PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 361 - Chương 365

Chương 361: Kế Hoạch Trừng Trị Ác Nữ (1)

- Vi Ôn là vô danh tiểu tốt, trước khi bệ hạ đăng cơ chỉ là tiểu quan bé như hạt vừng, hiện tại nhảy lên làm nam nha Đại Đô Đốc, khó tránh khỏi có chút tiểu nhân đắc chí.

Tần Tiêu thở dài:

- A. Không đáng chấp nhặt với hắn. Nhưng mà hiện giờ ngươi không cảm thấy có chút chướng khí hay sao? Từ sau Thần Long chính biến thì quan viên ba tỉnh bỏ cũ thay mới rất nhiều, trong đó có một bộ phận rất lớn là những kẻ hối lộ An Nhạc công chúa cùng Vi hậu mới được làm quan, những kẻ này người sáng suốt đều nhìn ra. Hết lần này tới lần khác bệ hạ lại sủng ái hai mẹ con này quá mức rồi, tùy ý các nàng làm ẩu.

Lý Long Cơ khẽ cười cười:

- Bán quan ly tước sao, trước kia đã có rồi, cũng không có gì lớn cả. Nhưng nếu ngươi biết rõ An Nhạc công chúa dùng phương thức gì để giúp bọn người có quan tước thì ngươi mới có thể buồn bực đấy.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Nàng lại làm mấy thứ bịp bợm gì rồi?

- A!

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười một tiếng, thở dài:

- Nàng cầm lấy thánh chỉ nói vài câu, lại bảo bệ hạ ấn ngọc tỉ vào, sau đó tùy ý điền tên tuổi quan viên lên thánh chỉ. Hiện tại, trừ mười hai vệ Đại tướng quân cùng Tể tướng thì không có quan viên nào nàng không dám bổ nhiệm. Nam nha Đại Đô Đốc Vi Ôn làm quan là nhờ đó.

Tần Tiêu kinh sợ nói:

- Có loại chuyện này? Đây chẳng khác gì trò đùa! Hoàng đế. . . Hoàng đế cũng tán thành nàng làm bậy sao?

Lý Long Cơ bĩu môi:

- Không có biện pháp. Bệ hạ trước kia đã phát độc thệ, nếu có một ngày có thể xoay người, nhất định sẽ đền bù tổn thất cho Vi hậu. Mà An Nhạc công chúa hiện tại chính là đứa con duy nhất của bệ hạ, bây giờ cầm trong tay niết sợ đau, ngậm trong miệng sợ tan, ân sủng tột đỉnh.

Trong nội tâm Tần Tiêu tức giận mắng: hôn quân! Yêu phụ! Tiện nhân! Sớm biết như vậy sau Thần Long chính biến có bộ dạng này, còn không bằng lại cho Võ Tắc Thiên tiếp tục ngồi trên bệ rồng.

Tần Tiêu hỏi:

- Vậy ba đại nguyên lão thì sao, hiện tại đang làm gì đó? Vi hậu cùng An Nhạc công chúa làm xằng làm bậy như vậy bọn họ chẳng quan tâm sao?

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười cười:

- Những người này ngươi so với ta còn quen hơn, sao lại hỏi ta? Hiện tại ba đại nguyên lão tuy phân chưởng ba tỉnh lục bộ, nhưng quyền lực đã bị suy yếu rồi, còn người cầm quyền lại là người của Vi hậu. Thần tử có mạnh hơn nữa lay chuyển được tờ thánh chỉ sao. Hơn nữa hiện tại Võ Tam Tư cùng Vi hậu trộn lẫn cũng một chỗ, còn có người nào có bổn sự khiêu chiến Vi hậu sao?

Tần Tiêu rầu rĩ uống xong một chén rượu:

- Ta đi gặp Trương Giản Chi!

Tần Tiêu từ Lý Long Cơ, trực tiếp cưỡi ngựa chạy đến phủ của Trương Giản Chi. Người ở cửa nhận ra Tần Tiêu, dẫn hắn đi vào thư phòng của Trương Giản Chi, đúng lúc Đường Hưu Cảnh đã ở đây, hai người nhãn nhã uống rượu.

Tần Tiêu tiến lên chắp tay bái kiến, Trương Giản Chi cười nói:

- Đây không phải Tần lão đệ sao? Thật sự là khó được khi tới nhà thăm ah! Mau tới ngồi xuống, uống một chén với hai lão gia hỏa chúng ta.

Đường Hưu Cảnh cũng cười:

- Tần tướng quân thật sự là sóng sau đè sóng trước ah! Chứng kiến bộ dáng oai hùng của ngươi, lão phu thật hoài niệm tuổi trẻ của mình.

Tần Tiêu ngồi bên người của Đường Hưu Cảnh, hắn khách sáo nói ra:

- Hai vị đại nhân chí ở xa ngàn dặm, ta làm sao dám so sánh.

Trương Giản Chi phủ râu cười cười:

- Tần lão đệ từ trước giờ không có thói quen đi đường nhỏ, lần này tới tìm ta, là có chuyện gì?

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Đúng là có chuyện phiền lòng, muốn tìm Các lão cùng Đường đại nhân chỉ điểm.

Trương Giản Chi nói:

- Nói nghe một chút.

Tần Tiêu nói ra:

- Hôm qua tình cảnh trên tiệc cưới của thái tử, chắc hẳn nhị vị đại nhân cũng nhìn vào trong mắt. Lý Khỏa Nhi quá phận rồi, dám công nhiên nhục mạ thái tử! Sau đó lại không có lễ giáo náo động phòng đông cung, khiến cho thái tử nổi trận lôi đình, tới tìm ta giận dữ muốn...

Đường Hưu Cảnh khoát khoát tay:

- Không nói cũng thế, những chuyện này dựa vào tính của thái tử chúng ta có thể tưởng tượng được. Chắc hẳn Tần tướng quân không có đáp ứng nhỉ?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Tự nhiên là không có.

Trương Giản Chi thở dài một hơi:

- Vừa khu sài lang, lại nhiều hổ báo. Hơn nữa còn là hổ báo ruột thịt của bệ hạ. triều đình hiện giờ lão phu không khống chế được. Trong một tháng ngắn ngủi mà các đường cùng Lại Bộ đổi năm thành quan viên, tất cả đều là tâm phúc của Vi hậu. Lão phu bây giờ nói chuyện cũng không bằng lúc trước.

Đường Hưu Cảnh cũng lắc đầu:

- Bên lão phu hơi tốt một chút, dù sao Binh Bộ không phải dễ dàng vào như vậy. Không có chút quân công cùng uy vọng không thể tiến vào. Nhưng bởi vì ảnh hưởng của Thần Long chính biến nên ở Hà Tây có chút không yên ổn. Dân tộc Thổ Phiên thấy Đại Đường tự sinh nội loạn. Hình như muốn rục rịch, nghĩ muốn xâm lấn. Lão phu đang suy nghĩ mang binh trấn thủ, ít ngày nữa phải rời khỏi Trường An. Vừa rồi còn thương nghị với Trương lão chuyện này.

Tần Tiêu có chút cả kinh: biên quan sắp chiến tranh sao? Mà Đường Hưu Cảnh bằng vào lý do này nên giải vây cho mình. Đặt mình bên ngoài thị phi của triều đình? Hắn đi lần này Binh Bộ chính chỉ còn lại vài tên tùy tùng, thị lang chủ sự. Đường Hưu Cảnh sau khi rời đi ta ở trong Binh Bộ không có tư lịch cũng không có nhân mạch thị lang, còn không phải bị xa lánh hay sao?

Trương Giản Chi thở dài:

- Vận mệnh quốc gia bất lực, nhiều lần sinh yêu nghiệt! Đáng tiếc bệ hạ gần đây nhát gan nhu nhược, cho phép Vi hậu cùng An Nhạc làm ẩu. Lão phu nguyện lấy cái đầu trên cổ can gián bệ hạ, chỉ mong có thể làm cho hắn tỉnh táo lại, không hề trắng trợn dung túng hai mẹ con này, đem tâm tư đặt lên triều chính.

- Vạn lần không được!

Đường Hưu Cảnh vội vàng khoát tay, nói:

- Các lão sao có thể đi làm chuyện phạm thượng như vậy! Làm không tốt là toi mạng. Các lão hẳn là quên chuyện ở Yến Khâm Dung ở Hà Nam rồi sao?

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Yến Khâm Dung? Tại sao ta chưa nghe qua?

Trương Giản Chi nói ra:

- Trước đó vài ngày ngươi không phải nghỉ ba ngày sao, việc của Yến Khâm Dung xảy ra khi đó. Hoàng đế có chỉ không được nói ra, vì vậy tin tức không có truyền ra, người biết không nhiều lắm.

Tần Tiêu truy vấn:

- Là chuyện gì?

Đường Hưu Cảnh lắc đầu, giận dữ nói:

- Mặc dù Yến Khâm Dung này là tiểu tướng nho nhỏ, nhưng có được chính khí dõng dạc. Vi hậu cùng An Nhạc công chúa tại cố đô Lạc Dương cưỡng chiếm đất của người dân xâu hành cung, cường lực kéo con gái nhà dân vào làm nô tỳ. Yến Khâm Dung biết chuyện này vì vậy liều chết tiến cung kiến giá, trong thư phòng của hoàng đế ở trước mặt lão thần chúng ta giận dữ mắng mỏ Vi hậu, An Nhạc làm việc ác. Bệ hạ lúc ấy không phản bác được, cũng cho Yến Khâm Dung lui ra. Không ngờ Yến Khâm Dung chưa ra khỏi đã bị tâm phúc của Vi hậu là Vệ Vi bắt lấy, mang lên cổng thành đẩy ngã chết! Vệ Vi còn được ban thưởng, tiến phong Tả Vũ Lâm Vệ Trung Lang tướng.

Chương 362: Kế Hoạch Trừng Trị Ác Nữ (2)

Tần Tiêu tức giận vỗ án:

- Loại chuyện bại hoại này cũng trà trộn vào Vũ Lâm Vệ! Sau khi quay về kinh ta quá bận rộn chuyện hôn sự của thái tử nên không xử lý việc ở bắc nha, không nghĩ tới liền Vũ Lâm Vệ cũng có tâm phúc của Vi hậu tiến vào. Sợ là dùng không bao lâu ta là bắc nha Đại Đô Đốc cũng phải về nàh. Dọn ra ngoài cho người của Vi hậu tiến vào nhà rồi.

Đường Hưu Cảnh cười mỉa:

- Tần tướng quân, ngươi đừng nói nhảm. Hẳn là ngươi cho rằng các nàng không dám làm chuyện này sao? Cho dù hiện tại bệ hạ tín nhiệm ngươi có thừa, cũng khó bảo vệ sẽ không tin lời gièm pha của Vi hậu đâu. Mấy huynh đệ của Vi hậu thay nhau vào triều, quan cư chức vị quan trọng. Vi Ôn ngươi cũng biết, nam nha Đại Đô Đốc; Vi Bá, Vũ Lâm Vệ Trung Lang tướng; mấy người khác như Vi Tiệp, Vi Quán, Vi Đạp, Vi Khỉ, Vi Nguyên cũng một bước lên trời, trong tam tỉnh lục bộ có chức quan không nhỏ, còn có các chức vụ khác nhau. Hoàng đế thì mỗi ngày uống rượu nghe hát, hành lạc hưởng thụ, có chuyện gì cũng khó mà tấu lên mặt của hắn, tất cả đều bị Vi hậu chặn đứng.

Tần Tiêu thở dài một hơi:

- Nói thật, ta có chút hoài niệm thánh hoàng...

Trương Giản Chi lắc đầu:

- Ngày xưa không thể quay về, nên đối mặt với sự thật. Đến nay mà tính thì chỉ có cảnh tỉnh hoàng thượng mà thôi, cũng không thể hồ đồ thế này được. Đại Đường ta không thể bị hủy được!

Trong nội tâm Tần Tiêu nghĩ thầm: đám người Trương Giản Chi nỳ chỉ một lòng giữ chính thống Lý Đường, chuyện của Võ Tắc Thiên mặc dù làm tốt nhưng bị xem là yêu phụ đoạt quyền; Lý Hiển làm hoàng đế cực kém, cũng là chính thống, phải giữ gìn. Muốn những người này khởi binh đả đảo hay tát tay Lý Hiển là không thể nào... Xem ra đối với những lão gia hỏa này không thể ôm hy vọng gì.

Đường Hưu Cảnh ngược lại yên tâm có chỗ dựa vững chắc, rất có chút ít hương vị bàng quan, cố tình thoải mái nói ra:

- Như vậy đi, Trương lão huynh, Tần lão đệ, trong triều khó tránh khỏi có chút công việc phiền lòng, đừng quá để vào trong lòng. Lão phu hôm nay xem như cáo biệt các vị, chúng ta sau này còn gặp lại! Ngày mai ta phải đi biên quan rồi. Công việc trong triều phải nhờ các vị rồi. Nhất là Tần huynh đệ, ngươi tuổi trẻ khí thịnh nên ngàn vạn lần phải nhẫn nại. Đừng tìm thái tử làm rối rắm cái gì, bởi vì nhỏ không nhịn mất lớn có biết không?

Trong lòng Tần Tiêu phiền muộn, cố gắng tươi cười chắp tay.

- Vậy Đường đại nhân bảo trọng.

Đường Hưu Cảnh đứng dậy:

- Được rồi, ta cũng nên đi. Trương Các lão, Tần tướng quân, cáo từ!

Đường Hưu Cảnh đi rồi, Trương Giản Chi bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài một hơi:

- Thật sự là xã tắc bất hạnh, vừa mới khôi phục thần khí Lý Đường, lại chọc ra Vi hậu và An Nhạc công chúa. Hai ngày nữa là hôn sự của An Nhạc, không lâu là lễ mừng năm mới. Chờ qua chuyện này ta muốn liên hợp Diêu Sùng, Hoàn Ngạn Phạm, Thôi Huyền Vĩ lên lớp giảng bài, can gián bệ hạ, không nếu mặc cho hai yêu nữ đầu độc, tốt nhất là phế Vi hậu!

Trong nội tâm Tần Tiêu cười lạnh, thầm suy nghĩ: tỉnh lại đi, Trương Các lão đại nhân. Làm vậy có thể thể giải quyết vấn đề chắc chắn gì heo mẹ biết leo cây. Các ngươi đi lên lớp giảng bài, chắc chắn không có quả ngon mà ăn. Đừng nhìn ta, ta sẽ không đi theo các ngươi làm việc ngốc thế này đâu. Lại nói ta miệng nhỏ chức nhẹ, đi theo cũng không làm được gì. Nếu muốn phát động chính bêến gì đó, ta vẫn có thể giúp một tay, tùy thời cống hiến sức mình. Việc khác thì để cho đám cự đầu các ngươi xử lý đi.

Xem ra ở lại đây tìm Trương Giản Chi cũng không có ý nghĩa, Tần Tiêu mang thất vọng cáo từ, cỡi ngựa về nhà.

Mới tới sân nhỏ thì ở xa đã nghe được tiếng rống của Lý Trọng Tuấn, còn không biết xảy ra chuyện gì. Đi đến hậu đường thì mới biết được Lý Trọng Tuấn đang cao hứng.

Lý Trọng Tuấn thấy Tần Tiêu trở về. Giống như mèo gặp được cá, lại đi qua nhìn Tử Địch vài vòng, vui tươi hớn hở kéo tay Tần Tiêu đi ra ngoài.

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Làm gì vậy? Cao hứng như vậy, có chuyện gì?

Lý Trọng Tuấn kéo Tần Tiêu đi vào góc phòng, còn cẩn thận đóng cửa lại. Đắc ý cười nói:

- Hôm nay có việc vui vẻ, còn rất vui. Đầu tiên chính là Tử Địch gặp ta không có chạy, hơn nữa còn đứng sau ta chơi mạt chược.

Tần Tiêu cười khổ:

- Ngươi còn chưa hết hi vọng sao? Đã nạp Thái Tử Phi đấy.

- Hết hy vọng cùng ưa thích là hai chuyện khác nhau, được không? Ta bỏ ý niệm nạp nàng làm phi rồi, cũng không nói ta không thích nàng.

Lý Trọng Tuấn khoát khoát tay:

- Tử Địch nói với ta, chỉ cần không nói tới chuyện tình yêu gì đó thì cùng đánh mạt chược làm bằng hữu nàng không có ý kiến. Tốt rồi, chuyện này không nói trước. Một chuyện khác mới thật cao hứng!

- Chuyện gì thế? Trong lục he thải sao?

- Lục he thải, cái gì đó?

Lý Trọng Tuấn buồn bực nhìn Tần Tiêu vài lần, nói ra:

- Ta nghĩ ra biện pháp tốt trừng trị Lý Khỏa Nhi rồi!

Tần Tiêu cười nói:

- Không đến mức a! Tại sao giống như con nit đang phá vậy, còn vụng trộm trừng trị người ta!

Lý Trọng Tuấn hừ lạnh một tiếng:

- Đúng là tiểu tiện nhân, không trừng trị trì nàng khó tiêu tâm trạng của ta, quản thủ đoạn của nàng là gì. Ngươi biết không, tiểu tiện nhân này tuổi tuy nhỏ, nhưng lại rất dâm đãng! Trừ Võ Súng Huấn là tiểu bạch kiểm ra, còn dưỡng vài thủ hạ, trong ngày không quay về phủ của mình, ổ trong hoàng cung dâm loạn! Ngay cả ngự y Mã Tần Khách, đầu bếp Dương Quân, đều vì nịnh nọt Khỏa Nhi, tài trí không được nhưng được hưởng không ít lộc. Ta đã nghĩ ra biện pháp trừng trị bọn này.

Tần Tiêu ác hàn trong lòng: Lý Khỏa Nhi này quả nhiên là dâm phụ ah!

Lý Trọng Tuấn hạ giọng cười trộm nói:

- Ta làm ra một ít phấn ngứa, trộn lẫn vào... Ha ha... Trong lúc bọn chúng quan hệ phải dùng hổ dầu. Hổ dầu có biết không? Chính là thứ cổ vũ dâm tính trong cung đình, bôi lên đồ vật của nam nhân, có thể trở nên thô to bền bỉ hơn, ha ha! Ta giày vò chết bọn chúng!

Tần Tiêu ác hàn trong lòng, nói:

- Chuyện này quá thiếu đạo đức! Phấn ngứa ta biết rõ, ngứa tới mức muốn lột da ra ngoài. Đến lúc đó bọn họ chỗ đó không rách da mới lạ nha?

Gương mặt Lý Trọng Tuấn hớn hở cười to không ngớt:

- Ta muốn hiệu quả này! Ai bảo nàng dâm đãng? Không dâm đãng chẳng phải không có việc gì sao?

Tần Tiêu tưởng tượng tình cảnh bộ phận sinh dục của đám người kia, trong lòng nổi da gà:

- Ồ ơ, quá ác tâm, chuyện này ngươi cũng nghĩ ra. Nhưng ta nói những chuyện này là đồ chơi con nít, ám chiêu này phải đùa chết người đấy. Chọc vào ta nha, hừ, hừ hừ!

Lý Trọng Tuấn lập tức hứng thú:

- Ngươi có biện pháp?

Tần Tiêu cười gian:

- Hình như là có, trước kia có học TV"

- TV là thứ quỷ gì?

- Ah, là tên của một quyển sách.

Tần Tiêu tùy tiện qua loa cho qua việc, nói:

- Trước tiên ta hỏi ngươi, Khỏa Nhi có sợ quỷ thần không?"

- Quỷ thần?

Lý Trọng Tuấn hơi nhíu mày, nói:

- Con bé này không tin thần phật, nhưng lại sợ quỷ.

Chương 363: Đùa Giỡn Vô Địch

- Hơn nữa là phi thường sợ, thường thường gọi Vu sư thầy cúng tới nhà trừ tà cho nàng.

- Vậy là dễ xử lý rồi.

Tần Tiêu cười âm hiểm.

- Điện hạ đưa lỗ tai tới đây, ta cho ngươi biết nên làm cái gì...

Lý Trọng Tuấn lặng lẽ nghe Tần Tiêu nói, cười hắc hắc quái dị.

- Ý kiến hay, ý kiến hay! Chuyện này đã ghiền nha! Ha ha, Tần huynh đệ, không nghĩ tới đầu óc của ngươi lại xấu như vậy! Chưa nói việc này cần ngươi xử lý giúp ta.

- Không phải chứ!

Tần Tiêu vội vàng nói:

- Loại chuyện này ngươi phải làm rồi, nếu ta nhúng tay, vậy liên lụy cửu tộc! Ta không dám.

- Sợ cái bướm á!

Lý Trọng Tuấn lại vung tay, nói:

- Trời sập xuống ta đỡ lấy. Lại nói chuyện này thiếu thân thủ của ngươi làm sao hoàn thành? Yên tâm, chỉ cần ngươi làm chuyện này, chuyện khác giao cho ta.

Tần Tiêu liên tục lùi bước:

- Đừng đừng, ngươi đừng hại ta. Ta còn muốn sống thêm mấy năm nữa. Vạn nhất bị phát hiện, ta chết chắc!

- Vậy ngươi làm hay không làm?

Sắc mặt Lý Trọng Tuấn nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn hù dọa Tần Tiêu.

- Ta cũng mặc kệ, chủ ý này là ngươi nghĩ ra, đến lúc đó bị phát hiện ta sẽ vạch trần là do Tần Tiêu dạy ta! Móa!

- Âm hiểm!

Tần Tiêu oán hận mắng một tiếng, lập tức bất đắc dĩ cười nói:

- Tính toán, ta xem như sợ ngươi. Làm thì làm, ha ha, cả ngày nhàn rỗi không có việc gì nên phải tìm chút chuyện cần làm! LẠi nói ta cũng nhịn không ít, ta sớm muốn âm nàng ta rồi!

Lý Trọng Tuấn vui mừng quá đỗi:

- Vậy được! Ngươi nói đi, lúc nào?

Tần Tiêu cười hắc hắc:

- Nếu không ta thấy đêm nay nhé? Ta đi tìm mấy huynh đệ tin được vào đây, ngươi phụ trách bố trí tràng cảnh. Nhớ kỹ ngàn vạn lần đừng lòi đuôi!

Lý Trọng Tuấn tiên tới bên người Tần Tiêu , cười vô cùng dâm đãng.

- Ngươi cứ yên tâm đi, hắc hắc! Lần này không cho nàng ăn đau khổ thì ta cũng không phải là thái tử Đại Đường!

Trong lòng Tần Tiêu dở khóc dở cười: còn thái tử Đại Đường nữa chứ, ngươi không biết xấu hổ nói ra... Nhưng mà ta cũng giống vậy a.

Giờ Tý đã đến, gió lạnh từng cơn.

Có câu là "Nguyệt hắc phong cao dạ (thích hợp làm chuyện xấu), giết người cướp của". Tần Tiêu hiện tại có cảm giác mình chính là tiểu tặc! Ẩn vào trong hoàng cung làm chút chuyện xấu xa.

Thời điểm vừa vào đêm xe ngựa của Lý Trọng Tuấn đưa hắn vào trong cung Thái Cực tiến vào Thái Minh Cung Đan Phượng môn. Sau đó Tần Tiêu thừa dịp bốn bề vắng lặng, phi thân nhảy xuống xe ngựa, một đường ẩn nấp vào Tuyên Huy điện. Lý Khỏa Nhi ỷ vào mình được sủng ái, thường thường nghỉ đêm trong hoàng cung, Tuyên Huy điện chính là nơi nàng ăn chơi đàng điếm.

Tần Tiêu núp trong bóng tối, nhìn thấy nhiều đội Vũ Lâm Vệ đi qua, trong nội tâm tính toán thời gian. Hắn là lão bản bắc nha nên những Vũ Lâm Vệ qua lại hắn rõ như lòng bàn tay. Chỉ cần giờ Tý ưừa qua thì trạm gác sẽ đổi lượt. Hơn nữa Lý Khỏa Nhi có lệnh cho dù là Vũ Lâm Vệ tuần tra cũng phải cách Tuyên Huy điện một trăm bước ( chừng 150 m ) bên ngoài có người nghe thấy âm thanh dâm đãng rất mất mặt!

Thời gian không sai biệt lắm! Vũ Lâm Vệ dần dần thưa thớt. Tần Tiêu lấu một thanh mã tấu, gảy nhẹ mở cửa tiến vào trong, rơi xuống đất lặng yên im ắng, cửa sổ không tổn hao gì.

Trong nội tâm Tần Tiêu đắc ý cười: tông sư thủy tổ đặc chủng của Đại Đường không phải nói chơi!

Vuốt góc tường, tránh thoát mấy thái giám cùng nha hoàn buồn ngủ, rốt cuộc Tần Tiêu cũng tìm được phòng ngủ của Lý Khỏa Nhi. Bên trong quả nhiên có âm thanh dâm đãng truyền ra. Lý Khỏa Nhi thở gấp, đang cùng hai năm nhân chơi song long hí phượng.

Tần Tiêu gảy nhẹ cửa sổ giấy! Nhìn qua mặt giường gấm, Lý Khỏa Nhi trần truồng lộ ra toàn vẹn, giống như con chó cái nằm sắp ngửa bốn chân cho một nam nhân dùng sức dập mạnh vào từ phía sau, còn nam nhân ở trước mặt đưa tiểu đệ cho nàng ta mút liếm như kẹo đường.

Tần Tiêu âm thầm cả kinh: khá lắm! Còn chơi 3P đấy! Hai nam nhân kia nhìn thấy chỉ là vô danh tiểu tốt Mã Tần Khách cùng Dương Quân lớn lên xem như rắn chắc đẹp trai. Lại là ngựa giống súc sinh như Trương Xương Tông, dựa vào việc làm trai lơ (đĩ đực) kiếm cơm.

Cũng không lâu lắm, bên trong có âm thanh gầm nhẹ vang lên, Lý Khỏa Nhi ngâm nga một tiếng. Ngay sau đó thở gấp tức giận mắng:

- Phế vật vô dụng, mới chèo chống trong chốc lát! Đi, đem hổ dầu bôi lên. Ngươi, ngươi cũng bôi lên.

Tần Tiêu nghe được trong nội tâm tức cười mãnh liệt: bôi đi. Lập tức sẽ thoải mái ngất trời đấy.

Trong phòng, 3P đại chiến tiếp tục. Hai mãnh nam bôi hổ dầu vào thì đem Lý Khỏa Nhi giày vò rên rĩ liên tục. Thật vất vả yên tĩnh lại, Tần Tiêu lại nhìn vào trong thấy ba người đang ôm nhau thở dốc hồng hộc. Một nam nhân trong đó nói:

- Quái tai, vì sao ngứa ngáy khó nhịn như vậy?

Dứt lời thò tay cầm tiểu đệ nhìn.

Lý Khỏa Nhi dâm đãng vỗ tiểu đệ của hắn, cười nói:

- Như thế nào, ngại chơi không chán sao. Nếu không thì tiếp tục! Ồ ơ, ta cũng bắt đầu ngứa rồi! Ngươi tiện nhân kia, có phải ở ngoài chơi nữ nhân không sạch sẽ gây bệnh hoa liễu không? Xem ta thiến ngươi đây!

Nam nhân kia kêu oan:

- Nào có! Từ khi phụng dưỡng công chúa thì tiểu nhân không thèm nhìn nữ nhân nào khác, ngay cả thê thiếp trong nhà còn không chạm vào. Công chúa tha mạng ah. . . Ah, ngứa quá! Ta đi lấy nước rửa!

Tần Tiêu hết sức nhịn không cười to, nhẹ nhàng xoay người lên xà ngang. Về sau ba người phân biệt dùng nước ấm rửa, cảm giác giống như đỡ hơn, lâm vào ngủ say.

Tần Tiêu từ trên xà ngang thả người xuống. Lấy ra một ống trúc chọc vào trong phòng, thổi một làn khói mê, trong nội tâm cười trộm nói: đây chính là Hình Trường Phong tổng hợp ‘ sở trường bách gia ’ độc môn bí chế thành, các ngươi phải ngủ tới sáng mai mới tỉnh!

Sau một lát! Tần Tiêu đẩy cửa đi vào phòng, nhìn qua ba người đang ôm nhau ngủ, căm giận thầm nghĩ: Khỏa Nhi ah Khỏa Nhi, ngươi đừng trách tỷ phu hèn hạ vô sỉ tâm ngoan thủ lạt! Không giáo huấn ngươi một chút ngươi còn không biết trời cao đất rộng. Xem mặt mũi của Tiên Nhi ta dùng chăn bông bao ngươi lại, đừng để chết cóng bên ngoài.

Việc này không nên chậm trễ, Tần Tiêu cầm lấy cái chăn bầy nhầy kia. Đem Khỏa Nhi và hai nam nhân kia lôi đi! Mỗi người còn cầm tiểu đệ không buông ra!

Tần Tiêu đem Lý Khỏa Nhi gói kỹ trong chăn. Lại nhảy ra ngoài cửa sổ, học con chuột kêu xèo...xèo vài tiếng! Lý Trọng Tuấn lái xe ngựa tới. Tần Tiêu lưng cõng Lý Khỏa Nhi mang lên xe. Lý Trọng Tuấn vui mừng quá đỗi, vạch trần chăn nhìn thấy mặt của Lý Khỏa Nhi. Không nhịn được muốn tát tay, Tần Tiêu giữ chặt hắn lại. Lý Trọng Tuấn miễn cưỡng nhịn xuống, gọi đánh xe rời đi.

Người của Đan Phượng môn Vũ Lâm Vệ thấy xe thái tử đi tới, đứng nghiêm cung kính thái tử, xe ngựa thông suốt đi thẳng vào đông cung, chạy vào sâu trong hậu viện.

Lý Trọng Tuấn cười nói:

- Đến đến, dừng lại. Cảnh tượng này làm ra phí một thời gian bố trí đấy. Mang người vào!

Tần Tiêu lưng cõng Lý Khỏa Nhi xuống xe, trịnh trọng dặn dò:

- Ta có việc cần nói trước, không thể làm quá mức!

Chương 364: Đùa Giỡn Vô Địch (2)

Nhiều lắm là cho phép đánh bằng roi, cũng chỉ có thể đánh đòn!

Lý Trọng Tuấn cười trộm hắc hắc:

- Biết rõ biết rõ, mau vào đi thôi.

Dứt lời liền dẫn Tần Tiêu đi vào trong mật thất.

Tần Tiêu đi vào trong xem xét, thiếu chút nữa giật mình cả kinh, cả gian phòng bố trí thành bộ dáng Hình đường, phán tịch cao cao tại thượng, trên vách tường có dây xích treo ở trên, móc sắt, quỷ đầu đao các loại dụng cụ giết người. Trong nội đường đốt một đống lửa, trên lửa có đỉnh đồng lớn, bên trong có dầu đang sôi ùng ục, bốn phía có vết máu rơi lả tả, đầu người cùng phần còn lại của chân tay cụt.

Ngay cửa ra vào còn có ‘ ngưu đầu ’, ‘ mã diện ’, diện mục dữ tợn khủng bố, một thân lông dài, thiếu chút nữa làm Tần Tiêu hù ngã. Đầu trâu mặt ngựa cười ha hả, nói:

- Tướng quân, là chúng ta đây, Điền Trân, Vạn Lôi! Quần áo này không tệ, toàn bộ là da trâu bò chính tông đấy! Mặt nạ này cũng là đầu trâu làm thành.

Tần Tiêu cười nói:

- Không tệ! Rất hù dọa người. Diêm Vương lão gia đâu?

- Ta đang ở đây!

Bên cạnh có một âm thanh quỷ khóc thần sầu vang lên, lập tức một quái vật khổng lồ nhảy ra.

Tần Tiêu nhịn không được cười rộ lên:

- Không tệ không tệ, giả thành Diêm la vương rất giống. Lý Tự Nghiệp ah, cái mặt đen của ngươi hiện giờ rất có công dụng, trang điểm thành diêm vương không cần bôi mặt.

- Ta đã dùng nước mực bôi quanh vành mắt đấy. Hắc hắc!

Lý Trọng Tuấn không thể chờ đợi được kêu lên:

- Được rồi! Nhanh chuẩn bị đi. Tần Tiêu, hai chúng ta giả trang thành Hắc Bạch Vô Thường, đây là trang phục và đạo cụ.

Tần Tiêu cười trộm một hồi. Thay đổi trang phục và đạo cụ, trên mặt bôi một tầng nước sơn trắng, bờ môi cùng ánh mắt thì nhuộm thành màu đỏ, cầm trong tay một cây hồn côn. Cắn đầu lưỡi dài nhuộm đầy máu vào miệng, đảo mắt nhìn qua Lý Trọng Tuấn, làm gì còn nhận ra ai chứ! Toàn thân một mảnh đen kịt, cầm trong tay một khóa sắt thật dài, quả thực là giống Hắc Bạch Vô Thường!

Tần Tiêu kinh nghi nói:

- Những đầu người và máu tươi này là giả sao?

Hắc Vô Thường Lý Trọng Tuấn khoát khoát tay:

- Giả giả, thật vất vả mới làm đạo cụ đấy, máu là máu trâu. Chúng ta chuẩn bị cho tốt. Thổi tắt đèn đi, huynh đệ học tiếng quỷ kêu. Bạch Vô Thường lão huynh, ngươi mau làm người ta tỉnh lại.

Công đường có mười tiểu quỷ lập tức A... A... Kêu gòa, thật giống tiếng quỷ khóc.

Lờ mờ, thê lương, khủng bố, huyết tinh, tràng cảnh hiệu quả tốt lắm!

Tần Tiêu lấy một ít phấn hoa hòa vào trong nước. Niết miệng của Lý Khỏa Nhi đổ vào, sau đó véo véo người của nàng, Lý Khỏa Nhi nhẹ nhàng nhúc nhích, Tần Tiêu lập tức nhảy đến trước công đường, cùng Lý Trọng Tuấn đứng bên cạnh Lý Tự Nghiệp.

Đầu trâu mặt ngựa sớm đã đem cổ tay chân Lý Khỏa Nhi xích lại, thấy nàng vừa tỉnh lại, run rung khóa sắt trong tay, âm thanh ‘ rầm rầm ’ vang lớn, Lý Khỏa Nhi sợ tới mức cả kinh ngẩng đầu lên, đầu trâu mặt ngựa đang cong eo đè xuống, Lý Khỏa Nhi hoảng hốt thét lên, lập tức lùi lại:

- Ngươi. . . Các ngươi là người nào! Cứu mạng nha!

Đầu trâu mặt ngựa trầm giọng nói:

- Ngươi ngay cả chúng ta cũng không nhận ra? Nơi này là địa ngục! Ngươi vừa mới bị câu hồn sứ giả bắt đi, hiện tại đang khai đường thẩm vấn ngươi.

Quan tòa Lý Tự Nghiệp vỗ kinh mộc, trầm giọng quát:

- Dưới đài là người phương nào. Hãy xưng tên ra!

Lý Khỏa Nhi sợ tới mức toàn thân phát run kêu to:

- Cứu mạng ah! Cứu mạng ah!

Đầu bò cầm lấy roi trúc quất vào mông của nàng:

- Còn dám quỷ kêu quỷ hô, gào thét trước công đường Âm Ti, ném vào trong chảo dầu!

Lý Khỏa Nhi lập tức im miệng, sợ hãi co đầu nhìn qua máu tươi, hài cốt, đầu người bị tiểu quỷ đóng đinh trên tường. Đầu trâu mặt ngựa, Hắc Bạch Vô Thuờng Diêm la vương!

- Oa oa! Thực là địa ngục! Diêm Vương lão gia, ta còn trẻ như vậy, tại sao lại bắt ta, có tính nhầm không!

Mọi người thấy thế thì buồn cười, nhưng đều cố nén. Lý Tự Nghiệp vỗ kinh mộc:

- Bản diêm vương tự mình hạ chỉ, gọi Hắc Bạch Vô Thường bắt ngươi tới! Ngươi là ác phụ, tại dương gian làm chuyện xấu bất tận, còn không Put Em Up )! Nói cho rõ ràng, có lẽ bản diêm vương sẽ xử nhẹ, đem ngươi ném vào trong A Tỳ địa ngục chịu hình năm trăm năm.

Lý Khỏa Nhi sợ tới mức toàn thân co lại:

- Đã xử lý nhẹ còn ném tới A Tỳ địa ngục thụ hình năm trăm năm. Còn xử nặng thì thế nào?

Lý Tự Nghiệp giả bộ tức giận:

- Điêu phụ lớn mật, còn dám chất vấn bản diêm vương! Nếu xử lý theo trọng hình thì ném ngươi vào trong chảo dầu, nấu mười năm tám năm, nhận hết nổi khổ trong chảo dầu, nhưng cũng không vì thế mà xong! Sau đó chặt bỏ tay chân của ngươi, ném tới núi đao biển lửa cho ngươi chậm rãi bò lên, lại đến A Tỳ địa ngục nhận hình tám trăm năm!

Lý Khỏa Nhi sợ tới mức mắt trợn trắng, ngất đi.

Tần Tiêu đứng ở một bên nhìn qua hành động tinh xảo của Lý Tự Nghiệp, thiếu chút nữa cười lên, lúc này thấy Lý Khỏa Nhi té xỉu, tiến lên vài bước bấm lên vài huyện vị của nàng, Lý Khỏa Nhi lại tỉnh lại.

Bên cạnh có một tiểu quỷ hét lên:

- Diêm vương tha mạng ah! Ta mới bị đóng đinh ba trăm năm, cái đinh này hòa cùng xương cốt của ta rồi, ngài tạm tha ta đi!

- Ta so với ngươi còn thảm hơn! Ngươi còn có tay có chân, ta ngay cả chân tay cũng không có, nhìn xem đống hài cốt kia, gần nhất chính là tay chân của ta, A... A....

Đám tiểu quỷ liên tục gào khóc thảm thiết, cũng không có uổng phí tâm huyết dạy bảo của Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn, những người này đều là tử sĩ Tả Vệ Suất theo chân Tần Tiêu vào sinh ra tử, hiện tại là thủ hạ của Lý Tự Nghiệp, gọi bọn họ đi chết cũng không nhíu mày, huống chi là giả thành ma quỷ.

Lý Tự Nghiệp vỗ kinh mộc:

- Còn không mau Put Em Up! Còn dám kéo dài đầu trâu mặt ngựa, nồi chảo hầu hạ!

- Ah!

Lý Khỏa Nhi hoảng hốt thét lên, bóc lấy tấm chăn ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, kinh hoảng nói ra:

- Tiểu nữ... Tiểu nữ có tội! Tiểu nữ không tôn thần phật, chưa bao giờ dâng hương thần phật.

Lý Tự Nghiệp tiếp tục quát lớn:

- Nếu nhiều nhất chỉ giảm hai năm dương thọ của ngươi thôi! Còn không mau đem chuyện xấu của ngươi trên dương gian khai ra, toàn bộ thành thật nói ra.

Lý Khỏa Nhi sợ hãi lắc đầu:

- Không có. . . Không có!

- Không thành thật một chút?

Lý Tự Nghiệp giận dữ, ném một đường ký xuống đất:

- Đầu trâu mặt ngựa, đánh cho ta.

Đầu trâu mặt ngựa hét lớn một tiếng:

- Vâng!

Run xiềng xích xốc Lý Khỏa Nhi lên chăn, cầm trúc bản đánh vào mông trắng của nàng.

Điền Trân cùng Vạn Lôi cũng sớm nhìn Lý Khỏa Nhi này không vừa mắt, lúc này không có chút hạ thủ lưu tình, "Ba ba ba" đánh sáu bảy mươi cây, Lý Khỏa Nhi đau đến mức kêu to oa oa, không ngớt lời kêu tha mạng.

Bên bàn trong nội tâm Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn cũng giải hận, nhịn xuống không cười ra, còn không nói lời nào. Bởi vì giọng của hai người Lý Khỏa Nhi rất quen thuộc, sợ bị nàng nhận ra.

Chương 365: Lý Khỏa Nhi Bạo

Lý Tự Nghiệp vung tay lên:

- Ngừng! Lý Khỏa Nhi, bản diêm vương cuối cùng hỏi ngươi một lần, ngươi phạm tội gì, chính mình khai hay không khai? Ngươi cho rằng bản diêm vương cái gì cũng không biết sao? Ta đang tự cấp cho ngươi cơ hội, chính ngươi không quý trọng! Cũng được, chẳng muốn lãng phí thời gian với phạm phụ nho nhỏ như ngươi. Đầu trâu mặt ngựa, ném vào chảo dầu cho ta!

Lý Khỏa Nhi bị sợ hồn bất phụ thể, cuống quít hét lớn:

- Ta khai, ta khai!

Vì vậy phán quan bí thư Phạm Thức Đức xuất hiện, cũng giả thành bộ dáng quỷ hồn, cầm giấy bút đem lời của Lý Khỏa Nhi ghi chép lại. Nào là chiếm ruộng đất của dân, bán quan bán tước, dâm loạn hậu cung, xem mạng người như cỏ rác vân...vân, đợi một tý, có vô số tội trạng. Phạm Thức Đức đều nhớ rõ ràng, đầu trâu mặt ngựa bắt lấy Lý Khỏa Nhi đang hoảng sợ, làm cho nàng đồng ý ấn dấu tay.

Lý Khỏa Nhi lúc này đã sớm sợ hãi co rút lại một chỗ, ngay cả khóc cũng không dám khóc, vùi đầu vào trong chăn.

Lý Tự Nghiệp vụng trộm quay đầu thấp giọng nói:

- Còn chơi không?

Hắc Vô Thường Lý Trọng Tuấn tiến đến bên tai của hắn, nói:

- Lại đánh năm mươi đại bản.

Lý Tự Nghiệp đang chuẩn bị vỗ bàn hạ lệnh, Tần Tiêu vội vàng tiến lên nói bên tai của hắn:

- Tính toán, năm mươi đại bản nàng không chịu nổi, đừng đùa tới mức tai nạn chết người.

Lý Trọng Tuấn nhìn qua cũng giải hận, có chút gật gật đầu.

Tần Tiêu mang theo đầu lưỡi thật dài lung la lung lay đi tới bên cạnh Lý Khỏa Nhi, thổi một luồn khói mê, Lý Khỏa Nhi lại mơ màng ngủ đi.

Giờ Tỵ hai khắc, giờ lành, phía tây bắc, nghi hưng binh xuất chinh.

Đường Hưu Cảnh càng già càng dẻo dai, trở mình lên ngựa, nhìn qua Lý Trọng Tuấn cùng Tần Tiêu chắp tay nói:

- Thái tử điện hạ, Tần tướng quân, lão phu đi. Nhị vị bảo trọng.

Hai người chắp tay hoàn lễ:

- Đường đại nhân bảo trọng, sớm ca khúc khải hoàn!

Ba vạn Tả Vệ phủ binh, hạo hạo đãng đãng đi về phía tây, tinh kỳ che trời, quân dung run run.

Lý Trọng Tuấn nhìn qua bóng lưng của Đường Hưu Cảnh, nhếch miệng cười cười:

- Lão hồ ly, tránh cũng thật nhanh.

Tần Tiêu cười nói:

- Khó có được người bảy mươi tuổi còn ra sức vì nước, thái tử gia, ngươi đừng nói xấu sau lưng người ta chứ. Nói không chừng tây bắc thật sự có đánh nhau thì sao? Cho dù dân tộc Thổ Phiên không đến tìm phiền toái, người Đột Quyết cũng an phận sao?

Lý Trọng Tuấn gật gật đầu:

- Có khả năng... Lần trước Trương Dịch Chi không phải còn theo chân bọn họ cấu kết sao? Việc này bị vạch trần, người Đột Quyết không chừng chó cùng rứt giậu đấy, chúng ta tranh thủ thời gian hồi cung thôi.

- Làm gì vậy?

Lý Trọng Tuấn cười mờ ám:

- Xem náo nhiệt ah! Lý Khỏa Nhi có lẽ sắp tỉnh rồi, nhìn xem sẽ chọc ra trò hay gì.

Tần Tiêu cười nói:

- Vậy còn không nhanh? Bỏ qua trò hay thì còn gì là thú vị chứ.

Hai người cười âm hiểu quay người lên ngựa, mang theo mấy trăm kỵ binh nghi thức quay về, hướng về hoàng thành mà đi.

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn sau khi làm xong chuyện hoàng đế an bài thì đem nhân mã đưa đến trượng viện dàn xếp, chuẩn bị tiến cung báo cáo công tác, thừa cơ nhìn xem Lý Khỏa Nhi gây náo nhiệt. Hai người vừa chạy tới trượng viện thì tiểu thái giám Cao Lực Sĩ chạy ào tới, nhìn qua Tần Tiêu cúi đầu bái:

- Ai da, Tần tướng quân lão tổ tông, tiểu nhân cuối cùng cũng tìm được ngài! Bệ hạ triệu kiến ngày gấp!

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Chuyện gì mà vội vã như vậy? Ta vừa mới mang theo nghi thức binh ra ngoài, cùng thái tử tiễn đưa Đường đại nhân xuất chinh.

Cao Lực Sĩ nhìn qua Lý Trọng Tuấn bên cạnh, khẩn trương thấp giọng nói ra:

- Thái tử cũng không phải là người ngoài, tiểu nhân trước hết nói cho nhị vị nghe: hôm qua ban đêm trong nội cung có chuyện ma quái! An Nhạc công chúa bị quỷ đánh một đêm, hiện tại đang ở trong Tuyên Huy điện làm ầm lên! Bệ hạ muốn Tần tướng quân tranh thủ thời gian đi xem xem, triệu tập Vạn Kỵ bảo hộ thật chặt. Tướng quân, ngài cũng nhanh chóng tới Tuyên Huy điện đi, bệ hạ cùng hoàng hậu đang ở chỗ đó!

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn liếc nhau, ngầm hiểu lẫn nhau cười thầm trong lòng. Tần Tiêu phất phất tay:

- Lập tức đi ngay.

Sau đó còn cố làm ra vẻ mang theo hai tiểu tốt trong đội lễ binh. Bảo bọn họ đi tới bắc nha truyền lệnh thay mình, nổi trống tụ tập.

Sau đó hai người đều lên ngựa, vỗ mông ngựa chạy nhanh tới Tuyên Huy điện.

Bên ngoài Tuyên Huy điện sớm có Thiên Ngưu Vệ của hoàng đế thiếp thân canh gác, trong ngoài ba tầng, vây kín không chỗ hở. Hai người tới trước điện bị ngăn cản không thể tiến lên, còn phải vào trong báo cáo. Sau một chút Thiên Ngưu Vệ đi vào báo cáo chạy ra nói:

- Thái tử điện hạ. Tần tướng quân, bệ hạ tuyên nhị vị tiến vào điện.

Trong lòng hai người đồng thời thầm nghĩ: thời khắc kích động nhân tâm tới rồi!

Tiến vào đại điện, hai đội Thiên Ngưu Vệ đứng kín đem gian phòng của Lý Khỏa Nhi vây như ống nước. Hai người xa xa chỉ nghe thấy Lý Khỏa Nhi la to trong phòng:

- Ah Diêm vương gia gia! Ta cũng không dám nữa, tha mạng!

- Đầu bò đại ca, mã diện thúc thúc, đừng đánh ta, tha ta đi!

- YAA.A.A.. Nha nha! Các ngươi là lũ tiểu quỷ, cách xa ta một chút.

- Cứu mạng ah! Ta không nên bị bỏ vào vạc dầu, cũng không lên núi đao biển lửa!

Tần Tiêu nhìn Lý Trọng Tuấn thấp giọng nói:

- Không phải bị điên chứ?

Lý Trọng Tuấn tà ác cười nói:

- Điên mới tốt!

Hai người từ bên ngoài đi vào còn chưa kịp thỉnh an khách sáo, chợt nghe bên trong kêu lên:

- Đứng đó làm gì, nhanh tiến vào, đóng cửa lại.

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn đi vào trong phòng, chỉ thấy Lý Hiển đang dốc sức liều mạng ôm chặt lấy Lý Khỏa Nhi, Vi hậu ở phía sau gấp tới đỏ mặt lên.

Lý Trọng Tuấn cũng làm ra vẻ kinh hoàng, chạy đến trước ạặt hoàng đế cùng hoàng hậu:

- Phụ hoàng, mẫu hậu, muội muội đây là. . .

Vi hậu hừ lạnh một tiếng. Phiền muộn nói ra:

- Đều do cung điện này xui xẻo! Tối hôm qua có chuyện ma quái! Xem Khỏa Nhi tuổi còn trẻ, sợ thành bộ dạng này!

Lý Hiển dùng tay ra hiệu, bảo Vi hậu đi tới giữ Lý Khỏa Nhi, đi đến bên người Tần Tiêu, ngữ khí ngưng trọng nói ra:

- Sợ là thời điểm bái tế thiên địa có chút sơ sẩy. Thần minh quỷ quái tức giận, giận lây sang Khỏa Nhi. Tần tướng quân, ngươi rất quen thuộc Địch công, thường xuyên nghe nói hắn hiểu được cách thẩm tra quỷ thần, phán Âm Ti, không biết ngươi có học được tuyệt kỹ này không?

Tần Tiêu mờ mịt lắc đầu:

- Cái này... Bệ hạ thứ tội! Ân sư năm đó cũng không có truyền thụ môn kỹ thuật này cho thần. Ân sư từng nói, muốn thẩm quỷ thần, phán Âm Ti, cần phải có tuệ căn trời sinh và Âm Dương Nhãn. Thần không có phúc khí này, vì vậy không có học được.

Kỳ thật trong nội tâm đã sớm cười rộ lên: cái gì thẩm quỷ thần, phán Âm Ti, chỉ là thuật lừa dối lòng người mà thôi! Lợi dụng tâm lý thờ phụng thần linh của các ngươi chế tạo một ít hào khí đánh bại phòng tuyến tâm lý con người, để thẩm tù xử án.

Lý Hiển thở dài một tiếng:

- Đã như vầy cũng không có biện pháp tốt, đành phải thỉnh cao tăng hộ quốc Thiên Vương Tự tới làm pháp sự.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau