PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Chim sẻ nấp đằng sau

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Cổ lão gia không phải đã đi nơi khác rồi sao? Tại sao đột nhiên quay về?

Trên mặt Cổ Như Hải xấu hổ, ấp a ấp úng nói:

- Hồi bẩm đại nhân, tuy thảo dân không cách nào kéo cái mặt mo này tham dự tiệc cưới của con trai với nữ tử thanh lâu này, nhưng mà nó là con của thảo dân. Thảo dân nhất thời nói nhảm từ nay về sau không quan tâm tới hắn, nhưng mà con trai kết hôn thảo dân vẫn có lo lắng. Vì vậy vẫn ở lại bổn huyện không đi. Vừa rồi thảo dân vụng trộm quay về liếc nhìn thì thảo dân nhìn thấy một đám người hô to gọi nhỏ chạy tới bờ sông, mà trong nội đường không có một người, lúc này mới...

Đúng lúc này Triệu Oánh Oánh cùng Mạc Vân Nhi cùng trong phòng đi ra, Cổ Như Hải lập tức sợ tới mức vẻ mặt xám trắng: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Quỷ! Có quỷ! Gặp quỷ rồi!

Phạm Thức Đức tiến lên ngăn cản Cổ Như Hải sắp co chân chạy đi, kéo hắn qua một bên chậm rãi giải thích nguyên do.

Lúc này một nha dịch vô cùng kinh hoảng từ bên ngoài chạy vào, vọt tới trước mặt Tần Tiêu nói:

- Đại nhân, không tốt! Tìm được thi thể Cổ công tử rồi!

Cổ Như Hải nghe xong thì con mắt trợn trắng, hắn đã lâm vào hôn mê.

Tần Tiêu cả kinh:

- Tìm được ở nơi nào? Tình huống như thế nào rồi?

Nha dịch nuốt nước miếng một cái, cực kỳ khẩn trương nói:

- Thi thể bị lưới của ngư dân kéo lên, nhưng mà...

- Nhưng mà cái gì?

Nha dịch ấp a ấp úng cực kỳ kinh hoàng, nói:

- Thi thể đó mặc áo đỏ tân lang nhưng lại không phải Cổ công tử, mà là Đỗ...

Đột nhiên nội tâm của Tần Tiêu sáng ngời, thấp giọng nói:

- Đỗ Viễn Sơn?

- Đúng là người này!

Đúng lúc này, một tia kinh hô rất nhỏ từ sau truyền tới, tâm thần Tần Tiêu chấn động, đột nhiên thân hình nhoáng một cái đột nhiên đi vào phòng tân nương, động tác nhanh chóng tuyệt luân, hắn nói vọng ra sau hai câu:

- Lý tướng quân, bảo hộ hai nữ tử an toàn!

Lý Tự Nghiệp nhanh chóng rút Phá Không trường đao ra, bảo hộ Triệu Oánh Oánh cùng Mạc Vân Nhi, lớn tiếng nói:

- Mạt tướng tuân mệnh!

Mọi người kinh ngạc vạn phần.

- Chuyện gì phát sinh?

Lý Tự Nghiệp trừng to mắt, hết sức chăm chú chú ý động tĩnh chung quanh, trầm giọng nói:

- Trong phòng có động tĩnh!

Vừa mới dứt lời nóc nhà phòng tân hôn đột nhiên có một bóng đen phá tan, âm thanh ngói bị nghiền nát vang lên. Ngay sau đó thân hình Tần Tiêu nhanh như điện vọt ra, theo sát phía sau bóng đen.

Lý Tự Nghiệp nhìn chằm chằm vào, hét lớn:

- Mẹ nó, ngày đó tại bãi tha ma không bắt được thắng này! Thân hình và động tác của hắn lão tử nhớ rất rõ ràng.

Tần Tiêu vừa mới nhảy lên nóc nhà thình lình cảm giác trước mặt có kình phong đánh úp tới, hai ngón tay phải nhanh chóng kẹp lại, hai thanh cương châm sáng bóng lao tới!

Trong nội tâm Tần Tiêu tức giận ám khí ngoan độc! May mắn ta phản ứng rất nhanh! Lập tức hai tay mở ra như chim ưng chụp mồi đánh về phía bóng đen, đồng thời sử xuất Ma Vân Chưởng Pháp, cả tay phải bàn tay như có hàn vân bao phủ, mang theo một cơn cương phong lướt qua.

Ám khí của hắc y nhân thất thủ lập tức sợ hãi, lúc này thấy thế công của Tần Tiêu mãnh liệt không thể ngăn cản, lập tức nhanh chóng quay người bỏ chạy. Vừa mới lướt đi vài bước thì trước mặt có một con gió mát thổi tới, kinh hoảng đánh ra một chưởng, vai ngực đã sớm bị một chưởng kia đánh trúng, lập tức phun ra một cổ máu đặc rơi xuống phía sau.

Thân ảnh hắc y nhân này như viên đá bị ném xuống sông, thẳng tắp đập phá nóc nhà rơi vào trong phòng tân hôn. Tần Tiêu thân nhanh chóng nhảy xuống gần hắc y nhân, vận chỉ như bay điểm vài huyệt đạo của hắc y nhân.

Mọi người tràn vào trong phòng vây trước mặt hai người.

Tần Tiêu bình thản nội tức, thản nhiên nói:

- Đoạn Như, ngươi tỉ mỉ bố trí mê cục này rốt cuộc là có rấp tâm gì? Đem ngươi Cổ công tử giấu nơi nào?

Mọi người cùng kinh hô nhìn qua Đoạn Như? Lý Tự Nghiệp tiến lên một bước kéo khăn che mặt của hắc y nhân xuống, quả nhiên là nàng!

Khóe miệng của Đoạn Như tràn máu, vẻ mặt hung quang hừ lạnh một tiếng:

- Hừ, hắn giờ phút này đã là người chết, dấu ở nơi nào có gì khác nhau chứ!

Tần Tiêu cười lạnh một tiếng, trầm giọng nói:

- Thế thì chưa hẳn!

Dứt lời cầm qua Phá Không đao của Lý Tự Nghiệp, trực tiếp đi tới trước cửa tủ quần áo, hắn chém đứt ổ khóa thì một bóng người gắng gượng từ trong đổ ra ngoài, đúng là Cổ Tô Toàn!

Mạc Vân Nhi hét lên một tiếng, cuống quít vọt tới bên người của Cổ Tô Toàn, trong hốc mắt đã tuôn ra nhiều nước mắt, hoảng sợ kêu lên:

- Tướng công, tướng công, huynh mau tỉnh lại đi! muội là Vân nhi ah!

Cổ Như Hải cũng chạy vào nhìn Cổ Tô Toàn lớn tiếng la lên. Nhưng mà Cổ Tô Toàn không có phản ứng, hình như đã ngất đi. xem tại.

Tần Tiêu vận chỉ điểm lên mấy huyệt vị của Cổ Tô Toàn, thân thể lập tức mềm oặt xuống:

- Phạm tiên sinh, Cổ công tử trúng độc không sâu, nhanh chóng dẫn hắn đi tới tiệm bán thuốc chuẩn bị thật nhiều nước đậu xanh cho hắn rửa ruột, sau đó tìm cá não nghiền thành phấn cho hắn ăn vào!

- Cổ công tử trúng độc thạch tín?

- Đúng vậy! Nhanh đi!

Tần Tiêu nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi nói tiếp:

- Những người khác cũng đừng có đi theo, ở lại chỗ này dự thính.

Đoạn Như co quắp ngồi dưới đất, trừng to mắt nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, trong ánh mắt cơ hồ có lửa toát ra.

Tần Tiêu lạnh lùng nhìn qua Đoạn Như, nói:

- Đừng nhìn ta như vậy. Khởi điểm ta cũng không biết Cổ công tử bị ngươi giấu ở trong tủ quần áo. Ngay vừa rồi ngươi lơ đãng đưa mắt nhìn qua đó ta mới nghĩ đến.

- Ngươi...

Đoạn Như chán nản, nói không ra lời.

Tần Tiêu nói:

- Chuyện cho tới bây giờ thì nên kể cho chúng ta nghe một chút về kế hoạch không chê vào đâu được của ngươi đi.

Đoạn Như nghiêng mặt, lạnh lùng nói:

- Ngươi không phải cũng biết sao, còn muốn hỏi cái gì?

- Đúng vậy, ta biết rõ rất nhiều, trong cả sự kiện tất cả mọi người đều là đối tượng mà ngươi lợi dụng. Mà Đỗ Viễn Sơn chính là đồng lõa thân thiêt nhất của ngươi. Nhưng vừa rồi bị ngươi động thủ giết hắn diệt khẩu.

Triệu Oánh Oánh cùng Mạc Vân Nhi đồng thời la lên:

- Cái gì? Đoàn lão bản giết Đỗ Viễn Sơn?

Triệu Oánh Oánh càng thương tâm khóc rống lên.

Đoạn Như quay mặt nhìn qua Tần Tiêu:

- Xem ra ta thật sự khinh thường ngươi rồi, Khâm Sai đại nhân tuổi còn trẻ. Hừ, kế sách của ta hoàn mỹ như thế lại bị thiếu niên mới bước ra giang hồ như ngươi nhìn thấu, thật sự là thiên đại châm chọc!

Lý Tự Nghiệp giận dữ:

- Ngươi là kỹ nữ ác phụ, lại dám ô nhục đại nhân, ta chém ngươi một đao!

Tần Tiêu ngăn hắn lại, nói ra:

- Không thể không thừa nhận tính toán của ngươi đúng là không tệ, chơi bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp đằng sau. Chúng ta đều cho rằng tiểu xiếc mượn xác hoàn hồn chỉ là trò khôi hài mà thôi, ngươi cuối cùng mới trồi lên mặt nước, trở thành người thắng cuối cùng.

Đoạn Như hừ lạnh một tiếng:

- Đa tạ khích lệ.

Chương 42: Nhân luân thảm biến (1)

Tần Tiêu nói:

- Đầu tiên, bốn người Triệu tiểu thư bọn họ nghĩ ra diễn tiểu xiếc mượn xác hoàn hồn thì có lẽ bị ngươi vô tình phát hiện ra, ngươi liền cho rằng đây là cơ hội, lúc này ra mặt trợ giúp cho bọn họ. Từ thôn Cổ Tang trộm thi đến Mạc Vân Nhi chết bất đắc kỳ tử, đều là một tay ngươi thu xếp a? Cùng lúc đó ngươi nhìn ra Đỗ Viễn Sơn chính là nhân vật hư tình giả ý háo sắc tham tài vì vậy cùng hắn mưu đồ diễn một vỡ kịch cho tới bây giờ mới diễn xiếc chú rể say khướt nhảy sông tự vận.

- Bởi như vậy Cổ Tô Toàn chết và Cổ lão gia lưu lại tài sản rơi vào tay của Mạc Vân Nhi. Bởi vì Cổ lão gia lúc trước đã nói chỉ cần Cổ Tô Toàn kết hôn thì sẽ giao một nửa tài sản và gia nghiệp cho hắn. Có thể Mạc Vân Nhi căn bản chỉ là con cờ của ngươi thôi, nàng chính là do ngươi dẫn vào và điều khiển, đến lúc đó muốn vơ vét tài sản thế nào cũng là chuyện dễ dàng.

Lúc này Cổ Như Hải vội la lên:

- Đợi một chút, đại nhân. Chuyện chú rể nhảy sông tự vận là chuyện gì thế? Nghe nói tất cả mọi người tận mắt thấy con của thảo dân lao xuống nước mà, tại sao bây giờ con của thảo dân lại bị giam trong tủ quần áo?

Tần Tiêu có chút dương dương tự đắc:

- Đây chính là thủ đoạn cao minh của Đoạn Như. Khởi điểm ta cũng không có nghĩ thấu là chuyện gì xảy ra, sau khi nha dịch tới tìm ta thì ta mới biết vớt lên được thi thể của Đỗ Viễn Sơn thì tất cả mọi chuyện ta đều rõ ràng.

Đoạn Như cười lành lạnh, khinh thường nói:

- Ta ngược lại mà nhìn, Khâm Sai đại nhân nói đã rõ ràng là như thế nào?

Tần Tiêu nhìn qua Đoạn Như liền nói:

- Đầu tiên đêm nay cả chuyện ngươi và Đỗ Viễn Sơn dự mưu tốt cũng là vì cái gì, Đỗ Viễn Sơn biết rõ chúng ta tại đang tìm hắn ở bốn phía nên hắn mạo hiểm dẫn theo Triệu tiểu thư trốn vào trong Phiêu Hương Lâu. Hắn rất thông minh, biết rõ nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, chúng ta cũng không nghĩ ra bọn họ lại trốn ở dưới mắt của mình. Đáng tiếc Đoàn lão bản ngươi đã cho dừng sinh ý của Phiêu Hương Lâu nên làm cho ta sinh nghi, vì vậy ta liền phái người điều tra, quả nhiên tìm được Triệu tiểu thư. Có lẽ thời điểm này Đỗ Viễn Sơn còn có chuyện cần làm nên không ở lại trong Phiêu Hương Lâu. Chuyện hắn muốn làm chính là mặc quần áo chú rể đi vào phòng tân hôn, ta nói đúng không Đoàn lão bản.

Đoạn Như hừ lạnh một tiếng, từ chối cho ý kiến.

Tần Tiêu nói tiếp:

- Đợi khách mời và Cổ Tô Toàn đều say mềm thì hắn đi vào trong phòng hoa chúc, đột nhiên ngươi ra tay chế trụ Mạc Vân Nhi cùng Cổ Tô Toàn, mà Đỗ Viễn Sơn thì tóc tai bù xù giả vờ bị điên loạn, sau đó mượn nhờ cảnh đêm chạy ra khỏi sảnh đường và làm ra bộ dạng Cổ Tô Toàn say rượu nổi điên nhảy sông tự vận. Đến lúc đó ngươi lại đem Cổ Tô Toàn đang hôn mê ném vào trong nước sông chết đuối. Bởi như vậy cả kế hoạch này hoàn mỹ! Đây chính là kế hoạch mà ngươi và Đỗ Viễn Sơn lập thành. Đáng tiếc Đỗ Viễn Sơn cũng chỉ biết một bộ phận và hắn hoàn toàn không thể tưởng được ngươi lại theo sát phía sau diệt khẩu hắn rồi ném thi thể vào trong nước.

Mọi người cả kinh nói:

- Một bộ phận?

Mạc Vân Nhi kinh hãi thét lên: xem tại TruyenFull.vn

- Đoạn ma ma, tại sao ngươi lại làm vậy? Ngươi trước đó không phải đã nói với ta rồi sao! Ngươi nói sẽ giúp ta chỉ cầu một ít tiền xài, sau đó ta sẽ có nơi quy túc tốt...

Đoạn Như oán độc nhìn qua Mạc Vân Nhi, cũng không nói gì. Mạc Vân Nhi sợ tới mức lui ra phía sau hai bước.

Chương 43: Nhân luân thảm biến (2)

Tần Tiêu bình tĩnh tâm thần, hít thở sâu một hơi, nói tiếp:

- Ta có thể tưởng tượng Đoạn Như cùng Đỗ Viễn Sơn thương nghị kế sách đêm nay Đỗ Viễn Sơn biết rõ cũng nhiều nhất là mưu hại Cổ Tô Toàn, sau đó nghĩ tới việc mang tài sản của Triệu tiểu thư cao chạy xa bay.

- Còn một bộ phận khác là cái gì?

Tần Tiêu quay mặt lại lạnh lùng trừng mắt nhìn Đoạn Như, trong ánh mắt lộ ra một tia tức giận:

- Mặt khác bộ phận chính là do một mình nữ nhân ác độc này bày ra. Đầu tiên là được hạ độc, chuyện này cũng không có trong kế sách nàng và Đỗ Viễn Sơn định ra. Người say rượu đều khát nước, vì vậy nàng đem thạch tín cho vào trong ấm nước để cho Mạc Vân Nhi mang lại cho Cổ Tô Toàn uống. Thời điểm này nàng không buông tha cho cả Mạc Vân Nhi, hoặc là đem nàng cùng hạ độc chết, hoặc là mưu hại tội danh đầu độc Cổ Tô Toàn lên đầu của nàng. Sau đó nàng lại cho Cổ Tô Toàn đã uống thuộc độc giấu vào trong tủ quần áo chứ không mang hắn đi ném xuống nước. Về sau nàng lại vội vàng đuổi tới bờ sông tới nơi ước hẹn với Đỗ Viễn Sơn gặp mặt để giết người. Đỗ Viễn Sơn là ngư dân, kỹ năng bơi rất tốt, quả quyết sẽ không bị chết đuối. Cho nên hắn chỉ có thể bị Đoạn Như giết chết.

Đoạn Như nhìn qua Tần Tiêu, lạnh lùng nói:

- Ta thừa nhận, ngươi nói rất chính xác.

Mạc Vân Nhi thê lương ngây ngốc lắc đầu:

- Vì cái gì, tại sao ngươi lại làm như vây... Ta với ngươi đã quen nhau hơn mười năm, chưa từng làm sai chuyện gì, chưa từng có phản bội qua ngươi, ta vẫn xem ngươi như mẫu thân của mình.

Tần Tiêu khoát khoát tay, ý bảo Mạc Vân Nhi không nên kích động, nói tiếp:

- Thế nhưng mà ta còn có hai chuyện nghĩ mãi không nói rõ. Thứ nhất nếu ngươi vì mưu đồ tài sản của Cổ gia, tại sao phải hợp mưu hãm hại cả Mạc Vân Nhi cùng một chỗ, thậm chí còn có thể hạ độc giết nàng? Bởi như vậy chẳng phải phá hư toàn bộ kế hoạch của ngươi? Còn chuyện vì sao ngươi lại giết Đỗ Viễn Sơn diệt khẩu xong còn muốn ở lại nơi này?

Đột nhiên Đoạn Như ngửa mặt lên trời cười vô cùng thê lương, đột nhiên sau đó quay mặt lại hung hăng nhìn qua Cổ Như Hải:

- Lão tặc Cổ Như Hải, ta ở trước mặt của ngươi lâu như vậy ngươi không nhận ra ta sao?

Cổ Như Hải kinh hãi, hắn dụi mắt nhìn gần một chút, nhìn kỹ một hồi thì đột nhiên la hoảng lên:

- Ngươi, ngươi chính là...

- Hừ, là cái gì? Không giống sao? Hừ! Lão tặc, nếu ngươi sớm nhận ra ta thì kế hoạch của ta làm sao dễ dàng thành công chứ!

Hàm răng Đoạn Như cắn rách môi và máu chảy xuống, trong ánh mắt cũng chứa nước mắt, hận ý khôn cùng nói ra:

- Khâm Sai đại nhân, ngươi nghe xong câu chuyện của ta thì biết tại sao tâm của ta như rắn rết, vì cái gì làm như vậy. Hai mươi năm trước ta tên là Trầm Nghi Nhi, cũng giống như Triệu gia tiểu thư này, là thiên kim đại tiểu thư. Về sau ta gặp được tên lang sói Cổ Như Hải!

Cổ Như Hải quá sợ hãi:

- Ngươi không nên ngậm máu phun người! Đại nhân, tiện nhân này sắp chết muốn kéo thảo dân xuống nước, không nên tin chuyện ma quỷ của ả!

Lý Tự Nghiệp bắt lấy vai của hắn, quát:

- Im miệng cho lão tử! Yên tĩnh lắng nghe. Đại nhân của chúng ta không phải là loại người ngu đần, là thật là giả ngài sao không biết được!

Đoạn Như vẻ mặt bi hận nhìn qua Cổ Như Hải:

- Ngươi chính là lão súc sinh, chuyện cho tới bây giờ, ngươi vẫn còn tìm mọi cách ngụy biện, chờ một chốc đi ngươi còn nói được hay không! Ta sẽ đem hành vi ghê tởm của ngươi nói ra.

Sắc mặt Tần Tiêu trầm xuống, quát:

- Ít nói lời vô ích, rốt cuộc là chuyện gì.

- Hai mươi năm trước ta gặp được Cổ Như Hải. Lúc ấy hắn đã lừa gạt ta, hắn lưng cõng ta bỏ trốn cùng với hắn. Hắn xảo ngôn đầu độc bảo ta trộm gia tộc ba vạn lượng ngân phiếu cùng hắn trốn sáng xứ khác. Bởi vì việc này lão phụ ta tức giận mà chết. Không nghĩ tới lão súc sinh này chiếm thân thể của ta xong thì lừa ngân phiếu biến mất không còn tăm hơi. Ta thương tâm gần chết nên đi lên núi muốn tự tử, không nghĩ tới trời không cho ta chết được, ta được ẩn thế cao nhân cứu sống. Về sau người này không chỉ cứu mạng của ta mà truyền cho ta võ nghệ, còn tìm kiếm danh y khắp nơi giúp ta chữa tốt vết thương do dung nham cọ quẹt trên mặt, vì vậy gương mặt của ta đã biến đổi. Bắt đầu từ khi đó ta đã thề nhất định phải tìm được Cổ Như Hải lão súc sinh này, ta phải trả toàn bộ thống khổ của mình lại cho hắn gấp trăm lần!

- Trừ cừu hận thì tâm của ta đã chết. Vì vậy ta liền dấn thân sông Tần Hoài làm kỹ nữ, trở thành một hoa khôi danh tiếng. Về sau trong lúc ta vô tình phát hiện Cổ Như Hải thình lình đã là phú thương nổi danh vì vậy ta đã đi tới nơi này mở Phiêu Hương Lâu.

Tần Tiêu ngắt lời nói:

- Chờ một chút, ngươi muốn báo thù thì với võ nghệ của ngươi trực tiếp giết Cổ Như Hải chẳng phải dễ dàng sao?

- Hừ, như vậy chẳng phải tiện nghi cho hắn sao!

Dứt lời đột nhiên Đoạn Như cười lên như điên.

- Tốt cho mặt người dạ thú Cổ Như Hải, hắn trông coi không cho con mình ra ngoài ăn chơi đàng điếm, chính mình cách năm ba ngày lại chạy tới Phiêu Hương Lâu lêu lổng, mỗi lần đều là quy nô mang cô nương tới biệt viện cho hắn. Khi đó ta không dưới trăm ngàn lần muốn giết ngươi, thế nhưng mà ta vẫn nhịn xuống, ta muốn ngươi đau khổ xấu hổ mà chết!

- Khâm Sai đại nhân, các vị, các ngươi có biết vì sao mà Cổ lão súc sinh này kháng cự con của hắn lấy Mạc Vân Nhi làm thê tử hay không? Hừ! Mọi người thật sự cho rằng hắn là chính nhân quân tử như vậy hay sao? Chuyện này bởi vì con của hắn kết hôn cũng là người mà hắn cũng muốn kết hôn!

Cổ Như Hải thét to một tiếng:

- Tiện nhân, ngươi đừng có nói, đừng có nói tiếp! Mọi người không nên tin nàng, nàng đang vu oan, vu oan đấy!

- Hừ, ta vu oan ngươi sao, Mạc Vân Nhi sẽ nói dối à?

Áp lực làm Mạc Vân Nhi cúi thấp đầu toàn thân phát run, trầm mặc không nói, hai tay dùng sức véo cánh tay của mình, xương cốt ngón tay rung lên, nhìn ra được nàng đau khổ thật lớn.

Đột nhiên Đoạn Như phát ra tiếng cười thảm thiết.

- Lão súc sinh, nhìn cái sắc mặt của ngươi kìa, tính không nhận nợ sao. Nhi tử cùng lão tử một người đầu hôm một kẻ cuối hôm, đúng là vui mà. Nhưng mà chuyện vui không chỉ có như vậy. Nếu ta nói ra thì lão súc sinh ngươi ngàn vạn lần không dám ra gặp người đâu.

Đột nhiên mọi người cảm thấy tâm huyết dâng trào, không biết nữ nhân đáng sợ này sẽ nói ra chuyện gì.

- Lão súc sinh, ngươi hãy nghe cho kỹ đi. Năm đó ngươi chiếm thân thể của ta xong thì ta đã mang thai. Tên của nó là Mạc Vân Nhi, chính là do ta sinh ra, cũng là con gái ruột của ngươi!

Lời vừa nói ra mọi người đồng thời cảm thấy trong đầu nổ "Ông" lên, Cổ Như Hải giống như bị sét đánh chán nản co quắp té trên mặt đất.

Mạc Vân Nhi ngẩng đầu lên toàn thân si ngốc, trước mắt như trời đất quay cuồng.

Chương 44: Thế giới xa lạ (1)

Vẻ mặt nàng trắng bệch đi tới gần Đoạn Như hai bước, bờ môi run rẩy đè thấp trong cuống họng, giống như không nói ra lời.

- Nương? Ngươi vừa mới nói ngươi là nương của ta?

Đoạn Như không dám nhìn thẳng vào Mạc Vân Nhi mà hừ lạnh một tiếng quay đầu đi.

Toàn thân Mạc Vân Nhi cứng ngắc đi đến bên người Đoạn Như chậm rãi ngồi xổm xuống, vẻ mặt ngu dại nhìn qua Đoạn Như, giống như đang nói mê vậy:

- Ta là con gái của ngươi, con gái hoài thai mười tháng sinh ra. Ta làm sai cái gì? Vì sao ngươi lại đối sử với ta như vậy?

Ngay sau đó Mạc Vân Nhi như kích động đứng lên.

- Vì cái gì, ngươi vì cái gì! Tại sao lại đối xử với ta như vậy!

Đau xé lòng, nước mắt vỡ đê từ trong mắt Mạc Vân Nhi chảy xuống, thét lên như muốn phát tiết tâm tình.

- Tại sao lại đối xử với ta như vậy!

Đột nhiên Mạc Vân Nhi đẩy Đoạn Như ra, nàng chạy ra bên ngoài, trong miệng điên cuồng la lên.

- Vì cái gì!

- Lý tướng quân, mau ngăn cản nàng lại.

Cổ Như Hải vẻ mặt si ngốc nhìn qua Mạc Vân Nhi chạy ra ngoài, trong miệng lẩm bẩm nói không ai nghi rõ: Vân... Nhi... Con gái...

Khóe môi Đoạn Như nở nụ cười tàn nhẫn khát máu giống như rút sạch sức lực của mình, trong nháy mắt già đi hai mươi tuổi. Nàng lẩm bẩm nói:

- Khâm Sai đại nhân, ngươi hiện tại đã biết rõ tại sao ta phải hạ thạch tín. Kỳ thật ta muốn hạ độc chết Mạc Vân Nhi, không nghĩ tới cô ta không có uống nước mà rót cho Cổ Tô Toàn. Nàng là tiện chủng, là tội ác, là khuất nhục, nàng không nên sống trên đời này! Năm đó ta từng vô số lần nghĩ tới không nên sinh nàng ra, nhưng mà sư phụ khuyên bảo ta nên ta cuối cùng không có hạ quyết tâm. Hiện tại giúp ta báo hết thù thì nàng cũng nên chết đi rồi. Ta vốn định tự tay giết nàng, chỉ tiếc ta cuối cùng nhất vẫn mềm lòng. Về phần tại sao ta quay lại chính là vì ta muốn tận mắt nhìn thấy trò hay ở Cổ gia này. Nhưng mà ta không ngờ võ công đại nhân lại cao như vậy... Còn Đỗ Viễn Sơn chính là tiện nam, căn bản là một loại người như Cổ Như Hải năm đó! Đều là cầm thú, cầm thú!

Tần Tiêu nhìn qua Đoạn Như như không còn xương cốt nằm đó, hắn không đành lòng nên nhắm mắt lại.

Đột nhiên hắn cảm giác trong nội tâm ẩn ẩn có chút đau đớn.

Bi kịch! Thì ra đây chính là bi kịch, bi kịch nhân luân thảm biến!

Sắc trời tối lại, giữa không trung mây đen áp đỉnh ẩn ẩn bốc lên, tiếng nức nở nghẹn ngào của nước sông vỗ vào bờ đá phát ra âm thanh rì rào.

Tần Tiêu đứng trên vách núi đưa mắt nhìn ra xa, hắn giống như muốn nhìn qua bầu trời mênh mông như thế nào, thở dài một tiếng, hắn cảm giác lạnh lẽo toàn thân.

Trong đầu của hắn đang hồi tưởng lại cảnh tượng của mấy ngày hôm nay, thậm chí có cảm giác lạ lẫm. Hắn đối với sinh hoạt của thế giới này sinh ra một loại cảm giác lạ lẫm.

Tần Tiêu trầm thấp trầm ngâm:

- Nếu là ta sinh hoạt ở thế giới trước thì có sinh ra loại bi kịch như ở đây không? Mẫu thân hoài thù, một lòng trả thù sau đó lại muốn báo thù nam nhân như lang cẩu, phụ tử huynh muội gian dâm với nhau... Chóng mặt, những người này chẳng lẽ cũng không biết thân tình là vật gì?

Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp đứng ở xa xa nhìn qua Tần Tiêu đang ở chỗ cao, bọn họ đi qua hướng này. Thấy Tần Tiêu đang trầm mặc không nói thì cũng lẳng lặng đứng ở sau lưng hắn.

Phạm Thức Đức ho nhẹ một tiếng, nói khẽ:

- Đại nhân, trời cũng sắp mưa rồi, nên quay về dịch quán thôi.

Tần Tiêu nhẹ nhàng gật đầu một cái, không có đáp lời:

- A...

Lý Tự Nghiệp cảm thấy có chút bực mình, nói:

- Đại nhân, ngài sẽ không vì bản án lúc trước mà thương tâm đau khổ chứ? Những kẻ xấu phải chết thì đúng rồi.

Khóe miệng Tần Tiêu co quắp một cái, nói:

- Thương tâm khổ sở thì không nói. Ý xấu tràng kẻ trộm? Cổ Tô Toàn thì sao? Chẳng lẽ hắn cũng nên chết sao. Hắn chẳng qua chỉ là bị người ta bài bố, yêu mến một người không nên yêu mà thôi. Chẳng lẽ yêu cũng là sai lầm sao?

Phạm Thức Đức lắc đầu, thở dài, nói:

- Cổ Như Hải cùng Cổ Tô Toàn đều ở nhà uống thuốc độc tự vận, Cổ gia giàu nhất Vũ Xương cứ như vậy đoạn tử tuyệt tôn. Những chuyện này bởi vì mối thù hai mươi năm trước, Cổ Như Hải vì lương tâm cắn xé khi làm chuyện xấu. Ai có thể nghĩ tới chuyện lại biến thành như thế này.

Tần Tiêu ngóc đầu lên nhìn qua bầu trời đang biến hóa, ung dung nói:

- Ta nghĩ Cổ lão gia chỉ là sống tạm trên thế gian, còn không bằng chết đi cho thống khoái. Chỉ tiếc Cổ Tô Toàn là người hữu tình lại thành vật bồi táng cho cha mình...

Phạm Thức Đức hơi dừng một chút, nói:

- Đại nhân, hạ quan đến tìm đại nhân chính là nói cho đại nhân một việc. Ngay vừa rồi Đoạn Như ở trong ngục cũng tự vận rồi...

Thân thể Tần Tiêu chấn động, nhắm mắt lại nhẹ nhàng thở một hơi, nói:

- Trong dự liệu. cũng là chuyện đã lường trước rồi. Phạm tiên sinh, ngươi đi nói với Triệu Huyện lệnh rằng đem cha con nhà Cổ gia và Đoạn Như chôn cất đi, dùng danh nghĩa quan phủ mà xử lý, không cần phải long trọng rộn ràng, kết thúc một phần thương tâm.

- Hạ quan lĩnh mệnh, đây là chuyện cần làm.

- Tìm mấy hòa thượng đạo nhân làm pháp sự. Tuy ta không tin quỷ thần nhưng cũng mong bọn họ lên đường được bình thản. Nếu thực sự có kiếp sau thì ta hy vọng bọn họ sẽ gặp lại lần nữa, hóa giải đoạn thù hận này, quay về với nhau trở thành một gia đình, hợp hòa bình an cả đời.

Nói đến đây Tần Tiêu cảm xúc dâng trời: thì ra trôi qua đại kiếp nạn thì có thể cảm nhận được sự thấm thiết, tánh mạng quý giá, giá trị sinh tồn...

Phạm Thức Đức động dung:

- Đại nhân thương dân ý chí như biển, làm cho người ta cảm phục. Hy vọng Cổ Như Hải cùng Đoạn Như âm hồn có linh cảm giác được khổ tâm của đại nhân. Buông cừu hận và nhìn mọi chuyện trên thế gian là việc tốt, đối xử tử tế người khác và đối xử tử tế với chính mình.

- Đúng vậy a, thế gian này trừ cừu hận còn có nhiều chuyện tốt, vì sao bọn họ bị cừu hận che mờ mắt không nhìn thấy chứ? Cừu hận cùng trả thù cũng không phải là cách giải quyết vấn đề, chỉ biết làm cho đau khổ sâu sắc hơn, mang lại thêm bi quan và thống khổ.

Lý Tự Nghiệp gãi gãi đầu:

- Đại nhân, tiểu cô nương kia làm sao bây giờ? Hai ngày qua nàng điên càng lợi hại hơn, ngay cả ta cũng không dám tới gần. Ngài xem, trên ngài của ta toàn thân bị nàng cào rách hết cả rồi.

Dứt lời đưa một cánh tay ra, phía trên quả nhiên có nhiều vết máu, từng vết cào cấu có thể nhìn rõ ràng.

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức thì cười rộ lên. Tần Tiêu nói:

- Lý huynh, chuyện này thật làm khó ngươi. Một đại nam nhân thô kệch nhìn một tiểu cô nương điên. Kỳ thật ta vừa rồi có chút nhẫn tâm nghĩ tới Mạc Vân Nhi điên cũng tốt. Sự thật này với nàng mà nói là quá tàn khốc. Trong sự kiện này nàng chính là người đau khổ nhất.

Chương 45: Thế giới xa lạ (2)

Phạm Thức Đức nói:

- Đúng vậy. Nàng vẫn xem Đoạn Như như mẫu thân của mình, cực kỳ tín nhiệm và giữ gìn. Không nghĩ tới lại bị Đoạn Như tàn nhẫn bán đứng sát hại, mà Đoạn Như này là mẫu thân chính thức của mình! Thân là nữ tử thanh lâu thì Mạc Vân Nhi cũng xem như người có tình có nghĩa. Ái lang của mình bị bài bố, đến cuối cùng biến thành bi kịch huynh muội loạn luân. Những chuyện này với nàng mà nói là đau khổ quá lớn.

Lý Tự Nghiệp kêu lên:

- Đại nhân, ngài cũng đừng có nghe tên này ăn nói bậy bạ nữa. Ngài nên có chủ ý giải quyết oa nhi này thế nào? Chẳng lẽ bảo lão Lý ta chiếu cố nàng cả đời.

Tần Tiêu lắc đầu:

- Hiện tại ta không thể nghĩ biện pháp nào tốt cả, ngươi trước hết ủy khuất một chút đi. Chúng ta nên quay về dịch quán, sau đó đi nhìn qua gia đình Triệu Huyện lệnh, xem hắn có an bài gì không.

Một tiếng sấm mùa xuân nổ vang, thiên địa giống như run rẩy. Nước Trường Giang lao nhanh như mở rộng ra, hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống như trút nước.

Ba người bước nhanh quay về dịch quán vẫn bị mưa làm ướt đẫm.

Một sĩ tốt dịch trạm bối rối đi đón Tần Tiêu, quỳ xuống đất nói:

- Đại nhân, tiểu nhân đáng chết, thỉnh đại nhân trách phạt!

Tần Tiêu nhíu mày:

- Chuyện gì?

Dịch trạm tốt kinh hoảng nói:

- Lý tướng quân trước khi ra cửa bảo tiểu nhân xem chừng nha đầu điên kia. Tiểu nhân nhất thời mệt rã rời nên ngủ thiếp đi, tỉnh lại thì không tìm thấy nàng, cho nên vội vàng đi tìm. Về sau tìm được nàng ở gốc cây sau hậu viện. Nàng... Nàng lại thắt cổ!

- Cái gì!

Lý Tự Nghiệp một tay nắm dịch trạm tốt nhấc lên khỏi mặt đất.

- Con mẹ ngươi, xem chừng tiểu nha đầu còn làm không tốt, giữ lại ngươi chỉ lãng phí lương thực, lão tử một đao chém ngươi!

- Dừng tay!

Tần Tiêu quát một tiếng, Lý Tự Nghiệp hừ lạnh một tiếng ném dịch trạm tốt lại trên mặt đất. Tần Tiêu nói:

- Nàng kia hiện tại như thế nào?

Dịch trạm tốt vẻ mặt sầu khổ, run rẩy nói:

- Lý tướng quân, lão nhân gia cũng quá nóng vội, tiểu nhân còn chưa nói xong mà! Cô nương kia thắt cổ may mắn tiểu nhân phát hiện sớm nên cứu được, chỉ bị ngất đi. Trước mắt đang nằm trong sương phòng dịch trạm nghỉ ngơi rồi!

Lý Tự Nghiệp liếm liếm bờ môi:

- Nàng thật dại dột.

Tần Tiêu vung cánh tay một cái:

- Đi, đi xem một chút.

Sắc mặt Mạc Vân Nhi tái nhợt nằm trên giường, con mắt nhắm chặt hô hấp đều đều, trừ tóc trên trán hơi rối loạn thì không còn dị trạng nào khác.

Có hai lão dịch trạm tốt đang chăm sóc thấy bọn người Tần Tiêu đi vào thì nhanh chóng hành lễ.

Tần Tiêu nhìn qua Mạc Vân Nhi vẽ mặt bình tĩnh khó có được, nhẹ nhàng than một hơn:

- Mấy ngày qua cũng chỉ có lúc này nàng mới an tỉnh lại. Nàng đã đi thắt cổ thì chắc hẳn đã khôi phục thần trí.

Lão dịch trạm tốt nói:

- Đúng vậy a, đại nhân. Cô nương này sợ rằng thanh tỉnh một nửa rồi. Hai ngày này nàng không ngủ không nghỉ chỉ biết la hét mỗi khie lên cơn điên, khiến cho cả dịch quán không được an bình. Đến lúc xế chiều thì đột nhiên chạy đi thắt cổ. Ai, cũng là hài tử đáng thương, gặp được...

Tần Tiêu làm ra tư thế im miệng, bởi vì Mạc Vân Nhi chậm rãi mở to mắt, nhìn như đã tỉnh.

Tần Tiêu đi đến bên giường, thăm chừng nàng, nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi... Còn tốt chứ?

Mạc Vân Nhi chậm rãi quay đầu lại, nhẹ nhàng nháy đôi mắt nhìn qua Tần Tiêu, thanh âm khô khan nói ra:

- Tạ đại nhân quan tâm, dân nữ không có việc gì...

Tần Tiêu thở dài một hơi, xem ra Mạc Vân Nhi đã khôi phục lại, hơn nữa cũng bình tĩnh hơn rất nhiều.

Mạc Vân Nhi chống khuỷu tay giãy dụa ngồi dậy, buồn bả nói:

- Vừa rồi dân nữ đã chết qua một lần, chuyện này cũng xem như thông suốt. Đa tạ các vị đại nhân rủ lòng thương cho tiện nữ như dân nữ, dân nữ không có gì báo đáp chỉ có thể bái tạ các vị.

Nàng từ trên giường đi xuống và quỳ rạp dưới đất, dập đầu liên tiếp ba cái phát ra tiếng vang.

Tần Tiêu kéo nàng đứng lên, chỉ thấy cái trán của nàng có huyết châu chảy xuống lập tức lấy cái khăn tay lau cho nàng.

Mạc Vân Nhi thò tay tiếp nhận khăn mặt, cầm chặt vào trong tay, trên mặt xuất hiện nụ cười nhạt, nhẹ nhàng nói:

- Đại nhân, dân nữ nghĩ kỹ rồi, dân nữ nguyện xuất gia xuất làm ni, mỗi ngày tụng kinh lễ phật siêu độ linh hồn của phụ mẫu và huynh trưởng, mong tiêu đền tai ách, cầu phúc cho đại nhân. Cái khăn tay này của đại nhân xin cho dân nữ làm kỹ niệm.

Tần Tiêu nhìn qua vẻ mặt yên lặng của Mạc Vân Nhi, có chút gật gật đầu, nói:

- Không môn thanh tĩnh hy vọng sau này sinh hoạt của ngươi thật tốt, chiếu cố tốt chính mình.

Đúng lúc này cửa bị đẩy ra, Triệu Huyện lệnh thất tha thất thiểu chạy vào:

- Đại nhân, đại nhân.... Hạ quan... Con gái của hạ quan để lại thư và trốn đi rồi, không biết lên núi nào làm ni rồi... ô ô...

Hai ngày sau trời trong nắng ấm, gió xuân và ánh mặt trời thoảng qua rất nhẹ nhàn, thời tiết tốt khó gặp.

Tần Tiêu và ba người đi trên quan đạo của Vũ Xương tới Ngạc Châu, toàn thân cảm thấy nhẹ nhõm tâm tình vui sướng.

Phạm Thức Đức vuốt chòm râu, ngượng ngùng nói:

- Lý tướng quân ah, ta khuyên ngươi nên giảm béo đi. Dùng thân hình của ngươi thì khó mà tìm được tọa kỵ đấy. Ngươi xem, liên lụy đại nhân và hành trình của chúng ta rồi..

Lý Tự Nghiệp lắc lắc cái cổ, gương mặt của hắn đỏ bừng nhưng không nói ra lời nào.

Tần Tiêu cười ha hả một tiếng, nói:

- Đợi khi tới bến tàu chúng ta sẽ đi đường thủy thôi. Lúc này thời tiết Giang Nam mùa xuân có chút thất thường, không biết lúc nào sẽ mưa đấy.

Lý Tự Nghiệp giống như được giải thoát, oán hận nhìn qua Phạm Thức Đức, sau đó nói:

- Đại nhân, Triệu Thế Tài cẩu quan kia có phải quá tiện nghi cho hắn? Hạ một phẩm quan phạt nửa năm bổng lộc, hắn thu tiền phi pháp như vậy còn cho hắn làm quan huyện thì dân chúng này không phải sẽ chịu hắn áp bức nữa sao?

Phạm Thức Đức lắc đầu, cười nói:

- Chắc chắn sẽ không. Triệu Thế Tài mặc dù làm người hơi nhỏ yếu tham tài, nhưng trải qua đại nhân giáo huấn khẳng định không dám làm bậy nữa đâu. Nếu người này có thể sửa sai một lòng làm quan thì dùng tài cán phương diện quản lý ruộng nương của hắn cũng không khó trở thành một quan tốt. Huống chi con gái của hắn lần này xuất gia làm ni đối với hắn đả kích thật lớn. Đại nhân không cần phải giáo huấn hắn đâu, ngay cả tâm tình con gái của mình mà nhìn không thấu thì làm sao đi thể nghiệm và quan sát dân tâm, con gái xuất gia thì đau lòng, dân chúng có oan tình khó khăn thì làm được cái gì? Ta đoán chừng những lời này của đại nhân thế chính là thứ hắn khắc sâu nhất.

Tần Tiêu cười cười:

- Phạm tiên sinh nói đúng. Bãi quan của hắn còn không bằng cho hắn giáo huấn làm lại từ đầu. Nói không chừng triều đình từ nay về sau sẽ có một quan tốt tạo phúc một phương đấy. Ta đã đem văn thư của hắn ghi lại dâng lên triều đình, tự xin giảm quan một cấp phạt nửa năm lương bổng. Bởi như vậy hắn sẽ quen mặt với Lại Bộ rồi, có cử động bất lương gì cũng có thể bị tra dễ dàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau