PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 426 - Chương 430

Chương 426: Đánh ngã và đánh bại (1)

Kim Lương Phượng an ủi cười nói:

- Xuân thu ngũ kiếm, đa phần đã mất đi. Bần đạo hơn mười năm qua phóng biến thiên hạ, cũng chỉ tìm được một thanh Thuần Quân này.

Tần Tiêu thân thể kìm lòng không đậu bắn ra, truyền thế bảo kiếm, Thuần Quân!

Hình Trường Phong cũng nhất thời đại kinh thất sắc:

- Sư phụ, lễ trọng như vậy, đồ nhi làm sao dám nhận?

Kim Lương Phượng cười dài ha hả nói:

- Bảo kiếm tặng anh hùng, vật ấy đang được kỳ chủ mà thôi. Ngươi và nó có một đoạn duyên phận này, không cần chối từ, hảo hảo quý trọng đi sao!

Hình Trường Phong nâng kiếm phục dưới thân quỳ bái đến:

- Đa tạ sư phụ!

Tần Tiêu để Hoàn Tử Đan đứng dậy, trong lòng âm thầm suy nghĩ nói: Kim Lương Phượng này, hảo danh tác! Vừa ra tay chính là tuyệt thế bảo khí như Thuần Quân vậy! Hơn nữa hắn biết Hình Trường Phong hiện tại là người của ta, đem kiếm tặng cho hắn, không khác nào chính là tặng cho ta. Hắn thế ngoại cao nhân này chịu tự mình đứng ra đến cầu ta, nếu là nếu là không hảo hảo đối xử tử tế với Hoàn Tử Đan này, khác nào không nể mặt mũi của hắn? Hơn nữa, năm xưa khi ở Trường An, Hoàn Ngạn Phạm cùng ta giao tình cũng coi như không tệ. Người này cũng là chính nhân quân tử tiếng lành đồn xa. Nhận lấy con của hắn coi như là để ta bày tỏ thương tiếc một đoạn đối với cái chết của ngũ vương vẫn thúc thủ vô sách đi!

Hình Trường Phong đứng dậy, hưng phấn dị thường vuốt ve bảo kiếm trong lòng, trên chuôi kiếm kia hoa văn trang sức dường như tinh tú liệt trương toả sáng quang mang mơ hồ.

Kim Lương Phượng phiêu nhiên đi tới trước người Tần Tiêu, chắp tay lạy dài một cái:

- Bần đạo đa tạ Hầu gia thành toàn. Bần đạo khi ở Lĩnh Nam, chợt nghe Trương Húc nói đến đại danh của Trương Húc, vẫn ngưỡng mộ vô duyên gặp lại. Lần này từ trong miệng đám người Trương Cửu Linh và Vương Tuấn biết được Hầu gia chính là người trượng nghĩa. Vì vậy sẽ không mời tự đến làm phiền Hầu gia hỗ trợ.

Tần Tiêu không khỏi nghi hoặc nói:

- A, Kim tiên sinh cùng đám người Trương Húc, Vương Tuấn và Trương Cửu Linh nhận thức sao?

Kim Lương Phượng đạm nhiên cười nói:

- Không sai. Thời gian đầu năm, ta từng cùng với Trương Cửu Linh và Trương Thuyết, Trương Húc tại chỗ của Quý Châu Vương tướng quân nấn ná tụ tập vài ngày. Trương Cửu Linh và bần đạo quan hệ mật thiết nhất, thoáng có tình cảm sư sinh.

Tần Tiêu không khỏi cả kinh trong lòng: Kim Lương Phượng này cư nhiên cũng là sư phụ của Trương Cửu Linh... Quả nhiên là cao nhân na! Văn võ nhân tài đều tụ đến môn hạ, ngưu nhân!

Kim Lương Phượng tiếp tục nói rằng: xem tại TruyenFull.vn

- Bần đạo cũng biết, Hầu gia đang tìm kiếm ta, có đúng không?

Tần Tiêu thản nhiên cười cười:

- Không sai. Khi vừa mới rời khỏi Trường An, ta vẫn muốn tìm tiên sinh. Thế nhưng nghe Trường Phong và Trương Húc nói, tiên sinh xa tại Lĩnh Nam hơn nữa hành tung phiêu miểu, vẫn không thể như ý nguyện. Không nghĩ tới tiên sinh cư nhiên tự mình tìm tới cửa. Thực sự là khiến Tần mỗ mừng rỡ.

Kim Lương Phượng ngôn ngữ sắc bén tốc hành:

- Tìm ta đúc kiếm phải không?

- Không sai! Cụ thể, là đao!

Kim Lương Phượng cất tiếng cười to:

- Được! Bần đạo cũng không làm nhân tình không đâu, nhưng là cũng không nhận không ân huệ. Tuy rằng đã có tám năm chưa từng khai lô, hôm nay sẽ vì Hầu gia ngoại lệ một lần!

Tần Tiêu nghe được Kim Lương Phượng đáp ứng đúc đao, lúc này vui mừng vô cùng, lập tức chạy về phòng lấy đến bản vẽ bản thân đã sớm chuẩn bị tốt đưa cho Kim Lương Phượng.

Kim Lương Phượng cầm bản vẽ thoáng quan sát vài lần, gật đầu thổn thức nói:

- Hung khí sát nhân!

- Thật là hung khí thuần túy!

Tần Tiêu tiếp lời tiếp lời:

- Tuy rằng chỉ là ở trên cơ sở Hoành Đao hơi thêm vào một ít thay đổi, thế nhưng càng dễ sử dụng! Thân đao dày và rộng thêm một ít, từ hai lưỡi biến thành một lưỡi. Thân thẳng biến thành thân hình cung, lợi cho chém giết trên ngựa!

Tần Tiêu trong lòng suy nghĩ: Người Nhật Bản học theo kỹ thuật chế tạo và hình thức Hoành Đao của Đường triều quá khứ, bản thân sao phép hàng nhái làm ra cái gọi là "Nhật Bản đao". Lịch sử diễn biến xuống phía dưới, mỹ quan đẹp đẽ quý giá nhưng "tính giới so sánh" Không bằng Hoành Đao thực dụng trên chiến trận khác. Biến mất biến mất ở trong lịch sử. Thực sự là tiếc nuối! Hiện tại ta sẽ đánh " Tân Đường Đao", trên ngoại hình cùng với Nhật Bản đao hơn kém không quá nhiều. Bất quá so với nó càng dày rộng trầm trọng thực dụng hơn một ít. Ở trên ngựa sử dụng loại đao này, ngoại trừ Đặc Chủng Doanh loiaj thân thủ này, sĩ tốt bình thường khác còn thật sự là khó mà làm được đấy.

Kim Lương Phượng khẽ nhíu mày một cái:

- Nếu như không phải kẻ có lực tay hơn người, ở trên ngựa là không thể sử dụng được loại đao này. Tối thiểu một tay phải giữ dây cương, một tay cầm đao muốn chém vỡ khôi giáp nói dễ vậy sao? Hơn nữa chiếu theo giấy vẽ của Hầu gia vì sao lại muốn chuôi trường đao như vậy?

- Bởi vì, căn bản là có thể hai tay cầm đao?

Tần Tiêu hơi nhếch khóe miệng lên nói rằng:

- Hiện tại Đại Đường ta kỵ binh trên ngựa, hầu hết là trang bị trường sóc hoặc là trường thương. Lợi cho đột kích, bất lợi cho cận chiến. Thay đổi thay đổi bàn đạp, đủ để đem hai tay giải phóng ra. Hoặc gặp phải chém giết trên ngựa, có thể dùng dùng hai tay cầm đao. Nếu như là cấp bách bôn tập, còn lại là một tay cầm đao chém giết. Kim tiên sinh, ngươi cứ chiếu theo bức vẽ của ta mà chế tạo đi!

- Không có vấn đề!

Kim Lương Phượng đem bản vẽ cuộn tròn để vào trong người:

- Bất quá, giới hạn một thanh.

- A...

Tần Tiêu không khỏi thoáng có chút thất vọng, nguyên bản còn dự định để Kim Lương Phượng đúc cho mỗi người trong Đặc Chủng Doanh chuẩn bị một thanh.

Kim Lương Phượng có chút áy náy cười nói:

- Hầu gia có điều không biết. Bần đạo đúc kiếm, từ chọn tài liệu, sinh lô, chế tạo, tất cả đều có yêu cầu riêng. Do đó, để đúc ra được một thanh hảo đao, cần thời giân tương đối dài. Hiện tại ta vì Hầu gia đúc tạo thanh đao này, xem như làm lễ tạ ơn. Nửa năm, ngày này nửa năm sau, ta sẽ đem đao dâng lên.

- Nửa năm...

Tần Tiêu không khỏi trong lòng có chút phiền muộn, bất quá nghĩ lại một phen, làm chậm thì càng chất lượng càng tinh tế thôi mà. Nếu có thể mời hắn đúc ra một thanh hảo đao làm hàng mẫu, cũng vẫn có thể xem là một thu hoạch lớn. Dù sao Kim Lương Phượng không phải là Trường An Tác Giám.

Tần Tiêu đang chuẩn bị mời Kim Lương Phượng đến hậu đường nghỉ ngơi, không ngờ hắn đã thản nhiên thi lễ:

- Sự tình đã xong xuôi, bần đạo xin cáo từ tại đây. Nửa năm sau, trở lại phó ước.

Dứt lời cũng không quản Tần Tiêu Hình Trường Phong Hình Trường Phong, Hoàn Tử Đan sẽ mở miệng níu kéo lưu hắn lại. Đã tự quay đầu mà rời đi.

Tần Tiêu nhìn bóng lưng của Kim Lương Phượng, không khỏi than thở:

- Thực sự là ẩn sĩ kỳ nhân!

Ở bên cạnh hắn, Hình Trường Phong có chút hưng phấn nói rằng:

- Hầu gia, chúc mừng ngươi, lần này ngươi khẳng định có thể được một thanh binh khí tốt nhất!

Tần Tiêu cười cười:

- So với "Thuần Quân" của ngươi còn tốt hơn được sao?

Chương 427: Đánh ngã và đánh bại (2)

Hình Trường Phong ngạc nhiên sửng sốt:

- Hầu gia nếu là thích kiếm này, Trường Phong liền chuyển tặng cho Hầu gia là được.

Tần Tiêu cười lớn:

- Ta không phải có ý tứ đó. Chỉ là thuận miệng ví dụ mà thôi. Ta không có thói quen dùng kiếm. Loại thần kiếm này vẫn nên là ngươi giữ đi. Nó xứng với ngươi hơn một ít, có thêm vài phần hào hiệp nha!

- A...

Hình Trường Phong có chút xấu hổ cười nói:

- Trường Phong nhớ kỹ, trước đây sư phụ từng nói với ta về sự tình hắn đúc kiếm. Phàm là binh khí có thể để hắn tốn hao thời gian nửa năm để chế tạo ra, thì đó nhất định là trong Cực phẩm! Ở trong ấn tượng của ta, sư phụ đúc một thanh kiếm chậm nhất, chính là Thư Hùng Thanh Trúc Xà Nhi Kiếm, cũng chính là đưa cho hai tỷ muội Mặc Y. Lúc đó đã tốn thời gian ba tháng. Hơn nữa sư phụ cũng nói, hắn đã có tám năm không có khai lô. Có thể thấy được Thư Hùng Thanh Trúc Xà Nhi Kiếm cũng là hắn chế tạo lúc trước đây.

- Ừm...chỉ là đáng tiếc. Không thể đem kỳ nhân như vậy lưu lại.

Tần Tiêu tràn đầy tiếc nuối nói rằng:

- Cũng không nói chuyện vài câu đã đi rồi. Đáng tiếc, đáng tiếc nha!

Hình Trường Phong khẽ thở dài một hơi:

- Sư phụ lão nhân gia hắn chính là người như thế. Bất quá, hắn nói nửa năm sau gặp lại, thì nhất định sẽ đến.

- Vậy thì không thể làm gì khác hơn là chờ đợi thôi.

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu, nói với Hoàn Tử Đan rằng:

- Đã luyện võ qua rồi sao?

- Đã luyện qua!

Hoàn Tử Đan mặt lộ vẻ hưng phấn:

- Phụ thân còn thường thường mắng ta là "thất phu chi dũng". Tử Đan không quá thích đọc sách, chỉ thích cung mã bác đấu, cả ngày đánh luyện gân cốt.

Tần Tiêu ở trên ngực hắn khẽ đám một quyền. Hảo gia hỏa, tuổi còn trẻ, cư nhiên rắn chắc đến giống như khối thiết bản vậy. Cơ thể cao cao gồ lên.

- Đi theo ta.

Tần Tiêu lại nói một câu, quay đầu nhằm phía quân doanh hậu viện đi đến. Hoàn Tử Đan hưng phấn chạy chậm đuổi theo, xoa tay một trận:

- Tử Đan đã sớm nghe Vương tướng quân nói qua, trong tay sư phụ có một chi Đặc Chủng Doanh, thân thủ cực kỳ lợi hại. Nghĩ không ra, Tử Đan cũng có cơ hội kiến thức một chút!

Tần Tiêu đạm nhiên cười cười, hời hợt nói rằng:

- Chỉ là hơi có tiểu thành mà thôi. Chưa nói tới cực kỳ lợi hại. Không có thời gian hơn ba năm, thì khó mà thành đại khí được.

Đi tới trong quân doanh, Vạn Lôi đang dẫn theo người huấn luyện cưỡi ngựa bắn cung. Hoàn Tử Đan từ xa xa nhìn một trận, không khỏi buồn bực trong lòng nói: cũng không có gì hơn cái này, cưỡi ngựa, bắn tên, không có thấy được chỗ nào đặc biệt cả.

Tần Tiêu nói rằng:

- Tử Đan, ngươi nếu đã bái nhập đến môn hạ của ta, ta sẽ phụ trách đối với ngươi. Xem tình hình của ngươi, ngươi tựa hồ thích làm võ tướng, ra trận chém giết?

- Đúng rồi.

Hoàn Tử Đan hưng phấn kêu lên.

- Tốt lắm.

Tần Tiêu bình tĩnh nói rằng:

- Từ ngày mai trở đi, ngươi theo bọn họ mỗi ngày cùng nhau huấn luyện.

- Chính là....là luyện những thứ này sao?

Hoàn Tử Đan nhếch miệng cười hàm hậu:

- Sư phụ, không phải Tử Đan cuồng vọng, các loại bản lĩnh cưỡi ngựa bắn cung này, bản thân Tử Đan đã sớm luyện được thuần thục.

- A?

Tần Tiêu nhìn đồ nhi ý chí chiến đấu mười phần nhưng hơi có chút khinh cuồng này, trong lòng thầm nghĩ nói: dù sao cũng là công tử ca nhi danh môn vọng tộc, không để cho ngươi ra oai phủ đầu một phen, sau này còn thật không dễ ước thúc. Cũng tiện mượn một người đến làm ví dụ, tổ chức vật lộn đánh nhau trước đã.

Tần Tiêu nói rằng:

- Tốt lắm, ta hỏi ngươi. Ngươi tự nhận là võ nghệ như thế nào?

Hoàn Tử Đan lông mi giương lên:

- Tuy nói không phải trong trăm người có một, nhưng tốt xấu gì cũng có thể địch lại mấy người.

- Muốn ta tự mình dạy ngươi công phu không?

- Muốn!

Hoàn Tử Đan thiếu chút nữa hưng phấn mà nhảy lên:

- Nếu có thể được sư phụ tự mình dạy ta công phu, đó khẳng định là so với ở chỗ này huấn luyện mạnh hơn gấp trăm lần!

- Tốt lắm, ta đáp ứng ngươi.

Tần Tiêu bất động thanh sắc nói rằng:

- Bất quá, tiền đề là, ngươi ở trong đám người kia tùy tiện chọn một người, có thể đem hắn đánh bại, ta sẽ tự mình dạy ngươi. Bằng không, trước khi ngươi đạt được trình độ của bọn họ, còn không có tư cách do ta tự mình chỉ điểm, đã hiểu rõ chưa?

Hoàn Tử Đan ngạc nhiên sửng sốt, lúc này mới nghĩ đến chính mình quá mức lỗ mảng, nhưng hiện tại đã là đâm lao đành phải theo lao, vì vậy đơn giản cắn răng nói một câu:

- Tốt!

Tần Tiêu gọi Hình Trường Phong đem người của Đặc Chủng Doanh, nhất tề đứng thành một hàng.

- Chọn đi sao. Tùy tiện chọn một người đi.

Tần Tiêu quay về phía người của Đặc Chủng Doanh chỉ một ngón tay, sau đó tuyên bố nói:

- Huynh đệ mới tới, Hoàn Tử Đan. Ở trong đám huynh đệ chọn ra một người đi luận võ.

Hoàn Tử Đan cười cười hàm hậu:

- Sư phụ, cũng là ngươi sai khiến đi sao. Ta xem bọn hắn cũng không lớn, vạn nhất chọn phải người yếu, thắng cũng không vinh quang.

Trong lòng Tần Tiêu mỉm cười một tiếng, tiện tay chỉ một người:

- Chu Dũng, ra khỏi hàng. Luận võ.

Sau đó nói với Hoàn Tử Đan rằng:

- Đây, là một người niên kỷ nhỏ nhất, cũng là thân hình lùn nhất, gầy nhất ở trong mọi người. Bất quá, ngươi nếu là có thể đánh thắng hắn, lời ta đã nói cũng vẫn tính như vậy.

Hoàn Tử Đan nhìn người nọ đi tới. Đen đen gầy gầy quả thực giống như là nông phu dinh dưỡng không tốt, cắn răng một cái đi đến:

- Được!

Chu Dũng chạy đến trước mặt Hoàn Tử Đan, ôm quyền thi lễ:

- Tử Đan huynh đệ, mời chỉ giáo!

- Đến đây đi!

Hoàn Tử Đan cả người run lên. Bày ra một chiêu mời, hai chân trước sau mở đứng ra, giống như một cái thiết tháp, đứng thật vững chắc. Hạ bàn cực ổn.

Thế nhưng một hơi thở của hắn còn chưa kịp dồn khí đan điền chuẩn bị phát lực, Chu Dũng đã đá ngang một chân đến!

Nhanh!

Quá nhanh!

Trong lòng Hoàn Tử Đan không khỏi la hét một tiếng, thế nhưng muốn né tránh căn bản là đã không kịp! Một cước kia ở trong mắt hắn chỉ có thể dùng sét đánh không kịp bưng tai để hình dung!

Vạn bất đắc dĩ, Hoàn Tử Đan mới theo bản năng mở ra song chưởng che đỡ ở phía trước.

"Phanh" Một tiếng. Một cước của Chu Dũng vững vàng đá vào hai bên căng tay của Hoàn Tử Đan.

Hoàn Tử Đan kêu to một tiếng, cả người giống như đống cát vụn bắn ngược ra phía sau, đánh lên trên mặt đất, đầu óc cũng đều có chút choáng váng.

Chu Dũng thấy hạ chiêu quá ngoan, đang chuẩn bị chạy tới dìu hắn lên, không ngờ Tần Tiêu ở bên cạnh quát lạnh một tiếng:

- Đứng lại! Để tự bản thân hắn đứng dậy. Chiến sĩ, dũng sĩ chính là từ trong đánh nhau mà ra! Chút lực đạo ấy đã chịu không nổi rồi ngã xuống, thì làm sao ra trận?

Hoàn Tử Đan té ngã trên mặt đất, trong lòng không phục co người bật dậy một cái, cởi ra y phục trên người, lộ ra khối cơ thể màu đồng cổ cổ, rắn chắc từng khối một, oán hận thở một ngụm:

- Lại đến!

Phía sau Tần Tiêu quát lạnh một tiếng:

- Trừ sát nhân ra, chiêu thức khác đều có thể sử dụng, không được thủ hạ lưu tình!

Chương 428: Nhàn tình tiểu điều (1)

Chu Dũng kêu lên một tiếng trầm muộn, sải một bước ra xa, xoay người lại đá một cái, tựa như thiểm điện đánh đến trên mặt Hoàn Tử Đan. Nhất thời, Hoàn Tử Đan thân thể tựa như ngực độc, hơi lật nghiên về phía sau, gục xuống phía dưới, nặng nề té lăn trên đất.

Tràng diện yên tĩnh, không có người nói chuyện, đều nhìn Hoàn Tử Đan đang ngã trên mặt đất.

Hoàn Tử Đan trên mặt đất đạp một trận khí thô, lấy tay chống mặt đất, lung lay lắc lư đứng dậy, khóe miệng đã có tiên huyết tràn ra. Nhưng hắn quát khẽ một tiếng, toàn thân vận đủ khí lực, thổ ra một búng máu, lại chấn hưng tinh thần đứng dậy:

- Lại đến!

Lúc này đây, Hoàn Tử Đan giống như không để ý gì chủ động xuất kích, liên tục sử xuất quyền cước công kích về phía Chu Dũng!

Chu Dũng khẽ phiêu nhiên tránh thoát một quyền của hắn, hơi hạ thấp người tới gần trước ngực hắn, trở tay đánh ra củi trỏ vào trong ngực hắn.

Hoàn Tử Đan nhất thời cảm giác một mạch hít thở không thông, chỗ giữa ngực bụng cảm giác đau nhức truyền đến. Cả người đều như muốn tan vỡ. Không tự chủ được nghiêng đầu ra phía trước. Chu Dũng thuận thế từ sau đánh ra một cước, ngay tại chỗ xoay tròn quét tới về phía đỉnh đầu hắn. Hoàn Tử Đan theo bản năng mở ra song chưởng ngăn lại một cái, cả thân thể giống như cái định bị búa sắt đập trúng, sinh sôi lún xuống phía dưới, sau đó ngã ra phía sau. Trong lòng điên cuồng mắng chửi: hỗn đản! Hắn đây là dùng chân hay là thiết bổng vậy!

Hoàn Tử Đan nằm trên mặt đất, ôm bụng lăn lộn một trận, cư nhiên lại đứng dậy! Trên mặt ngoại trừ thống khổ, càng nhiều là phẫn nộ và sát khí lãnh khốc.

Tần Tiêu không khỏi lớn tiếng lớn:

- Cần chính là loại khí thế này! Coi như là đánh không lại, cũng phải có tâm liều mạng! Đây mới là nam nhân! Các huynh đệ, đều nhìn tỉ mỉ. Sau này mỗi ngày vật lộn đánh nhau, đều phải có loại khí thế này!

Hoàn Tử Đan ngay cả con mắt cũng đều đã đỏ lên, gào to một tiếng rồi lao qua đấy. Chu Dũng dò xét không môn, đá ngang một cước tới. Không ngờ Hoàn Tử Đan lúc trước bị trúng mấy chiêu đã học được có chút thông minh. Lúc trước cư nhiên là hư chiêu, lúc này lắc mình tránh một cái, hét lớn một tiếng một quyền thẳng tắp nghênh đón tới, đang đánh về phía bàn chân của Chu Dũng.

Chu Dũng giống như bị búa tạ đánh trúng, cả người bay ngược ra phía sau, trước khi rơi xuống đất đã điểm bước một cái hóa giải lực đạo, vững vàng đứng lại, nhưng trong ánh mắt đã có một tia thần sắc nghi hoặc.

Tần Tiêu trong lòng thất kinh nói: một cước này của Chu Dũng lực đạo lớn cỡ nào a! Hoàn Tử Đan cư nhiên một quyền đem hắn đánh bay trở lại, có thể thấy được lực đạo quyền đầu của hắn còn lớn hơn nữa! Nghĩ không ra thiếu niên nhìn như tên ngốc này, cư nhiên trời sinh thần lực!

Hoàn Tử Đan khẽ nhếch miệng, lộ ra một nụ cười lạnh đằng đằng sát khí, lại kêu gọi xông qua đây.

Chu Dũng lần này không có sơ ý, dương đầu chợt lóe tránh thoát của quyền đầu của hắn, thuận thế đánh bả vai đem thân thể tráng kiện của Hoàn Tử Đan lăng không bắn văng ra, nặng nề té lăn trên đất, một lát không thể động đậy.

Tần Tiêu giơ tay lên một cái:

- Dừng lại!

Nói rồi chậm rãi đi tới bên người Hoàn Tử Đan, chỉ thấy hắn thở hổn hển như trâu, con mắt trợn trừng ngây ngốc nhìn bầu trời, trong miệng, mũi và trên mặt đã toàn bộ là máu.

Tần Tiêu đạm nhiên nói rằng:

- Đã chịu phục chưa?

- Không phục, lại đến!

Hoàn Tử Đan quật cường từ trên mặt đất xoay người bò dậy, làm bộ muốn vận khí, cảm giác cảm giác lực lượng toàn thân mất hết, cả người như nhũn ra, mỗi một khớp xương đều đang đau nhức! Nhe răng nhếch miệng cắn răng một cái:

- Lại đến!

Tần Tiêu bước ra bên cạnh hai bước:

- Vậy thì lại đến đi sao!

Ở đây tất cả mọi người đều kinh nghi: nghĩ không ra, Hầu gia cho tới nay hiểu được đối xử tử tế với sĩ tốt nhất, lần này cư nhiên lại nghiêm khắc như vậy!

Trong lòng Chu Dũng cũng muốn nói: Hầu gia là có ý để ta làm mẫu vật lộn đánh nhau, không thể buông lỏng ứng phó cho qua được!

Chu Dũng thầm thở ra một hơi, chủ động xuất kích, dưới chân phi bước bắn ra, người đã đến tiếp cận sát biên giới tan vỡ, bên người Hoàn Tử Đan, thẳng nhấc chân lên một cái, đá thẳng vào dưới ngực Hoàn Tử Đan!

Hoàn Tử Đan trúng chiêu mà ngã, quỳ rạp trên mặt đất, không còn có chút khí lực nào nữa.

Tần Tiêu đi qua đó, đem Hoàn Tử Đan từ trên mặt đất xách lên:

- Hận Chu Dũng, hận ta chứ?

Hoàn Tử Đan thở hổn hển, khóe miệng từng tia máu tươi chậm rãi tràn ra bên ngoài, trong hai mắt lộ hung quang:

- Hận! Nhưng ta càng hận bản thân mình vô dụng, là một thùng cơm của hắn!

- Được, là một hán tử! Đủ tư cách làm đồ đệ của ta!

Tần Tiêu buông Hoàn Tử Đan ra, để hắn tự đứng dậy:

- Hận chính mình vô dụng thì cần nỗ lực nhiều gấp bội, để siêu việt so với địch nhân của ngươi! Chư vị huynh đệ, từ hôm nay trở đi, tất cả mọi người xuất ra chút tâm huyết nam nhân cho ta. Giống như Hoàn Tử Đan vậy, cho dù bị đánh ngã, cũng không có thể bị đánh bại! Trong Đặc Chủng Doanh chỉ có anh hùng chết trận, không có người nhu nhược sợ chết! Huấn luyện trước đây, so với đặc huấn sau này, tối đa chỉ là gãi ngứa! Là nam nhân đều xốc lên tinh thần cho ta! Đã hiểu rõ chưa?

- Hiểu rõ!

Mọi người trong lòng đều kéo căng tinh thần, gia nhập Đặc Chủng Doanh lâu như vậy rốt cục phải chơi thật rồi!

Hoàn Tử Đan nằm ở trên ghế mây, trên mặt từng đợt vặn vẹo, đau đến run rẩy cả người. Khi đánh nhau còn không cảm thấy, hiện tại yên tĩnh thần kinh thả lỏng, mới cảm giác mũi, dưới ngực, và trên mặt từng đợt đau nhức. Lão nhân Chung Diễn đang rịt thuốc cầm máu trên mặt hắn, mỗi lần rịt thuốc đều khiến hắn đau đến cắn chặt răng lại, hai tay nắm chặt vào tay vịn ghế mây, một trận xương cốt rung động.

Thật vất vả mới trị liệu xong, Chung Diễn phất tay áo nhẹ nhàng lau lau mồ hôi trên trán, hai bình thuốc nhỏ lấy ra từ trong cái hòm thuốc.

Hoàn Tử Đan từ trên ghế tựa đứng dậy, quay về phía Chung Diễn ôm quyền thi lễ:

- Đa tạ lão tiên sinh!

Chung Diễn khoát khoát tay:

- Bỏ đi, thanh niên nhân. Đừng cảm tạ ta, nên tạ ơn đại ca đối thủ kia của ngươi ở Đặc Chủng Doanh đi sao. Hắn đã nơi chốn thủ hạ lưu tình. Bằng không, ngươi hiện tại chí ít phải nhiều hơn mười chỗ xương khớp bị thương rồi. Tốt xấu gì cũng phải nằm ở trên giường mấy tháng.

Hoàn Tử Đan ngạc nhiên sửng sốt: đây...vẫn còn là thủ hạ lưu tình?

Đảo mắt nhìn Tần Tiêu và Quách Tử Nghi đang ngồi ở bên cạnh một cái. Trên mặt hai người đều lộ vẻ cười nhạt đạm nhiên. Trong lòng Hoàn Tử Đan một trận xấu hổ và ngượng ngùng. Đi tới trước mặt Tần Tiêu, hai gối đã quỳ xuống phía dưới:

- Đồ nhi biết sai rồi, sư phụ thứ tội!

- Đứng lên đi!

Tần Tiêu nói rằng:

- Tuổi trẻ khí thịnh, kỳ thực cũng là chuyện tốt, chí ít ý chí chiến đấu khá tốt. Hiện tại ngươi hẳn là cam tâm tình nguyện cùng người của Đặc Chủng Doanh ở cùng một chỗ tiến hành huấn luyện rồi chứ?

- Đồ nhi nguyện ý cực kỳ! Có thể có thân thủ như Chu Dũng thì đã có hi vọng báo thù rồi!

Chương 429: Nhàn tình tiểu điều (2)

Hoàn Tử Đan đứng dậy, nét mặt một trận oán hận và tức giận:

- Cha mẹ và người nhà của ta, bị chết quá thảm!

Tần Tiêu đứng dậy vỗ vỗ vai hắn:

- Có cừu oán sẽ có động lực, đây là một mặt có lợi. Nhưng là không nên bị cừu hận làm cho choáng váng đầu óc, làm xằng làm bậy. Đặc Chủng Doanh kỷ luật là thập phần nghiêm ngặt. Đây là Quách Tử Nghi, sư huynh của ngươi. Sau này cùng hắn cùng hắn làm bạn đi sao, có gì không hiểu cứ việc hỏi hắn!

Quách Tử Nghi mặt mày hớn hở tiến lên phias trước ôm quyền thi lễ:

- Sư đệ!

Hoàn Tử Đan vội vàng đáp lễ một cái:

- Xin chào sư huynh!

Quan sát Quách Tử Nghi một cái, lại phát hiện hắn ngày thường tuấn mỹ mà tiêu sái. Hào phóng mà không mất vẻ ổn trọng, trong lòng không khỏi âm thầm khâm phục.

Tần Tiêu nói rằng:

- Ngươi đến muộn hơn so với hắn, phía trước đã lạc hậu một mảng lớn, nhưng ta sẽ không cho ngươi chiếu cố đặc thù gì hết. Bản lĩnh phải do chính mình luyện ra. Không thể dựa vào bất cứ vật gì khác, còn có thể khiến nuông chiều sinh hư. Từ hôm nay trở đi, ngươi cần phải tốn càng nhiều nỗ lực hơn so với người để hi vọng theo kịp. Thẳng đến lúc ngươi có thể đạt được trình độ như binh sĩ Đặc Chủng Doanh mới có tư cách để ta tự mình chỉ dạy cho ngươi. Ngươi có tự tin làm được không?

- Có thể!

Hoàn Tử Đan cắn răng liền ôm quyền:

- Sư phụ ngươi cứ yên tâm đi! Ngay cả là chết còn không sợ, còn có thể sợ chịu khổ sao? Ta lần này đi theo huấn luyện!

- Ừm, đi thôi!

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng của Hoàn Tử Đan, âm thầm suy nghĩ: Hoàn Tử Đan này rất tràn đầy ý chí chiến đấu. Sát khí cũng rất mãnh liệt, thậm chí có thể nói là có một cổ lệ khí khổ đại cừu thâm.

Trong Đặc Chủng Doanh đã thiếu đi tinh thần liều mạng như hắn vậy. Tuy rằng hiện tại hắn là người yếu kém nhất, nhưng chỉ cần có thêm thời gian, hẳn là có thể bộc lộ tài năng...

Buổi chiều thể năng và huấn luyện tài bắn cung, không cần hắn phải làm gì. Tần Tiêu đi dạo đến tiền đường, thấy Thượng Quan Uyển Nhi đang đỡ Lý Tiên Huệ ở dưới tán hoa đi bộ, trong lòng không khỏi khẽ động, đi về phía các nàng.

Nhị nữ đang nhàn nhã bước chậm dạo chơi. Cúi đầu nói chuyện thân mật, thường thường phát sinh một trận cười khẽ. Tần Tiêu nghênh ngang đi qua, cười hì hì nói:

- Nhị vị phu nhân đang nói chuyện gì mà lại hài lòng như vậy?

Lý Tiên Huệ quay đầu nhìn Tần Tiêu một cái, cười hì hì:

- Đi đi, sự tình của nữ hài nhi, ngươi tới nghe cái gì?

Thượng Quan Uyển Nhi cũng phụ họa theo nói:

- Đúng đấy!

Tần Tiêu hơi sửng sốt, tiến đến đứng giữa các nàng, khoác vai hai nàng trái phải:

- Không thể nào, trước mặt lão công còn muốn bảo mật?

- Đó là đương nhiên!

Lý Tiên Huệ cười dài nói rằng:

- Có một số việc là thế, đó là bí mật. Mà đã là bí mật, Uyển nhi ngươi nói thế nào đây?

- Hì hì, đúng.

Thượng Quan Uyển Nhi tiếu ý nồng đậm, hơn nữa cười đến rất quỷ dị, rất ám muội.

Trong lòng Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ: hai đại nữ nhi này sẽ không phải đang thảo luận chuyện "trên giường" đấy chứ? Cảm tình giao lưu về cảm thụ giữa hai bên nha!

Trên mặt Tần Tiêu một trận hắc ám, cười quái dị:

- Ta biết các ngươi trò chuyện cái gì, ha ha!

Sau đó đưa tay xoa xoa trên cái bụng của Lý Tiên Huệ:

- Di, còn nhỏ như vậy sao?

Lý Tiên Huệ oán trách vỗ lên cái tay của hắn một cái:

- Mới có hai ba tháng, có thể lớn được tới đâu, thực sự là...Cười đến lớn tiếng như vậy, sợ làm kinh hãi đến hài nhi đấy!

Tần Tiêu ngồi xổm người xuống, quấn lấy đem lỗ tai dán vào trên cái bụng của Lý Tiên Huệ, cười trộm hắc hắc một trận.

- Cười cái gì đấy?

Nhị nữ trăm miệng một lời.

- Con ta nói với ta, vừa rồi nha, hai nương của bó đang thảo luận chuyện khuê phòng.

Tần Tiêu cười nói ha hả:

- Ai nha, thực sự là mắc cở chết người!

Nhị nữ nhất thời vẻ mặt ửng nhổ, đồng thời đưa tay làm bộ muốn đánh hắn.

Tần Tiêu cười ha ha né tránh, nhị nữ lập tức đuổi theo Tần Tiêu nhìn bộ dáng cẩn thận của Lý Tiên Huệ, chậm rãi không ngừng dừng lại, chạy tiến lên đỡ lấy nàng:

- A tốt tốt, ta không chạy, tự mình đến tự đầu thú. Ngươi đừng vận động kịch liệt thương hại thai nhi.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng mà véo cái lỗ tai của hắn:

- Bại hoại, đại phôi đản! Uyển nhi, một hồi buổi tối đem hắn đuổi di ra ngoài, không cho hắn lên giường nữa.

Thượng Quan Uyển Nhi vẻ mặt hơi ửng hồng, khẽ giậm chân oán giận nói:

- Tiên nhi!...

Tần Tiêu cười hắc hắc:

- Vậy ta liền lên giường của Tiên nhi!

- Đừng hòng!

Lý Tiên Huệ lè lưỡi một cái:

- Hiện tại đều là Mặc Y cùng ngủ với ta, nào có chỗ cho ngươi!

- Vậy không phải càng tốt hơn sao! Ba người ngủ cùng một giường.

Tần Tiêu làm ra vẻ mặt dâm tà cười quái dị:

- Phúc lộc tề nhân nha!

- Muốn ăn đòn!

Nhị nữ cùng nhau phát bưu, ngọc thủ phấn quyền đã muốn lao lên tìm đánh.

Cuối mùa xuân hạ sơ, vườn hoa cây cỏ trong Sở Tiên sơn trang đang lộ ra màu sắc tươi đẹp. Ba người trêu đùa tới vui vẻ, trên cầu đá nhỏ cong cong có một người chạy tới. Nhìn kỹ là Địch Quang Viễn từ thư phòng đi ra, vội vã chạy nhanh thoạt nhìn như là có chuyện gì xảy ra.

Tần Tiêu nhìn một cái, đi ra khỏi vườn hoa, ngăn cả Địch Quang Viễn:

- Quang Viễn đại ca, vội vội vàng vàng như vậy là có chuyện gì?

- A, Đại Lang ngươi ở chỗ này nha!

Khi không có người ngoài ở đây, Địch Quang Viễn đều theo thói quen vô cùng thân thiết gọi Tần Tiêu là "Đại Lang".

- Trong trang có khách nhân đến bái phỏng, nói là từ Trường An đến, người của Sở Vương.

Người của Lý Long Cơ? Tần Tiêu trong lòng ngẩn ra:

- Mau mời hắn tiến đến!

Vừa mới tiễn người đưa tin Lô Hoán rời đi, đã lập tức lại phái người truyền tin khác đến. Sẽ không phải là có chuyện trọng yếu gì chứ?

Tần Tiêu đi tới bên người nhị nữ, ở trên mặt mỗi người các nàng hôn một cái:

- Lão bà đại nhân, ty chức muốn đi xử lý công vụ rồi. Nhị vị tiếp tục nhàn nhã đi chơi. Bận rộn xong, ta sẽ hầu hạ được không?

Lý Tiên Huệ và Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách một trận:

- Nhìn bộ dáng nịnh nọt này của ngươi, đâu còn giống như là Đại Tướng Quân. Mau đi đi, thực sự là...may mắn không có người ngoài, bằng không uy tín đều mất sạch rồi.

Tần Tiêu bát chước làm theo, làm nhiều việc cùng lúc, lại ở trên hai má của hai nàng hôn mỗi người một cái:

- Trước mặt lão bà, ta nào có cái uy tín gì chứ! Ta chỉ sợ buổi tối ngủ khách phòng, thì khổ lắm! Được rồi, các ngươi tiếp tục dạo chơi đi, không khí trong vườn hoa thật đúng là tốt. Ở lại thêm một hồi, sẽ có ích cho thai nhi. Ta đi đây!

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ đỡ lấy Lý Tiên Huệ, vẻ mặt quyến luyến và ôn nhu vừa cười vừa nói:

- Tiên nhi, hắn thật đúng là lão công tốt, nam nhân tốt. Đợi đến khi thành thân mới biết được rõ ràng. Ngoại trừ đa tình ra, còn rất cẩn thận săn sóc yêu thương, quá hiếm có! Vốn tưởng rằng đi sao, hắn chỉ là dũng tướng quân cao lớn thô kệch.

Chương 430: Nhàn tình tiểu điều (3)

- Không nghĩ tới có đôi khi so với nữ nhân còn cẩn thận tỉ mỉ hơn, cái gì cũng đều hiểu được.

- Không thể như vậy nha!

Lý Tiên Huệ sờ sờ cái bụng của chính mình, lại chuyển qua sờ sờ cái bụng của Thượng Quan Uyển Nhi:

- Ngươi cũng mau chóng mang thai đi. Ta cũng tiện có bạn để chơi nha, hì hì! Cần phải nỗ lực lên! Thân thể lão công đủ bổng, mỗi ngày để hắn giao hai ba lần công khóa cũng được.

Thượng Quan Uyển Nhi nhất thời vẻ mặt ửng hồng, e thẹn nhăn nhó, thân thể tách ra khỏi bàn tay của nàng:

- Nói cái gì vậy. Tiên nhi! Ngươi nha, thực sự là bị lão công dạy hư rồi, cũng học nói chuyện ba cà chớn, thích ăn đậu hũ của nhân gia như vậy.

Tần Tiêu trở lại tiền đường trong thư phòng ở chính sảnh, Địch Quang Viễn đem người đưa thư dẫn đến. Là một người bộ dáng hạ nhân khoảng chừng hai ba mươi tuổi, vừa vào đã cúi đầu quỳ bái xuống. Tần Tiêu vội vã đem hắn đỡ dậy:

- Sở Vương phái ngươi tới?

- Đúng vậy!

Người đến nói rằng:

- Tiểu nhân là thư đồng cận thân của Sở Vương, có một phong thư ở đây muốn giao cho Hầu gia!

Dứt lời đã lấy phong thư ra đưa cho Tần Tiêu.

Tần Tiêu tiếp nhận lá thư, nói với Địch Quang Viễn rằng:

- Địch tiên sinh, dẫn hắn xuống phía dưới nghỉ ngơi, hảo hảo chiêu đãi không thể chậm trễ.

Hai người liền rởi đi. Tần Tiêu lấy ra nước thuốc quét lên trên bức thư, tinh tế đọc. Trong lòng nhịn không được kích động một trận. Đường Hưu Cảnh rốt cục tự xin từ quan về nhà dưỡng lão! Ngay sau một tháng khi ngũ vương bị hại, lão nhân rốt cục chi trì không được, cởi giáp quy điền.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm vui mừng, Đường Hưu Cảnh vừa đi, Lũng Hữu đạo mất đi một tấm lá chắn. Tuy nói trú quân không có giảm thiểu một người, thế nhưng thiếu khuyết Đại Nguyên Soái thống nhất chỉ huy điều hành. Nói cách khác, hiện tại Tây Bắc thiếu người!

Nghĩ lại một chút, lại có chút tỉnh táo lại: cho dù không có Đường Hưu Cảnh, trong triều người có thể sử dụng được vẫn là còn rất nhiều a... Hơn nữa hiện tại, biên cương không có chiến sự, có An Tây tứ trấn đại đô hộ và mấy phương trấn Đại Đô Đốc vẫn là không có chuyện gì cho ta làm nha! Thực sự là...phiền muộn a!

Bất quá, mặc kệ nói như thế nào, Đường Hưu Cảnh vừa đi, sắp sửa lưu lại ghế trống cực lớn. Chung quy so với cơ hội trước đây muốn nhiều hơn một ít. Đường Hưu Cảnh chiến tranh là thiên tài, đối với Thổ Phiên thất chiến thất tiệp, uy tín ở trong quân cực kỳ tốt. Đây chính là một tướng tài hiếm có trên Đường sử. Có hắn ở đó, Thổ Phiên, Đột Quyết đều có chút sợ ném chuột vở đồ không dám mạo phạm biên cương. Vi Hậu và Võ Tam Tư cũng vẫn không dám bắt hắn hay đùa giỡn chuyện này. Dù sao trong lòng bọn họ rất rõ ràng, nếu như động đến Đường Hưu Cảnh, sợ rằng sẽ ở trong quân đội chọc tới nhiều người tức giận. Làn sóng biểu tình sẽ sôi trào lên.

Mặt khác, trong bức thư của Lý Long Cơ còn nói vài kiện chuyện nhỏ. Lý Khỏa Nhi tiếp tục phát điên, Tương Vương và Thái Bình công chúa tiếp tục trang bức, chính mình và Thái Tử tiếp tục giả bộ làm ngơ. Hơn nữa bản thân hắn sắp sửa làm cha, túc cầu cũng chơi ra hoa dạng. Mỗi ngày ở cùng Lý Trọng Tuấn một chỗ chơi đổ cầu, tìm mấy vương phi dạy các nàng chơi mạt chược, rất thoải mái, vẫn luôn không học được, rất không vui, rất hoài niệm những ngày tháng tụ tập chơi bời cùng Tần Tiêu; rất hi vọng có thể đến Giang Nam du ngoạn một chuyến.

Tần Tiêu không khỏi buồn cười một trận. Lý Long Cơ này thật đúng là có thể tìm vui trong nỗi khổ.

Lúc này, cửa thư phòng bị nhẹ nhàng gõ vang lên, một thanh âm mười phần tính trẻ con ở bên ngoài hô vang:

- Hầu gia ca ca, ngươi có ở bên trong không?

Dương Ngọc Hoàn? Tần Tiêu trong lòng cười, đi qua đi mở cửa, ngồi xổm người xuống đem nàng ôm vào trong lòng:

- Ngọc Hoàn nha, ngày hôm nay thế nào không có luyện đàn khiêu vũ đây?

Dương Ngọc Hoàn đem miệng mở ra thật dài nói:

- Vân nhi tỷ tỷ thành thân, ở trong đại lâu hậu viện. Tử Địch tỷ tỷ xuất môn đến xưởng làm bàn chải đánh răng rồi. Không ai chơi với ta. Lòng ta cảm thấy không vui, không muốn học.

- A, ha hả!

Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Ngươi còn có tâm tình không tốt nha? Vậy ca ca chơi cùng ngươi được không?

- Quá tốt rồi! Hầu gia ca ca là tốt nhất!

Dương Ngọc Hoàn tấm tắc ở trên mặt Tần Tiêu hôn hai cái:

- Chúng ta cùng đi chèo thuyền được chứ? Ta tấu từ khúc cho ngươi nghe.

- Được nha!

Tần Tiêu buông Dương Ngọc Hoàn ra:

- Ngọc Hoàn chờ ta một chút đã.

Đi tới bên cạnh bàn, chuẩn bị đem thư tín do Lý Long Cơ viết cho thu lại, trong lòng bừng tỉnh đại ngộ: Lý Long Cơ nói có cơ hội muốn đến Giang Nam một chuyến? Đến Giang Nam!

Chơi trò gì vậy!

Nếu như thực sự đến đây, ma xui quỷ khiến để hắn và Dương Ngọc Hoàn gặp mặt...

Pháp khách! Trong lòng Tần Tiêu nhịn không được oán hận mắng một câu: có trời mới biết giữa bọn họ có thể làm ra "hỏa hoa" gì hay không, lịch sử tái hiện? Ta vẫn là nên cẩn thận đề phòng mới được. Chỉ cần Lý Long Cơ dám đến, ta lập tức đem Dương Ngọc Hoàn giấu đi, để Tử Địch mang theo nàng đến chỗ của Giang Châu Thứ Sử phủ Hà Khai ở vài ngày.

Tần Tiêu thu lấy thư tín, nắm tay của Dương Ngọc Hoàn đi tới vườn hoa ở tiền viện, Lý Tiên Huệ và Thượng Quan Uyển Nhi đang ở trong đình viện ngắm hoa, nói chuyện phiếm đấy.

Tần Tiêu cười ha hả đi qua đó:

- Nhị vị lão bà, cùng đi trong Sở Tiên Hồ chơi thuyền đi sao!

- Được nha!

Nhị nữ lập tức phụ họa, đứng dậy cao hứng bừng bừng đã đi. Thượng Quan Uyển Nhi còn đi tới, ôm lấy Dương Ngọc Hoàn, ở trên mặt nàng hôn một cái, khiến cho Dương Ngọc Hoàn cười khanh khách, né tránh tả hữu.

Trong Hầu phủ có thuyền hoa du thuyền đặc chế, chuyên cung cấp cho Tần Tiêu tiêu. Trong khoang thuyền màu vàng trên tàu, trang sức rất tráng lệ, mỗi ngày đều có người dọn rửa sạch sẽ.

Bốn người lên thuyền, người chèo thuyền đêm thuyền đưa ra giữa hồ, đều thức thời nghe lời trốn ở trong phòng nghỉ ngơi dưới hầm thuyền, không đi ra ngoài.

Tần Tiêu ngồi vào cái ghế tựa ở trên đầu thuyền, nhàn nhã bắt chéo chân huýt sáo, cầm một cái cần câu cá trong hồ. Thượng Quan Uyển Nhi còn lại là cùng Dương Ngọc Hoàn ngồi vào trước một cái đàn tranh. Chỉ đạo nàng đánh đàn tấu khúc.

Nước trong hồ rất đẹp, nhẹ nhàng gió thổi, khẽ đánh lên cổ khúc, Tần Tiêu cảm giác cực kỳ thích ý. Thái dương ấm áp chiếu lên trên người, tựa hồ sẽ buồn muốn ngủ. Bạn đang đọc chuyện tại

Lý Tiên Huệ khẽ đi tới phía sau hắn, thay hắn xoa bóp vai, nhỏ giọng nói:

- Lão công, xem ra ngươi lại có tâm sự nha?

- A? Không có gì đâu, ta đang hưởng thụ, đang nhàn hạ mà.

- Lại lừa dối người ta rồi! Ngươi câu cá cũng không có mồi câu, thì câu cái gì? Rõ ràng là không yên lòng mà! Vừa rồi lại có khách đến, có phải cũng là từ Trường An đến?

- Ha hả, lão bà đại nhân của ta, ngươi từ khi nào liệu sự như thần được như vậy?

Tần Tiêu trìu mến lôi kéo Lý Tiên Huệ, để nàng ngồi vào trên đùi của mình:

- Nói thật nhé, thật là A Man viết thư gửi đến, nói cho ta biết Đường Hưu Cảnh đã cáo lão về quê.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau