PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 331 - Chương 335

Chương 331: Đông như trẩy hội (3)

- Sao lại tỉnh rồi? Tỉnh rồi thì cũng tốt, vừa đúng lúc ta có việc nói cho ngươi biết. Sợ để ngày mai mới nói thỉ hỏng việc mất

Lý Tiên Huệ cầm lấy một đống gì đó ở trên bàn sau đó ném tới đầu gối.

- Ngươi xem một chút đi, hôm nay ngươi không có ở nhà, có biết bao nhiêu người tới bái phỏng ngươi đó.

Tần Tiêu chống tay ngồi dậy, hai mắt say đến nỗi lờ đờ mông lung không kiên nhẫn nói:

- Những người này có thấy phiền hay không vậy trời, sao lại chạy đến nhà của ta hết vậy. Ngươi không biết đâu, Suất Phủ cùng Đại lý Tự Trung. Đều nhận được rất nhiều bái thiếp, có vài cái không biết là ai.

Lý Tiên Huệ gom lại một đống ôm tới chỗ của Tần Tiêu rồi ngồi xuống, mở ra một cái bái thiếp cho hắn xem:

- Làm quan mà, còn không phải là như vậy hay sao chứ? Chuyện thường tình mà thôi, ngươi cũng nên học một chút đi. Đừng không có kiên nhẫn. Người ta chịu chủ động tới bái phỏng ngươi, cũng có ý để mắt tới ngươi, ngàn vạn đừng có cự tuyệt mấy người đó, nếu đắc tội với mấy người đó thì coi chừng sẽ rơi xuống thanh danh không tốt. Ngươi xem này, Tương Tác Giam Lô Đại Tượng. Ngươi không phải muốn xin hắn làm ông chủ tây sao? Hôm nay hắn cũng đã tới rồi, bảy tám chục tuổi rồi mà còn chủ động bái phỏng ngươi thế này huống chi là thanh niên hai mươi tuổi chứ, cũng không dễ dàng đâu.

- A, hắn cũng tới sao.

Tần Tiêu tiếp nhận bái thiếp nhìn một chút, thật đúng là Lô Đại Tượng, trên thiếp mời còn có hai câu, đồ vật mà ta nhờ hắn làm đã chuẩn bị xong rồi.

Tần Tiêu nghĩ một chút rồi nói:

- Vốn là, Lô Đại Tượng giúp ta làm những trang bị này, là mua cho Thượng Quan Uyển Nhi, để giúp một phần nào khi nàng “Về hưu”. Hiện tại trên triều đình rất loạn, Vũ Hoàng hạ chức Thượng Quan Uyển Nhi vừa mất chỗ dựa. Hắn nhìn thấy việc này cũng không muốn xảy ra như vậy. Xem ra vẫn là ta thay hắn đi làm vậy. Lão nhân gia cũng đã bảy tám chục tuổi rồi đúng là cũng không dễ dàng làm cho lắm.

- Còn có cái này nữa, người này ngươi cũng có biết đấy.

Lý Tiên Huệ thần sắc mật mờ cùng giọng nói có vẻ là lạ, đưa cho hắn bái thiếp.

- Đến thăm bộ dáng kinh thành nổi tiếng!

- Ai vậy?

Tần Tiêu nhận lấy xem xét, không khỏi ngây ngẩn cả người:

- Tại sao...lại là nàng ta? Bách Linh Lung Phong nhị nương. Sao nàng ta cũng tới đây vậy?

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng đập một quyền ở trên đùi Tần Tiêu:

- Ta cũng không biết. Có thể nàng đến mời ngươi đến thăm để bàn chuyện làm ăn chăng?

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Vậy được rồi, ngày mai ta liền đi đến thăm thử xem sao.

Lý Tiên Huệ nhảy dựng lên bổ nhào vào Tần Tiêu đang ở trên giường:

- Ngươi dám ngươi dám! Ngươi mà dám đi, thì cũng đừng đến giường ta ngủ nữa đó!

Tần Tiêu duỗi một tay ra dò tìm được cái eo mềm của nàng liền gãi ngứa:

- Có người đang ghen kìa!

- Ta mới không thèm cùng ngươi náo loạn đâu!

Lý Tiên Huệ ngồi dậy. Cầm một đống bái thiếp ném đến trước mặt của Tần Tiêu:

- Những người này ngươi nên xem kỹ một chút đi, ít nhất trong nội tâm có cái đo đếm cũng thật là tốt. Hữu uy vệ Trương Nhân Nguyện, Vũ lâm vệ Lý Đa Tạc, Kính Điệu, Hoàn Hữu Nhĩ ở Ngự sử đài cùng Đại Lý Tự Đồng Liêu. Những người này cũng đều tới đây. Thiên Thiên tại Suất Phủ cùng Đại lÝ Tự Đô cũng không gặp được ngươi. Người ta cũng đã không gặp được ngươi ba lần rồi đó! Ngươi cũng đừng có thất lễ nữa.

Tần Tiêu nằm ở trên giường cầm bái thiếp lật qua lật lại, trong lòng thầm nghĩ: Trương Nhân Nguyện Lý Đa Tạc. Những người này đều là người có tiếng và có thế lực ở trong quân đội, phần lớn đều có chút sâu hoặc cạn giao tình với ta. Hiện tại chủ động tới bái phỏng ta, cũng có thể là cho ta mặt mũi rồi. Ai nha, trong khoảng thời gian ngắn, ta đứng ở trước cửa giăng lưới cũng có thể bắt được chim ở trong trạch phủ, thoáng cái thì liền đông như trẩy hội ấy! Ngày mai ta sẽ ở nhà, chờ những người này tới, tại Tả Vệ Suất Phủ tiếp khách, hay là nói thẳng ra là chờ một người...

Vào lúc sáng sớm, dường như Tần Tiêu vừa mới mở to mắt ra, lại chợt nghe bên ngoài có người nói chuyện:

- Tần tướng quân có ở đây không?

Âm thanh của lão gia này, nghe rất quen.

Hình Trường Phong đứng ở bên ngoài đáp lời lại:

- A, là Trương tướng quân đến chơi. Tướng quân còn chưa có tỉnh dậy đâu, nếu không, ta đi gọi cho ngài nhé?

Trong nội đường Tần Tiêu sững sờ một lát: Trương Nhân Nguyện, có chuyện mà đến đây sớm như vậy ta?

Trương Nhân Nguyện hạ giọng xuống:

- Đừng vội đừng vội, lão phu ngồi đây chờ một chút cũng được.

Tần Tiêu nhẹ nhàng ôm Lý Tiên Huệ ở trong ngực mình qua một bên, xoay người rời giường, sau khi ăn mặc chỉnh tề liền đi ra ngoài đại sảnh, chắp tay nghênh đón Trương Nhân Nguyện đang ngồi ngay ngắn uống trà:

- Là Trương tướng quân sao! Tần Tiêu thật sự quá thất lễ rồi!

Trương Nhân Nguyện đứng dậy cười ha hả chắp tay hoàn lễ:

- Sáng sớm lão phu đã tới quấy rầy rồi, kính xin Tần tướng quân thứ tội cho lão phu!

Hai người phân chủ khách ngồi xuống cùng nhau hàn huyên một lát.

Trương Nhân Nguyện nói rằng:

- Tần tướng quân, ngay lúc này...Ừ, nói như thế nào đây nhỉ, lão phu thật sự là bái phục ngươi rồi đó!

Tần Tiêu cười cười với Trương Nhân Nguyện:

- Xin Trương tướng quân chỉ giáo cho?

- Liệu mọi việc y như thần!

Trương Nhân Nguyện tiến đến bên tai Tần Tiêu nói nhỏ:

- Thật sự là quá thần kỳ đó! Lão phu vừa mới đuổi tới Trường An thì chợt nghe nói rạng sáng nay trong cung xảy ra chính biến. Một ít tướng quân trú đóng ở ngoài thành Trường An, hiện giờ đang rất luống cuống không biết làm sao đây, còn có một ít cũng đang rục rịch, muốn tiến vào Trường An thành chém giết. Lão phu dẫn theo mấy vạn đại quân dẹp loạn, cuối cùng cũng trấn trụ được bọn họ, ha ha!

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Trương tướng quân, lần này ngươi đã lập được công lao rồi đó! Sau khi Thái tử đăng cơ, đương nhiên sẽ không thiếu chỗ cho ngươi đâu. Còn nữa... Hiện tại Nam Nha đã thay đổi chủ tử, không phải Vệ Vương đương gia nữa rồi, hình như là huynh trưởng của Thái tử phi. Người này ngươi có biết hay không?

- Huynh trưởng của Thái tử phi sao?

Trương Nhân Nguyện tinh tế suy tư một hồi lâu:

- Lúc đầu ta cũng chỉ biết sẽ thay đổi một người họ Vi, không nghĩ tới người này lại có địa vị như vậy. Trước đây chưa từng nghe nói qua, ít nhất không phải người trong quân đội.

Tần Tiêu chậm rãi khẽ gật đầu một cái. Trong lòng nghĩ: Vi Ôn, huynh trưởng của Vi hậu, xem ra trước đó không phải là địa vị đại quan, ít nhất trong triều đình không có tên của hắn. Hiện tại lại một bước lên trời làm Đại lão bản của Nam Nha. Xem ra lực lượng đằng sau Vi hậu này, thật đúng là không thể khinh thường được nha!

- Này, Tần huynh đệ à!

Giọng nói của Trương Nhân Nguyện thân mật hơn rất nhiều, ngay cả xưng hô cũng thay đổi luôn:

- Ta nghe được một tin tức, triều đình chuẩn bị bổ nhiệm ngươi làm Đại Đô đốc của Bắc Nha, có việc này phải không?

Tần Tiêu cười nhẹ một tiếng:

- Còn chưa có rõ ràng lắm. Đến giờ ta vẫn chưa nhận được tin tức chính xác.

Chương 332: Tâm Sự Của Huynh Đệ (1)

- A, tiểu huynh đệ nhà ngươi. Còn dám dùng trò bịp bợm đó để đùa giỡn lão phu hử!

Trương Nhân Nguyện vuốt râu nở nụ cười:

- Ngươi nếu là Đại Đô đốc Bắc Nha, với thân phận này ngươi cũng hơn mười hai Vệ đại tướng quân! Mười hai Vệ này tuy nói là chỉ huy binh mã thiên hạ, nhưng mà có thể nói ngươi là Đại tổng quản của Hoàng gia Vệ Suất này, lúc này lão phu cũng phải cúi đầu trước ngươi đó!

Tần Tiêu vội vàng nói:

- Trương tướng quân sao có thể nói như vậy được chứ! Giao tình của chúng ta cùng địa vị quan trước không có liên quan gì hết, đó chính là cùng nhau đánh giết trên chiến trường. Tuy không có tựa lưng vào nhau để giết địch nhân, nhưng cũng là chiến hữu thân thiết cùng nhau tiến lui cùng chung vinh nhục!

- Chiến hữu sao? Ha ha, nói thật hay. Chiến hữu!

Trương Nhân Nguyện cởi mở cười ha hả:

- Kỳ thật lão phu tới tìm ngươi còn có một chuyện nhỏ khác, hai người tên là Trần Quả cùng Tô Tiểu Kháp, lúc ấy ngươi còn đang ở Lạc Dương liền phó thác cho ta, ngươi còn nhớ rõ hay không? Hiện tại xem ra hai người này không có tác dụng gì nữa. Vậy hiện tại nên làm sao đây?

- A, Trương tướng quân không nói cho ta biết, thì ta hầu như cũng quên mất bọn họ luôn rồi.

Tần Tiêu lúc này mới nghĩ tới, suy tư một lúc rồi nói:

- Ta vốn là có kế hoạch đưa bọn họ đến làm nhân chứng để chống lại những chứng cớ sau này cho nên mới giữ lại. Về sau toàn bộ vụ án tử kia cũng không có liên quan gì nữa, chỉ để đó làm ngụy trang mà thôi. Hai cái này, dù sao cũng bị ta tự tay bẻ gãy từng cái rồi! Nhưng mà! Nói cho cùng bọn họ cũng có công, Trương tướng quân ngươi xin chờ ta một chút. Ta đi lấy một chút ít vàng bạc, làm phiền ngươi tiện thể đưa cho bọn hắn, thả bọn hắn trở lại cố hương sống đi.

- Đừng vội đừng vội!

Trương Nhân Nguyện một phen bắt được Tần Tiêu, vừa cười vừa nói:

- Tần huynh đệ nói những lời này cũng thật khách khí. Lão phu tuy không phải là người đại phú đại quý gì cả, nhưng chút tiền ấy còn có thể đưa được, ngươi đừng chế giễu ta được hay không? Ba trăm lượng bạc, ngươi xem có đủ hay không?

- Như vậy làm sao được!

Tần Tiêu vội vàng la lên:

- Sao ta có thể để cho Trương tướng quân xuất tiền túi của mình được chứ!

Trương Nhân Nguyện không nói một lời nào khoát tay cười to:

- Được rồi được rồi, một chút chuyện cỏn con ấy, cũng đừng giằng co nữa, đừng coi ta như mấy bọn keo kiệt kia, rất không đáng.

Hai người đang trò chuyện một lúc rất vui vẻ, thì có Hình Trường Phong lại đây thông báo, có năm sáu vị quan viên đến để cầu kiến, đều là Ngự sử đài cùng Đại lý tự Đồng Liêu, tranh thủ đến đây tiếp kiến.

Trương Nhân Nguyện cười ha ha đứng dậy:

- Tần huynh đệ, quý phủ của ngươi gần đây rất náo nhiệt ha! Ngay cả lão phu cũng không thể tiếp được nữa rồi! Ngày khác thái tử đăng cơ, chúng ta lại tiếp tục nói chuyện, cùng nhau uống vài chén!

Tần Tiêu đưa Trương Nhân Nguyện đến cửa ra vào đại đường, Trương Nhân Nguyện xoay người nói rằng:

- Tần huynh đệ dừng bước, không cần nhọc tâm đưa tiễn ta nữa. Cáo từ!

Tần Tiêu gọi Hình Trường Phong bảo mấy người khác tiến vào, hoàn toàn lắc dầu cười cười: điểm tâm còn chưa kịp ăn, đã phải vội vàng tiếp khách... A trời! Gặp gỡ các khách mời!

Kế tiếp dẫn vào là một số người, phần lớn là Tần Tiêu đã gặp qua vài lần. Đơn giản tới giúp đỡ việc nhà, tìm cách giao tình. Tần Tiêu ứng phó được một lúc, thì những người này mới thức thời rời đi.

Tần Tiêu nghĩ thầm: những người này, công việc đều là ở ngành Tư pháp, Chấp pháp, vô cùng mẫn cảm, không có để ta nhét tiền lì xì... Những năm này Võ Hoàng chấp chính, đối với những tham quan ô lại đều sai sát thủ giết khiến mọi người e sợ. Hơn nữa, hiện tại chuyện tham ô đút lót như vậy, dường như không có lưu hành cho lắm. Thời điểm Trinh Quán còn xuất hiện kỳ tích “Thiên hạ không tham”. Không thể không nói, ở phương diện này Đường vương thật là làm không tồi. Về phần lúc chuyện phát sinh ở Giang Nam, vẫn dùng “Lễ hỏi” làm hình thức thu tiền, hắc.

Những người này vừa mới rời đi, Tần Tiêu chuẩn bị đến hậu đường ăn một chút gì đó, Lô Đại Tượng run rẩy bước đi vào, Tần Tiêu phải liên tục vịn hắn đi đến đại đường ngồi xuống.

Lô Đại Tướng liền thở dài một tiếng rồi mở miệng nói:

- Tần tướng quân, lần này lão phu có chút hơi thảm! Vài năm nay về quê thoái ẩn, mắt thấy chuyện sắp hoàn thành rồi, bỗng nhiên toàn bộ bị ngâm nước nóng luôn!

Tần Tiêu cười nói:

- Lô đại nhân đừng quá thương tâm. Chuyện của ngươi ta sẽ đi tìm Diêu Sùng Diêu đại nhân nói. Hắn là chủ quản Lại bộ, để xử lý chuyện này cho ngươi, chắc cũng không có chuyện khó.

Lô Đại Tượng kích động đứng lên:

- Lão phu... Thật sự là cám ơn đại ơn đại đức của Tần tướng quân rất nhiều! Tướng quân ngàn vạn lần nên nhớ kỹ điều này, có thể để cho con của ta tiếp tục làm việc đó, có thể làm được không?

Tần Tiêu bất động thanh sắc mỉm cười:

- Ta sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành.

Lô Đại Tượng vô cùng mừng rỡ:

- Tần tướng quân, lần trước lão phu giao phó cho ngươi mấy thứ việc, hiện tại cũng hoàn thành rồi! Binh khí Phượng Sí Lôi Kim, cùng Nhuyễn giáp, tất cả đều là do lão phu tự tay chế tạo đó. Ngay khi Nhuyễn giáp kia được chuyển đến, ta liền tỉ mỉ làm trong vài ngày! Tần tướng quân khi nào có thời gian rảnh, cùng đi Tương Tác Giam xem một chút đi? Vốn là muốn cho tướng quân xem ngay bây giờ, nhưng hiện giờ trong thành đang là giờ giới nghiêm, lão phu không dám tùy tiện mang binh khí đi trên phố.

- Được!

Tần Tiêu vừa nghe lời này liền tỉnh táo tinh thần:

- Lô Đại Tượng đã ăn điểm tâm hay chưa? Không bằng chúng ta cùng nhau đi ăn bữa sáng một chút đi, sau đó đi Tương Tác Giam Hoàng thành được không?

Lô Đại Tương cười tủm tỉm khoát tay:

- Đã ăn rồi, lão phu đã ăn rồi. Mời tướng quân cứ việc làm chuyện của mình đi, lão phu vào trong này ngồi một chút, chờ tướng quân ăn xong rồi chúng ta nói chuyện.

Không đợi Tần Tiêu rời mông ra khỏi ghế ngồi đứng dậy để mà đi ăn cái gì, lại một người nữa đến bái phỏng. Người đến kết giao gồm Quân Trung tướng lĩnh, Lý Đa Tạc đầu lĩnh, ước chừng cũng hơn mười hai người tất thảy.

Tần Tiêu không khỏi lắc đầu cười khổ một chút: vậy bữa ăn sáng này, xem ra thật đúng là ăn không được rồi!

Suốt một buổi sáng, đám văn thần võ tướng đi tới bái phỏng, tiền đường ở đại sảnh thật giống như là cửa hàng buôn bán làm ăn, một ngàn vạn khách tới. Hầu như Tần Tiêu một mực bận rộn ứng phó với nhiều loại khách nhân. Thật vất vả mới bớt được thời gian uống một chén cháo, cuối cũng khiến cho cái bụng trống rỗng của hắn không kháng nghị mãnh liệt như vậy nữa.

Sau khi có được một chút yên tĩnh, Tần Tiêu vội vàng chạy đến hậu đường, ném cho Hình Trường Phong một câu: - Nói ta ra cửa rồi hiện tại không có ở trong nhà!

Nhanh chóng chạy đến Tây Khóa viện, quả nhiên bốn nữ tử đang vây quanh lại cười hi hi ha ha ở bên cạnh bàn đánh mạt chược.

Chương 333: Tâm Sự Của Huynh Đệ (2)

Trong nội tâm của Tần Tiêu cảm thấy thật không công bằng đi tới:

- Hay thật, ta loay hoay đến sứt đầu mẻ trán cũng không có người đến giúp ta ứng phó. Ai ngờ các ngươi lại ở đây nhàn nhã chơi mạt chược, mau nhượng ta một ghế, ta cũng muốn chà xát hai thanh.

- Không thể được!

Bốn nữ tử trăm miệng một lời cự tuyệt, đồng thời hì hì nở nụ cười.

Tử Địch bỗng nhiên liếc mắt nhìn Tần Tiêu: - Những người kia đến nịnh bợ dâng quà tặng ngươi, cũng không phải tới bái phỏng chúng ta, vậy chúng ta làm sao có thể giúp ngươi ứng phó chứ? Hơn nữa trò mạt chược này chính là do ngươi lăn qua lăn lại dạy cho chúng ta mà. Chúng ta còn chưa có đánh thắng được ngươi! Chỉ trong một chốc lát, thì chỉ có một mình ngươi cũng khiến cho chúng ta toàn bộ thua bạc.

Tần Tiêu bất đắc dĩ nhếch miệng, an ủi mình: - Cũng đúng, không phải chỉ ngăn cản một cái thôi sao, không có tính khiêu chiến gì cả. Trình độ của bốn người các ngươi thật giống nhau, ta không thèm xen vào nữa. Ta đi tìm Lâm Truy Vương đá cầu đây!

- Aiz, lão công.

Lý Tiên Huệ kỳ quái nói: - Ngươi hôm nay không cần đi Đông cung như mọi khi sao? Làm sao lại muốn chơi thôi vậy, mấy ngày gần đây chắc trong nội cung đang xảy ra rất nhiều chuyện phải không?

- Đúng là có rất nhiều việc.

Tần Tiêu nhíu lông mày cười rộ lên. - Nhưng mà không có ta cũng không sao. Chuyện của Tả Vệ Suất có bọn Lý Tự Nghiệp ở đó lo rồi. Còn ta, gần đây dường như không có việc gì làm hết, giờ chỉ biết ăn chơi thôi.

- Thế này không tốt hay sao?

Lý Tiên Huệ nhíu mày. - Chuyện gì cũng không quản sao? Dù nói thế nào cũng nên đến cho có mặt chứ, giờ còn muốn phá quy củ nữa hử.

Thượng Quan Uyển Nhi ở một bên hừ lạnh một tiếng: - Hiện tại hắn đâu còn cần phải đến cho có mặt cái gì nữa chứ, những quan tướng kia còn dẫn theo binh lính đều chạy hết đến quý phủ cho có mặt mà ngươi không phát hiện ra sao? Hiện tại hắn chính là người tâm phúc ở trong triều đó, chỉ cần hắn vừa hiện thân ở Hoàng thành, thì mọi cử động của hắn cũng bị vô số người nhìn chằm chằm vào. Giống như hiện giờ, ở nhà chơi đùa, cũng là một biện pháp tỏ ra yếu thế ngấm ngầm chịu đựng. Tiên nhi đừng để ý đến hắn nữa, đến lượt ngươi ra bài rồi đó!

Tần Tiêu không khỏi buồn bực kêu lên: - Thật không nên làm ra cái đồ vật này thì tốt hơn. Hiện tại tốt rồi, bốn người cùng chung chiến tuyến chơi mạt chược với nhau, còn cùng nhau đổi tiền mặt của ta! Không thèm để ý tới các ngươi nữa, ta đi tiêu dao vậy!

Tần Tiêu vừa mới bước ra đại sảnh một bước, thì Lý Tiên Huệ liền chạy theo, thân mật tựa ở bên người hắn:

- Lão công, nhớ rõ không được uống nhiều rượu đó, còn phải trở về ăn cơm tối nữa! Còn nữa, cũng không cần đi Bách Linh Lung nữa. Được chứ?

Tần Tiêu cuối cùng cũng có một chút an ủi, nâng mặt Lý Tiên Huệ lên hung hăng hôn một chút: - Vẫn là lão bà đại nhân tốt nhất!

Tử Địch ở phía sau hô to: - Hắc ô quy, Tiên nhi đâu rồi ngươi mau tới đây, đến lượt ngươi ra bài đó!

- Hắc ô quy, chính là bát đồng sao? Trời ạ!

Lý Tiên Huệ nhanh chóng bỏ người chạy đến bên cạnh bàn: - Tử Địch ngươi ra bát đồng sao? Ta cùng rồi, ta có thất tiểu, oa ha ha!

Tiếng cười vô cùng quá khích vang ra!

Tần Tiêu đụng phải bức tường mà chết tâm, trong nội tâm oán hận mắng: mạt chược ác độc! Người phát minh mạt chược ác độc! Nữ nhân ác độc! Lão tử đi uống rượu!

Vừa mới dắt ngựa ra xong, thì lập tức có Hình Trường Phong vội vàng chạy tới: - Đại nhân. Lâm Truy Vương điện hạ tới bái phỏng, ngài có muốn gặp hay không?

- A, hắn lại đến đây luôn à. Ta đang chuẩn bị đến nhà hắn đây.

Tần Tiêu buông cương ngựa ra. - Đương nhiên là gặp rồi. Một mình hắn tới thôi hả?

- Dạ. Một mình tới.

- A, lần này có hai người còn hơn một người.

Tần Tiêu cười nói: - Đi, đi tiền đường gặp hắn.

Vừa mới đi tới khúc cua ở hành lang, thì gặp Lý Long Cơ đang đâm đầu đi tới, cười ha hả: - Được lắm, có người thất hẹn!

Tần Tiêu cười cười nghênh đón: - Ta làm gì có! Ta đang chuẩn bị đi tới chỗ của ngươi nhưng ai ngờ ngươi lại tới đây rồi.

- Ừ, ở nhà buồn bực quá, nên ta muốn đi ra ngoài một chút.

Lý Long Cơ thuận miệng hỏi: - Bọn người Tiên nhi đâu?

- Haiz, đừng có nhắc tới nữa.

Tần Tiêu buồn bực nói: - Bốn con bạc, hiện tại cả ngày vây lại một chỗ chơi mạt chược, không thèm trông nom đến chuyện gì hết. Tiên nhi đó, lúc trước là một người vợ nội trợ hiền lành, hiện tại cũng gần giống với đổ thần rồi. Mỗi ngày thắng Thượng Quan Uyển cùng song bào thai kia, liền cười đến nỗi không ngậm miệng được.

- Mạt chược sao?

Lý Long Cơ vừa nghe thấy cũng tỉnh táo tinh thần một chút: - Là thứ đồ chơi gì vậy? Mau dẫn ta đi nhìn một cái.

- Ta khuyên ngươi đừng có nhìn.

- Vì sao?

- Bởi vì... Thứ này sẽ khiến ngươi nhất định sẽ yêu thích, hơn nữa còn muốn làm đổ thần thứ hai.

- Ngươi ở đây nói nhảm cái gì chứ? Nếu nói như vậy, ta liều mạng cũng muốn nhìn một cái! Ngươi không dẫn ta đi phải không? Ha ha, trong nhà ngươi chỉ có vài chỗ, chỗ đó ta còn không quen sao? Ta tự mình đi tìm.

Tần Tiêu bất đắc dĩ thở dài một hơi: - Thôi, không phải là thêm một thanh niên trượt chân vào đầm lầy nữa thôi sao. Đại ca dẫn ngươi tới nhưng không chịu trách nhiệm đâu. Này, Tây Khóa viện, đi về hướng bên này là tới.

Lý Long Cơ cười ha ha nói: - Ta biết giao tình giữa ta và đại ca không có phí công mà, cùng ngươi ở một chỗ thì có rất nhiều chuyện để chơi đùa. Ơ thế cách trang trí ở Tây Khóa viện cũng không tệ lắm, rất giống bài thơ có hàm súc trong bức tranh ở Giang Nam, là chuẩn bị cho Thượng Quan Uyển nhi phải không. Lúc nào chuẩn bị cưới vào cửa đây?

- Còn không im miệng lại, để cho đám mỹ nữ nhà ta nghe được, không dùng mạt chược đập bể ngươi mới là lạ.

Tần Tiêu chỉ chỉ bốn nữ nhân ở trong hành lang: - Nhìn đi, chỗ đó chính là do bốn con bạc này hao công tổn phí để dựng lên đó.

Lý Long Cơ vui mừng bước nhanh vào trong, bốn nữ nhân đồng thời đứng dậy chào: - Điện hạ tốt lành.

Lý Long Cơ hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào mạt chược ở trên bàn, khoát tay áo nói: - Đừng đa lễ, các ngươi cứ tiếp tục chơi, ta muốn nhìn một chút

Tần Tiêu cũng biết, chuyện này khiến cho Lý Long Cơ giống như phát hiện ra một đại lục mới vậy, nhất định sẽ vô cùng hưng phấn, cứ hưng phấn thế này thì sẽ không có khái niệm về thời gian rồi, cho nên hắn đơn giản ngồi rót một bình trà ung dung ngồi bắt chéo chân ở bên canh. Nhìn thấy Lý Long Cơ đi xung quanh cái bàn. Cao hứng bừng bừng xem bốn nữ nhân chơi mạt chược.

Cuối cùng, Lý Long Cơ rốt cuộc cũng kiềm chế không được, ép Tử Địch đang thua thảm thiết để hắn tiếp nhận chơi vài ván, tay chân luống cuống ra bài thế nào cũng không được. Số bạc vụn trong túi áo bị thua sạch, lúc đó mới cách xa cái bàn.

Tần Tiêu vui cười nhìn người gặp họa nói:

- Cám ơn đại tài chủ tiên sinh nha. Tiện tay cúng cho quý phủ chúng ta phí sinh hoạt mấy tháng. Rất hoan nghênh ngài thường xuyên đến nhé!

Chương 334: Tâm Sự Của Huynh Đệ (3)

Lý Long Cơ vỗ một cái trên đùi Tần Tiêu rồi ngồi xuống bên cạnh hắn: - Những người này đều là do ngươi bồi dưỡng ra phải không? Thật đúng là ác độc nha! Hơn trăm lượng bạc của ta đó, ngay cả chuyện nể mặt cũng không có. Vô cùng tàn nhẫn nhất chính là Tiên nhi, không phải chỉ là một thanh nhất sắc mà lại bắt được đại tam nguyên của ta, ra tay thực độc!

Tần Tiêu ha ha cười nói:

- Ta đã nói hiện tại Tiên nhi đã thành đổ vương. Ngươi còn không tin. Ngày nào đó ta thiếu tiền liền xin mời vài vương công đại thần đến nhà chơi mạt chược, lúc đó thì tài nguyên cuồn cuộc đến nha!

Lý Long Cơ cũng có chủ ý như thế nên gật đầu:

- Cái này cũng không có khác gì với sát thủ hết mà! Nhưng mà, làm thịt vẫn là bạc, thật không phải là người.

Tần Tiêu cười to:

- Nghe được không Tiên nhi. Lâm Truy Vương nói ngươi là sát thủ đó! Muốn ta nhìn một cái, sát thủ mới nhậm chức này, bàn tay trắng nõn lấy tiền, giết người không thấy máu, ha ha!

Bốn nàng cùng nhau hi hi ha ha nở nụ cười, bàn tay vẫn như trước. Kịch liệt chiến đấu say sưa.

Bỗng nhiên Lý Long Cơ khẽ chạm vào Tần Tiêu:

- Nhưng thật ra ta tới tìm ngươi có việc, chúng ta ra bên ngoài nói chuyện đi.

Hai người ra đại sảnh ngồi ở trong lương đình, Tần Tiêu nói:

- Có chuyện gì, không phải muốn vay tiền ta để đi gỡ vốn hả?

- Thiếu gia ngài thôi tán dóc đi, thực sự có việc mà.

Lý Long Cơ trầm mặc một hồi, nói rằng:

- Mấy ngày nay, tuy ta một mực ở nhà, nhưng vẫn chú ý động tĩnh ở trong triều. Hôm nay ta nghe nói, thái tử cùng các đại thần. Đang thương nghị hồi phục tất cả tử tôn của Lý gia không có hoàng tịch. Chết thì được trao phong hào, còn sống bị lưu vong thì triệu hồi về ghi vào hoàng tịch, ban thưởng chức tước cùng đất đai.

- Đây cũng là chuyện tốt mà!

Tần Tiêu nói rằng:

- Chính là cái này cùng ngươi và ta có quan hệ gì chứ? Thân phận của Tiên nhi, ngày hôm qua ta cũng đã nói rồi, hiện tại không cần xử lý. Ngày hôm qua ta cùng với Tiên nhi hàn huyên rồi, nàng cũng có ý tứ này.

- Ngươi hãy nghe ta nói hết cái đã.

Lý Long Cơ thở dài, sắc mặt có chút u buồn:

- Năm huynh đệ nhà cua ta, đều vì mẫu thân mà sống. Ta cùng hai muội muội, Trì Doanh cùng Trì Nguyệt, mới là anh em ruột thịt cùng một mẹ sinh ra. Trước kia ta cũng đã nói cho ngươi rồi, mẫu phi của ta, Đức phi đã xảy ra chuyện gì? Mấy năm trước, dâm phụ Vi Đoàn câu dẫn phụ thân ta không thành, liền quay qua mưu hại Lưu hoàng hậu cùng mẫu thân Đức phi của ta, nói các nàng ở trong phòng dùng vu thuật nguyền rủa Võ Hoàng. Võ Hoàng giận dữ, triệu tập Lưu hoàng hậu cùng mẫu thân ta vào nội cung, bí mật xử tử...

Tần Tiêu nhìn thấy khuôn mặt Lý Long Cơ phảng phất có chút ưu tư, buồn bã, biết rõ hắn nói chuyện đó ra nhất định là có chuyện trọng yếu: - Sau đó thì sao?

- Sau đó.... Đến nay vẫn tìm không thấy thi thể.

Lý Long Cơ bất đắc dĩ lắc đầu:

- Trước đó vài ngày, huynh đệ chúng ta đều được thái tử triệu tập tiến vào Đông cung, nói muốn phong thưởng cho chúng ta, lúc ấy chúng ta đều cự tuyệt. Chính là sau đó, ta cam đảm hướng thái tử đưa ra một thỉnh cầu, chính là muốn tìm kiếm thi thể của mẫu thân ở trong cung, để nhập Hoàng Tịch rồi an táng ở trong lăng mộ.

- Ngươi vừa mới nói, triều đình hiện tại đang xử lý chuyện này, vậy thái tử chắc hẳn là đã đáp ứng rồi chứ?

- Không sai, thái tử đã đáp ứng rồi.

Lý Long Cơ chau mày:

- Chính là có một người nhảy ra cự tuyệt.

- Ai?

- Thái tử phi, Vi thị.

- Nhưng mà vì sao phải làm như thế? Tìm thi thể Vi mẫu, rồi an táng xuống mồ đây không phải là chuyện bình thường hay sao? Vậy mà sao nàng lại cự tuyệt chứ?

- Có lý do đó, chính là hiện tại mà ở trong cung đào đất thoát nước tìm thi thể, sẽ khiến cho lòng người bàng hoàng hơn nữa sẽ hư phong thủy, điềm xấu. Bởi vì ngày mai bọn họ muốn ngay lập tức vào trong cung.

Mặt của Lý Long Cơ có một tia tức giận:

- Nhưng ta cũng biết, Vi thị chính là che chở cho tiện nhân dâm phụ Vi Đoàn kia!

Tần Tiêu lo lắng suy nghĩ, nói:

- Các nàng đều họ Vi, không phải là thân thích đó chứ?

- Chắc không phải đâu.

Lý Long Cơ lắc đầu:

- Vi Đoàn tiến cung trước Vi hậu, một mực hầu hạ Võ Hoàng, mấy năm trước có quyền thế vô cùng. Về sau không biết bởi vì sao chọc cho Võ Hoàng mất hứng, dần dần không có tin tức của nàng. Về việc này, Thượng Quan Uyển Nhi chắc biết rất rõ.

- Ta đi gọi nàng tới.

Tần Tiêu đi vào trong đại sảnh, kêu Thượng Quan Uyển Nhi ra ngoài nói chuyện. Ba nữ nhân kia biết Tần Tiêu có chuyện chính sự muốn làm, cũng thức thời thu mạt chược lại, rồi đi xử lý chuyện của mình.

Tần Tiêu nói vấn đề vừa nãy của Lý Long Cơ nói cho Thượng Quan Uyển Nhi nghe. Thượng Quan Uyển Nhi lập tức trả lời:

- Ta đương nhiên biết rõ Vi Đoàn. Vài năm trước, nàng cũng giống ta là một nữ quan cùng nhau hầu hạ cuộc sống hàng ngày của nữ hoàng. Thanh danh cực xấu, về sau bởi vì cấu kết với nam sủng của Võ Hoàng, chọc giận Võ Hoàng suýt nữa thì xử tử. Thật vất vả mới giữ được tính mạng, bị giáng chức xuống làm thị nữ, không biết bị nhét vào chỗ nào đêt làm người quét rác nữa, một mực không có tin tức gì nữa. Các ngươi hỏi nàng làm cái gì vậy?

Tần Tiêu hỏi:

- Vậy ngươi có biết, nàng cùng Thái tử phi Vi thị có quan hệ gì không?

- Cùng Thái tử phi sao?

Thượng Quan Uyển Nhi suy tư một hồi:

- Tuy các nàng cùng là họ Vi, nhưng cũng không có quan hệ. Cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy các nàng từng có lui tới. Nhưng mà, nữ nhân này rất giỏi về khoảng tận dụng cơ hội, trước đó vài ngày, ta nghe nói nàng không có ai để mà nương tựa, lúc đó nổi lên cái tên Lương Vương Vũ Tam Tư, thầm nghĩ trong đó chắc có nội tình, khả năng có một chút...Cái kia.

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ nghi hoặc liếc nhau một cái, nhất thời nghĩ không ra đầu mối nào ở trong đó. Trong lòng Tần Tiêu âm thầm suy đoan: Vi Đoàn cấu kết với Vũ Tam Tư, thành nhân tình của hắn, chính là thế nào lại cùng Vi thị có quan hệ ở đây? Chẳng lẽ, Vi thị cùng Vũ Tam Tư cũng có quan hệ rất mật thiết hay sao?

Lý Long Cơ thở dài một hơi:

- Nếu dâm phụ này cùng Vũ Tam Tư và Vi thị đều có quan hệ. Vậy quả thực là hơi khó. Vỗn định từ miệng của nàng mà moi ra chuyện thi thể của mẫu thân ta được chôn ở đâu, hiện tại thì, aizz!

Thượng Quan Uyển Nhi nhíu mày:

- Điện hạ muốn biết thi thể của Đức phi phải không? Chuyện năm đó, tuy Uyển Nhi nhỏ tuổi, nhưng cũng biết một ít. Nhưng mà hài cốt bị chôn ở đâu, thật sự người biết cũng không nhiều. Phỏng chừng cũng chỉ có Võ Hoàng mới biết.

Tần Tiêu lập tức nói rằng:

- Đúng rồi huynh đệ à, sao ngươi không đi hỏi Võ Hoàng chứ?

- Không thể được.

Lý Long Cơ lắc đầu:

- Chuyện năm đó. Không có bất kỳ ai dám công khai là do Võ Hoàng bí mật hạ chỉ. Ta công nhiên đến hỏi nàng như vậy, thì chẳng phải là bất kính với nàng hay sao?

Chương 335: Để Cho Nữ Hoàng Chơi Mạt Chược (1)

Hơn nữa, hiện tại nàng chuẩn bị thoái vị, thì có tử tôn Lý gia tới ép hỏi chuyện này. Thì cũng sẽ bị người làm ra hành động ngụ ý nói ra bất kính đối với tiên hoàng. Cho nên ta mới đến tìm ngươi, mời ngươi giúp ta nghĩ ra biện pháp.

Tà Tiêu cau mày suy nghĩ một hồi: - Chuyện này nói trắng ra là muốn từ miệng Vi Đoàn moi ra tin tức. Nhưng mà quan trọng chính là nàng ta biến đâu rồi, hiện tại có Vi thị cùng Vũ Tam Tư che chở. Xem ra, phải nghĩ ra kế sách vẹn toàn mới được.

- Nhưng mà đại ca à!

Lý Long Cơ biết Tần Tiêu cùng Thượng Quan Uyển Nhi có quan hệ không được bình thường, nên ở trước mặt nàng thì không kiêng kị xưng hô: - Huynh đệ có nói cũng vô ích, chuyện này cũng chỉ là việc nhỏ, sớm muộn gì cũng sẽ biết, cũng không có liên quan gì lớn. Ngàn vạn lần đừng vì chuyện này mà gây huyên náo lớn, đắc tội đến Vi thị cùng Vũ Tam Tư.

- Ta tất có chuẩn mực, ngươi cứ yên tâm đi.

Tần Tiêu tràn đầy tự tin cười cười, vỗ vỗ cánh tay Lý Long Cơ: - Mẫu thân của ngươi không phải mẫu thân của ta hay sao? Mà chuyện tìm mẫu thân là việc nghĩa kinh thiên động địa. Việc này, ta sẽ nghĩ ra biện pháp xử lý tốt.

Thượng Quan Uyển Nhi nói khẽ: - Cẩn thận một chút là tốt rồi. Hiện tại bên trong triều định, khẳng định sẽ vô cùng loạn. Hơi vô ý một chút, sẽ rước lấy phiền toái. Nếu không thì để ta, xem ra chỉ còn cách để ta tiến cung đến bên cạnh Võ Hoàng thôi, thứ nhất có tránh tị hiềm mang phiền toái đến cho ngươi, thứ hai cũng để xem có thể phát hiện ra một ít manh mối hữu dụng để trợ giúp điện hạ tìm kiếm di hài Đức phi đó.

Tần Tiêu nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi có thể sánh với hoa đào, thần sắc trên mặt hắn kiên định, chậm rãi khẽ gật đầu: - Được rồi, ngày mai ta liền hộ tống ngươi hồi cung, chỉ cần ngươi nói vì tránh loạn nên chạy ra khỏi cung, nên được ta cứu. Chỉ có điều, nếu ngươi đi lần này thì ba người các nàng sẽ thiếu một mình ngươi rồi?

Bỗng nhiên Lý Long Cơ mặt tươi như hoa: - Không liên quan tới ta nha!

Tần Tiêu cùng Thượng Quan Uyển Nhi đồng thời khinh bỉ hừ một tiếng, Tần Tiêu mắng: - Vừa rồi còn ra mấy phần bộ dáng hiếu tử, hiện tại đảo mắt một cái liền lộ ra nguyên hình rồi

Lý Long Cơ cười nói: - Chính sự là chính sự, chơi là chơi, hai người sao có thể nhầm lẫn như vậy được chứ! Đại ca, ta nhìn mạt chược hơi có hứng thú, chuyện đá cầu này trước hết cứ để đó đã, hiện giờ phải hiểu cách chơi thứ này cái đã rồi hãy nói sau, hắc hắc!

Tần Tiêu thở dài một hơi, lắc đầu: - Uyển Nhi, ta thật sự ngày càng không nỡ để ngươi đi. Ngươi xem, ngươi đi lần này, trên đời này liền thiếu đi một con bạc rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi mở trừng hai mắt, phẫn nộ nói: - Còn có nguyên nhân nào khác nữa hay không?

- Khụ!

Lý Long Cơ cố ý ho một tiếng rồi nhanh chóng chạy, quay đầu lại ném một câu: - Ta tìm Tiên nhi lãnh giáo kỹ năng chơi bài, các ngươi cứ tiếp tục, tiếp tục!

Đợi Lý Long Cơ chạy thật xa, Thượng Quan Uyển Nhi thản nhiên nói: - Ta biết rõ, hiện giờ trong lòng của ngươi, chỉ có mỗi Tiên nhi mà thôi. Ta cũng không trách ngươi đâu... Chỉ huy vọng một đều, ngươi đừng quên ta là được.

- Làm gì có!

Tần Tiêu có chút xấu hổ cười nói: - Không có khả năng! Ta đã đáp ứng ngươi rồi mà, thêm một ít thời gian nữa, ta sẽ đón ngươi trở về.

Thượng Quan Uyển Nhi ưu thương lắc đầu: - Kỳ thật ta biết rõ, mặc kệ ta ở bên cạnh ngươi, nhưng vẫn không thể cùng ngươi gặp nhau, trong lòng ngươi nghĩ đến cái gì nhiều nhất, vĩnh viễn không thể nào là ta. Đây là một sự thật không có cách nào thay đổi được. Tuy rằng ta cũng rất yêu mến Tiên nhi, nhưng mà... Yêu chính là ích kỷ, ta càng thêm hy vọng, trong lòng ngươi nghĩ đến hơn một nửa là ta. Nhưng mà ngươi cứ yên tâm, ta cũng chỉ là nghĩ vậy thôi, hoặc nói cho cùng cũng chỉ là hy vọng xa rời mà thôi. Tiên nhi là nữ tử vô cùng tốt, đừng có nói là nam nhân, đến ngay cả ta cùng Mặc Y và Tử Địch, các nàng đều vô cùng yêu mến nàng ấy.

Trong nội tâm Tần Tiêu vừa mới căng thẳng một chút, hiện giờ cuối cũng trầm tĩnh lại: may quá may quá, cuối cùng Thượng Quan Uyển Nhi cũng là nữ tử biết thư đạt lễ, sẽ không giống với người đàn bà chanh chua đại náo hậu viện để tranh giành tình nhân.

- Ngươi cũng nên nói chuyện đi chứ!

Thượng Quan Uyển Nhi thẹn thùng dậm chân xuống đất - Sao lại giống với cái đầu gỗ vậy, chỉ để một mình ta nói chuyện là sao?

Tần Tiêu cười ngây ngô vài tiếng ha ha: - Không có gì để nói cả. Uyển Nhi, ta biết rõ tình ý của ngươi đối với ta, ta cũng sẽ không thấy thẹn đối với ngươi nữa. Cũng chỉ một câu nói kia, ngươi có thỏa mãn không?

Thượng Quan Uyển Nhi nghe xong, nhẹ nhàng tiến đến gần Tần Tiêu vài bước, chậm rãi dựa vào người hắn, rồi khẽ ngầng đầu lên, nhắm mắt lại.

Tần Tiêu cảm giác một hồi hương thơm tươi mát cùng với mùi thơm mê ngươi của cơ thể đang bay vào mũi hắn, không khỏi nhẹ nhàng ôm lấy nàng, khẽ hôn một cái ở trên môi nàng.

Âm thanh của Thương Quan Uyển Nhi như nỉ non: - Ta sẽ chờ ngươi, Tần đại ca. Một mực đợi ngươi.

Làm người giỏi cách che dấu tai mắt người ngoài thì sẽ bớt bị chỉ trỏ dòm ngó, Tần Tiêu lần đầu tiên ngồi trên một chiếc xe ngựa màn trướng rủ dài hơi bị phô trương, để Thượng Quan Uyển Nhi đội cái mạn che mặt mà cung nhân hay đeo lúc xuất hành, phủ dài rủ xuống tới cổ, lúc này mới yên tâm dẫn nàng đi về phía Hoàng thành.

Theo như quy củ của triều đình quy định, quan viên từ ngũ phẩm trở lên tam phẩm trở xuống, đều là ngồi trên chiếc xe hơi bị phô trương này. Thời điểm tiến vào Hoàng thành, cũng sẽ hiếm khi bị kiểm tra, Chỉ là bình thường Tần Tiêu không có thói quen ngồi xem mà luôn luôn cưỡi ngựa. Thủ thành vệ binh thấy là xe của đại thần, cũng không dám gặng hỏi gì nhiều, nhìn thoáng qua lệnh bài là liền cho vào thành, cuối cùng cũng bình yên vô sự vào cửa Chu Tước của Hoàng thành.

Tần Tiêu cũng không có dừng lại ở Đông Cung, mà trực tiếp dẫn Thượng Quan Uyển Nhi xuyên qua Cung Thái Cực, tiến tới Đại Minh Cung đi vào trước Trường Sinh Điện. Lúc này phụ trách phòng vệ chính là Vũ Lâm Vệ Kính Uẩn tướng quân, nhìn thấy Tần Tiêu từ phía xa liền chạy tới nghênh đón, cười ha hả:

- Tần tướng quân sao hôm nay có lòng như vậy, đến yết kiến Võ Hoàng phải không?

- Đúng vậy, Kính tướng quân cũng cực khổ quá rồi.

Tần Tiêu nói ứng phó:

- Võ Hoàng đối với ta ân trọng như núi, ta không thường yết kiến để hỏi thăm sức khỏe ngài, trong nội tâm của ta cũng không được thoải mái.

Kính Uẩn nhìn thoáng qua Thượng Quan Uyển Nhi đằng sau lưng Tần Tiêu một chút, nhìn xuôi theo cái mạn che mặt nhưng cũng không thấy rõ dung mạo, cố tình hỏi một câu:

- Tần tướng quân đến thăm Võ Hoàng, còn dẫn theo người nữa sao.

- A, là muội muội của ta. Lần trước cùng Võ Hoàng nói chuyện phiếm. Võ Hoàng có nói muốn gặp được nàng, vì vậy hôm nay ta liền dẫn nàng đi theo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau