PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 396 - Chương 400

Chương 396: Ngưu độc sơ sinh (1)

- A?

Tần Tiêu thật đúng là không ngờ tới, còn có thể có một chuyện như vậy, lại nhìn Quách Kính Chi một cái, chỉ thấy hắn mặt mang vẻ mỉm cười, cũng không tỏ thái độ gì. Tần Tiêu lôi kéo tay của Quách Tử Nghi:

- Ngươi trước mau đứng dậy đi đã, trên đường cái nhiều người lắm miệng không tiện nói chuyện.

Quách Tử Nghi có chút thất vọng ngẩng đầu lên:

- Tướng quân chẳng lẽ là ngại Tử Nghi lễ nghi chưa đủ, thành tâm vẫn ít sao?

Dứt lời một gối khác cũng đều quỳ xuống, liền muốn dập đầu.

Tần Tiêu nắm lấy song chưởng của hắn dùng lực lôi kéo một cái. Đem Quách Tử Nghi từ trên mặt đất kéo dậy, cười ha hả nói rằng:

- Ta cũng không phải là ý này. Một ít lễ nghi vụn vặt, ta vẫn luôn không quá để tâm. Quách công tử, hiện tại đang muốn đi quý phủ của ngươi. Không bằng chúng ta sau đó lại nói chuyện tỉ mỉ được chứ?

Quách Tử Nghi bị Tần Tiêu kéo một cái dậy từ trên mặt đất, không khỏi hơi kinh ngạc trong lòng:

- Lực đạo thật lớn?

Nghe Tần Tiêu nói muốn đi đến nhà của mình, quay đầu lại đã vui vẻ lên nói:

- Đã như vậy. Phụ thân đại nhân, Tử Nghi đi trước về nhà, gọi đầu bếp chuẩn bị thiết yến!

Quách Kính Chi gật đầu mỉm cười:

- Ừm, đi thôi!

Quách Tử Nghi liền ôm quyền:

- Tần tướng quân, chư vị tướng quân, đại nhân, trưởng bối, vãn bối Tử Nghi đi trước!

Tất cả mọi người đều gật đầu:

- Đi thôi.

Quách Tử Nghi và hai đồng bạn đi cùng, lại lên ngựa chạy vội đến phía trước. Tần Tiêu nhìn bóng lưng của Quách Tử Nghi, nhịn không được tán thán nói:

- Thực sự là tri thư đạt lý, thiên hạ kỳ tài, đương thế phong phạm hổ tướng nho suất a!

Tiết Nột cũng nói:

- Xem ra ánh mắt của Tần tướng quân cũng không kém nha! Hài tử này quả nhiên thật không tệ. Ý khí phong phát nhưng lại khiêm tốn cẩn thận, một bầu nhiệt huyết chí cao ngất. Tuổi còn trẻ, lại đầy bụng tài hoa cùng một thân võ nghệ, quả nhiên là khiến kẻ khác sợ hãi than. Ta đúng là ở bên cạnh Quách đại nhân nói chuyện đã lâu, muốn để Quách Tử Nghi theo ta nhập quân. Nhưng nhân gia Quách đại nhân yêu thương hết mực, chính là không chịu nhả người.

- Ha hả, ta nào có!

Quách Kính Chi tự hào cười:

- Khuyển tử tuổi nhỏ, mẫu thân hắn cưng chiều hết mực không chịu thả người. Lão phu cũng không có biện pháp sao! Hắn đối với tướng quân ngươi cũng là sùng bái vô cùng nha, không thua kém Tần tướng quân chút nào đấy!

Tiết Nột ngượng ngùng cười cười:

- Nhưng đây đều là nhìn hắn lớn lên, cũng không nghe hắn nói muốn bái ta làm thầy đấy? Xem ra nha, tiểu tử này còn là có chút nhất bên trọng, nhất bên khinh, xem ta trở về lại giáo huấn thế nào!

Vương Tuấn ở bên cạnh cười nói:

- Tiết tướng quân tuy rằng danh tiếng không dưới Tần tướng quân, thế nhưng ngươi ta bản lĩnh trên người này hai bên đều biết rõ ràng trong lòng, làm sao so được với thiên hạ đệ nhất Võ Trạng Nguyên? Ha ha, nhân gia Quách công tử tuy rằng lễ phép khiêm tốn, nhưng cũng không có thể bái sư lung tung nha!

Tiết Nột lại vừa bực mình vừa buồn cười mắng:


- Ngươi tên quỷ này, cư nhiên ở trước măt mọi người tổn hại ta. Xem ta sau này chuốc say ngươi! Ngươi uống say sẽ thích khiêu vũ, xem ra ngày hôm nay trong nhà Quách đại nhân có thể không cần mời nghệ kỹ nữa.

Mọi người cùng nhau cười lớn. Tần Tiêu nói rằng:

- Nhị vị tướng quân đều quá mức khiêm nhường. Chút bản lĩnh bé nhỏ của Tần Tiêu đâu so được với nhị vị tướng quân ở trên sa trường chỉ huy ổn định, khí thôn vạn lý như hổ? Ta đây nhiều lắm cũng chỉ là một chút thủ đoạn giang hồ giao đấu mà thôi.

Quách Kính Chi cười ha hả phất phất tay:

- Đi, ba vị đại tướng quân, đừng ở chỗ này khiêm tốn thổi phồng lẫn nhau nữa. Chúng ta cùng trở về phủ đi. Sau đó trên tiệc rượu lại trò chuyện tiếp.

Mọi người cùng nhau hướng phía trước đi đến, Tần Tiêu đối với Quách Kính Chi hỏi:

- Mới vừa rồi hai người đi cùng với Quách công tử, ta xem cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ nha, tuy rằng tuổi còn trẻ, thân thủ cũng cực kỳ không tệ. Dám hỏi bọn hắn là ai?

- A, đó là bằng hữu của khuyển tử.

Quách Kính Chi nói rằng:

- Hai người đều là hảo nhi lang thuở nhỏ tập võ, lấy chiến trường báo ân làm chí nguyện. Vốn là đến hẹn Tử Nghi cùng nhau vào kinh tham gia võ cử, không ngờ năm nay võ cử tạm phế, nên ở tại chỗ này chúc mừng sinh nhật cho lão phu. Hai người, một gọi là Quách Kiền Quán, một người còn lại là Giải Uyển.

- A, hai người này ngươi không cần đoạt.

Ở bên cạnh, Tiết Nột đắc ý nói rằng:

- Hai người đó ta đều đã sớm thu làm môn hạ rồi, ha ha!

Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Tiết tướng quân thật nhanh chân nha, ngươi làm sao biết được ta muốn đoạt người với ngươi? Hiện tại ta cũng không phải tướng quân cầm binh, chỉ là kẻ nhàn rỗi bị biếm ra khỏi Trường An thôi.

- A, đây không phải trợn mắt nói dối sao!

Tiết Nột cười nói:

- Ta lại vừa nghe được rõ ràng. Ngươi gọi Hình Trường Phong kia đi dàn xếp Đặc Chủng Doanh. Thử hỏi còn có người bị giáng chức nào, lại dẫn theo tùy tùng hộ vệ nha? Đặc Chủng Doanh, ngày mai, ta và Vương tướng quân nhất định phải đi tận mắt kiến thức một chút.

Vương Tuấn phụ họa nói:

- Đúng thế. Nhất định phải tận mắt kiến thức một phen.

Tần Tiêu khẽ cười cười:

- Sợ là không có gì có thể thấy được, những người này đều là tướng mạo xấu xí, ngay cả vóc dáng cũng không thấy được lực lưỡng cao lớn. Ngoại trừ ra trận chém giết và giết người phóng hỏa một chút thủ đoạn này ra, thời gian khác cùng bách tính bình thường hầu như không có khác biệt.

- Không thể nào?

Hai người đồng thanh nghi hoặc nói rằng.

Ở bên cạnh Trương Cửu Linh vẫn trầm mặc hồi lâu thoải mái nói một câu:

- Bọt biển tuy lớn không phân lượng, xưng đà tuy nhỏ lại nặng nghìn cần. Cái này gọi là thần vật tự hối, bất lộ vu hình.

Mọi người cùng nhau nhìn về phía Trương Cửu Linh, chỉ thấy hắn mặt mang mỉm cười, thần sắc đạm nhiên, một bộ dáng xử thế không sợ hãi.

Tiết Nột gật đầu khen:

- Trương công tử quả nhiên là một chữ nghìn cân, nói trúng chỗ yếu hại nha. Xem ra, trừ phi ngày khác sóng vai đồng cừu, bằng không là không có cơ hội kiến thức chỗ độc đáo của Đặc Chủng Doanh rồi? Này Tần tướng quân, đúng là đem Đặc Chủng Doanh giấu rất kỹ đấy, chẳng lẽ sợ chúng ta học trộm tuyệt kỹ độc môn của hắn sao?

Mọi người đều cười lớn lên. Tiếp tục hướng phía phủ Thứ Sử đi đến.

Vô hình trung, Tần Tiêu và những người này quan hệ tựa hồ lại tiến một tầng. Bởi vì nhi tử của Quách Kính Chi này cử động bái sư công nhiên, để Tiết Nột và Vương Tuấn đối với Tần Tiêu lại là một hồi nhìn với cặp mắt khác xưa. Mà ngay cả Trương Cửu Linh vẫn không để ý tới hắn, cũng mở miệng nói chuyện.

Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ: những người này chính là một nhóm, chung quy có chút tâm tình bài ngoại. May là còn có Trương Húc ở chính giữa móc nối, hiện tại lại có Quách Tử Nghi...Ân, xem ra, muốn cùng bọn hắn ở chung thật tốt, cũng không phải quá khó khăn.

Chương 397: Ngưu độc sơ sinh (2)

Đoàn người đến phủ trạch Thứ Sử. Một thiếu niên vừa rồi cùng Quách Tử Nghi cùng đi với nhau đang ở trước cửa kính cẩn chờ đợi. Quách Kính Chi tiến lên hỏi:

- Kiền Quán hiền chất, Tử Nghi đâu, vì sao không thấy hắn ở đây chờ đón? Thực sự là quá vô lễ.

Kiền Quán là trong ba thiếu niên già dặn hơn một ít, ôm quyền nói rằng:

- Quách đại nhân, công tử và Giải Uyển huynh đệ cùng đi chuồng ngựa, chon ngựa tốt, nói là muốn...

Quách Kính Chi chau mày:

- Muốn như thế nào?

Quách Kiền Quán khẽ liếc mắt nhìn Tần Tiêu một cái:

- Muốn cùng Tần tướng quân tỷ thí cưỡi ngựa bắn cung...

Quách Kính Chi dựng thẳng mi giận dữ nói:

- Tiểu tử quá mức vô lễ! Hiền chất ngươi đi xem đi, gọi hắn tới hậu viện diện bích, ngày hôm nay không được ăn cơm chiều!

- Chậm đã. Quách đại nhân!

Tần Tiêu tiến lên một bước ngăn cản hắn:

- Quách công tử là người tập võ, muốn cùng ta tỷ thí, cũng chính là đúng với ý nghuyện. Ta nghĩ chuyện này rất tốt nha!

Quách Kính Chi có chút hơi khó xử nói:

- Tần tướng quân, cái này...ngài là tới cửa làm khách, làm sao có thể hạ mình cùng tiểu nhi tỷ thí! Khuyển tử thực sự là quá mức vô lễ, tướng quân nghìn vạn lần không nên trách tội!

Tần Tiêu cười nói:

- Thật đúng là không có gì! Nói đến, Tần Tiêu và Quách công tử niên kỷ hơn kém không lớn, rất là hợp ý. Tràng tỷ thí này, ta nhất định phải đáp ứng xuống.

Ở bên cạnh, đám người Tiết Nột và Vương Tuấn cũng lên tiếng nói:

- Đúng vậy. Người học võ so đấu một trận cũng không ảnh hướng thanh nhã, cũng không phải binh đao giao đấu, không sao, không sao đâu!

- Vậy được rồi!

Quách Kính Chi bất đắc dĩ thở dài một tiếng:

- Tiểu nhi này của ta hơi có chút kiêu ngạo, cũng tiện mượn tay tướng quân, mài bớt nhuệ khí của hắn, cho hắn biết thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân. Kiền Quán hiền chất, ngươi dẫn chúng ta cùng đi tới hậu viện đi.

Quách Kiền Quán tuy rằng cũng họ Quách, nhưng chỉ là cùng họ với Quách Kính Chi chưa nói tới quan hệ thân thích gì cả, một đại hán cao to khí thế mạnh mẽ sâm sâm, dẫn dường ở phía trước.

Lý Tiên Huệ có chút lo lắng đi lên, thấp giọng thì thầm:

- Lão công, không có chuyện gì đi đáp ứng luận võ nha? Loại chuyện này rất dễ tổn thương hòa khí.

Tần Tiêu vỗ vỗ bàn tay của nàng, tràn đầy tự tin gật đầu nói:

- Yên tâm, trong lòng ta đều biết rõ.

Hậu viện trung ương một khối đất trống rộng rãi, dựng thẳng mấy mũi tên, ở bên cạnh một đường đua, bị giẫm đến bằng phẳng. Có thể thấy được trong thường ngày Quách Tử Nghi thường xuyên ở chỗ này luyện tập cưỡi ngựa bắn cung. Bên cạnh chuồng ngựa dựa vào tường bao quanh, Quách Tử Nghi đang lấy hai tấm yên ngựa hướng trên người tuấn mã đeo lên, nhìn thấy mọi người đến hậu viện, chạy chậm tiến lên, quay về phía Quách Kính Chi cười ngây ngô nói:

- Cha, hắc hắc!

Quách Kính Chi vừa giận vừa cười trừng mắt với hắn một cái:

- Nghịch tử! Chỉ biết cậy mạnh hiếu thắng, bình thường học thi thư lễ nghi đều ném tới sau đầu cả rồi?

Quách Tử Nghi xấu hổ cười một trận:

- Cha, ta biết sai rồi... Thế nhưng người cũng biết, cùng Tần tướng quân giao đấu một trận, là chí nguyện bình sinh của ta nha!

Tần Tiêu đi ra phía trước, một phát vỗ lên vai Quách Tử Nghi:


- Thực rắn chắc! Ngày hôm nay Ngày hôm nay sẽ để ngươi được như ý nguyện, so đấu với ta một hồi. Nói đi, so đấu cái gì?

Quách Tử Nghi hưng phấn nói rằng:

- Võ cử tam xạ, chúng ta so đấu cưỡi ngựa bắn cung đi sao? Hai loại khác có chút không thú vị.

Tần Tiêu cười:

- Đi! Lấy cung mã đến đây!

Tất cả mọi người lại có chút hăng hái đứng ở phía sau thành một vòng, nhìn tình hình hai người bọn họ so đấu.

Quách Tử Nghi mang giá binh khí đến, một dãy trường cung chỉnh tề đặt ở bên trên:

- Tần tướng quân, thỉnh chọn cung trước!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Không cần, ngươi lên trước đi, chọn cung mã thuận tay mình nhất nhé!

Quách Tử Nghi hơi sửng sốt:

- Tốt lắm, Tử Nghi bêu xấu trước!

Dứt lời chọn lây một bộ cung tiễn, khoác giáp trụ lên vai, cưỡi một con liệt mã như than lửa chạy vội ra, dáng người tiêu sái thẳng thắn lưu loát cực điểm. Tần Tiêu không khỏi kêu một tiếng hay, mọi người ở phía sau cũng trầm trồ khen ngợi theo.

Khi còn cách đường chaỵ mấy bước, Quách Tử Nghi khom thắt lưng một cái, gỡ cung xuống, tiện tay một tiễn bắn ra, trúng giữa hồng tâm!

- Hay!

Âm thanh ủng hộ chưa dừng, Quách Tử Nghi lấy ra ba mũi tên, khẽ quát một tiếng kéo cung thành trăng tròn, nhất tề bắn ra, phập phập phập ba tiếng, trúng giữa ba tấm bia!

Tiết Nột kinh hô:

- Thần kỹ!

Vương Tuấn kêu to:

- Hảo tiễn!

Tất cả mọi người lớn tiếng kêu gọi lên.

Tần Tiêu cũng thấy hơi kinh ngạc: Quách Tử Nghi này, cũng sẽ một tiễn ba bia? Không dễ dàng! Ta, Cửu Tiêu Chấn Lôi Tiến luyện được đúng là đủ khổ sở, mới có loại hỏa hậu này! Xem ra, thật đúng là gặp phải kình địch!

Giống như năm xưa Tần Tiêu luận võ, Quách Tử Nghi lại phát tam tiễn, trúng mục tiêu ba bia. Thời khắc cuối cùng, lập tức thả người nhảy lên, cao cao tại thượng phát sinh tam tiễn, bắn trúng giữa hồng tâm!

Bốn lần khai cung, trúng mười hồng tâm! Cùng tình hình năm xưa khi Tần Tiêu lần đầu võ cử đoạt giải nhất hầu như giống nhau như đúc.

Đám người Tiết Nột đã là như si như cuồng, trầm trồ khen ngợi không thôi.

Lý Tiên Huệ lo lắng ôm lấy cánh tay của Tần Tiêu nói:

- Lão công, Quách công tử này thật là lợi hại nha, ngươi có nắm chắc thắng được hắn không?

Tần Tiêu cười:

- Hắn là phỏng theo lộ số của ta, ta làm sao lại thắng không được hắn chứ? Yên tâm nhìn xem!

Dứt lời Tần Tiêu đã tiện tay chọn một cây cung trên giá, xoay người cưỡi lên một con đại hắc mã. Quách Tử Nghi Quách Tử Nghi chạy chậm trở lại bên này, có chút không có ý tứ cười nói:

- Tần tướng quân chớ trách tội, ta đây là bắt chước bừa mô phỏng theo tuyệt kỹ của ngươi. Tướng quân năm xưa khi đoạt võ cử thứ nhất tài nghệ sớm đã truyền khắp thiên hạ, Tử Nghi cũng là quá mức ngưỡng mộ...

Tần Tiêu cười ha ha:

- Quách công tử thực sự là quá mức khiêm tốn! Năm xưa ta còn không có bắn được đẹp như ngươi vậy đấy! Nói trước tiên là nói hay, ta nếu là bại dưới tay ngươi, ngươi cũng không thể chê cười ta, ha ha!

Quách Tử Nghi nhảy xuống ngựa, ôm quyền đứng ở một bên:

- Sao dám sao dám, Tần tướng quân quá khiêm tốn rồi!

Tần Tiêu nhắc tới dây cương, hét lớn một tiếng thúc ngựa phi điện ra, trong lòng suy nghĩ nói: Quách Tử Nghi con nghé mới sinh này, quả nhiên có chút bản lĩnh! Ta nếu là không thắng được ngươi trận này, làm sao có thể cho ngươi ghi nhớ? Trương Cửu Linh ta sợ là hơn phân nửa không thu được, chỉ có thể tiến cử một chút; Quách Tử Nghi ngươi, ta há lại có thể bỏ qua?

Cho dù bị mô phỏng theo cũng không có thể bị siêu việt, xem phi tiễn của ta đây!

Cưỡi bên dưới là thất ngựa tốt, bộ phúc đủ lớn, bước chạy cũng nhanh. Tần Tiêu nửa nằm thân thể, tuy rằng ngựa chay có chút không quen thuộc, nhưng dựa vào lực đạo hai chân kẹp chặt lấy, vẫn là đem thân thể cố định được bình ổn, một tay lấy mũi tên trong giỏ, rút ra ba mũi tên đặt trên cây cung, kéo cung ra căng tròn, tay thả dây cung!

Chương 398: Lực hàng Quách Tử Nghi (1)

Ba mũi tên kia tựa như lưu tinh bôn nguyệt, thẳng trúng đến cùng một hồng tâm, khéo léo là, ba mũi tên tạo thành một đường nằm sát tại một chỗ. Còn muốn đem một mũi tên lúc trước Quách Tử Nghi bắn tới đánh rơi xuống!

Mọi người kinh hô một trận, đều có chút phát ngốc, thất thần: Quách Tử Nghi trợn lớn con mắt, thẳng nuốt nước bọt, trong lòng âm hưởng nói: cái này, cái này xem như làm bừa đi sao?

Trong lòng Tần Tiêu cười thầm một trận: ngươi cũng không nói một bia chỉ có thể trúng một tiễn, a! Ta liền chiếu theo như vậy bắn tiếp xuống, mười bia, mười tiễn, cuối cùng toàn bộ còn lại của ta!

Tâm niệm đến tận đây, trong tay Tần Tiêu liên tục, rút tên, lắp cung, phi xạ, làm theo như đã nghĩ, đem mười tấm bia cùng bắn đến tràn đầy. Quách Tử Nghi lúc trước bắn trúng mười mũi tên, không một mũi không rời bia. Sau đó vỗ ngựa, thản nhiên chạy trở lại.

Quách Tử Nghi nét mặt một trận xanh, một trận đỏ, xấu hổ nói rằng:

- Tử Nghi...chịu thua là được.

Tần Tiêu cười:

- Ta biết ngươi không phục, có chuyện không ngại nói thẳng ra. Ta thừa nhận, ta có chút đầu cơ trục lợi không phúc hậu, nhưng tiền đề là xem như ta cũng khoong có trái với quy tắc sao. Quy định là mười bia mười hồng tâm đầy tên, thiếu một tên trừ bao nhiêu, bắn không trúng bia trừ bấy nhiêu. Nhưng chưa nói bắn trúng nhiều sẽ trừ bao nhiêu nha! Ha hả, còn có cái gi muốn so đấu nữa?

Quách Tử Nghi có chút sợ hãi nhìn Quách Kính Chi bên cạnh một cái, cả gan nói rằng:

- Có thì có đấy, chỉ sợ...cha ta không cho phép.

Trong lòng Tần Tiêu minh bạch ý tứ của hắn, cười nói:

- Là muốn cùng ta tỷ thí công phu trên ngựa đi sao?

Quách Tử Nghi nhanh chóng liếc mắt nhìn Quách Kính Chi một cái, rồi gật đầu.

Đám người Quách Kính Chi và Tiết Nột đã tới nghênh đón, cùng nhau khen ngợi đối với Tần Tiêu. Quách Kính Chi nói rằng:

- Liệt tử, lần này gặp phải cao nhân, thua tâm phục khẩu phục rồi chứ? Còn không mau nhận sai với Tần tướng quân đi?

Tần Tiêu đem cung tiễn ném cho gã sai vặt ở bên cạnh, vẫn đang ngồi ở trên ngựa nói rằng:

- Quách đại nhân, lần này là hòa. Tần Tiêu đầu cơ trục lợi, không coi là thắng Quách công tử. Ta lại thật muốn thử một lần, công phu trên ngựa của Quách công tử luyện được ra sao?

Quách Kính Chi vội vã kinh hoảng nói:

- Điều này làm sao có thể được? Khuyển tử không tốt. Nếu là đả thương đến tướng quân thì làm sao cho phải! A, lão phu cũng không phải là ý tứ kia, Tần tướng quân bản lĩnh cố nhiên là cao hơn một bậc, khuyển tử theo lý nên bái phục mới phải.

Ở bên cạnh Quách Tử Nghi cực kỳ phiền muộn cúi đầu, cũng không dám nhìn thẳng vào Quách Kính Chi và Tần Tiêu. Tần Tiêu nhìn vào trong măt, thản nhiên cười nói:

- Chúng ta vẫn là dùng mộc côn không đầu, khoa tay múa chân một chút đi sao, điểm đến thì dừng. Ngày hôm nay nếu là không cho Quách công tử tận hứng, nói vậy hắn cũng là sẽ không cam tâm.

- A, đúng rồi, đúng rồi!

Quách Tử Nghi nhất thời nổi lên tinh thần, vui mừng kêu lên. Lại nhìn nhãn thần uy nghiêm của Quách Kính Chi một phen, lại cúi đầu xuống.

Ở bên cạnh Tiết Nột và Vương Tuấn đi ra hoà giải:


- Quách đại nhân, công tử thích võ, là chuyện tốt hiếm có. Hôm nay có cao nhân chịu chỉ điểm, sao có thể nào bỏ qua cơ hội như vậy đây? Ngươi cứ đồng ý đi!

- Được rồi!

Quách Kính Chi bất đắc dĩ thở dài một hơi, thấp giọng nói:

- Đều là do nương ngươi làm hư rồi!

Quách Tử Nghi vui mừng ôm quyền thi lễ:

- Đa tạ phụ thân thành toàn!

Sau đó bỏ chạy đi lấy đao chém đứt đầu thương của hai cây mộc thương, một cay ném cho Tần Tiêu, lớn tiếng nói:

- Tần tướng quân. Xin chỉ giáo!

Hai người vỗ ngựa chậm rãi chạy đến giữa sân. Tần Tiêu một tay nhấc thương, một tay nắm chặt dây cương, thản nhiên nhìn Quách Tử Nghi hùng hổ sinh uy:

- Quách công tử, công phu trên ngựa của ta, đều là dùng để giết người mà có. Do đó, sẽ đấu nhanh, đấu hung hiểm. Ngươi phải cẩn thận.

Quách Tử Nghi nắm chặt thương, chắp tay đáp:

- Tần tướng quân, tiểu sinh vốn thường ngày quen dùng Phương Thiên Họa Kích, bảy loại chiêu thức thiêu, khảm, thiết, thứ, phách, lỗ, bát, mỗi chiêu có tám mươi biến hóa. Tần tướng quân cũng nên cẩn thận.

Tần Tiêu nhìn thẳng con mắt của Quách Tử Nghi. Trong tay nắm chặt trường thương, khẽ híp con mắt lại:

- Ta không có chiêu thức. Phóng ngựa qua đây đi!

Quách Tử Nghi kẹp bụng ngựa một cái, Liệt Mã như than lửa kia nhấc móng trước, "cộc cộc" vang lên vài tiếng, nhanh chân vọt tới phía Tần Tiêu. Quách Tử Nghi khẽ kêu một tiếng. Mộc thương trong tay xoay quanh ra một viên hồ. Mang theo tiếng quát chói tai lao đầu thẳng đánh qua đây.

Phía sau Tiết Nột đứng xem kinh hãi gọi ra tiếng nói:

- Hảo đao pháp! Một chiêu này thế mạnh lực trầm, vô luận là lực đạo hay là góc độ, quả nhiên là cực kỳ tinh diệu. Nếu như sử dụng là đao, người bình thường tuyệt đối khó có thể địch nổi.

Vương Tuấn cười cười:

- Sai. Là kích, kích cũng có thể ché. Bất quá, Tần tướng quân cũng không phải người bình thường.

Tần Tiêu tuyệt không dám hàm hồ, đến thời đại này, chơi vũ khí lạnh lâu như vậy, có thể nói còn không có gặp phải đối thủ chân chính gì cả. Trước mắt Quách Tử Nghi tuổi mới gần mười sáu này hẳn là xem như một người đầu tiên!

Một côn nhìn như không có gì kỹ xảo đáng nói bổ tới, kỳ thực đại xảo nhươc chuyết cực kỳ tinh diệu, ẩn chứa rất nhiều hậu chiêu, chính mình nếu như hơi có điểm vô ý, sẽ trúng đao của hắn!

Tần Tiêu không dám chậm trễ, kẹp bụng ngựa một cái ngồi cho ổn định. Chờ côn kia bổ tới trước người, trong lúc điện quang hỏa thạch đơn thủ nhấc côn, bên cạnh một kích đem lực đạo của một côn kia của Quách Tử Nghi mượn đẩy đến bên cạnh. Mặc dù như vậy, lực đạo một côn một thực tại tương đối mạnh mẽ sau đó tà tà đánh xuống, Tần Tiêu quay đầu vai một cái nhẹ nhàng tránh qua. Côn kia sát qua vai của bản thân chém xuống dưới, cũng xem như là nỏ mạnh hết đà.

Hai người thân ngựa đã giao nhau cùng một chỗ. Quách Tử Nghi thấy một chiêu thất thủ lực đạo còn không có được lực chuyển hoáng. Phía sau chính mình, bên cạnh không môn đều hoàn toàn bại lộ ở trước mặt Tần Tiêu. Tuy rằng chỉ là một cái chớp mắt ngắn ngủi, thế nhưng đối với cao thủ giao đấu trên ngựa mà nói cũng đã đủ trí mạng!

Thế nhưng Tần Tiêu lại không có công kích tiếp theo, mà là giục ngựa đi, cùng Quách Tử Nghi thẳng lưng mà đi.

Hiệp thứ nhất, nhìn như Quách Tử Nghi công, Tần Tiêu thủ, hơn nữa hai người ngang tài ngang sức, thế nhưng hành gia chân chính đều nhìn ra, Tần Tiêu có ý định thủ hạ lưu tình, không có kích tới kẽ hở trống không của hắn.

Quách Tử Nghi quay đầu ngựa lại, có chút kinh ngạc nhìn Tần Tiêu vẻ mặt tiếu ý:

- Tần tướng quân, ngươi nếu là một lòng nhường ta, tỷ thí này cũng không có ý nghĩa!

Tần Tiêu cười cười nói rằng:

- Ta đem binh khí của ngươi, giả tưởng thành Phương Thiên Họa Kích. Vì vậy một chiêu vừa rồi hẳn là không có hậu chiêu. Bởi vì Phương Thiên Họa Kích là có đường biên nhỏ. Ta cho dù đón đõ được thế tiến công của ngươi, đem lực đạo mượn đến một bên. Nhưng binh khí của ta cũng sẽ cùng thương của ngươi dây dưa với nhau, phát không ra được hậu chiêu.

Chương 399: Lực hàng Quách Tử Nghi (2)

- Thế nhưng... Chúng ta hiện tại chỉ bất quá là dùng mộc thương tỷ thí.

Quách Tử Nghi không giải thích được nói rằng:

- Không cần suy nghĩ đượ chu đáo chặt chẽ như vậy đi sao?

Tần Tiêu cười cười:

- Chút bản lĩnh ấy của ta, không phải dùng để biểu diễn và thưởng thức, mà là dùng để sát nhân. Nếu động thủ rồi, sẽ coi như giao đấu thực sự. Do đó, đối với ta mà nói, lúc này ở trên tay ngươi chính là Phương Thiên Họa Kích!

Quách Tử Nghi hưng phấn gật đầu một cái:

- Ta hiểu rõ! Tần tướng quân, giả sử hiện tại chính là trên chiến trường. Ngươi ta hai người trước trận đối địch, ngươi không nên khiêm nhường đối với ta. Tiểu sinh thật sự muốn biết bản lĩnh của ta đến tột cùng thế nào?

Tần Tiêu hào khí tăng lên, cầm trong tay mộc thương lăng không đảo qua:

- Đến đây đi!

Hai người song song phóng ngựa cùng xông lên, trong tay mộc thương không đầu bay như xà tín mang theo từng đợt hàn khí, hướng phía đối phương kêu gọi mà đến!

Tiết Nột nhíu mày cả kinh nói:

- Sát khí!

Vương Tuấn cũng có chút kinh ngạc:

- Bọn họ đấu thật!

Quách Kính Chi nhất thời đại kinh thất sắc:

- Chuyện này như thế nào cho phải? Nghịch tử kia! Thực sự là, thực sự là quá đáng hận!

Tiết Nột vội giơ tay lên ngăn cản Quách Kính Chi:

- Không vội! Ta xem, Tần Tiêu là có ý thử một chút bản lĩnh thật sự của công tử. Như vậy cũng tốt, kỳ thực ta cũng muốn biết, võ nghệ của Tần Tiêu này đến tột cùng tới trình độ nào. Ta tự nhận là đánh không lại hắn, bởi vì hai năm trước, công tử đã có thể cùng ta đánh tới bất phân thắng bại. Từ đó về sau, ta chưa từng thấy qua võ nghệ của công tử nữa.

Vương Tuấn cười:

- Ta là một năm trước.

Tiết Nột nghi hoặc không giải thích được:

- Làm sao có khả năng?

Vương Tuấn tự giễu cười:

- Bị hắn đánh rơi xuống ngựa.

Cách bọn họ không xa là đám người Lý Tiên Huệ và Mặc Y Tử Địch, đều có chút khẩn trương nhìn tình hình trong viện. Năm xưa nhiều lần so đấu đi, Lý Tiên Huệ còn chỉ lo lắng Tần Tiêu bắn không đủ chuẩn, thấy hắn chiến thắng được rồi. Một trận phương tâm mừng thầm. Lúc này lại so đấu thương trên ngựa, tâm thần của nàng lại là căng thẳng:

- Hiện tại nếu như có sơ xuất thì làm sao mới tốt nha? Mặc kệ ai bị thương, chung quy đều không phải chuyện tốt!

Mặc Y nhìn ra tâm tư của Lý Tiên Huệ, đi tới bên người nàng đỡ cánh tay của nàng:

- Yên tâm. Hầu gia tuyệt đối sẽ không thua.

- Đúng vậy đúng vậy.

 


Ở bên cạnh Tử Địch con mắt không nháy mắt cũng không nháy, nhìn vào trong viện, thuận miệng nói rằng:

- Quái vật kia làm sao có khả năng bị người đánh ngã nha!

Quách Tử Nghi có sai lầm lúc trước, hiện tại đã rất cẩn thận, thường thường đâm ra một thương, nửa thử nửa tấn công. Tần Tiêu không nhịn được hoành thương đem chiêu thức của hắn đánh ra. Hét lớn một tiếng;

- Đề khởi tinh thân một chút! Ba chỗ sơ hở, mỗi một chỗ đều có thể cho ngươi táng thân dưới thương!

Hai người giao mã mà qua. Tần Tiêu ghìm cương ngựa một cái đem ngựa quay đầu lại, trên mặt đằng đằng sát khí:

- Lại nói cho ngươi một lần, hiện tại là trước trận chém giết, không phải ngươi chết chính là ta sống! Chỉ có phấn đấu quên mình muốn đem đối phương giết chết, mới có đường sống. Nghìn vạn lần không nên có cái tâm lý may mắn gì đó. Cho dù ngươi có thể cùng ta đấu vài hiệp chẳng phân biệt được thắng bại, ở bên cạnh cũng sẽ có kẻ bắn lén đâm sau lưng đả thương đến ngươi. Do đó nhất nhất tốc chiến tốc thắng một chiêu thành công, mới là chính đạo!

Quách Tử Nghi tinh thần đại chấn:

- Hiểu rõ! Đến đây đi!

Bên sân Quách Kính Chi sợ đến cả người bắn ra:

- Trời a, làm sao lại liều mạng đấu rồi! Chuyện này, chuyện này làm thế nào cho phải đây?

Tiết Nột nói rằng:

- Đừng hoảng hốt Quách đại nhân. Quách công tử thật phúc khí, gặp được lão sư tốt. Tần tướng quân nói những lời này, tất cả đều là bí quyết yếu điểm trong chiến trận, người không có chân chính ở trên chiến trường chém giết đẫm máu thì vô luận như thế nào cũng lĩnh ngộ không được. Tần tướng quân đang kích phát ý chí chiến đấu của công tử, để hắn đem bản lĩnh lợi hại nhất phát huy ra. Cứ như vậy, mục đích tỷ thí mới đạt được.

Quách Kính Chi thoáng hòa hoãn tâm tình:

- Chỉ hy vọng như thế đi sao...Chỉ là, đừng nháo đến xảy ra chuyện gì thì tốt rồi.

Quách Tử Nghi định trụ tâm thần, một tiếng rống to hơn, phóng ngựa hướng phía Tần Tiêu vọt tới, mộc thương trong tay như cầu vồng quán, thực thủ trước ngực Tần Tiêu.

Tần Tiêu trong lòng khẽ động: chiêu này lợi hại! Nhanh, chuẩn, độc, sát khí, lãnh khốc, bá đạo, tất cả đều cùng nhau sử xuất đến! Hàng phục Quách Tử Nghi tại trong một chiêu này!

Tần Tiêu trầm giọng quát một tiếng, hoàn toàn không để ý Quách Tử Nghi đâm tới một thương trước ngực, chính mình một thương phi khoái từ đầu mà đánh xuống đỉnh đầu Quách Tử Nghi!

Quách Tử Nghi kinh hãi cư nhiên không để ý phòng thủ, chỉ muốn tiến công? Trong lòng thoáng kinh nghi, trong tay lại có chút chậm chạp. Một thương kia của Tần Tiêu không lưu tình chút nào quất thẳng xuống. Tuy rằng xẹt qua đỉnh đầu hắn không có đánh trúng. Nhưng một cán thương thẳng tắp bổ vào tay cầm thương của hắn, trên vai hơi nghiêng.

Quách Tử Nghi thét một tiếng kinh hãi, mộc thương tuột tay, vai một trận đau nhức, phục trên lưng ngựa, thân thể mất đi trọng tâm, suýt nữa ngã xuống ngựa.

Tần Tiêu ném mộc thương xuống phóng ngựa đuổi theo, đỡ hắn một cái, đem hắn đỡ được thẳng lên.

Bên sân mọi người thấy Quách Tử Nghi bị đánh thương, đều kinh hãi kêu hô, trong triều đều vội chạy qua đây.

Quách Tử Nghi liếc mắt nhìn Tần Tiêu ở bên cạnh, xấu hổ ghìm cương giữ ngựa, xoay người xuống ngựa quỳ gối tại trước mặt Tần Tiêu:

- Tướng quân, Tử Nghi...phục rồi!

Tần Tiêu xuống ngựa đem hắn muốn đỡ dậy, nhưng Quách Tử Nghi đã lắc đầu, xấu hổ xấu hổ không chịu đứng dậy, vì vậy cười nói rằng:

- Tử Nghi, lần này cũng không xem như là ngươi thực bị thua. Ngươi còn không có lên chiến trường qua, không có cảm thụ qua cái loại bầu không khí sinh tử chém giết đẫm máu này. Đi lên trên chiến trường, người lợi hại nhất lại là người không sợ chết. Vừa rồi một thương kia của ngươi, nếu như không chậm lại, kỳ thực chí ít có thể cùng ta liều mạng lưỡng bại câu thương. Nhưng ta biết ngươi sẽ không làm vậy. Ngươi xem đến giá thức của ta, lại nghĩ muốn lui về để phòng thủ, do đó động tác tự nhiên sẽ bị chậm lại. Ngươi tự nghĩ, do đó mới chậm. Đi lên trên chiến trường, chém giết chỉ là một loại bản năng, căn bản không có thời gian cho ngươi suy nghĩ. Ngươi không phải thua ở thương pháp, hay thuật cưỡi ngựa mà là...tâm chí. Ngươi hiểu chứ?

Mọi người chạy đến bên cạnh, thấy Quách Tử Nghi quỳ ngã xuống đất, Tần Tiêu đối với hắn nói chuyện, biết được Quách Tử Nghi thụ thương không nặng, đều khẽ thở ra một hơi.

Quách Tử Nghi ngẩng đầu lên nói:

- Tướng quân, ta đây...phải làm như thế nào mới có thể nắm giữ những bí quyết và pháp môn này?

Tần Tiêu nói:

- Ngoại trừ trên chiến trường tự thể nghiệm, không còn phương pháp nào khác. Công phu của ngươi đủ tốt, thương pháp hoặc giả kích pháp thập phần tinh thuần, vô luận là lực đạo, tốc độ hay là kỹ xảo có thể nói cũng không ở dưới ta. Duy nhất khiếm khuyết chính là kinh nghiệm lâm trận chém giết, cùng loại bản năng phán đoán chuẩn xác này.

Chương 400: Giận mắng Trương Cửu Linh (1)

- Mượn một chiêu vừa rồi mà nói, ngươi nếu là tính toán được chuẩn, kỳ thực thương của ngươi đã có thể đâm trúng ta trước. Nếu ta trúng chiêu rồi, đâu còn khí lực sử dụng chiêu khác được nữa? Như vậy ngươi hoàn toàn có thể dễ dàng tránh né. Đừng quỳ nữa, đứng lên đi. Ta là ở tuổi này của ngươi, còn không có được phần bản lĩnh này đấy!

- Tướng quân!

Quách Tử Nghi lớn tiếng nói:

- Ngươi....ngươi vẫn là thu ta làm đồ đệ đi! Tử Nghi tuy rằng tuổi nhỏ, nhưng từ lúc mười hai tuổi tới nay, vẫn là bình sinh lần đầu bại trận, hơn nữa bị bại tâm phục khẩu phục như vậy!

Tần Tiêu nhìn đám người Quách Kính Chi một cái, thấy bọn họ đều là nhãn thần bội phục và thưởng thức, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái, nâng song chưởng của Quách Tử Nghi:

- Đứng dậy trước rồi nói.

Quách Tử Nghi quật cường đem một đầu gối còn lại cũng quỳ xuống phía dưới, cư nhiên có chút chơi xấu nói:

- Tướng quân nếu là không đáp ứng, Tử Nghi sẽ không đứng lên.

Quách Kính Chi tức giận quát dẹp đường:

- Liệt tử, thực sự là hỗn tiểu tử không thể dạy!

Tần Tiêu cười ha ha, đối với Quách Tử Nghi nói rằng:

- Được rồi, ta đáp ứng! Bất quá, ngươi ta niên kỷ chỉ hơn kém ba bốn tuổi, sao có thể làm sư phụ ngươi được, ngươi cứ gọi ta một tiếng sư huynh đi là được!

- Như vậy sao được! Tử Nghi tuy rằng tuổi nhỏ, nhưng chung quy vẫn hiểu được tôn sư trọng đạo. Sư phụ chính là sư phụ.

Dứt lời cung kính ngẩng đầu lên:

- Sư phụ tại thượng, xin nhận đồ nhi Quách Tử Nghi đại lễ!

Bên trong phủ Thứ Sử, ánh nến chiếu rọi cảnh ca múa thái bình, tựa như một cái bàn tròn lớn ngồi được kín chỗ, giơ chén cụng ly, nói cười vui vẻ, rất náo nhiệt.

Quách Kính Chi bày một đại yến tiệc, xem như yến tiệc bái sư của Quách Tử Nghi. Quách Kính Chi trung niên mới có được đứa con trai độc nhất này, vẫn đều coi hắn như trân bảo. Đối với hắn quản giáo cực nghiêm. Cũng may có được nghiêm phụ như Quách Kính Chi, từ nhỏ đối với hắn quán thâu tư tưởng kiến công lập nghiệp "tập được văn võ toàn tài, phục vụ cho đế vương gia", mới có thể khiến nhân tài văn võ như Quách Tử Nghi đều thập phần xuất chúng. Văn thao này thật ra dễ làm, sách cổ điển tịch, văn nhân sĩ tử Quách Kính Chi tùy tiện gọi một tiếng là có một đống. Ngay cả dạy thư pháp cũng là đương đại Tông Sư Thảo Thư Trương Húc; duy chỉ có võ công, vẫn khổ sở tìm danh sư lại vẫn không tìm được người nào. Ngoại trừ mấy người Tiết Nột và Vương Tuấn khi còn bé đem Quách Tử Nghi dẫn vào môn chỉ điểm một chút. Những năm gần đây, Quách Tử Nghi kỳ thực vẫn đều là dựa vào tự bản thân tìm hiểu khổ luyện, mới có thành tựu ngày hôm nay.

Hiện tại một sư phụ Võ Trạng Nguyên từ trên trời giáng xuống, Quách Kính Chi kỳ thực trong tâm nhãn rất là cao hứng. Nếu không phải xuất phát từ văn nhân thận trọng, hắn có thể so với nhi tử của mình đã sớm mở miệng cầu Tần Tiêu hơn rồi.

Tần Tiêu và Lý Tiên Huệ được tôn đến thượng tọa, Quách Tử Nghi làm đủ nghi thức khấu lễ bái sư, kính cho sư phụ cùng sư nương như nhau. Lý Tiên Huệ cười khanh khách nói:

- Cảm tình thật tốt. Tử Nghi chỉ so với ta nhỏ hơn một hai tuổi như vậy, cư nhiên gọi sư nương thành vãn bối của ta.

Trên mặt Quách Tử Nghi một trận đỏ lên, không có ý tứ cười nói:

- Còn may chỉ có một sư nương...

Mọi người cùng nhau cười lớn, Trương Húc hắc hắc cười nói:

- Tử Nghi tiểu đồ nhi, sư phụ ngươi đúng là người phong lưu, sư nương dẫn ra ngoài cửa chỉ có một, trong nhà có thể có một chi quân đội, đến lúc đó có thể cho ngươi gọi đến miệng lưỡi khô khốc. Nói không chừng còn có người nhỏ tuổi hơn cả ngươi đấy.


Quách Tử Nghi kinh ngạc "a" một tiếng, lập tức lắc đầu chán nản nói:

- Vậy cũng phải gọi, không có biện pháp nha...

Nhìn Quách Tử Nghi lộ ra dáng điệu thơ ngây, tất cả mọi người đều cười lớn một trận. Trong phòng không khí hoà thuận vui vẻ.

Tần Tiêu cười nói:

- Tử Nghi, ngươi đừng nghe Trương sư phụ của ngươi nói bậy. Ta..khụ, là một người rất trung tình. Cho tới bây giờ chỉ có một chính thê.

Trương Húc nhất thời thay đổi đề tài câu chuyện:

- Có nghe hay không đến "hiện tại" mà thôi, ha ha! Thời gian tới, sợ rằng sẽ có người lên cấp trở thành sư nương của Tử Nghi a!

Lý Tiên Huệ cũng che miệng cười, giương mắt nhìn Mặc Y và Tử Địch một chút, tỷ muội hai người ở dưới ánh mắt chú ý của mọi người, hận không thể đào cái lỗ chui vào đó trốn, quẫn bách quá mức.

Trong phòng mọi người trò chuyện vui vẻ, chỉ có một mình Trương Cửu Linh lẳng lặng ngồi ở một bên, tự rót một chén rượu uống. Nét mặt mang theo mỉm cười thanh ngạo, cũng không trả lời, cũng không liếc mắt nhìn. Phảng phất như tất thảy ở trong căn phòng này đều cùng với hắn không quan hệ, như mây khói phảng qua.

Tần Tiêu nhìn vào trong mắt, trong lòng tính toán: Trương Cửu Linh, quá mức cao ngạo rồi... Đó chính là làm ra vẻ. Coi như là nhân tài cũng muốn hợp quần mới đúng. Đạo lý cây cao đón gió, chẳng lẽ cũng không hiểu được sao? Tương lai nếu là đến trong triều làm quan, loại tính tình này làm sao được ưa thích?

Sau bữa tiệc tan, mấy người Tần Tiêu và Lý Tiên Huệ bị phụ tử Quách Tử Nghi hai người nài ép lôi kéo lưu lại, không muốn bọn họ lưu lại ngủ một đêm. Tần Tiêu cũng đang muốn mượn cơ hội tìm Trương Cửu Linh trò chuyện. Vì vậy cũng mượn bậc thang này lưu lại, được an bài đến ở lại trong phòng khách lớn tại hậu viện. Đồng thời cùng ở lại đó, chính là một ít tân khách như Trương Húc, Tiết Nột và Trương Cửu Linh.

Nửa đêm dần sâu, Lý Tiên Huệ một đường mệt nhọc. Đi đầu ngủ mất, Tần Tiêu ra khỏi phòng khách, gõ cửa phòng của Trương Húc một cái.

Trương Húc xoa con mắt mở cửa ra:

- Đã khuya như vậy có chuyện gì a? Chẳng lẽ muốn tìm ta đấu rượu?

Tần Tiêu dương dương tự đắc cầm một bầu rượu trong tay:

- Thế nào. Chẳng lẽ không dám?

- Buồn cười!

Trương Húc vào nhà chuyện này:

- Trên đời này còn không có chuyện ta không dám làm đấy!

Hai người ngồi xuống bên cạnh bàn, cầm lấy hai chén uống sạch rượu.

Trương Húc nhìn Tần Tiêu vài cái rồi nói rằng:

- Vận khí của ngươi luôn luôn tốt như vậy. Đến Nhạc Châu một chuyến cư nhiên có thể đem Quách Tử Nghi thu làm môn hạ. Ta có chút nhớ nhung có chút nghĩ mãi không hiểu. Vì sao ngươi có khả năng làm ra một ít sự tình trái ngược hoàn toàn với người khác?

Tần Tiêu cười cười lướt trên khóe miệng:

- Ta làm gì?

- Còn chưa đủ để nói sao?

Trương Húc nói rằng:

- Khi gặp được Lạc Tân Vương, ta đã phát hiện ngươi cùng thường nhân khác biệt rất lớn. Người bình thường đều tin phung vương thất chính thống. Mà ngươi chỉ nhận thức "người có thể tạo phúc cho bách tính". Khi ở Giang Nam, ngươi dùng những sách lược vu hồi cầu toàn kia, người bình thường cũng là tuyệt không làm như vậy. Nêu ví dụ, đổi lại là ta, hoặc là Thái Tử khẳng định minh đao thương thương cùng Hỏa Phượng quyết đấu; sau đó gần nhất, ngươi không để ý người khác chê trách, rời khỏi triều đình tự hạ mình rời kinh. Đổi lại là ta, ta cũng không dám có loại "khí tiết" này, là đại kỵ húy, ta là không có dũng khí làm ra được loại sự tình này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau