PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 391 - Chương 395

Chương 391: Thắng cảnh hội danh lưu (2)

Không bao lâu sau, đập vào mắt mọi người là Nam Lầu ba tầng mái cong xanh vàng rực rỡ. Hình dạng giống như mũ giáp trên đỉnh đầu chiếu tướng, hùng vĩ nguy nga, khí thế phi phàm. Ba tầng mái cong tứ giác, hiên nhà xa xa dựng lên rất cao. Mái cong mũi nhọn trang sức bằng long phượng, phảng phất như đang ngẩng đầu vểnh đuôi muốn bay lên. Đường cong lưu sướng như ý đấu củng, do kim hoàng sắc ngói lưu ly lợp lên, hiển nhiên là mấy năm gần đây từng có được tu sửa qua, mang theo Đường Vận rõ ràng.

Mọi người vui vẻ ra mặt thực sự là một tòa lầu các khí thế phi phàm cổ vận cổ hương, chuyến đi này không tệ nha!

Phạm Thức Đức vuốt râu híp mắt ngẩng đầu nhìn lên trên, chậc chậc nói rằng:
- Mấy trăm năm năm trước, tam quốc Lỗ Túc ở đây thao luyện thuỷ quân, kiểm tra binh mã, chuẩn bị đối phó với trấn thủ Kinh Châu Quan Vân Trường. Mấy trăm năm sau, phong cảnh như trước, cổ nhân không còn nữa a!

Trương Húc cười cười nói:
- Nam Lầu đúng là địa phương tốt. Nam lai bắc vãng văn nhân tao khách đều dừng lại nơi này ngắm cảnh. Đây đã là lần thứ tám ta đến đây, vẫn còn cảm giác rất mới mẻ, rất không tệ. Đừng lo lắng, lên lầu đi sao! Lên lầu, mới biết được cái gì là Giang Nam Đệ Nhất Lâu chân chính!

- Giang Nam Đệ Nhất Lâu?

Tần Tiêu không tự giác cười cười, bật thốt lên nói rằng:
- Động Đình thiên hạ thủy, Nhạc Dương thiên hạ lâu. Nhạc Dương lầu này, không phải là được người ta gọi "Thiên hạ Đệ Nhất Lâu" sao?

- Nhạc Dương lầu?

Trương Húc kỳ quái nói:
- Thật là danh tự không tệ? Đến đến, mau lên lầu đi, ta đi chỗ lâu quán đó mang tới giấy bút, đem tên của lầu này cùng câu đối viết xuống, cũng tiện làm kỷ niệm ha ha!

Mọi người hăng hái bừng bừng leo lên đỉnh lầu, đưa mắt nhìn bốn phía, Động Đình tám trăm dặm chạy tới trong mắt, đối diện quân sơn tiên vân giữa hồ bồng bềnh trôi mông lung giống như là thi họa. Khiến kẻ khác vừa thấy đã tựa như rơi vào trong mộng. Cô phàm một chút, quần sơn mơ hồ, bích ba vô ngần, nhu phong tế lãng. Một loại thương mang và tráng lệ chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời, cả nhân tâm đều hơi chút trống trải, phảng phất như trong yên thủy mông mông này, chuyện cũ cố quốc ba ngàn năm trước rõ ràng ở trong mắt. Tâm niệm hoài cổ thản nhiên nhấc lên.

Mặc Y và Tử Địch hưng phấn thở nhẹ, kẻo tay chạy tới chạy lui, khắp nơi tìm bút tích mặc bảo do tiên nhân lưu lại. Hình Trường Phong hưng phấn nói rằng:
- Nghe đại danh của Nam Lầu đã lâu, hôm nay rốt cục may mắn tận mắt nhìn thấy, thực sự không uổng công đi một chuyến này!

- Nhạc Dương lầu!

Trương Húc từ phía sau nhảy ra, kéo đến một khối bảng hiệu thật to, hưng phấn nói rằng:
- Thế nào, ba chữ này ta đúng là đã hao hết hoàn toàn tinh thần để viết, cũng không tệ lắm đấy chứ? Ha ha! Lâu quán thừa nhận thức ta, cầu ta ban thưởng mặc bảo đã lâu. Ngày hôm nay thuận tiện tặng cho hắn.

Trương Dương thảo thư đại tự "Nhạc Dương lầu" thực sự là Long Phi Phượng Vũ phóng đãng không kềm chế được, cùng khí thế uy nghiêm của lầu các này hợp lại với nhau càng tăng thêm sức mạnh.

Tất cả mọi người cùng tán thán kêu lên:
- Quả nhiên là chữ tốt!

Trong lòng Tần Tiêu không khỏi vui mừng mà nói: sẽ không phải bởi vì một lời nói từ miệng của ta, Nhạc Dương lầu từ nay về sau quan danh này sao? Có chút ý tứ!

Trương Húc vui vẻ cần mẫn đem biển gỗ đặt ở trên mặt đất, nằm úp sấp đi tới lại viết một nhóm chữ:
- Động Đình thiên hạ thủy, Nhạc Dương thiên hạ lâu.
Sau đó đắc ý cười nói:
- Được rồi, Nam Lầu a, Nhạc Dương lầu coi như là lưu lại thủ tích của Trương mỗ ta. Mấy chữ này liền thưởng không cho bọn hắn, để cho bọn hắn làm chiêu bài đi thôi.


Tần Tiêu không khỏi cười nói:
- Nghĩ không ra, ngươi còn rất hào phóng nữa đấy!

Tần Tiêu nói lại không phải một câu khen tặng như vậy. Hiện tại yêu cầu văn chương của loại người như Trương Húc lại không phải một chuyện dễ dàng. Nếu như muốn lấy tiền tài để so sánh, loại nhân vật tiêu chuẩn cấp đại sư như hắn này, một chữ ngàn vàng tuyệt không quá phận. Hiện tại rất nhiều văn nhân nhà thơ, trong thường ngày du lịch giang hồ ngoạn biến thiên hạ không có nghề nghiệp. Sinh sống dựa vào chính là bán văn chương mà sống, cùng "người viết báo" trong hậu thế lại thật ra thập phần giống nhau. Có người nói danh khí như thi nhân văn sĩ, khiến người ta viết một bài mộ minh, sẽ thu hoạch trên mấy trăm thậm chí là ngàn lượng bạc. Chỉ bất quá, một số người danh khí lớn chút, thi văn văn chương này thật đúng là không dễ cầu được.

Trương Húc cười lớn một tiếng:
- Ngày hôm nay vui vẻ, để ý nhiều làm gì, vả lại ta cũng không thiếu chút tiền tiêu này. Đúng rồi, đừng chỉ ở chỗ này vui chơi nha, bên kia còn có Điểm Tướng Đài, mau đi xem một chút đi!

Tình hình đó thật đúng là giống với hướng dẫn viên du lịch.

Mọi người cười ha hả đi theo Trương Húc, Lý Tiên Huệ thập phần hưng phấn mà nói với Tần Tiêu rằng:
- Lão công, chờ khi chúng ta già lão, cũng mang theo người thân đến trên Nhạc Dương lầu này thăm quan có được không? Thực sự là...quá khiến người ta xúc động đi, ta nhất định sẽ rất hoài niệm!

Tần Tiêu trìu mến vỗ về lưng của nàng:
- Được nha! Chờ chúng ta già đến rụng hết cả răng. Để tử tôn cõng chúng ta đi lên, ha hả!

Điểm Tướng Đài do ma thạch tạo thành, hai mặt nam bắc đều có cầu thang xuống hồ. Trực diện Động Đình, năm xưa Lỗ Túc đứng ở chỗ này, xét duyệt Đông Ngô thuỷ quân, chuẩn bị chiến tranh Kinh Châu Quan Vũ.

Tần Tiêu đứng ở trước đài, trước mặt một trận gió hồ thổi đến, bay phất phới, phảng phất như chợt nghe được tiếng trống trận ầm ầm như sấm kia, thấy được quân dung rầm rộ năm xưa, tường ngôi san sát. Tinh kỳ cuồn cuộn, không khí chiến tranh bôn đằng. Thật có một loại khí thế bàng bạc "kim qua thiết mã, khí thôn vạn lý như hổ", trong trướng hào khí du nhiên mà sinh, không khỏi mở miệng khởi xướng bài "cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy" rất quen thuộc nghe được trong truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa kia:
- Cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy
Lãng hoa đào tận anh hùngThị phi thành bại chuyển đầu không
Thanh sơn y cựu tại
Kỷ độ tịch dương hồng
Bạch phát ngư tiều giang chử thượng
Quán khán thu nguyệt xuân phong
Nhất hồ trọc tửu hỷ tương phùng
Cổ kim đa thiểu sự
Đô phó tiếu đàm trung

Lâm giang tiên (bản dịch: Phan Kế Bính)
Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông
Sóng vùi dập hết anh hùng
Được, thua, phải, trái, thoắt thành không
Non xanh nguyên vẻ cũ
Mấy độ bóng tà hồng!
Bạn đầu bạc ngư tiều trên bãi
Đã quen nhìn thu nguyệt xuân phong
Một bầu rượu vui vẻ tương phùng.
Xưa nay bao nhiêu việc
Phó mặc nói cười suông.

Mọi người nghe xong, nhất thời vỗ tay trầm trồ khen ngợi, Trương Húc đã vội vã chạy tới, không thể tin tưởng nhìn Tần Tiêu:
- Ai nha, ngươi cư nhiên cũng biết làm từ? Đến đến, để ta thay viết xuống, ngươi lại đọc lên một lần đi?

Tần Tiêu không khỏi cười khổ:
- Không cần đâu, cũng không phải thi đấu ca vịnh!

Trong lòng không khỏi nói rằng: ai nha, lại muốn làm một hồi đạo bản. Đây là người đời Minh viết từ đi? Ta tựa hồ có chút vô sỉ...

Chương 392: Thắng cảnh hội danh lưu (3)

Ở bên cạnh Phạm Thức Đức cười nói:
- Trương công tử yên tâm, lão hủ nghe được rõ ràng, đã nhớ kỹ toàn bộ. Sau này sẽ nói ra với ngươi, thay Hầu gia ghi chép xuống đi sao. Bài thơ hiếm có như vậy, khí thế bàng bạc thẳng thắn phát biểu suy nghĩ trong lòng, một cổ lý tưởng hào hùng bôn đằng vạn dặm.

- Cái này sao, một hồi đừng có quên ghi lại!

Trương Húc lôi kéo Phạm Thức Đức chạy trở về, đến Nhạc Dương lầu tìm chủ lầu quán, muốn văn chương viết.

Lý Tiên Huệ tự hào khẽ tựa vào trên người Tần Tiêu:
- Lão công, nguyên lai còn có bực tài hoa này. Lúc trước ta làm sao lại không phát hiện đây? Sẽ không phải là theo Thượng Quan Uyển Nhi học đấy chứ?

- Thượng Quan Uyển Nhi...

Trong lòng Tần Tiêu hơi khẽ động, nhớ tới nữ tử còn đang ở tại Sở Tiên sơn trang đau khổ chờ đợi mình kia, tự suy nghĩ một chút, trước mắt chính mình, tận tình du ngoạn sơn thủy, tựa hồ đã đem nàng vứt ở sau đầu. Hình như có chút có lỗi với nàng thì phải?

Tần Tiêu khẽ ôm lấy bờ vai của Lý Tiên Huệ:
- Thế nào, ngươi hiện tại càng lúc càng thích ăn dấm chua sao?

- Mới không có đấy!

Lý Tiên Huệ sắc mặt ửng đỏ:
- Cho dù không phải có một chút như vậy, cũng là bởi vì ta quan tâm ngươi mà...

- Ha hả, tự mình thừa nhận rồi phải không?

Tần Tiêu mỉm cười, mặt nhìn ra xa xa phía trước:
- Chúng ta ở chỗ này dừng lại hai ngày đi. Ta muốn tiếp Nhạc Châu Thứ Sử một chút, cũng thuận tiện để Vạn Lôi nghỉ ngơi ở nhà một chút, cùng người thân đoàn tụ một phen. Ngày mai chúng ta lên Quân Sơn đảo một chút. Đến Nhạc Châu không lên Quân Sơn đảo đó là một tiếc nuối lớn! Sau này tưởng nhớ cổ nhân một chút đi nha. Nơi này có mộ của Tương Phi, Khuất Tử và Lỗ Túc, tiểu Kiều những người này đấy.
(Chú thích: Tương Phi Nga Hoàng, Nữ Anh đều là nữ nhân sống thời Ngũ Đế trong lịch sử Trung Quốc, tương truyền hai bà đều là con gái của Đế Nghiêu.
Khuất Tử tức Khuất Nguyên (chữ Hán: 屈原; bính âm: qū yúan), tên Bình, biệt hiệu Linh Quân (340 TCN - 278 TCN) là một chính trị gia, một nhà thơ yêu nước nổi tiếng của Trung Quốc.
Lỗ Túc: tướng nhà Ngô thời Tam Quốc.
Tiểu Kiều: một trong nhị kiều thời Tam Quốc, vợ của Chu Du).

- Được nha!

Lý Tiên Huệ gật đầu mỉm cười:
- Tương phi Nga Hoàng, Nữ Anh vẫn là thân minh mà ta cúng bái đấy!

Trong lòng Tần Tiêu mỹ diệu thầm nghĩ: Tiên nhi quả nhiên là nữ tử tốt. Lấy Nga Hoàng, Nữ Anh làm thần tượng, như muội muội của nàng Lý Khỏa Nhi gia hỏa kia nào có hiểu được tín ngưỡng, tôn sùng.

Mọi người ở trên Điểm Tướng Đài du thưởng một phen, thấy Trương Húc và Phạm Thức Đức trở lại, phía sau theo một nhóm người. Phạm Thức Đức chạy chậm tiến lên:
- Hầu gia, Nhạc Châu Thứ Sử Quách Kính Chi cùng một đám bằng hữu của hắn đang chờ ngài, đều tới gặp Hầu gia.

- A, vậy thì thật tốt!


Tần Tiêu cất bước đi tới ngênh đón, đi đầu chắp tay thi lễ:
- Quách đại nhân, chúng vị đại nhân, hạnh ngộ. Tần Tiêu mạo muội quấy rối, sao dám làm phiền tới gặp. Thực sự là thất lễ!

Đầu lĩnh một người nga bào ổn đinh, thân thể béo tròn, da mặt trắng nõn lông mày rậm mắt to, ba sợi râu quai nón dài nhỏ đón gió bay phất phới, một bộ dáng phong phạm trưởng giả phúc hậu, thi lễ nói:
- Tần tướng quân ở xa tới bái phỏng, Quách mỗ chiếu cố không chu toàn. Chớ trách chớ trách!

Hai người thi lễ qua, Quách Kính Chi đã đối với Tần Tiêu giới thiệu những người phía sau:
- Tần tướng quân, vị này chính là Tả Vũ Vệ Đại Tướng Quân Tiết Nột, Tiết tướng quân!

Tần Tiêu nhìn nam nhân thân hình như tháp dung nghi phi phàm, tuổi chừng hơn bốn mươi này, không khỏi thầm nghĩ: đây là nhi tử của Tiết Nhân Quý? Thực sự là võ giả trời sinh, phong phạm đại tướng nha! Quách Kính Chi cũng không có nhắc tới danh hào "Tiết Nhân Quý chi tử" đã cấp giá trị cho hắn, đủ để thấy rõ thành tựu hiện tại của Tiết Nột cũng không kém nha. làm được Tả Vũ Vệ Đại Tướng Quân, một trong Thập Nhị Vệ Đại Tướng Quân!

Tần Tiêu tiến lên thi lễ:
- Uy danh của Tiết tướng quân thực sự là như sấm bên tai!

Tiết Nột ôm quyền trả lời trả lời:- Tần tướng quân nổi danh, mới là vang vọng thiên hạ, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu!

- Tần tướng quân, vị này chính là đồng liêu của Quách mỗ, Quế Châu Đại Đô Đốc Vương Tuấn.

Vương Tuấn ngày thường mình hổ, eo gấu, hai mắt như đuốc, khuôn mặt tử đường sắc một thân hào khí bốn phía, ôm quyền thi lễ:
- Xin chào Tần tướng quân!

Tần Tiêu đáp lễ:
- Vương tướng quân khách khí rồi. Nghe danh đã lâu, hôm nay mới may mắn được gặp mặt một lần.

Vương Tuấn hơi hơi khiêm tốn cười:
- Không dám nhận. Tần tướng quân đại danh, ta xa tại Lĩnh Nam đều đã nghe được không ít.

Mọi người cùng nhau cười, Quách Kính Chi lại giới thiệu Bùi Diệu Khanh tám tuổi trúng cử thần đồng, sau khi bị biếm triệu hồi danh sĩ Trương Thuyết cho Tần Tiêu nhận thức, cuối cùng mới đưa tới trước mặt một văn sĩ thân hình trắng trẻo tiến lên, nói với Tần Tiêu rằng:
- Lĩnh Nam đệ nhất tài tử, Trương Cửu Linh, Trương công tử!

Trương Cửu Linh sinh thời mặt trắng, mắt tinh, giống như châu ngọc, một thân áo bào trằng bình thường bằng phẳng, thân như thanh tùng, khí chất thản nhiên nhàn định, hơi gập lưng chắp tay vái chào:
- Trương đại nhân thực sự là quá mức khen nhầm, nhân ngoại hữu nhân, danh đầu này làm sao dám đảm đương? A, Tần tướng quân, Trương mỗ có lễ.

Tần Tiêu thi lễ lại, tinh tế quan sát Trương Cửu Linh một phen, quả nhiên là khí vũ xuất chúng, dáng vẻ phi phàm. Chỉ là vẫn có chút cảm giác kỳ quái những người này đối với ta tuy rằng khách sáo có thừa, nhưng rõ ràng chỉ là qua loa cho xong chuyện, rõ ràng có chút không để ở trong lòng. Nhất là Trương Cửu Linh này hình như không đem ta đặt ở trong mắt vậy.

Chuyện gì xảy ra?

Sau khi giới thiệu xong. Quách Kính Chi ha hả cười nói:
- Tần tướng quân, đoàn người chúng ta vừa mới từ Cốt La trở lại, đang chuẩn bị đến bái Khuất Tử Từ Khuất Công một chút. Không ngờ gặp phải Trương công tử, nói Tần tướng quân đến đây bái phỏng một chút. Vì vậy đã cố ý qua đây mời tướng quân cùng chúng ta du ngoạn, không biết ý của tướng quân ra làm sao?

Tần Tiêu mỉm cười đáp lễ:
- Cung kính không bằng tuân mệnh, Tần Tiêu đang có ý này. Mời!

- Mời, mời!

Quách Kính Chi khách khí lui qua một bên dẫn đường, Tiết Nột và Vương Tuấn và Tần Tiêu đồng thời hướng phía trước đi đến. Trái lại Trương Cửu Linh, lại một mình một người phiêu nhiên đi ở một bên, biểu tình đạm nhiên tự mình thưởng thức cảnh sắc.

Trong lòng Tần Tiêu buồn bực thầm nghĩ: kẻ là này có ý tứ gì? Giống như ta thiếu nợ tiền không trả hắn vậy. Trương Cửu Linh thật đúng là cao ngạo thật lớn. Con mắt cũng không thèm liếc nhìn ta một cái. Quách Kính Chi những người này đều là lão bánh quẩy hỗn ở trong quan trường nhiều năm, coi như là chán ghét ta, trên mặt mũi cùng nên làm tốt chút. Trương Cửu Linh này còn thật là có chút khí phách thư sinh... Chỉ là kỳ quái, bọn họ vì sao chán ghét ta như vậy?

Mấy người Lý Tiên Huệ không xa không gần đi theo phía sau đám người Tần Tiêu, hướng phía mộ của Khuất Nguyên đi đến.

Chương 393: Kỳ phùng địch thủ, tương ngộ lương tài (1)

Phạm Thức Đức khẽ vuốt chòm râu một trận, cúi đầu lắc đầu than thở:

- Lúc này đây, Hầu gia sợ là đã bị lạnh nhạt một ít...

Lý Tiên Huệ có chút kinh nghi nói rằng:

- Phạm tiên sinh, chỉ giáo cho?

Phạm Thức Đức thở dài thấp giọng nói rằng:

- Văn nhân tâm chí... Khí tiết. Có thể tại trên người văn sĩ như Trương Cửu Linh và Quách Tử Ngi xem ra, Hầu gia vì cầu tự bảo vệ mình rời khỏi triều đình, là một loại hành vi tương đối ti tiện. Dựa theo lý niệm của bọn họ, đại khái quốc sĩ đều phải giống như Khuất Tử vậy, lo lắng vì nước vì dân mà chết. Một thân nhiệt huyết không sợ hãi sinh tử. Coi như là báo quốc không cửa cũng muốn lao đầu tỏ ý chí.

Lý Tiên Huệ có chút phẫn nỗ nói rằng:

- Đó không phải cổ hủ vô vị nói đến sao? Bọn họ những người này đâu có hiểu được chân tình bản ý của Hầu gia. Nghĩ đều là hồ đồ tìm chết là như thế này, cố nhiên lưu lại được thanh danh, thế nhưng ai tới làm chuyện chân chính?

Mặc Y Tử Địch đồng thanh phụ họa:

- Nói thật có lý!

Phạm Thức Đức bất đắc dĩ cười cười:

- Đạo lý như vậy, tựa hồ đều rõ ràng, thế nhưng, khí tiết cùng mặt mũi loại đồ vật này, thật sự là thư sinh văn nhân cảm thấy so với tính mệnh còn quan trọng hơn. Bọn họ cũng mặc kệ ngươi thầm suy nghĩ ở bên trong đại kế gì, lại nhìn mặt ngoài, cảm thấy sai vị, sẽ khinh thường đối với ngươi.

- Ta nhớ, trước đây khi Hầu gia và ta nói chuyện phiếm, đã dùng qua một từ để hình dung người như thế.

Lý Tiên Huệ căm giận bất bình nói rằng.

- Cái gì?

- Phẫn thanh!

(Chú thích: Fenqing (phẫn thanh) là một từ Trung Quốc mà nghĩa đen là "thanh niên phẫn nộ"…tìm hiểu thêm http://lichsuvn/forum/showthread.php?t=32531 )

Mọi người ở phía sau trò chuyện những lời này, trong lòng Tần Tiêu cũng đồng thời hiểu ra vấn đề. Trong lòng bất đắc dĩ cười khổ nói: cảm tình ta hiện tại cũng vô duyên vô cớ chịu oan khuất này biến thành một hạng người nhát gan sợ chết. Những danh sĩ tôn trọng phong cách cổ nhân " đạo đức tốt" này, ta nên làm thế nào giải thích với bọn họ đây?

Trong mộ của Khuất Tử, mọi người lần lượt dâng hương mà bái, chiêm ngưỡng cổ nhân, lặng im không nói gì.

Quách Kính Chi khẽ ngẩng cảm lên, vuốt râu quai nón nhẹ giọng ngâm nói:

- Chiêu hậu thành du, nam thổ viên để. Quyết lợi duy hà, phùng bỉ bạch trĩ? Mộ vương xảo mai, phu hà vi chu lưu? Hoàn lý thiên hạ phu hà tác cầu? Yêu phu duệ huyễn, hà hào vu thị? Chu u thùy tru, yên đắc phu bao tự? Thiên mệnh phản trắc, hà phạt hà hữu? Tề hoàn cửu hội tốt nhiên thân sát...

Tần Tiêu nghe được minh bạch, hắn đây là tụng niệm đoạn thơ trong "Ly Tao Thiên Vấn" của Khuất Nguyên, thật đúng là có chút dụng tâm khác. "chu u thùy tru, yên đắc phu bao tự " mượn xưa nói nay, đại khái chính là đang mắng, hiện tại Lý Hiển cùng Chu U Vương một tính tình. Vi Hậu chính là Bao Tự hại nước hại dân lúc trước. Những lời này nếu như truyền ra, tốt xấu có thể bắt hắn tới triều đường hỏi tội một phen. Nhưng hắn cố ý ở trước mặt ta nói những lời này, đơn giản cũng là đang biểu thị khinh thường đối với ta, mắng ta là đào binh, hạng người rất sợ chết...

Tần Tiêu không khỏi có chút phiền muộn và hối hận. Có chút lời nói, không biết làm sao nói được rõ ràng với những người này đây?


Tất cả mọi người đều nghe rõ, trong lòng đều minh bạch dụng ý của Quách Kính Chi, hữu ý vô ý liếc nhìn về phía Tần Tiêu. Trương Cửu Linh kiêu ngạo thanh cao cung kính quỳ lạy một trận rồi đứng dậy, không coi ai ra gì ở một bên lẳng lặng đứng ngây ngốc, ngẩng đầu nhìn pho tượng của Khuất Nguyên, nhẹ giọng ngâm xướng nói:

- Cổ sinh lưu ngụ nhật. Dương tử tịch liêu thì. Tại vật đa tưởng bối, nan quân độc kiến tư. Ngư vi giang thượng khúc, tuyết tác ngạc trung từ. Hốt tại kiêm kim tấn, trường hoài phạt mộc thi.

Mọi người cùng nhau khẽ tán thán:

- Thơ hay!

Trương Cửu Linh khẽ nghiêng đầu một cái:

- Chư công quá khen...tiện tay viết ra mà thôi, làm ăn lung tung, bị chê cười rồi.

Ngữ khí nhàn nhạt, cũng rất là có chút kiêu căng, còn không thèm để ý khẽ liếc mắt với Tần Tiêu một cái, lập tức lại đem ánh mắt khẽ chuyển đến chỗ bên cạnh hắn kia.

Trương Húc cười ha hả:

End of dialog window.

- Ta chỉ biết hôm nay sẽ có thơ hay được làm ra. Lúc àny không giấy bút đều mang theo trên người. Nhanh chóng viết xuống rồi...

Tần Tiêu phiền muộn vừa nghĩ: đều đang làm thơ mượn trào phúng ta. Đáng ghét! Muốn đấu thơ thật sao? Các ngươi dùng thơ, ta thi từ khúc loạn thất bát tao toàn bộ cùng tiến lên! Ta nếu liều mạng không qua các ngươi, sẽ không phải là nam nhân thế kỷ 21!

Tần Tiêu suy tư một trận, nuốt nuốt nước bọt. Đem bài thiên cổ danh từ "Nhạc Dương lầu ký" của Phạm Trọng Yêm ngắt đầu bỏ đuôi tận lấy tinh hoa, cao giọng đọc lên:

- Bất dĩ vật hỉ, bất dĩ kỷ bi; cư miếu đường chi cao tắc ưu kỳ dân; xử giang hồ chi viễn tắc ưu kỳ quân. Thị tiến diệc ưu. Thối diệc ưu. Nhiên tắc hà thì nhi nhạc? Kỳ tất viết ‘ tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi nhạc nhi nhạc ’. Vi tư nhân, ngô thùy dữ quy?

Dịch nghĩa:
Không vui vì cảnh, không buồn vì mình, ở miếu đường trên cao, tất lo cho dân; ở sông nước ngoài xa, tất lo cho vua. Dù tiến cũng lo, lui cũng lo; vậy thì vui được khi nào đây? Tất nói là: "Lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ vậy"! Ôi! Con người nhỏ bé sao, ta thuở nào về!

Xem bản đầy đủ: thivien/viewpoem.php?ID=14822.

Chú thích: Phạm Trọng Yêm, tự Hy Văn, thụy Văn Chánh, là một nhà chính trị, nhà văn, nhà quân sự, nhà giáo dục thời Bắc Tống. Ông là người huyện Ngô, Tô Châu (nay thuộc Tô Châu, Giang Tô)).

Vài câu từ đọc xong, cả tràng đều tĩnh lặng, đều không hẹn mà cùng hơi liếc mắt nhìn Tần Tiêu, đem hắn quan sát từ đầu đến chân. Trong lòng Tần Tiêu cười nhạt một trận, nhìn như không thấy quỳ gối xuống phía dưới, quay về phía Khuất Nguyên khấu bái một cái.

Trương Húc vội ho một tiếng:

- Hay cho một câu, "Lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ vậy"...Ghi nhớ...Ghi nhớ...

Mọi người phảng phất như lúc này mới hồi phục tinh thần lại mới hồi phục tinh thần lại, đều khen:

- Xác thực không sai, nhất định phải nhớ kỹ.

Tần Tiêu thoáng liếc mắt nhìn Trương Cửu Linh một cái, phát hiện hắn vẫn là bộ dáng như cũ. Vững như sơn tĩnh như tùng, chắp tay sau lưng làm bộ như nhập thần nhìn tượng Khuất Nguyên. Tựa hồ phát sinh chuyện gì cũng đều không quan hệ với hắn.

Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ: Trương Cửu Linh người này, còn rất cố chấp... Chẳng lẽ cứng rắn bức ta thừa nhận mình là người nhu nhược, hắn mới cam tâm sao?

Tiết Nột đi ra đánh vỡ tràng diện yên tĩnh, hiền hoà nói rằng:

- Sở đại phu đã ngâm đào bạn, trong lòng lo lắng thiên hạ mà đầu thân hy sinh. Hôm nay Đại Đường thịnh thế ta cần ghi nhớ tình cảm sâu đậm cao thượng của hắn đã làm nha! Chư vị, ta là người thô lỗ dẫn binh đánh trận, không biết làm thơ. Bất quá, mới vừa rồi câu từ kia của Tần tướng quân quả nhiên là nói tận tâm hồn, một lời nhiệt huyết, trách trời thương dân, đã làm chúng ta ngồi đây ghi nhớ sâu sắc. Chư vị nghĩ sao?

Chương 394: Kỳ phùng địch thủ, tương ngộ lương tài (2)

Mấy người khác đều gật đầu khen ngợi, Trương Thuyết bị giáng sau đó triệu hồi than thở:

- Xác thực không sai. Ngồi trên chỗ cao của triều đình, thì có lỗi lo của hắn, tại giang hồ xa thì lo cho quân, đúng như đã nói tận tâm ý của ta. Tần tướng quân, không nghĩ tới, chúng ta vẫn là người cùng thế. Hiếm có, hiếm có!

Tần Tiêu đứng dậy, thản nhiên nói:

- Không vui vì cảnh, không buồn vì mình. Ngay cả là người trong thiên hạ đều không hiểu được lòng ta, có những lời này của Trương đại nhân, Tần Tiêu cũng đủ an ủi bình sinh.

Trương Thuyết chắp tay vái chào:

- Tần tướng quân quá khiêm tốn... Lão hủ xấu hổ, xấu hổ!

Sắc mặt đã có chút đỏ lên, những người khác như Quách Kính Chi cũng đều chắp tay hướng phía Tần Tiêu nhận lỗi, rốt cuộc thừa nhận lúc trước đã hiểu lầm đối với hắn. Lúc này xem như biểu thị xin lỗi cũng tốt, biểu thị kính ý cũng được, nói chung, Tần Tiêu rốt cuộc đem khoảng cách cùng với những người này kéo lại gần một ít.

Duy chỉ có Trương Cửu Linh vẫn là lộ vẻ đạm nhiên trên mặt, mỉm cười đứng ở một bên, con mắt thẳng nhìn chằm chằm vào tượng Khuất Nguyên, ngay cả tròng mắt cũng chưa từng chuyển động một cái.

Thế nhưng mọi người lại kỳ quái nhìn thấy, trong ánh mắt của Trương Cửu Linh cư nhiên một mảnh lệ ngân mông lung, phảng phất như nước mắt chảy ròng, trong lòng đều hơi kinh ngạc.

Tần Tiêu trong lòng thầm nghĩ: tiểu Trương này phẫn thanh, quả nhiên còn là "phẫn" được lợi hại... Bất quá, thanh niên sùng kính cổ nhân, một lời nhiệt huyết chính khí như vậy cũng thật sự là không nhiều lắm...

Trương Húc đi qua khẽ hích hắn một cái:

- Làm sao vậy, tự nhiên lại phát ngốc?

Trương Cửu Linh hơi ngạc nhiên một chút, rốt cuộc phục hồi tinh thần lại, liền chớp chớp con mắt vài cái, quay đầu đi dùng ống tay áo lau lau một chút, chắp tay nhận lỗi nói:

- Chư công chớ trách, tiểu sinh nhất thời cảm khái, nhập thần, thất lễ thất lễ!

Quách Kính Chi ha hả cười nói:

- Thực sự là sĩ tử nhân ái, quốc sĩ chi phong. Cửu Linh, ngươi để lão phu tựa hồ nghĩ đến bản thân thời còn trẻ. Khi đó, ta cũng giống như ngươi vậy, thường thường vì cổ nhân mà bóp cổ tay thở dài, rơi lệ đầy vạt áo a!

Trương Cửu Linh lạy dài thi lễ:

- Thất lễ!

Tần Tiêu tinh tường nhìn thấy, trong ánh mắt Trương Cửu Linh nhìn về phía chính mình, cuối cùng cũng là có một chút gợn sóng, không giống như lúc trước bình thản vô kỳ, tựa như đang nhìn tảng đá, cây cỏ vậy.

Trương Húc ngày hôm nay đặc biệt hăng hái, chạy đến bên ngoài mộ của Khuất Tử, ở trên thạch bích đề bút viết xuống mấy câu thơ văn mà Tần Tiêu vừa mới đọc ra kia. Đắc ý đem bút vất đi nói:


- Ngày hôm nay đã viết đến chỗ này. Không viết, được câu như vậy, còn cầu điều gì a!

Quách Kính Chi quay lại nhìn vài lần, thản nhiên mỉm cười nói:

- Câu hay, từ đẹp! Ngày mai lão phu sẽ ở chỗ này xây một tòa Trịch Bút Các, đem mấy câu Trương công tử viết xuống đất này, ghi khắc thành bia đá, để cho người trong thiên hạ đến đây thăm quan.

Tần Tiêu không khỏi đổ mồ hôi trong lòng, tiến lên nói rằng:

- Quách đại nhân, không cần đi sao? Cứ như vậy, Tần mỗ đã có thể lấy lòng mọi người!

- Không sao, không sao cả!

Quách Kính Chi mỉm cười nói:

- Lời răn dạy lâu dài. Người trong thiên hạ cùng nỗ lực nha! Ngày khác Tần tướng quân nếu thật làm được như lời nói, trong thành Nhạc Châu này cũng liền nhiều thêm một chỗ danh thắng.

Ý trong lời nói lại cũng rõ ràng: Tần Tiêu ngươi đã đem lời nói ghi nhớ ở chỗ này, tương lai cụ thể làm ra chút chuyện gì đó. Tự ngươi xem đi. Nếu là lời nói đi đôi với việc làm, vậy tốt rồi. Mọi người đều xưng tụng. Nếu như khẩu thị tâm phi làm ra chuyện xấu, đó chính là mua danh chuộc tiếng, sẽ nhận hết thảy thóa mạ.

Tần Tiêu không khỏi có chút căm tức, càng nhiều là bất đắc dĩ: lúc này lấy tình huống của ta, thật sự là không có cách nào khác cùng với bọn họ giải thích quá nhiều. Đi, các ngươi muốn cổ hủ, thì cứ cổ hủ đi. Lập bia xây đình muốn làm chút chuyện hình thức, thích kêu gào thì cứ kêu gào đi.

Vương Tuấn vẫn ít nói, giữ trẫm mặc nãy giờ, mới mở miệng nói rằng:

- Tần tướng quân phá Giang Nam. Công Huyền Vũ, trảm nhị Trương, phò tân đế, đã là công đức vô lượng. Nhận bia đình này, cũng không có gì quá đáng mà. Chỉ là ta vẫn thật không ngờ, Võ Trạng Nguyên lập được nhiều kỳ công hiển hách như vậy, cư nhiên mới tuổi vừa nhược quán, còn trẻ như vậy. Thực sự là khiến người ta xấu hổ không bằng nha!

Tần Tiêu khẽ cười cười:

- Vương tướng quân quá mức khen tụng rồi, kỳ thực cũng chỉ là làm một ít việc thuộc bổn phận của mình mà thôi.

Trong lòng cuối cùng cũng là có một chút khuây khỏa, rốt cục có người đã nói ra lời công đạo cho mình. Mấy câu nói đó của Vương Tuấn tuy rằng nói xong nhẹ nhàng, nhưng trong đó ẩn hàm ý tứ không khác đem Trương Cửu Linh và Quách Kính Chi xách ra giáo huấn một phen. Đại khái ý tứ là: nhân gia Tần Tiêu là làm thực sự, người có công tích. Chung quy những kẻ sống khá giả, cùng hạ bút thiên ngôn, lại ngực không. Lúc này không hiểu ta như vậy, có xem là có chút bất công không đây? A!

Mấy người khác cũng đều không phải là kẻ ngu si, đại thể nghe ra được ý tứ trong lời nói của Vương Tuấn, nhất là Quách Kính Chi, lập tức có chút xấu hổ cười nói:

- Lão phu cũng không có ý tứ gì khác, câu hay như vậy sao, để thế nhân cùng nỗ lực, không hơn thế này.

Trương Cửu Linh còn lại là đưa mắt nhìn Tần Tiêu vài lần, tiếp tục trầm mặc không nói.

Tôn ti có khác biệt, đợi đám người Tần Tiêu ra khỏi mộ của Khuất Tử, sau đó mấy người Lý Tiên Huệ mới đi vào bái tế. Mọi người ở bên ngoài chờ đợi trong chốc lát, thấy bọn Lý Tiên Huệ đi ra, mới không hẹn mà cùng nhau hướng phía trước chậm rãi đi đến.

Tiến vào mộ của Khuất Tử một chuyến, quan hệ giữa đám người Tần Tiêu và Quách Kính Chi cuối cùng cũng là hòa hợp một ít. Nhất là cùng Vương Tuấn và Tiết Nột, dần dần có một chút hợp ý. Lúc này đi tới cùng nhau, lời nói cũng nhiều hơn. Trò chuyện quân sự một chút, lại nói một ít tình hình chiến đấu lúc khởi sự. Hai người dần dần trở nên hăng hái, đối với Tần Tiêu truy hỏi không thôi. Hai người bọn họ dù sao cũng là xuất thân quân nhân binh nghiệp, tính cách rộng mở hào phóng một ít, cùng Tần Tiêu trò chuyện, rất hợp tính khí. Nhất là đối với một chi Đặc Chủng Doanh do Tần Tiêu huấn luyện kia phi thường cảm thấy hứng thú, rất có tư thế không thấy không thôi.

Có Tiết Nột và Vương Tuấn ở chính giữa điều hòa bầu không khí, Trương Húc cũng không đánh mất thời cơ tuôn ra mấy hành động vĩ đại cùng sự tích khi Tần Tiêu tại Giang Nam làm ra. ánh mắt của mọi người khi nhìn Tần Tiêu cũng dần dần hòa hoãn hơn rất nhiều, đồng thời thân cận hơn một ít.

Chỉ có Trương Cửu Linh, vẫn là bộ dáng không coi ai ra gì kia, biểu tình tự tiếu phi tiếu chỉ là lẳng lặng nghe mọi người nói chuyện phiếm, không nói được một lời.

Sắc trời đã muộn, Quách Kính Chi đã mới đám người Tần Tiêu đến phủ Thứ Sử làm khách, bày tiệc rượu thiết yến tẩy trần cho hắn.

Chương 395: Kỳ phùng địch thủ, tương ngộ lương tài (3)

Tần Tiêu gọi tới Hình Trường Phong, gọi hắn trở lại trạm dịch đi báo tin cho Vạn Lôi, tiện đường gọi bọn hắn dàn xếp ở dịch quán, giao phó phải chú ý mấy quân kỷ.

Tiết Nột nhìn bóng lưng Hình Trường Phong đi xa nhẹ giọng khen:

- Tần tướng quân, ngươi có một nhóm hảo thủ hạ nha! Ta xem Hình Trường Phong này đối với ngươi là tuyệt đối trung tâm như mộtm hơn nữa người này thân thủ không kém, là một tướng tài.

Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Tiết tướng quân quả nhiên là đại hành gia nha! Người này tên là Hình Trường Phong, vốn là bộ đầu tại Trường An huyện, là hảo huynh đệ gắn bó sinh tử với ta. Ngươi cứ như vậy chợt nhìn một cái, đã có thể nhìn ra thân thủ và sự trung tâm của hắn sao?

Tiết Nột cười cười:

- Ta xem nhãn thần động tác của hắn là biết được. Ta tốt xấu gì cũng đã cầm binh gần ba mươi năm, duyệt người không phải ít. Nhân tài giống như hắn vậy, chính là ẩn thân ở trong đám người, cũng liếc mắt đã có thể nhìn ra được.

Tần Tiêu và Vương Tuấn không khỏi khen hắn lợi hại, Tần Tiêu nói rằng:

- Người này, chính là thống lĩnh huấn luyện chi Đặc Chủng Doanh kia. Thời gian Huyền Vũ môn, bắt giữ Võ Ý Tông, đột phá cửa thành, bắt sống nhị Trương, đều là do hắn xung phong đi đầu bắt được.

Vương Tuấn ngạc nhiên nói:

- Công cao như vậy, hắn vì sao không có xuất sĩ làm tướng, đạt được đề bạt trọng dụng?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười:

- Huynh đệ này của ta, tính tình rất ngay thẳng, chính mình không muốn làm quan. Nói đến, năm xưa cũng là bởi vì một án Tần Tiêu bị người hãm hại, hắn dưới cơn giận dữ cùng Trường An lệnh giở mặt, đã vứt bỏ chức đầu mực đầu nhập quý phủ của ta, thẳng cho tới hôm nay. Ta vô luận khuyên bảo hắn như thế nào, hắn cũng không chịu làm quan.

Tiết Nột tấm tắc khen nói:

- Kỳ nhân, kỳ tài nha! Tần tướng quân, ta thực sự là hâm mộ ngươi nha, cư nhiên có thể gặp được hảo nhân vật như vậy.

Trong lòng Tần Tiêu cười thầm: vừa rồi các ngươi còn đang âm thầm mắng ta ở trong lòng, cho rằng ta ti tiện cỡ nào đấy! Hiện tại biết rồi chứ, đây là nhân phẩm!

Đoàn người rời khỏi Nhạc Dương lầu, hướng phía phủ Thứ Sử đi đến. Tần Tiêu thả chậm cước bộ một chút, cùng đám người Lý Tiên Huệ đi tới cùng nhau.

Lý Tiên Huệ có chút phiền muộn nói rằng:

- Lão công, nếu ở chỗ này không được hoan nghênh, tiệc rượu này có thể miễn không cần đi nữa. Chúng ta du ngoạn của chúng ta, không cần phải đi phủ Thứ Sử kiếm chuyện mất mặt.

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi làm sao đã biết được, chúng ta không được hoan nghênh?

Lý Tiên Huệ tiến đến bên tai Tần Tiêu, xảo trá nói rằng:

- Bọn họ là phẫn thanh a!

Tần Tiêu cười ha hả:

- Không có chuyện cũ kia. Đều là người hiểu chuyện, một chút hiểu lầm, chung quy sẽ làm sáng tỏ. Ta không có làm chuyện thẹn với lòng. Sao phải sợ quỷ quái gõ cửa. Đi thôi. ta thật ra rất muốn gặp công tử kia của Quách Kính Chi, Quách Tử Nghi một lần. Còn có Trương Cửu Linh kia, cũng muốn hảo hảo cùng hắn trò chuyện một chút.

Lý Tiên Huệ chớp con mắt:


- Thế nhưng, ta thấy thư sinh kia đối với ngươi có chút hiểu lầm đấy, luôn luôn cách khá xa, cũng không thèm liếc mắt nhìn ngươi lấy một cái.

Tần Tiêu cười: thao lược

- Người có bản lĩnh thật sự, đều như vậy. Trương Cửu Linh này, hẳn là nhân tài ta ít gặp, vẫn luôn cao ngạo bản thân. Mặc kệ tài học hay là thao lược, hẳn là đều nói ra được tinh túy. Chiêu hiền đãi sĩ sao, lão công ngươi là người gặp qua đại thế, không nên cùng thư sinh như bọn họ hành động theo cảm tình như nhau đi sao?

- Có đạo lý!

Lý Tiên Huệ cười xán lạn:

- Ta chỉ biết, lão công của ta vĩnh viễn là tốt nhất! Di, ngươi không phải muốn đem hắn mời đi theo làm phụ tá sao?

Tần Tiêu nhìn bóng lưng của Trương Cửu Linh, chậm rãi lắc đầu:

- Mặc dù có dự định như vậy, nhưng hiện tại xem ra, quá khó khăn. Người này không giống bình thường nha, cuối cùng không phải vật trong ao. Ta nếu là cứng rắng muốn đem hắn bắt tới nhốt trong lồng sắt canh giữ như con chim khách để nuôi dưỡng. Lấy tình cảnh hiện tại của ta, khả năng ngược lại làm lỡ tiền đồ của hắn. Không bằng để chính hắn đi trước Trường An xông pha một phen tốt hơn. Ta dự định đem hắn dẫn tiến cho Thái Tử và Sở Vương. Lấy tài học và lòng dạ của hắn, tương lai hắn sẽ có thành tựu cực lớn.

Lý Tiên Huệ cười khẽ khanh khách:

- Lão công, ta cảm giác ngươi như là Bá Nhạc!

Lý Tiên Huệ còn chưa có dứt lời, phía trước đã có mấy con ngựa chạy vội mà đến, đạp lên con đường lát đá rung động cộc cộc. Tần Tiêu cười:

- Lần này không phải, Bá Nhạc muốn con ngựa đến!

Ba con ngựa chạy đến trước mặt, một người tuổi còn trẻ đi đầu, nhưng là vóc người lực lưỡng, bộ dáng xuất chúng, lưng đeo một cây cung, thắt lưng dắt bảo kiếm hồ triện, một thân áo choàng cẩm bào bay lượn, thế như bôn lôi, kỵ thuật tiêu sái, chạy đến gần, xoay người xuống ngựa, đã quỳ gối ở trước người Quách Kính Chi, lên tiếng hỏi:

- Phụ thân đại nhân, Tần tướng quân ở nơi nào?

Quách Kính Chi nhấc tay khẽ đỡ để Quách Tử Nghi đứng dậy, đem hắn dẫn đến phía sau, tới trước người Tần Tiêu, nói với hắn rằng:

- Vị này chính là Sở Tiên Hầu, đại tướng quân Tần Tiêu.

Quách Tử Nghi không nói hai lời, còn chưa kịp đưa mắt nhìn lên Tần Tiêu một cái, đã cúi đầu bái xuống dưới:

- Tiểu sinh Quách Tử Nghi, bái kiến Tần tướng quân!

Tần Tiêu tiến lên đỡ lấy khuỷu tay để hắn hắn đứng dậy:

- Quách công tử miễn lễ, không cần khách khí như vậy.

Lại nhìn kỹ hắn vài lần, lông mày rậm mắt to như cha hắn, mặt chữ quốc mũi vểnh cao, đường nét trên mặt kia tựa như do đao khắc búa đục mà thành, góc cạnh rõ ràng. Đáng chú ý nhất chính là mi tâm của hắn cư nhiên có một nốt ruồi thịt màu hồng, khiến cả khuôn mặt uy vũ sinh khí có thêm vài phần tuấn khí. Quả nhiên là mỹ nam tử uy vũ mà không mất nho nhã. Thân hình cũng cao to không khác với Tần Tiêu cho lắm, cốt cách thập phần thanh kỳ, thân thể cao ngất, rắn chắc giống như con nghé mới sinh.

Quách Tử Nghi ngẩng đầu lên, cũng tinh tế quan sát Tần Tiêu một chút, đột nhiên trên mặt lộ vẻ nghi hoặc nói với Trương Húc ở bên cạnh rằng:

- Lão sư, ngươi cho ta bức họa vì sao cùng Tần tướng quân có chút chênh lệch? Tần tướng quân cư nhiên tuổi còn trẻ như vậy, tuổi tác tương tự với ta nha!

Tần Tiêu không khỏi cười trong lòng: cảm tình ngươi hiện tại hối hận đã cúi đầu bái một cái vừa rồi?

Trương Húc hắc hắc cười gượng một trận:

- Ta thấy ngươi sùng bái đối với hắn như vậy, đã đem hắn vẽ trở nên già đi một ít. Bằng không, chỉ sợ trong lòng ngươi không cân bằng, có áp lực, áp lực biết chứ?

Quách Tử Nghi cười ha ha:

- Lão sư thực sự là quá xem thường Tử Nghi! Tục ngữ nói học không có trước sau, người có tài là lớn. Coi như là niên kỷ so với Tử Nghi nhỏ hơn, lại có thể mạnh hơn ta, ta cũng vẫn tôn hắn làm thầy như vậy.

Sau đó quay đầu lại, một gối quỳ xuống hướng phía Tần Tiêu nói:

- Tiểu sinh lớn mật, muốn thỉnh Tần tướng quân thu ta làm đồ đệ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau