PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 491 - Chương 495

Chương 491: Vòng hoa trên Lang nguyên (1)

Trong soái trướng, tân lang quan Tần Tiêu lại cùng Trương Nhân Nguyện ngồi cùng một chỗ, thương thảo một ít sự tình trọng yếu.

Trương Nhân Nguyện xoa xoa chòm râu quai nón cười tủm tỉm nhìn Tần Tiêu, nói rằng:

- Lão đệ, các loại lời nói chúng mừng ta cũng không nói nhiều nữa. Lần này ngươi đánh một hồi thắng trận lớn như vậy, lại lấy được giai nhân về tay, thực sự là song hỷ lâm môn nha! Lão ca khi dâng lên tin chiến thắng về triều, cũng không thiếu được đã đề một bút sự tích Mặc Y cô nương bắt giữ Dương Ngã Chi Đặc Lặc kia. Triều đình tốt xấu cũng phải phong nàng làm Cáo Mệnh Phu Nhân, hoặc là công huân tướng quân. Ha ha. Lần này, Tần phủ của ngươi thật đúng là tướng môn chi gia. Ngay cả nữ quyến cũng là anh thư vì nước giết địch!

Tần Tiêu ha ha cười to:

- Đó thực sự là đa tạ đại soái thành toàn. Nói đến lần này thật sự là nhờ có nàng, bằng không Dương Ngã Chi tên phế vật kia thật đúng là đã có thể chạy thoát rồi.

- Ừm, cũng không phải như vậy sao!

Trương Nhân Nguyện gật đầu nói rằng:

- Lần này đại thắng thực sự có thể nói là thắng lợi vĩ đại nhất của triều ta đối với Đột Quyết. Giết địch hơn hai vạn, bắt làm tù binh hơn một vạn, bắt giữ chủ soái quân địch Dương Ngã Chi Đặc Lặc và Tả Sương Sát Đốt Phiên Bồ, đoạt lấy hơn hai vạn chiến mã...Nói đến chiến mã này, ha ha, ta vẫn là muốn kỳ kèo một chút. Không nói phân nửa, tốt xấu cũng nên phân bốn thành cho ta đi? Lần này kiến tạo phong hỏa đài và Thụ Hàng Thành, không thiếu được cần ngựa vận chuyển vật tư, lúc này thật đúng là có điểm không đủ dùng a!

Tần Tiêu cười hắc hắc:

- Không đủ dùng? Không thể nào! Hữu Uy Vệ trang bị ngựa vốn dĩ so với chúng ta bên này tốt hơn mà. Hai trận chiến lần trước cướp được hơn vạn chiến mã. Đại soái ngươi hầu bao đúng là như cái trống nha! Bất quá nếu đại soái đều đã mở miệng, Tần Tiêu cũng không có thể quá mức keo kiệt đi.... Hai nghìn thớt, coi như là đáp tạ đại soái lần này làm bà mối cho Tần Tiêu.

- Hai nghìn?

Trương Nhân Nguyện không khỏi trợn trừng lớn con mắt:

- Lão đệ, ngươi cũng quá nghèo khó một chút đi? Ngươi đúng là đoạt được hai vạn! Bỏ đi, ta cũng không muốn nhiều. Cứu tám nghìn được rồi!

- Ba nghìn!

- ...Sáu nghìn! Không thể lại ít hơn!

- Năm nghìn! Không thể lại nhiều hơn!

- Được rồi, thành giao! Nào có gặp tân lang quan keo kiệt như ngươi vậy!

Trương Nhân Nguyện cười nói:

- Tiền quân của ngươi muốn đưa tiếp tế tiếp viện đi lên không dễ dàng. Vàng bạc lương thảo ta sẽ không đoạt của ngươi. Ừm, hơn một vạn tù binh kia, ngược lại có chút khó xử lý rồi.

Tần Tiêu hơi làm bộ suy nghĩ một chút, loại chuyện này khẳng định thân là nguyên soái biên cương đại quan biên cương xử lý sự tình, chính mình vẫn là không nên trộn lẫn vào tốt hơn. Vì vậy nói rằng:

- Loại chuyện này, tự nhiên là tự nhiên đại soái quyết định. Dù sao quan hệ đến tình thế biên quan và lưỡng quốc bang giao.

Trương Nhân Nguyện nhẹ vỗ về chòm râu, lẩm bẩm nói rằng:

- Trận chiến sự này, hơi có chút ngẫu nhiên, không coi là Đột Quyết cùng với Đại Đường ta chính diện tuyên chiến. Nếu như mô phỏng cách làm năm xưa Tiết Nhân Quý đối phó với chín họ Hồi Hột, đưa bọn họ toàn bộ hãm hại giết chết, hiển nhiên là có chút không quá thích hợp. Trước đó không lâu, không phải còn nghe nói Đột Quyết có ý định cùng Đại Đường nghị hòa sao? Thế nhưng đưa bọn họ tất cả đều thả ra, lại có chút hiềm nghi thả cọp về núi, triều đình cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Có một số người cũng sẽ thừa cơ nắm nhược điểm, lấy tội có lẽ có thông đồng với địch đem chúng ta bắt trói. Nói đến, còn thật là có chút vướng víu tay chân. Lão đệ, ngươi luôn luôn túc trí đa mưu, có thể cung cấp một chút kiến nghị hay không?

Trong lòng Tần Tiêu suy nghĩ, nếu là "cung cấp một điểm kiến nghị", nói đến ngược lại cũng không sao cả. Vì vậy nói rằng:

- Đám tù binh Đột Quyết này giết không thể giết, thả không thể thả, vậy thì quây thành một vòng, trước nhốt ở chỗ này đã. Chúng ta đem Dương Ngã Chi và Đốt Phiền Bồ áp giải tới Trường An, lại đợi ý tứ của triều đình ban xuống hẳn là sẽ không xảy ra chuyện rắc rối gì. Lấy tập tính của người Đột Quyết, khẳng định sẽ nhân lúc này đến cùng Đại Đường nghị hòa. Đến lúc đó triều đình muốn làm như thế nào, chúng ta liền làm như thế ấy.

- Ừm, tuy rằng là biện pháp, nhưng có chút bị động.

Trương Nhân Nguyện nhíu mày, ánh mắt lấp lánh nhìn Tần Tiêu:

- Ngươi khẳng định còn có biện pháp cùng cách nghĩ khác, chẳng lẽ có lo lắng gì nên không chịu nói?

Tần Tiêu cười hắc hắc, trong lòng suy nghĩ nói: Ngươi là đại soái, ta cái gì cũng đều nói trước, không phải chiếm hết danh tiếng của ngươi sao? Ta làm thuộc hạ này, vẫn là điệu thấp một chút, tốt hơn, không nên phạm vào cấp dưới tranh đọt cấp trên. Trừ phi...ngươi bức ta phải nói, vậy thì ý nghĩ lại không giống nhau rồi.

Trương Nhân Nguyện hỗn ở quan trường nhiều năm như vậy, nào có không biết tâm tư của Tần Tiêu, vì vậy cao giọng cười nói:

- Lão đệ, lão ca ngươi không phải loại tiểu nhân ghen ghét người tài này. Có thể vì quốc gia làm sự tình tốt, đây là quan trọng nhất. Ngươi có kiến nghị gì, không ngại nói thẳng ra, chúng ta thương lượng phương pháp. Quân Sóc Phương lập công, tự nhiên không thiếu một phần lớn của lão đệ.

Tần Tiêu cười nói:

- Đại soái, ta không phải có ý tứ đó. Kỳ thực, ta có một thiết tưởng không quá thành thục. Ở trong lòng ta đây, vẫn luôn cân nhắc làm sao tiêu diệt Đột Quyết, cùng với sau khi diệt được Đột Quyết làm sao giải quyết tốt hậu quả. Nếu như vẫn như trước dựa theo cách làm trước đây, để Đột Quyết xưng thần làm việc, lập thủ đô hộ phủ, đó không phải là kế lâu dài. Không có vài chục năm, nhân gia lại cháy lên từ đống tro tàn. Ta đúng thật là muốn...đem dân tộc Đột Quyết hoàn toàn dung hợp đến trong dân tộc Trung Hoa. Cho hắn đến đại di chuyển và đại dung hợp... Ách...., cái này có chút một bên tình nguyện, cũng chỉ có triều ta mới cởi mở cùng bao dung như thế, mới dám có thiết tưởng như vậy.

- Đại di chuyển, đại dung hợp?...

Trương Nhân Nguyện nhíu mày, trầm tư, nặng nề nói rằng:

- Đây chính là đại quốc sách hạng nhất a...A, ta rốt cục đã minh bạch ý tứ của lão đệ. Ngươi là muốn nói, đem một nhóm tù binh bắt được này, đến thí nghiệm điển phạm một chút. Đem toàn bộ bọn họ dời đến các nơi trong nước ở lại, đúng không?

- Đúng rồi, cũng không sai biệt lắm chính là ý tứ này.

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Nếu bọn họ là tù binh bị bắt, không giết bọn họ chính là ban ân lớn lao rồi, tin tưởng lưu vong và di chuyển cũng không ai dám oán thán gì. Nếu như sau này muốn thực hành quốc sách như vậy, một ít thao tác tương ứng chi tiết hiện tại cũng có thể luyện tập được. Ví dụ hơn một vạn người này, nên an bài đến địa phương nào, làm sao để cho bọn họ sinh tồn?

Chương 492: Vòng hoa trên Lang nguyên (2)

Trương Nhân Nguyện nói rằng:

- Đây đích xác vẫn có thể xem là một biện pháp rút củi dưới đáy nồi. Bất quá, hiện tại xem ra hơn một vạn người này khẳng định không thể làm bình dân. Chúng ta đem khoai lang nóng phỏng tay này ném cho triều đình? Ha hả! Chủ ý này đi được thông. Cũng không khiến cho hoàng đế nghĩ chúng ta chuyên quyền độc đoán tự ý làm bậy, lại là đề nghị mang tính kiến nghị nói ra. Không sai, vậy thì cứ làm như thế.

Tần Tiêu khẽ cười:

- Dương Ngã Chi và Đốt Phiền Bồ kia thì thế nào? Áp giải tới Trường An sao?

- Chuyện này tạm thời chỉ có thể quyết định như vậy.

Trương Nhân Nguyện nói rằng:

- Hai người này, ở trong Đột Quyết nha trướng thân phận cũng không thấp, nhất là Dương Ngã Chi còn là hoàng tử. Có ba trận đại thắng cùng hai gã con tin này, Đại Đường và Đột Quyết hòa đàm, đó lại chính hoàn toàn đứng ở địa vị chủ động có lợi. Ta suy đoán, sứ giả Đột Quyết mấy ngày nay hẳn là sẽ đến Nặc Chân Thủy đòi người. Chúng ta phải đuổi ở đây trước, đem người tiễn đi, miễn cho chịu khiêu khích phân tranh không cần thiết.

- Đi. Cứ theo ý tứ của đại soái mà làm.

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Ta lập tức phái người đem hai người áp giải trở lại Trường An.

Trương Nhân Nguyện cười ha hả:

- Không vội nhất thời này đi sao. Ngày hôm nay ngươi đúng là tân lang quan, an tâm thành hôn đi. Ngày mai lại đánh để ý quân vụ đi. Lão cả ở trong quân đội hỗn cả đời, vẫn là lần đầu ở trong quân cử hành hôn lễ như vậy nha. Nhưng lại lên làm người chủ hôn! Loại việc trọng đại này, nhất định phải làm đến náo nhiệt. Di, ngươi mặc một thân áo giáp này để làm tân lang quân sao? Trang phục của Mặc Y đã sắp xếp tốt hay chưa?

- Không có sắp xếp trang phục.

Tần Tiêu cười nói:

- Nếu đều là nữ nhân trong quân đội, vậy thì nhung trang làm áo cưới đi. Chúng ta đều mặc khôi giáp khoác chiến bào, cũng không cần cỗ kiệu gì, chiến mã vẫn là tốt nhất.

Trương Nhân Nguyện không khỏi cười ha ha:

- Có ý tứ! Vả lại chỉ cần làm được long trọng vui vẻ là được. Cũng xác thực không cần phải tuân theo một ít quy củ tục thế. Lão đệ...

Trương Nhân Nguyện đè thấp thanh âm một ít, lại gần đây nói rằng:

- Thành thật mà nói, ngươi cùng Mặc Y có phải là đã từng có động phòng trước đó rồi không? Mấy ngày nay tới giờ, trong quân mời tới ca vũ kỹ tử, ngươi cũng không dính dáng nha, khẳng định là được chăm sóc đặc biệt ngầm bên trong sao? Ha ha!

- Đâu có, không có khả năng!

Tần Tiêu thật một trận ra vẻ đạo mạo, giả vờ chính sắc nói rằng:

- Tuy rằng chúng ta đều là nữ nhân giang hồ không câu nệ tiểu tiết, cái đó...là sự tình đêm động phòng hoa chúc nên làm, thế nhưng vẫn không dám xằng bậy! Trong quân mời tới kỹ nữ sao...vốn dĩ nhân số có hạn, ta cũng sẽ không cùng các tướng sĩ tranh đoạt!

Thời gian Đường triều, trong quân là có thể thiết kế an bài kỹ nữ tiến trại để an ủi quân sĩ, để thư hoãn áp lực của binh sĩ. Trường kỳ hành quân chiến tranh, thủ biên tại ngoại, mặc kệ là tâm lý hay là áp lực sinh lý đều là thập phần trầm trọng. Nữ nhân và rượu thịt cùng với tiêu khiển và giết chóc, chính là phương pháp làm giảm lại loại áp lực này. Thời gian đóng quân tại Linh Châu, Trương Nhân Nguyện đã an bài cho quân Sóc Phương vài lần kỹ nữ tiến đến quân ngũ an ủi. Tần Tiêu đối với những đám kỹ nữ tư sắc bình thường, siêu cấp dâm đãng này không có chút hứng thú nào. Huống chi bên người còn mang theo một Mặc Y phải chú ý hình tượng của bản thân. Vì vậy đối với những nữ nhân này từ trước đến nay đều là không dính chàm chút nào.

- Ngươi cứ cãi cố đi sao, ha ha!

Trương Nhân Nguyện cười lớn đứng dậy, vỗ vai Tần Tiêu:

- Mặc Y này thực sự là cô nương tốt, ta thời gian ở Lạc Dương gặp phải nàng đã chú ý tới. Ngươi nên hảo hảo yêu thương nhân gia, đừng lại giống như lần này vậy, đem nàng vứt đi mất.

- Khẳng định sẽ không!

Tần Tiêu vừa cười vừa nói:

- Đừng nói là ném đi, chính là người khác muốn cướp cũng cướp không được.

- Đi thôi, giờ lành ngày tốt đã đến, đem tân nương tử của ngươi rước qua cửa đi! Từ giờ trở đi không nói chuyện quân vụ, ha ha!

Trương Nhân Nguyện vỗ vai Tần Tiêu, cùng hắn cùng nhau đi ra khỏi soái trướng.

Ngoài trướng dẫn theo các huynh đệ Đặc Chủng Doanh hầu hạ xung quanh, đồng thanh kêu lên nói:

- Chúc mừng đại tướng quân! Chúc mừng đại tướng quân!

Trung quân các tướng sĩ cùng nhau hô to lên, ngược lại trong thất quân doanh quân doanh cũng kêu gọi thành một mảnh, tiếng động chấn cửu tiêu.

Tần Tiêu ôm quyền đi ra khỏi soái trướng, cười ha ha nói rằng:

- Đa tạ các huynh đệ! Ngày hôm nay đều phải uống nhiều rượu ăn nhiều thịt, tận hứng chơi đùa nha!

Hình Trường Phong cầm một dải lụa hồng đem một đóa hoa đỏ thắm cài lên trên người Tần Tiêu, cười to nói:

- Đại tướng quân, đây chính là hôn lễ đặc sắc nhất trong đời này Trường Phong từng gặp qua! Để huynh đệ Đặc Chủng Doanh chúng ta làm đội đón dâu của đại tướng quân đi nha!

- Đi nào! Có các đại anh hùng như các ngươi đón dâu, đó là tốt nhất rồi.

Tần Tiêu vui vẻ cười ha ha, vỗ vai Hình Trường Phong:

- Khổ cực cho ngươi, hảo huynh đệ! Đại thắng lần này, các ngươi tình báo chiến đúng là đánh cho quá đẹp mắt!

Trương Nhân Nguyện cười to nói rằng:

- Đây thật đúng là một món vũ khí đặc thù của Tả Uy Vệ a! Quân đội Đột Quyết lại nhiều lần rơi vào Đặc Chủng Doanh biến thành con ruồi không đầu, thúc thủ chịu trói. Lão phu cầm binh cả đời, đánh trận cả đời, còn chưa thấy qua bộ đội đặc thù như vậy. Thực sự là quái thay! Kỳ thay! Tráng thay!

Hình Trường Phong khiêm tốn khom lưng chắp tay nói:

- Đại soái quá mức khen thưởng. Chúng ta cũng chỉ là dựa theo ý tứ của Đại tướng quân làm một số việc trong bổn phận mà thôi.

- Ngô... Vừa mới nói không nói chuyện quân vụ, đảo mắt lại quên rồi.

Trương Nhân Nguyện cười to nói:

- Tân lang quân, ở chỗ này chờ đi, ta tới xem tân nương tử. Đợi lát nữa phóng pháo hiệu thổi trường giác, ngươi sẽ đón dâu.

Dứt lời lão đầu tử đã xoay người cưỡi lên ngựa, thúc ngựa chạy đi.

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng của Trương Nhân Nguyện, không khỏi bồn chồn nói rằng:

- Làm cái quỷ gì vậy? Để lão bà tốt của ta giấu đi nơi nào rồi?

Hình Trường Phong cười thần bí:

- Đây đều là đại soái một tay tỉ mỉ bày ra hôn lễ rất khác biệt.

- A, để xem hắn có thể chơi ra trò hoa hòe hoa sói gì.

Tần Tiêu cười nói:

- Chúng ta tới trước bên ngoài trại cưỡi ngựa, ta chuẩn bị cho Mặc Y một kiện lễ vật. Lúc này không có sính lễ cũng không có y phục cưới và kiệu hoa, ta cuối cùng cũng nên có chút bày tỏ đi nha!

Hình Trường Phong theo Tần Tiêu xoay người cưỡi lên ngựa:

- Ta thấy Mặc Y cô nương không phải loại nữ tử yêu thích tài vật hư vinh này. Đại tướng quân chuẩn bị tặng cho nàng vật gì vậy?

Tần Tiêu khẽ vỗ nhẹ lên ngựa hướng ra bên ngoài chạy đến, hơi nhếch khóe miệng mỉm cười nói:

- Tặng nàng một phần lễ vật do ta tự tay làm ra.

Chương 493: Phá trận xông vào động phòng (1)

Ra tới bên ngoài trại, con mắt Tần Tiêu ngay ở trên Đại thảo nguyên tìm kiếm, tìm được một mảnh địa phương hoa dại phong phú, xuống ngựa đi đến, tự tay bẻ những đóa hoa kia, bện thành một vòng hoa lớn.

Hình Trường Phong ở một bên lẳng lặng nhìn Tần Tiêu bện vòng hoa, chờ hắn bận rộng xong xuôi mới nói:

- Đại tướng quân, Trường Phong cho tới bây giờ còn không gặp người nào ra chuyện này, hết sức chuyên chú như vậy.

Tần Tiêu thỏa mãn cầm vòng hoa nhìn trái nhìn phải, nói rằng:

- Hoa dại trên Đại Lang bện thành một vòng hoa đưa cho tân nương tử Mặc Y của ta, có thêm chút ý tứ nha!

Trở lại trước quân trại, Tần Tiêu thấy Trương Nhân Nguyện đã trở lại, lại cùng thất quân Đô Úy tụ tập lại cùng một chỗ đang bí mật thương nghị cái gì đó. Tần Tiêu đang muốn đi tới không nghĩ tới bị mấy tiểu tốt ngăn trở:

- Đại tướng quân, hiện tại ngài cũng không thể đi qua đây. Đại soái đang thương nghị chuyện nháo động phòng này đấy!

- Làm cái gì cơ?

Tần Tiêu hiếu kỳ từ xa xa nhìn đám người Trương Nhân Nguyện vẻ mặt cười quỷ quái, trong lòng có chút đánh trống lên: Lão gia hỏa này, sẽ không nghĩ đến trò xấu xa gì đến để chỉnh ta đấy chứ? Giang Nam một thời rất thích "tiền qua cửa" rất có thể giày vò người ta, hắn sẽ muốn làm ra chiêu số gì đây?

Chỉ thấy Trương Nhân Nguyện đem tay vung mạnh lên:

- Ừm, chính là như thế này, mọi người đi thôi.

Thất quân Đô Úy ôm quyền thi lễ, đều là vẻ mặt cười quỷ quái ẩn nấp trốn tránh Tần Tiêu.

Trương Nhân Nguyện đi tới trước mặt Tần Tiêu, mười phần tà ác cười nói:

- Lão đệ, ngày hôm nay hôn sự này nhất định sẽ làm được thật đẹp mắt, lại chơi vui vẻ nữa. Sau đó sao, cái này... Ha ha! Đến lúc đó lại nói, ngươi đi ra ngoài trước, đến bên ngoài quân trướng đi. Nói thật cho ngươi biết, tân nương tử ta đã mời đến trong soái trướng, sau trướng thiết kế thành nơi động phòng. Việc này nhân huynh cũng không cần quan tâm, cứ chờ hiệu lệnh đi sao!

- Hiệu lệnh?

Tần Tiêu cười khổ nói:

- Không phải đâu, thành thân cũng có quân lệnh?

- Bớt dong dài, đi ra ngoài, đi ra ngoài thôi!

Trương Nhân Nguyện cười trộm đem Tần Tiêu đẩy ra bên ngoài đại trại:

- Thối lui đến mặt đông hơn năm dặm, thiếu một bước cũng không được, bằng không đừng trách ta đừng trách ta người chủ hôn này không cho gặp mặt tân nương tử!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười ha hả, đi ra ngoài trại, cưỡi lên ngựa, mang theo Hình Trường Phong và huynh đệ Đặc Chủng Doanh nhắm hướng đông đi đến. Hình Trường Phong cười nói:

- Đại soái đây là muốn chỉnh ngài một lần a?

- Có trời mới biết được.

Tần Tiêu cầm vòng hoa ở trong tay ngắm nghía, tiếu ý nồng đậm nói rằng:

- Cùng hắn lăn qua lăn lại một lần đi. Trong quân đội hiếm khi có được cơ hội tiêu khiển như vậy.

Vừa mới đi tới mặt đông Đại Lang Nguyên ngoài năm dặm, trong trại tiếng trống ầm ầm vang lên như lôi đình, một số đông nhân mã chạy đến, toàn bộ tay cầm cờ xí đủ loại màu sắc khác nhau, phân làm bảy đội. Tất cả đều là kỵ binh, chỉnh tề chạy đến. Mỗi đội khoảng chừng có năm sáu trăm người, trên thân khoác lụa màu, không mang binh khí, tay ai cũng cầm một mặt tinh kỳ.

Tần Tiêu không khỏi kêu lên:

- Ta kháo. Muốn làm thật sao? Sẽ không phải là muốn làm ra trận pháp gì đến đấy chứ?

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu đứng lên trên lưng ngựa, hướng phía trước nhìn lại, chỉ thấy ba nghìn năm trăm kỵ binh quả nhiên tả hữu tung hoành đan xen, có trật tự có phương vị đi tới, xếp thành một trận thế hình vuông. Trong đó có một góc vuông sơ hở đối diện với phương vị của bản thân. Hai tổ kỵ binh cầm hai loại cờ xí màu sắc khác nhau từ nơi đó bước ra, sắp xếp từ trong ra ngoài, từ từ biến rộng ra. Trung gian hình vuông có trận kỵ binh hình tròn. Trong trận đưa đến một đài cao, Trương Nhân Nguyện thần khí hiện ra như thật đứng ở trên đài cao, đối với Tần Tiêu hô lớn nói:

- Tân lang quân, đây là Thất Hỉ Nghênh Mỹ Trận do lão phu chuyên môn thiết ký ra cho hôn lễ của ngươi. Ngươi nếu là xông được đến bên người lão phu, lão phu sẽ dẫn ngươi vào động phòng. Bằng không nha, ngày hôm nay ngươi phải ngủ ở ngoài trởi rồi. Ha ha!

Chúng quân đồng thanh cười lớn theo:

- Đại tướng quân, đến đây đi!

Tần Tiêu không khỏi dở khóc dở cười:

- Lần thành thân này, lại đánh lại giết, thật không tốt lắm.

Trương Nhân Nguyện đi xuống đài cao. Cưỡi lên một con ngựa, chạy đến trước mặt Tần Tiêu, đối với hắn nói rằng:

- Cũng không cần dùng tới vũ khí, ngươi chỉ cần tránh né trong Thất Hỉ Trận chặn đánh là được. Bốn bên hai đạo tạp, còn có trung gian một viên trận tổng cộng bảy đạo tạp. Ngươi phải cẩn thận a, đừng lạc đường ở bên trong, ha ha!

Dứt lời tự mình cười lớn trở lại đài cao.

Tần Tiêu không khỏi phiền muộn gọi:

- Lão gia hỏa này thật sự có thể giày vò mà!

Hình Trường Phong ở phía sau cười nói:

- Sợ cái gì, Đại Tướng Quân. Có chúng ta các huynh đệ Đặc Chủng Doanh này giúp ngươi, tốt xấu cũng phải vào động phòng đấy.

Tần Tiêu khụt khịt một cái, làm ra vẻ chỉnh chu khôi giáp, cười nói:

- Vậy thì làm phiền các huynh đệ rồi, trận này thoạt nhìn rất đơn giản nha, từ giữa hai đạo binh mã đi qua, sau đó đi vào phương trận, đạp phá viên trận là được. Không biết sẽ có biến hóa gì. Lại không thể dùng vũ khí liều mạng, chỉ có thể đầu cơ trục lợi tìm ra kẽ hở của nó.

Hình Trường Phong ngẩng đầu lên nhìn kỹ vài lần, lắc đầu nói:

- Trận pháp này thực sự là kỳ lạ, căn bản không phải trận thế nghênh địch. Dĩ vãng chưa từng thấy qua. Trương đại soái này, thật đúng là dụng binh thành thạo, tùy tiện cũng có thể lăn qua lăn lại ra trận pháp nha!

- Quản hắn làm cái gì, lâm thời nghĩ trận cũng không có diễn luyện qua.

Tần Tiêu nói rằng:

- Khẳng định có kẽ hở, thấy khoảng không liền tiến lên là được.

Đúng lúc này, trong Tả Uy Vệ đại trại hai đại đội nhân mã chạy ra, chỉnh tề đứng ở xung quanh xông trận xem náo nhiệt. Khoảng chừng có một hai người, xem ra ngoại trừ hỏa đầu quân và binh sĩ trông coi tù binh, phải làm cảnh giới ra, lúc này đều đến đây.

Bảy bảy bốn mươi chín mặt trống lớn thùng thùng gõ vang lên, thảo nguyên đều có chút rung động; tiếng trường giác hùng hồn vang vọng vân tiêu thổi lên, phi ưng cũng đều kinh sợ đến rời khỏi bầu trời Đại Lang Nguyên.

Trong trận một hồi hô to nói:

- Đại Tướng Quân, tân lang quân, đến xông trận đi!

Đường quân vây quanh xem trận, cùng nhau hoan hô to lên:

- Rống rống rống!

- Hôn lễ này thật là đủ cường!

Tần Tiêu ở trên ngựa khoát tay chặn lại:

- Đi nào, các huynh đệ!

Tần Tiêu dẫn người của Đặc Chủng Doanh cẩn cẩn trọng trọng đi vào trong trận thế do hắc, bạch hai đội kỵ binh cấu thành. Đi được quá nửa, chỉ thấy Trương Nhân Nguyện trong tay hắc, bạch cờ xí vung lên, hai đội kỳ binh đột nhiên hành động. Đầu tiên chính là lối vào hình vuông bị hoàn toàn phong trụ. Sau đó nguyên bản đường ống là từ rộng biến thành hẹp, từ chỗ rộng nhất bắt đầu giao hợp lại. Bộ phận trung gian dần dần biến thành hình tròn, tiền phương kỵ binh cũng giao nhau chạy cả đi ra.

Chương 494: Phá trận xông vào động phòng (2)

Biến thành một hình tròn ở giữa, bốn phía bốn nhánh hình cánh hoa. Hơn nữa bốn cái nhánh kia cũng không ngừng hướng phía trên vòng tròn tụ tập lại đi lên, như là đang đem vòng tròn thêm dày, thêm thô, vây thành năm tầng.

Tần Tiêu không khỏi cười khổ:

- Trương lão quỷ này, lại không thể động võ, làm sao xông đi ra ngoài được?

Các tướng sĩ kỵ binh vây thành vòng tròn nhất thời cười lớn, đồng thanh kêu lên nói rằng:

- Triền triền miên miên, gắn bó như môi với răng chúc mừng Đại Tướng Quân!

- Ha ha, lão quỷ đầu này!

Tần Tiêu không khỏi cười lớn, nguyên lai biến trận này đã biểu thị hắn và Mặc Y hai người kết hợp, kháo, thật đúng là động một phen suy nghĩ!

Tần Tiêu không khỏi cười theo nói rằng:

- Các huynh đệ, các huynh đệ tốt, nhường cho ta một đường được không?

- Không được!

Cư nhiên trăm miệng một lời. Ngoài trận quân Đường vây quanh quan chiến, nhất thời cười lớn, tiếng cười chấn đến cả đại thảo nguyên cũng đều lắc lư.

Tần Tiêu quay đầu lại hỏi Hình Trường Phong nói:

- Anh em, hiện tại làm sao bây giờ?

Hình Trường Phong cũng là cười khổ một trận:

- Đại Tướng Quân cũng không biết, ta loại người ngu dốt này làm sao dự đoán ra được? Ta chỉ là suy nghĩ, trận này giống như là đối trẫm đăng mê vậy.

- Đăng mê? Lão tử lại không am hiểu cái này a!

Tần Tiêu kêu khổ không ngừng, suy nghĩ nói: Nếu là lấy chuyện phòng the đến ví dụ: Vừa rồi nói đến, sau đó biến thành vòng tròn thật đúng là rất hình tượng, nên đối thế nào đây? Có muốn đối được dâm đãng một chút hay không? Hắc hắc!

Tần Tiêu lớn tiếng nói một tiếng:

- Rộn ràng nhốn nháo, mây mưa thất thường.

Đường quân bày binh bố trận cười lớn nói:

- Không đúng, không đúng! Sai rồi!

Tần Tiêu không khỏi cười mắng:

- Các ngươi đám gia hỏa này, giúp đỡ đại soái chỉnh lão tử! Được lắm, chờ đấy! Lần sau thời gian huấn luyện đừng trách ta đặc biệt gia tăng cho các ngươi.

Đường quân không hề động đậy, vẫn như trước ha hả cười lớn, bố thành ngũ đạo viên trận, cũng một khắc liên tục xoay tròn. Nhìn đến con mắt của Tần Tiêu cũng đều có chút choáng váng.

Tần Tiêu suy nghĩ nói: Xem ra thật sự là đăng mê, có phải là vừa rồi đối còn chưa đủ chuẩn xác hay không?

Phía sau Đặc Chủng Doanh giống như "Hầu tử" không khỏi cười trộm hắc hắc, thúc ngựa chạy đến trước mặt Tần Tiêu nói rằng:

- Đại Tướng Quân. Ngươi đối được không đủ chính nghĩa. Còn phải muốn...dâm đãng hơn một chút.

Tần Tiêu một cái tát vỗ lên đầu "Hầu tử":

- Đám tiểu tử các ngươi muốn thử một lần hay không?

- Dựa theo ta nha, đó chính là, hắc hắc!

- Hắc cái đầu ngươi ấy!

Mọi người cùng nhau gầm lên:

- Nói mau!

Hầu tử lại cười trộm nói rằng:

- Triền triền miên miên, đó chính là ôm sao? Gắn bó như môi với răng, đó chính là thân trên. Kế tiếp sao, tiến tiến xuất xuất, cá nước hành hoan rồi!

- Ta kháo. Tiểu tử ngươi quả nhiên một bụng toàn những ý nghĩ xấu xa!

Tần Tiêu không khỏi cười lớn, đem hai câu kia hô lên. Không ngờ hai nhóm quân Đường nhất thời một trận oanh động cười lớn, tránh ra một con đường, cư nhiên đối đúng!

Tần Tiêu không khỏi cười lớn:

- Xem ra vẫn là dâm đãng rõ ràng một chút mới đúng đường nha! Lão Trương đầu, thực sự là lão dâm đãng. Cái này cũng nghĩ ra được!

Hai đội kỵ binh lại bố thành ra kiểu dáng, Tần Tiêu vỗ con ngựa chuẩn bị đi lên trước, không ngờ lại bị hai mặt cờ xí ngăn trở:

- Đại Tướng Quân, như vậy đã có thể được "tiến tiến xuất xuất", ôi chao!

- Xem như ngươi lợi hại! Các ngươi hai tiểu tử này, nhớ kỹ cho ta!

Tần Tiêu làm bộ tức giận trừng mắt với hai người một cái, còn không có vỗ ngựa một tiến một thối đang đi trong đường, chạy qua lại, mới đến phía trước phương trận.

Trương Nhân Nguyện đại kỳ vung lên. Cấu thành phương trận bốn lộ kỵ binh cùng lộ trung gian kia cũng biến hóa, phương trận trong nháy mắt biến thành một viên trận, bên trong viên trận biến thành một phương trận, liên tục xoay quanh chạy trốn.

- Lại là đăng mê?

Tần Tiêu không khỏi nhíu mày:

- Hầu tử, mau lăn qua đây cho lão tử. Lúc này lại có ý tứ gì?

Hầu tử trợn trừng lớn hai mắt giống như hạt đâu nhìn một hồi, đem đầu lắc như đánh trống nói:

- Lần này ta đây lại không biết rồi.

- Cút! Không thể có đứng đắn.

Tần Tiêu một phát xiên trên trên mặt hắn, Hầu tử làm bộ kêu thảm một tiếng hướng phía sau tránh né đi.

Tần Tiêu vuốt cằm suy nghĩ nói: Lần này lại là kiều đoạn dâm đãng gì đây? Một hồi vuông, một hồi tròn chuyển thành vuông tròn! Đây không phải là "không có quy củ, không thành vuông tròn" sao? Quỷ củ đúng rồi. Quy củ!

Tần Tiêu la lớn:

- Đại soái, ngươi đây là chỉ phương diện quy củ kia a?

- Ha ha, tiểu tử thông minh! Nói ra "quy củ" đối với "phương viên", một cửa này mặc cho ngươi qua.

Trương Nhân Nguyện ở trên đài cao vung cờ lên, vài đạo binh mã để lộ ra một con đường, giống như thủy triều hướng tới hai bên dũng mãnh đi. Tận cùng thủy triều, Mặc Y bạch y lượng giáp thân khoác lụa hồng bào, lẳng lặng cưỡi ở trên Tuyết Hoa mã, vẻ mặt ửng đỏ, ẩn tình đưa tình nhìn Tần Tiêu.

- Quy củ này sao, rất đơn giản!

Trương Nhân Nguyện lớn tiếng nói rằng:

- Ngươi muốn có được tân nương tử từ trên ngựa đem nàng đoạt trở lại, cùng ngươi cưỡi trên một con ngựa, cũng giống ngồi cùng một cỗ kiệu. Thế nào, có dám không?

- Cái này có gì không dám?

Tần Tiêu lớn tiếng cười nói, thúc ngựa hướng phía Mặc Y chạy đi, Mặc Y cũng vỗ ngựa hướng tới phía hắn chạy đến. Chỉ là trên tay nàng cư nhiên cầm theo một cây thương không có đầu.

Sẽ không nhẫn tâm như vậy chứ? Tần Tiêu sửng sốt muốn đánh chồng sao?

Hai con ngựa chạy tới gần, Tần Tiêu liền đưa tay đến tiếp lấy Mặc Y, không ngờ Mặc Y cười hì hì một thương đã sớm đánh tới, sợ đến Tần Tiêu lập tức lùi về, hai người giao mã đi qua.

- Ha hả, ngươi được nha, Mặc Y!

Tần Tiêu cười đem ngựa phóng đến, chỉ vào Mặc Y nói rằng:

- Ngươi cũng theo những người này cùng nhau trêu cợt ta, xem ta làm thế nào khi dễ ngươi đây!

Dứt lời, Tần Tiêu quát to một tiếng:

- Lão bà đại nhân, ta tới rồi!

Đạm kim mã nhất vó hướng phía Mặc Y chạy đi, Mặc Y cư nhiên đem cây thương không đầu kia múa đến kín kẽ không sơ hở, Tần Tiêu cư nhiên nhất thời không thể nào hạ thủ, lại là giao mã mà qua.

Các binh sĩ quân Đường nhất thời cười vang:

- Kim Giáp Chiến Thần, đánh không lại Chiến Thần phu nhân nha!

Tần Tiêu lại vừa bực mình vừa buồn cười nói rằng:

- Cứ để các ngươi nói cho chán đi! Lão bà đại nhân, lúc này ta thực sự tới rồi! Giá!

Lại một lần nữa chạy đến trước mặt Mặc Y. Tần Tiêu đề cao cảnh giác thu không môn, một tay thăm dò đi vào bắt lấy Mặc Y, không ngờ nàng cũng mau tay nhanh mắt, cấp tốc một thương đập lên. Tần Tiêu vừa mới tiến lên cũng không né tránh làm bộ "ai u" kêu một tiếng sợ hãi, Mặc Y nhất thời kinh hoảng nói rằng:

- Thế nào, không bị thương đấy chứ?

Tần Tiêu hắc hắc cười trộm một tiếng. Ôm lấy cây thương không đầu, tay kia ôm lên thắt lưng mềm mại của Mặc Y, khẽ quát một tiếng, đem nàng ôm qua đây.

Chương 495: Phá trận xông vào động phòng (3)

Đường quân nhất thời bộc phát ra một trận hô to như sóng hô biển gầm:

- Rống rống rống rống!

Mặc Y vừa thẹn vừa vội ở trong lòng Tần Tiêu giãy dụa:

- Ngươi chơi trò gian trá!

Tần Tiêu chăm chú đem Mặc Y ôm vào trong ngực:

- Lão bà thân ái, muốn lấy được ngươi thật đúng là không dễ dàng, từng việc từ nay về sau, ngươi cũng đừng mơ tưởng rời khỏi ta nữa nha!

Mặc Y kiều nhan như hoa, song chưởng ôm lấy tấm lưng dày rộng của Tần Tiêu. Trên mặt từng đợt ửng hồng nổi lên.

Không biết là tên gia hỏa nào đùa cợt kêu lên:

- Đại Tướng Quân, hôn nàng đi!

Đám Đường quân khác cũng nhất thời đồng thanh hô to theo:

- Hôn nàng!

- Hôn nàng đi!

Mặc Y vội vã vươn một tay đến khẽ chống môi của Tần Tiêu:

- Không nên a, nhiều người như vậy... Xấu hổ chết!

Tần Tiêu nắm lấy tay Mặc Y, cười gian tà. Đem nàng chăm chú kéo lại, không kể phân bua đối với đôi môi đỏ mọng của nàng hôn tới. Mặc Y e thẹn ngâm khẽ một tiếng, cũng không tự chủ được ôm choàng lấy cái cổ của hắn.

Trương Nhân Nguyện ở phía sau cười ha ha, Đường quân cũng trắng trợn náo loạn hoan hô theo, phe phẩy cờ xí, binh khí, rống rống, hò hét lên.

Tần Tiêu khẽ đạp bụng ngựa vài cái, Đạm kim mã hiểu tính chủ nhân khẽ nhấc vó hướng tới bên ngoài chạy đi. Hai người lại vẫn hôn say đắm cùng một chỗ.

Thẳng đến chạy tới mấy dặm ngoài đại thảo nguyên, Tần Tiêu mới đưa người ngọc trong lòng thả lỏng ra, từ phía sau tỉ mỉ chuẩn bị vòng hoa trong túi lấy ra, nhẹ nhàng mà mang đến đặt lên mũ giáp ngân sắc của Mặc Y.

- Lão bà, không có gì tốt để tặng cho ngươi, đây là một vòng hoa do ta tự tay bện ra, đưa cho tân nương tử anh vũ tiêu sái, hiểu biết ý người nhất trên đời!

Mũ giáp bạc sáng lóe, anh khôi đỏ sẫm, cùng vòng hoa đủ mọi màu sắc, thật đúng là tôn nhau lên thành thú.

Mặc Y nhẹ nhàng cầm lấy vòng hoa nhìn, sau đó lại mang đến trên đầu. Vẻ mặt ôn nhu nước thấp giọng lẩm bẩm:

- Ta rất thích! Cảm tạ ngươi, lão...lão công!

- Ha ha!

Tần Tiêu một trận tâm hoa nộ phóng, ôm chặt lấy Mặc Y:

- Lại kêu một tiếng to hơn nghe chút xem!

- Lão công...!

Mặc Y thỏa mãn mà cười ôn nhu, trong mắt dường như một dòng xuân thủy thanh tuyền.

- Lớn tiếng hơn một chút, ôi chao, lão bà!

- Lão công!

- Gọi thêm vài tiếng, lớn tiếng một chút, ta rất thích!

- Lão công! Lão công! Lão công lão công lão công!

- Lão bà đại nhân!

Tần Tiêu ở trên mặt Mặc Y hung hăng hôn một ngụm:

- Trong động phòng sẽ không còn có thí nghiệm đấy chứ?

- Không có đâu!

Mặc Y vẫn bị Tần Tiêu ôm ngang ở trên ngựa, vì vậy đem song chưởng ôm vòng lấy cổ của hắn, lại hướng trong lòng hắn chui vào:

- Ta chỉ còn chờ làm...nữ nhân của ngươi...

Một câu này cũng đem trái tim của Tần Tiêu trêu chọc đến nhảy thình thịch. Cũng đã mấy tháng nay không biết đến vị thịt, vẫn chìm đắm ở trong chiến tranh quân sự. Hiện vào trong ngực chính là mỹ nhân ở trong ý nghĩ của mình. Mà sợi dục niệm bản năng kia lập tức đằng đằng nhảy lên. Tần Tiêu đem Mặc Y ôm ngồi vào trên yên ngựa, từ phía sau ôm chặt lấy nàng, cùng nhau thúc ngựa hướng phía soái trướng động phòng chạy đi.

Trên mặt cỏ trước quân trại, các tướng sĩ Đường quân đều đã ngồi vây quanh thành một vòng, uống từng ngụm rượu lớn, ăn miếng thịt to, vui vẻ cười nói thành một đoàn.

Hơn một trăm người đồng thời nhảy múa khúc quân vũ "Tần vương phá trận nhạc", khí thế phi phàm.

Thấy Tần Tiêu phi ngựa chạy trở lại, Đường quân đều nhất tề ngồi dậy, la lớn lên:

- Chúc mừng Đại Tướng Quân, chúc mừng tướng quân phu nhân!

Mặc Y nhất thời vẻ mặt đỏ bừng. khẽ cúi đầu. Tần Tiêu cười ha ha vài tiếng, ngựa không dừng vó hướng tới nơi động phòng đi đến.

Trước động phòng, Trương Nhân Nguyện mang theo Phạm Thức Đức, Quách Tử Nghi và Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi những người này vây thành một vòng, vẫn là bày hỉ đường, để Tần Tiêu và Mặc Y hai người đi vào giao bái.

Lễ nghi kết thúc, mọi người hoan hô một tiếng rồi giải tán, đều chạy đến bên ngoài quân trại ăn thịt ăn thịt, không đến quấy rầy thời gian ngọt ngào của hai người.

Tần Tiêu một phát ôm lấy Mặc Y, đi tới trong động phòng sau soái trướng. Ngày hôm nay ở đây cũng bị hảo hảo trang điểm một phen, trên mặt đất rải nhung thảm Ba Tư tốt nhất, giường xếp cũng do hai mảnh ghép thành một cái giường lớn, bên trên rải vải gấm, chăn thêu.

Trong quân trướng kết lụa màu hồng, trên vách trướng cũng dán chữ Hỉ đỏ thẫm. Hai cây nến đỏ chập chờn, ở giữa một cái bàn, bên trên bày đặt một bình hảo tửu cùng chén rượu long phượng.

Tần Tiêu đem Mặc Y phóng tới trên giường, hai người trong ánh mắt đều đã là dâm hỏa thiêu đốt, lại lửa nóng bừng bừng ôm hôn cùng một chỗ, hai bên hô hấp đều đã có chút trầm trọng.

Tần Tiêu đem phía sau khóa kéo cởi ra, đã cởi xuống hoàng kim giáp. Sau đó tay chân vụng về đi giúp Mặc Y cởi ra y giáp. Mặc Y bật cười, nhẹ nhàng đẩy Tần Tiêu ra:

- Ngươi đi lấy chén rượu đến, nhớ kỹ, bên trái cái chén bên trong có thuốc bột là để ta uống.

- Thuốc bột, loại thuốc bột gì cơ?

Tần Tiêu đi tới bên cạnh bàn nhìn một cái, trong đó một cái chén thật sự là có chút thuốc bột, không khỏi nói rằng:

- Lần này lại chơi trò gì vậy? Vết thương của ngươi đã tốt hơn rồi chứ?

- Đã không sao rồi...

Mặc Y một mặt cởi bỏ áo giáp, một mặt ngượng ngùng thấp giọng nói rằng:

- Quân y Lưu Địch giúp đỡ chữa trị...Trong quân đội sao, chung quy không tiện mang hài tử nha...

- Kháo, tiểu tử đáng chết này!

Tần Tiêu không khỏi cười mắng:

- Cư nhiên còn có thể làm ra thuốc tránh thai, thật đúng là nhân tài a! Bất quá, phương diện này hẳn là có "thứ hồng hoa" cái loại dược vật đi, ăn nhiều không có chỗ tốt...Ách!

Tần Tiêu nhìn Mặc Y e lệ quay mặt qua chỗ khác, không khỏi thầm nghĩ: Ta có phải là quá rõ ràng một chút rồi không?

Mặc Y không khỏi cười ha ha, ngượng ngùng nói rằng:

- Cái này ngươi cũng đừng quản nha...

Tần Tiêu cười khúc khích ha hả lại lấy hai chén rượu, đem chén có thuốc bột cho Mặc Y.

Mặc Y bỏ áo giáp, quỳ gối trên giường đối với Tần Tiêu duỗi tay ra:

- Lão công, chúng ta cũng uống một chén rượu giao bôi được chứ?

Tần Tiêu vẻ mặt ôn nhu tiếu ý ngồi vào bên giường, cùng nàng giao tay vào với nhau, đem cổ tay hợp lại cùng nhau, nhẹ nhàng nói rằng:

- Lão bà, ngươi ở cùng ta thời gian dài như vậy, cho tới bây giờ chưa từng hưởng qua hạnh phúc gì, đều là chịu khổ chịu khó. Từ nay về sau, ngươi cũng đừng như trước vất vả nữa, sống thật tốt là được!

Mặc Y vội vã hôn lên miệng Tần Tiêu, để hắn không nói thêm gì đi nữa, khuôn mặt đỏ hồng nói rằng:

- Lão công, từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, Mặc Y đã biết ngươi khẳng định chính là ma tinh trong số mệnh của ta. Cho dù là cùng ngươi uống cạnh chịu lửa, ta cũng không oán không hối...Chỉ là hi vọng, ngươi đi đến đâu cũng đừng bỏ ta lại.

- Sẽ không, lão bà thân ái!

Tần Tiêu uống xong rượu, thề non hẹn biển nói rằng:

- Ta nói rồi, từ hôm nay trở đi, không cho ngươi rời khỏi ta nửa bước, ai cũng không cướp đoạt ngươi khỏi tay ta được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau