PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 371 - Chương 375

Chương 371: Nữ Hoàng Chết (1)

- Ngươi nói đúng, Đột Quyết, dân tộc Thổ Phiên kể cả Tây Vực đám tiểu quốc hay Nam Man kia, luôn thay đổi thất thường, hôm nay tới triều cống hòa thân, ngày mai lại lật mặt phản bội, quả thực đáng ghét. Đợi đến lúc ta đăng cơ thì đừng nói, trước đem những quốc gia này tiêu diệt! Tần huynh đệ, đến lúc đó ngươi chính là đại nguyên soái thống soái thiên hạ, Nam chinh bắc phạt đều giao cho ngươi làm tốt.

Tần Tiêu cười ha hả:

- Tiền đồ còn tươi sáng, nhưng mà khúc chiết phải ưu tiên trước mắt, Lý Khỏa Nhi này tỉnh chưa?

Lý Trọng Tuấn cười tà ác, nhếch miệng nói ra:

- Vậy thì dọa nàng ngất đi!

Ở bên cạnh Lý Tự Nghiệp nghe xong cười ha hả:

- Đây không có vấn đề! Chuyện này giao cho ta đây tới xử lý.

Ba người cùng cười ha hả, Tần Tiêu nhớ tới chuyện Lý Lâm Phủ, nhìn Lý Trọng Tuấn nói ra:

- Có một gia hỏa tên là Lý Lâm Phủ, hôm nay ta nhét hắn vào đông cung, khả năng không lâu sẽ đem làm thái giám phục thị đông cung. Điện hạ ngươi lưu tâm một chút, gian nịnh tiểu nhân, không thể cho hắn đắc thế, đừng cho hắn cơ hội gì.

- Chuyện này còn không đơn giản!

Lý Trọng Tuấn lạnh lùng cười cười:

- Chỉ cần hắn làm thái giám, vậy thì không khác gì trâu bò trong đông cung cả. Lúc nào nhớ tới một đao chém ngay tại chỗ, đánh rắm cũng không được.

Tiệc cưới của An Nhạc công chúa cũng là một việc đại khái. Khách mới một vạn hai ngàn người, khai mở hai ngàn bàn tiệc, ca múa phô trương đúng là lớn hơn thái tử lập phi. Nhưng mà Lý Trọng Tuấn lại biểu hiện cực kỳ ‘ rộng lượng ’, không có chút ghen ghet, lại làm cho đám sứ thần và thần tử khó hiểu. Bởi vì An Nhạc công chúa đang chờ đợi động phòng nên ‘ không tiện ’ đi ra đón khách, vì vậy Lý Trọng Tuấn làm ca ca mang theo Võ Sùng Huấn vẻ mặt buồn khổ chiêu đãi khách mời, mời khách mới, cao hứng còn hơn cả việc mình lập phi ngày trước. Lý Hiển cùng Vi sau cũng là miễn cưỡng giả bộ vui cười như không có viejc gì, thật vất vả mới chấm dứt yến hội.

Tần Tiêu cùng bọn người Lý Tự Nghiệp âm thầm buồn cười, khẩu vị rất tốt, sơn hào hải vị bày đầy bàn cũng bị quét sạch, giống như ác thú hàng lâm.

Vào lúc ban đêm Tần Tiêu tự mình suất lĩnh Vũ Lâm Vệ, nghiêm mật gác Tuyên Huy điện, lúc này nghe một dám đầu trọc tụng kinh niệm phật tới nửa đêm, sau đó lại có mấy Vu sư y y nha nha nhảy đại thần. Trong nội tâm Tần Tiêu vui vẻ: chỉ để ý thôi, ta xem như xem náo nhiệt. Các ngươi muốn khu quỷ thần kỳ thật ở ngay trước mặt đấy, là một đám người sống giả thần giả quỷ!

Về phần tình huống Lý Khỏa Nhi thì Vạn Lôi cũng thường xuyên báo lại, nói là ‘ ngẫu nhiên ’ nghe được trong chỗ của An Nhạc công chúa có âm thanh đồ vật rơi vỡ, còn có hai lần nhìn thấy Lý Khỏa Nhi cởi sạch quần áo thiếu chút nữa chạy ra ngoài, may mắn mấy thị nữ ôm lại.

Đến nửa đêm Lý Đa Tạc cũng tới Tuyên Huy điện nhận ca, Tần Tiêu cưỡi ngựa huýt sáo quay về nhà, trong nội tâm thầm nghĩ: vốn chỉ muốn diệt khí diễm hung hăng càn quấy của Lý Khỏa Nhi, không nghĩ tới chó ngáp phải ruồi làm cho nàng điên. Vậy cũng tốt, trên triều đình cũng ít đi phiền toái, quá thoải mái.

Vui thích về đến nhà. Nhìn thấy Lý Tiên Huệ đang chờ đợi, Tần Tiêu ôm nàng xoay vào vòng. Làm Lý Tiên Huệ sợ hãi, sau đó lại cười khanh khách:

- Ngươi mấy ngày nay làm sao vậy, vui vẻ như vậy?

- Vui vẻ không được sao?

Tần Tiêu nhẹ nhàng vuốt tóc của Lý Tiên Huệ, trong nội tâm thì âm thầm cười nói: cũng không có đại sự gì, chỉ đem muội tử của ngươi... Ai nha. Ta thật sự xin lỗi Tiên Nhi thiện lương a. Hắc hắc!

Lý Tiên Huệ lôi kéo cánh tay Tần Tiêu đi vào nhà tắm:

- Ngươi vui vẻ, ta cũng vui vẻ, đương nhiên tốt! Mấy ngày nữa là lễ mừng năm mới, ngươi nói đến lúc đó sẽ có ba bốn mươi người tới đây ăn mừng năm mới, cảm tình rất tốt! Ta lại an bài đám đầu bếp, bảo bọn họ chuẩn bị dụng cụ đi.

- Vất vả ngươi rồi..., hảo lão bà.

Tần Tiêu hôn lên hai má lạnh buốt của Lý Tiên Huệ một cái, nói:

- Rất lạnh sao? Cùng nhau tắm đi! Tắm nước nóng rất ấm nha, ta đi lấy vật kia trước!

- Đừng có hồ đồ!

Lý Tiên Huệ vội vàng ngượng ngùng ngăn hắn lại:

- Làm gì có chuyện hoang đường như vậy, trong nhà tắm làm sao...

Hai người đang tình ý đặm đặc, đột nhiên cánh cửa phủ viện có người gõ mạnh. Tần Tiêu phiền muộn nhíu mày:

- Đây là ai thế, hơn nửa đêm phá cửa làm người ta buồn phiền. Chẳng lẽ lại là thái tử điện hạ?

Đi ra ngoài cửa, nhìn kỹ vài lần không biết.

- Ngươi ai vậy?

Tần Tiêu có chút căm tức hỏi.

Người tới quỳ đến ở trước cửa:

- Đại Đô Đốc thứ tội! Tiểu nhân là người trong hoàng cung Thiên Ngưu Vệ tới báo tin, phụng lệnh của bệ hạ đến đây báo tin cho Đại Đô Đốc.

- Báo tin?

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Bệ hạ nói chuyện không phải là thánh chỉ sao. Có chuyện gì ngươi bắt đầu nói đi.

Người tới đứng dậy:

- Một khắc trước bệ hạ vừa mới nhận được tin nhanh từ Lạc Dương, Thánh hoàng. . . Thánh hoàng bệ hạ giờ Dậu ngày hôm qua đã long ngự quy thiên ở Thượng Dung cung tại Lạc Dương!

- Ah!

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ đồng thời kinh hô lên:

- Thật?

Bây giờ là nửa đêm giờ Sửu, giờ Dậu hôm qua không phải là lúc trước sao?

Người tới trịnh trọng nói ý của bệ hạ.

- Vốn ngày mai sẽ được nghỉ, nhưng xảy ra đại sự thế này thì tảo triều ngày mai quan viên ngoài ngũ phẩm không được phép nghỉ, cùng đi tới dự lễ tang của thánh hoàng. Đại Đô Đốc, tiểu nhân nói xong rồi, cáo từ.

Tần Tiêu có chút ngây ngốc khoát khoát tay:

- Đi thôi, ta biết rõ.

Sau đó đóng cửa lại.

Lý Tiên Huệ vẻ mặt bi thương nhìn qua Tần Tiêu, thì thào nói ra:

- Hoàng đế nãi nãi. . . Cứ như vậy, đi?

Tần Tiêu ôm Lý Tiên Huệ vào trong ngực, vỗ lưng của nàng, nói:

- Đừng thương tâm, người chắc chắn sẽ có hôm nay. Ta tin tưởng hoàng đế nãi nãi đi rất an tâm. Mấy ngày hôm trước chúng ta không phải đã đi thăm rồi sao? Nàng nói với ta rất nhiều. Kỳ thật nàng hiện tại đã nghĩ thông suốt, không có oán hận cùng di hận...

Lý Tiên Huệ tựa vào trong ngực của Tần Tiêu, nhẹ nhàng gật gật đầu, nước mắt chảy xuống.

Tần Tiêu khẽ thở dài một cái, vịn Lý Tiên Huệ đi vào trong phòng, trong nội tâm cũng cảm khái ngàn vạn: ngắn ngủn một năm ta từ bình dân biến thành Tam phẩm Đại tướng quân, tốc độ lên chức ngay cả hoàng tử vương công còn nhanh hơn, tất cả đều do Võ Tắc Thiên ban tặng. Nhưng mà bây giờ nàng lại ra đi? Thiên cổ đế vương chỉ có nữ hoàng duy nhất, ngày hôm qua còn uy nghiêm ngồi trên bệ rồng, chỉ điểm giang sơn, đảo mắt đã yên ắng ra đi trong Thượng Dương cung giá lạnh, đúng vào lúc đứa con Lý Hiển cử hành hôn lễ cho ái nữ An Nhạc công chúa. Đây đúng là châm chọc! Hơn một vạn người cùng ăn uống vui vẻ, Nữ Hoàng lại lặng lẽ ra đi trên giường bệnh, cảm giác tánh mạng của mình đi tới nơi cuối cùng, thẳng đến khi tim ngừng đập và hô hấp dừng lại...

Nghe Lý Tiên Huệ khóc ròng, trong nội tâm của Tần Tiêu cũng có đau đớn.

Chương 372: Nữ Hoàng Chết (2)

Trước mắt hiển hiện ra giọng nói và nụ cười của Võ Tắc Thiên, trong đầu thì còn nhớ những câu nói của nàng. Có lẽ đối với rất nhiều người mà nói Võ Tắc Thiên là yêu phụ tâm ngoan thủ lạt, nhưng đối với ta mà nói lại không thể hận nàng. Kỳ thật chính thức hiểu nữ hoàng có bao nhiêu người?

Phát sinh chuyện như vậy không thể nghỉ ngơi được rồi. Tần Tiêu đem Lý Tiên Huệ đưa vào phòng ngủ, thấy nàng đã khóc con mắt sưng đỏ, dấu nước mắt trên mặt chảy dài làm người ta thương tiếc.

Tần Tiêu vỗ vai của nàng, nói:

- Được rồi, Tiên Nhi. Đừng khóc. Hoàng đế nãi nãi ra đi nói không chừng mà nói lại vui vẻ, chuyện này với nàng mà nói là giải thoát.

Lý Tiên Huệ hai mắt đẫm lệ nhìn qua Tần Tiêu:

- Lão công... Ta muốn đi tế bái hoàng đế nãi nãi, tham dự tang lễ của người.

Tần Tiêu khẽ thở dài một cái:

- Nói sau đi. Ta suy nghĩ biện pháp thử xem.

Ngày hôm sau tảo triều hào khí hơi nặng nề và quái dị. Vừa mới khôi phục giang sơn Lý Đường, hoàng đế Đại Chu lại qua đời. Nhưng mà Lý Hiển này lại là hiếu tử ôn nhuận, ngồi trên ghế rồng tất cả mọi người nhìn ra hắn u buồn cùng bi thương. Cho dù trước khi Võ Tắc Thiên còn tại vị, có rất nhiều người mang nàng xuống đài, về sau rất nhiều vì tránh hiềm nghi nên tỏ vẻ trung thành với Đại Đường, cũng cách xa Võ Tắc Thiên, quả thật giống ‘ đàm võ biến sắc ’, sợ bị định vị là nghịch đảng. Hiện tại Võ Tắc Thiên qua đời, kể cả hoàng đế và rất nhiều người ở đây quả thật có đau buồn và tiếc thương.

Đọc di chiếu của Võ Tắc Thiên đương triều, đại khái là có một ý: bỏ niên hiệu, chôn cất tại Càn Lăng, lập bia không chữ. Mặt khác ban chiếu thư, truy phong Thụy Lý Trọng Nhuận cùng Lý Tiên Huệ, lại nói tới Thương Quang Uyển Nhi hầu hạ Võ Tắc Thương ở Thượng Dương Cung tại Lạc Dương, không cần chết theo, giáng chức làm thứ dân.

Lý Hiển hữu khí vô lực khoát khoát tay:

- Trẫm cẩn tuân di chỉ thánh hoàng, sẽ cho hợp táng thánh hậu với Cao Tông tại Càn Lăng. Các vị ái khanh nên suy nghĩ một chút, tiến hành quản linh cữu và an táng thánh hoàng thế nào?

Quần thần lúc này nhao nhao nghị luận. Thời đại của Võ Tắc Thiên vô cùng trọng dụng Nghiêm Thiện Tư. Hắn là người tính toán thiên văn lịch pháp cùng xem bói dị thuật. Hiện tại đứng ra tấu:

- Bệ hạ, thần cho rằng. trước khi chôn cất thánh hậu không nên mở mộ hợp táng với Cao Tông. Thánh hậu muốn chôn cùng Cao Tông đây là sự thật. Nếu như muốn hợp táng thánh hậu tại Càn Lăng cũng kinh động anh linh của Cao Tông. Theo suy tính của ti chức, đây là đại bất kính và điềm xấu. Cho nên thần đề nghị có lẽ nên thay Càn Lăng của thành Kiến Lăng cho thánh hậu đi.

Lời vừa nói ra mặc dù không có người nào nhảy ra chỉ trích Nghiêm Thiện Tư, nhưng có rất nhiều người mắng trong lòng. Tần Tiêu liền mắng nói: ngươi là bạch nhãn lang (*khinh bỉ) Nghiêm Thiện Tư, trước kia Võ Tắc Thiên có bạc đãi qua ngươi sao? Trước khi vẫn trọng dụng ngươi, hiện tại phục Đường thì bị hàng quan, nhảy ra nịnh hót Lý gia làm thấp đi Võ Tắc Thiên. Thật sự là cánh rừng lớn chim gì cũng có! Trước khi ngươi còn được người ta nói là ‘ trưởng lão làn gió ’, là người khiêm tốn, kỳ thật chính là tiểu nhân a.

Lý Hiển suy nghĩ một hồi, lắc đầu:

- Không được, thánh hậu là mẫu thân của trẫm, di chiếu của nàng trẫm phải chấp hành. Đem thánh hậu và thiên hoàng hợp táng là chắc chắn. Chúng ái khanh nên đề nghị chi tiết cụ thể đi.

Nghiêm Thiện Tư còn chưa từ bỏ ý định:

- Bệ hạ, thần nghe nói cửa khẩu Càn Lăng dùng cự thạch khóa kín, nếu muốn mở lăng phải mở toàn bộ, thế tất hủy hoại lăng tẩm, kinh động thiên hoàng Cao Tông ah!

Lý Hiển không kiên nhẫn khoát tay ngăn lại:

- Đục nát được thì sửa được, Đường triều xây được không sửa được sao? Ý trẫm đã quyết, lùi xuống cho ta!

Nghiêm Thiện Tư đành phải xám xịt lui qua một bên, Tần Tiêu nhìn thấy trong lòng buồn cười: đúng là vỗ mông ngựa tới đùi bị đá, mặt lạnh úp mông nóng a?

Sau đó do bọn người Trương Giản Chi cùng Võ Tam Tư thương nghị với nhau,đợi một đám quyền thần thương nghị, đưa ra quyết định. Kết quả chính là ở vào tám trăm dặm Tần Xuyên, nằm trong Lương Sơn núi non trùng điệp, lăng tẩm Cao Tông ở Càn Lăng sẽ bị đục ở đó, sẽ đưa nữ đế thiên cổ duy nhất về nơi an nghĩ, cùng hợp táng với phu quân của nàng. Ở nơi đó cũng là nơi duy nhất trong lịch sử Trung Quốc có hai hoàng đế cùng hợp táng trong lăng tẩm. Hơn nữa công trình hợp tángnayf sắp sửa vận dụng gần mười vạn người!

Lương Sơn là nơi Cao Tông Lý Trì thỉnh Trưởng Tôn Vô Kỵ cùng đại sư phong thủy dị thuật Lý Thuần Phong chọn làm phong thủy bảo địa làm nơi xây lăng, tây có nước có non, núi non tương liên. Có dáng hai ngọn núi ôm lấy nhau, hình thành thủy viên, vây quanh long khí bên trong. Nơi này được xem là ‘ long mạch thánh địa ’ thế gian hiếm có. Năm đó Lý Trì ở Đông đô Lạc Dương Trinh Quán điện chêt vì bệnh, đã từng nếu ta chỉ còn hai tháng dương thọ, để cho ta quay về Trường An mà chết, khi đó chết cũng không tiếc! Lịch sử thường thường là tương tự kinh người, hôm nay Võ Tắc Thiên qua đời ở Lạc Dương, cũng đồng dạng dời tới Trường An đưa vào Càn Lăng.

Một phần ba ngọc thạch châu báu cả nước đều chôn theo! Hơn nữa trước khi Cao Tông Lý Trì cùng chôn theo đồ tùy táng ( cũng là một phần ba tài bảo cả nước lúc ấy ), cho nên cái lăng tẩm này là phú khả địch quốc.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm líu lưỡi, vương triều phong kiến chính là như vậy a! Cả quốc gia là của hoàng đế. Chết cũng mang theo nhiều tài bảo như vậy. Nếu toàn bộ lấy đi võ trang cho quân đội hoặc kích thích kinh tế, chậc chậc!

Chuyện lần này các thần tử vô cùng dụng tâm, ngay cả bỏ thứ gì vào quan tài cũng bàn vô cùng rõ ràng. Đến lúc đó dùng cự thạch phong kín đường vào, dùng khóa sắt xuyến qua, vật liệu đá rót nước thép vào. Làm cho lòng núi Càn Lăng càng thêm chắc chắn. ( người viết tiểu sử chứng minh Càn Lăng thật sự không dễ đào! Cho đến ngày nay đế lăng của vương triều Đại Đường chỉ có Càn Lăng là chưa bị đào qua, tài bảo vàng bạc bên trong đoán chừng vượt qua năm trăm tấn ), tấm bia đá không chữ của nữ hoàng nặng hai mươi tấn, thân bia có điêu khắc tám con Ly Long chung quanh, hai bên trái phải có bốn con. Thân bia dùng đá nguyên khối làm thành, hai bên tuyên khắc ‘ Thăng Long đồ ’ cùng ‘ Sư mã đồ ’. Tử cung (tức quan tài) của Võ Tắc Thiên chôn cùng với tử cung của Cao Tông, cùng đặt vào trong cung điện dưới đất Càn Lăng. Mà tử cung này cũng khảo cứu rất chú ý, cuối cùng là tài liệu chống ẩm, chống phân huỷ, dùng trân bảo bao trùm, phía trên có ‘ thất tinh bản ’, trên bảng có tịch, tấm đệm, bên cạnh có quần áo và đồ dùng, chương, bích, hổ, hoàng là ‘ lục ngọc ’. Võ Tắc Thiên mặc mười hai bộ xiêm y, đầu gối hộp ngọc, miệng ngậm sò ngọc, nằm ngửa trên tấm đệm, mặt hướng của nắp quan tài. Bên trong có khảm tơ lụa và trang sức, trên tơ lụa có vẽ nhật, nguyệt, tinh và Kim Ô, Ngọc Miễn, Long, Hạc.

Chương 373: Tiểu Nhân Xảo Quyệt Cáo Trạng (1)

Dưới mặt đất cung điện có giường đá nạm thép, phía trên đặt tử quan, bội kiếm, thiên vị thực và những đồ vật yêu thích của Võ Tắc Thiên khi còn sống. Tiền thất có ‘ bảo trướng ’, trong trướng có thần tọa, chung quanh đặt ngọc châu "Bảo thụ ", "Thụy thư" cùng "Thất thư" . . .

Tần Tiêu kinh nghi không thôi, tang lễ của hoàng đế xa hoa long trọng a, đúng là khó có được. Chính mình may mắn thấy tận mắt, đúng là mở rộng tầm mắt! Nữ hoàng Võ Tắc Thiên, ngươi cả đời truyền kỳ, rốt cục cũng đặt lên dấu chấm than viên mãn. Tần Tiêu ta là người của ngàn năm sau, tận mắt nhìn thấy dung nhan thật của ngươi, lại trơ mắt nhìn ngươi từ đỉnh cao đi tới suy vong, cuối cùng là tang lễ... Nhưng nói thế nào ta cũng cảm thấy rất may mắn.

Yên tâm đi, ta sẽ không để cho ngươi thất vọng. Sau này trong hơn mười năm, chỉ cần Tần Tiêu ta không đoản mệnh, lịch sử Đại Đường này lưu lại dấu ấn sâu đậm của ngươi, xem như đền ơn tri ngộ của ngươi năm xưa.

Linh cữu của Võ Tắc Thiên còn phải đặt ở Lạc Dương mấy tháng, chờ đợi công sự bên Càn Lăng hoàn thành mới có thể chôn cất vào. Vì vậy Lý Hiển mang theo quan lại, hoàn thân và sứ thần cùng nhau đi tới Lạc Dương tế điện nàng.

Tần Tiêu lưu Vạn Lôi cùng ba ngàn Vạn Kỵ ở lại Trường An hộ vệ An Nhạc công chúa, bản thân mình mang theo vạn người đi theo tùy tùng Lý Hiển xuất phát tới Lạc Dương. Hơn nữa lúc này hắn cùng với Lý Đa Tộ đồng thời được nhậm mệnh ‘ tùy tùng liễn ’, leo lên xe loan phượng, theo tùy tùng bên cạnh hoàng đế cùng hoàng hậu. Nếu không phải đại thần được tín nhiệm thì không có được vinh dự này. Tuy đã nổi danh, nhưng ven đường đi không được tự do, thời khắc nào cũng như pho tượng đồng đứng nghiêm, làm ra bộ dáng uy vũ hùng tráng, quả thực có chút buồn khổ.

Lý Khỏa Nhi tự nhiên không theo cùng, An Nhạc công chúa phủ phái Võ Sùng Huấn đi làm đại diện. Lý Hiển cùng Vi hậu ở ven đường không nói bao nhiêu câu, đều làm ra vẻ mặt trầm thấp u buồn. Tần Tiêu thấy rõ ràng, Lý Hiển thật sự thương tâm vì cái chết của Võ Tắc Thiên, mà Vi hậu thì lo lắng cho Lý Khỏa Nhi. Tuy những năm gần đây Võ Tắc Thiên cao cao tại thượng thường thường làm cho Lý Hiển mất hồn mất vía nơm nớp lo sợ, nhưng mà hắn vẫn là hiếu tử, hôm nay mẫu thân qua đời, khó tránh khỏi bi thương.

Thật vất vả mới đến Lạc Dương, Hữu Uy Vệ dưới trướng của Trương Nhân Nguyện triển khia trận thế nghênh đón hoàng thượng, đội ngũ mấy vạn người đại quy mô tiến vào thành Lạc Dương, tiến về Thượng Dương cung bái tế Võ Tắc Thiên.

Tần Tiêu cùng Lý Đa Tộ, một thân kim giáp, một thân ngân giáp theo tùy tùng hai bên trái phải của hoàng đế, cùng một chỗ đi vào Thượng Dương Cung, đi tới trước linh cữu của Võ Tắc Thiên.

Dù bố trí linh đường hết sức xa hoa, nhưng vẫn lộ ra áp lực nặng nề. Hành lang trong Thượng Dương cung rộng lớn, linh cữu của Võ Tắc Thiên nằm đó, lạnh như băng, bên ngoài thần tử hoàng thân và sứ thân rất đông, nhưng lại lẳng lặng không ai phát ra âm thanh.

Lý Hiển cũng mặc quần áo tang vào, quỳ trước linh cữu của Võ Tắc Thiên dập đầu tế bái. Các hòa thượng của Tướng Quốc Tự cũng tụng phật hiệu. Trên bàn thơ hương khói nghi ngút Tần Tiêu nhìn thấy Lý Hiển tuy hết sức bảo trì bình tĩnh, nhưng mà trên mặt vẫn có hai vệt nước mắt, biểu lộ ai oán thống khổ.

Lý Hiển tế bái xong thì tới thái tử Lý Trọng Tuấn, Tương Vương Lý Đán cùng Thái Bình công chúa cùng một ít người, theo thứ tự tiến lên bái tế đốt hương. Lý Trọng Tuấn cùng Lý Đán biểu lộ chết lặng ngốc trệ, nhưng chỉ có Thái Bình công chúa khóc bù lu bù loa nằm rạp trên đất không ngồi dậy. Tần Tiêu cùng Lý Đa Tộ thật vất vả mới kéo nàng đứng lên, nàng lại bổ nhào vào trước quan tài, vỗ quan tài khóc rống lên.

- Nương, con là Thái Bình, con gái của ngài đây.

- Nương, con gái tới xem mặt ngài, ngài mở to mắt nhìn con đi.

- Nương...

Giờ phút này, vị Thái Bình công chúa này chỉ là một người con mất mẹ mà thôi, loại đau buồn thảm thiết trong nội tâm này không phải giả bộ. Nàng khóc như vậy làm Lý Hiển cùng Lý Đán cũng nghẹn ngào. Cùng đi đến bên người Thái Bình công chúa, thấp giọng khuyên bảo, thật vất vả mới kéo nàng qua một bên. Thái Bình công chúa bình thường đẹp đẽ quý phái, cũng mặc đồ tang màu trắng giản dị, cùng phu quân của nàng là Võ Du Kỵ đứng bên cạnh tùy tùng linh cữu, con mắt đỏ bừng nức nở.

Lại nói tới bọn người Trương Giản Chi cùng tiến vào bái tế. Hơn mười người làm một tổ, ngay ngắn quỳ lạy. Lễ nghi phương thành, đột nhiên Diêu Sùng đứng trước linh cữu. Hô to ‘ bệ hạ ’ khóc rống nghẹn ngào quỳ xuống, đập đầu xuống đất, khóc đến thương tâm, hắn khóc còn hơn là mẫu thân của mình chết.

Tần Tiêu đứng bên cạnh Lý Hiển nhìn thấy rất rõ ràng, trong ánh mắt của Vĩ hậu có oán hận lóe lên, còn mặt của Lý Hiển cũng không vui, trong nội tâm cả kinh nói: Diêu Sùng chẳng lẽ ngốc? Cho dù là thương tâm cũng nên dấu trong lòng! Đang ở trước mặt hoàng đế cùng Lý Đán và đám vương công Lý gia, kêu Võ Tắc Thiên là ‘ bệ hạ ’, khóc đến như phụ mẫu chết, không phải tự tìm phiền toái sao? Lý Hiển Lý Đán cùng Thái Bình khóc là vi tỏ vẻ hiếu tâm, ngươi khóc là không đúng rồi, nếu vì chính trị thì càng kém cỏi! Hiện tại tình thế trong triều vô cùng khẩn trương, Võ Tắc Thiên vừa mới chết, dùng Võ Tam Tư cầm đầu Võ gia bợ đít nịnh bợ còn đang chiếm thế thượng phong, Lý gia vừa mới khôi phục giang sơn đang trong nguy cơ. Mỗi người đều chủ động lảng tránh đàm luận Võ Tắc Thiên, nhưng mà Diêu Sùng này...

Quần thần cũng nhao nhao mặt lộ vẻ kinh hãi, bọn người Trương Giản Chi nhanh chóng kéo Diêu Sùng ra ngoài.

Nghi thức tế lễ tiếp tục đâu vào đấy, trang nghiêm và trầm mặc, nhưng mà trong lòng mọi người thì cùng một suy nghĩ, lão tiểu tử Diêu Sùng khẳng định phiền toái!

Thật vất vả mới đến tối, Tần Tiêu đi đứng có chút nhức mỏi, mới bị Lý Hiển cho rời đi, bảo hắn đi nghỉ ngơi, đổi tướng sĩ Thiên Ngưu Vệ đi vào linh đường tùy tùng.

Tần Tiêu đi vào soái trướng tạm thời của Vạn Kỵ, không khỏi thở dài một hơi. Nhìn qua màn đêm dài đặc bên ngoài, lại nhớ tới Lý Tiên Huệ. Chiếu hôm nay nghi thức tế lễ mà nhìn thì may mắn không có đem Lý Tiên Huệ mang đến Lạc Dương tế điện Võ Tắc Thiên. Bằng không thì nàng nhất định không nhịn được, như Thái Bình công chúa mà khóc rống nghẹn ngào, chẳng phải là xong đời.

Còn không có nghỉ ngơi bao lâu, thì có Vạn Kỵ vệ sĩ báo lại, nói có người cầu kiến, Tần Tiêu gọi vào, đập vào mắt chính là Lý Long Cơ. Quân doanh cùng soái trướng cũng không phải tùy tiện đi vào, ai tới cũng phải theo quy củ thông báo mới được.

Lý Long Cơ đặt mông ngồi bên người Tần Tiêu, thở dài một hơi.

- Quỳ một ngày mệt chết ta. Hôm nay là bệ hạ cùng thái tử gác linh cữu, ngày mai sẽ tới phiên của ta.

Tần Tiêu xoa xoa cái cổ đau nhức, nói:

- Cũng không có biện pháp, ai bảo ngươi là hoàng tôn chứ. Ta cùng Lý Đa Tộ mới thảm, từ Trường An đứng tới Lạc Dương.

Chương 374: Tiểu Nhân Xảo Quyệt Cáo Trạng (2)

- Lại từ nghi thức tế lễ đứng đến bây giờ, khẽ động cũng không thể động, nhanh chóng biến thành pho tượng rồi.

Lý Long Cơ mỉm cười cười một tiếng:

- Ai bảo ngươi là tâm phúc chứ. Đúng rồi, hôm nay Diêu Sùng đột nhiên náo như vậy, ngươi cho là hắn có ý gì?

Tần Tiêu nhìn quaLý Long Cơ vài lần, hỏi ngược lại:

- Ngươi cho rằng thế nào?

Lý Long Cơ bóp chân:

- Theo ta thấy, hắn cố ý.

Tần Tiêu nói ra:

- Cũng là nói hắn cố ý bày ra? Làm vậy có ý gì, chẳng lẻ không muốn lăn lộn trong triều sao?

- Bày ra? Có ý tứ.

Lý Long Cơ cười cười:

- Hắn là người thông minh. Hiện tại tình hình trong triều làm mỗi người bất an. Lý gia, Võ gia cùng phe đảng của Vi hậu, ba phái thế lực dây dưa tranh đấu, ai cũng không biết nên đứng theo bên nào. Chiếu tình hình hiện giờ mà nhìn, Võ Tam Tư cùng Vi hậu sẽ dính cùng một chỗ, hoàng tộc Lý gia chính thống thì lâm vào hạ phong... Nói chuyện này thật không nên. Ta đang lo lắng thật không biết lúc nào giang sơn Lý Đường mới khôi phục lại thay tên đổi họ.

Tần Tiêu cười mỉa vài tiếng:

- Không thể nào, làm gì dễ dàng như vậy. Có phải ngươi đang bi quan không?

Lý Long Cơ quyệt miệng lắc đầu:

- Khó nói ah! Ta cho tới bây giờ không có bi quan, nhưng đang chuẩn bị cho tình huống xấu, sau đó cố gắng lớn nhất. Đáng tiếc ta hiện tại căn bản không phải là Thân Vương quan trọng gì. Phụ thân ta cũng không thể ngoi lên làm chủ sự, làm Thái Úy không lo không lắng thì bỏ đi, làm Tể tướng mười ngày nửa tháng còn năm ba thân vương huynh đệ cũng như vậy, trong lòng của ta đang lo lắng.

- Cho dù là như vậy gấp cũng không được.

Tần Tiêu thở dài một hơi:

- Tình thế trước mắt không phải chúng ta là đám tiểu nhân có thể lo lắng được.

- Nhìn thấy Diêu Sùng không? Nhưng hắn là đại nhân vật a!

Lý Long Cơ có chút bực mình:

- Không có việc gì náo ra như vậy, rõ ràng cho thấy không chịu trách nhiệm mà! Chính mình không may không sao, nhưng nếu hắn bị gạt đi thì thế lực ủng hộ Lý gia sẽ giảm xuống.

Tần Tiêu nhíu mày. Trầm mặc không nói. Trong lòng nghĩ nói: tính hình của Diêu Sùng ngược lại rất giống ta, đều là Võ Tắc Thiên một tay nhấc rút lên. Lúc ban đầu hắn ở Binh Bộ đảm nhiệm Lang Trung, Đại Chu cùng Khiết Đan khai chiến thì Binh Bộ cực kỳ bận rộn, nhưng chỉ có Diêu Sùng đem công vụ xử lý ngay ngắn cẩn thận. Mà Võ Tắc Thiên ái tài nên thăng hắn lên làm Binh Bộ Thị Lang, về sau thì chuyển sang Hình Bộ Thượng Thư, đứng hàng Tể tướng. Muốn nói hắn cảm hoài ơn tri ngộ của Võ Tắc Thiên chủ động làm như vậy, kỳ thật cũng là thường tình. Nhưng mà hôm nay làm ra hành động đó, thật đúng như lời Lý Long Cơ nói, có chút không chịu trách nhiệm.

Tràng diện yên tĩnh một hồi, Lý Long Cơ mở miệng nói ra:

- Đại ca. Ngươi cùng Trương Giản Chi, Diêu Sùng rất quen thuộc, không bằng ngươi đi tới chỗ bọn họ xem sao. Xem bọn họ có hành động gì?

- Đi, đi xem một chút xem.

Một ít trọng thần đều được an bài ở lại trong Thượng Dương Cung. Lý Long Cơ đi rồi, Tần Tiêu một mình một người thật vất vả mới tìm được nơi của Trương Giản Chi, nhìn thấy Trương Giản Chi.

Trương Giản Chi càng già hơn, nếp nhăn trên mặt sâu hơn nhiều, một bộ dạng mệt mỏi. Ngồi ở ghế dựa lớn lên, có chút không còn sức lực nào nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Tần lão đệ, muộn như vậy còn tới tìm ta, có việc gì không?

Tần Tiêu chắp tay thi lễ, nói xin lỗi:

- Các lão, đêm khuya tới quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, thật sự có lỗi. Nhưng mà Tần Tiêu có một chuyện không rõ lắm, muốn mời Các lão chỉ điểm một chút.

Trương Giản Chi khẽ thở dài một cái:

- Là chuyện của Diêu Sùng a?

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Đúng là, Diêu đại nhân là Tể tướng, hôm nay cử động này có chút kinh thế hãi tục. Tần Tiêu không biết, hắn làm vậy có dụng ý gì.

- Kỳ thật, ta cũng không phải quá rõ ràng.

Trương Giản Chi có chút cô đơn lắc đầu:

- Nhưng mà cách đây không lâu ta cùng bọn người Viên Thứ muốn hắn cùng đi lên gặp hoàng thượng, khích lệ bệ hạ phế hậu, Diêu đại nhân lại cự tuyệt.

- Ah?

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm kinh nghi: xem ra Diêu Sùng này có chút khác với bọn người Trương Giản Chi này rồi. Nói hắn bo bo giữ mình cũng tốt, nhát gan sợ phiền phức cũng được, nhưng mà cử động của Trương Giản Chi thật sự không có chủ quan gì cả. Diêu Sùng thật sự là người thông minh, ít nhất hiểu được cách bảo vệ mình, điểm ấy ngược lại rất giống ta.

Trương Giản Chi nói tiếp:

- Diêu đại nhân cùng thánh hậu có cảm tình không giống bình thường, có lẽ hắn chỉ thổ lộ tình cảm tha thiết của mình. Nhưng mà ta vừa mới nhận được chỉ dụ của hoàng thượng, muốn Các Bộ thương nghị phế tương vị của Diêu Sùng, giáng chức ra khỏi Trường An. . .

- Ah?

Tần Tiêu cả kinh nói:

- Lại nhanh như vậy?

- Đúng vậy a...

Trương Giản Chi cau mày, biểu lộ thống khổ lắc đầu:

- Bệ hạ đang ở trong linh đường của Vũ Hoàng lại ra chỉ dụ như vậy, hơn nữa còn muốn Các Bộ hạ lệnh, cũng không phải dùng hình thức thánh chỉ. Đây cũng chính là nói hoàng đế muốn tránh hiềm nghi, vừa muốn trị Diêu Sùng.

- Tránh hiềm nghi?

Trong nội tâm Tần Tiêu trong âm thầm suy tư: tránh mang trên lưng tội trị cựu thần của Võ Tắc Thiên sao? Hay đây là do Vi hậu bày kế, thừa cơ chèn ép trọng thần ủng hộ Lý gia? Hoặc là Diêu Sùng mình cũng cố ý rời khỏi Trường An này, điều nhiệm chức ở địa phương khác?

- Tần lão đệ, ngươi gần đây nên cẩn thận một chút.

Trương Giản Chi hạ giọng:

- Có người cáo ngươi xảo quyệt nên bẩm báo lên Ngự Sử đài, ngươi biết không?

- Cái gì, không thể nào?

Tần Tiêu một nửa kinh ngạc một nửa dở khóc dở cười:

- Cáo ta cái gì? Ta không có làm cái gì cả!

- Nếu là xảo quyệt, có chuyện gì mà cáo.

Trương Giản Chi nói ra:

- Cáo ngươi kết bè kết phái trong quân, kết bè kết cánh, thu mua nhân tâm dấu diếm đầu độc.

- Không thể nào, đây cũng là tội danh?

Trong lòng Tần Tiêu có chút bực mình, trong nội tâm suy nghĩ: không phải là bởi vì, ta vận dụng tiền riêng của mình, thưởng thêm cho Tả Vệ Suất sao?

Tần Tiêu có chút buồn bực nói ra:

- Là ai cáo?

Trương Giản Chi nháy mắt mấy cái, ngó ngó ra ngoài cửa có ai không, mới thấp giọng nói ra:

- Nam nha Đại Đô Đốc, Vi Ôn.

Tần Tiêu tức giận một quyền nện vào cái bàn:

- Cẩu tặc kia! Trước đó vài ngày ta ở Duyên Hưng Môn từng đôi co với hắn, mượn loại chuyện này cáo ta.

Trương Giản Chi ngạc nhiên nói:

- Hắn vừa mới đến nam nha không có vài ngày, tại sao ngươi chọc hắn?

Tần Tiêu phiền muộn một hồi, đem chuyện ngày đó ở Duyên Hưng Môn, phái Hình Trường Phong cùng đặc chủng doanh ra khỏi thành hộ tống đại công chúa trưởng, nói rõ ràng với Trương Giản Chi.

Trương Giản Chi vuốt râu lắng nghe, có chút gật gật đầu:

- Triều thần quan to tam phẩm, đơn trực tiếp đưa tới Ngự Sử đài, sau đó lại đưa tới Các Bộ. Lập án thẩm tra là khẳng định, nhưng chắc hẳn không có vấn đề gì lớn. Vi Ôn người này ngươi phải chú ý nhiều một chút, hiện tại có Vi hậu làm chỗ dựa, là chuyện gì cũng dám làm.

Chương 375: Thoái Ý (1)

Tần Tiêu mày kiếm dựng thẳng lên, trong nội tâm hận: bọn chuột nhắt nam nha, rõ ràng dám chơi ám chiêu này! Lão tử nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng làm chuyện gì rơi vào tay của ta, một ngày kia nhất định tự tay trị ngươi! Quay đầu lại suy nghĩ, nếu tên Vi Ôn này là huynh trưởng tâm phúc của Vi hậu, hắn làm như vậy không phải là ý của Vi hậu sao? Xa lánh ta, bắc nha lại có thể xếp thân tín vào, loại chuyện này cũng không phải là không có khả năng nha!

Trương Giản Chi nhìn qua sắc mặt giận dữ của Tần Tiêu, vỗ nhè nhẹ vai của hắn:

- Tính toán, người ở triều Đường sẽ gặp cảnh này. Ngươi bây giờ danh tiếng chính thịnh, khó tránh khỏi có tiểu nhân hãm hại. Cây to đón gió, chính mình nên chú ý nhiều là được. Còn nữa, ngươi phái đặc chủng doanh hộ tống đại công chúa trưởng hẳn là ý của Thái Bình công chúa a? Tuy tình lý cùng đạo đức đã nói thông, nhưng mà từ quy củ thì phải do hoàng đế tự mình dẫn, sao có thể để ngươi một mình định đoạt? Việc này ngươi hãy tìm Thái Bình công chúa nói một chút, thỉnh nàng đi tìm hoàng đế giải thích rõ ràng. Bằng không khả năng bị người ta nắm, bị cáo là vượt quyền, xảo quyệt.

Tần Tiêu kêu rên một tiếng:

- Đa tạ Các lão, Tần Tiêu biết rõ.

Nghi lễ lễ tế của Võ Tắc Thiên tiếp tục mấy ngày, thẳng đến ngày 25 tháng 12 mới tính toán là hoàn thành. Trong lúc này Tần Tiêu buồn bực ở bên người của Lý Hiển, hoặc ban ngày hộ giá, hoặc đêm tối hầu hạ túc trực bên linh cữu, một tấc cũng không rời.

Diêu Sùng nhanh chóng bị giáng chức, đến Hào Châu làm Thứ Sử. Nhất thời khiến lòng người bàng hoàng. Cùng lúc đó Vi hậu ( hoặc là trên danh nghĩa nói là Lý Hiển ) ở linh đường làm ra quyết định thứ hai khiến mọi người kinh ngạc, bổ nhiệm người của Vi hậu là Sở Khách làm Trung Thư Lệnh, phong Dĩnh Quốc Công, thăng hàm Tể tướng, nhanh chóng chiếm cứ vị trí Diêu Sùng sau khi rời đi lưu lại, hơn nữa chức quan lớn tới khủng bố, trực tiếp áp qua Trương Giản Chi, không sai biệt lắm sánh vai cùng tam công như Võ Tam Tư, trở thành cố vân thân thiết của thánh hoàng năm đó.

Nhìn thấy tình huống này, tất cả triều thần đều muốn điên lên vi ai cũng biết được Sở Khách là người của Vi hậu, duy chỉ có một người không biết, mà người này lại chính là hoàng đế Lý Hiển. Hơn nữa Lý Hiển còn là nam nhân đội nón xanh, đem kẻ cho mình đội nón xanh trở thành tay sai đắc lực!

Tần Tiêu phiền muộn không cần nói. Từ khi Diêu Sùng đi rồi, tất cả mọi người mỗi người cảm thấy bất an, sợ tiếp theo gặp nạn là mình, cho dù quan viên hiểu cách nhìn sắc mặt cũng không dám lên tiêng. Muốn đi tìm Trương Giản Chi trò chuyện, lão đầu tử cũng tránh không tiếp khách. Tần Tiêu mỗi ngày trừ tốn nửa canh giờ ngồi bên cạnh Lý Hiển làm con rùa đen rút đầu, lúc khác cũng ở trong soái trướng ngủ ngon, quả thực sống một ngày bằng một năm!

Không đợi bãi giá quay về Trường An, Lý Hiển lại nghe chủ ý của Võ Tam Tư cùng Vi hậu, bổ nhiệm huynh đệ của Võ Tam Tư làm Thái Phủ Khanh. Thái Phủ Khanh là một trong Cửu Khanh, đồng thời cũng là một gia hỏa thuần túy bám váy đàn bà leo lên hàng Tể tướng!

Trên đường quay lại Trường An thì Tần Tiêu vẫn đứng bên liễn như trước. Nhìn qua bộ dáng trung thực đôn hậu của Lý Hiển không hề có khí phách của đế vương, trong lòng vừa hận lại thương. Thật không biết nên thống hận quân vương hồ đồ mềm yếu này không, đáng thương cho nhạc phụ trung thực a.

Một đường im lặng, trở lại Trường An Đại Minh cung đã là chạng vạng tối. Tần Tiêu cũng trút được gánh nặng, trốn khỏi hoàng cung.

Hắn còn chưa từng có cảm giác như vậy, chán ghét cái hoàng cung chướng khí ma quỷ này.

Về đến nhà chào đón đầu tiên là Hình Trường Phong. Nhiều ngày không gặp nên rất thân mật. Hình Trường Phong nói đơn giản chuyện hộ tống đại công chúa trưởng đi Thái Nguyên, xem như hoàn thành viên mãn. Các tướng sĩ đặc chủng doanh cũng trở lại bắc nha. Tần Tiêu vuốt lưng của Hình Trường Phong nói:

- Trường Phong, tuy thời gian chúng ta quen nhau không dài. Nhưng mà cũng là huynh đệ vào sinh ra tử. Nhiều thời gian như vậy, ngươi đi theo ta có chút giống nhân tài không được trọng dụng. Nếu không ngươi nên mưu chức vị cho mình đi.

Hình Trường Phong vội vàng nói:

- Tướng quân, Trường Phong đã sớm nói thật sự không muốn làm quan. Lúc trước làm thất phẩm đầu mục bắt người còn không phải bỏ rồi sao? Trường Phong đi theo tướng quân có cảm giác an tâm.

Tần Tiêu cười cười, vỗ vỗ vai của hắn:

- Nếu ta không làm quan, thành bình dân thì sao?

- Ah?

Hình Trường Phong nhíu mày:

- Tướng quân có tính toán gì sao?

- Không sai.Thật sự có một ít ý định.

Tần Tiêu thở dài một hơi:

- Có lẽ ta sớm nên nhìn rõ sự thật rồi đưa ra quyết định. Có một số việc hiện tại còn đang suy nghĩ. Nhưng mà Trường Phong huynh đệ, ta không thể không suy nghĩ cho huynh đệ các ngươi, nếu ta bị điều ra khỏi Trường An. Các ngươi sẽ như thế nào?

- Tướng quân, ngài không cần phải nói.

Hình Trường Phong ôm quyền nói:

- Dù tướng quân trở lại quê quán làm nông phu, Trường Phong cũng nguyện ý đi theo bên cạnh cầm cuốc cho tướng quân. Chuyện của tướng quân Trường Phong không dám hỏi đến. Nhưng muốn nói một câu, mặc kệ tướng quân làm cái gì, ở đâu, cũng không được vứt bỏ Trường Phong!

Tần Tiêu kích động vươn tay:

- Hảo huynh đệ!

Hình Trường Phong vỗ chướng nghênh đón, hai người nắm thật chặt.

Sớm đã có người hầu đi vào báo tin cho bọn người Lý Tiên Huệ, lúc này đã ở chánh đường, lẳng lặng nhìn qua động tác kỳ quái của Tần Tiêu cùng Hình Trường Phong. Tần Tiêu đảo mắt nhìn qua Lý Tiên Huệ, bước nhanh tới gàn, ở trước mặt mọi người ôm nàng:

- Lão bà đại nhân, ta trở về rồi! Thật là nhớ mà.

Dứt lời ôm nàng quay vài vòng, làm Lý Tiên Huệ cười khanh khách.

Lý Tiên Huệ thật vất vả chân chạm đất, có chút chóng mặt lắc đầu, nói:

- Xong rồi?

- Ân.

Tần Tiêu nhìn qua Mặc Y Tử Địch cũng gật đầu cười cười:

- Ngày mai là lần thượng triều cuối cùng, sau đó triều thần ngoài tam phẩm nghỉ ngơi, chỉ cần phái người đi làm chuyện thay mình là được. Ta là Đại Đô Đốc nên cũng được nghỉ.

- Vậy thì quá tốt, ha ha!

Lý Tiên Huệ gỡ áo giáp và áo choàng của Tần Tiêu xuống, nói:

- Gần đây công việc lớn nhỏ không ngừng, không thấy ngươi nghỉ ngơi qua, chắc mệt mỏi lắm, nghỉ ngơi thật tốt đi!

- Đúng vậy, ta quá mệt mỏi.

Tần Tiêu uống một ngụm trà Tử Địch đưa tới:

- Cho nên ta suy nghĩ có phải nên nghỉ ngơi dài hạng, quay trở lại quê quán Giang Nam không.

- Ah. . .

Mọi người cùng sững sờ kêu lên. Lý Tiên Huệ ngồi bên cạnh Tần Tiêu, hỏi:

- Lão công, tại sao đột nhiên nói như vậy?

- Không phải đột nhiên a, nghĩ kỹ rất lâu.

Tần Tiêu lạnh nhạt cười cười:

- Nhưng hiện giờ còn chưa dám xác định chắc chắn. Chuyện này sau lễ mừng năm mới rồi tính. Mấy ngày gần đây cứ tiêu dao cho thống khoái đi, chuyện gì cũng không cần suy nghĩ.

Tử Địch lập tức mặt mày hớn hở:

- Quá tốt! Ta có thể đi theo chơi mạt chược rồi.

Mặc Y oán trách gõ đầu nàng một cái, nói:

- Ngươi lớn như vậy cũng không làm chính sự. Nhìn ngươi như vậy làm sao gả ra ngoài được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau