PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 436 - Chương 440

Chương 436: Đại tướng quân trở về (2)

Lý Tự Nghiệp hét lớn:

- Người khác ta mặc kệ, lão Lý ta nhất định phải ra trận giết giặc cùng với đại tướng quân. Cả ngày lượn lờ trong hoàng thành, hết ăn rồi lại nằm thế này sớm muộn gì cũng biến thành một quả trứng mất thôi, lại còn là quả trứng nín hỏng nữa..

Tần Tiêu cười ha hả:

- Gọi tắt là trứng ung.

Minh đức môn Trường An, vệ sĩ thủ thành từ xa nhìn thấy một đoàn người cưỡi ngựa phóng nhanh tới, nhận ra người đi đầu là Lý Tự Nghiệp, không ngừng kêu mọi người tránh qua một bên. Trên đầu thành, tiểu giáo thủ thành nhìn kỹ mấy lần, không khỏi cảm thấy kinh ngạc: Nha, đây không phải là Tần Tiêu sao. Hắn đã trở lại rồi à? Phải tranh thủ thời gian mau đi báo cho đại đô đốc...

Tần Tiêu đưa mắt nhìn Chu tước đại đạo quen thuộc ngày xưa, dưới trời tuyết lớn, người đi lại cũng thưa thớt. Tình hình cũng giống như lúc mình lần đầu vào kinh ứng thí chẳng khác gì mấy, từ ống khỏi của mấy điếm phô và nhà dân bay lên từng đợt khói bếp.

Chu tước đại môn của hoàng thành đóng chặt, Lý Tự Nghiệp thúc ngựa tiến lên vài bước, hét lớn:

- Mau mở cửa ra! Đại tướng quân Tần Tiêu phụng chỉ hồi kinh!

Đám lính Bắc nha thủ thành không khỏi kinh ngạc một hồi, tay chân luống cuống mở ra cửa chính hoàng thành, để Tần Tiêu cùng hơn ba trăm người cưỡi ngựa chạy vào.

Lý Tự Nghiệp cười lớn:

- Cái đám Vũ lâm quân và Vạn kỵ này, hiện tại cũng đều lẫn lộn đi theo tên Vi Nguyên rồi, ngày thường kiêu ngạo tới mức chướng cả mắt. Bây giờ nhìn thấy đại tướng quân, trong lòng tên nào cũng nơm nớp run sợ. Hắc! Con mẹ nó đã thật!

Tần Tiêu nhếch môi cười khẽ:

- Tục ngữ nói, người đi trà lạnh. Bây giờ ở Bắc nha, trừ bỏ

tướng sĩ Đông cung lục suất ra thì chắc là không có ai nhận ra ta.

- Cần gì bọn chúng nhận ra chứ?

Lý Tự Nghiệp tức giận kêu lên:

- Một đám bạch nhãn lang, đi theo tên Vi Nguyên kia hoành hành ngang ngược, chẳng kém hơn Võ Ý Tông năm xưa là mấy. Ta đang nghĩ xem làm sao mới được như lúc trước, giết hắn một cách thống khoái mới có thể xả giận được.

- Bậy bạ, còn không im miệng.

Tới Đông cung vệ suất phủ rồi. Điền Trân cùng mấy vị tướng quân khác đứng từ xa đã nhìn thấy cả đám người đi trở về. Đi đầu cư nhiên không phải Lý Tự Nghiệp, trong nội tâm liền mừng rỡ một trận, biết nhất định là Tần Tiêu đã trở lại, chạy ra nghênh đón không ngừng.

Tần Tiêu phi thân nhảy xuống ngựa, đám người Điền Trân liền cúi đầu hành lễ:

- Cung nghênh đại tướng quân.

Tần Tiêu thoải mái cười to một tiếng đỡ bọn họ đứng dậy:

- Các huynh đệ, đã lâu không gặp, dạo gần đây các ngươi thế nào?

Đám người Điền Trân đều là vui mừng không ngớt:

- Nhờ hồng phúc của đại tướng quân. Coi như cũng không tệ.

Tin này vừa truyền đi, các tướng sĩ Tả vệ suất trong quân doanh đều chạy ra, vây quanh Tần Tiêu cùng hắn chào hỏi. Trên giáo trường nháy mắt đã vây quanh hơn cả ngàn người, chật như nêm cối.

Tuyết rơi ngày càng nhiều, trong phủ Tả vệ suất cũng là một hồi phi thường náo nhiệt, tiếng người cười nói không ngừng. Bắt đầu từ Lý Tự Nghiệp Điền Trân, tất cả mọi người đều bởi vì Tần Tiêu trở về mà vui mừng khôn xiết.

Náo loạn một hồi, Lý Tự Nghiệp lớn tiếng hô:

- Các huynh đệ đều trở lại doanh đi. Đại tướng quân đi đường vất vả, phải để cho hắn nghỉ ngơi một chút nữa chứ.

Các tướng sĩ Tả vệ suất lúc này mới lục tục tản đi. Lý Tự Nghiệp dẫn bọn người Tần Tiêu vào trong suất phủ nghỉ ngơi.

Tần Tiêu nhìn suất phủ Tả vệ suất quen thuộc, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác tang thương, cùng với một loại tư vị vừa quen thuộc lại thân thiết. Đại hồ tử Lý Tự Nghiệp toàn thân cũng dính đầy bông tuyết, còn kết thành hai rãnh băng nhỏ, chính mình cũng hồn nhiên chưa phát giác, cứ lớn tiếng hô hào đám tiểu tốt mau mau chuẩn bị tiệc rượu.

Không đợi đám người Tần Tiêu ngồi yên thì một tên tiểu thái giám liền vội vàng chạy vào vệ suất phủ:

- Tiểu nhân là người của chiêm sự phủ Đông cung, Thái tử điện hạ nghe nói Tần đại tướng quân đã trở lại nên mời đại tướng quân qua phủ một chuyến.

Tần Tiêu cười ha hả:

- Tin tức của Thái tử cũng nhanh thật đấy! Các huynh đệ cứ nghỉ ngơi đi, ta phải đi tới Đông cung một chuyến.

Lại nghĩ một chút, Mặc Y thân là nữ tử lại ở chỗ này một mình cũng không được tiện lắm cho nên nói:

- Mặc Y, ngươi đi cùng với ta. Dù sao thì Thái tử cũng là người quen, không sao cả.

Hai người sóng vai đi ra khỏi suất phủ, qua một con đường, đối diện chính là đại môn Sùng minh môn của Đông cung. Trên Minh Đức điện, Lý Trọng Tuấn đứng ngồi không yên, bực bội đi qua đi lại, giẫm cho đống tuyết trước điện thành nát bét, áo choàng trên người cũng phủ một lớp tuyết dày. Từ xa nhìn thấy thái giám đang chậm rãi dẫn theo hai người đi tới, trong lòng không khỏi một trận cuồn hỉ, cao giọng hỏi:

- Tần huynh đệ! Là Tần huynh đệ đúng không?

Tần Tiêu trong lòng vui mừng, bước nhanh về phía trước:

- Điện hạ, đúng là Tần Tiêu!

Lý Trọng Tuấn không quản gì nữa, bước xuống bậc thang xong liền vội vàng chạy tới trước, lớn tiếng cười nói:

- Hảo huynh đệ! Cuối cùng ngươi cũng đã tới rồi! Ta ngày nào cũng phái người tới cạnh hoàng thành nghe ngóng tin tức, hôm nay cuối cùng cũng đợi được ngươi rồi.

Tần Tiêu đi tới trước mặt Lý Trọng Tuấn, ôm quyền thi lễ:

- Thái tử điện hạ, ngài trông vẫn như xưa, biệt lai vô dạng!

- Chậc chậc! Tần huynh đệ ngươi nhìn qua thì cũng như trước, hơn nữa hình như là trắng hơn một chút, cuộc sống ở Giang Nam thế nào?

Lý Trọng Tuấn nắm tay Tần Tiêu đi về phía Minh Đức điện, nhìn thoáng qua Mặc Y bên cạnh hắn, không khỏi cười nói:

- Ô, đây không phải là bát vạn sao? Thế nào lại không thấy cửu đồng vậy?

Mặc Y cười cười:

- Muội muội vẫn ở Giang Nam, không về cùng.

- Ái chà, lần này nàng ta sao lại an phận thế, sao không khóc lóc ăn vạ đòi đi theo nhỉ?

Lý Trọng Tuấn cười nói:

- Như vầy có điểm không giống tính tình của nàng ta.

Tần Tiêu nhìn Lý Trọng Tuấn một cái, mỉm cười nói:

- Ngươi là đang muốn trách ta vì sao không dẫn nàng theo chứ gì? Mà sao các ngươi cứ gọi Tử Địch là cửu đồng vậy? Ta hỏi nàng ta, nàng ta cũng không chịu nói lý do.

Lý Trọng Tuấn cười to nói:

- Danh hiệu này là ta đặt đấy! Có mấy hôm, trên mặt nàng ta nổi đậu đậu, đếm một cái thì vừa đủ chín nốt. Hơn nữa nàng ta thích nhất là "chọc rắc rối" (thống lâu tử) kết quả liền tặng cho nàng ta cái danh hiệu đó, thiếu chút nữa chọc nàng ta nổi điên lên, ha ha!

Ba người vừa đi vừa nói một hồi thì đã vào trong sảnh nhỏ của Minh Đức Điện, một bàn tiệc rượu đã mang lên sẵn, vô cùng đẹp mắt.

Lý Trọng Tuấn kéo Tần Tiêu ngồi xuống:

- Ta đã phái người đi gọi A Man và Trương Nhân Nguyện rồi, chắc là bọn họ sẽ chạy qua đây nhanh thôi.

- A?

Tần Tiêu hỏi:

- Trương Nhân Nguyện vẫn ở lại Trường An chờ ta, không tới Linh Vũ trước sao?

- Vẫn chưa đi.

Lý Trọng Tuấn nói:

- Triều đình bổ nhiệm hắn làm đại đô đốc ở Sóc Phương, cùng hạ chiếu cho ngươi hồi chức đại tướng quân cơ hồ là chuyện cùng lúc. Cho nên, mấy hôm nay hắn một mực vội vàng điều phối binh mã giáp trượng, cùng với lương thảo hướng ngân. Chỉ là không ngờ tới ngươi cư nhiên lại về nhanh như vậy, không phải là một đường chạy thục mạng về đây đấy chứ?

Chương 437: Nghi vấn Hạ Lan Sơn (1)

- Đúng là vậy đó!

Tần Tiêu cười nói:

- Ta cũng sốt ruột lắm, ngay cả lễ mừng năm mới cũng đón trong dịch trạm trên đường đó.

- Ừ, như vậy cũng tốt.

Lý Trọng Tuấn nói:

- Trương Nhân Nguyện cũng chuẩn bị xong xuôi cả rồi, phỏng chừng là khoảng ngày kia sẽ khởi hành. Chín vạn đại quân Tả, Hữu uy vệ, xuất phát tới Sóc Phương Linh Vũ trước, ngươi có thể đi cùng hắn.

Tần Tiêu cười:

- Hữu uy vệ vốn là thân bộ của Trương Nhân Nguyện, trong Tả uy vệ thì ta chẳng quen biết ai. Thế này đột nhiên lại đi nhậm chức, trở thành đại tướng quân, thật đúng là hơi khó một chút.

- Sợ cái lông gì!

Lý Trọng Tuấn mắng một tiếng:

- Đại tướng quân thập nhị vệ thường hay đổi người. Thay đổi chủ soái cũng không phải là chuyện kỳ lạ hiếm có gì. Tướng sĩ thập nhị vệ đều người quen việc chém giết trên chiến trường, tuyệt đối phục tùng quân lệnh, ngươi không cần lo lắng gì hết.

Tần Tiêu khẽ gật đầu, trong lòng thầm nghĩ:

- Rốt cuộc cũng có cơ hội, mang theo quân chính quy Đại Đường đánh một trận rồi! Cũng không biết năng lực của mấy quân nhân này rốt cuộc tới mức nào đây.

Một lát sau, Lý Long Cơ và Trương Nhân Nguyện đều tới, tự nhiên một đoàn hòa khí, gặp mặt nói cười. Tần Tiêu nói với Trương Nhân Nguyện chuyện muốn mang theo Lý Tự Nghiệp tới Linh Vũ, Trương Nhân Nguyện liền đưa tay vỗ ngực, chỉ cần thái tử đồng ý thì chuyện này liền xong. Lý Trọng Tuấn tự nhiên không nói lời nào, tỏ vẻ đồng ý.

Bắc phong đại tuyết vẫn như cũ, trong người Tần Tiêu, một cỗ nhiệt huyết, cũng đã bắt đầu gào thét, trong đầu cũng hiện lên cảnh tượng dẫn binh xuất trận.

Nghi thức tiễn biệt của đại quân, có thể nói là làm đủ không sót cái nào. Lý Hiển tự mình nâng cốc, tặng rượu tráng hành cho Trương Nhân Nguyện và Tần Tiêu, còn y y nha nha đọc một bài phú "tráng hành thi". Gió bắc lồng lộng, Tần Tiêu nghe câu được câu mất, chẳng qua là cảm thấy biểu hiện của Lý Hiển hôm nay lại nghiêm túc chưa từng có. Xem ra hắn rất muốn lấy lại chút mặt mũi. Dù sao đi nữa thì vừa mới đăng cơ không bao lâu, đã bị đám người Đột Quyết trước đó không lâu còn đưa ra ra ý định cầu thân táng cho một bạt tai, trong lòng cũng sẽ ức chế một chút. Mấy hôm trước, hắn thậm chí còn tính phái một tên sứ thần tới Đột Quyết hỏi thăm thử xem khi nào thì hắn đưa con gái tới. Con của mình cũng làm thái tử rồi, nhưng cả năm nay việc chung thân đại sự vẫn chưa đâu vào đâu. Không ngờ đột nhiên lại gặp chuyện Đột Quyết bất ngờ tập kích Linh Châu, Hội Châu và Nguyên Châu.

Hoàng hậu Vi thị cùng với Thái Bình công chúa, Tương Vương và tất cả các thân vương khác đều kéo tới một mảnh đông nghịt, tất cả đều ở trên đài điểm tướng, nhìn Trương Nhân Nguyện và Tần Tiêu uống xong rượu tráng hành.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn Lý Long Cơ ở trên đài một cái, phát hiện hắn mỉm cười một cái tràn đầy tự tin với mình, trong lòng lại nhớ tới lời hắn nói hôm qua —— "Thứ nhất là phải đánh thắng; thứ hai là phải nổi danh; thứ ba cần phải nắm thực quyền trong quân đội, xây dựng uy tín, tựa như đối với Tả vệ suất ấy, không ai có thể thay thế được".

Trong lòng của Tần Tiêu cũng hiểu rõ, tình hình của mình bây giờ, nhất định phải làm được ba điều như Lý Long Cơ đã nói. Nếu như có một điều không thành thì cái tiền đồ chính trị này cơ bản coi như xong.

Nghĩ thêm chút nữa là biết, đánh trận chính là lấy tính mạng và tiền đồ của mình ra mà liều mạng với người Đột Quyết, phân cao thấp với Võ Tam Thư và Vi hậu trong triều.

Vi hậu, Võ Tam Tư cùng với đám tâm phúc Tể tướng Tông Sở Khách, Kỷ Xử Nột, đều lộ ra nụ cười lạnh, nhìn Trương Nhân Nguyện và Tần Tiêu cứ như thể đang khám nghiệm tử thi. Chuyện lần này, nếu như không phải ngay cả hoàng đế cũng tỏ thái độ cường ngạnh chưa từng có, kiên quyết muốn gọi Tần Tiêu về để đối phó với tên Đột Quyết vương tử Khuyết Đặc Cần khó đối phó hệt như "Thiên tướng" trong truyền thuyết kia thì đám người Vi Hậu chết sống gì cũng không muốn gọi tên tiểu tử phiền toái này về, lại còn trao cả binh quyền cho hắn.

Trong tiếng gió gào, vang lên ba tiếng pháo, đại quân xuất phát.

Năm vạn hữu uy vệ của Trương Nhân Nguyện, bốn vạn tả uy vệ dưới trướng Tần Tiêu, chín vạn đại quân chậm rãi đi về phía tây bắc.

Sau khi Tần Tiêu tới Tả uy vệ, chuyện đầu tiên hắn làm sau khi vào soái trướng chính là lấy hết tư liệu về Tả uy vệ tới, đọc qua một lượt. Trong bốn vạn đại quân, thì có một phần tư, chính là gần một vạn người là lính hậu cần vận chuyển quân nhu, binh chủng chiến đấu ước chừng ba vạn người. Trong đó, kỵ binh một vạn. Bộ binh hai vạn. Trong hai vạn bộ binh thì có năm ngàn cung thủ, nỏ thủ ba ngàn.

Đường triều bắt đầu từ thời cao tổ Lý Uyên tới nay, chính là dựa vào kỵ binh để khởi nghiệp. Lúc ấy ở Thái Nguyên, Tùy kỵ ba ngàn. Được người Đột Quyết tài trợ hai ngàn. Năm ngàn kỵ binh bắt đầu mở đường đánh khắp thiên hạ, lộ ra phong mang đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Từ đó về sau, Đại Đường liền thập phần coi trọng cách nuôi luyện ngựa và trang bị kỵ binh, còn thường lấy giống ngựa tốt bên ngoài về lai giống. Ngựa càng thêm cường tráng, số lượng của chúng còn nhiều hơn cả Hán triều, tố chất trung bình của ngựa cũng càng tốt hơn nữa. Về sau vì gia tăng số lượng kỵ binh, kỵ binh nhẹ liền xuất hiện với số lượng lớn. Hơn nữa bởi vì gia tăng tính cơ động, cho nên lại càng có tính thực dụng hơn so với Đột Quyết và Thổ Phiên. Kỵ binh nhẹ cơ bản đã thay thế kỵ binh nặng, trở thành đội quân kỵ binh chủ lực của Đại Đường. Hiện tại trong phủ binh cả nước thì ước chừng có khoảng tám mươi vạn, ngoại trừ trang bị kỵ binh ra thì bộ tốt cũng phổ biến có được ngựa riêng khi hành quân hoặc di chuyển quân nhu, cho nên tốc độ tiến quân của đại quân là rất nhanh.

Hơn nữa, bây giờ toàn dân thượng võ, dân binh quả kính, người trong gia đình bình thường cũng lấy chuyện tập võ cưỡi ngựa bắn tên làm vinh dự, xếp lên hàng đầu. Chính vì có dân phong và quần chúng làm trụ cốt như vậy, cho nên quân Đường cho tới nay cũng là thập phần thiện chiến. Tần Tiêu suất lĩnh bốn vạn Tả uy vệ, tất cả đều là một đám lão làng có kinh nghiệm chiến đấu trên xa trường vô cùng phong phú mà Trương Nhân Nguyện cố ý chọn ra, sức chiến đấu thập phần bưu hãn, làm việc cũng là thập phần dứt khoác gọn gàng, rất có trật tự.

Tả uy vệ và Hữu uy vệ chia đường mà đi, cách nhau khoảng năm dặm.

Tần Tiêu tọa trấn trung quân, bên người là một vạn tinh kỵ. Bốn quân chung quanh chia làm bốn phía, hai bên là ngu hậu quân. Bốn vạn nhân mã, chỉnh tề và nhanh chóng đi về phía trước.

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa, cầm bản đồ hành quân Lũng Hữu mà Trương Nhân Nguyện đưa cho hắn tham khảo đọc kỹ lại lần nữa. Bản đồ này là do lão gia tử Đường Hưu Cảnh vẽ.

Đường Hưu Cảnh chinh chiến cả đời, đối với ngàn dặm quan ải từ Lũng Hữu tới Quang Trung, có thể nói là hiểu rõ như lòng bàn tay, nơi nào có núi, nơi nào có sông, nơi nào có thể đóng quân, nơi nào bố phòng, tất cả đều rành rẽ không ai bằng. Sau khi cáo lão hồi hương xong thì liền vẽ bản đồ này rồi đưa cho Trương Nhân Nguyện.

Chương 438: Nghi vấn Hạ Lan Sơn (2)

Tần Tiêu cẩn thận xem một hồi, từ tận sâu trong nội tâm không thể không bội phục Đường lão gia tử này. Ở thời điểm không có vệ tinh, không có đông cụ đo lường, giao thông không tiên tiến thế này, có thể vẽ ra được địa đồ cỡ này đúng là không dễ chút nào! Tần Tiêu nhìn thử ba chỗ Linh Châu, Hội Châu và Nguyên Châu bị Đột Quyết quấy nhiễu, lại phát hiện, đất Linh Châu lại là nơi đứng mũi chịu sào, Hội Châu và Nguyên Châu phía sau thì thọc sâu xuống hơn trăm dặm. Lúc trước, trận chiến mà cái tên tiểu tử Khuyết Đặc Cần kia tự mình tham gia chỉ huy và tấn công Linh Châu, đánh cho cái tên tiểu tử Sa Trá Trung Nghĩa xui xẻo kia tơi bời, cơ hồ là giết hết Linh Vũ quân.

Sau đó cơ hồ là cùng một lúc, vùng đất lớn như Nguyên Châu và Hội Châu đột nhiên lại xuất hiện hai vạn kỵ binh tinh nhuệ của Đột Quyết, đánh tới quân Đường không kịp trở tay. Người Đột Quyết đánh giết suốt ba ngày ba đêm, ở phụ cận Kính Châu, Vị Châu, Phong Tường trước ngăn chặn binh mã ba phủ chạy tới cứu viện, sau đó nghênh ngang rút lui.

Tần Tiêu không khỏi khẽ nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: Linh Châu bây giờ giống như một cái góc đỉnh, đằng sau có Hội Châu và Nguyên Châu tựa như hai điểm, ba châu liền nhau, vừa vặn lại thành một hình tam giác. Linh Châu vừa phá, người Đột Quyết liền tự sắp xếp xong xuôi cho mình một con đường lui, có thể đường hoàng mà từ Linh Châu lùi lại, cướp xong rồi chạy, đây chính là nguyên tắc trước sau như một của bọn họ. Nhưng vấn đề chính là cùng lúc bọn họ đánh hạ Linh Châu thì cũng đồng thời làm khó dễ Hội Châu và Nguyên Châu, hai chi nhân mã này làm thế nào đi vào trong biên giới Đại Đường?

Tần Tiêu trong lòng khẽ động, liền tìm thám báo hỏi:

- Phụ cận Linh Châu, tình hình địa lý như thế nào?

Thám báo đáp:

- Hồi bẩm đại tướng quân, Linh Châu có sáu huyện, gồm có Hồi Nhạc, Minh Sa, Linh Vũ, Hoài Nguyên, Bảo Tĩnh, Ôn Trì. Quân đóng ở Linh Vũ trước được gọi là quân Linh Vũ. Đại tướng quân lúc trước, Sa Trá Trung Nghĩa là hành quân đại tổng quản của Linh Vũ quân. Phía bắc Linh Châu là hoang mạc, phía tây có Hoàng Hà cắt ngang, phụ cận có núi Hạ Lan, phía đông là núi non trùng điệp cùng quan ải trường thành, nam hạ chính là Tần Xuyên phúc địa của Đại Đường.

Tần Tiêu gật gật đầu, trong lòng lại thầm nghĩ: Núi Hạ Lan? Nếu ta là Khuyết Đặc Cần thì nhất định sẽ cho nhân mã của ta theo giữa núi Hạ Lan và Hoàng Hà mà âm thầm tiến vào, chuẩn bị đánh cướp Hội Châu và Nguyên Châu vốn phòng bị khá yếu. Vấn đề chính là, bọn họ cư nhiên cứ thế dễ dàng qua mặt, lừa được Sa Trá Trung Nghĩa, dưới mi mắt của quân Linh Vũ mà lẻn qua? Quái lạ! Hơn nữa, tên Khuyết Đặc Cần đúng là quá mức cuồng vọng. Hắn dựa vào cái gì mà có thể nắm chắc như vậy, có thể ngay tại thời điểm cướp bóc Hội Châu và Nguyên Châu, vẫn có thể đánh bại quân Linh Vũ, đánh hạ huyện Sa Minh và Linh Vũ, để cho đại quân sau khi cướp bóc xong có đường thối lui? Có điểm là lạ, Khuyết Đặc Cần hắn tự mình cũng có thể lùi lại trước, chỉ là đám người Đột Quyết tới cướp bóc kia có thể sẽ bị đóng cửa đánh chó, bị binh sĩ ba châu và quân Linh Vũ vây lại tại Tần Xuyên phúc địa, một phát giết hết!

Như vậy xem ra, trong chuyện này tất có chỗ nào đó khuất tất. Một số người đều sẽ đặt lực chú ý tới chuyện trận chiến ở Linh Châu quân Đường thua thê thảm như thế nào, lại quên mất nguyên nhân Đột Quyết xâm nhập phúc địa! Hành động lần này của người Đột Quyết, xem ra cũng không phải ngẫu nhiên chạy tới cướp bóc một phen như lúc trước, mà là âm mưu xâm lược quân sự đã dự mưu từ lâu. Từ tiến công tới lui binh, tất cả đều làm chặt chẽ, một giọt nước cũng không lọt. Thật không thể ngờ, người Đột Quyết vốn thiện chiến, giỏi đánh du kịch, dùng võ lực thuần túy để phân cao thấp, bây giờ cũng có thể bày ra hành động quân sự tinh diệu như vậy!

Tần Tiêu nhìn kỹ địa hình vùng đại sa mạc phía bắc của đất Linh Châu. Một khi đại quân đi ra nhất định không có chỗ nào để che dấu hay lẫn trốn, toàn bộ đều bạo lộ trước mắt quân Linh Vũ; phía đông núi non trùng điệp cùng trường thành, kỵ binh Đột Quyết không thể nào vượt qua được; phía nam chính là Đại Đường —— chỉ có phía tây, là núi Hạ Lan! Truyện được copy tại

Núi Hạ Lan, từ xưa tới nay chính là yếu địa quân sự, Sa Trá Trung Nghĩa không có lý do gì mà không rõ đạo lý này. Quân Linh Vũ khẳng định cũng có bố trí phòng vệ ở trong này. Chính là nếu như người Đột Quyết muốn bí mật đột phá phòng tuyến thì cũng chỉ có thể theo núi Hạ Lan đi vòng qua mà vào.

Trong chuyện này, rốt cuộc là có giấu huyền cơ gì đây?

Tần Tiêu càng nghĩ thì nỗi băn khoăn trong lòng lại càng lớn, thúc ngựa đi ra khỏi quân trận. Đi vào trung quân của Hữu uy vệ tìm Trương Nhân Nguyện.

Trương Nhân Nguyện cũng là người hơn năm mươi tuổi rồi, tinh thần vẫn tốt mười phần như cũ. Thể trạng cũng rất cường tráng, nhìn thấy Tần Tiêu phi ngựa tới thì cũng giục ngựa ra khỏi trung quân nghênh hắn tới:

- Tần lão đệ, có chuyện gì vậy?

- Đại soái, Tần Tiêu tựa hồ nghĩ tới mấy chuyện rất lạ.

Trương Nhân Nguyện là hành quân đại tổng quản của Sóc Phương, cũng chính là đại nguyên soái, cho nên Tần Tiêu gọi hắn là "đại soái", mà bản thân hắn tại điểm tướng đài cũng bị Lý Hiển bổ nhiệm làm "Phó tổng quản", tốt xấu gì cũng là "phó soái".

- A, Tần lão đệ phát hiện ra cái gì?

Trương Nhân Nguyện ngạc nhiên nói:

- Chuyện này có liên quan tới tam châu sao?

Tần Tiêu nói mấy điểm đáng nghi mà mình nghĩ ra cho Trương Nhân Nguyện nghe. Trương Nhân Nguyện cau mày suy nghĩ một hồi mới nói:

- Người Đột Quyết từ xưa đã quen đánh du kích, tuyến biên phòng của Đại Đường ta thì lại dài như vậy, có thể lọt qua cũng không phải là chuyện quá kỳ lạ. Nhưng đất Linh Châu này có thể nói là quân trấn trọng yếu của Đại Đường, phòng thủ thập phần nghiêm mật. Tần lão đệ nói như vậy thật đúng là có chút khả nghi. Vậy ngươi nói thử một chút xem, có tình toán gì hay chưa?

Tần Tiêu nói:

- Ta cảm thấy, núi Hạ Lan này rất khả nghi. Ta tuy rằng còn chưa tới núi Hạ Lan bao giờ, nhưng cũng đã sớm nghe nói, trong núi Hạ Lan có rất nhiều sơn quyết, hơn nữa phía đông, chính là phía gần Linh Châu, tất cả đều là vách đá dựng đứng, phía tây thế núi dần dần thoải dần dung nhập cao nguyên. Nói cách khác, chúng ta phải phái quân bố phòng ở núi Hạ Lan, chỉ có vây quanh phía tây, sau đó đóng quân trong sơn quyết.

Lúc đại chiến cũng vừa lúc trời đông giá rét, người Đột Quyết cũng nhân thời điểm hành quân bất lợi này lẻn vào trong núi Hạ Lan... cho nên ta nghĩ, trú quân trong núi Hạ Lan, nhất định là có vấn đề!

- Ừ, có đạo lý!

Trương Nhân Nguyện gật đầu nói:

- Ta nói Tần lão đệ, bản lĩnh suy luận phá án của ngươi ta coi như được thấy tận mắt rồi, không nghĩ tới bây giờ hành quân đánh giặc, ngươi cũng có thể phát hiện mấy đầu mối quan trọng như vậy, quả nhiên là phúc của quân ta mà. Nói đi, ngươi định làm như thế nào?

Chương 439: Đường Quân bốc hơi khỏi nhân gian (1)

Tần Tiêu cười khẽ một tiếng:

- Đại soái đúng là đã đề cao ta rồi, ta đây là lần đâu tiên dẫn binh xuất chinh, một chút kinh nghiệm cũng không có —— ta nghĩ, mang theo kỵ binh nhẹ chạy tới núi Hạ Lan, theo tây lĩnh thăm dò sơn quyết trong núi Hạ Lan trước đã, nói không chừng có thể có chút thu hoạch.

- Ừ, được rồi, ta đồng ý.

Trương Nhân Nguyện nói:

- Ngươi trước tiên mang theo kỵ binh nhẹ của Tả uy vệ lên núi Hạ Lan, bộ tốt bản bộ liền giao cho tướng quân Tả uy vệ Lý Tự Nghiệp thống lĩnh, cùng với đại quân của chúng ta chạy tới sau. Bất quá phải nhớ, trước khi đại quân tới Linh Châu đóng quân thì nơi đó bây giờ chính là một mảnh phế tích rơi vào tay giặc. Tuy nói người Đột Quyết đánh xong liền bỏ chạy, nhưng nói không chừng sẽ lưu lại binh mã, nếu như gặp phải thì nhất định phải chú ý, không được chủ quan, trước khi biết rõ hư thật của địch thì không thể giao chiến, cũng không thể truy kích.

Tần Tiêu ôm quyền thi lễ:

- Đại soái cứ yên tâm, Tần Tiêu hiểu rõ! nguồn TruyenFull.vn

Dứt lời liền thúc ngựa mà quay về, phát hạ đạo quân lệnh đầu tiên.

- Trung quân kỵ binh nhẹ, mỗi người mang hai con ngựa, lương thực mười ngày, theo đại tướng quân đi trước!

Tiền quân tách ra hai bên, Tần Tiêu cưỡi ngựa đi trước, thống lĩnh một vạn kỵ binh nhẹ vội vàng chạy về phía núi Hạ Lan.

Một đường nhanh chóng hành quân về phía bắc không tới hai ngày đã vượt qua cảnh nội Khánh Châu. Tiếp tế và nghỉ ngơi hồi phục xong liền tiến lên cao nguyên hoàng thổ ở phía bắc Vị Thủy. Từ nơi này tới Linh Châu, lộ trình ước chừng còn hơn hai trặm dặm. Hiện tại tuyết lớn đã ngừng rồi, chiếu theo tốc độ hiện tại mà xem thì chỉ cần một hai ngày là đại đội nhân mã có thể đi vào cảnh nội Linh Châu, nhìn thấy núi Hạ Lan.

Tần Tiêu gọi Hình Trường Phong và Vạn Lôi tới, nói với hắn:

- Phía trước cũng sắp tới Linh Châu rồi, thám báo bình thường đã không dò xét ra tin tức gì hữu dụng nữa rồi. Hai người các ngươi, mỗi người dẫn theo một nửa huynh đệ đặc chủng doanh, một đội đi tới Linh Châu, một đội tới núi Hạ Lan, tìm hiểu tin tức. Nếu có gì khác thường thì lập tức hồi báo.

- Dạ!

Nhị tướng chắp tay tuân lệnh, khoát tay, dẫn ba mươi người tướng sĩ đặc chủng doanh nhanh chóng rời đi.

Mấy thiên tướng kỵ úy khác, cũng không có bất kỳ ý kiến gì, yên lặng nhìn hai đội binh tốt kỳ quái kia biến mất trong tầm mắt, trong nội tâm đều kinh ngạc nghĩ: Mấy người này đúng là kỳ quái, muốn đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, lại cởi hết áo giáp trên người, chỉ mặc quân phục vải bố xanh bình thường, còn che mặt lại chỉ lộ ra đôi mắt, nhìn qua rất giống thích khách. Trời lạnh thế này, bọn họ cũng không sợ lạnh chết. Bọn họ nào đâu biết là người đặc chủng doanh có thể nói là được vũ trang tới tận răng, nhuyễn giáp thiếp thân không chỉ phòng chống giá rét mà còn có thể giữ ấm rất tốt, ngay cả trên tay cũng đeo bao tay da mà bọn họ chưa từng thấy qua, trường đao vác trên người lại càng là thứ mới xuất hiện trong quân đội Đại Đường lần đâu, tuy rằng không phải được làm ra từ tay của đại chú kiếm sư Kim Lương Phượng, nhưng cũng là Tần Tiêu bỏ ra một số tiền lớn, mời thợ rèn tốt nhất Giang Châu, dùng tài liệu tốt nhất để đúc ra, còn sắc bén và bền cứng hơn hẳn so với hoành đao được phát phổ biến trong quân hơn rất nhiều.

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng của mấy người Hình Trường Phong, trong lòng thầm nói:

- Các huynh đệ, trông cậy vào các ngươi rồi! Không có tin tức chuẩn xác, đại quân chính là con ruồi không đầu, chỉ có thể bị đánh bốn phía. Núi Hạ Lan, nơi đó nhất định là có bí mật. Có thể tra ra manh mối hay không, đều phải trông cậy vào các ngươi rồi!

Tần Tiêu thống lĩnh kỵ binh, cẩn thận đi về phía trước. Thám báo dò đường phía trước lúc nào cũng hồi báo tình huống hai bên, không có phục binh của Đột Quyết.

Trong nội tâm Tần Tiêu có một chút ảo não: Trên đất nước của chính mình, lại cứ phải lo lắng địch quốc phục binh, quả thực có chút đáng giận! Nhưng từ lần hành động quân sự lần này của Đột Quyết, thì có thể nhận thấy bọn họ càng ngày càng thêm giảo hoạt so với trước kia, hoặc có thể nói là bọn họ được xưng tụng là giỏi giang.

Nếu như thu phục được một ít đội quân giỏi đánh úp ở tại mấy rãnh mương này thì có thể tung hoành ở trên cao nguyên rồi, sau đó đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công mở một con đường máu ở Linh Châu tại Đường Quân cũng không phải là không thể được.

Tả Uy Vệ từ ngày đi theo Tần Tiêu, có thể nói là thay đổi toàn bộ "cán bộ Lãnh đạo" trọng yếu hết. Còn bản thân thì đảm nhận chức Đại tướng quân, Lý Tự Nghiệp là tướng quân, Vạn Lôi là Trung Lang tướng, Phạm Thức Đức là Trường Sử, ngay cả ba mươi huynh đệ đặc chủng trong doanh cũng trở thành thất phẩm quan trọng.

Xem ra lần này Lý Hiển quả thật có chút hung ác rồi, liều lĩnh nhờ Tần Tiêu giúp hắn tìm lại mặt mũi. Lúc ấy hắn liền lên tiếng, chỉ cần có thể chém chết Mặc Xuyết thì hắn không nói hai lời liền ban tước vị cho Tần Tiêu; dám mang đi đấu với Đột Quyết chỉ có "Chư Vệ đại tướng quân". Hơn nữa, quyền lực trong quân không nên phân tán, bằng không tam quân sẽ không nghe theo hiệu lệnh cũng là đạo lý mà Lý Hiển nhất định hiểu được, vì vậy phái một giám quân để "Thẩm tra đối chiếu sự thật", giám quân - Thái tử Lý Trọng Tuấn. Cái tên đại đầu quỷ này, mà đến cái loại địa phương khỉ ho cò gáy này mới là lạ. Vì vậy hiện tại Tả Uy Vệ tạm thời cùng với Tần Tiêu ở cùng một chỗ nói chuyện, chỉ có điều biểu hiện trên mặt của Đại tổng quản Trương Nhân Nguyện cũng có chút tiết chế.

Cho nên, hiện tại trong tay của Tần Tiêu chẳng khác nào nắm hơn một vạn tính mạng của mọi người, vì vậy hắn phải suy tính làm việc cho thật cẩn thận.

Tốc độ đi đường cũng chậm lại một ít, sau khi đi qua đoạn đường quanh co ba ngày sau mới tới được biên giới Linh Châu, sự tình gì cũng không có phát sinh. Đứng ở xa nhìn thấy Linh Vũ huyện, chỗ đó chính là chiến trường của Đột Quyết cùng Đường quân chủ, Đường Quân đóng quân ngay tại chỗ. Cửa thành mở rộng ra, khắp nơi trên mặt đất bừa bãi, người ở thì hầu như không thấy, như một tòa thành chết.

Vạn Lôi mang theo mười tướng sĩ đặc chủng doanh, xuất hiện giống như một u linh vậy. Mỗi người nhanh chóng bay xuyên qua. Mấy con ngựa đã sớm giấu ở khe suối phụ cận cách đây mấy dặm.

Tần Tiêu thúc ngựa đi lên, hỏi:

- Tình huống ra sao?

Vạn Lôi giật cái khăn che mặt xuống, kỳ quái nói:

- Thật là quái! Cả Linh Vũ huyện không có một bóng người nào, chỉ thấy một số dấu vết đốt giết cướp đoạt của người Đột Quyết, trên đống tuyết đọng tràn đầy thi thể, tất cả đều là thi thể của binh lính Đường Quân. Cửa thành bốn phía đều mở rộng ra, cũng không có nhìn thấy một người dân nào ở xung quanh đây.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Xem ra, dân chúng trong thành, tất cả đều bị người Đột Quyết bắt đi. Bọn họ cần nữ nhân cùng nô lệ, ngay cả tri thức của Đại Đường với thợ thủ công cũng bị bắt hết. Đáng giận thật! Ngay cả một tên cũng không để lại... Tình huống ở các huyện khác thì như thế nào rồi?

Chương 440: Đường Quân bốc hơi khỏi nhân gian (2)

Vạn Lôi nói:

- Các huynh đệ vừa mới đi thám thính trở về. Kết quả điều tra lấy được chính là, tình huống ở Sa Minh cùng Linh Vũ đều giống nhau, tất cả các huyện khác, bởi vì cách nhau khá xa nên ảnh hưởng cũng rất nhỏ, chỉ có một ít người Đột Quyết đến cướp một ít đồ vật và giết vài người mà thôi.

Tần Tiêu nói:

- Xem ra, ý đồ của Đột Quyết đã rất rõ ràng rồi, chính là muốn có được châu này, nguyên nhân khiến quân Đột Quyết lui lại, chuyên chọn đóng quân ở thị trấn Linh Vũ, bởi vì trên đường đi đến Linh Vũ bị Sa Minh chắn ngang cho nên cũng bị bọn chúng thuận đường xâm phạm.

Một vạn kỵ binh sau lưng Tần Tiêu đã tập kết xong, tùy thời có thể vào thành. Nhưng Tần Tiêu cố ý đợi thêm chốc lát nữa, quả nhiên, lúc sau Hình Trường Phong phái người tới báo tin —— ở trong núi Hạ Lan không có phát hiện ra chỗ đóng quân của Đường quân, tất cả nơi đồn trú đóng quân đều là đất trống, giống như tất cả đều bốc hơi khỏi nhân gian. Nhưng mà ở khe núi phía Đông tại cửa khẩu Tam Quan, phát hiện ra một xe quân sự của Đường quân dùng để vận chuyển tiếp tế hình như là ngã từ trên núi xuống.

Trong nội tâm Tần Tiêu có chút kinh động nghĩ thầm: Cái núi Hạ Lan như thế này, sao mà mười phần quỷ dị kỳ quái giống với quỷ cốc kia quá. Lo lắng suy nghĩ một chút, rồi nói với Vạn Lôi:

- Hiện giờ ngươi cứ mang theo một vạn huynh đệ đi lên trước, tiến vào chiếm giữ Linh Vũ đi, ta tự mình lên núi Hạ Lan xem xét thử. Ngươi là Trung Lang tướng, hiện tại ngươi tạm thời thống lĩnh những tướng sĩ này. Nhớ kỹ, chú ý làm việc thật cẩn thận, canh gác nghiêm ngặt cửa thành, trong thành cũng phải kiểm tra.

Vạn Lôi lẫm liệt nói: nguồn TruyenFull.vn

- Đại tướng quân cứ yên tâm.

Tần Tiêu quay qua nói với Mặc Y cùng với Quách Tử Nghi:

- Chúng lên trên núi Hạ Lan xem xét đi. Các huynh đệ đặc chủng doanh cũng đi theo cùng ta.

Giục ngựa chạy một hồi, cuối cùng cũng đã tới được núi Hạ Lan. Đập vào trước mắt là một đồi núi non trùng điệp các sườn núi khe núi trùng điệp. Núi Hạ Lan nối liền Nam Bắc đến bốn năm trăm dặm, kéo dài cũng đạt hơn sáu mươi dặm, chính giữa là nối ngang với cửa miệng cốc Đông Tây, là đường giao thông quân sự trọng yếu, cũng chính là chỗ đóng quân. Hạ Lan cốc chính là một cốc gần đây nhất.

Đi qua rất nhiều chỗ, mới tới được ngọn núi ở phía Tây. Tần Tiêu cẩn thận dò xét nơi này một lúc, kỳ thật cũng là một nơi hiểm trở gập ghềnh, hơn nữa thời điểm mùa đông tuyết rơi rất nhiều khó có thể đi vì vậy kỵ binh Đột Quyết muốn vượt qua ngọn núi này căn bản là không có khả năng, mà trong lúc đó binh mã chỉ có thể thông qua sơn cốc. Nhưng mà Đường quân chỉ cần bố trí phòng vệ ở chỗ hiểm yếu của Hạ Lan cốc thì chỉ cần "Một người cũng đủ giữ ải" rồi. Kỳ quái ở chỗ chính là, tại sao đồn trú ở Hạ Lan cốc lại có thể vô dụng như vậy chứ?

Hình Trường Phong dẫn theo vài huynh đệ đặc chủng doanh đến đây, nói với Tần Tiêu:

- Đại tướng quân, đồn trú này là cách chúng ta gần nhất ở Hạ Lan cốc này, cũng là phòng tuyến cuối cùng ở núi Hạ Lan của Đại Đường. Chỉ là chúng ta vừa mới đi thăm dò tìm hiểu ở bên trong rồi, bên trong không có một bóng người nào, cũng không có bất kỳ dấu vết chém giết. Chỉ có biển hiệu cùng hàng rào chắn ngang bị dời đi, dấu vết nhìn giống như có đại đội quân cưỡi ngựa đi qua. Hơn nữa, cách chúng ta hơn bảy dặm, chính là đồn trú xa nhất, là phòng tuyến thứ nhất ở núi Hạ Lan của Đại Đường ta —— ở trong khe núi gần cửa khẩu Tam Quan, phát hiện ra một cỗ xe vận chuyển bị ngã xuống núi, phía trên dường như còn chuyên chở chăn bông phục vụ cho Đường quân hoặc là lương thực v.v...

Tần Tiêu khẽ gật đầu:

- Từ phía Bắc của núi Hạ lan thì tổng cộng có bao nhiêu đồn trú hết vậy?

- Có ba chỗ.

Hình Trường Phong nói:

- Mười lăm huynh đệ, ngày đêm bí mật dò hỏi, đã biết rõ tình hình của ba cái đồn trú kia, dường như cũng không khác gì lắm so với Hạ Lan cốc. Chỉ có một cái đồn trú xa nhất ở chỗ cửa khẩu Tam Quan thì phát hiện ra một chút khác thường.

Tần Tiêu thầm nghĩ: Tại núi non trùng trùng điệp điệp ở đây, cũng bày ra ba đồn trú phòng tuyến, không thể nói Sa Sá Trung Nghĩa vẫn ý thức được tầm quan trọng lúc này. Ba đồn trú này, chỉ cần không có mất một trạm, thì người Đột Quyết đừng có mơ tưởng muốn xông vào nơi này một cách đơn giản được. Nhưng vấn đề ở đây chính là ba cái đồn trú này giống như không đánh mà thắng rồi sao? Kỳ quái thật!

Tần Tiêu nhíu lông mày lại:

- Đi, xuống sơn cốc, trước xuống nhìn Hạ Lan cốc thử, tiếp tục đi đến cửa khẩu Tam quan, mỗi một đồn trú đều cẩn thận quan sát.

Mặc Y vội vàng nói:

- Đại tướng quân, địa thế trong sơn cốc cực kỳ phức tạp, hơn nữa người Đột Quyết có thể tùy thời dẫn theo binh lính đến giết chúng ta. Hơn ba mươi người chúng ta xông vào, nếu đụng phải đại quân mai phục của Đột Quyết thì phải làm sao bây giờ? Ta quan sát thấy, chỗ sơn cốc này cũng có thể là chỗ địch nhân mai phục, ám sát giảm bớt chuyện.

Tần Tiêu có chút kinh ngạc, không khỏi nở nụ cười:

- Mặc Y, tâm tư quả nhiên cẩn thận, thông minh hơn người nha. Nhưng mà ngươi cũng không nên xem thường cách làm việc của Hình Trường Phong cùng huynh đệ đặc chủng doanh, có bọn họ ở phía trước thăm dò đường, nếu nói không có mai phục thì vậy nhất định sẽ không có.

Mặc Y xấu hổ cúi đầu xuống. Mặt ửng đỏ nói:

- Mặc Y nhiều chuyện rồi...

Hình Trường Phong cũng nở nụ cười:

- Mặc Y cô nương khó có người cẩn thận được như cô, người này cũng đều là người một nhà, cô nương cũng không cần phải khách khí vậy. Ta cùng các huynh đệ ở trong núi dò xét được hai ngày hai đêm rồi, ngay cả con chuột ở chỗ nào đều biết rõ. Lại càng không cần phải nói là có nô lệ của người Đột Quyết cất giấu ở đây đâu.

Tần Tiêu tràn đầy tự tin nói:

- Nhiều lời cũng vô ích. Vào cốc thôi. Trường Phong, người của ngươi cứ tiếp tục lên phía trước dò xét, nếu có tin tức thì lập tức hồi báo cho ta. Ta dẫn theo những người còn lại đến đồn trú xem xét tình hình ở đó.

- Dạ!

Hình Trường Phong vung tay lên. Dẫn theo thủ hạ chính là tướng sĩ đặc chủng doanh.

Tiến vào cốc được hai mươi dặm, thì thấy đồn trú ở Hạ Lan cốc. Từ núi Hạ Lan đi tới một cái ngã tư, trong tất cả các hướng, đồn trú được xây dựng gần giao lộ bên phía Nam, ước chừng hơn một trăm lều quân trướng. Xem ra lúc ở trong đồn trú gần ngàn người.

Không có chút dấu vết đánh nhau đến chết sống nào cả, ngay cả dấu vết bánh xe bị mưa tuyết xóa mất nên nhìn không có rõ.

Tần Tiêu đầy bụng nghi hoặc. Tiện tay xốc rèm một lều quân trướng lên, phát hiện bên trong rất ngay ngắn, ngay cả cái giá đặt quân khí cũng không có dịch chuyển, duy chỉ có cái giường kia chỉ có trải giường còn đệm chăn thì không có thấy. Lại đi nhìn xem thêm một vài lều quân trướng khác, tình hình là đều giống như nhau. Hơn nữa, lương thảo tồn trữ cất giấu ở trong trướng cũng là rỗng tuếch, không lương thực cùng cỏ khô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau