PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 451 - Chương 455

Chương 451: Chuẩn bị ăn bữa tiệc lớn (1)

Tần Tiêu thống lĩnh Tả Vệ quân thì thật giống như trò cười, giống như một con thỏ đối đầu với chim ưng vậy.

Năm ngàn người chiến đấu, giằng co gần hai canh giờ.....

Trong soái trướng người Đột Quyết cách đó tám mươi dặm, thống soái Khả Hãn đang ngồi vặn vẹo tay, chờ đợi tin tức tiền phong của Lực Hạ Đạt, tựa hồ còn có chút tâm tình ngồi uống một ly rượu sữa dê.

Hắn suy nghĩ nếu bắt được đám quân Đường thì có thể bán buôn bất định đòi được niềm vui lặng yên khóc nức nở, đưa hắn lên làm thái tử.

Hình Trường Phong mang theo đặc chủng doanh mai phục ở khe rãnh giữa đại doanh Đột Quyết cùng chiến trường, bên người đã có mười cổ thi thể và ngựa chết, con mắt giống như diều hâu, hờ hững mà lạnh lừng nhìn chằm chằm vào cát vàng đang bay múa trong sa mạc. Chỉ cần có người và ngựa Đột Quyết thì 30 dây cung sắt sẽ không chút lưu tình bắn hắn thành tổ ong vò vẽ.

Ngày vừa tàn, trên sa mạc mênh mông, cuồng phong tàn phá bừa bãi cuốn tới, nổi lên một tầng cát vàng, rơi ở phía trên máu tươi giàn giụa trên chiến trường.

Tần Tiêu dẫn theo ngựa chậm rãi đi đến chỗ đồi cao, từ trên cao nhìn xuống phía xa xa.

Gió lạnh hanh khô cuồng phóng, đưa tới một mùi máu tươi làm cho máu tươi trên áo giáp Tôn Vũ cũng bốc lên.

Ngực cùng bờ vai của Đạm Kim mã vẫn còn đang run rẩy rất nhỏ, bàn chân thỉnh thoảng cào cào trên mặt đất một chút, tựa hồ vẫn còn chìm đắm trong cơn điên cuồng. Tần Tiêu duỗi duỗi tay ra vổ vổ cổ ngựa, phủ phủ lên lông bờm lóe sáng óng ánh vàng của nó. Đạm Kim mã kiêu ngạo ngửa đầu ra, hí dài một tiếng, giống như là đang rất thống khoái! Đã ghiền! Đi theo chủ nhân chiến tranh như vậy mới là vinh quang cao nhất của chiến mã.

Quân Đường liên tục hoan hô không nghỉ, chấn động cả núi Hạ Lan cốc. Thỉnh thoảng cũng có người ném đồng bọn lên cao, chúc mừng chiến thắng.

Vạn Lôi, Quách Tử Nghi cùng Mặc Y thúc ngựa đi đến sau lưng Tần Tiêu, lẳng lặng đứng thẳng. Đồng thời cảm thấy thiêu đốt rung động đến tâm can phóng khoáng, con ngựa dưới háng cũng hãnh diện phát ra tiếng phì phì từ mũi, tựa hồ như là chào Đạm Kim mã của Tần Tiêu.

Tần Tiêu đưa mắt nhìn về hướng Bắc xa xa, lạnh nhạt nói rằng:

- Vạn Lôi, truyền lệnh xuống, chủ chiến năm quân rút lui tiến quân trại bắt đầu nghỉ ngơi, bảo năm tướng quân nhanh chóng thống kê binh lính thương vong, đưa đi chữa trị. Do tả hữu Ngu Hậu quân phụ trách quét dọn chiến trường cần phải mất một canh giờ mới có thể giải quyết hết tất cả. Mặt khác không thể thư giãn, toàn quân vẫn phải làm tốt khâu chuẩn bị chiến tranh.

- Dạ!

Vạn Lôi khẽ quát một tiếng, thúc ngựa rời đi.

- Quách Tử Nghi.

Tần Tiêu nói:

- Ngươi hãy cầm lấy cờ chòm sao Thương Long mực sắc đi gặp Hình Trường Phong. Ngươi theo chân bọn họ một thời gian, rất quen thuộc nên sẽ biết rõ bọn họ mai phục ở đâu. Truyền lệnh ta, nói rằng tuy quân tiền phong đã được giải quyết nhưng vẫn phải giám thị mật thiết chủ tướng Khả Hãn Di Niết của quân Đột Quyết, không cho bọn chúng nắm được thông tin gì cả. Cứ cách một nén nhang thì phải phái thám báo hồi báo quân tình.

- Dạ!

Quách Tử Nghi cũng thúc ngựa rời đi, hồng mã bạch giáp hết sức bắt mắt.

Gió Đông gào thét, bên tai rung động rầm rầm, các hạt bụi cát cũng bay tán loạn. Sau lưng Tần Tiêu là một chiến bào đỏ hồng, vô cùng ẩm ướt, vô cùng chướng mắt, phía trên kia, lộ vẻ máu tươi cùng vong linh của người Đột Quyết.

Mặc Y nhẹ kẹp bụng ngựa, đi đến bên người Tần Tiêu:

- Đại tướng quân, đánh xong trận chiến nên trở lại trướng nghỉ ngơi một chút đi.

Tần Tiêu quay đầu nhìn Mặc Y một cái, suýt chút nữa bị hù. Mặc Y thanh tú ở nơi này, vốn là lãnh diễm trước mặt bang thượng, tất cả đều là vết máu khô cạn, toàn thân cả người lẫn ngựa đều giống như đẫm máu. Nhất là nhìn nghiêng bên trái, lúc Tần Tiêu cứu nàng, chém người Đột Quyết kia thành hai nửa khiến máu phun ra toàn thân nàng, lúc này lại giống như đã trải qua lễ rửa tội máu tươi bình thường. Ngân giáp sáng trắng, cũng lộ ra vài phần nhan sắc, chiến bào sau lưng cũng trở thành ban hồng, tựa như dạ xoa địa phủ.

Tần Tiêu mỉm cười đứng dậy:

- Mặc y, muội nhìn dáng vẻ của muội đi, có còn là một cô nương nữa không

Mặc Y cười yếu ớt:

- Đại tướng quân cũng không phải như thế sao? Chỉ là chính mình không cảm giác được thôi. Nếu như bây giờ huynh đột nhiên xuất hiện tại phố xá sầm uất thì nhất định sẽ hù chết mấy người đó.

- Có bị thương không?

- Không có.

- Tốt.

Chỉ là lời nói đơn giản nhưng lại hơn hẳn hàng vạn lời nhu tình. Tim Mặc Y đập nhanh nhảy dựng lên, trong đầu không ngừng hiện lên từng trận gắn bó sinh tử trên chiến trường, tựa như khắc cốt ghi tâm.

Tần Tiêu quơ quơ cái cổ có chút cứng, trông về phương Bắc nói rằng:

- Bọn quân tiên phong của Đột Quyết bị làm thịt, chủ soái của bọn họ chắc sẽ không từ bỏ ý đồ. Nói không chừng thì không dừng được bao lâu sẽ có một trận đại chiến trường kỳ nữa. Mặc Y, từ nay về sau nếu có chiến sự thì muội cũng đừng đi theo, huynh....

Vừa nói ra những lời này thì Tần Tiêu lại có chút hối hận, hơi hơi dừng lại.

Mặc Y nhẹ cắn môi nói:

- Đại tướng quân, huynh đã từng nói qua Mặc Y ở trong quân, lên chiến trường sẽ là nam nhân, là chiến sĩ. Chẳng lẽ Đại tướng quân muốn Mặc Y giống như đào binh, vừa lâm trận đã lùi bước sao? Nếu như vậy thì hiện tại dùng một đao chém muội đi, dứt khoát cho xong.

Tần Tiêu cười cười:

- Được rồi, huynh không thể lay chuyển được muội. Nhưng có một điều là muội nhất định phải hoàn hảo ở bên cạnh huynh, nếu như muội có mệnh hệ gì thì huynh sẽ hối hận suốt cả đời.

Tầm thần Mặc Y sợ hãi rung động, khí huyết dâng trào, trong mắt cũng cảm thấy đau đớn, cố nén xúc động, nhẹ gật đầu:

- Ừ!

- Trở về thôi, nghỉ ngơi một chút, chuẩn bị ứng phó trận huyết chiến thứ hai Tần Tiêu vỗ ngựa quay trở về quân trại.

Khóe mắt Mặc Y rốt cuộc chảy xuống hai giọt lệ, loại cảm tình nảy sinh trong sinh tử thế này tuy rằng mịt mờ nhưng an tĩnh, làm cho nàng xuất hiện ra một ý nghĩ yêu thương mãnh liệt, giống như ma thủ vô hình kéo nàng vào một cái vực sâu....

Chỉ có người lên chiến trường mới biết được tính mạng mỏng manh như thế nào, mới biết được tình cảm cùng nhau sinh tử, mới biết được thế nào là tin tưởng lẫn nhau, không hề giấu diếm.

Bất tri bất giác, Mặc Y lại phát hiện ra mình thế mà lại yêu nam nhân phách đạo, cuồng vọng nhưng lại vô cùng thâm trầm.

Tần Tiêu trở về quân trại, nhìn thấy trên mặt mỗi người đều tràn đầy hưng phấn cùng huyết mạch sôi sục, ngay cả những chiến sĩ bị thương trên chiến trường kia cũng cười to ha ha. Ánh mắt mỗi người nhìn Tần Tiêu đều là một loại cảm kích, kính sợ cùng sùng bái.

Sĩ khí quân Đường tăng vọt chưa từng có!

Trở lại bên cạnh soái trướng, nhìn thấy soái kỳ chữ Tần Hoàng Long bị nhuốm máu, người chưởng kỳ cũng đã thay đổi, Tần Tiêu nhíu nhíu mày hỏi:

- La Vũ Phong đâu?

Tiểu tốt chưởng kỳ nói:

- Hồi bẩm Đại tướng quân, trong khi La Vũ Phong trở về quân trại liền ngã xuống ngựa té xỉu, nhưng vẫn gắt gao che chở cho soái kỳ, không để soái kỳ bị rớt xuống.

Chương 452: Chuẩn bị ăn bữa tiệc lớn (2)

- Hiện tại đã có huynh đệ đưa hắn vào trong quân trướng cầm máu trị thương.

Thật là một con người sắt đá!

Sắc mặt Tần Tiêu thay đổi, nói với tiểu tốt soái trướng trong quân: xem tại TruyenFull.vn

- Dẫn ta đến trướng của La Vũ Phong nhìn thử.

Tần Tiêu đến trướng của La Vũ Phong, nhìn thấy sắc mặc La Vũ Phong đã trắng như giấy, hôn mê nằm chết dí trên giường, vài người đang dùng kìm sắc kẹp lấy mũi tên sắt cắm ở trong ngực cách áo giáp một khoẳng, dùng sức rút ra, La Vũ Phong theo bản năng rống lên ngồi dậy. Mấy người bên cạnh nhanh chóng ép hắn xuống, ba chân bốn cẳng cởi bỏ áo giáp của hắn, dùng thuốc trị thương đổ vào vết thương cầm máu cho hắn.

Mồ hôi trên mặt La Vũ Phong rơi xuống như mưa, hô hấp kịch liệt, trên người nóng như nham thạch.

Tần Tiêu im lặng đi qua, một tay nắm lấy cánh tay La Vũ Phong:

- Nhịn xuống, khẽ buông lỏng để thuận tiện cho các huynh đệ giúp ngươi băng bó miệng vết thương.

La Vũ Phong lập tức mở to hai mắt nhìn:

- Đại tướng quân!

Dứt lời liền giãy dụa muốn xuống giường hành lễ.

Tần Tiêu đè hắn lại:

- Nghỉ ngơi thật tốt, sau này soái kỳ của ta đều do mình ngươi tới khiêng.

- Vâng. Đại tướng quân!

La Vũ Phong kích động khiến lệ như suối trào:

- Vũ Phong phải đi theo Đại tướng quân, liên tục chiến đấu ở các chiến trường bốn phương, san bằng di nô.

Nhóm binh lính bên cạnh nhẹ nhàng nâng La Vũ Phong dậy, băng bó kỹ miệng vết thương trước ngực hắn. Tần Tiêu nhìn kỹ miệng vết thương mấy lần, máu đỏ tươi, không có độc, lúc này mới yên tâm quay đầu rời đi.

La Vũ Phong ở phía sau lớn tiếng nói:

- Đại tướng quân, Vũ Phong nhất định sẽ rất nhanh khỏe lại, khiêng soái kỳ của Đại tướng quân. Giết sạch Đột Quyết man nô!

Tần Tiêu lập tức cảm giác trong ngực bị chẹn lại, một cổ hào hùng cùng cảm động không thể ức chế, làm cho tấm lòng sắt đá của hắn cùng trở nên mềm, quân nhân Đại Đường thật là tốt!

Trở lại trong soái trướng, Mặc Y đã lấy ra một chiến bào mới đặt ở trên bàn nghị sự, mang tới một chậu nước chuẩn bị để Tần Tiêu rửa mặt.

Tần Tiêu mỉm cười nói với Mặc Y:

- Muội đánh trận cũng mệt mỏi rồi, đừng làm những việc nhỏ vụn vặt này, hãy nghỉ ngơi một lát đi.

Mặc Y không nói một lời đi tới cạnh hắn, thay hắn gỡ ra chiến bào đã không còn nhìn ra hình dáng lúc ban đầu, đem chiến bào mới lấy ra mặc vào cho hắn, sau đó cầm một khăn lau ẩm ướt, cẩn thận thay hắn chà lau khôi giáp hoàng kim. Khi làm những việc này thì thần sắc của Mặc Y vô cùng chăm chú, không nói một lời, nhìn không chớp mắt, tựa như đang làm việc việc vô cùng có ý nghĩa trên đời.

Tần Tiêu không ngăn cản nàng, để mặc nàng làm việc, chính mình cũng tự đi rửa mặt, lại phát hiện bồn thủy tức thì biến thành màu hồng sắc, khiến chính mình cảm thấy có chút kinh ngạc, chẳng lẽ trên mặt ta nãy giờ là màu này sao?

Sau đó một lát, Vạn Lôi đem thống kê tất cả, số người bệnh tiến đến, năm ngàn người Đột Quyết toàn bộ đều bị giết chết không còn một người sống, năm ngàn con ngựa cũng bị phế đi hơn chín trăm con, thu hoạch hơn bốn ngàn con, Quân Đường chết trận có bốn trăm năm mươi sáu người, tám trăm ba mươi bảy người trọng thương mất đi sức chiến đấu, một ngàn hai trăm người bị thương nhẹ. Cả cuộc chiến đấu, quân số quân Đường giảm hơn một ngàn hai trăm quân, trừ một ngàn sáu trăm người phòng thủ tại núi Hạ Lan thì trong cả quân trại chỉ còn hơn bảy ngàn người, nhưng trong đó có một ngàn hai trăm người bị thương, hoàn hảo là không ảnh hưởng gì đến sức chiến đấu, vậy thì còn lại khoảng sau ngàn người.

Nói tóm lại, dùng bốn trăm người chết trận, tám trăm người trọng thương là một cái giá lớn, tiêu diệt năm ngàn quân tiên phong tinh nhuệ của Đột Quyết, thu hoạch được bốn ngàn con ngựa đích xác là một trận thắng đẹp. Dù sao đây cũng là chiến trường chém giết tàn bạo, thực lực kỵ binh Đột Quyết cũng không phải tầm thường, những năm trước, thời điểm khi đối mặt quân Đường thì bọn họ chưa bao giờ gặp thương vong cùng thảm bại lớn như vậy.

Không lâu sau, người đưa thư của Trương Nhận Nguyện thúc khoái mã chạy vội đến trại:

- Trương đại soái dưới trướng của Sóc Phương quân chủ lực, đã đến huyện Linh Vũ, đang đóng tại quân bố phòng.

- Trương đại soái chúc mừng Tần đại tướng quân trận đầu báo cáo thắng lợi, đã bẩm tấu lên triều đình thỉnh cầu khen ngợi!

- Trương đại soái đang phân phối nhân mã chuẩn bị tiến đến trợ giúp Tần đại tướng quân. Một vạn quân kỵ binh chủ lực do chính Trương đại soái thống lĩnh, đến hội họp cùng Tần đại tướng quân!

Trong lòng Tần Tiêu được trấn an một chút: Trương Nhân Nguyện không hổ là tướng già sa trường, đánh giá tình thế chiến đấu tiền tuyền vô cùng chuẩn xác, biết rõ sẽ còn có chiến đấu nữa. Hắn nhận được tin tức chúng ta đón đánh quân tiên phong Đột Quyết khẳng định tốc độ đã hành quân nhanh hơn, lúc này đã sớm chạy tới Linh Vũ, hơn nữa trước tiên còn phái tới viện quân chuẩn bị đối phó quân chủ lực Đột Quyết. Có chủ tướng như vậy cùng hợp tác thì trận chiến này cũng có chút an nhàn.

Chẳng được bao lâu, Hình Trường Phong đã phái bộ đội đặc chủng về báo tin, người vừa chạy vào trong soái trướng, quỵ một gối chuẩn bị nói chuyện liền nhịn không được mà nhe răng kêu lên một tiếng:

- Đau quá.

- Sao vậy Hầu Tử, bị thương sao?

Tần Tiêu cười nói:

- Nhìn bộ dạng của ngươi thật giống như bị lão bà đá xuống giường vậy.

Hầu Tử, nguyên danh là Tề Phi, hai mươi lăm tuổi, được chọn ra từ trong Tả Vệ quân tới làm tướng sĩ đặc chủng doanh. Tiểu tử này là một tên giảo hoạt, rất yêu thích một ít trò đùa dai và giễu cợt, thân hình lại gầy nên mới được gọi là "Hầu Tử". Bình thường chính là một người nhiệt tình hào phóng và giỏi về việc làm trò cười, là một đặc chủng doanh vô cùng vui vẻ.

Hầu Tử nhếch miệng cười:

- Không có gì, thời điểm làm thịt một người Đột Quyết man nô, nghĩ có thể tiện thể bổ cho hắn một đao, không để ý tới liền bị con ngựa kia đạp vào mông một cái, có chút, cái kia..... đau, hắc hắc!

Tần Tiêu cười ha hả:

- Bình thường đã bảo tiểu tử nhà ngươi cố gắng huấn luyện đi, công phu cũng không luyện đến nơi đến chốn. Nói đi, lần này Hình tướng quân phái ngươi đưa tin tức gì đến đây?

Vẻ mặt Hầu Tử lập tức nghiêm túc, nghiêm mặt nói:

- Khả Hãn Di Niết của Đột Quyết có thể sẽ đến, tiền phong đã dữ nhiều lành ít nên đã vội vàng điểm binh, kèn nổi lên bốn phía trong doanh Đột Quyết, đang tập hợp nhân mã. Thời điểm Hầu Tử trở về thì Hình lão đại lại chọc thủng hai mắt Đột Quyết

- Tiểu tử nhà ngươi nói nhảm nhiều quá!

Tần Tiêu cười nói:

- Ý tứ chính là quân chủ lực Đột Quyết bắt đầu hành động phải không? Bọn họ muốn lui lại hay là tiến công?

Hầu Tử cười hắc hắc:

- Cũng không rõ lắm, chỉ nghe Hình lão đại hạ hồi phân giải.

- Biến, quay trở về đi.

Tần Tiêu vừa bực mình vừa buồn cười mắng:

- Nói với Hình Trường Phong phái một nhóm người vây quanh doanh trại Đột Quyết, xem phía sau bọn họ còn có người tiếp ứng không, nếu có thám báo vãng lai thì cũng bắt lại.

- Vâng! Hầu Tử xin lăn!

Hầu Tử cười mờ ám một tiếng, nhanh chóng chạy ra khỏi soái trướng.

Chương 453: Rắn thiên võng (1)

Vạn Lôi bên cạnh lại nói:

- Đại tướng quân, theo ý của ngài thì là muốn bắt quân chủ lực còn lại của Đột Quyết phải không?

- Không sai, chính là có cái ý nghĩ này. xem tại TruyenFull.vn

Khóe miệng Tần Tiêu khơi lên chút vui vẻ lạnh lùng:

- Nhưng mà hiện tại người trong tay ta đã giảm hơn nửa quân số, hơn nữa cũng đã có chút mệt mỏi, mà Khả Hãn Di Niết cái đầu cứng ngắc kia cũng có chút cố hết sức. Ta tính đợi Trương Nhân Nguyên đến đây rồi thương lượng với hắn một chút đã.

Vạn Lôi ha ha cười rộ lên:

- Đại tướng quân, khẩu vị của ngài thật tốt đó! Vừa mới ăn xong năm ngàn quân tiên phong, hiện tại lại muốn diệt luôn tiểu tử Khả Hãn Di Niết này, vừa rồi ta có tìm người hỏi, đây chính là Nhị công tử của Mặc Xuyết.

- A, không phải vừa lúc vậy chứ!

Tần Tiêu cười nói:

- Bắt không được lão lang thì làm thịt một tiểu lang để chơi đùa cũng được, ta sẽ làm cho hắn tức chết mà lặng yên uống! Để cho hắn biết mùi vị thân nhân bị người khác chém chết! Năm ngàn quân chỉ là rượu khai vị, Khả Hãn Di Niết đằng sau mới là món chính.

- Ha ha ha, cái này thật là có chút ý tứ đó.

Vạn Lôi cười to:

- Nói đến đây ta lại muốn ăn cơm.

Tại lúc này ngoài trướng lại có báo:

- Đại soái Trương Nhân Nguyện đã đến viên môn, thỉnh cầu nhập kiến.

Trong quân đội, bất kể ai đến đây cũng không thể tự tiện xông vào mà phải xin chỉ thị!

Cho dù Trương Nhân Nguyện là đại nguyên soái Sóc Phương quân nhưng cũng là chiến địch tuyến đầu, là thống lĩnh quân trong trại thì cũng không được ngoại lệ!

Tần Tiêu đứng thẳng dậy, giơ một tay lên:

- Cho mời Đại nguyên soái.

Trương Nhân Nguyện đi vào trong soái trướng, vuốt chòm râu bạc cao giọng cười to:

- Lợi hại thật, tiểu lão đệ, năm ngàn quân Tiên Phong cứ như vậy mà bị ngươi một ngụm nuốt sống, ngay cả súp cũng không cho ta một ngụm, không tốt đâu.

Tần Tiêu cũng cười ha ha:

- Không thể oán ta được, Lực Hạ Đạt lỗ mãng nhảy ra ngoài bới lông tìm vết, chính mình đụng vào ta. Hắn không biết rõ ràng rằng chủ soái quân ta cùng tướng lãnh lĩnh quân cứ như vậy bị giết, ta còn thật sự rất là bội phục sự lỗ mãng của hắn.

Trương Nhân Nguyện chết sống không chịu ngồi vào chủ vị suất tòa, ngồi xuống ở bên cạnh, cười tủm tỉm nói:

- Tốt! Tần lão đệ, ngươi thật là một người hiếm thấy, là phúc tướng của Đại Đường ta! Mới vừa ra đời liền lập được công huân như vậy, thật không uổng công những người trong triều và Vương Hòa, Thái Bình công chúa đều muốn ủng hộ ngươi. Ngay lúc đến Bắc cương lão phu kỳ thật có áp lực rất lớn. Đầu tiên chính là hoàng đế quyết tâm lần này phải hung hăng giáo huấn bọn người Đột Quyết, không tiếc mọi thứ để cho lão phu điều binh tướng, nhưng không chỉ nói có một lần là phải ra sức đánh người Đột Quyết, cứu vớt lại mặt mũi của Đại Đường ở Mạn Bắc. Một trận đánh này của ngươi thật là đẹp quá! Tin chiến thắng này mà được báo lên triều đình thì tốt xấu gì cũng sẽ gây chấn động không lớn không nhỏ, mặt rồng của hoàng thượng nhất định là vô cùng vui mừng.

Tần Tiêu hiểu ý gật đầu nói rằng:

- Tần Tiêu có thể cảm nhận được áp lực của đại soái. Trong triều có nhiều người không muốn đưa binh quyền vào tay người, hiện tại đưa cho đại soái gần mười vạn đại quân thật sự là làm cho một số người đứng ngồi không yên đó! Nếu như không đánh thắng vài trận hiển hách, tạo ra thành tích thì sợ là sẽ rất khó giao đãi. Kỳ thật những người kia, bọn họ cũng không nghĩ nếu không có ngàn vạn đàn ông quên sống chết phòng thủ biên cương thì làm sao bọn họ có thể xa hoa lãng phí, sống qua thời gian an nhàn khá giả chứ?

- Đúng vậy, bọn họ nhìn thấy một giọt máu tươi cũng muốn choáng váng, sao có thể nghĩ đến đàn ông chúng ta phái quên cả sống chết chém giết ở biên cương chứ. Nếu ném bọn họ tới chiến trường thì nói không chừng có thể sẽ rất sợ chết, ha ha!

Trương Nhân Nguyện cao giọng cười to:

- Thôi, không nói những thứ này nữa. Hiện tại lão phu đã dâng tấu chương lên triều đình, tin tưởng nhất định hoàng đế sẽ nhận được, nhất định sẽ ban thưởng. Trước kia ta nhận được tin tức lão gia tử Đường Hưu Cảnh hình như lại tái xuất giang hồ, được thăng là thầy giáo của thái tử, cùng trong tam phẩm thư môn hạ, chỉ là thân thể hình như không tốt lắm, không thể tiếp tục mang binh xuất chinh được. Nhưng mà có hắn trong triều thì chuyện vụ binh bộ sẽ rõ ràng rất nhiều, chúng ta xuất chinh ngay lúc này sẽ có nhiều người trông nom.

- A? Đây thật là một tin tức tốt!

Tần Tiêu có chút vui mừng, Đường Hưu Cảnh này không tệ, uy vọng cực cao, Vi hậu cùng Võ Nghĩ cũng không dám động đến hắn. Tuy rằng hiện tại trong tay hắn không có thực quyền gì nhưng lực ảnh hưởng ở bộ binh lại không ai có thể thay thế được, hơn nữa hắn lại rất quan tâm phòng ngự biên quan Lũng Hữu bên này, trong triều có thêm một Đường Hữu Cảnh quay vần thì rất nhiều sự tình sẽ được xử lý.

Hai người ngồi hàn huyên vài câu thì đặc chủng doanh phi ngựa đến hồi báo một tin tức trọng yếu:

- Khả Hãn Di Niết Đột Quyết đã nâng quân dậy, chia làm hai hướng. Một đường tiến đến đại doanh quân ta, nhanh chóng tiến lên phía trước. Một đường hành quân lặng lẽ, hành quân gấp đến núi Hạ Lan.

- Ha ha, đến đây!

Trương Nhân Nguyện hưng phấn vỗ đầu gối:

- Dị Niết chính là Mặc Xuyết nhị vương tử. Có thể bắt hoặc làm thịt hắn thì còn hơn tàn sát mười vạn đại quân còn sống đó! Tần lão đệ, lần này ngươi dẫn người nghỉ ngơi trong trại chờ hồi phục đi, hãy xem lão phu đi bắt lang tể tử!

Tần Tiêu không thể làm gì cười ha ha nói:

- Ngài là đại soái, ngài nói sao thì làm như thế đi. Nhưng mà Di Niết này thật đúng là kẻ ăn chơi trác táng, sao có thể chiến đấu chứ? Năm ngàn quân tiên phong biến mất không rõ ràng thế mà hắn cũng không suy nghĩ là vì sao ư?

- Ha ha! Tần lão đệ, lần này chúng ta thật sự là có đại vận! Có một số việc ngươi có thể còn không biết.

Trương Nhân Nguyện cười ha ha:

- Mặc Xuyết có đứa con trai, thì có Di Niết này là người ngu ngốc, hơn nữa lại có lòng ghen tỵ rất mạnh. Trước đó không lâu chỉ huy trận chiến Linh Vũ chính là Khuyết Đặc Lặc, chất nhi của Mặc Xuyết. Mắt thấy Khuyết Đặc Lặc đã tạo ra danh tiếng thì hắn liền ngồi không yên, nghĩ muốn từ trên người chúng ta tìm được một cơ hội để Mặc Xuyết lập công, cùng tranh đoạt ngôi vị thái tử cùng huynh trưởng. Dĩ nhiên lúc này Mặc Xuyết cũng có thể là khinh thường, nghĩ chúng ta dễ khi dễ nên cho con trai hắn đến đây. Thật tốt khi chọn hắn! Tần huynh đệ, nhân mã dưới trướng ngươi đã quá mệt mỏi rồi, lần này hãy để lão phu ra trận! Lý Tự Nghiệp dẫn Tả Vệ quân tới tiếp sau bộ đội cùng quân nhu lương thực cũng đang đến đây, tin tưởng không bao lâu nữa sẽ đến.

- Đã như vậy thì được.

Tần Tiêu cười nói:

- Nhưng mà, lần này Di Niết hình như đang muốn bày ra một quỷ kế trước mặt chúng ta, hắn đâu biết rằng mọi hành động của hắn đều bị các huynh đệ đặc chủng doanh nhìn chằm chằm, tất cả đều rơi vào trong mắt chúng ta.

Chương 454: Rắn thiên võng (2)

- Đại soái, chúng ta có thể thương nghị chút, để cho trận chiến có thể đánh thoải mái một chút?

- Ừ, lời này cũng là ý nguyện của lão phu.

Trương Nhân Nguyên nói:

- Lần trước ngươi nói với ta là dưới trướng của Di Niết có hơn hai vạn người. Hiện tại đã bị làm thịt năm ngàn, đại khái là còn lại một vạn năm, hẳn đều là binh mã tinh nhuệ của Mặc Thiết. Mặc khác hẳn là do thái tử, cũng chính là tiểu Khả Hãn Đột Quyết, là trưởng tử của Mặc Xuyết làm rơi toàn bộ một nửa quân tinh nhuệ, vậy cũng có chút thống khoái! Xem tình hình thì có lẽ Di Niết còn không biết Tần lão đề đã tra ra bí mật trong núi Hạ Lan, chuẩn bị như gọng kìm vòng đến sau lưng, giáp công với chuẩn ta. Thằng nhãi này thật là ngu xuẩn, Sóc Phương quân của ta lần này đến gần mười vạn người, hắn chỉ có hai vạn nhân mã mà cũng dám nhào lên cắn, đây không phải là chán sống sao?

Tần Tiêu hơi nhíu mày rơi vào trầm tư, sau đó nói:

- Người Đột Quyết tuy tính tình tàn bạo, tính cách lỗ mãng nhưng không ngu xuẩn. Trước tiên nghĩ ra kế tuyệt diệu "treo đầu dê bán thịt chó", không đánh mà thắng nắm bắt phòng ngự trong núi Hạ Lan, cũng có thể thấy được đứa con Di Niết này của Mặc Xuyết không vừa, Mặc Xuyết không có lý do gì mà lại tính kế không chu toàn cho con hắn được, không chừng phía sau của hắn còn có viện binh tiếp ứng.

- Ừ, có đạo lý.

Trương Nhân Nguyên gật gật đầu:

- Từ mấy năm trước, thời điểm A sử cốt ô hay lộc đối thay mặt, trên thảo nguyên đã xuất hiện ra một nhân vật thần kỳ, tên gọi là Thôn Dục Cốc, lúc ấy là Bùi la anh hạ đạt duy trì, hiện tại lại hết lòng phục vụ Mặc Xuyết. Người này không đơn giản, lúc còn trẻ đã từng đến trường học ở Trường An dự thi khoa cử, cũng ra làm quan. Về sau trở lại Đột Quyết trợ giúp trợ A sử na cốt đốt lộc bình định thảo nguyên thành lập nước Đột Quyết. Người này có học thức, đảm lược cùng trí mưu, không thua kém người Hán chút nào cả, thật sự là một ngoại tộc trong man nô Đột Quyết. Những năm gần đây Đột Quyết thịnh vượng không tránh khỏi có liên quan tới hắn. Tác dụng của hắn đối với Đột Quyết cũng tương đương với thủ hạ chính của Lưu Bị là Gia Cát Lương. Hiện tại cũng đã hơn 70 tuổi rồi, tựa hồ như vài năm rồi không nghe được tin tức của hắn, không biết là đã chết hay chưa. Nhưng mà phương thức tiến công của người Đột Quyết có thể được xuất ra từ bút tích của hắn. Tên Khuyết Đặc Lặc kia còn có một ca ca tên là Mặc Cức Liên, hiện giờ chính là Tả hiền vương, cũng chính là đệ tử của Thôn Dục Cốc, rất có thể là sau khi nghe xong diệu kế của lão sư liền đưa cho Khuyết Đặc Lặc áp dụng.

Tần Tiêu hơi có chút chút giật mình, không ngờ người Đột Quyết lại có một cao nhân ngồi trấn như vậy. Thôn Dục Cốc, tên này vừa khó đọc lại rất khó ghi nhớ, nhưng mà ta chắc chắn sẽ nhớ rõ ngươi.

Tần Tiêu lo nghĩ, nói rằng:

- Người Đột Quyết mà đã có hậu chiêu thì chúng ta cũng nên chuẩn bị trước. Đại soái, Tần Tiêu có một đề nghị, không biết có được không?

- Nói đi!

Trương Nhân Nguyên cởi mở nói:

- Trương mỗ ta cũng không phải người bụng dạ hẹp hòi, chỉ cần là đề nghị có lời có thể đánh thắng trận đều có thể nói ra. Ai lập công thì cũng vậy thôi, ha ha ha!

- Ừ!

Tần Tiêu cũng cười nói:

- Nếu tên sói con Di Niết này đã chơi quỷ kế thì chúng ta dứt khoát phải tương kế tựu kế. Không phải là hắn đã phái một đội nhân mã tiến đánh chúng ta sao? Phỏng chừng đây chính là đánh ngụy trang yểm hộ đội đánh lén trong núi Hạ Lan. Hay là chúng ta cũng phái một đội nhân mã nghênh đón, thích đánh không chơi đùa cùng hắn. Sau đó, ta đem Tam quan khẩu và tiếp tế miệng công sự phòng ngự cho rút lui thế này hai nơi phòng ngự dựng lên không đến hai ngày. Thám báo của bọn họ đều bị ta hạ nên nhất định sẽ không biết. Sau đó chúng ta lại lên trên sơn cốc và đặt mai phục trước sau cốc đợi đội đánh lén của hắn vào sơn cốc, sau đó đóng cửa để đánh chó, tiêu diệt toàn bộ đội đánh lén của hắn. Sau khi giải quyết xong đội đánh lén thì chúng ta lại đến huyện Linh Vũ cùng quân trong trại phóng hỏa lớn tiếng hò hét, làm ra vẻ bị đánh lén. Đến lúc đó hắn sẽ đẩy mạnh quân đến hướng ta, nhất định sẽ liều mạng đánh giết tới, chúng ta sẽ vây bọn hắn như vây năm ngàn quân tiên phong trước đây, cho hắn một đao, ha ha. Thế này thì Di Niết không muốn chết thảm cũng không được.

- Ừ, tính kế rất cẩn thận, kế sách hay!

Trương Nhân Nguyên liên thanh tán dương:

- Cứ làm thế đi! Nhưng mà cũng không bài trừ phía sau hắn có đại đội nhân mã tiếp ứng, phải làm tốt công tác chuẩn bị chiến đấu!

- Đừng vội!

Tần Tiêu đã tính trước nói:

- Chúng ta trước gặp chiêu phá chiêu, chuẩn bị trước thu phục Di Niết đã. Nếu như người Đột Quyết còn cử quân đến sau tiếp ứng thì đặc chủng doanh sẽ rất nhanh đem tin tức về báo. Vì để ngừa vạn nhất thì đại soái trước chỉnh đốn và sắp đặt ra một nhánh nghênh chiến nhóm quân Đột Quyết đến viện trợ.

Đúng lúc này, Lý Tự Nghiệp dẫn Tả Vệ quân đến tiếp sau đại quân, cũng mở rộng chống đỡ phía trước quân doanh, cùng đi còn có một vạn chủ lực Hữu vệ quân. Tạm thời quân trong trại bỗng nhiên nhiều hơn ba vạn quân lính tác chiến, sau khi nghe thấy tiền quân đại thắng thì sĩ khí liền tăng vọt cực độ.

Chúng tướng quân đều nhập sổ báo lại nói, lúc này Trương Nhân Nguyên mới đi đến suất vị, xuất ra ấn tín đại soái và dây đeo triện đặt trên bàn Tần Tiêu:

- Tần lão đệ, quân vụ khẩn cấp nên ngươi cho mượn soái trướng dùng một lát! Chúng tướng nghe lệnh.

- Vâng!

Tần Tiêu nói trước, sau đó chúng tướng đồng loạt ra khỏi hàng, chắp tay bái ở trong nội đường.

- Một trận chiến này, do Hữu Vệ quân chủ đánh, Tả Vệ quân đi theo tiếp ứng bên cạnh. Đầu tiên, rút lui toàn bộ phòng ngự khỏi núi Hạ Lan, không được lưu lại dấu hiệu gì khả nghi cả. Tả Lang tướng Trương Kính Trung, lệnh ngươi dẫn năm nghìn người bắn tên mai phục ở Tam quan khẩu và tiếp tế đạo cùng với giữa đỉnh núi Bạch hổ cốc, chỉ cần nhìn thấy cờ hồng phấp phới trên đỉnh núi liền bắn tên cho ta!

- Dạ!

Trương Kính Trung tiếp nhận quân lệnh phù, sải bước ra ngoài.

- Trung lang tướng Vương Dịch nghe lệnh! Mệnh cho ngươi trở lại Linh Vũ bây giờ, dẫn theo năm ngàn bộ binh mang nhiều cung nỏ, mai phục bên ngoài Hạ Lan cốc, chỉ cần nghe tiếng chém giết nổi lên bốn phía trong cốc liền tiến lãnh binh sát nhập. Mặt khác trong huyện Linh Vũ phải dàn xếp vật có thể xảy ra hỏa hoạn, chỉ đợi trong núi Hạ Lan khai hỏa liền phóng hỏa cho ta! Hữu Lang tướng Lưu Thể Vi, mệnh cho ngươi dẫn theo năm ngàn bộ binh Hữ Vệ quân, cũng mang theo nhiều cung tiễn mai phục tại Bổ Khấu đạo, chỉ cần nghe trong cốc có tiếng chém giết nổi lên thì cũng dẫn binh sát nhập!

- Dạ!

Nhị tướng đều tự lĩnh binh phù rời đi.

- Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi!

- Có mạt tướng!

Nhị tướng vui mừng nhảy ra ngoài, nhất là Lý Tự Nghiệp.

Chương 455: Đột Quyết Chiến Thần (1)

Lúc trước đã bỏ lỡ trận đại chiến tiên phong kia đã vô cùng ảo não, lúc này có nhiệm vụ nên vô cùng vui mừng, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

- Nhị tướng các ngươi dẫn tất cả năm ngàn bộ binh tả vệ quân đầy đủ sức khỏe, hành quân lặng lẽ về phía trước, mai phục ở bên ngoài quân trại khoảng mười lăm dặm, chỉ cần đợi trong quân phát ra tiếng trống liền dẫn quân đi chém giết, chặt đứt đường lui của người Đột Quyết!

- Dạ!

Nhị tướng vui mừng tiếp nhận lệnh phù, Lý Tự Nghiệp còn nhìn về phía Tần Tiêu cười ngây ngô một lúc mới chạy ra ngoài soái trướng.

- Trình Bá Hiến!

- Có mạt tướng!

Một đại hán to con như trâu, vè bản dữ tợn, khí thế um tùm đứng ra, thanh như lôi điện lớn.

Tần Tiêu đã sớm chú ý đến hán tử này, quả nhiên là trời sinh uy mãnh đằng đằng sát khí, trên lưng cằm hai lưỡi búa to, rất giống Lý Quỳ trong Thủy hử.

- Ngươi dẫn theo năm ngàn kỵ binh Hữu Vệ quân chính diện nghênh tiếp đội quân Đột Quyết, có thể chiến hoặc không chiến, hãy xem tình huống mà quyết định. Nhớ lấy là phải dụ địch xâm nhập, kiêu binh chi kế, rõ chưa?

Trình Bá Hiến uy phong lẫm liệt tiếp nhận lệnh phù, hùng hùng hổ hổ đi ra khỏi doanh trướng.

- Tần tướng quân.

Cuối cùng Trung Nhân Nguyện cầm lấy một chi lệnh phù:

- Ngươi hãy dẫn theo quân Tả Vệ còn lại bảo vệ chặt doanh trại, mặt khác hãy chuẩn bị tốt đội ngũ một vạn người, tùy thời chuẩn bị gấp rút chi viện tứ phương, còn phải ở trong trại phóng hỏa nâng yên, hấp dẫn người Đột Quyết. Bổn soái sẽ tự mình thống lĩnh một vạn bộ binh Hữu Vệ quân đi nghênh chiến người Đột Quyết. Tin chắc Di Niết hẳn là sẽ ở trên sa mạc chứ không tự mình đến núi Hạ Lan. Hôm nay bổn tướng muốn bắt sống con sói con kia. Truyện được copy tại

- Dạ!

Tần Tiều tiếp nhận lệnh phù nhưng còn nói thêm:

- Nếu như người Đột Quyết còn có quân hậu viện, đuổi đến tiếp ứng Di Niết thì sao?

- Tần lão đệ liền ra quân thôi!

Trương Nhân Nguyện cười ha hả:

- Ta biết rõ là ngươi sẽ không chịu ngồi yên đâu, chỉ để ngươi làm chút chuyện phóng hỏa thì đâu hợp tính ngươi phải không? Không phải lúc trước ngươi đã nói không chừng người Đột Quyết sẽ có hậu chiêu. Chúng ta cũng đã nói nếu như người Đột Quyết có binh mã tiếp ứng thì ngươi liền thống lĩnh đại quân Tả Vệ quân ra tiếp ứng bổn tướng; nếu như không có thì vừa rồi các ngươi đã đánh qua một trận chiến, đã mệt chết rồi, ở lại trong trại nghỉ ngơi phục hồi lại, sao?

- Tốt, một lời đã định!

Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ: Phó tướng như ta đã làm thịt năm ngàn người Đột Quyết thì cũng nên để chủ tướng xuất chút màu. Bằng không sẽ tạo ra tiếng xấu, nếu như Di Niết ngu xuẩn đến nơi này, đằng sau lại không có sự trợ giúp liền sẽ chui đầu vào bẫy, như vậy thì thật quá tiện nghi cho Trương Nhân Nguyện rồi!

Tiếng trống nổi lên, cuồng phong gào thét. Đường quân tinh kỳ bay lượn phấp phới, quân doanh ngay ngắn có trình tự, chạy đều các nơi.

Trương Nhân Nguyện mặc giáp trụ lên ngựa, xoa nhẹ cậy thiết mã sóc trong tay, nói với Tần Tiêu rằng:

- Tần lão đệ, lão phu đi đây! Ngươi thủ chặt doanh trại, tiền quân nếu có biến cố, liền phi ngựa đến cứu viện.

Tần Tiêu ôm quyền nói rằng:

- Đại Nguyên Soái bảo trọng, chúc ngài xuất quân đắc thắng!

- Ừm!

Trương Nhân Nguyện trung khí mười phần cao giọng cười to:

- Chuẩn bị được chu đáo chặt chẽ như vậy, muốn không đánh thắng trận cũng đều khó nha! Lần này lão phu có thể cùng ngươi cộng sự với nhau, thực sự là một kiện sự tính sảng khoái. Không nói nhiều nữa, chúng ta ở trên yến tiệc mừng công gặp lại!

Dứt lời, Trương Nhân Nguyện giơ cao thiết sóc lên:

- Xuất phát!

Đường quân đạp bụi mù cuồn cuộn mà đi, biến mất ở trong trời chiều.

Tần Tiêu dắt ngựa, đứng ở trước trại, nhìn bóng lưng của Trương Nhân Nguyện đến nhập thần: Lão gia hỏa này thật đúng là cương mãnh không thua thiếu niên. Hơn nữa thật là thiên tài chiến tranh. Nhìn hắn bố trí binh mã điều phối nhân thủ, không chút nào cần phải nghĩ ngợi, phảng phất như trong lồng ngực đã sớm có tính toán. Kỳ thực đều là đối sách lúc lâm địch làm ra. Ta bất quá là cơ duyên xảo hợp đánh thắng một trận chiến, hắn mới là thống suất có thể chân chính khống chế chiến trường. Có Trương Nhân Nguyện tại Sóc Phương, thật đúng là không hề so với Đường Hưu Cảnh thua kém bao nhiêu...

Phạm Thức Đức trước nay vẫn luôn đi theo hậu quân, lúc này mới đến trong quân trại, tràn đầy hân hoan nói rằng:

- Đại Tướng Quân, không nghĩ tới ngươi mới tới Sóc Phương, đã đánh thắng trận lớn như vậy nha! Khi tin tức truyền tới đại quân chủ lực, toàn quân sôi trào, Trương Nhân Nguyện vui vẻ đến không nhịn được. Ở trước mặt ba quân tướng sĩ, trắng trợn tán dương Đại Tướng Quân đấy!

- Ừm.

Tần Tiêu đạm nhiên mỉm cười:

- Trương Nhân Nguyện ý chí như cốc, quyết không phải là hạng người đố kỵ người tài. Cùng hắn cộng sự với nhau, thực sự là một kiện sự tình rất thoải mái. Lần này triều đình phái hắn đển xuất chinh Sóc Phương, thật đúng là chọn đúng người rồi.

Phạm Thức Đức tâm tình thư sướng cười ha hả:

- Lão hủ theo Đại Tướng Quân vào Nam ra Bắc, hiện tại lại làm được trường sử quân đội, may mắn tận mắt thấy quân đội Đại Đường ta ở trên chiến trường hoạt động lớn, thực sự là không uổng công đã sống cuộc đời này! Đại Tướng Quân, lão hủ đã tìm trong quân đội đám phó tướng, đem quá trình chiến đấu hỏi qua. Bọn họ đều kể lại tường tận sự việc. Đến lúc đó xua quân hồi triều. Sự tích của Đại Tướng Quân sẽ được các sử quan Đại Đường ghi chép lại trên sử sách, lưu danh hậu đại nha!

- Ha ha, điều này ta cũng không hy vọng quá xa vời.

Tần Tiêu cười, xoay người lên ngựa, hạ lệnh nói với Đô Úy bên cạnh rằng:

- Truyền quân lệnh của ta, hiện tại di chuyển đến Linh Vũ huyện đi, mời quân y ở đó tới trị thương, phái năm trăm người lái xe hộ tống. Tướng sĩ Tả Uy Vệ còn lại, ngoại trừ đội hậu cần và đồ quân nhu ra, toàn bộ làm tốt chuẩn bị chiến đấu. Nửa canh giờ sau, hết thảy nhóm lửa nấu cơm, nổi trống điểm tướng, điểm binh bố trận.

- Dạ!

Thất quân Đô Úy thúc ngựa mà đi.

Quách Tử Nghi và Mặc Y cưỡi ngựa, đứng ở bên cạnh Tần Tiêu. Phạm Thức Đức nói rằng:

- Đại Tướng Quân, lão hủ đi thống kê binh mã, chuẩn bị tiết phù.

- Phạm tiên sinh cứ việc đi đi thôi.

Trường Sử chính là quan văn phụ trợ Đại Tướng Quân xuất chinh điểm tướng dụng binh. Phạm Thức Đức từ trước tâm tư tinh tế, làm việc cẩn thận tỉ mỉ, ngược lại cũng vừa vặn thích hợp đảm nhiệm chức quan này. Có hắn ở đây, sự tình của Tần Tiêu cũng tiến hành dễ dàng hơn rất nhiều. Hai ngày trước khi không có hắn, hầu như có chuyện gì, Tần Tiêu cũng đều phải đích thân hỏi đến và quản lý, thực sự có chút bận rộn.

Mặt trời đã ngả về Tây, trên đại sa mạc mênh mông một mảnh đen kịt. Gió Đông đã chuyển thành gió Đông Bắc. Từng đợt hàn ý kéo tới, nhiệt độ không khí đột nhiêm giảm xuống. Đại sa mạc đã là đêm tối. Lúc này, vô luận là tiến quân hay là chiến tranh, độ khó đều phải lớn hơn rất nhiều.

Mặc Y nói rằng:

- Đại Tướng Quân, trời khá lạnh rồi, mau trở lại soái trướng đi thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau