PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 346 - Chương 350

Chương 346: Nước Mắt Của Nữ Hoàng (1)

Khi đến Trường An, rốt cục trận tuyết đầu tiên của năm nay đã rơi xuống.

Tuyết hoa lớn như lông ngỗng bay lả tả, rất nhanh đã khiến thành môn Lạc Dương phủ lên một tầng ngân trang. Mấy người Tần Tiêu đi vào trong thành, dựa theo ý tứ của Lý Long Cơ tới trước phủ đệ của hắn tại Lạc Dương nghỉ ngơi một chút. Xuống xe ngựa, một chân giẫm xuống phía dưới, đã là nhiều thêm một tấc tuyết đọng dày đặc.

Ba người ở trong phủ của Lý Long Cơ ăn uống, nghỉ ngơi một trận, làm ấm thân thể, liền chuẩn bị khởi hành hướng phía Thượng Dương Cung đi đến.

Tuyết rơi xuống càng lúc càng lớn, khi thời gian còn chưa đến tối, sắc trời đã là đen nghịt một mảnh, phảng phất như buổi tối đã tới sớm hơn. Ba người đều khoác trường bào hoa lệ chùm mũ quá đầu dày cộm, tiến vào hoàng cung.

Trước Thượng Dương Cung, mười mấy tên sĩ binh thủ vệ đều trốn ở dưới mái hiên trước điện, xoa xoa bàn tay, nhếch chân, uống vào mấy chén rượu trắng làm ấm thân thể. Khi ba người Tần Tiêu đến gần, một đội người đứng chỉnh tề rất nhanh vây quanh lại, lớn tiếng quát dẹp đường:

- Người nào? Hãy xưng tên ra! Dừng bước lại, bằng không giết không tha!

Diện mạo của Tần Tiêu ẩn sâu ở dưới mũ chùm đầu, lãnh tuấn mà uy nghiêm thấp giọng quát hỏi:

- Không tệ nha, tiểu tử Tuân Trung mới vài ngày không gặp, đã muốn uy phong.

Giáo úy đầu lĩnh Tuân Trung nhất thời kinh hãi kêu lên một tiếng, bỏ trường đao trong tay sang một bên, rồi quỳ một gối xuống, rơi vào trong tuyết địa:

- Là...là đại soái! A không, Đại Đô Đốc! Tiểu nhân nhất thời không có nhận ra được, Đại Đô Đốc thứ tội!

Ở bên cạnh, một ít binh sĩ có chút sửng sốt, tay của Tuân Trung hướng ra phía sau vung lên, hạ giọng nghiến răng nghiến lợi quát nói:

- Một đám ngu ngốc! Bản tướng đều đã quỳ xuống rồi, còn cứng rắn cái đầu gối, chờ bị chém gãy chân hết lượt sao?

Mười mấy tên binh sĩ nhất tề xoát xoát quỳ gối xuống phía dưới.

Tần Tiêu đi tới trước người Tuân Trung, vỗ vỗ tuyết hoa trên đầu vai của hắn:

- Đứng lên đi, Tuân Trung. Ngươi còn có thể nghe ra được thanh âm của ta, đã rất không tệ rồi. Băng thiên tuyết địa, đừng quỳ nữa. Gọi các huynh đệ đều đứng lên đi.

Tuân Trung dáng người không cao, lại có chút gầy đen, nhưng là rất rắn chắc, vui mừng nhìn Tần Tiêu, lập tức cúi đầu:

- Đại soái... A không, Đại Đô Đốc... Tiểu nhân thật đúng là chỉ quen gọi tướng quân là đại soái! Khi ở Huyền Vũ môn, tiểu nhân vẫn luôn đi theo bên cạnh người đại soái, chém rơi mấy cái đầu người, đại soái còn tự tay thay ta chém ngã một địch nhân muốn đánh lén, cứu ta một mạng. Phần ân tình này, tiểu nhân sao có thể nào quên được? Thanh âm của đại soái chính là mười năm, hai mươi năm không nghe, cũng vẫn sẽ nhớ kỹ như vậy.

Tần Tiêu khẽ cười cười, xuất ra hai thỏi bạc lớn bí mật nhét vào tay Tuân Trung:

- Đất trời giá lạnh, cho các huynh đệ thêm hai đôi hài tốt, và vài món y phục. Làm cho thật tốt, sẽ có tiền đồ. Mở cửa điện, ta muốn vào gặp Thánh Hoàng một chút.

Tuân Trung không nói hai lời, xoay người lại phất tay một cái:

- Mở rộng cửa, cung nghênh Đại Đô Đốc tiến điện.

Tần Tiêu thoả mãn cười cười, cùng Lý Long Cơ, Lý Tiên Huệ cùng nhau hướng vào trong điện đi tới. Lúc đi qua bên người Tuân Trung có hơi dừng lại:

- Tuân Trung, lần cuối cùng ngươi nhìn thấy ta, là vào khi nào?

Tuân Trung chớp con mắt một chút, nhất thời hội ý:

- Hẳn là là...vào hai tháng trước, khi đại soái bồi bệ hạ tới vấn an với Thánh Hoàng.

Tần Tiêu vỗ vỗ vai hắn:

- Có tiền đồ.

Sau đó liền thản nhiên đi vào bên trong cung điện.

Mấy người Tần Tiêu mới vừa vào điện. Tuân Trung đã lập tức gọi người đem cửa điện đóng kín lại, rồi kêu gọi những binh sĩ kia tiến đến, cầm một thỏi bạc lớn trong đó lắc lắc trước mặt bọn họ:

- Các huynh đệ, ngày hôm nay chúng ta một mực ở đây canh gác, ai cũng chưa từng tới đây, mọi người hiểu rõ chứ?

- Hiểu rõ!

- Hiểu rõ là tốt rồi. Thỏi bạc này đủ cho mỗi người chúng ta đi kỹ viện tiêu dao vài ngày. Nếu ai ở bên ngoài ăn nói lung tung để lộ ra, sau này sẽ không có ngày tháng tốt đẹp để hưởng qua đâu.

Trong cung điện thanh lãnh, hành lang hôn ám, từng đợt hàn ý thấu xương đập vào mặt mà tới.

Lý Tiên Huệ chăm chú dựa vào Tần Tiêu, thấp giọng nói:

- Cung điện thật âm lãnh... Không nghĩ tới Hoàng đế nãi nãi đến cái niên kỷ này rồi lại còn đến ở trong loại địa phương quạnh quẽ như vậy.

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười cười:

- Trừ bệ hạ mười ngày một lần phô trương tới vấn an, bình thường người đến thăm Thánh Hoàng cũng nhất định là rất ít. Nếu không phải đại ca thần thông quảng đại, muốn đến đây gặp Thánh Hoàng một lần thật đúng là rất khó. Cho dù ta có là vương công, Tuân Trung này cũng không nhất định sẽ nể mặt mũi của ta đâu.

Tần Tiêu cười nói:

- A Man, ngươi nếu là làm qua binh sĩ thì sẽ hiểu được loại cảm tình này, cũng không phải vấn đề thân phận và chức quan gì cả. Tuân Trung này có thể nói là đã được ta kéo trở lại từ Quỷ Môn quan. Cảm tình trên chiến trường, có lúc có thể so với thân tình càng hữu dụng hơn đấy.

Lý Long Cơ than thở:

- Đúng vậy...Ta là không có cách nào đi lãnh hội loại quá mệnh giao tình này. Bất quá, ta có thể lý giải được. Đồng sinh cộng tử sao, thường nói quá mệnh giao tình không gì qua như vậy.

Thanh âm của ba người ở trong cung điện sâu thẳm truyền được cực kỳ vang xa, nghe vào ngược lại như có chút người xâm nhập.

Khi đi đến trước tẩm cung của Võ Tắc Thiên, cuối cùng cũng nhìn thấy một ít vệ sĩ và cung nữ. Cũng không có quá nhiều người làm ra nghi vấn. Trong lòng bọn họ đều rõ ràng, người có thể đi vào Thượng Dương Cung đi đến nơi này, cũng sẽ không cần đề ra nghi vấn gì cả. Tần Tiêu kêu gọi tới một gã Thiên Ngưu Vệ, theo thường lệ cho hắn một ít bạc, để hắn đi vào thông báo. Thiên Ngưu Vệ vệ sĩ kia trả lời:

- Thánh Hoàng nói, phàm là người đến không cần thông báo, trực tiếp đi vào!

Tần Tiêu hơi thất thần sửng sốt, thầm nghĩ lại: đây cũng không phải tại Trường An Đại Minh, có thể có mấy người đến bái kiến đây? Võ Tắc Thiên, có lẽ cùng còn chút hy vọng có người đến thăm nàng đi sao...

Ba người xốc lên màn che đi vào trong, đập vào mắt đã thấy Thượng Quan Uyển Nhi ngồi ở bên cạnh giường lớn, đang hết sức chuyên chú thay Võ Tắc Thiên nằm ở trên giường cắt tỉa móng tay. Trong phòng thiêu đốt một chậu than lửa cháy hừng hực, đem phòng ngủ có chút hôn ám chiếu đến sáng hồng lên. Mà Võ Tắc Thiên tựa hồ là đang ngủ, lẳng lặng nằm đó, không có một tia động tác.

Ba người khẽ chạy bộ tiến lên, Tần Tiêu thấp giọng gọi một tiếng:

- Uyển nhi...

Thượng Quan Uyển Nhi cả người như bị trúng điện giật, run rẩy một chút, do dự bất định chậm rãi quay đầu lại, liếc mắt nhìn thấy mấy người Tần Tiêu vẫn đang đem diện mạo giấu ở dưới áo choàng, kích động thấp giọng nói:

- Là...là ngươi sao?

Tần Tiêu lúc này mới phục hồi lại tinh thần, kéo mở ra áo choàng, vẻ mặt tươi cười:

- Là ta.

Thượng Quan Uyển Nhi đâu còn có để ý nhiều nữa.

Chương 347: Nước Mắt Của Nữ Hoàng (2)

Vừa đứng dậy đã nhào tới trong lòng Tần Tiêu, gắt gao ôm chặt lấy hắn, oa oa khóc lên.

Lý Long Cơ cảm giác hơi có chút xấu hổ nhìn Lý Tiên Huệ lại kinh ngạc phát hiện Lý Tiên Huệ cư nhiên không có bất cứ biểu thị gì, phảng phất như nam nhân Thượng Quan Uyển Nhi đang ôm này cùng bản thân nàng không có quan hệ gì cả. Thậm chí còn biểu hiện ra một ít vui mừng, như trước nằm xuống ở bên cạnh Tần Tiêu.

Lý Long Cơ khẽ cười một tiếng:

- Tề nhân chi phúc.

Đúng lúc này, bên giường truyền đến một thanh âm già nua vô lực:

- Uyển nhi, là...ai tới a?

Lý Tiên Huệ vừa nghe được thanh âm này, trong ánh mắt đã muốn tuôn ra nước mắt, cởi ra áo choàng vọt tới bên cạnh giường quỳ xuống, nghẹn ngào nói rằng:

- Hoàng đế nãi nãi, là ta... Ta là Tiên nhi!

Võ Tắc Thiên vẫn như trước nằm ở trên giường, tựa hồ còn không có phục hồi tinh thần lại, thì thào nói rằng:

- Tiên nhi? Là Tiên nhi nào a?

Lý Tiên Huệ nhìn khuôn mặt Võ Tắc Thiên tái nhợt suy yếu, nước mắt đã chảy xuống, nắm lấy tay của nàng khóc lóc nói:

Lý Tiên Huệ! Ta là tôn nữ nhi Lý Tiên Huệ của ngài nha!

Phía sau Thượng Quan Uyển Nhi chậm rãi buông Tần Tiêu ra, nhỏ giọng nói:

- Thực sự là nàng...kỳ thực, ta đã sớm nghĩ đến, chỉ là các ngươi không muốn bại lộ, ta cũng sẽ không tiện nhắc tới...

Tần Tiêu đỡ Thượng Quan Uyển Nhi, cùng Lý Long Cơ cùng nhau đi tới bên giường, ngữ khí nhẹ nhàng nói:

- Bệ hạ, còn có chúng ta, Tần Tiêu và Lý Long Cơ, người còn nhớ rõ không?

Võ Tắc Thiên hiện tại mặc dù đã thoái vị, nhưng nàng vẫn đang có thể tự xưng là trẫm, hạ lệnh cũng xưng là "chiếu". Thần tử tôn nàng làm "bệ hạ", cùng hoàng đế không có gì khác biệt. Đây coi như là một loại tôn trọng mà Lý Hiển biểu thị đối với nàng đi. Lệnh thư của bản thân Lý Hiển hiện tại cũng chỉ xưng là "chế", hoặc "cáo".

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ giọng nói:

- Bệ hạ mấy ngày gần đây, bệnh tình lúc tốt, lúc xấu, có lúc ngay cả ta đều không nhận ra được...

Tần Tiêu thấy, Võ Tắc Thiên đã gầy gò hơn rất nhiều, khuôn mặt đẫy đà no đủ, tràn đầy hồng quang lúc trước, hiện tại đã có chút xanh xao, khô quắt. Cả mái tóc đều đã bạc trắng, nhưng vẫn đang được chải chuốt rất tỉ mỉ. Hai mắt đục ngầu, nghi hoặc nhìn những người này đứng trước mắt.

Quá nửa buổi, Lý Tiên Huệ vẫn là cúi đầu khóc nức nở, Võ Tắc Thiên rốt cục như là nhận ra được. Duỗi một cánh tay ra, chậm rãi đặt lên đầu Lý Tiên Huệ:

- Hảo hài tử, là ngươi đến nha. Ngươi tới nhìn ta lần cuối sao?

Lý Tiên Huệ kích động nửa đứng lên, tiến lại gần Võ Tắc Thiên một ít, nhất thời nước mắt rơi như mưa:

- Dạ...nãi nãi! Tôn nữ nhi đến thăm người!

- Uyển nhi. Đỡ ta dậy!

Võ Tắc Thiên đưa tay vẫy gọi Uyển nhi một tiếng, trong thanh âm tràn đầy vui mừng kích động nói rằng:

- A Man, Tần Tiêu, các ngươi cũng đến nha! Mau ngồi đi, ngồi nha!

Tần Tiêu cười cười, nhẹ giọng nói:

- Không sao cả bệ hạ, chúng ta đứng ở bên giường của người, cùng người nói chuyện một chút, tâm sự nha!

Thượng Quan Uyển Nhi cầm một cái gối tới kê ở phía sau cho Võ Tắc Thiên ngồi dậy, sau đó khoác cho nàng một kiện áo gấm dày dặn.

Võ Tắc Thiên một tay nắm lấy tay của Lý Tiên Huệ, tay kia chậm rãi vuốt ve khuôn mặt của nàng:

- Đây...chính là dị dung thuật đi! Thực sự là rất thần kỳ a, ta dù đứng trước mặt cũng không thể nhận ra được. Tiên nhi nha, ngươi...ngươi có thể đến thăm ta, ta thực sự là rất hài lòng. Chính là chết đi, cũng không có gì tiếc nuối.

Lý Tiên Huệ khóc rống nhào tới trong lòng Võ Tắc Thiên:

- Nãi nãi sẽ không chết! Nãi nãi có thể sống hai trăm tuổi!

Thượng Quan Uyển Nhi ở một bên cũng nhẹ nhàng rơi lệ xuống. Lý Long Cơ cúi đầu khóc thút thít, muôn vàn cảm khái.

Tần Tiêu đi tới bên giường khom lưng xuống, vỗ nhẹ lên vai của Lý Tiên Huệ:

- Tiên nhi, đừng quá kích động. Ảnh hưởng hoàng đế nãi nãi nghỉ ngơi.

Võ Tắc Thiên bướng bỉnh đem Lý Tiên Huệ kéo vào trong lòng:

- Cứ để nó như vậy, để nó đấy đi. Ta rất thích. Ta đã rất nhiều năm rồi không có ôm qua hoàng tử hoàng tôn nhi nào. Không nghĩ tới oa, có thể ôm một thân cốt nhục, lúc này trong lòng thật đúng là vui mừng lại an bình.

Lý Tiên Huệ nghe ra ý tứ trong lời nói của Tần Tiêu, sợ là bản thân đã nháo để Võ Tắc Thiên cũng quá mức kích động, sẽ dễ gặp chuyện không may. Vì vậy miễn cưỡng nhẫn nhịn không khóc nữa, cầm lấy cái hộp nhỏ bên người, mặt mang nước mắt lưng tròng mỉm cười nói rằng:

- Nãi nãi, đây là ta tự tay làm cho ngài Tùng Ngọc Bách Hợp Tô. Ăn rất ngon, ngài có muốn nếm thử một miếng không?

- A, Tiên nhi nhà ta còn có thể làm được đồ ăn?

Võ Tắc Thiên vui mừng nói rằng:

- Muốn ăn, nhất định phải ăn! Ta đời này còn không có được ăn qua Tùng Ngọc Bách Hợp Tô do tôn nhi làm cho ta đấy!

Lý Tiên Huệ mở nắp hộp, vén lên một tầng bao giấy tinh tế, lấy ra một tô bánh, đưa tới trước mặt Võ Tắc Thiên:

- Có chút khô đấy, người ăn chậm một chút.

Thượng Quan Uyển Nhi ôn nhu nói:

- Ta đi lấy một chút nước mật ong đến.

Hai tay Võ Tắc Thiên có chút run run tiếp nhận tô bánh, lẳng lặng nhìn một lát, trong hai mắt đục ngầu, rốt cục chảy xuống hai hàng lệ, đặt tới bên miệng, nhẹ nhàng cắn một miếng, tinh tế nhai nhai, sau đó gật đầu nói:

- Ăn ngon. Ăn rất ngon!

Lý Tiên Huệ nhìn Võ Tắc Thiên rơi lệ, chính mình cũng nhịn không được lại khóc lên, cầm lấy chiếc hộp:

- Nãi nãi người ăn chậm một chút, ta đã làm rất nhiều!

- Hào hài tử của ta a! Nãi nãi xin lỗi ngươi nha!

Tình cảm của Võ Tắc Thiên giống như hồng thủy đột nhiên đổ tới, nhanh chóng tiết ra. Hai tay đem Lý Tiên Huệ ôm vào trong lòng ô ô khóc rống lên.

Lý Long Cơ cầm tay áo lau lau khóe mắt ướt át, nhẹ nhàng ngồi vào bên giường:

- Nãi nãi, người đừng quá kích động. Tiên nhi, ngươi cũng thật là...chớ có chọc nãi nãi khóc...

Tần Tiêu cũng cảm giác trong hầu có vài thứ dâng lên, hít sâu mấy hơi, cuối cùng cũng nhẫn nhịn được xuống, vành mắt đã có chút đau đớn, trong lòng thầm nghĩ: đây có thể là lần đầu tiên từ lúc chào đời tới nay Võ Tắc Thiên ở trước mặt nhi tôn, thần tử rơi lệ đi sao. Mặc kệ lịch sử và ngoại nhân đối với nàng đánh giá ra sao, ta chung quy vẫn là đã từng nhìn thấy một mặt mềm yếu ôn nhu thâm tình của nàng.

Lý Tiên Huệ đâu còn dừng khóc lại được, vừa khóc vừa nói:

- Nãi nãi, Tiên nhi không trách người! Không trách người! Thực sự một chút cũng không có trách người!

Thượng Quan Uyển Nhi cầm một chén mật thủy nóng hầm hập đi vào, nhìn thấy tình hình này, liền bước lên phía trước nhẹ nhàng giật nhẹ cánh tay của Lý Tiên Huệ một cái, sau đó đem chăn đắp lên thân thể Võ Tắc Thiên.

Bà cháu hai người ôm nhau khóc rống, thật vất vả mới ngừng lại được. Thượng Quan Uyển Nhi cấm lấy một tấm khăn mặt, thay Võ Tắc Thiên lau đi vệt nước mắt trên mặt.

Khi làm mấy chuyện này, Võ Tắc Thiên một điểm cũng không có lảng tránh lảng tránh, chuyện này vào lúc trước là tuyệt đối không thể tưởng tượng được.

Chương 348: Vô Tự Bi

Xem ra thời gian mấy tháng ngắn ngủi, nữ hoàng từ vị trí chí cao vô thượng, đỉnh phong thiên hạ này rơi xuống phàm gian, thật sự đã phát sinh rất nhiều thay đổi.

Võ Tắc Thiên tiếp nhận bát nước do Thượng Quan Uyển Nhi đưa tới, thật vất vả đem một khối Tùng Ngọc Bách Hợp Tô ăn hết phân nửa, sau đó chậm rãi nói rằng:

- Uyển nhi, lấy ngọc tỷ của ta đến, hầu hạ bút mực.

Trong lòng mọi người đồng thời kinh hãi một phen, nhưng là cũng không tiện đặt câu hỏi. Uyển nhi đén lấy ra văn phòng tứ bảo cùng ngọc tỳ Tắc Thiên Đại Thánh hoàng đế của Võ Tắc Thiên.

Võ Tắc Thiên một bên nhẹ vỗ về bàn tay của Lý Tiên Huệ, một bên chậm rãi nói rằng:

- Trẫm, phong phong Thiệu Vương Lý Trọng Nhuận làm Ý Đức Thái Tử, Vĩnh Thái quận chúa Lý Tiên Huệ làm Vĩnh Thái công chúa. Khâm thử!

Ngắn ngủi một câu nói, để trong lồng ngực Tần Tiêu nổ tung ra, nhưng lập tức phục hồi tinh thần lại: Võ Tắc Thiên cũng không có nói là hiện phong, vẫn là truy phong, hơn nữa đem Lý Trọng Nhuận và Lý Tiên Huệ nói đến cùng nhau. Ở trong đó đã có ngụ ý lớn. Thứ nhất biểu thị nàng đối với sự tình năm xưa đã không hề truy vấn nữa. Đồng thời hoặc nhiều hoặc ít công nhiên biểu thị ra một chút ý hối hận. Thứ hai sau khi Lý Hiển đăng cơ, vẫn luôn có ý muốn truy phong trưởng tử Lý Trọng Nhuận và ái nữ Lý Tiên Huệ năm xưa bị Võ Hoàng "xử tử" làm Thái Tử và công chúa, chỉ là ngại tình cảm của Võ Tắc Thiên, chỉ đành không dám nhắc tới nữa. Cứ như vậy có đạo thánh chỉ này, không thể nghi ngờ đã biểu thị Võ Tắc Thiên đối với việc này đã không có ý kiến gì nữa. Lý Tiên Huệ có thể tùy thời khôi phục thân phận!

Võ Tắc Thiên hạ xuống một đạo chiếu thư kia xong, hơi chần chờ một trận, vỗ bàn tay của Lý Tiên Huệ, đối với Thượng Quan Uyển Nhi nói rằng:

- Uyển nhi, ngươi dẫn Tiên nhi và A Man đến thư phòng ngồi đi, nhớ kỹ đem lửa đốt lên, đừng để chúng bị lạnh.

Ba người đều minh bạch ý tứ của nàng, là muốn cùng Tần Tiêu nói chuyện riêng. Vì vậy nhất tề rời khỏi tẩm cung, đến thư phòng sát vách.

Võ Tắc Thiên đã có chút suy yếu dựa vào chiếc gối phía sau, nhìn Tần Tiêu, lộ ra tươi cười:

- Tần Tiêu, ta muốn cảm tạ ngươi. Ta thật không ngờ, sinh thời còn có thể nhìn thấy Tiên nhi một lần, tôn nữ nhi tốt của ta.

Tần Tiêu đạm nhiên cười cười:

- Bệ hạ, người khẳng định có thể thọ cùng trời đất. Ta còn dự định đem hài tử của chúng ta, trọng ngoại tôn của người mang đến đây gặp người đấy!

Võ Tắc Thiên có chút kinh hỉ thấp giọng nói rằng:

- Ngươi...các ngươi đã sinh con rồi sao?

Tần Tiêu xấu hổ cười cười:

- Còn không có...Hôn lễ cũng đều chỉ là ngầm tổ chức một chút, không dám công khai. Do đó hiện tại cũng không tiện sinh hài tử.

Võ Tắc Thiên thoáng có chút thất vọng gật đầu:

- Cũng là chuyện trong tình lý, khó cho các ngươi rồi. Đều là một tay ta gây ra tai họa này, ai!

Tần Tiêu nói:

- Bệ hạ, đây có thể chính là thiên ý đi. Nếu không phải bởi vì cử động của người năm đó, ta và Tiên nhi sao có thể quen biết được đây?

- Có thể là vậy đi. Ngươi tên nhóc này, chính là cái gì cũng có thể nói tốt được.

Võ Tắc Thiên cười khẽ vài tiếng, tiếp tục nói rằng:

- Tần Tiêu, ngươi còn nhớ rõ, tình cảnh lúc đầu năm, ta ở trong Trường Sinh Điện lần đầu tiên triệu kiến ngươi không?

Tần Tiêu gật đầu:

- Đương nhiên nhớ kỹ. Lúc đó, bệ hạ thân thể rất tốt. Thế nhưng không nghĩ tới, mới qua một năm...Ai, nói đến, ta cũng có sai lầm.

- Xu hướng phát triển, chẳng thể trách ngươi được!

Võ Tắc Thiên buồn bã lắc đầu:

- Ta cũng không có ghi hận và oán giận gì cả, lần này có lẽ chính là số mệnh đi! Tần Tiêu, ngươi còn nhớ rõ, lúc đó ta hỏi qua ngươi một câu không?

- Bệ hạ lúc đó hỏi rất nhiều. Xin hỏi là chỉ một câu nào?

Võ Tắc Thiên nói rằng:

- Ta lúc đó đã hỏi ngươi, "Trẫm muốn biết, lão bằng hữu của trẫm ( tức Địch công) đã đánh giá về trẫm như thế nào...

- A, Tần Tiêu nhớ kỹ.

Tần Tiêu gật đầu đáp:

- Tần Tiêu lúc đó đã nói, ân sư nói cho ta biết, hoàng đế nãi nãi là một người rất đáng được tôn kính.

- Đúng nha, ngươi lúc đó chính là trả lời như vậy. Ta vẫn ghi nhớ rất rõ ràng.

Võ Tắc Thiên phảng phất như rơi vào trong hồi ức:

- Ta cùng với Địch công vừa là quân thần, lại cũng là hảo bằng hữu. Ta có thể không quan tâm người trong thiên hạ bình luận, thế nhưng, ta rất lưu ý lão bằng hữu của ta đánh giá đối với ta thế nào?

Tần Tiêu trầm mặc không nói, trong lòng thầm nghĩ: Võ Tắc Thiên chung quy vẫn còn có rất nhiều tình cảm như thường nhân...

Võ Tắc Thiên hơi dừng lại một chút, nhìn Tần Tiêu nói rằng:

- Tần Tiêu, từ lúc ngươi nói ra câu "Hoàng đế nãi nãi" kia, sau này lại cùng với Tiên nhi thành thân, ta đã đem ngươi coi như là thân tôn nhi của ta rồi. Hơn nữa cùng với những hoàng tộc tử tôn kia khác nhau, ngươi mang đến cho ta một loại cảm giác rất kỳ quái, rất tri kỷ. Loại cảm giác này, chỉ có Địch công và Tiên nhi đã từng cho ta. Hiện tại, ta muốn biết, ngươi đối với ta là có đánh giá thế nào?

- A...

Tần Tiêu hơi cả kinh một chút:

- Bệ hạ, cái này...

Võ Tắc Thiên bình tĩnh cười:

- Ta biết, cái này đối với ngươi mà nói rất khó khăn. Thế nhưng, ta thật muốn nghe một chút, từ chính miệng ngươi nói ra. Muốn nghe lời thật, không nên nịnh nọt, khen tặng. Cũng không được khách sáo, nói cho có lệ.

Tần Tiêu buồn bực đau khổ suy nghĩ một trận, thoáng giương mắt nhìn Võ Tắc Thiên một chút, sắc mặt của nàng rất bình tĩnh, cũng cũng rất đạm nhiên. Điều này càng làm cho Tần Tiêu có chút suy đoán không ra. Trong lòng xốc lên một cổ: nữ hoàng duy nhất trên lịch sử này, đã là gần đất xa trời, ta nên nói cái gì cho tốt đây? Nói dễ nghe, lấy sự khôn khéo của nàng, vừa nghe đã hiểu rõ, nói không tốt, đối với nàng cũng không tránh khỏi quá mức tàn nhẫn...Nói bình thường, trời ạ, ta cũng không phải học giả lịch sử, hay bình luận gia, sự tình liên quan tới nàng, ta lại không giống như là ân sư Địch mỗi một chuyện đều là rõ ràng hết thảy. khó khăn, thực sự là khó khăn!

Võ Tắc Thiên chờ chỉ trong chốc lát, đã khẽ phun ra hai chữ:

- Nói đi!

Tần Tiêu hít sâu một hơi:

- Tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả. Công quá tham bán, hà bất yểm du. (Tức là Ưu khuyết điểm nửa nọ nửa kia, khuyết điểm không che lấp được ưu điểm).

Võ Tắc Thiên đem mười sáu chữ này cúi đầu niệm tụng một lần, rồi thản nhiên nói rằng:

- Nói ra rất hư vô, thế nhưng, cũng hiếm khi nghe được lời nói thật như vậy. Tiền vô cổ nhân ngược lại cũng được, hậu vô lai giả cũng không dám nghĩ. Công quá tham bán, hà bất yểm du...tám chữ này, coi như thực sự đã nói ra được cả đời này của trẫm...

Tần Tiêu lẳng lặng nhìn Võ Tắc Thiên, trầm mặc không nói. Võ Tắc Thiên còn lại là nhãn thần có chút trống rỗng, âm thầm suy nghĩ hồi ức, trong lúc nhất thời, hai người cũng không có nói chuyện, tràng diện an tĩnh lại.

Chương 349: Vô tự bi (2)

Sau một lúc lâu, Võ Tắc Thiên mới mở miệng nói rằng:

- Tần Tiêu, ta đã hạ định chủ ý, lập hạ di chiếu, bỏ đế hào, thỉnh cầu cùng Thiên Hoàng Đại Thánh đại hoằng Lý hoàng đế (Cao Tông, chồng của Võ Tắc Thiên) hợp táng một lăng mộ. Chỉ là một mực do dự, trên bia của ta, nên khắc dấu văn bia thế nào. Thượng Quan Uyển Nhi tài hoa hơn người hành văn như thần, nhưng cũng không viết ra được tấm bia văn này. Tần Tiêu, ngươi có thể cho ta một ít kiến nghị hay không?

Trong lòng Tần Tiêu run sợ rùng mình: Xem ra, Võ Tắc Thiên đã biết thời gian của chính mình không còn nhiều, đều đã đang an bài hậu sự. Bia văn...loại đồ vật này, ta thuần túy là người ngoài a. Làm sao cho nàng kiến nghị gì được?

Võ Tắc Thiên cô đơn cười cười:

- Kỳ thực ta đang suy nghĩ, đem câu ngươi vừa mới nói kia, tám chữ phía sau triện khắc lên đó cũng rất không tệ... Chỉ là, lại hơi cảm thấy có chút tự mình khen mình, lừa đời lấy tiếng... Nói một chút ý tứ của ngươi đi!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ một cái:

- Bệ hạ, sự thật mà nói, văn tài của ta thực sự không được tốt lắm. Nếu không phải ân sư buộc ta học một vài thứ, phỏng chừng hiện tại ngay cả phong thư đều viết không được đấy. Bia văn này sao...

Võ Tắc Thiên nói:

- Văn tài ngược lại là thứ yếu. Ta chỉ là đang nghĩ, cả đời này của mình sống tới tám mươi tuổi, chuyện tốt chuyện xấu coi như là đều làm hết cả. Nên khái quát tổng kết thế nào, lưu cho hậu nhân bình luận đây?

Trong đầu Tần Tiêu đột nhiên mọc lên ba chữ "vô tự bi" (bia mộ không chữ). Lăng mộ vô tự bi đại danh lừng lẫy của Võ Tắc Thiên, ta như thế nào mới nghĩ đến đây?

Vì vậy tiếp lời Võ Tắc Thiên nói:

- Bệ hạ...dựa theo ý tứ của ngài, không bằng lại lập một tấm vô tự bi. Toàn bộ sự tích công quá mặc cho hậu nhân bình luận. Bệ hạ cả đời này tràn ngập truyền kỳ, bất cứ miêu tả văn võ nào cũng đều là cứng nhắc vô lực. Ý tứ như Thượng Quan Uyển Nhi, cũng vô pháp tinh tế nói ra được rõ ràng. Bệ hạ nghĩ thế nào đây?

- Vô tự bi...

Võ Tắc Thiên thì thào lẩm bẩm:

- Vô tự bi... Nghĩ không ra, ngươi cư nhiên lại có suy nghĩ tương tự với ta! Điều này thực sự quá...quá không thể tưởng tượng được! Đổi lại là Địch công, ta lại sẽ không quá kỳ quái. Thế nhưng, ngươi...ngươi mới cùng ta quen biết không đến một năm, cư nhiên có thể hiểu được sâu sắc suy nghĩ của ta như thế, Tần Tiêu, ta thật không biết ngươi là kỳ tài hay là tri kỷ của ta?

Tần Tiêu truy vấn nói:

- Vậy bệ hạ... Chính mình muốn lập vô tự bi là có dụng ý gì?

Võ Tắc Thiên đạm nhiên lắc đầu cười cười:

- Nếu là vô tự bi lại sẽ có dụng ý gì. Vô tự chính là dụng ý, mà cũng không phải là dụng ý.

Tần Tiêu mơ hồ được một trận. Chỉ đành than thở trong lòng: Chung quy vẫn là không đoán ra được tâm tư của nàng... Nữ hoàng bí hiểm, ai có thể hoàn toàn nhìn thấu tâm của nàng được?

Yên lặng một lát, Võ Tắc Thiên tiếp tục nói rằng:

- Lúc đầu tại Trường Sinh Điện, ta chính miệng đáp ứng ngươi che chở cho Thượng Quan Uyển Nhi. Hôm nay, ngươi đã đem người lĩnh đi rồi. Thân thể của ta, ta tự mình rõ ràng, sợ là khó qua được năm nay. Một ngày ta chết đi, cung nữ thái giám ở đây hầu hạ ta đều phải tuẫn táng theo. Ta sẽ hạ một chiếu thư tiếp theo, miễn chức quan của Thượng Quan Uyển Nhi, để nàng làm nữ hài tử bình thường đi. Bất quá, ngươi tốt nhất không nên đem nàng dẫn về Trường An nơi thị phi này, để tránh khỏi tự dưng xảy ra chuyện. Hiểu ý ta chứ?

Tần Tiêu thâm trầm nhìn Võ Tắc Thiên, trong lòng cảm giác có chút nặng nề, nhẹ nhàng gật đầu:

- Cảm ơn hoàng đế nãi nãi....Ta sẽ đối với Tiên nhi thật tốt.

Võ Tắc Thiên cười một cái:

- Nam tử giống như ngươi, là nữ tử đều sẽ động tâm. Tiên nhi theo ngươi tin tưởng cũng sẽ không chịu ủy khuất gì. Chỉ là rất nhiều lúc là người mà, luôn luôn bị buộc phải làm một vài sự tình bản thân không muốn làm. Thân phận càng hiển hách địa vị càng tôn sùng, có lúc lại càng có thể mang đến thương tổn cho thân nhân cùng người yêu của mình. Tần Tiêu, ngươi còn trẻ, nếu muốn ngày sau không để lại cái gì tiếc nuối, mọi việc nên tự suy nghĩ thêm, lãnh tĩnh một ít. Khi cần nhẫn thì phải nhẫn, không nên xử trí theo cảm tính a!

Tần Tiêu ngưng trọng gật đầu:

- Tần Tiêu sẽ vững vàng nhớ kỹ những lời nói này của Hoàng đế nãi nãi.

Võ Tắc Thiên phảng phất như đem khó chịu ở trong lồng ngực đều nói ra, thoải mái cười cười:

- Kim giản ta tặng cho các ngươi, Tiên nhi có thích nó không?

Tần Tiêu gật đầu:

- Nàng rất thích. Ta đi gọi nàng qua đây.

Võ Tắc Thiên khoát khoát tay:

- Không cần gọi nàng qua đây. Vừa nhìn thấy Tiên nhi hài tử này, trong lòng ta lại rất hổ thẹn, nàng cũng lại muốn khóc lóc. Các ngươi, hiện tại liền đi đi sao! Ta hiện tại đã hạ xuống một phần chiếu thư, ngươi cầm tới cho Uyển Nhi, để nàng mang theo trên người, theo ngươi rời khỏi Lạc Dương.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Bệ hạ vẫn là để cho bọn họ đến cùng ngài nói lời từ biệt đi?

Võ Tắc Thiên cật lực cầm lấy bút, tự tay viết viết xuống một phần chiếu thư:

- Không cần, đi thôi. Nói từ biệt cái gì, không quan trọng. Ta biết tâm ý của các ngươi. Hiện tại đi đi. Một lần tạm biệt này lại là một trận nước mắt, khiến lòng người hoảng hốt. Uyển Nhi đi rồi, còn có rất nhiều cung nữ khác hầu hạ ta đấy, bảo nàng chớ nên bận tâm.

Tần Tiêu tiếp nhận đạo thánh chỉ Võ Tắc Thiên đã viết xong, cung kính quỳ xuống:

- Tôn nhi...cùng Hoàng đế nãi nãi cáo biệt.

Võ Tắc Thiên cật lực chui vào trong chăn, khoát khoát tay:

- Đi thôi, đi thôi...

Tần Tiêu đứng dậy, nhìn Võ Tắc Thiên vài lần thật sâu, xoay người hướng phía trong thư phòng bên cạnh đi đến, trong lòng ba đào cuộn trào mãnh liệt thầm nghĩ: Toàn bộ thành tựu ngày hôm nay của ta tựa hồ đều là do nàng ban tặng. Mặc kệ là Võ Trạng Nguyên, Giang Nam khâm sai, hảo thê Tiên nhi, hay là đem đầu mâu hướng về phía nàng Huyền Vũ môn... Hiện tại, ta gọi nàng một tiếng "nãi nãi" Cũng là thuận miệng thuận tâm như vậy, ngay cả quỳ xuống dập đầu bình thường rất phản cảm cũng không có gì khó chịu, giống như là hành động đối với trưởng bối của mình vậy. Võ Tắc Thiên, mặc kệ thế nào, cả đời này của Tần Tiêu ta sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ đồng thời cảm kích ngươi!

Trong thư phòng, ba người lẳng lặng ngồi đó, đều không nói chuyện gì. Thấy Tần Tiêu tiến đến, đều nhất tề đứng dậy. Tần Tiêu đem bức thánh chỉ kia giao cho tới tay Thượng Quan Uyển Nhi:

- Ngươi đã được tự do. Theo ta về nhà...

Thượng Quan Uyển Nhi mở tờ thánh chỉ ra, nhìn kỹ một lần thật lâu, trong mắt tuôn ra giọt lệ to bằng hạt đậu, lại lấy tay che miệng dựa vào trên người Lý Tiên Huệ thấp giọng khóc lên.

Lý Long Cơ đi tới, thở dài một hơi:

- Sợ rằng đây thực sự là một lần đến thăm Thánh Hoàng cuối cùng...Chúng ta đi nói lời từ biệt với người đi, đừng quấy nhiễu người quá lâu.

Tần Tiêu lắc đầu, cô đơn cười:

- Ý tứ của bệ hạ là bảo chúng ta không cần phải đi nói lời từ biệt, đỡ phải rơi ra nước mắt.

Chương 350: Ôn nhu hương, anh hùng trủng (1)

Lý Tiên Huệ khẽ ôm lấy Thượng Quan Uyển Nhi, nhỏ giọng nói:

- Ta hiểu được ý tứ của bệ hạ, dựa theo ý của lão nhân gia nàng mà làm đi... Chúng ta ở bên ngoài tẩm cung của nàng, cho nàng mấy cái khấu đầu cáo biệt là được...

Tần Tiêu cầm thánh chỉ một đường đem Thượng Quan Uyển Nhi dẫn ra khỏi Thượng Dương Cung. Bốn người trở ra khỏi cung, bầu trời đã là một mảnh tối đen như mực, tuyết lúc này đang rơi lớn.

Đến quý phủ của Lý Long Cơ, bốn người lắc lắc mà tuyết hoa trên người rơi xuống, rồi đi vào buồng lò sưởi, cuối cùng cũng đem thân thể lạnh cóng làm ấm ấp hơn một ít.

Uống vào mấy chén rượu nhỏ, sau đó Lý Long Cơ nói rằng:

- Đại ca, ngươi dự định đem Uyển nhi an bài thế nào? Hiện tại tựa hồ cũng không quá thích hợp để dẫn nàng hồi kinh nha! Có một thái giám gọi là Cao Lực Sĩ ngươi nhận thức không? Vài ngày trước đó hắn nói cho ta biết một ít tin tức.

- Cao Lực Sĩ, Cung Vi Thừa trong cung?

Tần Tiêu nghi hoặc nói:

- Ngươi cùng hắn có giao tình rất sâu sao? Ta coi như là có quen biết đi, hắn nói cái gì với ngươi?

Lý Long Cơ nhìn Thượng Quan Uyển Nhi một cái:

- Cũng không biết là ai đưa ra chủ ý, muốn cho bệ hạ đem Thượng Quan Uyển Nhi đưa vào trong cung sung làm Chiêu Nghi, cũng chính là phi tử của Hoàng đế.

- Cái gì?

Tần Tiêu kinh sợ nói:

- Tên tạp chủng khuyết đức nào lại đưa ra loại chủ ý này?

Lập tức thấy thần sắc của Lý Long Cơ, mới xem như hiểu được "tạp chủng" này, xem như đang mắng trượng mẫu nước của mình. Hiện tại Vi thị một mặt cùng Võ Tam Tư ám thông cẩu hợp, một mặt đi khắp nơi tìm tiểu mỹ nhân cho Lý Hiển để hắn mê muội mất cả ý chí. Hơn nữa sự tình giữa Tần Tiêu và Thượng Quan Uyển Nhi tựa hồ cũng không phải bí mật gì to lớn. Trò đùa như vậy vừa ra, càng có ý tứ chêu cợt Tần Tiêu.

Hơn nữa, không bài trừ Lý Khỏa Nhi sát tinh kia từ trong giật giây trả thù làm khó dễ.

Thượng Quan Uyển Nhi nhất thời hoa dung thất sắc:

- Cho dù là chết, ta cũng không nguyện trở lại trong cung, càng không cần phải nói làm Chiêu Nghi cái gì cả! Tần đại ca, có thánh chỉ của Thánh Hoàng ở đây, bệ hạ cũng hẳn không thể lại đem ta triệu hồi được chứ?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ:

- Thánh Hoàng cũng chỉ là bãi chức vụ cung quan của ngươi mà thôi, bệ hạ sẽ không thể lại phong lại sao? Kế sách hiện nay, chỉ có sớm thoát thân, chặt đứt ý niệm của bọn họ... Uyển nhi sợ là lại ủy khuất cho ngươi rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi bất đắc dĩ cúi đầu rơi lệ:

- Ta cuối cùng vẫn là mệnh khổ như vậy.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng của nàng:

- Không sao cả, chỉ là tạm thời...Tần đại cả chung quy sẽ nghĩ ra biện pháp để ngươi cùng với chúng ta ở cùng một chỗ.

Tần Tiêu vùi đầu suy tư một trận, con mắt vừa đảo:

- Có rồi!

Ba người nhất tề hỏi:

- Biện pháp gì?

Tần Tiêu thoải mái cười:

- Ngày mai ta đi bái tế ân sư, đồng thời cũng đi gặp trưởng tử của ân sư Địch Quang Viễn. Để hắn mang theo Uyển nhi cùng nhau trở lại Giang Nam Sở Tiên Sơn Trang. Ở nơi đó tránh tạm một thời gian rồi lại nói.

Đôi mi thanh tú của Thượng Quan Uyển Nhi khẽ nhếch, thấp giọng lẩm bẩm:

- Giang Nam... Phong cảnh như trước người lại không còn. Đối với ngươi Giang Nam cũng vẫn chỉ còn tưởng niệm cô tịch...

Bên ngoài thành Lạc Dương, tuyết bay không ngớt, âm phong rít gào giận giữ.

Bốn chiếc mã xa, đầu phân biệt quay về đông, tây lưỡng phương. Lý Long Cơ và Lý Tiên Huệ, Địch Quang Viễn ngay cả những tỳ nữ được thuê đến dọc đường hầu hạ Uyển nhi đều thức thời lên trước mã xa.

Trên đất trống trắng xóa, Tần Tiêu và Thượng Quan Uyển Nhi lẳng lặng đứng đối diện, trên mặt hai người đều lộ vẻ mỉm cười bất đắc dĩ và không muốn.

Tần Tiêu tiến lên một bước, kéo một đôi ngọc thủ của Thượng Quan Uyển Nhi đã bị đông lạnh đến đỏ bừng lên, đưa tới bên miệng thổi một hơi, sau đó nhẹ nhàng chà xát chà xát:

- Trời lạnh, trên đường chú ý đừng để bị rét. Đến Giang Nam rồi, sẽ không lạnh như thế này nữa.

Thượng Quan Uyển Nhi thê lương lắc đầu:

- Địa phương không có ngươi, cho dù là ba mùa nóng bức, cũng vẫn rất lạnh.

- Đừng có ngốc nghếch như vậy.

Tần Tiêu an ủi cười nói:

- Trải qua một trận này, chờ sự tình của ngươi dần phai nhạt đi, chúng ta có thể ở bên nhau rồi. Ngươi không phải thích thi từ sao, ta tặng ngươi một câu nhé: "Nhu tình tự thủy, giai kỳ như mộng, nhẫn cố thước kiều quy lộ. Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ".

Thượng Quan Uyển Nhi lông mày khẽ run run, bờ môi đổ mọng mấp máy thì thầm:

- Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ... Thế nhưng, chúng ta hầu như không có lúc sớm lúc tối, chân chính ở cùng một chỗ. Lão Thiên đối với Uyển nhi quá không công bằng... Ta bất quá là muốn yêu một người thật sự, làm bạn ở bên cạnh hắn, lẽ nào điều này cũng là quá phận sao?

Tần Tiêu đưa tay nhẹ nhàng phủi đi tuyết đọng trên áo choàng của Thượng Quan Uyển Nhi:

- Sẽ có thể ở bên nhau mà, Uyển Nhi. Ta cũng hi vọng có thể cùng ngươi ngày ngày quấn quýt bên nhau. Số phận kỳ thực là công bằng. Ta nếu không phải làm Võ Trạng Nguyên, thì sao lại có được duyên gặp gỡ ngày hôm nay, làm sao quen biết được Uyển Nhi. Ngươi coi như đây là lão Thiên cho chúng ta một chút khảo nghiệm đi.

Thượng Quan Uyển Nhi thần tình không kiềm chế được, dựa vào trong lòng Tần Tiêu, đem mặt dán trong bờ ngực dày rộng của hắn, chậm rãi chảy nước mắt ròng ròng:

- Vì sao luôn luôn là như thế này. Vì sao, ta cuối cùng phải chịu loại khảo nghiệm và dằn vặt như vậy! Ta không muốn... ta cũng sắp chịu không nổi! Ta đến tột cùng đã làm sai cái gì chứ?

Tần Tiêu nghe Thượng Quan Uyển Nhi nói năng lộn xộn kích động oán giận. Phiền muộn buồn bực thở dài một hơi:

- Không có biện pháp, Uyển nhi...ủy khuất cho ngươi rồi...

- Tần đại ca...

Thượng Quan Uyển Nhi nức nở nói:

- Hiện tại ta mới biết được, thì ra trong lòng thực sự là đau đớn! Ta đợi lâu như vậy, thật vất vả mới đợi đến ngày hôm nay. Thế nhưng lập tức lại phải cùng ngươi chia lìa. Ngươi biết không, lòng ta thực sự là đang đau đớn! Rất đau!

Tần Tiêu thở dài một tiếng, đem Thượng Quan Uyển Nhi gắt gao ôm vào trong lòng, cũng không biết nên nói cái gì để an ủi được nàng.

Thượng Quan Uyển Nhi rốt cục oa oa khóc thành tiếng, một cánh tay ôm ở phía sau lưng Tần Tiêu, một tay liên tục vuốt vuốt lưng hắn:

- Vì sao, vì sao lại để cho ta quen biết ngươi, để ta yêu thương ngươi, rồi lại thủy chung phải cùng ngươi chia lìa, không thể ở cùng một chỗ! Ta hận ngươi, hận ngươi, hận ngươi!

Tần Tiêu mặc cho Thượng Quan Uyển Nhi ở trên lưng của mình đánh lên như gõ trống. Trong lòng cũng không nhịn được đau đớn một trận. Vừa kích động, hai tay nắm lấy hai vai của Thượng Quan Uyển Nhi đem nàng từ trong lòng mình lôi ra, quay về phía bờ môi đỏ của nàng, không kiêng nể gì cả hôn lên đó. Thượng Quan Uyển Nhi cả người mềm nhũn, song chưởng ôm lấy cái cổ của Tần Tiêu, nhắm mắt lại, nhiệt liệt hôn trở lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau