PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 351 - Chương 355

Chương 351: Ôn nhu hương, anh hùng trủng (2)

Gió lạnh tàn sát bừa bãi. Hoa tuyết bay xuống trên trán, trên mặt, trên chóp mũi của hai người. Tần Tiêu không biết, từng tia lương ý kia là thanh lệ của Thượng Quan Uyển Nhi hay là hoa tuyết bị nhiệt độ của nụ hôn môi triền miên kia hòa tan...

Tại thành môn Lạc Dương, đoàn người qua lại đều bị một màn trước mắt hấp dẫn, nghỉ chân đứng ở một bên. Nhìn một đôi tuấn nam mỹ nữ một thân y phục hoa quý này hôn đến quên mất bản thân...

Trong đầu Thượng Quan Uyển Nhi chỉ còn lại có trống rỗng. Băng thiên tuyết địa thì tính là cái gì, con mắt dị dạng của ngoại nhân thì có làm sao. Ta chỉ muốn truy cầu điều ta muốn, chỉ chốc lát ôn tồn này đó lại là mộng ảo tươi đẹp mà ta truy tìm vài chục năm qua...

Một lát sau, Tần Tiêu trái tim quyết tuyệt một cái, đẩy Thượng Quan Uyển Nhi ra, cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Thượng Quan Uyển Nhi ở phía sau lớn tiếng kêu lên:

- Tần đại ca, ta hận ngươi! Nhưng ta sẽ chờ ngươi, ngươi một ngày còn chưa đến, ta sẽ vĩnh viễn chờ đợi. Đời này nếu đợi không được, còn có kiếp sau, kiếp sau sau nữa!

Dứt lời, xụi lơ ngồi vào trong tuyết địa, hai tay ôm mặt thất thanh khóc rống lên. Phía sau Địch Quang Viễn và nha hoàn trong mã xa vội vã chạy xuống xe ngựa, hướng phía Thượng Quan Uyển Nhi chạy đến.

Tần Tiêu trong nháy mắt bước lên xe ngựa, quay đầu lại nhìn Thượng Quan Uyển Nhi một cái, trong lòng bỗng nhiên đau xót, còn kém chút cũng muốn tuôn lệ ra, cắn răng nói ra hai chữ:

- Chờ ta!

Bốn cỗ mã xa, hướng hai phía khác nhau chạy đi. Hai người yêu thương sâu sắc, khoảng cách giữa hai bên cũng dần dần xa xôi.

Sau khi Tần Tiêu lên xe, Lý Tiên Huệ vẫn lặng im không nói, nhẹ nhàng vuốt hoa tuyết trên người hắn, đưa cho hắn một chén rượu mạnh.

Trong đầu Tần Tiêu tràn đầy hoa tuyết bay lượn khắp bầu trời trước thành Lạc Dương, cùng khuôn mặt ngọc tái nhợt buồn bã kia. Tất cả đều giống như hoa trong gương, trăng trong nước, rõ ràng hiện lên trước mắt, lại xa xa không thể với tới...

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng ôm cánh tay của Tần Tiêu, nhát gan nói nhỏ:

- Lão công... Chúng ta cũng trở lại Giang Nam đi!

Thân thể Tần Tiêu nhẹ nhàng run lên, phảng phất như lúc này mới vừa từ tràng cảnh khi nãy phục hồi tinh thần lại nhìn Lý Tiên Huệ:

- Tiên nhi, ngươi...ghen?

Lý Tiên Huệ có chút cô đơn lắc đầu:

- Uyển nhi là cô nương tốt, cùng nàng ở một chỗ, giống như là tỷ tỷ vậy... Ta chỉ là đang nghĩ, quan làm được càng lớn, vị trí đứng được càng cao, lại càng thân bất do kỷ. Hoàng đế nãi nãi cả đời quang vinh vô hạn không người có thể theo kịp. Thế nhưng đến lúc già lão, lại rơi vào công dã tràng. Ta rất sợ hãi...sợ hãi phát giác tỉnh lại, ta cũng như Uyển Nhi vậy không thể được ở bên cạnh ngươi nữa, hoặc là mất đi cái gì khác. Hơn nữa... Hiện tại là phụ thân của ta làm hoàng đế, mẫu thân là hoàng hậu, ta một hồi đến kinh thành, trong lòng chung quy cảm giác rất khác biệt, rất khó chịu, chung quy vẫn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó muốn phát sinh.

- Tiên nhi đừng nghĩ quá nhiều như vậy.

Tần Tiêu vỗ vỗ bàn tay của nàng:

- Hoàng đế nãi nãi đã hạ chỉ, phong ngươi làm Vĩnh Thái công chúa, Ngươi có phải là muốn khôi phục thân phận này không?

- Không muốn, ta không muốn!

Lý Tiên Huệ vội vã lắc đầu, chăm chú nói rằng:

- Cửa cung sâu tựa biển, ta không bao giờ muốn bước vào đó nữa. Ta chỉ muốn mỗi ngày lẳng lặng ở bên cạnh lão công ngươi, làm một lão bà giúp chồng dạy con. Mỗi ngày chỉ cần lo lắng ngươi ăn no hay không, mặc có đủ ấm không, tâm tình có được vui hay không, thân thể khỏe mạnh hay không, như vậy cũng đủ rồi. Sự tình khác, ta thực sự không muốn lại nghĩ đến nữa. Ta chỉ muốn làm một Tiên nhi giản đơn, một Tiên nhi của lão công...

Tần Tiêu khẽ ôm Lý Tiên Huệ, trong lòng thở dài nói: Có lão bà như Tiên nhi và hồng phấn tri kỷ như Thượng Quan Uyển Nhi, còn yêu cầu xa xôi gì nữa? Cho dù không có toàn bộ thế giới, chí ít có trong lòng hai nữ nhân này có ta là được rồi!

Mã xa chạy như bay, xoay quanh hoa tuyết, vết bánh xe thật dài...

Khi về đến nhà, bọn người hầu đang ở trước cửa quét tuyết đọng, Lý Long Cơ xuống xe, chạy về phía trong phòng. Hình Trường Phong và tướng sĩ Đặc Chủng Doanh đã sớm ra nghênh đón, đem Tần Tiêu nghênh tiếp vào trong nhà.

Rời khỏi Trường An ba ngày, đại sự gì cũng không có phát sinh, chỉ là Hoàng đế tuyên bố, Công Nhạc Công Chúa Lý Khỏa Nhi vào mười lăm tháng chạp sẽ cùng nhi tử của Võ Tam Tư là Võ Sùng Huấn thành thân. Quý phủ của Tần Tiêu cũng được đưa tới một tấm thiệp cưới màu hồng đỏ.

Tần Tiêu đem thiệp mời đưa cho Lý Long Cơ và Lý Tiên Huệ xem, bất đắc dĩ cười khổ nói:

- Thánh Hoàng bệnh tình nguy kịch, bệ hạ lại vội vàng bàn hôn sự cho nữ nhi...thực sự là rất châm biếm!

Lý Tiên Huệ khẽ thở dài một hơi:

- Muội tử này của ta, cũng rốt cục muốn thành gia. Thành gia cũng tốt, hành vi chung quy có chút ước thúc hơn.

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: Kết hôn là có thể ước thúc Lý Khỏa Nhi? Nào có dễ dàng như vậy, Vi Hậu và Lý Khỏa Nhi hiện tại vẫn không gây chuyện. Là bởi vì Võ Tắc Thiên còn tại nhân gian, dư uy vẫn khiến các nàng trong lòng có quỷ mà thôi. Một ngày chờ Võ Tắc Thiên về trời, đối với mẫu nữ này... Mặc kệ nói như thế nào, Lý Khỏa Nhi chung quy sẽ không đến mức trở lại dây dưa với ta, cuối cùng cũng là bớt đi được một chuyện tình phiền toái.

Lý Long Cơ nhìn thiệp mời một cái, cười nhạt vài tiếng:

- Võ Tam Tư, tay chân thật thông thuận nha. Nhanh như vậy đã cùng bệ hạ đàm phán thành nhi nữ thân gia. Nhi tử của hắn Võ Sùng Huấn đó là nổi danh ăn chơi trác táng. Trừ việc sinh hoạt phóng túng ra, chuyện khác một mực không làm, cùng Khỏa Nhi lại thật sự là một đôi trời đất tạo nên.

Tần Tiêu ho nhẹ một tiếng, Lý Long Cơ mới hồi phục tinh thần lại, xin lỗi hướng về phía Lý Tiên Huệ cười cười:

- Tiên nhi, ta không có ý tứ đó...Cái này, là ta nói sai đi!

Lý Tiên Huệ đạm nhiên cười cười:

- Bỏ đi A Man ca ca, đều là huynh muội nhà mình, khách khí cái gì chứ. Muội tử tử này tính cách thế nào trong lòng ta cũng rất rõ ràng. Bỏ đi, không nói chuyện của nàng nữa, trên đường mệt mỏi, chúng ta đến trong tiểu lâu ở hậu đường nghỉ ngơi đi thôi?

Trong lầu hẳn là đã đốt lửa lên, đặc biệt ấm áp nha!

Lý Long Cơ nhất thời mặt mày hớn hở:

- Ta sẽ không có ý kiến gì! Ha ha! Nhanh đi đem Mặc Y Tử Địch gọi tới, đấu võ đấu võ! 

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ:

- Còn nghỉ ngơi gì chứ! Vừa mới xuống xe ngựa đã muốn lên chiến trường, thực sự là đấu sĩ cách mạng ngoan cường.

Lý Tiên Huệ cười hì hì:

- Bỏ đi mà. Lão công, ngươi để ta phóng túng một lần đi! Lúc này đây đi Lạc Dương, đều là chuyện khiến thương tâm, trong lòng giống như có con mèo cào vậy. Ngươi không nói lời nào chính là đồng ý rồi? A Man ca ca, chúng ta đi nhanh đi, hắc hắc, Mặc Y các nàng khẳng định đang chốn ở trên lầu đốt lửa đấy!

Chương 352: Thái tử điện hạ đàn gảy tai trâu (1)

Lý Long Cơ cười ha ha theo Lý Tiên Huệ đi, lại hướng phía Tần Tiêu nói một câu:

- Vẫn là muội tử đối với ca tốt nhất a!

Tần Tiêu hiện tại một chút hứng thú chơi đùa cũng không có. Một mình một người ngồi ở tiền đường, cảm thụ được một trận thanh lãnh. Câu nói "Trở lại Giang Nam" kia của Lý Tiên Huệ để trong lòng Tần Tiêu nhớ tới rất nhiều sự tình.

Ta làm quan, phong tướng, đến tột cùng là vì sao đây? Hộ quốc an dân sao? Ta hình như không vĩ đại như vậy; Công danh lợi lộc? Thời gian một năm ngắn ngủi đã thăng chức rất nhanh, tựa hồ đều có chút tê dại. Làm quan này, quyền này, thế này, ngay cả người mình yêu cũng không có thể ở cùng một chỗ, thật đúng là rất không thoải mái. Cả ngày đều nghĩ đấu đá lẫn nhua, huyết nhục chém giết. Đập vào mắt nhìn thấy dưới lớp ngụy trang hoa lệ chính là lừa dối, phản bội và tàn sát...Đây là cuộc sống mà ta muốn sao?

Tần Tiêu kìm lòng không đậu giật mình run lên một cái, đây chẳng lẽ chính là ôn nhu hương, anh hùng trủng trong truyền thuyết?

Nhìn tướng sĩ Đặc Chủng Doanh đứng sừng sững như núi ngoài cửa, Tần Tiêu có chút tinh thần sa sút cuối cùng cũng lại nổi lên một ít hào khí. Kìm lòng không được đi tới cửa, để các tướng sĩ gọi vào cùng nhau:

- Các huynh đệ, cảnh tuyết lớn như vậy, cũng rất là hiếm thấy. Chúng ta đến cùng nhau uống rượu, hát ca đi! Ta dạy các ngươi hát một bài rất được nha!

Hình Trường Phong và các tướng sĩ đều nổi lên tinh thần, cùng kêu lên quát lớn:

- Được!

Hậu viện trong hành lang gấp khúc, lò lửa đốt lên, ở giữa bồn nước nóng hâm mấy bình hảo tửu. Tần Tiêu và chúng tướng sĩ cứ như vậy cầm gáo múc uống. Mấy gáo đổ vào bụng, Tần Tiêu một trận nhiệt huyết dâng trào. Rút ra bội kiếm bên hông nhảy đến trong đình viện hoa tuyết bay lượn, vừa múa kiếm vừa hát vang lên:

- Lang yên khởi giang sơn bắc vọng, long quyển khởi mã trường tê kiếm khí như sương, tâm tự hoàng hà thủy mang mang, nhị thập niên túng hoành gian thùy năng tương kháng, hận dục cuồng đao sở hướng, đa thiếu thủ túc trung hồn mai cốt tha hương, hà tích bách tử báo gia quốc, nhẫn thán tức canh vô ngữ huyết lệ mãn khuông, mã đề nam khứ nhân bắc vọng, nhân bắc vọng thảo thanh hoàng trần thổ phi dương, ngã nguyện thủ thổ phục khai cương, đường đường kinh quốc yếu nhượng tứ phương, lai hạ!

(dịch nghĩa (tepga): 
Khói báo động nhìn về phương bắc
Lốc cuộn lên, ngựa hí, kiếm vung 
Tâm như nước Hoàng Hà mờ mịt
Hai mươi năm tung hoành ai chống
Hận muốn điên đao chém khắp nơi
Bao anh em vùi thân quê lạ
Vì quốc gia chết có là gì
Kìm tiếng than, huyết lệ trong lòng
Ngựa về nam người nhìn về bắc
Bao cỏ cây bụi đất tung mù
Nguyện giữ gìn mở mang bờ cõi
Đường đường kinh quốc mở tứ phương.
Mừng vui!)

Một khúc này vừa hát xong, chúng tướng sĩ quần tình sục sôi, rống lớn nói:

- Ca hay!

Cũng đều rút ra trường kiếm nhảy đến trong viện:

- Đại Đô Đốc, dạy cho chúng ta cùng nhau hát đi!

- Được!

Tần Tiêu lại uống vào hai gáo rượu lớn, múa kiếm hát lên. Ba mươi người cùng nhau múa kiếm hát ca, đem tuyết đọng dưới chân giẫm thành mảnh vụn nhỏ.

Tuyết bay đằng đẵng, hàn mai khẽ run rẩy. Kiếm ảnh um tùm, hào ca to rõ.

Lý Long Cơ và Lý Tiên Huệ, Mặc Y, Tử Địch đều từ trên lầu đi tới, kinh ngạc nhìn một màn trước mắt.

Lý Long Cơ tấm tắc nói:

- Ca hay, kiếm tốt, múa đẹp, hào khí thật lớn!

Mặc Y và Tử Địch lẳng lặng nhìn, thấp giọng nói thầm:

- Sẽ không phải là bị kích thích gì chứ?

Lý Tiên Huệ trầm mặc không nói. Chỉ có nàng biết, trong lòng Tần Tiêu nhất định cất giấu rất nhiều chuyện, thừa thụ áp lực rất lớn. Bằng không, lấy tính tình trầm ổn xưa nay của hắn, kiên quyết sẽ không uống rượu phát cuồng như vậy.

Tần Tiêu chơi đến chính mình hăng say, tại hành làng quanh co truyền đến thanh âm một người:

- Ngày hôm nay là ngay bao nhiêu a. Nhiều người như vậy ở đây, còn vừa múa kiếm vừa hát vang, đùa giỡn thật vui vẻ nha!

Mọi người nhìn lại, một người khoác hoàng bào màu tím, đang vỗ tuyết đọng trên người hướng phía bên này đi tới, chính là Thái Tử Lý Trọng Tuấn vừa mới làm mấy tháng.

Tử Địch thấy thế thấp giọng kêu lên một tiếng, nhau chân muốn chạy về phía sau.

Không ngờ Lý Trọng Tuấn hét lớn một tiếng nói:

- Tử Địch, ngươi đứng lại đó cho ta!

Tử Địch sợ đến ngẩn ra, thất thần đứng tại chỗ, sợ hãi thấp giọng nói:

- Thật đúng làm Thái Tử, khí thế thật lớn a... Tỷ tỷ, hắn muốn làm gì a?

Tần Tiêu thu hồi kiếm đi đến nghênh đón:

- Xin chào Thái Tử điện hạ! Đúng là đã có vài ngày không tới cửa!

Lý Trọng Tuấn hơi có chút không nhịn được khoát khoát tay:

- Bỏ đi, đừng có cùng ta nói loại lời khách sáo này, quá nhàm chán mà. Tần huynh đệ, ngày hôm nay tới tìm ngươi bàn một sự tình rất trọng yếu. A Man và Tiên nhi cũng đều tới đây, Tử Địch cũng muốn đến, mọi người đều đứng lên đi.

- Có chuyện gì a, lại làm cho nghiệm trọng như vậy?

Trong lòng mọi người đều đang nghi hoặc, cùng hắn bước nhanh đi lên trên lầu.

Lý Trọng Tuấn phiền toái ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề nói rằng:

- Thành thực nói đi, ngày hôm nay ta là tới cầu hôn. Bệ hạ ban hôn sự cho Khỏa Nhi, nhưng ta huynh trưởng Thái Tử này còn chưa có lập phi, e là sẽ bị người ngoài chê cười. Do đó, Tử Địch, ta lại hỏi ngươi một lần cuối cùng, có nguyện ý gả cho ta hay không, làm Thái Tử Phi?

- A?

Mọi người cùng nhau kinh hô lên, Tử Địch càng sợ đến vẻ mặt xanh thẫm, lũng túng nói:

- Nào...nào có kiểu cầu hôn gì bá đạo như vậy? Ta...ta không đáp ứng!

Lý Trọng Tuấn đứng dậy, có chút tức giận nhưng càng nhiều là thất vọng và cô đơn nhìn Tử Địch:

- Tử Địch, ngươi ngẫm lại rồi trả lời lại cho rõ ràng.

Tử Địch rõ ràng bị dọa sợ rồi. Lý Trọng Tuấn thân là Thái Tử, làm trò trước mặt nhiều người như vậy, hướng tới một dân nữ như nàng cầu thân, thực tại là có chút kinh thế hãi tục.

Mặc Y hướng phía trước đi đến một bước, hai đầu gối quỳ đến trước mặt Lý Trọng Tuấn:

- Thái Tử điện hạ xin thứ tội cho. Ta cùng với muội muội đã sớm ở trước máu tươi của mẫu thân phát qua lời thề độc, cuộc đời này chỉ phụng dưỡng một mình Tần tướng quân. Thái Tử nếu là mạnh mẽ cưỡng cầu, tỷ muội hai người chúng ta cũng chỉ đành lấy cái chết để tạ tội.

Tử Địch một chút đã muốn rơi lệ xuống, cùng Mặc Y quỳ lại với nhau:

- Tỷ tỷ nói đúng...

Lý Trọng Tuấn thở dài một tiếng, cụt hứng ngồi xuống đó.

Tần Tiêu nhìn Lý Trọng Tuấn biểu tình uể oải, cũng khẽ thở dài một hơi:

- Tiên nhi, A Man, các ngươi ở chỗ này bồi Thái Tử ngồi nói chuyện một chút. Mặc Y, Tử Địch, các ngươi...đi theo ta!

Dứt lời đã đi đến bên ngoài cửa.

Lý Trọng Tuấn giương mắt nhìn ba người hướng ra ngoài đi đến, thở dài một tiếng, trầm mặc không nói.

Tần Tiêu mang theo hai tỷ muội đi tới trong phòng ngủ của mình, chỉ vào cái ghế nói rằng:

- Ngồi đi, chúng ta nói chuyện một lần thật tốt.

Hai tỷ muội thấp thỏm bất an ngồi xuống, đều cúi đầu lại, không dám nhìn vào mắt của Tần Tiêu.

Chương 353: Thái tử điện hạ đàn gảy tai trâu (2)

Tần Tiêu ngồi xuống ở bên cạnh các nàng:

- Mặc Y, tỷ muội hai người các ngươi theo ta bao lâu rồi?

- Đại khái...bảy tám tháng đi!

- Ngô...

Tần Tiêu không để ý lắm gật đầu:

- Vậy trong bảy tám tháng này, các ngươi sinh hoạt được thoải mái chứ?

Tỷ muội hai người liếc nhau, do dự gật đầu:

- Coi như thoải mái!

Tần Tiêu nhàn nhạt nói rằng:

- Mặc Y, ta hỏi ngươi trước đi. Ngươi là tỷ tỷ, chung quy so với muội muội suy nghĩ nhiều hơn một ít. Trong bảy tám tháng này, hoặc giả nói, các ngươi lớn như vậy, cũng đã mười tám tuổi rồi, theo lý thuyết nên sớm lấy chồng thành gia. Các ngươi có nghĩ tới hay không, các ngươi muốn là cái gì? Có lẽ nói, các ngươi hi vọng sẽ trải qua loại sinh hoạt nào?

Mặc Y thần tình dại ra nhìn Tần Tiêu:

- Cái này...

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười:

- Ta biết, đột nhiên đi hỏi các ngươi vấn đề như vậy, có chút khó có thể trả lời. Từ nhỏ tới lớn, các ngươi đã bị Vi Đình đê tiện lãnh huyết kia thu dưỡng. Các ngươi sống chỉ là để trở thành công cụ cho hắn. Không có truy cầu của bản thân, không có lý tưởng, thậm chí không có quan niệm đúng sai. Những điều này không thể trách các ngươi được. Từ khi ở Giang Nam, sau khi ta gặp được các ngươi, đã phát hiện tỷ muội hai người các ngươi tâm địa kỳ thực vẫn là thiện lương, cũng không phải người xấu. Do đó, ta mới đem các ngươi giữ ở bên người. Mặc Y, ta minh bạch tâm tình ngày đó ngươi và muội muội hướng phía tiên huyết của Tuân Lệ Lệ phát thệ, đó đơn giản là một loại cảm ơn, hoặc giả nói là xung động. Thế nhưng, các ngươi hoàn toàn không cần phải bởi vì nhất thời mang ơn và xung động, sai lầm cả đời, ngươi hiểu không?

Mặc Y từ trên ghế đứng dậy, lôi kéo Tử Địch quỳ tới trước mặt Tần Tiêu:

- Tướng quân, ta và muội muội có thể có ngày hôm nay tái sinh làm người, toàn bộ đều do tướng quân ban tặng. Chúng ta thực sự là thành tâm thành ý muốn hầu hạ tướng quân cả đời. Làm nha hoàn, nô bộc, trâu ngựa đều không hề có nửa câu oán hận. Huống chi, tướng quân chưa bao giờ đem chúng ta coi như hạ nhân, chúng ta đã rất là cảm tạ đại đức, không dám có yêu cầu gì khác rồi. Tướng quân...tỷ muội hai người chúng ta minh bạch hảo tâm của ngươi, thế nhưng...xin đừng lại nói hôn sự giữa muội muội và Thái Tử nữa.

Tần Tiêu thấy tỷ muội hai người đều quỳ xuống, không khỏi có chút thương xót, cũng lừa đỡ các nàng dậy:

- Mặc Y, ngươi luôn luôn đem lời muội muội muốn nói đều ngăn lại ở phía trước. Ngươi có từng suy nghĩ qua cảm thụ của nàng hay không? Tử Địch, ngươi nói đi, trong lòng chính ngươi là nghĩ như thế nào? Thái Tử Lý Trọng Tuấn thực sự khiến cho ngươi chán ghét như vậy sao?

Tử Địch cắn môi nghĩ một trận, chậm rãi lắc đầu:

- Tuy rằng hắn người này vừa cuồng vọng vừa thô bỉ, ỷ vào chính mình là Hoàng tử đã tự cao tự đại. Thế nhưng... Ta biết hắn đối với ta không hề có ác ý, tuy rằng chưa nói tới thích, nhưng là không thể nói rõ chán ghét. Chỉ là... không quá quen thuộc với loại phương thức này của hắn. Ta, ta, ta, ta cũng không biết. Vả lại, muốn ta hiện tại gả cho hắn là tuyệt đối không thể nào!

Tần Tiêu rầu rĩ thở dài một tiếng:

- Tử Địch, loại chuyện này, là chuyện cả đời, hiện tại ta cũng không muốn miễn cưỡng ngươi nhất định phải gả cho hắn. Chỉ là muốn cho ngươi hiểu rõ một việc nam nhân lý tưởng trong cảm nhận của ngươi, hẳn là có bộ dạng ra sao, ngươi có từng nghĩ tới không?

Tử Địch mờ mịt lắc đầu:

- Không có...

Tần Tiêu không biết làm thế nào cười nói:

- Bỏ đi, các ngươi đứng lên đi. Ta đã hiểu rõ.

Trong lòng thầm nghĩ: Tử Địch, thật đúng là đần độn, người ngốc không tim không phổi, căn bản là đậu tình chưa khai. Đáng thương cho Lý Trọng Tuấn đại tình thánh kia cư nhiên đem tâm tư đặt ở trên người một cô nương như vậy. Vậy cùng đàn gảy tai trâu có cái gì khác nhau?

Tỷ muội hai người cũng là không chịu, Mặc Y nói rằng:

- Tướng quân, ngươi sẽ không thật muốn đem muội muội gả cho Thái Tử đấy chứ?

Tần Tiêu đạm mạc cười nhìn Mặc Y:

- Ngươi cho là thế nào?

Mặc Y cúi đầu, chậm rãi lắc đầu:

- Chúng ta là nô bộc của tướng quân, tướng quân muốn quyết định như vậy chúng ta cũng không thể nói gì hơn. Chỉ là... Mặc Y biết, Tử Địch theo Thái Tử khẳng định sẽ không hạnh phúc.

- A?

Tần Tiêu không khỏi hơi có chút kinh ngạc:

- Lời này nói như thế nào?

Mặc Y vẫn luôn cúi đầu:

- Tính tình của muội muội ta biết rất rõ. Tuy rằng nàng bây giờ còn không rõ tình ái là chuyện gì. Thế nhưng nàng cần là một nam nhân có thể khoan dung, lý giải thậm chí có thể nói dung túng nàng. Lý Trọng Tuấn thân là hoàng tộc, cho tới bây giờ đều là người khác dễ dàng tha thứ và nhường nhịn hắn. Ta lo lắng, hai người bọn họ sau khi đến với nhau, sẽ vĩnh viễn không có những ngày bình yên. Hiện tại Thái Tử là đối tốt với muội muội, ăn nói khép nép tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục chủ động tìm nàng. Thế nhưng... tướng quân cũng là nam nhân, ta không phải nói nam nhân đều các ngài đều là như vậy, chiếm được nữ nhân rồi sẽ không còn hứng thú. Khó bảo đảm qua không được mấy ngày, Lý Trọng Tuấn sẽ đối với muội muội mất đi hứng thú và nhẫn nại, đến lúc đó...

Tần Tiêu không khỏi cười khẽ:

- Rất chuyên nghiệp a, Mặc Y, xem ra ngươi tuy rằng bình thường không nói quá nhiều, nhưng thực ra rất cơ trí cũng rất lãnh tĩnh, nhìn nhận vấn đề tương đối thấu triệt. Ngươi đều đã nói ra như vậy rồi, ta kiên quyết sẽ không đem Tử Địch cưỡng ép đưa tới bên người Lý Trọng Tuấn. Sau này nàng nếu như gặp gỡ người nào hợp ý, sẽ để tùy nàng
đi thôi.

- Tướng quân...

Mặc Y khẽ ngẩng đầu lên:

- Ngươi...tức giận sao?

Tần Tiêu khom người xuống, lôi kéo cánh tay của hai tỷ muội để các nàng đứng dậy:

- Nói cái gì vậy, ta vì sao lại tức giận. Ta cùng với cùng với Lý Trọng Tuấn, cũng xem như là hảo bằng hữu, hắn cũng gọi ta một tiếng huynh đệ. Coi như là vậy, ta cũng không thể vì lấy lòng hắn, hi sinh hạnh phúc cả đời của hai tỷ muội các ngươi đi? Tử Địch, Thái Tử bên kia, ta sẽ đi thay ngươi giải thích rõ ràng. Thế nhưng, trước khi đó ngươi cũng nên suy nghĩ thật kỹ một chút. Ngươi lẽ nào thực sự không hề nghĩ qua, sau này sẽ theo ai cả đời sao?

Tử Địch bĩu môi:

- Theo tỷ tỷ, tỷ tỷ theo ai, ta sẽ theo người đó. Cũng không có ai quy định cô nương gia không thể không có nam nhân...

Tần Tiêu cảm giác một trận đau đầu, vỗ vỗ cái trán đi ra ngoài, trong lòng bất đắc dĩ cười khổ nói: Nguyên lai trong đầu nàng phỏng chừng là một tờ giấy trắng, chỉ còn lại có tỷ tỷ và mạt trượt. Ai! Gia hỏa này đến tột cùng là thiên tài hay là ngu ngốc đây?

Tần Tiêu mới vừa đi ra khỏi phòng ngủ không đến vài bước, Mặc Y đã nhẹ nhàng cùng hắn đi ra, đi ở phía Tần Tiêu, muốn nói lại thôi.

Tần Tiêu dừng bước lại:

- Có chuyện muốn nói với ta sao?

Mặc Y nhẹ nhàng mà gật đầu.

Tần Tiêu cười ôn nhu:

- Nói đi!

Mặc Y khẽ thở dài một hơi:

- Tướng quân, ta biết ngươi là người tốt. Cùng với bất cứ một người nào mà Mặc Y từng gặp qua đều không giống.

Chương 354: Thái tử điện hạ đàn gảy tai trâu (3)

- Ở trong mắt ngươi không có phân chia tôn ti giàu nghèo. Điều này vẫn luôn khiến Mặc Y rất kinh ngạc. Đặt ở người bình thường, tỷ muội hai người chúng ta cùng Thiết Nô phản tặc như vậy, mặc kệ thế nào đều là không thể giữ được tính mệnh. Thế nhưng tướng quân lại vẫn đem chúng ta giữ ở bên người, coi như thân nhân. Mặc Y vẫn rất kỳ quái, tướng quân, lẽ nào ngươi sẽ không sợ chúng ta quen thói khó sửa, mang đến cho ngươi nhiều phiền toái sao? Tựa như Tử Địch lần trước tại Tây thị, cùng người ta vung tay đánh lộn. Việc này ta là sau đó mới nghe nói, nhưng ta cũng không có mắng muội muội. Bởi vì, tình huống lúc đó đổi lại là ta, ta có thể cũng sẽ nhịn không được xuất thủ...

Tần Tiêu cười cười ha hả, như huynh đệ khoác lên vai Mặc Y, cùng nàng kề vai chậm rãi đi về phía trước:

- Mặc Y, Tử Địch lần đó ở trong lao bị ta mắng. Là bởi vì ta cũng không có hiểu được tình huốn khi ấy, tâm phiền ý loạn. Nàng làm rất đúng, đổi lại là ta, ta có thể sẽ hạ thủ còn ác hơn so với nàng. Tuy rằng các ngươi xuất thân không tốt, nhưng hiếm có là trong lòng đều còn có tinh thần trọng nghĩa, làm rõ sai trái. Điều này so với những kẻ che giấu lương tâm mà sống kia mạnh hơn rất nhiều. Chuyện kia, sẽ không cần nhắc lại nữa đi, quá khứ cứ để nó trôi qua. Nói đến, lúc đó Lý Tự Nghiệp và Tử Địch cũng bất quá là bởi vì ta mới bước vào cái bẫy do Võ Ý Tông thiết đặt. Lúc đó mục đích chân chính của hắn là vì muốn kéo ta xuống nước, biếm khỏi Trường An.

Mặc Y nhẹ nhàng lắc đầu:

- Mặc Y không phải có ý tứ đó... Tướng quân, ngươi vừa rồi có hỏi qua, chúng ta muốn là cái gì, truy cầu là cái gì. Kỳ thực Mặc Y và muội muội trong lòng đều có nghĩ tới. Chỉ là vừa rồi, Mặc Y không tiện trả lời mà thôi...

- A?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Ở trước mặt muội muội không tiện nói, vậy ngươi hiện tại nói đi.

Mặc Y sắc mặt bình tĩnh trầm mặc một trận, dừng lại cước bộ:

- Tướng quân, ngươi còn nhớ rõ, chúng ta khi ở Sở Tiên sơn trang, cầu ngươi thay chúng ta báo thù, đã nói cái gì chứ?

Tần Tiêu gật đầu:

- Đại khái ghi nhớ một ít đi...

Mặc Y nói rằng:

- Lúc đó, trong lòng tỷ muội hai người chúng ta, duy chỉ muốn báo thù, sau đó sống qua những ngày tháng bình thường mà không có giết chóc, cho dù là bần cùng, gian khổ cũng cảm thấy mỹ mãn. Sống qua sinh hoạt của người bình thường, chính là điều chúng ta truy cầu. Ngoại trừ điều này, đã không có...

Tần Tiêu không khỏi khẽ nhăn mặt, nhíu mày một chút:

- Chỉ...đơn giản như vậy? Những lời này có cái gì không thể nói ra ở trước Tử Địch đây?

- Quá trầm trọng một chút đi...

Mặc Y bất đắc dĩ mà tự giễu cười:

- Muội muội tuy rằng chỉ so với ta nhỏ hơn thời gian một nén nhang, thế nhưng tâm trí của nàng hoàn toàn là tiểu hài tử. Nàng muốn chỉ là ngày mai an bài loại đồ ăn gì, ngoại trừ cái đó ra chính là thời gian chơi mạt chược nhiều chút... Nàng không muốn suy nghĩ, cũng không nên ép nàng tiếp thu những thứ này. Kỳ thực, Tử Địch vẫn là rất may mắn. Cũng không phải toàn bộ cô nương gia đều có cơ hội có thể có một nam nhân, ở trước mặt nhiều người như vậy công nhiên cầu hôn, huống chi, nam nhân này còn là đương kim Thái Tử...

Tần Tiêu vỗ nhẹ vai của Mặc Y cười:

- Mặc Y, ngươi thực sự là một tỷ tỷ tốt. Tử Địch nha đầu kia là đang ở trong phúc mà không biết phúc a! Bất quá, thế gian người có thể như nàng sống được hào hiệp không chịu gò bó như vậy cũng không nhiều, cũng coi như là hiếm có đi. Chúng ta cứ mặt kệ nàng đi. Giống như là đối đãi với hài tử vậy, sự tình nàng không muốn suy nghĩ, chúng ta sẽ thay nàng suy nghĩ, ha hả!

Mặc Y cũng cười gật đầu:

- Tử Địch nha đầu kia, làm ra sự tình thực sự khiến kẻ khác phiền não, có lúc hết lần này tới lần khác lại khiến người ta yêu thích. Thực sự là cô nương phiền phức. Cũng may mà hai tỷ muội chúng ta vận khí tốt, đi theo chủ nhân như tướng quân. Đổi lại là những người khác, sợ là đã sớm đem chúng ta bán đi rồi...

Tần Tiêu khẽ ôm vai của Mặc Y một cái:

- Nói cái gì đây? Chủ nhân nô bộc gì chứ, không phải không phải sớm đã nói qua rất nhiều lần, chúng ta giống như là thân huynh muội ở chung với nhau, như vậy rất tốt phải không? Cần gì cứ phải phân chia tôn ti chứ!

Mặc Y đạm nhiên cười cười, trên mặt lại có một chút biểu tình thất vọng. Tần Tiêu nhìn vào trong mắt, trong lòng cũng rất rõ ràng.

Hai người đi tới trước mộc lâu, Tần Tiêu đối với Mặc Y nói rằng:

- Ngươi trở lại cùng Tử Địch đi. Ta đi tới cùng Thái Tử giải thích rõ ràng.

Mặc Y gật đầu, phiêu nhiên rời đi. Một thân áo bào tím đen đi trong tuyết trắng càng có vẻ bắt mắt. Tần Tiêu nhìn bóng lưng tư thế oai hùng hiên ngang của Mặc Y, không khỏi khẽ thở dài: Thực sự là kỳ nữ tử hiếm có! Lấy xuất thân, kinh lịch, cư nhiên có thể sáng suốt và thanh tỉnh như vậy, đổi lại là đầu thai ở thế kỷ 21, không chừng là có thể thành triết học gia hoặc là nữ cường nhân. Chỉ bất quá, trên người nàng vẫn là có dấu vết rõ ràng của thời đại này, đó chính là ngu trung và cảm ơn dùng một đời để báo đáp. Mặc Y, ta biết tình nghĩa của ngươi đối với ta, thế nhưng, điều này thật rõ ràng, ngươi muốn nhất là cái gì không?

Khi Tần Tiêu lên lầu, ba người Lý Trọng Tuấn đang chậm rãi trò chuyện linh tinh, trong tay cầm bài mạt trượt chơi, thấy Tần Tiêu tiến đến, Lý Trọng Tuấn vội vàng nhìn hắn vài cái, lập tức lại kiềm chế xuống, cúi đầu nhìn lên quân bài mạt trượt.

Tần Tiêu mới vừa đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, Lý Trọng Tuấn đã đem một tay giương lên:

- Ta biết kết quả, ngươi không cần phải nói. Loại chuyện này miễn cưỡng không được. Ta hiểu rõ mà.

Tần Tiêu cười cười:

- Điện hạ, ngươi hiểu rõ cái gì?

Lý Trọng Tuấn thở dài một tiếng:

- Nếu là muốn miễn cưỡng, ta đã sớm cưỡng bức người với ngươi. Thế nhưng không được. Đổi lại là nữ tử khác, ta cũng sẽ không để ý. Thế nhưng nhiều năm qua như vậy, ta tựa hồ chỉ đối với một mình nàng động chút tâm tư. Thế nhưng, hết lần này tới lần khác nàng đều không để ý tới ta. Lão thiên gia này quả nhiên có chút ý tứ. Người ta không thích đi, liều mạng chen chúc ở bên ta. Người duy nhất mà ta yêu thích, lại xem ta như là một đống phân trâu, tránh né không kịp.

Tần Tiêu cười nói:

- Điện hạ, ta có khả năng muốn nói cho ngươi một sự thực tương đối tàn khốc. Ta biết điện hạ khẳng định cho rằng, tỷ muội hai người các nàng là bởi vì thích ta, mới không chịu đến ở cùng điện hạ đi?

Lý Trọng Tuấn bĩu môi:

- Được rồi, ta thừa nhận. Ta là có nghĩ qua như vậy.

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu cười cười:

- Ta nói cho ngươi những điều này, cũng không phải muốn vì chính mình giải vây gì cả. Ta chỉ là muốn để điện hạ biết, Tử Địch căn bản là một nha đầu ngốc tình đậu chưa khai. Nàng đối với bất luận kẻ nào đều chưa nói tới thích hay không, yêu hay không yêu.

Chương 355: Siêu cấp ác nữ (1)

- Nàng nhớ thương chỉ là tỷ tỷ của nàng cùng lông gà vỏ tỏi trong sinh hoạt mỗi ngày. Do đó, điện hạ rất không may mắn, ngươi cho tới nay chỉ là đang đàn gảy tai trâu.

Cái này ngay cả Lý Long Cơ và Lý Tiên Huệ đều nhịn không được cười khẽ. Lý Trọng Tuấn còn lại là vẻ mặt phiền muộn cười khổ:

- Không thể nào? Niên kỷ của nàng cũng không còn nhỏ nữa a!

Tần Tiêu xòe tay ra nói:

- Nhưng hết lần này tới lần khác đây lại chính là sự thực.

Cái này Lý Trọng Tuấn ngược lại cảm giác có chút thoải mái:

- Quá có ý tứ, ta cư nhiên một mực đàn gảy tai trâu. Được rồi, nếu là như thế này, ta vẫn phải đi tìm một người đối đạn đi. Trong mấy người phụ hoàng an bài đề cử cho ta, cũng có tư sắc phẩm hạnh không tệ. Tiện nghi cho các nàng!

Lý Tiên Huệ cười khanh khách nói:

- Vậy Tiên nhi chúc mừng tam ca nha!

Tần Tiêu vỗ tay một cái:

- A Man, cơ hội gỡ vốn của ngươi tới rồi! Ngày hôm nay có người thất tình, mượn thua tiền để phát tiết.

Ba ngày sau Thái tử lập phi.

Ban ngày thì tới tông miếu bái tế, tiếp nhận sứ thần các châu tới và lễ tiết rườm rá. Buổi tối hoàng đế Lý Hiển tại điện Lân Đức thiết yến tiếp đãi quan lại và sứ thần.

Tần Tiêu thân là Hữu Kim Ngô tướng quân, loại nghi thức trọng đại này không thể vắng mặt. Tuy nói không cần làm chuyện gì cụ thể, nhưng mà cũng giống như ‘tiếp khách’, tất cả khách nhân đi tới khải đối mặt quả thực có chút buồn bực. Hơn nữa Bắc nha phải chịu trách nhiệm bảo vệ hoàn thành, công việc lớn nhỏ đều phải an bài. Một ngày Tần Tiêu cảm giác miệng đắng lưỡi khô, trong đầu tìm lý do thoái thác, nhưng mà trong nội tâm vô cùng buồn bực.

Thật vất vả mới tới giờ Mùi, tất cả lễ nghi chấm dứt, Tần Tiêu cưỡi con ngựa chậm rãi quay về nhà nghỉ ngơi một lát, lại tới tiệc tối. Lúc này nhớ tới buổi sáng Lý Long Cơ đụng phải hắn, nói là phải đi cùng mấy huynh đệ, cũng chiếm chỗ tốt để mà uống rượu. Tần Tiêu suy nghĩ một chút, dứt khoát thời gian còn sớm không bằng đi tới phủ Lý Long Cơ một vòng, vì vậy quay đầu ngựa lại đi tới phủ Sở Vương.

Trên đường Chu Tước dòng người như nước thủy triều. Thời tiết lạnh và khô ráo, tất cả mọi người rụt cổ bỏ tay vào trong áo bước chân phải nhanh. Có ba mươi thiết giáp mở đường, đám người tránh ra rất nhanh, không có bao lâu sau đã tới phủ Sở Vương.

Tới trước phủ còn dừng lại một chút. Tần Tiêu suy nghĩ: Đụng hoàng thất ở cửa sao?

Tần Tiêu vừa mới xuống ngựa, người đứng đón chào ở trước cửa phủ Sở Vương cúi đầu mời Tần Tiêu đi vào trong.

Tần Tiêu nhìn ra phía cửa, hỏi:

- Kiệu ở trước cửa phủ là của người nào?

- Ah, là Trấn quốc Thái Bình công chúa, cùng Lâm Xuyên đại công chúa.

- Công chúa?

Tần Tiêu dừng bước chân.

- Vậy xem như tôi tới sau rồi.

Từ chỗ thân thích của hoàng tộc đàm luận, chính mình xông vào thì còn bị chướng mắt.

Tần Tiêu đang chuẩn bị quay người rời khỏi, sau lưng có nữ nhân thấp giọng hô:

- Đây không phải Tần tướng quân sao? Xin dừng bước.

Tần Tiêu nhìn lại, chính là Thái Bình công chúa. Vì vậy tiếp lên vài bước:

- Công chúa điện hạ tốt.

Thái Bình mặc bộ quần áo tím, vẫn ung dung đẹp đẽ quý giá:

- Trùng hợp như vậy ah, Tần tướng quân. Đã gặp gỡ không bằng tâm sự trong phủ Long Cơ nhé?

Tần Tiêu chắp chắp tay:

- Công chúa có lệnh. Tần Tiêu tự nhiên phụng bồi. Công chúa thỉnh!

Trong nội tâm nghi hoặc: Sau khi chính biến, uy vọng của Thái Bình công chúa tăng lên cực nhanh, trong triều có lực ảnh hưởng phi phàm, ngay cả Võ Tam Tư cũng không dám nhìn nàng. Giao tình của ta và nàng ta bình thường, có gì mà bàn?

Tần Tiêu đi theo Thái Bình, quay người lại đi vào nhà. Lý Long Cơ đang chuẩn bị rời đi. Đập vào mắt chính là Thái Bình công chúa quay vào, đằng sau đi theo là Tần Tiêu, cười nói:

- Cô cô vận khí đúng là tốt, muốn tìm ai thì người đó tìm tới cửa. Tần tướng quân, rốt cuộc cũng tới rồi!

Tần Tiêu cười cười, dò xét Lý Long Cơ tại sao nhắc tới hắn chứ, có thể làm cho Lý Long Cơ như vậy. Chỉ lo khách sáo, một điểm tỏ vẻ cũng không có.

Trong nội đường có một lò lửa than cho nên rất ấm. Ba người phân chủ khách ngồi xuống, Thái Bình công chúa thì nói:

- Tần tướng quân, chuyện là thế này, hôm nay cô cô là đại công chúa tìm Long Cơ, kỳ thật là có chuyện nhờ hắn hỗ trợ. Ta biết rõ ngươi cùng Long Cơ giao tình không tệ, vì vậy nhờ hắn chuyển lời tìm ngươi.

Trong nội tâm Tần Tiêu sinh nghi:

- Công chúa có việc không ngại phân phó, không cần làm phiền Sở Vương.

Thái Bình công chúa khẽ cười cười:

- Tần tướng quân quả nhiên là người trượng nghĩa. Ta trước hết nói cho ngươi biết một việc. Hôm nay cùng theo ta tới đây là Lâm Xuyên đại công chúa trưởng. Chính là hoàng cô của ta. Là hoàng bà cô của Long Cơ. Ta muốn mời Tần tướng quân, phái Vạn Kỵ tướng sĩ hộ tống đại công chúa trưởng quay về Thái Nguyên. Không biết tướng quân định như thế nào?

Tần Tiêu chắp chắp tay:

- Những chuyện nhỏ nhặt này không cần nói đến? Công chúa phái hạ nhân đưa thiếp mời là được rồi.

Thái Bình công chúa cười cười:

- Nếu tướng quân nhận lời thì ta cũng yên tâm. Đã như vậy các ngươi tụ tập đi, ta trước cáo từ.

Lý Long Cơ cùng Tần Tiêu đứng dậy, tiễn đưa Thái Bình công chúa đi. Thời điểm quay vào Tần Tiêu nghi hoặc hỏi:

- Loại chuyện nhỏ nhặt này vì sao Thái Bình công chúa lại nhờ ngươi đi tìm ta hỗ trợ?

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười lên:

- Có một việc, có lẽ ngươi không rõ đâu.

- Chuyện gì?

- Đây chính là ác nữ An Nhạc công chúa Lý Khỏa Nhi này gây chuyện phiền toái.

Lý Long Cơ nói:

- Trường Trữ công chúa ngươi biết không? Trưởng nữ của bệ hạ, cũng là tỷ tỷ chùng cha khác mẹ với Tiên Nhi cùng Lý Khỏa Nhi. Nàng từ trước đều không tham dự chính sự, cũng rất ít xuất đầu lộ diện. Nhưng mà rất được bệ hạ ưa thích, nhận được đãi ngộ không ai sánh được. Hai tháng trước bệ hạ đem nhà của Võ Ý Tông sửa lại, ban cho Trường Trữ công chúa.

- Sau đó thì sao?

- Sau đó?

Lý Long Cơ hơi nhíu mày:

- Lý Khỏa Nhi đã mất hứng. Bởi vì hiện tại chỉ có nàng mới là con ruột thịt duy nhất, ngay cả Lý Trọng Tuấn nàng cũng không đặt vào trong mắt huống chi là Trường Trữ công chúa? Cho nên nàng chạy tới trước mặt bệ hạ và hoàng hậu náo một hồi, nói dinh thự của mình không bằng Trường Trữ công chúa, tìm bệ hạ vơ vét tài sản một trăm vạn quan, dùng để tu sửa tòa nhà.

Tần Tiêu kinh hô lên:

- Trời ơi, một trăm vạn? Nàng muốn tua sửa cung điện sao?

Lý Long Cơ bất đắc dĩ lắc đầu:

- Đáng tiếc bệ hạ không nghĩ như vậy. Trừ cho nàng một trăm vạn, lại còn đồng ý thỉnh cầu của nàng.

- Cái gì?

- Lý Khỏa Nhi ngại phủ quận chúa của mình quá nhỏ, sữa lại không đủ khí khái, vì vậy muốn xây nhà mới. Nhưng mà ở kinh thành này làm gì còn đất trống? Vì vậy, Khỏa Nhi đã ép mua ép bán với mấy chục hộ dân, sau đó hủy làm đất bằng, chuẩn bị ở xây tòa nhà mới. Nhưng mà nàng ngại không đủ, bởi vì ở gần phủ đệ của hoàng bà cô, ở chỗ kia mấy chục năm rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau