PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Thích khách ban ngày

Phạm Thức Đức cười nói:

- Đại nhân cao minh.

Ba người này vừa rời đi, khi vừa chuyển qua một đoạn đường thì nhìn thấy một đám người đứng ở hai bên đường, ước chừng ba bốn trăm người.

Tần Tiêu nhìn kỹ thì đó là Triệu Thế Tài, hắn mang theo quan nha bộ khoái huyện Vũ Xương ăn mặc chỉnh tề đứng tại bên đường, sau lưng còn có rất nhiều dân chúng Vũ Xương.

Triệu Thế Tài nhìn thấy Tần Tiêu thì vẻ mặt nghiêm nghị chắp tay hành lễ, hai đầu gối quỳ rạp xuống đất, trong miệng hô:

- Huyện Vũ Xương huyện lệnh Triệu Thế Tài mang theo dân chúng cung tiễn Khâm Sai đại nhân!

Dân chúng sau lưng đồng thời quỳ rạp xuống đất.

- Cung tiễn Khâm Sai đại nhân!

Tần Tiêu chưa từng gặp qua cảnh này nên trong lòng có chút kinh hãi, hắn bước lên nâng Triệu Thế Tài đứng lên, nói:

- Triệu Huyện lệnh, còn có các vị hương thân, mọi người nhanh chúng đứng lên, làm cái gì vậy, chẳng lẽ muốn làm Tần mỗ tổn thọ sao?

Triệu Thế Tài không chịu đứng dậy, ngẩng đầu, chân thành nói:

- Đại nhân, hạ quan có tội, thỉnh đại nhân thứ tội.

Tần Tiêu nói:

- Ngươi phạm tội, bổn quan đã xử lý rồi mà, không phải cho ngươi lập công chuộc tội sao?

Triệu Thế Tài lắc đầu:

- Hạ quan nói không chỉ những chuyện này. Kỳ thật đại nhân vừa tới Vũ Xương thì hạ quan mắt chó nhìn người thấp, thấy đại nhân tuổi nhỏ cho nên trong đáy lòng xem thường đại nhân, chửi bới đại nhân. Không nghĩ tới đại nhân tới Vũ Xương chỉ mấy ngày và trong khoảng thời gian ngắn quyết đoán những tù oan hình sự mà ty chức khó giải quyết, xử lý xong một trăm tám mươi bản án còn tồn đọng, mỗi bản án xử lý có tình có lý làm cho người ta tâm phục khẩu phục, dân chúng thoát tai ương liền vỗ tay khen ngợi. Về sau đại nhân lại phá thiên cổ kỳ án mượn xác hoàn hồn và phá tan mê tín, làm mọi người bội phục sát đất. Cho nên ty chức dẫn theo dân chúng quỳ tiễn đại nhân rời khỏi Vũ Xương a. Ty chức thề lần này các dân chúng đều tự phát tới đây, cũng không phải ty chức ép bọn họ tới.

Tần Tiêu hoàn toàn tỉnh ngộ, nói thầm: Triệu Thế Tài có thể nói ra những lời này cũng xem như lòng dạ thẳng thắn.

Triệu Thế Tài khẽ cong eo và khầu đầu:

- Hạ quan đời đời kiếp kiếp ghi khắc lời cảnh tỉnh của đại nhân, từ nay về sau một lòng vì tạo phúc cho dân chúng. Hôm nay hạ quan xem như thay mặt dân chúng thề trước mặt đại nhân, sau này một lòng chấp chính vì dân, nếu như có cử động bất lương thì trời xanh không lưu, thiên lôi giáng xuống!

Tần Tiêu có chút cảm động, liên tục gật đầu:

- Hảo hảo, ngươi có cảm ngộ thế này cũng xem như phúc của dân chúng Vũ Xương rồi. Sau này ngươi nên dẫn theo dân chúng Vũ Xương khai mở ruộng tốt trống dâu nuôi tằm dệt vải, phát triển công thương tăng thu giảm chi, biến Vũ Xương trở thành huyệt tốt của Giang Nam này. Được rồi, ngươi đứng lên đi!

Không ngờ mọi người sau lưng đồng loạt hô to.

- Dân chúng Vũ Xương cung tiễn Khâm Sai đại nhân!

Lại không có người nào đứng lên.

Tần Tiêu không thể làm gì đồng thời bị cảm động thật sâu, vì vậy chắp tay hành lễ, hắn bước qua con dường dân chung quỳ bái, sau lưng liên tục có tiếng hô truyền tới:

- Cung tiễn Khâm Sai đại nhân!

Bên cạnh bến tàu Vũ Xương, đột nhiên Lý Tự Nghiệp kích động lên, còn kém chút rơi nước mắt, giơ ngón tay cái lên nhìn Tần Tiêu nói:

- Đại nhân, ngươi thật sự là quan tốt! Lý Tự Nghiệp ta lớn như vậy còn chưa nhìn thấy loại chuyện này, làm quan cùng dân chúng quỳ tiễn biệt, con mẹ nó quá cảm động!

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức nhìn nhau cười ha hả. Tần Tiêu nói:

- Làm quan cũng nên vì mưu cầu hạnh phúc cho dân chúng, không cầu hư danh lợi lộc. Kỳ thật ta so với ân sư còn kém cả ngàn dặm. Ân sư mới thật sự là hộ quốc lương tướng, dân chúng khen quan tốt. Nhớ năm đó ân sư làm quan ở Ngụy Châu thì dân chúng vì cảm tạ ân đức còn làm sinh từ cho hắn. Thời điểm ân sư qua đời thì dân chúng thiên hạ bi thương cả ngày không ăn mất ngủ, bệ hạ càng lệnh cho cả nước trai giới ba ngày. Bạn đang đọc chuyện tại

Lý Tự Nghiệp thì mở to mắt.

- Đại nhân, ngài chưa bao giờ nói về chuyện của ân sư ngài đấy. Nghe ngài nói như vậy thì sư phụ của ngài chính là Tể tướng Địch quốc lão sao?

Lý Tự Nghiệp nói:

- Đúng vậy, không thể ngờ đi theo đại nhân lâu như vậy lại không biết ân sư của đại nhân là Địch công a!

Lý Tự Nghiệp vỗ cái ót, lớn tiếng hoảng sợ nói:

- Mẹ ta ơi, thì ra đại nhân là đồ đệ của Địch lão thần tiên nha! Địch lão thần tiên là người bình sinh ra kính nể nhất! Từ hôm nay trở đi đại nhân chính là người thứ hai Lý Tự Nghiệp kính nể!

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức lại cười to, nói:

- Làm gì có cách nói này chứ!

Ba người đang vui cười thì chợt thấy phía cánh rừng phía trước có bóng người hiện ra, sau đó như yến hồ phiên phi bay tới trước mặt ba người.

Tần Tiêu cảm thấy người này kinh công thật cao minh.

Lý Tự Nghiệp " ồ " một tiếng rút trường đao bước lên:

- Đại nhân đừng lo!

Người nhảy lên xuống vài cái đã rơi xuông trước mặt ba người.

Là một nam nhân tuổi chừng năm mươi, một thân áo vải xám tóc hoa râm, thân thể gầy còm nhưng không có chút suy nhược nào, trái lại ánh mắt của hắn lộ ra hàn khí cực lạnh và sát khí, toàn thân của hắn đứng thẳng như cây thương thép.

Lý Tự Nghiệp trường đao run lên, lạnh lùng nói:

- Người đến là người nào? Hãy xưng tên ra!

Sắc mặt người áo xám trầm xuống, không quan tâm tới tiếng rống to của Lý Tự Nghiệp mà nhìn qua ba người dò xét một phen, sau đó lạnh lùng nói:

- Ai là Tần Tiêu?

Lý Tự Nghiệp giận dữ:

- Lớn mật! Tục danh của đại nhân há cho ngươi mở miệng gọi bậy!

Dứt lời rống to một tiếng trường đao trong tay như tia chớp chém xuống!

- Lý tướng quân chậm đã động thủ!

Tần Tiêu hô to một tiếng, thân hình của hắn nhanh như tia chớp ngăn ở trước mặt của Lý Tự Nghiệp, thân hình của hắn căng cứng.

- Ngươi lui xuống trước đi.

Lý Tự Nghiệp trợn tròn mắt dừng thế đao, trong nội tâm âm thầm cả kinh nói thân pháp thật nhanh.

Khóe miệng của người áo xám này hơi nhếch lên, giọng nói lạnh như băng.

- Quả nhiên có chút nội tình.

Tần Tiêu định trụ thân hình, chắp tay vái chào:

- Tại hạ chính là Tần Tiêu. Không biết tiền bối xưng hô như thế nào, đến tìm Tần mỗ có gì chỉ giáo?

Trong lỗ mũi người áo xám này hừ lạnh, giọng nói của hắn giống như quỷ mị ngâm nga.

- Rất đơn giản, tới đây lấy mạng của ngươi!

Người áo xám này thân thể căng cứng, đột nhiên mở to hai mắt và có tinh quang bắn ra, thân thể khô gầy như mãnh hổ đánh úp qua Tần Tiêu, tay phải của hắn hóa thành hổ trảo đánh thẳng vào mặt của Tần Tiêu.

Tần Tiêu âm thầm kinh hãi: thân pháp thật nhanh! Hổ Trảo Công!

Động tác của Tần Tiêu cũng không chậm, eo uốn éo sử chiêu Trác Khóa Bộ trong thân pháp Tán Đả, nhanh chóng tránh qua một bên, né qua một trọng kích.

Chiêu thức của người áo xám này cũng không hết, tay trái hóa quyền quỷ dị đánh ra, đánh thẳng vào dưới nách của Tần Tiêu!

Lý Tự Nghiệp hô to:

- Đại nhân đừng lo!

Chương 47: Thả hổ về rừng

Hai tay vung mạnh Phá Không đao chém xuống người áo xám này. Lý Tự Nghiệp thấy rõ ràng động tác của người áo xám này nhanh chóng tuyệt luân, chiêu thức bá đạo ngoan độc, một quyền này nếu đánh trúng Tần Tiêu quả quyết sẽ bị trọng thương, thậm chí mất mạng tại chỗ.

Tần Tiêu cũng có chút cả kinh: loại chiêu thức này thật sự nằm ngoài dự đoán của mọi người! Lập tức hít mạnh thu hồi eo bụng, thân thể của hắn cong như cây cung lõm ra phía sau, đồng thời tay phải một quyền thừa cơ đánh ra vừa vặn nghênh đón quyền trái của người áo xám này!

Tiếng quyền va chạm nhau và thân thể Tần Tiêu lui ra sau đứng vững vàng, người áo xám thì lui ra phía sau hai bước, tay trái của hắn run lên, các đốt ngón tay đau nhức kịch liệt!

- Lý huynh dừng tay!

Tần Tiêu hét lớn một tiếng, hắn nhanh chóng tiến lên ngăn cản Lý Tự Nghiệp lại.

Người áo xám thở hổn hển, trên mặt của hắn trừng mắt run rẩy nhìn qua Tần Tiêu, chòm râu xám trắng ở hàm dưới run lên.

Tần Tiêu vững như thái sơn đi lên hai bước nhìn người áo xám nói ra:

- Tiền bối võ công cao tuyệt, hiệu xưng quyền trảo song tuyệt phong ảnh vô tung Phòng Châu Hổ Vương, Hổ tiền bối?

Đối với một ít nhân vật lục lâm Tần Tiêu năm đó từng nghe Đào Kiền, Mã Vinh nói không ít, những năm gần đây cũng thường thường nghe kể lại. Trước mắt chính là Hổ Vạn Cầu, chính là nhân vật thành danh đã lâu.

Thân thể người áo xám khẽ chấn động, tức giận trừng mắt nhìn qua Tần Tiêu:

- Tiểu tử cũng có chút ít kiến thức! Không sai, lão phu đúng là Hổ Vạn Cầu.

Tần Tiêu bình tĩnh tâm thần, thầm suy nghĩ: người này ta chưa từng gặp qua, càng không có trêu chọc hắn, vô duyên vô cớ tới đây giết ta làm gì?

Dựa theo thói quen của Tần Tiêu thì đánh bại một đối thủ còn không bằng hóa giải thù hận, biết rõ nguyên nhân mới là trọng yếu. Vì vậy nhìn Hổ Vạn Cầu nói ra:

- Tần mỗ còn không rõ ràng lắm, không biết có chỗ nào đắc tội Hổ tiền bối, kính xin tiền bối nói rõ.

Lý Tự Nghiệp ở sau lưng trừng mắt dựng râu, trầm thấp nói thầm với Phạm Thức Đức:

- Đại nhân làm gì vậy, tại sao đi nói nhảm với lão già này. Vừa mới giao thủ hai hiệp thì đại nhân đã đả bại hắn, hiện tại muốn giết hắn quả thực dễ như trở bàn tay. Ta thật sự nghĩ không ra.

Phạm Thức Đức vuốt chòm râu, cười mỉa nhìn qua Lý Tự Nghiệp, nói:

- Ngươi nghĩ thông thì ngươi đã là Khâm Sai đại nhân. Đại nhân chính là dùng mưu mưu cầu hòa bình. Thắng mà không kiêu, tôn trọng đối thủ, đây chính là phong phạm của đại tướng.

Lý Tự Nghiệp bừng tỉnh đại ngộ, trợn tròn con mắt như gật đầu suy nghĩ, lập tức có chút hổn hển nhìn Phạm Thức Đức kêu lên:

- Mẹ kiếp, ta thực không nên đi nói chuyện với lão toan hủ như ngươi! Lão yêu rắm thí thích giáo huấn người ta! Ngươi đang thầm mắng lão Lý ta đúng không?

Hổ Vạn Cầu âm thầm đem tay trái đặt ra sau lưng, dùng sức cầm nắm lại vài cái, phát hiện các đốt ngón tay trái đau đớn kịch liệt, sợ rằng nhiều chỗ đã gãy xương, hắn quá sợ hãi, thầm nghĩ trong lòng:

- Họ Tần này dùng công phu gì thế, ta tung hoành giang hồ mấy chục năm, dưới Hổ Quyền đã chết không biết bao nhiêu hào kiệt hảo hán, cánh tay trái này đã luyện được cứng như sắt, lại bị hắn một chưởng đánh nát! Chẳng lẽ chính là " Ma Vân Chưởng " trong truyền thuyết?

Tần Tiêu nhìn qua Hổ Vạn Cầu, trên mặt thậm chí còn mỉm cười, chậm rãi đi lên vài bước, thản nhiên nói:

- Tiền bối, Tần mỗ và ngươi không cừu không oán, ngươi lại đi tới đây lấy mạng của ta, trong đó tất có hiểu lầm, hoặc là bị gian nhân châm ngòi ly gián. Không bằng chúng ta tìm chỗ ngồi nói chuyện nhé?

Hổ Vạn Cầu không tự chủ lui ra phía sau một bước, trên mặt như tro tàn.

Một hồi gió xuân thổi qua lại làm cho Hổ Vạn Cầu cảm giác được một cổ khí thế lạnh thấu xương, uy áp đè nén!

Trong nội tâm Hổ Vạn Cầu hít sâu một hơi, miễn cưỡng bình tĩnh tâm thần, trầm giọng nói:

- Họ Tần, ngươi đừng tưởng có một thân kỳ công thì khinh thường tất cả. Oan có đầu, nợ có chủ, hôm nay lão phu dù bại trong tay của ngươi, ngày khác cũng nhất định có sẽ có người lấy mạng của ngươi! Ngươi động thủ đi, đừng có lại ở đó giả nhân giả nghĩa với ta. Sĩ khả sát, bất khả nhục!

Tần Tiêu dừng bước chân, hắn nhìn qua Hổ Vạn Cầu từ trên xuống dưới, khóe miệng mỉm cười càng đậm, thản nhiên nói: Bạn đang đọc chuyện tại

- Hổ tiền bối, nói như vậy ngài có quen biết nữ nhân tên là Trầm Nghi Nhi đúng không?

Tần Tiêu dừng một chú,

- Nàng còn có một chữ, tên là Đoạn Như.

Bả vai Hổ Vạn Cầu run lên, run giọng cả kinh nói:

- Ngươi... Ngươi cũng biết.

Tần Tiêu cười cười, nói tiếp:

- Tần mỗ làm sao biết, đây đã không còn quan trọng. Ta nghĩ tiền bối đã hiểu lầm Tần mỗ rồi. Về chuyện của Đoạn Như...

- Ngươi im ngay

Hổ Vạn Cầu giận dữ, nhảy dựng lên chỉ vào Tần Tiêu mắng:

- Cẩu quan! Ngươi chỉ biết giữ gìn quyền quý, khi nhục dân chúng đê tiện. Đồ nhi đáng thương của ta chẳng lẽ không phải bị chết trong tay của ngươi sao! Ngươi không cần nói xạo!

Rốt cuộc Lý Tự Nghiệp cũng không kiềm nén được, chém ra một đao như lôi đình.

- Mẹ kiếp lão tặc, lại dám vu oan đại nhân!

Tần Tiêu không kịp ngăn cản, Phá Không đại đao mang theo một cổ hàn ý chém vào giữa cổ của Hổ Vạn Cầu.

Sắp tới chém trúng thì Lý Tự Nghiệp lại sửng sốt, đại đao dừng lại ở trên cổ của Hổ Vạn Cầu.

- Mẹ kiếp, tại sao ngươi không tránh né và trả đòn! Ngươi xem thường lão tử sao?

Hổ Vạn Cầu nhắm mắt lại, giọng nói nặng nề, nhổ ra mấy chữ không còn muốn sống:

- Động thủ đi. Tài nghệ không bằng người, ta còn lời gì để nói.

Lý Tự Nghiệp trừng to mắt nhìn chằm chằm vào Hổ Vạn Cầu, nhưng có chút sửng sốt quay đầu lại nhìn về phía Tần Tiêu:

- Đại nhân, chuyện này...

Tần Tiêu thở dài một hơi:

- Được rồi, thả hắn đi.

Lý Tự Nghiệp nghe vậy thì chấn động, chậm rãi rút đại đao về, căm giận nói ra:

- Đại nhân đại lượng thả ngươi đi, dưới đao của lão Lý ta không giết người không hoàn thủ.

Hổ Vạn Cầu kinh hãi mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, biểu hiện trên mặt lập tức biến đổi. Hắn chậm rãi lui ra phía sau, nặng nề nói:

- Ngươi sẽ hối hận.

Dứt lời thân hình như gió hướng vào trong rừng cây mà bỏ chạy.

Tần Tiêu dồn khí vào đan điền, lên tiếng nói:

- Đoạn Như có con gái là Mạc Vân Nhi, bây giờ xuất gia làm ni ở Vũ Xương.

Thân hình Hổ Vạn Cầu đã biến mất không còn lại gì, nhưng lại nghe có một âm thanh truyền tới.

- Tạ ơn!

Ba người như có tâm sự lẳng lặng đứng đó suốt nửa ngày, Phạm Thức Đức đi tới bên người Tần Tiêu, nói khẽ:

- Đại nhân, cứ thả hổ về rừng như vậy, chỉ sợ hậu hoạn vô cùng ah!

Tần Tiêu mỉm cười lắc đầu:

- Không đâu. Tuy Hổ Vạn Cầu xuất thân lục lâm, nhưng cũng không phải người xấu, là một nam nhân đại nghĩa nhiệt huyết, bằng không hắn cũng không vì Đoạn Như tới tìm ta báo thù.

- Vậy tại sao đại nhân không giải thích rõ ràng chuyện của Đoạn Như, cũng miễn cho hắn mang thù với đại nhân? Hạ quan lắm miệng, đại nhân thứ lỗi. Hạ quan cũng lo lắng cho an nguy của đại nhân.

Chương 48: Thuỷ táng nam thi

Lý Tự Nghiệp nghe vậy thì cười ha hả, chỉ vào Phạm Thức Đức nói:

- Lão toan hủ, ta còn tưởng rằng ngươi thông minh, không nghĩ tới còn ngu xuẩn hơn lão Lý ta. Vừa rồi đại nhân không phải đã nói cho hắn biết Mạc Vân Nhi ở nơi nào sao? Hắn đi tìm Mạc Vân Nhi thì những chuyện này còn không phải rõ ràng sao.

Phạm Thức Đức cực kỳ lúng túng, nói:

- Đại nhân nói nhỏ như vậy thì hắn ở xa thế làm sao nghe được?

- Ngươi còn không hiểu sao! Đại nhân công lực thâm hậu, âm thanh có thể nhanh chóng truyền xa vài dặm! Được rồi, không nói chuyện với lão toan hủ không biết võ công như ngươi. Ngươi không có nghe hắn nói hai chữ " tạ ơn " sao?

Phạm Thức Đức mờ mịt lắc đầu.

Lý Tự Nghiệp đắc ý cười ha hả:

- Mẹ kiếp, lỗ tai của ngươi bị điếc rồi!

Tần Tiêu nghe vậy liền nói:

- Lý huynh không nên giễu cợt Phạm tiên sinh, Phạm tiên sinh không có luyện võ nghệ cho nên thính lực không bằng chúng ta. Đổi lại Lý huynh muốn ngâm một bài thơ hay rất khó khăn đấy.

Lý Tự Nghiệp co rụt cổ lại, ngượng ngùng nói:

- Ta... ' Pháp Khắc " đấy, còn " dâm " thơ, thơ dâm ta còn kém nhiều.

Lý Tự Nghiệp ngã chỏng vó nằm ở trong khoang thuyền, tâm tình rất phiền muộn. Dùng câu hắn hay nói là: rơi vào thuyền giặc, muốn ngồi nghiêng một chút cũng không được, ngay cả ngủ lệch một cái thì thuyền cũng nghiêng theo.

Người đàn ông sau mái chèo nhìn buồn cười, nhịn không được cười mấy tiếng. Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức đứng ở mũi thuyền quan sát phong cảnh ven đường cũng không khỏi cất tiếng cười vang.

Lý Tự Nghiệp bật người nhảy lên chạy tới đuôi thuyền nói với thuyền phu:

- Để ta chèo thuyền, ngươi đi vào trong khoang thuyền nằm đi. Cứ ngồi mãi một chỗ thế nào chắc ta biến thành một viên thuốc mất.

Người chèo thuyền cười to:

- Vị đại ca này, chèo thuyền cũng không phải chỉ có sức mạnh là đủ đâu. Cái thuyền nhỏ của ta sơ sẩy một chút là lật thuyền, ngươi cứ trở vào khoang thuyền mà ngủ đi, tỉnh giấc là sẽ tới Ngạc Châu rồi.

Lý Tự Nghiệp dựng dứng râu lên, hai tay nắm lấy bả vai người chèo thuyền, trong lúc hắn còn đang sững sờ thì bỏ hắn vào trong khoang thuyền:

- Ngươi vào trong đó cho ta, đừng tưởng ta tới từ Quan Tây là không biết chèo thuyền. Đừng nói là vạch vạch mấy cái, ngay cả khiêng thuyền của ngươi tới Ngạc Châu ta cũng làm được.

Nói xong Lý Tự Nghiệp phun ra một ngụm nước miếng vào lòng bàn tay, xoa xoa vài cái sau đó hắn sải bước đi về đuôi thuyền, nhưng bất ngờ lại la toáng lên:

- Má ơi, sao thuyền như chìm xuống thế này?

Tần Tiêu ở đầu thuyền cũng cảm giác một hồi khác thường, hắn lên tiếng hỏi:

- Chuyện gì xảy ra? Sao thuyền dừng lại không tiến về phía trước nữa?

Sau đó hắn đi về phía đuôi thuyền, người chèo thuyền liền tranh thủ đám người lại:

- Đừng tới đây, mau đi xa ra, thuyền sắp lật một đầu rồi, vị đại ca mặt đen đó nặng quá.

Lý Tự Nghiệp cắn răng, hai tay nhấc mái chèo lên nói:

- Công tử gia, ngài an tâm ở lại đó, không có chuyện gì đâu.

Dứt lời, hai tay hắn ra sức vung mạnh, một đôi mái chèo quấy bọt nước khiến sóng thêm bồng bềnh, thân thuyền lật sang một bên.

Tần Tiêu hô to:

- Lý huynh mau dừng tay!

Lý Tự Nghiệp nào có biết chèo thuyền, hắn dùng lực mạnh quá khiến thuyền mất phương hướng là bắt đầu nghiêng đi.

Lý Tự Nghiệp nghiến răng nói:

- Con mẹ nó thật là tà môn, lão tử thật không tin không thể làm mày chạy được.

Dứt lời, hai tay hắn lại ra sức vung mạnh, cả con thuyền mạnh mẽ dùng dình, thiếu chút nữa thì quăng cả Phạm Thức Đức xuống nước. Người chèo thuyền cũng hô gấp:

- Đại ca, ngươi ngừng đi a, cứ tiếp tục như vậy thì chúng ta sẽ rơi xuống nước cả đó.

Lý Tự Nghiệp cái này cũng cảm giác có điểm không ổn, bởi vì dưới chân truyền tới cảm giác man mát. Hắn cúi đầu xem xét, toàn bộ đuôi thuyền đều chịu lực hạ xuống, hai chân đã đứng ở trong nước. Hắn là một người tới từ Quan Tây căn bản là không biết bơi lặn, vì thế không khỏi bối rối, thời điểm thân thuyền nghiêng đi thì hắn cũng mất cân bằng. Lý Tự Nghiệp dùng sức vung cái mái chèo, chỉ là vẫn không có tác dụng. Hai tay Lý Tự Nghiệp bay múa một hồi rồi kêu "ah ah", cuối cùng là...

Tùm!!!

Một tiếng vang thật lớn, Lý Tự Nghiệp ngã cả người vào nước.

Lý Tự Nghiệp chỉ cảm thấy bên tai bùng bùng tiếng nước chảy, hai chân giẫy dụa lung tung, dùng hết sức lực nhưng thân thể vẫn không ngừng chìm xuống.

Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt, muốn mở miệng kêu to thì một dòng nước sông lạnh lẽo đổ vào miệng, những lời hắn vừa mới ra khỏi miệng liền biến thành bong bóng nổi lên trên.

Đúng lúc này, Lý Tự Nghiệp đột nhiên chứng kiến trước mắt có cái gì trôi nổi, như là rong bèo đen đen. Nước chảy cuốn tới lộ ra một khuôn mặt người chết trắng bệch trôi về phía hắn.

Là một cái đầu người chết!

Lý Tự Nghiệp kinh hãi, quên cả chuyện sắc nước, hắn đang chuẩn bị lên tiếng kêu to, không ngờ cánh tay bị bắt lấy, thân thể cũng đột nhiên vọt lên trên.

Tần Tiêu đem Lý Tự Nghiệp ném vào trong khoang thuyền, vừa bực mình vừa buồn cười mà nói:

- Lý huynh, nước sông đầu xuân hương vị cũng không tệ lắm phải không!

Đôi mắt của Lý Tự Nghiệp nhanh như chớp hấp háy mấy cái, hắn há miệng nhổ ra mấy ngụm nước sông, sau đó dừng lại một hơi lớn tiếng nói:

- Sông... Đáy sông, có thi thể!

Lập tức hắn lại há miệng nôn ọa tới khi ra cả mật xanh, mật vàng mới dừng lại.

Tần Tiêu nhướng mày, một lần nữa xoay người nhảy vào nước, động tác của hắn nhẹ nhàng như chim ưng.

Phạm Thức Đức cầm cây quạt vỗ vỗ bả vai của Lý Tự Nghiệp:

- Ai chà chà, Hắc Đản (trứng đen) tướng quân, ngươi thật đúng là cần cù a, xoay người rơi xuống nước cũng có thể phát hiện thi thể. Ồ, ngươi không phải trước đó tra ra được dưới đáy sông có cái gì mới cố ý lật thuyền rơi xuống nước chứ?

Lý Tự Nghiệp giận dữ, chỉ vào Phạm Thức Đức mắng: nguồn TruyenFull.vn

- Ta kháo, khắc pháp...Ta abcxyz tên nghèo hủ lậu kiết xác ngươi, dám nói móc ta. Oa oa!

Vừa mắng xong lại phun ra một miếng nước đắng, Phạm Thức Đức cười gian kiểu cười trên sự đau khổ của người khác.

Lúc này, mặt nước "Bành " một tiếng, trong tay Tần Tiêu tóm lấy một cỗ thi thể lên thuyền.

Người chèo thuyền quá sợ hãi, hắn chạy tới đầu thuyền hét lớn:

- Xui, xui! Vị công tử này, khi không ngươi mang cái thi thể lên đây làm gì?

Lý Tự Nghiệp còn đang nôn mửa không ngớt, Phạm Thức Đức hung hăng trợn mắt nhìn người chèo thuyền rồi đưa cho hắn một khối bạc vụn nói:

- Chớ có nhiều lời, thuyền này coi như là chúng ta mua.

Tần Tiêu ngồi xổm người xuống, đem dây thừng cột trên người thi thể ra, sau đó cởi chiếc vải trắng của nam thi ra nhìn.

Tần Tiêu chậm rãi xốc vải trắng lên cẩn thận quan sát. Nhìn thể trạng tướng mạo của thi ước chừng 30 tuổi, đang lúc tráng niên, chiều cao chừng năm thước sáu thốn, toàn thân trương phềnh, trên mặt xuất hiện một tầng mốc meo màu xanh lá. Hai tay co lại đặt ở trước ngực, trong tay nắm hai cây nến màu trắng, móng tay cũng là một màu xám ngắt.

Phạm Thức Đức cau mày nhìn rồi nói:

- Đã chết vì trúng độc!

Tần Tiêu gật nhẹ đầu:

- Không sai. Hơn nữa là trúng độc mãn tính, độc tận xương tủy.

Chương 49: Tang lễ tập thể (1)

Lập tức hắn cúi người dùng hai tay banh quai hàm người chết để mở miệng ra. Quả nhiên trong miệng cùng bên trên bựa lưỡi cũng có một tầng màu xanh lá, hơn nữa có một mùi kim loại tanh hôi xông ra.

- Trúng độc đồng.

Tần Tiêu cau mày, đem thi thể lại dùng vải trắng gói kỹ rồi nịt chặt bằng dây thừng.

Lý Tự Nghiệp nôn mửa một hồi rồi lung la lung lay tiêu sái đến đầu thuyền, thình lình chứng kiến vẻ mặt xám ngắt của thi thể, hắn lại nghĩ đến vừa mới uống mấy ngụm nước sông liền đột nhiên bổ nhào vào mạn thuyền bên cạnh ói tiếp.

Người chèo thuyền vẻ mặt sầu khổ, kinh hoảng mà nói:

- Mấy vị công tử, đại ca, cái thi thể này đang êm đẹp chìm tại đáy sông, các vị vớt nó lên để làm cái gì?

Tần Tiêu ngưng thần suy nghĩ một hồ, rồi hỏi người chèo thuyền:

- Vị đại ca kia, kề bên này có thôn xóm của Thái Tộc Nhân hay không?

Người chèo thuyền vỗ đùi, không ngừng kêu lên:

- Này! Ta nói vị công tử này, ngươi biết rất rõ ràng đây là thi thể của Thái Tộc Nhân còn vớt lên làm gì vậy? Người này rõ ràng là đã chết bất đắc kỳ tử vì trúng độc rồi bị ném vào trong nước thủy táng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tần Tiêu tỉnh ngộ nói:

- Nói như vậy, kề bên này thật đúng có Thái Tộc Nhân sinh sống?

Người chèo thuyền nói:

- Cũng không phải. Từ nơi này đi ngược lên tây Bắc chừng hai mươi dặm là huyện Hán Dương thôn Phu hưng có một thôn xóm của Thái Tộc Nhân.

Tần Tiêu vỗ tay nói:

- Đi, đi vào trong đó nhìn xem. Ta sẽ trả cho ngươi gấp đôi tiền công.

Người chèo thuyền không nói hai lời, trở lại đuôi thuyền nhấc mái chèo lên... ''rào rào"

Phạm Thức Đức nói:

- Đại nhân làm sao biết ở gần đây có thôn xóm của Thái Tộc Nhân?

Tần Tiêu cười cười, ngồi xổm xuống vỗ vỗ phía sau lưng của Lý Tự Nghiệp vẫn còn nôn mửa rồi nói:

- Đây là bản chép tay Hoài Anh Thủ Trát tiên sư để lại cho ta, Thái Tộc tôn trọng tiểu thừa Phật giáo, đẳng cấp rất nghiêm. Người đã chết cách gọi cùng chôn cất đều không giống nhau, Phật gia ( cấp một tăng lữ ) đã chết gọi "Niết Bàn "; thổ ty đã chết gọi "Noãn Thả "; đầu người đã chết gọi "Tín Tá "; tăng lữ bình thường chết thì gọi là "Tang Bôn "; Dân chúng bình thường chết thì gọi là "Ác quỷ ", "Tang Tá " hoặc "Tín Tây ". Người đã chết là Thổ ty, thủ lĩnh cùng Phật gia có địa vị thường sẽ hỏa táng, chúc phúc sớm ngày thăng thiên; Dân chúng bình thường chết rồi thì tiến hành thổ táng. Chỉ có người chết bất đắc kỳ tử mới thực hành thuỷ táng, đám người tin tưởng, nước là vĩnh viễn thánh khiết, có thể khử đi tà khí cùng nguyền rủa của người chết bất đắc kỳ tử. Đám người không phải còn có một Bát Thủy Tiết (lễ hắt nước) sao?

Phạm Thức Đức không khỏi kinh ngạc một hồi:

- Vậy Đại Nhân, làm sao biết người này chính là Thái Tộc? Trên người hắn cũng không mặc y phục của Thái Tộc mà?

Tần Tiêu nói:

- Thi thể Thái Tộc nhập liệm, trước dùng nước ấm rửa người, sau đó quấn vải trắng, hai tay đặt trước ngực cầm hai cây sáp ong, ta chính là suy đoán như thế mới cho rằng người này là Thái Tộc Nhân.

Lý Tự Nghiệp ọe một hồi, thật vất vả thở gấp, hai mắt có chút đăm đăm nhìn Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức, run rẩy nói:

- Công tử gia, mau ném cỗ thi thể kia đi, ta vừa nhìn thấy nó đã lại muốn ói tiếp. Hiện tại ta nhìn nước ở mạn thuyền thôi cũng muốn ói.

Phạm Thức Đức vuốt vuốt chòm râu, không khỏi cười trên sự đau khổ của người khác:

- Cái này tốt, đường đường là Thiên Ngưu Vệ Tướng Quân, hiện tại lại say sóng rồi.

Thuyền nhỏ rẽ nước đi, một thời gian sau, người chèo thuyền kêu lên:

- Công tử gia, phía trước lên bờ chính là huyện Hán Dương rồi. Đi về phía đông ba mươi dặm là tới thôn Thái Tộc.

Ba người ra khỏi khoang thuyền đi lên đầu thuyền nhìn về phía trước, đập vào mắt đầu tiên chính là một rừng cây rậm rạp. Bên cạnh Bờ sông có mười mấy người đang bày ra mấy cái kệ đặt dưới là chậu than, than đang được đốt tạo nên những ánh lửa cùng khói đen. Hai tăng lữ đầu trọc đứng ở đằng sau đống lửa nhắm hai mắt đếm hạt phật châu, bờ môi mấp máy, phảng phất niệm tụng kinh văn. Phía sau bọn họ một đám người ngay ngắn cúi đầu quỳ, trước người để đó một đống thi thể giống như là thi thể mà Tần Tiêu vớt lên trong nước trước đó.

Tăng lữ niệm một đoạn kinh văn, mấy người đứng dậy ôm lấy một cỗ thi thể đi về hướng bờ sông ném "Tõm!" nó vào trong nước. Tăng lữ dập tắt lửa rồi lại nhóm lại, tiếp tục niệm kinh văn.

Tần Tiêu run sợ thầm nghĩ:

- Xem ra chúng ta tới đúng nơi rồi, không ngờ có nhiều người đồng thời chết bất đắc kỳ tử như vậy, trong đó nhất định có điều khó hiểu.

Người chèo thuyền cột thuyền ở cách nơi cử hành tang lễ rất xa, ba người xuống thuyền, hướng về phía đám người đang làm lễ.

Còn chưa đi tới gần, chính giữa đám người có một người đàn ông trung niên bốn mươi năm mươi tuổi đi lại dần, Tần Tiêu nhìn thấy vẻ mặt của hắn vàng như nghệ, ẩn ẩn có một màu xanh đậm, có khả năng cũng đã trúng độc.

Người đàn ông đi tới trước mặt ba người Tần Tiêu, một tay giơ lên chạm vào ngực cúi đầu nói:

- Ba vị là khách nhân đường xa mà đến sao? Chúng ta đang cử hành tang lễ, kính xin không nên tới gần thì tốt, để tránh bị tà khí thấm thân, điềm xấu.

Tần Tiêu tiến lên một bước trả cái lễ:

- Tiền bối, chúng ta vốn vô tình quấy rầy. Chỉ là nghe nói nơi này có nhiều người trúng độc bỏ mình, vì vậy liền đến xem. Ah, vãn sinh tinh thông một chút về y thuật, muốn dùng một chút lực lượng nhỏ bé trợ giúp mọi người. Trừ đó ra, không có ý gì khác.

Người đàn ông có chút kinh ngạc hơn nữa mặt lộ vẻ vui mừng, nhưng lập tức ảm đạm xuống. Hắn lắc đầu nói:

- Đa tạ hảo ý của công tử, chỉ là... thôn trang của chúng ta quá nghèo, mời không nổi lang trung, công tử hay là mời trở về đi...

Tần Tiêu cười cười:

- Không sao, không sao. Hành y tích thiện là để tế thế cứu nhân, chỉ cần có ba bữa cơm vào trong bụng thì không cần vàng bạc gì cả.

Người đàn ông đại hỉ, vội hỏi:

- Công tử thật sự là người tốt! Ta thay mặt người dân của thôn này, đa tạ hảo ý của công tử. Nham Tài Trát ta là thổ ty của thôn Thái Tộc tức là tộc trưởng, sau khi tang lễ hoàn tất, xin mời ba vị đến bên trong làng của chúng ta.

Tần Tiêu khẽ cười cười:

- Tộc trưởng khách khí. Bản thân ta là muốn xem thi thể xem trước một chút không biết được hay không?

Nham Tài Trát lộ vẻ khó xử, do dự:

- Điều này...

Tần Tiêu nói:

- Thầy thuốc phải vọng, văn, vấn, thiết (đây là bốn phương pháp chữa bệnh của Đông y: nhìn, nghe, hỏi, sờ hay còn gọi là "tứ chẩn") Trước nhìn người trúng độc mà chết một chút thì sẽ có lợi cho chuyện chữa bệnh sau này.

Nham Tài Trát cắn răng một cái:

- Được rồi! Bất quá, ta muốn mời hai vị Phật gia này trước thay ba vị dùng nước thánh rửa ráy tránh nhiễm phải tà khí.

Ba người đi theo sau lưng Nham Tài Trát về phía đám người đang làm lễ, Nham Tài Trát bước nhanh thì thầm với hai người tăng nhân, một người trong đó gật nhẹ đầu, trong tay cầm một cái chậu màu vàng đi về phía ba người.

Chương 50: Tang lễ tập thể (2)

Tăng nhân đi đến trước mặt ba người Tần Tiêu thì thi lễ một cái lẩm bẩm một tiếng phật hiệu, một tay liền nhúng vào trong nước, miệng thì thầm một đoạn kinh căn, ngón tay bắn ra trên thân ba người một tí nước, sau đó cúi đầu thi lễ một cái, yên lặng xoay người đi.

Lý Tự Nghiệp nhếch miệng:

- Thần côn!

Phạm Thức Đức thiếu chút nữa nhảy dựng lên che miệng của hắn:

- Cái tên Hắc Đản này, chớ có nói bậy! Đây là nghi thức tôn giáo của Thái Tộc, là lễ tiết thần thánh nhất của họ.

Tần Tiêu đi đến trước mặt đám người đang quỳ trên mặt đất, có rất nhiều tráng niên nhưng sắc mặt mỗi người đều không tốt lắm, xem ra đều trúng độc nhiều hoặc ít.

Tần Tiêu cúi người nhìn một cỗ thi thể, hắn phát hiện quả nhiên giống như thi thể được vớt từ trong nước, sắc mặt xanh đậm, thân thể sưng vù, trong miệng có một mùi vị tanh tưởi của kim loại.

Tần Tiêu nhíu nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng: xem ra là trúng độc tập thể, đoán chừng toàn bộ mọi người của thôn Thái Tộc hoặc nhiều hoặc ít dính vào. Những người trúng độc nhiều nhất đã sớm bị hoại tử gan thận, đi chơi với diêm vương rồi. Hiện tại lại không giống xí nghiệp hóa chất thế kỷ 1 ô nhiễm nghiêm trọng thì vì sao lại như vậy? Chẳng lẽ có người chủ tâm đầu độc sao?

Nghi thức tiến hành ước chừng một hai canh giờ, bảy tám cỗ thi thể trước sau bị quăng vào trong nước. Tăng lữ một lần cuối cùng dập tắt lửa rồi thi lễ một cái với Nham Tài Trát sau đó cáo từ rời đi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Nham Tài Trát dẫn ba người Tần Tiêu đi vào trong rừng cây, một đám người không nhanh không chậm đi theo sau lưng, ngẫu nhiên truyền ra một hai tiếng nghị luận, Tần Tiêu nghe câu được câu mất cũng không có đến hỏi. Nhưng từ trong ánh mắt của bọn hắn, Tần Tiêu ẩn ẩn cảm giác được, bọn họ đối với Tần Tiêu không chỉ tràn đầy hy vọng cùng chờ mong mà thêm nữa...là nghi hoặc cùng hoài nghi.

Rừng cây rậm rạp mặc dù là đầu xuân cỏ cây không tươi tốt lắm, đường xá cũng có chút khó đi. Tần Tiêu hỏi Nham Tài Trát:

- Tộc trưởng đại nhân, vì sao ngươi lại dẫn tộc nhân sống ở trong sơn lâm này? Con đường gập ghềnh đi lại không tiện, trong đó lại có rất nhiều độc trùng mãnh thú.

Nham Tài Trát thở dài một hơi, không thể làm gì mà nói:

- Công tử có chỗ không biết. Một chi tộc nhân của chúng ta vốn không phải cư dân tại đây mà từ phía nam di tản tới. Lúc ấy là vì tránh né cừu nhân trong tộc đuổi giết. Hơn một trăm năm qua đi rồi, chúng ta theo thời gian quen sống ở trong sơn lâm, đi săn bắt cá, trồng lúa trồng dưa, rất thanh bình. Chỉ có điều bắt đầu từ mấy tháng trước thì có tộc nhân bắt đầu sinh bệnh trúng độc, đã bị chết mười mấy người rồi

Tần Tiêu nói:

- Trong thôn xảy ra chuyện như thế mà sao lại không báo cho huyện nha, mời quan phủ đến tra xét?

Nham Tài Trát lộ vẻ sầu khổ:

- Công tử, huyện nha có thể dễ dàng mời như thế sao? Đám người không đến làm khó ngoại tộc như chúng ta thì chúng ta đã thắp hương bái Phật rồi. Huyện nha ở Bảo Giáp ở bên cạnh chúng ta bình thường đều một mực khi dễ chúng ta.

Lý Tự Nghiệp cầm đại đao phía trước phạt cây mở đường, nghe được lời ấy thì nộ khí đằng đằng, một cây đao múa tới nỗi không khí phát ra những tiếng rít làm cho cây cỏ bay tứ tung.

Đi trong rừng hơn một canh giờ, mọi người rốt cục thấy được một thôn xóm, nghe Nham Tài Trát giới thiệu thì thôn này tên là Thôn Phu Hưng, tổng cộng có hơn năm trăm gia đình, phần lớn là người Hán, dân tộc Thái tọa lạc cách người Hán vài dặm góc trên đông nam. Phía sau đó là một mảnh quần phong, cũng là nơi mà người dân tộc Thái đi săn.

Tần Tiêu đi theo Nham Tài Trát vào trại tử (nhà có hàng rào bao bọc) không khỏi nhíu mày, bởi trại tử này nghèo khó vô cùng. Tất cả có ước chừng chừng trăm gia đình, nhà ở đều là phòng trúc rách rưới, có mấy nhà thậm chí ngay cả góc nhà cũng chỉ có một nửa. Lão nhân cùng con trai quần áo lam lũ ngồi ở trước phòng, vẻ mặt kinh hoảng nhìn Tần Tiêu và ba người, có người trực tiếp chạy vào trong phòng bối rối đóng cửa lại.

Tần Tiêu đi theo Nham Tài Trát vào trại tử, cẩn thận dạo qua một vòng, hắn tùy tiện quan sát tất cả mọi người ở nơi này. Trong lòng hắn không khỏi rùng mình, người của toàn bộ trại tử này đều bị trúng độc.

Tần Tiêu hỏi Nham Tài Trát:

- Tộc trưởng đại nhân, các ngươi ngày bình thường lấy nước ở nơi này? Ta thấy ở trong thôn người Hán không phát hiện họ bị trúng độc. Còn các ngươi thì ở trong trại lại trúng độc?

Nham Tài Trát nói:

- Công tử, đám Hán nhân này từ trước không thích người dân tộc Thái chúng ta, bọn họ đều lấy nước ở Thúy Khê Hà dùng nhưng không cho chúng ta sử dụng. Chúng ta đành phải đến trong núi lấy nước suối dùng, cách nơi này vài dặm có vài con suối, tộc nhân của chúng ta lấy nguồn nước từ nơi đó.

Trong lòng Tần Tiêu như đã sáng tỏ, độc trong trại này đoán chừng là do nguồn nước suối có vấn đề thôi. Tần Tiêu ngưng thần lo nghĩ, nói:

- Tộc trưởng, ngươi lập tức triệu tập tráng đinh ở bên trong trại tử lại đào giếng, chuẩn bị lấy nước dùng, nước suối trong núi này không dùng được. Mặt khác, ngươi chọn mấy thanh niên quen đường núi, ta muốn lên núi hái thuốc.

Nham Tài Trát mặt lộ vẻ vui mừng, quay người rời đi, lập tức liền triệu tập một nhóm lớn người quay lại.

- Phạm tiên sinh!

- Công tử, xin phân phó!

Tần Tiêu gọi Phạm Thức Đức tới, xuất kim ấn khâm sai từ trong lòng ngực ra đưa cho hắn nói:

- Ngươi cầm ấn tín của ta đi Hán Dương huyện nha gọi Huyện lệnh tự mình lĩnh người, mang một ít lương thực cùng y dược dược liệu tới. Nhớ rõ mang nhiều đường trắng, thuốc giải độc cùng lợi niệu bổ thận nuôi gan. Tốc độ phải nhanh, không thể chậm trễ.

Phạm Thức Đức khom người tiếp nhận ấn tín, bước nhanh rời đi.

Trong lòng Tần Tiêu nhịn không được có chút phẫn uất:

- Huyện Hán Dương à, hừ hừ, thôn Phu Hưng có bộ dáng quỷ quái như thế này đây. Chờ ta xử lý xong bệnh tình tại đây sẽ đi tìm tên quan huyện rác rưởi ngươi hỏi tội.

Trong lồng ngực Lý Tự Nghiệp cũng nghẹn một ngụm uất khí:

- Mấy tên cẩu quan này làm bậy khắp nơi, hiện giờ bắt chúng ta chùi đít cho chúng. Ta thấy người trong Thái trại này ngay cả chó mèo cũng không sống nổi, chứ đừng nói là người.

Lúc này, Nham Tài Trát mang theo năm sáu người trẻ tuổi đi tới trước mặt Tần Tiêu nói:

- Công tử, đây là thợ săn tốt nhất ở bên trong trại tử của chúng ta, quanh năm họ đều lên núi săn bắn. Người đào giếng cũng đã chọn xong rồi...Chỉ là chúng ta không am hiểu chuyện này cho lắm....

Tần Tiêu quay đầu nói với Lý Tự Nghiệp:

- Lý huynh, việc này không khó, ngươi lưu lại giúp bọn hắn đào giếng, ta lên núi hái thuốc.

Tần Tiêu nói xong liền chuẩn bị đi ngay.

Lý Tự Nghiệp đồng ý ngay:

- Không có vấn đề. Công tử phải cẩn thận một chút.

Tần Tiêu cùng mấy người trẻ tuổi đi vào phía sau núi.

Đường núi gập ghềnh khó đi, hai người trẻ tuổi phía trước dẫn đường, Tần Tiêu tinh tế chú ý đến cỏ dại bốn phía tìm kiếm dược thảo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau