PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Dấu vết để lại (1)

Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ: tuy là vết thương thế nhưng miệng vết thương quá mức bằng phẳng, đủ nhìn ra là sau khi chết bị người ta cố tình phá hủy, huyết dịch đều đông cứng trên miệng vết thương, miệng làn da gần vết thương không có dấu máu lan ra.

Sau đó lại quan sát hai tay của thi thể, lại ngoài ý muốn phát hiện trên tay hơi có chút thô ráp, hơn nữa ngón trỏ tay trái còn có một vêt chai, mà chính giữa vết chai có một vết nhỏ mảnh, nhưng nó lại rất sâu.

Trong nội tâm Tần Tiêu sáng ngời, nói ra:

- Lưu Nhị, nếu như bổn quan không có nhìn lầm thì nằm ở đây không có Triệu tiểu thư nào cả, là thi thể thê tử của ngươi sau khi chết bị người ta trộm đi.

Mọi người kinh hãi, Lưu Nhị càng là kinh hoảng chạy đến trước thi thể nhìn kỹ một hồi, mờ mịt nói:

- Đại nhân, thi thể thê tử của tiểu nhân đã không nhận ra, vì sao ngài lại nhận ra.

Tần Tiêu nói:

- Đầu tiên cỗ thi thể này cũng không phải Triệu tiểu thư, chuyện này là khẳng định. Bởi vì vết thương trên người của nàng là bị cố tình hủy hoại, hơn nữa cố ý hủy dung mạo không cho ai nhận ra. Còn nữa, chính ngươi nhìn tay trái của nàng sẽ rõ.

Lưu Nhị run rẩy cầm tay trái của thi thể lên, xem một hồi nói ra:

- Đại nhân, không có gì kỳ quái ah! Tay này đã phình to tiểu nhân cũng không phân biệt ra được.

Tần Tiêu nói:

- Tay trái của nàng có chút thô ráp, hiển nhiên không phải tay của thiên kim đại tiểu thư nhà quan lại. Hơn nữa trên ngón trỏ chỗ hơi hướng ra có vết ngấn sâu, trong vết chai này có một vết hần do kéo chỉ lâu năm tạo thành. Lưu Nhị, ngươi là ngư dân, thê tử ngươi cũng xuất thân từ ngư dân, nhất định là mỗi ngày ở nhà dệt lưới bổ lưới, trên tay trái cũng lưu lại vết thương như vậy.

Mọi người thét lên kinh hãi, Lưu Nhị càng bừng tỉnh đại ngộ, nhìn qua tay của mình nói ra:

- Dạ dạ, đại nhân nói phải, ngư dân chúng ta trừ tung lưới bắt cá thì bổ lưới dệt lưới thường thường sẽ lưu lại dấu vết trên tay! Đúng, tiểu nhân nhớ tới trên cánh tay phải của thê tử có một nốt ruồi thịt màu đỏ, tiểu nhân xem xét liền biết! xem tại.

Dứt lời vén ống tay phải của thi thể lên, sau đó hô to:

- Thực là thê tử của ta, Trương thị!

Sau đó hắn hồn nhiên quên người khác ở đây, khóc rống lên.

Tần Tiêu vội vàng gọi người kéo hắn lại, bảo hắn không được khóc lóc ầm ĩ, nói:

- Hiện tại bổn quan trả thi thể thê tử của ngươi lại cho ngươi, nhưng chuyện này ngươi phải xem như chưa từng xảy ra, tạm thời không được nói cho bất kỳ người nào, hiểu chưa?

Một đêm chưa ngủ nên Tần Tiêu vừa mới định vào trong dịch quán nghỉ ngơi thì Phạm Thức Đức lại gõ cửa mới hắn thức dậy, nhìn Tần Tiêu nói:

- Đại nhân thứ tội, có chuyện gấp nên hạ quan phải quấy rầy giấc ngủ của đại nhân.

Tần Tiêu nói:

- Phạm tiên sinh không phải cũng cần nghỉ ngơi sao, ngươi cũng vất vả rồi. Lại có chuyện gì xảy ra?

Phạm Thức Đức nói:

- Chuyện thì không có, nhưng mà Ngô Hưng Quốc Thứ Sử Ngạc Châu thì tới dịch quán cầu kiến..

Tần Tiêu ngạc nhiên nói: Bạn đang đọc chuyện tại

- Tin tức của Ngô Hưng Quốc này rất linh thông, không ngờ đã biết ta tới Vũ Xương, còn chạy tới nơi này gặp ta. Cũng phải, đối đãi chuyện này ta nên sửa sang một chút, dù sao người ta cũng là quan to tam phẩm.

Tần Tiêu đi vào chánh đường của dịch quán, một thân quan phục áo tím tuổi chừng bốn mươi lăm, có sáu người đi tới, vái chào:

- Ngô Hưng Quốc Thứ Sử Ngạc Châu, không biết Khâm Sai đại nhân đã đến Ngạc Châu, không có tiếp đón từ xa mong rằng đại nhân thứ tội!

Tần Tiêu nâng hắn dậy:

- Ngô đại nhân miễn lễ. Đại nhân chính là quan to tam phẩm, quan cư trên cả Tần mỗ, cần gì phải hành đại lễ như vậy, chẳng phải là muốn Tần mỗ chịu tội sao. Tần mỗ nghe qua dân phong Ngạc Châu cảnh sắc ưu mỹ, lại không mời mà tới kính xin Ngô đại nhân không nên trách cứ.

Ngô Hưng Quốc cúi đầu cười nói:

- Đại nhân nói quá lời! Đại nhân là Ngự Sử triều đình, Khâm Sai thay mặt thiên tử, xem như đích thân thiên tử tới, làm sao lại dùng tôn ti quan trường so sánh! Đại nhân có thể đường xa đến Ngạc Châu thâm sơn cùng cốc này thì đó là vinh quang biết nhường nào!

Nhưng trong lòng âm thầm ngạc nhiên nói: sớm nghe nói Khâm Sai đại nhân là thiếu niên chưa đủ hai mươi tuổi, không nghĩ tới lại ổn trọng thành thục như vậy, trách không được bệ hạ ủy thác trách nhiệm làm Khâm Sai!

Hai người phân chủ khách ngồi xuống, hàn huyên một hồi. Ngô Hưng Quốc làm quan nhiều năm tinh thục quan trường, lời nói cử động đều lộ ra nét ổn trọng và nho nhã, không kiêu ngạo không siểm nịnh cũng làm cho Tần Tiêu âm thầm khâm phục.

Nói một lúc thì Ngô Hưng Quốc vào chính đề:

- Tần đại nhân lúc này đi Vũ Xương này nấn ná lâu ngày, chẳng biết lúc nào mới giá lâm Ngạc Châu? Không dối gạt đại nhân, hạ quan nghe nói Khâm Sai đại nhân đã đến Vũ Xương thì đêm tối đã lên đường nghênh đón, không biết đại nhân...

Tần Tiêu cười cười:

- Đa tạ ý tôt của Ngô đại nhân, nhưng mà Tần mỗ còn có chuyện chưa làm xong, chờ một chốc mấy ngày sau Tần mỗ tất nhiên sẽ tới thăm Ngạc Châu, đến lúc đó còn phải quấy nhiễu Ngô đại nhân.

Ngô Hưng Quốc nói:

- Đã như vầy, hạ quan cũng không miễn cưỡng đại nhân. Đại nhân lúc nào giá lâm Ngạc Châu, Ngô Hưng Quốc ta đại biểu nhân dân Ngạc Châu tỏ vẻ hoan nghênh. Mặt khác, huyện Vũ Xương này của Triệu Thế Tài, người này...

Trong nội tâm Tần Tiêu nghi hoặc:

- Triệu Thế Tài như thế nào?

Ngô Hưng Quốc thở dài một hơi, nói:

- Thực không dối gạt đại nhân, huyện lệnh huyện Vũ Xương này đã sai người báo cho bản quan. Mà Triệu Thế Tài này là cửu tử (em vợ) của bản quan. Mặc dù người này có chút tài năng, nhưng lại xuất thân thiếu gia ăn chơi, dùng tiền vô độ, trời sinh tính có chút tham lam. Hạ quan từng nhiều lần khuyên bảo hắn, mặc dù đã có chút ít thu liễm nhưng lại làm cho dân ý oán than. Nhưng mà người này ở phương diện dạy dân nuôi tầm kinh doanh thì có chút tài năng, cho nên hắn điều hành huyện Vũ Xương này không tính là quá giàu có, nhưng cũng xem như có chút thành tựu. Mong rằng đại nhân cho bản quan chút tình mọn thời điểm xử lý người này nên thả một mặt lưới, cho hắn sửa đổi có cơ hội hướng thiện.

Tần Tiêu mỉm cười, trong nội tâm thầm nghĩ: đến nhà thì ra là cầu tình cho Triệu Thế Tài, Thứ Sử tam phẩm cầu tình cho một huyện lệnh thất phẩm, mặt mũi xem như khá lớn. Vì vậy hắn nói:

- Ngô đại nhân cũng không cần quá lo, Tần mỗ có khảo chứng nhiều mặt, triều đình bồi dưỡng quan viên không dễ, Tần mỗ cũng không muốn tùy ý xét nhà bãi quan của người ta, đoạn đường sống của kẻ khác.

Ngô Hưng Quốc đại hỉ:

- Vậy thì bản quan cảm tạ ân đức của đại nhân!

Ngô Hưng Quốc sau đó cáo từ rời đi, Tần Tiêu chậm rãi lắc đầu, nói:

- Thì ra huyện lệnh là cửu tử của hắn, hình như chưa ai nói cho ta nghe hắn có tỷ phu làm Thứ Sử a, xem ra cũng ăn nhờ được ít nhiều. Nếu ta vừa mới bắt đầu đã xử lý Triệu Thế Tài thì ngược lại sẽ trở thành oan gia với Thứ Sử tam phẩm. Xem ra chuyện trên quan trường quả thật là rắc rối khó gỡ, chỉ cần động một chút sẽ động cả cánh rừng! Hiện tại ta hiểu vì cái gì ở thế kỷ ai mươi mốt có câu " phản hủ xướng liêm ". Quan lại bao che cho nhau, từ trước tới nay đây là quy tắc trên quan trường.

Chương 37: Dấu vết để lại (2)

Phạm Thức Đức nói:

- Đại nhân, hôm nay chúng ta đi đâu? Vừa rồi Cổ phủ đã dùng kiệu hoa mang Mạc Vân Nhi trở về, dựa theo đại nhân phân phó nên không có đường hoàng, cũng không có thổi kèn pháo hoa, chỉ có mấy họ hàng bên vợ tới chúc mừng.

Tần Tiêu suy tư một chút, nói:

- Tạm thời không cần quấy nhiễu tới hai kẻ tâm mang ma quỷ kia. Chúng ta đi tới nhà của ngư dân Đỗ Viễn Sơn kia nhìn một chút, có đầu mối mới hay không. Ta cuối cùng có cảm giác tên ngư dân này trong bản án sắm một vai cực kỳ trọng yếu.

- Đại nhân có muốn nghỉ ngơi một chút hay không?

- Không cần, hiện tại lên đường. Mặc thường phục mà đi, chỉ có hai chúng ta mà thôi. Tên hắc đản kia đang ngủ khò khè, tối hôm qua hắn đi canh bãi tha ma chắc đã mệt chết rồi, cứ cho hắn nghỉ ngơi đi.

Làng chài nhỏ, nhà Đỗ Viễn Sơn.

Một gian nhà gỗ vách trúc cùng cỏ tranh che mái, trong phòng có chút mất trật tự, vài món đồ dùng trong nhà đơn sơ, trên giường đệm chăn vẫn còn chỉnh tề, trên tường còn treo mấy cái mũ vành rộng và vài tấm lưới đánh cá..

Gần cửa sổ có một cái bàn, bầy đặt một nghiên mực cùng giá bút cùng vài quyển sách có chút rách nát, phía dưới có đè mấy trang giấy trắng. Tần Tiêu đem giấy rút ra nhìn xem, lại phát hiện trên đó viết một ít câu thơ, phần lớn là thơ tình cảm, ký thác tình yêu nam nữ hương diễm, xem như có chút tài văn chương.

Tần Tiêu đem thi văn đưa cho Phạm Thức Đức. Phạm Thức Đức nhìn qua thì có chút giật mình:

- Không thể tưởng được, một ngư dân thôn làng lại có tài văn chương như thế, xem ra có chút tài văn vẻ.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Xem ra Đỗ Viễn Sơn ngư dân này cũng không phải dốt đặc cán mai như nhà nông bình thường. Đi, chúng ta đi tìm hàng xóm hỏi tình huống của hắn.

Dứt lời nhấc chân đi ra ngoài, con mắt lơ đãng nhìn xuống dưới chân, lại ngoài ý muốn phát hiện một món đồ vật nhỏ màu vàng. Tần Tiêu ngồi xổm người xuống nhặt nó lên, cẩn thận nhìn một hồi, nói:

- Xem ra là hạt châu trên vòng tay, bằng vàng.

Phạm Thức Đức nói:

- Một ngư dân nghèo khổ quả quyết không có loại vật này. Đại nhân, có phải hay không...

Trong nội tâm Tần Tiêu sáng ngời, xuất hiện một tình huống.

- Vô cùng có khả năng! Đi, đi bốn phía tìm người hỏi một chút.

Lúc này một đám ngư dân tốp năm tốp ba đi về phía này, chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc mới. Tần Tiêu gọi một nam nhân chừng bốn mươi tuổi, nhìn hắn nói:

- Vị đại ca kia, ngươi có biết Đỗ Viễn Sơn đi nơi nào hay không?

Nam nhân này nhìn qua hai người dò xét, nói:

- Vị công tử này là tới tìm Đỗ Viễn Sơn du giang phẩm thơ sao? Thằng này thường ngày vũ văn lộng mặc (*xuyên tạc chơi chữ), không chịu đánh cá cho tốt, quỷ mới biết được hắn đi nơi nào.

- Ah?

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm ngạc nhiên, nói,

- Đỗ Viễn Sơn bình thường kết giao đều là người phương nào, hắn ở các huyện khác còn có thân nhân nào không?

Nam nhân cổ quái nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Công tử hỏi như vậy không phải là người quen của hắn sao? Chẳng lẽ Đỗ Viễn Sơn này phạm phải chuyện gì à? Kỳ thật hắn cũng không tính là người xấu, ngày bình thường đối nhân xử thế hoà hợp êm thấm, chỉ là có chút làm ra thanh cao không ngó tới người khác mà thôi. Thân nhân thì không có, hình như hắn là cô nhi. Bằng hữu nha, cái này, ha ha, tương hàng luận giao với hắn hơn phân nửa là nữ. Con gái người ta đều ưa thích loại hình tiểu bạch kiểm, đầu năm nay không phải vũ văn lộng mặc tài tử nổi tiếng.

- Đại ca cũng biết, bình thường hắn kết giao với nữ tử nào mật thiết nhất.

- Ta cũng không biết. Những ngư dân chúng ta từ khi trời sáng đã đi ra ngoài kéo lưới tới lúc mặt trời lặn mới về nhà, cũng không có thời gian dò xét chuyện của người khác. Nhưng mà ta có nhìn thấy một hai lần, hai ngày trước lúc chạng vạng tối có một tiểu nha đầu mặc quần áo màu vàng hơi đỏ đi tới tìm hắn, còn cầm một cái bao, lúc đi ra thì không có mang theo bao.

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm rùng mình, quần áo màu vàng hơi đỏ, chẳng lẽ là nha hoàn Tiểu Lan của Triệu phủ? Hai ngày trước chính là thời gian tiểu thư Triệu gia nhảy sông tự vận, vì sao nàng tới nơi này?

Tần Tiêu tạ ơn nam nhân kia, nhìn qua Phạm Thức Đức nói:

- Phạm tiên sinh, chúng ta ngay lập tức quay về Triệu phủ, đem hai nha đầu và Triệu Lão Tam thẩm vấn một phen, bọn chúng vô cùng có khả năng biết rõ tung tích của Triệu tiểu thư.

Phạm Thức Đức gật gật đầu, bước nhanh đi qua đuổi kịp Tần Tiêu:

- Xem ra Triệu tiểu thư mất tích xác đúng là có liên quan tới Đỗ Viễn Sơn!

Hai người ngựa không dừng vó chạy về thị trấn thì cũng đã xế chiều. Đi ngang qua dịch quán vừa hay nhìn thấy Lý Tự Nghiệp đang nôn nóng đi qua đi lại ở cửa, vừa thấy Tần Tiêu thì nghênh đón, đỉnh đạc kêu lên:

- Đại nhân, tại sao đi ra ngoài không gọi ta! Một mình ta đi tới đi lui trong dịch quán, nói cũng không thể nói với ai, buồn muốn chết!

Tần Tiêu phất tay ý bảo cho hắn đi theo, ba người bước nhanh đi đến tới Triệu phủ, đi tới trước cửa vừa hay gặp được Triệu Lão Tam.

- Triệu Lão Tam, ngươi vào đây bản quan có việc hỏi ngươi!

Toàn thân Triệu Lão Tam mềm nhũn suýt nữa co quắp ngã xuống đất thần sắc hoảng hốt đi theo sau lưng ba người vào nhà.

Tần Tiêu đứng thẳng người lên, từ trên cao nhìn xuống mang theo tức giận.

- Triệu Lão Tam lớn mật, lại dám lừa gạt bổn quan, ngươi biết phạm tội gì không!

Triệu Lão Tam sợ tới mức toàn thân run rẩy quỳ rạp xuống đất, liên tục phân biệt nói:

- Tiểu nhân tuyệt đối không dám lừa gạt Khâm Sai đại nhân, đại nhân phán đoán sáng suốt ah!

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng:

- Ngươi liều chết không nói đúng không, vậy thì tốt, bổn quan hỏi ngươi. Tại sao ngươi và nha hoàn Tiểu Lan, Tiểu Lệ của Triệu phủ lại thông đồng với ngư dân Đỗ Viễn Sơn bắt cóc tiểu thư nhà ngươi?

Triệu Lão Tam sợ tới mức hồn bất phụ thể, run rẩy nói: nguồn TruyenFull.vn

- Đại... Đại nhân, những chuyện này ngài cũng biết sao? xem tại.

Tần Tiêu trừng mắt, quát lên:

- Mau mau nói ra, bằng không bổn quan sẽ nghiêm trị.

Thân thể Triệu Lão Tam mềm nhũn ra, thở dài một hơi, nói:

- Đại nhân, tiểu nhân từ nhỏ nhìn thấy tiểu thư lớn lên, xem nàng thân như cháu ruột của mình, làm sao lại bắt cóc nàng chứ. Chuyện này tiểu nhân biết rõ không nhiều lắm, duy chỉ có nghe tiểu thư phân phó giúp đỡ làm ra chuyện ma quái trên linh đường, diễn một vai tiểu nhân vật. Chuyện khác Tiểu Lan cùng Tiểu Lệ là hai nha đầu này biết nhiều một chút, hai nha đầu này rất tinh quái, thường thường mang theo tiểu thư đi chơi khắp nơi, làm cho người ta lo lắng.

Tần Tiêu cẩn thận quan sát thần sắc Triệu Lão Tam cũng biến hóa, ngược lại dễ dàng nhìn ra được, hắn đúng là có cảm tình với Triệu tiểu thư rất sâu, hơn nữa hai nha đầu Triệu phủ có ý kiến rất lớn. Tần Tiêu nói:

- Đã như vầy, ngươi đứng lên đi. Bổn quan hỏi ngươi, tiểu thư nhà ngươi đã sớm quen với Đỗ Viễn Sơn rồi à?

Lý Tự Nghiệp tiến lên trước hai bước Triệu Lão Tam đứng lên.

Chương 38: Chọc thùng tiểu xiếc

Triệu Lão Tam thở dài một hơi, nói:

- Tuy chuyện của tiểu thư thì tiểu nhân không biết rõ nhiều lắm, nhưng tiểu nhân biết rõ tiểu thư, nàng chắc chắn quen với tiểu tử nghèo kia. Tiểu tử kia trước đó cả tháng có mang cá tới, về sau lão gia nói không ăn cá tiểu tử này mới không mang tới. Chuyện khác tiểu nhân không biết.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Đã như vậy, ngươi đi vào phòng nghỉ ngơi đi. Lý tướng quân, ngươi đi mang nha hoàn Tiểu Lệ gọi tới đây.

Lý Tự Nghiệp rống lên:

- Vâng!

Ngẩng đầu đi ra ngoài. Tần Tiêu vội vàng nói:

- Đừng dọa người ta sợ đấy!

Qua trong chốc lát Tiểu Lệ bị đưa đến, kinh hồn vội vàng quỳ trên mặt đất, cúi đầu không nói.

Tần Tiêu nhìn qua nha đầu Tiểu Lệ này, suy nghĩ nên hỏi Tiểu Lệ như thế nào. Chiếu theo phân tích manh mối thì tiểu cô nương này nhất định là người biết chuyện. Nhưng nàng chắc chắn không nói thật, chuyện này bắt đầu khó giải quyết.

Tần Tiêu qua lại vài bước chân thong thả, không nói một lời nào.

Tiểu Lệ quỳ trên mặt đất, trên trán ứa mồ hôi lạnh đổ ra, trên người bắt đầu run rẩy.

Qua hồi lâu đột nhiên Tần Tiêu dừng bước, nhìn nàng nói:

- Tiểu Lệ, ngày đó ngươi ở trong linh đường hô quỷ, công bố nhìn thấy Triệu tiểu thư. Về sau ngươi có gặp lại nàng hay không?

Tiểu Lệ cúi đầu còn thấp hơn, nhanh chóng lắc đầu.

- Ngẩng đầu lên!

Đột nhiên Tần Tiêu quát lên chói tai, cầm viên châu vàng trong tay đưa tới trước mặt Tiểu Lệ.

- Tiểu Lệ, ngươi nhìn thấy chứ, đây là vật gì? Đây là tìm được trong phòng của ngươi đấy, bằng vàng, hẳn là của tiểu thư nhà ngươi nha? Hừ! Tiểu nha đầu ngươi thật lớn mật, không ngờ ham tài mà mưu hại tiểu thư của mình, còn nói dối bảo nàng trượt chân rơi xuống nước, quả thực là hung ác tới cực điểm.

Tiểu Lệ kinh kêu một tiếng, liên tục khua tay nói:

- Không có, nô tỳ không có! Nô tỳ không có hại tiểu thư!

- Vậy ngươi nói viên châu vàng này giải thích thế nào? Chẳng lẽ thật sự là tiểu thư hóa thành quỷ hồn tặng cho ngươi sao? Ngươi không thành thật khai báo thì bổn quan sẽ đem ngươi quăng vào trong đại lao, nghiêm hình bức cung!

Tiểu Lệ sới tới mức thân thể run bắn lên, còn kém chút là khóc lên:

- Tiểu thư vẫn còn sống! Đại nhân ngài đừng làm nô tỳ sợ! Đây là kim châu trên vòng tay của tiểu thư, đã sớm không được chặt chẽ, nói phải đi tìm thợ kim hoàn sửa lại. Nô tỳ nào biết nó rơi lúc nào trong phòng của nô tỳ!

Trong lòng Tần Tiêu cười trộm: chiến thuật tâm lý quả nhiên dùng tốt! Có tật giật mình người sẽ dễ dàng bị lộ! Tiểu Lệ nha Tiểu Lệ, xem như ngươi không may, gặp ta là người ở thế kỷ hai mươi mốt tới. Trước kia có học qua một ít tâm lý học nhưng không nghĩ tới lại có khi sử dụng.

Trên mặt Tần Tiêu bất động thanh sắc, tiếp tục nghiêm túc nói rất nghiêm trang.

- Nếu như ngươi muốn thoát tội mưu sát tiểu thư của mình thì nên mang chúng ta tìm ra tiểu thư của ngươi. Nếu không bổn quan nhất định dùng đại hình hầu hạ, làm cho ngươi sống không được, chết không xong.

Tiểu Lệ sợ tới mức khóc lớn lên, kinh hoảng nói:

- Tiểu thư nàng cùng Đỗ công tử trốn đi nơi khác rồi! Hai ngày trước nô tỳ có mang một ít tiền cho bọn họ, chuyện khác nô tỳ không biết.

- Nói như vậy, tiểu thư nhà ngươi thật sự là có tư tình với Đỗ Viễn Sơn?

Tiểu Lệ không thể làm gì liền gật đầu, trên mặt đã có nước mắt chảy dài, nức nở nói:

- Tuy tiểu thư và Cổ công tử hứa thân, ô ô... Nhưng mà tiểu thư lại thích Đỗ công tử. Ô ô ô... Đỗ công tử tuy nghèo nhưng hắn là người tốt, lại có tài hoa, có cốt khí. Đỗ công tử cũng rất ưa thích tiểu thư, vì vậy... Ô oa! Đại nhân ngàn vạn lần dừng dùng hình với nô tỳ, nô tỳ sẽ bị đánh chết!

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, thầm nghĩ trong lòng: quả là thế!

- Vậy Tiểu Lan cũng biết những chuyện này sao? Nàng có biết tiểu thư của ngươi bây giờ đi nơi nào không?

Tiểu Lệ lắc đầu:

- Nàng còn biết ít hơn cả nô tỳ, có lẽ không biết tiểu thư ở đâu.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Đã như vậy ngươi trở về đi. Nhớ kỹ, chuyện hôm nay ngươi không được để lộ ra ngoài.

Gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Lệ cả kinh run lên.

- Đại... Đại nhân, ngài thả nô tỳ sao? Ngài vừa mới nói nô tỳ ham tài mà hại tính mạng của tiểu thư mà!

Tần Tiêu nhịn cười, không có đùa nghịch nữa, nghiêm trang nói ra:

- A... Bổn quan hiện tại không có nghi ngờ ngươi nữa.

Tiểu Lệ bừng tỉnh đại ngộ, hối hận kêu lên:

- Đại nhân lừa dối nô tỳ!

Lý Tự Nghiệp quái trừng mắt:

- Lớn mật!

Tiểu Lệ đã giật mình, chạy ào mất.

Ba người không hẹn mà mà cười khẽ, Phạm Thức Đức nói:

- Đại nhân quả nhiên cao minh! Hiện tại xem ra cái gọi là nhảy sông tự vận và mượn xác hoàn hồn cũng chỉ là trò của đôi nam nữ hoang đường kia thôi, vì bỏ trốn làm ra kế kim thiên thoát xác. Xem ra cũng có thể kết an dễ dàng rồi.

Tần Tiêu lắc đầu, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

- Phạm tiên sinh nói rất có đạo lý, sự thật cũng không sai biệt lắm hẳn là như vậy. Nhưng bởi vì như vậy còn có những chuyện không giải thích được: thứ nhất, chuyện trộm thi giải thích như thế nào? Nếu như nói thê tử Lưu Nhị là do Đỗ Viễn Sơn móc ra, sau đó cố ý đem đi lừa gạt Triệu phủ, như vậy hắn cần gì phải đi đào mộ của " Triệu tiểu thư ", cũng không phải càng làm lộ ra sơ hở hay sao? Còn nữa, vấn đề lớn nhất trước mắt là nữ tử thanh lâu Mạc Vân Nhi, vì sao lại diễn trò giả thành Triệu tiểu thư, lại còn biến giả thành thật kết hôn chứ? Càng không thể lý giải chính là Cổ công tử, hắn không phải là hồ đồ, cứ như vậy mà cưới Mạc Vân Nhi.

Phạm Thức Đức bừng tỉnh đại ngộ:

- Đại nhân anh minh, hạ quan đúng là không nghĩ tới những chuyện này. Nói tới chuyện này hiện tại tất cả đầu mâu điều chỉa vào Cổ phủ!

- Không sai! Nhưng vẫn còn một nơi đấy. nguồn TruyenFull.vn

- Phiêu Hương Lâu?

- Tiên sinh minh xét! Nếu như bổn quan nói là đúng vậy thì tú bà Đoạn Như kia cũng là người biết chuyện, hơn nữa là người tham dự vào trong đó. Chúng ta bây giờ nên đi tới Phiêu Hương Lâu xem xét một phen, nhìn xem có thu hoạch hay không.

- Vậy còn Cổ phủ?

- Cổ phủ chính là hạch tâm của cả câu chuyện, đây chính là con ve trong kén. Mà Phiêu Hương Lâu lại chính là cái kén của con ve. Nếu như chuyện của Phiêu Hương Lâu không giải quyết thì chuyện của Cổ phủ thì không thể giải quyết!

Việc này không nên chậm trễ, ba người lập tức đi tới Phiêu Hương Lâu. Lúc này trời đã hơi tối, Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức đã đói bụng tới mức bụng dán vào bụng rồi. Lý Tự Nghiệp đi tới khách điếm mua một đám màn thầu, ba người vừa đi vừa gặm.

Khi đi tới Phiêu Hương Lâu lại phát hiện cửa đã đóng chặt, không có cảnh tượng náo nhiệt như thường ngày. Lý Tự Nghiệp dùng sức vỗ cửa, qua một thời gia có quy nô mở cửa, thò đầu ra kêu lên:

- Ngừng kinh doanh rồi! Muốn tìm thú vui thì đi nhà khác!

Lý Tự Nghiệp một tay bắt lấy tên quy nô, quát:

- Con mẹ của ngươi, ai tìm thú vui? Đây là Khâm Sai đại nhân tới tra án! Nhanh kêu bà chủ của ngươi ra đây!

Chương 39: Chuyện lạ liên tục (1)

Quy nô sợ tới mức hai chân run lên, nói:

- Trong lâu xảy ra chuyện người mượn xác hoàn hồn, không ai dám tới nữa! Bà chủ về thăm nhà mẹ đẻ rồi, bảo chúng ta đóng cửa không kinh doanh một tháng.

- Lý tướng quân, thả hắn ra.

Tần Tiêu đi lên phía trước, mày kiếm lạnh lùng, nói:

- Bổn quan hỏi ngươi, vậy Cổ gia công tử có phải là khách quen của Mạc Vân Nhi hay không?

Quy nô sợ tới mức hai chân va vào nhau, nói:

- Cái này... Cái này, tiểu nhân không thể nói ah! Bà chủ nói với tiểu nhân nếu như nói ra chuyện này sẽ lột da của tiểu nhân! Cổ công tử nhà người ta gia giáo cực nghiêm, nếu lão đầu tử biết rõ Cổ công tử thường thường đem hôm khuya khoắt đi tới Phiêu Hương Lâu tìm cô nương sẽ đem hắn đánh gãy chân hắn đuổi ra ngoài... Ah, người đâu rồi?

Tần Tiêu bước nhanh về phía Cổ gia, trong nội tâm ẩn ẩn cảm giác có bất an thật mạnh, vì vậy nhìn qua Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức sau lưng, nói:

- Ta thi triển khinh công đi trước, như vậy nhanh hơn chút ít. Các ngươi cũng đừng có đi theo, đi vào trong Phiêu Hương Lâu cẩn thận điều tra nhất định sẽ có thu hoạchs!

- Vâng!

Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức dừng bước lại, quay đầu lại nhìn Phiêu Hương Lâu.

Tần Tiêu rít gào một tiếng thân thể đột ngột từ dưới đất mọc lên, như côn bằng giương cánh điểm nhẹ lên nóc nhà dân, bay thẳng tới Cổ phủ.

Trong lòng hắn thầm nghĩ: nếu như cả chuyện này là vì mấy người trẻ tuổi đào hôn thì tên quái nhân có kinh công cao siêu kia tuyệt đối là một cái bóng mờ bịt kín tất cả. Phiêu Hương Lâu và bà chủ Đoạn Như xem ra chính là người âm thầm điểu khiển chuyện lần này, đột nhiên nàng hiện giờ biến mất thì nhất định là vì chuyện cực kỳ trọng yếu!

Nghĩ tới đây nội tâm của Tần Tiêu đang bay thì cảm thấy lạnh cả người, hy vọng Cổ gia không có xảy ra chuyện gì!

Nhưng mà dự cảm điềm xấu này thường thường rất linh, thân hình Tần Tiêu hạ xuống trong nội viện của Cổ gia thì ngoài ý muốn phát hiện trong nhà không một bóng người!

Thời điểm động phòng buổi tối thế này là náo nhiệt nhất, còn có việc náo động phòng tân hồn nữa chứ, cũng không có khả năng không có người nào được! Tần Tiêu vội vàng nhảy vào phòng tân hôn thì nhìn thấy trong phòng bàn ghế bị lật ngược, đồ đạc lộn xộn không chịu nổi, xem ra đã trải qua một phen vật lộn rồi. Mạc Vân Nhi mặc bộ hỉ phục màu đỏ thẫm trên người, bất tỉnh nhân sự nằm trên giường.

Tần Tiêu tìm tòi mạch đập thấy còn có hô hấp, thì ra chỉ bị người ta điểm huyệt ngất xỉu mà thôi! Tần Tiêu vội vàng vận công lên đầu ngón tay điểm lên đầu vai của Mạc Vân Nhi vài cái, giải huyệt cho nàng ta.

Mạc Vân Nhi tỉnh lại, trương mắt vừa nhìn thấy Tần Tiêu thì hoảng sợ kêu to lên.

- Tại sao lại là đại nhân? Tướng công nhà dân phụ đâu rồi?

Tần Tiêu nhíu mày nghiêm túc nói:

- Câu sau cùng bổn quan phải hỏi ngươi mới được! Cổ công tử, và khách khứa đâu cả rồi, đều đi nơi nào?

Mạc Vân Nhi kêu lên đầy sợ hãi:

- Ah! Tại sao lại như vậy... Đột nhiên dân nữ chóng mặt ngã xuống giường!

Tần Tiêu vẻ mặt sương lạnh:

- Ngươi bị người ta điểm huyệt. Ngươi cẩn thận suy nghĩ một chút, trước khi ngươi xỉu đã xảy ra chuyện gì?

Mạc Vân Nhi vẻ mặt kinh hoảng, lắc đầu cố gắng hồi tưởng:

- Dân nữ không quá nhớ rõ... Hình như thời điểm tướng công của dân nữ tiến vào thì dân nữ dìu hắn ngồi xuống, cho hắn uống chén nươc. Hắn uống thiệt nhiều rượu và mùi rượu trùng thiên, dân nữ đang chuẩn bị dìu hắn lên giường nghỉ ngơi thì đột nhiên té xỉu. Chuyện sau đó dân nữ không biết.

Thời điểm Mạc Vân Nhi nói nói lời này thì Tần Tiêu cẩn thận kiểm tra tình cảnh trong phòng. Bốn phía trừ cái bàn lật thì còn có ấm nước và mấy cái chén nước vỡ, nước tràn ra trên dất. Tần Tiêu ngồi xổm người xuống cẩn thận quan sát cái ấm nước vỡ và vài cái chén vỡ, phát hiện trong mép của một cái chén có dính một ít bột phấn. Tần Tiêu cầm lấy mảnh vỡ dùng tay dính một ít bột phấn vào trong tay niết một cái, đột nhiên cả kinh nói:

- Thạch tín!

Mạc Vân Nhi cũng cả kinh kêu to lên:

- Cái này... Điều này sao có thể! Đại... Đại nhân, dân nữ không biết, dân nữ không biết việc này nha!

Tần Tiêu nhìn chằm chằm vào vẻ mặt bối rối của Mạc Vân Nhi, lại cẩn thận dò xét mãnh vỡ trong tay, nói ra:

- Bổn quan cũng không có nói thạch tín này do ngươi bỏ vào..

Thầm nghĩ trong lòng: thạch tín này khẳng định không phải là do Mạc Vân Nhi hạ độc, nàng tuyệt đối không ngốc tới mức hạ độc chết hôn phu của mình trong phòng của mình. Còn nữa, đêm tân hôn thế này thì tân lang đi nơi nào? Khách mời trong sảnh đi nơi nào?

Tần Tiêu bước đi thong thả tới bên cửa sổ, phát hiện cửa sổ này không đóng kín và có dấu vết dẫm lên, âm thầm cả kinh nói: xem ra, có người nhảy vào từ cửa sổ, mà Mạc Vân Nhi thì ở trong phòng nhưng không có phát giác, có thể thấy được người này đã sớm trốn trong phòng hoặc là cao thủ kinh công.

Đúng lúc này bên ngoài phủ có một đám đông người la hét ầm ĩ. Tần Tiêu đi ra ngoài xem xét, là Triệu Thế Tài mang theo người vội vàng xông vào trong Cổ phủ, một hồi hô to gọi nhỏ. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Triệu Thế Tài thấy Tần Tiêu thì cả kinh, sau đó nói:

- Sao đại nhân lại ở nơi này? Chẳng lẽ đại nhân cũng nghe nói nơi này có việc lạ?

Tần Tiêu cả kinh nói:

- Bổn quan vừa đuổi tới. Phát sinh việc lạ gì?

Triệu Thế Tài vỗ đùi, trắng trợn kêu khổ nói:

- Cổ Tô Toàn này không biết nổi điên cái gì, đêm tân hôn uống say như chết. Vào động phòng không bao lâu đã say khướt nằm lăn lộn, sau đó hắn tóc tai bù xù khóc lóc như sói chạy ra ngoài. Đám người chúng hạ quan bị dọa hỏng nên đuổi theo sau, ai biết tiểu tử này trực tiếp chạy tới bờ Trường Giang, một mình thả người xuống dưới! Hạ quan lập tức sai người xuống nước vớt, kết quả không hề phát hiện gì cả. Lúc này đi về tìm một đội thuyền đánh cá đi trong nước kiếm hắn!

- Cái gì?

Tần Tiêu kinh hãi vì chuyện khó hiểu này!

Dứt lời, Triệu Thế Tài liền mang theo người đi thu xếp. Tần Tiêu âm thầm suy tư một hồi, đem Triệu Thế Tài kêu đến nói:

- Tân hôn của con tại sao không thấy Cổ gia lão gia Cổ Như Hải?

Triệu Thế Tài thở dài một hơi, nói:

- Đại nhân không biết. Sau lần đứa con náo chuyện mượn xác hoàn hồn thì Cổ lão đầu này không vui vì chuyện này. Nhưng mà con gái của hạ quan và Cổ công tử kiên trì hắn cũng không lay chuyển được và cũng là nể mặt mũi của hạ quan, đành phải miễn cưỡng đáp ứng. Có thể lão đầu nhi này đã hết hy vọng nên trong nội tâm không cách nào nhận định chuyện này, vì vậy vứt một khoản tiền và mấy cửa hàng chạy đến nơi khác kinh thương, tiệc cưới này cũng không có tham gia. Trước khi đi có nói sau này không có mặt mũi nào quay về Vũ Xương. Ai, lão quỷ đầu óc chết tiệt này!

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Các ngươi đi nhanh đi. Nhất định phải tìm được Cổ Tô Toàn.

Tần Tiêu quay trở lại phòng tân hôn, Mạc Vân Nhi có chút kinh sợ núp ở góc giường, nơm nớp lo sợ. Tần Tiêu đi qua lấy ghế ngồi ở trước mặt của nàng, trầm giọng nói:

- Nói đi, tại sao các người làm ra thủ đoạn tiểu xiếc lừa gạt này.

Chương 40: Chuyện lạ liên tục (2)

Mạc Vân Nhi nghiêng đầu tựa vào đầu gối của mình, mềm yếu nói:

- Đại nhân nói " xiếc " là cái gì, dân nữ nghe không rõ.

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng, nói:

- Không rõ đúng không, vậy bổn quan nói cho ngươi biết. Mạc Vân Nhi ngươi, Cổ Tô Toàn, còn có Đỗ Viễn Sơn cùng tiểu thư Triệu gia bốn người hợp diễn một màn nhảy sông tự vận sau đó là màn xiếc mượn xác hoàn hồn. Kết quả là Cổ Tô Toàn đã được như nguyện lấy nữ tử thanh lâu như ngươi, chuyện này với Cổ gia có gia phong cực nghiêm là tuyệt đối không thể có. Mà Triệu gia tiểu thư cũng dùng kế ve sầu thoát xác đi theo ái lang lang bạt tứ phương. Ta nói đúng không? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Mạc Vân Nhi xoay đầu lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn qua Tần Tiêu:

- Cái này... Đại nhân, tại sao ngài biết toàn bộ?

Tần Tiêu lạnh lùng nhìn qua Mạc Vân Nhi:

- Loại tiểu xiếc thấp kém này chỉ có thể lừa gạt được đám người nghi thần nghi quỷ thôi. Chuyện cho tới bây giờ ngươi còn không mau nói ra tình hình thực tế đi, nguyên do chuyện này thế nào. Còn nữa, Triệu tiểu thư cùng Đỗ Viễn Sơn bây giờ đi đâu rồi?

Mạc Vân Nhi co rút thân thể lại, nàng cố gắng bình tĩnh tâm thần, bất đắc dĩ nói ra:

- Đại nhân, dân nữ là nữ tử phong trần, vốn không nên leo trèo quan hệ với công tử nhà giàu như Cổ công tử. Chỉ có một lần chúng dân nữ ngẫu nhiên quen biết nhau, từ đó hai người lưỡng tình tương duyệt, Cổ công tử còn nói không phải dân nữ thì không cưới... Cổ công tử nói chỉ đợi hắn kết hôn thì phụ thân hắn sẽ đem một nửa gia tài giao cho hắn, hắn tính toán định tách ra độc lập. Mà Cổ công tử cùng tiểu thư Triệu gia đã có hôn ước, việc này thường thường làm hắn ảo não không thôi, nhưng mà hắn không dám làm trái ý phụ thân. Lúc trùng hợp Cổ công tử vô tình phát hiện Triệu tiểu thư cùng Đỗ Viễn Sơn có quan hệ mập mờ, vì vậy chủ động làm rõ với nàng. Về sau mới biết được Triệu tiểu thư mặc dù có hảo cảm với Đỗ công tử, thực sự giới hạn ở tình huynh muội, nàng chính thức ưa thích là người đánh cá Đỗ Viễn Sơn tài hoa hơn người. Vì vậy bốn người dân nữ tụ lại cùng một chỗ, nghĩ ra biện pháp diễn tiểu xiếc này...

- Vậy ngươi có ưa thích Đỗ công tử không?

Trên mặt Mạc Vân Nhi xuất hiện một tia đỏ ửng, cắn môi và gật gật đầu:

- Có khả năng đại nhân cho rằng kỹ nữ từ trước vô tình, nữ tử thanh lâu làm gì có chuyện nói tình cảm. Nhưng mà dân nữa thề...

Mạc Vân Nhi ngẩng đầu lên, trong ánh mắt lộ ra một tia dũng cảm và cương quyết.

- Dân nữ là thực sự ưa thích Cổ công tử. Dân nữ nguyện ý vì hắn trả giá hết thảy, cho dù lập tức chết đi giúp hắn bình an dân nữ cũng nguyện ý!

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm lấy làm kỳ lạ: cũng khó có được, là một đôi đa tình nữ tử hữu tình lang. Vì truy tìm tình yêu lại nghĩ ra khổ nhục kế bất kể hậu quả này, bỏ trốn thì bỏ trốn, giả chết thì giả chết. Ai! Xã hội phong kiến này có quá nhiều giáo điều và lề thói cũ, trói buộc làm cho người ta phiền muộn. Nhưng nói ngược lại cho dù là nam nữ ở thế kỷ hai mươi mốt cũng chú ý môn đăng hộ đối, hôn nhân cũng đã không phải là hai người yêu nhau đơn giản như vậy.

Nghĩ tới đây Tần Tiêu nhịn không được thở dài một hơi, tiếp tục nói:

- Vì vậy các ngươi nhận việc đi tới nghĩa địa thôn Cổ Tang tìm thi thể thế thân Triệu tiểu thư, thẳng thắng mà nói tìm được thê tử Lưu Nhị vừa qua đời mới bắt đầu kế hoạch này đúng không? Sau đó còn bày ra chuyện quỷ quái nói cái gì lệ quỷ tìm nữ thi làm minh hôn để che mắt người ta. Chuyện này là ai làm?

Mạc Vân Nhi vẻ mặt trắng bệch, vội vàng lắc đầu:

- Việc này không phải do bốn người dân nữ làm. Bốn người dân nữ đều nhát gan, không dám làm chuyện này. Trước đó mấy ngày mấy người dân nữ không nghĩ qua sẽ bị bà chủ Phiêu Hương Lâu biết rõ chuyện này, nhưng mà nàng ta chẳng những không ngăn cản chúng dân nữ còn chủ động giúp chúng dân nữ bày mưu tính kế. Chuyện ma quái và minh hôn này là do nàng ta bày ra. Về phần nàng phái ai đi đào thi thể chúng dân nữ cũng không biết.

(*Minh hôn là hủ tục rất tàn khốc, nó vẫn còn kéo dài tới tận thời nay ở Trung Quốc, đại khái là con trai chết trẻ chưa vợ thì sẽ tìm một thi thể con gái để chôn cùng với ngụ ý là xuống địa phủ cho làm vợ chồng với nhau, thường thì người ta sẽ giết người còn sống để chôn cùng.)

Tần Tiêu nói:

- Ngươi đi theo Đoạn Như bao lâu? Vì sao ngươi tin nàng?

Vừa nhắc tới Đoạn Như, Mạc Vân Nhi âm thầm khẩn trương, vội vàng nói:

- Đại nhân, Đoạn ma ma chỉ hảo tâm thành toàn chúng dân nữ, ngài ngàn vạn lần đừng trách phạt nàng. Tuy nàng ngày thường có chút hung dữ, nhưng dân nữ biết rõ trong nội tâm của nàng rất quan tâm tới dân nữ. Dân nữ từ nhỏ đã bị gia đinh nông gia vứt bỏ, đến mười tuổi năm thì Đoạn ma ma mang dân nữ về cưu mang, đối đãi với dân nữ như con gái ruột. Từ sông Tần Hoài theo tới Vũ Xương... Tuy dân nữ là nữ tử phong trần, nhưng dân nữ tuyệt đối không trách nàng ta. Nàng không có bức qua dân nữ cái gì, những gì dân nữ làm đều là tự nguyện.

Tần Tiêu cảm khái lắc đầu, sau đó nói:

- Vậy ngươi nên biết Triệu tiểu thư cùng Đỗ Viễn Sơn hiện tại núp ở chỗ nào?

Mạc Vân Nhi lắc đầu:

- Chúng dân nữ bốn người chỉ thương nghị với nhau những chuyện bỏ trốn và kế hoạch mà thôi, về sau bọn họ đi đâu dân nữ không biết.

Biểu lộ của Tần Tiêu cười lạnh, nói:

- Ngươi không biết, bổn quan lại có thể đoán ra được một hai. Nếu không ngoài ý muốn thì hai người bọn họ hiện tại có lẽ đang ẩn nấp tại bổn huyện. Ngày hôm qua bổn quan đã hạ lệnh cho Triệu Huyện lệnh nghiêm mật kiểm tra tất cả con đường ra vào, bọn họ muốn rời khỏi Vũ Xương sợ là rất khó. Hơn nữa ta đoán chừng bọn họ vô cùng có khả năng nấp ở chỗ của Đoạn Như...

- Đại nhân anh minh!

Ngoài cửa có tiếng rống to, thân hình khổng lồ của Lý Tự Nghiệp chen vào cửa, sau lưng còn đi theo một người con gái, cuối cùng mới là Phạm Thức Đức.

Chẳng lẽ là Triệu tiểu thư? Tần Tiêu cả kinh, đứng dậy đi lên phía trước, nhìn nàng nói ra:

- Ngươi chính là con gái của Triệu Huyện lệnh?

Trên người cô gái này còn mặc bộ quần áo vải thô, gương mặt không có trang điểm chút nào nhưng lộ ra tư săc xinh đẹp, sợ hãi cúi đầu xuống, nói:

- Hồi bẩm đại nhân, dân nữ Triệu Oánh Oánh, chính là con gái của Triệu Huyện lệnh.

Triệu Oánh Oánh cùng Mạc Vân Nhi liếc nhau, sau đó xấu hổ cúi đầu xuống.

Tần Tiêu vội hỏi nói:

- Đỗ Viễn Sơn đâu rồi?

Triệu Oánh Oánh cúi đầu thấp xuống, nói:

- Hắn nói còn có một số việc cần làm, đêm nay xong việc sẽ dẫn tiểu nữ rời khỏi Vũ Xương...

Đúng lúc này ngoài cửa đột nhiên có âm thanh hô to.

- Chuyện gì xảy ra, đây là có chuyện gì!

Mọi người chạy ra bên ngoài xem xét, chính là Cổ Như Hải thất tha thất thểu chạy vào. Vừa nhìn thấy được bọn người Tần Tiêu thì vội vàng chạy tới, lớn tiếng kêu lên:

- Khâm Sai đại nhân, đây là chuyện gì xảy ra? Đêm tân hôn của tiểu nhi vì sao náo thành cảnh tượng này?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau