PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 341 - Chương 345

Chương 341: Yêu cơ dâm loạn (2)

Tần Tiêu cười nói:

- Phong lão bản rất là chu đáo. Cô cứ yên tâm đi, đây là việc riêng của người ta, ta cũng không phải là bà tám lắm miếng, rãnh rỗi đi khắp nơi nói ra? Đã không còn chuyện gì nữa, xin mời Phong lão bản. 

Phong Nhị nương nghe Tần Tiêu chỉ cây dâu mắng cây hòe nói mình là “bà tám” thì xấu hổ cười cười, khẩn trương đứng dậy, thấp giọng nói sát vào Tần Tiêu:

- Tướng quân, chuyện của ta....

- Không phải ta vừa nói qua rồi sao?

Tần Tiêu nhẹ nhàng nói:

- Chỉ cần cô không làm chuyện vi phạm pháp lệnh thì ở Trường An sẽ không gặp chuyện gì cả.

Phong Nhị nương sững sờ một chút, vui mừng mang theo bất đắc dĩ thi lễ một cái:

- Dân nữ đa tạ tướng quân đã tha mạng, nếu sau này tướng quân có gì phân phó thì cho dù dân nữ có phải vào nơi nước sôi lửa bỏng, muôn lần chết cũng không chối từ.

- Được rồi, được rồi, cô là một nữ nhân thì giúp được gì chứ.

Tần Tiêu khoát tay áo cười nói:

- Phong lão bản cứ yên tâm đi, chuyện ta đáp ứng rồi thì ta sẽ ghi nhớ. Chỉ cần cô nghiêm túc buôn bán thì ở trong thành Trường An này sẽ không có ai động tới cô cả. Rõ chưa?

Phong Nhị nương vui mừng, quỳ xuống dập đầu, ngẩng lên nói:

- Đa tạ tướng quân, đa tạ tướng quân.

- Được rồi, công việc của Phong lão bản rất bận nên ta không giữu cô nữa. Trương Phong, thay ta tiễn Phong lão bản đi.

Phong Nhị nương cười hì hì đứng lên, khôi phục tư thái phong tư trác tuyệt, vô cùng kiều diễm nói:

- Tướng quân, sau này nếu có gì phân phó thì hãy sai một tiểu ca tới Bách Linh tìm ta! Thậm chí là đến tìm các cô nương, nếu tướng quân tự mình đến xem thì vô cùng tốt.

Tần Tiêu cười khổ:

- Ta biết rồi, nếu rãnh thì ta sẽ đến ủng hộ.

Phong Nhị nương vui mừng lui ra ngoài.

Tần Tiêu cười thầm trong lòng: Nếu cô không phạm tội thì ta phải thuận nước đẩy thuyền tạo cho cô một chút trở ngại, sau này có được một tình báo viên cao cấp miễn phí, muốn nghe chuyện của ai cũng không khó. Nếu cô phạm tội thì trong lời nói của ta đã nói rõ ràng rồi, đến lúc đó muốn làm gì cô thì cô không thể nói gì khác. Phong Nhị nương ơi Phong Nhị nương, cô đừng trách ta giảo hoạt, nếu so với những người kia hiện tại trách cô như tránh ôn thần Địa Phủ thì ta vẫn rất phúc hậu. Trông triều đang tra rõ để thanh trừng đồng mưu của hai tên nghịch đảng, cũng không biết có bao nhiêu người kinh hãi sống một ngày mà cảm giác như một năm. Lúc ban đầu ta tiếp nhận tra án Đại Lý Tự Thiếu Khanh, trong nháy mắt đã được lợi ích. Lúc trước không ai chịu tiếp án tử, ta cũng là vì bị Tam đại nguyên lão buộc làm mà thôi. A, nếu sớm biết sẽ như hôm nay thì nhất định sẽ có rất nhiều người tranh nhau tiếp nhận án tử thế này.

Ngẫm nghĩ lại, thời điểm cục diện chính trị biến đổi nhanh trong nhiều thật đúng là khiến người người cảm thấy bất an, phải sắp đặt cẩn thận nếu không sẽ hỏng bét. Vận khí lần này của ta cũng không tệ, không chỉ đứng đúng trận doanh mà còn trở thành cảm tử tiên phong. Lại nói tiếp, cái này cũng giống như trên thương trường hỗn loạn, người gan lớn sẽ chống đỡ được, người nhát gan sẽ chết đói. Thế này thì ta lại trở thành nhà giàu mới nổi, ha ha ha!

Tần Tiêu vừa đắc ý suy nghĩ vừa bước về phía nhà chính, Thượng Quan Uyển Nhi đã đến Tây viện rồi, với thói quen của Tiên Nhi thì cũng sẽ không làm loạn chỗ đó, chơi mạt chược sao, hẳn là đang ở trên tiểu lâu của toà nhà đằng kia.

Tần Tiêu đi đến tửu lâu bên cạnh, quả nhiên nghe được tiếng Lý Long Cơ kêu to bên trong:

- Ha ha, rốt cục đã mở cùng rồi! Tử Địch ngươi nã pháo nha!

- Cái gì chứ.

- Ta không có ý kiến.

Tần Tiêu cười nói:

- Nhưng mà, trước tiên đàm luận chính sự đã.

Tam nữ đi rồi, Tần Tiêu ngồi vào bên cạnh bàn mạt chược, tùy ý cầm lên một quân bài mạt chược vuốt vuốt vài cái, đưa cho Lý Long Cơ xem:

- A Man, có biết quân bài tẩy này không?

Lý Long Cơ cười to:

- Nói nhảm, một cái này ta nhận biết nhất.

Tần Tiêu nhếch miệng:

- Nó còn có một biệt danh khác, gọi là Yêu Cơ.

Lý Long Cơ nhíu mày:

- Đây là có ý gì? Huynh là đang chỉ dâm phụ Vi Đoàn kia sao?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Vi Đoàn không xứng. Ta đang nói....Thái tử phi, Vi Thị.

Lý Long Cơ dường như hiểu rõ một ít, thấp giọng hỏi:

- Đại ca, huynh tiến cung đã nghe được tin tức gì phải không?

Tần Tiêu thở dài một hơi, nói rằng:

- Mọi tin tức của Đức phi đều không được ghi lại trong cung. Ta đã tìm hỏi một ít cựu thần và cung quan nhưng không có ai biết rõ chuyện di hài. Hiện tại, người hiểu rõ chuyện tình nhất có khả năng chính là Vi Đoàn. Nhưng mà hiện tại Vi Đoàn đã thành cẩu thỉ vận, có liên quan đến Võ Nghĩ, mà Võ Nghĩ lại cấu kết với Thái tử phi, vậy nên Vi Đoàn liền được đưa đến bên người Thái tử phi, hơn nữa có thể sẽ được phong làm Tiệp Dư. Cho nên ta mới nói cái này là Yêu Cơ. Một là chỉ hai nữ nhân yêu nghiệt kia, hai.... các nàng thông qua một người, cấu kết đi lên.

Lý Long Cơ không thể tưởng tượng nổi nhìn Tần Tiêu:

- Cái này....làm sao có thể chứ? Lương Vương và Lý gia thề không đội trời chung! Làm sao có thể xài chung nữ nhân chứ?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười nói:

- Cho nên mới nói Yêu Cơ chính là Yêu Cơ, trúng yêu pháp của nàng thì chuyện gì cũng có thể làm cả.

Lý Long Cơ cầm lên một quân bài mạt chược, làm bộ giống như chuẩn bị đập đi liền bị Tần Tiêu giữ chặt:

- Đệ làm gì thế, sau này không chơi nữa sao?

Lý Long Cơ oán hận nói:

- Chơi chứ, sao lại không chơi được! Chỉ có điều, đệ sẽ không thể cho hai Yêu Cơ kia!

Tần Tiêu liếc mắt nhìn hắn:

- Nói nhảm.

Tần Tiêu lạnh nhạt nói:

- Trước kia ta đã từng nghe Tiên nhi nói chuyện cả nhà Thái tử đã từng bị lưu vong bên ngoài mười bốn năm, Vi Thị đã cùng hoạn nạn với Thái tử nên khiến Thái tử rất cảm động. Lúc trước đã từng hứa qua, nếu sau này trở mình lại được thì Vi Thị muốn cái gì, Thái tử đều cho nàng hết.

Lý Long Cơ thở dài một hơi:

- Rất là đối lập. Chỉ là tâm cơ của Vi Thị từ trước đến giờ rất sâu, yêu thích quyền mưu, trong gia tộc không ai không biết, không ai không hiểu. Nhưng mà nàng cùng Thái tử trải qua mười bốn năm đau khổ cũng không dễ dàng gì. Nhưng cái này cũng không đại biểu cho việc nàng có quyền tùy ý làm xằng bậy trong tương lai.

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười:

- Ta không buồn bực sao, nàng là mẹ vợ của ta, những chuyện này còn phải gặp Tiên Nhi.

Lý Long Cơ cười nói:

- Đại ca quả nhiên là có ngộ tính! Ngẫu nhiên có thể hiểu được tuyệt kỹ mấy chục năm mới khổ luyện ra của cha ta! Huynh cùng Vệ vương nói như thế nào về hành vi này? Hóa trang nhé? Ha ha ha!

Tần Tiêu vuốt vuốt mạt chược trong tay, như có điều suy nghĩ, cười nói:

- Ừ, hóa trang.

Chương 342: Hôm nào đổi ngày (1)

Trong thành Trường An, hơn mười vạn cư dân sau mấy ngày buồn bực trong nhà rốt cục đã đi ra khỏi nhà, tràn ra các đường hẻm, hơn nữa đều là tình nguyện hoặc bị ép giăng đèn két hoa từng nhà, Đô thành lâm vào trạng thái náo nhiệt và chen chúc.

Những kẻ tù tội, tử hình trong lao ngục thì được sửa thành lưu đày, lưu đày thì thả về quê hương xử lý, tội nhẹ thì đều được phóng thích hết.

Thái tử đăng cơ, đại xá thiên hạ!

Tần Tiêu mặc kim giáp đỏ, dẫn theo Lý Tự Nghiệp, Điền Trân, Vạn Lôi thống lĩnh Tả vệ quân hộ tống Thái tử Lý Hiển và Thái tử phi Vi Thị ra khỏi Đông cung, chậm rãi đến cung Đại Minh. Trong hoàng thành, tràn ngập trên các con đường, ngõ hẻm là các quan viên tướng lãnh quỳ lạy, lá cờ tung bay, trong không trung vang lên tiếng trống.

Tần Tiêu cưỡi ngựa đi trước, sau lưng là ba nghìn Tả Vệ quân, ở giữa chính là xe long phượng của vua, phía trên là Lý Hiển mặc long bào cùng Vi Thị. Đáng lẽ ra thì phải có các quan chuyên đi mở đường đi trước mở đường bài trí nghi thức, nhưng vì Lý Hiển khen ngợi công tích của Tần Tiêu nên đặc biệt cho phép hắn lãnh binh khai đạo, vô cùng vinh hạnh.

Trên mặt Tần Tiêu vẫn mang theo nụ cười, dẫn đội ngũ khổng lồ ra khỏi Đông cung, chậm rãi đi vào của Đan Phương của cung Đại Minh, trong lòng vô cùng bùi ngùi.

Trong lịch sử thì Lý Hiển cũng đi ra khỏi Đông cung, đi vào cung Đại Minh như vậy sao? Hiện tại bởi vì một tên tiểu tử không đáng kể như ta mà lịch sử đã xảy ra một chút độ lệch kỳ quái, sau lại thần kỳ khôi phục lại quỹ tích lúc ban đầu. Chỉ có điều, thời gian hình như có chút không đúng....Ta mở đường đưa Lý Hiển vào cung Đại Minh, đưa Vi Thị vào sau ghế thượng hoàng, đến cuối cùng là thúc đẩy lịch sử hay là thay đổi lịch sử đây? Đến cuối cùng là làm việc tốt hay việc xấu? Ngoại trừ hai người này còn có Vi Thị, người khác không biết nàng là người như thế nào nhưng chẳng lẽ ta không biết sao?

Lần đầu Tần Tiêu cảm giác chính mình lại nhỏ bé như vậy. Vốn cho là tự mình động thủ loại bỏ hai người kia, hẳn là công đức vô biên. Nhưng mà nhìn lại thì dù chính mình không động thủ thì hai người đó bị diệt cũng là chuyện sớm hay muộn. Chính mình chẳng qua là trở thành một người có cũng được mà không có thì cũng không thể thay đổi, làm cho những chuyện này phát sinh sớm hơn, mãnh liệt hơn. Với lực lượng bây giờ của mình thì cần gì “thay đổi lịch sử” khó!

Tần Tiêu khẽ thở dài một cái, thì thào thầm nghĩ: Đối với bánh xe lịch sử lớn thì ta hiện tại chỉ giống như một hạt bụi không có ý nghĩa! Thuận nó thì sống, nghịch nó thì chết.

Trước khi xoay chuyển nó lệch một chút thì ta còn theo nó. Phải làm chuyện tình châu chấu đá xe thì hậu quả chỉ có con đường chết! Như bây giờ cũng không tệ lắm, quan to lộc hậu không lo ăn mặc, thanh danh hiển hách khắp nơi, kiều thê ôn nhu phấn hồng cũng có, đây là cuộc sống mọi nam nhân hướng đến. Cứ hưởng thụ cuộc sống trước đã, những chuyện khác phải xem tình huống rồi nói sau!

Trên con đường đuôi rồng trước Hàm Nguyên điện, các quan tứ phẩm trở lên toàn bộ đều phân hàng ngay ngắn, nhìn thấy đội ngũ tiến vào, tất cả đều cùng quỳ xuống, hô:

- Cung nghênh Thái tử!

Hơn một vạn người cùng kêu rống lên như vậy, thanh âm kia quả nhiên là dời núi lấp biển, bay thẳng lên trời cao!

Tần Tiêu đi ở đằng trước chấn động đến mức choáng váng.

Tràng diện này thật sự là có chút đồ sộ, các tướng sĩ mặc giáp mang kiếm, các quan thần mặc triều phục đủ các sắc thái riêng, tất cả đều quỳ gối trước mắt mình, cảm giác này thật đúng là sung sướng nha, mặc dù không phải là họ bái ta, ha ha ha! Trong lòng Tần Tiêu vui vẻ, xoay nguời xuống ngựa, phất phất tay, Tả Vệ quân chia làm hai nhóm đứng trên đường đuôi rồng, đứng thẳng chỉnh tề.

Tần Tiêu sải bước đi đến trước long liễn, chắp tay nói:

- Khởi bẩm Thái tử, Thái tử phi, đã đến Hàm Nguyên điện, thỉnh lên điện.

Lý Hiển nhìn thoáng qua trận thế trước mắt, thỏa mãn gật đầu:

- Tốt! Vất vả cho Tần tướng quân rồi. Ái phi, chúng ta xuống xe thôi.

Quan khiêng liễn mời hai người xuống xe, Tần Tiêu cũng không có đại sự gì nên đi trước đội ngũ quan lại ở Đông Cung, dẫn đội ngũ này theo sau Lý Hiển, đi đến đường đuôi rồng.

Đây là lần đầu tiên Tần Tiêu nhìn thấy Vi Thị, nhìn không được cẩn thận dò xét vài lần, nhìn mặt nàng như vậy lại cực kỳ giống với Tiên Nhi. Xem ra tướng Tiên nhi cũng đều truyền thừa từ mẹ nàng. Nói thật nhạc mẫu này thật đúng là mỹ nhân bại hoại trời sinh, dù sao cũng là danh môn thế gia nên cũng có chút ung dung quý phái, nhấc tay cũng lộ ra vẻ ngạo mạn. Tuy rằng đã gần bốn mươi nhưng phong vân càng thịnh, mặt như châu ngọc. Dựa theo quy củ thì hiện tại nàng phải mặc phục sức Thái tử phi, đầu đội vương miện, nàng đang mặc quần áo hoàng la cúc, trên tóc điểm thêm ít bông hoa, cần cổ mang kim sức, bên hông đeo ngọc bội, trang phục đẹp đẽ. Tần Tiêu thở dài trong lòng: Thật sự là cha mẹ sinh con, trời sinh tính, không cùng giống nhau, ngay cả cùng mẫu thân cũng không giống. Tiên nhi là người có tri thức, hiểu lễ nghĩa, ôn nhu, uyển chuyển, hàm xúc. Lý Khỏa thì mười phần sát tinh, lão nương Vi Thị lại là dâm phụ....

May mắn là còn chưa theo bọn họ đặt ra quan hệ “thân thích”, bằng không nếu kẹp ở giữa thì thật là khó làm người, cũng khó làm việc.

Lý Hiển bước lên đường đuôi rồng, đủ loại quan lại đứng bái, thẳng đến Hàm Nguyên điện.

Tần Tiêu là hộ vệ Đông Cung nên tự nhiên là đi theo gần Lý Hiển nhất, đến bên trong Hàm Nguyên điện thì võ tướng quan lại đều cùng đi vào. Đợi cho chúng thần đều vào hết trong điện thì tư lễ đại thần Trương Giản mới vào mời Võ Tắc Thiên ra.

Võ Tắc Thiên vẫn mặc hoàng bào đội mũ châu ngọc như cũ, do Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ dìu đến long ỷ. Đầu tiên là Thái tử bái lạy, tiếp theo đó là các quan lại cùng bái lạy theo, hô to vạn tuế.

Võ Tắc Thiên nhìn các đại thần trong triều một cái, cố tình lấy tinh thần lanh lảnh nói rằng:

- Từ lúc trẫm đến nay, thức khuya dậy sớm đã hơn mười năm, triều đại Chu thiên hạ thái bình, bách tính an vui. Nhưng trẫm tuổi tác đã cao, cảm thấy mệt nhọc, Thái tử Lý Hiển đôn hậu nhân người, có thể để ý quốc sự.

Thái tử cùng các quan viên đều hô to vạn tuế, Tần Tiêu có chút không yên lòng làm theo những lễ tiết này, ánh mắt thỉnh thoảng lại nghiêng mắt nhìn lướt qua Thượng Quan Uyển Nhi, Uyển Nhi vẫn nhìn thẳng phía trước không chớp mắt.

Kế tiếp là Trương Giản Chi tuyên đọc một phần thánh chỉ chế cáo do Thượng Quan Uyển Nhi chấp bút, còn lại là do Vũ Tắc Thiên nói, sau đó Lý Hiển bước lên sân rồng, do chính Vũ Tắc Thiên đội mũ vua cho hắn, ngồi ngay ngắn lên long ỷ, còn Võ Tắc Thiên thì ủy khuất ngồi ở ghế trên một bên.

Tần Tiêu nhìn thấy cảnh này, trông thấy Vũ Tắc Thiên chết lặng mà không lộ vẻ mặt gì, trong lòng có chút cảm thấy mỏi nhừ. Trơ mắt nhìn bảo tọa mình ngồi nhiều năm bị người khác cướp đi, chính mình chỉ có thể ngồi trong góc, đúng là một việc không sung sướng gì cả.

Chương 343: Hôm nào đổi ngày (2)

Sau đó, Lý Hiển tuyên đọc “diễn thuyết Nhậm chức” dài đến hơn một canh giờ. Đơn giản chính là tiếp tục làm sao phát triển “cách mạng tinh thần” của Vũ Hoàng, kiên trì thịnh thế phồn vinh đến cuối cùng. Đồng thời, khôi phục quốc hiệu Vi “Đường” đã biến mất hơn mười năm Đại “Đường”, tại thời khắc này cuối cùng đã trở lại! Mặc dù là về tới tay một chủ tử thần võ không anh minh.

Lúc này thì có rất nhiều cựu thần của Lý Hiển kích động lệ nóng doanh tròng, liền hô vạn tuế.

Nghi thức đăng cơ kéo dài cả một buổi sáng, Võ Tắc Thiên rõ ràng là sợ người khác làm phiền nên sau khi nghi thức chấm dứt liền cáo từ bỏ đi, để Thượng Quan Uyển Nhi phải dìu nàng trở về Trường Sinh điện.

Giữa trưa, Thái tử Lý Hiển sắp xếp yến hội tại Lân Đức điện, mở tiệc chiêu đãi tất cả các quan thần tham gia nghi thức. Tần Tiêu cùng vài vị tướng quân đông cung và Lý Đa Tạc ngồi một bàn, đều ngồi nói chuyện phiếm, ăn một ít đồ ăn mà không dám uống nhiều rượu, sợ xế chiều trong triều sẽ xảy ra sự cố.

Sau khi yến hội kết thúc, Lý Hiển tiếp tục dẫn quan thần quay trở lại Hàm Nguyên điện, bắt đầu thay đổi nhân sự trong triều, đây cũng là chuyện trọng yếu nhất khiến mọi người chú ý nhất.

Đầu tiên chính là tôn Võ Tắc Thiên thành “Đại thánh hoàng đế Tắc Thiên”, để Võ Tắc Thiên lui vào bên trong, thượng tấu của văn võ bá quan đều phải được chú ý. Đồng thời đem Vũ Gia Địa Vương công trước kia của Võ Tắc Thiên từ vương xuống thành “Công”. Thế này vừa làm xong, trên danh nghĩa là đè áp võ lực nhưng nhóm vương công thực quyền Võ gia một chút cũng không suy yếu.

Kế tiếp chính là tuyên bố đem tên chính thức của xã tắc, tông miếu, lăng tẩm, giao tự, cờ xí hành quân, phục sức, thiên địa, nhật nguyệt, tự vũ, đài các sửa trở lại thành bộ dạng trước kia, thần đô lại là “Lạc Dương”, thủ đô Trường An, sửa niên hiệu là Thần long.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm nói: Niên hiệu Thần long sao? Cái này không phải là Thần long đến cải chính sao? Vừa nói đến hai chữ này ta lại nghĩ tới....

Văn võ bá quan đều lẳng lặng nghe những lời này, toàn bộ đều không hẹn mà cũng mong mỏi chủ trương đằng sau của Lý Hiển. Quả nhiên cuối cũng khi tuyên bố “bổ nhiệm nhân sự” thì tất cả mọi người đều tỉnh táo tinh thần, vểnh tay lên nghe Đầu tiên chính là Vi Thị trở thành hoàng hậu, Vệ Vương Lý Trọng Tuấn trở thành hoàng Thái tử. Sau đó khen ngợi công lao của bọn người Trương Giản Chi. Phong Trương Giản Chi làm tam phẩm, lại bộ thượng thư, bổ nhiệm tể tướng, Hán Dương quận công. Đường Hưu cùng Diêu Sùng cũng làm trong tam phẩm, bộ binh, hình bộ thượng thư đều là tể tướng. Đồng Thời đề bạt Ngụy Trung Nguyên nhiều lần bị lưu đày làm tể tướng, phòng hoàn ngạn phạm, kính huy vi nạp nói, tể tướng, viên thứ cho mình cùng trong thư môn hạ tam phẩm, Tể tướng. Vũ Lâm đại tướng quân Lý Nhiều Tạc tiến phong Liêu Dương quận vương, ban thưởng thực phong sáu trăm hộ. Đồng thời, tham dự chính biến có công Thái Bình công chúa, dấu cộng vi trấn quốc Thái Bình công chúa, thực phong đạt tới năm nghìn hộ, cho phép mở phủ thiết sở, thế này tại Trung quốc trong lịch sử, đều là thịnh huống chưa bao giờ có không người có thể bằng được. Cùng vương Lý Sáng kiên trì không chịu đương Thái úy, nhưng là dấu cộng an nước cùng vương, thụ cái cùng trong thư môn hạ tam phẩm, trở thành cái trên danh nghĩa Tể tướng. Đồng thời, Võ Nghĩ lại bởi vì cũng có công lao, đặc biệt thoát hắn nhưng tập Vương tước, xưng là 'Lương vương', quyền lực một điểm không có giảm, còn gia phong cái nhất phẩm mở dụng cụ phủ cùng ba tư, ý tứ chính là cùng 'Tam công' đặt song song quan tước. Mặc dù không có cái gì thực tế chức vụ, nhưng là làm 'Cố vấn cao cấp' cho hoàng đế, thực quyền không nhỏ.

Trong lòng Tần Tiêu cười lạnh: Thế này thì thật là có chút ý tứ, một nam nhân đã cho mình đeo nón xanh mà giờ còn được Lý Hiển coi như là bảo bối giữ ở bên người làm cố vấn, đây không phải là dẫn sói vào nhà sao, càng thêm cổ vũ cho đôi gian phu dâm phụ, thuận tiện cho bọn họ yêu đương vụng trộm sao?

Tối, Lý Hiển tuyên bố bổ nhiệm một ít tướng lãnh quân đội, trước tiên người có cấu kết với hai phản tặc đều bị cách chức đưa đi lưu đày, hoặc là giáng chức xuống làm quan ở những nơi khỉ ho cò gáy, có cũng được mà không có cũng không sao. Bổ nhiệm huynh trưởng của Vi Thị là Vi Ôn làm Đại Đô đốc phía Nam, phong là Tả Kim đại tướng quân, Tần Tiêu làm Đại Đô đốc phía bắc, phong là Hữu Kim đại tướng quân, binh bộ thị lang. Tránh không được nên phải làm lễ bái lạy tạ ơn, ngày này chính là bái và bái, Tần Tiêu mệt đến chết rồi, nghĩ muốn nhanh chóng chấm dứt.

Buổi chiều, nhân sự được bổ nhiệm, quan lại bị giáng chức phải đi lưu đày đến hai trăm người, người được đề bạt lên cũng không ít, trong đó được thăng chức lợi hại nhất chính là tổng giám Chung Thiệu Kinh, tể tướng Ngụy Nguyên Trung, phía Nam là Vi Ôn, phía bắc là Tần Tiêu. 

Một số người khác, tam đại nguyên lão cũng không tăng thêm cái nào, chỉ là thêm một ít danh hiệu, nhưng người thông minh cũng biết họ đều là quyền nghiêng vua và dân, Thái Bình cùng Lý Sáng, Võ Nghĩ được chỗ tốt của lợi ích thực tế, những người này được nhảy lên làm vương công, cũng còn làm dịu.

Vua nào thì triều thần nấy, những người này vốn cùng thời điểm, đồng thời lại có không ít người rớt xuống ngàn trượng, thậm chí là sa vào vòng tù tội.

Tần Tiêu thật vất vả đợi đến thời khắc cuối cùng, thở ra một hơi thật dài, hộ tống đủ loại quan lại đồng thời thối lui ra khỏi Hàm Nguyên điện. Vừa đi vừa nói, các quan lại bắt đầu ăn mừng lẫn nhau. Mặc kệ là có thăng chức hay không thì tất cả các quan đều được tăng thêm hai cấp, bổng lộ được ban cũng không ít, đích thị là một việc rất đáng được ăn mừng. Tất nhiên sẽ có không ít người đến chúc mừng Tần Tiêu, Tần Tiêu ứng phó từng người, lại mất mấy canh giờ trôi qua.

Thật vất vả đợi đến lúc đám người thoáng tản đi, Tần Tiêu nhanh chóng chạy vào nhà cầu phía Tây triều đình! 

Buổi trưa này nhịn xuống, Tần Tiêu thật sự rất bội phục những người lớn tuổi kia sao có thể nhịn được, bọn họ lớn tuổi như vậy chẳng lẽ sẽ không hư thận sao? Phỏng chừng những người này trải qua nhiều năm đã luyện được bàng quang siêu cấp vĩ đại.

Sau khi thoải mái giải quyết xong, Tần Tiêu lên ngựa đi qua Chung Cổ lâu, đến trước viện Hữu Kim Ngô, trong lòng thầm nghĩ: Mấy tháng trước ta cùng Thượng Quan Uyển Nhi đi ngang qua chỗ này, gặp được Vô Ý Tông vô lễ kia, bảo ta đi chiếm cứ trượng viện Tả kim ngô. Ngắn ngủi một thời gian sau ta liền làm chỉ trượng viện Hữu kim ngô cùng phủ đô đốc, tiếp việc của Võ Ý Tông. Mà hắn đâu rồi, kéo theo thân tàn phế, thời điểm đại xá thiên hạ đã bị hoàng đế đặc biệt chỉ lưu đày đến Lĩnh Nam, cách chức làm thứ dân, trọn đời không được rời đi.

A! Đây là vận mệnh!

Sắc trời dần dần tối, Tần Tiêu xoay người lên ngựa chuẩn bị về nhà, mới vừa ra đến cung Đại Minh thì bị cản lại. Không phải ai khác mà chính là Lý Trọng Tuấn vừa mới đội mũ Thái tử.

Lý Trọng Tuấn cũng cưỡi một con ngựa, vui tươi hớn hở nói:

- Tần đại tướng quân, sao rồi, có hài lòng không?

Chương 344: Đi gặp mặt Nữ hoàng lần cuối (1)

- Thời điểm như thế này mà không uống mấy chén sao?

Tần Tiêu cười nói:

- Thái tử điện hạ vừa mới đăng cơ, đáng lẽ nên bày tiệc rượu trong phủ mời khác nha! Chẳng lẽ còn muốn gạt rượu của ta sao?

Lý Trọng Tuấn cười to:

- Ngươi xem ngươi kìa, thật đúng là keo kiệt mà. Hôm nay chúng ta không đi Đông cung, cũng không đến nhà của ngươi. Đến địa phương khác nhậu say một bữa đi.

Tần Tiêu cười nói:

- Vừa làm thái tử liền ra ngoài ăn chơi lêu lổng, không tốt đâu?

Tâm tình Lý Trọng Tuấn khộng tệ, cười to không ngừng:

- Ngày mai ta phải chính thức vào trong Đông Cung rồi, không bằng thừa dịp bây giờ đi chơi vui mừng đã, sau này sợ là không còn cơ hội dễ dàng như vậy nữa. Đi thôi, chỗ cũ, nhà của A Man. Hắn ta còn thừa hai bầu rượu nho tốt nhất, không nên để hắn thừa lại, tránh cho ta hàng đêm nằm mơ cũng còn suy nghĩ. Không phải là hắn được phong làm Sở Vương sao? Chúng ta phải đi chúc mừng thôi, ha ha ha.

Hai người cười to một lúc, cùng thúc ngựa chạy ra khỏi hoàng cung.

Trong mấy tháng kế tiếp bình tĩnh thần kỳ. Trong triều đình cơ hồ không có xảy ra bất cứ chuyện gì thu hút sử quan ghi chép cả.

Lý Hiển dường như không thích ứng với thân phận mới của mình giống như nữ hoàng đang ở cách xa trăm dặm kia còn đang ở trên đầu của mình, cả ngày sống trong nơm nớp lo sợ, không dám chậm trễ sai lầm nào. Vì sau cùng bọn người Võ Tam Tư cũng không có gây sóng gió gì tiếp.

Thời gian của Tần Tiêu cũng trôi qua trong bình tĩnh. 

Giống như ngày ấy cùng Lý Long Cơ nói chuyện, trong nội cung và trong nhà tạo thành hai đường thẳng. Mỗi ngày dùng thân phận Binh Bộ Thị Lang vào triều sớm, nghe được một ít tuyên bố chính lệnh không có ý nghĩa của Lý Hiển và đi vào Hữu Kim Ngô Viện nhìn xem có tiến hành lễ nghi long trọng nào hay không. Trừ mấy lần Lý Hiển dẫn đầu quan lại đi ngoại ô phía nam tế thiên, tông miếu cáo tổ, Tả Kim Ngô Viện phái một ít đội danh dự đi theo thì chuyện gì cơ hồ cũng không có. Còn đô đốc bắc nha phủ đang ở trong phòng của mình đùa nghịch kim đao, tâm tình tốt thì đi kiểm tra tình huống huấn luyện của ‘Vạn Kỵ’. Lý Hiển nhát gan sợ chết lo lắng tao ngộ chính biến như Võ Tắc Thiên, hạ chỉ đem ‘Thiên Kỵ’ cải thành ‘Vạn Kỵ’, nhân số từ ba ngàn người biến thành một vạn năm ngàn người, Tần Tiêu trở thành quan trưởng, đảm nhiệm ‘Vạn Kỵ Sứ’, mặt khác Tần Tiêu lại điều thân tín Vạn Lôi ở Đông cung đang làm Ngự Suất điều đến Thiên Kỵ đảm nhiệm phó sứ, phụ trách các công việc vặt vảnh hàng ngày.

Cả tòa hoàng thành giống như máy móc khổng lồ, trải qua một lần đại tu ngắn ngủi thì khôi phục công tác vận hành ngày xưa, như trái tim và đại não vậy, nắm giữ tất cả của Đường vương triều. Mây đen bao phủ phía trên thành Trường An cũng bị quét sạch. Xe ngựa đi lại trên đường Chu Tước cũng nhiều hơn, tình cảnh chợ phía tây cũng trở nên náo nhiệt hơn vài phần. Mỗi ngày đều có dòng người hối hả ra vào.

Mắt thấy thời tiết lạnh dần, gió lạnh mang theo hàn khí um tùm, vốn thành Trường An có chút khô ráo đã có rất nhiều người lạnh khởi nứt da. Tần Tiêu dưới áp lực của Lý Tiên Huệ ngoài quan bào cũng mang theo vài bộ y phục. Lại mặc lên Minh Quang Khải mà Lô đại tượng cố ý chế tạo riêng cho hắn, cảm giác mình giống như một con chim cánh cụt, đi đường có chút lung la lung lay.

- Có lẽ thời gian an nhàn quá lâu rồi.

Trên mặt Tần Tiêu mỉm cười, xoay người cưỡi kim mã, đi tới Đặc chủng doanh thăm ba mươi huynh đệ lại đi Đại Minh cung Huyền Vũ môn.

Sau khi làm lão bản Bắc nha thì Tần Tiêu cũng dựa theo ý của Lý Hiển mang theo người của Đặc chủng doanh làm hộ vệ bên cạnh mình, đồng thời vào thời điểm diễn ra lễ nghi trọng đại cũng bảo vệ mình. Những người này phẩm trật cũng là binh sĩ bình thường, nhưng mà thêm vào danh hào ‘Kiểm Giáo’ lục phẩm, tuy chỉ là xưng hô danh dự, nhưng cũng đã là tướng quân của Đại Đường, thân phận có biến hóa bản chất. Mà lòng trung thành của những người này với Tần Tiêu càng thêm sâu sắc, có chút người hết hạn đi lính chủ động yêu cầu ở lại làm lính đánh thuê. Dù sao tham gia quân ngũ cũng phát tài không ít, có thể đi theo chủ tử như Tần Tiêu xài tiền như nước là không dễ.

Về phần Lô đại tượng đưa tới bốn kiện giáp mỏng tới tay của Tần Tiêu, Tần Tiêu lập tức chạy đến chỗ Lại Bộ Thượng thư Trương Giản Chi nói với hắn vài lời. Ngày hôm lão hán ngây ngốc trong hoàng cung hơn bốn mươi năm cuối cùng cũng thu xếp chăn mền trong Tương Tác Giam quay trở về quê. Lúc đi vào rừng thì hắn lại giới thiệu con của hắn Lôi Đại Hải là tân nhiệm Tương Tác Giam cho Tần Tiêu, đồng phát thề nói chỉ cần Tần Tiêu có bất kỳ phân công gì thì hắn không nói hai lời ném công việc đi mà làm.

Ba mươi binh sĩ sau lưng Tần Tiêu cùng đi tới hoàng thành Huyền Vũ môn. Trên phố Trường An vào mỗi giờ mùi thì công tác của Tần Tiêu chỉ còn lại nghe hát và uống rượu, chơi mạt chược cùng lão bà.

Thời gian sau tiếng hô rung trời của tướng sĩ Vạn Kỵ thì là lúc quay trở về nhà. Khi về nhà thì được bàn tay trắng nõn của Tiên Nhi xoa bóp, sinh hoạt vô cùng khoái hoạt. Sinh hoạt an nhàn thoải mái tới mức chây lười.

Trước khi cơm tối thì Tần Tiêu theo thường lệ gọi người của Hình Trường Phong cùng Đặc chủng doanh tiến vào hoa viên thao luyện kỹ xảo và kỹ thuật nửa canh giờ. Hoặc là chiến đấu, hoặc là xạ kích. Mấy tháng trôi qua dù không huấn luyện nghiêm khắc như trước kia, nhưng mà kỹ xảo của những người này đã nâng cao không ít. Mượn phi đao mà nói trên cơ bản đã đạt tới hiệu quả dự đoán của Tần Tiêu, có thể làm được mười phát trong mười bước bắn trúng ba khối gỗ nhỏ như quả trứng gà là thông qua.

Âm thanh quen thuộc của Tử Địch vang lên:

- Ăn cơm rồi!

Âm thanh này thường thường sẽ kích thích một đám khách nhân tới. Không đợi âm thanh của Tử Địch vừa mới dứt đã có một người đang xoa cánh tay đau nhức do lạnh buốt chạy tới, dọc theo hành lang gấp khúc đi đến hậu viện, trong miệng thì còn nói:

- Thật là trùng hợp a, lại tới lúc ăn cơm rồi.

Tần phủ đã quen với "Người ngoài biên chế" như Lý Long Cơ, mỗi ngày đúng giờ báo lại nói câu quen thuộc này.

Tần Tiêu cười ha hả nghênh đón:

- A Man, hôm nay lại mang bao nhiêu tiền?

Lý Long Cơ căm giận lườm hắn một cái:

- Ba đồng tiền, đủ tiền cơm chưa?

Tần Tiêu cười nói:

- Ah, hóa ra tiền của ngươi đã tiêu sạch trong lúc đánh bạc rồi, ta thì không có ý kiến, dù sao trong chốc lát ta còn có cơ hội gỡ lại. Chỉ sợ những mỹ nữ kia sẽ xem thường ngươi

Lý Long Cơ bĩu môi:

- Mấy tháng qua thua tới mức ngay cả nhà cũng bán cho ngươi rồi. Ta mặc kệ, ta sau này đoán chừng sẽ ở lại nhà của ngươi, không ăn sạch của ngươi sẽ không đi!

Tần Tiêu cười ha ha vuốt lưng của Lý Long Cơ, dẫn hắn đi vào trong lầu gỗ. Sớm đã có một bàn yến tiệc dọn lên trước, chỉ còn chờ Tần Tiêu ngồi vào vị trí.

Chương 345: Đi gặp mặt Nữ hoàng lần cuối (2)

Chính giữa bàn gỗ đào này có đặt một nồi lẩu bằng thép. Bên trong còn có nước đang sôi sùng sục, mùi hương thanh đạm từ trong nồi truyền ra ngoài, bên trong còn có thịt bò và thịt dê.

Lý Long Cơ nuốt từng ngụm nước, không chút khách khí ngồi xuống cầm đũa gắp một miếng thịt dê. Không đợi hắn nuốt xuống. Sau đó hét lớn:

- Hôm nay thật cay! Ah nha, không chịu nổi, Tiên Nhi nhanh mang nước cho ta.

Mọi người cùng cười khẽ, lúc này bắt đầu động đũa.

Mặc Y Tử Địch ở Giang Nam cùng phương bắc sinh hoạt thời gian không ngắn, khẩu vị cũng tạp. Cay mặn gì cũng ăn được. Tần Tiêu thì quen ăn ớt cay rồi, Tiên Nhi từ nhỏ bị lưu vong nên tuy là hoàng thân quốc thích nhưng rau dưa cũng đã quen. Lý Long Cơ thì không thế, quá cay không chịu nổi, không có một chút cay lại không thích.

Lý Long Cơ uống mấy ngụm nước trà, hít vào nói ra:

- Hôm nay ai nấu nồi lẩu này, đây không phải là nói rõ gây khó dễ cho ta sao? Ai nha nha, có phải là ý của Tử Địch hay không, ngày hôm qua không phải đã nói rồi sao, sao ngươi cứ chơi ta vậy!

Tử Địch cười toe toét nói ra:

- Tướng quân chúng ta có nói trời lạnh phải ăn cay mới chống lạnh được.

Tần Tiêu cầm chiếc đũa gỗ tay của Tử Địch:

- Đây là vu oan!

Lý Long Cơ cười hắc hắc:

- Ta cũng không ngu ngốc! Cay quá sẽ phỏng, lát nữa Tiên Nhi lại rửa nồi rồi.

Biên lão đầu tử ở bên cạnh cũng nói:

- Cái nồi này Tiên Nhi không có biện pháp ăn rồi! Còn có Thiết Nô, tổn thương không bao lâu không có thể ăn quá cay được.

Thiết Nô ngồi bên cạnh phát miệng, si ngốc cười rộ lên. Hán tử kia nằm trên giường cũng hai tháng rồi, cuối cùng là có thể xuống. Sau khi tới nơi này cũng dưỡng thành thói quen ngủ trên giường.

Tần Tiêu nói:

- Trường Phong cũng ăn cay được đấy!

Lý Long Cơ căm giận nói:

- Wow, người một nhà ép buộc ta, ta múc chút canh không được sao? Ai kêu đầu bếp nhà của ta không thể làm ra loại hương vị này, mỗi ngày thậm chí còn muốn được ăn lẩu thế này. Giữa trưa ăn có một chút nên quá đói đấy.

Mọi người cười rộ lên, Tần Tiêu nói ra:

- Đầu bếp nhà của ta là do ta và Tiên Nhi hợp lực bồi dưỡng đấy, cho dù cầm ngự trù của hoàng cung đổi ta cũng không cần đấy.

Lý Long Cơ liếc nhìn hắn một cái:

- Là ngươi keo kiệt!

Lý Tiên Huệ cười nói:

- A Man ca ca, đầu bếp này không thể cho ngươi được. Bằng không thì sau khi ngươi mang về thì chúng ta muốn đánh bài, chúng ta tìm ai thắng tiền đây?

Mọi người lập tức lại cười rộ lên.

Không khí vô cùng vui vẻ hài hòa, rượu thuần thịt mỹ, hương vị đầy phòng. 

Sau khi cơm nước no nê thì bốn bàn bạc lớn bắt đầu hô to gọi nhỏ. Bắt đầu mỗi ngày phải ưng chiến. Tần Tiêu theo thường lệ ngồi bên cạnh bàn bài uông trà mà xem, thỉnh thoảng cùng Lý Long Cơ nói mấu câu.

- Sờ tám vạn.

Tần Tiêu nói ra:

- Trước đó vài ngày ta cùng bệ hạ đi Lạc Dương, đi tới chỗ thánh hoàng (Võ Tắc Thiên) vấn an.

Lý Long Cơ thuận miệng đáp.

- Sau khi đăng cơ bệ hạ mỗi mười ngày sẽ dẫn theo các quan viên đi thăm. Lúc này cũng không có gì đặc biệt.

Tần Tiêu lắc đầu:

- Thân thể thánh hoàng hình như không quá tốt.

- Ta hồ!

Mặc Y hưng phấn đẩy ngã bài, nói:

- Chung tiền đi.

- A, còn có chuyện này?

Lý Long Cơ một bên bản năng đào bạc, một bên xoay đầu lại hướng Tần Tiêu nói ra:

- Lần này ta ta không có đi, mới hai mươi ngày không gặp bộ dáng thánh hoàng thế nào?

Tần Tiêu nói ra:

- Dù sao cũng là người tám mươi rồi.

Lý Tiên Huệ ở đối diện nói ra:

- Lão công, tình huống thánh hoàng nghiêm trọng lắm sao?

Sắc mặt Tần Tiêu có chút khó coi, nói:

- Ngày từng ngày gầy đi nhiều, ăn không vô cái gì nữa. Trước kia mỗi ngày vẫn cùng Thượng Quan Uyển Nhi cùng mấy thị nữ chơi mạt chược, hiện tại thì không thể chơi.

- Chúng ta...

Lý Tiên Huệ có chút do dự nói ra:

- Đi Lạc Dương gặp người nhé?

- Người bình thường gặp không được.

Tần Tiêu thở dài, nhưng lại nói ra:

- Nhưng mà ta lại không có vấn đề. A Man, ý của ngươi thế nào, có phải nên đi thăm không?

- Cũng phải đi một chút.

Lý Long Cơ ngừng tay nói chuyện, có chút trịnh trọng nói ra:

- Cái khác không nói, dù sao cũng là tổ mẫu của ta!

- Còn ta?

Lý Tiên Huệ có chút khẩn trương nhìn qua Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ, ánh mắt hỏi thăm. 

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ liếc nhau đang thăm dò ý kiến. Tần Tiêu suy tư một hồi, nói khẽ:

- Ta suy nghĩ biện pháp đã. Ngày mai ta sẽ đi tới vườn ngự uyển nội quan xin phép, hẳn đi ba ngày là đủ rồi.

Lý Long Cơ suy nghĩ một chút, nói ra:

- Hiện trong triều không phải cấm kỵ việc này sao? Ngươi công nhiên đi gặp thánh hoàng chỉ sợ không tốt lắm đâu?

Tần Tiêu cười nói:

- Ta đi Lạc Dương bái tế ân sư Địch công của ta, chuyện này có gì mà không được? Mắt thấy sắp qua năm rồi, ta cũng nên đi đốt chút tiền cho lão nhân gia xài chứ. Về phần đến Lạc Dương ta chỉ thuận đường vấn an thánh hoàng. Lạc Dương, Lạc châu Đại Đô Đốc Trương Nhân Nguyện là bạn tốt của ta, hắn là người phụ trách thủ vệ Thượng Dương Cung, là người trong Tả Vệ Suất ta tự mình đề bạt làm kỵ úy. Chẳng lẽ hắn dám quản ta?

Mọi người cùng kêu lên nói:

- Ý kiến hay!

Giữa trưa ngày thứ hai, hai chiếc xe chạy nhanh ra khỏi Trường An, trên quan đạo đầy bùn đất chạy thẳng tới Lạc Dương.

Đường xá tuy có rung xóc nhưng thiết kế của những chiếc xe này rất tinh diệu, một chút cũng không có cảm giác chấn động quá nhiều, còn có đốt lửa than sưởi ấn nên ôn hòa thoải mái dễ chịu.

Lý Tiên Huệ ăn mặc một cái áo dài đội mũ lông dày che đầu, tựa vào khuỷu tay của Tần Tiêu, trong lòng ngực của mình lại ôm một cái hộp nhỏ. Bên trong chính là bánh mà nàng làm suốt đêm qua.

Lý Tiên Huệ nói nàng muốn đem chút điểm tâm này đưa cho nãi nãi ăn. Là nãi nãi không phải Vũ Hoàng Võ Tắc Thiên, cũng không phải thánh hoàng đại đế.

Tần Tiêu đem Lý Tiên Huệ ôm vào trong ngực, vuốt ve bả vai của nàng, nói nhỏ:

- Tiên Nhi, ngươi nói thật, ngươi bây giờ có trách hoàng đế nãi nãi hay không?

Lý Tiên Huệ chậm rãi lắc đầu:

- Trước kia ta có hận người. Nhưng mà lại nghĩ tới người thế kia trong nội tâm ẩn ẩn đau nhức, hơn nữa cũng không trách nàng. Làm bạn bên cạnh ngươi ta có rất nhiều thỏa mãn, chuyện năm đó đã quên rồi. Hiện tại duy nhất nhớ người chính là nãi nãi của ta...

Trong nội tâm Tần Tiêu thở dài một hơi, nói thầm:

- Dù sao cũng là tình cảm máu mủ thân thích! Tiên Nhi không chỉ có ôn nhu còn thiện lương cùng tha thứ, thật sự là con gái tốt khó có được. Khó trách Vũ Hoàng nổi danh tàn khốc đến cuối cùng trong lòng vẫn nhớ lấy đứa cháu gái nhỏ này. Đi gặp một mặt a, có lẽ đây là lần gặp mặt cuối cùng rồi. Có thể làm cho một nữ hoàng trước khi lâm chung thấy tận mắt gặp Tiên Nhi, có lẽ cũng làm cho nàng giải quyết một đoạn tâm nguyện.

Sau khi ta vào Đại Đường cũng làm được một chuyện có ý nghĩa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau