PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 481 - Chương 485

Chương 481: Ai cho ngươi "vượt Âm Sơn" (2)

Đốt Phiên Bồ kinh hãi gọi một tiếng:

- Tần...Hắn là Tần...!

Phía sau, hai bên trái phải của Tần Tiêu một đạo nhân mã đi đến, sắp hàng đến bên người Tần Tiêu. Mặc Y áo bào trắng, giáp bạc đi tới bên cạnh Tần Tiêu, quay về phía hắn cười nói:

- Xem ra, câu được một cá thật lớn!

Người Đột Quyết nhất thời một trận xôn xao, hỗn loạn bốn phía.

Trong lòng Dương Ngã Chi từng đợt run rẩy, miễn cưỡng trấn trụ tâm thần, lớn tiếng nói:

- Không được hoảng loạn! Hắn chỉ có chút nhân mã như vậy, chúng ta sợ cái gì chứ!

Tần Tiêu đem Phượng Sí Tri Kim Thang cắm xuống trên mặt đất, thưởng thức giác cung trong tay nói rằng:

- Ngươi chính là Dương Ngã Chi Đặc Lặc? Ta thật đúng là bội phục dũng khí và ngu xuẩn của ngươi! Có biết không, nếu như ngươi vận khí không quá xấu, lập tức có thể đi cùng với nhị ca của ngươi!

- Ngươi... Ngươi thối lắm!

Dương Ngã Chi lớn tiếng kêu lên:

- Thập đại tiên phong, đi tới giết hắn!

Mười Vây quanh ở Đột Quyết vây quanh ở bên cạnh Dương Ngã Chi cùng rống lên một tiếng, muốn phóng về phía trước!

- Thập đại tiên phong?

Tần Tiêu cười nhạt một tiếng hét lớn:

- Thập đại "ngại mạng dài" còn không sai biệt lắm!

Lời nói vừa dứt, Tần Tiêu cài tên trên dây, một tiếng thanh thúy "sưu"! Ba mũi tên phá giáp như cầu vồng quán nhật hướng tới thập đại tiên phong bắn đến.

Một giây qua đi, ba tiếng kêu thảm thiết vang lên, ba người ngã xuống khỏi lưng ngựa.

Tần Tiêu phi khoái nhấc tay lần thứ hai kéo cung lên, sáu mũi tên vọt tới, lại có sáu người hét thảm lên rồi ngã gục xuống!

Chỉ trong hơn một phút, một người còn lại nhất thời sợ đến không còn hồn vía, phía sau Dương Ngã Chi, Đốt Phiên Bồ và binh sĩ Đột Quyết cùng nhau kinh hãi kêu to, nhân mã đều hoảng loạn.

Tần Tiêu nhếch miệng cười, đem cung tiễn ném cho tiểu tốt bên người. Còn trêu tức vỗ vỗ tay, ý tứ đang nói bắn xong rồi a!

Một người còn sót lại trong thập đại tiên phong kia, nhìn thấy Tần Tiêu buông bỏ cung tiễn, vừa mới hơi có chút an tâm, lại thấy nữ tử áo bào trắng, giáp bạc kia đang nhắm phía chính mình chạy tới, không khỏi trong lòng một trận tức giận: Lão tử cho dù đánh không lại Tần Tiêu, còn sợ một bà nương như ngươi sao? Lại rống lớn một tiếng, chạy đến nghênh đón.

Mặc Y mắt phượng lóe ra, hung lệ quát một tiếng, không đợi tiên phong kia ra chiêu, "ca sát" một thương tựa như thiểm điện đâm thủng hung giáp của hắn, đầu thương từ phía sau đâm xuyên qua.

Tần Tiêu ở phía sau cười ha ha:

- Đột Quyết thập đại tiên phong? Cư nhiên ở trên tay cân quắc của Trung Nguyên chúng ta không qua nổi một chiêu, thực sự là mất mặt!

Tần Tiêu vuốt cắm, nhấc Phượng Sí Tri Kim Thang trên mặt đất lên, thúc ngựa tiến lên hét lớn một tiếng:

- Dương Ngã Chi, Đốt Phiên Bồ! Các ngươi đám tiểu nhân thay đổi thất thường này, ngày hôm nay ở đây chính là chỗ táng thân của các ngươi!

Dương Ngã Chi thấy quân tâm hoảng loạn, chó cùng rứt giậu hét lớn:

- Các huynh đệ, cùng tiến lên! Giết bọn hắn! Chúng ta có mấy vạn hùng binh, hắn chỉ có mấy nghìn người thôi!

Tần Tiêu cười ha ha, đem Phượng Sí Tri Kim Thang vung lên, phía sau trống trận thùng thùng vang vọng, trên đỉnh núi, hồng kỳ bay phấp phới!

Ở bên cạnh trong sơn lâm, nhất thời đồng dạng vang lên trống trận rung trời, một hồng kỳ chói mắt dương lên, có tiếng Đường quân hò hét vang vọng sơn lâm, rung động cả Ngưu Đầu Sơn.

Dương Ngã Chi sợ đến suýt nữa rớt xuống ngựa, kinh hoảng nói:

- Chuyện gì xảy ra?

Đốt Phiên Bồ kinh hoảng kêu lên:

- Đặc Lặc, xung quanh bốn phương tám hướng, tất cả đều là Đường quân mai phục, chúng ta trúng kế rồi!

- Bỏ chạy, mau bỏ chạy đi!

Dương Ngã Chi mũ nón da lông hoa lệ ném lên mặt đất, người Đột Quyết dường như thủy triều hướng về phía sau bỏ chạy đi, thật một trận người kêu ngựa hí.

- Phóng hỏa!

Tần Tiêu hét lớn một tiếng, trống trận thay đổi tiết tấu, hồng kỳ biến thành bạch kỳ.

Nhất thời, tả hữu trong sơn lâm, vô số cây lớn bị đốt cháy ném xuống phía dưới, thành hàng ngàn hàng vạn hỏa tiễn mang theo tiếng gào thét đoạt mạng, bắn tới trên da bào của người Đột Quyết.

Trên sơn đạo ba dài ba mươi dặm, đại hỏa tận trời cuồn cuộn nổi lên, người Đột Quyết kêu thảm thiết cùng tiếng chiến mã hí loạn vang vọng! Người Đột Quyết trên thân trúng hỏa tiễn, mù quáng đấu đá lung tung, lại đem lửa dẫn tới đốt lên người đồng bạn.

Dương Ngã Chi giống như quỷ khóc hô lên:

- Không nên hoảng loạn, không nên hoảng loạn! Lui lại, dập tắt lửa, lui lại!

"Sưu" một mũi hỏa tiễn cắm trúng đỉnh đầu Dương Ngã Chi mà qua, đem mái tóc của hắn đều bị thiêu đốt.

Dương Ngã Chi vừa thẹn vừa sợ, hung hăng cắn rắng răng một cái, lớn tiếng nói:

- Chúng ta là dũng sĩ Đột Quyết! Giết vào trong sơn lâm, cùng Đường quân đang phóng hỏa liều mạng a!

Đốt Phiên Bồ gắt gao kéo hắn lại:

- Không được a! Đặc Lặc! Mau chóng lui lại! Lui lại!

Dương Ngã Chi gặp trở ngại mà ngay tâm muốn chết cũng đều có, nặng nề thở dài một tiếng, thúc ngựa hướng phía trước chạy đi, bên người che chở mười mấy tên thiết vệ kỵ.

Cũng cũng không vội mà truy kích, ngồi ở trên ngựa thưởng thức kiệt tác của bản thân. Không khỏi than thở:

- Trận này tuy rằng thắng được đẹp, đáng tiếc nha, giết người thực sự là nhiều lắm... Nghiệp chướng a! Ngay cả ngựa tốt như vậy cũng đều bị thiêu cháy!

Mặc Y nhẹ giọng nói:

- Ngươi không phải vẫn thường nói, giết chóc cũng là một loại phương thức giữ gìn hòa bình sao? Những người Đột Quyết này không đem bọn chúng đánh cho sợ hãi, làm sao buông bỏ tâm tư được?

Tần Tiêu nhếch miệng cười nói:

- Đúng vậy, hai trận tao ngộ chiến lúc trước kia, cho rằng cứng đối cứng nhiều người có thể đánh bại ta. Trận này đánh xong, ta xem Đột Quyết còn dám lỗ mãng nữa không!

- Truyền lệnh! Thất quân truy kích, bắt sống Dương Ngã Chi, Đốt Phiên Bồ!

Mặc Y hưng phấn gật đầu một cái:

- Ta cũng đi! Ngươi ở tại chỗ này chỉ huy là được rồi.

Tần Tiêu mỉm cười, nhẹ giọng nói:

- Cẩn thận, anh thư!

Mặc Y trên mặt ửng đỏ, nũng nịu một tiếng "giá" mang theo một nghìn kỵ binh phía sau sát tiến lên.

Tần Tiêu xuống ngựa, đi tới chỗ núi cao, xa xa quan chiến.

Người ngựa Đột Quyết dường như ở trong Địa Ngục Dung Lô giãy dụa, kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, người ngã ngựa đổ. Hai bên phục binh cùng đám binh mã do Quách Tử Nghi thống lãnh mai phục ở sơn lâm, đồng thời giết ra. Đem người Đột Quyết giết được một trận bỏ chạy tán loạn, quân lính tan rã.

Tần Tiêu nhếch khóe miệng, cười nhạt một tiếng lẩm bẩm nói: Ai bảo ngươi không nên đến Âm Sơn bên này, không nghe lời cơ!

Dương Ngã Chi cưỡi ngựa, hoảng loạn không biết phân biệt được phương hướng, bỏ chạy loạn xung quanh. Khắp nơi đều là đại hỏa hừng hực, ở bên cạnh vang lên tiếng kêu giết lớn của Đường quân cùng tiếng kêu thảm thiết của người Đột Quyết.

Một cổ vị đạo nồng đậm gay mũi truyền đến, chọc hắn liên tục ho khan sặc sụa, nước mắt giàn giụa, càng thêm không có biện pháp nhìn đường. Chỗ sơn khẩu, Quách Tử Nghi và Vạn Lôi dẫn kỵ binh lách đến phía sau, chém giết trở lại, cũng không cần kỵ binh xung phong liều chết, chỉ là một trận loạn tiễn cùng phát, đem người Đột Quyết chạy ra khỏi sơn khẩu bắn đến người ngã ngựa đổ.

Chương 482: Phong lang cư tư (1)

Lý Tự Nghiệp Mạch Đao trận thừa cơ giết trở lại doanh trại Nặc Chân Thủy, đem trại tử đoạt trở lại.

Đại kỳ chữ Tần vẫn lay động như trước dường như thiên thần đứng sừng sững, cao cao tại thượng coi thường tràng giết chóc Địa Ngục gian trước mắt.

Bốn vạn người Đột Quyết cư nhiên bị vững vàng vây khốn ở trong sơn lâm, tựa như con chuột chấn kinh bỏ chạy khắp nơi, lại thủy chung trốn không thoát khỏi vòng vây của Đường quân. Thật vất vả có một nhóm người chạy ra khỏi biển lửa, ở chỗ cửa ra lại có kỵ xạ đội nhắm bắn, chết sống tránh được loạn tiễn sao, tất chạy đến trong đại trại Nặc Chân Thủy, Lý Tự Nghiệp Mạch Đao trận lại giống như đao phủ đang chờ đợi tàn sát người Đột Quyết đã sức cùng lực kiệt.

Đây đã không phải một hồi chiến tranh. Mà là một hồi...tàn sát giống như đi săn!

Đường quân cũng không cần nghiến răng nghiến lợi cùng người Đột Quyết đao thương liều mạng, cây lớn bị đốt cháy cùng loạn tiễn cây lăn trở thành vũ khí hữu hiệu nhất. Từ trên cao nhìn xuống ném đi, người Đột Quyết trên sơn đạo cũng chỉ có số phận nhận lấy cái chết.

Tần Tiêu lên cao nhìn về phía xa, tay phải cầm mã tiên khẽ vỗ nhẹ lên tay trái, nhìn hỏa quang cuồn cuộn phát ra khói đặc tràn ngập sa trường dài ba mươi dặm, trong lòng cư nhiên lại có một loại cảm giác bừng tỉnh như mộng: Việc này, chính là do ta làm ra? Trên chiến trường vũ khí lạnh, nhất cử tàn sát mấy vạn người... Tần Tiêu không tự chủ được nhẹ nhàng run rẩy một chút, tựa hồ có điểm không quá tin tưởng một màn trước mắt.

Trương Nhân Nguyện phía sau phía sau đi tới, hung hăng vỗ một cái lên vai Tần Tiêu, cười ha ha nói:

- Đi a, lão đệ! Trận đánh này đánh được thắng lợi thật đẹp a, bốn vạn đại quân Đột Quyết trong nháy mắt liền đã không còn một mống. Trận này so với năm xưa Tào Tháo mười dặm mai phục, Chư Cát Lượng hỏa thiêu sườn núi bác vọng không chút nào thua kém nha! Xem ra ngươi không chỉ có thể đấu tranh anh dũng, bày mưu nghĩ kế cũng không thua kém cổ nhân nha!

Tần Tiêu không khỏi nhếch miệng cười một tiếng:

- Đại Soái chính là biểu dương ta như thế này, ta đúng là sẽ kiêu ngạo mất. Người Đột Quyết tính xấu khó sửa, vừa mới ưng thuận hứa hẹn đã giở mặt nuốt lời, ta cũng là hận hắn. Xem ra không để hắn ra sức đánh thảm liệt, Bắc cương đúng là khó có được an bình.

Trương Nhân Nguyện vuốt râu trầm tư, chậm rãi nói rằng:

- Chiếu theo tình báo mà xem, Dương Ngã Chi này là lưng của Mặc Xuyết, không để ý Tiểu Khả Hãn và Tả Sương Sát khuyên can, tùy tiện tiến quân. Trận này đánh xong, Đột Quyết nha trướng thủ binh sẽ không còn nhiều. Thật muốn một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm giết qua đó, san bằng Đột Quyết!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười, nói rằng:

- Tuy rằng quân Sóc Phương chúng ta thắng liên tiếp ba trận, nhưng nói đến đều là thắng lợi ngẫu nhiên mà thôi. Nếu muốn hoàn toàn bình định Đột Quyết, không từ trên dưới triều đình công phu là không có khả năng. Chúng ta mặc dù có mấy vạn nhân mã, thế nhưng chiến lực của người Đột Quyết cũng không tầm thường nha! Hơn nữa không có chuyện trước định ra chiến lược. Chỉ dựa vào chiến thuật lâm thời phỏng chừng rất khó.

Trương Nhân Nguyện gật đầu nói:

- Đúng vậy... Lần này nếu không phải Linh Võ Quân thua quá thảm, hoàng đế cảm giác trên mặt vô quang, cũng sẽ không hạ quyết tâm lớn như vậy, đầu nhập nhiều binh lực đến Sóc Phương như thế. Lúc này tuy rằng đánh thắng trận, cũng bất quá là thắng lợi chiến trường cục bộ mà thôi. Tạm thời áp chế dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo của người Đột Quyết. Thủ hạ của Mặc Xuyết còn có rất nhiều binh mã, Đột Quyết nha trướng cũng không thể so với đô thành Trung Nguyên của chúng ta, bọn họ cũng không có thành tường. Nha trướng tùy thời có thể di chuyển coi như là bị san bằng, Mặc Xuyết cũng tùy thời có thể tại địa phương của chính mình trùng kiến nha trướng. Chúng ta muốn thâm nhập mạc Bắc bình định Đột Quyết, cách duy nhất chính là ở trên chiến trường chính diện, hoàn toàn đánh bại Mặc Xuyết.

Tần Tiêu không khỏi nói rằng:

- Đại soái. Ngươi nói, nếu như chúng ta dâng thư thỉnh cầu vượt biên giới công kích Đột Quyết, triều đình sẽ phê chuẩn không? Ta là nói, ví dụ.

- Sẽ không.

Trương Nhân Nguyện trả lời rất quả đoán:

- Đầu tiên sao. Chiếu theo tình huống hiện tại mà xem, chỉ bằng vào quân Sóc Phương là tuyệt đối không thể tiêu diệt Đột Quyết, hoàng đế và người trong triều không có lý do không rõ ràng lắm. Thứ nhì, hiện tại Đại Đường ta thiếu đoàn kết đoàn kết, chúng ta hiện tại dẫn mấy binh mã ở bên ngoài, đã có người nghi kỵ trùng trùng, tính toán cò con. Tuy rằng chúng ta đến bây giờ còn không có bị cản tay khắp nơi, thế nhưng chỉ cần chúng ta đưa ra yêu cầu quá phận, như vậy lập tức sẽ là lời đồn bay đầy trời. Bên tai Hoàng đế là chịu không nổi những lời đồn này. Do đó, chúng ta giống như là nắm tay, dưới chân bất ổn, là đánh không ngã được người ta. Có thể làm được tới trình độ như bây giờ, tương lai địch nhân đẩy lùi, đã là vạn hạnh.

Tần Tiêu cười khổ nói:

- Kỳ thực ta cũng biết. Chỉ là, ta thực sự rất muốn tiêu diệt Đột Quyết, ha hả!

Trương Nhân Nguyện lớn tiếng nói:

- Tần huynh đệ, ngươi biết ngươi khiến ta nghĩ đến ai không?

- Ai?

- Hán Phiêu Kỵ tướng quân, Hoắc Khứ Bệnh!

Trương Nhân Nguyện nói rằng:

- Năm đo khi Hoắc Khứ Bệnh kiến công lập nghiệp, cũng chính là khoảng hai mươi tuổi. Một câu" Hung Nô vị diệt, hà dĩ gia vi" thực sự là phong lưu ngàn năm, hào hùng kim cổ! Năm đó hắn thâm nhập bắc cương giết được Hung Nô nghe tin đã sợ mất mật, sau này còn ở Lang Cư Tư Sơn và Cô Diễn Sơn cử hành đại lễ tế bái Thiên Địa, sau đó đem Hung Nô vương công đại thần hầu như bắn tận, giết tuyệt, hàng phục mấy vạn người. Ta xem nha, ngươi Đại Đường Chiến Thần này nếu là cũng đến động "phong lang cư tư" cũng không quá đáng.

- Không phải đâu, cách nói này cũng quá khoa trương rồi.

Tần Tiêu cười nói:

- Ta đây cũng còn chưa có bước vào cảnh nội Đột Quyết nữa đấy, chỉ là tự vệ chiến. Hơn nữa, nhân gia Hoắc Khứ Bệnh 19 tuổi ra trận thành danh. Ta khi 19 tuổi còn phân nửa thời gian ở nông thôn Bành Trạch tìm cá bắt tôm đây. Mèo mù vớ cá rán mới có được Võ Trạng Nguyên. Hiện tại ta cũng đã 22 tuổi rồi, Hoắc lão đại niên kỷ này cũng đều thành một thống soái, nhân sinh đạt được đỉnh phong. Ta chỉ là một tướng quân dưới trướng Trương đại soái, muốn nói phong lang cư tư, cũng nên là Trương đại soái mới đúng.

Trong lòng còn có câu, Tần Tiêu rất là muốn nói ra, Lý Hiển kia cũng không phải Hán Vũ Đế a!

Hai người cứ như vậy trò chuyện, dưới chân núi tàn sát tàn sát lại một khắc cũng chưa có dừng lại. Thật đúng là có chút tình cảnh giống với" trong lúc đàm tiếu, tường lỗ hôi phi yên diệt". xem tại TruyenFull.vn

Hai ba canh giờ trôi qua, Đường quân đình chỉ bắn cung, hơn hai vạn bộ binh gào thét từ trên núi giết xuống dưới, thu thập người Đột Quyết đã chết mất quá nửa.

Ngựa của Dương Ngã Chi đã sớm bị loạn tiễn bắn chết, bản thân gặp may mắn không có trúng tên, lúc này chật vật bất kham bỏ chạy khắp nơi, chỉ hận cha mẹ sinh hai chân quá ít.

Chương 483: Phong lang cư tư (2)

Hắn cùng với Đốt Phiên Bồ cùng thiết vệ mà mình dẫn theo cũng đã thất tán, tóc tai bù xù dường như chó nhà có tang, soái kỳ cũng đã ném tới địa phương ít người chạy trốn.

Bên người Đốt Phiên Bồ mang theo trên dưới một trăm người, thật vất vả mở một đường máu rời khỏi sơn lâm, lại đập vào mắt thấy được Quách Tử Nghi và Vạn Lôi suất lĩnh kỵ binh. Đem cửa sơn đạo bao vây thật chặt.

Vạn Lôi tiến lên một bước, rống lớn nói:

- Đốt Phiên Bồ, ngươi loại tiểu nhân vô tín vô nghĩa này, hiện tại còn có gì có thể nói được nữa? Mau mau xuống ngựa tiếp nhận đầu hàng, bằng không đem ngươi bầm thây vạn đoạn!

Đốt Phiên Bồ khuôn mặt bị hun thành đen kịt, ở trên ngựa thân thể run rẩy một trận, xung quanh còn sót lại hơn trăm người đem hắn bao bọc ở trung tâm, kinh hãi chợt giơ lên đao thương, trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Vạn Lôi khoát tay:

- Chuẩn bị bắn tiễn Đốt Phiên Bồ. Ta lại cho ngươi một lần cơ hội cuối cùng! Xuống ngựa tiếp nhận đầu hàng, tiếp nhận đầu hàng Tần Đại Tướng Quân sẽ tha cho ngươi một mạng!

Quách Tử Nghi thúc ngựa tiến lên, nhẹ giọng nói rằng:

- Tướng quân, Đốt Phiên Bồ này giết cũng không có ý nghĩa gì nha, bắt sống qua đây, đúng là có chỗ hữu dụng lớn.

Vạn Lôi cười ha ha:

- Tiểu tử, nếu không, liền giao cho ngươi tới xử lý? Mang theo Đốt Phiên Bồ còn sống trở lại. Tìm sư phụ ngươi thỉnh công. Hắn khẳng định vui vẻ!

Quách Tử Nghi vui mừng nói:

- Đa tạ Vạn đại thúc, Đốt Phiên Bồ, ngươi là muốn ta đến bắt ngươi hay là tự mình xuống ngựa, đầu hàng.

Đốt Phiên Bồ trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhớ tới lúc trước đã ưng thuận hứa hẹn với Tần Tiêu trong lòng lại là một trận xấu hổ và lúng túng, đem trái tim chặn ngang, cắn răng cả giận nói:

- Sĩ khả sát, bất khả nhục! Tiểu oa nhi, ngươi tới đi sao! Đem chúng ta loạn tiễn bắn chết! Đốt Phiên Bồ ta nếu là một chút nhíu mày. Sẽ không phải là nam nhân Đột Quyết!

Quách Tử Nghi lạnh giọng hừ một tiếng, hét lớn một câu, hỏa thán mã nhấc vó dựng lên, nhằm hướng Đốt Phiên Bồ phóng đi!

Vạn Lôi trong lòng cả kinh đơn kỵ liền chạy đi bắt Đốt Phiên Bồ. Hắn tốt xấu bên người cũng còn có hơn một trăm tử sĩ, như vậy cũng quá mạo hiểm đi nha! Thắng lợi nắm chắc, không cần phải mạo loại nguy hiểm này.

Vạn Lôi đưa tay nắm chặt trường đao, tùy thời chuẩn bị hạ lệnh để hậu quân đi lên hỗ trợ.

Đốt Phiên Bồ thấy Quách Tử Nghi đơn thương thất mã giết qua đó, không khỏi giận dữ quát:

- Tiểu oa nhi khinh người quá đáng! Các huynh đệ, ngày hôm nay đơn giản là chết một lần. Không thể để mất tôn nghiêm của nam nhi Đột Quyết. Lên! Cùng hắn liều mạng!

Hơn trăm tên chiến sĩ Đột Quyết thấy chết không sờn lớn tiếng rống lên, đều thúc ngựa nhắm phía Quách Tử Nghi nghênh đón.

Quách Tử Nghi huýt sáo dài một tiếng, tay nâng kích trước đâm thủng yết hầu của một người Đột Quyết, sau đó xoay tròn một kích, đem mấy mã đao của Đột Quyết đánh ra, Phương Thiên Họa Kích tạo ra một đạo hàn quang hình trăng khuyết, nhất thời đem mấy đầu người người Đột Quyết đánh xuống phân nửa!

Ba chiêu hành văn liền mạch lưu loát, hầu như là ở trong lúc điện quang hỏa thạch hoàn thành, Vạn Lôi ở phía sau không khỏi thốt ra, lớn tiếng hô lên một tiếng "tốt"!

Quách Tử Nghi chấn hưng tinh thần, hóa kích thành thương, đem đầu kích kia múa đến giống như thu cúc trán phóng, loạn ảnh trùng trùng, ở trên yết hầu của người Đột Quyết đều cắt một cái mà qua. Huyết vụ dâng lên, tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, nhất thời người ngã ngựa vô số. Những nơi thân ảnh của Quách Tử Nghi đi qua, giống như thuyền lớn chém gió trảm sóng, người Đột Quyết xoay người xuống ngựa, đã giống như một trận ba đào dâng lên.

Đốt Phiên Bồ đại kinh thất sắc, tiểu oa nhi mặt trắng này trên trán có một nốt ruồi thịt, sao lại lợi hại như vậy?

Bên người hai vệ sĩ gan mật đều vỡ ra trở nên run rẩy, thanh âm lắp bắp nói rằng:

- Sương Sát, xuống...xuống ngựa đầu hàng đi thôi!

- Hỗn trướng!

Đốt Phiên Bồ giận dữ, huy loan đao đem tả hữu hộ vệ chém ngã, bên trong hét lớn một tiếng kiệt tư, múa đao chạy tới nghênh đón Quách Tử Nghi.

Quách Tử Nghi thấy Đốt Phiên Bồ tự mình tiến lên đây, một trận tinh thần đại chấn, hét lớn một tiếng nghiêng kích đem binh sĩ Đột Quyết dây dưa xung quanh đẩy ra, thúc ngựa hướng phía Đốt Phiên Bồ nghênh đón.

Đốt Phiên Bồ vả lại là giống như đánh bạc tính mạng, cá chết lưới rách chỉ muốn cùng Quách Tử Nghi liều mạng, thanh đại loan đoan bổ xuống chém đến. Quách Tử Nghi trong lòng cười nhạt, loại công phu mèo ba chân này cũng muốn đùa giỡn! Một kích đâm xuống, trước tiên đem loan đao của hắn đánh bay, sau đó hai người trong lúc giao mã, Quách Tử Nghi uốn thắt lưng bay người, ôm lấy bên hông Đốt Phiên Bồ, ghìm cương giữ ngựa, đem hắn một phát nhấc lên.

Đốt Phiên Bồ kinh hãi gầm rú, xung quanh binh sĩ từ lâu đã sợ đến mặt vàng như nghệ, đã không còn ý chí chiến đấu, đều xuống ngựa quỳ bái dưới đất, trong miệng hô lên:

- Tướng quân tha mạng, tha Sương Sát a!

Quách Tử Nghi khẽ quát một tiếng, đem Đốt Phiên Bồ quả đấm giơ lên, phi ngựa chạy qua giữa người Đột Quyết bái ngã xuống đất, trở lại trận doanh của mình. Đốt Phiên Bồ bị Quách Tử Nghi trống rỗng giơ lên, quả thực xấu hổ đến muốn chết đi, liên tục giãy dụa muốn trở mình ngã xuống, chết đi cho rồi. Nhưng Quách Tử Nghi một phát nắm chặt lấy hắn, khí lực vô cùng lớn, lại thêm Đốt Phiên Bồ tự mình ghìm cương giáp mang lại cực kỳ vững chắc, chết sống cũng đều không thể động đậy được.

Vạn Lôi nhận được Quách Tử Nghi phát ra tiếng cười lớn:

- Hảo tiểu tử! Quả nhiên có khí thế và bản lĩnh của sư phụ ngươi, trói lại cho ta, sau đó giao cho Đại Tướng Quân xử trí. Những tù binh này cũng đều trói lại.

Đốt Phiên Bồ tuyệt vọng thở dài một tiếng, gắt gao nhắm mắt lại, đều không muốn lại mở mắt ra nhìn một màn trước mắt.

Lý Tự Nghiệp ngồi ở trên đài canh gác trong doanh trại, hữu lực vô lực chống tám cây Mạch Đao, đều có chút nhàn rỗi đến buồn ngủ, oán hận mắng:

- Vạn Lôi và Quách Tử Nghi hai tên xấu xa này, việc gì cũng đều xử lý hết cả, để lão Lý còn chơi cái chim gì nữa?

Trong sơn lâm, hỏa thế không giảm, càng có xu thế lan tràn xuống phía dưới. Lúc trước khi bố trí mai phục, Tần Tiêu cũng đã sớm lo lắng đến nhân tố này, vạn nhất hỏa thế càng lúc càng lớn, không chỉ có sẽ thiêu hủy cánh rừng này, cũng chưa biết chừng sẽ để Đường quân tự mình gặp tai họa. Vì vậy ở hơn ba dặm ngoài sơn đạo đã lệnh cho đại quân đào hai khe rãnh nam bắc dùng để cắt đứt hỏa thế. Lúc này đã có thể thuận tiện cho người Đột Quyết chạy trối chết, thấy địa phương không có lửa, đều bỏ ngựa vọt tới bên này. Thế nhưng đến bên khe rãnh, lại là Đường quân một trận loạn tiễn bay vụt, cát bụi khắp nơi.

Dương Ngã Chi coi như mệnh tốt, thật vất vả tránh thoát mảnh lớn Đường quân ngắm bắn và truy sát, lẻ loi một mình chạy trốn tới một chỗ sơn lâm người ở rất thưa thớt cũng không có hỏa thế gì cả.

Chương 484: Chẳng lẽ có điều bất ngờ? (1)

Dương Ngã Chi nhìn xung quanh một cái, không khỏi thở dài một hơi, mệt mỏi ngã ngồi xuống đằng sau một cây đại thụ, gấp gáp thở dốc ra, cảm giác toàn thân mất hết khí lực, trong cổ họng một trận khô khốc, tựa hồ mất hết hơi nước.

Xa xa phía sau, Đường quân tiếng kêu giết giống như kinh đào phách ngạn, người Đột Quyết kêu thảm thiết giống như quỷ hồn kêu khóc dưới mười tám tầng Địa Ngục, để Dương Ngã Chi từng đợt kinh hãi run rẩy. Suy nghĩ một chút, hắn đem chiến bào, áo giáp tinh mỹ thật vất vả mới mua được trên người cởi ra, hao hết tâm lực cởi ra bím tóc trên đầu quen thuộc của người Đột Quyết, xé rách một mảnh y phục, học theo kiểu dáng của Đường nhân, cắm khăn vấn đầu, trong lòng liên tục tính toán, thời gian nào trốn rỗng, trộm một bộ y giáp của Đường quân chết trận qua đây, mặt lên trên người, như vậy đã có thể lừa dối. Vả lại chính mình cũng biết nói tiếng Hán lưu loát.

- Di, râu mép? Đúng rồi, râu mép?

Dương Ngã Chi trái tim hung ác nhảy lên, chuẩn bị cầm lấy đao cắt đi râu mép dài tiêu chí của người Đột Quyết.

Một thanh kiếm dường như xà nhi âm lãnh từ phía sau kề sát trên cổ của Dương Ngã Chi. Thanh kiếm này hình dạng cũng xác thực rất giống xà hỏa trúc xà nhi kiếm!

Dương Ngã Chi kinh hoảng kêu to:

- Ai? Là ai?

Hắn thế nào lại đi tới phía sau của ta mà ta cư nhiên một điểm cũng không có phát giác! Truyện được copy tại

Mặc Y lạnh lùng nói rằng:

- Đối với thích khách mà nói, ngươi loại phương pháp thoát thân bẩn thỉu này, thật sự là quá mức thấp kém!

Trận chiến bao vây tiêu diệt, đã tiến nhập giai đoạn tàn cuộc. May mắn từ trong hỏa hải vũ tiễn giữ được tính mạng, người Đột Quyết quần long vô thủ bắt đầu quỳ xuống đất đầu hàng.

Tần Tiêu đứng ở chỗ cao xa xa thấy rõ, nhịn không được cười ha hả.

Trương Nhân Nguyện nói rằng:

- Xem ra, lại có tin chiến thắng có thể báo lên rồi. Hơn nữa còn là tin chiến thắng huy hoàng trong thời gian này. Hai tháng trước ta thỉnh cầu phát thêm một tháng hướng ngân để đẩy nhanh tốc độ Sóc Phương quân, kết quả bị cự tuyệt. Lúc này đây hợp với tin chiến thắng cùng nhau đưa lên, hoàng đế và triều đình hẳn là sẽ không tiếp tục cự tuyệt đi sao? Ha ha!

- Có tiền lương tăng ca sao? Tốt lắm a!

Tần Tiêu cười:

- Đại soái, ta về trước Nặc Chân Thủy thu thập tàn cục.

- Ừm, đi thôi.

Trương Nhân Nguyện cười tủm tỉm:

- Binh khí lương thảo và vàng bạc châu bảo ta sẽ không muốn. Lúc trước dự định năm nghìn con ngựa.

- Ngươi không bằng đến đoạt lấy!

Tần Tiêu cất bước đã chạy đi:

- Lần trước tại Linh Võ diệt hơn vạn chiến mã, thế nhưng tất cả đều thuộc về Hữu Uy Vệ thu lấy rồi. Lần này không được thương lượng, ta bao toàn bộ.

Trương Nhân Nguyện ở phía sau kêu to lên:

- Ngươi không nên tham lam như vậy chứ, lão đệ! Lần này đó là bốn vạn người, ít nhất cũng có thể cướp đoạt được một hai vạn ngựa, ngươi không cần phải khiến cho nhân thủ từng người còn có dư thừa chứ?

Tần Tiêu một bên chạy như bay, lại vừa cười trộm trong lòng:

- Thứ này, ai ngại nhiều a! Nhiều thêm mấy thớt ngựa cùng đồ quân nhu luôn luôn rất tốt. Đột Quyết hao hết tâm tư đánh Hôi, Nguyên, Linh tam châu, thật vất vả từ nhà giam Lũng Hữu đoạt hơn vạn ngựa, lúc này toàn bộ đều bồi trả hết sạch, còn cấp lại một món nữa, ha ha!

Trong lòng Tần Tiêu một trận thư sướng, cưỡi lên ngựa, cầm lấy Phượng Sí Lưu Kim Thang vung tay lên nói:

- Các huynh đệ, trở lại Nặc Chân Thủy doanh trại khánh công nào!

Phía sau binh sĩ vui sướng đồng thanh hoan hô, khí phách hiên ngang hào hùng đi theo Tần Tiêu, nghênh ngang xuống khỏi Ngưu Đầu Sơn, hướng trong sơn đạo đi đến.

Đi ra mấy dặm, Tần Tiêu cảm giác tả hữu có chỗ không thích hợp, lúc này mới hồi tưởng, quay đầu lại đối với La Vũ Phong cầm soái kỳ cùng Phạm Thức Đức ở bên cạnh hỏi:

- Mặc Y còn không có trở lại sao?

La Vũ Phong lắc đầu:

- Mạt tướng vẫn giữ đại kỳ ở giữa đường chờ đợi. Không thấy Mặc Y cô nương trở về.

- A?

Tần Tiêu không khỏi có chút lo lắng, mấy vạn người hỗn chiến trên chiến trường lớn này, liệt hỏa loạn tiễn sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?

Tiến vào sơn đạo vài dặm, khắp nơi đều thấy người Đột Quyết quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. Cùng Tả Uy Vệ quân Đường đang thu thập, bắt trói tù binh, cùng với người ngựa đã bị thiêu cháy thành than đen. Chúng quân sĩ thấy Tần Tiêu, đều đồng thanh hô to lên:

- Kim Giáp Chiến Thần! Kim Giáp Chiến Thần!

Tần Tiêu cảm giác trong lòng cực kỳ mỹ mãn, giơ Phượng Sí Lưu Kim Thang lên cùng đám binh sĩ kêu hô.

Người Đột Quyết bị bắt trói, hai tay buộc ở sau lưng, nối thành một hàng dài. Áp tải đến Nặc Chân Thủy đại trại. Tần Tiêu nhìn đám ngựa bị bắt cướp được kia, trong lòng thực tại vui mừng. Phải biết rằng, bồi dưỡng một chiến mã tốt đi ra, không phải sự tình dễ dàng như vậy. Tuy rằng hiện tại Đại Đường toàn quốc trong phạm vi bình thường nuôi ngựa, chất lượng ngựa cũng so với bất cứ thời gian nào của tiền triều tốt hơn, thế nhưng một mã tràng tốt, thời gian chọn chiến mã có ba thành tỷ lệ hợp cách cũng đã rất không tệ rồi. Hơn nữa, đi đánh trận, chiến mã tổn hao cũng rất là nghiêm trọng. Hiện tại Đại Đường toàn quốc có ngựa không đến mấy trăm vạn thớt, thế nhưng chiến mã chân chính lại chỉ có khoảng bảy mươi vạn. Lấy bốn vạn người của Tả Uy Vệ mà nói. Hiện tại thu hoạch hai vạn con ngựa như vậy, thực sự là có thể làm được nhân thủ ai nấy đều có thêm một chiến mã hợp tiêu chuẩn.

Đây chính là một trang bị rất hiếm có. Chính là Hoàng Thành Cấm Vệ Vũ Lâm Vệ xa hoa nhất cũng không nhất định có được trang bị ngựa tốt đến như thế.

Một đường đi qua, vẫn cứ không thấy được bóng dáng của Mặc Y. Gặp gỡ mấy Đô Úy, tướng quân quen thuộc, hỏi bọn họ, cũng đều lắc đầu nói không. Mặc Y không phải tướng quân chính quy. Cũng không có cờ hiệu, do đó ở trên chiến trường cũng không phải rất hấp dẫn người khác chú ý.

Có lẽ nàng đã trở lại Nặc Chân Thủy doanh trại rồi. Tần Tiêu an ủi bản thân như vậy. Vì thế đẩy nhanh cước trình một ít, hướng phía đại trại chạy đi. Ven đường đám binh sĩ đều rất nghe lời đi theo, đều đồng thanh hò hét hoan hô hắn.

Trận chiến này hầu như một hồi chiến đấu toàn bộ tiêu diệt quân địch, thương vong bên mình gần như bằng không. Các tướng sĩ Tả Uy Vệ đều là chức nghiệp quân nhân, ở trong quân đội lý tướng cũng không ngắn. Có thể tự mình kinh lịch chiến cuộc như vậy, đối với bọn họ mà nói thực sự là một hồi cổ vũ cực lớn.

Càng tiếp cận Nặc Chân Thủy đại trại, trong lòng Tần Tiêu lo lắng cũng càng phát ra nghiêm trọng. Hắn rất hiểu Mặc Y, nàng là một người rất tuân theo quy định và lý niệm, kiên quyết sẽ không tự cho là thông minh đi trước đến Nặc Chân Thủy doanh trại. Dọc theo đường đi chính mình gióng trống khua chiêng qua đây cũng không thể gặp được nàng, có thể là thực sự đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?

Nặc Chân Thủy đại trại bắc môn, Quách Tử Nghi và Vạn Lôi xếp thành hai bên hàng trái phải, bày ra nghi trượng hoan nghênh.

Chương 485: Chẳng lẽ có điều bất ngờ? (2)

Thời gian Tần Tiêu dẫn nhân mã đến trại, trái phải hai chiếc trống lớn thùng thùng chấn hưởng, kèn lệnh thật dài thổi vang, quân Đường đồng thanh hò hét kêu lên "Rống rống rống", thanh âm chiến thắng trở về! Sĩ khí tăng vọt cực độ!

Tần Tiêu xuống ngựa, binh tướng khí ném cho tiểu tốt ở bên cạnh, ôm quyền hướng phía trước đi đến, đầy mặt hồng quang cười to:

- Các huynh đệ khổ cực rồi! Đều bình an không việc gì cả chứ?

Quách Tử Nghi trước hết xuống ngựa, từ phía sau dắt một người bị trói bằng dây thừng đi tới, vui mừng nói rằng:

- Đại tướng quân, Tử Nghi bắt được một người, đem hắn trở thành lễ vật đưa cho đại tướng quân!

Tần Tiêu nhìn kỹ người hai tay bị trói bằng dây thừng kéo đến, đây không phải là Đốt Phiên Bồ sao? Không khỏi cười, vỗ vỗ vai Quách Tử Nghi:

- Có tiến bộ đáng giá biểu dương.

Đốt Phiên Bồ ủ rũ cúi thấp đầu xuống, không dám đưa mắt nhìn Tần Tiêu, trong lòng suy nghĩ, giá có cái lỗ để mình đâm đầu xuống chết đi tốt hơn. Chuẩn bị cắn lưỡi tự sát, thế nhưng miệng cũng bị bịt kín.

Tần Tiêu tiến lên vài bước, kiêu căng đứng trước mặt Đốt Phiên Bồ, kéo miệng hắn lên rút vải bông ra, nói với Quách Tử Nghi rằng:

- Cởi trói cho Tả Sương Sát đại nhân đi, đem rượu thịt hầu hạ an ủi, không thể chậm trễ.

Đốt Phiên Bồ kinh hãi nóng nảy ngẩng đầu lên, trừng con mắt nhìn Tần Tiêu vài lần, thấy hắn vẻ mặt cười nhạt và hờ hững, không khỏi thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói rằng:

- Tần đại tướng quân, Đốt Phiên Bồ không chỉ có bại trận, còn thua mất nhân cách và tôn nghiêm. Thỉnh đại tướng quân ban thưởng ta được chết đi!

Tần Tiêu nhếch khóe miệng, miệt thị cười khẽ hai tiếng:

- Ngươi còn còn là nam nhân, cũng đừng tìm chết tìm sống. Nam nhân nên vì việc mà mình đã làm chịu trách nhiệm. Ngươi bây giờ còn không thể chết được, ta muốn ban thưởng ngươi sống, minh bạch chưa? Chúng ta, vào trong quân trại lại nói tiếp đi.

Dứt lời, đã tự sải bước đi vào.

Quách Tử Nghi tiến lên đây thay Đốt Phiên Bồ mở trói, chuẩn bị phái hai tiểu tốt đi theo dõi hắn, tỉ mỉ suy nghĩ một chút, không nói được một lời liền đi. Vạn Lôi kinh ngạc nhìn cử động của sư đồ hai người. Gắt gao nhìn chằm chằm Đốt Phiên Bồ vài lần, đã đem ánh mắt chuyển tới hướng khác, đối với hắn coi như không thấy.

Đốt Phiên Bồ thất thần đứng phát ngốc tại chỗ, phát hiện mọi người đã coi hắn giống như không hề tồn tại. Bên tai chỉ ở hồi tưởng câu nói kia của Tần Tiêu "ngươi nếu còn là nam nhân. Cũng đừng tìm chết tìm sống", không khỏi thở dài một tiếng. Cước bộ cực kỳ trầm trọng hướng phía Nặc Chân Thủy soái trướng đi đến.

Tiến vào quân trại, Lý Tự Nghiệp vô cùng vui vẻ nghênh đón Tần Tiêu, hét lớn:

- Lão đại. Lúc trước ngươi nói đại trại này chính là chậu châu báu, thật đúng là không giả a! Ngươi nhìn xem, người Đột Quyết mang đến rượu thịt lương thảo, đó thật đúng là chồng chất như núi nha. Chúng ta trước ném đồ vật ở lại chỗ này cũng không hề thiếu sót. Ha ha, lần này thật không phát đạt không được rồi.

- Lão đại?

Tần Tiêu không khỏi cười lớn:

- Hắc đản lại bị ngươi học được một từ...Ân, ngươi qua đây. Hỏi ngươi chuyện này.

- Gì?

Tần Tiêu đè thấp thanh âm một ít:

- Có thấy Mặc Y trở lại trại không?

Lý Tự Nghiệp tựa đầu suy nghĩ, rồi lại lắc lắc thật nhanh, mở to hai mắt nghi hoặc nói rằng:

- Không thấy. Đem người đi đâu rồi? Ta đây thay ngươi đi tìm xem sao!

- Ừm, cũng được. Bạn đang đọc chuyện tại

Tần Tiêu nói rằng:

- Dẫn theo mấy huynh đệ, ở trên sơn đạo tìm kiếm tỉ mỉ. Mặc kệ có tin tức hay không, trước buổi tối ngày hôm nay trở lại tới báo tin cho ta.

- Được, ta đây liền đi ngay.

Lý Tự Nghiệp vung tay lên. Mang theo ba nghìn Mạch Đao thủ bản bộ bỏ chạy ra khỏi doanh trại.

Tần Tiêu nhìn bóng lưng của Lý Tự Nghiệp, trong lòng thì thào nói rằng: Mặc Y, ngươi nghìn vạn lần không nên xảy ra chuyện gì a!

Tả Uy Vệ hơn ba vạn người, lúc này đều bận rộn rồi. Khắp núi đồi đều là thi thể, hàng binh cần thu thập. Hơn vạn chiến mã phải sắp xếp. Còn có tù binh Đột Quyết cần trói buộc chặt lại. Dư hỏa cũng phải dập tắt.

Tần Tiêu trở lại trong quân doanh, để Phạm Thức Đức phát xuống quân lệnh, trước giờ Dậu khi mặt trời lặn, đại quân phải hoàn thành toàn bộ công tác, trở lại trong doanh trại Nặc Chân Thủy.

Đốt Phiên Bồ lung lay lắc lư đi tới trước quân trướng của Tần Tiêu, hai binh sĩ trong quân trướng tiến lên cầm thương đặt trên cổ hắn. Tần Tiêu khoát tay chặn lại:

- Không được vô lễ, thỉnh Đốt Phiên Bồ đại nhân tiến vào trướng đi!

Đốt Phiên Bồ hữu khí vô lực đi vào đại trại, cả người y giáp mất trật tự, tóc tai bù xù, trên mặt lộ ra sắc khói đen như mực, toàn thân đều có dấu vết bị lửa cháy.

Tần Tiêu ngồi ở ghế soái, nghiêng đầu, vuốt cằm, nhìn chằm chằm Đốt Phiên Bồ nửa ngày, sau đó nói rằng:

- Người tới, múc nước rửa mặt chải đầu cho Đốt Phiên Bồ đại nhân, lấy hai kiện y phục còn nguyên cho đại nhân thay đi.

Đốt Phiên Bồ chết lặng mà ngây ngốc nói rằng:

- Đa tạ đại tướng quân!

Ngay trong soái trướng rửa chân tay mặt mũi, thay một bộ y phục sạch sẽ do tiểu tốt từ trong đống chiến lợi phẩm lấy được từ người Đột Quyết quân, ăn mặc chỉnh tề lại.

Tần Tiêu không yên lòng nhìn Đốt Phiên Bồ, đạm nhiên nói rằng:

- Mời ngồi. Hi vọng vẫn khỏe từ khi chia tay đấy chứ! Tả Sương Sát đại nhân. Các hạ tại Đột Quyết cũng có thể nói là vị cực nhân thần, bản tướng cũng sẽ không chậm trễ ngươi, yên tâm đi.

Đốt Phiên Bồ ngồi xuống ngồi xuống, cúi đầu không nói.

- Không muốn nói điều gì đó hay sao?

Tần Tiêu khẽ cười nói:

- Ta nhớ kỹ, khoảng chừng là nửa tháng trước, chúng ta còn ở trên Đại Lang Nguyên từng có ước định. Thế nào mới qua một khoảng thời gian đã muốn thay đổi vậy?

- Ta...

Đốt Phiên Bồ ngẩng đầu lên, trong ánh mắt thần quang lóe ra đang chuẩn bị nói hai câu, nhưng lại cứng rắn đình chỉ, chỉ là thở dài một hơi.

Tần Tiêu đạm nhiên cười hai tiếng:

- Ta biết, Dương Ngã Chi là nhi tử của Mặc Xuyết, ngươi làm thúc thúc này, cũng không chống lại được Đặc Lặc như hắn. Do đó sao, mới có thảm bại hôm nay đúng không? Chỉ có một việc ta nghĩ có chút buồn bực. Thế nào người Đột Quyết các ngươi đều trí nhớ không phải quá tốt a! Dương Ngã Chi kia, hắn tự so với Khuyết Đặc Lặc như thế nào? Cư nhiên cũng không biết chết đến Nặc Chân Thủy tìm dã hỏa, thực sự là không biết chết a! Chẳng lẽ thật sự khinh thường Sóc Phương quân, Tả Uy Vệ và Tần mỗ ta như vậy sao?

- Cùng Tần tướng quân trước trận đối địch, chính là ác mộng của mọi người.

Đốt Phiên Bồ tràn đầy cảm xúc lẩm bẩm nói như bình thường:

- Dương Ngã Chi Đặc Lặc trời sinh tính khí vội vàng xao động, thích lập đại công, không để ý Tiểu Khả Hãn cực lực khuyên can, ở sau lưng Khả Hãn điểm binh đến phạm. Tại chân núi Âm Sơn, hắn cũng không nghe lời ta khuyên bảo, còn lớn tiếng mắng chửi ta là người nhu nhược và quân bán nước.... Ai, ngay từ ban đầu, Đốt Phiên Bồ đã nghĩ đến, đây chỉ là một hồi chiến tranh lấy thất bại làm kết cục. Lúc trước nghe nói đại tướng quân bị triều đình triệu hồi Trường An, còn miễn cưỡng tâm tồn một tia may mắn. Không nghĩ tới...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau