PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 376 - Chương 380

Chương 376: Thoái Ý (2)

Ta mới không cần gả đấy!

Tử Địch ôm lấy Mặc Y:

- Ta cả đời này sẽ ở bên cạnh tỷ tỷ! Ai cũng không lấy... Hì hì...

Lý Tiên Huệ cười nói:

- Nếu tỷ tỷ của ngươi lập gia đình thì làm sao bây giờ?

- Ta cũng mặc kệ!

Tử Địch như chú chó con, đầu cọ lên người của Mặc Y, nói:

- Tỷ tỷ gả ở đâu, ta cũng đi theo đó!

Mặc Y vẻ mặt trìu mến vui vẻ ôm lấy Tử Địch:

- Thật sự không chịu nổi ngươi rồi... Làm rộn như vậy ra thể thống gì nữa.

Tần Tiêu nhìn qua hay tỷ muội này, trong nội tâm vui vẻ từ đáy lòng: thật tốt cho đôi song sinh! Nếu tách các nàng ra thật đúng là rất tàn nhẫn. May mắn lúc ấy không có cường lực gả Tử Địch cho Lý Trọng Tuấn. Cũng may mắn Lý Trọng Tuấn cũng cho ta mặt mũi, không có dùng sức mạnh. Mặc Y không giống Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi, là người sống nội tâm. Tuy ta biết rõ nàng có ý với ta, nhưng ai có thể mò được nội tâm chân thật của nàng chứ?

Sau buổi cơm tối, rốt cuộc Tần Tiêu cũng có cơ hội ngồi chơi mạt chược. Không nghĩ tới hắn là ‘ tông sư ’ cũng không phải đối thủ của Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y. Cùng Tử Địch thua rối tinh rối mù. Lúc nào cũng hô to ‘ vận may cùng kỹ thuật không có quan hệ ’.

Có câu là tiễn biệt thắng tân hôn. Buổi tối trong chăn ấm áp, Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ dục vọng dâng cao, ngoài trời rất lạnh nhưng hai người mồ hôi đầm đìa.

Lý Tiên Huệ ghé vào trong ngực của Tần Tiêu, hai mắt như thủy tinh nhìn qua hắn, nhẹ nhàng khuấy động sợi râu ở cái cằm của Tần Tiêu một chút, thấp giọng nói ra:

- Lão công, có phải trong triều xảy ra đại sự gì không?

Tần Tiêu vuốt lưng ngọc của Lý Tiên Huệ, nói:

- Không có nha. Như thế nào?

- Lại nói dối trắng trợn.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng túm lấy lỗ tai của Tần Tiêu, giả hờn dỗi nói:

- Chúng ta không phải nói rồi sao, có vui vẻ, không vui đều phải chia xẻ với nhau. Không thể buồn bực trong lòng.

Tần Tiêu thương tiếc cười cười:

- Kỳ thật là chuyện không liên gì tới ta. Nhưng mà triều đình hiện giờ hơi loạn. Cho nên ta đang suy nghĩ có nên lấy lui làm tiến, trước rời khỏi Trường An. Những ngày này tại Lạc Dương tế bái Vũ Hoàng, phát sinh rất nhiều chuyện. Tể tướng Diêu Sùng bị giáng chức, sau đó lại có hai gia hỏa nham hiểm đi lên làm Tể tướng.

Tần Tiêu đem chuyện Vi Ôn cáo trạng mình giấu xuống, miễn cho Lý Tiên Huệ nghe xong u buồn lo lắng.

- Chỉ vì những chuyện này? Không thể nào. Ngươi nhất định là có chuyện gạt ta.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng bỉu môi:

- Với tính tình của ngươi, chắc chắn sẽ không vì chuyện không vui mà sinh thoái ý. Nhưng cho dù như thế, dù sao ta chỉ là một phu nhân ở trong nhà, quản không nhiều việc triều đình của ngươi. Nhưng mà mặc kê ngươi quyết định ở lại Trường An hay quay trở lại Giang Nam, ta trước sau sẽ duy trì ngươi. Nếu như những tiểu nhân nham hiểm này chèn ép ngươi, ta sẽ chạy đi gặp phụ hoàng cùng mẫu hậu, bảo bọn họ giúp ngươi hả giận.

- Ha ha, đúng là hảo lão bà. Nhưng nếu đánh nhau mà phải nhờ lão bà hỗ trợ, nhất định sẽ bị người ta chê cười.

Tần Tiêu niết bờ mông vểnh lên đầy đặn của Lý Tiên Huệ một cái, nàng cả kinh hét lên, sau đó xấu xa cười nói:

- Cho nên ta sẽ không cho nàng xuất đầu đâu. Nhưng nàng muốn lúc nào quay về làm công chúa ta cũng không ngăn cản nàng đâu.

- Ta hay nói giỡn, ngươi tức giận sao?

Lý Tiên Huệ lắc đầu nhìn Tần Tiêu, nói:

- Đừng nóng giận, ta chỉ nói đùa thôi.

- Không có đâu.

Tần Tiêu ôm lấy Lý Tiên Huệ:

- Sớm ngủ đi, ngày mai còn phải tảo triều sớm đấy. Hơn nữa, ta còn chuẩn bị đi gặp một người trọng yếu.

- Ai vậy?

- Cô cô của nàng. Thái Bình công chúa.

Ngày hôm sau tảo triều nhin Tần Tiêu nhìn qua Tông Sở Khách cùng Kỷ Xử Nột hai điểu nhân đứng ở hàng đầu, trong nội tâm không thoải mái. Hắn làm bộ như tượng đất, nhưng mà bộ dáng tiểu nhân đắc chỉ của đám người này quả thực trêu người mà. Trương Giản Chi cùng bọn người Viên Thứ Dĩ cũng trầm mặc rất nhiều, ngay cả Võ Tam Tư cùng Tông Sở Khách cùng náo động một hồi, ca tụng hoàng đế nhân từ đại hiếu, cảnh thái bình giả tạo làm bộ cường đại.

Trong đầu Tần Tiêu buồn bực không nghe đám người này nói cái gì, thật vất vả mới tan triều, liên tục không ngừng trốn đi. Sau đó lại đi tới bắc nha, đem Vũ Lâm Vệ, Thiên Kỵ cùng Đông Cung Lục Suất tướng quân triệu tập tới, giao phó một ít việc vặt với những người này, sau đó cho bọn họ tán đi. Chính hắn cũng không muốn ở lại bắc nha, cưỡi ngựa mang theo đặc chủng doanh đi tới Huyền Vũ môn.

Đi trên đường lớn Chu Tước thật vất vả Tần Tiêu mới được nghỉ, rốt cục cảm nhận được thích ý trong lòng. Lúc trước nghỉ thì buổi tối ngủ không cần lo lắng sáng mai tảo triều, nhưng hiện giờ trầm tĩnh lại. Suy nghĩ một hồi, việc của mình còn phải đi tìm Thái Bình công chúa nói. Muốn gặp Thái Bình công chúa sao, biện pháp tốt nhất chính là tới tìm Lý Long Cơ hắn cùng Thái Bình công chúa quan hệ vô cùng mật thiết, ngày bình thường cảm tình cũng rất không tồi.

Chủ ý đã định, Tần Tiêu liền đi Thập Vương Trạch phủ Sở Vương, tìm được Lý Long Cơ.

Thời gian của Lý Long Cơ rất nhàn nhã, trời lạnh lại một mình một người ngồi ở hậu viện đánh đàn.

Tuyết rơi phủ đầy sân, ngay cả thảm cỏ cũng đông cứng lại, chỉ còn một ít rễ cỏ còn sót lại. Gió lạnh thổi qua bay theo gió, lộ ra nét thê lương mà đìu hiu.

Tần Tiêu chậm rãi đi trong hành lang gấp khúc, chậm rãi hướng đình nghỉ đi tới. Xa xa nghe được tiếng đàn, tuy giương nhẹ phiêu dật lại lộ ra vẻ nặng về và áp lực. Loại cảm giác này giống như lưng mang trọng trách, ra sức nhưng lại cảm thấy lực bất tòng tâm.

Tần Tiêu đi đến bên người Lý Long Cơ, chắp tay đứng sau lưng của hắn, nghe hắn đàn.

Đây là một đàn tranh phong cách cở xưa, thân cầm màu rám nắng, có một bộ phận còn mang dấu vết bị đốt. Tần Tiêu kinh nghi thấp giọng nói:

- Tiêu vĩ cầm?

Lý Long Cơ hai mắt khép hờ, ngón tay như bay, âm thanh cao vút, trong miệng nói ra:

- Tiêu cầm lấy được lương tài, lương tài xuất phát từ lửa cháy.

Tần Tiêu nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười nhạt: tiêu vĩ cầm ngụ ý từ trước đến nay có lương tài nhưng không trọng dụng, hoặc là trải qua trắc trở khúc chiết. Xem ra Lý Long Cơ giờ phút này tâm tình phiền muộn. Thời kỳ tam quốc Thái Ung nghe theo dùng lửa mạnh đốt lương mộc! Biết rõ nó là tài liệu tốt khó gặp, vì vậy lấy nó ra ngoài, làm ra như vậy lại truyền ra danh cầm thiên cổ. Không nghĩ tới bây giờ lại rơi vào trong tay Lý Long Cơ. Lý Long Cơ xưa nay yêu thích âm luật, chắc chắn vì tiêu vĩ cầm này đã hao tốn không ít tâm tư.

Lý Long Cơ đàn xong, mười ngón dừng lại, dùng tình cảm sâu đậm thở dài một hơi, làn điệu dừng lại, dư âm lượn lờ bên tai.

Lý Long Cơ xoay đầu lại, nhìn qua Tần Tiêu khẽ cười nói:

- Đại ca nhận biết này khúc sao?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Ta chỉ nghe ra ngụ ý trong đó. Nhưng mà cầm khúc là gì thì ta không biết, ta không phải người xuất thân vương hầu nên không nghiên cứu chuyện này.

Chương 377: Thái Bình Công Chúa (1)

Lý Long Cơ hừ nhẹ một tiếng:

- Thủ khúc này tên là Áo Não Khúc, Nam Chiêu Tề Minh thỉnh cao thủ đàn cổ Vương Xúc Hùng chế tác, ta trước đó không lâu mới có được đàn cổ này. Lần này đem ra luyện tập.

Tần Tiêu ngồi ở bên người Lý Long Cơ:

- A Man, ngươi cũng đừng ngụy trang với ta. Trong lòng ngươi cũng cảm giác rất áp lực, có chút tâm sự a?

Lý Long Cơ hờ hững cười cười:

- Cũng chỉ có thể buồn bực trong lòng mà thôi, tất cả đều vô bổ. Đúng rồi, đại ca đến tìm ta có việc sao?

Tần Tiêu ngồi xuống, duỗi một ngón tay gãy dây đàn, nói:

- Ta muốn ngươi dẫn ta đi gặp Thái Bình công chúa.

Lý Long Cơ có chút kinh ngạc hỏi:

- Ngươi từ trước không phải rất ưa thích lôi kéo tình cảm khắp nơi sao, lần này là chuyện gì?

Tần Tiêu bất đắc dĩ thở dài một hơi:

- Không có biện pháp nha, chỉ là vì giữ mình. Trước đó không lâu ta không phải có chút ma sát với nam nha Đại Đô Đốc Vi Ôn sao? Lão tiểu tử đó lại chạy tới Ngự Sử đài cáo ta làm bậy vượt quyền và xảo quyệt, nói ta kéo bè kết phái kết bè kết cánh. Trương Giản Chi nhắc nhở ta lần trước ta phái Hình Trường Phong đi hộ tống đại công chúa trưởng, tốt nhất là thỉnh nàng nói rõ với hoàng đế, bằng không thì rước lấy phiền toái.

- Việc này ah?

Lý Long Cơ nhíu mày, nói:

- Thời gian hiện tại thật sự không được! Trên triều đình thần quỷ nhảy múa cuồng loạn, yêu khí tập kích người. Ngươi là đại thần, là tâm phúc bên người của hoàng đế, tam phẩm Đại tướng quân cũng bị người ta mưu hại vu oan, còn có ai có thể an tâm sống? Đại ca, việc này ta sẽ nhờ người xử lý, ta và ngươi đi gặp Thái Bình công chúa.

Dứt lời, Lý Long Cơ ôm lấy tiêu vĩ cầm cùng Tần Tiêu rời khỏi đình.

Ra khỏi cửa phủ Lý Long Cơ thấy Tần Tiêu mang theo đặc chủng doanh, lại nhìn hắn nói ra:

- Cho đặc chủng doanh tán đi, hai người chúng ta đi, đi tới một nơi đặc biệt.

Tần Tiêu khoát khoát tay, lại bảo người đặc chủng doanh quay về phủ của mình, nhìn Lý Long Cơ nói ra:

- Đi nơi nào?

- Võng Cực Tự!

Tần Tiêu buồn bực lắc đầu:

- Chưa nghe nói qua, là chùa miếu ở đâu?

- Ngay trong thành Trường An.

Lý Long Cơ niềm nở nói ra:

- Vừa mới đặt tên, người biết rõ không có mấy. Là Thái Bình công chúa vì kỷ niệm Vũ Hoàng tu kiến. Mấy tháng trước chính biến Vũ Hoàng thoái vị xong thì Thái Bình công chúa bắt tay tu kiến, hiện tại vừa mới hoàn thành đại khái. Tại thành đông, ta mang ngươi đi qua. Thái Bình công chúa khẳng định đang ở đó.

Tần Tiêu thì thào thấp thì thầm:

- Võng Cực Tự, cái tên thật kỳ quái.

Tần Tiêu nói tiếp:

- Thái Bình công chúa rất hoài niệm Vũ Hoàng, rất muốn báo đáp ân tình của nàng, nhưng mà thời đại loạn lạc, không thể cho phép nàng hoàn thành chuyện lớn, bây giờ phải làm sao?

Lý Long Cơ khẽ thở dài một cái:

- Xem như thế đi. Không thể ngờ đại ca không chỉ là tri kỷ của ta, cũng hiểu được tâm ý của Thái Bình công chúa. Cô cô của ta hiện tại mang tâm tình không khác gì ta. Mắt thấy triều cục ngày từng ngày xấu đi, đã có chút hữu tâm vô lực, đành phải một mình lặng lẽ trốn đi. Trốn tránh tu tâm dưỡng tính.

Tần Tiêu suy nghĩ một chút, nói ra:

- A Man, có phải ngươi ám chỉ gì không? Ngươi là nói đề nghị ta cũng thoái ẩn tạ thời không nên vào triều đúng không?

Lý Long Cơ cười ha hả, nói:

- Ta cứ nói đi. Chút tâm tư của ta dấu diếm không được đại ca. Đại ca, từ khi bắt đầu, trước Thần Long chính biến ta và thái tử đã bàn bạc qua. Sinh tử tồn vong của đại ca không chỉ liên quản tới bản thân mình, đối với cả Lý gia chúng ta, triều đình, thiên hạ đều thập phần trọng yếu. Sau Thần Long chính biến chẳng phải đã xác định điểm này sao? Nếu như không có đại ca điều tra rõ hai bản án, về sau lại làm gương thống lĩnh Tả Vệ Suất giết vào Đại Minh cung, nếu không làm gì khôi phục giang sơn của Lý Đường? Hiện tại cũng là tình huống này. Kỳ thật đại ca hoàn toàn học Diêu Sùng, tạm thời rời khỏi Trường An, đến địa phương khác lăn lộn một thời gian ngắn.

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi rất âm hiểm nha, A Man. Trước đó không lâu ngươi còn lớn tiếng mắng Diêu Sùng không chịu trách nhiệm.

Lý Long Cơ cười nói:

- Lúc ấy ta không rõ! Hai ngày trước ta từ chỗ phụ vương nhìn thấy Diêu Sùng lưu lại thư viết tay cho phụ vương.

- Lưu cho Tương Vương? Nói cái gì đó?

- Còn có thể nói cái gì. Đơn giản là nói vĩnh viễn tận trung với thiên hạ Lý Đường, nếu có việc gì, tùy thời chờ đợi điều khiển. Đồng thời cho thấy ý đồ là muốn giấu tài giữ lại làm việc hữu dụng.

Tần Tiêu phiền muộn nói:

- Nhưng mà hắn thông minh như vậy. Làm như vậy không phải làm loạn triều đình sao?

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười một hồi:

- Có biện pháp nào, mỗi người đều có y nghĩ của mình. Nhưng mà đại ca ở bắc nha, đây là khối thịt mở Vi hậu nhìn chằm chằm vào. Ngươi có quan hệ cùng thái tử cùng với Lý gia nàng nhất định biết rõ. Đầu giường của mình làm sao để người khác nắm giũ? Nếu không đem cấm vệ hoàng thành giao vào trong tay của nàng, nàng sẽ không an tâm. Vạn nhất chúng ta lại náo ra Thần Long chính biến thì nàng muốn hối hận cũng không kịp. Cho nên... Đại ca, tuy loại hành vi của Diêu Sùng có chút làm người ta chỉ trích, nhưng mà ta khuyên ngươi làm như vậy.

Tần Tiêu nói:

- Không nói gạt ngươi, kỳ thật mấy ngày nay ta cũng đang suy nghĩ chuyện này. Ngồi chờ chết bị người ta gọt quan vị, bãi quan chính là vạch mặt hoàng đế với Vi hậu, còn không bằng chủ động lui xuống, chôn một cái hầm chông ở hầm cầu khiến bọn chúng không thể ngồi xuống. Cũng tôt cho tương lai chôn phục bút trong triều đình, ít nhất không giống Diêu Sùng làm ra vẻ khó chịu như vậy, ngươi cứ nói đi?

Lý Long Cơ gật đầu:

- Có đạo lý. Đại ca là người có chủ kiến, ta có chút lắm miệng. Nhưng cho dù lui xuống cũng phải dấu diếm vết tích. Hiện tại chúng ta hỏi ý của Thái Bình công chúa, nàng hiện tại còn là một trong số ít người có khả năng nói chuyện trong triều đình, và khả năng giúp đở chúng ta.

Tới Võng Cực Tự.

Chùa miếu mới tinh, tuyệt đối không kém gì chùa Bạch Mã cùng Đại Minh cung hộ quốc Thiên Vương tự ở Lạc Dương. Bạch ngọc thạch điêu triệt để làm lan can, sừng sững bốn tòa miếu, theo thứ tự là Vi Đà điện, Kim Cương điện, Đại Hùng điện, Thụy Phật điện. Phật tượng cực lớn, cơ hồ cũng có thể xem như lớn nhất thành Trường An. Trong nội viện có một câu mẫu đơn cực lớn, theo lời của Lý Long Cơ, đến lúc đó có thể nở ra một ngàn hai trăm đóa hoa, chẳng những nở hoa sum xuê, mà màu sắc và hoa văn màu tím. Trong chùa có họa trên vách đá, tất cả đều là những thứ Võ Tắc Thiên thích khi còn sống.

Sau khi thông báo cho tăng ni, đem hai người dẫn vào thánh viện. Đang chuẩn bị gõ cửa vấn an, bên trong Thái Bình công chúa lạnh nhạt cũng mang theo vài phần uy nghiêm:

- Vào đi, không cần gõ cửa.

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ nhẹ nhàng kéo cửa ra vào, bỏ giày ra, ngồi vào trước bàn án của Thái Bình công chúa.

Chương 378: Thái Bình Công Chúa (2)

Trên bàn có một bản kinh thư, đặt một cá gỗ, đốt một đỉnh hương. Thái Bình công chúa đẹp đẽ quý giá như trước, giờ phút này đang ngồi xem kinh, trên tay vân vê một chuỗi phật châu, trầm thấp tụng kinh văn.

Lý Long Cơ cùng Tần Tiêu cùng quỳ xuống, ngồi xuống thi lễ, nhẹ giọng nói:

- Cô cô, chúng ta cũng không phải thanh tu của cô cô. Thỉnh cô cô thứ tội.

Tần Tiêu cũng nói:

- Thỉnh công chúa thứ tội.

Thái Bình công chúa mở to mắt, trên mặt xuất hiện nụ cười:

- Nếu là người bình thường, muốn đánh nhau cũng không quấy rầy ra, ta căn bản không sẽ gặp hắn. Nói đi A Man, ngươi cùng Tần tướng quân tới tìm ta. Có việc gì thế?

- Có.

Lý Long Cơ cũng đi thẳng vào vấn đề:

- Chuyện này liên quan tới vinh nhục tiến thoái của Tần tướng quân, chất nhi muốn thỉnh giáo ý của cô cô.

Thái Bình công chúa nở nụ cười nhạt, noi:

- Chuyện của Tần tướng quân ta cũng biết rõ một ít. Các ngươi muốn hỏi cái gì, nói đi. Tần tướng quân, tự ngươi nói xem.

Tần Tiêu liền đem chuyện có người tố cáo mình nói ra, hộ tống đại công chúa trưởng nói với Thái Bình công chúa.

Thái Bình công chúa hơi nhíu mày, nói:

- Có người tố cáo thì cũng bỏ đi, hộ tống đại công chúa trưởng là ý của ta. Hẳn là những người kia cũng rõ ràng lắm, nhắm vào ngươi sao? Kỳ thật, tất cả là lấy cớ, đơn giản là muốn đưa người vào, ta đã sớm biết rõ. Tần Tiêu, cho ngươi biết một việc, hy vọng ngươi nghe xong không quá tức giận.

Tần Tiêu chau mày:

- Chuyện gì?

Thái Bình công chúa nói ra:

- Trước đó không lâu, sau chuyện của An Nhạc công chúa thì Vi hậu nổi trận lôi đình, nhất định phải loại bỏ bắc nha Đại Đô Đốc, ít nhất triệt hồi ngươi ra khỏi chức Vạn Kỵ Sử. Bởi vì nàng cho rằng, hoàng thành ở trong loại chuyện này là do hộ vệ của ngươi không chu toàn. Nhưng mà ngươi được hoàng đế tín nhiệm cho nên không thể làm gì được, không thể làm gì ngươi. Bởi vì chuyện này Vi hậu đã làm khó bệ hạ vài lần rồi. Loại lời này bệ hạ cũng chỉ nói qua với ta. Nói trắng ra, Vi hậu muốn cho huynh đệ của mình là Vi Nguyên làm Vạn Kỵ Sử. Nếu không Lý Đa Tộ bên Hữu Lâm Vệ nhiều năm rất được tâm của tướng sĩ, nàng cũng đã sớm xử lý Lý Đa Tộ. Vì vậy đành phải bắt ngươi khai đao.

- Thì ra là như vậy...

Tần Tiêu phiền muộn nói:

- Ta nói vì sao Vi Ôn lại vô duyên vô cớ đi tố cáo ta, nhưng lại bởi vì một chút việc nhỏ, thì ra là ý của Vi hậu. Công chúa điện hạ, theo ý của ngươi ta phải làm sao bây giờ?

- Còn có thể làm sao?

Thái Bình công chúa cũng thở dài một tiếng:

- Tuy hoàng đế là thân ca ca của ta, đối với ta cũng rất tín nhiệm, nhưng mà ở bên gối thổi gió là ai cũng ngăn không được. Ngươi nên chủ động nhượng vị trí Vạn Kỵ Sử ra, miễn cho rước họa vào thân. Về phần chuyện tố cáo ngươi hộ tống đại công chúa trưởng, ta ngược lại có thể giúp đỡ ngươi. Điều kiện tiên quyết là ngươi chủ động nhượng chức Vạn Kỵ Sử, những chuyện này tự nhiên là chuyện lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không.

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ hai người liếc nhau, trên mặt hiện ra thần sắc tức giận.

Thái Bình công chúa tiếp tục nói:

- Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Ngày trước Diêu Sùng làm như vậy kỳ thật là ý của ta.

- A?

Hai người đồng thời kinh ngạc kêu lên.

- Đúng, chính là ta bảo hắn làm vậy.

Thái Bình công chúa không sợ hãi nói ra:

- Diêu Sùng là nhân tài khó có được, làm việc giỏi giang quả cảm, vô cùng có chủ kiến. Hắn trong triều cùng Trương Giản Chi có quan hệ quá sâu, ta chỉ sợ hắn tự cao, đi theo bọn người Trương Giản Chi làm việc ngốc, cho nên bảo hắn tự tìm mất mặt. Sau đó ta lại nói với hoàng đế giáng chức Diêu Sùng trước khi Vi hậu đoạt vị, miễn cho Vi hậu mượn chuyện người nói chuyện mình hại hắn. Lưu được núi xanh thì sợ gì thiếu củi đốt. Tần Tiêu, chính ngươi cũng nên hiểu rõ ràng.

Tần Tiêu suy tư một hồi, nói ra:

- Công chúa điện hạ, nếu ta chủ động thỉnh cầu từ quan quy ẩn, chỉ sợ không quá phù hợp a?

- Đương nhiên không thích hợp, ngươi mới bao nhiêu tuổi, chuyện này quá rõ ràng, sẽ khơi mào tranh chấp không cần thiết.

- Vậy công chúa điện hạ có ý gì?

Thái Bình công chúa lạnh nhạt cười cười:

- Từng bước một đi tới, Vi hậu không phải muốn Vạn Kỵ sao, ngươi cho nàng là được. Mất Vạn Kỵ thì ngươi vẫn còn là bắc nha Đại Đô Đốc đây là vỏ bọc có cũng được, không có cũng chẳng sao, đến lúc đó đối với nàng không tạo ra uy hiếp gì, nàng cũng không đặt ngươi vào trong mắt. Đợi đến lúc thời cơ chín mùi, ngươi tìm hoàng đế thỉnh cầu đổi đi nơi khác, ta lại nói giúp ngươi vài lời, điều đến Giang Nam, cho ngươi quay lại cố hương, hảo hảo giấu tài nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tần Tiêu chậm rãi gật đầu:

- Hiểu rồi, chuyện cho tới bây giờ cũng chỉ có thể như vậy. Đa tạ công chúa điện hạ đề điểm.

Thái Bình công chúa mỉm cười:

- Chuyện này không có gì, Tần Tiêu, ngươi cũng là nhân tài hiếm có, so với Diêu Sùng, ngươi càng có tính dẻo. Đợi một thời gian tôi luyện nhiều hơn, đến lúc đó vào triều vi tương, xuất trận là tướng, đều không làm khó được ngươi. Mẫu hậu khi còn tại thế vô cùng xem trọng ngươi. Ta tin tưởng ánh mắt mẫu thân ta không sai. Cho nên chuyện của ngươi ta luôn chú ý. Ngươi yên tâm đi, chỉ cần Thái Bình ta không ngã xuống, sẽ không có ai động tới ngươi. Trước mắt đây là sách lược vạn toàn, ngươi nên thời khắc chú ý quay trở lại Trường An, ra sức vì nước. Ngươi là nhân tài há có thể không già mà quy ẩn, phung phí của trời! Làm như vậy không phải phung phí tâm tư của mẫu thân ta sao?

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Công chúa điện hạ, hình như đã năng đỡ ta quá mức rồi, Tần Tiêu hà đức hà năng gì?

Thái Bình công chúa tiếp tục mỉm cười:

- Lời nói đã đến nước này, các ngươi đi thôi. Hôm nay chúng ta nói chuyện ở đây vĩnh viễn chỉ có ba người chúng ta biết rõ, các ngươi hiểu chưa?

- Vâng.

Hai người thi lễ, lui ra khỏi phòng, kéo cửa rời đi.

Ra chùa miểu, Tần Tiêu chậc lưỡi tán thán, nói:

- Thái Bình công chúa chân không bước ra khỏi nhà, nhưng nắm giữ chuyện thiên hạ trong lòng bàn tay, bội phục!

Lý Long Cơ có chút đắc ý nói ra:

- Nếu không thì ta làm sao chịu mang ngươi đi gặp nàng? Bởi vì ta biết rõ cô cô của ta, mặc kệ là tình huống gì cũng có biện pháp.

Tần Tiêu thở dài một hơi, nói:

- Được rồi, đại sự đều nằm trong nội tâm, cuối cùng cũng an bình hưởng qua năm mới. Chờ sang năm bái thánh thượng, ta sẽ từ chức Vạn Kỵ Sử. Quản hắn khỉ gió là Vi Nguyên hay là Vi Phương, ưa thích thì lấy đi, dù sao Vạn Kỵ trong tay của ta không có ý nghĩa gì. Mấy tháng trước ta còn dẫn Tả Vệ Suất giết hai ngàn tên Vạn Kỵ, hiện tại một ít tướng sĩ nơi đó gặp ta giống như gặp diêm vương, rất không có chút sức lực nào.

Lý Long Cơ cũng thở dài một hơi, nói:

- Sắp năm mới rồi, đủ loại lễ nghi tế tự bận rộn choáng váng mặt mày. Đại ca, năm mới ngươi an bài thế nào?

Chương 379: Sáng Nay Có Rượu Sáng Nay Say (1)

Tần Tiêu xoay người cưỡi ngựa:

- Ta an bài rất thoải mái. Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi và vài người, kể cả huynh đệ đặc chủng doanh đều ở nhà của ta ăn mừng năm mới, náo nhiệt lắm. Cũng không có lễ tiết rườm ra gì, an dật thống khoái. Miệng lớn uống rượu ăn miếng thịt to, đánh bài đánh bạc nghe hát xem múa, rỗi rãnh thì dạo chơi chợ phía tây, ra khỏi thành thành đi tới Tần Xuyên tám trăm dặm ngắm cảnh.

Lý Long Cơ nghe xong thì sững sờ, thập phần đỏ mắt nói ra:

- Ta có nên chạy tới tham gia náo nhiệt hay không?

Tần Tiêu cười to:

- Nếu ta ngăn cản được ngươi, ngươi cũng không phải là A Man. Đến đây đi, nhớ rõ mang nhiều vàng bạc, nếu thua sạch cũng không ai cho vay tiền đâu. Đầu năm không ai cho vay tiền đâu.

- Thật không có nghĩa khí! Quả thực là không có nhân tính!

Tuyết rơi.

Tần Tiêu nhìn Lý Tiên Huệ mặc áo bào đỏ thẫm đi tới chợ phía tây, đứng trong lương đình của Tây Khóa Viện cầm một bầu rượu, đã có chút lạnh buốt.

Gió lạnh thấu xương lùa vào cổ áo Tần Tiêu có cảm giác mát lạnh, lại rùng mình một cái, trong nội tâm thầm nghĩ, thời điểm này năm trước ta vừa vặn cách Bành Trạch đi tới Trường An này. Trên đường đi gian nan vất vả cũng có tuyết và gió lạnh. Hiện tại cả ngày cẩm y ngọc thực sống an nhàn sung sướng, ngay cả khi mặc áo bào da thú cũng cảm thấy lạnh. Kỳ thật trong lòng của hắn biết rõ cái lạnh trên người của hắn, chẳng nói rằng chính là cái lạnh từ trong nội tâm của mình phát ra, làm toàn thân của hắn không thoải mái.

Hắn đứng ở cửa lớn phòng khách, lúc này nghe được âm thanh mạt chược và tiếng nhao nhao lớn của bọn người Lý Tự Nghiệp truyền tới. Ngày mai sẽ là ba mươi tết, nên chuẩn bị đều chuẩn bị cho tốt. Triều đình cho quan viên ngoài tam phẩm được nghỉ tết và ban sơn trân hải vị rượu ngon kéo mấy xe về nhà, đủ cho những người này ăn một hồi. Hơn nữa trước đó Lý Tiên Huệ cũng mang theo Mặc Y Tử Địch đi tới chợ phía tây mua sắm điên cuồng, không sai biệt lắm đã tiêu hết ba thành tiền lời là ‘ món lợi kếch sù ’ ăn được trên chiếu bạc, cũng gần ngàn lượng bạc trắng. Những chuyện vui chơi giải trí không cần nói, đã sớm chuẩn bị rồi, đang nhét đầy trong phòng bếp, đồ uống rượu cũng thay mới. Theo cách nói của Lý Tiên Huệ thì năm mới đã tới, dù sao cũng phải có khí tượng mới. Chúng ta hiện tại an cư, phải có bộ dáng của gia đình mới tốt.

Tần Tiêu duỗi một bàn tay ra, hứng vài miếng bông tuyết. Nhanh chóng hòa tan trong lòng bàn tay, lưu lại một trận lạnh buốt, khóe miệng của hắn nở nụ cười khổ: thành gia? Nếu ta nói cho các nàng biết, qua năm không bao lâu sẽ rời khỏi Trường An. Đến lúc đó nhà này còn ai tiến vào. Cũng không biết, đến lúc đó Tiên Nhi sẽ suy nghĩ thế nào? Tính toán, lễ mừng năm mới ta không có ý định nói tới chuyện này làm cái gì, miễn làm mất hứng. Trước kia Võ Tắc Thiên còn thì tốt rồi. Mặc dù có hai cái khó khăn, nhưng chỉ cần Võ Tắc Thiên không sinh bệnh, triều đình thậm chí cả quốc gia sẽ có người tâm phúc. Làm gì giống như bây giờ, ba phái phân tranh náo không được yên. Lý Hiển thì chẳng khác gì A Đấu ngu xuẩn của nhà Thục năm xưa (thời tam quốc), đúng là làm người ta phiền lòng.

Tần Tiêu thở dài một hơi, đem bầu rượu đặt lên bàn đá, đi xuống đình cầm một nắm tuyết vo thành tuyết cầu, lại ném vào cây tùng to lớn, lập tức tuyết trắng văng tứ tung.

Tần Tiêu cười rộ lên, hậm hực trong lòng cũng tan nhiều. Nhìn thấy tuyết động trên cây tùng rơi xuống, lúc này lại nghĩ tới Lý Long Cơ. Đây chính là Đường Minh Hoàng trong lịch sử, trong một năm quen hắn thì cũng hiểu hắn sơ bộ. Mặt ngoài xem ra hắn là thiếu gia ăn chơi lêu lỏng, nhưng trên thực tế suy nghĩ còn nhiều hơn những người khác. Đối với Lý Trọng Tuấn, hắn càng lộ ra vẻ trầm ổn có chủ kiến hơn nhiều. Nhưng hiện tại Lý Trọng Tuấn mới là thái tử, cùng Lý Long Cơ có quan hệ rất gần. Không đáng cho ta hiện giờ xen vào. Trong lịch sử hẳn là Lý Long Cơ làm hoàng đế, Lý Trọng Tuấn không lên được mặt bàn, hơn nữa còn chết thảm. Trời ơi, đôi bạn thân nhất sẽ xé ta. Trước mắt lịch sử này ngày càng xem không hiểu. Nói nó đã hình thành thì không thay đổi a, hết lần này tới lần khác lại nhiều hơn ta là dị số, Thần Long chính biến do ta khơi mào; nói nó biến vị thì cũng đúng, nhưng sự thật vẫn khôi phục quỹ tích cũ. Sớm biết như vậy trước khi nhảy dù bị đá vào nhà Đường, học về tri thức lịch sử nhiều một chút cũng tốt...

Sau lưng có tiếng bước chân, có người giẫm lên tuyết đọng nghe lốp bốp, Tần Tiêu quay đầu lại nhìn qua một trường bào đen như mực, Mặc Y đang đi về phía hắn.

Tần Tiêu ngồi xổm người xuống niết một quả cầu tuyết ném qua:

- Mặc Y, không có đánh bài sao?

Mặc Y đi đến bên người Tần Tiêu:

- Để cho muội muội đánh. Nàng nha, hôm nay bận việc quản lý trong phủ, hiện tại thật vất vả rảnh rỗi thì chạy đi giành vị trí đánh mạt chược.

Tần Tiêu nghiêng đầu nhìn qua Mặ Y, răng trắng má ủng hồng, cùng Lý Tiên Huệ hoàn toàn là loại hình nữ nhân khác biệt. Bờ môi hơi mỏng và đôi mắt phượng, lông mi hình lá liễu. Hơn nữa nàng luôn mặc trang phục nhẹ nhàng linh hoạt, một thành bảo kiếm không rời tay, lúc nào cũng lộ ra tư thế hiên ngang, một cổ tự tinh và kiên định hiển hiện, hòa khí không người nào dám xâm phạm.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Mặc Y, kỳ thật nếu ngươi mặc quần áo con gái, hẳn là cực xinh đẹp.

- Nha. . .

Trên mặt Mặc Y hiện ra một tia đỏ ửng, tránh né ánh mắt Tần Tiêu nhìn qua gốc cây tùng, có chút tránh nặng tìm nhẹ đổi chủ đề:

- Có khả năng là thói quen từ nhỏ. Tướng quân, ngươi gần đây có tính toán gì sao?

Tần Tiêu lạnh nhạt cười cười, đi vào đình viện nghỉ mát:

- Có thể có tính toán gì chứ, thời gian vẫn qua đi thôi.

Mặc Y không nhanh không chậm đi theo Tần Tiêu , nhẹ giọng nói:

- Nhưng Mặc Y nhìn ra, tướng quân mấy ngày nay có chút tâm thần không tập trung, hình như đang suy nghĩ cái gì đó, đúng không?

Tần Tiêu nhìn qua Mặc Y, cầm lấy bầu rượu lên, tự rót ra một chén.

- Uống rượu lạnh sẽ tổn thương dạ dầy. Ta đổi bình rượu ấm cho ngươi.

Mặc Y thấy Tần Tiêu không có trả lời vấn đề, cho rằng mình đường đột, lập tức rời đi.

Tần Tiêu mở miệng gọi Mặc Y:

- Mặc Y, có mấy lời không thể nói với Tiên Nhi. Chúng ta xem như tâm sự đi, nói cho ngươi cũng được. Có lẽ sẽ giảm bớt tâm sự nặng nề, ngươi nguyện ý nghe không?

- Đương nhiên nguyện ý.

Mặc Y khẳng định gật gật đầu, trên mặt lộ ra thần sắc vui sướng:

- Kỳ thật Mặc Y nhìn ra, tướng quân mấy ngày nay tâm tình không tốt lắm, cho dù thời điểm đánh bạc vui vẻ, cũng có chút không yên lòng. Ta hỏi Tiên Nhi, nàng cũng nói không nên lời, chỉ nói là tướng quân đang định qua năm mới sẽ từ quan quay về Giang Nam, cố gắng tránh phiền lòng.

- Đây chỉ là một bộ phận.

Tần Tiêu nhẹ nhàng chà xát nắm tuyết trong tay, nói:

- Kỳ thật, nguyên nhân khác là vì Tiên Nhi.

- Ah, nói như thế nào?

Chương 380: Sáng Nay Có Rượu Sáng Nay Say (2)

Ngươi có thể ngàn vạn đừng đem những lời này nói cho nàng biết.

Tần Tiêu bất đắc dĩ nói:

- Hiện tại trên triều đình thật sự rất loạn, mỗi người cảm thấy bất an. Truy cứu nguyên nhân cũng là vì mẫu thân Vi hậu của Tiên Nhi loạn chính. Hơn nữa trong Đại Minh cung hiện giờ. Có thể nói là cực kỳ dâm loạn, hoàng đế thì đội nón xanh, hiểu sao? Ý tứ đại đại khái là Vi hậu bao dưỡng trai lơ (đĩ đực). Đồng thời Vi hậu trù dập triều thần, xếp thân tín vào, rất có dã tâm làm nữ hoàng thứ hai. Ta lo lắng những chuyện này để cho Tiên Nhi biết rõ, nàng sẽ không chịu nổi nên không nói với nàng.

Mặc Y nhẹ nhàng gật gật đầu:

- Đúng là không nên nói cho nàng biết. Dù nói thế nào đó cũng là mẫu thân của nàng. Hơn nữa trước đó không lâu ta vừa mới nghe được một ít tin tức, nói là An Nhạc công chúa điên rồi. Loại chuyện này cũng không thể nói với nàng được, tâm địa Tiên Nhi mềm yếu, sẽ làm cho nàng lo lắng.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Không thể tưởng được, ngươi còn rất hiểu Tiên Nhi. Nếu như nói những chuyện này để cho nàng biết rõ, sẽ chỉ làm nàng u buồn cùng thương tâm, những chuyện khác lại làm cho nàng thống khổ. Vi hậu xếp thân tín vào triều đình, lại nhòm ngó vị trí của ta. Vì vậy ta có ý định thoái ẩn, đem vị trí Đại Đô Đốc lưu lại cho huynh đệ của Vi hậu, cũng là cậu của Tiên Nhi làm. Hơn nữa nói không chừng lúc nào đó ta sẽ trở mặt thành thù với đám người này. Những chuyện này với ta mà nói có lẽ không có gì, triều đình vốn là nơi người người cắn xé nhau. Nhưng mà Tiên Nhi kẹp ở giữa nhất định rất thống khổ. Cho nên ta quyết định tạm thời rời xa triều đình, cũng có một bộ phận nguyên nhân là cân nhắc cho Tiên Nhi. Dù sao, nàng bây giờ là người thân nhất của ta, ta không muốn làm cho nàng thống khổ. Hơn nữa ta có ý định cho dù tương lai có cơ hội quay lại Trường An, ta cũng không mang theo Tiên Nhi cùng tới. Trừ phi những chuyện này được dọn dẹp xong, tất cả đã chấm dứt. Bằng không ta không có dũng khí đó, làm cho Tiên Nhi mắt thấy ta và mẫu thân của nàng liều sống liều chết.

Mặc Y nghe xong những lời này thì nội tâm ngây người, ngơ ngác nhìn qua Tần Tiêu một hồi, nhẹ giọng nói:

- Kỳ thật, ta rất hâm mộ, thậm chí là ghen ghét Tiên Nhi. Bởi vì nàng có được một ‘ lão công ’ tốt như vậy, lúc nào cũng suy nghĩ vì nàng. Tướng quân, thứ cho ta nói câu bất kính, ngươi hình như không giống những người khác. Đổi lại là nam nhân bình thường, hoặc là xem nữ tử là đồ chơi, hoặc xem là trân sủng. Chỉ có tướng quân đem tất cả mọi người xem như ‘ người ’, bất kể là nữ tử hay là nô bộc. Tướng quân, chẳng lẽ ngươi là cao nhân nước ngoài sao?

Trong nội tâm Tần Tiêu khẽ run lên: tốt cho Mặc Y, lợi hại nha! Bình thường thì ít nói, kỳ thật cái gì đều nhìn trong mắt. Nếu ta nói cho ngươi biết ta là người xuyên việt, ta là phần tử từ ngàn năm sau tới đây, ngươi sẽ có suy nghĩ gì?

Tần Tiêu cười một cái, dứt khoát nói ra:

- Kỳ thật đúng như ngươi nói, ta là người của ngàn năm sau tới đây. Ta với những người mà ngươi biết đều không giống nhau.

Mặc Y cười rộ lên:

- Cũng chỉ có như thế mới có thể giải thích được suy nghĩ và cách làm của tướng quân. Nếu tướng quân tới từ một ngàn năm sau, vậy ngài biết rõ ràng những chuyện của Đại Đường đúng không? Sao không nói cho Mặc Y nói nghe một chút, xem như giải sầu.

Tần Tiêu cười ha hả:

- Dù là như vậy câu chuyện cũng có cải biến, so với Bích Xà Truyện (xem Hứa Tiên Chí là rõ) còn khó hơn nhiều. Bỏi vì ta là người tới từ ngàn năm sau, nhưng không phải quá hiểu về lịch sử. Ta chỉ biết Đại Đường là vương triều cường thịnh và phồn hoa nhất trong lịch sử. Mặc Y ngươi chắc chắn vô cùng hạnh phúc mỹ mãn, tương lai sẽ sinh ra tám con trai và mười co gái, trở thành đại anh hùng, đại tài tử, hoặc là tiểu mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.

- Khanh khách! Ta không phải là heo mẹ nha.

Mặc Y che miệng cười rộ lên, lập tức có cảm giác mình thất thố, đỏ mặt cúi đầu, gương mặt khí khái hào hùng cũng hiện ra nét vũ mị cực nhỏ.

Hai người trò chuyện rất có hứng thú, cửa sân có mấy người đi tới, đập vào mắt chính là thái tử Lý Trọng Tuấn.

Tần Tiêu nghênh đón:

- Ai nha, thái tử điện hạ. bây giờ sắp tới ba mươi rồi, còn có thời gian chạy tới phủ của ta, có phải vô cùng ngứa tay không?

Lý Trọng Tuấn xem ra tâm tình không tệ, cười ha ha nói:

- Ngươi cũng biết ngày mai là ba mươi. Vừa đến lễ mừng năm mới, ta làm thái tử rảnh rỗi không có gì làm chạy ra ngoài chơi, còn không bằng nhân dịp này đi đánh bạc! Hãy bớt sàm ngôn đi, mang ta vào nhà, ta biết rõ A Man khẳng định đã ở nhà của ngươi, đây không phải Mặc Y sao, hôm nay thật xinh đẹp, lễ mừng năm mới có lì xì cho ngươi.

Mặc Y cười hì hì tiếp nhận:

- Cảm ơn điện hạ!

Tần Tiêu phiền muộn nói:

- Dựa vào cái gì ta không có?

- Ai bảo ngươi không phải mỹ nữ!

Lý Trọng Tuấn vẻ mặt cười xấu xa:

- Bản thái tử cho tiền lì xì, từ trước chỉ thưởng cho mỹ nữ. Ngươi muốn thì bằng bổn sự trên bàn bài đi. Nói cho ngươi biết, ta hôm nay mang theo một ngàn lượng vàng, quyết tâm đến gỡ vốn!

Dứt lời liền vung tay lên, quả nhiên có mấy tùy tùng mang theo tiền đi vào.

Tần Tiêu cười to:

- Tâm tình thật tốt vì có nhà từ thiện đến. Không cần ta ra tay, trong nhà của ta có siêu cấp sát thủ đoạt tiền rồi. Nhưng ta cũng nâng khí thế của ngươi lên, lễ mừng năm mới tới thì cũng phải chúc ngươi may mắn.

Lý Trọng Tuấn vừa đi vừa gào lên.

- Sẽ nhân lời này của ngươi, ta hôm nay không phải thắng đầy bồn đầy bát thì không về.

Mặc Y nhìn qua bóng lưng của Lý Trọng Tuấn thì cười rộ lên.

- Kỳ thật thái tử là người không tệ.

Tần Tiêu hỏi lại:

- Như thế nào, có chút hối hận không gả muội muội cho hắn?

Mặc Y chậm rãi lắc đầu:

- Cũng chỉ thích hợp làm bằng hữu tốt mà thôi. Muốn Mặc Y nói thì hắn là người làm đại sự, nhưng không phải nam nhân tề gia tốt.

Tần Tiêu cười nói:

- Người ta sinh ra đã vì trị quốc, tề gia sao, với hắn mà nói không có ý nghĩa.

-- Cho nên ta mới không gả muội muội cho hắn.

Mặc Y lạnh nhạt nói ra:

- Cùng ở một chỗ với hắn không chừng sẽ gặp tai nạn. Hắn làm gì được như tướng quân, suy nghĩ cho nữ nhân của mình.

Dứt lời hơi có chút xấu hổ nhìn qua Tần Tiêu, dừng câu chuyện.

Tần Tiêu giả bộ làm như không thấy, trong nội tâm nghĩ thầm: thì ra ta trong mắt Mặc Y là ‘ nam nhân tốt ’ . Xem ra lần trước hoạn nạn trên quan đạo với nàng ở Lạc Dương, ta lưu lại ấn tượng không kém trong suy nghĩ của nàng.

Năm mới, âm thanh của mạt chược và tiếng cụng ly hào hứng bừng bừng vang lên, không khí vui mừng dương dương tự đắc và hạnh phúc. Tất cả mọi người tham lam hưởng thụ giảm cả thư giãn khó có được này.

Chỉ có nội tâm của Tần Tiêu là rõ ràng, mấy ngày nay có lẽ là vài ngày an nhàn cuối cùng ở Trường An này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau