn gối, Mặc Y tuy rằng không thiếu ham muốn nhục dục, nhưng vẫn luôn luôn có chút ngượng ngùng. Ngày hôm nay lại có thể trở nên chủ động như vậy...

Nhiệt độ ở trong ổ chăn từ từ tăng lên cao. Mặc Y cong người, ưỡn thẳng thắt lưng ngồi dậy, ngồi vào trên bắp đùi, chỗ bụng dưới của Tần Tiêu, có chút không lưu loát vặn vẹo cái mông, nhẹ nhàng chậm rãi đè xuống. Sau đó kìm lòng không đậu gáy ngọc khẽ nhếch, phát sinh một tiếng rên rỉ đến từ ở chỗ sâu trong linh hồn, hai tay đã đem đầu vai Tần Tiêu bắt lấy thật chặt, mái tóc như mây chấn động rớt xuống, trước ngực một trận khẽ dương lên, kinh diễm tuyệt luân.

Tần Tiêu phảng phất như thấy trong đầu mọc lên một chữ vàng "sướng" thật lớn!

Mặc Y này thật đúng là thông minh hiểu chuyện, ta cũng không cần dạy nàng, đã ngồi vào trên đó, cưỡi ngựa nha....

Mỗi ngày phải tu nhân luân chi khóa, ngày hôm nay tựa hồ lộ ra càng thêm đặc sắc.

Đến sau này, hai người đều điên cuồng chấn động làm chăn bông rớt xuống, chơi đến tiết ra một thân mồ hôi. Triền miên hoạt động quả thật có chút giống như đang là Hoàng Hà nước lũ, thao thao bất tuyệt không ngừng nổi lên.

Ngày thứ hai, khi mặt trời mọc lên, trong tầng mây phóng xạ ra quang mang mông lung mà vô lực, gió Bắc vẫn như trước, thời gian không chút gợn sóng trôi qua, bên người hết thảy như cũ, tựa hồ không có bất luận cải biến gì.

Tần Tiêu cầm một cây mã tiên, lửng thững đi ra soái trướng, sớm có tiểu tốt dắt Đạm Kim Mã đứng ở chỗ này chờ hắn. Tần Tiêu cũng giống như ngày thường, tiến lên vỗ vỗ cái cổ của Đạm Kim Mã, nó liền thân thiết dụi dụi đầu lên người hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau