PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 336 - Chương 340

Chương 336: Để Cho Nữ Hoàng Chơi Mạt Chược (2)

Tần Tiêu cười mà như không cười nhìn Kính Uẩn:

- Thế nào, ngay cả ta mà Kính tướng quân cũng không tin được phải không? Chẳng lẽ lại nghĩ ta có toan tính mưu kế hay sao?

- Không dám, không dám!

Kính Uẩn liên tục chắp tay luôn miệng nói:

- Kính Uẩn cũng là vì chức trách mà thôi, theo thông lệ thì phải hỏi hai tiếng. Nếu người ngoài có hỏi, Kính Uẩn cũng có cái để mà trả lời. Không chậm trể Tần tướng quân nữa, mời vào Trường Sinh Điện!

Tần Tiêu khẽ cười nhạt:

- Đa tạ Kính tướng quân.

Dứt lời liền dẫn theo Thượng Quan Uyển Nhi đi đến cửa chính của Trường Sinh Điện.

Đi vào cửa chính vượt qua thêm vài cái cửa nữa, lúc này Thượng Quan Uyển Nhi mới thở dài một hơi. Liên tiếp nói nhỏ với Tần Tiêu:

- Không thể tưởng tượng được, hộ vệ bên người của Võ Hoàng lại cẩn mật nghiêm túc đến như vậy. Nếu không phải ngươi dẫn ta đến, thì sợ khó có thể vào được. Tình hình này, không phải cũng giống như đang bị giam lỏng hay sao? Aiz... Võ Hoàng mạnh mẽ cả đời, hiện tại lại bất lực chịu đựng như vậy, người cũng đã bảy tám chục tuổi rồi, cũng thật là đáng thương.

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu:

- Cái này phải gọi thế lực mất thì cũng như núi đổ, nhưng không có cách nào khác được. Cũng may người tiếp vị chính là con ruột của Võ Hoàng, cũng khá lịch sự tôn trọng nàng. Bằng không thì... được rồi không nói nữa. Nhanh đến tẩm cung của Võ Hoàng đi.

Bên ngoài tẩm cung, cũng có một ít Thiên Ngưu Vệ canh phòng, trong đó có một số người nhận ra Tần Tiêu, đều hành lễ với hắn. Tần Tiêu dựa theo lễ tiết, mời Thiên Ngưu Vệ đi vào thông báo, còn mình thì lẳng lặng đứng ở bên ngoài đợi.

Một lát sau, Tần Tiêu mới dẫn theo Thượng Quan Uyển Nhi đi vào trong tẩm cung, sau khi hành lễ, Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thấy bộ dạng của Võ Tắc Thiên già nua cùng với tiều tụy, liền không nhịn được mà rơi lệ.

Tần Tiêu cũng phát hiện, hai ngày không gặp mặt, dường như Võ Hoàng càng ngày càng già đi. Cơ mặt cũng đã bắt đầu lỏng xuống, một hàng dài nếp nhăn.

Võ Tắc Thiên nhìn kỹ mấy lần, thì thào nói:

- Tần Tiêu. Đây là...Uyển Nhi sao?

Thượng Quan Uyển Nhi quỳ trên mặt đất không chịu đứng dậy, kích động gật đầu”

- Bệ hạ, đúng là Uyển Nhi!

Võ Tắc Thiên cao hứng gật đầu:

- Thật sự là Uyển Nhi rồi, thật tốt quá! Mau đứng lên đi, đến bên cạnh trẫm, để cho trẫm nhìn ngươi thật kỹ xem nào. Những ngày này, ngươi đã đi đâu vậy? Trẫm một mực lo lắng ngươi đã xảy ra chuyện gì rồi chứ, đang chuẩn bị sai người tìm ngươi khắp nơi đây!

Thượng Quan Uyển Nhi quỵ đến bên cạnh chân của Võ Tắc Thiên, khẽ dựa vào trên đùi nàng:

- Bệ hạ, Uyển Nhi cũng muốn gặp ngài... Uyển Nhi không có xảy ra chuyện gì, tại thời điểm trong nội cung náo loạn, Uyển Nhi gặp phải loạn binh, may mà được Tần tướng quân cứu. Hiện tại Uyển Nhi đã trở lại, có thể tiếp tục hầu hạ bệ hạ rồi.

Võ Tắc Thiên trìu mến vuốt đầu Thượng Quan Uyển Nhi, khẽ thở dài một hơi:

- Tiểu hài tử này....đã rời cung rồi, tại sao còn muốn trở về chứ?

Dứt lời giương mắt nhìn vào Tần Tiêu, có chút cười cười:

- Đi theo bên người Tần tướng quân không phải là tốt hơn nhiều lần hơn là đi lão thái bà ta hay sao?

Tần Tiêu vội vàng chắp tay trả lời:

- Tần Tiêu không dám... Thượng Quan đại nhân một lòng nhớ bệ hạ, vì vậy thần liền dẫn nàng trở về đây.

Thượng Quan Uyển Nhi cũng nhanh chóng nói:

- Bệ hạ, Uyển Nhi chính xác cũng nghĩ không muốn hồi cung, nhưng mà Uyển Nhi lại nhớ tới bệ hạ, vì vậy tình nguyện trở về hầu hạ bệ hạ. Hiện tại bên cạnh bệ hạ cũng không còn vài người tâm phúc, Uyển Nhi sao có thể rời đi lúc này được cơ chứ?

- Tốt...Tốt lắm!

Võ Tắc Thiên vỗ nhè nhẹ lên đầu Thượng Quan Uyển Nhi:

- Đứng lên đi, hài tử ngoan. Không thể tưởng tượng được, đến hôm nay, ta thất thế rồi mà vẫn còn có người chịu trở về giúp ta. Phần tâm ý này của các ngươi, ta quả thực rất cảm kích. Còn nữa, Tần Tiêu...ta biết ngươi cùng Uyển Nhi trong lúc đó cũng đã sinh ra tình cảm, ngươi quả thực an tâm chịu đưa nàng đến bên cạnh của ta hay sao?

Trong lòng Tần Tiêu bỗng nhiên ớn lạnh: Thật sự là lợi hại! Quả nhiên cái gì cũng không thể gạt được bà ấy nha! Vì vậy cười xấu hổi nói:

- Bệ hạ, Uyển Nhi chính là vì hầu hạ bệ hạ mà lớn lên. Chuyện tình nữ nhi giữa chúng ta cũng chỉ là việc nhỏ, cũng không đáng nhắc đến.

Võ Tắc Thiên ha ha cười khẽ lắc đầu:

- Tên Tiểu hoạt đầu nhà ngươi, ngươi nghĩ rằng ta già nên thật sự hồ đồ rồi sao, tưởng ta không rõ dụng ý của ngươi hay sao? Ngươi yên tâm đi, tháng mười hai này, tính ra còn bốn ngày nữa, ta liền chuyển ngôi vị hoàng đế cho thái tử, rồi chuyển đến sống ở Thượng Dương Cung ở Lạc Dương. Đến lúc đó, ta sẽ đưa Uyển Nhi theo bên cạnh, ta cam đam không làm mất một sợi tóc nào trên người nàng. Chừng nào ngươi là nhân vật quan trọng thì đến Lạc Dương tìm ta. Như vậy, ngươi có cảm thấy hài lòng hay chưa?

Tần Tiêu giống như đang làm trộm đồ mà bị người ta bắt ngay tại chỗ, cười hắc hắc:

- Đa tạ bệ hạ... Thần không dám khi quân đưa Uyển Nhi về bên cạnh bệ hạ, chính xác là có ý như vậy. Chỉ có điều, Uyển Nhi nhớ tới bệ hạ là sự thật, thần không dám nói bừa đâu.

Thượng Quan Uyển Nhi vừa mới đứng lên, ngay lập tức mắc cỡ cúi đầu, không hề nói một tiếng nào.

Khuôn mặt Võ Tắc Thiên vẫn tươi cười như cũ:

- Được rồi, việc này cũng không cần phải giải thích nữa đâu. Uyển Nhi ở bên cạnh ta cũng đã nhiều năm như vậy rồi, nàng đối với ta có cảm tình gì chẳng lẽ ta lại không rõ hay sao? Ta cũng đã từng đưa nàng làm mấy công văn mệnh lệnh, bởi vậy một số người trong triều cũng muốn kéo xuống núi cũng là chuyện khó có thể tránh khỏi. Có thể nàng vô tội, chỉ là thay ta làm vài việc mà thôi. Việc này do ta dựng lên, tự nhiên ta cũng sẽ giải quyết nó một cách chu đáo. Nhưng mà, Tần Tiêu, nếu ngươi không có bản lãnh bảo hộ nàng, thì đừng đến Thượng Dương Cung tìm ta. Ngươi cần phải nhớ kỹ đều đó!

Tần Tiêu chắp tay cười nói:

- Vâng, bệ hạ! Sau ngày hôm nay thần sẽ về khổ luyện bản lãnh!

Một câu nói nàng chọc cho Võ Tắc Thiên cùng Thượng Quan Uyển đều nở nụ cười, Võ Tắc Thiên nói:

- Uyển Nhi, ta cũng đã sớm nói qua, có một gã sai vặt còn lão luyện hơn cả sư phụ hắn nữa, miệng nói năng ngọt xớt. Được rồi, ngươi chịu đến thăm ta, cũng khiến ta rất vui vẻ rồi. Mấy ngày gần đây khẳng định ngươi có rất nhiều chuyện để xử lý phải không? Như vậy ta không giữ ngươi lại nữa. Đi đi.

- Vâng. Bệ hạ.

A, đợi một chút.

Thượng Quan Uyển Nhi tiến lên một bước gọi Tần Tiêu lại, thấp giọng nói:

- Ngươi mau đi đến Tương Tác Giam, tìm Hầu Tẩy kia, nói hắn làm tiếp một bộ mạt chược rồi đem đến nơi đây, ta cùng Võ Hoàng chơi.

Tần Tiêu nở nụ cười tỏa nắng một tiếng, gật gật đầu:

- Được rồi, may bệ hạ cũng có chút nhàn rỗi, vừa lúc đánh mạt chược tiêu khiển cũng được. Nhưng mà ngươi cũng đừng dùng thứ này, để lấy hết tiền của người trong cung đó!

- Toàn là nói bậy không hà. Mau đi đi.

Chương 337: Để cho Nữ hoàng chơi mạt chược (3)

Thượng Quan Uyển Nhi tức giận trừng mắt nhìn Tần Tiêu một cái, sau đó thấp giọng nói uyển chuyển:

- Đừng có để ta đợi lâu quá nha...

Võ Tắc Thiên làm như không thấy nằm xuống, thì thào:

- Già rồi, ta thật sự là già rồi... Lại muốn ngủ rồi.

Tần Tiêu ra Trường Sinh Điện, cố ý đi tìm Kính Uẩn, nói với hắn hai câu, nói trong chốc lát sẽ có người đem mạt chược đến, sau đó lại gọi Hình Trường Phong đi theo xe đến Tương Tác Giam một chuyến, còn bản thân thì đi tới Thượng thư. Diêu Sùng là Lại bộ thượng thư, đối với chuyện trong nội cung hết sức quen thuộc cùng hiểu rõ, hơn nữa có thể tìm hắn rất dễ. Ở các bộ đảm nhiệm chức vụ là Trương Giản Chi cùng Đường Hưu Cảnh, bình thường chỗ kia người thường không được vào, còn phải cầu kiến thông báo hơi phiền toái một chút.

Vận khí cũng còn tốt chán, vừa lúc Diêu Sùng đang có việc tại Lại bộ, nên trùng hợp gặp được. Diêu Sùng vui mừng nhìn thấy Tần Tiêu:

- Tần tướng quân nha, mấy ngày nay đều không có nhìn thấy ngươi, ngươi có việc gì bận rộn hả?

Tần Tiêu cười nói:

- Ta đi chơi bời lêu lổng xung quanh vài ngày thôi, cái gì cũng không có làm. Đúng rồi Diêu đại nhân, hôm nay ta cố ý tới tìm ngươi làm chậm trễ thời gian quý báu của ngươi một chút để thỉnh giáo ngươi mấy vấn đề.

- Hả?

Diêu Sùng ngạc nhiên nói:

- Tần tướng quân nói cho ta nghe một chút, xem ta có thể đến giúp ngươi được hay không.

- Là như vầy...

Tần Tiêu ép thanh âm nhỏ xuống:

- Mấy năm trước, Tằng Vi đế vương Tương Vương, hắn có một hoàng hậu cùng phi tử bị Võ Hoàng xử tử, việc này ngài có biết hay không?

Diêu Sùng hơi run lên một cái, thấp giọng nói:

- Thật đúng là có việc này, trong triều cũng mấy người ở lúc đó, không có người nào là không biết. Chính là không ai dám nhắc tới chuyện này. Tần tướng quân có chuyện gì hay sao mà đi hỏi việc này vậy?

Tần Tiêu cười nhẹ một tiếng, sau đó nói cho Diêu Sùng biết chuyện Lý Long Cơ nhờ ta van ngươi tìm kiếm thi hài Đức phi cho hắn.

Diêu Sùng nhíu lông mày lại, hơi lắc đầu:

- Tần tướng quân, nếu chuyện này đúng như lời ngươi nói, hiện tại người duy nhất biết chuyện này chỉ có Võ Hoàng và Vi Đoàn. Nhưng mà hai người này cũng không thể trực tiếp đến hỏi được. Nhưng mà, nếu như vận khí của ngươi tốt, tìm hồ sơ ở trong nội cung, xem có khả năng ghi lại chuyện này hay không. Hôm nay Thái tử vừa mới thăng chức Chung Thiệu Kinh làm “Tổng giám Vườn ngự uyển”, tất cả công văn hay hồ sơ mật ở trong nội cung đều do hắn phụ hắn bảo quản. Người này ngươi có biết hay không?

- Tổng giám Chung Thiệu Kinh ở Vườn ngự uyển sao? Đó không phải là Đại tổng quản của Hoàng thành hay sao?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Nhưng mà ta không có biết hắn.

Diêu Sùng cười cười:

- Thời gian ngươi vào triều hơi ngắn, không biết nội vụ đại thần cũng là chuyện thường tình. Tên Chung Thiệu Kinh này cũng không có đơn giản đâu, nhưng hắn là thái phó Ngụy Quốc của thời kỳ Tam Quốc, hắn là cháu chắt của danh gia Chung Diêu đã viết ra 17 thư pháp. Thuở nhỏ cuộc sống của hắn hơi nghèo khổ, nhưng mà vì cần cù tiết kiệm chăm chỉ hiếu học, cũng có tài danh ở Giang Nam. Hơn nữa hắn còn biết viết rất nhiều chữ, có thể sánh vai với thế tổ Chung Diêu ở khoảng thư pháp, được người đời xưng tụng là “Thư gia song tuyệt”. Mấy năm trước, được Binh Bộ Thượng thư Bùi Hành Kiệm tiến cử làm chức văn thư chấp bút ở trong cung, cho tới bây giờ, bảng cửa bảng hiệu ở trong cung, hay tất cả các câu đối đều là do hắn viết, rất được Thái tử coi trọng. Ngày hôm qua lúc chúng ta nghị sự, Thái tử liền cử hắn từ văn chức bát phẩm thăng lên thành Tổng giám Vườn ngự uyển tam phẩm, thành Đại tổng quản ở trong nội cung.

Tần Tiêu gật đầu tán thưởng nói:

- Xem ra, cũng là một đại nhân vật. Diêu đại nhân, chiếu theo ý ngài, ta nên đi hắn phải không?

Diêu Sùng cười cười:

- Nói thật, chuyện này, hẳn cũng không có ai dám ghi lại. Nhưng mà, ôm thêm một tia hy vọng đi gặp hắn đi. Hiện tại người này ở Hoằng Văn quán, cũng có vài phần giao tình với ta. Ngươi nói là ta mời ngươi tới, hắn sẽ cho ngươi biết rõ chuyện năm đó.

Tần Tiêu đứng dậy bái biệt Diêu Sùng, lập tức cưỡi ngựa không ngừng chạy tới Hoằng Văn quán.

Thời điểm nhìn thấy Chung Thiệu Kinh, là một nam nhân trung niên hơn bốn mươi tuổi, làm cho Tần Tiêu cảm giác như đang tắm gió xuân. Nhìn tướng mạo chính là thanh tú nhưng không mất đi không khí mạnh mẽ, nhã nhặn nho nhã, không kiêu ngạo không siểm nịnh, nhìn rất có phong độ.

Tần Tiêu thông báo tính danh, Chung Thiệu Kinh gợn sóng không sợ hãi nói:

- Hóa ra Tần tướng quân, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Không biết Tần Tiêu tới tìm ta có gì muốn nhờ.

Tần Tiêu nói rằng:

- Tần Tiêu được người ta nhờ vả, muốn biết chuyện cũ năm xưa. Nghe Diêu Sùng Diêu đại nhân chỉ điểm, nên có ý thỉnh giáo Chung đại nhân.

Chung Thiệu Kinh có chút cười cười:

- Thỉnh giáo thì không dám. Đã là do Diêu đại nhân chỉ dẫn tướng quân tới đây, tướng quân có chuyện gì thì cứ hỏi thẳng, ta nhất định sẽ nói ra sự thật.

Tần Tiêu không hề khách khí, hỏi thẳng chuyện của Hoàng hậu cùng Đức phi.

Chung Thiệu Kinh vùi đầu suy tư một hồi rồi chậm rãi lắc đầu:

- Tần tướng quân, xin thứ cho ta nhiều lời. Việc này, ta chỉ sợ ngay cả Võ Hoàng cũng chưa chắc biết rõ tình hình cụ thể và tỉ mỉ ra sao, người duy nhất biết chuyện này chỉ có Vi Đoàn mà thôi. Tướng quân ngài ngẫm lại đi, Võ Hoàng chỉ phụ trách hạ lệnh, còn sự tình diễn ra như thế nào, lão nhân gia sẽ không quản được. Hơn nữa việc nhỏ này, nàng cũng không ghi ở trong lòng đâu. Ngược lại chỉ sợ Vi Đoàn kia, mới là người chấp hành giám sát. Thời gian ta ở trong cung cũng coi như cũng lâu, nhưng mà chuyện này, ta biết tin tức cũng không quá nhiều. Trong Hoằng Văn quán, ta quả quyết cũng không có tư liệu về chuyện này đâu, về điểm này xin tướng quân tin tưởng ở ta.

Tần Tiêu buồn bực thở dài một hơi:

- Xem ra, nếu muốn tra ra việc này, chỉ còn biện pháp duy nhất là đi tìm Vi Đoàn sao?

Chung Thiệu Kinh vuốt vài đám râu ít ỏi ở dưới hàm, cười bí hiểm:

- Vẫn không nên tìm thì tốt hơn. Vì hài cốt người chết mà liên lụy đến người sống phải chịu tội, không có lời đâu.

Tần Tiêu tự nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Chung Thiệu Kinh, đồng thời trong nội tâm đối với hắn cũng sinh ra mốt chút cảm kích, chắp tay nói:

- Đa tạ Chung đại nhân đã nhắc nhở, ta sẽ chú ý.

Chung Thiệu Kinh cười nói:

- Tướng quân không cần phải khách khí như thế. Ta mặc dù chỉ là cung quan tam phẩm, nhưng so với uy danh của Tần tướng quân, cũng chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi. Sự tích hiển hách của tướng quân, khiến một kẻ thư sinh ta đây, như sấm bên tai, cảm thấy vô cùng kính nể.

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Chung đại nhân quá mức khiêm tốn rồi. Học vấn của ngươi, Tần Tiêu ta làm sao có thể bì kịp được chứ? Được rồi, cũng biết một chút về chuyện này, ta cũng không quấy Chung đại nhân nữa, Tần Tiêu cáo từ.

Chung Thiệu Kinh đứng dậy tiễn khách:

- Tần tướng quân đi thong thả.

Chương 338: Siêu cấp ma cô (1)

Ra khỏi Hoằng Văn quán, Tần Tiêu buồn bực thầm nghĩ: Ngay chỗ này cũng không có tin tức, hiện tại xem ra khả năng Võ Hoàng biết chuyện này cũng không lớn. Vốn muốn kiên trì đến hỏi đôi lời....xem ra Vi Đoàn này đúng là dâm phụ tâm địa độc ác ra tay cũng thật hung ác, nên nghĩ ra biện pháp gì để hỏi tin tức từ miệng nàng bây giờ, hay là, trước cứ bỏ chuyện này qua một bên cũng được chăng?

Tần Tiêu vừa đi từ từ vừa suy nghĩ cẩn thận, bất tri bất giác đã bước đến cửa Đại Minh cung. Ven đường có không ít người chào hỏi, lôi kéo, làm quen với hắn, Tần Tiêu nhẫn nại ứng phó một lúc, cuối cùng cũng cảm thấy có chút phiền toái liền nhanh chân bước đi.

Hình Trường Phong cố ý đứng đợi Tần Tiều ở chỗ này. Lô Đại Tượng vô cùng cung nghênh chào đón Tần Tiêu, dẫn hắn đến mật thất bên cạnh chính sảnh.

Vừa vào nhà liền nhìn thấy một binh khí cao hơn người cắm ở trên kệ đựng binh khí, kim quang lòe lòe. Tần Tiêu vui mừng lấy nó xuống, cầm trên tay cảm thấy không nặng lắm, một Kim đang phượng cánh lôi.

Chính giữa là một trùy đột hình thù kỳ lạ giống như là đầu phượng hoàng, bên cạnh lưỡi dao được phác họa thành hai cái lông đuôi bình thường của phượng hoàng, hình trên cơ bản rất giống loại ba xỉ trường xiên....... nhưng lại rất đẹp. Loại binh khí này có thể vừa đâm, vừa chặt, cũng có thể chém và kháng cự, quả nhiên là có nhiều mặt công thủ, nhưng để sử dụng được thì không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa loại binh khí lạ này ra chiến trường có thể sẽ có hiệu quả bất ngờ.

Tần Tiêu tỉ mỉ nhìn ra ngoài một lúc, cười nói với Lô Đại Tượng:

- Lô đại nhân, loại binh khí giết người thế này mà cũng có thể làm ra đẹp đẽ như vậy, không biết tính chất như thế nào?

Lô Đại Tượng nhấc mi:

- Tần tướng quân, binh khí này là vũ khí tốt nhất trong đời lão phu, gọi là bảo vật cũng không quá đâu! Mười hai Vệ đại tướng quân, vương thân hoàng tộc, binh khí của bọn họ đều là nhờ ta làm, nhưng chưa có cái nào làm được như thế. Nếu không thì chúng ta tới thử chút xem sao?

Hình Trường Phong cũng hưng phấn nói theo:

- Đúng vậy, thử xem đi!

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Vậy thì thử nó một lần xem thử.

Lô Đại Tượng dẫn hai người đến nơi trông coi, bảo quản vật liệu, chỉ vào một khối đá đen cao hơn người, nói với Tần Tiêu:

- Tướng quân, đây là Hắc thiết thạch, ngài hãy làm thử xem.

- Được!

Tần Tiêu vung kim đang trong tay vài lần, lung lay vài phát, cư nhiên lại cắm vào trong viên đá. Tần Tiêu rút ra, cắt ngang một đường, lưỡi dao phượng vĩ hơi mỏng xẹt qua tảng đá, lưu lại một vết đao thật sâu.

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng, quát lên một tiếng rồi đột nhiên chém xuống dưới, khiến binh khí trong tay mình xoắn lại, khối Hắc thiết thạch lập tức bị chia năm xẻ bảy.

Quay đầu lại nhìn kỹ binh khí của mình, không có một chút vết thương mà vẫn hoàn hảo như ban đầu.

Tần Tiêu cất tiếng cười to:

- Hung khí! Quả nhiên là hung khí tốt!

Lô Đại Tượng thỏa mãn vuốt vuốt chòm râu của mình cười nói:

- Vừa là hung khí cũng vừa là nhân khí. Cả đời lão phu làm người đúc vô số binh khí nhưng chỉ có cái này là làm lão phu thỏa mãn nhất. Thứ nhất là nó trội hơn hẳn bất kỳ một binh khí nào trước đây, hơn nữa có thể tặng cho một người nghĩa sĩ như Tần tướng quân thì đó cũng có thể coi là phúc khí của nó.

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Lô đại nhân đã quá lời rồi. Đúng rồi, còn nhuyễn giáp thì sao?

- A, trong này, xin mời tướng quân.

Tần Tiêu giao binh khí cho Hình Trường Phong, đi theo Lô Đại Tượng trở về tư thất.

Lô Đại Tượng vô cùng cẩn thận mở ra hộp đồng được trói chặt, lấy từ bên trong ra một bọc vải màu đen bao bọc một vật gì đó, trịnh trọng giao lại cho Tần Tiêu:

- Tướng quân, nếu nói về khôi giáp thì cả đời lão phu cũng làm không ít. Từ Minh quang giáp hoa lệ đến áo giáp thô dùng chiến trận cũng đều đã làm, duy chỉ có loại thiếp thân này là chưa từng làm qua, hơn nữa còn là nhuyễn giáp toàn thân. Tướng quân xem chút có hài lòng hay không?

Tần Tiêu run rẩy mở bọc quần áo, một áo một quần màu xám đậm. Đồ dày ước chừng chỉ nửa ngón tay, mềm mại mà lại có tính dẻo dai. Tần Tiêu lập tức nổi lên hứng thú, cởi ngay quần áo khôi giáp trên người, mặc bộ nhuyễn giáp kỳ dị này vào.

A! Quả thực giống như nội y giữ ấm bó sát người! Bên trong một lớp mềm mại hơi mỏng, dính vào da thịt mặc cực kỳ thoải mái, hơn nữa co dãn thật tốt! Quần cũng phía trước thân trên có một “khóa kéo” sắt màu đen, rõ ràng cũng có thể kéo chặt lại hoàn toàn.

Ngay gáy có một cổ lật có thể kéo lên để bảo vệ chỗ hiểm tại cổ, cũng có một khóa kéo mỏng có thể che đi cả đầu, chỉ để lộ ra đôi mắt. Tần Tiêu cảm thấy bộ này hợp với chân nhuyễn giáp xuyên thấu trên người, quả thực giống với bộ đồ lặn xuống nước của người thế kỷ 21.

Lô Đại Tượng cười to nói:

- Thân thể của Tần tướng quân thật là tốt! Mặc bộ nhuyễn giáp này lên toàn thân gân cốt hình dáng đều hiện rõ ràng, càng vô cùng oai hùng đó!

Tần Tiêu cũng cười ha ha, trong lòng thầm nghĩ: Bộ đồ lặn bó sát người....rất là khêu gợi!

Nếu cho các cô nương mặc vào thì không cần phải nói nữa.

Hình Trường Phong nói:

- Đại khái là, ta thấy nhuyễn giáp này hơi mỏng, có thể chống đỡ được đao kiếm sao?

Lô Đại Tượng khinh thường liếc mắt nhìn Hình Trường Phong một cái:

- Tiểu oa nhi, ngươi thật là không biết nhìn hàng. Không chỉ riêng đao kiếm mà ngay cả tên bình thường cũng không thể bắn thủng được, trừ phi là Tần tướng quân gặp trúng.... Cương Thiết! Hơn nữa các ngươi xem đây!

Lô Đại Tượng bưng một chậu nước đến:

- Tướng quân không cần phải né tránh!

Sau đó liền dội cả chậu nước từ trên lưng Tần Tiêu ngược lại.

Tần Tiêu ngạc nhiên phát hiện, tuy rằng cảm nhận được có cảm giác mát nhưng da thịt toàn thân mình cũng không bị dính ẩm ướt, nhuyễn giáp này còn có thể không thấm nước, Lô Đại Tượng quả nhiên là một tuyệt thế cao nhân!

Lô Đại Tượng đắc ý cười nói:

- Tần tướng quân thấy sao?

- Thần kỳ! Hay thật!

Lô Đại Tượng vười ha ha:

- Đây là hỗn hợp do da cá mập hổ Đông Hải và da cá sấu Nam Man chế thành, chính giữa dùng vàng đen kéo thành từng sợi tơ mỏng đan lại thành. Xin tướng quân cỡi nhuyễn giáp xuống, chúng ta có thể lấy đao kiếm thử xem!

- Không cần cởi ra!

Tần Tiêu vung tay lên:

- Chém ta một đao xem thử!

Hình Trường Phong vội la lên:

- Như vậy sao được chứ?

Tần Tiêu cười to:

- Đã là nhuyễn giáp phòng đao kiếm thì mặc lên người thử một chút có sao chứ. Hình Trung Y, ngươi tới đi, dùng bội kiếm của ta đâm một kiếm thử xem.

Lô Đại Tượng gật đầu cười nói:

- Tần tướng quân quả nhiên là người hào sảng. Hình tráng sĩ, ngươi hãy yên tâm mà thử đi. Lão phu dùng tính mạng già trẻ nhà lão đảm bảo Tần tướng quân sẽ không bị một chút tổn thương nào cả.

Hình Trường Phong do dự một lúc, nhưng thấy Lô Đại Tượng tràn đầy tự tin, Tần Tiêu cũng không để hắn phản bác, đành phải nuốt nước bọt, rút bội kiếm của Tần Tiêu ra đâm thẳng đến.

Chương 339: Siêu cấp ma cô (2)

Tần Tiêu cảm giác bị đâm có hơi đau, cúi đầu nhìn. Mũi kiếm chống đỡ trên nhuyễn giáp nhưng vẫn không đâm vào, vui vẻ nói:

- Tiếp tục đâm đi.

Hình Trường Phong mở to hai mắt ngạc nhiên, rút kiếm về, quay người chém vào tay Tần Tiêu nhưng lại cảm thấy như đang chém sắt trên bông vậy, không có chút cảm giác thuận lợi lưu loát nào, cẩn thận nhìn lại thấy trên Nhuyễn giáp không lưu lại một dấu vết nào cả.

Hình Trường Phong nghẹn ngào kêu lên:

- Thế này...thật là thần kỳ.

Tần Tiêu vô cùng vui mừng, cởi Nhuyễn giáp ra mặc quần áo tử tế vào, nói với Lô Đại Tượng:

- Lô đại nhân, Nhuyễn giáp này khiến ta vô cùng thỏa mãn. Ngươi hãy nhanh chóng chỉ huy tạo ra thêm 40 bộ đi.

Lô Đại Tượng cau mày suy nghĩ một lúc, chậm rãi gật đầu:

- 40 bộ không là vấn đề gì lớn, nhưng thợ thủ công làm bộ quần áo này cũng không có nhiều người nên muốn làm được hoàn mỹ phải cần chút thời gian. Như vậy đi, khoảng ba tháng. Ba tháng sau Tần tướng quân hãy sai người đến lấy Nhuyễn giáp.

- Được!

Tần Tiêu vui mừng nói:

- Lô đại nhân yên tâm, chuyện của ngươi ta sẽ để trong lòng. Chuyện trên triều đình quá nhiều, quá bận. Đợi đến khi Thái tử đăng cơ, công việc của Tam tỉnh lục bộ khôi phục bình thường thì ta sẽ lập tức sai người giải quyết việc của ngươi.

Lô Đại Tượng vái chào thật dài:

- Lão phu đa tạ Tần tướng quân thành toàn! A, đúng rồi tướng quân, vừa rồi lão phu trông thấy khôi giáp của tướng quân có phải là Minh Quang giáp do triều đình phát hay không? Phía trên hình như có rất nhiều vết thương.

- A, tất nhiên.

Tần Tiêu cầm lấy khôi giáp để ở một bên.

- Cái này cùng kiếm này giống nhau, đều là do Hoàng đế ban cho nhưng cũng chỉ để cho đẹp mắt, không tốt lắm để dùng trong chiến trường. Ngươi xem, trên giáp đều là vết thương, trên thân kiếm cũng đều được băng lại kỹ càng.

Lô Đại Tượng cười nói:

- Minh quang giáp là bảo giáp cao cấp hoàn mỹ nhất, các tướng quân như ngài đều được trang bị như vậy. Nhưng mà, tuy là vô cùng hoa lệ nhưng lực phòng ngự lại không bằng Ngư giáp. Như vậy đi, bộ kiếm giáp này nếu là phần thưởng của Hoàng thượng thì tướng quân nên đem cung phụng trong nhà. Nếu như muốn sử dụng dài lâu thì lão phu có thể vì tướng quân đặc chế ra một bộ. Coi như là tạ lễ hồi báo tướng quân vậy!

Tần Tiêu cười nói:

- Nhiều lần phiền toái Lô đại nhân như vậy, thật là xấu hổ.

Lô Đại Tượng cười ha ha vuốt râu:

- Có thể chế tạo kiếm, binh giáp, lưỡi dao cho quân cũng là vinh quang của thợ thủ công, tướng quân không cần phải khách khí như vậy đâu. Loại bội kiếm Minh Quang giáp này hàng năm không biết làm ra bao nhiêu bộ, nhưng nếu chính thức xưng là tinh phẩm chính là từ trong tay lão phu, Tướng quân yên tâm, việc lần này ta sẽ chỉnh sửa cận thận.

Tần Tiêu vui mừng tạ ơn, nói chuyện phiếm trong chốc lát liền dẫn Hình Trung Y Hình Trường Phong rời khỏi.

Lên xe ngựa, Hình Trường Phong cười nói:

- Tướng quân, lần trước chúng ta đến thì Lô Đại Tượng còn có thái độ kiêu căng, hiện tại thái độ có vẻ khẩn trương.

Tần Tiêu cười cười:

- Hắn là người muốn cầu cạnh ta nên tất nhiên thái độ phải như vậy. Nhưng mà Thất lão nhân cũng không dễ dàng, ngươi hãy đưa qua cho hắn ít ngân lượng đi, coi như là đáp tạ.

- Trường Phong hiểu rõ.

Tần Tiêu nghĩ nghĩ, hiện tại bên Tả Vệ Suất cũng không có quân vụ cùng đại sự gì quan trọng, chỉ đơn giản là có rất nhiều người tới bái kiến, thật phiền phức, không bằng trốn về nhà thuận tiên nói chuyện của Đức Phu cho Lý Long Cơ nghe, hiện tại khẳng định hắn đang chơi mạt chược cùng với Tiên Nhi. Vì vậy gọi xe ngựa chạy tới cửa Kim Quang.

Sau khi về đến nhà, Tần Tiêu vừa xuống xe ngựa liền nhìn thấy trong đại viện nhà mình có một nữ nhân đang nôn nóng đi qua đi lại, chân mày nhíu chặt cúi đầu suy tư, đây không phải là Bách Linh Phong Nhị nương sao?

Tần Tiêu vừa mới tiến vào cửa thì Phong Nhị nương liền vội vàng chào đón, hướng về phía Tần Tiêu quỳ xuống:

- Tần tướng quân, dân nữ Phong Nhị nương đợi ngài thật là cực khổ.

Tần Tiêu kêu nàng đứng dậy:

- Phong lão bản vội vàng tìm ta như vậy là có chuyện gì?

Phong Nhị nương lúng túng một lúc, ấp úng nói:

- Đây....cũng không phải là đại sự gì cả. Chỉ là, trước đó không lâu tướng quân đã từng tìm ta hỏi tin tức, sau đó, trong triều đình liền xảy ra chuyên....Dân nữ trái lo phải nghĩ cảm thấy việc này có lẽ là ta có liên quan đến Biên nhi, hơn nữa hiện tại trong triều đang thanh trừng hai bè đảng còn sót lại. Trong lòng dân nữ....vô cùng e ngại cho nên tới....thỉnh cầu tướng quân tha cho ta một mạng.

Dứt lời lại quỳ một gối xuống.

Tần Tiêu cười thầm trong lòng: A, cô không nói thì ta lại quên mất. Lúc trước Trương Xương Tông chính là nhờ vào hồng phúc của cô mới vào triều đình được. Việc này nếu như truy ra thì Phong Nhị nương nhất định chỉ có con đường chết.

Tần Tiêu hơi cười cười:

- Phong lão bản đứng lên đi. Những sự tình kia của cô, tuy rằng có chút quan hệ với hai người đó nhưng mà cũng không phải lại tội gì quá lớn. Dù sao thì ước nguyện ban đầu của cô cũng không khiến họ phạm tội. Hơn nữa....

Tần Tiêu giảm thấp thanh âm xuống:

- Cô có thể đi tìm Thái Bình công chúa cầu cứu mà, sao lại đi tìm một người nhỏ bé như ta chứ?

Phong Nhị nương chậm rãi đứng dậy, thấp giọng nói:

- Thực không dám giấu diếm, dân nữ đã từng đi tìm Thái Bình công chúa. Nhưng mà....nhưng mà bởi vì hai người kia nên nàng vô cùng bất mãn với dân nữ, chưa nói hai câu đã đánh ta rồi, xong việc còn nói một câu bảo ta đến tìm ngài để cầu tình....Bởi vì hai án tử đó, ban đầu chính là do ngài thẩm tra....

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: Thái Bình công chúa không che chở cho ngươi mà lại bảo đến tìm ta sao? Làm sao ta biết cô có giúp đỡ hai người kia làm chuyện thiếu đạo đức trái pháp luật hay không chứ?

Quay đầu suy nghĩ một chút, Phong Nhị nương này chuyên môn dẫn mối cho các hoàng tộc vương công nên mạng lưới quan hệ hẳn là rất mật thiết. Chỉ có điều, chuyện tình của nàng nhạy cảm như vậy, trong lúc mấu chốt lại không có người nhảy ra che chắn sao? A, ta có thể hỏi nàng một câu về chuyện Vi Đoàn?

Tần Tiêu gọi Phong Nhị nương vào trong hành lang, cho nàng ngồi xuống, bất động thanh sắc nhàn nhạt nói rằng:

- Phong lão bản, nói thật ta cũng không rõ ràng, cô cùng hai người kia rốt cuộc là có quan hệ như thế nào, có thầm giúp bọn hắn làm việc xấu hay không thì tạm thời cũng không biết. Nhưng mà hiện tại hai người đó đã bị giết, ta cũng không muốn có quá nhiều người bị giết vì có chút ít quan hệ. Ta cho cô một cơ hội, cô nên quý trọng nó.

Phong Nhị nương vội vàng nói:

- Xin tướng quân chỉ điểm sai lầm, dân nữ nhất định quý trọng cơ hội tướng quân giao cho.

- Tốt lắm, ta tìm cô để hỏi thăm về một người, một sự việc, nếu như cô trả lời thật thì rất tốt, tự nhiên có thể đem chuyện của cô từ lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

- Xin mời tướng quân nói! Dân nữ nhất định sẽ không gian dối nửa lời.

Chương 340: Yêu cơ dâm loạn (1)

Tần Tiêu cười cười:

- Trong nội cung có một tỳ nữ tên gọi là Vi Đoàn, cô đã từng gặp qua chưa?

Phong Nhị nương ngẩn người, gật gật đầu:

- Có biết. Đã gặp nhau tại Lạc Dương. Lúc ấy cô ấy chính là tỳ nữ được sủng ái bên người hoàng đế, về sau bởi vì....những sự việc kia mà nói ra có thể khi quân phạm thương, dân nữ....không dám nhiều lời.

- Có biết thì tốt, ta không hỏi cô chuyện trước kia của cô ấy.

Tần Tiêu nói:

- Ta chỉ hỏi cô, mấy tháng gần đây cô ấy có tìm tới cô không, hay là có nhờ cô làm gì không?

- Cái này...

Phong Nhị nương lộ ra vẻ mặt khó khăn, thanh âm có chút kinh hoảng:

- Cái này....cũng không thể nói được!

Tần Tiêu cười lạnh một tiếng:

- Trường Phong, tiễn khách.

- Ai, chờ một chút! Ta nói...nhưng mà thưa tướng quân, những chuyện thế này không thể truyền ra ngoài được! Ngàn vạn lần không thể để người ngoài biết rõ là do dân nữ nói cho ngài. Nói cách khác, ta liền....

Phong Nhị nương thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Ba tháng trước, Vi Đoàn đã tới tìm ta, nói muốn ta giúp nàng....làm quen với Lương Vương…

Tần Tiêu cười cười:

- Cô và Lương Vương rất quen thuộc sao?

- Có thể, từng có một ít...giao tình.

Tần Tiêu cười thầm: Giao tình sao? Xem ra là Lương Vương cũng từng tìm ngươi để dẫn mối qua rồi nhỉ? A, không tệ lắm, nghiệp vụ làm rất giỏi...

Tần Tiêu trêu tức nhìn Phong Nhị nương, nhìn chằm chằm toàn thân khiến nàng không được tự nhiên, cảm thấy bất an, sau đó tùy ý nói:

- Dạo chơi thanh lâu, tìm vài cô nương vui chơi cũng không không phải là chuyện đáng xấu hổ gì cả. Thiên hạ không ai không phong lưu, Lương Vương làm việc kia cũng không phạm vào điều kiêng kỵ gì cả, có cái gì không thể nói chứ?

Phong Nhị nương cúi thấp đầu, ấp úng nói:

- Đúng thế....đúng thế.

Trong lòng Tần Tiêu cười khẽ, hỏi ngược lại:

- Vậy sao vừa rồi cô lại nói chuyện của Vi Đoàn và chuyện của hắn không thể nói, còn khẩn trương như thế? Chẳng lẽ, bọn họ trong lúc đó còn có bí mật nào khác sao?

- A....

Phong Nhị nương cúi đầu kinh hô một tiếng, lúc này mới phát hiện ra mình đã lọt vào trong bẫy do Tần Tiêu thiết kế, cảm thấy hối hận.

Tần Tiêu ngạo mạn nhìn Phong Nhị nương:

- Cô tìm đến ta để bảo vệ mạng sống, ta hỏi cô có chút ít chuyện thì cô lại che che đậy đậy, đây không phải là vác đá tự đập vào chân mình, khiến cho mình chết nhanh hơn sao? Ta là soái lĩnh, không thích dài dòng quanh co, đoán tới đoán lui. Nói, Vi Đoàn và Lương Vương rốt cuộc có bí mật gì khác không?

Phong Nhị nương run rẩy cầm lấy chén trà, mạnh mẽ uống một hớp, lúng túng nói:

- Tướng quân, ngài cũng biết rằng ta không thể đắc tội ai hết, ngài phải thông cảm cho nỗi khổ tâm riêng của ta! Những lời này nếu nói cho ngài thì không phải ta sẽ đắc tội với bọn người Lương Vương và Vi Đoàn hay sao? Ta mà làm theo thì chỉ có con đường chết mà thôi!

Tần Tiêu không kiên nhẫn trách cứ vài tiếng:

- Cô không nói, ta không nói thì có ai biết cô nói cho ta những tin tức này chứ? Hơn nữa có cái gì không nói ra được chứ, nói ra là con đường chết à, chẳng lẽ bọn họ muốn mưu phản sao? Nếu cô không muốn nói thật thì xin mời, đừng ở đây mà lãng phí thời gian của ta.

- A. Không đúng, không đúng, bọn họ nhất quyết không có mưu phản.

Phong Nhị nương liên tục khoát khoát tay, cuối cùng nói ra:

- Tần tướng quân, những lời ta nói ra xin ngài nhất định phải giữ bí mật giúp ta, giữ lại tính mạng cho ta.

Tần Tiêu vỗ tay trên bàn:

- Chỉ cần cô không làm chuyện xấu vi phạm pháp lệnh thì ở Trường An sẽ không có chuyện gì.

Sắc mặt Phong Nhị nương vui vẻ, nói:

- Ta cùng Lương Vương đã quen biết nhiều năm, hắn ngại thân phận của mình nên không thích tự mình đến Bách Linh cho nên....ta đều âm thầm mang người đưa đến biệt viện. Cũng không biết sao Vi Đoàn lại biết chuyện này nên liền cầu ta an bài cho nàng gặp Lương Vương. Vì vậy ta liền an bài. Tuy Vi Đoàn đã gần 30 nhưng đã luyện được công phu giường chiếu rất tốt, khiến Lương Vương rất nghe lời. Từ đó về sau hai người tốt lên, Vi Đoàn cũng không còn làm tạp dịch trong cung nữa mà đến ở biệt viện ngoài hoàng thành. Mấy ngày hôm trước....

Tần Tiêu nhẫn nại, đe dọa nhìn Phong Nhị nương lạnh nhạt truy hỏi đến cùng:

- Mấy ngày hôm trước làm sao?

- Mấy ngày hôm trước trong cung xảy ra đại sự, ta sợ hãi sẽ bị liên quan đến nên nghĩ muốn đi tìm Lương Vương để bảo vệ tính mạng. Không nghĩ tới Lương Vương cũng bo bo giữ mình, căn bản không chịu gặp ta, vì vậy nên ta liền đi gặp Vi Đoàn, vừa lúc gặp được Lương Vương ở đó. Vì trở ngại tình cảm nên Lương Vương ứng phó nói với ta vài lời để ta yên tâm....cuối cùng là để ta tìm đến tướng quân cầu tình....

Tần Tiêu rầu rĩ nói:

- Nói nhảm xa quá. Bọn họ cuối cùng là có bí mật gì?

Phong Nhị nương mạnh mẽ nuốt từng ngụm nước bọt, có chút khẩn trương nói:

- Đây cũng là chuyện Vi Đoàn nói ra lúc nói chuyện phiếm, bọn họ rất tin tưởng ta nên bình thường cũng không kiêng kỵ gì cả, ngay cả thời điểm lên giường cũng gọi ta tấu nhạc trợ hứng bên cạnh....Vi Đoàn nói cho ta biết....Lương Vương hòa...hòa....có cái kia với Thái tử phi.

Trong lòng Tần Tiêu cả kinh nhưng vẫn cố gắng giả bộ nói:

- Không thể nào, đây cũng thật là khó tin. Lương Vương và Thái tử thề không đội trời chung, làm sao có thể cùng Thái tử phi được?

- Ai nói là không phải chứ!

Phong Nhị nương lộ ra vẻ mặt bà tám:

- Lúc trước ta cũng không tin, Vi Đoàn còn nói cho ta biết nàng muốn tiến cung làm thiếp thân thị tỳ của Thái tử phi, còn có thể được phong làm Tiệp dư...

Tần Tiêu buồn cười nói:

- Một người 30 tàn hoa bại liễu mà được gọi tiến cung là Phi tử hoàng đế, phong làm tam phẩm Tiệp dư, đây không phải là đáng chê cười sao?

Phong Nhị nương vội vàng khoát tay, khẩn trương thấp giọng nói:

- Tướng quân chớ có lên tiếng, nói như vậy làm sao có thể? Theo ta thấy, việc này....có thể là thật! Ngày hôm qua Vi Đoàn đã tiến cung, ở lại Đông Cung giờ chưa trở về.

Tân Tiêu nhẹ gật đầu:

- Đúng thế!

Trong lòng thầm nghĩ: Xem ra tin tức của Lý Long Cơ vô cùng chuẩn xác. Vi Đoàn này đích thực là rất nhanh đã leo lên được cành cây cao, cùng Vi Thị bưng bít lại. Nhưng mà hắn còn không biết nếu Vi Đoàn trở thành nữ nhân của Hoàng đế thì Võ Nghĩ....Quá châm biếm! Lý Hiển và Võ Nghĩ là hai người đứng đầu mà lại xài chung một nữ nhân!

Xem ra Võ Nghĩ này lớn lên không chỉ bộ dạng không tệ mà công phu trên giường cũng rất lợi hại! Hắn và Vi thị liên can như vậy rồi mà lại không thể một tay che trời sao? Nếu đổi lại ta là Lý Hiển thì chuyện đầu tiên sau khi đăng cơ là phế đi Võ Nghĩ. Đáng tiếc ta lại không phải, aiz! Lý Hiển này sợ vợ như hổ, cực kỳ nhu nhược, thân là Hoàng đế mà cũng bị cắm sừng....sao ta lại có mẹ vợ như thế chứ?

Phong Nhị nương khẩn trương xoa xoa tay, sợ hãi nhìn Tần Tiêu:

- Không khác lắm...không có...Tần tướng quân, những chuyện này ngài nhất định phải giữ bí mật đó, nếu lộ ra ngoài thì cái mạng nhỏ của ta mất cũng không sao, nếu liên lụy tướng quân phải chịu tội thì cũng không tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau