PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 356 - Chương 360

Chương 356: Siêu cấp ác nữ (2)

Không ngờ bị nổi điên lên. Vì vậy nàng tìm tới bệ hạ, thỉnh cầu bảo Trưởng công chúa dọn đi, dọn ra khoảng đất trống của nàng.

Tần Tiêu nhăn cau mày:

- Hoàng đế cũng đáp ứng? Đây chính là thân cô cô của hắn a!

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười khổ:

- Tự nhiên là đáp ứng. Cho nên từ hôm nay trở đi. Hoàng bà cô phải ở tạm quý phủ của ta. Tuy Thái Bình công chúa là con dâu Võ gia, nhưng mà tâm của nàng lại ở Lý gia. Nhìn thấy chủ cũ muốn tiếp quản, mà Trường Trữ công chúa không muốn xung đột chính diện. Vì vậy liền nghĩ đến một biện pháp, đem hoàng bà cô đưa tới tổ địa Thái Nguyên, cho nàng dưỡng lão tống chung (chăm sóc người thân trước lúc lâm chung).

Một đường xa xôi, không thể thiếu hộ vệ tin cậy. Vì vậy tìm ngươi hỗ trợ. Nhưng nếu như chính diện mời ngươi thì đó là vượt quyền. Bắc nha là nơi của Hoàng thượng, nàng là Thái Bình công chúa không có quyền điều động. Mà nàng lại không thể trực tiếp tìm Hoàng thượng, vì vậy tìm ta chuyển lời thỉnh ngươi hỗ trợ. Hơn nữa còn phải làm chuyện này nhỏ bớt, không muốn người ta hiểu lầm cái gì.

Tần Tiêu cau mày gật gật đầu:

- Ta hiểu rồi. Ta phái hộ vệ đặc chủng đi theo, như vậy không có người nào chú ý. Khỏa Nhi rốt cục cũng lộ mặt rồi...

- Đúng nha!

Lý Long Cơ thở dài một tiếng:

- Lý Khỏa Nhi này từ nhỏ không sợ trời không sợ đất, duy chỉ sợ một mình Vũ Hoàng bệ hạ. Hiện tại Vũ Hoàng đã ở Lạc Dương, lại bệnh nặng, nàng đương nhiên không còn cố kỵ rồi.

Tần Tiêu có chút buồn bực khoát khoát tay:

- Tốt, cũng đừng nói nàng nữa, tránh ảnh hưởng tâm tình. Mấy huynh đệ chưa chuẩn bị tốt, hiện tại có thể tiến cung. Đi tham gia Thái tử điện hạ lập phi thôi.

Lý Long Cơ phủ tay:

- Hơi chờ một chút, ta sai người mời đại ca tới. Thái tử cũng thật ý tứ, ha ha, thoáng cái đưa mười nữ nhân tới cửa đủ giày vò hắn rồi.

Tần Tiêu cười nói:

- Hắn không phải là ưa thích thứ này sao? Lại cho hắn nghiện một lần. Tất cả đều là danh môn khuê tú xinh đẹp a.

Không lâu sau Tần Tiêu cùng với Lý Hiến, Lý Long Cơ các huynh đệ cùng một chỗ đi tới điện Lân Đức. Mấy vạn binh sĩ bắc nha đang cầm bó đuốc, đem điện đài rộng lớn chiếu sáng như ban ngày, thái giám thì mặc áo lụa đẹp. Xếp thành nhiều đội nối đuôi nhau xuất nhập, mang theo món ngon mỹ vị vào trong.

Đây là đại yến vạn người chân chính.

Bọn người Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ chọn một bàn gần điện Lân Đức mở tiệc. Mà mấy vương công đại thần khác ngồi cùng một bàn, cũng thức thời không chọc vào.

Chỉ ngồi một lúc thì tốn nửa canh giờ. Ban đêm gió lạnh từng hồi, nếu không phải lửa than cháy bừng bừng thì sợ rằng rượu và thức ăn cũng lạnh như băng.

Kế tiếp chỉ có Lý Hiển cùng Lý Long Tuấn đang ‘hoan nghênh quang lâm, ăn được uống tốt’ nói nhảm, ca múa trên đài bắt đầu nên tiệc tối bắt đầu.

Bọn người Tần Tiêu sớm vội không được, cái mũi lạnh co rút, uống mấu ngụm rượu hâm nóng, sau đó lại cười nói chuyện phiếm, thưởng thức ca múa.

Tần Tiêu nhìn qua tràng diện siêu cấp này, không khỏi âm thầm líu lưỡi. Nếu một vạn người đồng thời nhai xương gà, đây là hành động lớn cỡ nào? Ca múa trên đài quả nhiên đều là mỹ nữ. Những vũ kỹ kia không sợ lạnh sao, vừa mới tuyết rơi còn mặc quần áo vũ công mỏng như cánh ve kia, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy xuân quang ở ngực tiết ra.

Mua xong lui ra, yến hội cũng qua hơn phân nửa. Kỳ thật yến hội của hoàng gia này đơn giản là chú ý phô trương, ai cũng không có thật sự ăn uống no đủ, ý tứ một chút là được. Đại đa số thức ăn cũng không có nhúc nhích, sợ rằng nhiều người không động đũa.

Tần Tiêu âm thầm lắc đầu, xa xỉ, lãng phí! Sở Tiên sơn trang náo nhiệt và so sánh lần này, thật đúng là dân chơi gặp thứ thiệt.

Lúc này Lý Khỏa Nhi không biết đi ra lúc nào, đi vào chánh điện tiến tới bên người Lý Hiển nói vài lời, Lý Hiển cười ha hả một hồi, gật đầu đáp ứng.

Bọn người Tần Tiêu ngồi cách chánh điện không xa, thấy rõ ràng, trong nội tâm thầm nghĩ: Khỏa Nhi này nghĩ ra trò đùa dai gì?

Đúng lúc này sân khấu trung ương đang để trống, một đội vũ kỹ đang chuẩn bị lên đài bị đuổi xuống, lúc này có một đám người kéo dây thừng vừa thô vừa to lên, phía trên còn buộc mấy sợi chỉ đỏ.

Người phía dưới nghi hoặc, thánh chỉ ban xuống: Trời lạnh làm động tác thể dục ấm thân. Mỗi bàn phái một người đi lên kéo co.

Quần thần lập tức xôn xao, làm gì có thánh chỉ vớ vẩn như vậy cơ chứ? Loại kéo co này chơi trên đại yến hay sao? Trong lòng Tần Tiêu cũng tức giận: Lý Khỏa Nhi chó má, thật sự là giày vò người ta mà! Ở cái bàn này chắc chắn ta phải đi lên rồi, biến thành khỉ làm xiếc cho ngươi ta xem náo nhiệt!

Oán thì oán, thánh chỉ vẫn là thánh chỉ!

Tần Tiêu cắn hàm răng ken két, hắn rời tiệc cùng với cả ngàn người khác cùng đi lên, cầm lấy sợi dây thừng thô như cánh tay. Lập tức có một đám quần thần và Lý Hiển cùng xem cuộc vui.

Lý Khỏa Nhi thì kích động chạy tới chính giữa hai bên, cầm một cây cờ trong tay, vênh váo tự đắc tuyên bố:

- Ta vung cờ này lên thì các ngươi bắt đầu dùng sức a! Lấy sợi chỉ đỏ này kéo qua quân thắng bại. Thắng có phần thưởng ah, thua phạt uống ba chén!

Một ít đại thần a dua lấy lòng hò reo lên, nói nàng cực kỳ thông minh nhạy bén hơn người, nghĩ ra chuyện thú vị này. Tần Tiêu nghe xong trong nội tâm tức giận, hận không thể đi lên tát tay Lý Khỏa Nhi vài cái.

Sau khi hai bên chuẩn bị tốt, Lý Khỏa Nhi vung cơ lên.

- Bắt đầu!

Hơn một ngàn người lập tức dùng hết sức bú mẹ phát ra tiếng rống to như bị táo bón, thân thể lui ra phía sau, nghiến răng nghiến lợi kéo ra sau.

Lý Hiển cùng đám đại thần phía dưới cười to, mặt khác thần tử cũng cười to, từng đợt âm thanh cuồn cuộn vang lên.

Tần Tiêu buồn bực không yên lòng, trong nội tâm phát hỏa, mắt thấy sắp bộc phát.

Đúng lúc này, ‘bá’ một tiếng, sợi dây thừng to đã đứt đoạn!

Hai nhóm người lập tức kêu sợ hãi ngã ra phía sau, áp thành một đoàn. Tần Tiêu lười biếng, không có mất trọng tâm, lúc này hắn đã sớm phản ứng.

Hơn ngàn người như quân bài Domino ngả ra phía sau, kêu thảm vô cùng chật vật.

Lý Khỏa Nhi cùng Lý Hiển cười rộ lên.

Một đám đại thần cùng khách mới cũng mò mẫm cười to theo Hoàng đế.

Tần Tiêu đứng ở bên ngoài đám người, ngược lại lộ ra vẻ bắt mắt.

Lý Khỏa Nhi dường như cũng chú ý tới Tần Tiêu, nghênh ngang đi tới gần Tần Tiêu vài bước, vẻ mặt khiêu khích nhìn Tần Tiêu vài lần:

- Ơ, duy chỉ có Tần tướng quân không có ngã, quả nhiên bản lãnh a. Đúng là Võ Trạng Nguyên, công phu đúng là tốt, ngay cả kéo co cũng không giống người bình thường.

Tần Tiêu lạnh lùng nhìn qua Lý Khỏa Nhi, cảm giác bàn tay nóng lên, phát nhiệt, trong nội tâm thì có xúc động muốn tát một cái.

Lý Khỏa Nhi hùng hổ tới gần hai bước:

- Như thế nào, nhìn ngươi như vậy hẳn là muốn đánh ta sao? Chẳng lẽ ngại mạng quá dài.

Lý Trọng Tuấn không biết từ chỗ nào đi ra, lôi kéo Lý Khỏa Nhi đi vào trong điện, trầm thấp mắng:

- Ngươi còn ồn ào tới khi nào nữa?

Chương 357: Thái Tử Phát Bưu (1)

Lý Khỏa Nhi tức giận giãy khỏi tay của Lý Trọng Tuấn, chỉ vào mũi của hắn mắng:

- Tiểu dã loại, đừng tưởng rằng làm thái tử thì không dậy nổi. Làm ta tức giận thì ta sẽ gọi phụ hoàng cùng mẫu hậu phế ngươi, hừ!

Dứt lời liền chạy vào trong điện.

Tần Tiêu và đám đại thần trong đoàn kéo co đều nhìn thấy rõ toàn thân Lý Trọng Tuấn run lên, nắm đấm vang lên răng rắc.

Yến hội đêm đó bởi vì Lý Khỏa Nhi trước mặt mọi người nhục mạ Lý Trọng Tuấn, làm cho mọi người lưu lại bóng mờ trong lòng. Tuy người nghe không nhiều, nhưng mà động tác đó nhìn từ xa đã thấy rõ. Lý Trọng Tuấn kéo Lý Khỏa Nhi đi lên trên, Lý Khỏa Nhi vung tay giãy giụa, chỉ vào mũi Lý Trọng Tuấn mắng một trận.

Nghe không rõ nàng mắng gì đã không trọng yếu. Một công chúa lại dám ở trước mặt mọi người vô lễ với thái tử, trong nội tâm tất cả mọi người lại nghĩ một câu: không có gia giáo! Cho dù là hài tử nhà bình dân cũng không làm ra loại chuyện này.

Tần Tiêu rời đi, hắn nhìn rõ sắc mặt Lý Trọng Tuấn từ đỏ biến thành trắng, từ trắng biến thành xanh, toàn thân tức giận đến phát run, sau đó hắn lại áp xuống thật nhanh, một bước đi lên trước điện, ngồi trở lại ghế ngồi. Lý Khỏa Nhi lại tiến đến bên cạnh Lý Hiển, dùng tư thái nhăn nhó làm nũng, cố ý diễn trò, ở trước mặt vạn người biểu hiện mình được sũng ái thế nào.

Cũng may người ở nơi này giữ thể diện không ít, biết rõ người trông thấy chuyện này không thể giả bộ, vì vậy trước tiên uống rượu nói chuyện phiếm, hắn xem như không nhìn thấy cái gì.

Tần Tiêu cố gắng làm cho mình khôi phục bình tĩnh, hít sâu mấy hơi, trở lại bàn ngồi cùng bọn người Lý Long Cơ.

Khóe mắt của Lý Long Cơ nhìn qua Lý Hiển cùng Lý Khỏa Nhi, cầm bầu rượu rót cho Tần Tiêu:

- Uống rượu đi. Cho dù không thấy cái gì, cái gì cũng không có xảy ra.

Tần Tiêu rầu rĩ thở dài một hơi, nâng chén uống uống cạn một hơi.

Yến hội tiếp tục, trên võ đài lại bắt đầu biểu diễn ca múa. Tần Tiêu âm thầm nghiêng mắt nhìn qua Lý Hiển, nhìn thấy Lý Trọng Tuấn sắc mặt tái nhợt, một mình một người uống rượu trong buồn bực.

Trong nội tâm Tần Tiêu nói thầm: ta bị Lý Khỏa Nhi náo một hồi, so với Lý Trọng Tuấn không tính toán được cái gì. Từ tính tình nóng nảy của hắn mà nhịn được đúng là kỳ tích! Hắn nhịn xuống chắc chắn sẽ làm cái gì đó rồi.

Yến hội tán đi, Tần Tiêu cũng không có tâm tình náo động phòng đông cung, mấu huynh đệ Lý Long Cơ khách sáo vài câu, cưỡi ngựa về nhà.

Về đến nhà đã là giờ Tuất đêm khuya, Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y hai người cũng không có ngủ, đang ngồi chờ Tần Tiêu quay về.

Tần Tiêu tức không chịu nổi nhìn thấy Lý Khỏa Nhi lớn lên không sai biệt lắm, vẻ mặt ôn hòa nhìn qua giống Lý Tiên Huệ cũng hết giận hơn phân nửa. Trong nội tâm nghĩ thầm: Lý Khỏa Nhi là em của Tiên Nhi, nếu ở trước mặt Tiên Nhi nhắc tới mâu thuẫn của Lý Khỏa Nhi, chỉ làm nàng thống khổ hơn thôi, hơn nữa cũng không phải chuyện tốt.

Lý Tiên Huệ đứng dậy nghênh tiếp Tần Tiêu, cũng như thường ngày dìu hắn đi vào trong. Mặc Y đi tới:

- Tướng quân, phu nhân. Mặc Y đi ngủ trước.

Lý Tiên Huệ có chút không quen nói ra:

- Mặc Y, đứng nói như vậy... Có chút không thói quen. . . Cám ơn ngươi nha, giúp ta lâu như vậy.

Mặc Y cười nhạt lắc đầu, quay người đi.

Tần Tiêu kinh ngạc nhìn qua bóng lưng của Mặc Y:

- Tiên Nhi, hôm nay nàng kéo Mặc Y cùng chờ ta sao?

- Chính cô ta đùa nghịch đi theo ta đấy!

Lý Tiên Huệ nói ra:

- Hơn nữa là trò chuyện của ta thôi. Trước kia nàng cũng không có ưa thích nói chuyện như vậy.

Tần Tiêu hiếu kỳ hỏi:

- Nói chuyện về cái gì?

Lý Tiên Huệ cười thần bí:

- Tâm sự của nữ nhin người ta, anh cũng đừng hỏi. Toàn thân đầy mùi rượu. Nhanh đi tắm rửa đi... Ồ, có phải hôm nay ngươi có việc không vui không?

Tần Tiêu đổ mồ hôi trong lòng.

- Chuyện này cũng nhìn ra được?

Lý Tiên Huệ đẩy Tần Tiêu đi tới nhà tắm, trầm thấp nói ra:

- Bởi vì hôm nay ngươi đi vào cửa không có nhiệt tình như lúc trước! Không có ôm ta vào trong ngực, hì hì. Có phải là vì chuyện của Mặc Y hay không? Nhưng mà ta nhìn rõ, tuy trên mặt của ngươi làm như không có gì, nhưng nhất định là có tâm sự.

Tần Tiêu cười mỉa nhìn qua Lý Tiên Huệ:

- Nàng đã thành con giun trong bụng ta lúc nào vậy?

Lý Tiên Huệ nhíu mày bĩu môi:

- Ồ, thực buồn nôn, không nên ví von như vậy, nhanh đi tắm rửa đi. Ta đi chuẩn bị chăn mền và nước nóng đã.

Dứt lời liềm cầm xô đi lấy nước nóng.

Tần Tiêu ngâm mình trong hồ tắm, trong nội tâm có chút buồn bực, ngơ ngác nghĩ tới chuyện xảy ra trong tiệc tối. Lý Khỏa Nhi này đã có mấy tháng không trêu lên đầu của ta. Không nghĩ tới hôm nay lại chống lại nàng ta. Nàng sẽ không mượn đề tài này để nói chuyện của mình, tới tìm ta phiền toái a? Tiểu thái muội ngang ngược không nói đạo lý này đánh không thể đánh. Mắng không thể mắng, trốn cũng trốn không được. Thật đúng là khó chơi!

Tắm rửa xong toàn thân nhẹ nhõm. Tần Tiêu đang chuẩn bị cùng Lý Tiên Huệ tiến vào trong chăn vuốt ve an ủi, không ngờ lúc này cánh cửa nổ vang. Trong nội tâm Tần Tiêu kinh sợ: Hôm nay tâm tình ta đủ phiền rồi, ai lại không biết sống chết đêm hôm chọc lên đầu của ta vậy.

Vừa mặc quần áo tử tế chuẩn bị đi ra ngoài nhìn, lại nghe có người nói chuyện.

- Ah... Là thái tử điện hạ! Muộn như vậy tướng quân... Sợ là đã ngủ.

Là âm thanh của Hình Trường Phong.

Lý Trọng Tuấn trầm giọng quát:

- Ngủ cũng phải kéo hắn từ trong chăn ra. Ta hôm nay động phòng hoa chúc đấy.

Lý Tiên Huệ chui ra khỏi chăn, nói:

- Lão công, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?

Tần Tiêu vịn Lý Tiên Huệ nằm xuống, đắp chăn cho nàng, nói:

- Ngủ đi, không có việc gì. Tam ca của nàng hôm nay xem ra đã uống nhiều, ta đi ra xem. Không có việc gì, ngươi không nên ra ngoài.

Lý Trọng Tuấn nhìn thấy Tần Tiêu đi ra, nhìn Hình Trường Phong vung tay lên:

- Ngươi lui xuống trước đi. Đóng cửa phủ lại, sửa cửa lớn đi.

Tần Tiêu đi đến bên người Lý Trọng Tuấn hỏi:

- Điện hạ, chuyện gì xảy ra?

Sắc mặt Lý Trọng Tuấn xanh lại, trong tay niết chén trà nhỏ nát bấy:

- Chuyện tiệc tối hôm nay còn chưa đủ sao?

Tần Tiêu căng thẳng trong lòng: thái tuế này phát bưu rồi.

Vẻ mặt Lý Trọng Tuấn tràn đầy tức giận:

- Tần huynh đệ, không có gì có thể nói. Ta tới tìm ngươi không có chuyện gì khác, Lý Đa Tạc ta đều nói tốt, hắn nói chỉ cần ngươi gật đầu. Hắn sẽ làm theo.

Tần Tiêu kinh hãi, hạ giọng:

- Ngươi muốn làm gì?

Lý Trọng Tuấn một chưởng đập lên mặt bàn, đứng dậy:

- Giết vào hoàng cung, chém yêu nữ kia! Bức vua thoái vị, phụ hoàng truyện ngôi cho ta!

Tần Tiêu trừng to mắt nhìn qua Lý Trọng Tuấn:

- Ngươi điên rồi!

- Đúng, ta đang điên!

Lý Trọng Tuấn trợn mắt trừng mắt nhìn Tần Tiêu:

- Ở trước mặt văn võ và sứ thần ngoại bang, bị tiểu tiện nhân kia nhục nhã một phen ta cũng đã điên rồi! Huống chi vừa rồi nàng còn dẫn người tới đông cung, trên danh nghĩa là náo động phòng, nhưng là tới gây phiền toái! Ngươi biết nàng làm gì không?

Chương 358: Thái Tử Phát Bưu (2)

- Nàng đến dội máu heo dê cừu khắp phòng. Nói là trừ sát trừ tà, còn mời vu bà nhảy đại thần!

Lý Trọng Tuấn càng nói càng tức giận, càng nói âm thanh càng lớn, đến cuối cùng là dốc toàn lực hét lên.

Tần Tiêu liền ôm cổ Lý Trọng Tuấn, kéo hắn ngồi xuống. Lý Trọng Tuấn tức giận ngực phập phồng, nói:

- Nói đi, ngươi rốt cuộc là làm hay là không làm? Lý Đa Tạc bên kia đã nói rồi. Trước kia tuy là thuộc cấp của ta, nhưng hiện tại là thuộc hạ của ngươi, chỉ nghe lệnh của ngươi.

Đúng lúc này Lý Tiên Huệ khoác trường bào lặng lẽ đi tới, khẽ kêu một tiếng.

- Tam ca. . .

Chỉ một câu này lại làm cho Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn run lên một hồi, ngay ngắn xoay người nhìn qua Lý Tiên Huệ.

Lý Trọng Tuấn ứng phó kêu một tiếng "Tiên Nhi" rồi quay đầu sang chỗ khác.

Lý Tiên Huệ đi tới bên cạnh hai người. Nhìn qua Tần Tiêu vẫy tay:

- Lão công, ngươi cũng ngồi đi.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ phân biệt ngồi hai bên Lý Trọng Tuấn.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng lung lay cánh tay của Lý Trọng Tuấn:

- Tam ca, ngươi vừa mới nói ta đã nghe rồi. Chuyện xảy ra trên tiệc tối ta không rõ lắm. Nhưng mà Khỏa Nhi lúc này thật là quá phận.

Lý Trọng Tuấn nghe người ta khuyên bảo, ngón tay đưa lên.

- Tần huynh đệ, thấy không, ngay cả Tiên Nhi cũng nói Khỏa Nhi quá phận!

Lý Trọng Tuấn vừa mới dứt lời, Lý Tiên Huệ nói tiếp:

- Thế nhưng mà, tam ca cũng không thể bởi vì Khỏa Nhi tùy hứng làm ẩu làm ra chuyện này! Nàng không hiểu chuyện, ngươi hẳn không chấp nhất với nàng ta? Tam ca là người làm đại sự, bây giờ là thái tử. Tương lai chính là hoàng đế, phải trị vì quốc gia. Sao có thể bởi vì một chút chuyện nhỏ khơi mào tranh chấp? Cho dù Khỏa Nhi không đúng. Nhưng mà phụ thân không có chỗ nào có lỗi với ngươi cả? Đại Đường cũng có lỗi với ngươi sao? Triều đình vừa mới náo loạn vì chính biến, lúc này mới ổn định lại, làm sao chịu nổi giày vò. Tam ca. Ngươi nên hiểu rõ đi, ngàn vạn không thể vì tư oán của bản thân mà làm mọi người mang vạ.

Lý Trọng Tuấn kêu rên một tiếng:

- Ngươi nói đúng, ngươi nói đều đúng. Nhưng mà oán khí này ngươi bảo ta làm sao nhịn xuống? Đổi lại là ngươi, ngươi có nhịn được không?

Lý Tiên Huệ khích lệ một hồi, thấy Lý Trọng Tuấn đang lúc tức giận, nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải.

Tần Tiêu thì ngồi ở một bên, trầm mặc không nói. Lý Trọng Tuấn phiền muộn nhìn qua hắn:

- Ngươi nói chuyện đi!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười:

- Chuyện nhà của các người ta xen vào làm gì?

- Cái gì chuyện nhà? Bây giờ là tìm ngươi thương lượng đại sự thiên hạ.

Lý Trọng Tuấn phiền muộn kêu lên:

- Lại nói cho dù là chuyện nhà, ngươi cũng không phải người nhà sao? Hôm nay tiệc tối Khỏa Nhi cho ngươi ăn quả ngon sao?

Tần Tiêu nhìn Lý Tiên Huệ một cái, thấy nàng cũng nhìn về phía chính mình, âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ trong lòng: chuyện này vẫn bị Lý Trọng Tuấn chọc phá.

Lý Trọng Tuấn thấy Tần Tiêu không nói lời này, vội vàng xao động nói ra:

- Tần Tiêu, ngươi bình thường quyết đoán như vậy, hôm nay sao lề mề như đàn bà vậy? Tiên Nhi, ta không có ý mắng ngươi đâu, nhưng mà Tần Tiêu ngươi phải tỏ thái độ, rốt cuộc có giúp ta không?

- Ta giúp ngươi thì được rồi, ta không giúp ngươi thì giúp ai.

Tần Tiêu gật gật đầu.

Lý Tiên Huệ quá sợ hãi:

- Lão công, ngươi!

Lý Trọng Tuấn tự nhiên vui mừng quá đỗi:

- Quả nhiên là hảo huynh đệ! Chúng ta bây giờ nên thương lượng tình huống kỹ càng.

Tần Tiêu khoát khoát tay đánh gãy lời của Lý Trọng Tuấn:

- Nhưng không phải giúp ngươi khởi binh tạo phản.

Đột nhiên Lý Trọng Tuấn sửng sốt:

- Tần Tiêu, ngươi có ý tứ gì? Chơi ta sao!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ một hồi:

- Điện hạ, ngươi là người biết chuyện, tại sao vì một chuyện nhỏ này mà choáng váng đầu óc vậy? Trước tiên ta hỏi ngươi, chúng ta khởi binh làm chính biến, danh nghĩa là cái gì? Lần trước chính biến Thần Long là vì Võ gia bị người người oán trách. Hiện tại thì sao? Hiện tại dùng lý do gì? Chẳng lẻ muốn Tần Tiêu ta nói với các tướng sĩ là vì vãn hồi mặt mũi cho thái tử. Khởi binh giết vào hoàng cung? Ai hưởng ứng đây? Ai hưởng ứng đây!

Lý Trọng Tuấn đặt mông ngồi xuống, rầu rĩ phát khổ.

Tần Tiêu chậm rãi nói ra:

- Điện hạ, Khỏa Nhi quả thật đáng giận, nhưng mà nàng ta hiện giờ làm chuyện gì hại nước hại dân chưa? Điện hạ cũng là người mang binh, nên biết đạo lý ‘ vô danh chi sư xuất sư tất bại ’. Sợ rằng chúng ta may mắn thành công, đủ loại quan lại đối đãi với ngươi thế nào? Dân chúng thiên hạ nhìn ngươi ra sao? Ngươi có thể thoát chế tài sao? Sẽ có người tiếp nhận ngươi sao? Ngươi có lên làm hoàng đế thì vị trí của ngươi ổn sao?

Lý Trọng Tuấn cả giận nói:

- Có làm hoàng đế hay không chỉ là phụ, ta không chịu nổi việc bị tiểu tiện... Tiểu nha đầu Lăng nhục, nuốt không trôi cơn tức này!

Lý Trọng Tuấn nhìn qua Tiên Nhi ở đây. Riêng ba chữ ‘ tiểu tiện nhân sửa thành tiểu nha đầu.

Tần Tiêu lắc đầu cười khổ:

- Hàn Tín người ta còn chịu nhục chui qua háng, huống chi nàng chỉ là muội tử không hiểu chuyện. Tiên Nhi nói đúng, nàng không hiểu chuyện, ngươi cần gì phải chấp nhặt với nàng? Hai huynh muội các ngươi náo đi náo lại chỉ bị người ta chê cười mà thôi. Ngươi nên nhịn đi, nhường một chút. Không đi gây nàng không được sao? Không thể trêu vào thì trốn đi, ta cũng không tin nàng dám ba ngày hai bữa chạy tới đông cung giương oai! Nếu thật sự dám đi ta gọi Lý Tự Nghiệp mang Tả Vệ Suất bắt nàng lại, dùng danh nghĩa xông vào đông cung mưu phản.

Lý Trọng Tuấn trầm tĩnh nửa ngày, lại nhìn Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ :

- Được rồi, hai phu thê các ngươi là bè lũ, ta nói không qua các ngươi. Lần này ta tạm thời nhịn xuống, nhưng lần sau nàng còn làm chuyện này đừng trách huynh trưởng ta trở mặt!

Lý Tiên Huệ vẻ mặt u buồn:

- Tam ca. Dù sao cũng là huynh muội trong nhà, cần gì chứ?

Lý Trọng Tuấn thở dài một tiếng:

- Tiên Nhi, nếu Khỏa Nhi có một nửa hiểu chuyện của ngươi ta làm ca ca sẽ xem nàng như bảo bối của mình, dù sao khi còn bé chúng ta cùng chịu khổ mà lớn lên. Khi đó ngươi cũng nhìn thấy rồi, ta làm ca ca yêu thương nàng không ít, cái gì cũng cho nàng, có ăn ngon thì cũng cho nàng. Nhưng mà nàng ta hiện giờ tính tình thế nào, còn nhớ rõ năm đó ca ca tỷ tỷ chúng ta bảo vệ nàng ra sao không? Mượn ngày hôm qua mà nói, phụ hoàng chuẩn bị dựa theo y của thánh hoàng, sách phong đại ca Trọng Nhuận cùng ngươi, mộ của các ngươi sẽ sửa thành ‘ lăng ’. Cho hai người các ngươi danh hào truy phong. Nàng ta liền mất hứng, nói là mình không bằng ca ca tỷ tỷ, chạy đến chỗ phụ hoàng cãi lộn. Nói là hiện tại phải làm một ngôi mộ sống thật lớn cho nàng, muốn phụ hoàng ban thưởng ‘ mộ ’ thành ‘ lăng ’."

Lý Tiên Huệ cũng lắc đầu cười khổ một hồi:

- Loại hư danh này ta không để ý, nàng so đo chuyện này làm gì chứ? Từ trước chỉ có hoàng đế chôn cất mới được xưng là ‘ lăng ’, phụ hoàng đúng là cưng chiều ta rồi, trách không được Khỏa Nhi ghen.

Chương 359: Bọn Chuột Nhắt Nam Nha (1)

- Tức chết ta! Thật sự là tức chết ta!

Lý Trọng Tuấn kêu to:

- Tiên Nhi, muốn ta nói Khỏa Nhi chính là bị tỷ tỷ và hoàng hậu các ngươi làm hư rồi, cái gì cũng suy nghĩ thay nàng, vì nàng giải vây! Vốn phụ hoàng thích nhất chính là ngươi, quá phận sủng ái Lý Khỏa Nhi trừ nàng là con vợ cả duy nhất, cũng bởi vì nàng lớn lên giống ngươi thôi, đem tất cả tâm tư đặt lên người của nàng. Theo ta thấy, hừ! Tiên Nhi, ngươi bây giờ nên quay về hoàng cung đi, gặp mặt phụ hoàng, nói cho bọn họ biết ngươi còn sống trên nhân thế, ta xem Lý Khỏa Nhi còn làm sao đắc thế.

Lý Tiên Huệ lập tức sợ tới mức nhảy dựng lên:

- Vạn lần không được! Tam ca, Tiên Nhi thật vất vả mới có được thời gian yên tĩnh, ngươi không nên nhắc tới chuyện này.

Tần Tiêu cũng khẩn trương lên, sợ Lý Trọng Tuấn xông vào hoàng cung nói chuyện này với Lý Hiển.

Lý Trọng Tuấn khoát khoát tay:

- Ta biết rõ, nói nhảm thôi. Tiên Nhi, tam ca còn không có hồ đồ đến mức đó, vì tư lợi của mình đem ngươi là đá kê chân, ngươi an tâm sống cùng Tần Tiêu đi. Trừ phi chính ngươi nguyện ý, nếu không không sẽ không ai bức ngươi như trước kia.

Lý Tiên Huệ thở dài một hơi, chậm rãi ngồi xuống:

- Tam ca, ngươi cái gì cũng tốt, nhưng mà tính tình quá nóng nảy. Sau này ngươi nên sửa đổi đi. Bằng không thì Tiên Nhi sẽ rất lo lắng cho ngươi.

Lý Trọng Tuấn cuối cùng cũng mỉm cười, cầm lấy tay Lý Tiên Huệ vỗ vỗ:

- Hảo muội tử, khó có được người đau lòng cho ta, ta chịu chút ủy khuất này không tính. Xem như ta nhịn Khỏa Nhi một lần, ta xem mặt mũi của ngươi vậy.

Lý Tiên Huệ vui mừng gật gật đầu:

- Cảm ơn tam ca! Nếu Khỏa Nhi có chỗ không đúng, Tiên Nhi bồi tội thay cho nàng! Ngươi thật sự nhịn không được thì thì chạy đi tìm Tiên Nhi nổi giận đi, xem ta trở thành Khỏa Nhi mắng cũng tốt, dù sao chúng ta cũng không khác nhau lắm, hì hì...

- Nói chuyện phiếm!

Lý Trọng Tuấn trừngLý Tiên Huệ:

- Ngươi xem tam ca điên à, không có việc gì chạy tới chửi mắng ngươi? Ngươi nhìn ngươi che chở nàng như vậy, cái này gọi là cưng chiều sẽ làm hư đấy biết không?

Tần Tiêu nghe huynh muội bọn họ nói chuyện như vậy, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được thả xuống, thở dài nói thầm: ta thiên, cái này Lý Trọng Tuấn thật đúng là cái gì cũng dám Móa! Hoặc là không phát bưu, một phát bưu tựu muốn tạo phản. . . Cái này bạn thân thật đúng là một khỏa bom hẹn giờ, phải nghĩ biện pháp đưa hắn ổn định mới được!

Ba người lại nói nhăng nói cuội một hồi, Lý Trọng Tuấn tức giận bị đánh tan không ít cũng không nói tới Lý Khỏa Nhi cùng khởi binh giết tiến vào hoàng cung. Lập tức đã là nửa đêm giờ Tý, Lý Trọng Tuấn nghe tiếng gõ mõ báo canh mới tỉnh ngộ, lúc này mới nghĩ đến đứng dậy cáo từ.

Hai người đưa hắn tiễn tới cửa, Lý Trọng Tuấn xoay người cưỡi nụựa, ánh mắt nhìn qua Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ vài lần:

- Hai gia hỏa các ngươi hợp lại bẫy ta! Thật sự là kỳ quái, nói mò với các ngươi một hồi, nội tâm của ta không còn tức giận nữa! Cũng phải, động phòng hoa chúc không có chơi, đi lung linh tiêu sái đền bù tổn thất vậy!

Dứt lời vung lên roi ngựa, nhanh chóng chạy đi.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ nhìn bóng lưng của hắn, ngay ngắn lắc đầu thở dài một hơi.

Hai người quay trở lại giường lần nữa, trong chăn đã lạnh buốt. Tay chân của Lý Tiên Huệ cũng lạnh giá, co rúm toàn thân nép sát bên người của Tần Tiêu.

Tần Tiêu vẫn như thường ngày ôm nàng vào lòng sưởi ấm cho nàng. Lúc ở hồ Bành Lễ cũng lạnh như thế này, Lý Tiên Huệ cũng sợ lạnh, chỉ sợ hàn khí xâm nhập vào người cho nên trước khi đi ngủ đều làm nóng chăn mền mới vào ngủ được.

Lý Tiên Huệ đầu tựa vào khuỷu tay của Tần Tiêu, hỏi:

- Lão công, tiệc tối hôm nay xảy ra chuyện gì? Tại sao tam ca lại tức giạn như vậy? Khỏa Nhi còn chọc ngươi sao?

Tần Tiêu hôn lên đầu của Lý Tiên Huệ:

- Không có việc gì, việc nhỏ mà thôi. Hiện tại cũng không có gì cả.

Lý Tiên Huệ tựa đầu vào ngực của Tần Tiêu, nói:

- Lão công, ta biết rõ ngươi tốt với ta, sợ ta biết rõ những chuyện này thì nội tâm buồn phiền. Nhưng mà trong lòng ta hiện giờ chỉ có ngươi là thân nhân duy nhất. Ngươi có chuyện gì không vui có thể san sẻ với ta được không? Ta là lão bà của ngươi, ngươi không nên hống ta trở thành hài tử, chỉ nói những chuyện vui vẻ. Ngươi có cái gì không thoải mái ta đều nhận ra. Ngươi càng không nói với ta, ta càng lo lắng biết không?

Tần Tiêu bất đắc dĩ, đành phải nói lại chuyện xyar ra.

Lý Tiên Huệ nghe xong những lời này thở dài một hơi, đem Tần Tiêu ôm chặc vào người, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.

Tần Tiêu vuốt lưng của nàng, nói:

- Yên tâm đi, ta sẽ không để trong lòng đâu, sẽ đem nàng trở thành muội tử không hiểu chuyện, chân của nàng còn lạnh hay không? Chân của ta ấm áp để ta sưởi ấm cho.

Lý Tiên Huệ lắc đầu:

- Không muốn, ngươi cũng bị lạnh đấy.

- Đồ ngốc!

Tần Tiêu sờ lên ngực của Lý Tiên Huệ xoa một cái, nói:

- Vừa rồi nàng còn nói phải chia sẻ thống khổ và vui vẻ với ta! Nhanh qua đây.

Lý Tiên Huệ cắn môi, nhẹ nhàng rên một tiếng, nét mặt trở nên đỏ ủng, sợ hãi đem chân đưa lên ngươi của Tần Tiêu:

- Lạnh sao?

Tần Tiêu nhìn qua hai mắt e lệ của Lý Tiên Huệ. Trong lòng xuất hiện dục niệm, cười cười:

- Không lạnh. Không bằng chúng ta chúng ta vận động cho ấm người nhé.

- Bại hoại...

Lý Tiên Huệ thẹn thùng chui vào ngực của Tần Tiêu.

Tần Tiêu ôm lấy nàng và hôn nàng cuồng nhiệt. Lý Tiên Huệ thở gấp tình loạn ý mê, thân thể mềm mại dần dần trở nên nóng bỏng, cánh tay ngọc cũng ôm lấy cổ của Tần Tiêu.

- Tiên Nhi, khi nào chúng ta sinh một ổ hài tử đây? Ta thực sự muốn làm phụ thân rồi đấy!

- Ngoan nghe lời, trước đeo nó lên đi... Ngươi đồng ý từ quan quay về Giang Nam, chúng ta sẽ sinh con. Còn nói cái gì một ổ hài tử, thật khó nghe.

Trong lòng Tần Tiêu run lên, thì thào thì thầm: từ quan, quay trở lại Giang Nam; quay trở lại Giang Nam, Giang Nam. . .

Ngày thứ hai là ngày triều đình nghỉ phép đặc biệt. Thái tử lập phi, đại xá thiên hạ, triều thần nghỉ.

Tần Tiêu ngủ tới mặt trời lên cao thì thức dậy, vừa sờ bên người. Đã không có người, Lý Tiên Huệ đã sớm rời giường rồi. Tần Tiêu duỗi cái lưng mệt mỏi nhìn quanh.

Mới làm quan không tới một năm đã cũng có chút chán. Xem ra làm quan cũng không phải một chuyện thú vị. Từ quan quay lại Giang Nam sao? Cả đời này lăn lộn vô cùng thoải mái, kỳ thật cũng là ý kiên hay. Có thể như vậy mình có thể thoải mái làm chuyện mình cần làm, nhưng mà hắn phụ lòng ai đây? Tổ tiên Tần gia, mẫu thân, ân sư... Bọn họ đang ở trên trời nhìn ta đấy. Cho dù bọn họ không trách ta thì Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi, Điền Trân, Lý Long Cơ kể cả Lý Trọng Tuấn khẳng định cực kỳ thật vọng a? Còn có Võ Tắc Thiên một tay đề bạt mình lên, nếu nàng biết ta từ quan có thể hối hận vì đề bạt ta a.

Chương 360: Bọn Chuột Nhắt Nam Nha (2)

Tần Tiêu càng nghĩ càng phiền muộn, nhíu mày suy tư chuyện này, nhưng bây giờ không phải là lúc suy tư. Cũng nên tìm biện pháp chu toàn, nhưng đây là chuyện quá khó khăn rồi, chỉ có thể bảo toàn lực lượng của mình mới tốt. Vỗ vỗ bờ mông rời đi, đây không phải chuyện nam nhi nên làm.

Cửa ra vào có tiếng mở ra, Tần Tiêu nhìn lại thì thấy Lý Tiên Huệ đang đi tới bên giường, vẻ mặt xuân quang sáng lạn cười nói:

- Lão công, ngươi tỉnh rồi? Ngủ ngon không?

Tần Tiêu cười duỗi người, duỗi hai tay ra:

- Tiên Nhi, tới đây ôm một cái!

Lý Tiên Huệ cười khanh khách nhào vào ngực của Tần Tiêu, vuốt cái mũi của hắn:

- Vừa tỉnh dậy đã định làm hoa si rồi! Mau dậy đi, đã sắp ăn cơm trưa rồi. A Man ca ca cũng tới đấy, chúng ta đã đánh hai ván mạc trượt rồi.

Tần Tiêu vỗ trán một cái:

- Xấu, đáp ứng phải làm chuyện quan trọng cho hắn, thiếu chút nữa quen chuyện này! Ta lập tức rời giường.

Lý Tiên Huệ giúp đỡ Tần Tiêu rửa mặt, hai người cùng đi tới tầng lầu nhỏ. Tần Tiêu kêu Hình Trường Phong tới, bảo hắn gọi tướng sĩ đặc chủng doanh tới đây.

Trong lầu gỗ có bài một bàn yến tiệc. Lý Long Cơ cùng Mặc Y Tử Địch đang noi chuyện, nhìn thấy Tần Tiêu tiến đến thì vẻ mặt cười xấu xa:

- Ơ, Tần đại tướng quân, cuối cùng đã rời giường. Tối hôm qua rất mệt mỏi sao?

Lý Tiên Huệ lập tức đỏ mặt, nhảy tới bên người Lý Long Cơ véo hắn vài cái.

Lý Long Cơ cười ha hả, nói:

- Xem đi, ta đoán không sai mà!

Tần Tiêu làm bộ nghiêm mặt:

- Thật sự không che đậy miệng, còn có hai cô nương chưa chồng ở đây! Đừng nói những chuyện này. Ngày hôm qua đáp ứng việc của ngươi hiện giờ phải giải quyết rồi. Ta đã gọi huynh đệ đặc chủng doanh tới rồi.

Lý Long Cơ cười hì hì nói:

- Đại ca làm việc ta yên tâm. Ăn cơm trước đi, ăn cơm xong rồi làm việc. Yến hội thịnh soạn thế này không ăn thì đáng tiếc.

Tần Tiêu ngồi vào bàn:

- Dù sao là ngươi xuất tiền ta mời khách, mỗi ngày ăn cũng không sao.

Tử Địch lập tức kêu to:

- Hắn hôm nay thắng a! Cũng không biết có phải ăn gian hay không, vận may quá tốt, hợp với ù.

Lý Long Cơ đắc ý cười to, gắp một miếng thịt nhai, nói:

- Thời gian này sống khá giả a, vừa thắng tiền còn được ăn uống miễn phí.

Mặc Y cười nói:

- Nhưng mà điện hạ mới thắng ba lượng bạc nha.

Tần Tiêu cười to:

- Cũng được ah, dù sao cũng phải có khách quen nha. Mỗi ngày đều thua thảm, người ta không chịu tới. Mỗi lần thua ba trăm quan, lần này thắng ba lượng, ha ha, có ba nữ sát thủ ở đây. Ta nghĩ không phát tài cũng không được.

Lúc này Hình Trường Phong cùng Chung Diễn, Thiết Nô đã tới, Tần Tiêu vẫy tay bảo bọn họ ngồi xuống, nói:

- Tới đây ăn cơm.

Sau khi ăn xong Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ mang theo Hình Trường Phong cùng ba mươi tướng sĩ đặc chủng doanh đến phủ Sở Vương. Đại t công chúa trưởng và người nhà đã chuẩn bị tốt. Hai mươi mấy cỗ xe ngựa xếp thành một hàng thật dài.

Tần Tiêu đem đoàn xe đưa tới cửa thành, nhìn Hình Trường Phong nói ra:

- Vất vả ngươi. Trường Phong. Một đường đi qua phải hầu hạ đại công chúa trưởng cẩn thận. Công chúa cao tuổi, lại gặp gỡ loại chuyện ức uất này, ngàn vạn lần không nên làm người ta bi thương.

Hình Trường Phong chắp tay:

- Tướng quân yên tâm, Trường Phong nhất định làm tốt chuyện này.

Vì giảm nhỏ ảnh hưởng tai mắt của người ta, Tần Tiêu cố ý đem đoàn xe đưa tới Duyên Hưng Môn ít người chuẩn bị ra khỏi thành. Không ngờ lại có một đoàn binh sĩ ngăn ở phía trước, tên cầm đầu kêu lên:

- Đoàn xe phương nào, lính ở nơi nào mau xưng tên.

Tần Tiêu trợn mắt nhìn tên tiểu giáo đầu, nói:

- Vô danh tiểu tốt, còn không lui xuống! Không nhận biết bắc nha Vạn Kỵ sao?

Tiểu giáo run rẩy một hồi, kiên trì nói ra:

- Nam nha Đại Đô Đốc có lệnh. Phàm là hơn mười binh sĩ rời thành đều phải có đồng ngư phù của Binh Bộ, nếu không thì không cho qua.

Nam nha Đại Đô Đốc, Vi Ôn ca ca của Vi Hậu, đương kim quốc cữu? Trong nội tâm Tần Tiêu nghĩ thầm: mười người ra khỏi thành phải có đồng ngư phù, tuy có lý, nhưng đây quả thật là làm khó người ta. Quả thực có chút đáng hận!

Tần Tiêu nhẫn nại đè nóng tính, trầm giọng nói ra:

- Hoàng Gia Vệ Suất, xử lý chút ít việc tư không cần ngư phù. Ngươi it chặn đường, còn không mau tránh ra!

Tiểu giáo nuốt một miếng nước bọt:

- Tiểu tướng. . . Tiểu tướng không thể tránh ra.

- Ngươi...

Tần Tiêu phẫn nộ cầm roi ngựa vung lên:

- Đem đô đốc của ngươi gọi tới đây, ta nói chuyện với hắn!

- Không cần thỉnh, bổn tướng đã tới.

Tần Tiêu vừa dứt lời thì binh sĩ cản đường đã tránh đường, một người cưỡi con ngựa cao to chậm rãi đi tới, nói:

- Ah, là Tần tướng quân ah. Thất kính thất kính!

Tần Tiêu nhìn qua người này vài lần, ở trên triều đình đã gặp vài lần, nhưng vẫn không có quen biết với Vi Ôn nam nha Đại Đô Đốc, hơi chắp tay nói:

- Thì ra là Vi tướng quân, hữu lễ hữu lễ.

Vi Ôn hơn bốn mươi tuổi, trên mặt có ba chòm râu, cũng có bộ dáng văn nhã, nhưng mà gương mặt của hắn trắng bệch do ham mê tửu sắc, ánh mắt vụn vặt, thân thể hư nhược, làm gì giống tướng quân cầm binh.

Vii Ôn vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nhìn qua Tần Tiêu:

- Tần tướng quân cái này là muốn đi đâu ở bên trong nha? Lớn như vậy trận chiến. Xe này nhi ở bên trong ngồi là ai ơ?

Tần Tiêu cười lạnh:

- Hoàng Gia Vệ Suất phụng mệnh ra khỏi thành xử lý chút ít việc tư. Như thế nào, Vi tướng quân cũng muốn hỏi sao.

- Không dám không dám.

Vi Ôn tùy ý khách sáo, cỡi ngựa đi tới trước xe ngựa, dùng roi ngựa vén màn xe lên, ngượng ngùng cười nói:

- Ta tưởng là ai, thì ra là toàn gia của đại công chúa trưởng, Tần tướng quân, ngươi lúc nào trở thành gia nô của đại công chúa trưởng vậy?

Tần Tiêu đè nặng nóng tính, quát khẽ nói:

- Vi tướng quân nói vậy là không đúng rồi, hình như có chút quá phận!

Vi Ôn cười ha hả, chắp tay thật có lỗi nói:

- Tần tướng quân thứ tội, thứ tội! Bổn tướng không có sở trường đối đáp, có chỗ đắc tội. Nếu như hộ tống đại công chúa trưởng rời đi thì mời Tần tướng quân rời thành.

Tần Tiêu miệt thị lườm Vô Ôn, rốt cuộc không thèm nhìn hắn, tùy ý chắp chắp tay:

- Vậy thì đa tạ Vi tướng quân. Ra khỏi thành!

Tần Tiêu tự mình đem đoàn xe và bọn người Hình Trường Phong ra khỏi thành, dặn dò vài câu, giục ngựa quay vào Duyên Hưng Môn, bọn người Vi Ôn cũng tán đi. Trong nội tâm Tần Tiêu cũng còn căm tức: đuổi Võ Ý Tông, hiện tại lại nhiều ra Vi Ôn! Võ Ý Tông là bao cỏ lỗ mảng, Vi Ôn lại là người cay động, bụng có lòng dạ xảo trá cay nghiệt. Nam nha Vi Ôn? Lại thấy bọn chuột nhắt xấu xa! Tốt, xem như cừu oán đã kết xuống.

Tần Tiêu cỡi ngựa đến phủ Sở Vương của Lý Long Cơ, hơi có chút bực uống liền hai chén.

Lý Long Cơ buồn bực nói:

- Như thế nào đại ca?

Tần Tiêu kêu rên một tiếng, lại đem chuyện xảy ra ở Duyên Hưng Môn nói cho Lý Long Cơ nghe.

Lý Long Cơ có chút lắc đầu:

- Tính toán, việc nhỏ mà thôi, đừng để trong lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau