PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 461 - Chương 465

Chương 461: Quyết đấu đỉnh phong (5)

Quách Tử Nghi vô số lần muốn lao ra đi giúp Tần Tiêu, nhưng nhớ tới Tần Tiêu đã hạ đạt tử lệnh "Nửa bước không được rời khỏi đại soái", không thể làm gì khác hơn là cứng rắn nhẫn nhịn xuống.

Soái kỳ là không thể rời khỏi chiến trận, Trương Nhân Nguyện cho dù không thể chiến đấu, cũng cắn răng chỉ huy tác chiến.

Tần Tiêu suất lĩnh hậu bộ, cùng viện quân của Đột Quyết chém giết. Nguyên bản một hồi chiến đấu bao vây tiêu diệt, biến thành tao ngộ chiến thế lực ngang nhau.

Mấy người Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi và Trình Bá Hiến đều dẫn tướng sĩ dưới trướng cùng binh sĩ Đột Quyết chiến thành một đoàn.

Tiếng trống lôi đình, chiến giác leng keng, mây đen tế nguyệt, cuồng phong nổi lên bốn phía.

Đại sa mạc mênh mông, lại một lần nữa biến thành Địa Ngục nhân gian, Tu La Đạo tràng. Tứ chi, đầu người bị đứt đoạn, chiến mã bị đá thành cầu thịt rơi loạn khắp nơi. Tiên huyết bắn ra, óc não trào lên, tiến hành lễ rửa tội máu tanh cho mỗi người còn sống!

Tần Tiêu nộ rút trường đao, rống lớn một tiếng, chém xuống một đầu ngựa và người Đột Quyết. Bên người xác chết chất đống như núi! Khuyết Đặc Lặc hai mắt đỏ bừng. Loan đao trong tay tựa như Âm thi phù đòi mạng, đem sinh mệnh của một binh sĩ quân Đường tuyên cáo hồi kết.

Tần Tiêu phi khoái liếc mắt nhìn cây đuốc trong trận một cái, thấy được Khuyết Đặc Lặc, lớn tiếng rống to một tiếng, phi thân nhảy lên, nhắm thẳng phía hắn vọt tới.

Khuyết Đặc Lặc cảm giác một cổ áp lực khiến kẻ khác hít thở không thông đập vào mặt mà đến, ngửa đầu vừa nhìn một cái. Trong trời đêm tối đen như mực, một người trên thân dưới ánh lửa chiếu ra kim quang, đang hướng phía mình đánh tới.

Khuyết Đặc Lặc trong lòng cả kinh, ngay tại chỗ lộn người một cái tránh thoạt một kích của Tần Tiêu. Bản thân còn chưa kịp đứng vững, đã quay đầu lại một đao chém tới. Tần Tiêu đã nhảy lên một cái, hai tay nắm đao chém xuống phía dưới.

Khuyết Đặc Lặc cắn chặt răng một cái, cầm đao nghênh đón, bất đắc dĩ thân hình chưa ổn định, đã bị Tần Tiêu ngăn chặn, chỉ đành phải lảo đảo lui về phía sau. Tần Tiêu hét lớn một tiếng, đem lực đạo trong tay càng gia tăng lớn lên. Khuyết Đặc Lặc không dám chậm trễ, một tay kia cũng chống đỡ loan đao ở trên lưng của mình, ra sức đứng vững. Sống dao hơi cùn kia, cư nhiên cũng cứ như vậy có thể đem tay của mình cắt rách, tiên huyết chảy ròng ròng!

Tần Tiêu nghĩ đến Khuyết Đặc Lặc giết chết mấy vạn tướng sĩ bách tính Linh Vũ huyện, trong lòng đã là một cổ lửa giận tận trời, hận không thể lập tức đem hắn cắt xé thành đống thịt vụn. Lúc này sử xuất lực đạo toàn thân, muốn đem Khuyết Đặc Lặc áp ngã xuống đất!

Khuyết Đặc Lặc cảm giác có chút không ổn, tướng quân người Hán này, khí thế và lực đạo thật mạnh! Dưới khoảng cách như vậy, cư nhiên có thể một đao đem lực đạo của Tần Tiêu phá giải, sau đó một đao phi khoái tuyệt luân hướng tới trước mặt Tần Tiêu cắt tới!

Trong lòng Tần Tiêu thản nhiên như núi, co rụt đầu vai lại, nắm giữ trường đao không đợi lực đạo suy kiệt, đã nhắm thẳng cổ của Khuyết Đặc Lặc cắt tới!

Trong thời khắc điện quang hỏa thạch, hai người đều tự kinh hãi kêu một tiếng rồi phân tách ra. Tần Tiêu nhìn đầu đao của chính mình mặt trên có mắc một bên khuyên tai của Khuyết Đặc Lặc, mà khôi giáp đầu sư tử của hắn cũng đã bị đối phương lột bỏ.

Tần Tiêu vung đao lên, đem vòng tai ném đi thật xa, lại kéo khôi giáp của mình ném sang bên cạnh:

- Đến a, tiểu súc sinh!

Khuyết Đặc Lặc cũng cảm giác bên tai một trận đau nhức, lấy tay sờ một cái, cư nhiên đã bị xé vỡ ra. Tiên huyết chảy ròng ròng, không khỏi cũng là một trận giận dữ trong lòng:

- Ta muốn giết ngươi!

Hai người lại giết thành một đoàn như vậy, trong vòng phương viên một trượng, đao quang kiếm ảnh, không người nào dám tới gần. Binh sĩ tiên phong tay nắm soái kỳ, do dự chạy xung quanh hai bên. Hạch tâm của cả chiến trường đều đã dời đến nơi này.

Trên đại chiến trường rộng hơn vài dặm, quân Đường và người Đột Quyết chiến đấu, thế lực ngang nhau. Người Đột Quyết nguyên bản sĩ khí hạ thấp, bởi vì Khuyết Đặc Lặc đến mà sĩ khí đại chấn; đồng dạng quân Đường bị Khuyết Đặc Lặc đánh cho có chút mờ mắt, cũng bởi vì Tần Tiêu phi ngựa gấp rút tiếp viện, mà nhận được cổ vũ gấp bội.

Quân Đường và người Đột Quyết giống như là hai con cự thú đồng thời phát điên lên, không để ý chính mình thương vong muốn đẩy đối phương vào chỗ chết, bắt đầu cắn xé và chém giết gần như điên cuồng!

Tần Tiêu và Khuyết Đặc Lặc, trong lòng hai người đều phẫn nộ, hận không thể đem đối phương xé thành mảnh nhỏ. Đòn sát thủ gì cũng đều sử dụng ra. Chỉ thấy hai người đao quang um tùm, Hỏa Tinh bắn ra bốn phía, nhãn thần hơi nhìn vào đám người đều không nhìn thấy rõ được trong đống bụi mù kia, hai người đang làm cái gì. Chỉ có nghe được tiếng binh đao tương tiếp, ngăn chặn lẫn nhau không ngừng phát ra.

Mái tóc của Tần Tiêu cũng không biết từ lúc nào xõa lả tả xuống. Tóc tai bù xù tựa như Ma thần, trong ánh mắt lệ khí đại thịnh, điên cuồng hét lên lại đem Khuyết Đặc Lặc ngăn chặn.

Con mắt tam giác của Khuyết Đặc Lặc cũng trợn trừng tròn lên, cố lấy khí lực cả người như một đầu hùng sư thảo nguyên phát ra tiếng tê rống thật lớn. Sống chết không chịu lui về phía sau, đùi phải hướng tử mệnh phía sau dẫm một cái, đem thân thể định trụ. Dùi trái hướng tới bên hông của Tần Tiêu khóa lại. Tần Tiêu cũng giống như cá chết lưới rách hạ thấp người một cái tại chỗ. Chân đảo qua đá ra ở giữa mắt cá chân của Khuyết Đặc Lặc.

Một bên đầu gối của Khuyết Đặc Lặc cũng đá lên bắp đùi của Tần Tiêu, hai người đồng thời ầm ầm ngã xuống đất. Đao trong tay cũng đều rơi lả tả đến một bên.

Khuyết Đặc Lặc bất chấp mắt cá chân đau nhức, liếc mắt nhìn soái kỳ bên cạnh Tần Tiêu, ngay tại chỗ dùng một chiêu lý ngư đả đỉnh lộn mình, bay lên trời, đem tên Đường quân cầm soái kỳ kia cả người lẫn kỳ đều bị đá bay ra. Một kỵ bịnh khác lại lập tức chạy đến bên cạnh, ném cho hắn ngân thương. Đảo mắt vừa nhìn Tần Tiêu một cái, cũng đã cưỡi lên ngựa, trên tay nắm Phượng Sí Lưu Kim Thang, đang nhắm phía mình đánh tới.

Mắt cá chân của Khuyết Đặc Lặc bị đá đến trọng thương, nhưng lúc này lên ngựa coi như là bù đắp chỗ thiếu hụt. Đầy ngực oán giận lại hướng phía Tần Tiêu xung phong liều chết qua đây. Cùng lúc đó, Tần Tiêu đem tướng kỳ rơi trên mặt đất, kỵ binh cầm cơ kia cũng đã bị loạn mã giẫm chết. Thật vất vả mới có một úy tướng đem soái kỳ nhặt lên, lại bị loạn tiễn bắn đến thủng cả ngực. Gắt gao ôm lấy soái kỳ không chịu ngã xuống. Trong miệng tiên huyết chảy dài. Mấy thiết vệ kỵ của Đột Quyết Di Niết Khả Hãn cũng nhân cơ hội hướng phía Tần Tiêu giết qua, muốn vì Di Niết mà báo thù.

Trương Nhân Nguyện ở bên trận liên thanh hét lớn lên:

- Chúng kiêu tướng trung hậu, mau chóng đi tới hỗ trợ cho Tần tướng quân! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Quách Tử Nghi cắn chặt hàm răng một cái, muốn lao ra. Nhưng lại nghĩ đến quân lệnh của Tần Tiêu, chỉ đành phải oán hận nhẫn nhịn xuống.

Chương 462: Quyết đấu đỉnh phong (6)

Hàm răng dưới môi cũng đều bị cắn rách. Hắn quá rõ ràng thái độ làm người của Tần Tiêu, nếu như đã nói ra những lời này, nhất định là muốn nói một không hai không thể thay đổi được. Mặc kệ là xuất phát từ lý do gì, cũng muốn tuân thủ. Hơn nữa, hiện tại lúc này, vì muốn cứu mạng Tần Tiêu mà xung phong liều chết đi ra ngoài, sẽ chỉ làm Tần Tiêu giận dữ gấp bội. Đem hắn mắng cho trở về. Trong lòng Quách Tử Nghi âm thầm nói: Sư phụ, đồ nhi thời khắc cẩn tuân quân lệnh của ngươi, biểu thị kính ý và tôn trọng tối cao đối với ngươi!

Ở bên cạnh Mặc Y từ lâu đã là tâm như kiến cắn, cũng không thể kiềm chế được nữa, lúc này đã cùng vài tên kỵ binh dũng mãnh trung hậu kia cùng nhau lao ra, thẳng hướng phía trong chiến đoàn giết đến.

Khuyết Đặc Lặc cộng thêm mấy tên thiết vệ kỵ Đột Quyết luân phiên công kích, quân Đường ở bên cạnh lại thủy chung không tiến lên được. Tần Tiêu nhất thời có chút rơi vào hạ phong. Tuy rằng năng lực tự bảo vệ mình có thừa. Nhưng nếu muốn lúc này lại bắt lấy Khuyết Đặc Lặc tựa hồ hi vọng cũng đã trở nên xa vời.

Tần Tiêu tóc tai bù xù, giống như Ma thần điên cuồng, đem thanh Phượng Sí Lưu Kim Thang múa đến giống như hoàng long thịnh nộ, đem thế tiến công của Khuyết Đặc Lặc và thiết vệ nhất nhất hóa giải. Trong lòng Khuyết Đặc Lặc vừa sợ vừa giận, hận không thể lập tức bắt lấy Tần Tiêu, đem hắn chém thành đống thịt vụn. Nhưng lại nhất thời không thể đánh ngã được hắn. Từ lúc xuất đạo tới nay, lục phạt Hồ Châu, lưỡng bại quân Đường, ở trong Linh Vũ quân đơn thương độc mã giết ra giết vào, cũng chưa từng có gặp phải qua một đối thủ nào. Ngày hôm nay ở chỗ này cư nhiên gặp gỡ một tướng quân có thể khiến mình bầm dập, đó chính là Tần Tiêu! Phẫn nộ rất nhiều, hưng phấn trong lòng cũng là bạo tăng chưa từng có!

Trái lại Tần Tiêu cũng đối với trận đại chiến này mơ ước từ lâu. Hiện tại cũng đã hoàn toàn mê thất ở trong loại liều mạng chiến đấu sinh tử sảng khoái mà tràn ngập vui sướng này. Mái đầu đầy tóc dài bay loạn kia cũng giống như tâm tình của hắn lúc này vậy, điên cuồng, phóng túng.

Nghĩ không ra, tại thời đại này còn có thể gặp được một đối thủ như vậy!

Kỵ binh dũng mãnh trung hậu thủ hạ của Trương Nhân Nguyện cấp tốc giết vào chiến đoàn.

Áp lực của Tần Tiêu nhất thời giảm đi. Mặc Y bạch mã ngân thương phi thiểm vào trận, xẹt qua bên người Khuyết Đặc Lặc, nhặt lên cây thiết huyết đại kỳ mặt Hoàng Long phụ đồ, một tay múa thương đón đỡ lãnh thương ám tiễn của người Đột Quyết, liên tục yêu kiều kêu lên!

Tần Tiêu liếc mắt nhìn thấy Mặc Y, nhất thời có chút kinh sợ. Khuyết Đặc Lặc đang tranh thủ sơ hở, muốn đi ám sát Mặc Y!

Tần Tiêu rống to lên một tiếng gần như tuyệt vọng, hướng phía giữa hai người xung phong liều chết qua đây.

Mặc Y tử thủ đại kỳ, vừa mới ngăn lại người Đột Quyết tấn công bất ngờ, hơn nữa bên cạnh có vài tên quân Đường đến hỗ trợ, đột ngột trước mặt một trận sát khí bức nhân kéo tới, vội vã hạ thấp người tránh né một cái. Một thương của Khuyết Đặc Lặc đâm vào khoảng không, đâm xuyên thủng đại kỳ của Tần Tiêu. "xích lạp" Một tiếng, đem đại kỳ kia đâm vỡ nát ra, lại quét ngang thương hướng tới Mặc Y đánh tới. Mặc Y bị hắn kéo mất cờ, có chút mất trọng tâm, đã không thể né tránh, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng xoay ngang một thương mạnh mẽ ngăn lại. Không ngờ lực đạo của Khuyết Đặc Lặc thực sự quá lớn đem nàng cả người lẫn cờ đánh rơi xuống đất.

Khuyết Đặc Lặc nhấc cương lên, con ngựa kia bỗng nhiên hướng phía Mặc Y giẫm đến. Mặc Y thét kinh hãi một tiếng, cấp bách tránh né thân thể, nhưng vẫn là chậm trễ. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Một cái móng ngựa đã giẫm lên đầu vai phải của nàng. "Răng rắc" một tiếng thanh thúy vang lên, Mặc Y kêu thảm một tiếng, thủy chung hôn mê đi. Mặt thiết huyết đại kỳ kia lại vẫn thủy chung nắm giữ trên tay!

Nghe được nghe được Mặc Y kêu thảm thiết, nhất thời một trận khí huyết xông lên não, mười phần điên cuồng!

- Đánh nữ nhân của ta!

Tần Tiêu điên cuồng rống to lên, Phượng Sí Lưu Kim Thang kia khí lực trăm nghìn cân, quét ngang đến. Khuyết Đặc Lặc đang chuẩn bị lại dùng móng ngựa giẫm đạp lên Mặc Y một cái, không ngờ trước mặt một trận cương phong hung mãnh dị thường thổi tới, cả kinh quát to một tiếng hướng phía sau đảo qua. Trên lưng ngựa trên lưng ngựa hạ xuống, ở trên mặt đất lăn lộn tránh né.

Phượng Sí Lưu Kim Thang! Phượng Sí Lưu Kim Thang căm hận! Phượng Sí Lưu Kim Thang điên cuồng!

Thất mã đá bị thương Mặc Y kia, cứ như vậy bị Tần Tiêu từ hai mặt móng trước đến não cứng rắn chém thành hai nửa. Tần Tiêu gặp eo lưng xuống, một tay đón lấy Mặc Y từ trên mặt đất nhấc lên, đặt nàng ngồi trên ngựa của mình. Mặc Y chịu đựng đau nhức cố gắng nắm lấy đại kỳ.

Hoàng Long phụ đồ kỳ chữ Tần, lần thứ hai lay động bay lên!

Tuy rằng sứt mẻ, tuy rằng nhiễm bụi, nhưng vẫn như cũ như hồng hồng, sát khí tận trời. Chỗ tinh kỳ chỉ đến, người Đột Quyết nhìn thấy mà bại lụi, trông thấy mà bỏ chạy, thua chạy giống như gió thổi cỏ lay.

Tần Tiêu cảm giác con mắt của chính mình tựa hồ sắp chảy ra máu tươi, giữa hầu cũng bởi vì liên thanh rống lớn và cát bụi tập kích trở nên có chút khô cứng. Nhưng hắn vẫn đang liên tục rống to lên:

- Khuyết Đặc Lặc, nạp mạng lại đây!

Người như điện, ngựa như hồng thủy!

Đạm kim mã thụ thương coi như là bị máu làm mờ một con mắt, cũng vẫn như chủ nhân phẫn nộ như ma thần, điên cuồng hướng phía Khuyết Đặc Lặc chạy đi.

Khuyết Đặc Lặc trong lòng kinh hãi, vội vã hướng phía trong trận chiến ẩn trốn, kéo một chiến sĩ Đột Quyết xuống ngựa, chính mình xoay người lên ngựa, cầm thương lại lao tới nghênh chiến Tần Tiêu!

Tần Tiêu! Tần Tiêu điên cuồng! Tần Tiêu không sợ chết!

Đi lên chiến trường, còn có ai có thể tại khí thế áp đảo người không sợ chết! Huống chi, người này còn là Đại Đường Chiến Thần Tần Tiêu hóa thành Ma thần, trong mắt người Đột Quyết có thể so với yêu vật hàng thế, lang ma Tần Tiêu!

Khuyết Đặc Lặc cảm giác, chính mình hiện tại đã không phải cùng một người chiến đấu, mà là một yêu quái! Một ma quỷ!

Toàn thân hắn tỏa ra sát khí, đã lấy mắt thường có thể thấy được; con mắt của hắn đã đỏ rực như liệt hóa, hắn điên cuồng tóc bay loạn lên, giống như quỷ từ Địa Ngục chiêu mệnh; ngay cả ngựa của hắn cũng hóa thành yêu thú, không chút nào sọ hãi hướng tới phía trước vọt mạnh mà đến.

Khuyết Đặc Lặc cắn răng một cái, liều mạng nghênh đón cùng Tần Tiêu giao đấu một chiêu. Chỉ cảm thấy hổ khẩu một trận phát đau nhức, nhìn kỹ một cái, cư nhiên đã bị phá vỡ, chảy ra tiên huyết.

Tần Tiêu xé rách một góc chiến kỳ đem Mặc Y vững vàng buộc vào trên người mình, đề mã lân thứ hai hướng phía Khuyết Đặc Lặc xung phong liều chết mà đến.

Trong lòng Khuyết Đặc Lặc cư nhiên lần đầu tiên mọc lên một cổ hàn ý. Luận võ nghệ, luận bản lĩnh, ta có thể không so với hắn thua kém, thế nhưng loại khí thế hung hãn không sợ chết này, hắn không sợ chết, chẳng lẽ ta cũng không cần mạng sao?

Chương 463: Quyết đấu đỉnh phong (7)

Lúc này đây, Khuyết Đặc Lặc không có đi tiếp đỡ chiêu thức của Tần Tiêu mà là bứt ra tránh né, sau đó ngân thương thúc ngựa:

- Lui lại!

Đột Quyết trường giác thổi vang lên, chuẩn bị lui binh!

Trận tàn sát Địa Ngục nhân gian này, rốt cục lấy người Đột Quyết chủ động bại lui làm chung kết.

Cây lang kỳ đầu sói cực kỳ kiêu ngạo cuồng mãnh kia chăm chú đi theo phía sau Khuyết Đặc Lặc, hướng phía trước chạy vội đi. Người Đột Quyết nhất thời binh bại như núi đổ, dường như thủy triều lui về phía sau mà chạy.

Nguyên bản Lý Tự Nghiệp đau khổ đứng ở trước nhất, lúc này rốt cục hãnh diện rống to lên:

- Các huynh đệ giết a! Đừng để cho đám súc sinh Đột Quyết chạy thoát!

Vạn Lôi, Trình Bá Hiến cũng nhất thời đại chấn tinh thần, đồng thanh kêu lớn lên:

- Các huynh đệ, giết sạch Đột Quyết nô gia!

Trương Nhân Nguyện vui mừng quá đỗi mạnh mẽ đấm một quyền lên:

- Nổi trống! Truy kích!

Lập tức đau đến a a kêu lên, trên tay lại có tiên huyết chảy ra.

Đại quân phân phối ba mươi sáu mặt trống lớn, nhất thời gõ vang lên chấn động tinh thần! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Đại địa cũng đang run rẩy! Sóc Phong đang run rẩy! Khắp bầu trời mây đen đang run rẩy! Trái tim và mật của người Đột Quyết cũng đang run rẩy!

- Giết a!

Quân Đường đã chém giết hai ba canh giờ, toàn thân trên dưới một lần nữa tràn ngập lực lượng, hướng phía người Đột Quyết mạnh mẽ giết qua!

Một mặt Hoàng Long phụ đồ kỳ rách nát kia, thủy chung lay động ở phía trước, tựa như một mũi tên đoạt mạng, tiêu diệt sinh mệnh và linh hồn của mỗi một người Đột Quyết!

Đó là một loại tinh thần và tín niệm, là một loại tượng trưng và đồ đằng cho vong hồn của quân nhân Đại Đường anh liệt ta, từ nay về sau uy chấn Mạc Bắc biên thùy!

Trái lại người Đột Quyết, lòng tin đổ nát, so với sinh mệnh mất đi càng đáng sợ hơn! Nguyên bản ở trong cảm nhận của bọn họ, Khuyết Đặc Lặc giống như Thiên Thần không thể chiến thắng, cư nhiên bị một tướng quân người Đường chưa từng có nghe nói qua tính danh đánh bại, hoặc giả nói là áp đảo. Điều này đối với người Đột Quyết, loại dân tộc tôn trọng vũ lực tuyệt đối quả thực chính là đả kích mang tính hủy diệt!

Lòng tin và ý chí chiến đấu của bọn họ tựa như gió cát sa mạc bị vùi lập, bị tập kích, cuốn đi không còn tăm hơi.

Mới vừa rồi còn là một hồi chiến đấu thế lực ngang nhau, bởi vì Khuyết Đặc Lặc lui lại, trở nên nghiêng về một phía, chuyển biến thành một hồi tàn sát ngày diệt vong!

Khuyết Đặc Lặc thúc ngựa chạy như điên, trong lòng vừa giận vừa thẹn, hận không thể giết quay lại cùng Tần Tiêu tái phân cao thấp. Nhưng hắn minh bạch, trận chiến đêm này, chính mình đã thua. Đầu tiên chính là Di Niết đã chết trận, hơn nữa ác chiến xuống phía dưới, đối với quân đội Đột Quyết không có chút chỗ tốt nào. Phía sau chính mình đã không có viện quân, mà quân Đường nói không chừng còn có người trợ giúp. Huống chi còn có tướng quân quân Đường giống như lang ma kia!

Tần Tiêu! Hắn tên là Tần Tiêu! Khuyết Đặc Lặc phảng phất như đang cầm lấy một cái dùi, ở trong lòng của mình khắt lên hai chữ:

- Giết chết Di Niết, giết sư phụ của ta, thiêu vòng tai của ta, Tần Tiêu ta nhất định không tha cho ngươi!

Trong lòng Tần Tiêu cũng chỉ còn lại duy nhất một chữ "hận". Tức giận kia ở giữa hầu tạo thành một tiếng rống giận rít gào:

- Khuyết Đặc Lặc, ngươi đứng lại cho lão tử!

Thanh Phượng Sí Lưu Kim Thang phảng phất như đã biến thành ma thú rõ đầu rõ đuôi, điên cuồng xé rách người Đột Quyết có can đảm ngăn trở hắn.

Mấy người Đột Quyết run rẩy ghìm cương trụ mã, hướng phía một con ngựa trước Tần Tiêu giết qua, Tần Tiêu rống to một tiếng giống như xé rách không gian, tả hữu một thang, nhất thời đem ba người cả người lẫn ngựa chém cho tan nát. Mấy người khác hú lên quái dị, vội vàng thoát thân. Tần Tiêu cũng lười quản loại lính tôm tướng cua này, nổi giận gầm lên một tiếng suýt nữa đem mấy người kia doạ đến vãi cả nước tiểu. Mạnh mẽ đạp bụng ngựa, giống như thiểm điện hướng phía trước xung phong liều chết mà đi, trong hầu hét lớn:

- Khuyết Đặc Lặc, lão tử chỉ cần giết Khuyết Đặc Lặc! Vô danh tiểu tốt khác, toàn bộ tránh ra!

Mặc Y vững vàng dán tại ở phía sau của Tần Tiêu, trong tay sống chết ôm chặt lấy soái kỳ kia. Trong ý chí phảng phất như cảm giác được trái tim vô cùng cường đại của Tần Tiêu đang điên cuồng nhảy lên! Đầu vai và xương tỳ bà sợ là đều sắp vỡ vụn, toàn thân trên dưới cũng có chút đau đến nhức xương. Nhưng lúc này, toàn thân nàng phảng phất như lại đang tràn ngập lực lượng không thể dò xét, lực lượng đến từ trên thân nam nhân kia là điên cuồng và bá đạo như vậy! Một nam nhân như thế, hắn đến tột cùng có một trái tim ra sao, loại khí thế này, cái loại khí thế vô địch này... Khí thế ngất trời, tiếng kêu rống vang dội sa mạc, uy chấn địch đảm!

Hơn một vạn người Đột Quyết bỏ chạy phía trước, con ngựa của Tần Tiêu đi đầu, phía sau theo hơn hai vạn quân Đường. Tình hình nhìn qua lưỡng nhân mã trong lúc đó, một con ngựa, một kỳ thế như lôi đình!

Phảng phất như Tần Tiêu chính là dựa vào lực lương bản thân đang truy kích đại bộ phận quân đội Đột Quyết!

Tên bắn lén, tên bay loạn, toàn bộ kéo tới dày đặc như mưa. Tần Tiêu huy động Phượng Sí Lưu Kim Thang, ngay cả con ngựa cũng không để nó bị một chút thương tổn nào.

Đạm Kim Mã, chiến hữu tốt nhất của ta! Thụ thương thì thế nào? Vẫn có thể liều mạng đuổi theo súc sinh Đột Quyết như cũ!

Mắt thấy sắp đuổi kịp binh sĩ người Đột Quyết lại duy chỉ Khuyết Đặc Lặc không thấy tung tích.

Phía sau một trận tiếng kim loại rung động truyền đến, Tần Tiêu tràn ngập oán giận ghìm cương ngựa, đạm kim mã dựng người lên, hi dài một tiếng.

- Khuyết Đặc Lặc! Ta nhất định không tha cho ngươi!

Chương 464: Hồng nhan chi thương

Tần Tiêu người ngựa đều thở gấp rồi, chậm rãi quay trở lại chạy đi. Có tiếng quân Đường hoan hô ầm ầm vang lên, đất rung núi chuyển!

Tần Tiêu trở lại trong trận doanh, thấy Đường quân vui mừng khôn xiết, phiền muộn và cơn tức trong lồng ngực cuối cùng cũng yên tĩnh hơn một ít. Nét mặt biểu lộ một tia mỉm cười.

Đường quân thấy Tần Tiêu trở lại, lại là một trận hô lớn như biển gầm núi hô. Không biết là ai dẫn đầu rống lên một tiếng:

- Tần tướng quân, kim giáp Chiến Thần!

Ở bên cạnh các chiến sĩ cũng đồng thanh hô lên vang dội. Trong thời gian ngắn truyền khắp hai ba vạn người, đến cuối cùng đã thành điên cuồng hô lên:

- Tần tướng quân, kim giáp Chiến Thần!

Loại khí thế hào hùng rung động tâm hồn này khiến trái tim của Tần Tiêu cũng điên cuồng nhảy lên một trận. Tần Tiêu vung lên Phượng Sí Lưu Kim Thang, hướng về phía Đường quân chào hỏi!

Đại quân tựa như thủy triều từ đó dũng mãnh mở ra một con đường, Trương Nhân Nguyện thúc ngựa tiến lên đi đến bên cạnh người Tần Tiêu, mười phần vui mừng nói rằng:

- Tốt, Tần lão đệ! Một trận này hẳn là gần vài chục năm qua, Đại Đường ta giành thắng lợi lớn nhất đối với người Đột Quyết! Sinh thời lão phu có thể tự mình kinh lịch qua đại thắng như thế, thực sự là không uổng phí cuộc đời này!

Tần Tiêu thần kinh kéo căng quá chặt chẽ, đã dần dần trầm tĩnh lại, sắc mặt thư hoãn một chút, đạm nhiên nói rằng:

- Đại soái mới là linh hồn thống suất toàn quân, Tần Tiêu chỉ là dũng phu mà thôi, không coi là có công lao gì.

Đúng lúc này, phía sau Mặc Y rốt cục chi trì không nổi nữa, "oa" Phun ra một ngụm tiên huyết, đã thổ lên miếng lót vai trên áo giáp của Tần Tiêu. Trước mắt tối sầm đã ngất xỉu đi. Một mặt soái kỳ cũng lung lay sắp đổ. Tần Tiêu cảm giác đầu vai phía sau mềm nhũn mát lạnh, vội vã quay đầu nhìn lại, hỏng rồi, Mặc Y đã xảy ra chuyện!

Một cái móng ngựa kia xem ra còn khiến nàng bị chấn thành nội thương!

Trương Nhân Nguyện thấy thế vội vàng nói:

- Mau chóng trở lại quân doanh!

Tần Tiêu cắn răng gật đầu một cái, phi ngựa hướng phía doanh trại chạy vội đi.

Mấy vạn Đường quân vẫn đang liên tục hoan hô, Trương Nhân Nguyện nhìn bóng lưng của Tần Tiêu, lo lắng nhíu mày một cái, rồi vung tay lên:

- Lập tức thu binh, đại quân trở lại quân doanh!

Lúc này Tần Tiêu đã là tim như lửa đốt, một bên cưỡi ngựa bôn đằng, một bên xoay tay lại vỗ vỗ lưng cho Mặc Y, lớn tiếng kêu lên:

- Mặc Y! Mặc Y! Nghìn vạn lần không thể ngủ được, ngươi có nghe không? Có nghe hay không?

Kêu liền hơn mười tiếng, Mặc Y cuối cùng cũng mơ màng tỉnh lại, hữu khí vô lực đáp:

- Không... Ta không có ngủ...

Tần Tiêu cuối cùng cũng an tâm một ít, mạnh mẽ thúc ngựa, bay nhanh chạy về phía trong doanh trại. Nguyên bản đạm kim mã đã bị thương, cực kỳ mệt mỏi. Trong miệng đã phun ra bọt mép. Nhưng vẫn đang liều mạng hướng phía trước chạy nhanh mà đi.

Thật vất vả chạy tới trước doanh trại, đạm kim mã rốt cục chống đỡ không được, móng trước vỡ mất, đã gục ngã xuống phía dưới. Tần Tiêu cấp bách hô lên một tiếng, cầm Phượng Sí Lưu Kim Thang chống một cái trên mặt đất, một tay kia che chở Mặc Y, hai người thất tha thất thểu rơi xuống trên mặt đất.

- Quân y!

Tần Tiêu la lớn:

- Mau truyền quân y đến đây!

Hậu cần binh cuống quít đi ra nghênh đón. Ba chân bốn cẳng tới đỡ Tần Tiêu, đem Mặc Y đưa vào trong soái trướng. Mấy người khác đi tới chiếu cố đạm kim mã ngã trên mặt đất.

Một cổ máu tươi nồng đâm từ trên mái tóc rối tung chảy xuống, che ở trên trán và hai mắt của Tần Tiêu. Hai tay Tần Tiêu chà sát một cái, sải bước chạy vào soái trướng.

Thấy Mặc Y đang nằm ngã vào trên giường. Trên trán mồ hôi lạnh to bằng hạt đậu chảy ra, hai mắt tựa đóng như không đóng. Nguyên bản khuôn mặt nhu mì xinh đẹp, lúc này đã là thê thảm tựa như tờ giấy trắng, khóe miệng tất cả đều là ồ ồ chảy ra tiên huyết.

Tần Tiêu nóng lòng chạy đến bên người Mặc Y, liên tục vuốt ve khuôn mặt của nàng:

- Mặc Y, Mặc Y! Ngươi mau tỉnh lại. Đừng có ngủ đi!

Liên tiếp đánh hơn mười cái tát, Mặc Y vẫn như trước là một bộ dáng kia, chỉ thấy được dưới mí mắt khép hờ, tròng mắt đang liên tục chuyển động.

Tần Tiêu bị dọa sợ! Lẽ nào thực sự bị thương đến tâm mạch rồi? Lần này...muốn chết người?

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu rống to một tiếng như lôi đình:

- Mặc Y, ngươi mau tỉnh lại cho lão tử!

Chính vào lúc này, soái trướng bị người mở ra, một sĩ tốt tuổi còn trẻ khiêng một cái rương lớn đi vào, phất tay để mấy người ở bên cạnh đi tới đem Tần Tiêu kéo lui lại. Mấy sĩ tốt kia do dự một hồi, cố lấy dũng khí tiến lên:

- Đại Tướng Quân... Quân y đến, mời Đại Tướng Quân lui lại một chút, để quân y xem bệnh!

Tần Tiêu phảng phất như bắt được một cọng rơm cứu mạng, nhảy lùi lại một chút. Đảo mắt nhìn một cái, phía sau có thanh niên nhân nhã nhặn như tú tài, lưng đeo hòm thuốc. Vì vậy vọt tới trước mặt hắn, ôm lấy ống tay áo của hắn:

- Ngươi ngươi chính là quân y? Mau xem bệnh cho nàng! Nếu là trị không được cho nàng, ta sẽ một đao chém ngươi!

Quân y trẻ tuổi kia bị dọa đến phát ngốc một trận, lập tức khôi phục lại lãnh tĩnh, liên thanh nói rằng:

- Đại Tướng Quân, tiểu nhân nhất định tận hết năng lực cứu trị bệnh nhân, thỉnh Đại Tướng Quân an tâm một chút, chớ nóng vội, mau mau buông ta ra, không nên làm lỡ thời cơ chẩn bệnh!

Tần Tiêu nhất thời phục hồi tinh thần lại, một phát buông hắn ra, ngạc nhiên nói rằng:

- Cái kia... Vậy ngươi mau mau bắt đầu. Chúng ta đều đi ra ngoài, đi ra ngoài!

- Chờ một chút, Đại Tướng Quân!

Quân y kia từ trong rương lấy ra một cái lọ đưa cho Tần Tiêu:

- Trong này là thuốc an thần định tâm, tổ truyển của nhà ta, truyền xuống mật phương phối chế. Đại Tướng Quân thỉnh uống vào đi, thanh tâm minh chí.

Tần Tiêu nghe được những lời này, mới phát hiện chính mình tựa hồ vẫn còn chìm đắm ở trong giết chóc sa trường. Tâm tình cực kỳ hung bạo, lại bởi vì Mặc Y trọng thương, nhất thời gấp gáp đến độ có chút rối loạn tinh thần. Lúc này mới có chút tỉnh táo tinh thần lại.

Vì vậy khẽ thở dài một hơi, đưa tay nhận lấy cái lọ từ quân y kia. Đổ ra một ít thuốc bột uống vào miệng. Mùi hương thoang thoảng mà lại thanh lãnh, một cổ hương vị thấm vào ruột gan từ nước bọt ở yết hầu khô cứng chậm rãi chảy xuống, giống như một trận gió xuân, khẽ làm mát cây cỏ khô. Tần Tiêu nhất thời cảm giác một trận nhẹ nhàng khoan khoái, thư sướng không gì sánh được.

Những sĩ tốt khác ngược lại đều rời khỏi soái trướng, ở bên ngoài lẳng lặng chờ đợi.

Quân y tự mình lấy một cái ghế nhỏ ngồi vào bên cạnh Mặc Y, tự nhủ nói rằng:

- Khí đoản, huyết hư, mắt trợn trắng, co quắp hẳn là thụ nội thương rất nặng, tâm mạch bị hao tổn.

Dứt lời đưa tay phải tới cởi ra áo giáp của Mặc Y.

Tần Tiêu cau mày lại:

- Để ta đến!

Quân y bướng bỉnh mà lại lớn mật ngăn trở Tần Tiêu lại một phát:

- Người thày thuốc tấm lòng như phụ mẫu. Ở trước mặt ta chỉ có bệnh nhân, không có phân biệt nam nữ. Đại Tướng Quân, thỉnh chớ vội lo lắng. Chỉ có cởi ra y giáp của nàng, ta mới có thể châm cứu cho nàng được, trước phong trụ tâm mạch, giảm thiểu đau đớn, mới dễ dùng thuốc.

Chương 465: Sóc Phương đại kế (1)

- A...

Tần Tiêu tỉ mỉ đánh giá quân y tuổi còn trẻ này, gật đầu khen ngợi:

- Vậy ngươi làm đi.

Quân y kia mười phần thành thạo cởi ra ngân giáp trên người Mặc Y, đập vào mắt nhìn thấy trên người nàng mặc một bộ nhuyễn giáp của Đặc Chủng Doanh, thản nhiên nói rằng:

- May mắn có được bảo bối hộ thân như vậy. Bằng không, một cái móng ngựa kia dẫm xuống phía dưới, dù thế nào cũng có thể đem nàng dẫm chết tươi đi nha. Y vật này làm sao cởi ra được?

Tần Tiêu tiến lên, mò lấy cổ áo của Mặc Y, kéo dây kéo xuống, có thể là đã tác động tới vết thương của Mặc Y, lâm vào trong hôn mê, nàng rên rỉ một tiếng, rồi nhíu mày lại.

Quân y không có chút nào bị chiếc "khóa kéo" kỳ quái hấp dẫn, chỉ là liếc mắt nhìn chằm chằm Mặc Y còn mặc một kiện y phục tơ tằm, một đôi tay trắng trẻo đã yếu ớt rủ xuống, nhíu mày nói rằng:

- Đầu vai phải bị lõm, xương tỳ bà vỡ vụn... Chấn thương tới tâm tạng. Đại Tướng Quân, mời giúp ta đem nàng đỡ dậy, khoảng không phía sau lưng ta muốn thi châm.

Dứt lời đã mở cái hòm thuốc ra, lấy một bao ngân châm tới.

Tần Tiêu đem Mặc Y nhẹ nhàng nâng đỡ dậy, đem áo giáp, nhuyễn giáp trên người nàng đều cởi ra. Chỉ còn lại có một kiện nội y, sau đó đem phía sau lưng hở ra. Quân y hai mắt lấp lánh, hai tay mau lẹ mà bay nhanh liên tục cắm bảy cái ngân châm xuống phía dưới. Mặc Y ngửa đầu lên một cái, phun ra một ngụm máu đen như mực. Sau đó quân y lại ở trên đỉnh đầu của nàng, mặt cùng với chỗ đầu vai bị thương liên tục cắm vài cái châm xuống.

Mặc Y nét mặt hiện lên vẻ đau đớn, rõ ràng đã tiêu giảm đi không ít. Tần Tiêu rốt cục âm thầm thở mạnh ra một hơi. Qua một hồi, quân y nhổ ra ngân châm, nắm một đoạn xương của Mặc Y. "Răng rắc" rung động vuốt ve xong một trận, sau đó tự mình xoa mồ hôi lạnh trên trán, thở dài một hơi:

- Còn may vỡ không quá lợi hại. Chỗ xương gãy đều đã được nối lại xong. Sau đó đắp lên loại dược này của ta là được, sẽ có thể khỏi hẳn. Chỉ là thụ một chút nội thương, cần phục nhiều dược vật một chút. Điều dưỡng cẩn thận bằng không dễ lưu lại di chứng.

Tần Tiêu đem Mặc Y chậm rãi đỡ nằm xuống giường. Quân y tiến lên, ở trên lớp da mềm mại của nàng thoa lên dược cao đen kịt mang theo một ít mùi hương thoang thoảng, đem toàn bộ đầu vai của Mặc Y bao phủ, sau đó cẩn thận băng bó lại, thay nàng đắp chăn lên. Lại ngồi vào bên cạnh bàn bắt đầu viết đơn thuốc.

Tần Tiêu vẫn nhìn hắn bận rộn, chờ hắn hạ bút rồi mới lên tiếng hỏi:

- Ta thấy thủ pháp của ngươi, như thế nào lại quen thuộc như vậy? Ngươi tên họ là gì?

Quân y tuổi còn trẻ mà gầy yếu đạm nhiên cười, ôm quyền nói với Tần Tiêu:

- Đại Tướng Quân, tiểu nhân Lưu Địch, ngoại công họ Chung, tên Diễn, hiện nay đang ở quý phủ của Đại Tướng Quân.

- A?

Tần Tiêu không khỏi có chút ngây người:

- Ta cư nhiên đã ngủ lâu như vậy?

- Đúng thế!

Đại mập mạp đưa cơm cười ha hả nói:

- Đại Tướng Quân sợ là đã mệt đến không chịu nổi. Nhanh ăn cơm đi, còn nóng đấy!

Tần Tiêu nhìn cơm tẻ và con gà luộc đang bốc hơi một cái, không khỏi một trận miệng ăn đại động, đã có nước bọt tiết ra, ngồi vào bên cạnh bàn, cầm lấy cơm canh, nói với đại mập mạp rằng:

- Ngươi thật đúng là rất có lòng, biết ta quen ăn cơm canh Giang Nam. A, cô nương dưỡng thương trong soái trướng kia đi đâu rồi?

Đại mập mạp liên thanh nói:

- Đại Tướng Quân là nói, cô nương tên Mặc Y anh thư kia? Vừa mới rồi ta thấy nàng đi ra ngoài rồi.

Tần Tiêu cười:

- Anh thư?

Xem ra Mặc Y đã có thể xuống giường bước đi, hẳn là không có trở ngại gì nữa. Tần Tiêu rốt cuộc yên lòng.

- Không thể như vậy chứ!

Đại mập mạp cười ha hả nói:

- Một trận đánh Đột Quyết tiên phong lúc trước, nàng giết người Đột Quyết cũng không so với các tướng sĩ ra trận thua kém bao nhiêu. Lúc này đây, lại bởi vì thề sống chết hộ vệ soái kỳ thụ thương, toàn quân trên dưới các huynh đệ đều đối với nàng kính ngưỡng không ngớt đấy!

- Ha ha!

Tần Tiêu cười lớn, uống một ngụm canh gà, hương vị ngọt ngào trơn mềm từ miệng đến dạ dày không khỏi mở miệng khen ngợi:

- Vị đạo thật không sai! Ngươi tên là gì? Là đầu bếp sao?

- Đúng vậy! Tiểu nhân tên là Hoàng Trùng, các huynh đệ đều gọi là Hoàng mập mạp.

Hoàng mập mạp vẻ mặt hàm hậu cười ngây ngô nói:

- Tiểu nhân vốn là đầu bếp của Trương đại soái, nhân sĩ Giang Nam. Vì vậy làm được một tay đồ ăn ngon của Giang Nam. Đại soái đem ta đưa qua đây, sau đó đều hầu hạ Đại Tướng Quân, chuyên vì Đại Tướng Quân làm thức ăn.

Tần Tiêu một mặt lang thôn hổ yết, lại vừa nói mơ hồ không rõ rằng:

- Thương thế của đại soái thế nào rồi?

Hoàng mập mạp cười ha hả:

- Lưu Địch đã xem qua cho đại soái, nói là thương ở xương. Không có hỏng đến gân, không bị tàn phế, tĩnh dưỡng một ít ngày sẽ tốt lên.

Đang nói, Lưu Địch lưng đeo cái hòm thuốc lớn tiến đến, hướng về phía Tần Tiêu liền ôm quyền một cái nói:

- Đại Tướng Quân nếu đang dùng bữa, vậy tiểu nhân sẽ trở lại sau.

Trong miệng Tần Tiêu cắn một cái đùi gà hướng về phía hắn ngoắc tay một cái:

- Đến đây, không sao cả, ngồi xuống bên này. Hoàng Trùng, ngươi cũng đừng có đứng như vậy nữa.

Hai người đều nghe lời ngồi vào một bên, khẽ cúi đầu xuống. Lảng tránh không nhìn Tần Tiêu ăn một chút. Tần Tiêu thật sự là đã đói muốn chết, ăn một trận như phong quyển tàn vân, đem một chén lớn cơm tẻ và toàn bộ canh gà đều ăn vào bụng. Ngay cả một giọt canh cũng không có để thừa. Sau đó thở dài một hơi, xoa xao cái bụng:

- Sảng khoái!

Lưu Địch lúc này mới đứng dậy, dáng tươi cười trên mặt nhàn nhạt:

- Đại Tướng Quân, ta là vội tới thay thuốc cho Mặc Y cô nương.

- A, nàng vừa rồi đã tự mình đi ra ngoài.

Tần Tiêu chớp chớp con mắt vài cái, nhìn Lưu Địch:

- Ngày hôm qua ngươi cho ta uống thuốc, là thuốc an thần phải không?

- Không sai.

Lưu Địch mỉm cười nói:

- Hôm qua Đại Tướng Quân mệt nhọc quá độ, tâm hỏa, can hỏa đều quá vượng. Ngũ tạng lục phủ đều đang bị liệt hỏa thiêu đốt. Nếu như không nhanh chóng tĩnh hạ tâm tình, sẽ rất tổn thương thân thể. Do đó, tiểu nhân cả gan cho Đại Tướng Quân uống một liều thuốc an thần này. Thứ nhất đi vào giấc ngủ, thứ hai trừ hỏa. Chỉ bất quá, Đại Tướng Quân quá mức nóng ruột, không đợi ta nói chuyện đã một hơi uống vào sạch. Vốn dĩ một lọ kia là có thể phân làm ba lần, mỗi một lần uống đều có thể ngủ yên một đêm, chuyên vì sĩ tốt bị thương mà chuẩn bị. Đại Tướng Quân một hơi uống hết sạch, vì vậy đã...

- Ha ha!

Tần Tiêu chính mình cũng nhịn không được cười, nghĩ lại một chút rồi nói rằng:

- Ta ngủ một giấc này thật là thoải mái, thế nhưng có một đám người lại bị hại thảm rồi.

Lưu Địch nghi hoặc không giải thích được:

- Là ai?

Hoàng mập mạp đang tới thu thập chén đĩa, Quách Tử Nghi đã tiến vào soái trướng.

Thấy Tần Tiêu, trên mặt tiếu ý nồng đậm:

- Đại Tướng Quân, ngài tỉnh ngủ rồi! Ngươi nếu là còn không tỉnh, các huynh đệ Đặc Chủng Doanh sẽ ở trên đại sa mạc ngủ tiếp một đêm đấy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau