PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 441 - Chương 445

Chương 441: Đường Quân bốc hơi khỏi nhân gian (3)

Mặc Y cùng Quách Tử Nghi đi đến bên cạnh Tần Tiêu, nghi hoặc nói:

- Thật sự là kỳ quái, đang xảy ra chiến tranh ở Linh Châu, vậy mà trong núi Hạ Lan lại rất yên lặng, chỉ là không thấy người mà thôi, chứ không có phải là vô căn cứ mà biến mất phải không?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Ta cũng cảm thấy kỳ quái như vậy. Nếu như nói, đại quân Đột Quyết đi xuyên qua núi Hạ Lan này, lại không có lý do không ở lại đánh nhau ngay cả dấu vết chém giết cũng không thấy. Hơn nữa, chỉ cần phát hiện người Đột Quyết thì nhóm đóng quân trong lúc này sẽ phóng ra lửa hiện để báo động cho mọi người đang đóng quân ở Linh Vũ biết. Tảng đá lớn đặt ở giữa quân doanh đã tới xem chưa? Chính là tạm thời dựng lên một phong hỏa đài, ở trong phòng bên cạnh còn chất một đống củi khô ráo cùng lá cây và có một ít đồ đã bị cháy.

Quách Tử Nghi nói:

- Như vậy chỉ có thể nói vốn là người Đột Quyết chưa từng đi qua nơi này đúng hay không?

Tần Tiêu thản nhiên cười:

- Vậy toàn bộ trú binh ở trong này đột nhiên biến mất là có chuyện gì xảy ra? Chứ không phải tất cả đều thăng thiên thành thần tiên hết rồi sao —— còn nữa cho dù có thành tiên cũng không cần mang theo chăn bông nha. Theo ta thấy giống như là rút quân có trật tư.

- Rút quân sao?

Hai người trăm miệng một lời nói rằng:

- Không thể nào có chuyện này đâu?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười, lắc đầu nói:

- Ta cũng cảm thấy không có khả năng như vậy. Nơi quân sự trọng yếu như vậy, sao có thể buông tha mà rút quân chứ? Trừ phi Sa Sá Trung Nghĩa tự mình hạ lệnh vứt bỏ thủ núi Hạ Lan. Nhưng chuyện này thì không thể nào có được. Tuy bổn sự của Sa Sá Trung Nghĩa là dẫn binh đi đánh giặc, nhưng mà lòng tận trung thì hắn vẫn có. Bằng không lúc hắn chiến đấu gian khổ ở Linh Châu nhưng vẫn bị thất bại, sau khi thất bại hắn còn trở lại Trường An lĩnh tội.

Quách Tử Nghi cũng nhếch lông mày khó hiểu:

- Thật kỳ quái!

Mặc Y vẻ mặt nghi hoặc:

- Không thể hiểu nổi.

Tần tiêu suy tư một lát, nói:

- Hiện tại đúng là rất khó hiểu, thôi chúng ta đến xem xét hai đồn trú còn lại ở phía trước đi.

Đoàn người lại lên ngựa, tiếp tục đi xuyên vào sơn cốc. Tần Tiêu nhìn kỹ địa thế hai bên, đích thật là rất hung hiểm. Nhưng có thể nói thường thường địa phương hung hiểm nhất thì đối với người Đột Quyết mà nói càng an toàn. Nói không chừng, Sa Sá Trung Nghĩa vẫn cho rằng núi Hạ Lan này vững như bàn thạch, nhưng ngược lại chính ở chỗ này lại xảy ra vấn đề.

Đồn trú thứ hai ở Hạ Lan cốc cũng không có gì khác so với đồn trú thứ nhất lắm. Nhìn kỹ càng ở bên ngoài một hồi, tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng cũng tới được chỗ phòng tuyến số một của Đường quân ở trong núi Hạ Lan —— cửa khẩu Tam quan.

Hình Trường Phong đang đứng tại miệng cốc chờ Tần Tiêu, cũng nói cho hắn biết, từ miệng cốc đi về phía Đông năm sáu dặm thì có một cái vách đá, nhìn con đường phụ cận rất chật hẹp, nhưng mà tại chỗ đó phát hiện ra một xe lương bị rơi xuống đó.

Tần Tiêu nhìn thoáng qua cửa khẩu Tam quan này một chút, ở phía Tây là một dãy núi cao, ngoảng mặt về phía Nam chính là phương hướng hắn vừa mới tới, phía Bắc lộ ra một hẻm núi, người Đột Quyết muốn dẫn binh vào, phải đi từ nơi nào tới. Ở phía Đông là hai ngọn núi có kiểu dáng đôi giống nhau, chính giữa là một cái thâm cốc, trên đỉnh phía Nam là vách đá dựng đứng, chỉ có trên đỉnh núi phía Bắc có con đường, giống như dây thắt lưng của sườn núi, nhiều nhất cũng chỉ có thể đi qua hai chiếc xe ngựa mà thôi. Nếu lúc đi qua không có cẩn thận thì sẽ ngã xuống vực sâu vạn trượng, mà ngã xuống đó chỉ có thể chết. Tần Tiêu lo lắng suy nghĩ, nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Mau dẫn ta đi đến chỗ đó xem xét!

Đoàn người chú ý dắt ngựa, đi xuôi theo sơn đạo đi chưa lâu, thì thấy hai đỉnh núi Nam Bắc cùng nhau kẹp lại vì vậy mà từ đó hình thành ra sơn đạo này. Từ xa nhìn lại, hai ngọn núi này đột nhiên giống như dây kéo, nối liền với người đứng đầu, chính là vừa có thể thấy được cả bốn phía. Hay là ở chỗ này có một cái cửa, phía dưới có chiếc xe lương của Đường quân bị rơi xuống.

Tần Tiêu nhìn xuống mặt đất, là một sơn cốc rất sâu và hơn nữa rất chật hẹp, nếu người mà té xuống đó thì khẳng định là sẽ mất mạng ngay tại chỗ, hơn nữa cũng không có phương tiện xuống dưới đó dò xét, lúc đó lương thảo cũng rơi xuống trên vách núi cho nên cũng rất là bắt mắt.

Tần Tiêu tinh tế quan sát một hồi, phát hiện lần này sơn đạo được giẫm cực kỳ trơn nhẵn, không khỏi ngạc nhiên nói:

- Hình như trong lúc này nhìn chỗ này giống như có người thường xuyên đi đi lại lại. Từ nơi này nhìn về phía Đông của núi Hạ Lan là địa phương nào vậy?

Hình Trường Phong nói rằng:

- Các huynh đệ theo người này đi dọc con đường này để đi ra ngoài, ước chừng đi khoảng bốn mươi dặm, là đi ra núi Hạ Lan. Lại đi ngang qua một cái bình nguyên, thì có thể nhìn thấy Linh Châu, hơn nữa cũng là nơi đóng quân tại phương trấn bắc môn ở Linh Vũ huyện.

- Sao?

Tần Tiêu trong lòng cả kinh:

- Trong sơn cốc này, cứ nhiên còn có một đường đi trọng yếu như thế nữa sao? Đi, vào cốc nhìn thử xem sao!

Sắc trời đã bắt đầu tối dần, Tần Tiêu gọi mọi người nhóm đuốc lên rồi cẩn thận đi tới. Tin tưởng hiện tại Vạn Lôi đã đóng quân bố phòng tại Linh Vũ rồi, quân đội Đột Quyết quả quyết là sẽ không xuất hiện ở trong lúc này, nhưng khó mà cam đoan rằng không có gì xảy ra ngoài ý muốn.

Đi từ từ cũng khoảng một nén nhang thì thấy ánh sáng ở bên ngoài sơn cốc. Tần Tiêu lại phát hiện, bên cạnh có một khối tuyết đọng rất lớn, có vẻ mỏng hơn so với đống tuyết bên cạnh rất nhiều. Trong lòng sinh nghi, Tần Tiêu xuống ngựa, để cho Hình Trường Phong giơ cây đuốc tiến lên cẩn thận kiểm tra thực hư, phát hiện ra khối tuyết lớn này, dường như không tan nhanh như mấy đống tuyết bên cạnh. Mấy ngày hôm trước bão tuyết đã ngừng gió đông phong nổi lên, thời tiết đã có dấu hiệu trở nên ấm áp, cho nên một khối tuyết ở dưới mặt đất này có vẻ càng trở nên bắt mắt.

Tần Tiêu ngồi xổm người xuống, bỏ bao tay ra, lấy tay nhẹ nhàng lướt qua một miếng mỏng của khối tuyết đọng, đang đông cứng ở trên mặt đất, phát hiện miếng trắng trắng trên tay có một ít dạng viên bi gì đó.

Trong lòng Tần Tiêu bỗng nhiên sáng ngời, lấy tay để ở mũi ngửi ngửi một chút, rồi sau đó đưa lên miệng nếm:

- Là muối.

Mọi người ngạc nhiên nói:

- Trong lúc này, tại sao có thể là muối được chứ?

Tần Tiêu nhập thần lo nghĩ, nhếch khóe miệng lên cười lạnh nhạt nói:

- Xe quân sự của Đường quân ở dưới chân núi phía trước, chính là đoàn quân vận chuyển tiếp tế, cho nên trên xe có muối cũng không có gì là kỳ quái. Kỳ quái chính là, vì sao muối quý giá kia rơi trên dọc đường, lại không ai nhặt nó lên. Phải biết rằng, ở tại Bắc cương này, muối chính là thứ cực kỳ quý, không thể dồi dào như trong đất liền ở Trung Nguyên được, ngay cả có tiền cũng chưa chắc mua được.

Chương 442: Quỷ kế của người Đột Quyết (1)

Quách Tử Nghi nhíu lông mày lại suy nghĩ, sau đó bừng tỉnh đại ngộ nói:

- Ta nghĩ ra rồi, ta cũng hiểu sơ sơ được ý của sư phụ rồi.

Người kia vừa dứt lời, mọi người đều cùng nhau nhìn vào hắn, khiến cho hắn đỏ mặt lúng túng.

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi nghĩ được điều gì thì nói ra cho mọi người nghe một chút được không?

Quách Tử Nghi xấu hổ ho khan một tiếng, rồi mới nói:

- Con đường này, là đoạn đường tiếp tế cho đồn trú của Đường Quân ở núi Hạ Lan. Từ cửa khẩu Tam Quan đến Hạ Lan cốc tiếp tế đều là xuất phát từ cửa Bắc Linh Vũ, sau đó đi vào con đường núi này để đưa đồ tới.

- Nói cũng có đạo lý.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Tiếp tục đi.

- Sau đó mang đồ tiếp tế đến đồn trú thứ nhất thì hẳn là gặp phải tập kích. Cho nên lúc xe bị ngã thì hũ muối trong xe cũng bị rớt bể theo, vì vậy địch nhân đẩy xe này xuống sơn cốc, đến tại khe núi kia thì bị vướng nên ngã xuống.

- Nói cách khác, ở chỗ này đã từng xảy ra một trận chiến đấu quyết liệt.

Tần Tiêu lập tức bổ sung:

- Mọi người chia ra tìm kiếm xung quanh đi, quét đám tuyết đọng kia ra, xem có còn phát hiện thêm cái gì nữa không.

- Dạ!

Huynh đệ đặc chủng doanh lập tức bắt đầu bận rộn tìm kiếm.

Tần Tiêu đi đến bên cạnh Quách Tử Nghi, vỗ vỗ vai hắn:

- Cũng không tồi!

Quách Tử Nghi cười hắc hắc:

- Nhưng mà sư phụ à, ta cũng có một chút không được rõ cho lắm. Cho dù bọn họ tập kích đội quân tiếp tế, nhưng mà vì sao mà ba đồn trú đều không thấy một binh lính nào cả vậy? Hơn nữa, không có bất kỳ dấu vết nào cả?

Tần Tiêu nói tiếp:

- Hiện tại manh mối của chúng ta có rất ít, nhưng mà ta dám đoán chắc rằng quân lính của Đường quân ở ba đồn trú biến mất khẳng định cùng người Đột Quyết cũng không thoát khỏi liên quan đâu. Sau đó chúng ta trở lại Linh Vũ, lên tiếng hỏi bọn họ quy luật bố trí lực lượng cùng thay quân, thì hết thảy đều biết dễ dàng.

Quách Tử Nghi nhíu mày:

- Bố trí lực lượng cùng thay quân sao?

- Ừ.

Tần Tiêu cũng lâm vào trầm tư: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Hành động lần này của người Đột Quyết chắc hẳn đã tính kế vô cùng chu đáo chặt chẽ và quỷ dị, chắc hẳn bọn họ biết rất rõ về tuyến phòng thủ ở núi Hạ Lan của Đường quân, còn biết nơi này chính là đường tiếp tế nữa.

Đúng lúc này bên cạnh có một người hô lên:

- Đại tướng quân, có phát hiện mới!

Tần Tiêu lập tức đi tới xem xét, một binh lính đặc chủng chỉ vào khe hở bên cạnh, Lý Chính liền lấy một mũi tên bị mắc trên đó. Tần Tiêu khom người xuống cầm mũi tên nhìn kỹ càng mấy lần, mạnh mẽ nói:

- Là mũi tên ba góc cạnh của người Đột Quyết!

Hình Trường Phong đi lên nhìn mấy lần rồi nói:

- Đúng là không giống với mũi tên của Đường quân chúng ta.

Tần Tiêu nói tiếp:

- Xem ra, lần tập kích bất ngờ này của Đột Quyết là nhằm vào quân tiếp tế Đường quân, hơn nữa còn xóa dấu vết sau khi đánh nhau xong. Mấy mũi tên như thế này, cũng bị tuyết đọng ở trên khe đá che lại nên mới không có phát hiện ra. Xem ra, mục đích của bọn hắn cũng không phải cướp bóc đội quân tiếp tế này. Mà là có mục tiêu lớn hơn nhiều, cho nên mới lo lắng chiến trường chỗ này bị người khác phát hiện sẽ đả thảo kinh xà vì vậy liền dọn dẹp sạch sẽ.

Sau lưng lại có một người hô lên:

- Nơi này có vết máu!

- Chỗ này cũng có!

- Chỗ này của ta cũng phát hiện vết máu nữa!

Tần Tiêu đi qua nhìn từng cái một, tất cả đều là mấy vết máu lớn, nhuộm sâu vào trong bùn đất khiến đất càng đen hơn. Trong nội tâm suy nghĩ: Máu rơi xuống trên mặt đất, chung quy không thể xử lý tốt như vậy được, chắc hẳn lúc ấy có tuyết rất lớn, cho nên người Đột Quyết tin tưởng tuyết có thể che dấu vết máu, nên yên tâm không bị phát hiện, nhưng mà bọn hắn cũng không ngờ, muối rơi trên mặt đất, lẫn tạp vào đống tuyết, sẽ càng làm tuyết tan nhanh hơn, lúc này mới lộ ra chân ngựa, đến tột cùng là vì sao mà người Đột Quyết phải dùng trăm phương ngàn kế để đánh giết một đội quân tiếp tế đây?

Tần Tiêu trong lòng nghĩ một hồi, phi thân lên ngựa:

- Giờ về Linh Vũ huyện trước.

Mọi người đều thúc ngựa ra khỏi sơn cốc, chạy hơn mười dặm ngang qua sa mạc bình nguyên rộng lớn, thì cuối cùng cũng thấy được thị trấn Linh Vũ.

Trên cổng thành lập tức đuốt được đốt lên cùng tiếng trống đánh inh ỏi, có người quát to:

- Người nào? Mau xưng tên ra, nếu không sẽ bị loạn tiễn bắn chết!

Dứt lời, trên đầu thành liền bày ra chằng chịt cung tiễn.

Tần Tiêu cầm một cây đuốc, lớn tiếng nói:

- Là ta, Tần Tiêu!

Trên cổng thành lại vang lên thanh âm:

- Đại tướng quân sao?... Sắc trời quá tối nên không thấy rõ lắm, chờ ta đi mời Vạn tướng quân đến nhìn cho kỹ! Các huynh đệ cứ nhìn chằm chằm vào, nếu có ai vọng động, giết không tha!

Mấy người bên này cũng có chút phẫn nộ:

- Những tiểu tốt này rất là vô lễ. Rõ ràng là không ra Đại tướng quân.

Tần Tiêu cười nói:

- Thế này không tốt hay sao, tính cảnh giác rất cao. Bọn họ không nhận ra ta cũng là chuyện bình thường mà thôi. Ta mới đến bao lâu đâu. Nếu mà Vạn Lôi ở trên cổng thành, khẳng định vừa nghe cũng biết là thanh âm của ta.

Ít khi Vạn Lôi đến đây, lúc này mới mở cửa thành ra để cho đám người Tần Tiêu vào thành.

Vạn Lôi kinh ngạc nói:

- Sao Đại tướng quân lại xuất hiện ở cổng Bắc này?

Tần Tiêu nói:

- Đi vòng ở trong núi Hạ Lan mà tới. Vừa đúng lúc là cổng Bắc Linh Vũ, trong thành đã thanh lý sạch sẽ hay chưa? Không có phát hiện cái gì khác thường hả?

- Không có.

Vạn Lôi vừa mời Tần Tiêu vào trong soái trướng vừa nói:

- Toàn bộ những gì trong Phủ kho đều bị lấy sạch. Cái đám người Đột Quyết này, thật đúng là giống nạn châu chấu mà, biến cái thành này đến mức hoang tàn. Lương thực cùng những dụng cụ bằng sắt của dân chúng ở trong nhà cũng bị chuyển đi sạch sẽ, những thi thể bị chôn trong tuyết cũng được lôi lên rồi tập trung ở đây, ước chừng cũng hơn ba nghìn người, một nửa là dân chúng, một nửa là binh lính. Mạt tướng đã mời Huyện úy Hồi Nhạc Huyện tới hỏi, hiện giờ đang ở ngoài soái trướng.

- Ừ, rất tốt. Ta đang có việc muốn hỏi hắn đây.

Tần Tiêu quăng ánh mắt tán dương Vạn Lôi. Hán tử thô kệch Vạn Lôi này, cũng đã theo Tần Tiêu lâu như vậy, hiện tại làm việc cũng rất ổn trọng chu đáo, hơn nữa biết thói quen xử lý việc của Tần Tiêu, hiểu rõ đến mức không cần đặt câu hỏi mà làm luôn:

- Vạn tướng quân, hôm nay ngươi cũng vất vả quá rồi, dàn xếp công tác phòng vệ ở bốn cổng cùng giới nghiêm trong thành rất tốt. Trương đại nhân dẫn theo hậu quân ít ngày nữa sẽ đến đây, cho nên phải bảo đảm Linh Vũ huyện hết sức cẩn thận.

- Vâng, mạt tướng liền đi sắp xếp.

Vạn Lôi ôm quyền chào theo nghi thức của quân đội, dẫn theo vài tiểu tướng bận rộn giải quyết mọi nơi. Tần Tiêu dẫn Quách Tử Nghi, Mặc Y cùng cận vệ đặc chủng doanh đi vào soái trướng. Ngoài trướng, một người mặc áo giáp, hán tử này tuổi chừng bốn mươi, đang chắp tay đứng:

- Huyện úy Hồi Nhạc Huyện Chu Đức Toàn, bái kiến Đại tướng quân!

Chương 443: Quỷ kế của người Đột Quyết (2)

- Ừ, Chu đại nhân miễn lễ.

Tần Tiêu cẩn thận dò xét Chu Đức Toàn này một chút, hán tử này năm ngắn ba thô lại nhiều râu, ngày thường dùng võ nên nhìn rất mạnh mẽ. Huyện úy vốn là một võ quan ở huyện, tại loại địa phương ở Bắc cương này thì áo giáp của Huyện úy cũng là vật bất ly thân, tùy thời chuẩn bị lên ngựa đi chém giết.

Tần Tiêu dẫn Chu Đức Toàn vào trong soái trướng mời hắn ngồi xuống. Chu Đức Toàn một tay tì gối một tay chống nạnh, tư thế ngồi đúng tiêu chuẩn của một võ tướng, cẩn thận tỉ mỉ.

Tần Tiêu nói:

- Chu đại nhân, bổn tướng có mấy lời muốn hỏi ngươi, trước đó không lâu người Đột Quyết có xâm phạm biên giới, tình hình ở Hồi Nhạc Huyện như thế nào rồi?

- Bẩm Đại tướng quân.

Chu Đức Toàn nói:

- Tự nhiên Đột Quyết tới rất quỷ dị, lúc ấy ta trở lại Hồi Nhạc Huyện, chỉ vẻn vẹn có hơn bảy trăm người đang chuẩn bị ra khỏi thành đến Linh Vũ trợ giúp, thì kỵ binh của người Đột Quyết xông tới chém giết. Lúc ấy ty chức dẫn theo thủ hạ ước chừng cũng mấy trăm người đến thủ thành, không ngờ cửa thành đột nhiên mở ra, người Đột Quyết không kiêng nể gì cả mà cứ như vậy tiến lên chém giết. Ty chức liền dẫn theo các huynh đệ đấu lại, không ngờ người Đột Quyết thật sự là quá mức hung hãn mạnh mẽ, thủ hạ của ty chức cũng chính là mấy huynh đệ... hầu như toàn bộ đều bỏ mình.

Ty chức cũng bị trọng thương, chôn vùi trong đống người chết. Về sau mới có người lôi ra, hiện tại vết đao trên người cũng chưa có lành.

Dứt lời liền cởi khôi giáp trên người xuống, xé quần áo ra, hiện ra một vết sẹo trên ngực dài hơn một thước nhìn mà cũng phải giật mình, vết thương da thịt bên ngoài thì đã lên vảy từng mảnh đen như mực.

Tần Tiêu nhìn mấy lần, gật đầu nói:

- Đã làm khó ngươi rồi, Chu đại nhân. Mấy trăm binh lính phải thủ thành chống đỡ Đột Quyết, thật sự là có chút miễn cưỡng, mà ngươi vừa rồi mới nói là cửa thành đột nhiên mở ra sao? Vậy ngươi có phát hiện ai mở cửa thành hay không?

Chu Đức Toàn nghi hoặc lắc đầu, hơi suy tư:

- Việc này về sau ty chức cẩn thận tra xét, nhưng đáng hận nhất mấy người lúc ấy tận mắt thấy tình hình đều đã chết hết rồi, trong thành cũng bị cướp sạch sẽ, chỉ có nghe nói... là Đường quân chúng ta tự mình ra mở cửa thành!

- Cái gì?

Tình hình này khiến Tần Tiêu kinh ngạc không thôi:

- Ý ngươi nói là trong thành có gian tế sao?

- Đúng vậy.

Chu Đức Toàn lòng đầy căm phẫn nói:

- Hơn nữa lại là binh lính thủ vệ cửa thành! Là quân lính của Đại Đường!

Tần Tiêu tỉnh táo một chút, tinh tế suy tư một chút, sau đó nói:

- Hồi Nhạc huyện ở Minh Sa cùng Linh Vũ đều ở phía Đông, hai nơi đó vừa mới khai hỏa, thì lập tức người Đột Quyết liền xông tới chém giết tại Hồi Nhạc, ngăn chặn viện binh của các ngươi, kế hoạch này thật chu đáo và chặt chẽ! Ừm, Chu đại nhân, bổn tướng muốn hỏi ngươi một việc, việc tình hình bố trí canh phòng cùng thay quân ở núi Hạ Lan ngươi có biết hay không?

- Ty chức biết rõ.

Chu Đức Toàn quyết đoán nói:

- Vốn mấy thứ này là cơ mật trong quân của Linh Vũ, người bình thường thì không thể nào biết được, nhưng ty chức chính là binh lính nhỏ bé trong quân của Linh Vũ, được Sa Trá Trung Nghĩa Đại tướng quân đề bạt nên mới được làm Huyện úy ở Hồi Nhạc huyện.

Lúc ấy, ty chức cũng có tham gia bố trí canh phòng ở núi Hạ Lan. Núi Hạ Lan, tổng cộng bố trí ba cửa ải phòng ngự, đều chuẩn bị báo tin về phong hỏa đài. Từ Bắc đi dọc theo phía Nam theo thứ tự là ải Tam Quan, ải Bạch Hổ và cuối cùng là ải Hạ Lan cốc, mỗi chỗ đều bố trí một ngàn binh lính, chiếm cứ hiểm yếu, đủ để chống đỡ mấy vạn đại quân mạnh mẽ tấn công.

- Vậy thay quân cùng tiếp tế thì như thế nào đây?

Bẩm Đại tướng quân, Sa Trá tướng quân cho phòng ngự mấy khu vực trọng yếu ở Hạ Lan cốc, rồi cứ mỗi tháng tiến hành thay quân cùng tiếp tế. Chính là đi theo mật đạo ở phía sau núi cách đây hơn mười dặm phía Bắc. Đội quân tiếp tế cùng thay quân đồng thời xuất, mỗi lần phái ra một ngàn nhân mã cũng ba nghìn người tiếp tế vật tư.

- Một ngàn sao?

Tần tiêu nghi ngờ nói:

- Không phải thay quân ba lượt hay sao?

- Đúng là như vậy.

Chu Đức Toàn có chút cười cười, còn có chút đắc ý:

- Sa Trá tướng quấn rất thương cảm các binh lính, hơn nữa cũng tính kế cực kỳ tinh xảo. Một ngàn binh lính thay quân, trước thay cho thủ binh ở ải Tam Quan, sau đó thủ binh ở ải Tam Quan lui về sau thay cho thủ binh ở ải Bạch Hổ, quân ở ải Bạch Hổ coi giữ, đón thêm một đạo phòng tuyến cuối cùng ở Hạ Lan cốc, cứ theo thứ tự lần lượt đẩy xuống, mỗi lần lại gia tăng thêm một ngàn người, mỗi đội quân tổng cộng đóng quân ở núi Hạ Lan ba tháng, canh giữ cửa ải không giống nhau.

Tần Tiêu trong lòng bỗng nhiên sáng ngời, vỗ cái bàn một cái:

- Khá lắm Sa Trá Trung Nghĩa tự cho là mình thông minh, nhưng mà thay quân như vậy lại xảy ra một vấn đề!

Chu Đức Toàn có chút sợ hãi:

- Vấn đề gì?

Quách Tử Nghi bên cạnh tiếp lời nói:

- Chu đại nhân, ngươi có lẽ còn không biết chuyện, những binh lính thủ ở đồn trú tại núi Hạ Lan, một người cũng không còn. Cả núi Hạ Lan thành thông đạo chuyên dụng cho người Đột Quyết rồi không còn gì ngăn trở bọn chúng nữa, trực tiếp sát nhập đến vùng trung tâm của Đại Đường, cướp sạch Hồi Châu cùng Nguyên Châu.

- Sao? A!

Chu Đức Toàn kinh hãi:

- Không thể nào? Làm sao có thể như thế được! Chỗ đó chính là nơi mà một người cũng đủ giữ quan ải, hơn nữa còn có phong hỏa đài, trước đó vẫn không có thu được bất kỳ cái báo động nào hết!

Tần Tiêu vừa phẫn nộ vừa tiếc nuối:

- Sa Trá Trung Nghĩa có một chút thông minh, nhưng có thể hắn quá lơ là sơ suất. Đặt ba đạo phòng tuyến ở trên núi Hạ Lan vốn là việc làm rất chính xác, nhưng hắn quá coi thường sự gan dạ của người Đột Quyết rồi, cứ cho rằng đại quân Linh Vũ trấn trụ biên giới, nên nghĩ có một ngàn binh lính thay quân hộ giá đội quân tiếp tế thì cũng không có việc gì, nhưng mà người Đột Quyết ngược lại không để cho hắn mặt mũi, trèo lên núi mai phục con đường tiếp tế ở trong sơn cốc, liền tiêu diệt hết một đội quân tiếp tế cùng binh lính đến thay quân.

- Nhưng mà...

Chu Đức Toàn vẫn đang nghĩ mãi mà không rõ:

- Điều này cũng không thể khiến cho ba cửa ải quan trọng bị chiếm đóng chứ? Thủ quan cùng các tướng sĩ đều biết, chỉ cần đội quân tiếp tế đến chậm hai ngày, thì sẽ phóng lửa hiệu cảnh báo, chuyện này cũng đã sớm hẹn ước trước rồi.

- Không, đội quân tiếp tế không có đến muộn.

Tần Tiêu nói tiếp:

- Mục đích của người Đột Quyết, cũng không phải chặt đứt đường tiếp tế làm chết đói thủ quan Đường quân, mà bọn họ đã sớm nghĩ đến chuyện nếu một khi tiếp tế bị gián đoạn sẽ đả thảo kinh xà. Vì vậy, bọn họ đều ném toàn bộ thi thể Đường quân xuống dưới sơn cốc, còn bản thân thì mặc quần áo cùng khôi giáp Đường quân, ngụy trang thành đội quân tiếp tế cùng binh lính thay quân.

- Ừ, khẳng định là như vậy.

Chương 444: Giao phong vòng thứ nhất (1)

Quách Tử Nghi nói:

- Như vậy, giải thích này coi như là đúng nhất. Binh sĩ tại ải Tam Quan nhìn thấy đội quân tiếp tế cùng binh lính đến thay quân, thì liền thu thập áo giáp đệm chăn chuẩn bị triệt thoái về phía sau, vì vậy người Đột Quyết mới trà trộn vào dùng thủ đoạn hạ độc thuốc như vậy, bất động thanh nắm sắc âm thầm bắt toàn bộ binh lính Đường quân sắp sửa thoái phía sau, sau đó tiếp tục lại ngụy trang thành thủ binh ở ải Tam Quan, thay cho ải Bạch Hổ, cuối cùng là ải Hạ Lan. Cứ như vậy con đường trên núi Hạ Lan không còn gì ngăn cản nữa, nên đại quân Đột Quyết không kiêng nể gì cả mà xông tới, lao thẳng về phía Hội Châu, Nguyên Châu.

- Nhưng...Nhưng!

Trên trán của Chu Đức Toàn mồ hôi chảy như mưa:

- Nếu như không có binh lính Đường quân đã thay đổi về đưa tin, thì Sa Trá tướng quân cũng sẽ biết tình huống ở trong núi Hạ Lan chứ! xem tại TruyenFull.vn

- Đương nhiên là để binh lính Đường quân đã thay đổi trở về báo cáo.

Tần Tiêu vẻ mặt nghiêm trọng cười lạnh:

- Bọn họ cứ theo một đường ải Tam Quan giải quyết hết, ra khỏi Hạ Lan cốc, lại từ cổng Nam của Linh Vũ huyện nghênh ngang vào trong quân, lại trà trộn vào quân của Chu đại nhân trở lại Hồi Nhạc huyện, nên trong lúc đại chiến thì trong ngoài đều cùng nhau hành động, mở rộng cửa thành, rồi người Đột Quyết xông ra chém giết.

- A hóa ra là như vậy!

Chu Đức Toàn cả kinh đứng lên, vết thương trên ngực lại kịch liệt đau nhứt một hồi, sau đó che ngực ngồi xuống:

- Hèn chi ta cứ cảm thấy mọi chuyện sao lại có vẻ kỳ quái như vậy, ngày đó một trăm kỵ binh dũng mãnh của Đường quân tới Hồi Nhạc huyện, nói là Sa Trá Trung Nghĩa phái tới trợ giúp thủ thành, lúc ấy nội tâm của ta cũng cao hứng, cho rằng tâm tư của Sa Trá tướng quân chu đáo chặt chẽ, ngay cả việc phòng ngự ở huyện nhỏ của ta cũng lo lắng đến như vậy, hiện tại mà nghĩ lại thì chính một trăm kỵ binh Đường quân này ra mở cửa thành! Nên cho mấy tên Đột Quyết một ngàn đao, mấy tên này khi nào lại có thể nghĩ ra quỷ kế đùa bỡn chúng ta như vậy chứ?

Tần Tiêu âm thầm trầm ngâm, chậm rãi nói:

- Ngay lúc này Đột Quyết tiến công, có thể nói là có kế hoạch rất cẩn thận, đùa giỡn Sa Trá Trung Nghĩa một trận khiến hắn giống như trở thành một con khỉ bị đùa giỡn. Đột Quyết liên tục bắt đi dân chúng cùng thợ thủ công, cho nên nhất định tập tính cùng ngôn ngữ êm dịu của người Trung Nguyên bọn họ rõ như lòng bàn tay, mới phái ra đội quân Đột Quyết ngụy tranh thành binh lính Đường quân một cách hoàn mỹ rồi sau đó tập kích bất ngờ. Trong lúc đó khẳng định bọn họ có cao nhân bày mưu tính kế chúng ta!

Ba ngày sau đó, thám báo báo cáo lại, Trương Nhân Nguyện đại nhân đã nhanh chóng đến Linh Vũ rồi, cách đây khoảng năm mươi dặm. Tần Tiêu đã dẫn binh mã vào trong huyện Linh Vũ, đóng quân ở thành Bắc cách địa phương ba mươi dặm, hơn nữa ải Tam Quan trong núi Hạ Lan cũng phái người đến đó đóng quân, phòng ngừa người Đột Quyết sẽ đột phát ở đây một lần nữa, chém giết phía sau mình. Một ít đoạn sơn đạo để người đi đến tiếp tế cũng đặt trạm gác quan ải.

Thân thể to lớn của Tần Tiêu ngồi ở trong quân trướng, trong tay cầm bản địa đồ cẩn thận nhìn. Mặc Y lặng lẽ rót chén trà đưa tận tay cho hắn, sau đó đứng ở bên cạnh lặng im không nói. Quách Tử Nghi cùng Hình Trường Phong thì dẫn đặc chủng doanh ra đứng ở bên ngoài soái trướng, làm người canh gác.

Tần Tiêu vô cùng nhìn chăm chú vào bản địa đồ, thỉnh thoảng còn dùng tay chỉ trỏ trên tấm bản đồ. Sau nửa ngày, tay hắn tự giác sờ đến chén trà rồi cầm lên uống một ngụm, hắn cảm thấy được một tia khác thường:

- Ngọt?

Mặc Y đứng ở sau lưng khẽ nói:

- Tại thời điểm hạ trại mấy ngày hôm trước, ta thấy được một tổ ong mật ở sườn núi bên cạnh. Vì vậy liền lấy nó xuống, chắt mật trong đó, rồi pha cho Đại tướng quân uống.

- Có bị nó đốt hay không?

Tần Tiêu xoay đầu lại, cẩn thận nhìn dò xét toàn thân từ trên xuống dưới của Mặc Y một lúc.

Mặc Y vội vàng lắc đầu khoát tay:

- Không có, không có. Ta dùng cây đuốc cùng củi chồng chất lên nhau rồi đốt, không bị nó đốt đâu.

- Vậy cái vết trên mặt của ngươi là cái gì?

Tần Tiêu không khỏi có chút ảo não cùng hổ thẹn. Hai ngày này, hắn quá bận rộn chỉ huy người xây dựng lại quân doanh, nên không có đưa mắt nhìn đến Mặc Y một cái nào, chỉ coi nàng như nha hoàn bên người mà sai xử, vậy mà mình cũng không có cảm thấy gì.

Hiện tại nhìn kỹ một lượt, mới phát hiện ra Mặc Y đội một cái mũ che có chùm tua đỏ trước mặt, hở ra hai cái bọc nhỏ, một cái bên trái mặt, còn một cái thì ở trên trán, cái bọc đỏ đó thật là to, thật sự là tổn hại đến vẻ đẹp của gương mặt.

Mặc Y xấu hổ cúi đầu, lập tức mặt ửng đỏ:

- Ta.... nhất thời không cẩn thận, bị nó đốt hai phát...

- Mặc Y. Ngươi ngồi xuống đây.

Tần Tiêu kéo ra một cái ghế nhỏ ở trong quân, để bên cạnh mình:

- Từ sau khi rời đi Giang Nam, ngươi liền ít nói chuyện. Cùng ta tâm sự một lát đi, trong lòng ngươi có phải đang có suy nghĩ gì phải không?

Mặc Y lẳng lặng ngồi xuống, chậm rãi lắc đầu:

- Không có, có thể đi theo Đại tướng quân đến Bắc cương, Mặc Y vô cùng vui vẻ.

Tần Tiêu nháy mắt nhìn Mặc Y vài lần. Giọng nói có vẻ nhỏ nhẹ:

- Mặc Y, hiện tại ở trong quân đội, cũng đừng hầu hạ ta như ở nhà, có biết hay không? Vì để lấy mật ong ngươi bị biến thành như vậy, làm vậy có được lời hay không? Hơn nữa truyền đi, nói ta là Đại tướng quân mà chỉ biết ham hưởng thụ, không có mật ong thì không chịu uống, như vậy thì sẽ có ảnh hưởng không tốt. Đã biết chưa?

Mặc Y ủy khuất khẽ gật đầu một cái:

- Ta biết sai rồi.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Ta hiểu rõ ý tốt của ngươi. Cũng không phải có ý trách cứ gì ngươi cả. Chỉ là, ở trong quân đội thì phải tuân thủ quy tắc đặt ra ở trong quân đội. Cùng binh lính đồng cam cộng khổ không nên lấy đặc quyền của mình ra thì mới có được uy tín, ngươi có hiểu không? Muốn hưởng phúc, thì đợi đánh thắng trận trở về nhà thì sẽ có nhiều cơ hội để hưởng nha!

Mặc Y giương mắt nhìn Tần Tiêu một cái, trong ánh mắt tràn đầy thương cảm:

- Đại tướng quân ngươi không có cảm thấy gì sao, từ ngày ra Sở tiên sơn trang thì ngươi lúc nào cũng cảnh màn trời chiếu đất. Từng ngày càng gầy càng đen hơn. Hiện tại đến Linh Vũ, suốt ngày bề bộn không ngừng, mỗi ngày ngủ chưa đến hai ba canh giờ, ăn uống lương thực phụ cũng giống như binh lính, lấy tuyết chứa cát đun nước nấu trà uống. Cứ tiếp tục như vậy nữa, thì thân thể sẽ không trụ nổi nữa mất thôi, ta sao có thể phụ lòng của Tiên nhi dịu dàng đã giao nhiệm vụ cho ta cơ chứ?

- Làm sao có thể như vậy!

Tần Tiêu an ủi nàng cười nói:

- Ở Giang Nam ta được vỗ béo, nên hiện tại ta thấy thân thể gầy xuống như vậy thì càng tốt hơn. Mặc Y, ngược lại ta lo cho ngươi, nếu ngươi không quen thì ta sẽ sắp xếp phái người đưa ngươi về Trường An. Vốn là ta cũng không muốn mang...

Chương 445: Giao phong vòng thứ nhất (2)

- Ta không muốn đâu.

Mặc Y cắt đứt lời của Tần Tiêu, rồi nhanh chóng lắc đầu nói:

- Ta nhất định phải đi theo bên người Đại tướng quân!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khẽ, cầm lấy tay của Mặc Y vỗ nhè nhẹ:

- Vậy được rồi, ta cũng để ngươi ở lại chỗ này. Nhưng mà, đã vào trong quân đội, ngươi cũng là chiến sĩ, phải đặt mình như một nam nhân. Hơn nữa, cũng không cần phải chọc tổ ong mật này để lấy mật cho ta nữa có biết không? Trong quân đội phải thật nghiêm túc, không thể so với thời điểm ở Giang Nam được.

- Dạ... xem tại TruyenFull.vn

Mặc Y có chút đỏ mặt, đưa tay lên sờ sờ cái bọc nhỏ trên trán cùng mặt, thấp giọng nói:

- Ta biết rồi.

Lúc này, Quách Tử Nghi ở bên ngoài trướng thông báo:

- Đại tướng quân, Trương đại soái phái người mang tin tức đến đây.

Mặc Y đang ngồi trên ghế liền đứng dậy, cầm kiếm dựng ở một bên. Lúc này Tần Tiêu mới nói:

- Mời hắn vào đi.

Một binh lính có bộ dáng nhỏ bé xốc mành của soái trướng lên rồi đi vào, quỳ một gối xuống dâng lên một phong thư:

- Đại tướng quân, đại soái sai tiểu nhân đến đưa tin, cũng xin Đại tướng quân lập tức trả lời thư.

- Ừ.

Tần Tiêu tiếp nhận thư, mở ra đọc. Trương Nhân Nguyện chất vấn Tần Tiêu, vì sao không xây dựng phòng ngự tại Linh Vũ, mà lại dẫn đại quân dựng đồn trú phòng ngự tại ngoài thành phía Bắc. Tần Tiêu xuất ra văn chương viết một phong thơ, kể rõ mọi chuyện ở núi Hạ Lan cho Trương Nhân Nguyện biết, sau đó đưa thư tín giao cho tiểu hiệu để hắn mang đi.

Tiểu hiệu kia vừa mới đi, Mặc y nói với Tần Tiêu:

- Đại tướng quân, chúng ta đem đại quân đến đóng quân ở đây, sợ vạn nhất người Đột Quyết tấn công ở hoang mạc đối diện thì chúng ta sẽ làm như thế nào đây?

- Vậy thì chúng ta cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể nghênh chiến mà thôi.

Tần Tiêu nói:

- Hiện giờ chúng ta không khác gì người tiên phong mở đường. Vì để đảm bảo đại quân đằng sau có thể bình yên nên chỉ có thể phòng ngự ở tại chỗ này. Canh giữ ở Linh Vũ huyện tuy dễ dàng hơn một chút, nhưng mà như vậy thì lại để trống phòng ngự ở tại ba ải cùng con đường tiếp tế trước mặt cho người Đột Quyết. Bọn họ nếu tấn công tại hai địa phương này, lại từ trong núi Hạ Lan vây phía sau chúng ta lại, hoặc là tập kích bên cạnh Trương Nhân Nguyện đại nhân, như vậy sẽ gây ra tổn thất rất lớn!

Mặc Y cau mày, nói rằng:

- Linh Vũ phía Bắc, tất cả đều là sa mạc cùng hoang mạc mênh mông như vậy, hầu như không có địa hình gì biến hóa cả. Đồn trú của chúng ta cũng không có địa hình gì đáng nói! Tuy rằng dựng trại đột ngột ở đây cũng hơn ba mươi dặm, chúng ta chắn ải tiếp tế cùng với ba ải quan kia đằng sau lưng, cho dù Đột Quyết có mạnh mẽ tấn công vào lúc này, thì cũng không còn đạt hiệu quả như vậy nữa, như vậy không được hay sao?

- Cho nên...

Tần Tiêu nhíu mày, ngưng trọng nói:

- Hai ngày vừa qua, ta một mực nghiên cứu địa hình, nghĩ ra một phương pháp xử lý thích đáng, giải quyết con đường bị động của đại quân Linh Vũ khi bị đánh cục diện.

Đúng lúc này, Vạn Lôi đột nhiên xông vào, trầm giọng nói to:

- Đại tướng quân, bên ngoài phát hiện ra thám mã của người Đột Quyết.

- Sao?

Tần Tiêu đột nhiên đứng dậy:

- Có bao nhiêu người tất cả? Hiện ở chỗ nào?

- Bảy tám người, ước chừng cách đây hơn mười dặm.

Vạn Lôi nói tiếp:

- Thám báo chúng ta phái ra đã nhìn thấy bọn chúng cho nên liền hồi báo tin tức.

Tần Tiêu một tay quơ lấy binh khí Phượng Sí Lưu Kim Đang đang cắm ở trên kệ:

- Đi, đi ra ngoài nhìn xem nào!

Một tay vén màn trướng, Tần Tiêu bước ra soái trường, bên người lập tức có một binh lính mang kỳ lệnh đuổi theo kịp, cầm theo soái kỳ có chữ "Tần" đi theo đằng sau lưng Tần Tiêu. Mặt khác có bảy binh lính Nha kỳ, trên tay cầm lệnh kỳ khác màu, cũng đồng thời đi theo. Hành quân ra bên ngoài, các chư vị tướng lĩnh, đều là xem soái kỳ mà hành động. Bảy mặt Nha kỳ, tiêu chí cùng màu sắc bất đồng, để chỉ huy bảy đội quân gồm tiền quân, hậu quân, tả quân, hữu quân, trung quân và tả hữu quân của hậu. Bảy quân cầm Nha kỳ, cũng cùng bảy người cầm Nha kỳ có màu sắc giống nhau tiên phong đi trước, để tránh quân sĩ lẫn lộn quân lệnh gây ra hỗn loạn.

Hai cánh tả, hữu là quân bảo vệ cho trung quân doanh trướng quân cận vệ đặc chủng.

Đi thẳng theo một con đường lớn có một cái tướng đài điểm quân. Trên đó có bày tám cỗ trống đại và chiêng, tù và. Trên đỉnh cắm một soái kỳ chữ 'Đường' đang đón gió bay phần phật. Đằng trước soái trướng Biên Hòa có bày những tấm bảng bằng gỗ hay da để làm lớp phòng ngự bảo vệ. Một cái hàng rào dùng giáo dài xếp thành cự lộc bịt kín đường, để ngừa kỵ binh quân địch đánh bất ngờ. Hai cái trạm canh gác, trên đó cắm các loại cờ màu sắc khác nhau của Hoàng Long, Hoàng Lộc, Sô Nha, Thương Ô và bày trống, tù và. Một khi có tin tức liền phất cờ và nổi trống thổi tù và cảnh báo. Quân tả, hữu hai bên hàng rào và cả những nơi cung thủ đóng, một khi đã gặp tập kích liền sẽ vạn mũi tên cùng bắn.

Đối với việc dựng trại bày trận, nhiều nhất Tần Tiêu chỉ biết lý luận suông một chút mà thôi, nhờ xem một ít binh thư cùng điển tịch. Lúc trước còn ở Dữ Đường Hưu Cảnh, cùng đám người Trương Nhân Nguyện nhàn rỗi nói chuyện phiếm, nên cũng nghe được không ít về chuyện này. Nhưng mà đến khi chính mình phải tự động nâng cấu tạo hành quân trại, mới phát ra chuyện này cũng không dễ làm. Mỗi một chỗ trong doanh trại, hàng rào xếp chồng chất đều có chủ ý hết. Ví dụ như trận thế hiện tại. Chính là điển hình phòng thủ doanh trại Thất hoàn bình đầu trận, dùng hai bên cạnh cung thủ, để phòng thủ cho chủ lực. Con đường phía trước để ngựa đi qua thì không được mở rộng, để tránh tình trạng địch nhân trắng trợn đột kích truy kích. May mắn trong quân có Vạn Lôi cùng với vài thiên tướng phụ tá hỗ trợ giúp cho Tần Tiêu, nên Tần Tiêu mới hoàn thành một cách dễ dàng. Trong vòng ba ngày đã dựng được hàng rào. Nhưng vừa mới chuẩn bị xong xuôi thì liền nghe được tin tức của người Đột Quyết.

Tần Tiêu lên Điểm Tướng Thai, soái kỳ theo sát phía sau, tất cả khán kỳ phía sau đội quân đang lay động, rất nhanh liền tập trung tại phía trước tướng đài điểm quân. Tay trống cùng người tiên phóng phát ra lệnh, sáu đại hán hồng y cầm đao đứng ở một góc Tây Bắc, dường như là đao phủ xử phạt ở trong quân, chỉ cần có người không phục tùng mệnh lệnh, sẽ lập tức ném ra cổng chém ngay tại chỗ.

Tần Tiêu nhìn thấy người liên can liền nhanh chóng phản ứng, lập tức tụ tập tại trước tướng đài điểm quân, trong nội tâm âm thầm thỏa mãn: Không hổ là Tả Uy vệ chuyên đánh dã chiến, chính xác là đã huấn luyện rất nghiêm chỉnh!

Tần Tiêu lên trạm canh gác dò xét:

- Mau nói tình hình, đã phát hiện ra tình huống dị thường gì?

Thám mã quỳ một bên gối xuống Điểm Tướng Thai:

- Hồi bẩm Đại tướng quân, quân trại phía Bắc ở hoang mạc mười dặm về phía trước, phát hiện ra bảy tên thám mã Đột Quyết. Lúc ấy tiểu đội thám mã chúng ta đang ở chỗ đó thăm dò, ngoài ý muốn gặp mặt nhau, nhưng không có giao chiến, ai nấy đều tự trở lại doanh của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau