PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 416 - Chương 420

Chương 416: Tiểu la lỵ Dương Ngọc Hoàn (2)

- Nào còn dám hy vọng xa vời đến những thứ này? Chỉ cầu kinh thư thanh đăng làm bạn có thể an ổn sống hết quãng đời còn lại, tâm nguyện đã đủ rồi.

- Mau chớ nói những lời như vậy, Vân nhi!

Lý Tiên Huệ vỗ vỗ bàn tay của Mạc Vân Nhi:
- Thái độ làm người của Hầu gia, ngươi hẳn là hiểu được. Ở trong mắt của hắn, cũng không có phân chia tôn ti, giàu nghèo. Ta ở cùng hắn lâu như vậy coi như là bị hắn lây nhiễm đến. Kỳ thực nữ nhân chúng ta cũng tội gì phải làm khổ chín mình đây? Nhân sinh ngắn ngủi, phải giam cầm bản thân, sông qua những ngày tốt lành mới là đạo lý nha! Bỏ đi, ngươi còn lớn hơn ta hai tuổi, ta muốn gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ, nên sớm lập gia đình, sống cuộc sống vợ chồng đi. Sự tình đã qua cứ để nó qua đi. Không lý do để nó đặt ở trong lòng, tự dằn vặt bản thân làm gì, ngươi thấy sao đây?

Dương Ngọc Hoàn ở trong chăn vội vã hô lên:
- Oa! Tiên nhi tỷ tỷ thật có kiến thức! Thế nhưng Vân nhi tỷ tỷ là đạo cô a, đạo cô là không thể thành thân.

Lý Tiên Huệ lấy tay qua tới vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh của Dương Ngọc Hoàn, cười hì hì nói:
- Đạo cô hoàn tục không phải được rồi sao? Đại Đường này thật nhiều công chúa đều còn xuất gia làm đạo cô đấy. Thánh hậu không phải cũng từng làm ni cô trong am tu hành đấy sao?

- Phu nhân nói đúng ạ.

Mạc Vân Nhi đỏ mặt gật đầu:
- Thế nhưng...đi đầu mà tìm được nam tử độ lượng ôn hòa như vậy, sẽ tha thứ cho quá khứ của Vân nhi đây? Vân nhi vẫn là không muốn mơ tưởng xa vời...

- Có, có nha!

Lý Tiên Huệ có chút hưng phấn nhún nhún thân thể, dựa gần vào nàng một chút:
- Bên cạnh Hầu gia Hình Trường Phong kia ngươi đã gặp qua rồi chứ? Đôn hậu trung trực một thân nam tử hào hiệp đây! Chuyện này của ngươi, Hầu gia cũng đã nói qua với hắn rồi. Hắn chẳng những không có lưu ý chút nào đối với quá khứ của ngươi. Đồng thời còn đối với sự kiên cường cùng nhẫn nại của ngươi bội phục không ngớt đấy!

- A, là hắn...

Mạc Vân Nhi có chút kinh ngạc mở lớn miệng, mặt đã hồng đến tận dưới cổ, vội vã cúi đầu e lệ.

- Hì hì, ta biết a!

Dương Ngọc Hoàn kích động từ trong ổ chăn chui ra, nhảy nhào vào trong lòng của Mạc Vân Nhi, vòng tay qua cổ nàng reo lên:
- Vân nhi tỷ tỷ từ ngày đó gặp qua Hình tướng quân, sau đó cả ngày rầu rĩ không vui đấy! Ngọc Hoàn biết, Vân nhi tỷ tỷ khẳng định là coi trọng nhân gia nha!

Mạc Vân Nhi vội vàng đem Dương Ngọc Hoàn ôm lấy nhét vào trong ổ chăn, vừa vội vừa thẹn ở trên chăn vỗ cái mông của nàng:
- Lại nói lung tung rồi! Ta nào có. Còn nói linh tinh nữa, một lát ta không để cho ngươi ấm áp đấy!

Lý Tiên Huệ khanh khách cười khẽ:
- Hài tử là thích nói bậy, thế nhưng các nàng cũng là sẽ không nói dối nhất. Vân nhi, ngươi đã đối với Hình Trường Phong có ý định. Không ngại... Hai người ở chung một chút thử xem? Hiếm có gặp được chủ tử rộng lượng thông suốt như Hầu gia. Chẳng những không can thiệp sinh hoạt cá nhân của hạ nhân, còn cực lực kết hợp tốt đẹp. Hình Trường Phong theo Hầu gia ngày tháng tuy không dài, nhưng thật sự là một nam tử tốt, ngươi phải nắm chặt cơ hội này a!

- Vân nhi... Vân nhi thực sự là xấu hổ muốn chết!

Mạc Vân Nhi vẻ mặt quẫn bách, hận không thể tìm cái lỗ nẻ để chui vào.

Lý Tiên Huệ khanh khách cười khẽ vỗ vỗ bàn tay của Mạc Vân Nhi:
- Chuyện này có cái gì mà xấu hổ! Nam nữ hoan ái, rất bình thường. Ngày mai ta sẽ sai người đến đạo quan trước đây của ngươi. Đệ lên danh thiếp của Hầu gia nói cho ngươi hoàn tục. Ngươi cũng không cần mặc loại đạo bào kiểu cách này nữa. Chỗ của ta có rất nhiều xiêm y mang đến từ Trường An, còn không có dùng qua đấy! Ta thấy thân hình chúng ta cũng không khác biệt lắm, sẽ đưa một ít cho ngươi, tạm thời thay vào trước đi. Chờ khi có thời gian, chúng ta cùng nhau hẹn Uyển nhi và Mặc Y tỷ muội tới chợ mua xắm xiêm y sau. Vân nhi, kỳ thực ngươi thực rất đẹp, mặt không son mắt, mà vẫn trắng đẹp tận trời, cũng là thanh lệ động nhân đấy. Làm đạo cô thật uổng phí nha!

Mạc Vân Nhi vừa e lệ lại cảm kích nhìn Lý Tiên Huệ một cái, rồi cúi đầu đáp:

- Vân nhi...toàn bộ nghe theo phu nhân phân phó là được.

- Mau đừng có gọi ta như vậy nữa. Trong phòng hai chúng ta như tỷ muội, cứ gọi Tiên nhi là được.

Con mắt của Lý Tiên Huệ cười thành một vòng trăng rằm:
- Được rồi, không quấy rối ngươi và Ngọc Hoàn nghỉ ngơi nữa. Ta đi đây! Ngày mai ngươi cứ tới đây tìm ta, ta thay đổi y phục cho ngươi, ăn mặc thật đẹp một chút.

Lý Tiên Huệ đứng dậy liền đi, phía sau Dương Ngọc Hoàn ngây thơ gọi lên:
- Tiên nhi tỷ tỷ tái kiến, ngủ ngon!

Lý Tiên Huệ quay đầu lại cười khanh khách:
- Ngọc Hoàn ngủ ngon!

Về đến trong phòng ngủ, Tần Tiêu vừa lúc tắm rửa xong, chuẩn bị cởi quần áo lên giường. Thấy Lý Tiên Huệ vẻ mặt vui mừng trở lại, nghi hoặc hỏi:
- Hơn nửa đêm rồi, ngươi còn làm gì vậy. Hình như không có đánh mạt trượt a? Trở lại còn vui vẻ như vậy.

- Ta nha, đi trộm hán tử.

Lý Tiên Huệ cười quái dị một trận, ngồi vào bên giường ngẩng đầu lên, khiêu khích nhìn Tần Tiêu.

Tần Tiêu cười ha ha một tiếng, đã đem Lý Tiên Huệ một phát đặt trên giường:
- Vậy khó trách lại vui vẻ như thế đấy!

Lý Tiên Huệ cười khanh khách cào cào Tần Tiêu nói:
- Ngươi làm sao, sẽ không ăn dấm chua đấy chứ? Ta thực muốn nhìn bộ dáng ghen tuông của ngươi một chút!

Tần Tiêu kéo cái chăn đắp lên trên người, vẻ mặt giảo hoạt nhìn Lý Tiên Huệ:
- Ta nếu là chút tự tin ấy cũng không có, đâu còn có tư cách làm lão công của người ta? Ghen? Ta chỉ thích uống rượu, sau đó để người đó ăn dấm chua. Nói đi, chuyện gì khiến ngươi hài lòng như vậy?

Lý Tiên Huệ cũng cởi bỏ y phục trên người, tiến vào trong ổ chăn, vẻ mặt thần bí nói rằng:
- Ngày hôm nay ta đi làm bà mối nha!

Tần Tiêu đem Lý Tiên Huệ lạnh đến toàn thân rét run ôm vào thật chặt, cười ha hả nói:
- Ngươi mới kết hôn vài ngày, đã đi học nhân gia dẫn mối. Cho ai đấy?

Lý Tiên Huệ cười nói:
- Tiện thiếp thực là toàn bộ dựa theo ý tứ của Hầu gia mà làm việc đấy! Mạc Vân Nhi, ta vừa mới đi gặp Mạc Vân Nhi, nói đến Hình Trường Phong.

- A?

Tần Tiêu cũng nổi lên chút hứng thú:
- Nàng trả lời như thế nào?

- Hắc hắc!

Lý Tiên Huệ cười đắc ý:
- Nguyên lai, nàng cũng đối với Hình Trường Phong có ý tứ a. Thực sự là lão Thiên cố ý an bài một đôi! Muốn nói nha, còn phải nhờ có tiểu nha đầu quỷ linh tinh quái Dương Ngọc Hoàn kia. Lời trẻ con không cố kỵ, một lời đã nói toạc ra. Không nghĩ tới nha, nàng niên kỷ nhỏ như vậy đã cực kỳ cổ quái tinh linh. Hiểu được nhìn tâm tư của người ta. Nhất là chuyện tình nam nữ, phảng phất như đặc biệt mẫn cảm a! Lúc trước nàng không phải còn nói ra chuyện tình cảm của Uyển nhi trước mặt mọi người sao?

- Dương Ngọc Hoàn?

Tần Tiêu không khỏi cười:
- Tiểu la lỵ này, cũng rất có ý tứ.

- Tiểu la lỵ?

Chương 417: Hôn lễ siêu cấp (1)

- Ừm, chính là tiểu cô nương khả ái đó mà.

Tần Tiêu mười phần tà ác cười nói:
- Sớm vài năm, ngươi cũng chính là lỵ nhi của ta. Không nói nữa, ngủ đi, khởi công đi sao, lão bà đại nhân!

- Bại hoại!

Ngày thứ hai, Tần Tiêu dậy rất sớm, chuẩn bị đi Đặc Chủng Doanh quan sát tình huống huấn luyện của bọn hắn. Mới vừa đi đến hậu viện, đã nghe được một trận tiếng đàn tranh du dương. Âm sắc khinh dương ưu mỹ, vào lúc sáng sớm yên tĩnh nghe được, vẫn cứ có vẻ khinh dật tiêu sái, khiến kẻ khác vui vẻ thoải mái. Tần Tiêu có chút hiếu kỳ theo hướng thanh âm đi qua. Đứng ở trước của phòng Mạc Vân Nhi, bên trong còn nghe được thanh âm bịch bịch bạp bạp tựa hồ có người đang hoạt động.

Tần Tiêu nhẹ nhàng gõ gõ cánh cửa:
- Vân nhi, ngươi dậy rồi sao?

- Úc, là Hầu gia!

Mạc Vân Nhi vội vàng cuống cả lên, ra mở cửa:
- Hầu gia dậy sớm như vậy nha!

- Ừm, ngươi cũng không phải dậy rất sớm sao!

Tần Tiêu thoáng gật đầu một cái, hướng bên trong nhìn vào một cái, chỉ thấy Dương Ngọc Hoàn cư nhiên đang mặc váy áo ca vũ mùa hạ, trên tay hai cái tay áo thật dài mùa may, sôi nổi hướng về phía mình lao qua:
- Ca ca, ôm một cái!

Mạc Vân Nhi vội vã nói rằng:
- Ngọc Hoàn chớ có nói lung tung, phải gọi là Hầu gia.

- Không sao cả đâu.

Tần Tiêu ngồi xổm người xuống, cười ha hả đem Dương Ngọc Hoàn ôm lấy, nhìn trên trán của nàng cũng dán cánh hoa, trên mặt còn vết son phấn, không khỏi cười nói:
- Ngọc Hoàn, sáng sớm mùa đông trời lạnh, ngươi mặc chút y phục như vâỵ sao được? Cảm lạnh cũng không tốt đâu.

- Không sao đâu, Ngọc Hoàn quen rồi.

Dương Ngọc Hoàn nhập thần nhìn vào mặt của Tần Tiêu, như con gà con mổ thóc vậy, nhanh chóng hôn lên trên mặt Tần Tiêu một cái, sau đó nhếch miệng cười:
- Ca ca lớn lên thật anh tuấn! Thật đẹp trai!

- Ha ha!

Tần Tiêu cười lớn:
- Ngọc Hoàn, những lời này là ai dạy ngươi nói?

- Không có ai dậy nha, ta tự mình nghĩ ra.

Dương Ngọc Hoàn tự hào nói rằng:
- Chỉ có lớn lên thật đẹp trai, ta mới có thể gọi hắn là ca ca, để hắn ôm ta. Kẻ khác nha, ta đều muốn tránh thật xa mới tốt.

Ở bên cạnh Mạc Vân Nhi xấu hổ nói rằng:
- Hầu gia thứ tội, Ngọc Hoàn này đều do ta không quản giáo được tốt.

- Không có nha, rất tốt, thật đấy.

Tần Tiêu cười nói:
- Rất đáng yêu, rất khiến người thương yêu. Có nàng ở trong sơn trang, giống như là có thêm một quả khai tâm, khiến tâm tình của mọi người đều tốt hơn. Ừm, nàng sáng sớm đã mặc như vậy là để học khiêu vũ sao?


- Đúng.

Mạc Vân Nhi nói rằng:
- Từ ngày Ngọc Hoàn đến đây tới giờ, mỗi ngày đều kiên trì. Nàng đặc biệt thích hát, khiêu vũ, đối với khúc nhạc thập phần mẫn cảm. Vừa nghe đến từ khúc hay, sẽ kìm lòng không đậu muốn nhảy múa. Hơn nữa nha, hài tử này tại phương diện này thực rất có thiên phú, có từ khúc và vũ kỹ mới sẽ học được. Vân nhi sao, vẫn là trước đây khi đi theo nương, học đánh một chút đàn tranh và vũ bộ đơn giản. Cái khác sẽ không có gì để dạy cho.

- Ừm, vẫn là thiên tài âm nhạc.

Tần Tiêu đem Dương Ngọc Hoàn buông ra:
- Các ngươi tiếp tục học nhảy múa đi. Ta đi Đặc Chủng Doanh xem chút. A, Tiên nhi đã từng ở chỗ Công Tôn đại nương học qua hai chiêu. Có thời gian, để nàng đến chỉ điểm cho Ngọc Hoàn một chút. Nàng nếu thật là có hứng thú, lại mời hai lão sư tốt đến.

- A.

Mạc Vân Nhi kinh hãi thở nhẹ một tiếng:
- Cái này làm sao có thể được?

- Không sao cả.

Tần Tiêu khóe miệng nhếch lên, lộ ra một tia tiếu ý ôn nhu:
- Ngọc Hoàn là hài tử mà, cần phải tôn trọng hứng thú và sở trường đặc biệt của nàng.

Dương Ngọc Hoàn khẽ múa tay áo trong tay. Thân thể lâng lâng xoay chuyển một vòng, quay về phía Tần Tiêu thi lễ giống như lưu thủy hành vân, vui mừng nói rằng:
- Cảm ơn ca ca!

Ba tháng sau.

Hậu viện Sở Tiên sơn trang, một tràng đại lâu hai tầng mái cong được dựng lên giữa bình địa. Ước chừng có sáu bảy mươi gian phòng khách. Giang Châu Thứ Sử Hà Khai hận không thể đem toàn bộ thợ thủ công đều mời tới...Hàng trăm công nhân ngày đêm đẩy nhanh tốc độ thi công, cố gắng ở trong vòng ba tháng ngắn ngủi đem đại lâu của một đám gia đình quân nhân này hoàn thành. Sau đó, hơn ba mươi thiếu nữ đàng hoàng như hoa như ngọc bị nhất cưới đến. Dùng hoa sĩ đại kiều đưa đến Sở Tiên sơn trang. Hôm nay, Tần Tiêu lấy Thượng Quan Uyển Nhi, Hình Trường Phong lấy Mạc Vân Nhi, Vạn Lôi và ba mươi tướng sĩ Đặc Chủng Doanh đều nạp một phòng tiểu thiếp, vừa vặn là ba mươi ba cặp đôi. Đem bà mối trong phương viên hơn mười dặm đều mời qua cả đến hóa trang.

Ngày hôm nay thực sự là ngày vui mừng, tiếng chiêng trống náo nhiệt, có khắc hình long phượng. Tuy rằng Tần Tiêu nhiều lần căn dặn Hà Khai, bảo hắn khong nên làm quá mức phô trương. Thế nhưng thân thích của ba mươi nhà gái tụ tập qua đây cũng có ít nhất mấy trăm người rồi. Trong Sở Tiên hầu phủ lần thứ hai xuất hiện tiếng người ồn ào náo nhiệt, khí tượng phi phàm như ngày xưa. Trên bàn bày tiệc rượu chốc lát đã đầy đủ, đặt tới trong đại đường Hầu phủ.

Thượng Quan Uyển Nhi quay về phía cái gương, trên mặt đỏ bừng, từng đợt hạnh phúc kéo tới, phảng phất như sẽ mê muội. Lý Tiên Huệ chăm chú cài trâm lên trên đầu của nàng. Dán hoa điền, sau đó lại xuất ra son phấn mang từ kinh thành đến giúp nàng trang điểm cẩn thận.

Thượng Quan Uyển Nhi lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, trong đầu hồi tưởng lại một màn cùng Tần Tiêu quen biết khi trước, lại có một loại cảm giác mộng cảnh như thực như ảo.

Lý Tiên Huệ bận rộn một trận, đem khuôn mặt hướng về phía trong cái gương nhìn một cái:
- Uyển nhi tỷ tỷ thật xinh đẹp, hài lòng rồi chứ?

- Rất tốt.

Thượng Quan Uyển Nhi hơi gật đầu, hai mắt giống như một dòng nước mùa xuân, ôn nhu miên miên. Dừng lại một chút, Uyển nhi vừa cười vừa nói:
- Tiên nhi à, từ hôm nay trở đi, ta phải gọi ngươi là tỷ tỷ rồi!

- Nào có a, đừng như vậy!

Lý Tiên Huệ cẩn thận tỉ mỉ hướng trên lỗ tai của nàng đeo hai cái vòng tai khá dài:
- Ngươi và Hầu gia khi chưa thành thân, chúng ta đã thân như người một nhà, huống chi là hiện tại đây? Hầu gia thái độ làm người thế nào, ngươi cũng không phải không biết, không cần phân quý tiện cao thấp gì cả. Ngươi nha, niên kỷ so với ta lớn hơn, tỷ tỷ vẫn là tỷ tỷ đi nha.

- Như vậy sao được. Ngươi dù sao cũng là chính thế. Hơn nữa còn là lão bà được Hầu gia thương yêu nhất.

Thượng Quan Uyển Nhi cười khẽ khanh khách:
- Từ này nha, ta thật đúng là nói không quá quen. Nhưng Hầu gia đã đối với ta giảng giải qua, thành thân rồi, sẽ phải gọi hắn là lão công, thực sự là...

Trên mặt lại từng đợt đỏ ửng.

- Rất tốt, chậm rãi sẽ dần quen thuộc. Cảm giác đặc biệt thân thiết.

Lý Tiên Huệ đỡ đầu Thượng Quan Uyển Nhi, hướng phía trong gương nhìn một cái, không khỏi kinh ngạc nói:
- Ai nha, Uyển nhi tỷ tỷ ngươi quá xinh đẹp! Ta nếu là nam tử đều phải động tâm!

- Hừ, Tiên nhi. Ngươi cũng bận rộn cả nửa ngày rồi, mau nghỉ ngơi một chút đi thôi.

Chương 418: Hôn lễ siêu cấp (2)

Thượng Quan Uyển Nhi đứng dậy đỡ Lý Tiên Huệ ngồi xuống:
- Kỳ thực nên mời người tới giúp ta trang điểm. Thế nào có thể cho ngươi đến đây? Nếu mệt đến ngươi. Cũng không cũng không có cách nào giao phó nha! Có hơn hai tháng rồi nhỉ?

- Ừm, đúng.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng nhỏ giọng nói:
- Tháng trước đó, ta đã không có kinh nguyệt nữa. Sau lại mời Chung Diễn lão tiên sinh đến bắt mạch, đã chẩn đoán chính xác là hỉ mạch.

- Thực sự là chúc mừng ngươi!

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng ngồi vào bên cạnh của Lý Tiên Huệ:
- Chờ hài tử sinh ra, ta cũng làm nhị nương, thật tốt nha!

Trên mặt Lý Tiên Huệ một trận tiếu ý hạnh phúc:
- Đúng nha, chờ hài tử sinh ra, người yêu thương cũng nhiều hơn. Hầu gia nói, mặc kệ là nhi tử hay là nữ nhi, hắn đều sẽ phi thường yêu thương. Không nghĩ tới Hầu gia, hắn đó thật đúng là rất thích hài tử.

- Đúng nha, thật là rất kỳ quái.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ giọng cười nói:
- Ngày hôm qua hắn vui vẻ đến nói với ta, muốn ta sinh cho hắn mười ta nhi tử nữ nhi, để ta cười muốn chết. Cảm tình đem ta coi thành lợn mẹ nha!

- Khanh khách, không phải là sao. Đừng để ý đến hắn!

Lý Tiên Huệ cười nói:
- Mỗi ngày đến chập tối, hắn đều phải đến bên hồ câu cá một thời thần. Mỗi lần đều phải mang theo Ngọc Hoàn đi, để nàng giúp đỡ cầm thùng đựng giun, hoặc là lấy cái ghế nhỏ ngồi ở bên cạnh. Chính mình cũng như tiểu hài tử vậy cùng nàng nói chuyện phiếm. Tình cảnh đó ngươi không có thấy đâu, thực sự là quá buồn cười.

Thượng Quan Uyển Nhi ôn nhu cười:
- Hài tử nhà khác đều thích được như vậy, càng không cần phải nói là chính mình. Hầu gia sau này nhất định là một người cha tốt!

Nhị nữ đang trò chuyện được hài lòng, cánh cửa "rầm" Một tiếng đã bị đẩy ra, Tử Địch nắm tay Dương Ngọc Hoàn hô to gọi nhỏ chạy ào đến:
- Nhìn tân nương thủ lạc! Thưởng hồng bao nha! Oa! Tân nương tử thật xinh đẹp, hồng bao phải gấp bội!

Lý Tiên Huệ tiến lên ngăn cản Tử Địch:
- Cho ngươi nhìn mà thèm, còn chưa tới bái Thiên Địa đã nháo động phòng đây! Vân nhi bên kia chuẩn bị thế nào rồi?

Dương Ngọc Hoàn vội vả nhảy lên nói rằng:
- Để ta nói, để ta nói! Vân nhi tỷ tỷ ngày hôm nay cũng trang phục thật xinh đẹp, ăn mặc cùng Uyển nhi tỷ tỷ như nhau đều là váy ảo đỏ thẫm, trên mặt tô son, cài hoa, thật xinh đẹp a!

Tử Địch liên tục gật đầu:
- Chuẩn bị cho tốt rồi. Tỷ tỷ của ta ở bên kia chăm sóc rất cẩn thận. Chỉ còn chờ giờ lành vừa đến, ba mươi ba cặp tân nhân sẽ cùng nhau bái Thiên Địa thôi. Quả thực là quá sảng khoái, náo nhiệt cực kỳ nha!

Thượng Quan Uyển Nhi cười hì hì cầm hai hồng bao đi ra, một cho Tử Địch, một cho Dương Ngọc Hoàn:
- Đến đến, trước cho các ngươi một ưu đãi đặc thù, lén đưa trước hai hồng bao.

Tử Địch vui mừng tiếp nhận, mang theo Dương Ngọc Hoàn liên tục thở dài:
- Cảm ơn tân nương tử! Chúc tân nương tử sớm sinh ra quý tử, đa phúc đa phúc!

Ngoài cửa tiếng pháo nổ lớn, mấy người đồng thời hô lên giờ lành giờ lành, tân nương tử xuất các đến bái Thiên Địa nào!


Lý Tiên Huệ cầm lấy một tấm khăn hồng chùm lên trên đầu của Uyển nhi, phân phó Tử Địch nói:
- Này, tân nương tử ta giao cho ngươi đấy, đem nàng dẫn ra ngoài bái đường đi. Ngọc Hoàn, chúng ta đi, ngươi ngày hôm nay đúng là đại hồng nhân rồi nha, phải làm ngọc nữ nghênh phúc đấy!

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ nhấc khăn che mặt lên:
- Vậy kim đồng là ai nha?

- Còn cần phải nói sao, đương nhiên là đồ đệ bảo bối của Hầu gia Quách Tử Nghi rồi!

Tử Địch nhanh chóng nói xen vào:
- Vừa mới còn thấy đấy, trông hắn ăn mặc thật giống như ngoan đồng vậy.

Lý Tiên Huệ cười khanh khách một trận:
- Cũng chính là nghi thức mà thôi. Dùng người trong nhà thật tốt. Ừm, không nói nhiều nữa. Ta đi tiền đường tiếp chuyện khách nhân. Tử Địch hảo hảo hầu hạ tân nương tử a!

Đại đường Hầu phủ. Bị tạm thời từ trong phân thành hai đường. Bên trái là yến hội, bên phải chính là lễ đường, làm địa phương tân nhân giao bái Thiên Địa. Lúc này trước cửa Hầu phủ đã đặt chỉnh tề hơn ba mươi cỗ kiệu hoa đỏ thẫm, bên trong ngồi an vị những tân nương tử kia.

Tần Tiêu ở trong phòng nhàn nhãn ngồi bắt chéo chân, tự mình hát lên một làn điệu dân gian. Ba tháng qua, toàn bộ sự tình đều an bài được thỏa đáng. Sinh khiết cũng có quy luật, đi lên quỹ đạo. Hiện tại hắn đã là chưởng quỹ sống thoải mái, chuyện lớn chuyện nhỏ đều đã có người phụ trách. Mỗi ngày trừ buổi sáng thoáng chỉ điểm Đặc Chủng Doanh huấn luyện một chút, buổi tối dạy Quách Tử Nghi công khóa, sự tình khác hầu như không có. Coi như là ngày hôm nay hôn sự long trọng như vậy, hắn cũng không có chuyện gì để làm. Duy nhất cần phải làm chính là làm tân lang quân, lấy kiều thê mỹ nương vào cửa.

Cửa phòng nhẹ nhàng vang lên tiếng gõ, Phạm Thức Đức tiến đến chắp tay vái chào:
- Hầu gia, đều đã chuẩn bị xong rồi. Giờ lành cũng đến mau ra đây đã kiệu hoa, đón tân nương đi thôi!

- Được nha!

Tần Tiêu từ trên ghế ngồi đứng dậy:
- Thực sự là khổ cực cho ngươi rồi, Phạm tiên sinh. Nói như thế nào cũng nên cho ngươi nạp phòng phòng. Thế nào có muốn không vậy?

Phạm Thức Đức cười ha hả khoát khoát tay:
- Già rồi. Đã nghĩ một mình thanh tĩnh, khi tuổi còn trẻ nữ tử bên người cảm giác lại giống như mang theo nữ nhi.

Tần Tiêu ha ha cười nói;
- Cảm tình Phạm tiên sinh thích người đẹp hết thời a? Đi, ngày khác gọi Hà đại nhân xem xét một người cho ngươi.

Phạm Thức Đức cũng cười:
- Hầu gia, thôi đừng có nói đùa nữa. Mau mời đi thôi, giờ lành đã đến rồi.

- Ừm.

Tần Tiêu hơi chỉnh trang y quan một chút, rồi ra khỏi gian phòng.

Trước phủ trong đình viện, ở trước hơn ba mươi cỗ kiệu hoa đều có một bà mối đang đứng. Phía sau là người thân của những tân nương tử kia. Một cỗ đứng đầu tự nhiên là bảo kiệu của Hầu phủ nhị phu nhân Thượng Quan Uyển Nhi rồi. Ở bên cạnh một nhóm chiêng trống thật lớn cùng hạ nhân nha quyền của Hầu phủ, vui vẻ ra mặt, hoặc chuẩn bị đốt pháo, hoặc chuẩn bị thưởng hầu bao, nhảy rộn lên muốn chen vào bên trong đám người.

Phạm Thức Đức đi tới viện tiền, phất phất tay, nhất thời an tĩnh lại. Nuốt nuốt yết hầu, rồi lớn tiếng nói:
- Giờ lành đã đến, tân lang tới đón tân nương tử, nổi nhạc lên!

Nhất thời, tiếng trống chiêng nổi lên, tiếng pháo nổ lớn, mọi người cùng nhau hoan hô. Tần Tiêu làm đầu tàu gương mẫu đi tới trước cỗ kiệu của Thượng Quan Uyển Nhi, đá ba cái lên rèm cửa cỗ kiệu, sau đó nhẹ nhàng xốc lên rồi chui vào ôm lấy người ngọc.

Ở bên cạnh Tử Địch vội vàng không ngừng đem hắn ngăn cản:
- Dừng dừng dừng, nào có dễ dàng như vậy nha!

Dứt lời hai tay chống nạnh một cái, thần khí hiện ra như thật đã che chắn ở trước cỗ kiệu.

Tần Tiêu cười ha hả:
- Được rồi, coi như là ta sợ ngươi, tiểu tham lam!

Sau đó đã từ trên người móc ra hông bao bỏ vào một đĩnh bạc:
- Nào, hồng bao qua cửa, chung quy cũng nên rời đi thôi.

Chương 419: Động phòng hoa chúc (1)

Ở bên cạnh nha hoàn hạ nhân và người thân của những tân nương tử khác đồng thanh hô lên:
- Còn có bên này nữa đấy!

Tần Tiêu đơn giản đem một nắm hồng bao lớn đều lấy ra, lớn tiếng nói rằng:
- Ta phải nói trước, ở trong này đều là bao ngân, ném trúng đầu đau cũng đừng trách ta đấy!

Dứt lời tung lên một nắm lớn hầu bao, dùng sức khiến đĩnh bạc bên trong bắn ra đầy trời liền bỏ ra. Đoàn người một trận vui mừng kêu khẽ, không kiêng nể tranh giành. Tử Địch cũng trách gọi một tiếng, đầu nhập trong đại quân tranh đoạt tiền mừng, trong miệng còn la hét:
- Bị tiền đạp trúng cùng đau, ai lại oán giận nha? Ngươi có bao nhiêu cứ việc ném đi sao! Ha ha!

Một trận cười vang lên!

Tần Tiêu cười to vài tiếng, xốc lên rèm cửa đã đem thân thể tiến vào, len lén lướt qua khăn đội đầu trên đầu Thượng Quan Uyển Nhi liếc mắt một cái:
- Ai yêu, là thật nha!

Thượng Quan Uyển Nhi thấp giọng cười mắng:
- Không lẽ lại còn có thể làm giả được sao?

- Ta khẩn trương thôi mà!

Tần Tiêu cười vài tiếng, đem Thượng Quan Uyển Nhi một phát ôm lấy đi ra khỏi cỗ kiệu. Đoàn người nhất thời kêu to một trận hoan hô tân lang quân ôm tân nương tử ra rồi!

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng ôm lấy cái cổ của Tần Tiêu, tựa đầu sát vào trên lồng ngực dày rộng của hắn. Hạnh phúc đến sắp muốn ngất xỉu. Tần Tiêu nhất thời kìm lòng không đậu, đã đem đầu chui vào trong khăn hồng trùm đầu, hôn lên Thượng Quan Uyển Nhi. Đoàn người liền phát ra một trận tiếng hoan hô vui mừng lớn hơn:
- Ha ha ha tân lang quân hôn đi!
Thượng Quan Uyển Nhi liên tục nhẹ giọng trách cứ:
- Nào có sốt ruột như vậy, làm hỏng lễ tiết đấy!

- Ta nào có quản được nhiều như vậy!

Tần Tiêu lại ở trên mặt Thượng Quan Uyển Nhi hôn một cái, ôm nàng đi đến phía trước. Không ngờ không đi đường chính, một đầu đã đụng phải cánh cửa phủ bên cạnh, kêu to một tiếng "ai nha", còn kém chút nữa đã đụng phải, ngã lộn một vòng trên mặt đất. Ở bên cạnh, đám người Phạm Thức Đức vội vã chạy qua, đỡ hắn dậy, lớn tiếng cười nói:
- Nóng vội quá, nóng vội quá!

Tần Tiêu đem đầu duỗi ra, nhe răng nhếch miệng nói rằng:
- Đau thật đấy! Cái cửa này sao lại đặt ở đây, cư nhiên có bao lá sát, khó trách!

Đoàn người lại là cười vang một trận!

Tần Tiêu cười hắc hắc, ôm Thượng Quan Uyển Nhi nhanh chóng đi vào lễ đường.

Kế tiếp chính là mấy người Hình Trường Phong và Vạn Lôi đón ân nương tử. Hơn ba mươi cặp tân nhân đều đi vào trong lễ đường, chỉ thấy ở giữa hai người ôm nhau cùng một chỗ, khăn hồng trùm đầu đã lấy xuống dưới thân.

Phạm Thức Đức lắc đầu cười vài tiếng, đi tới bên người Tần Tiêu, ho khan một tiếng rồi nói:
- Hầu gia, giờ lành đã đến nên bái đường thôi.

Tần Tiêu oạch một cái từ trong khăn hồng trùm đầu chui ra:
- A? Được lắm, nhanh lên. Chờ vào động phòng đây!

Mọi người thấy trên miệng, trên trán hắn, tất cả đều là dấu son môi hồng thắm, lại cười to một trận.

Phạm Thức Đức làm chủ nghi thức buổi lễ, hơn ba mươi cặp tân nhân đồng thời bái lạy Thiên Địa, cùng đưa vào trong động phòng.

Tần Tiêu ôm lấy Thượng Quan Uyển Nhi, mới không cần người khác đưa tiễn, chạy nhanh vài bước vào động phòng, đem Thượng Quan Uyển Nhi đặt ở trên giường, sau đó lại đem đầu chui vào trong khăn hồng trùm đầu, cười hắc hắc nói:- Lão bà, kêu một tiếng tới nghe một chút!

Thượng Quan Uyển Nhi đỏ bừng mặt nhẹ nhàng kêu một tiếng:
- Lão công.

- Ừm, quá nhỏ, không có nghe được.

- Lão công...

- Lại lớn hơn một chút đi nào!

- Lão công.

Tần Tiêu một chút từ trong khăn hồng đội đầu bắn ra, lay lay cái lỗ tai:

- Ai nha nha, thật giống như Hà Đông sư rống vậy, quả nhiên đủ mạnh!

Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách lấy ra khăn hồng chùm đầu:
- Ngươi bảo ta gọi nha!

Tần Tiêu đi qua đó, nhẹ nhàng vén ra khăn hồng đội đầu cho Thượng Quan Uyển Nhi, thẳng tắp đánh giá từ đầu đến chân của nàng, rồi nhếch miệng cười nói:
- Uyển nhi, ngày hôm nay ngươi thực sự là đẹp đến phát ngốc!

- Ngươi mới là ngốc tử ấy!

Trên mặt Thượng Quan Uyển Nhi đỏ bừng nổi lên:
- Ở trước mặt nhiều người như vậy lại dám hôn môi, cũng không sợ nhân gia chê cười sao!

- Chê cười, chê cười cái gì?

Tần Tiêu cười đi tới bên cạnh Thượng Quan Uyển Nhi ngồi xuống:
- Ta đây là biểu lộ chân tình biết không? Ngươi cho là chỉ một mình ngươi sốt ruột nha, ta đợi ngày này cũng đã rất lâu rồi đấy!

- Đi, ai sốt ruột chứ!

Thượng Quan Uyển Nhi hờn dỗi đẩy Tần Tiêu một cái:
- Đi ra ngoài đi, còn phải đến tiếp chuyện tân khách đấy. Ngươi Hầu gia này cũng không thể để mất lễ số làm cho nhân gia chê cười được.

Tần Tiêu cực không tình nguyện thở dài một hơi:
- Được rồi, ta đi ra ngoài trước ứng phó một chút. Buổi tối ngươi nhanh chóng buông một chút đi sao, ta muốn động phòng nha!

Thượng Quan Uyển Nhi cười khẽ khanh khách, tự mình kéo khăn hồng trùm đầu lên trên đầu, ngồi vào bên giường.

Tần Tiêu ra khỏi phòng động phòng đi tới phòng khách, chuẩn bị tiếp đón tân khách. Lý Tiên Huệ khẽ khàng đi qua, đem hắn gọi tới một bên, đưa cho hắn một phong thư:
- Trường An, gởi thư đến!

Tần Tiêu bất động thanh sắc đem thư tín để vào trong lòng, lại hỏi Lý Tiên Huệ rằng:
- Người đưa thư đâu?

Lý Tiên Huệ hạ giọng:
- Một gã sai vặt của Sở Vương phủ, đã sắp xếp đến khách phòng hậu viện nghỉ ngơi rồi.

Tần Tiêu khẽ gật đầu:
- Để hắn nghỉ ngơi một chút, sau đó để hắn mang thư trả lời.

Trong lòng thầm nghĩ nói: Lý Long Cơ, cuối cùng cũng đã gửi thư cho ta. Xem ra, trong triều đình rốt cục đã xảy ra đại sự.

Mắt thấy sắp khai yến, Tần Tiêu tạm thời đem việc này ném đến một bên, chạy đến trong phòng tiệc cùng đám tân khách dáng vẻ vui mừng hớn hở cùng nhau nháo một trận. Lý Tiên Huệ sợ hắn uống say mất, đã sớm đem hắn kéo ra, nhét vào trong phòng động phòng của Thượng Quan Uyển Nhi.

Thượng Quan Uyển Nhi lẳng lặng ngồi ở bên mép giường, nghe được tiếng cánh cửa bị mở ra, sau đó Tần Tiêu khẽ hô "Uyển nhi", liền đi tiến vào. Trong lòng nhịn không được một trận kinh hoàng, trên mặt xoát một cái đã ửng hồng lên.

Tần Tiêu đi tới bên giường nhẹ nhàng ngồi xuống, chậm rãi xốc lên khăn hồng trùm đầu của nàng.

Chính là một tiểu mỹ thân khuôn mặt xinh đẹp!

Trong lòng Tần Tiêu ầm ầm chuyển động, kìm lòng không đậu ở trên khuôn mặt của Thượng Quan Uyển Nhi hôn một cái. Thượng Quan Uyển Nhi lại cười hì hì né tránh:
- Chờ ngươi nửa ngày, tiến đến một câu nói cũng không có nha!

- A? Ha hả!

Tần Tiêu không khỏi cười:
- Nói đến, thật là có chuyện muốn thỉnh giáo ngươi, ngươi tiến lại đây.

Tần Tiêu nhẹ nhàng lôi kéo Thượng Quan Uyển Nhi ngồi vào bên cạnh bàn.

Tần Tiêu xuất ra lá thư này trong lòng, mặt khác mang tới một cái bình nhỏ màu sẫm, cầm một cái bút lông mới chưa sử dụng qua, chấm một ít nước thuốc trong bình, tô lên thư tín.

Thượng Quan Uyển Nhi kỳ quái đứng ở phía sau hắn, một bên nhẹ nhàng xoa bóp vai cho hắn, lại vừa nghi hoặc nói rằng:
- Cái gì thế này?

Tần Tiêu cười thần bí:
- Sau đây chẳng phải sẽ biết rồi sao?

Mềm nhẹ mềm nhẹ ở trên tờ giấy tô tô qua, quả nhiên dần dần hiện ra chữ viết nhạt màu.

Chương 420: Động phòng hoa chúc (2)

Thượng Quan Uyển Nhi kinh ngạc kêu lên:
- Thần kỳ! Cư nhiên hiện ra chữ được!

Tần Tiêu cười ha hả, đem chữ viết thoáng thổi khô, cùng Thượng Quan Uyển Nhi đọc với nhau, chính là Lý Long Cơ viết đến:
- Đại ca thấy thư như gặp mặt: ngươi giới thiệu phương pháp này cũng không biết được không, nhưng ta vẫn mặc kệ, mà dựa theo những gì ngươi nói làm theo.

Võ Tam Tư thụ kế Ngự Sử đại phu, Lý Thừa Gia mưu hại đám ngũ vương Trương Giản Chi, đem tất cả bọn họ đều đuổi ra khỏi triều đình.

Ba tháng sơ thất, Võ Tam Tư âm thầm khiến người đem hành vi xấu xa của hoàng hậu viết ra cáo trạng, dán ở trên Thiên Tân kiều, cũng ở trong cáo trạng thỉnh cầu muốn phế truất Vi Hậu. Vì vậy bách tính đều biết Trường An khiếp sợ. Hoàng đế giận dữ, hạ Ngự Sử đài bắt người. Tội phạm bị bắt khai ra, là đám người Trương Giản Chi xui khiến hắn gây nên. Vì vậy hoàng đế đem bọn Trương Giản Chi biếm ra khỏi triều đình. Lưu vong trọn đời không được trở lại triều. Trong đó Hoàn Ngạn Phạm biếm đến Nhương Châu, Kính Huy đến Nhai Châu, Trương Giản Chi đến Lang Châu, Viên Thứ Kỷ tới Hoàn Châu, Thôi Huyền Vĩ tới Cổ Châu, cũng là giam cầm cả đời. Trong nhà tử tôn trên mười sáu tuổi đều đồng loạt bị lưu vong.

Vì bổ sung ghế trống thống lĩnh bắc nha của đại ca để lại, triều đình đã lấy toàn bộ người trong tay Vi Hậu và Võ Tam Tư, tồn vong chỉ trong sớm tối... Thái Bình công chúa cùng phụ vương ta còn đang ẩn nhẫn không phát, sự tình thực hỏng bét!

Thái Tử lòng nóng như lửa đốt, vài lần muốn nổi lên chống lại, đều bị ta ngăn cản được. Đại ca, thật không biết còn có thể chống đỡ bao lâu nữa. Bản thân ta cũng sắp nhịn không được muốn phát tác. Đáng tiếc một chút thế lực trên tay ta cũng không có.

Không nói thì thôi. Nói đến lại thật sự phiền phức!

Biết ngươi sau khi trở lại Giang Nam, khẳng định sẽ cưới đón Thượng Quan Uyển Nhi. Cũng không biết ngươi chừng nào thì tiến hành hôn lễ, vả lại tiểu đệ ở đây trước chúc ngươi động phòng khoái trá, sớm sinh ra quý tử. Lần sau trở lại Trường An. Nhớ kỹ mang chất nhi trở lại, ta muốn làm cha nuôi.

Còn có ta cũng sắp thành thân.

Đệ: A Man.
Thượng Quan Uyển Nhi xem xong thư, nhịn không được cười khanh khách:
- Điện hạ này nói thật kỳ quái, ta đều đọc không hiểu. Tả một chữ "mao", hữu một chữ "mao", đây là có ý tứ gì nha?

Tần Tiêu cười nói:
- Đây là ám ngữ trong lời nói giữa chúng ta, ý tứ thì có rất nhiều...xem ra, trong triều thật sự phát sinh đại sự.

- Ngươi quản nhiều chuyện như vậy làm gì?

Thượng Quan Uyển Nhi hơi có chút không vui:
- Ngươi đã nhàn rỗi ở nhà. Không phải ngươi không quản triều đình, mà là triều đình không cần ngươi.

Tần Tiêu nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay của Thượng Quan Uyển Nhi:- Uyển nhi, tục ngữ nói quốc gia hưng vong, ngươi cũng không muốn phu quân ngươi làm một cái máy ăn cơm, tạo cứt đấy chứ? Lần này ta tự thỉnh cầu bị biếm ra khỏi triều đình. Kỳ thực cũng bất quá là giấu tài lui lại để tự bảo vệ mình mà thôi. Ta đã sớm nói trước, đám người Trương Giản Chi không có kết cục tốt. Hiện tại quả nhiên ứng nghiệm. Ai! Phiền phức lớn!

Thượng Quan Uyển Nhi hơi bĩu bĩu miệng, nhẹ nhàng ngồi vào bên người Tần Tiêu:

- Thế nhưng ngươi một hư chức tướng quân nho nhỏ, Hầu gia hư danh có thể làm được chuyện gì đây? Trừ phi có thể đem ngươi lần thứ hai gọi trở về trong triều đảm nhiệm chức vụ. Thế nhưng cho dù trở lại có thể thế nào nha, đè áp được qua Vi Hậu và Võ Tam Tư nhất đảng sao?

Tần Tiêu chậm rãi mà lại bất đắc dĩ lắc đầu:
- Nói thật là, trong lòng ta một chút căn cơ cũng không có. Đám người Trương Giản Chi kiên quyết không có kết cục tốt gì, không được chết yên thân. Ta phỏng chừng, Võ Tam Tư sẽ âm thầm phái người đi ám sát ngũ vương. Uyển nhi, ngươi ở trong triều nán lại thời gian dài, đối với Võ Tam Tư khẳng định tương đối quen thuộc. Hắn người này là như thế nào?

Thượng Quan Uyển Nhi suy tư một trận, nói rằng:
- Võ Hoàng khi còn tại thế, từng nhiều lần muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn. Vốn dĩ sao, hắn cũng chính là một công tử quần áo lụa là, thân không có sở trường. Chỉ có một môn tâm tư lấy lòng người khác, đem Võ Hoàng lừa gạt rất hài lòng. Tin tưởng hiện tại hắn đang dùng biện pháp ngày trước, đi lừa gạt hoàng đế và hoàng hậu.

- Không chỉ vậy chứ?

Tần Tiêu cười nói:
- Hắn còn cùng với hoàng hậu vui chơi ở trên giường nữa.

- A...

Thượng Quan Uyển Nhi kinh nghi kinh nghi:
- Năm xưa Võ Tam Tư và hoàng đế thủy hỏa bất dung, hôm nay lại... Thực sự là quá hoang đường! Hoàng đế thật đúng là...quá hồ đồ!

Tần Tiêu cầm thư tín nhìn ngó xung quanh, cười khổ từng đợt nói rằng:
- Bức thư tín này là từ Trường An gửi đến nơi đây, tốt xấu cũng mất một hai tháng. Tính toán, hiện tại đám người Trương Giản Chi khẳng định đã dữ nhiều lành ít rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi rất là bất mãn nhìn Tần Tiêu, đứng dậy nhẹ nhàng ngồi vào trong lòng hắn:
- Ngươi và Tiên nhi khi thành thân, cũng là bàn những chuyện này sao?

Tần Tiêu lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, lấy lại tình thần, áy náy ôm Thượng Quan Uyển Nhi vào lòng:
- Xin lỗi nha. Uyển nhi! Ta cũng là quá lo lắng sự tình ở Trường An. Từ lúc nhận được phong thư này, ta ở trong lòng sẽ không quá thoải mái. Được rồi, không nói những chuyện này nữa, động phòng hoa chúc đây! Đến, chúng trước uống một chén rượu giao bôi hợp hoan!

Thượng Quan Uyển Nhi cười dài cầm lấy chén rượu:
- Ta vừa mới rót rượu ngươi chưa từng phát hiện sao? Đến đây đi, đã sớm chuẩn bị tốt rồi.

Dứt lời đưa cho Tần Tiêu một chén.

Hai người cánh tay giao nhau, uống xong một chén rượu giao bôi. Tần Tiêu buông chén rượu xuống, cười nói:
- Nươi cũng đừng ăn dấm chua nữa. Khi ta và Tiên nhi thành thân, chẳng có được mấy người, chỉ là bày một cái bàn ở nhà, người một nhà thân thiết chúc mừng tượng trưng một chút. Đâu có được như ngày hôm nay hoa sĩ đại kiệu, làm đủ tư thế như vậy...

Thượng Quan Uyển Nhi nhắm mắt lại. Khẽ nhếch khuôn mặt, nói nhỏ:
- Hôn ta...

Tần Tiêu nhìn khuôn mặt kiều diễm như hoa, trong trắng lộ hồng của Thượng Quan Uyển Nhi, trong lòng cũng là từng đợt rung động, quay về phía môi đỏ mọng của nàng hôn lên đó. Thượng Quan Uyển Nhi hơi nghiêng đi thân thể, vòng lên cái cổ của hắn, ôn nhu hôn trở lại.

Năm xưa cùng Lý Tiên Huệ kết hôn, có càng nhiều là tính ngẫu nhiên. Hôm nay cùng Thượng Quan Uyển Nhi còn lại là lo lắng chờ đợi lúc hợp. Rất có cảm giác tu thành chính quả. Tần Tiêu ôn nhu ôm lấy Thượng Quan Uyển Nhi, ghì vào trong lòng, hôn say đắm.

Một lúc lâu sau, hai người mới nhẹ nhàng tách nhau ra. Thượng Quan Uyển Nhi nhắm chặt hai mắt, lông mi nhẹ nhàng mà run run. Trên mặt đã hồng như mẫu đơn, nũng nịu tựa hồ có thể bóp ra nước được.

Cùng Lý Tiên Huệ so sánh, Thượng Quan Uyển Nhi thiếu chút e thẹn, càng có vẻ chủ động và cuồng dã. Để Tần Tiêu có một phen cảm giác tư vị khác. Hai người ôm nhau đi tới bên giường ngồi xuống, Thượng Quan Uyển Nhi chậm rãi mở mắt ra. Đã cảm thày khát vọng yêu thương mông lung hiện lên. Tần Tiêu nhất nhất thay nàng cởi ra búi tóc, trâm cài, khuyên tai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau