PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 466 - Chương 470

Chương 466: Sóc Phương đại kế (2)

- A ha ha!

Tần Tiêu cười lớn:

- Tử Nghi, ngươi nhanh lên một chút truyền lệnh qua đó, đem bọn họ gọi trở lại.

Trong lòng Lưu Địch không khỏi âm thầm động dung: Nguyên lai, người của Đặc Chủng Doanh chỉ nghe chỉ lệnh của một mình Tần Tiêu. Nhớ lại khi xem bệnh cho Trương Nhân Nguyện, hắn đã từng hạ lệnh qua gọi những người đó trở lại, không nghĩ tới vẫn còn đang ở trên sa mạc...

Tần Tiêu đứng dậy, thỏa mãn chép miệng, vỗ vai Hoàng mập mạp nói rằng:

- Làm đồ ăn vị đạo không tệ. Bất quá, sau này không nên thường xuyên làm riêng như vậy. Ta cùng các tướng sĩ ăn chung nồi với nhau là được. Còn có, Mặc Y cô nương là người bị thương, có đồ ăn ngon đưa cho nàng trước đi.

- Ai, tiểu nhân biết rồi.

Hoàng mập mạp cười tủm tỉm duỗi lưng:

- Lúc buổi trưa, đã làm dược thiện cho Mặc Y cô nương ăn. Cũng là hầm một con gà, đến buổi tối mới ăn hết. Đại Tướng Quân bận rộn, tiểu nhân cáo từ.

Tần Tiêu hất tóc dài trên trán lên, cau mày thầm nghĩ: Tốt xấu gì cũng nên đi tắm... Mặc Y này, vẫn còn bị thương, đã chạy đi đâu rồi?

Lưu Địch tự mình đi tới bên cạn bàn, lấy ra một tấm da mỏng, ở trên bôi thuốc. Một bó ngân châm cũng được lấy ra, chuẩn bị thỏa đáng, mới ngồi ở đó chờ đợi Mặc Y trở lại.

Tần Tiêu tùy ý lật xem một chút văn án trên bàn đại soái, là Phạm Thức Đức thống kê tình huống thương vong một hồi chiến đấu vừa rồi. Người Đột Quyết năm nghìn người tập kích bất ngờ, hầu như là không hề lo lắng bị tiêu diệt toàn bộ. Di Niết mang theo một vạn năm nghìn mộc côn, mười đội binh mã chủ lực, tổn thất gần bảy thành. Bị giết chết một vạn người; ngay cả sau đó Khuyết Đặc Lặc mang đến ba vạn lang kỵ, cũng chết trận hơn một vạn người. Nhất là thời gian bị truy kích, bị trúng tên loạn cũng chết không ít. Tổng cộng lúc này đây chiến đấu, Đột Quyết tinh bộ bộ đội mộc côn, binh mã và lang kỵ sư, bị tiêu diệt hơn hai vạn người! Mà Đường quân tổn thất trong Hạ Lan Sơn hầu như là thương vong bằng không, chỉ có hơn trăm người bị thương nhẹ. Chết trận hơn mười người, trọng thương hơn mười người. Dù sao ở dưới tình hình chiến đấu như vậy, bao vây tiêu diệt và bị vây giết, khác nhau quá lớn! Trên chiến trường chính diện, Tả Uy Vệ lúc trước phái ra Lý Tự Nghiệp và Vạn Lôi thống lĩnh một vạn bộ binh, tổn thất tương đối nghiêm trọng một chút. Giảm quân số hơn ba nghìn người, hậu viên cùng kỵ, bộ binh thương vong còn không đến một nghìn; Trương Nhân Nguyện Hữu Uy Vệ tổng cộng phái ra một vạn năm nghìn người, giảm quân số khoảng năm nghìn.

Tổng cộng tràng chiến dịch này, bao gồm du kỵ tiên phong lúc trước, Sóc Phương quân tổng cộng tiêu diệt bộ đội tinh nhuệ Đột Quyết ba vạn người. Đường quân giảm quân số hơn một vạn người, nhưng trong đó còn có khoảng bốn ngàn người là trọng thương mà không phải là chết trận.

Đây thực sự là một hồi thắng lợi huy hoàng!

Khi Tần Tiêu đang xem đến hăng say, lại nghe được thanh âm của Mặc Y ở bên ngoài trướng:

- Đúng rồi, bên này, hướng nơi này mang qua, cẩn thận một chút.

Tần Tiêu trong lòng sinh nghi đang chuẩn bị đi ra xem sao, môn trướng đã bị nhấc lên, Mặc Y mặc một bộ trang phục người Hồ quen thuộc, đối với Tần Tiêu nghiêng người cười nói:

- Đại Tướng Quân đã tỉnh rồi sao? Mau tới đây tắm rửa!

Hướng về phía sau nàng nhìn một cái một cái, hai hỏa đầu quân đang khiên một bồn tắm lớn tiến đến. Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Ngươi vừa mới tỉnh lại, phải đi tìm người an bài tắm rửa cho ta?

Mặc Y mỉm cười, trên mặt so với lúc trước thụ thương đã có một tia đỏ ứng:

- Đúng rồi... Ngươi chính là ngủ ở trong phòng soái trướng, cũng vẫn có thể bị người ngửi thấy được huyết tinh và mồ hôi thối trên người...

- A? Ha ha!

Thấy Mặc Y bình yên vô sự, Tần Tiêu cuối cùng cũng là yên lòng, phát ra một trận cười lớn sang sảng. Kêu gọi hai hỏa đầu quân kia đem thùng gỗ khiêng đến sau trướng. Sau đó thì có một đám hỏa đầu quân mang theo bồn nước, đem bồn tắm đổ đến tràn đầy, tất cả đều là nước nóng nhiệt khí bốc lên.

Người rảnh rỗi rời khỏi. Tần Tiêu đối với người ở bên ngoài trướng căn dặn hai câu, bất cứ kẻ nào cũng không được quấy nhiễu. Vì vậy còn sai Mặc Y đi thay thuốc, chính mình nhảy vào trong bồn tắm, thư sướng không gì sánh được ngâm mình tắm rửa. Tuy rằng không so được với ở trong bể lớn thoải mái, nhưng là khiến Tần Tiêu toàn thân trên dưới đều trầm tĩnh lại. Tắm rửa thật sạch.

Sau khi sửa lại giáp trở lại trước trướng, Lưu Địch đã rời đi. Mặc Y một cánh tay đang giúp Tần Tiêu chỉnh lý giấy bút văn án trên bàn soái. Tần Tiêu đi ra phía trước cầm lấy tay nàng, vừa cười vừa nói:

- Mặc Y, nghỉ ngơi một chút. Cũng đều bị thương rồi, đừng làm việc này. Ngươi hiện tại đúng là nhân vật anh hùng, ta nào dám lại sai khiến ngươi như thế?

Mặc Y cười khanh khách:

- Ta đâu so được với Tần Đại Tướng Quân anh hùng, ngươi hiện tại đúng là Đại Đường Kim Giáp Chiến Thần nha! A, Trương đại soái phái sứ giả, đang ở ngoài trướng chờ đợi.

- A?

Tần Tiêu cầm lấy một tấm khăn mặt, đem tóc trên đầu lau khô rồi buộc lại. Cuối cùng cũng là khôi phục dáng vẻ lúc trước. Mặc Y thay hắn cầm đến kim khôi:

- Trên chiến trường tìm được, đã tìm thợ thủ công sửa chữa lại rồi.

Trong ánh mắt của Mặc Y tràn đầy ôn nhu và quyến luyến. Có thể đồng thời nhìn thấy Tần Tiêu ở trên chiến trường điên cuồng bá đạo cùng tuấn nhã uy nghi lúc hòa bình, Mặc Y cảm giác rất là thỏa mãn.

Tần Tiêu tiếp nhận mũ giáp đội lên, quay về phía Mặc Y cười ôn nhu:

- Ngươi nghỉ ngơi thêm một lát đi. Ta nên đến gặp Trương đại soái một lát.

Mặc Y gật đầu cười yếu ớt. Tần Tiêu đi nhanh bước ra khỏi soái trướng. Cùng với người mang tin tức kia nói chuyện hai câu, rồi để hắn dẫn đến đại doanh của Trương Nhân Nguyện.

Ở bên mặt trái của Tả Ủy Vệ doanh, đã thiết lập trướng trại của Hữu Uy Vệ. Tần Tiêu một đường đi qua đó, toàn bộ binh sĩ đều lộ ra nhãn thần tín nhiệm và ngưỡng mộ không gì sánh được với hắn. Còn có người từ xa xa đã hô lên "Kim Giáp Chiến Thần"!

Trương Nhân Nguyện thụ thương, cánh tay bó thuốc, cuốn một băng vải treo trên cổ, đang nồi ở trước thư án nhìn địa đồ. Tần Tiêu tiến đến, Trương Nhân Nguyện cao giọng cười to:

- Ha ha, Kim Giáp Chiến Thần của chúng ta đã đến, mau mời ngồi.

Tần Tiêu cũng cười ha ha:

- Đại soái cũng đừng trêu đùa ta, thương thế của đại soái tình hình thế nào rồi?

- A, một chút thương tích nhỏ mà thôi, không có chuyện gì.

Trương Nhân Nguyện gọi Tần Tiêu đến bên cạnh bàn soái ngồi xuống, chỉ vào địa đồ nói rằng:

- Vừa lúc có chút việc muốn tìm ngươi thương nghị, ngươi trước hãy nhìn một mảnh địa đồ này.

Tần Tiêu thoáng nhìn vài lần, chính là địa đồ hành quân do Đường Hưu Cảnh vẽ. Địa phương Trương Nhân Nguyện đang chỉ, chính là vùng Hạ Lan Sơn lưỡng quân đóng quân doanh trại hiện nay. Tần Tiêu nói rằng:

- Hai ngày trước, ta cũng một mực nghiên cứu địa đồ, một khối địa phương này địa hình không sai biệt lắm đều đã nhớ kỹ trong lòng. Đại soái có thiết kế cùng dự định gì không?

Chương 467: Sóc Phương đại kế (3)

Trương Nhân Nguyện khẽ nhíu mày, vuốt chòm râu dài nói rằng:

- Kỳ thực lão phu là muốn từ trên căn bản giải quyết một vấn đề. Đó chính là hơn mười năm qua, Đại Đường ta, bao gồm cả Đại Chu khi đối mặt với Đột Quyết đều vẫn bị vây tại cục diện bị động chịu đòn. Tần lão đệ ngươi xem qua địa đồ, có thiết tưởng gì tốt hay không?

Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Đại soái, xem ra chúng ta thật đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã a! Không nói dối gạt ngươi, ta mấy ngày nay cũng đang lo lắng vấn đề này! Hơn nữa, tham chiếu theo tiêu chí địa hình trên bản đồ, ta nghĩ, Đại Đường hoàn toàn có thể đem phòng tuyến đẩy về phía trước hơn ba trăm dặm, đem đại quân đồn trú đến phía Bắc Hoàng Hà!

- A? Ha ha ha!

Trương Nhân Nguyện thống khoái cười lớn:

- Tần lão đệ, chúng ta thật đúng là anh hùng sở kiến lược đồng a! Lão phu một mực suy nghĩ chuyện này. Không nghĩ tới ngươi đã đang tự hỏi, thực sự là quá tốt! Những năm gần đây, Đại Đường ta tại Tây Bắc khi đối mặt với Đột Quyết đều tại Linh Võ một đường trắng trợn bố binh, cự thủ phía Nam Hoàng Hà. Quân lực hao phí thập phần khổng lồ, rồi lại không thể ngăn chặn hữu hiệu người Đột Quyết. Tại vùng Linh Võ, trong vòng vài năm đã bị người Đột Quyết đánh hạ mấy lần, tổn thất cực kỳ thảm trọng. Truy cứu nguyên nhân của nó chính là không có được địa lợi. Nếu như đem phòng tuyến đẩy lên Hoàng Hà phía Bắc Hoàng Hà, vậy thì khác biệt rất lớn. Lão phu dự định tại Phong Châu phía Bắc Hoàng Hà đến vùng Âm Sơn, xây dựng ba tòa Đại Thành, tên là Thụ Hàng Thành, ở giữa lại xây một hai nghìn phong hoả đài. Mấy chỗ địa phương này, tất cả đều là hiểm yếu dễ thủ khó công. Có thể nói là yết hầu chặn đứng người Đột Quyết nam hạ! Cứ như vậy, lãnh thổ quốc gia Tây Bắc Đại Đường ta hướng về phía Bắc mở rộng hơn ba trăm dặm, lại thêm chế kỳ hiểm yếu phòng thủ, cũng tùy thời có thể tấn công, hoàn toàn hóa bị động thành chủ động. Một hành động này nếu như thành công, chính là chuyện lớn phúc trạch hậu thế nha!

- Ta hoàn toàn tán thành!

Tần Tiêu cười nói sang sảng:

- Vì đề phòng người Đột Quyết, Đại Đường ta tại vùng Tây Bắc có thể nói cật lực không thu được kết quả tốt, phí hết nhân lực, vật lực vô số, còn vẫn không có phương pháp hữu hiệu. Hôm nay một chiêu này biến bị động thành chủ động, thật sự là một biện pháp tốt. Truyện được copy tại

- Ừm!

Trương Nhân Nguyện vui mừng gật đầu:

- Cũng may mắn cho lần này Linh Võ đại thắng đem người Đột Quyết đánh cho đau nhức, lão phu mới dám làm ra suy nghĩ như vậy nha! Hôm nay Đặc Chủng Doanh liên tục hồi báo, nói Khuyết Đặc Lặc mang theo tàn quân đã tránh được Hoàng Hà trở lại Đột Quyết Mạc Bắc. Phía Bắc Hoàng Hà có một chỗ địa phương là Phất Vân Từ, người Đột Quyết mỗi lần tiến quân đều sẽ ở chỗ đó cầu xin Thiên Địa, lấy cầu thần phù hộ. Lão phu đã dự định để địa phương quỷ quái kia hủy thành bình địa, xây dựng lên Trung Thụ Hàng Thành, hung hăng đánh cho người Đột Quyết một bạt tai! Một Đông, Tây Thụ Hàng Thành khác, sẽ phân biệt ở Phong Châu và chân núi Âm Sơn, tả hữu cách xa nhau phân biệt hơn bốn trăm dặm. Ở giữa xây dựng phong hỏa đài. Chỉ cần người Đột Quyết dám đến, ba thành binh mã cũng đủ để chống đỡ.

- Ừm, rất tốt!

Tần Tiêu gật đầu nói rằng:

- Chỉ là, công trình lớn như vậy, phải thỉnh được triều đình đồng ý đi sao? Dù sao chuyện liên quan đến bố cục châu huyện cùng biên quan phòng ngự trọng đại.

- Không sai, đúng là phải thỉnh được triều đình đồng ý!

Trương Nhân Nguyện khẽ nhíu mày:

- Lão phu dự định, đem chiến báo Linh Võ đại thắng lần này cùng thỉnh cầu xây dựng Thụ Hàng Thành cùng dâng tấu lên. Chỉ mong hoàng đế thấy tin chiến thắng nhất thời hài lòng, có thể đồng ý thỉnh cầu của ta. Chỉ bất quá, hiện tại triều đình...Ai! Khó nói a!

Tần Tiêu suy tư một hồi, nói rằng:

- Ta nghĩ, ta có thể viết một phong thơ gửi cho Lý Long Cơ và Lý Trọng Tuấn. Thỉnh Thái Tử đứng ra điều đình, mặt khác lại mời ra Thái Bình công chúa và Tương Vương đến hợp thành việc này, có thể hi vọng sẽ lướn hơn một chút.

- Ha ha, tốt!

Trương Nhân Nguyện cười to:

- Ta đã nói mà, Tần lão đệ thực sự là phúc tướng của quân Sóc Phương ta! Có ngươi thúc đẩy sự tình, sẽ không có chuyện không làm được! Ngươi lập tức viết thư, ta phái người đem gửi qua đó.

Tần Tiêu cười cười, ngay tại chỗ cầm lấy bút mức viết xuống hai phong thư, thỉnh hai vị vương hầu hỗ trợ, sau đó đem phong thư dán lại, giao cho Trương Nhân Nguyện.

Trương Nhân Nguyện cười thỏa mãn, một tay vỗ lên vai của Tần Tiêu:

- Tần lão đệ, lão phu có thể có hảo huynh đệ như ngươi hỗ trợ, Đại Đường có hảo tướng quân như ngươi vậy, thực sự là được thượng thiên ban ân a!

Sau tháng tư, thời gian đã là giữa hè. Trên đại sa mạc, cũng có quán mộc lục ảnh, thảo trường ưng phi.

Ngày hôm nay là một ngày không tệ. Khí trời rất mát mẻ. Mặt trời nóng rực trốn vào trong mây, khí hậu làm người ta vui sướng. Lúc chạng vạng, phía tây bị mặt trời chiều phủ lên một tầng quang mang vàng đỏ, gió Nam nổi lên, đưa tới khí tức vùng Trung Nguyên ôn hòa quen thuộc.

Tần Tiêu chủ trì đại quân Tả Uy Vệ huấn luyện một ngày đêm, lúc này cuối cùng cũng là không rãnh, cung tiễn trên lưng, cưỡi ngựa, bắt đầu hưởng thụ thời gian săn thú thích ý nhất trong ngày.

Trong quân sinh hoạt qua phong phú nhất, cũng là buồn chán nhất. Hiện tại tiêu khiển duy nhất của Tần Tiêu chính là săn thú. Cưỡi đạm kim mã bị thương đã khỏi, săn đuổi dã thỏ linh dương, có lúc còn có thể gặp gỡ một hai đầu dã lang hung ác. Kéo cung tròn đầy một tiễn bắn xuống, buổi tối là có thể cùng mấy người Mặc Y, Quách Tử Nghi hưởng thụ một bữa cơm hoàn mỹ rồi. Hoàng mập mạp tay nghề không phải bàn cãi, đồ vật tùy tiện như vậy đến trên tay hắn cũng có thể làm ra tư vị rất ngon. Huống chi là món ăn thôn quê như thế này. Một tháng trước, dưới sự chăm sóc cẩn thận tỉ mỉ của quân y Lưu Địch, một Mặc Y hoàn hoàn chỉnh chỉnh lại xuất hiện ở trước mắt Tần Tiêu, tựa hồ so với lúc trước không có bất cứ điều gì khác biệt. Duy nhất có điểm khác biệt, chính là Mặc Y không cần ở trong lều trướng dấu đầu lộ đuôi, mà là nghênh ngang làm bạn ở bên cạnh của Tần Tiêu. Ở trên chiến trường có thể có biểu hiện như vậy, nàng đã đạt được sự tán thành của toàn bộ tướng lĩnh và binh sĩ, để nàng trở thành đồng bọn, thập phần tôn trọng.

Ngày hôm nay Mặc Y cũng không ngoại lệ cưỡi lên tuyết hoa mã cùng Tần Tiêu đi ra, không nhanh không chậm đi theo phía sau hắn. Hai người khác chính là Quách Tử Nghi và Hình Trường Phong cũng đều tự đeo trên lưng một cây cung.

Tần Tiêu mắt sắc, liếc mắt một cái nhìn thấy con thỏ rừng trong bụi cỏ phía trước, vỗ ngựa tiến lên, kéo cung cài tên. Tiếng cung tiễn vang lên, nhất thời đem một con thỏ rừng bắn xuyên thủng trên mặt đất. Tần Tiêu phóng ngựa đi qua, khom lưng nhăt lên một cái, hướng tới ba người phía sau xua tay:

- Uy, buổi tối có bữa ăn ngon rồi!

Mặc Y khóe môi nhếch lên dáng tươi cười nhàn nhạt:

- Tròn một trăm con.

Chương 468: Ẩm mã Hoàng Hà (1)

Hình Trường Phong mỉm cười:

- Mặc Y muội tử cư nhiên nhớ kỹ rõ ràng như vậy? Cảm tình Đại Tướng Quân làm mỗi một việc, ngươi đều ghi nhớ ở trong lòng a.

Trên mặt Mặc Y hơi ửng hồng lên một chút:

- Ngươi đừng nói bậy... Là bản thân Đại Tướng Quân nói chứ. Hiện tại bỏ đi, hài tử của Đại Tướng Quân cũng sắp sinh ra. Hắn nói muốn đánh một trăm con thỏ rừng. Lấy da của bọn chúng làm áo da cho bọn nhỏ, tương lai làm lễ gặp mặt. Hiện tại không phải vừa vặn, một trăm con.

Ba người thúc ngựa đuổi kịp Tần Tiêu, Quách Tử Nghi lấy ra một cái túi đem thỏ rừng cất vào trong, liếc mắt nhìn một cái vui mừng nói: nguồn TruyenFull.vn

- Con thỏ này thật đúng là béo, ai nha, nếu có thể có lang, hay hồ ly gì đó thì tốt rồi, lấy da của bọn chúng đến cho các sư nương làm thêm vào món khăn quàng cổ và áo choàng, cho đám sư đệ sư muội làm tã lót. Trời có tuyết rơi rất là lạnh, mặc ở trên người, lót ở trên giường sẽ ấm áp hơn nhiều nha!

Tần Tiêu cười ha hả, trước mắt phảng phất như nhìn thấy tình cảnh người một nhà tụ tập, quây quần cùng một chỗ cùng hưởng niềm vui cha con đoàn tụ, không khỏi khẽ thở dài một hơi nói rằng:

- Trương đại soái thỉnh cầu ở phía Bắc xây dựng Thụ Hàng Thành thượng biểu đã gửi đi từ tháng tư, theo lý cũng nên có thư hồi âm rồi. Không biết kết quả thế nào.... Nếu là triều đình còn một mặt muốn quân Sóc Phương canh giữ ở Linh Võ, chúng ta đây thật sự còn không biết tới bao giờ mới có thể trở về.

Quách Tử Nghi nói tiếp:

- Ta đúng là lo lắng. Vạn nhất Vi Hậu và Võ Tam Tư những người đó lo lắng Trương đại soái và Đại Tướng Quân công lao rất cao sẽ tạo thành uy hiếp cho bọn hắn. Từ đó làm khó dễ thì sẽ không dễ làm rồi.

- Không thể như vậy sao!

Tần Tiêu hư kéo dây cung một cái, có chút phiền muộn nhíu mày trầm tư nói:

- Kỳ thực các triều đại tới nay, Trung Nguyên đại quốc ta thường thường đều là nội loạn ầm ĩ, mới bị ngoại bang thừa cơ xâm lấn. Thời gian Tấn triều, ngũ hồ loạn hoa, không phải là bởi vì thời kỳ tam quốc trăm năm phân loạn, Trung Nguyên tự mình đánh tới nguyên khí đại thương sao? Hiện tại tuy rằng là thái bình thịnh thế, nhưng lại đang tranh môn phiệt đấu tới lợi hại.

- Trong triều yêu nhân tác loạn, nếu không phải như vậy, Đột Quyết, Thổ Phiên đám man di kia nào sẽ có thể kiêu ngạo như thế? Đổi lại là hơn mười năm trước thời kỳ Thái Tông, đó là đại khí hào hùng cỡ nào, tiến quân mãnh liệt phía bắc, Lý Tĩnh bắt Đột Quyết nha trướng... Kỳ thực lấy quốc lực, quân lực của Đại Đường hiện tại cũng không phải làm không được. Then chốt chính là, trên triều đình của chúng ta người một nhà không chịu thua kém, không nên đấu tranh nội bộ, chỉ lo bản thân, vì lợi ích trước mắt.

Bốn người cưỡi ngựa mà đi, vừa đi vừa trò chuyện, dần dần rời khỏi quân doanh xa hơn một chút. Quay đầu lại nhìn, đại doanh Tả Uy Vệ cũng đã nhìn không rõ lắm.

Sắc trời dần tối, Tần Tiêu ghìm cương giữ ngựa lại hỏi Quách Tử Nghi:

- Có bao nhiêu thu hoạch?

- Bốn con thỏ, một con hoẵng.

- Đi thôi, trở về đi!

Tần Tiêu quay đầu ngựa lại, bốn người cùng nhau hướng doanh trại trở về.

Quách Tử Nghi nói rằng:

- Ba tháng này qua đi, người Đột Quyết cư nhiên không có nửa điểm tin tức. Sẽ không phải là bị đánh cho tàn phế, nhất thời không thở nổi?

- Không dễ dàng đánh cho tàn phế như vậy đi!

Tần Tiêu nhếch khóe miệng, đạm nhiên nói rằng:

- Trong ngực người Đột Quyết, đều là dã tính và liều mạng, cùng lang sói như nhau. Coi như là thụ thương, cũng sẽ không buông tha bác đấu. Hơn nữa Đột Quyết Hãn Quốc quân lực không tầm thường, dưới tay Mặc Xuyết ít nói cũng còn có hơn mười vạn đại quân tinh nhuệ. Ta phỏng chừng, bọn họ đang chuẩn bị một ít động tác lớn.

Hình Trường Phong vội hỏi:

- Có muốn ta dẫn các huynh đệ đến phía Bắc Hoàng Hà thám thính tin tức không?

- Trước hết cứ thong thả đi đã, chờ tin tức của triều đình đến rồi lại nói.

Tần Tiêu nói rằng:

- Từ nơi này đến Hoàng Hà thì có ba trăm dặm, sau khi qua sông còn phải đi qua Âm Sơn mới tiện để thám thính tin tức. Đường xá qua lại quá mức xa xôi, các huynh đệ tin tức không dễ truyền qua. Hơn nữa, nếu như triều đình không đồng ý ở phía Bắc xây dựng Thụ Hàng Thành, chúng ta đây cũng chỉ đành uất ức canh giữ ở Linh Võ, không cần làm đại sự gì cả.

Đúng lúc này, tiền phương một con ngựa đạp bụi mù chạy tới, khi lại gần mới nhìn rõ, là Tả Uy Vệ Trường Sử Phạm Thức Đức. Phạm Thức Đức vẻ mặt vui mừng, hướng phía Tần Tiêu ôm quyền nói:

- Chúc mừng Đại Tướng Quân, chúc mừng Đại Tướng Quân! Triều đình đã hạ chỉ đến!

- Tốt, rốt cục đã đến!

Tần Tiêu vui mừng nói:

- Phạm tiên sinh cũng biết, ý chỉ là thế nào chứ?

Phạm Thức Đức vội nói:

- Tuy rằng lão hủ không có thấy được thánh chỉ, nhưng từ trong khẩu khí của Trương đại soái cùng thiên sử có thể nghe ra được, hẳn là chuyện tốt.

- Được trở lại thôi!

Tần Tiêu vỗ ngựa, hướng về phía trước chạy vội đi, thẳng đến đại doanh quân trại, sau đó chạy đến trong trại lớn của Hữu Uy Vệ Trương Nhân Nguyện.

Trong trướng trung quân, Trương Nhân Nguyện đang ngồi ngay ở chỗ đó chờ đợi Tần Tiêu, ở bên cạnh chính là mấy thái giám và Thiên Ngưu Vệ. Trương Nhân Nguyện thương thế ở xương tay cũng đã hồi phục không sai biệt lắm. Tuy rằng còn không thể dùng ra lực đạo rất lớn, nhưng cũng là không có gì trở ngại. Vui mừng tiếp đón Tần Tiêu, và nói với hắn rằng:

- Tần lão đệ, đang chờ ngươi đến cùng ta tiếp chỉ. Quý sứ, mời tuyên chỉ đi sao!

Tần Tiêu và Trương Nhân Nguyện quỳ gối tiếp chỉ, thái giám chưởng chỉ tuyên đọc nói:

- Ái khanh Trương Nhân Nguyện và Tần Tiêu, xuất quân đại phá Đột Quyết, tấu lên Linh Võ đại thắng, trẫm trong lòng rất an ủi! Đặc biệt ra lệnh khen thưởng như sau: Trương Nhân Nguyện, thụ hàm Binh Bộ Thượng Thư, cùng Trung Thư Môn Hạ Bình Chương Sự, phong Hàn Quốc Công; Tần Tiêu thụ Binh Bộ Thị Lang, gia phong thực ấp ba trăm hộ.

- Hi vọng nhị vị ái khanh trảm nhiều đầu của địch nhân, vì nước lập công, dương quân uy của Đại Đường ta ở biên Sóc. Phàm Sóc Phương quân từ Thất phẩm làm quan trật, gia tăng nửa năm bổng lộc. Các tướng sĩ khác, thêm hai tháng hướng ngân. Ngoài ra, Trương ái khanh có tấu một chuyện ở phía Bắc xây dựng Thụ Hàng Thành. Trẫm vẫn luôn suy nghĩ mãi, cho rằng đây là cử chỉ công tại đương đại, lợi tại thiên thu, nhất nhất chuẩn tấu.

- Cũng ban thưởng Trương ái khanh thượng phương bảo kiếm và đặc giác lệnh phù. Phàm là Đại Đường Lũng Hữu châu huyện ta, đều có thể khu sử hành lệnh, cung cấp lao dịch, vật tư và quân nhu. Có người trái lệnh giống như kháng chỉ, có thể tiền trảm hậu tấu. Khâm thử!

Trương Nhân Nguyện và Tần Tiêu đều vui mừng quá đỗi, không nghĩ tới Lý Hiển luôn luôn nhu nhược hồ đồ, lần này cư nhiên anh minh quả đoán như vậy, hoàn toàn đồng ý thỉnh cầu của Trương Nhân Nguyện, còn mở ra một cánh cửa thuận tiện lớn!

Về phần những danh hiệu hư vinh gì đó kia, Tần Tiêu chẳng hề để ý. Trương Nhân Nguyện được thụ hàm Binh Bộ Thượng Thư, cùng Trung Thư Môn Hạ Bình Chương Sự, nói cách khác, chỉ cần trở lại triều, đó chính là Binh Bộ Thượng Thư và tể tướng.

Chương 469: Ẩm mã Hoàng Hà (2)

Chính mình đây, khôi phục danh hiệu Binh Bộ Thị Lang trở lại Tam Tỉnh Lục Bộ; thêm một ít thực ấp, chỉ có thể xem như vì hậu thế mưu đồ một chút phúc lợi. Lại thêm lúc trước một trăm hộ thực ấp, chính mình hiện tại đã là hầu tước thực ấp bốn trăm đại hộ rồi.

Tiễn đưa sứ giả, Tần Tiêu và Trương Nhân Nguyện hai người nhịn không được một trận thư sướng cười lớn. Tần Tiêu nói rằng:

- Đại soái, thực không dám đấu diếm, mấy ngày nay tới giờ, thời gian càng lâu dài, trong lòng ta càng thầm nhủ, chuyện này sợ rằng sẽ không được phê chuẩn. Không nghĩ tới, hoàng đế bệ hạ lần này cư nhiên anh minh thần võ như vậy, ha ha. Sau khi bệ hạ đăng cơ, trừ đại xá thiên hạ làm được vài lần. Còn không có làm ra thành tích gì đặc sắc. Duy chỉ lần này xây dựng Thụ Hàng Thành ở phía Bắc, cũng coi như bệ hạ có thể ở trên sử sách lưu lại một bút công lao sự nghiệp!

Trương Nhân Nguyện gật đầu nói:

- Đúng vậy! Việc này không nên chậm trễ, ngươi và ta đến thương nghị một chút, xem cụ thể nên làm cái gì bây giờ. Đầu tiên chính là muốn biết rõ hướng đi của người Đột Quyết, bảo đảm thời gian xây công sự không bị đến công kích, công sự tiến hành cẩn thận chắc chắn xuống. Tần lão đệ, chuyện kém cỏi này, nào có phải tính của ngươi!

- Đại soái yên tâm đi!

Tần Tiêu vỗ ngực nói:

- Tả Uy Vệ mấy ngày nay thao luyện tĩnh dưỡng xuống, có thể nói là binh hùng tướng mạnh, chính là thời gian dụng võ. Ta mang binh qua sông, đi trước mở đường, trinh sát tuần hành Hà Bắc, bảo đảm trong lúc xây công sự tuyệt đối không thể xảy ra sai sót!

- Ừm, có những lời này của ngươi, lão phu giống như là được uống định tâm hoàn vậy, có thể yên tâm rồi.

Trương Nhân Nguyện trấn an cười nói:

- Ngươi ta hai người, một già một trẻ hiện tại phân công. Nhìn xuống địa đồ, chỗ này... Nặc Chân Thủy, nhìn thấy không? Tần lão đệ mang theo Tả Uy Vệ, làm một đội quân tiên phong của Sóc Phương tới lui tuần tra. Đóng quân tuần cảnh ở chỗ này. Người Đột Quyết muốn tới gây sự, nơi này tất là đường phải đi qua. Lấy uy vọng hiện tại của ngươi ở trong quân, cùng với lần trước lưu lại ấn tượng trong lòng người Đột Quyết, ta tin tưởng bọn chúng cũng không dám đến đây gây hấn. Lão phu sẽ dẫn theo Hữu Uy Vệ và dân phu lao dịch, ở trên phòng tuyến tám trăm dặm của Hoàng Hà, xây dựng Thụ Hàng Thành, dựng phong hỏa đài!

- Đi, cứ quyết định như vậy nhé!

Tần Tiêu kích một chưởng, cảm giác cả người xương cốt ngứa ngáy:

- Thật sự mà nói, ta đúng là muốn Khuyết Đặc Lặc kia trở lại khiêu khích một hồi, cùng ta hung hăng đánh một trận phân cao thấp.

Trương Nhân Nguyện cười ha ha:

- Tần lão đệ, năm xưa Khuyết Đặc Lặc đúng là được lưu truyền mơ hồ, thậm chí có người nói hắn là Kim Cương hạ phàm, ba đầu sáu tay. Không nghĩ tới vừa gặp phải lão đệ đã biến thành kẻ yếu nhược, sợ chết. Ha ha! Các ngươi đều còn trẻ, khẳng định còn có thể tương ngộ ở trên chiến trường. Chúng ta những lão gia hỏa xương cốt gầy yếu này, đúng là liều mạng cũng không qua được thanh niên nhân các ngươi!

- Ha ha, đại soái nếu là tuổi còn trẻ lại hai ba mươi tuổi, ta và Khuyết Đặc Lặc cộng vào nữa cũng không phải là đối thủ của ngươi!

Tần Tiêu tâm tình đã tốt lên, hung hăng vỗ mông ngựa Trương Nhân Nguyện một chút, sau đó nói rằng:

- Sau này, ta còn sai Hình Trường Phong dẫn đám huynh đệ kia đi ra ngoài, đến phía Bắc Âm Sơn thăm dò tin tức, nhìn xem người Đột Quyết rốt cuộc đang làm cái gì. Đại soái tự mình chuẩn bị. Ngày mai ta trước lãnh suất Tả Uy Vệ qua sông, đi đầu dọn dẹp mở đường. Gặp núi mở đường, gặp sông dựng cầu. Vì đại soái làm việc!

Trương Nhân Nguyện cười to một tiếng, vỗ một phát lên bả vai của Tần Tiêu:

- Lão đệ, ngươi cũng đừng có dát vàng lên mặt của ta nữa. Chính là năm ba Trương Nhân Nguyện tuổi còn trẻ hợp cùng một chỗ, cũng không nhất định có thể đánh lại được Tần Tiêu ngươi hiện tại. Hai chúng ta thương nghị quyết định như vậy đi. Ngày mai ngươi xuất phát trước, ta sẽ chuẩn bị một chút, thu thập một ít dân phu lao dịch ở các châu huyện phụ cận, sau đó, đại khái ba năm ngày là có thể xuất phát được. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tần Tiêu ra khỏi soái trướng, đi chưa được vài bước, thái giám tuyên chỉ kia đã đi tới trước mặt Tần Tiêu lạy dài thi lễ:

- Đại tướng quân, trước lúc rời đi, Sở Vương điện hạ để ta gửi tới ngài một câu.

- A?

Tần Tiêu nghi hoặc nói:

- Gửi lời gì vậy?

Thái giám kia vừa cười vừa nói:

- Sở Vương điện hạ nói chuyển cáo Tần đại tướng quân, nói bản vương đã làm cha, cũng đã làm cha nuôi. Một con trai nuôi, một con gái nuôi đều lấy tên tốt.

Tần Tiêu nhất thời trong lòng đại hỉ một trận, còn kém chút muốn nhảy lên, hướng phía trước bước nhanh đến, huy vũ nắm tay:

- Ai da! Sinh! Sinh rồi!

Đám người Mặc Y tiếp đón Tần Tiêu, thấy hắn mừng rỡ như điên liên tục hô "sinh rồi", đều hiểu được khẳng định là Lý Tiên Huệ và Thượng Quan Uyển Nhi đã sinh hạ hài nhi, đều tiến lên chúc mừng.

Tần Tiêu vui vẻ vô cùng nhảy lên hô lớn:

- Lão tử đã làm cha rồi! Mặc Y, mau, đem da thỏ và da sói ta bắt được đưa tới cho công tượng, để hắn làm thêm vài món áo choàng, khăn quàng cổ da của hài đồng, ha ha. Sau khi về nhà ta muốn đem đi làm lễ gặp mặt!

Mặc Y vui mừng gật đầu, lập tức đi ra ngoài. Hình Trường Phong và Quách Tử Nghi cùng Tần Tiêu cười to, chúc mừng nói:

- Chúc mừng đại tướng quân, may mắn có được nhi tử cùng thiên kim.

Tần Tiêu liên tục xoa xoa tay:

- Hận không thể hiện tại mọc đôi cánh bay trở về Giang Nam, ôm ấp nhi tử và nữ nhi của mình, điên cuồng hôn chúng một trận. Từ lúc rời khỏi Giang Nam đến bây giờ đều đã qua hơn nửa năm, nỗi nhớ nhà thật đúng là càng ngày càng tăng. Ai nha, nhi tử và nữ nhi bảo bối của ta, lúc nào mới học được gọi cha đây?

Vui mừng một trận, Tần Tiêu đem Hình Trường Phong kéo qua, đối với hắn nói rằng:

- Ý chỉ của hoàng đế đã truyền xuống, đồng ý ở phía Bắc xây dựng Thụ Hàng Thành. Ngày mai ta sẽ suất lĩnh Tả Uy Vệ tiến lên dọn dẹp mở đường. Ngươi mang theo các huynh đệ đi trước một bước tới thăm dò tin tức, bay qua Âm Sơn tìm hiểu rõ hướng đi của người Đột Quyết.

Hình Trường Phong chính sắc liền ôm quyền một cái:

- Đại tướng quân yên tâm. Cứ giao cho Trường Phong và các huynh đệ đi làm!

Tần Tiêu vỗ đầu vai của Hình Trường Phong:

- Trường Phong, kỳ thực lần này đại thắng Linh Võ, ngươi và các huynh đệ Đặc Chủng Doanh mới là đại công thần đáng được ghi công đầu. Nếu không phải có ngươi cung cấp tin tức chuẩn nhất về đại quân Đột Quyết, lại đem bọn chúng đâm thành chó mù mắt, trận đánh này khẳng định sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Sau khi trở lại triều, ta sẽ bẩm rõ với triều đình vì các ngươi thỉnh công, để các ngươi những vị anh hùng sau màn này, đạt được khen ngợi tương xứng.

Hình Trường Phong khẽ cười cười:

- Đại tướng quân, chúng ta những huynh đệ này đi theo đại tướng quân, cầu không phải hư danh lợi lộc, mà là một thực sự. Có nhận thêm khen ngợi hay không đều không quan trọng, có thể cùng với đại tướng quân đồng sinh cộng tử kề vai chiến đấu một hồi, đã là quang vinh, thù lao lớn nhất rồi. Trường Phong hiện tại đi làm chuẩn bị, sau đó sẽ dẫn theo các huynh đệ xuất phát.

Chương 470: Cuồng vọng lang ma (1)

Tần Tiêu vui mừng gật đầu, vươn một tay đến, Hình Trường Phong một chưởng nắm lấy:

- Hảo huynh đệ, khổ cực cho ngươi rồi! Bảo trọng!

Hình Trường Phong tràn đầy tự tin gật đầu nói rằng:

- Đại tướng quân yên tâm! Trường Phong đi đây!

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng của Hình Trường Phong, thắt lưng dắt danh kiếm Thuần Quân, trên lưng đeo một thanh trường đao đặc chủng. Hán tử này, hiện tại đã là đao kiếm song tuyệt, cả người hiệp khí nghiêm nghị, một đại giáo đầu Đặc Chủng Doanh hắn. Có hắn làm việc, Tần Tiêu thực sự là phóng một vạn tâm.

Quách Tử Nghi thay Tần Tiêu đổi một ly trà, vui mừng nói rằng:

- Đại tướng quân, triều đình rốt cục chuẩn rồi. Mấy ngày nay tới giờ, thực sự là chờ đủ uất ức! Các sư nương đều đã sinh a, cũng không biết là nhi tử lớn, hay là nữ nhi lớn. Ha hả, sau này trở lại, khẳng định đều đã có thể gọi cha, Tử Nghi cũng nhiều thêm một đôi hảo đệ muội.

Tần Tiêu ngồi xuống, uống một ngụm trà nói rằng:

- Tử Nghi, lần trước ngươi theo ta lên Tây Bắc, làm lỡ ngươi ứng thí võ cử, thực sự là tiếc nuối! Sang năm võ cử tỷ thí, nhất định phải cho ngươi tham gia, tốt xấu cũng phải đoạt Võ Trạng Nguyên trở lại. Thầy trò hai người chúng ta đều làm Võ Trạng Nguyên, nhiều khí phái nha!

Quách Tử Nghi cười hắc hắc:

- Nghe nói năm nay võ cử tất cả đều là làm giả hơi nước. Bộ binh không có Đường Hưu Cảnh, do người của Vi gia lo liệu, tẫn loạn điểm một ít môn sinh thân tín của chính mình danh liệt tam giáp. Hiện tại loại Võ Trạng Nguyên này cũng không xứng đáng nữa. Muốn làm thế nào, coi như thực tới danh về. Triều đình võ cử năm đó khôi phục bình thường, Tử Nghi phải đi thi, nhất định sẽ không để cho sư phụ thất vọng! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Sáng sớm ngày thứ hai, đại quân Tả Uy Vệ tập kết hoàn tất, lều trại dựng lên, hướng tới đại sa mạc ở phía Bắc thẳng tiến.

Soái kỳ

Mặt trời đỏ rực mọc lên cao, cát vàng bay mù mịt, hơn ba vạn tướng sĩ kinh nghiệm sa trường khảo nghiệm, hoàn toàn không sợ rất nhanh hướng phỉa Hoàng Hà đi nhanh đến. Hình Trường Phong liên tục phái người hồi báo quân tình hơn nữa thám báo tìm hiểu tin tức, cả đại sa mạc đến ven bờ Hoàng Hà ngay cả cái bóng của một người Đột Quyết cũng không có. Ngay cả một đường thông suốt đến bên bờ Hoàng Hà, thấy nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn chảy xiết.

Tần Tiêu mang theo Lý Hướng Đạo, tìm mấy chỗ địa thế thích hợp, hạ lệnh đắp lên tám cái cầu nổi lớn. Các tướng sĩ Tả Uy Vệ nhiệt tình tận trời, lập tức động thủ chuẩn bị. Mấy vạn người cùng nhau thúc đẩy, Hoàng Hà nam ngạn một bộ cảnh tượng khí thế ngất trời.

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa, trông về phía Bắc bờ sông xa xa. Gió sông lành lạnh thổ đến, một cổ cảm giác hào hùng nổi lên trong đầu.

Ngày hôm qua đạp phá Hạ Lan Sơn, hôm nay huy binh ẩm mã Hoàng Hà. Nam nhân có thể sống đến mức này, coi như là không uổng công cuộc đời này. Trong triều những vương công, đại thần này, thực nên đến loại địa phương như vậy để xem. Chỉ có tận mắt đến biên cương thấy được các tướng sĩ nhiệt huyết và vất vả cực nhọc, các ngươi mới sẽ minh bạch, quân nhân mới là lương đống của quốc gia!

Từng đợt tiếng hò hét vang lên, ba vạn hảo nam nhi dưới nước sông Hoàng Hà cuộn trào mãnh liệt, Quỷ Phủ Thần Công dựng lên tám cây cầu nổi lớn.

Đại Đường đại kế tây bắc quân sự có ý nghĩa chiến lược, phía Bắc xây dựng Thụ Hàng Thành đi ra một bước đầu tiên!

Tám cây cầu nổi lớn, bắt ngang qua vài dặm. Trong lúc nhất thời, mấy vạn nhân mã cùng nhau qua sông. Hoàng Hà chạy chồm, người hô ngựa hý, gió đông nổi lên, tiếng kèn lệnh rõ ràng.

Tần Tiêu khiển ngựa qua sông, đứng ở bắc ngạn nhìn đại quân chỉnh tề qua sông.

Nước sông Hoàng Hà chạy chồm, tại thời đại này còn chưa có chuyện ô nhiễm gì cả.

Hiện tại giữa lúc nước lũ lên, cuộn trào mãnh liệt gào rít giận dữ như vậy, nói không chừng là có thể ở trong hạ du đê ngạn mỏng yếu gây ra hồng thủy lũ lụt.

Hiện tại thời tiết này, Hoàng Hà tràn lan đúng là chuyện đã nhìn quen. Thế nhưng cũng chỉ muốn đội quân đi qua đây, sẽ không có thời gian bãi bình. Trên Hoàng Hà cuồng phóng như vậy, trong vòng vài ngày ngắn ngủi cũng trống rỗng dựng lên tám cây cầu nổi. Nhân định thắng thiên nha!

Kỵ binh đi đầu qua sông, ngay ở bắc ngạn tập kết xong trận hình, bắt đầu dò xét, do Lý Tự Nghiệp và Vạn Lôi tiếp tục phụ trách bộ đội và đồ quân nhu hậu viện qua sông.

Tần Tiêu tự mình suất lĩnh kỵ binh, ở ven bờ sông xây dựng trạm canh gác, đề phòng người Đột Quyết tập kích bất ngờ.

Tần Tiêu đứng ở trên cao mà nhìn, phía Bắc Hoàng Hà một mảnh địa phương này địa thế phức tạp, trừ chỗ hiểm yếu qua sông và sơn xuyên tuấn địa, đa phần là một mảnh thảo nguyên bình địa nhìn không thấy bờ bến. Thật đúng là một địa phương tốt để chăn thả ngựa. Phía Nam Âm Sơn, từ trước người Đột Quyết thích đến nơi đây chăn thả ngựa.

Thời tiết như hiện nay chính là thời gian bọn họ đem trâu cừu ngựa nuôi được béo tốt.

Tần Tiêu lưu lại phó tướng dẫn một chi kỵ binh tiếp tục dò xét ở đây, tự mình dẫn theo một đội nhân mã, nhằm phía Đông mà đi. Hắn muốn tự mình nhìn một chút, xem có phải là thật sự có người Đột Quyết thả ngựa ở đây hay không?

Thâm nhập Đông Bắc chi địa ước chừng hơn bốn mươi dặm, quả nhiên thấy một mảnh đồng cỏ xanh mượt phì nhiêu. Một đám lớn trâu cừu ngựa đang chăn thả ở chỗ này. Dưới tay Tần Tiêu dẫn theo hai nghìn kỵ binh, đem thảo nguyên dẫm đến chấn động rung chuyển, kinh sợ đến những mục dân Đột Quyết kia vội vàng dẫn ngựa chạy trở về, ngay cả lều trướng cũng đều chưa kịp thu thập.

Tần Tiêu nhìn những người này cười lạnh từng hồi, trong lòng âm thầm suy nghĩ: Ta mới chỉ là đi qua xem sao, đã đem các ngươi dọa thành bộ dáng như vậy. Quân đội Đột Quyết các ngươi đem bách tính Đại Đường ta trở thành trâu cừu để xâm lược thì làm thế nào? Ngày hôm nay đến không có ý tứ khác, phía Nam Âm Sơn từ nay về sau là địa bàn của Tần Tiêu ta quản hạt, là nơi Đại Đường quản chế. Người Đột Quyết? Trái lại chạy trở về Mạc Bắc đi! Không phục, điểm khởi binh mã, lấy thực lực để chứng minh!

Phạm Thức Đức đi cùng, hơi có chút lo lắng nói rằng:

- Đại tướng quân, quân ta thế đơn lực bạc, nếu là lúc này có một chi đại quân Đột Quyết kéo tới, thì phải làm thế nào cho phải?

- Đại quân là khẳng định không có, tối đa là du kỵ hộ mục nhỏ mà thôi.

Tần Tiêu nhìn bách tính Đột Quyết hốt hoảng chạy trốn phía xa, lạnh lùng nghiêm nghị cười nói:

- Đột Quyết Mặc Xuyết, dẫn đại quân đi bình định Đột Kỵ Thi (bộ lạc tây Đột Quyết), đã xuất phát hơn một tháng rồi. Đây là tin tức Trường Phong ngày hôm qua nửa đêm phái người truyền đến. Xem ra lúc này đây, Mặc Xuyết chuẩn bị hoàn toàn dẹp yên nội loạn, sau đó mới cùng Đại Đường ta đại chiến một hồi. Tốt, ta cầu còn không được! Những bách tính này, ngày hôm nay ta sẽ nhân đạo một chút mà buông tha cho bọn họ, để cho bọn họ về nước báo tin. Nói Đại Đường ta đã vượt qua Hoàng Hà, đang chờ đợi Mặc Xuyết hắn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau