PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 381 - Chương 385

Chương 381: Đan Thư Thiết Khoán

Qua năm mới sẽ có đại sự xảy ra liên tiếp. Biến cố là nhất định sẽ có, cố gắng thì ít có phiền toái. Những người này sau đó muốn đoàn tụ được như bây giờ chỉ sợ là quá khó khăn.

Sáng nay có rượu sáng nay say, ngày mai buồn thì ngày mai buồn, Tần Tiêu thích nhất là năm mới bây giờ, cũng là thời điểm vui vẻ nhất trong đời.

Buổi trưa vừa qua khỏi, một hồi gió tuyết cuồn cuộn thổi vào đế đô.

Bất kể là chợ phía tây hay là đường Chu Tước, cũng đã nhìn không thấy bóng người. Tiếng đọng dày hơn một xích ở trên đường, tùy ý có thể thấy được ngánh cây bị gió cuốn đi, tuyết trên nóc nhà dân rất dày.

Kế hoạch đi ngoại ô tế tự cũng phải trì hoãn ba ngày, quan viên tam tỉnh lục bộ cùng tất cả Các, Đài, Thự, Nha, Giám cùng dừng lại tại Hồ Lâm, ngay cả hoàng thành cấm vệ quân cũng nghỉ.

Bởi như vậy rất nhiều triều thần cũng không cần vào triều xử lý công việc, đều ở nhà không đi ra ngoài, dù sao đồ ăn thức uống dùng không hết, rượu ngon thì uống vào, ôm thiếu nữ xinh đẹp. Chỉ khổ cho nông hộ và thương nhân, trận bảo tuyết này làm bọn họ tổn thất thảm trọng.

Thật vất vả mới hết tuyết, cũng đã là ngày mười tháng giêng rồi. Nhưng mà trong thâm cung lại có bão lớn hơn nữa...

Ngày đầu tiên trong năm mới vào triều, Tần Tiêu đi vào phía tây triều đình thì phát hiện sắc mặt mỗi người hết sức kỳ quái. Trên mặt tối tăm phiền muộn và hoảng sợ, nhiều hơn là nghi hoặc phẩn uất. Cả lễ mừng năm mới thì Tần Tiêu vì cầu an bình cùng tránh hiềm nghi cho nên không bước ra khỏi nhà, không có đi bái phỏng người nào, nơi đi xa nhất là cửa phủ nhà mình. Trong khoảng thời gian này trên triều đình xảy ra chuyện gì hắn không rõ lắm.

Nhưng mà hắn cũng không muốn biết rõ ràng. Biết được càng nhiều thì lún càng sâu, ngược lại sẽ càng phiền toái. Cho nên Tần Tiêu cũng không có đi tìm người hỏi thăm, lẳng lặng ngồi ở một bên, chờ vào triều.

Âm thanh của tiếng trống vang lên, thần sắc tất cả mọi người trở nên ngưng trệ, vẻ mặt âm tình bất định đi ra khỏi phía tây triều đình. Hướng Hàm Nguyên Điện mà đi. Tần Tiêu nhìn thấy bọn người Viên Thứ, Thôi Huyền Vĩ trên mặt tức giận, xem ra có một bụng trách mắng, tức giận đi ở đằng trước, vào triều đường.

Lý Hiển cũng ngây ngô chất phác như xưa, ngồi ở trên ghế rồng vui tươi hớn hở cười lên. Nhưng mà sắc mặt thần tử cả triều không ai cười nổi, làm cho Tần Tiêu khiếp sợ chính là phía sau lưng của Lý Hiển. Phía sau có một bức rèm che, Vi hậu ngồi ngay ngắn phía sau.

Yêu phụ này muốn ‘ buông rèm chấp chính ’!

Đứng ở hàng đầu tiên là Võ Tam Tư, Chung Sở Khách, vẻ mặt thì kiêu căng cùng đắc ý, thỉnh thoảng đưa mắt lạnh nhạt nhìn qua đám quan lại. Rất nhiều quan viên nhìn thấy ánh mắt của bọn chúng đều thấp giọng nghị luận và tức giận, đều nhao nhao không nói gì. Cúi đầu cầm ngọc khêu không nói gì.

Lý Hiển dường như cảm thấy mình làm một chuyện rất đúng, rất là đắc ý nói ra:

- Ngay hôm nay trẫm đặc biệt cho phép hoàng hậu vào triều nghe chính sự. Các vị ái khanh năm mới tốt chứ? Năm đầu Đại Đường ta còn nhờ các vị xuất lực nhiêu. Chung hưởng thái bình thịnh thế!

Lý Hiển nói vừa dứt, Trương Giản Chi lập tức nhanh chóng đứng ra. Hắn năm nay đã tám mươi nên vẻ mặt đầy căm phẫn nói ra:

- Bệ hạ, từ xưa đến nay, phàm là phu nhân tham gia vào chính sự. Không ai không hại nước hại dân. Thần khẩn cầu bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, thỉnh hoàng hậu lui vào hậu cung xử lý sự vụ. Trên triều đình chỉ cần bệ hạ một lời là đủ rồi.

Hoàn Ngạn Phạm, Viên Thứ, Thôi Huyền Vĩ cũng đồng thời đứng ra, cùng kêu lên nói:

- Bọn thần tán thành. Khẩn cầu bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, thỉnh hoàng hậu quay vào hậu cung.

Tần Tiêu trừng to mắt, trong nội tâm cả kinh nói: xem ra vừa rồi ở trong tây triều đình, đám người Viên Thứ tức giận không chịu được, cũng là bởi vì Vi hậu nhiếp chính a! Năm lão gia hỏa này xem ra đã sớm thương nghị tốt, hôm nay cùng một chỗ xuất đầu cường gián.

Trời ơi, năm mới lần đầu tiên vào triều thì bọn người Trương Giản Chi chọc ra đại sự, rốt cục nhịn không được trực tiếp tuyên chiến với Vi hậu.

Sắc mặt của Lý Hiển trở nên cực kỳ khó coi, quay đầu lại nhìn qua Vi hậu ở phía sau. Vi hậu ngồi vững như bàn thạch không nhúc nhích, cũng không có noi chuyện.

Võ Tam Tư nghênh ngang đi ra:

- Bệ hạ, các vị đồng liêu. Trương Các lão nói lời này không đúng rồi, chẳng lẽ đang nói mẫu thân của hoàng thượng, thánh hậu bệ hạ sao? Nếu như ta nhớ không lầm, Trương Các lão cũng là một tay Thánh hậu nâng lên? Từ Trường Sử một châu nhảy lên làm Tể tướng. Hôm nay lại nói ra lời này chẳng phải là nâng đá đập chân của mình sau, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe châm chọc hoàng đế sao? LẠi nói hoàng hậu thiên tư thông minh nhân đức hiền thục, nhân sở cộng tri thiên hạ đều nghe thấy. Hôm nay hoàng hậu không chối từ vất vả, chịu phân ưu cho bệ hạ là phúc của vạn dân, quả thật Đại Đường chi hạnh thiên hạ vạn dân chi hạnh. Có gì không thể?

Sắc mặt Lý Hiển hơi vui:

- Lương Vương nói đúng, đúng lắm, trẫm đã có chỉ, Lương Vương mấy chục năm qua một lòng có công huân lớn lao, đặc biệt phong làm Tĩnh Đức Vương.

Lời vừa nói ra quần thần đều kinh ngạc: trước khi bảo lưu vương vị cho Võ Tam Tư, có thể nói là cân nhắc mặt mũi của Võ Tắc Thiên, sau Thần Long chính biến thì Võ Tam Tư có một ít công lao. Hôm nay Võ Tắc Thiên qua đời, Lý Hiển ngay lập tức đem Võ Tam Tư chính thức cất đất phong vương, liệt vào Thân Vương hoàng thất, đủ để thấy Võ Tam Tư bây giờ được sủng ái thế nào! Hơn nữa Lý Hiển mặc dù không mở miệng bác lời của bọn người Trương Giản Chi, nhưng ca ngợi Võ Tam Tư như vậy cũng cho thấy hắn có ý thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!

Bọn người Trương Giản Chi ngơ ngác xử đứng đó, sắc mặt tái nhợt, chán nản không nói nên lời.

Tần Tiêu bất động thanh sắc đứng ở phía sau, trong nội tâm âm thầm thở dài một hơi: Trương Giản Chi và mấy lão thần đúng là rất trung tâm, nhưng lại không chú ý tới phương pháp. Kiên trì muốn hoàng đế và hoàng hậu đánh nhau, không phải cầm trứng gà dập đầu vào đá sao? Ngươi dập đầu còn rất hung ác, cũng chỉ gây ra phiền toái thôi. Ngu trung không có giá trị! Quá không có giá trị!

Tần Tiêu có xúc động muốn chạy ra kéo bọn người Trương Giản Chi đi vào, nhưng nhìn thấy Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ nhìn qua, lúc này lại nhớ tới chuyện Thái Bình công chúa trước khi đã từng nói qua, trong nội tâm thán một tiếng, buông tha ý niệm này trong đầu.

Bọn người Trương Giản Chi không có thuận theo.

- Bệ hạ, bọn thần có tấu chương, thỉnh bệ hạ xem qua.

Hoàn Ngạn Phạm càng tức giận không chịu nổi, tấu lên:

- Bệ hạ, từ xưa đến nay, hậu phi chính là nhân luân chi bản, lý loạn chi đầu. Năm đó Nga Hoàng, Đắc Kỷ gây họa nhà Thương. Truy cứu nguyên nhân chính là do nữ nhân tham gia chính sự! Dùng âm thừa lấn dương, đây là vi phạm số trời; dùng phụ lăng phu, là vi phậm nhân luân. Vi phạm số trời là điềm xấu, vi phạm nhân luân là bất nghĩa.

Chương 382: Đan Thư Thiết Khoán (2)

Cho nên cổ nhân nói ‘ tẫn kê chi thần, duy gia chi tác ’. Vạn mong bệ hạ nghe theo cổ nhân, xem xét ý của cổ nhân, trên dùng xã tắc làm trọng, dưới suy nghĩ cho muôn dân trăm họ. Bảo hoàng hậu lui về hậu cung, không được lên chánh điện tham chính!

Lý Hiển có chút không kiên nhẫn nhìn qua đám người này, rầu rĩ nói ra:

- Trẫm biết rõ các khanh có hảo ý và khổ tâm. Nhưng mà hoàng hậu cũng đi ra giúp đỡ ta thôi, thiên hạ Đại Đường vẫn do trẫm tính toán. Trẫm xử lý một quốc gia thì có mệt nhọc và không đủ tinh lực, hoàng hậu thông minh tháo vát, vừa vặn có khả năng giúp đỡ trẫm, có gì mà không thể! Cái gì ‘ phu nhân tham gia vào chính sự hại nước hại dân ’, loại lời này sau này không thể nhắc lại. Trẫm niệm bọn ngươi là lão công thần, lần này chuyện cũ bỏ qua. Đi, việc này không cần nói lại. Lại nói tiếp, trẫm cũng có phần thưởng cho năm vị ái khanh.

Bọn người Trương Giản Chi đã sớm tức giận đầy bụng, vì hai chữ ba thưởng này thì đưa mắt nhìn nhau, không biết là sai ở đâu.

Lý Hiển lấy một thánh chỉ giao cho tiểu thái giám.

- Tuyên chỉ a.

Tiểu thái giám hắng giọng, quái khang quái điều thì thầm:

- Trẫm ban thưởng Trương Giản Chi tiến phong là Hán Dương Quận Vương, Hoàn Ngạn Phạm là Vịn Dương Quận Vương, Kính Uất là Bình Dương Quận Vương, Thôi Huyền Vĩ vì Thu Lăng Quận Vương, Viên Thứ là Nam Dương Quận Vương, mỗi người phong bách hộ. Khâm thử!

Việc đã tới nước này bọn người Trương Giản Chi cũng chỉ có thể cúi đầu tạ ơn.

Trong nội tâm Tần Tiêu cũng thở dài một hơi: khá tốt! Bọn người Trương Giản Chi náo như vậy còn không bị mang ra ngoài chém.

Phía sau bức rèm che có Vi hậu, tuy không mở miệng nói chuyện gì, nhưng mà khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra một tia mỉm cười và sát ý.

Sau khi tan triều thì Trương Giản Chi là ‘ ngũ vương ’ cùng một đám triều thần làm chim thú tán, lập tức không có bóng người.

Tần Tiêu đứng ở trước đuôi rồng, nhìn xem qua cung điên nguy nga bàng bạc, đột nhiên có một loại cảm giác lạ lẫm, rất không biết giải quyết như thế nào với triều đình dơ bẩn này, ta làm quan mà uất ức như vậy, còn ở lại đây làm cái gì?

Ta cũng mặc kệ vậy!

Chủ ý đã định, Tần Tiêu nhếch áo choàng, nhấc chân đi tới ngự thư phòng ở Hàm Nguyên Điện.

Trong ngự thư phòng Lý Hiển có chứt tức giận không chịu nổi, nhìn qua đống tấu chương trước mặt thì vô cùng tức giận. Một tay quét ngang, đem tất cả tấu chương, bát trà, văn chương đều ném lên mặt đất, nhìn thái giám bên cạnh quát:

- Cầm lấy đi, đem tât cả đi cho ta! Nên cho hoàng hậu thì cho hoàng hậu, nên cho các bộ thì cho các bộ. Trẫm không nhìn những tấu chương chó má này.

Đúng lúc này Vi hậu đi tới, lẳng lặng đi đến một bên cầm tấu chương lên xem.

Lý Hiển nhìn thấy Vi hậu lập tức không có tính tình, ngập ngừng nói:

- Ái phi. . . Trẫm cũng thế, có chút tâm phiền ý loạn.

Vi hậu bất động thanh sắc tiếp tục nhặt tấu chương, khẽ thở dài một hơi:

- Đám người Trương Giản Chi kia quá đáng giận. Bọn chúng muốn làm bệ hạ mệt chết mà. Nô tì cũng không quá đáng là muốn phân ưu với bệ hạ, bọn chúng khẩn trương thành thế này. Thật sự là phải giết.

Lý Hiển phiền muộn đặt mông ngồi xuống, kêu rên nói:

- Tính toán, đừng nói. Tính toán ra cũng là nhờ bọn họ trẫm mới có thể ngồi lên ghế rồng. Một chút tiểu nháo nên nhịn đi.

Đúng lúc này Tần Tiêu đi tới bên ngoài ngự thư phòng, tiểu thái giám đi vào thông báo, cả buổi mới đi vào được, nói là hoàng đế triệu kiến.

Tần Tiêu đi vào ngự thư phòng bái kiến lễ, nhìn thấy tấu chương lộn xộn, trong nội tâm đại khái cũng hiểu vài phần, trong lòng đang nghĩ tới Lý Hiển chắc đang tức giận, nhất định là bởi vì chuyện của bọn người Trương Giản Chi. Ta cùng Trương Giản Chi có quan hệ mật thiết, ta hiện tại đến chào từ giã, mới có thể đi.

Vi hậu đứng ở sau lưng, Lý Hiển miễn cưỡng nặn ra nụ cười vui vẻ:

- Tần ái khanh, cố ý tới gặp trẫm, có việc gì thế?

- Bệ hạ...

Tần Tiêu chắp tay chào theo nghi thức quân đội:

- Thần tới đây chào từ giã, cầu bệ hạ miễn công chức của thần, cho thần trở về cố hương.

- Ah!

Lý Hiển kinh bắn người đứng lên, nói:

- Ái khanh đang tuổi lớn lại hào hoa phong nhã, tại sao sinh ra ý định thoái ẩn quy điền?

Tần Tiêu nói:

- Bệ hạ có chỗ không biết. Ngày xưa thần học nghệ trong mộng, sư phụ từng nhiều lần khuyên bảo như xuất trận giết người không được hơn trăm. Nếu không muốn thân bại danh liệt chết oan chết uổng, trừ phi vứt bỏ đi vinh hoa phú quý, trở về nông thôn dốc lòng hướng thiện, hướng thiên địa quỷ thần cầu xá xin thọ. Thần tính toán một chút thì Thần Long chính biến lần trước thần vừa vặn tự tay giết hơn trăm người, cho nên...

Vi hậu cùng Lý Hiển đồng thời cả kinh nói:

- Còn có bực này chuyện lạ?

Tần Tiêu trong nội tâm cười cười:

- Đúng vậy! Chắc chắn! Sư phụ ta là thế ngoại cao nhân, trước kia nói đều ứng nghiệm. Cho nên thần không dám làm trái, cũng không phải là thần không thề sống chết thuần phục bệ hạ, nhưng mà thần chỉ còn túi da, cho nên xin về hưu! Nhưng mà thần bên người có ba mươi hộ vệ, do một tay thần huấn luyện ra. Tuy thần hiện tại từ quan, cũng không dám để bọn họ lười biếng, cho nên cầu bệ hạ cho bọn họ cùng đi theo thần, đi theo bên người thần cũng dễ huấn luyện cho bọn họ, tương lai lại đền đáp ơn nghĩa của bệ hạ, thuần phục bệ hạ.

Lý Hiển nghi ngờ nói:

- Đúng như khanh nói. Ngươi rời khỏi Trường An quay về quê cũ, còn cần bao nhiêu thời gian?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Thần không biết... Đến lúc đó đành phải nghe theo tình huống chỉ điểm của sư phụ lão nhân gia trong tối tăm mà thôi.

Vi hậu sau lưng tươi cười, nhìn Lý Hiển nói ra:

- Bệ hạ, nếu Tần tướng quân là nhân tài như vậy, thật sự là chí bảo của triều đình, sao có thể để hắn chết non được? Không bằng bệ hạ ân chuẩn cho hắn. Tiêu trừ quân nghiệp của Tần tướng quân, khi cần gọi hắn về là được.

Lý Hiển có chút khó xử nhìn qua Tần Tiêu, lại quay đầu nhìn Vi hậu phía sau, trong nội tâm kỳ thật cũng hiểu rõ: Tần Tiêu nhất định là từ quan tránh họa, cái gì ‘ giết người không được hơn trăm ’ nhất định là ngụy trang; con Vi hậu này, một lòng chỉ muốn cho huynh ẹệ nàng là Vi Nguyên đến bắc nha đảm đương Đại Đô Đốc, nói không không chỉ một hai lần...

- Bệ hạ...

Tần Tiêu rèn sắt khi còn nóng, tiếp tục nói vô nghĩa:

- Thần ngày gần đây chợt thấy tâm thần có chút không tập trung, tim đập run sợ, nhất định là sư phụ nói đã ứng nghiệm rồi. Thực sự không phải là thần rất sợ chết, nhưng thần phải chết cũng phải chết khi hộ vệ hoàng đế hoặc là chiến tử sa trường. Thỉnh bệ hạ ân chuẩn, lưu cho thần tấm thân hữu dụng.

Lý Hiển có chút thở dài một hơi:

- Đã như vậy, vậy được rồi. Trẫm chuẩn cho ngươi từ quan, nhưng mà không phải giãi ngũ về quê. Trẫm ban thưởng hồ Bành Lễ là ‘ hồ Sở Tiên ’, phong ngươi làm Sở Tiên Hầu, Kiểm Giáo Tam phẩm Vũ Lâm Vệ Đại tướng quân, thực phong Bách hộ, ban thưởng bốn mươi điền khoản vĩnh viễn.

Chương 383: Yến Tử Và Ma Tước (1)

Còn ba mươi Vạn Kỵ kỵ úy sẽ đi cùng ngươi, với tư cách là tùy tùng hộ vệ. Tất cả chi phí bổng lộc của ngươi sẽ do Phủ Giang Châu gánh chịu.

- Tạ long ân của bệ hạ!

Tần Tiêu quỳ gối theo kiểu quân đội, trong nội tâm vui mừng nói: Sở Tiên Hầu? Tên thật sự êm tai! Không tệ lắm, từ quan về nhà còn có thể làm thổ tài chủ! ‘ Kiểm Giáo ’ Tam phẩm Đại tướng quân, tuy chỉ là hư chức không có thực quyền, nhưng tốt xấu gì cũng là tam phẩm nha! Giang Châu chỗ kia Thứ Sử còn thấp hơn ta một phẩm. Thoải mái hơn là có thể đem đặc chủng doanh tiếp tục mang theo bên người tiến hành thao luyện. Xem ra thật tốt, lại không thấy chọc giận hoàng đế hoàng hậu, cũng toàn thân trở ra. Trương Giản Chi dám người kia xong rồi!

Lý Hiển quay đầu lại nhìn qua Vi hậu, Vi hậu khẽ gật đầu, sắc mặt rất là khoan khoái dễ chịu đắc ý.

Tần Tiêu nhìn vào trong mắt, trong nội tâm nghĩ thầm: phong thưởng nói nhanh như vậy, hẳn là sớm thương lượng sẵn rồi? Đoán chừng Thái Bình công chúa đến tìm Lý Hiển nói về chuyện của ta, Lý Hiển cùng Vi hậu đã đồng ý.

Lý Hiển hơi dừng một chút, tiếp tục nói:

- Tần Tiêu, ngươi vì bão vệ trẫm lên ngôi hoàng đế này, công lao rất lớn, trẫm lại ban thưởng cho tử tôn của ngươi đan thư thiết khoán, phần thưởng khác là một ngàn lượng vàng, lụa gấm một ngàn, xem như ban thưởng riêng. Ái khanh trở lại cố hương thì nên chú ý việc học, sớm tiêu tội nghiệt, tranh thủ sớm ngày quay lại triều đình phân ưu cùng trẫm, ra sức vì nước nha!

Đan thư thiết khoán? Trong nội tâm Tần Tiêu vui vẻ, đây là thứ tốt! Có nó thì không ai dám đụng tới ta rõ ràng được. Đường triều lưu hành loại đồ chơi này, đối với cựu thần, công thần hoặc quyền thần, đúng là ưa thích ban thưởng như vậy, thứ nhất là ban thưởng, thứ hai là lôi kéo.

Tần Tiêu tạ ân, liền chuẩn bị thối lui. Nhẹ nghiêng mắt nhìn qua Vi hậu, lại phát hiện sắc mặt nàng cực kỳ không vui, căm giận trừng mắt nhìn Lý Hiển, trong nội tâm vui mừng nói: xem ra Lý Hiển kỳ thật cũng không muốn ta rời đi, nhưng mà vì áp lực của Vi hậu, không thể không đồng ý. Phần thưởng đan thư thiết khoán và tơ lụa vàng bạc thì bỏ đi, còn hy vọng ta sớm ngày ‘ quay trở lại triều đình ’, lời này Vi hậu không thích nghe.

Cách ngự thư phòng, Tần Tiêu cảm giác toàn thân nhẹ nhõm, ngay cả hít thở cũng thuận lợi. Mở hộp gấm tinh xảo hoa lệ trong tay ra, bên trong chính là ‘ đan thư thiết khoán ’ . Là một sách thiết dày, nhưng lại do vàng chế thành, trên đó có nét chữ dùng chu sa viết ra: ‘ vĩnh viễn ban thưởng tha tội, tử tôn cùng hưởng ’.

Tần Tiêu nhếch miệng cười cười, trong lòng nghĩ: Lý Hiển, kỳ thật cũng là một nam nhân!

Thành công từ quan, Tần Tiêu cũng không có ý định đi gặp bọn người Trương Giản Chi, gây một ít lời nói lên người của mình. Bắc nha bên kia tùy tiện đi giao ấn tín văn bằng là được, trực tiếp trả cho ngự thư phòng, sau đó phi ngựa ra khỏi hoàng thành.

Không khí dường như tươi mát hơn, nhìn cái gì cũng thuận mắt. Rốt cuộc Tần Tiêu cũng cảm nhận được không quan một thân nhẹ. Từ hôm nay trở đi, hắn sẽ bắt đầu kiếp sống thổ tài chủ!

Ân. . . Có mấy người trước tiên phải đi gặp trước.

Lý Long Cơ, Lý Trọng Tuấn, Thái Bình công chúa. Còn có những huynh đệ của mình, bọn người Lý Tự Nghiệp, Điền Trân, Vạn Lôi đã trực tiếp thiết yến hội đưa tiễn mình, cũng nên đi gặp bọn họ.

Chủ ý đã định, Tần Tiêu đem đan thư thiết khoán đặt lên yên ngựa, thúc ngựa đi tới phủ Sở Vương.

Lý Long Cơ tựa hồ là đang cố ý chờ Tần Tiêu, ngồi ở trong chính đường, còn bày ra một bàn rượu và thức ăn, Lý Trọng Tuấn vừa uống rượu vừa trò chuyện. Thấy Tần Tiêu đến, hai người đều đứng dậy đón tiếp:

- Thế nào rồi?

Tần Tiêu cười, lấy ra đan thư thiết khoán đưa cho bọn hắn xem:

- Đương nhiên là chuẩn! Có Thái Bình công chúa hỗ trợ, có thể không thành sao?

Lý Trọng Tuấn thở dài mạnh một hơi:

- Tần huynh đệ, ta đây là nên chúc mừng ngươi, hay là tiếc hận cho ngươi, tiếc hận cho chính bản thân ta đây?

Tần Tiêu cười nói:

- Thái Tử điện hạ, không có gì tiếc hận. Không cần bao lâu nữa, Hồ Hán Tam ta sẽ lại trở lại! Chỉ là có một sự tình, muốn nói với Thái Tử điện hạ một chút.

Lý Trọng Tuấn cau mày lại:

- Nói đi, là chuyện gì thế?

Lý Long Cơ hướng phía trong phòng khoát khoát tay:

- Vẫn là đi vào trong rồi nói đi. Bên ngoài lạnh lẽo, còn ánh mắt của nhiều người nữa.

Ba người đến hậu đường, đi vào trong buồng lò sưởi, ngồi vây quanh một cái lò lửa.

Lý Trọng Tuấn nói rằng:

- Có chuyện gì, nói đi!

Tần Tiêu nói rằng:

- Thái Tử điện hạ, ta ngày hôm nay trước mặt A Man, cả gan vô lễ đối với điện hạ đưa ra hai thỉnh cầu, có thể được không?

Lý Trọng Tuấn nghe được tin tức Tần Tiêu muốn rời kinh, sau đó vẫn luôn cảm thấy rất là không thoải mái, lúc này có chút không nhịn được nói rằng:

- Huynh đệ nhà mình, nói dài dòng làm cái gì? Có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.

- Tốt lắm!

Tần Tiêu nói rằng:

- Hai thỉnh cầu, thứ nhất: từ hôm nay trở đi, điện hạ không nên cùng bất cứ một triều thần, tướng quân nào lui tới quá mức mật thiết. Mọi việc điệu thấp, quân tử phòng thân. Mà ngay cả cùng A Man lui tới cũng nên giảm bớt một ít. Đương nhiên, ta mặc dù rời khỏi Trường An, thế nhưng Lý Tự Nghiệp, Điền Trân vẫn giữ ở trong Đông Cung Lục Suất. Bọn họ đều là huynh đệ đáng tin cậy của ta, đối với điện hạ cũng nhất định là trung tâm như một. Có chuyện gì có thể giao phó cho bọn họ đi làm, chuyện này có thể chứ?

- Có thể.

Lý Trọng Tuấn không chút do dự đáp ứng nói:

- Coi như là ta không muốn, cũng không có biện pháp khác. Hiện tại tình hình này, đâu còn cho phép ta được xuất đầu. Cũng được, từ nay về sau, thanh sắc khuyển mã hưởng lạc là xong. Sự tình khác, hết thảy mặc kệ. Ngươi nói tiếp đi, chuyện thứ hai là cái gì.

Tần Tiêu hơi hơi dừng lại một chút, có chút ngưng trọng nói rằng:

- Điện hạ, vả lại A Man cũng không phải ngoại nhân, ta cứ việc nói thẳng. Trước đó vài ngày, ngươi kiềm chế không được chạy tới tìm ta, muốn khởi binh chính biến. Sự tình như vậy, tuyệt đối không thể làm lại. Mặc kệ có bao nhiêu oan khuất, phẫn nộ đều phải nhẫn nhịn xuống, có thể chứ?

Lý Long Cơ không khỏi kinh ngạc nói:

- Còn có loại chuyện này? Là chuyện khi nào?

- Chính là trước khi đại hôn của ta không lâu.

Lý Trọng Tuấn buồn bực kêu một tiếng:

- Được rồi, ta sẽ tận lực.

- Không phải tận lực, là nhất định phải làm được!

Tần Tiêu nói rằng:

- Bởi vì, ta thực không muốn mất đi một hảo huynh đệ!

Lý Trọng Tuấn chẳng hề để ý cười:

- Nói gì mà nghiêm trọng như vậy. Giống như tận mắt thấy được ta muốn khởi binh phạm tội thế. Tần huynh đệ ngươi chẳng lẽ còn có thể biết trước tương lai sao?

Tần Tiêu cũng không biết nên giải thích thế nào với Lý Trọng Tuấn, đơn giản lừa gạt hắn một phen:

- Điện hạ, ta nói ra như vậy kỳ thực là bởi vì sư phụ ta ngày hôm qua báo mộng cho ta.

Chương 384: Yến Tử Và Ma Tước (2)

Nói điện hạ sẽ có chi tâm mưu nghịch đưa tới tai ương huyết quang, do đó...

- Không thể nào! Tà môn như vậy sao! Sư phụ ngươi trừ dạy ngươi võ công ra, còn nói cho ngươi việc này nữa?

Lý Trọng Tuấn kêu lên:

- Thật có tai ương huyết quang?

Biểu tình Tần Tiêu mười phần ngưng trọng gật đầu:

- Thật có!

- Vậy được, ta nghe theo ngươi. Điều thứ hai cũng đáp ứng!

Lý Trọng Tuấn hơi có chút khẩn trương nói rằng:

- Bất quá Tần huynh đệ, lần sau báo mộng nói cái gì, nhớ kỹ nhất định phải nói cho ta biết!

Tần Tiêu cuối cùng cũng là vẻ mặt giãn ra cười nói:

- Ta sẽ nói, yên tâm.

Kỳ thực Tần Tiêu khi nói ra những lời này, trong lòng cũng đặc biệt mâu thuẫn. Trên lịch sử, Lý Trọng Tuấn khởi binh bức vua thoái vị thất bại, không được chết yên lành. Sau này Lý Long Cơ mới thành công, cuối cùng được làm hoàng đế. Trước mắt hai người này đều là hảo bằng hữu của chính mình, đều là người tốt, muốn hắn mắt mở trừng trừng nhìn Lý Trọng Tuấn đi lên một cong đường không có lối về, cuối cùng chết thảm kia, là vô luận như thế nào cũng làm không được. Về phần cuối cùng ai sẽ làm hoàng đế, đã không phải chuyện quan trọng nhất lúc này nữa. Vả lại lịch sử này, đã có chút đọc không hiểu. Cứ mặc kệ nó phát triển đi! Ta chỉ làm sự tình bản thân ta nên làm thôi.

Chuyện này xem như xin lỗi Lý Long Cơ sao? Trong lòng Tần Tiêu thực tại có chút suy nghĩ không thông.

Lý Long Cơ ở một bên không có lên tiếng, thường thường thay hai người châm một chén rượu, Tần Tiêu và Lý Trọng Tuấn nói chuyện xong, lại nói với Lý Long Cơ rằng:

- A Man, ngươi từ trước làm việc ổn thỏa, ta cũng không có gì phải lo lắng. Thái Bình công chúa bên kia, ta suy nghĩ một chút, vẫn là không cùng nàng chào từ biệt, ngươi thay ta chuyển cáo một chút cảm tạ đối với nàng đi sao. Mặt khác, ngươi nếu có chuyện gì muốn tìm ta, cứ phái người đến Giang Nam Sở Tiên sơn trang. Nếu như muốn đưa thưa, lại lo lắng người khác chăn đường cướp lại, ta liền dạy ngươi một biện pháp.

Lý Long Cơ đạm nhiên nói rằng:

- Biện pháp gì? Ta khẳng định là sẽ cho viết thư gửi đến cho ngươi, hiện tại tình cảnh này của Trường An, bị người giữa đường cướp thư tín, chuyện này còn thật sự không thể không phòng bị.

Tần Tiêu xuất ra một chiếc bút máy đặc chế đưa cho Lý Long Cơ, đối với hắn nói rằng:

- Đây là chiếc bút do ta tự chế, có thể viết ra loại chữ rất nhỏ. Mặt khác, ngươi không nên dùng mực nước viết. Đem gạo hoặc là cơm xay thành tương nhỏ, dùng loại tương đó để viết. Sau khi để khô, sẽ không nhìn ra được chữ viết. Lại gửi đến trong tay ta, ta sẽ tự có phiện pháp để nó hiện ra chữ.

Lý Long Cơ nghi hoặc nói:

- Còn có loại bí thuật này sao?

Tần Tiêu cười cười:

- Cũng chưa nói tới bí thuật cái gì cả, chỉ là một loại ứng dụng hóa học giản đơn. Hóa học có hiểu không? Không hiểu cũng không sao cả, ha hả! Ta lấy một loại nước thuốc chứa iot đặc thế ở trên giấy viết thư quét một cái, là có thể nhìn thấy chữ. Triều đình bên này có sự tình trọng đại gì, ngươi có thông tri nói cho ta biết một chút đi. Chờ khi thời cơ thành thục, ta sẽ trở lại.

Lý Trọng Tuấn hơi có chút phiền muộn thở dài một hơi:

- Hôm nay giết Đột Quyết, Thổ Phiên, không phải luôn luôn thích chiến tranh sao? Hiện tại như thế nào lại an tĩnh như vậy! Chiến tranh, có chiến tranh thật tốt! Tần huynh đệ, biên quan nếu có xảy ra chuyện gì, ta sẽ liều mạng để phụ hoàng triệu ngươi trở lại. Đến lúc đó ta sẽ không ở lại triều đình Trường An, mang binh đi ra bên ngoài.

Lý Long Cơ cũng nói rằng:

- Đúng vậy, ta cũng chưa từng có hy vọng xảy ra chiến tranh như vậy giờ. Hiện tại triều đình nội ưu, chỉ có hoạ ngoại xâm phủ xuống mới có thể có thay đổi khác được. Đến lúc đó, mới gặp phải đủ loại cơ hội. Lấy tình hình hiện nay mà xem, muốn tự nhiên lật đổ Vi Hậu và Võ Tam Tư, quá khó!

- Vậy được rồi, cứ quyết định như thế đi!

Lý Trọng Tuấn vỗ bàn:

- Xem như ta vẫn là Đột Quyết phò mã gia, tuy rằng Mặc Xuyết còn chưa có để nữ nhi đưa qua đây, bất quá nếu như cùng Đột Quyết có chiến sự gì, ta nhất định đầu tiên hướng phụ hoàng tiến cử ngươi. Cũng không biết, Đường Hưu Cảnh lão nhi kia chết già lúc nào. Nắm quân quyền Hà Tây Lũng Hữu bên kia vẫn không chịu buông ra, nếu là cùng Đột Quyết đánh nhau, trước hết điều động khẳng định là hắn.

Tần Tiêu không khỏi cười:

- Không sao cả, ta tự nhân vẫn là so với Đường Hưu Cảnh có thể sống được. Bất quá, coi như là Thái Tử ngươi tiến cử, bệ hạ cũng không nhất định sẽ chịu đem quân đội thực quyền này, giao cho mao đầu tiểu tử trên người không có công trạng như ta. Huống chi còn có Thập Nhị Vệ Đại Tướng Quân và Vi gia, Võ gia những người đó ở đây. Dựa vào chiến tranh kiếm tư bản, sẽ không dễ dàng như chúng ta có thể nghĩ đến.

- Ngươi không phải nói Vi Ôn những người đó đấy chứ?

Lý Trọng Tuấn cực kỳ khinh thường nói rằng:

- Những kẻ đó cũng có thể đánh nhau? Cũng xứng ra trận sao? Ta phi! Ta nghĩ phụ hoàng, bao gồm cả Vi Hậu và Võ Tam Tư trong lòng chút cân nhắc ấy vẫn là có được. Những tướng quân chỉ biết luồn cúi thúc ngựa kia, ra trận đánh nhau quả thực chính là đi chịu chết. Việc này không cần phải nói, A Man, nếu như đến lúc đó thực xảy ra tình huống gì, Thái Bình công chúa bên kia ngươi đi nói một chút. Để nàng cũng tiến cử Tần huynh đệ.

Lý Long Cơ gật đầu:

- Đây là tất nhiên, yên tâm!

Ba người trò chuyện cũng không sai biệt lắm, Lý Trọng Tuấn nói rằng:

- Vậy được rồi, ba người chúng ta, ngày hôm nay cứ nghị định như vậy đã. Bỏ đi, hình như khoảng thời gian này một năm trước, chúng ta vừa vặn quen biết. Nếu không ngày hôm nay chúng ta lại đến Thiên Khách Vạn Lai địa phương ngày trước kia, để làm tiệc tiễn biệt cho Tần huynh đệ đi?

- Không cần đâu.

Tần Tiêu lắc đầu:

- Ta vẫn là rời đi an tĩnh điệu thấp một chút tốt hơn. Chúng ta mượn chén rượu trên bàn này, cáo biệt tiễn đưa với nhau đi! Mặt khác, Thái Tử điện hạ, ngươi chừng nào thì trở lại Đông cung, để Lý Tự Nghiệp và Điền Trân đến quý phủ của ta một chuyến, chính ngươi cũng không cần đến nữa, miễn cho rước lấy người khác thị phi.

- Được.

Lý Trọng Tuấn giơ chén rượu lên:

- Nếu đều là nam nhi tâm huyết, cũng không cần lề mề dài dòng. Tần huynh đệ, chỉ mong chúng ta lần sau gặp lại, sẽ không quá muộn. Cụng ly!

Tần Tiêu và Lý Long Cơ nâng chén đụng với nhau:

- Cụng ly!

Về đến nhà đem tin tức tuyên bố, nhất thời tất cả mọi người đều khiếp sợ.

Lý Tiên Huệ mặc dù đã có dự liệu. Nhưng Tần Tiêu nhanh như vậy đã làm ra quyết định, vẫn khiến nàng có chút giật mình, nghi hoặc nói:

- Lão công, ngươi sẽ không phải là nhất thời nghĩa khí nắm quyền quyết định đấy chứ? Tuy rằng ta không hiểu được đạo làm quan, nhưng có một số việc vẫn là thấy rõ khá nhiều. Hiện tại rời kinh thì dễ, trở lại kinh thì khó, có quan viên liều mạng cả đời cũng không có cơ hội đến kinh thành làm quan. Ngươi nên suy nghĩ cho thật kỹ càng nhé!

Chương 385: Đại Sư Đúc Kiếm

Tần Tiêu mới mặc kệ bọn họ có bao nhiêu ngạc nhiên, tự ý nhàn nhã ngồi xuống uống trà, thoải mái cười nói:

- Yên tâm đi Tiên nhi, ta hiểu được mà. Sự tình cần an bài, ta đều đã an bài xong. Hiện tại chúng ta coi như là nghỉ ngơi du ngoạn đi. Tất cả mọi người không nên có tâm lý gánh nặng gì cả. Tử Địch nha, sau này chờ người của Đặc Chủng Doanh đến, chúng ta sẽ bắt đầu thu thập đồ đạc, nha hoàn người hầu trong phủ đều đưa bọn họ ít tiền thưởng, rồi giải tán cả đi. Nhớ kỹ thưởng nhiều thêm chút tiền. Mặc Y ngươi đi mời Chung Diễn lão tiên sinh tới đây. Dù sao lão nhân gia không nhất định có thể thích ứng với khí hậu ở bên kia.

Mặc Y và Tử Địch nghe vậy lui ra ngoài, Trường Phong cũng thức thời đi ra, chỉ để lại hai người Tần Tiêu và Lý Tiên Huệ.

Tần Tiêu nắm lấy tay của Lý Tiên Huệ rồi làm ấm cho nàng:

- Tiên nhi, có phải là lại không nỡ rời khỏi Trường An?

- Không phải. Ngươi biết đấy, từ lâu ta đã muốn trở lại Giang Nam.

Lý Tiên Huệ nháy con mắt, đạm nhiên nói rằng:

- Ta chỉ là không muốn ngươi bởi vì ta, mà làm ra một ít quyết định ủy khuất. Tiên nhi hiểu được, ta đối với lão công mà nói vẫn đều là một gánh nặng. Nếu như nguyên nhân chỉ là bởi vì ta, khiến cho ngươi làm ra quyết định như vậy. Thì Tiên nhi sẽ hối hận áy náy. Ta nguyện ý để mình ta rời khỏi Trường An, giống như Thượng Quan Uyển Nhi vậy, đến Giang Nam để chờ ngươi.

- Nói cái gì vậy, nào có chuyện đó chứ!

Tần Tiêu đem Lý Tiên Huệ kéo qua đấy, để nàng ngồi vào trên đùi của mình:

- Kỳ thực, tất cả đều là bởi vì bản thân ta, nhất thời cũng không giải thích được rõ ràng. Không bằng, ta kể cho ngươi một cố sự nhỏ, để suy luận một chút được chứ?

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay của Tần Tiêu:

- Được nha! Ngươi chỉ kể cho Thượng Quan Uyển Nhi nghe Bạch Xà truyện, cũng không có kể chuyện cho ta nghe qua đấy!

- Ha hả, cái này cũng ghen được!

Tần Tiêu không khỏi cười:

- Yến Tử và Ma Tước chung quy nên là thường nhìn thấy nga? Hai loài chim này đều cách chúng ta rất gần. Một loại trong đó, ở trên mái hiên của gia viện, rất được hoan nghênh, được mọi người coi như là bằng hữu mang đến cát tường, báo sự an cư lạc nghiệp. Một loại khác lại bị người coi như là tặc điểu đến đề phòng, còn đòi đánh đòi giết. Ngươi nghĩ tới đây là vì sao vậy?

Lý Tiên Huệ cười nói:

- Ngươi coi ta là tiểu hài tử nha? Ma Tước trộm lương thực, Yến Tử không ăn trộm, điều này không phải rất rõ ràng rồi sao?

Tần Tiêu ha hả cười nói:

- Chỉ là một lý do mà thôi. Còn có rất nhiều loài chim khác không ăn trộm ăn lương thực khác, vì sao không được đến dưới mái nhà. Mà mọi người ngược lại chạy ra dã ngoại đi săn giết bọn nó, coi như món ăn thôn quê để ăn đây? Hết lần này tới lần khác không có ai nghĩ đến bắt Yến Tử để ăn.

Lý Tiên Huệ có chút nghi hoặc nói:

- Vậy cũng đúng a...Thật kỳ quái!

- Đó là bởi vì Yến Tử đủ thông minh.

Tần Tiêu nói rằng:

- Nó biết xử lý khoảng cách giữa con người nhất. Người nha, là một loại động vật kỳ quái. Ngươi không thể cách hắn quá xa, cũng không thể cách hắn quá gần. Tỷ như trân cầm mãnh thú sợ hãi con người, lẩn tránh thật xa, con người liền kết bè kết đảng đi thâm sơn tìm kiếm hoặc là săn bắt chúng. Đây là bởi vì bọn chúng cách con người quá xa, khiến con người hiếu kỳ và sinh lòng muốn bắt giữ. Nguyên nhân gia súc bị con người nuôi dưỡng và sai khiến, con người liền có thể tùy ý giết chóc, là bởi vì nó cách con người quá gần, gần đến không có gia viên của bản thân. Chỉ có Yến Tử nhìn hiểu con người, xem thấu tâm tính của nhân loại, vừa thân cận với con người, lại không bị người không chế, vẫn duy trì độc lập của bản thân. Đối với con người mà, một loại như gần như xa. Vì vậy con người liền có hảo cảm đối với Yến Tử, thập phần tôn trọng nó.

- A, ta đã hiểu được ý tứ của ngươi rồi.

Lý Tiên Huệ bừng tỉnh đại ngộ, thấp giọng nói rằng:

- Ngươi muốn học Yến Tử, mùa xuân đến liền dọn nhà, đổi tổ ở đúng không?

Tần Tiêu ở trên bờ môi đỏ mọng của Lý Tiên Huệ hôn một cái:

- Lão bà thông mnh, phần thường một nụ hôn!

- Vậy Ma Tước thì sao đây?

- Ma Tước nha! Chính là loại gia hỏa tự cho là rất thông minh! Tỷ như, đám người Trương Giản Chi ngày hôm nay ở trên triều đường cùng phụ mẫu ngươi đấu võ mồm vậy!

Tần Tiêu thấp giọng cười nói:

- Ma Tước cũng dám đem tổ của nó làm ở dưới mái hiên của con người. Nhưng trứng của chúng bị trẻ con tùy ý làm hỏng, thành chim lại bị coi như côn trùng có hại bắt giệt số lượng lớn. Nguyên nhân chính là Ma Tước lén lút, không tín nhiệm con người, lại không chịu cách xa con người, đây không phải là muốn chết sao? Nó tiến tiến xuất xuất rất cẩn thận, sợ bị người phát hiện, loại suy nghĩ này làm con người tức giận: con chim nho nhỏ, lại dám không coi ta vào đâu, trêu đùa đa dạng, ngươi nghĩ rằng ta là người mù sao? Loại suy nghĩ này của Ma Tước cực kỳ tổn thương lòng tự trọng của con người. Mặt khác, Ma Tước đề phòng con người, lại không muốn rời xa con người, thích ăn trộm lương thực của con người mà xống. Cả ngày vây quanh con người hót ầm ĩ, hơn nữa một ngày ở lại sẽ không bao giờ đi nữa, gây cho con người không biết bao nhiêu phiền phức. Có lúc còn chạy đến trên bàn học của con người, ỉa mấy bãi cứt chim, thậm chí kéo đến trên thân người, ngươi nói, ai có thể chấp nhận được chứ?

Lý Tiên Huệ nghe được cười khanh khách:

- Được rồi, chúng ta lần này coi như làm Yến Tử, bay đến Giang Nam đi!

Ba ngày sau, ngoài thành Trường An, bên cạnh trạm dịch nghỉ chân mười dặm.

Tần Tiêu ghìm cương dừng ngựa, nói với Lý Tự Nghiệp, Điền Trân và một vài tướng lĩnh khác của Tả Vệ Suất ở bên cạnh rằng:

- Được rồi, tiễn quân ngàn dặm, cũng đến lúc phải từ biệt, các huynh đệ đều trở về đi!

Lý Tự Nghiệp phiền muộn trở mình xuống ngựa, kêu lên:

- Tần huynh đệ, người lần này ra đi, trong lòng lão Lý ta đây thật khó chịu nha! Ngươi đi rồi, ta ở lại Trường An còn có ý nghĩa gì! Ta muốn từ công vụ cùng đi theo ngươi về Giang Nam, ngươi lại không đồng ý, đây không phải là ép buộc lão Lý ta phải chịu bực mình sao?

Điền Trân cũng xuống ngựa, đứng đến bên cạnh Lý Tự Nghiệp:

- Đúng vậy, tướng quân. Ngươi lần này vừa đi, chúng ta những huynh đệ này đều không ai chủ định, còn ở lại trong Hoàng thành này có ý nghĩa gì nữa! Bắc nha muốn thay đổi đương gia, còn không định khiến những huynh đệ chúng ta làm tiểu hài nhi mặc cho xử lý. Không bằng, để mọi người đi theo cùng tướng quân trở về Giang Nam đi thôi!

Hơn mười thiên tướng, phó tướng khác của Tả Vệ Suất cũng đều xuống ngựa, đồng thanh kêu lên phụ họa nói:

- Tướng quân, dẫn chúng ta cùng nhau đi Giang Nam đi!

- Lý huynh, Điền huynh, còn có các vị hảo huynh đệ, tâm ý của các ngươi, ta hiểu được. Nhưng là các ngươi ở lại Trường An, còn có sự tình quan trọng hơn biết không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau