PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 411 - Chương 415

Chương 411: Công chủ muốn gây dựng sự nghiệp (2)

Mọi người đồng thanh cười. Thượng Quan Uyển Nhi cũng đi ra, cười hì hì nói:

- Còn ta thì sao đây?

- Ngươi...

Tần Tiêu suy tư một trận:

- Vậy ngươi xem như là người phát ngôn đại diện đi, thật tốt. Ngươi đánh răng bộ dáng đặc biệt xinh đẹp, vẽ ra bức tranh, dán ở bên ngoài làm áp phích quảng cáo, nhất định ai nhìn thấy cũng đều thích. Lấy danh vọng và ảnh hưởng của ngươi, tùy tiện tuyên truyền một chút, người khác không nói, những tài tử danh sĩ cùng văn nhân, tao khác kia là khẳng định muốn mua một ít. Nếu bọn họ mua một món, vậy sẽ có hiệu ứng, có thể trở thành trào lưu cùng thời thương phải không?

Thời đại Võ Tắc Thiên, Thượng Quan Uyển Nhi tuổi còn trẻ lại là người đánh giá thi văn thiên hạ. Ở trong đám tài tử thi nhân danh vọng đúng là cực cao.

- A, cảm tình đem ta làm chiêu bài bày ra rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi cười hì hì nói rằng:

- Cũng được, đơn giản là nhàn rỗi đến vô sự, chi bằng cùng đám tỷ muội làm làm chút sự tình có ý nghĩa. Ban ngày bận chính sự, buổi tối chơi mạt chược. Những ngày nay coi như là phong phú, cũng tốt hơn cả ngày thi từ ca phú, ăn chơi nhảy múa vô vị, nhàm chán.

Tứ nữ hưng phấn mà tụ tập lại cùng nhau, líu ríu thương lượng sự tình mở xưởng làm bàn chải đánh răng.

Tần Tiêu nghiêm mặt ngồi ở chỗ kia, nhìn các nàng cao hứng bừng bừng thảo luận, trong lòng thầm nghĩ: không nghĩ tới, đường đường là công chúa, cũng muốn gây dựng sự nghiệp, làm việc tại nhà. Nếu ta ở trên triều đường không làm được việc, cũng tìm chút sự tình thú vị để làm. Chung quy không đến mức như những kẻ phẫn thanh kia, cả ngày phiền muộn thở dài, trong lòng sốt ruột như thiêu đốt, tự dằn vặt bản thân. Chờ qua công việc bận rộn lần này, sau đó kiến tạo quân doanh xong, sẽ bắt đầu một vòng huấn luyện mới cho Đặc Chủng Doanh. Hai ba tháng trước, đặc huấn kia cùng huấn luyện kỹ xảo sau đó mặc dù có một ít hiệu quả, nhưng còn cách mục tiêu mà Tần Tiêu dự đoán vẫn chênh lệch thật lớn. Quách Tử Nghi cũng muốn cẩn thận dạy dỗ một phen thật tốt. Hiện tại tuy rằng hắn văn thao vũ lược đều đã không kém, thế nhưng nếu như tiếp thu thêm một ít tư tưởng và tri thức quân sự thế kỷ 21 cùng với kỹ năng đặc chủng, khẳng định sẽ càng thêm lợi hại! Tương lai đảm đương chủ soái một phương tuyệt đối không phải nói suông.

Nghĩ không ra, trong lúc nhàn rỗi, ta cũng sẽ bận rộn như vậy. Còn phải chuẩn bị cưới Thượng Quan Uyển Nhi nữa! Nếu là bình thê, vậy cũng sẽ phải phân phòng riêng để ở! Không thể so với chủ thất thua kém bao nhiêu được. Nguyên bản Lăng Vân cư đã có đủ lớn, nhưng là muốn ở bên cạnh phòng chính tìm gian phòng tốt chút để ở, hảo hảo trang bị một phen, không thể để nàng chịu ủy khuất được.

Trong triều đình sẽ phát sinh một ít chuyện gì đây? Ta ở chỗ này nghỉ ngơi dưỡng sức, lúc nào mới có cơ hội hàng lâm? Bỏ đi, trước không nghĩ xa như vậy, cơ hội cũng chỉ chiếu cố người có chuẩn bị. Mấy ngày này, ta cứ hảo hảo chuẩn bị đi thôi!

Nghĩ đến đang nhập thần, bốn nữ tử hỉ hả bỏ chạy đi ra ngoài, Tần Tiêu hỏi:

- Uy, các ngươi nhất tề chạy ra đây làm cái gì?

- Thu lông lợn!

Bốn nữ tử đồng thanh đáp một câu, vui vẻ bỏ chạy ra ngoài.

Tần Tiêu ngồi ở trên ghế dựa, buồn cười một trận, duỗi lưng một cái:

- Được rồi, ta cũng nên làm chính sự thôi!

Địch Quang Viễn sai người tím đến cho Tần Tiêu sớm một chút, tùy tiện ăn xong một ít, rồi đi ra hậu viện của Hầu phủ. Trên bãi cỏ rộng rãi trống trải kia, Hình Trường Phong đang dẫn người tiến hành huấn luyện mã đao đâm chém. Hò hét trận trận sát khí trùng thiên, mồ hôi rơi như mưa, móng ngựa phi lên cao.

Quách Tử Nghi cũng cực kỳ tự giác theo sát mấy người Hình Trường Phong cùng nhau huấn luyện, trong tay cầm một cây Phương Thiên Họa Kích bằng hàn thiết, cực kỳ uy vũ chém tới một người cỏ, giống như mãnh hổ hạ sơn.

Vạn Lôi thấy Tần Tiêu đến, liền đi tới ôm quyền thi lễ:

- Tướng quân đến sớm vậy!

Ở trong quân đôi, đám người Vạn Lôi vẫn quen thói gọi Tần Tiêu là "tướng quân".

- Huynh đệ khổ cực rồi.

Tần Tiêu gật đầu, sau đó nói với hắn rằng:

- Quách Tử Nghi này thế nào?

- Không tệ, thật đúng là nhân tài.

Vạn Lôi nói rằng:

- Không hề có tác phong của quý công tử chút nào. Ngày hôm qua chúng ta khi xây dựng hành doanh, hắn đã cùng sĩ tốt bình thường như nhau. cùng bận rộn một chỗ, nói là muốn học tập và nắm giữ mỗi một hạng kỹ năng nhỏ nhất trong quân đội. Chịu học hỏi, lại thông minh, hơn nữa có thể chịu khổ. Thuật cưỡi ngựa của hắn là tốt nhất trong toàn bộ chứng ta. Mới vừa rồi ta cho hắn một cây tam liên thiết tí nỗ, đã vui mừng không thôi.

- Ha hả! Tốt.

Tần Tiêu cười cười:

- Trước để hắn theo các ngươi làm quen một chút bầu không khí trong quân đội đi đã. Nhớ kỹ, đem hắn coi như sĩ tốt bình thường để đối đãi. Nhiệm vụ không hoàn thành, hoặc là làm sai. Nên đánh thì đánh, cần mắng cứ mắng, nghìn vạn lần đừng có làm ra đãi ngộ đặc thù gì. Hơn nữa, tốt nhất là càng thêm nghiêm ngặt một chút.

Vạn Lôi liền ôm quyền:

- Mạt tướng biết rõ.

- Ừm, tốt lắm!

Tần Tiêu nói rằng:

- Trong khoảng thời gian này, vẫn giống như trước đây tiến hành một ít huấn luyện thường quy đi đã. Chờ quân doanh xây dựng, sắp xếp xong toàn bộ, lập tức bắt đầu đặc huấn. Đến lúc đó ta tự mình chủ trì.

- Dạ, tướng quân.

Tần Tiêu lại đứng ở nơi đó nhìn một trận, Quách Tử Nghi đã là người nổi bật nhất bọn họ, một thân khôi ngô cường tráng, quả thực chính là hăng hái tận trời.

Quách Tử Nghi đã nhìn thấy Tần Tiêu đi qua từ xa, vội vã chạy nước rút xong, sau một lát, liền thúc ngựa chạy đến trước mặt Tần Tiêu, xoay người xuống ngựa bái chào:

- Tần Tiêu!

Tần Tiêu đỡ hắn lên, cười ha hả nói rằng:

- Trong quân đôi, cũng không có phân chia phụ huynh tử chất cùng sư đồ. Gọi ta là tướng quân. Ta vừa rồi đã nói với Vạn tướng quân, mấy ngày này ngươi vẫn cùng Đặc Chủng Doanh huấn luyện. Cùng ăn cùng ở cùng huấn luyện, không có bất cứ một chút đặc quyền nào. Ngươi có chịu được loại khổ sở này không?

Quách Tử Nghi nghiêm nghị liền ôm quyền:

- Tướng quân yên tâm, Tử Nghi nhất định có thể cịu được. Hơn nữa, Tử Nghi đang muốn từ binh sĩ thấp nhất làm lên cao. Từ đóng quân, bày binh bố trận đến xếp thành hàng cầm cờ, đều phải học được trong lòng.

- Ừm, được lắm.

Tần Tiêu vỗ bả vai của hắn một cái.

Đặc Chủng Doanh hiện đang tiến hành chỉ là chỉ là bình thường huấn luyện hằng ngày. Đến lúc đó đặc huấn ngay từ đầu đều là rất khổ. Ngươi cần phải có chuẩn bị. Còn có, ban ngày ngươi cùng bọn họ huấn luyện. Buổi tối lại tới tìm ta, ta cùng với ngươi học binh pháp thao lược.

Quách Tử Nghi vui mừng nói:

- Dạ, tướng quân! Tử Nghi đi huấn luyện!

- Đi thôi:

Vạn Lôi tấm tắc khen:

- Thực sự là hài tử tốt. Một bầu nhiệt huyết phẩm hạnh thượng giai. Giống như vậy nhân tài văn võ giống nhă hắn vậy, thực sự là hiếm thấy nha!

- Đúng vậy.

Tần Tiêu gật đầu nói rằng:

Hắn tại một chút phương diện, so với ta còn muốn mạnh mẽ hơn. Thành tựu trong tương lai, nhất định không có người thường có khả năng bằng được

Mọi người đồng thanh cười. Thượng Quan Uyển Nhi cũng đi ra, cười hì hì nói:

- Còn ta thì sao đây?

- Ngươi...

Tần Tiêu suy tư một trận:

- Vậy ngươi xem như là người phát ngôn đại diện đi, thật tốt. Ngươi đánh răng bộ dáng đặc biệt xinh đẹp, vẽ ra bức tranh, dán ở bên ngoài làm áp phích quảng cáo, nhất định ai nhìn thấy cũng đều thích. Lấy danh vọng và ảnh hưởng của ngươi, tùy tiện tuyên truyền một chút, người khác không nói, những tài tử danh sĩ cùng văn nhân, tao khác kia là khẳng định muốn mua một ít. Nếu bọn họ mua một món, vậy sẽ có hiệu ứng, có thể trở thành trào lưu cùng thời thương phải không?

Thời đại Võ Tắc Thiên, Thượng Quan Uyển Nhi tuổi còn trẻ lại là người đánh giá thi văn thiên hạ. Ở trong đám tài tử thi nhân danh vọng đúng là cực cao.

- A, cảm tình đem ta làm chiêu bài bày ra rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi cười hì hì nói rằng:

- Cũng được, đơn giản là nhàn rỗi đến vô sự, chi bằng cùng đám tỷ muội làm làm chút sự tình có ý nghĩa. Ban ngày bận chính sự, buổi tối chơi mạt chược. Những ngày nay coi như là phong phú, cũng tốt hơn cả ngày thi từ ca phú, ăn chơi nhảy múa vô vị, nhàm chán.

Tứ nữ hưng phấn mà tụ tập lại cùng nhau, líu ríu thương lượng sự tình mở xưởng làm bàn chải đánh răng.

Tần Tiêu nghiêm mặt ngồi ở chỗ kia, nhìn các nàng cao hứng bừng bừng thảo luận, trong lòng thầm nghĩ: không nghĩ tới, đường đường là công chúa, cũng muốn gây dựng sự nghiệp, làm việc tại nhà. Nếu ta ở trên triều đường không làm được việc, cũng tìm chút sự tình thú vị để làm. Chung quy không đến mức như những kẻ phẫn thanh kia, cả ngày phiền muộn thở dài, trong lòng sốt ruột như thiêu đốt, tự dằn vặt bản thân. Chờ qua công việc bận rộn lần này, sau đó kiến tạo quân doanh xong, sẽ bắt đầu một vòng huấn luyện mới cho Đặc Chủng Doanh. Hai ba tháng trước, đặc huấn kia cùng huấn luyện kỹ xảo sau đó mặc dù có một ít hiệu quả, nhưng còn cách mục tiêu mà Tần Tiêu dự đoán vẫn chênh lệch thật lớn. Quách Tử Nghi cũng muốn cẩn thận dạy dỗ một phen thật tốt. Hiện tại tuy rằng hắn văn thao vũ lược đều đã không kém, thế nhưng nếu như tiếp thu thêm một ít tư tưởng và tri thức quân sự thế kỷ 21 cùng với kỹ năng đặc chủng, khẳng định sẽ càng thêm lợi hại! Tương lai đảm đương chủ soái một phương tuyệt đối không phải nói suông.

Nghĩ không ra, trong lúc nhàn rỗi, ta cũng sẽ bận rộn như vậy. Còn phải chuẩn bị cưới Thượng Quan Uyển Nhi nữa! Nếu là bình thê, vậy cũng sẽ phải phân phòng riêng để ở! Không thể so với chủ thất thua kém bao nhiêu được. Nguyên bản Lăng Vân cư đã có đủ lớn, nhưng là muốn ở bên cạnh phòng chính tìm gian phòng tốt chút để ở, hảo hảo trang bị một phen, không thể để nàng chịu ủy khuất được.

Trong triều đình sẽ phát sinh một ít chuyện gì đây? Ta ở chỗ này nghỉ ngơi dưỡng sức, lúc nào mới có cơ hội hàng lâm? Bỏ đi, trước không nghĩ xa như vậy, cơ hội cũng chỉ chiếu cố người có chuẩn bị. Mấy ngày này, ta cứ hảo hảo chuẩn bị đi thôi!

Nghĩ đến đang nhập thần, bốn nữ tử hỉ hả bỏ chạy đi ra ngoài, Tần Tiêu hỏi:

- Uy, các ngươi nhất tề chạy ra đây làm cái gì?

- Thu lông lợn!

Bốn nữ tử đồng thanh đáp một câu, vui vẻ bỏ chạy ra ngoài.

Tần Tiêu ngồi ở trên ghế dựa, buồn cười một trận, duỗi lưng một cái:

- Được rồi, ta cũng nên làm chính sự thôi!

Địch Quang Viễn sai người tím đến cho Tần Tiêu sớm một chút, tùy tiện ăn xong một ít, rồi đi ra hậu viện của Hầu phủ. Trên bãi cỏ rộng rãi trống trải kia, Hình Trường Phong đang dẫn người tiến hành huấn luyện mã đao đâm chém. Hò hét trận trận sát khí trùng thiên, mồ hôi rơi như mưa, móng ngựa phi lên cao.

Quách Tử Nghi cũng cực kỳ tự giác theo sát mấy người Hình Trường Phong cùng nhau huấn luyện, trong tay cầm một cây Phương Thiên Họa Kích bằng hàn thiết, cực kỳ uy vũ chém tới một người cỏ, giống như mãnh hổ hạ sơn.

Vạn Lôi thấy Tần Tiêu đến, liền đi tới ôm quyền thi lễ:

- Tướng quân đến sớm vậy!

Ở trong quân đôi, đám người Vạn Lôi vẫn quen thói gọi Tần Tiêu là "tướng quân".

- Huynh đệ khổ cực rồi.

Tần Tiêu gật đầu, sau đó nói với hắn rằng:

- Quách Tử Nghi này thế nào?

- Không tệ, thật đúng là nhân tài.

Vạn Lôi nói rằng:

- Không hề có tác phong của quý công tử chút nào. Ngày hôm qua chúng ta khi xây dựng hành doanh, hắn đã cùng sĩ tốt bình thường như nhau. cùng bận rộn một chỗ, nói là muốn học tập và nắm giữ mỗi một hạng kỹ năng nhỏ nhất trong quân đội. Chịu học hỏi, lại thông minh, hơn nữa có thể chịu khổ. Thuật cưỡi ngựa của hắn là tốt nhất trong toàn bộ chứng ta. Mới vừa rồi ta cho hắn một cây tam liên thiết tí nỗ, đã vui mừng không thôi.

- Ha hả! Tốt.

Tần Tiêu cười cười:

- Trước để hắn theo các ngươi làm quen một chút bầu không khí trong quân đội đi đã. Nhớ kỹ, đem hắn coi như sĩ tốt bình thường để đối đãi. Nhiệm vụ không hoàn thành, hoặc là làm sai. Nên đánh thì đánh, cần mắng cứ mắng, nghìn vạn lần đừng có làm ra đãi ngộ đặc thù gì. Hơn nữa, tốt nhất là càng thêm nghiêm ngặt một chút.

Vạn Lôi liền ôm quyền:

- Mạt tướng biết rõ.

- Ừm, tốt lắm!

Tần Tiêu nói rằng:

- Trong khoảng thời gian này, vẫn giống như trước đây tiến hành một ít huấn luyện thường quy đi đã. Chờ quân doanh xây dựng, sắp xếp xong toàn bộ, lập tức bắt đầu đặc huấn. Đến lúc đó ta tự mình chủ trì.

- Dạ, tướng quân.

Tần Tiêu lại đứng ở nơi đó nhìn một trận, Quách Tử Nghi đã là người nổi bật nhất bọn họ, một thân khôi ngô cường tráng, quả thực chính là hăng hái tận trời.

Quách Tử Nghi đã nhìn thấy Tần Tiêu đi qua từ xa, vội vã chạy nước rút xong, sau một lát, liền thúc ngựa chạy đến trước mặt Tần Tiêu, xoay người xuống ngựa bái chào:

- Tần Tiêu!

Tần Tiêu đỡ hắn lên, cười ha hả nói rằng:

- Trong quân đôi, cũng không có phân chia phụ huynh tử chất cùng sư đồ. Gọi ta là tướng quân. Ta vừa rồi đã nói với Vạn tướng quân, mấy ngày này ngươi vẫn cùng Đặc Chủng Doanh huấn luyện. Cùng ăn cùng ở cùng huấn luyện, không có bất cứ một chút đặc quyền nào. Ngươi có chịu được loại khổ sở này không?

Quách Tử Nghi nghiêm nghị liền ôm quyền:

- Tướng quân yên tâm, Tử Nghi nhất định có thể cịu được. Hơn nữa, Tử Nghi đang muốn từ binh sĩ thấp nhất làm lên cao. Từ đóng quân, bày binh bố trận đến xếp thành hàng cầm cờ, đều phải học được trong lòng.

- Ừm, được lắm.

Tần Tiêu vỗ bả vai của hắn một cái.

Đặc Chủng Doanh hiện đang tiến hành chỉ là chỉ là bình thường huấn luyện hằng ngày. Đến lúc đó đặc huấn ngay từ đầu đều là rất khổ. Ngươi cần phải có chuẩn bị. Còn có, ban ngày ngươi cùng bọn họ huấn luyện. Buổi tối lại tới tìm ta, ta cùng với ngươi học binh pháp thao lược.

Quách Tử Nghi vui mừng nói:

- Dạ, tướng quân! Tử Nghi đi huấn luyện!

- Đi thôi:

Vạn Lôi tấm tắc khen:

- Thực sự là hài tử tốt. Một bầu nhiệt huyết phẩm hạnh thượng giai. Giống như vậy nhân tài văn võ giống nhă hắn vậy, thực sự là hiếm thấy nha!

- Đúng vậy.

Tần Tiêu gật đầu nói rằng:

Hắn tại một chút phương diện, so với ta còn muốn mạnh mẽ hơn. Thành tựu trong tương lai, nhất định không có người thường có khả năng bằng được.

Chương 412: Công chủ muốn gây dựng sự nghiệp (2)

- Lần này bị biếm ra khỏi Trường An, thu được Quách Tử Nghi coi như là nhân họa đắc phúc di!

Cơm tối qua đi, Quách Tử Nghi đi tới đường tìm được, Tần Tiêu đưa hắn dẫn đến trong một phan như phòng. Tất cả ở đó đều là một ít thư tịch Tần Tiêu mang đến tùy thân, Chư Tử bách gia, quân sự điển tịch, không một thứ gì không có. Hơn nữa Tần Tiêu sai người đến mua, Thượng Quan Uyển Nhi thu thập xong, Tràn đầy một trận tâm sự.

Tần Tiêu chỉ vào những bức thư này, nói với Quách Tử Nghi rằng:

- Tử Nghi, ngươi xem thư tốc độ nhanh cỡ nào? Nhiều sách như vậy, ngươi đọc xong trong bao lâu?

Quách Tử Nghi hơi động líu lưỡi nói:

- Vốn tưởng rằng, sách ta đã đọc đủ nhiều, không nghĩ tới đây càng nhiều hơn. Tử Nghi đọc sách không phải rất nhanh, nhiều sách như vậy, sợ là cả đời cũng đọc không xong.

Tần Tiêu tiện tay lấy ra một quyển Tôn Tử binh pháp. Hai người sư đồ ở bên cạnh bàn ngồi xuống. ngồi xuống ở bệnh cạnh bàn.

- Bản nhân ngươi khẳng định là đã xem qua? Lời tựa này là Tào Mạnh Đức làm, ở trong chú giải cũng là hắn phê chú. Tổng cộng mười ba thiên.

- Dạ đã xem qua.

Quách Tử Nghi gật đầu.

- Kỳ thực đây, mỗi một thời khắc khác nhau, phương thức chiến tranh cũng không giống nhau.

Tần Tiêu suy nghĩ một chút, lại nói với Quách Tử Nghi rằng:

- Thời kỳ Viễn Cổ, tài lực quốc gia và phát triển kinh tế là không thể so sánh với hiện tại. Khi đó chiến tranh quy mô muốn nhỏ hơn rất nhiều. Không giống với hiện tại động một cái là vạn người. Thế nhưng hiện tại loại tình huống này, so với mấy trăm, hơn một nghìn năm sau cũng là không thể so sánh. Hiện tại chúng ta dùng vẫn là vũ khí lạnh, nói không chừng đến đời sau, hỏa khí, máy móc và tác chiến lập thể, tất cả đều sẽ xuất hiện.

Quách Tử Nghi nghe đến cảm giác mới mẻ, nghi hoặc, không giải thích được nói rằng:

- Vũ khí lạnh và hỏa khí? Còn có tác chiến lập thể, là có ý gì?

Tần Tiêu hơi cười cười:

- Vũ khí lạnh chính là giống như hiện tại dùng ta dùng đao qua kiếm kích. Hỏa khí sao... Hỏa dược, hiện tại đã có một số người dùng để khai sơn phá thạch, khai thác khoáng vật kia, ngươi biết chứ? Chính là lấy loại đồ vật này làm cơ sở để phát triển. Về phần tác chiến lập thể đó chính là hải, lục, không ba phương vị cùng một lúc. Những thứ này không giải thích được cũng không sao cả. Ta chỉ là ví dụ. Ý tứ chính là mặc kệ là loại binh pháp gì đểu phải học được sống, không thể đọc sách chết (ý là học phải đi đôi với hành). Tùy cơ ứng biến, dẫn binh đánh trận mới có thể có phần thằng. Hơn nữa, chiến tranh là chính trị kéo dài. Tình huống trên triều đường có quan hệ trực tiếp đến thắng bại của chiến tranh. Ví dụ, Dương Quảng loại quân vương bạo ngược tàn nhẫn này, cho dù trên tay hắn có thiên hạ tinh nhuệ dũng mãnh binh, cũng không giữ được giang sơn. Chính là đạo lý này. Một quân vương và triều đình yếu nhược, có nắm giữ quân đội cường đại đi nữa, cũng là không duy trì tiếp được. Đạo lý tương tự, quân đội dù có cường đại, nếu như không có quân vương thánh minh và triều đường trong sạch chi trì, cũng là duy trì không nổi. Do đó, căn bản của quân đội là ở triều đình. Ngươi hiểu được ý tứ của ta chứ?

- Hiểu được.

Quách Tử Nghi gật đầu:

- Sư phụ là nói không chỉ có làm môt tướng quân bách chiến bách thắng. Trong triều đình cũng phải đứng vững gót chân.

- Ừm, nói đúng rồi đấy.

Tần Tiêu khen ngợi gật đầu:

- Chiến tranh rất kỳ quái, nó bản tính quy nạp, không ngoài ba điểm: thứ nhất là bạo cương cường, chính là chiến tranh mang tính mù quáng, đây là quyết định mang tính nhân bản. Ví dụ một đám người trời sinh dã man thị huyết, đối với một nhóm người khác tiến hành tàn sát vô duyên vô cớ, lại chính là tính ngẫu nhiên. Ví dụ như tướng lĩnh thống quân nhất thời xúc động, giận giữ mà phát động binh loạn, cùng các bộ lạc thời kì Viễn Cổ đột nhiên xung đột lẫn nhau đều là loại này. Còn nữa, chính là theo như lời vừa nãy, là kết quả chính trị lý trí. Tỷ như năm xưa Đại Đường tiêu diệt Cao Ly và Bách Tề, thống nhất bán đảo Triều Tiên, lập quốc, đây là hành động có mục đích quân sự. Làm tướng lĩnh thống quân cần phải hiểu được bản chất của chiến tranh trước, mới có thể khống chế chiến tranh một cách hữu hiệu.

- Khống chế chiến tranh?

Quách Tử Nghi không hiểu chút nào.

- Đúng vậy, khống chế chiến trâng.

Tần Tiêu suy nghĩ trong lòng, đây chính là thứ được dạy trong lớp học quân sự thế kỷ 21, ta sẽ dạy cho ngươi sớm trước một nghìn năm. Vì vậy nhếch miệng cười cười, nghĩ một vài ví dụ để Quách Tử Nghi dễ lý giải mà nói:

- Chỉ bất quá, chúng ta dùng phương thức cũng là chiến tranh. Tư Mã pháp có viết, lấy giết để ngừng giết, giết để hướng tới ổn định. Trong Tôn Tử binh pháp cũng có nhắc tới đi? Chiến tranh không phải mục đích, mà là thủ đoạn. Thông qua một hồi chiến tranh đổi lấy hòa bình, đến trừ khử chiến tranh càng to lớn hơn, đây mới là mục đích.

- Cái đó...

Quách Tử Nghi nhíu chặt lông mày lại:

- Vì sao Đại Đường ta, bao gồm cả Đại Chu lúc trước, cùng Đột Quyết đánh nhiều năm như vậy, vẫn còn đánh tiếp? Thánh Hậu cùng bệ hạ hiện nay vì sao không cần một hồi chiến tranh để trán cho sau này chiến tranh tiếp đây?

- Đó là bởi vì bọn họ làm không được.

Tần Tiêu không e dè nói rằng:

- Đại Đường đến Thánh Hậu, Thánh Thượng, một lần gặp hoang phế. Vương triều Đại Chu bao gồm cả Đại Đường hiện tại là thịnh mà không mạnh. Thánh hậu và bệ hạ tuy rằng kinh doanh có phương pháp. Số lượng quân đội, trang bị và tố chất cũng đủ để khiến toàn bộ địch quốc khiếp sợ. Nhưng sự thực là chúng ta vẫn bị vây trong giai đoạn bảo thủ phòng thủ. Hơn nữa vừa rồi ta đã nói qua, chiến tranh là phụ thuộc chính trị. Thời kỳ Thánh hậu cầm quyền, tuy rằng thống trị vững chắc, thế nhưng bởi vì nguyên nhân mọi người đều biết, trên dưới cũng không phải rất đồng lòng. Hiện tại đã càng không cần phải nói, điều này ngươi cũng hiểu được. Đến phía trước vài chục năm, trên tay Thái Tông, không phải dùng Lý Tích và Lý Tĩnh nhất cử diệt Đột Quyết sao? Lúc đó Trinh Quán thịnh thế, trên dưới một lòng, bách tính phục vụ quên mình, đại quân hành động cũng dễ thành công một ít. Do đó, người cầm binh, đầu tiên phải nhìn triều đường trong sạch, đặt chân trong triều đình, không nên khinh suất. Can đảm anh hùng cố nhiên đáng kinh, thế nhưng nếu như đều phải lấy hi sinh làm đại giới, vậy thì cái được không bù đắp đủ cái mất.

- A, ta hiểu rồi.

Quách Tử Nghi một chút đã hiểu:

- Ý của sư phụ là, lấy tình huống hiện tại mà xem, Đại Đường ta đang bị vây trong phòng thủ bị động tiêu cực trước các nước Đột Quyết, Thổ Phiên, căn nguyên là ở trong triều đình? Nếu muốn triệt để giải quyết vấn đề, chỉ có bắt tay từ triều đình trước, giải quyết lo lắng ở phía sau?

- Không sai, rất thông minh.

Tần Tiêu khen ngợi nói rằng:

- Về phần dùng kế ra sao, bày binh bố trận thế nào, điểm binh, phát tướng kiểu gì, toàn bộ trong điển tịch đều có ghi chép nói rõ. Những thứ này chúng ta xem thêm để lý giải quán thông, là được. Quan trọng nhất là đầu tiên phải nhận rõ tình thế chính trị.

Chương 413: Quách Tử Nghi Thụ Nghiệp

- Đây cũng là "Tri kỷ" ắt không thể thiếu một cái. Về phần "tri bỉ", cũng phải từ trong triều đình của quân địch quan sát, lại đến mỗi một chi tiết ki lâm trận đối địch, cũng không thể có sơ hở. Tam quốc chí ngươi khẳng định là đã xem qua rồi chứ? Ở đó, sẽ không thiếu ghi chép kế phản gián, gián điệp, báo cáo láo, loại lợi dụng triều đình quân địch trận điển hình này khiến cho đối phương triệt để bại trận. Ngay cả nhân vật như Chư Cát Lượng cũng nhiều lần trúng kế. Hoặc giả, biết rõ là kế, cũng muốn trúng kế. Do đó, quân đội yếu hại không phải ở chỗ tướng lĩnh có bao nhiêu cường hãn, sĩ tốt ngựa binh khí có bao nhiêu tinh nhuệ, mà là hậu trường chính trị của đối phương. Đã hiểu được chưa?

- Đã hiểu rõ.

Quách Tử Nghi liên tục gật đầu:

- Sư phụ nói những lời này, tất cả đều là không có trên sách vở.

Tần Tiêu cười cười:

- Ừm, hiểu được là tốt rồi. Kỳ thực những thứ này trong sách cũng có, chỉ là ngươi không có bị vây trong hoàn cảnh cụ thể, còn thể hội không được ý tứ trong sách. Ta chỉ điểm một chút, ngươi đã rộng mở trong sáng. Theo ta đây, kỳ thực cũng không có gì có thể dạy cho ngươi. Binh pháp thao lược, ngươi từ trên sách vở học được không ít. Võ nghệ cung mã, ngươi cũng không kém, tối đa chính là ở trong Đặc Chủng Doanh tập luyện. Học thêm một vài thứ thực dụng. Ta có thể dạy ngươi cũng chính là những tư tưởng khác với thời đại hiện tại này, trọng điểm ngược lại không phải là làm thế nào bắn tên, hay chém giết ra sao.

Quách Tử Nghi có chút buồn bực lắc đầu:

- Thế nhưng, những thứ này hiện tại xem ra đều thật hư vô mờ mịt...

Tần Tiêu cười nói:

- Có thể là vậy đi, thế nhưng không tiếp thụ những tư tưởng này, tương lai khi chân chính tiếp xúc, làm sao có thể đủ ứng phó với hành động đây? Những thứ này là trên "chiến lược vĩ mô", nhất định phải làm đến trong lòng thấu hiểu trước. Nhìn xa trông rộng, từ chỗ nhỏ nhất bắt tay vào làm mới có thể làm tướng quân tốt. Hoặc giả nói, nguyên soái tốt. Tướng quân và nguyên soái khác nhau là ở đứng trên độ cao khác nhau. Một vị tướng quân tốt, có thể ở trên chiến trường đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi khiến địch nhân nghe tin đã sợ mất mật. Điều này đối với ngươi mà nói, ta tin tưởng vấn đề không lớn. Ở trong quân tôi luyện vài ba năm, ngươi có thể làm được. Nhưng một nguyên soái tốt, có thể mang đến thắng lợi cho cả tràng chiến trạnh, có đủ năng lực xoay chuyển càn không. Muốn làm được điểm ấy, chỉ dựa vào thời gian là không đủ, còn phải cần tâm.

Quách Tử Nghi hưng phấn không ngớt:

- Sư phụ, ngươi nói những lời này quá mới mẻ. Ngươi làm sao biết được những điều này vậy? Tử Nghi nhận thức các tướng quân cũng không ít. Hướng bọn họ thỉnh giáo, đại khái là chỉ điểm ta một ít cung mã, tối đa cũng chính là dạy ta thời gian có một chút nên chú ý những thứ gì, có những bí quyết nào thôi.

Tần Tiêu cười ha hả nói:

- Kỳ thực tính đến đây. Sách, ta là khẳng định không có đọc nhiều hơn ngươi. Thế nhưng ta có một thói quen lớn nhất, chính là lĩnh hội. Xem xong một quyển sách, ta có thể một chữ cũng không nhớ rõ. Thế nhưng ý nghĩa của nó ta lại nói được. Cũng chính là có thể lý giải được nội dung và tinh túy mà quyển sách đó muốn biểu đạt. Vừa rồi nói những lời này, ngươi coi như là ta sau khi đọc sách tổng kết ra được đi.

Quách Tử Nghi gật đầu:

- A... Sư phụ, học sinh muốn nói một câu không lễ phép, hắc hắc!

- Nói đi!

Quách Tử Nghi cười cười nói:

- Chiếu theo như sư phụ nói vậy, người như Tiết Nột, Vương Tuấn, tối đa cũng chính là có thể làm tướng quân chứ không làm nguyên soái được? Nói như thế, chỉ có người như sư phụ mới xứng làm nguyên soái, thống lĩnh thiên hạ binh mã đúng không?

- Ha ha!

Tần Tiêu cười lớn:

- Ngươi nghĩ thế nào thì coi như thế đi. Cũng không có gì không thể. Chỉ bất quá, sự thực thường thường cũng không như ý người nha. Những lời này quá mức cuồng vọng phiêu miểu, trước không nói. Vừa rồi nói đến chiến lược, chúng ta mà nói đến nói chi tiết hơn về thứ này. Chúng ta ngày hôm nay nói một chút, bàn về một vài lý niệm tác chiến truyền thống. Tỷ như nói trong tư tưởng truyền thống nói " lấy mạnh thắng yếu", "lấy đông thắng lẻ". Đây là lý niệm chiến tranh thực dụng nhất cũng là đơn sơ nhất. Ta đây liền lấy thủ hạ Đặc Chủng Doanh của ta để làm chứng minh.

Quách Tử Nghi vội vàng nói:

- Tử Nghi tuy rằng chỉ cùng các tướng sĩ Đặc Chủng Doanh huấn luyện một ngày, nhưng bọn hắn quá khiến ta giật mình! Nhìn tướng mạo xấu xí, nhưng thân thủ thực rất lợi hại! Hơn nữa chiêu chiêu thực dụng, chiêu chiêu trí mạng, không có một chút động tác võ thuật đẹp mắt. Trang bị sử dụng cũng là cực kỳ mới mẻ. Sư phụ ngươi xem, ngày hôm nay Hình tướng quân có đưa ta một bộ nhuyễn giáp thiếp thân, đao chém không đứt, nước lửa không xâm phạm được, thực sự là quá thần kỳ.

Quách Tử Nghi hưng phấn đứng dậy, búng áo bông trên người, bên trong quả nhiên đang mặc một kiện nhuyễn giáp.

Tần Tiêu cười nói:

- Những thứ này, kỳ thực đều chỉ là đồ vật bên ngoài. Ta bồi dưỡng ra Đặc Chủng Doanh chính là bởi vì chiến tranh không mang tính không xác định và ngẫu nhiên. Trên chiến trường, chuyện gì cũng đều có khả năng xảy ra. Chiến tranh, vốn có chính là một hồi hành vi ta lừa ngươi gạt. Song phương chiến tranh, đều phải cố gắng làm được ý đồ ẩn dấu bản thân, hơn nữa phải biết rõ ý đồ của địch nhân. Bất luận một chi tiết nhỏ nào cũng đều có khả năng cải biến thắng bại của chiến tranh. Đặc Chủng Doanh, chính là vì loại chi tiết nhỏ này mà sinh.

- A, hiểu rồi.

Quách Tử Nghi bừng tỉnh đại ngộ nói:

- Cũng giống như thời gian Huyền Vũ môn, Đặc Chủng Doanh bắt giữ Võ Ý Tông để phòng giữ Huyền Vũ môn. Bắc nha quần long vô thủ một hồi thiên lý?

- Đủng rồi, không tệ! Còn bao gồm cả đột kích Huyền Vũ môn, đánh mở cửa thành, đến cuối cùng bắt giữ nhị Trương cầm đầm.

Tần Tiêu nói rằng:

- Đặc Chủng Doanh dùng thiết nỗ và nỗ tác, bao gồm bọn họ luyện tập leo đá để có thân thủ linh hoạt đều là điều địch nhân không tưởng được. đây cũng là phù hợp với thảo luận xuất kỳ bất ý, công kỳ bất bị trong binh pháp. Nói đến, hiện tại tướng sĩ Đặc Chủng Doanh có thể lấy một địch trăm. Thế nhưng ba mươi tướng sĩ Đặc Chủng Doanh đối mặt với ba nghìn phủ binh, chính diện xung đột chiến đấu thật sự căn bản là không có phần thắng! Ba nghìn phủ binh loạn tiễn bắn ra, dưới gót sắt đạp điên cuồng, ai có bản lĩnh giữ mạng đi ra được? Thế nhưng, nếu như đem Đặc Chủng Doanh ẩn dấu, làm một chi lực lượng địch nhân nghĩ không ra được, làm một số việc rút củi dưới đáy nồi, vậy sản sinh hiệu ứng, lại cũng không phải là giết chết ba nghìn phủ binh đơn giản như vậy. Có đôi khi, như vậy đã có thể xoay chuyển cục diện của một hồi chiến tranh!

- Tỷ như nói, đem thống suất địch nhân ám sát chết?

- Đúng!

- Thế nhưng...

Quách Tử Nghi có chút do dự nói rằng:

- Như vậy, không phải có vị tướng nói nhân nghĩa sao?

- Ha ha!

Tần Tiêu cười nói:

- Tử Nghi, ta hỏi ngươi, chiến tranh truy cầu là cái gì?

Chương 414: Quách Tử Nghi Thụ Nghiệp (2)

- Thắng lợi!

- Vậy cũng không phải!

Tần Tiêu cười nói:
- Cổ nhân nói binh bất yếm trá, tất cả sự tình có thể chiến tranh thắng lợi, lại không tổn hại lợi ích của đại đa số người đều là được cho phép. Loại đấu pháp lưỡng quân bày mở trận tế, nổi trống trận giết đến ba ngày ba đêm cố nhiên là rung động đến tâm can tâm huyết nam nhi, thế nhưng đó tuyệt đối là chuyện khi không còn cách nào. Giết địch một nghìn tự thương hại tám trăm, thực rất có ý tứ sao? Nếu như có thể có giảm bớt, vì sao không cần đây? Vừa mới ngươi nói ám sát thủ lĩnh địch nhân, chỉ là lấy một ví dụ quá không hợp lý. Nói như vậy đều là không quá khả năng. Thế nhưng, trong chiến tranh, nếu như có thể phái ra một chi đội ngũ như vậy, tránh ra phía sau của địch nhân, đêm tất cả cử động của hắn đều làm tới rõ ràng. Hoặc là muốn làm phá hư, tung ra một ít lời đồn, có cơ hội đến ám sát, chế tạo một ít hỗn loạn và giả tượng, khiến cho hậu phương quân địch một trận thần hồn nát thần tính, trông gà hoá cuốc đổi lại ngươi là thủ lĩnh. Ngươi suy nghĩ một chút, hậu phương đều có địch nhân đang náo loạn, trước trận ngươi còn dám an tâm đi đánh sao? Cái khác không nói, lộ tuyến tiếp viện vừa bị cắt đứt, sẽ bị chết đói lập tức.

- A a, đúng rồi!

Quách Tử Nghi cười:
- Xem ra Đặc Chủng Doanh thực sự là diệu dụng vô cùng. Ừm, ta nhất định hảo hảo ở trong Đặc Chủng Doanh huấn luyện. Tranh thủ cũng làm tướng sĩ Đặc Chủng Doanh hợp cách.

- Ừm, đây không phải là chuyện trong thời gian một sớm một chiều được.

Tần Tiêu nói rằng:
- Yêu cầu của ta đối với ngươi không chỉ có phải học được kỹ năng tốt nhất của Đặc Chủng Doanh, hơn nữa cần nắm giữ tinh túy trong đó là được. Vì sao muốn huấn luyện Đặc Chủng Doanh. Đặc Chủng Doanh là sẽ không làm tuyến đầu đặt tới chiến trường vũ trang chính quy, cưỡi lên ngựa đi cùng địch nhân liều mạng. Bọn họ chỉ biết sống ở phía sau màn, tiến hành gián điệp chiến rút củi dưới đáy nồi! Tử Nghi, ngươi biết những năm gần đây, vì sao Đại Đường và Đại Chu đối với Thổ Phiên cùng thắng ít bại nhiều không?

Quách Tử Nghi suy nghĩ một chút, nói rằng:
- Nhị man có chuẩn bị mà đến, Đại Chu, Đại Đường ta chỉ là một mặt phòng thủ, khó lòng phòng bị được!

- Không sai, tấn công mới là chủ động, phòng thủ vĩnh viễn là bị động. Vậy ngươi biết chúng ta vì sao khó lòng phòng bị không?

- Bọn họ...nắm giữ tình báo quốc nội và quân đội của chúng ta, mà chúng ta đối với tình huống của bọn họ lại không quá hiểu được.


- Đúng, chính là nguyên nhân này!

Tần Tiêu vỗ lên bàn một cái:
- Mượn Đột Quyết mà nói, bọn họ là một dân tộc trên lưng ngựa. Lương thực, thiết khí và một ít sinh hoạt đều cần vật phẩm, thập phần thiếu thốn. Không có chiến tranh, bọn họ sẽ sống không nổi. Bọn họ sinh hoạt phải cần dựa vào chiến tranh đến cấp dưỡng. Do đó, toàn bộ tâm tư của bọn họ, chính là ddwatj ở vùng Trung Nguyên chúng ta. Từ lúc thăm dò tin tức, đến bố trí chiến thuật, toàn bộ đều có tính châm đối. Tuy rằng quân đội của bọn họ không cần thiết mạnh hơn Trung Nguyên bao nhiêu. Thế nhưng một kẻ xâm lược có chuẩn bị, đánh một người bị tấn công không hề phòng bị, đó chính là dễ dàng thực hiện được. Sau đó, bọn họ còn cướp đoạt xong liền bỏ chạy, quyết không ham chiến. Đó là bởi vì, đánh đánh lâu dài tiêu hao chiến, bọn họ lại không có bất cứ ưu thế gì đáng nói. Là khó có thể thắng lợi được. Do đó, Đột Quyết và Thổ Phiên chí ít hiện nay mà nói là không có khả năng tiêu diệt được Trung Nguyên. Bọn họ thắng lợi chỉ tồn tại phiến diện cùng cục bộ. Nhiều như vậy, chỉ là đang cường điệu tình báo đối với lưỡng quân giao chiến, mười phần trọng yếu. Trước đó không lâu, khi ta phá hoại được kế hoạch nhị Trương mưu nghịch, đã tra ra mạng lưới tình báo Đột Quyết mai phục tại Đại Chu. Bởi vậy có thể thấy được, bọn họ là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, trăm phương ngàn kế phục vụ cho chiến tranh!

Quách Tử Nghi liên tục gật đầu nói rằng:
- Đại Chu và Đại Đườngta cho tới nay đều là lấy phòng thủ làm chủ. Biên quan truân quân vô số, tiêu hao thật lớn, nhưng vẫn là thủ không được biên cương vạn dặm. Người Đột Quyết giống như là cá chạch vậy, ở trên biên cương chạy lòng vòng, căn bản là không cùng chúng ta chính diện giao phong. Muốn đánh qua tới đi, lại làm không rõ thực hư của bọn chúng. Mạc Bắc địa vực cực lớn, lại có hoang mạc cùng núi cao, tình báo khó có thể đạt được. Khó trách, khó trách nha! Năm xưa Thái Tông đánh hạ Đột Quyết nha trướng, cư nhiên phải quyết tâm lớn như vậy, tốn nhân lực và vật lực như thế. Tất cả đều là bởi vì tình báo khó khăn.

Tần Tiêu nói rằng:- Ta lấy một ví dụ không quá thích hợp đi. Đại Đường đây, chính là một người, Đột Quyết chính là một con muỗi hút máu người. Nó rất bí mật, cũng rất nhỏ. Chỉ cần chúng ta hơi không lưu ý, là nó có thể đậu lên trên người ta, cắm vòi vào da chúng ta để hút máu. Đưa tay muốn đánh nó, nó lại thản nhiên bay đi. Tình báo này, cũng giống như con mắt của chúng ta, trước nhìn muỗi, tay, chính là hành động quân sự của chúng ta, một cái đập bắt này chỉ cần ổn, chuẩn là có thể một đập đánh chết nó.

- Ha ha, ví dụ này quá có ý tứ!

Quách Tử Nghi cười lớn:
- Nói thực sự là kích động nhân tâm nha! Ki nào muốn thực sự một đập đánh chết con muỗi thì tốt rồi.

Tần Tiêu cũng cười cười:
- Thực lực không có cách xa như vậy đi sao. Ví dụ này của ta có chút khoa trương. Vừa rồi chúng ta vẫn luôn nói đến chính là vấn đề chiến thuật. Thoáng tổng kết một chút, từ tình báo bắt đầu, đến hành quân bày binh bố trận, đều là cực kỳ quan trọng. Mỗi một chi tiết trong đó, đều có khả năng ảnh hưởng đến thắng bại của một trận chiến tranh. Đặc Chủng Doanh chính là vì loại chi tiết này mà sinh. Chúng ta là làm soái, cũng phải lo lắng đến chi tiết của bản thân, không thể làm ra sơ xuất. Trên chiến trường thắng bại cũng giống như hai người luận võ vậy, không phải xem ai làm được càng đúng hơn, mà là xem ai phạm sai lầm ít nhất. Có Đặc Chủng Doanh , chúng ta có thể đem tình hình của địch nhân quan sát càng rõ ràng hơn, để địch nhân phạm sai lầm, hơn nữa nắm được sai lầm của hắn mạnh mẽ truy đuổi tới cùng. Bằng vào đại giới nhỏ, thắng được chiến tranh.

Quách Tử Nghi vội vàng gật đầu không ngừng:
- Thực sự là được lợi không ít! Những tri thức này ở trên sách vở nào có thể lĩnh ngộ được!

Tần Tiêu cười nói:
- Vừa rồi, ta chỉ là lấy Đặc Chủng Doanh làm ví dụ mà thôi. Ta nói, thứ mà ta có thể dạy cho ngươi, kỳ thực rất ít ngươi không cần phải nhớ kỹ mỗi một câu nói của ta. Thế nhưng nhất định phải lĩnh hội được ý tứ trong đó, cũng chính là tiếp thu tư tưởng của ta vậy. Ngươi hiểu không?

- Hiểu rõ.

Tần Tiêu đứng dậy, vỗ lên vai của Quách Tử Nghi:
- Được rồi, một lần không nên nói quá nhiều với ngươi. Ngươi trở lại chậm rãi suy nghĩ và lý giải đi. Hiện tại, chúng ta đến làm một ít sự tình rất cụ thể.

Chương 415: Tiểu la lỵ Dương Ngọc Hoàn (1)

Ta tự mình đến dạy ngươi kỹ xảo đánh nhau kịch liệt của Đặc Chủng Doanh. Ngươi căn cơ và nội tình võ học so với bọn hắn đều phải tốt hơn, học hẳn là sẽ nhanh hơn.

- Được a!

Quách Tử Nghi thiếu chút nữa hưng phấn nhảy lên:
- Loại quyền thuật thực dụng này, ta đều thấy kinh ngạc đến ngây người, quá muốn học đi!

Tần Tiêu khoác vai hắn đi ra ngoài:
- Đạo lý tương tự, học quyền như vậy, sử dụng bất cứ loại binh khí nào, cũng đều có thể hoà hợp đi vào. Mấu chốt cũng là ở chỗ, lý giải yếu lĩnh và tinh túy trong đó, mà không phải đơn giản là học được chiêu thức, ngươi hiểu chứ? Cao thủ chân chính là không có chiêu thức gì đáng nói. Chiêu thức có thể giết ngưởi, chính là chiêu thức tốt nhất! Chúng ta là tướng quân, là chiến sĩ, không phải mãi võ giang hồ, hiểu không?

- Hiểu ạ, hiểu ạ!

Quách Tử Nghi hưng phấn không ngớt.

Đến khoảng không ở hậu viện, Tần Tiêu và Quách Tử Nghi đều bỏ đi áo lông dày đặc trên người, hai tay bắt vào nhau, dạy hắn vật lộn tự do và nhất chiêu chế địch. Sư đồ hai người, dưới ánh trăng vung quyền, vận cước, khiến cho cả người mồ hôi nhễ nhại.

Lý Tiên Huệ nắm tay của Dương Ngọc Hoàn, đứng ở dưới mái hiên xa xa u oán cúi đầu nói rằng:
- Thực sự là, dạy đồ đệ cũng không cần liều mạng như vậy đi. Hiện tại đều đến nửa đêm giờ tý rồi, ngươi không đến cùng ta ngủ, một mình ta ngủ không được đây! Quách Tử Nghi này, thật đúng là rất được lão công yêu thích nha, tương lai khẳng định có thể thành đại khí. Ánh mắt của lão công hẳn là sẽ không sai.

Dương Ngọc Hoàn ngửa đầu nhìn Lý Tiên Huệ một cái, nhẹ nhàng lay động cánh tay của nàng. Lý Tiên Huệ ngồi xổm xuống, nói:
- Buồn ngủ rồi phải không, Ngọc Hoàn? Ta đưa ngươi trở lại cùng Vân nhi tỷ tỷ ngủ đi nha!

- Ta không muốn.

Dương Ngọc Hoàn lắc lắc đầu như trống bỏi vậy:
- Ta muốn ngươi dạy ta hát, ngày hôm nay ta nhất định phải đem bài thời gian bị quên lãng kia học được mới ngủ.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng véo cái mũi quỳnh của nàng một cái:
- Được rồi, dạy ngươi cũng được! Không nghĩ tới, ngươi cư nhiên thích hát như vậy nha!

Xa xa, Tần Tiêu và Quách Tử Nghi còn đang luyện tập quyền thuật, một vòng trăng sáng treo trên cao, đem thao trường rộng rãi trống rỗng phủ lên một tầng ngân xám.

Dương Ngọc Hoàn theo Lý Tiên Huệ học hát một hồi, lại nhẹ nhàng lung lay tay của Lý Tiên Huệ:
- Lão bà, lão công đang làm gì vậy? Bọn họ vì sao hơn nửa đêm rồi vẫn còn đang đánh nhau thế?

Lý Tiên Huệ cười ha hả, ngồi xổm người xuống, hôn một cái lên hai má phấn trắng nõn, mềm mại của Dương Ngọc Hoàn:
- Ngọc Hoàn, lão bà và lão công, ngươi là không thể gọi.

- Vì sao vậy?

Dương Ngọc Hoàn nghi hoặc không giải thích được nghiêng đầu nhìn Lý Tiên Huệ.

- Cái này...ngươi lớn lên sẽ biết thôi! Lão công sao, là cách ta làm thê tử này xưng hô với trượng phu. Lão bà, chính là cách trượng phu xưng hô với thê tử, biết không?

- Úc, ta còn tưởng rằng giống như người khác gọi Vân nhi tỷ tỷ là "Dật Như" vậy chứ?

Dương Ngọc Hoàn cong cái miệng, lại lộ ra mấy cái răng sữa thẳng hàng, trắng nõn:
- Vậy Ngọc Hoàn lớn lên, cũng làm lão bà của Hầu gia, có phải là có thể gọi hắn là lão công rồi không?

- Ha hả, coi như là vậy đi!


Lý Tiên Huệ lại nhịn không được cười:
- Bỏ đi, chờ lâu như vậy, ta vẫn là đưa ngươi trở về phòng ngủ đi đã. Quá muộn, nếu không ngủ được, sẽ khiến vành mắt thâm đen đấy, được chứ?

Dương Ngọc Hoàn "nha" một tiếng kinh hãi kêu lên, vội vàng không ngừng kéo tay Lý Tiên Huệ chạy về trong phòng:
- Ta không muốn vành mắt thâm cuồng, ta muốn đi ngủ. Có vòng thâm đen sẽ không đẹp, Ngọc Hoàn muốn thật xinh đẹp!

- Khanh khách, thực đáng yêu!

Lý Tiên Huệ trong lòng một trận vui vẻ, đem nàng ôm lấy, hướng phía phòng ngủ của Mạc Vân Nhi tại hậu viện đi tới.

Mấy tháng trước, cùng Dương Ngọc Hoàn và cô nãi nãi đến, sau khi qua đời, Dương Ngọc Hoàn vẫn do Mạc Vân Nhi chiếu cố. Mạc Vân Nhi cô khổ đơn chiếc, đem tiểu nha đầu thông minh này coi như là thân muội muội. Đối với nàng che chở bội phần, trở thành tâm can bảo bối của mình để yêu thương. Trước khi đám người Tần Tiêu đến, bên trong sơn trang sự tình vẫn là do Mạc Vân Nhi làm chủ. Dương Ngọc Hoàn tự nhiên sẽ thành đứng đầu trong Sở Tiên sơn trang.

Mạc Vân Nhi còn không có ngủ, cầm một ngọn đèn, ngồi xếp bằng ở trên giường, lẳng lặng hô hấp thổ nạp, tiến hành tu hành cần thiết mỗi ngày. Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng mà gõ gõ cửa. Mạc Vân Nhi lập tức giật mình tỉnh giấc chạy tới mở rộng cửa:
- Phu nhân, thực sự là đem phiền phức cho ngươi rồi.

Mạc Vân Nhi vẻ mặt áy náy cười nói.

Lý Tiên Huệ đem Dương Ngọc Hoàn buông xuống, cười thản nhiên như tuyết trắng giữa mùa xuân nói:
- Không có việc gì, nha đầu Ngọc Hoàn kia, ta cũng thực sự là rất yêu thích. Ngược lại là những ngày này đến giờ, khổ cực cho ngươi phải chiếu cố nàng.

Dương Ngọc Hoàn đứng xuống đất, nhảy về phía trước chạy đến bên người Mạc Vân Nhi ôm lấy đùi của nàng, vội vã cãi cọ nói:
- Kỳ thực ta cũng có chiếu cố Vân nhi tỷ tỷ đấy, các ngươi vì sao không biểu dương ta đây?

Nhị nữ cười một trận, Lý Tiên Huệ ngồi xổm người xuống, xoa xoa đầu của Dương Ngọc Hoàn cười nói:
- Ngọc Hoàn, ngươi còn có thể chiếu cố người nữa nha? Ngươi đã giúp được Vân nhi tỷ tỷ làm cái gì rồi?

- Ta...

Dương Ngọc Hoàn hơi nhếch cái cằm nhỏ êm dịu lên, làm bộ nghi hoặc suy nghĩ một trận, sau đó vui vẻ nói rằng:
- Ta giúp Vân nhi tỷ tỷ ăn điểm tâm nha!

- Ha hả!

Lý Tiên Huệ buồn cười:
- Chuyện này cũng coi như là chiếu cố người nha!

- Đúng rồi!

Dương Ngọc Hoàn tự hào không gì sánh được:
- Vân nhi tỷ tỷ nói, những điểm tâm kia không ăn hết sẽ lãng phí, muốn đổ hết đi, rất đáng tiếc nha. Vì vậy ta liền từng ngụm từng ngụm ăn hết, mặc kệ ngon hay không.

Mạc Vân Nhi cũng cười một trận, trìu mến ôm lấy Dương Ngọc Hoàn, ở trên mặt nó hôn một cái:
- Ngọc Hoàn ngoan, đã khuya rồi, nhanh cởi y phục ra ngủ thôi.

- Oke.

Dương Ngọc Hoàn liên tục gật đầu. Mạc Vân Nhi đem nàng ôm đặt lên trên giường, cởi giày ra, Dương Ngọc Hoàn tự mình cởi ra y phục trên người. Sau đó "khúc khích" một tiếng liền chui vào trong chăn, thanh âm run rẩy nói rằng:
- A....nha, lạnh thật đấy. Vân nhi tỷ tỷ mau lên đây. Ta muốn ôm ngươi ngủ.

Lý Tiên Huệ suy nghĩ một chút, lôi kéo Mạc Vân Nhi ngồi vào bên giường. Xoa xoa bàn tay của nàng nói rằng:
- Vân nhi, tuy rằng chúng ta ở chung hơi ít, nhưng ta biết rõ thái độ làm người của ngươi. Trong đáy lòng cũng vẫn đem ngươi coi như là thân tỷ muội để đối đãi. Tất cả mọi người đều là người trải qua khổ cực. Loại tâm tình và cảm xúc này là khắc cốt minh tâm. Kỳ thực Vân nhi, Hầu gia vẫn dự định tìm cho ngươi một người bạn đời. Hắn lại không quá tiện để nói với ngươi. Sợ là có chút hiềm nghi lấy thân phận cưỡng cầu. Do đó, ta sẽ hỏi ý kiến của ngươi một chút. Tự ngươi từng có dự định này bao giờ chưa?

Trên mặt Mạc Vân Nhi tức thì biến thành đỏ hồng, lúng túng nói:
- Vân nhi là thân thể không còn trong sạch, vật không may mắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau