PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 401 - Chương 405

Chương 401: Giận mắng Trương Cửu Linh (2)

Tần Tiêu cười cười:

- Một câu nói then chốt, ta chỉ bất quá muốn làm chút sự tình thực tế một ít.

Trương Húc ngạc nhiên thất thần một trận, chậm rãi gật đầu:

- Sự tình thực tế một chút... Nguyên lai là như vậy! Nói cách khác, ngươi vì đạt được mục đích, sẽ không từ thủ đoạn?

Tần Tiêu cười:

- Cũng có thể lý giải như vậy đi sao. Do đó, một ít hành vi của ta, thường thường khiến người ta hiểu lầm, rước lấy rất nhiều tranh luận. Giống như Quách Kính Chi, Trương Thuyết và Trương Cửu Linh những người này.

Trương Húc có chút xấu hổ cười cười:

- Năm xưa ta cũng coi như là một người đi. Bất quá sau trận đánh kia, ta đã tín nhiệm ngươi. Ta tin tưởng, vô luận ngươi làm ra quyết định thế nào, đều khẳng định là có mục đích và nỗi khổ của nó. Ta là người lang thang, không thích triều chính cũng không hiểu triều chính. Bất quá tình hình lúc này, ta cũng từ trong miệng của đám người Quách Kính Chi biết được rất nhiều. Nói thật đi, đổi lại là lúc trước, ta cũng sẽ giống như bọn họ vậy, đối với ngươi có chút khinh bỉ.

Tần Tiêu cười nói:

- Không sao cả. Nhân vô thập toàn. Nếu như để ý khắp nơi ngôn luận của người khác, cái gì cũng đều không cần làm nữa. Ta nghĩ tìm thư sinh nghĩa khí kia hảo hảo tâm sự. Ngươi cùng hắn quan hệ không tệ, có thể đem hắn mời tới được chứ?

- Trương Cửu Linh?

Trương Húc ngạc nhiên nói:

- Ta đi gọi một tiếng, đoán chừng là sẽ đến. Thế nhưng người này cao ngạo ngay thẳng, đến lúc đó ngươi mũi dính đầy tro cũng đừng có trách ta!

- Cứ đi gọi đến!

Trương Húc đứng dậy muốn ra ngoài, gõ cửa phòng sát vách. Tần Tiêu uống vào một chén rượu, suy nghĩ nói: mặc kệ kết quả ra sao, Trương Cửu Linh người này là đáng giá để gặp một lần.

Sau một lát, Trương Húc dẫn Trương Cửu Linh một thân quần áo trắng sạch chỉnh tề tiến đến.

Trương Cửu Linh thoáng thi lễ:

- Tần tướng quân, nửa đêm gọi Trương mỗ đến đây có gì chỉ giáo?

- Ngồi trước đi đã.

Tần Tiêu duỗi cánh tay một cái dẫn hắn nhập tọa:

- Chỉ giáo không dám nhận, thầm nghĩ cùng Trương công tử hảo hảo tâm sự.

Trương Cửu Linh đạm nhiên cười nhục:

- Trương mỗ là một thư sinh nghèo kiết hủ lậu, sợ là sẽ làm nhục tai mắt của tướng quân.

Tần Tiêu nhìn Trương Cửu Linh vẻ mặt cao ngạo, nhịn không được trong lòng có chút bị đè nén. Lại cười lạnh nói:

- Trương công tử, quá mức khiêm tốn chính là kiêu ngạo. Tuy rằng có tư bản để kiêu ngạo, nhưng quá mức kiêu ngạo cũng sẽ chọc người phản cảm, biết chứ?

- A?

Trương Cửu Linh có chút kinh ngạc nhìn về phía Tần Tiêu:

- Tướng quân nói cực kỳ đúng. Bất quá, Cửu Linh chính là một kẻ hàn sĩ từ nơi cực khổ mà đến, còn chưa nói tới kiêu ngạo cái gì.

Trương Cửu Linh không khỏi có chút kinh nghi: gặp gỡ nhiều người rồi, như Tần Tiêu ngay từ đầu đã giội gáo nước lạnh, bỏ qua hàn huyên khách sáo thật đúng là một kẻ hiếm có. Người này, đến tột cùng là dạng nhân vật gì? Niên kỷ so với ta còn nhỏ hơn, trầm ổn lão luyện cũng không dưới những người như Quách Kính Chi nửa đời người làm quan...

Ở bên cạnh Trương Húc có chút xấu hổ nhìn Trương Cửu Linh. Sau đó nhìn về phía Tần Tiêu:

- Đêm khuya tụ hợp, đừng có đối chọi gay gắt như vậy chứ...Đến, uống rượu uống rượu.

Dứt lời thay hai người rót đầy chén rượu.

Trên mặt Tần Tiêu vẫn như trước là một bộ biểu tình cười lạnh kia:

- Nói thật đi, trong ngực của ta là một quân nhân, không quá thích quanh co lòng vòng. Do đó có đôi lúc, nói đến cũng rất là bộc trực. Trương công tử, ta biết ngươi đối với ta có thành kiến, cũng dự định muốn tiêu trừ thành kiến của ngươi đối với ta. Ta chỉ là muốn hỏi ngươi mấy vấn đề.

Trương Cửu Linh cũng hời hợt cười: 

- Được rồi, ta không phủ nhận. Ta đối với tướng quân thật là hứng thú không lớn. Bất quá, ta không ngại trả lời mấy vấn đề của ngươi.

Tần Tiêu nói:

- nguyên lai cũng là người sảng khoái. Được rồi, ta hỏi ngươi, ngươi được người xưng tụng là "Lĩnh Nam đệ nhất tài tử", học được đầy bụng kinh luân tài học cái thế là vì sao?

Trương Cửu Linh khẽ cười nói:


- Trương mỗ bất tài, thường ôm tâm nguyện, muốn thành tựu công danh giúp nước an dân, lợi cho hiện thế. Lưu danh hậu đại.

- Không sai, rất to lớn, rất vĩ đại.

Tần Tiêu đạm nhiên cười:

- Bất quá, cũng rất hư vô phiêu miểu.

Trương Cửu Linh khóe môi run lên. Tự muốn lên tiếng hỏi ngược lại, nhưng lại nhẫn nhịn xuống, thoải mái cười nói:

- Đích xác là rất tục. Phàm là thư sinh sĩ tử đều là nguyện vọng như vậy.

Tần Tiêu nói:

- Vấn đề thứ hai, giả như ngươi là Tần Tiêu ngày hôm nay, ngươi sẽ làm như thế nào?

Trương Cửu Linh nhìn thẳng Tần Tiêu, thản nhiên cười nói:

- Vấn đề của tướng quân, hỏi rất là giảo hoạt, bất quá, ta cũng không ngại trả lời. Đổi lại ta là tướng quân, lúc này khẳng định tại Trường An thống lĩnh Bắc Nha hộ vệ Hoàng thành, bảo hộ bệ hạ, làm thần khí bảo vệ Đại Đường.

Tần Tiêu lập tức nói rằng:

- Như vậy, nếu như hoàng hậu không muốn ngươi làm nữa thì sao đây?

- Kiên trì.

- A!

Tần Tiêu cười nói:

- Giả như không cần đuổi ngươi đi thì sao? Tựu giống như, hiện tại ngươi ngồi ở trong gian phòng này, ta là chủ nhân của gian nhà, ta chỉ vào mũi ngươi đuổi ngươi đi ra ngoài.

Trương Cửu Linh rốt cục có một tia tức giận, nhếc mắt nhìn Tần Tiêu một cái:

- Thế nhưng, lúc đó cũng không có người đuổi ta đi.

- Ân, thật là không có chỉ vào mũi đuổi ngươi đi.

Tần Tiêu hùng hổ bức nhân:

- Thế nhưng ta có đến mấy bằng hữu cực tốt, người ngồi trong phòng chật chỗ, cần phải có người ra để có thêm chỗ ngồi. Mà ngươi, là người ta không thích nhất trong những người này, nếu không tự giác rời đi, sẽ chỉ có chờ bị ta chỉ vào mũi mắng đuổi đi ra ngoài.

- Ôi!

Trương Cửu Linh cười dài một tiếng:

- Loại trò chơi giả thiết này tuyệt không dễ chơi. Nói nửa ngày, tướng quân chỉ là đang vì hành vi của chính mình giải vây mà thôi.

- Giải vây? Ta vì sao nên vì chính mình giải vây?

Tần Tiêu cười nhạt:

- Trương công tử, ngươi có thể không rõ tình hình thực tế, nhưng ngươi không thể như một ít toan nho vô tri như vậy. Còn để loại vô tri này trở thành tính đến khoa trương. Ta hỏi ngươi, theo ý của ngươi, hiện tại trong triều đình cần thiêt nhất là cái gì?

- Hừ...

Trương Cửu Linh thoáng có chút buồn bực trợn mắt với Tần Tiêu một cái:

- Chí sĩ trung trực, hạng người nghĩa dũng. Trong triều đình hiện tại là yêu nhân lộng quyền. Nếu là thiếu chính nghĩa phu quét đường, con mắt của hoàng đế thủy chung sẽ bị che mờ. Vận mệnh quốc gia Đại Đường cần lo lắng. Đây là đạo lý hiển nhiên dễ thấy được!

- Không sai, ngươi nói rất đúng.

Tần Tiêu đối chọi gay gắt:

- Vậy ngươi cho là Trương Giản Chi thế nào?

- Đương triều tể phụ triều đình lương trụ, chi sĩ nhân đức trung nghĩa.

- Còn Phạm Ngạn?

- Lương đống chi tài, trung thần nghĩa sĩ.

- Thôi Huyền Chướng? Viên Thứ Kỷ?

- Đều cùng Trương công giống nhau.

Tần Tiêu nói chuyện vừa chuyển:

- Chiếu theo đó mà nói đến trong triều có thể có trung lương.

- Đích xác là có!

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng:

- Vậy vì sao lại vẫn là cảnh tượng yêu ma lộng hành như vậy? Coi như là nhiều thêm một Trương Cửu Linh ngươi, ngươi lại định làm thế nào?

Chương 402: Giận mắng Trương Cửu Linh (3)

Trương Cửu Linh trợn mắt cũng nổi giận một ít:

- Đó cùng Trương Giản Chi chư công cùng tiến thối cùng vinh nhục, thề sống chết bảo vệ triều đình. Chung quy sống khá giả hơn hạng người bỏ chạy giữ mạng, có thể so với phụ nhân.

Tần Tiêu đang chuẩn bị đón đầu mắng hắn một phen tiếp, ngoài cửa một người nói oang oang lên:

- Phụ nhân thì thế nào?

Nói xong một người đi vào, cư nhiên là Lý Tiên Huệ.

Trương Húc thấy hai người đã có bộ dáng khắc khẩu. Trong lòng đang kêu khổ một trận, hiện tại thấy Lý Tiên Huệ giống như là kẻ sắp chết đuối nắm được cọng rơm cứu mạng, không ngừng đứng dậy, chào đón, chắp tay vái dài một cái:

- Xin chào Tần phu nhân!

Trương Cửu Linh cũng thi lễ theo.

Tần Tiêu tiến lên đây đón Lý Tiên Huệ:

- Ngươi làm sao lại đến? Không phải ngủ rồi ư?

- Ngủ không được.

Lý Tiên Huệ vận luôn ôn hòa, ngày hôm nay lại còn nói cũng rất hung hăng. Có chút tức giận đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, trực tiếp nhìn Trương Cửu Linh ở gần:

- Trương công tử, mới vừa rồi các ngươi nói chuyện, ta hơn phân nửa đều đã nghe được. Trương công tử luôn miệng nói phụ nhân làm sao thế nào, sao không nói với ta. Phụ nhân trong mắt Trương công tử đến tột cùng là cái tính tình gì?

- Cái này...

Trương Cửu Linh xấu hổ quay đầu đi không dám nhìn thẳng Lý Tiên Huệ:

- Phu nhân thứ tội, Trương mỗ nhất thời lỡ lời.

- Hừ, thư sinh cổ hủ, trăm kẻ không dùng được một.

Lý Tiên Huệ cư nhiên lần đầu tiên mở miệng mắng người:

- Coi như là so sánh với phụ nhân không hề có phụ nhân, cũng là các ngươi loại thư sinh hủ lậu luôn tự cho là đúng kỳ thực cái gì cũng làm không được này!

Tần Tiêu suýt nữa đem cằm đánh rơi xuống mặt đất, Tiên nhi, đây là có chuyện gì? Đột nhiên phát bưu rồi!


Trương Húc hận không thể đào cái lỗ tiến vào, phiền muộn nâng má nhìn về phía một bên. Trên mặt một trận vặn vẹo.

Lý Tiên Huệ cũng không quản sắc mặt và suy nghĩ của bọn họ, như châu liên pháo nói ra:

- Ta chính là phụ nhân. Sách khẳng định không có đọc được nhiều như Trương công tử. Thế nhưng cố sự Chư Cát Khổng Minh năm xưa tại Giang Đông khẩu chiến quần nho vẫn là biết được. Nhớ kỹ năm đó Khổng Minh tiên sinh mắng những thư sinh kia, duy việc Hàn Mặc điêu trùng chuyên công, thanh xuân tác phú đầu bạc nghèo khó. Dưới ngòi bút tuy có thiên ngôn, trong lồng ngực thực không một chữ.

- Hiện tại xem ra, chính là chuyên chỉ những thư sinh tự cho mình siêu phàm thanh cao cao ngạo như ngươi vậy! Nói đến điển tịch tổ huấn thi từ ca phú, miệng lưỡi lưu loát không người có thể đuổi kịp. Lại hết lần này tới lần khác không có làm được chút sự tình thực tế. Người như vậy coi như là lưu danh muôn đời thi thiên vạn kế có thể làm sao? Nhiều lắm cũng là ngu nhân tiêu khiển mà thôi.

Sắc mặt Trương Cửu Linh một trận xanh hồng tím, xấu hổ chén rượu chén rượu cúi đầu khẽ nói:

- Phu nhân...phu nhân giáo huấn đúng...

Tần Tiêu ngơ ngác nhìn Lý Tiên Huệ cùng lúc bình thường nói chuyện tựa như hai người. Trong lòng cuồng tiếu nói: thống khoái a, chửi giỏi lắm! Nghĩ không ra ta tùy tiện kể cố sự Tam Quốc Diễn Nghĩa cho Tiên nhi, nàng cư nhiên có thể nhớ kỹ được như vậy. Tiếp tục, tiếp tục!

Lý Tiên Huệ không chút nào để cho Trương Cửu Linh có cơ hội thở dốc:

- Mới vừa rồi Trương công tử nói. Nếu là triều đình một lòng, cùng chư công Trương Giản Chi cùng thế hệ. Thề sống chết làm thần khí bảo vệ Đại Đường. Ta rất cảm động, cũng hoàn toàn tin tưởng loại ý niệm này của công tử quyết không phải chỉ là nói cho có. Bất quá, ta đồng dạng cũng cho rằng công tử ngu trung cổ hủ. Thử hỏi người người đều lấy cái chết để tỏ lòng trung.

- Chết đi rồi sự tình chân chính sẽ do ai tới làm? Người trước ngã xuống, người sau tiến lên tiếp nối người trước, mở lối cho người sau sao? Nếu bọn họ cũng giống như ngươi vậy, không để ý phương pháp đều chết cả, phía sau chết đi...vẫn là chết tiếp xuống phía dưới. Người chết đúng là nhiều, nhưng sự tình cụ thể còn loạn đến không có ai làm nữa! Triều đình vẫn là triều đình kia, yêu nhân vẫn là những yêu nhân kia.

- Đám người Trương Giản Chi ta rất bội phục, thực rất trung tâm, rất có khả năng, ngươi muốn đạt được tiêu chuẩn của bọn họ, chí ít còn cần hai ba mươi năm công phu nữa. Thế nhưng ngươi ngẫm lại xem, nhân tài như bọn họ, Đại Đường Đại Đường mà nói quý giá cỡ nào chứ? Nếu như không để ý phương pháp chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết cứ như vậy bị kẻ xấu tính toán, Đại Đường, đối với vạn dân mà nói, bút tổn thất này làm sao tính toán đây?

- Đúng rồi, bọn họ cố nhiên lưu được thanh danh một đời ở lại. Thế nhưng trên thực tế thì sao đây? Bọn họ đồ vật có giá trị nhất bỏ qua, truy cầu danh tiếng hư vô. Trương công tử, ngươi minh bạch ý tứ trong lời ta nói chứ?

- Minh bạch, minh bạch...

Trương Cửu Linh trên trán đổ mồ hôi lạnh từng đợt thẳng xuống:

- Phải thiêt thực, thật sự cần suy nghĩ thiết thực một chút.

Tần Tiêu Trương Húc Trương Húc còn lại là ngây ngốc đứng tại chỗ, tiếp cận trạng thái hóa đá.

Lý Tiên Huệ đưa tay tìm được cái ghế, cầm tay Tần Tiêu:

- Tướng quân nhà gia chính là người thiết thực như thế. Kỳ thực, lấy tính tình của tướng quân kiên quyết không muốn cùng các ngươi, những văn nhân này giải thích cái gì, hắn cũng không lo lắng loại chuyện chúng nhân dùng ngòi bút làm vũ khí, miệng lưỡi tựa kim này. Từ cổ chí kim, phàm là làm chuyện tốt vì nước vì dân chân chính cũng không phải những đại học hồng nho kia.

- Mà là những người thực tế đứng ở chỗ cao làm chuyện đó. Thế nhưng, thường thường người như thế lại bị người khác hiểu lầm. Lưng đẹo một ít tiếng xấu. Coi như là làm ra thành tích có nhiều đi nữa, cũng là khen chê nửa nọ nửa kia. Thật sự mà nói, ta đối với Trương công tử một điểm thành kiến cũng không có, đồng thời rất sớm cũng đã nghe nói qua tài danh của công tử, vẫn bội phục cực kỳ.

- Chỉ là ngày hôm nay thấy công tử, thấy công tử cư nhiên cùng những văn nhân sĩ tử tự cho là thanh cao sắc mặt như nhau. Tâm trạng liền thập phần thất vọng. Rất nhiều văn nhân chuyên công bút mực, quả thực cùng bạo dân vô tri không có khác nhau. Trong mắt bọn họ, không phải hồng chính là trắng, phân được tuyệt đối, không thể dựa vào tự hỏi để phán đoán một việc ngay thẳng đúng sai.

- Mà là quen thói nước chảy bèo trôi cùng kẻ mù không có gì khác nhau. Ngươi vẫn đang có thể tiếp tục đối với tướng quân nhà ta tâm tồn thành kiến. Đối với phụ nhân này như ta sinh ra khúc mắc. Vật ách tắc tướng quân nhà ta khẳng định sẽ không lưu ý, bởi vì người thực làm được việc, thường thường đem danh tiếng thấy rất nhạt. Ta tuy là nữ lưu cũng không ngại. Bởi vì ta lý giải phu quân của ta, ta biết hắn muốn làm gì, hắn đang làm gì. Ta vĩnh viễn sẽ cùng hắn cùng tiến thối, cộng vinh nhục, cũng vì phu quân như vậy mà tự hào!

Trương Cửu Linh yết hầu gian nan nuốt xuống một ngụm nước bọt, trường thi lễ thật dài:

- Phu nhân giáo huấn cực kỳ đúng, dường như cảnh tỉnh, khiến Cửu Linh hiểu ra. Cửu Linh ở đây bái tạ phu nhân, cũng thỉnh Tần tướng quân thứ Cửu Linh tội vô lễ hiểu nhầm ngài!

Chương 403: Tạm biệt hồng nhan

Tần Tiêu bị Lý Tiên Huệ túm một cái, phảng phất như lúc này mới hồi phục tinh thần lại vội vàng nói:

- Trương công tử quá khách khí rồi, chúng ta vẫn là ngồi xuống nói chuyện đi.

Trương Cửu Linh chắp tay bái dài một cái:

- Cửu Linh Cửu Linh phân loạn, muốn một mình yên lặng một chút, tướng quân, phu nhân, Trương Húc huynh, Cửu Linh xin lỗi không bồi tiếp được!

Dứt lời bỏ chạy đi ra ngoài.

Tần Tiêu và Lý Tiên Huệ cũng cáo từ đi, Trương Húc phảng phất như rơi vào sương mù, đóng cửa lại, ngồi phát ngốc ở bên cạnh bàn, nâng đầu thầm nghĩ: nhừng lời này của nàng, thế nào nghe cũng như là đang mắng ta nhỉ?

Tần Tiêu khẽ ôm lấy Lý Tiên Huệ trở lại trong phòng, một tay ôm lấy thân thể của nàng:

- Lão bà, ngươi mắng được thật sự là quá đặc sắc! Thu ta làm học sinh đi sao, dạy ta mắng người!

Lý Tiên Huệ cười hì hì dựa vào trên vai của Tần Tiêu, xấu hổ nói rằng:
- Một người ngủ quá không quen, trời lạnh, ta đã muốn qua tìm ngươi nói chuyện một chút. Không nghĩ tới ngươi không ở trong phòng. Ta xem trong phòng Trương Húc bên kia đốt đền, nghe được thanh âm ngươi ngươi nói chuyện, ta mới đi qua thôi!

Tần Tiêu cười ha ha:
- Tiên nhi, ngươi ngày hôm nay sao lại đột nhiên mắng người vậy? Mắng một phen như cuồng phong bạo vũ đó, khẳng định để Trương Cửu Linh sắp điên mất.

- Ai bảo hắn dùng thái độ kia với ngươi, ta không thấy được còn tốt, thấy rồi sẽ tức giận! Còn nói cái gì "phụ nhân", phụ nhân!

Lý Tiên Huệ bĩu môi:
- Ta đã không quen nhìn loại nam nhân này, tự cho là rất khá, khinh thường nữ nhân. Hơn nữa, hắn dựa vào cái gì nha! Có tài thì thế nào, nói không chừng đổi lại hắn lên đến triều đình, cũng chính là một tục lại. Thi từ ca phú có thể an bang trị quốc sao? Vẫn là lão công tốt...làm cái gì cũng đều rất xuất sắc, lại thực tế.

- Ừm, giới cách tiện nghi lại đủ.

Tần Tiêu cười cổ quái:
- Thật là làm cái gì cũng đều không có trở ngại.

Lý Tiên Huệ nghe ra huyền cơ trong lời nói của Tần Tiêu, biết hắn lại đang nói nhảm ăn đậu hũ, oán hận cười véo mặt hắn:
- Phôi tử kia, không để ý tới ngươi nữa!

Tần Tiêu cười ha hả, ôm lấy Lý Tiên Huệ đem nàng đặt ở trên giường:
- Mau ngủ đi, đã khuya. Ngày mai còn muốn đi Quân Sơn du ngoạn đấy. Ngươi lại ở trên giường không dậy được.

Lý Tiên Huệ hơi nhếch miệng lên, thấp giọng nói:
- Một người đều ngủ không quen, lại lạnh nữa... Ngày mai không đi chơi nữa đi? Mau chóng trở về nhà thôi.

Một đường này đi đến, nhiều người ánh mắt hỗn tạp, Tần Tiêu vẫn luôn cùng Lý Tiên Huệ phân phòng để ngủ. Hôm nay đến trong nhà người khác lại càng không tiện cùng giường, miễn cho bị người nói ra nói vào. Tần Tiêu thay nàng đắp chăn xong:- Không đi chơi thì không đi chơi là được mà. Với lại tại Giang Nam còn muốn nán lại một khoảng thời gian rất dài. Sẽ có cơ hội. Kỳ thực, ta cũng muốn đến Sở Tiên sơn trang sớm một chút.

- Để gặp Thượng Quan Uyển Nhi?

Lý Tiên Huệ cười khẽ khanh khách.

Tần Tiêu ở trên mũi của Lý Tiên Huệ khẽ véo một cái:
- Cứ xem là vậy đi. Ngươi ngủ thật ngon nha. Từ từ ăn dấm chua, ta cũng trở về phòng đi nghỉ ngơi đây!


- Đi đi thôi, để xem có thể mơ tới Uyển nhi muội muội của ngươi hay không, khanh khách!

Lý Tiên Huệ cười khẽ một trận như tiếng chuông bạc, tựa đầu lui vào trong chăn.

Tần Tiêu cười khẽ rời khỏi đó, thay nàng đóng lại cửa phòng cẩn thận. Ngửa đầu nhìn sắc trời, quần tinh điểm điểm, ngày mai hẳn là khí trời đẹp thích hợp để du ngoạn. Hiện tại đã nổi gió Đông Nam. Thế nhưng xuôi dòng mà xuống, hẳn là cũng không có vấn đề lớn, vẫn là tiếp tục đi thủy lộ đi sao. Không mệt người như vậy. Dựa theo hành trình suy đoán, khoảng chừng thời gian ba ngày có thể đến được Giang Châu.

Trải qua lời nói vừa rồi của Lý Tiên Huệ, trong đầu Tần Tiêu thật đúng là hiện ra giọng nói và dáng điệu nụ cười của Thượng Quan Uyển Nhi. Mấy tháng trước, trước thành Lạc Dương tuyết bay không ngừng, một hồi cáo biệt thê thống kia...Ừm, vẫn là sớm một chút lên đường chạy đi thôi. Xác thực là có một chút nhớ đến nàng. Tiên nhi hảo lão bà này cho tới nay ta đều cho rằng nàng là thuần túy ôn nhu, không nghĩ tới cũng có một mặt hung hãn. Ha hả cư nhiên là vào lúc đó vì ta mà xuất đầu. Hơn nữa, phen lời nói kia của nàng, ngôn từ trong sáng có tình có lí, từ câu chữ đủ nói trúng chỗ đau, thẳng kích điểm yếu hại của Trương Cửu Linh, khiến đại tài tử như hắn bị mắng đến phát ngốc thất thần.

Xem ra, lão bà này của ta ngoại trừ ôn nhu nhàn thục, còn còn kiến giải nha!

Trong lòng Tần Tiêu cười. Tâm tình thập phần mỹ lệ đi vào trong phòng của mình, tới nằm trên giường, âm thầm cười nói: ta ở chỗ này thản nhiên tự đắc, Trương Cửu Linh ca môn kia, có phải là núp trong phòng chùm chăn kín đầu không đấy?

Sáng sớm ngày thứ hai, Tần Tiêu còn mông lung tựa tỉnh chưa tỉnh, cánh cửa đã bị gõ vang lên. Đứng dậy mở rộng cánh cửa, cư nhiên là Trương Húc.

Trương Húc có chút khẩn trương chạy vào, lôi kéo Tần Tiêu ngồi xuống bên cạnh bàn:
- Phu nhân kia của ngươi cũng quá hung dữ một chút, Trương Cửu Linh bị mắng bỏ đi rồi!

- A?

Tần Tiêu kinh ngạc một trận, lập tức cười:
- Hắn sẽ không nhỏ nhen như vậy đấy chứ?

- Theo lý thuyết là sẽ không.

Trương Húc có chút hưng phấn vui vẻ cười nói:
- Bất quá, hắn đúng là người cực kỳ thanh cao tự ngạo, không thể so với loại chai lì như ta được. Phỏng chừng nha, Tần phu nhân một phen mắng nhiếc thống khoái này, có thể khiến hắn nhớ kỹ hơn nửa đời người.

- Như vậy không phải rất tốt sao?

Tần Tiêu cười nói:
- Ta nghĩ Tiên nhi mắng rất đúng rồi. Đổi lại là ta, cũng không có mắng được giống như nàng say sưa lâm li như vậy đấy.

- A, ta là không dám chọc giận ngươi. Tuy rằng ta không sợ ngươi, thế nhưng không thể trêu vào phu nhân kia của ngươi nha!

Trương Húc xuất ra một phong thư ném tới trên bàn:
- Trương Cửu Linh lưu lại cho ngươi, nhìn đi sao.

Tần Tiêu nghi hoặc lấy ra thư mở ra, một tời giấy trắng, bên trên sáu chữ màu xanh lục mảnh mà hữu lực:
- Cảm tạ, sau này gặp lại.

Tần Tiêu cầm tời giấy đọc một hồi, rồi cười nói với Trương Húc rằng:
- Xem ra Trương Cửu Linh này, thật là người khiêm tốn. Ai một phen mắng nhiếc kia, còn ngược lại cảm tạ ta. Phần lòng dạ này, thật là có chút hiếm có được.

Trương Húc cười:
- Đều là quái nhân! Một kẻ vô duyên vô cớ đem người đọi đến mắng, một kẻ lại cảm tạ đối phương mắng mình thật tốt. Cũng may các ngươi từ nay về sau không có kết thành hận thù, bằng không ta người trung gian này sau này không có ai ở bên cạnh thật rồi. Ngươi đoán xem, Trương Cửu Linh rời khỏi nơi này, sẽ đi làm gì chứ?

- Ngươi cho rằng thế nào đây?

Tần Tiêu hỏi ngược lại.

- Đổi lại là ta, khẳng định tìm địa phương mượn rượu tiêu sầu, hoặc là tìm người hòa giải tâm sự.

- Hắn hẳn là sẽ không.

Tần Tiêu tự tin địa tràn đầy cười nói:
- Tuy rằng ta cùng với hắn quen biết mới một ngày đêm, nhưng ta hiểu được loại người như hắn vậy.

Chương 404: Tạm biệt hồng nhan (2)

- Theo ta thấy, hắn khẳng định là lên kinh đi thi, hơn nữa ý chí so với lúc trước càng thêm kiên định hơn.

- Ta đã nói, các ngươi đều là quái nhân, ta là nghĩ mãi không hiểu.

Trương Húc không để ý nói rằng:
- Ta càng thêm quan tâm, ngày hôm nay lúc nào sẽ khởi hành đi Quân Sơn?

- Không đi, ta dự định ngày hôm nay cáo từ. đi trở về nhà.

- Ách? Ngươi đúng là vừa mới thu đồ đệ, làm vậy chẳng lẽ lã muốn phủi đít mặc kệ?

Trương Húc nghi hoặc nói:
- Tốt xấu cũng ở thêm vài ngày, chỉ điểm nhân gia một chút đi sao?

Trương Húc vừa mới dứt lời, ngoài cửa đi vào một người, kinh hoảng nói:
- Thế nào, sư phụ này muốn đi sao?

Quách Tử Nghi đến, còn đánh lên nước nóng cho Tần Tiêu rửa mặt Xem ra thật đúng là để Tần Tiêu trở thành của sư phụ đến kiếu kính.

Tần Tiêu khẽ cười cười:
- Đúng nha, thế này đi. Tử Nghi, phụ thân ngươi hiện tại về nhà rồi sao?

- A, như vậy đi.

Quách Tử Nghi cả kinh nói:
- Đừng có khách khí như vậy. Tử Nghi

Tần Tiêu vỗ một cái lên đầu vai của hắn:
- Ngươi ta có danh là sư đồ. Kì thực lại là huynh đệ. Vốn có tuổi tác cũng không kém quá lớn đi. Nếu có thời gian rảnh, thì đi ra Giang Châu tới tìm ta, chúng ta cùng nhau luận bàn võ nghệ.

- Ta...

Quách Tử Nghi vẻ mặt thất vọng và uể oải, đột nhiên ánh mắt sáng lên noi rằng:
- Sư phụ, ta cũng không thể được theo cùng ngươi đi Giang Châu?

- A? Ta đúng là không có ý kiến gì, phũ mẫu của ngươi sẽ đồng ý sao?

Trong lòng Tần Tiêu một tia vui vẻ: còn có dự định đem ngươi giữ ở banahj, thế nhưng loại chuyện này đành không thể làm gì khác hơn là tự mình nói ra đi.

Quách Tử Nghi vui mừng nói:
- Chỉ cần sư phụ đồng ý. Phụ thân và mẫu thân nơi nào. Ta đi nói. Sư phụ, mời ngươi lại rửa mặt chải đầu. Tử Nghi đi một chút sẽ trở lại!

Dứt lời đã chạy đi về hướng về bên ngoài chạy đến.

Phía sau Trương Húc cười mỉa một tiếng:
- Lại lừa bán một thiếu nam đàng hoàng đây.

Tần Tiêu cũng cười:
- Ngươi vì sao muốn nói " lại" đây? Hình như ta làm rất nhiều loại chuyện như này rồi.

Ngoài thành Nhạc Châu, trên Động Đình hồ.

Tần Tiêu và Quách Tử Nghi đứng ở đầu thuyền, chắp tay cùng mấy người Quách Kính Chi cáo biệt.

Quách Kính Chi và lão phu nhân của hắn vẻ mặt không muốn, nói với Quách Tử Nghi rằng:- Ở bên cạnh sư phụ, cũng không thể như là ở nhà tùy hứng hồ đồ, phải nghe theo sư phụ giáo huấn biết chưa?

Quách phu nhân vẻ mặt ngấn lệ, nhìn như sắp khóc lóc ra vậy:
- Con ta a. Lúc rảnh rỗi về thăm nhà nhé!

Thanh âm của Quách Tử Nghi cũng mềm mại xuống:
- Ta biết rồi, nương.

Tần Tiêu ôm quyền thi lễ:
- Quách đại nhân, Quách phu nhân, nhị vị xin yên tâm. Nếu có thời gian rảnh rỗi, sẽ để Tử Nghi về thăm nhà. Chư vị, cáo từ!


Mọi người đều nói:
- Thượng lộ bình an, bảo trọng!

Thuyền xuất phát, Quách Tử Nghi ở đầu thuyền vẫy vẫy cánh tay: 


- Đa, nương, ta sẽ thường thường trở lại.

Tiết Nột và Vương Tuấn liếc nhau, sụt sịt nói:
- Lần này tốt rồi. Hai người chúng ta khuyên can mãi muốn lừa Quách công tử tới tay, lại bị Tần Tiêu này một tay dẫn đi cùng, triệt để mất hi vọng, thực sự là thất sách nha!

Vương Tuấn cười:
- Có biện pháp. Để Quách đại nhân lại sinh một nhi tử khác không phải được sao?

- Nói lung tung!

Trong khoang thuyền, Quách Tử Nghi thẳng tắp ngồi ở canh bàn, nhìn không chớp mắt, một bộ dáng tựa như ngồi chờ chết.

Lý Tiên Huệ không khỏi khẽ cười khanh khách:
- Tử Nghi, sư phụ ngươi là một người cực hiền hoà, không cần phải giữ lễ tiết như vậy. Ngươi xem chúng ta mọi người đều rất tùy ý nha! Chúng ta những người này đều là đồng bạn, là bằng hữu. Ngươi không nên câu thúc như vậy.

- Ách, cảm tạ sư mẫu đề điểm.

Quách Tử Nghi không chút nào hàm hồ hành lễ một cái.

Tần Tiêu cũng cười:
- Đúng vậy Tử Nghi, ta đều đã nói qua, sư đồ này chỉ là danh phận. Trong thường ngày ở chung chúng ta giống như là huynh đệ vậy. Đúng rồi, lần đầu rời khỏi xa, cảm giác còn tốt chứ? Đến lúc đó nếu là nhớ nhà cứ nói với ta một tiếng, ta sẽ cho ngươi trở lại nhà để thăm phụ mẫu.

- Còn tốt, a a, đa tạ sư phụ.

Quách Tử Nghi có chút xấu hổ cười:
- Đích xác là có chút dị dạng như vậy. Bất quá ta sẽ rất nhanh quen thuộc. Nam nhi chí tại bốn phương, chung quy cũng không thể ở già mãi ở bên cạnh phụ mẫu nha!

- Ha ha, nói rất có lý!

Tần Tiêu cười nói:
- Đợi đến nhà rồi, chúng ta lại tinh tế thảo luận võ nghệ thao lược. Nói đến, so đấu trên lưng ngựa, ngươi không bằng ta. Thao lược mưu hoa này, ta khả năng sẽ không bằng được. Đến lúc đó, cố gắng học tập lẫn nhau đi!

Gió Đông Nam rất khẽ thổi qua, đem nước trên Động Đình hồ thổi thành từng đợt sóng gợn. Đại thuyền hoa đánh ra sóng vỗ, tiến vào Trường Giang, hướng Giang Châu đi tới. Vào Trường Giang, tốc độ thuyền cũng nhanh hơn rất nhiều. Trong lòng Tần Tiêu lại lại càng thêm nôn nóng và rung động.

Thượng Quan Uyển Nhi, ta đến rồi!

Ba ngày sau, thuyền qua Ngạc Châu, chuyển vào Bành Lễ Hồ. Tần Tiêu đi lên mũi thuyền, nhìn phong canh quen thuộc ngày xưa. Trong lòng nhịn không được có chút kích động.

Lý Tiên Huệ dựa chặt vào trên người Tần Tiêu, nhẹ giọng nói rằng:
- Lão công, một năm trước, chúng ta cùng nhau ở chỗ này du ngoạn ngâm thơ! Tiên nhi chưa từng có xuống nước, không nghĩ tới, một lần ngâm đến nửa đêm, cư nhiên cũng có thể sống trở ra được.

Tần Tiêu cảm giác Lý Tiên Huệ đem cánh tay của chính mình ôm thật chặt, biết nàng lại đang hồi tưởng tình cảnh đêm đó. Năm ngoái, một màn Lý Tiên Huệ vì không muốn liên lụy bản thân, đẩy hắn ra, chìm xuống đấy nước cũng hiện lên trước mắt. Trong lòng một trận xao động, đem Lý Tiên Huệ ôm vào trong lòng, ôm thật chặt.

Vào quá nửa hồ, đập vào mắt thấy được một tấm bia đá dựng đứng ở trung ương hồ. Mặt trên viết ba chữ lớn "Sở Tiên Hồ". Tần Tiêu không khỏi cười nói:
- Thật nhanh tay chân a, ta mới đến nơi đây, tấm bia đá đã được lập rồi. Hẳn là Giang Châu Thứ Sử Hà Khai những người đó làm ra đi sao?

Ở bên cạnh mấy chiếc ngư thuyền đang thả lưới bắt cá. Hát lên ngư ca rõ to, một mảnh sinh cơ bừng bừng.

Mọi người đều đã ra khỏi buồng nhỏ trên tàu, đi tới đầu thuyền, đứng ở bên mép thuyền, hoa tay múa chân, vui vẻ ra mặt rốt cục đã đến nơi!

Trái tim Tần Tiêu cũng chậm rãi co bóp thật chặt.

Bên ngoài thành Lạc Dương, Thượng Quan Uyển Nhi xinh đẹp khóc lóc cùng tiếng hô xé lòng đó, phảng phất như lại đang hiện lên trong đầu.

Rốt cục, tiền phương một dải nổi trên mặt nước, nhìn thấy một góc của Sở Tiên sơn trang.

Lý Tiên Huệ kích động chỉ một cái:
- Nhìn kìa lão công, Sở Tiên sơn trang. Chúng ta về đến nhà rồi!

Mọi người cùng nhau hoan hô, Tần Tiêu cảm hoài nói:
- Đúng vậy, đã về đến nhà!

Một ít ngư phu đánh cá, thấy thuyền hoa lớn xanh vàng rực rỡ, biết người đến là quan gia, đều có chút kinh hoảng đem thuyền của mình tránh né ra, đi tới chỗ khác thả lưới.

Gần, càng gần! Tần Tiêu cảm giác, thuyền này đến bây giờ quả thực chính là tốc độ như rùa!

Chương 405: Tình nồng như lửa

Hắn còn chưa từng có khát vọng như bây giờ. Đi qua một mảnh lục địa kia!

Khoảng chừng có hơn trăm bước, một đoàn thuyền lớn nhỏ nhẹ nhàng trôi, trong thuyền truyền đến tiếng sáo du dãng. Ở trên mặt nước yên tĩnh truyền được sâu thẳm. Làn điệu khinh dương, mà mang theo một cổ ai oán nhàn nhạt, tuy rằng cách xa như vậy, vẫn như cũ nghe được rõ ràng lọt vào tai.

Tất cả mọi người bị hấp dẫn, nhất tề hướng về bên đó nhìn lại, cũng không nhìn thấy bóng người, chỉ thấy một con thuyền nhỏ đang bồng bềnh trôi.

Chỉ có Tần Tiêu và Lý Tiên Huệ minh bạch, bài từ khúc này rất quen thuộc. Là bài "thời gian bị quên lãng", hai người đồng thời kinh hãi nói:
- Thượng Quan Uyển Nhi!

Tần Tiêu vội hỏi nói:
- Bài ca này, ngươi hát cho Thượng Quan Uyển Nhi nghe qua rồi?

- Ừm, khi còn ở Trường An!

Lý Tiên Huệ vội vã gật đầu:
- Hẳn là nàng! Khẳng định là nàng!

Trong lòng Tần Tiêu kích động một chút đã có chủ ý, cười gượng nói với Lý Tiên Huệ rằng:
- Tiên nhi, mặc kệ ta thế nào, ta đều là không ăn giấm a?

- Nói cái gì đây? Nhiều người như vậy ở chỗ này!

Lý Tiên Huệ nhẹ giọng trách nói:
- Nhanh chóng cập bờ một chút đi, ngươi lại đi thuyền nhỏ tới tìm nàng. Thuyền hoa lớn như vậy bơi qua đó, sóng hồ sẽ đem thuyền nhỏ của nàng đánh lật úp.

- Không cần! Các ngươi lên bờ đi sao, không cần phải để ý tới ta!

Tần Tiêu cười quỷ dị, xoay người đã như một con cá nhảy vào trong hồ nước. Phác thông một tiếng đã không thấy bóng dáng.

Lý Tiên Huệ kinh hãi kêu lên:
- Lão công!

Phạm Thức Đức liền bước lên phía trước:
- Phu nhân bớt kinh hãi, kỹ năng bơi lội của tướng quân, ngươi cũng không phải không biết.

Lý Tiên Huệ vội vàng tới giậm chân:
- Thế nhưng nước rất lạnh nha! Hiện tại đúng là tháng hai tháng ba, nước hồ này có đem người ta đông cứng.

Hình Trường Phong vội phất tay một cái:

- Đặc Chủng Doanh, chuẩn bị đợi mệnh!

Lý Tiên Huệ khẽ thở dài một hơi:
- Không cần, Hình đại ca để hắn đi đi...

Tần Tiêu lặn xuống nước, chìm xuống dưới hồ, vốn dĩ hắn sẽ không sợ lạnh. Hiện tại hàn ý thấu xương cũng vẫn thản nhiên chưa phát giác ra. Ở trong nước giống như con cá lăng bơi nhanh về phía trước.

Trong lòng chỉ còn lại có một thanh âm: Uyển nhi tốt, ta đến đây!

Thượng Quan Uyển Nhi tố trang đạm mạc, một mình cô đơn ngồi ở trong khoang thuyền. Một chân khẽ cong, một cái duỗi nghiêng, tư thế ngồi như du nhàn. Thế nhưng tâm tình lại một điểm cũng không có du nhàn. Môi đỏ mọng mấp máy, bên môi một cây sáo trúc tấu ra âm phù phiêu dật mềm mại. Đem một khúc "thời gian bị quên lãng" kia thổi được uyển chuyển, đau khổ, một phần ưu tư, hai phần sầu bi.

Tiếng sao chưa dừng, Thượng Quan Uyển Nhi chậm rãi buông tay ra, đem sáo đặt ở bên người. Nhịn không được một trận nhíu đôi mi thanh tú, giữa mi một mảnh hoa điền cũng tựa hồ lộ ra vài cổ sầu oán, khẽ thở dài một hơi khẽ giọng ngâm nói:
- Ngọc quan xuân sắc vãn, kim hà lộ kỷ thiên. Cầm bi quế điều thượng, địch oán liễu hoa tiền. Vụ yểm lâm trang nguyệt, phong kinh nhập tấn thiền. Giam thư đãi hoàn sử, lệ tẫn bạch vân thiên...Tâm tình cảu Chiêu Quân biên cương xa xôi, ta cuối cùng rốt cuộc hiểu được vài phần. Có một số việc, nói quên là có thể quên được sao? Tần đại ca, ngươi nếu có lúc nhàn rồi, cũng sẽ như Uyển nhi vậy, nhớ đến ngươi không?

Từ sau khi đi tới Sở Tiên sơn trang, ở trong cung hầu hạ Võ Tắc Thiên cả đời, Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên thanh nhàn, trở nên vô sự để làm. Từ ngày đầu tiên tới giờ, vô luận là đông tuyết phân dương hay là xuân lôi cổn cổn, nàng mỗi ngày đều sẽ một mình một người cưỡi tiểu ngư thuyền, phiêu bạt ở trong Sở Tiên Hồ. Thứ nhất là hồi ức ngày du ngoạn lúc trước cùng với Tần Tiêu chơi thuyền. Thứ hai, nếu là Tần Tiêu sẽ tới Sở Tiên sơn trang, tất sẽ đi thủy lộ. Bản thân cũng có thể sớm nhất nhanh nhất nghênh đón hắn. Chỉ là hôm nay, nàng thổi một khúc "thời gian bị quên lãng" kia, nghĩ đến ngày tháng trước đây, nhất thời quá mức nhập thần, để thuyền bơi ra xa, một chiếc thuyền lớn cư nhiên thản nhiên chưa phát giác.

Thượng Quan Uyển Nhi thoáng hướng ra ngoài nhìn sắc trời vài lần, khẽ thở dài một hơi:
- Xem ra, hôm nay lại là chờ đợi vô ích rồi. Tần đại ca, cố sự Bạch Xà truyện, ra đều đã sắp sửa biên xong rồi. Hơn nữa cũng đã viết xuống. Cuối cùng, Bạch nương tử và Hứa Tiên ở dưới cánh hoa đào bay xuống, trong mưa xuân lất phất. Ở trên Đoạn Kiều tại Hàng Châu như thi như họa lại tương phùng. Bọn họ từ đó về sau làm bạn cả quãng đời còn lại, cử án tề mi, tử tôn đầy nhà. Kết cục này tuyệt với cỡ nào nha... Thế nhưng, chúng ta lúc nào lại mới có thể ôm nhau dứng dưới ô, thưởng thức cảnh hồ nước liên thiên tiếp địa xanh biếc này đây?

Xem ra thời gian đã không còn sớm, Thượng Quan Uyển Nhi liền đứng dậy ra khỏi buồng nhỏ trên tàu đi tới đuôi thuyền. Cầm lấy một cây trúc xanh biếc dài chuẩn bị chèo thuyền trở lại. Từ ngày đó đến đây, Thượng Quan Uyển Nhi từ nhỏ lớn lên tại phương bắc đã luyện tập tự mình chèo thuyền, để có thời gian dành riêng cho bản thân ở buồng nhỏ trên tàu tương tư rơi lệ. Không sợ bị người ngoài nhìn thấy chê cười. Cho tới hôm nay, tuy chưa nói tới thành thạo, nhưng tốt xấu miễn cưỡng có thể đem thuyền chèo chống trở lại.

Thượng Quan Uyển Nhi đem gậy trúc khua vào trong nước tìm kiếm. Vốn dĩ đến có thể như bình thường vậy điểm đến đấy hồ, không nghĩ tới cây sào mới vào trong nước được phân nửa, đã phảng phất như bị vật gì đó bắt được. Còn đang lay động trái phải!

Thượng Quan Uyển Nhi đại kinh thất sắc. Tiện tay ném gậy trúc dài, kinh hoảng kêu lớn, vội vã lảo đảo chạy vội vào buồng nhỏ trên tàu. Cây sào trúc kia lại kỳ quái đứng ở nơi đó, hơn nữa dựng thẳng được cực ổn định, như là vững vàng cắm ở trong đất đá dưới đáy hồ. Hơn nữa lay động rất nhỏ.

Thượng Quan Uyển Nhi sợ đến vẻ mặt trắng bệch, kinh hãi gọi:
- Yêu quái. Người tới cứu mạng a!

"Ầm" Một tiếng nước chảy, đuôi thuyền thình lình một người bò lên chống sào trúc, đó là Tần Tiêu.

Tần Tiêu lau nước trên mặt một chút:
- Muốn mưu sát thân phu sao, hảo Uyển nhi của ta?

Thượng Quan Uyển Nhi mở lớn miệng, ngơ ngác nhìn một màn trước mắt, nói không ra lời.

Tần Tiêu cười một cái:
- Sao rồi, đứng phát ngốc? Uyển nhi, ta là Tần Tiêu nha!

Thượng Quan Uyển Nhi không thể tưởng tượng xoa xoa con mắt hai cái, khẽ lắc lắc đầu, cúi đầu khẩn trương lẩm bẩm:
- Ảo giác, khẳng định là ảo giác, ta có phải là sắp điên rồi không?

Tần Tiêu nhấc chân hướng bên trong khoang thuyền đi tới, cười ha hả nói:
- Uyển nhi, không phải ảo giác. Ta đã trở lại, thật sự là ta. Bên kia thuyền lớn ngươi không có thấy sao, thuyền của ta. Nghe được tiếng ngươi thổi sao, ta đã bơi tới đấy.

Thượng Quan Uyển Nhi chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt đã tràn đầy nước mắt, giữa yết hầu tựa như bị tắc một đoàn sợi bông, thanh âm gian nan nói rằng:
- Tần đại ca, thật sự là ngươi sao?

Trên người Tần Tiêu nước hồ tí tách chảy xuống thành dòng, rơi trên boong thuyền tóc tóc rung động, chậm rãi tràn đầy bốn phía, đem khoang thuyền nhỏ hẹp khiến cho đầy ẩm ướt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau