PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 456 - Chương 460

Chương 456: Đột Quyết Chiến Thần (2)

- Không vội, đợi lát nữa rồi vào.

Tần Tiêu không hề động đậy giống như sắt đúc ngồi ở trên ngựa, sừng sững như núi.

Quách Tử Nghi nói một lời:

- Sư phụ là đang chờ Đặc Chủng Doanh hồi báo tin tức sao?

- Không sai.

Tần Tiêu gật đầu:

- Từ lúc ta phát ra mệnh lệnh tới bây giờ, cũng đã qua một thời thần rồi. Lấy cước lực của đám người Hình Trường Phong hẳn là đã sớm đi đường vòng đến phía sau đại quân Đột Quyết, tin tức cũng nên truyền đến rồi.

Phía sau trong đại trại truyền ra một mảnh tiếng ngựa chạy, chiến tranh, đại quân đã đang chuẩn bị đợi mệnh, cây đuốc cũng lần lượt đốt lên. Hơn một nghìn thương binh đều lên xe ngựa, hướng phía Linh Vũ huyện đưa đi.

Đội hậu cần và đồ quân nhu vừa mới tới, đem từng túi lương thực kéo tới phía sau trại, bắt đầu đào hố chôn nồi. Bận rộn mà lại ngay ngắn, đây là tình cảnh trong quân đội.

Thời gian qua không đến một nén nhang, một con ngựa đã hướng phía đại trại chạy tới, trong miệng hô to:

- Báo!

Đến cửa trại, nhìn thấy Tần Tiêu, liền phi thân xuống ngựa:

- Khởi bẩm Đại Tướng Quân, Hình lão đại tự mình dẫn người đi đường vòng ra phía sau đại quân Đột Quyết, quả nhiên phát hiện viện quân! Ước chừng có khoảng hơn hai vạn năm nghìn người, tất cả đều là kỵ binh!

- Hầu tử lại là ngươi?

Trong lòng Tần Tiêu nghiêm nghị cả kinh:

- Thấy soái kỳ của đối phương không? Đại Tướng Quân lĩnh quân là ai?

- Đêm tối quá đen, không nhìn thấy rõ ràng lắm!

Hầu tử cũng biết sự tình trọng đại, không dám nói giỡn:

- Cách tiền quân Đột Quyết ước chừng hơn ba mươi dặm, cách đại trại khoảng tám mươi dặm, đang tiến nhanh về phía trước!

Tần Tiêu vội hỏi:

- Đã báo cho Đại Nguyên Soái ở tiền quân chưa?

- Đã báo rồi!

Hầu tử vội nói:

- Đại Nguyên Soái muốn ta truyền lời cùng Đại Tướng Quân, an tâm một chút, chớ nóng vội, đợi hắn tiêu diệt tiền quân Đột Quyết trước đã rồi nói tiếp.

Trong lòng Tần Tiêu mơ hồ cảm giác có chút không ổn: Tuy rằng Trương Nhân Nguyện tự mình cũng nắm giữ một vạn quân mã, lại thêm dụ địch, mai phục, tổng cộng hai vạn năm. Thế nhưng một đám viện Đột Quyết này lai lịch bất minh, hơn nữa nhân số đã ngoài hai vạn năm. Lại thêm tiền bộ Đột Quyết, nhân số đã vượt xa đội quân của Trương Nhân Nguyện. Tâm tình của hắn, đơn giản cũng là muốn lập công đầu. Thế nhưng vạn nhất có cái gì sơ xuất...

- Hầu tử, ngươi lại tiếp tục thăm dò. Chuyển cáo Hình Trường Phong, muốn hắn vô luận như thế nào, cũng phải nghĩ biện pháp đem tin tức mới nhất của viện quân Đột Quyết bằng tốc độ nhanh nhất báo đến cho ta.

Tần Tiêu liên tiếp hạ lệnh:

- Quách Tử Nghi, ngươi lập tức tiến đến soái trướng, thông tri Phạm Thức Đức, tức khắc chuẩn bị phù tiết điểm binh, nổi trống tụ tướng!

- Dạ.

Hai người đều tự thúc ngựa mà đi.

- Đại Tướng Quân...

Mặc Y ôn nhu nói:

- Lập tức lại muốn chiến tranh, vẫn là đi nghỉ một lát đi. Từ lúc quân tiên phong Đột Quyết bắt đầu, ngươi đến bây giờ chưa từng nghỉ ngơi chút nào cả.

- Không có thời gian nghỉ ngơi.

Tần Tiêu hừ dài một tiếng, vùng xung quanh lông mày thật chặt lại:

- Lúc này đây, Trương Nhân Nguyện có chút bảo thủ, khó nói không có cái gì sơ xuất xảy ra. Nguyên bản kế hoạch là một hồi chiến dịch hoàn mỹ, có thể bởi vì một chút sơ sẩy và sơ ý, mà tình thế nghịch chuyển. Ta nghĩ, một cổ hậu viên Đột Quyết này lai lịch không nhỏ, khẳng định là Mặc Xuyết phái tới bảo hộ và tiếp ứng con của hắn. Không nói nữa, trở lại trại phát binh.

Cả Tả Uy Vệ, bộ đội chiến đấu khoảng chừng có ba vạn. Lý Tự Nghiệp và Vạn Lôi đều mang đi năm nghìn, lại thêm giảm quân số, người bệnh và phái đi Hạ Lan Sơn không trở lại, hộ tống người bệnh, trong quân trại còn dư lại sáu nghìn kỵ binh, và một vạn bộ tốt, cùng với bốn nghìn chiến mã từ chỗ người Đột Quyết bắt được.

Tần Tiêu trở lại soái trướng, cùng Phạm Thức Đức thoáng thương nghị một chút. Dự định đem Tả Uy Vệ tạm thời cải biên một chút, gấp rút tiếp viện Trương Nhân Nguyện. Mặt khác sáu nghìn bộ tốt lưu lại hai nghìn người cho Phạm Thức Đức thủ trại. Còn lại bốn nghìn toàn bộ tham gia chiến đấu, ở phía sau đuổi theo.

Sau một lát, trong quân trại trống trận rầm rầm như sấm sét. Khiến cả trại sôi trào đều di chuyển, Đô Úy thất quân cũng tụ tập đến trước đài điểm tướng.

Tần Tiêu lớn tiếng nói:

- Giết lợn rừng Đột Quyết, lại tới một đầu sói con. Lúc này đây tới là Đột Quyết Nhị vương tử. Lại thêm đại quân hậu viện làm chỗ dựa cho hắn. Các huynh đệ đây là một hồi gấp rút tiếp viện chiến, chúng ta phải chạy đến trợ giúp Trương đại soái. Tiền quân và hậu quân, tất cả đều cưỡi lên chiến mã Đột Quyết, cùng huynh đệ trung quân đi với nhau. Tạm thời tổ chức làm kỵ binh, do bản tướng tự mình thống lĩnh đi gấp về phía trước. Tả, hữu ngu hậu quân, lần này tham gia chiến đấu, tổng cộng bốn nghìn bộ binh. Đến sau này xuất phát. Tả, hữu lưỡng quân lưu thủ đại trại. Chỉ cần nghe được trong Hạ Lan Sơn tiếng kêu gọi lớn phát ra, có khói lửa bốc lên, thì lập tức phóng hỏa trong trại, đã minh bạch chưa?

- Minh bạch!

Quần tình sôi sục, sĩ khí đại chấn.

- Được!

Tần Tiêu lớn tiếng nói:

- Trong vòng thời gian một nén hương, kỵ binh xuất trại sắp thành trận thế, theo bản tướng giết đến tiền tuyến!

Trong Hạ Lan Sơn, một cổ binh sĩ đánh bất ngờ năm nghìn người Đột Quyết, đã âm thầm tìm đến trước Tam Quan Khẩu. Phái người đi tới thăm dò tin tức, phát hiện Tam Quan Khẩu không có một thủ quân, thế nhưng doanh trại công sự tất cả đều vẫn còn đó. Tướng lĩnh lĩnh quân Đột Quyết trong lòng đại hỉ, xem ra Đường quân xác thực còn không có phát hiện trong Hạ Lan Sơn xảy ra tình huống lớn. Vì vậy hô lên một tiếng, kỵ binh Đột Quyết phi khoái nhắm phía trong Tam Quan Khẩu chạy đi. Hành trình quá nửa, một tiếng trống vang lớn, trên đỉnh núi xuất hiện vô số Đường quân, không kịp phân bua đã mạnh mẽ bắn tên đến. Người Đột Quyết nhất thời nhân mã đại hỗn loạn một trận, vội kêu gọi lui lại. Nhưng không chờ bọn hắn rời khỏi Tam Quan Khẩu, trước sau tiếng hô vang lớn lên, hai nhóm Đường quân có khoảng hơn một vạn người, đã đem sơn cốc vây chặt như thùng nước. Một hồi chiến tranh bao vây tiêu diệt khai hỏa.

Trong Hạ Lan Sơn trận chiến tất thắng vừa mới khai hỏa, trong Linh Vũ huyện và quân trại, đại hỏa trùng thiên được đốt lên, đem bầu trời đệm đều nhuộm thành màu đỏ hồng.

Tần Tiêu suất lĩnh một vạn kỵ binh, đã chạy đến ngoài mười dặm, cũng có thể thấy được rõ ràng đại hỏa ở phía trước.

Ở ngoài năm mươi dặm, Hữu Uy Vệ Trình Bá Hiến thấy đại hỏa hô to một tiếng:

- Lui lại!

Năm nghìn kỵ binh Hữu Uy Vệ dường như gió xoáy triệt hồi về phía sau. Cùng lúc đó, tả, hữu hai đạo quân mai phục của Lý Tự Nghiệp và Vạn Lôi lại ở trong mơ hồ bọc đánh mà đến, dần dần hợp lại hình thành một vòng vây.

Trung quân Đột Quyết, Nhị vương tử trong lòng một trận đại hỉ rút ra một thanh bội kiếm hoa lệ vốn được làm ra từ Trung Nguyên, la lớn lên:

- Xung phong! Cốt Cốt Lý Lục tập kích bất ngờ thành công! Giết sạch quân Đường!

Nguyên bản đại quân Đột Quyết vẫn đi lại chậm rãi, nhất thời tựa như hồng thủy ập xuống, mạnh mẽ lao ra.

Chương 457: Quyết đấu đỉnh phong (1)

Trương Nhân Nguyện đã án trụ binh mã, ổn định ngồi ở trong quân. Nghe được tiền quân hồi báo, Trình Bá Hiến đã thành công đem địch nhân dụ vào bẫy, nhất thời một trận hồng quang đầy mặt:

- Truyền quân lệnh của ta, đánh trống trận lên, giết tới cho ta! Bắt sống Vương tử Đột Quyết, phần thưởng nghìn vàng, phong Hữu Uy Vệ tướng quân!

- Giết a!

Đường quân phát ra tiếng rống chấn thiên địa, Tần Tiêu xa tận hơn mười dặm cũng có thể nghe được rất rõ ràng. Trương Nhân Nguyện và dụ binh của Trình Bá Hiến quay về tụ hợp lại, hơn một vạn kỵ binh xoay người chém giết đến. Tả hữu hai nhánh quân Mạch Đao thủ dưới trướng Lý Tự Nghiệp và Vạn Lôi cũng đồng thanh hò hét lên, hướng phía trước chém giết tới.

Di Niết đang cưỡi ngựa, đắc ý tràn đầy, lúc này thấy được bốn phía cây đuốc được đốt lên, phục binh ra hết, mới biết rằng đã trúng kế. Cả kinh suýt nữa bảo kiếm cầm trong tay cũng đều đánh rơi xuống mặt đất.

- Lui...lui binh lại! Lui lại! Nam Man tử gian trá, cư nhiên dùng âm mưu quỷ kế!

Hai trận chiến bao vây tiêu diệt, hầu như là cùng thời gian khai hỏa. Một vạn năm nghìn tinh nhuệ Đột Quyết, mộc côn, mắt thấy sẽ bị Đường quân ăn sống nuốt tươi!

Di Niết ở cách phía sau hơn ba mươi dặm, một thiếu niên cưỡi ngựa mà đứmg ở trên một chỗ cao. Con mắt giống như ngạ lang trên thảo nguyên, lạnh lùng nhưng lại hung hãn nhìn chằm chằm về phía trước. Hắn không rõ, vì sao tiền quân Di Niết lâu như vậy cũng không phái người truyền tin đến, chính mình phái ra người mang tin tức thám báo cũng chậm chạp không đến hồi báo.

Sóc Phong Phi Dương, một mặt lang kỳ đỏ tươi bay lượn ở phía sau hắn, làm một cây Khổng Tước linh vũ trên anh khôi tại đỉnh đầu của hắn bị thổi lung lay trái phải.

Thiếu niên khẽ nhíu mày, vung tay lên, đối với phó tướng phía sau nói rằng:

- Thổi lên kèn lệnh, điểm binh xuất phát, tiếp ứng Di Niết vương tử! Toàn bộ lang sư, lập tức xuất động!

Một nơi ở phía sau Trương Nhân Nguyện ba mươi dặm, Tần Tiêu nhận được tin tức thứ nhất làm hắn vô cùng lo lắng "Bộ đội hậu viên Đột Quyết là do Khuyết Đặc Lặc suất lĩnh ba vạn lang kỵ! Đang xuất phát, hướng phía đại quân của Trương Nhân Nguyện thẳng tiến".

Tần Tiêu mày kiếm dựng thẳng lên, trợn trừng mắt:

- Truyền quân lệnh của ta, gia tốc đi tới, hướng phía trước trợ giúp Trương đại soái!

Một vạn kỵ binh Đường quân, như hỏa thiêu lửa cháy lan ra đồng cỏ, phô thiên cái địa hướng phía trước vọt mạnh tới!

Tần Tiêu từ lâu đã lòng nóng như lửa đốt, nhưng một cổ hưng phấn không hiểu đã trắng trợn xông tới. Khuyết Đặc Lặc! Khuyết Đặc Lặc đại danh đỉnh đỉnh! Ngươi rốt cục đã xuất hiện sao?

Dưới màn đêm sa mạc, cuồng sa nổi lên bốn phía, dị thường lạnh và khô ráo.

Trương Nhân Nguyện suất lĩnh Đường quân, lại sôi trào nhiệt huyết, đem một hồi chiến tranh bao vây tiêu diệt đánh cho tiếng gió thổi!

Hai vạn năm nghìn quân Đường đem Đột Quyết Di Niết Khả Hãn bao vây quanh, thắng bại đã rõ ràng rồi.

Trương Nhân Nguyện càng già càng dẻo dai xung phong đi đầu, một đầu thiết sóc đâm tới trong vòng vây của Đột Quyết, cư nhiên vang lên tiếng kêu lớn.

Di Niết từ lâu đã sợ đến ba hồn bảy phách đều mất, lớn tiếng hô lên:

- Bảo vệ ta! Bảo vệ ta! Lui lại!

Mười mấy tên thân vệ bên cạnh người, gắt gao đem Di Niết vây quanh ở chính giữa, không dám có nửa điểm thư giãn.

Trương Nhân Nguyện phi ngựa vọt tới trong trận, cách xa Di Niết chỉ mười bước, rống to một tiếng như lôi đình:

- Đột Quyết tiểu nhi, nạp mạng đây!

Di Niết cả kinh quát to một tiếng:

- Mau, đem cờ soái tướng hạ xuống, hắn sẽ không tìm được ta!

- A?

Ở bên cạnh tướng sĩ cả kinh nói:

- Nhị vương tử, soái kỳ làm sao có thể hạ xuống được?

Di Niết giận dữ, huy kiếm một phát chém tới người nọ:

- Nói nhiều làm gì! Ta bảo hạ là hạ!

Lang kỳ Đột Quyết cứ như vậy không một tiếng động hạ xuống, nhất thời, đại quân Đột Quyết biến thành một đoàn cát vụn, sĩ khí giảm xuống nghìn dặm, chỉ đợi mặc cho địch nhân đồ sát! Toàn bộ chiến sĩ Đột Quyết đều cho rằng người cầm đầu đã trận vong!

Trương Nhân Nguyện cất tiếng cười to:

- Bại hoại! Nghĩ không ra, Mặc Xuyết lão hồ đồ kia cư nhiên còn có thể sinh ra được loại nhu nhược giống như ngươi! Chúng tướng sĩ, cùng ta tiến lên bắt giữ Di Niết!

Chính vào lúc này, phía bắc chiến trận đột nhiên truyền đến một trận tiếng hô rống rung trời và tiếng móng ngựa đạp đất vang lên, Đột Quyết lang đầy khắp núi đồi điên cuồng xông qua đây. Đi phía trước dưới một cây đại kỳ, một thiếu niên mặc giáp, cưỡi hắc mã, tựa như Mãnh Hổ xuất quan hét lớn lên:

- Các nam nhi, theo ta giết vào trong trận, cứu ra Nhị vương tử!

Trong chiến trận, Trương Nhân Nguyện từ xa xa nhìn thấy, viễn phương một mảnh quân đội Đột Quyết như phô thiên cái địa xông đến, trong lòng không khỏi lo lắng, lớn tiếng quát dẹp đường:

- Chúng tướng sĩ, đi đầu đánh chết Di Niết Khả Hãn!

Dứt lời mạnh mẽ ghìm cương ngựa lại, cầm trong tay cây thiết sóc múa đến loạn ảnh tung bay, nhắm thẳng hướng Di Niết trong vòng vây giết đến!

Quân Đường thấy chủ tướng phát bưu, đồng thanh rống to lên, tựa như bài sơn đảo hải hướng phía trước xung phong liều chết đến. Di Niết cùng một vạn nhân mã bị vây tại hạch tâm, bị quân Đường nuốt chửng thôn tính, vòng vây cấp tốc thu nhỏ lại, dần dần bức đến một đoàn, tựa như sơn dương khoanh tay chịu chết.

Lý Tự Nghiệp cũng không biết từ lúc nào đem áo giáp trên người đều ném đi, để trần cánh tay, múa cây Mạch Đao sở trường nhất của hắn, giống như phát điên, nhắm phía trong trận doanh của người Đột Quyết xung phong liều chết. Tiếng rống lớn tựa như lôi đình kia đủ để đem người ta chấn tới choáng váng! Một đao chém xuống phía dưới liền đem một đầu vai người Đột Quyết chặt bỏ, thẳng đến thắt lưng, bắp chân, hợp với đem yên ngựa và thân ngựa chém thành hai đoạn. Khối nhân mã kia tựa như bị xé rách ầm ầm từ trong đó đứt đoạn ra.

Lý Tự Nghiệp phát ra tiếng cười lớn:

- Ha ha! Thống khoái a! Đám tạp chủng Đột Quyết dám xâm phạm Đại Đường ta!

- Giết!

Lại là một tiếng rống to, một đại mã Đột Quyết hướng phía Lý Tự Nghiệp vọt tới, bị hắn cầm Mạch Đao một phát chém lên đầu ngựa, cả người lẫn ngựa ngã ngang ra ngoài, giống như đánh bóng chày vậy! Thanh đại Mạch Đao này phát ra tiếng ông ông rung động! Người Đột Quyết lộn một vòng trên mặt đất bị ngựa của chính mình đè lên, có lẽ đã gãy chân, lớn tiếng kêu la, bị quân Đường bao vây ở xung quanh chém thành đống thịt vụn!

Trương Nhân Nguyện không hổ là tướng soái chi tài, chính mình ở trong đồ sát, cũng không quên chỉ huy toàn cục, đối với người tiên phong ở bên cạnh lớn tiếng nói:

- Truyền lệnh của ta, tả bộ Lý Tự Nghiệp chuyển qua phía sau Di Niết, trước tiên ngăn cản viện binh Đột Quyết, Trình Bá Hiến bổ sung chỗ thiếu của Lý Tự Nghiệp!

Trong cây đuốc, lệnh kỳ phấp phới. Lý Tự Nghiệp giết được hứng thú đang thịnh, nào có để ý được xung quanh, phó tướng ở bên cạnh giống như kéo trâu đem hắn giữ lại:

- Tướng quân, chủ soái truyền lệnh, muốn quân ta vu hồi đến phương bắc, ngăn cản viện quân Đột Quyết!

Chương 458: Quyết đấu đỉnh phong (2)

Lý Tự Nghiệp một tay đem phó tướng kia đẩy ra:

- Gọi nương ngươi a! Có quân lệnh lập tức báo cho ta là được! Mang theo mọi người, hướng phía bên kia lao tới!

Phó tướng nhất thời dở khóc dở cười, Lý Tự Nghiệp giống như phát điên vậy, dẫn tả bộ năm nghìn Mạch Đao thủ, hướng phái bắc chiến trận di động vu hồi đi. Lý Tự Nghiệp hét lớn:

- Nương hắn, đến một tên giết một tên, đến một đội giết một đội! Có bao nhiêu Đột Quyết nô gia, toàn bộ đưa lên đây cho gia gia! Ngày hôm nay gia gia không chém một trăm đầu sẽ cắt đi mệnh căn làm thái giám đi!

Khí thế như hỏa!

Có chủ tướng điên cuồng như vậy, thủ hạ quân tốt có lý nào lại không dũng mãnh?

Tả bộ năm nghìn Mạch Đao thủ như là một loạt cự xỉ ở bên phải và hậu phương trận doanh người Đột Quyết như tằm ăn rỗi một vòng. Đánh tới trở lại, cứng rắn đem vòng vây kia lui nhỏ lại. Người Đột Quyết vẫn cho rằng kỵ binh ở trong phạm vi nhỏ hẹp sẽ mất đi ưu thế lực cơ động, ở trước mặt Mạch Đao trận của Lý Tự Nghiệp ngược lại chỉ có số phận chịu đòn.

Trái lại bên phía Vạn Lôi cũng không chút nào thua kém so với Lý Tự Nghiệp bao nhiêu.

Giống như là một võ đài đại triển lộ cơ vậy, tướng sĩ Mạch Đao trận khiến kỵ binh Đột Quyết bị bức đến liên tiếp bại lui, bị vây quanh một vòng.

Trình Bá Hiến rút ra hai cây bản phủ thật lớn, cưỡi thất hoa mã cương cường mười phần kia, suất lĩnh năm nghìn kỵ binh dưới trướng cấp tốc bổ khuyết chỗ trống mà Lý Tự Nghiệp lưu lại.

Hai vạn năm nghìn quân Đường hình thành một vòng vây kín mít không kẽ hở. Đem một vạn kỵ binh Đột Quyết vây quanh thành từng vòng ở trong trận, bắt đầu một hồi giết chóc điên cuồng!

Trương Nhân Nguyện chấn hưng tinh thần. Một lòng chăm chú Di Niết bị vây ở trong trận, liều lĩnh hướng tới trong trận doanh giết đến. Bên cạnh mấy viên kiêu tướng đem soái kỳ che chở và phát ra mệnh lệnh, theo hắn cùng nhau giết về phía hạch tâm!

Di Niết hầu như sợ đến muốn ngã xuống ngựa, tựa như phát điện vũ động bội kiêm tinh tế trong tay, tê rống kêu lên:

- Bảo hộ ta!

Bên cạnh hơn mười thiết vệ thề sống chết vây quanh ở bên người hắn, ngay cả tên đến cũng không dám né tránh, cứng rắn biến mình thành một tấm bia đỡ đạn!

Trương Nhân Nguyện liều cái mạng già, rốt cục dùng lực vọt tới hạch tâm chiến trận!

Di Niết thất thanh kêu to:

- Lên! Mau lên a! Giết lão bất tử này!

Trương Nhân Nguyện cười ha ha:

- Tiểu tặc! Bằng vào ngươi, cũng xứng làm nhi tử của Mặc Xuyết! Đến đây, lão phu tiễn ngươi đi gặp diêm vương!

Dứt lời, một tiếng rống lớn hướng phía Di Niết giết đến!

Bên người Di Niết còn sót lại hơn ba mươi gã thiết vệ thề sống chết lao lên phía trước, đao thương đều đâm về phía Trương Nhân Nguyện. Kiêu tướng trung hậu ở bên người Trương Nhân Nguyện cũng ra sức lao lên, một đám người nhất thời chém giết thành một đoàn, tiếng kêu thảm thiết và tiên huyết cũng bắn ra, tứ chi và đầu bay loạn!

Di Niết từ lâu đã là hồn bất phụ thể, nhìn tả hữu một cái, khắp nơi mênh mông tất cả đều là cây đuốc của quân Đường, cũng không biết phải trốn đi chỗ nào, chỉ đành kinh hoảng chạy loanh quanh tại chỗ. Đám binh sĩ Đột Quyết muốn đến nơi tìm chủ soái, lại khổ nỗi không nhìn thấy soái kỳ, cũng là như con ruồi không đầu bay loạn lên.

Trương Nhân Nguyện trong lòng đại hỉ một trận:

- Di Niết tiểu nhi, ngày diệt vong của ngươi đã đến!

Mắt thấy quân Đường sẽ trước khi viện binh chạy đến giải quyết chiến đấu, không ngờ trong đêm tối, một đạo hồng quang thoáng hiện, một kỵ binh từ phía sau lưng Lý Tự Nghiệp tiến đến!

Một thanh thương thương toàn thân trên dưới vũ nhược lê hoa, không chảy một giọt nước!

Chỗ đi qua, dường như chuồn chuồn lướt nước, tại yết hầu binh sĩ quân Đường vô cùng tinh chuẩn mà chém qua, nhất thời một trận huyết vụ phun ra, quân Đường đều ngã ngửa về phía sau, co quắp lại tắt thở.

Một tia hồng quang kia chính là dải hồng ở đầu thương!

Ngoại trừ cái đó ra, người đến mặc giáp cưỡi hắc mã, tựa như Ma thần trong bóng đêm, một thân lệ khí dâng lên, chỗ đi qua, gió thổi cỏ lay, tựa như cuồng phong cuốn lá rụng, cứng rắn lao về phía trong Mạch Đao trận vây kín như thiết bích mở một con đường máu!

Lý Tự Nghiệp nhất thời giận dữ:

- Súc sinh từ đâu đến, hãy xưng tên ra cho gia gia!

Chỉ nghe một tiếng liệt mã hí dài, thất quái mã đen như mực kia giống như thiểm điện lao giết tới trước mặt Lý Tự Nghiệp, hàn quang chợt lóe, một thương đâm thẳng tới yết hầu của Lý Tự Nghiệp!

Lý Tự Nghiệp kinh hãi thật nhanh! Vội vã huy khởi Mạch Đao xoay thành một vòng ngăn cản lại, "phanh đinh đinh" một tiếng thanh thúy vang lên, Hỏa Tinh bắn ra bốn phía!

Người đến không đợi chiêu thức dùng hết đồng dạng một thương phi khoái đâm thẳng đến!

Hầu như là một góc độ, lực đạo tương đồng, nhưng Lý Tự Nghiệp lại cảm giác được, một chiêu này so với một chiêu lúc trước kia càng thêm khó đề phòng hơn!

Nếu không phải luyện qua nghìn vạn lần biến hóa, thì sao có khả năng đem thương pháp luyện đến thành thạo như vậy, hai chiêu sử dụng ra, hoàn toàn giống nhau như đúc!

Lý Tự Nghiệp không dám sơ ý, lần này thông minh co rụt thân lại. Khó khăn lắm né thoát một thương. Nhưng mũi thương này ở trong đêm tối giống như có thêm con mắt, vừa mới đâm hết, lập tức lại hướng phía trên đầu Lý Tự Nghiệp quét ngang qua.

Lý Tự Nghiệp hét gọi một tiếng, chật vật huy đao ngăn lại bên cạnh sườn, nhất thời cảm giác một cổ lực đạo như Thái Sơn áp đỉnh đập đến trên Mạch Đao, không tự chủ được hướng phía bên cạnh bắn đập ra, cánh tay, hổ khẩu một trận tê dại.

Lập tức tướng quân kia kêu gọi một tiếng kỳ quái mà Lý Tự Nghiệp nghe không hiểu (tiếng Đột Quyết). Lý Tự Nghiệp vừa sợ vừa giận, hét lớn:

- **** you! Ngươi nói cái gì? Gia gia nghe không hiểu! Có gan thì đừng chạy, xuống ngựa cùng gia gia đại chiến ba trăm hiệp!

Vị tướng vừa đến hừ lạnh một tiếng, đổi thành tiếng Hán có chút cứng ngắc nói rằng: Bạn đang đọc chuyện tại

- Có thể tiếp được ba thương của ta, ngươi là người Trung Nguyên đầu tiên! Cùng ta đơn đả độc đấu, ngươi còn không xứng!

Dứt lời một thương vỗ lên trên mông ngựa, giống như gió, điện phi nhanh mà đi.

Lý Tự Nghiệp tức giận đến oa oa kêu to:

- Hận! Hận a! Đột Quyết mọi rợ, gia gia cùng các ngươi liều mạng!

Dứt lời đem thanh đại đao này múa đến giống như một con sát khí Bạch Long hướng phía trong trận doanh người Đột Quyết giết đi!

Tướng vừa đến cưỡi ngựa một mình đột phá trong vòng vây trùng trùng của quân Đường, cư nhiên như đao cắt đậu hũ, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, đi tới hạch tâm chiến trận, lôi kéo cương ngựa, chiến mã người đứng lên, lớn tiếng hô:

- Nhị vương tử, tiểu đệ Khuyết Đặc Lặc đến rồi!

Ánh mắt của mọi người đều bị vị tướng kia thu hút tới, nhân mã giống như Ma thần kinh trụ, hắn một tay cầm thương, một tay khác giơ lên, cư nhiên còn có một mặt soái kỳ đầu sói!

Khuyết Đặc Lặc, cư nhiên một tay cầm cờ, một tay giơ thương, cưỡi ngựa giết vào vòng vây của quân Đường!

Di Niết nhất thời giống như người chết đuối nắm được cọng rơm cứu mạng, thiếu chút kích động tới khóc lóc kêu lên:

- Hảo đệ đệ, nhị ca ở đây!

Chương 459: Quyết đấu đỉnh phong (3)

Khuyết Đặc Lặc nghe được thanh âm, phát ra tiếng kêu gọi hướng phía trong trận giết đến.

Trương Nhân Nguyện thấy thế kinh hãi giận dữ, người đến cư nhiên chính là Khuyết Đặc Lặc. Một mình một ngựa giết vào trong vòng vây của chính mình. Lời này truyền ra, quân tâm ở đâu? Tướng uy sao còn tồn tại?

Trương Nhân Nguyện thẹn quá thành giận, hét lớn lên:

- Chúng tướng sĩ, theo bản tướng tiến lên, giết Di Niết và Khuyết Đặc Lặc!

Trình Bá Hiến tay cầm hai lưỡi búa cách Khuyết Đặc Lặc gần nhất, mắt hổ trợn trừng, rống to một tiếng đã hướng về phía hắn bổ tới một búa.

Khuyết Đặc Lặc tiện tay một thương chống đỡ đại phủ, lạnh lùng nói:

- Tướng vừa đến hãy xưng tên ra! Dưới thương của ta, không thích giết vô danh tiểu tốt!

Trình Bá Hiến giận dữ:

- Hậu nhân của Đại Đường khai quốc chi thần Trình Tri Tiết, Hữu Uy Vệ Lang Tướng Trình Bá Hiến là ta. nguồn TruyenFull.vn

- Không quen biết!

Khuyết Đặc Lặc trừng mắt, một đầu thương đã đâm đến, phi khoái tuyệt luân. Trình Bá Hiến kinh hãi, ngẩng đầu lên một cái tránh né qua. Nhưng đã cực kỳ chật vật.

Hữu quân Vạn Lôi lại cưỡi lên chiến mã, giương lên thanh đại đao của đặc chủng doanh kia, hướng phía Khuyết Đặc Lặc giết qua đó. Khuyết Đặc Lặc làm nhiều việc cùng lúc, vừa mới đẩy ra Trình Bá Hiến, đã lập tức trở lại một thương về phía sau, ngăn cản trường đao của Vạn Lôi! Phanh! Hỏa Tinh bắn ra bốn phía!

- Vô danh tiểu tốt, còn không lui ra!

Khuyết Đặc Lặc tiếng Hán thực tại không thuận miệng, thế nhưng cái loại khí thế không cho cãi lại này, thực sự có chút áp nhân, đông dạng cũng khiến Vạn Lôi nổi trận lôi đình.

- Con sói nhỏ cuồng vọng, gia gia tiễn ngươi đi gặp diêm vương!

Vạn Lôi lại rống lớn một tiếng, cầm trong tay trường đao múa đến giọt nước không lọt, giống như cuồng phong bạo vũ nhắm phía Khuyết Đặc Lặc giết đến.

Khuyết Đặc Lặc chấn hưng tinh thần, thấy chiêu phá chiêu, nhất nhất hóa giải, thủy chung hữu kinh vô hiểm. Ở bên cạnh Trình Bá Hiến vừa bị nhục nhã, lúc này đã đầy một bụng lửa giận, hầu như muốn đem cái bụng phá nổ, hô rống một tiếng, huy vũ song bản phủ hướng phía Khuyết Đặc Lặc giết đến!

Khuyết Đặc Lặc hét lớn một tiếng, trong tay ngân thương múa thành từng đoàn hàn quang lệ ảnh, trái ngăn phải đâm, đem thế tiến công của nhị tướng nhất nhất hóa giải. Còn thường thường đâm ra một thương, cư nhiên không chút nào rơi vào hạ phong.

Trương Nhân Nguyện thấy Trình Bá Hiến và Vạn Lôi cuốn lấy Khuyết Đặc Lặc, tinh thần đại chấn, muốn xông tới giết Di Niết. Bên người Di Niết đã không có mấy thiết vệ, sợ đến oa oa một trận kêu to:

- Hảo đệ đệ, cứu ta!

Khuyết Đặc Lặc đang chém giết cao hứng nghe được tiếng gọi, lớn tiếng quá một câu, một thương đánh bay một cây thiết phủ của Trình Bá Hiến, lại hướng phía đầu vai Vạn Lôi giả đâm đến một thương. Vạn Lôi vội vã tránh né thoát ra, mà chỉ cần thời gian trong khoảng nửa khắc này, Khuyết Đặc Lặc đã phóng ngựa mà đi, vẫn như trước cầm một cây đại kỳ phóng về phía Di Niết. Một người Đột Quyết hướng phía hắn chạy tới:

- Đặc Lặc, đem kỳ giao cho tiểu nhân!

Khuyết Đặc Lặc đem kỳ ném qua, hai tay chấp thương càng thêm hổ hổ sinh uy, tựa như một đạo hắc mang, hướng phía Di Niết bên kia giết đến.

Trương Nhân Nguyện một sóc đâm ngã thiết vệ ở bên cạnh Di Niết, ngay sau đó một thương muốn đâm tới trên người Di Niết!

Mắt thấy ngọn giáo kia sẽ đâm tới phía sau Di Niết đang chạy trối chết, thì đột nhiên "vù" một tiếng, trên cổ tay phải của Trương Nhân Nguyện đã trúng một tiễn. Nhất thời một thân kêu to, không tự chủ được đã đem thiết sóc ném tới trên mặt đất.

Khuyết Đặc Lặc giống giống như Hắc Thần hàng thế, chạy đến bên cạnh Di Niết, hướng phía Trương Nhân Nguyện hét lớn:

- Nếu không phải vội vã cứu Nhị vương tử, một tiễn này sẽ lấy tính mệnh của ngươi!

Trương Nhân Nguyện ghìm cương trụ mã, tả hữu kỵ binh dũng mãnh trung hậu vội vã đem hắn bao bọc ở hạch tâm. Nhìn kỹ một cái, mũi tên kia cư nhiên hoàn toàn xuyên thấu xương cổ tay phải của Trương Nhân Nguyện!

Trương Nhân Nguyện nghiến răng nghiến lợi nổi giận mắng:

- Tiểu tặc! Bắn lén tên trộm, thì tính là anh hùng cái gì!

Dứt lời khom người một cái, đã từ trên mặt đất nhặt lên thiết sóc, một miệng cắn lên mũi tên kia, hét lớn một tiếng mạnh mẽ đem nó rút ra:

- Qua đây, cùng bản tướng đại chiến một hồi!

Khuyết Đặc Lặc kiêu ngạo vô cùng cười to nói:

- Chỉ bằng bộ xương già lão của ngươi? Bỏ đi sao! Nếu không phải Khả Hãn một lòng muốn cho Nhị vương tử lập công, nào dễ dàng để các ngươi thực hiện được như vậy! Bản Đặc Lặc chưa bao giờ giết chó rơi xuống nước, ngày hôm nay tạm tha cho ngươi!

Nói xong vài câu tiếng Hán âm dương quái khí, đem Trương Nhân Nguyện chọc tức đến sắc mặt đều tím đen, kỵ binh dũng mãnh bên người cũng đều giận dữ, muốn xông lên phía trước cùng hắn liều mạng. Sớm có một đám quân Đường hướng phía Di Niết và Khuyết Đặc Lặc giết đến. Khuyết Đặc Lặc hai tay đều đã được giải phóng. Lúc này tựa như dệt hoa trên gấm, cầm lấy ngân thương trong tay đánh ra, lại lấy đi rất nhiều anh hồn quân Đường!

Mặc dù như vậy, tiền bộ Đột Quyết hơn một vạn người, cũng không còn lại bao nhiêu.

Lúc này tuy rằng lại nhìn thấy soái kỳ mà tụ tập đến gần bên cạnh Di Niết, nhưng vẫn đang bị bao vây quá chặt chẽ.

Cổ tay Trương Nhân Nguyện một trận đau đớn như kim châm, tựa hồ đã không thể động đậy, cắn chặt hàm răng, hét lớn lên một hồi:

- Lên! Giết sạch Đột Quyết nô gia!

Đúng lúc này, phía Bắc đại quân Đột Quyết rốt cục giết đến!

Lý Tự Nghiệp đang muốn gia nhập trong vòng chiến, tái đấu với Khuyết Đặc Lặc, nhưng thấy hậu quân chạy đến, oán hận một tiếng, vung Mạch Đao lên:

- Các huynh đệ, trước tiên đến đối phó đám súc sinh phía sau đã!

Ba vạn Đột Quyết lang kỵ mới đến, ở trong bóng tối dường như quái thú, điên cuồng hướng phía quân Đường đánh tới!

Mạch Đao trận dưới tay Lý Tự Nghiệp kiên trì chống đỡ. Nhưng đám kỵ binh người Đột Quyết này thế tới thật sự là quá mức hung mãnh, Mạch Đao đội tử thương cực lớn, tiếng kêu thảm thiết cũng không ngừng vang lên!

Di Niết nhất thời điên cuồng mà cười lớn:

- Ha ha ha! Tả hiền vương lang kỵ sư đã đến! Quân Đường tất cả đều phải chết, một tên cũng đừng hòng chạy thoát!

Khuyết Đặc Lặc trợn trừng mắt lạnh lùng nhìn quân Đường ở xung quanh:

- Nhị vương tử, tiểu đệ trước đưa ngươi ra khỏi trận chiến, đến hậu quân chỉ huy!

Dứt lời hét to một tiếng, liền dẫn theo Di Niết giết đi ra ngoài.

Trương Nhân Nguyện đang chuẩn bị hạ lệnh chết sống cũng phải lưu lại Khuyết Đặc Lặc và Di Niết, không ngờ phía sau một tiếng rống lớn như khai thiên phá thạch:

- Tặc tử chạy trốn đi đâu! Để mạng lại cho ta!

Một mặt Soái kỳ Hoàng Long phụ đồ chữ Tần giống như cuồng long bay lượn, thiểm điện chạy vào vòng chiến trận!

- Tần Tiêu!

Trương Nhân Nguyện trong lòng một trận đại hỉ:

- Mau mau bắt lấy Di Niết! Kẻ ở dưới lang kỳ của đối phương chính là hắn!

Lời còn chưa dứt, Hoàng Long soái kỳ kia cùng với kim giáp hồng bào phi nước đại vượt qua người hắn, lao thẳng về phía Khuyết Đặc Lặc!

Khuyết Đặc Lặc đâu có thèm để ý là ai vừa tới, không chút kiêng nể dẫn theo Di Niết ở trong trận tả xung hữu đột, mắt thấy sẽ lao ra được bên ngoài.

Chương 460: Quyết đấu đỉnh phong (4)

Tần Tiêu mày kiếm nộ thiêu, đè lại Phượng sí lưu kim đang. Từ trong túi tên lấy ra một bộ tam liên nỗ, kéo đeo thiết nỗ lên cánh tay, bắn ra "vù vù vù" ba tiếng xé gió, giống như quỷ phù đoạt mạng, hướng phía Khuyết Đặc Lặc và Di Niết bắn tới!

Giỏi cho Khuyết Đặc Lặc giống phía sau lưng mọc ra con mắt, cấp tốc xoay người lại một thương, "đương đương" hai tiếng ngăn lại hai phi tiễn. Hai phi tiễn bị ngăn lại kia, hướng hai bên cạnh sườn bay đi, cư nhiên cũng bắn trúng hai binh sĩ Đột Quyết, một người trúng vai, một trúng thắt lưng, sâu không thấy cán!

Mà một mũi thiết tiễn khác lại là xẹt qua vai của Khuyết Đặc Lặc, mà bắn thắng trúng Di Niết đang lẩn trốn giữ mạng ở phía trước, "phốc xích" một tiếng, từ sau gáy xuyên qua yết hầu mà bắn ra!

Di Niết giống như là bị trúng định thân thuật vậy, con mắt nhất thời trợn trừng cực lớn, giữa hầu "lạc lạc" vang lên vài tiếng, giống như khối đá té rớt xuống ngựa, bị chiến mã của chính mình cuốn lấy một chân trên bàn đạp, vẫn như trước bôn đằng chạy đi.

Khuyết Đặc Lặc hét thảm một tiếng, oán giận rống to lên:

- Ai bắn tên trộm đả thương nhị ca ta! Đứng ra cho ta!

Tần Tiêu phi ngựa giết đến trước người Khuyết Đặc Lặc, Phượng Sí Lưu Kim Đang huy lên cao một thương:

- Ngươi chính là Khuyết Đặc Lặc? nguồn TruyenFull.vn

Khuyết Đặc Lặc sinh thời tuổi còn rất trẻ, khuôn mặt trắng trẻo, tuyệt không như đám người Đột Quyết hồ đồ lôi thôi. Ngược lại mặt như quan ngọc, môi hồng răng trắng, dưới lông mày rậm, cư nhiên là một đôi mắt tam giác, cả người giống như một cây thiết thương, rắn chắc mà lại có tính dẻo dai. Vai hùng eo sói, cánh tay dài như thiết thương, mặc giáp cưỡi hắc mã, vũ sí anh khôi, hai tai đeo một đôi khuyên lớn cỡ mắt trâu, thật là một thiếu niên tướng quân anh tuấn vũ dũng!

Khuyết Đặc Lặc đảo con mắt tam giác tức giận hét lớn:

- Chính là ngươi giết nhị ca ta? Ngươi là người phương nào, hãy xưng tên ra! Ta phải bầm thây ngươi vạn đoạn!

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng:

- Bản tướng Tần Tiêu! Đặc biệt tới lấy mạng chó của ngươi, vì vong linh của đám huynh đệ chết trận báo thù rửa hận!

- Tần Tiêu? Tốt, tốt!

Khuyết Đặc Lặc liên thanh kêu to phảng phất như phát điên, ghìm cương ngựa đứng lên:

- Ta tức giận, ta thực sự rất tức giận! Ta nhất định phải giết ngươi!

Dứt lời, một đạo bóng đen chợt lóe, cả người lẫn ngựa hướng phía Tần Tiêu vọt mạnh qua đây.

Tần Tiêu cũng hét lớn một tiếng, cầm trong tay Phượng Sí Lưu Kim Đang tam xoa đâm ra về phía trước, trong lúc điện quang hỏa thạch, một thương một đang đụng đầu vào nhau, hỏa tinh bắn ra bốn phía.

Khuyết Đặc Lặc không khỏi cả kinh:

- Hảo man tử! Cư nhiên có thể tiếp được tuyệt chiêu Xuyên Tâm Thương của ta! Lại đến lần nữa, ngươi tên là gì?

- Tiểu nhi! Bản tướng không cùng ngươi dông dài!

Tần Tiêu tức giận quát một tiếng:

- Tiếp chiêu!

Phượng Sí Lưu Kim Đang giống như lông vũ ở đuôi phượng hoàng, vẽ ra ba đạo kim sắc quang ảnh, hướng về Khuyết Đặc Lặc đâm tới. Khuyết Đặc Lặc ngẩng đầu né qua một cái, ghìm ngựa lui về phía sau một bước:

- Ngươi nhất định phải nói. Bằng không ta sẽ không đánh với ngươi!

Tần Tiêu không khỏi có điểm dở khóc dở cười, lúc này đánh hay không đánh, còn tùy thuộc vào ngươi nha?

Nhưng chuyện cho tới lúc này, cũng lười giống như phụ nhân cùng hắn tranh cãi miệng lưỡi:

- Nghe cho kỹ đây, tiểu oa nhi! Bản tướng chính là Đại Đường Tả Uy Vệ Đại Tương Quân Tần Tiêu là ta!

- Ngươi chính là Tần Tiêu!

Khuyết Đặc Lặc la lớn:

- Đánh bại sư phụ ta Lực Hạ Đạt, Đại Chu Võ Trạng Nguyên Tần Tiêu?

- Không sai! Hơn nữa ngay buổi chiều ngày hôm nay, ta sẽ tự mình đem ngươi giết chết! Ngươi muốn báo thù cho sư phụ ngươi thì cứ lên đi sao!

Tần Tiêu giương lên kim đang, chỉ tới phía bắc bầu trời, mười phần bá đạo!

- Ngươi ngươi còn giết sư phụ ta?

Khuyết Đặc Lặc kêu to:

- Giết! Ta muốn giết ngươi!

Thanh ngân thương này rốt cục mang theo vô hạn tức giận, đâm về phía Tần Tiêu!

- Thật nhanh!

Tần Tiêu trong lòng cả kinh. Chậm trễ chút nào, liên tục giơ lên Phượng Sí Lưu Kim Thang đem từng chiêu thức của hắn nhất nhất đón đỡ hóa giải. Khuyết Đặc Lặc rống lớn một tiếng, hóa đâm thành bổ, giữa không trung kích thẳng đến đầu ngựa của Tần Tiêu.

Tần Tiêu quát chói tai một tiếng, hoành đang ngăn lại trước đầu ngựa, đem mũi thương của hắn chế trụ. Mượn lực đạo của hắn kéo thành một hình cung, đem thương lực của hắn phá giải. Thuận thế một đang cắt ngang qua đầu của hắn! Khuyết Đặc Lặc cấp bách gập thắt lưng lại, hiểm trở tránh thoát được! Không đợi Tần Tiêu thang thế thu về, lại khom thắt lưng, hướng phía trong bụng Tần Tiêu đâm tới. Tần Tiêu vẩy đuôi thang cấp tốc nghênh đón ngăn lại một thương, lại đem ngân thương của Khuyết Đặc Lặc chế trụ. Lại từ trái qua phải, mười phần bá đạo một đang chém xuống, thề phải đem cả người lẫn ngựa của đối phương bổ ra thành hai nửa!

Khuyết Đặc Lặc hét lớn một tiếng, không tránh không lùi hoành đĩnh ngân thương đâm tới, "phác thông" một tiếng nổ lớn, binh sĩ xung quanh chỉ cảm thấy cái lỗ tai một trận rung động, hỏa tinh bắn ra kia giống như kim tinh khi nguyệt. Thiêu đốt ánh mắt người khác!

Trong lòng Tần Tiêu cũng là cả kinh, man nô này thoạt nhìn thân thể không quá to lớn, nguyên lai là cầm tinh con cua, trong xương cốt tất cả đều là thịt, khí lực lại lớn như vậy!

Không cho phép hắn suy nghĩ, Khuyết Đặc Lặc vừa mới ngăn trở một thang của Tần Tiêu chém xuống, nhân sơ hở này mà đâm nghiêng một thương tới. Công thẳng tới mặt của Tần Tiêu. Tần Tiêu xoay cánh tay né qua, Phượng Sí Lưu Kim Đang nhìn như sơ hở, hướng về phía cánh tay trái cầm thương của Khuyết Đặc Lặc chém tới. Khuyết Đặc Lặc ghìm cương thất đại hắc mã kia, kỳ quái la hét một tiếng, đứng thẳng người dậy, đem một kích này của Tần Tiêu né qua.

Tần Tiêu khóa Kim Mã dưới thân, cũng không chút nào tỏ ra yếu thế, dựng thân đứng thẳng người lên, hai con ngựa cũng hí dài một tiếng, cư nhiên cũng ngẩng đầu lên cao đối chiêu, móng trước tung bay đá lên mặt đối phương.

"Đốc đốc đốc" vài tiếng vang lớn, Khuyết Đặc Lặc và Tần Tiêu đều xoay người xuống ngựa, đại hắc mã bị đá nổ một con mắt, đạm kim mã trên trán cũng bị đá lõm một cái, tiên huyết chảy ròng ròng.

Tần Tiêu ngay tại chỗ lộn người tránh né mấy tên binh sĩ Đột Quyết từ trên ngựa đâm lén tới, tức giận rút đao, đâm nghiêng chém ra, nhất thời một trận tiếng kêu thảm thiết vang lên. Trên đỉnh đầu đã chảy xuống một trận huyết vũ. Cả người lẫn ngựa bị chém thành vô số đoạn!

Trái lại Khuyết Đặc Lặc bên này, hắn tựa hồ cũng không dễ chịu lắm. Tuy rằng đại quân hậu viên đã giết tiến đến, quân Đường đã không còn có ưu thế nhân số nữa.

Nhưng đây dù sao cũng vẫn đang ở trong vòng vây của quân Đường, khiến hắn cũng ăn không ít tên bắn lén, thương đâm trộm. Khuyết Đặc Lặc cũng là kéo trường thương, rút ra một thanh loan đao bốn thước, bang bang bá bá chém tới trường thương và cổ tay của quân Đường.

Quách Tử Nghi và Mặc Y cũng đã chạy tới, phụng mệnh lệnh của Tần Tiêu canh giữ ở bên người Trương Nhân Nguyện, thấy tình huống này cũng đều gấp đến mức kêu hô lên. Trương Nhân Nguyện càng hận chính mình không đủ sức mạnh, cổ tay không ngừng chảy máu, ngay cả thương cũng đều cầm không nổi nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau