PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 386 - Chương 390

Chương 386: Đại Sư Đúc Kiếm (2)

- Thái Tử bên kia không thể không có các ngươi giúp đỡ. Hiện tại ta phải đi Giang Nam là hành động bất đắc dĩ. Các ngươi vì cớ gì muốn đi theo cùng đây? Hảo hảo ở lại Trường An, nghỉ ngơi dưỡng sức, huấn luyện binh sĩ thật tốt, mọi việc điệu thấp một chút, không nên gây chuyện. Nhất là ngươi nha, Lý Tự Nghiệp, tính tình thô bạo nóng nảy, sau này ghi nhớ phải thu liễm một chút. Tuy rằng ta không có ở Trường An, thế nhưng bên người Thái Tử cũng là không thiếu được ngươi. Kỳ thực Tả Vệ Suất cho tới nay đều là do ngươi thống lĩnh, mấy nghìn tướng sĩ đều trông cậy vào ngươi. Ngươi cũng không thể lại giống như trước vậy tùy hứng làm bừa. Điền Trân, ngươi đã ở Đông cung, có thời gian năng khuyên nhủ Lý Tự Nghiệp, quản lý để hắn thay đổi tính tình.

Lý Tự Nghiệp thở dài một hơi, phiền muộn giậm chân xuống phía dưới:

- Ta biết rồi...Vậy Phạm Thức Đức kia thực sự là Bạch Nhãn Lang, đến bây giờ cũng không có đến tiễn huynh đệ một lần. Còn có Vạn Lôi cũng lẩn trốn không thấy người, thực sự là uổng công đề bạt hắn.

Điền Trân nói rằng:

- Lúc sáng sớm ta đã thấy Vạn tướng quân, nói là tiến cung một chuyến có sự tình trọng, lập tức sẽ chạy tới. Phạm tiên sinh sao, từ saiu lễ mừng năm mới thật đúng là vẫn không gặp được.

Tần Tiêu cười cười:

- Bỏ đi, bọn họ cũng đều là có công chức trên người, đều có sự tình các nơi. Cưỡng cầu không được. Các huynh đệ, chúng ta tạm biệt ở đây đi thôi, sau này còn gặp lại!

Thanh âm của Tần Tiêu vừa mới hạ xuống, phía sau truyền đến một trận hô to:

- Tướng quân nhất nhất chờ chúng ta!

Nhìn lại chính là Vạn Lôi và Phạm Thức Đức hai người cưỡi ngựa chạy vội mà đến.

Lý Tự Nghiệp ha hả cười ngây ngốc hai tiếng:

- Ta ****, vừa mắng một tiếng liền đến rồi.

Vạn Lôi đã cởi ra áo giáp chiến bào, mặc một thân thanh bố trường áo. Xuống ngựa đã quỳ gối ở trước mặt Tần Tiêu, mặt lộ vẻ vui mừng nói:

- Tướng quân, Vạn Lôi cũng đã từ đi Vạn Kỵ Phó Sử công việc nhàm chán này, theo tướng quân cùng nhau trở về Giang Nam!

- A!

Mọi người đồng thanh kinh hô một tiếng, Tần Tiêu vội đỡ Vạn Lôi đứng dậy:

- Vạn Lôi huynh đệ, ngươi làm cái gì vậy? Hảo hảo Vạn Kỵ Phó Sử không làm, theo ta hạ Giang Nam cái gì? Ta hiện tại nói trắng ra chính là bị đuổi khỏi Trường An lưu vong không có gì khác nhau ngươi biết không?

- Tướng quân, người không cần nhiều lời!

Vạn Lôi nói rằng:

- Việc này, ta cũng đã suy nghĩ qua hồi lâu, còn tìm Phạm tiên sinh xin chỉ giáo. Ngay cả Đại Đô Đốc như tướng quân, Vạn Kỵ Sử cũng ở trong Hoàng thành không đứng vững chân được, ta, phó sử này còn lưu lại ở đó rước lấy trò cười sao? Ta đến Binh Bộ xin từ chức. Không nghĩ tới không đến một thời thần đã được phê chuẩn xuống. Đủ để thấy rõ, bọn họ cũng đã sớm muốn cho ta rời đi. So với như vậy, còn không bằng đi theo tướng quân hạ Giang Nam. Cùng các huynh đệ Đặc Chủng Doanh mỗi ngày ở cùng một chỗ. Trong lòng ta đây cũng được thoải mái.

Tần Tiêu nhìn Phạm Thức Đức một cái, một thân hành trang lưng đeo bao phục:

- Phạm tiên sinh, vậy còn ngươi? Ngươi tại Đại Lý Tự tuy rằng chức quan không lớn, những cũng là nha môn tốt. Hơn nữa ngươi không phải có gia thất ở Trường An sao?

Phạm Thức Đức khẽ cười cười:

- Tướng quân, lương cầm chọn cây mà đậu, Phạm mỗ rất hiểu rõ đạo lý này. Ta ở kinh thành hỗn quá nửa đời người, đều không bằng được một năm này đi theo bên người tướng quân ngài sống thật đặc sắc! Gia thất ở Trường An bất quá là nạp yên hoa tiểu thiếp, ngày hôm qua ta đã đem nàng bỏ đi. Chỉ sợ là tướng quân ghét bỏ lão hủ như ta, không chịu dẫn theo bên người...

- Lời này nào có lý như vậy!

Tần Tiêu cười nói:

- Có bác học chi sĩ như Phạm tiên sinh đi theo bên người. Được lợi vô cùng nha! Bất quá, Phạm tiên sinh lão gia hình như ở Lạc Dương đúng không? Có muốn đem người nhà cùng nhau đón đến hay không?

- Không vội!

Phạm Thức Đức thấy Tần Tiêu nguyện ý lưu hắn lại, vui mừng nói rằng:

- Ta đã truyền tin qua Lạc Dương cho người nhà, nói cho bọn họ ta theo tướng quân hạ Giang Nam. Song thân của ta đã mất sớm, chỉ có một lão thê và một đôi nhi nữ. Lão thê có nhi nữ phụng dưỡng, cũng không cần lo có chuyện gì.

Lý Tự Nghiệp ở một bên hận đến nghiến răng nghiến lợi:

- Lão toan hủ, tay chân ngươi thật đúng là nhanh nhẹn a! Nhanh như vậy đã hỗn trở lại bên người tướng quân! Lưu lại một mình ta đây ở Trường An, còn không biết phải hỗn đến khi nào nữa!

Phạm Thức Đức cười ha ha:

- Hắc...nga, Lý tướng quân, ngươi hiện tại thế nhưng là đường đường Tả Vệ Suất đại soái, sao vẫn còn tính tình giống như năm xưa vậy? Tướng quân đây là để mắt tới ngươi, mới phóng tâm mà đem Tả Vệ Suất giao cho trên tay của ngươi biết chưa? Ngươi cũng không nên ham chơi sơ ý, đem Tả Vệ Suất khối chiêu bài chữ vàng này chơi đùa đập mất!

Lý Tự Nghiệp giơ chân lên:

- Lão toan hủ ngươi, lại ở trước mặt nhiều người như vậy quở trách ta! Tướng quân, ngươi yên tâm đi. Tả Vệ Suất sẽ chỉ càng lúc càng ngưu khí, tuyệt không chịu uất ức.

Tần Tiêu cười ở trên ngực Lý Tự Nghiệp đánh một quyền:

- Có ngươi ở Tả Vệ Suất, ta đã rất yên tâm rồi. Còn có Điền Trân, thủ hạ của ngươi Hữu Thanh Đạo Suất cũng có thể phỏng theo bộ dáng của Tả Vệ Suất để huấn luyện binh mã. Nếu như muốn giúp đỡ cái gì, có thể trực tiếp tìm Thái Tử, hắn sẽ tận lực giúp ngươi. Ngươi cũng là tướng quân từ trong Đặc Chủng Doanh đi ra, cũng không thể bị người xem thường được. Ta nếu có cơ hội trở lại Trường An,sẽ đến xem binh mã thủ hạ của ngươi.

Điền Trân chắp tay nói:

- Tướng quân yên tâm, Điền Trân cũng sẽ không lười biếng. Nam nhân từ trong Đặc Chủng Doanh đi ra, tất nhiên sẽ không ở sau người ta!

Lý Tự Nghiệp nhếch miệng cười:

- Cảm tình Điền Trân đang cùng ta gọi nhịp vậy! Tả Vệ Suất đó là tướng quân một tay chế tạo ra, ngươi so với được sao?

Mọi người cùng nhau cười lớn, Tần Tiêu nói rằng:

- Được rồi, các huynh đệ. Nên nói đều đã nói qua, tình nghĩa của các huynh đệ, Tần Tiêu ta cũng đã lĩnh hội được. Lúc này cáo biệt đi!

Đám người Lý Tự Nghiệp và Điền Trân nhất tề chắp tay:

- Tướng quân bảo trọng!

Tần Tiêu xoay người lên ngựa:

- Các vị huynh đệ bảo trọng!

Dứt lời xách động cương ngựa hướng phía trước đi đến, ba mươi tướng sĩ Đặc Chủng Doanh cưỡi ngựa, bảo vệ một đội xe ngựa cũng chuyển động.

Lý Tự Nghiệp nhìn bóng lưng Tần Tiêu dần dần rời đi. Không khỏi trong lòng một trận cay cay, lớn tiếng quát lên:

- Tả Vệ Suất, cung tiễn đại soái!

Dứt lời đã quỳ xuống xuống phía dưới.

Phía sau hơn mười gã tướng sĩ Tả Vệ Suất, bao gồm cả Điền Trân cũng nhất tề quỳ gối:

- Cung tiễn đại soái!

Tần Tiêu không có quay đầu lại, nghe được những người đó ở phía sau đang hô to chính mình "đại soái", cũng không khỏi hồi tưởng lại nhừng ngày đã qua ở Tả Vệ Suất kia.

Đoạn tình nghĩa hào khí, sảng khoái, cùng sinh cùng tử ấy để Tần Tiêu cảm động thật sâu. Trong lòng lẩm bẩm nói rằng:

- Hẹn gặp lại, các chiến hữu!

Chương 387: Đại Sư Đúc Kiếm (3)

Đoàn người đi được nửa ngày, dừng chân nghỉ ngơi, ăn bữa trưa, lại tiếp tục đi về phía trước. Mặc Y ngại ngồi xe quá khó chịu, vì vậy để Phạm Thức Đức đổi vào ngồi trong xe, còn bản thân lại cưỡi ngựa, cùng hoán, Hình Trường Phong, Vạn Lôi đi tới cùng nhau.

Tần Tiêu nhớ tới một việc, đối với Mặc Y nói rằng:

- Mặc Y. Gia sự của Chung lão tiên sinh đều đã an bài xong cho hắn rồi chứ? Hắn đã lớn tuổi như vậy còn đi theo chúng ta hạ Giang Nam, cũng không thể để hắn chịu ủy khuất.

Mặc Y gật đầu:

- Hầu gia yên tâm đi, nữ nhi của Chung lão tiên sinh ở đó, đã đến cùng nàng nói qua rõ ràng. Nàng cũng không có ý kiến để phụ thân theo hầu gia xuống Giang Nam. Mặt khác, cũng cấp một ít tiền cho nữ nhi của hắn, khi nàng giúp đỡ lão gia, trước thay Chung lão tiên sinh tìm kiếm một nấm mộ tốt. Ngày khác Chung lão tiên sinh nhập thổ vi an, cũng sẽ không bị luống cuống tay chân.

- Hầu gia?

Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Danh tự mới này nghe vào thật là có chút không quen thuộc. Mặc Y ngươi làm việc chính là để người khác yên tâm. Xem ra Chung lão tiên sinh khẳng định sẽ đối với ngươi cảm động đến rơi nước mắt. Đúng rồi, kỳ thực ta vẫn có một chuyện muốn hỏi ngươi, ngươi và Tử Địch đeo hai thanh kiếm kia. So với tác gia chế tạo ra còn muốn cứng rắn, sắc bén hơn, là từ đâu mà có được vậy?

Mặc Y suy nghĩ một hồi, nói rằng:

- Nói đến còn có một đoạn lai lịch. Tuy rằng chúng ta từ nhỏ đã cùng Vi Đình học kiếm, nhưng vẫn đều là dùng kiếm sắt bình thường. Khoảng chừng vào ba bốn năm trước đi, khi đó ta và muội muội tại Lạc Dương cùng Tiên nhi gặp phải một nam nhân kỳ quái. Nam nhân kia thấy hai tỷ muội chúng ta, đã nói chúng ta tuy là nữ tử, tương lai lại là tướng tài, vì vậy liền đem một đôi kiếm này tặng cho hai chúng ta.

- Tặng?

Tần Tiêu không khỏi ngạc nhiên nói:

- Còn có quái nhân như vậy, cứ như vậy tặng không bảo kiếm cho người không quen biết? Ngươi có hỏi qua tục danh của hắn không?

- Nói đến, thật là rất quái lạ!

Mặc Y cũng nói:

- Lúc đó hai tỷ muội chúng ta thấy kiếm này đều thập phần hài lòng. Đã dự định cho hắn chút tiền, thế nhưng hắn lại nói, người hữu duyên nhấc tay đem tay, người vô duyên ngàn vàng không bán, hỏi danh tính của hắn, cũng không nói. Chúng ta chỉ biết là hắn tựa hồ là đạo sĩ, nói một ít huyền cơ mệnh lý, sấm ngữ phê văn mà chúng ta nghe không hiểu.

Lúc này Hình Trường Phong vẫn một mực an tĩnh ở bên cạnh đột nhiên nói rằng:

- Mặc Y cô nương, người các ngươi gặp phải sẽ không phải là sư phụ của ta Kim Lương Phượng đấy chứ?

Mọi người cùng kêu lên nói:

- Sư phụ ngươi?

Hình Trường Phong nói rằng:

- Đúng, hắn chính là quái nhân như thế này. Khoảng chừng là vào bốn năm trước đi. Khi đó ta vừa đến Trường An làm bộ khoái, đang truy bắt một tên phi tặc. Truy vài ngày cũng không có đuổi được, thì gặp phải hắn. Lúc đó hắn cũng nói ta cùng hắn là người hữu duyên, sẽ ra tay thay ta bói một quẻ. Nói tương lai ta sẽ gặp được minh chủ mà một bước lên trời. Thế nhưng suốt đời đều phải vượt qua ở trên lưng ngựa. Sau đó hắn nói cho ta biết nói cho ta biết, phi tặc nấp trong giếng cổ tại miếu hoang ngoài thành hướng Đông Nam mười dặm. Ta dựa theo lời hắn nói đuổi qua đó, quả nhiên đem phi tặc kia bắt được! Lúc đó ta phi thường khiếp sợ, biết là gặp phải cao nhân, vì vậy liền trở về bái tạ. Hắn liền nói cho ta biết tục danh của hắn, đồng thời để ta bái hắn một bái, gọi một tiếng "sư phụ", ở lại cùng ta ba ngày, dạy cho ta ba môn công phu: đả huyệt, khinh công và ám khí. Nói đến ba loại công phu này, chính là tương lai dùng để an sinh lập mệnh. Hôm nay nghĩ lại, những bản lĩnh này của Trường Phong còn vừa vặn phát ra công dụ ở dưới tay Hầu gia.

Tần Tiêu cảm thấy cực kỳ kinh ngạc:

- Thực sự là thế ngoại cao nhân nha! Sau này ngươi có từng gặp lại hắn không?

- Không có.

Hình Trường Phong lắc đầu:

- Từ sau ba ngày đó, đã không còn gặp được hắn nữa. Trường Phong tư chất ngu độn, sư phụ dạy ba môn công phu cũng không luyện được đến nơi đến chốn. Sư phụ lão nhân gia tinh thông nghiên cứu tử vi đấu sổ, am hiểu dị thuật xem tướng, xem bói xem tướng, đồng thời còn có một thân hảo công phu, một tay đúc kiếm tuyệt kỹ càng là lô hỏa thuần thanh, huyền diệu vô cùng. Nhưng hắn bình sinh lại cực ít đúc tạo kiếm, ngay cả ta cũng không có được binh khí do hắn đúc tạo ra.

Lúc này, Phạm Thức Đức phía sau xe ngựa xốc lên màn che, nói rằng:

- Trường Phong, sư phụ ngươi chính là Kim Lương Phượng? Người này ta biết. Vào hơn ba mươi năm trước, người này tuổi mới nhược quán, đã bái thuật số danh gia Viên Thiên Cương làm thầy, học tập thuật số. Sau này lại một tay võ nghệ gia truyền và chú kiếm thuật, danh tiếng truyền thẳng đến triều đình. Triều đình mấy lần muốn triệu hắn vào triều làm quan, hoặc làm Ti Thiên Giám, hoặc làm Tác Giám, nhưng hắn lại vẫn không chịu xuất sĩ, du lãm tứ phương, làm thế ngoại cao nhân! Sau này Viên Thiên Cương bị Võ Hoàng trừ bỏ, người này lại càng không thấy bóng dáng.

- Viên Thiên Cương?

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Người này ta biết, nghe ân sư Địch công của ta nói qua, người này cực thiện xem tướng bói toán. Năm xưa Võ Hoàng khi còn đang nằm trong tã lót. Hắn đã kết luận, tương lai Võ Hoàng có thể long ngự thiên hạ. Cho người xem tướng nói mặt, nói người phú quý thọ mệnh, không gì không ứng nghiệm. Là kỳ nhân.

Mặc Y nói chen vào một câu:

- Hầu gia, ngươi vô duyên vô cớ làm sao lại hỏi đến những chuyện này?

- A, là như thế này.

Tần Tiêu cười cười:

- Hiện tại trở lại Giang Nam, thời gian nhàn rỗi sẽ rất nhiều. Vì vậy đã chuẩn bị đem Đặc Chủng Doanh huấn luyện cho thật tốt. Thế nhưng cho tới nay, Đặc Chủng Doanh cũng không có bội đao tốt. Như hoành đao bình thường trong quân kia, tuy rằng đẹp đẽ cũng có thể dùng, nhưng dù sao có chút không lưu loát. Gặp phải áo giáp tốt, uy lực sẽ suy giảm mạnh. Đặc Chủng Doanh phải làm đều là một vài việc cần tỉ mỉ, liên quan tới tính mạng, không có binh khí thuận tay sao được? Vì vậy ta đã nghĩ tìm cao nhân chế tạo một nhóm bội đao. Chính là ở trên cơ sở của hoành đao cho thêm một chút cải tạo, mặc kệ là trên ngựa hay là dưới ngựa, thường ngày hay chiến trận đều có thể dùng tới, như vậy tốt hơn nhiều.

Hình Trường Phong nói rằng:

- Nếu là muốn tìm được sư phụ ta, sợ là rất khó. Khoảng chừng là hơn một năm trước, ta nghe được người ta nói qua, phảng phất như ở Lĩnh Nam Thiều Châu Khúc Giang có gặp qua hắn, cùng mấy tài tử văn nhân hỗn tại một chỗ.

Tần Tiêu không khỏi cười khổ:

- Cao nhân nha, Thần Long thấy đuôi không thấy đầu. Nếu muốn đi Lĩnh Nam loại địa phương này tìm người, nói dễ vậy sao. Dị thuật đại sư, chú kiếm đại sư như hắn vậy, tính tình chung quy sẽ có chút quái dị, xem ra cũng chỉ có thể nói một chút mà thôi.

- Thiều Châu Khúc Giang?

Bên trong xe ngựa Phạm Thức Đức kinh nghi nói:

- Ta thật ra lại nhận thức một người, là người Thiều Châu Khúc Giang.

Chương 388: Nhạc Châu quần anh (1)

- Đương niên tại cố đô Lạc Dương, ta có một đồng liêu họ Trương tên Sĩ Tuyền, chính là người Thiều Châu Khúc Giang. Hơn nữa hắn còn có một cháu trai, thời trẻ đã ở một dải Lĩnh Nam cực có tài danh, được người ta gọi là kỳ tài đương đại, tên là Trương Cửu Linh.

- Trương Cửu Linh?
Trong lòng Tần Tiêu cả kinh nói đại thi nhân nổi danh, Thịnh Đường danh tướng Trương Cửu Linh?

Một đường xe ngựa xóc nảy, đi vài ngày mới thật vất vả qua Ung Châu, tiến nhập cảnh nội Thương Châu. Tần Tiêu không khỏi thập phần hoài niệm tới ô tô, xe lửa, máy bay mấy thứ đồ vật kia. Chính mình một người cưỡi ngựa chạy nhanh, lấy tốc độ cước lực của đạm kim mã ngược lại cũng không chậm. Đội ngũ xe ngựa, nam nữ lão ấu hỗn hợp như vậy, tốc độ tiến lên thực sự không được tốt lắm. Nguyên lai còn dự định đến Lạc Dương một chuyến bái tế Địch Nhân Kiệt, tiện đường tìm Trương Sĩ Tuyền hỏi thăm một chút tin tức của Trương Cửu Linh, thấy tốc độ tiến lên như vậy, khí trời cũng không phải quá tốt, sợ rằng gặp phải gió tuyết, chỉ đành buông tha ý niệm này trong đầu, nhân lúc khí trời coi như còn sáng sủa, tăng tốc chạy đi.

Tới Thương Châu đã là lúc trời sắp tối, vì vậy đi đến trạm dịch chuẩn bị nghỉ chân qua đêm.

Dịch thừa để ý cái ấn của Tần Tiêu, trợn mắt nhìn một cái: quai quai không được, người tới là hầu gia, tam phẩm đại quan của triều đình! Vôi vàng không ngừng đem xe ngựa mời đến trạm dịch, chạy trước chạy sau dàn xếp tới.

Trạm dịch Thương Châu rất khí phái, ba gian nhà ngói đấu củng lớn, hơn mười gian khách phòng thu thập đên không nhiễm một hạt bụi, đồ cùng đầy đủ, hoàn cảnh u nhã. Hậu viện có một hành lang, còn có suối nhỏ, đình các, hoa viên lầu thai, quả thực chính là đại trang viên.

Dịch thừa sai hạ nhân dàn xếp xe ngựa, đem mấy người Tần Tiêu dẫn tiến vào đại đường, dâng lên chén trà, rồi đến gọi người chuẩn bị tiệc tối. Vừa mới ngồi xuống còn không có kịp thở ra một hơi, một người đã từ một bên cửa của đại đường hướng bên trong đi tới. Một bên lớn tiếng ngâm một bài thơ:
- Bản vi quý công tử, bình sinh thực ái tài. Cảm thì tư báo quốc, bạt kiếm khởi hao lai. Tây trì đinh linh tắc, bắc thượng đan vu thai. Đăng sơn kiến thiên lý, hoài cổ tâm du tai. Thùy ngôn vị vong họa, ma diệt thành trần ai.

- Tần huynh đệ, để ta đến tiếp đãi đi!

Tần Tiêu nghe được bài thưo xuất từ tay của Trần Tử Ngang vô cùng quen thuộc, lại nghe được thanh âm quen thuộc kia, từ lâu đã nghĩ đến là ai, thảo thư phong nhân Trương Húc!

Trương Húc một thân bạch y sạch sẽ, đầu đội nón cánh chuồn lụa trắng, tựa hồ so với trang phục bình thường muốn sáng sủa hơn rất nhiều, cười ha ha nói:
- Không có thể như vậy sao! Bất quá, ngày hôm nay ta là cố ý ở chỗ này chờ ngươi!

Tần Tiêu quan sát Trương Húc một trận, không khỏi cười nói:
- Ai nha, huynh đệ hôm nay làm thế nào lại trang phục gọn gàng đẹp đẽ như vậy, chẳng lẽ là muốn cùng cô nương nhà ai hẹn hò?

- Thối lắm, bớt nói nhảm đi!

Trương Húc thấp giọng mắng một tiếng, còn liếc mắt nhìn mấy người trong phòng một cái, có chút kinh nghi nói rằng:
- Thật nhiều khuôn mặt xa lạ như vậy, Tần huynh đệ cũng không giới thiệu làm quen một chút?

Tần Tiêu đem mấy người Phạm Thức Đức, Vạn Lôi, Hình Trường Phong nhất nhất giới thiệu cho Trương Húc làm quen, khi nói đến Lý Tiên Huệ, Tần Tiêu nói:
- Đây là chuyết kinh Tiên nhi!

Lý Tiên Huệ chân thành thi lễ:
- Gặp qua Trương đại ca!

Trương Húc nhất thời vẻ mặt nghiêm túc, khom lưng bái lạy dài xuống một cái:

- Bái kiến Tần phu nhân!

Tần Tiêu nhìn rất rõ ràng, không khỏi âm thầm có chút buồn cười trong lòng: Trương Húc này bình thường điên điên khùng khùng, ở trên lễ nghi ước thúc vẫn là tuyệt không chậm trễ. Hiện tại mọi người đều như vậy, đối với thê thất của bằng hữu cũng không dám dùng con mắt để nhìn, lễ nghi tuyệt không thể hàm hồ lấy lệ, khác với hạng dâm đãng ( tỷ như đám trai bao Võ Tam Tư...) chuyên săn bắt vợ người ta!

Khi nói đến Mặc Y và Tử Địch, Trương Húc hung hăng xoay chuyển con mắt, thậm chí còn lắc đầu một chút:
- Đâu là tỷ, đâu là muội nha! Ta nhìn nửa ngày vẫn là không nhận biết được rõ ràng. Lần trước ở trên thuyền tại hồ Bành Lễ đã gặp qua đúng không?

Tỷ muội hai người cười khanh khách, Mặc Y tiến lên một bước:
- Là ta, ta là tỷ tỷ Mặc Y.

Trương Húc bừng tỉnh đại ngộ nói:
- A...vậy một người khác chính là Tử Địch khiến Thái Tử điện hạ cả ngày nhớ nhung phát điên.

Tử Địch biến sắc, hừ lạnh một tiếng trừng mắt với Trương Húc một cái. Hù dọa Trương Húc nhảy dựng lên, cũng không dám lại nhìn thẳng Tử Địch nữa.

End of dialog window.

Dịch thừa dàn xếp rượu và thức ăn rất nhanh đưa lên, đoàn người ngồi xuống vào vị trí.

Tần Tiêu và Trương Húc đối ẩm một chén hỏi:
- Trương Húc huynh đệ, ngươi vừa rồi nói cố ý ở chỗ này chờ ta, có việc tìm ta sao? Ngươi làm sao biết được ta sẽ đi qua nơi này?

- Há chỉ là biết, quả thực là rất rõ ràng.

Trương Húc nói rằng:
- Ngươi xem ta trang phục gọn gàng như vậy sao? Kỳ thực là chuẩn bị đi Trường An làm quan. Lý Trọng Tuấn làm Thái Tử, chết sống muốn tiến cử ta làm quan nhi, đành đến Trường An mỗi ngày bồi hắn vui chơi. Ta không vui sướng nha, hắn còn tức giận. Liền viết hai phong thư gửi đến Nhạc Châu mắng ta, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là chuẩn bị khởi hành đi Trường An. Nói là để ta làm Kim Ngô Trường Sử gì đó, cùng Tần huynh đệ Hữu Kim Ngô Đại Tướng Quân này mỗi ngày hỗn cùng một chỗ, như vậy ta mới đáp ứng. Nào ngờ vài ngày trước, ta vừa chuẩn bị muốn khởi hành, đã ở chỗ Nhạc Châu thứ nghe được tin tức, nói ngươi từ quan chuẩn bị trở về Giang Nam. Hừ! Ta đây còn đi làm gì, chạy đi nhìn những chuyện phiền lòng rồi nổi giận không đâu kia sao? Do đó, hắc hắc, liền ở trên con đường ngươi tất đi qua này chờ đợi, muốn cấu ngươi viết một văn thư trả lời Thái Tử, để hắn đoạn ý niệm trong đầu kia đi. Ta thật sự là không muốn làm quan nhi. Cứ như bây giờ tự do tự tại hơn nhiều nha.

Tất cả mọi người đều cười to một trận. Tần Tiêu cười nói:
- Ngươi gia hỏa này, thì ra là tìm ta thay ngươi giải vây. Chính ngươi đắc tội Thái Tử, ngược lại để ta tới giúp ngươi chịu oan ức. Ngươi nói ngươi nói ngươi tại Nhạc Châu, cảm tình ngươi vẫn không có rời khỏi Giang Nam sao!

- Đúng nha, không có.

Trương Húc nói rằng:
- Lần trước ngươi nháo kết hôn giả gì đó, ta ăn hai ngày rượu sạch trơn, liền bắt đầu du đãng chung quanh. Không ngờ nghe nói Nhạc Châu có lão bằng hữu điều tới đó làm Thứ Sử, vì vậy mới chạy tới đây ở lại, ăn không uống không vài ngày.

Vạn Lôi nói chen vào một câu:
- Nhạc Châu đổi Thứ Sử sao? Mấy tháng trước ta mới từ Nhạc Châu rời đi, còn không có đổi đấy.

- Úc, cũng là chuyện hai ba tháng rồi. Sau chuyện Thần Long thay đổi kia, người mới đến này thật là rất có địa vị a, thiên hạ danh sĩ Quách Kính Chi.

Đám người Tần Tiêu có chút mờ mịt lắc đầu:
- Không quen biết.

Phạm Thức Đức xoa xoa chòm râu, cười nói:
- Ta thật ra có nghe nói qua.

Chương 389: Nhạc Châu quần anh (2)

- Người này đã làm Thứ Sử bốn châu Tuy Châu, Vị Châu, Quế Châu, Thọ Châu, đến nơi nào cũng đều làm ra chính tích văn hoa, rất được bách tính kính yêu. Thái độ làm người chính trực, ngay thẳng nghiêm minh, ở trong quan trường rất có nhã danh.

Trương Húc gật đầu khen:
- Vẫn là Phạm tiên sinh có kiến thức. Trước đó không lâu, chính là ngày sinh nhật Quách Kính Chi bốn mươi lăm tuổi, ta cũng chỉ là sớm hai ba tháng chạy đến chỗ của hắn ở lại vài ngày thôi. Người này tại rất nhiều địa phương đã làm qua quan nhi, lại thích nhất kết giao danh sĩ hào kiệt, nhiều văn nhân nhã khách thanh niên tài tuấn đều chạy đến chúc thọ hắn, hiện tại còn chưa có rời khỏi.

Tần Tiêu không khỏi cười nói:
- Nào có tự xưng là danh sĩ hào kiệt? Có nữ sĩ ở đây, không nên tự biên tự diễn được rồi, có những người nào vậy?

Trương Húc tức giận trừng mắt với Tần Tiêu một cái, thấy Lý Tiên Huệ và Mặc Y Tử Địch đều đang cười trộm, rất phiền muộn:
- Bùi Diệu Khanh tám tuổi nổi danh thần đồng biết chứ? Người này khi tuổi vừa nhược quán, đã ở trong Tương Vương phủ làm điển, cùng ta có giao tình cực tốt. Thái Tử và Sở Vương chính là phái hắn tới tìm ta đưa tin cho ta. Nhất đại văn tông đại tài tử Trương Thuyết, thời Võ hậu lúc tuổi mới nhược quán, đi thi đối sách đệ nhất, dạy Thái Tử đọc sách. Sau này vì tính tình ngay thẳng bị biếm mà lưu vong. Gân đây cũng là vừa mới được triệu hồi trọng dụng trong triều. Quế Châu Đại Đô Đốc, đồng liêu năm xưa của Quách Kính Chi, hùng hồn nghĩa khí nổi tiếng Vương Hổ. Con trai của Đại Đường danh tướng Tiết Nhân Quý Tả Vũ Vệ Đại Tướng Quân Tiết Nột. Lĩnh Nam đệ nhất tài tử Trương Cửu Linh...

Tần Tiêu không khỏi cảm thấy thực sự kinh ngạc một trận:
- Những người này thật đúng đều là danh sĩ nổi tiếng thiên hạ. Ta toàn bộ đều đã nghe qua. Ngươi vừa nói ai cơ, Trương Cửu Linh sao?

Trương Húc nghi hoặc nói:
- Đúng rồi, thế nào? Người này tại vùng Lĩnh Nam, đúng là tài danh cái thế. Hiện đang chuẩn bị lên kinh dự thi khoa cử đây. Danh hiệu trạng nguyên này không thuộc về hắn thì còn ai nữa! Ta cùng với hắn tuy rằng mới quen biết không lâu, nhưng giao tình sâu nhất, chết sống kéo hắn ở lại Nhạc Châu cùng ta hai tháng không để hắn đi. Bây giờ còn ở lại Nhạc Châu đây, ngược lại đã bị Quách Kính Chi công tử lưu lại. Ta nếu không phải bị thúc giục cấp bách, tốt xấu cùng bọn họ ở một chỗ ít ngày lại rời đi.

Tần Tiêu không khỏi vui mừng nói:
- Ngươi là nói, những người này còn ở lại Nhạc Châu?

Trương Húc có chút thất thần:
- Đúng vậy. Ngươi chẳng lẽ cũng muốn đi làm quen một chút?

Tần Tiêu cười trả lời:
- Nhân vật như vậy, nếu như không nhận thức một chút rất đáng tiếc! Nếu không như vậy đi, vả lại ngươi cũng không dự định đi Trường An, bên phía Thái Tử ta giúp ngươi gửi thư đi. Ngươi cùng ta đi Nhạc Châu một chuyến thế nào? Vả lại ta một đường thủy lộ này đi xuống, cũng thuận tiện qua Nhạc Châu một chút, cũng tiện để Vạn Lôi tướng quân về nhà thăm người thân một lần.

Trương Húc nhất thời đại hỉ:
- Có thật không? Quá tốt! Ha ha, rốt cục không cần làm quan nữa!

Vạn Lôi cũng vui mừng:
- Đa tạ Hầu gia thành toàn!

Ngày thứ hai, Tần Tiêu mướn một con thuyền hoa lớn. Dọc theo Hán Thủy xuôi dòng xuống, đi lên thủy lộ. Vả lại đại đội xe ngựa cũng đi không nhanh. Còn khiến mệt mỏi, không bằng đi thuyền tới an nhàn thoải mái. Một cái thuyền hoa thật lớn, chuyên chở ba bốn mươi người vẫn đang có vẻ rất rộng rãi thoáng mát. Khí trời còn không có thay đổi, vẫn là gió Bắc lạnh thấu xương. Nhưng gió này thổi xuống ngược lại để thuyền đi nhanh hơn.

Vài ngày sau một đêm khuya, Tần Tiêu uống chút rượu vào hơi khó ngủ. Liền đi ra khỏi buồng nhỏ trên tàu đến hít thở không khí. Đi thuyền mấy ngày, vừa mới qua Kinh Châu, đại khái ngày mai sẽ đi vào Động Đình hồ cảnh nội Nhạc Châu. Hồi tưởng lại thời điểm này một năm trước, chính mình tỉnh tỉnh mê mê làm khâm sai khâm sai Giang Nam đạo. Cũng là dọc theo thủy đạo này hạ Giang Nam. Mới qua một năm, những chuyện phát sinh thật đúng là rất nhiều.

Tần Tiêu đi tới bên mép thuyền, nhìn màn đêm đen như nước sơn hạ xuống, xa xa vài ngọn đèn trên thuyền chài, nghe tiếng cánh buồm bị gió thổi trúng bay phất phới. Cùng thuyền hoa phá sóng đạp nước phát sinh tiếng thanh thúy. Nhất thời phát ngốc, thần thần đi. Có chút nhập thần. Ban đêm nước lạnh xẹt qua giữa trán, cảm giác rùng mình kéo tới, rượu nóng cũng chậm rãi tiêu hóa đi.

Phía sau có tiếng bước chân, Tần Tiêu nhìn lại, là Phạm Thức Đức, nói với hắn rằng:
- Phạm tiên sinh còn không có ngủ sao?

- Hầu gia không phải cũng không ngủ sao?


Phạm Thức Đức kéo chặt lại y bào, đứng ở bên người Tần Tiêu:
- Hầu gia đang suy nghĩ cái gì vậy, lại nhập thần như thế?

- Không có gì, hồi tưởng một ít sự tình trước đây. Một năm trước, Phạm tiên sinh và Lý Tự Nghiệp cùng với ta cùng nhau cũng là như thế này xuôi xuống Giang Nam đi.

- Ta đoán cũng đúng, ha hả.

Phạm Thức Đức nhẹ giọng cười nói:
- Thời gian một năm ngắn ngủi, thực là cảnh còn người mất nha! Sự tình phát sinh thật đúng là không ít. Lúc trước ta còn tưởng rằng, Giang Nam hỏa phượng án là chuyện lớn nhất trong đời này ta gặp được. Không nghĩ tới trở lại triều đã phát sinh chính biến...Khiến người ta không khỏi cảm khái lương triều nha!

- Hai vị đang nói chuyện gì đấy?

Trương Húc có chút lảo đảo đi tới:- Chúng ta lại tới uống rượu nha!

Tần Tiêu rất sợ hắn một cước bất ổn ngã quỵ xuống dưới thuyền, liền bước lên phía trước đưa hắn đỡ lấy:
- Ngươi không phải uống say ngủ rồi sao, thế nào lại tỉnh dậy?

- Ai say? Thực sự là...

Trương Húc không phục đẩy tay của Tần Tiêu qua một bên:
- Nếu không lại uống tiếp nha?

Tần Tiêu không khỏi cười nói:
- Say đến nằm sấp ở dưới bàn, còn muốn thể hiện. Ngươi nếu là thực sự nhàn rỗi, không bằng cùng chúng ta tâm sự đi. Ngươi thấy Trương Cửu Linh người này thế nào?

- Ta xem ngươi, thế nào lại đối với hắn đặc biệt có hứng thú như vậy chứ?

Trương Húc tấm tắc nói rằng:
- Người này nha, không thể chê. Ngoại trừ thông minh, có tài, quan trọng hơn là thái độ làm người khiêm tốn thiện lương, phúc hậu chính trực. Không giống ngươi và Thái Tử, Sở Vương những người này, mỗi người một bụng xấu xa.

Tần Tiêu cười to:
- Cũng không giống Trương Húc huynh đệ có hành vi phóng đãng như vậy đi?

Trương Húc nhíu mũi khụt khịt nói:
- Đó là tất nhiên. Nhân gia là người khiêm tốn, phong phạm danh sĩ. Tuy rằng mới chỉ có hơn hai mươi tuổi, thế nhưng thập phần lão thành. Điểm ấy đúng là rất giống với ngươi đấy.

- Thực sự là đa tạ khích lệ.

Tần Tiêu cười nói:
- Ngươi ở chỗ của nhân gia lừa ăn lừa ở hỗn mấy tháng, sẽ không sợ bị người ta chê cười sao? Cảm tình Quách Kính Chi này cũng là người hào sảng nha!

- Sao có khả năng? Sao có thể nào có người sẽ chê cười ta!

Trương Húc oan khuất kêu lên:
- Nhân gia Quách Kính Chi cũng không nhỏ mọn như ngươi vậy, công tử của hắn cũng là hào phóng sảng khoái, còn cầu ta bái sư, muốn ta dạy hắn luyện chữ đấy!

- Đó không phải đệ tử chọn lầm sao...!

Chương 390: Thắng cảnh hội danh lưu (1)

Tần Tiêu và Phạm Thức Đức đều cười nói:
- Ta tận dạy người nuôi chó chọi gà, đi chơi kỹ viện, uống hoa tửu.

Trương Húc lại vừa bực mình vừa buồn cười nói rằng:
- Ta lười giải thích với ngươi! Nhân gia Quách công tử tuy rằng năm nay vừa mới mười sáu mười bảy tuổi, nhưng thường ngày tuấn tú lịch sự lẫm lẫm một thân, quả thực là văn võ song toàn, tương lai thành tựu, khẳng định là ở trên ngươi! Không phải là Võ Trạng Nguyên sao? Lần sau khai cử, người này nhất định đoạt giải nhất!

Tần Tiêu lúc này liền nổi hứng thú:
- Năm nay là không có khả năng, trong triều nhiều chuyện, lại nổi gió to tuyết lớn, võ cử tạm thời ngừng làm việc. Còn có loại thiếu niên thần kỳ như vậy? Hắn tên gọi là gì?

Trương Húc đắc ý ngẩng đầu lên:
- Đại danh Quách Tử Nghi, là hắn!

Tần Tiêu nghiêm nghị cả kinh, kỳ quái nói:
- Quách Tử Nghi?

- Thế nào, ngươi đã nghe nói qua rồi?

Trương Húc ngạc nhiên nói:
- Nhìn bộ dáng giật mình của ngươi, giống như gặp quỷ vậy.

Tần Tiêu có chút sửng sốt nói rằng:
- Không phải gặp quỷ, là gặp thần...

Trương Húc và Phạm Thức Đức đồng thời nói:
- Ngươi nhận thức Quách Tử Nghi?

- A, không, không quen biết!

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại, đại khái nói qua loa:
- Đã từng nghe thấy một chút, thật sự là một nhân vật. Đến Nhạc Châu nhất định phải đi gặp một lần.

- A, xem ra hai người các ngươi, còn không có gặp mặt, cũng đã rất hợp ý.

Trương Húc nói rằng:
- Nói thật cho ngươi biết đi, Quách Tử Nghi này nha còn đem ngươi đệ nhất Võ Trạng Nguyên này coi như thần tượng cùng mục tiêu. Lôi kéo ta nói nhiều sự tình về ngươi, còn mới ta vẽ ra bức họa của ngươi giữ ở bên người. Nói là lập chí lấy ngươi làm tấm gương, tương lai nhất định phải siêu việt ngươi!

- Hảo gia hỏa, người này, ta nhất định phải đi gặp hắn!

Tần Tiêu vui mừng nói rằng:
- Thực sự là hiếm khi gặp được một nhân vật như vậy a, ha ha!

Phạm Thức Đức ngạc nhiên nói:
- Hầu gia vì sao hài lòng như vậy?


- Ngươi không biết, kỳ phùng địch thủ nha!

Tần Tiêu thuận miệng ứng phó một câu, trong lòng thầm nghĩ: Nhạc Châu này, bây giờ còn thực sự là quần anh hội tụ, trừ những danh sĩ danh tướng mà Trương Húc đã nói kia ra, còn có Thịnh Đường danh tướng Trương Cửu Linh, và đại tướng Quách Tử Nghi tiếng tăm lừng lẫy trên lịch sử Trung Hoa!

Một chuyến này đi tới thật đúng là giá trị!

Thuyền nhập Nhạc Dương, đang lúc giữa trưa.

Khí trời chuyển thành ấm dần, gió mát thổi hiu hiu, ánh dương quang hiền hòa. Động Đình hồ sóng nước mênh mông, bích ba vạn khoảnh kim quang lân lân. Một cổ mùi vị thủy thảo ở quanh quẩn ở xung quanh.

Một phương khí hậu một phương người, Giang Nam, cảm giác cố hương! Tần Tiêu không khỏi cảm giác một trận mắt sáng thần vui, cả người đều phấn chấn.

Đi xuống khỏi thuyền, tất cả mọi người có chút hưng phấn. Thứ nhất là hành trình đi thuyền trầm muộn rốt cục kết thúc một đoạn. Chân lại bước lên mặt đất rắn chắc. Đối với rất nhiều người phương bắc trong đó mà nói, đi thuyền thật đúng là một kiện sự tình tương đối thống khổ. Rời thuyền đều cảm giác cả người có chút lung lay, rung động. Thứ hai sao, Nhạc Dương đúng là địa phương cảnh trí nổi danh Động Đình Giang Nam, thật nhiều người không ngại hành trình xa vạn dặm đến đây du ngoạn. Hôm nay may mắn đi đến nơi này, sao có thể nào không hảo hảo du lãm một phen.

Tần Tiêu cảm giác chính mình hiện tại tựa như du ngoạn vòng quanh vậy, kêu gọi mọi người lại nói rằng:
- Đến Nhạc Châu rồi. Chúng ta trước tìm được trạm dịch dàn xếp xuống đã. Sau đó ở chỗ này nán lại mấy ngày đi. Mọi người cứ việc thỏa thích du ngoạn, hiếm khi có được một lần đến chơi nha! Đúng rồi, Phạm tiên sinh ngươi cầm danh thiếp của ta, tới trước phủ Thứ Sử báo tin, mọi người chúng ta tại trạm dịch chờ ngươi. Mặt khác, Vạn Lôi, ngươi cũng có nửa năm không về nhà rồi đúng không? Nhanh chóng trở về nhà đi!

- Dạ!

Hai người quay đầu rời khỏi.

Xe ngựa, lễ vật các loại cũng lần lượt từ trên thuyền dỡ xuống, bởi không có đủ số lượng xe ngựa, Tần Tiêu đơn giản để tất cả mọi người dắt ngựa đi bộ, cũng tiện lãnh hội một chút ý nhị của vùng sông nước Giang Nam.

Lý Tiên Huệ khẽ ôm lấy cánh tay của Tần Tiêu đi ở bên người hắn, hăng hái bừng bừng xem xét mỗi một chỗ dân, cửa hàng, hưng phấn nói rằng:
- Lão công, tuy rằng ta ở Giang Nam nán lại thời gian không dài, nhưng khi trở lại đến nơi này, chung quy cảm giác rất là thân thiết đấy! Ngươi xem đường nhỏ đá xanh thẳng tắp này, cùng thuyền đánh cá tiểu đình kia nữa. Còn có hồ nước xanh thẳm bồng bềnh trôi cùng cổ thủy khí mê người nhàn nhạt trong không khí, khiến ta có cảm giác kích động khó hiểu. Nói như thế nào nhỉ, ngược lại là có một loại cảm giác giống như về nhà.

Tần Tiêu khẽ cười nói:
- Không thể như vậy sao, ngươi hiện tại đúng là tức phụ Giang Nam. Chờ tới sau khi dàn xếp xong xuôi, chúng ta đi ra hảo hảo du ngoạn một chút. Nhạc Dương lầu, Quân Sơn, đều có rất nhiều cổ tích có thể tưởng nhớ, chúng ta không đi thuyền hoa, an vị loại thuyền mui nhỏ này, sẽ có cảm giác càng đặc biệt hơn.

- Nhạc Dương lầu?
Lý Tiên Huệ ngạc nhiên nói:
- Ngươi là nói "Nam lầu" sao?

- A, đúng rồi, chính là Nam lầu!

Tần Tiêu lúc này mới thầm nghĩ: hiện tại Nhạc Dương lầu, vẫn được người gọi là "Nam lầu" đấy.

Đoàn người uốn lượn mà đi, đi tới trạm dịch dàn xếp xong xuôi. Đem ngựa sắp xếp ổn thỏa, tất cả mọi người bất chấp hành trình mệt mỏi, cao hứng bước đi chuẩn bị xuất hành du ngoạn.

Chờ đợi trong chốc lát, Vạn Lôi lại đúng là trở lại trước. Vẻ mặt vui mừng và hưng phấn, nói là trong nhà tất cả đều mạnh khỏe như lúc ban đầu. Tần Tiêu để hắn mang theo huynh đệ Đặc Chủng Doanh ra ngoài đi du ngoạn, nhất thời một trận hoan hô.

Lão nhân Chung Diễn có chút không quen ngồi thuyền, mơ mơ hồ hồ đi đứng như mềm nhũn ra, tới trước trong phòng đi nghỉ ngơi. Tần Tiêu và Lý Tiên Huệ, hai tỷ muội Mặc Y, Hình Trường Phong và Trương Húc ngồi nói chuyện phiếm hồi lâu. Phạm Thức Đức mới vội vã chạy trở về. Vừa vào cửa đã nói một tin tức không tốt:
- Sáng sớm đám người Quách Kính Chi và Trương Cửu Linh đã lên đường đi Cốt La tưởng nhớ Khuất Nguyên; Quách Tử Nghi và mấy đồng bạn ra bên ngoài cưỡi ngựa săn bắn, cũng không thấy người!

Tần Tiêu khẽ a một tiếng:
- Nếu như vậy, chúng ta cũng xuất hành du ngoạn đi thôi. Chờ bọn hắn trở về, lại đến bái phỏng.

Mọi người rời khỏi dịch quán. Khinh trang giày lông cừu thẳng đến Nhạc Dương lầu đi.

Đầu tiên nhìn thấy là Ba Khâu Cổ Thành Tây Môn, cũng chính là nơi được hậu thế xưng là Nhạc Dương môn. Hoa cương thạch thật lớn tạo thành cổng vòm hình tròn. Từ thời đại tam quốc đã sừng sững đến nay. Đương niên nơi này là Ba Khâu Thành, tường thành san sát dãy núi, tây lâm Động Đình, địa thế thập phần hiểm yếu. Cho đến sau này, các triều đại đều ở nơi đây thiết hạ thành trì, không còn có di chuyển. Tương đối với hơn một nghìn năm sau đó thành thắng cẳng du ngoạn tinh khiết, hiện tại chỗ này còn có cổng chào đóng quân, càng có vẻ uy vũ hùng tráng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau