PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 326 - Chương 330

Chương 326: Một bước lên trời (2)

- Nhưng ngược lại chính là cả nhà bọn ta đều bị lưu vong, cả nhà Tương Vương hắn thì lại an an ổn ổn ở lại kinh thành, ngươi nói có kỳ quái hay không?

Tần Tiêu cười khẽ:

-Cái bản lãnh trang bức này của Tương Vương đúng là đã đạt tới cảnh giới mà người thường không ai làm nổi rôi! Có lẽ là Võ Hoàng cho là hắn là một kẻ vô hại nên mới giữ hắn lại kinh thành. Nói thế nào thì cũng là hoàng tự. thế cho nên… khụ, liền tới phiên cả nhà ngươi xui xẻo.

Lý Trọng Tuấn buồn bực nhíu mày, thấp giọng tố khổ:

-Ta nói rồi mà, đều tại phụ thân của ta nhu nhược quá mức. Lại còn… còn quá mức hồ đồ nữa! lúc ấy làm không ít chuyện mờ ám, chọc giận Võ Hoàng nên mới thành như vậy. không nói nữa, nói nữa thì trong lòng ta lại càng tức tới nghẹn chết! Ngươi có biết mấy ngày hôm nay chúng ta ở trong hoàng thành huyên náo tới điên khùng thì cả nhà Tương Vương đang làm gì không?

Tần Tiêu cười:

-Ta chỉ biết là không phải đi giết người thôi.

-Ha ha! Tần huynh đệ thật biết nói đùa.

Lý Trọng Tuấn cười nói:

-Nửa đêm hôm qua, ta cũng là ở không tới buồn chán nên tới phủ A Man một chuyến, mới biết là năm huynh đệ bọn họ, cộng thêm Tương Vương, mấy hôm nay đều lăn lộn chơi trò ‘đá banh’ mà ngươi chế ra. Một nhà già trẻ cả ngày không bước ra khỏi cửa một bước, đóng chặt cửa chính từ chối không gặp khách, suốt ngày tụ tập wor hậu viện để đá cầu!

Tần Tiêu nhịn không được mà chậc chậc mấy tiếng cười nói:

-Mấy người nhà này đúng là tài tình thật đấy! Chắc lại là chiêu của Tương Vương, muốn để cho cả nhà bọn họ cách xa chuyện triều đình rồi đây.

Lý Trọng Tuấn cũng nhếch miệng, nói:

-Nhắc tới Tương Vương, ta thật sự cũng rất bội phục. Chỉ mỗi bổn sự ‘ẩn nhẫn’ kia thôi, ta có luyện thêm mấy trăm năm nữa cũng không thể nào luyện thành được. Mới ngày hôm qua thôi, phụ vương ta mời Tương Vương tới đông cung, nói là muốn để Tương Vương làm ‘thái úy’ một trong tam công, coi như đáp tạ công đức của hắn đã nhường chức vị thái tử cho phụ vương ta lúc phụ vương ta được Võ Hoàng gọi về từ Lư Lăng Vương. Nhưng Tương Vương người ta ấy à, chính là liều chết không chịu tiếp nhận đã đành, còn từ chối luôn cả chức vụ ngự sử đại phu luôn, hiện tại không có cái quan hàm nào, chính là một vương gia hữu danh vô thực. Còn mấy vị công tử nhà hắn, kể cả A Man, tuy rằng đều đã tới tuổi khai phủ trí thự rồi, nhưng cũng chỉ là một Quận vương nho nhỏ, quản lí không được bốn trăm hộ. Lần này cha ta chuẩn cho cả nhà bọn họ được bảy trăm hộ, trở thành ‘đại quốc’ vương gia, nhưng mà bọn họ ấy, tất cả đều giống hệt như Tương Vương, nói thế nào cũng không chịu tiếp nhận. bọn họ đó nha, đây là đang tị hiềm, không muốn bị cuốn vào trong triều đình phân tranh.

Tần Tiêu cười ha hả, lắc đầu tự nhủ: thần trang bức, lại còn bồi dưỡng được thêm mấy tiểu thần…

Hai người tạm thời rời đi, Lý Trọng Tuấn mang theo Tần Tiêu một đường đi tới hậu viện, trên một mảnh sân lớn khoáng đạt, thật đúng là dựa theo bản vẽ của Tần Tiêu, biến thành một sân bóng, lại còn có lớp cỏ tinh tế nữa. tuy rằng không bằng phẳng chỉnh tề bằng sân bóng chính quy, nhưng cũng rất giống. tường viện đối diện đúng là giống như Lý Trọng Tuấn đã nói, có mấy cánh cửa lớn thông nhau, từ nơi này đi ra chính là dinh thự của bốn vị vương khác. Dựa vào bức tường là một dãy hành lang gấp khúc lập mái đỏ tươi, cùng một đình nghỉ mát lớn, bày biện vài cái bàn, có mấy người đang ngồi đó đùa giỡn, uống rượu nói chuyện.

-Ái cha, vừa đúng lúc bọn họ nghỉ giải lao!

Lý Trọng Tuấn cười nói:

-Tần huynh đệ ngươi xem, đó không phải là A Man sao? Mặc bộ đồ cụt ngủn giống như ngươi, cả ngày đá bóng, đá tới mức đổ một thân mồ hôi thối. vị công tử văn nhã cách hắn gần nhất chính là đại ca Lý Hiến, trước kia gọi là Lý Thành Khí. Người này không còn gì để nói, quả thực chính là một Tương Vương thứ hai, một tên tuyệt thế đại hảo nhân, cho tới giờ cũng chưa thấy hắn đỏ mặt to tiếng cãi nhau với ai cả, cũng không đánh mắng hạ nhân. Người cầm bầu rượu ngồi đó chính là nhị công tử Lý Thành Nghĩa, bình thường thì hắn hợp tính với ta và A Man nhất, nguyên nhân chủ yếu là vì thích uống rượu vui đùa. Hơn nữa, hắn cũng rất rộng lượng, nếu như ngươi gặp phải hắn trên bàn rượu thì ngàn vạn lần phải cẩn thận đấy! Nhìn thấy người đang cầm tranh chữ xem kia không? Tứ công tử Hoài vương Long Phạm. tên này cũng không đơn giản, rất thích thơ từ văn nhã, là một tay hảo tự đấy, vẽ tranh cũng rất chuyên nghiệp. Ngay cả Trương Húc cũng khen hắn là một đại tài tử! về phần người nhỏ tuổi nhất ngồi đằng kia chính là ngũ công tử Long Nghiệp, tuổi tuy còn nhỏ nhưng lại rất nghe lời, chưa bao giờ nghịch ngợm gây sự, ưu điểm lớn nhất chính là thành thật! Mấy huynh đệ bọn họ, bình thường đều rất thương yêu vị đệ đệ này.

Tần Tiêu nghe Lý Trọng Tuấn thiệu về huynh đệ nhà Lý Long Cơ quen thuộc hệt như lòng bàn tay, không khỏi nở nụ cười:

-Xem ra ngươi và nhà A Man đúng là không phải quen thuộc bình thường nha!

-Còn phải nói sao.

Lý Trọng Tuấn lại thở dài một hơi,

-đều là huynh đệ một nhà, ta có lời gì cũng không cần phải giấu diếm. ta là thứ xuất, không phải do chính thê sinh ra, cho nên…. Bình thường ta đều không thể tới đông cung, cũng không thể chơi đùa cùng mấy huynh đệ tỷ muội khác, ngược lại lại chơi khá thân với A Man, thường xuyên đi chung với hắn. Lại nói, lần này nếu như không phải vì ta là trưởng tử, hơn nữa lại góp phần tham dự chính biến thì vị trí thái tử này cũng sẽ không có phần của ta! Cũng như nói Lý Khỏa Nhi ấy, còn muốn liều mạng làm Hoàng thái nữ, thật đúng là tức chết người!

Tần Tiêu nghe xong mấy lời này của Lý Trọng Tuấn, trong lòng không phải run lên một cái, sửng sốt thầm nghĩ: Lý Khỏa Nhi? Cái tiểu sát tinh này! Tại sao lại không nhớ tới chuyện của nàng ta chứ? Thôi rồi! Ta nháo một hồi như vậy, lại may mắn chó ngáp phải ruồi thành ra giống như trong lịch sử, làm cho Võ Tắc Thiên thoái vị, Lý Hiển đăng cơ, Lý Khỏa Nhi sau này không phải cũng là hàm ngư xoay mình bay lên trời sao? Trước đây lại đắc tội với nàng ta như vậy, đau đầu quá….

-Huynh đệ ngươi làm sao vậy?

Lý Trọng Tuấn thấy Tần Tiêu đứng tại chỗ ngây người ra thì không khỏi nhíu máy.

-Ta biết rồi, ngươi đang nghĩ tới chuyện của Khỏa Nhi chứ gì? Đừng lo lắng quá, còn có một thái tử tương lai là ta ở đây, nàng còn có thể gây nên sóng to gió lớn gì được cơ chứ! Hơn nữa…. hiện tại ngay cả phụ vương còn phải nhờ ngươi hộ giá, cho ngươi quản lí tất cả binh mã trong hoàng thành, Khỏa Nhi mà dám gây sự thì cũng không dám quậy tới chỗ của ngươi đâu.

Tần Tiêu bên ngoài chỉ có thể gật đầu mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: thân hay không thì cũng là tình cốt nhục. Tên Lý Hiển này chịu khổ cực nhiều năm như vậy, trước mấy chuyện trọng đại cũng chỉ nghĩ tới vợ con trước tiên. Nếu như hắn trở thành hoàng đế, sự sủng ái dành cho nữ nhi bảo bối là Lý Khỏa Nhi này nhất định là không còn gì bằng.

Chương 327: Trận Cầu Điên Cuồng (1)

Ta dù có quyền có thế cỡ nào đi nữa thì cũng chỉ là thần tử, làm sao vượt qua được loại sủng nữ hoàng thất như nàng ta? Một cánh tay còm thì làm sao bẻ được chân người. hiện tại xem ra dùng địa vị và quyền lực của ta, cho dù không có nguy cơ gì lớn thì nháo tới nháo lui cũng đủ mệt chết rồi…. chuyện này, thật đúng là chuyện cấp bách phải giải quyết ngay!

Đúng lúc này, Lý Long Cơ một đường đi thẳng tới chỗ hai người, tới trước mắt hai người mới giả vờ giả vịt thi lễ một cái:

-Ơ kìa, đây không phải là thái tử sao, thần thất lễ!

Lý Trọng Tuấn bĩu môi hừ lạnh một tiếng, học theo bộ dạng của Lý Long Cơ đáp lễ lại:

-Ta còn tưởng là ai chứ, hóa ra là Sở vương điện hạ, thất lễ thất lễ!

Toàn thân Tần Tiêu không khỏi nổi đầy da gà :

-Thái tử, Sở vương, hai người các ngươi đúng là đủ chua rồi. A Man, ngươi thế nào mà lại biến thành Sở Vương rồi thế?

Hai tên vương gia cười to một hồi, Lý Trọng Tuấn mới nói:

-A Man tuy là cự tuyệt chuyện mwor phủ phong ấp, nhưng chuyện phong hào này nói thế nào cũng không thể xưng hô kiểu vừa nghe đã biết như Quận vương lúc trước được, vậy nên phụ vương ta liền định phong cho hắn làm Sở Vương. Không quan trọng gì cả, đối với chúng ta mà nói thì hắn vẫn là A Man trước kia.

Lý Long Cơ cười nói:

-Hai vị huynh trưởng đều là người bận rộn, như thế nào lại rãnh rối tới quý phủ của tiểu đệ thế này?

Lý Trọng Tuấn tương hắn một cú:

-Xem ngươi nói mấy lời chói tai này mà cũng không ngại khó nghe! Thế nào hả, không có chuyện gì thì bọn ta không thể tới đây được à? Nói cho ngươi biết đây, hôm nay bọn ta chính là để ăn chực uống ké của nhà ngươi đấy!

-Ha ha!

Lý Long Cơ cười ha hả,

-Được lắm! Không phải chỉ là thêm hai đôi đũa thôi sao! Vừa đúng lúc mấy vị huynh đệ của ta hôm nay cũng đều tới đây cả, chính là tới chơi banh đấy, lần trước ở Bách Linh Lung ngươi có nói cho ta biết sơ sơ về cách chơi, ta vẫn còn chưa hiểu lắm. hôm nay vừa hay, ngươi cũng tới đây, tự mình dạy bọn ta đá đi!

-Được thôi!

Tần Tiêu cũng tâm huyết dâng trào, làm bộ muốn cởi bỏ khôi giáp trên người, nhưng giữa chừng lại giật mình:

-Ta còn phải tới đông cung canh gác nữa! Ta không phải vương gia như các ngươi, chuyện gì cũng vung tay bỏ mặc thỏa sức chơi đùa, ta là người làm công nha!

-Người làm công?

Hai người sững sờ một chút, chẳng hiểu gì hết. Lý Trọng Tuấn vỗ tay Tần Tiêu nói:

-Còn canh gác cái rắm gì nữa! Lần này triều đình hỗn loạn như nồi cháo heo, tất cả mọi chuyện đều do tam đại viên lão cùng các trọng thần thương lượng giải quyết, ngươi chen chân vào thì làm được gì? Huấn luyện? Đừng có giỡn! nhiều phó soái, lang tướng như vậy mà chuyện gì cũng cần ngươi nhúng tay vào thì cần bọn họ làm gì nữa? TRận cầu này ngươi cứ an tâm mà chơi, cố sức mà chơi! Chơi tới ngày thái tử đăng cơ thì ngươi lại chuẩn bị tới ngồi trong đại đường Bắc Nha mà hô mưa gọi gió đi!

Tần Tiêu nhếch môi cười nói:

-Làm như vậy có ổn không đấy? Nói thế nào thì mỗi ngày cũng nên tới chiêm sự phủ báo danh cho có thì mới được.

-Báo danh?

Lý Trọng Tuấn khịt mũi, hừ lạnh một tiếng:

-Còn báo ‘cọng lông’ ấy (Báo danh - Họa mão, thời xưa quan lại hay tới báo danh vào thời mão, bạn này chơi chữ nói thành Họa Mao - Báo Lông)! Mấy tên thái giám chiêm sự kia bây giờ mà nhìn thấy ngươi thì không chừng còn nằm bẹp xuống đất gọi ngươi một tiếng ông nội. Ngươi không tới đó báo danh lẽ nào bọn họ dám bép xép gì sao, trừ phi là không muốn làm tiếp!

-Báo lông? Nói rất hay, nói rất hay! Câu này ta rất thích nghe!

Tần Tiêu cười ha hả,

-Ta nói trước nha, ta mà biến thành hư hỏng đều là do các ngươi dạy cả đấy! đi thôi, chơi thì chơi, mặc kệ mấy chuyện khác, còn có ai chưa biết chơi trò này không? Ngày mai ta liền gọi vài huynh đệ tả vệ tới, chia đội ra đá, chúng ta thi đấu một trận chính quy!

Lý Long Cơ vừa nghe liền trợn mắt:

-Thi đấu? Thi ‘cộng lông’ ấy! đá banh với mấy tên tả vệ đặc chủng doanh hệt như hung thần của ngươi ầy à? Ta thà không đá còn hơn! Vạn nhất ăn một cú ‘phi xẻng’ của bọn họ thì chân ta khỏi mơ tới chuyện lành lặn nữa!

Ba người cùng cười lớn, đi lại về phía đình nghỉ mát.

Lý Long Cơ khẽ huých Tần Tiêu, đổi lại giọng điệu đứng đắn, thấp giọng nói:

-Đại ca, lần này ngươi dương danh lập vạn, thăng quan tiến chức, thậm chí có thể nói là một bước lên trời, tiểu đệ quả thực rất vui mừng. Bất quá có lời này vẫn phải nói, ngày có lúc sáng lúc tối, trăng có khi tròn khi khuyết, phàm là làm gì, cũng phải nên chú ý điệu thấp một chút thì hơn!

Tần Tiêu nháy mắt nhìn Lý Long Cơ mấy cái, khẽ gật đầu:

-A Man nói rất đúng…. Mấy chuyện này, ta nhất định sẽ chú ý.

Lý Trọng Tuấn tò mò quay đầu lại hỏi:

-Hai người các ngươi to nhỏ xầm xì chuyện gì đó?

-Nói cọng lông!

Hai người trăm miệng một lời.

Trong lương đình, Tương Vương Lý Đán đang mặc y phục thường ngày, nhìn thấy Lý Trọng Tuấn và Tần Tiêu đi tới thì đứng dậy mỉm cười:

-Trọng Tuấn, Tần Tiêu, các người tới rồi sao, mau ngồi xuống đi, trời nóng quá!

Lời nói và cử chỉ kia cũng giống như lão trượng một nhà bình thường nào đó nói với con cháu của mình. Mấy vị vương gia khác cũng đều đứng dậy:

-Chào Vệ Vương điện hạ, chào Tần tướng quấn!

Tần Tiêu và Lý Trọng Tuấn đáp lễ từng cái xong thì ngồi xuống không chút khách khí. Lý Đán phẩy tay, gọi một tên hạ nhân tới:

-Có khách quý tới chơi, mau phân phó cho đầu bếp trong phủ A Man, hôm nay thiết yến đãi khách, có rượu hay thức ăn gì ngon cũng đừng có giấu, đem ra đây hết cho ta. Ta biết rõ là trong nhà tên tiểu tử A Man này có giấu rượu ngon! Hôm nay coi như được hưởng sái Vệ Vương và Tần Tướng Quân, ha ha!

Lý Long Cơ cười nói:

-Cha, ta là kẻ nhỏ mọn như vậy sao?

Đám người Lý Hiến và Lý Thành Nghĩa đều nháo nhào:

-Phụ vương dẫn đầu bắt chẹt thế này, A Man hôm nay xem ra phải mất không ít máu rồi!

Mọi người cùng nhau cười ồ lên, Lý Long Cơ bất đắc dĩ đành khoát tay áo:

-Được rồi, được rồi, coi như ta sợ các người được chưa? Người đâu, đào mấy hủ rượu bồ đào chôn ở chỗ ủ rượu tới đây cho ta, hôm nay dứt khoát là phải uống cho bằng hết, đỡ phải bị tất cả mọi người nhớ thường.

Lý Đán sờ râu cười nói:

-A Man, ngươi nói với ta, trò đá banh này là Tần Tiêu dạy ngươi chơi, mấy người chúng ta chơi mấy ngày rồi mà cũng chưa rõ đầu cua tai nheo thế nào. Bây giờ sư phụ đã tới đây rồi, còn không mau mời người chỉ cho rõ đi?

Lý Long Cơ vừa nghe xong thì chợt nhớ ra:

-Cha nói đúng lắm! Tần đại soái, còn không mau chỉ cho rõ đi?

Tần Tiêu cười ha hả, cởi bộ khôi giáp trên người để xuống bàn:

-Đi thôi! A Man, chúng ta qua sân bóng bên kia, đá vài trận cho đã!

-Ta cũng đi!

Lý Thành Nghĩa cởi bỏ cẩm bào ngọc đái trên người xuống rồi chạy theo ra sân bóng.

Lý Long Cơ gọi cả mấy tên hạ nhân và thái giám cùng đá banh với hắn mấy ngày nay tới, nhất tề chụm thành một vòng, coi Tần Tiêu dạy cách chơi.

Chương 328: Trận Cầu Điên Cuồng (2)

Tần Tiêu cầm trái banh không được trong lắm kia lên ước lượng một lúc:

-Đây là kiểu banh gì đây? Sao lại màu mè đủ hết thế này, lại còn méo mó không đủ tròn, không đủ đàn hồi nữa.

Lý Long Cơ khụ khụ hai tiếng. thấp giọng nói:

-Bách Linh Lung làm ra đó, mấy loại khác còn kém hơn cái này nhiều. Còn đàn hồi ấy à… bên ngoài bọc thêm vải bố với da, bên trong thổi khí với nước tiểu….

Tần Tiêu ghê tởm ném trái banh xuống đất:

-Cho cả nước tiểu vào…. Sao các ngươi lại chơi loại banh này/.

Lý Long Cơ thoáng sửng sốt:

-Bây giờ, mặc kệ là chỗ nào cũng đều chơi loại cầu này nha! Cái này của ta coi như là được gia công hoàn mỹ lắm rồi đấy!

-Quên đi!

Tần Tiêu liếc qua ‘trái banh’ tuyệt không giống banh chút nào kia,

-Ngày mai ta tự mình làm banh, tiện thể làm luôn một ống có thể dùng để thổi phồng, giao cho ngươi tìm người làm, ha ha hiện tại thì kệ đi. Cứ chơi trước đã. Ừm, quy tắc đại khái chắc các người cũng biết rồi chứ gì? Trước tiên đá thử cho ta coi chút đã, có chỗ nào không đúng thì ta sẽ sửa cho. Ta làm trọng tài, a ách, không có còi rồi, lấy một cái mặt đồng tới đây đi, ta gõ lên một cái thì chứng tỏ là có người phạm quy hay sai luật, cần phải dừng lại. mọi người đã rõ cả chưa?

Đám người Lý Long Cơ đều nửa hiểu nửa không mà đạt đầu. vì vậy, Lý Long Cơ và Lý Thành Nghĩa đều dẫn theo một nhóm ngươi chia ra làm hai đội, vừa hay mỗi bên đủ mười một người, một người thủ môn.

Lúc sắp bắt đầu, hai nhóm người đứng ở giữa sân, ai cũng không động đậy. Chính là đợi tới lúc Tần Tiêu ném banh ra. Tần Tiêu bất giác cảm thấy buồn cười, đi tới giữa bọn họ:

-Hậu vệ thì đứng ở giữa sân, tiền vệ thì phải đứng ở chỗ này….

Nói một thôi một hồi xong, mọi người cuối cùng hiểu rõ một điều, vị trí khác nhau thì phải chia ra đứng ở mỗi chỗ khác nhau trên sân, chính là theo đội hình 442 tiêu chuẩn.

Tần Tiêu thầm nghĩa, tung đồng xu để xem ai phát banh trước thì cứ miễn đi đã, đừng làm phức tạp quá. Vì vậy liền ném banh vào trong sân, ngoắc tay nói với Lý Long Cơ:

-Bên Lâm Truy Vương được quyền phát banh trước, rồi, đá được rồi.

Lý Long Cơ vui vẻ ra mặt đi tới trước trái banh, còn lắc lắc chân thử khí lực, gầm nhẹ một tiếng, liền chạy nước rút về phía trái banh, đá mạnh một cước!....

Trái banh da nhẹ bẫng kia bị một cước đầy uy mãnh của hắn sút trúng liền lướt trên mặt cỏ, sau đó bay thẳng lên trời! bay hơn nửa ngày mới ‘bịch bịch’ một tiếng, rơi xuống trên mái lương đình, vang ên một trận tiếng rơi vỡ.

Mấy tên hạ nhân thái giám kia cùng kêu lên ủng hộ:

-Điện hạ hảo cước pháp. Hảo lực đạo!

Tần Tiêu đần mặt giật mình:

-Tốt cọng lông chứ tốt! Đây là đá banh chứ không phải thi ném banh, có biết không hả?

Lý Long Cơ đang vô cùng đắc ý, bị Tần Tiêu dội ngay một thùng nước lạnh lên đầu:

-Thế là thế nào? Đá như vậy không đúng à? Mấy ngày hôm nay bọn ta đều đá như vậy mà, dùng sức đá, ai đá cao nhất thì người đó lợi hại nhất!

-Chơi theo kiểu của ngươi thì còn cần hai cái cầu môn làm gì nữa hả? thật là…. Ngươi là tiền vệ, hẳn là trước tiên phải cướp banh, chuyền về cho hậu vệ đứng ở giữa sân, sau đó…. Khụ, tiếp tục chậm rãi tìm kiếm chiến cơ, tranh thủ công phá khung thành của đối phương mới đúng. Ta sớm không phải đã nói với các ngươi rồi sao?

Lý Long Cơ phảng phất như bừng tỉnh đại ngộ, gật gù:

-Rõ rồi! làm lại thôi!

Tần Tiêu gõ mặt đồng một cái, kêu lên:

-Bắt đầu!

Lý Long Cơ lúc này đã có kinh nghiệm, đá một cước chuyền banh về cho tên nô bộc đứng ở phía sau, sau đó vội vàng kêu lên:

-Mau chuyền banh lại cho ta đi!

Tên nô bộc kia nào dám chậm trễ, vội vàng đá một cước chuyền lại, nhưng lại lệch mất trọng tâm, hét lên một tiếng ‘ai nha’ thảm tiết rồi ngã cái phịch trên mặt đất, ngay cả quả banh cũng quay tròn lượn sang một bên. Mọi người bật cười ha hả, Lý Long Cơ oán hận mắng:

-Ngu xuẩn! Gỗ mục đúng là không thể khắc mà!

Sau đó liền tự mình chạy tới chỗ trái banh, một bên đưa mắt nhìn cầu môn, một bên cung chân.

Tần Tiêu vội vàng gõ một cái, la lên gọi hắn lại:

-Ngươi muốn làm gì vậy? Phải chậm rãi dắt bóng tới phía trước, hoặc là chạy nhanh đẩy mạnh, còn phải phối hợp với đồng đội nữa!

-A!

Lý Long Cơ cũng coi như có chút ngộ tính, nhẹ nhàng chuyền banh cho một tên người hầu ở bên cạnh:

-Ngươi giữ banh trước đi, ta chạy tới trước một đoạn rồi ngươi hẵng chuyền cho ta!

Tần Tiêu cười ha hả:

-đúng rồi đúng rồi, chính là như vậy! cần phải phối hợp với đồng đội để tiến công như vậy đấy!

Lần này giống như không phạm sai lầm nào, banh thuận lợi chuyền tới dưới chân Lý Long Cơ, hắn đắc ý vô cùng cười to một tiếng, đá banh lên một cái rồi lập tức đuổi theo.

Chính là, vấn đề mới lại xuất hiện.

Người bên phía Lý Thành Nghĩa, chính là đứng đực ra tại chỗ nhìn một mình Lý Long Cơ độc diễn, mỗi người ngây ra như phỗng, căn bản chẳng nhúc nhích tí nào.

Tần Tiêu đúng thật là sở khóc dở cười, la lớn:

-Hằng Vương điện hạ, bảo thủ hạ của ngươi chạy lên cướp banh đi chứ! Bằng không bị A Man đá banh vào một trái là coi như các người thua đó!

-A? Được!

Lý Thành Nghĩa lớn tiếng trả lời:

-Chính là… cướp thế nào đây?

Tần Tiêu đau khổ lắc đầu, chỉ tiếc rèn sắt không kịp mà hô lên:

-Tùy ngươi thôi! Dù sao đi nữa thì phải cản hắn lại, không thể để cho hắn đột phá phòng tuyến của các ngươi!

-À….

Lý Thành Nghĩa vội vàng đuổi theo Lý Long Cơ, vất vả lắm mới đuổi kịp, giag hai tay ra đứng thở hổn hển trước mặt Lý Long Cơ:

-A…. A Man, ngươi đừng có chạy nhanh như vậy chứ, ta đuổi theo mệt muốn chết rồi đây! Mau đưa banh đây cho ta đá một lát đi!

Tần Tiêu thiếu chút nữa ngã dập mặt xuống đất, làm gì có ai đi giành banh kiểu đó chứ?

Lý Long Cơ cười to một tiếng:

-Ngươi đần quá! Bây giờ cũng giống như hai quân đang giao chiến, làm gì có chuyện dễ dàng chắp tay nhường phần thắng cho người khác như thế được? Muốn thì dùng chính bản lãnh của mình tới mà đoạt đi!

Dứt lời liền đạp một cước, dắt banh chạy.

Lý Thành Nghĩa hai tay chống đầu gối thở gấp, không thẳng eo dậy nổi, kêu lên với bọn thái giám đứng đằng sau:

-Còn không mau cản hắn lại đi!

Đám ‘trung vệ’ và ‘hậu vệ’ bên phe Lý Thành Nghĩa lập tức giống như bừng tỉnh giữa cơn mê, lần lượt tỉnh lại, sau đó nhào cả về phía Lý Long Cơ, vây hắn vào giữa.

Lý Long Cơ nóng nảy, hung hăng trừng mắt:

-Lớn mật! còn không mau lui xuống!

Đám thái giám kia không dám hó hé nửa lời, cả đám im lặng lùi lại, mặc cho Lý Long Cơ dắt banh chạy phăm phăm lên trước.

Mặt đồng và cây gõ trong tay Tần Tiêu đồng loạt rớt xuống đất, đần mặt thiếu chút nữa hóa đá ngay tại chỗ: rống một tiếng liền dọn sạch cả hàng phòng thủ, quả nhiên là phong độ đạo tướng, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi nha…

Lý Long Cơ xiêu xiêu vẹo vẹo dẫn banh chạy. vất vả lắm mới chạy tới chỗ cầu môn, toàn bộ quá trình đều là hắn một mình một ngựa xông lên, không chuyền banh cho ai, lúc này đã thở hổn hển rồi.

Chương 329: Đông như trẩy hội (1)

Tên thái giám giữ cầu môn thức thời liền vọt tới bên cạnh, nói vẻ nịnh nọt:

- Điện hạ, mời ngài đá vào cầu môn!

- Được, ta đá!

Lý Long Cơ cung chân, sau đó đá mạnh một cái, banh văng ra xa!

Sau đó chính là, lại thêm một phát..... bay thẳng lên trời....

Lý Long Cơ không khỏi tức giận mắng:

- Cái cầu môn này sao lại thấp như vậy, đúng là bực hết cả mình! Người đâu! Mau làm cao thêm hai trượng cho ta!

Tần Tiêu thật sự là xem không nổi nữa rồi, đặt mông ngồi bẹp xuống sân, quả thực cũng sắp cười tới rút gân rồi:

- Bóng đá phiên bản Q! Đúng thật là trận banh lịch sử phiên bản Q (ứ hiểu tác giả nói gì =.=)! đúng là quá khôi hài rồi!

Lý Long Cơ ủ rũ đi tới bên cạnh Tần Tiêu, cũng đặt mông ngồi xuống:

- Này đại ca, chơi theo kiểu mà ngươi nói, chẳng có chút ý nghĩa nào sất! Còn chạy tới mệt chết đi được!

Tần Tiêu cười tới mức đau hết cả bụng, vất vã lắm mới dừng lại được:

- Ngươi toàn làm xằng làm bậy thì đường nhiên đá không cảm thấy gì rồi. Bằng không ta thấy.... hôm nay trước hết coi như xong đi. Mấy hạ nhân này có muốn học chơi cho đàng hoàng cũng khó lắm. Ngày mai ta gọi tướng sĩ Đặc chủng doanh tới. Chia làm hai nhóm, ta tự mình lên đài dạy bọn họ đá. Mấy người đó bình thường đều trải qua huấn luyện nghiêm chỉnh, học cũng dễ hơn.

- Vậy cũng được.

Lý Long Cơ vuốt mồ hôi trên mặt. Quay lại nhìn thoáng qua mấy người Lý Đán và Lý Trọng Tuấn đang ngồi trong lương đình ở đằng sau. Thấy bọn họ đang nói chuyện uống trà tới mức hăng say, đè thấp giọng nói:

- Đại ca, thứ cho tiểu đệ lắm mồm, nói mấy lời không được dễ nghe cho lắm. Ngươi bây giờ tuy là phong quang, một bước lên mây thật đấy, nhưng vẫn là đầu nặng gốc nhẹ, rất dễ gặp chuyện. Ngươi hiểu rõ ý của ta chứ?

- Hiểu rõ.

Tần Tiêu khẽ gật đầu:

- Ta mới vào triều đình không được bao lâu, lý lịch không đủ, cũng không có bất kỳ thân tín gì. Hiện tại bỗng nhiên lại lĩnh chức quan lớn như vậy, đúng là giống như lời ngươi nói, gốc rễ quá nhỏ bé. Xem ở trên mặt thì tam đại nguyên lão và một ít trọng thần hiện tại đều có quan hệ không tệ với ta. Chính là trong cục diện chính trị ở triều đình, không có ai là bằng hữu hay kẻ thù vĩnh viễn của nhau cả, mà chỉ có lợi ích vĩnh viễn, đây là cái ngươi đã dạy ta. Cái này, ta vẫn có thể hiểu được. Không chừng một lúc nào đó, ta sẽ lại theo chân một kẻ nào đó trong bọn họ nháo một trận, sau đó bị bọn họ giẫm bẹp dưới bàn chân, vạn kiếp bất phục. Là ý này đúng không?

- Coi như vậy đi....

Lý Long Cơ nhét một cọng cỏ vào trong miệng ngậm, ngơ ngác nhìn về phía xa:

- Ngoại trừ những người này, còn có mấy người Võ Tam Thư và Thái Bình công chúa ở đây. Nhất là Võ Tam Thư, lúc trước vẫn nhìn Thái tử không vừa mắt, lấy thực lực của hắn, cũng có thể đè bẹp Thái tử. Lần này, nếu như không phải có mấy vạn hữu uy vệ của Trương Nhân Nguyện ở Trường An đề phòng, ta phỏng chừng hắn.... cũng khó nói trước được!

- Thái Bình công chúa?

Tần Tiêu hỏi lại.

Lý Long Cơ cười nói:

- Là một vị cô cô của ta, từ nhỏ chính là rất thương ta, trong mắt ta, nàng là một người tốt mười phần. Chỉ là mấy năm gần đây Võ Hoàng đối với nàng lại ân sủng thêm gấp bội, khiến cho nàng có chút ngạo mạn. Đồng thời nàng cũng giống như Võ Hoàng, có tâm cơ, có đảm lược, cũng có thủ đoạn, có dã tâm. Chỉ có điều, ngoại trừ dã tâm ra thì những thứ khác đều kém hơn một bậc. Cho nên.... Lúc trước khi Võ Hoàng xét tới chuyện Hoàng tự thì mới trực tiếp loại bỏ nàng. Chuyện đó khiến cho nàng rất không vui! Mấy lời này ngươi cũng đừng có nói cho ai nghe, bị cô cô ta biết được thì nhất định sẽ xé rách miệng ta mới thôi.

- Biết rồi, ngươi cứ yên tâm đi.

Tần Tiêu thuận miệng đáp ứng, trong lòng thầm nghĩ: Thái Bình công chúa, ta xem như được thấy qua một lần, có hiểu biết, có khí phái, cũng có thứ mà Lý Long Cơ đã nói, rất là ngạo mạn. Xem ra Võ Hoàng rất hiểu con gái của mình, một đứa con gái không có quan hệ trực tiếp có năng lực và dã tâm, tuyệt không thể trở thành một Hoàng đế hợp cách được. Nếu như để cho Thái Bình trở thành Hoàng đế, không nói tới chuyện giang sơn Đại Đường sẽ ra sao, phòng chừng cuối cùng nàng cũng sẽ không có được một kết cục gì tốt? Chỗ nàng ta có những thứ và năng lực giống như Võ Hoàng, khống chế thiên hạ mấy chục năm không chút sai lầm. Lần này nếu như không phải vì Võ Hoàng ốm đau thì dù nàng có gần tám mươi đi nữa thì phỏng chừng cũng không có kẻ nào dám lộn xộn...

- Còn có một người nữa mà ngươi nên chú ý.

Lý Long Cơ nói một cách trịnh trọng:

- Vị Thái tử phi trước đây vẫn một mực không lộ mặt qua, không bao lâu trước chính là hoàng hậu Vi thị!

Trong lòng Tần Tiêu không khỏi cả kinh: Vi Thị? Vậy không phải là Vi Hậu sao? Không nghĩ tới kết quả cuối cùng của tràn chính biến này, ngược lại lại tiện nghi cho mụ thiên cổ ác phụ này, khiến cho bà ta có cơ hội nhảy lên mặt bàn để khoa trương...

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười:

- Nàng không phải là mẹ vợ của ta sao?

Lý Long Cơ cười rồi đứng dậy:

- Đúng thật là mẹ vợ của ngươi, chính là có ai biết không? Trừ phi ngươi... để cho Tiên Nhi khôi phục lại thân phận. Nữ nhân này thật sự là không đơn giản đâu! Ngàn vạn lần đừng có mà đi đắc tội với bà ta, bằng không thì.... Khó mà nói trước được.

- Cái gì mà ‘khó mà nói trước được’, ngươi bây giờ sao cứ thích nói chuyện kiểu cường điệu như mấy người già thế này?

Tần Tiêu nói:

- Chuyện để cho Tiên Nhi khôi phục thân phận thì ta vẫn đang suy nghĩ. Nhưng bây giờ, trong triều mọi chuyện vẫn còn chưa yên, Thái tử có thể thuận lợi đăng cơ hay không, sau khi đăng cơ có ngồi vững trên ngai vàng hay không cũng khó nói, việc này, vẫn là để sau hẵng tính đi....

Lý Long Cơ đưa tay huých Tần Tiêu một cái:

- Dù sao thì ngươi cứ lưu ý mấy điểm đó, phàm là việc gì cũng nên suy nghĩ cẩn thận. Mấy chuyện đả kích âm thầm hay công khai trên triều đình, có thể còn lợi hại hơn những thứ ngươi nhìn thấy trên chiến trường nữa! Trước kia ngoài mặt tuy là ngươi được Hoàng đế sủng ái, nhưng dù sao quyền nhỏ chức vị thấp, không mấy người để ý tới ngươi. Hiện tại thì không giống vậy nữa, cây to đón gió, có thể dẫn tới cả phượng hoàng lẫn gió lớn, cũng có thể rước lấy sâu mọt và những chuyện phiền phức khác. Mấy lời dư thừa thì ta không nói nữa! Nhớ kỹ, ngày mai lại tới phủ của ta, chúng ta chơi đá banh, chuyện trong triều đình ngươi cứ tạm gác lại. Xem như tránh được bao nhiêu thì tránh, đừng có xuất đầu lộ diện nhiều quá.

- Biết rồi.

Tần Tiêu cũng lấy cùi chỏ huých Lý Long Cơ một cái:

- Bà dì A Man.

Lúc trời chạng vạng tối, Tần Tiêu hờ hững rời khỏi Lâm Truy Vương phủ. Nếu không phải bởi vì thời gian giới nghiêm ở trong thành Trường An là cấm đi vào ban đêm, thì sẽ có một ít tiệc rượu có khả năng duy trì liên tục hơn nửa đêm lận, nhưng vẫn không thể cứu được đám rượu nho cực phẩm rất hiếm do Lý Long Cơ đau khổ sưu tầm. Mặc dù như thế, vẫn bị Lý Trọng Tuấn mang ra, hoa tay múa chân vui sướng sai bọn người đưa Lý Long Cơ về Vệ Vương phủ.

Chương 330: Đông như trẩy hội (2)

Tần Tiêu xoay người lên ngựa, cảm giác cơ thể như đang bay bổng, tứ chi giãn ra một cách thoải mái, tác dụng của loại rượu này chính là như vậy. Cưỡi ngựa một cách chậm rãi, bỏ rơi đám binh sĩ lại đằng sau, thong thả đi trên đường cái Chu Tước.

Nhìn đường cái rộng hơn 100m, chỉ có mỗi mình hắn nhàn nhã lắc lư đi, các cửa hàng của các dân cư bên cạnh đã sớm đóng cửa hết rồi, mọi người lo về nhà để tránh việc mình làm sai luật. Ngày bình thường thì phố xá phồn hoa cùng náo nhiệt vô cùng, giờ cũng không còn nghe thấy thanh âm của đội thương nhân vãng lai cùng tiếng kêu rao mời khách, bình thường thích nhất mấy cửa hàng bán điểm tâm quà vặt đặc sắc của Giang Nam nhưng giờ cũng không còn quán nào bán.

Tần Tiêu ợ lên một hơi rượu, trong nội tâm rầu rĩ thầm nghĩ: Vốn muốn mang cho bọn Tiên Nhi một ít gì đó ăn khi trở về, hiện tại thì xong rồi, không có bất kỳ cái cửa hàng nào hết. Ta còn phải nhanh chóng trở về nhà, nói không chừng các nàng còn đang chờ ta về nhà ăn cơm tối. 

Nghĩ tới đây, Tần Tiêu liền vung roi ngựa lên, nhưng cảm giác trên tay không có cây roi nào, ngay cả cây roi ngựa mà còn quên mang theo. Tần Tiêu liền đơn giản rút bảo kiếm vỗ lên mông ngựa một cái.

Vừa chạy tới chưa được vài bước, một đội binh lính bên kia đường liền nhanh chóng xông tới, nâng cao trường thương vây quanh Tần Tiêu ở bên trong lại:

- Người nào? Ban đêm cấm được đi lại vậy mà còn dám cầm kiếm phóng ngựa, thật sự là có gan làm loạn!

Tần Tiêu lại ợ lên một hơi rượu:

- Ngươi...Hấc! Ngươi thật là lớn mật! Đám người vô danh tiểu tốt các ngươi là thuộc hạ của ai, dám đến quản chuyện của bổn tướng hử! Không phải là đến giờ Dậu mới cấm đi lại ban đêm hay sao? Hiện tại còn chưa tới giờ Dậu!

Tiểu giáo dẫn đầu bị người say kia nói như vậy thì hơi sững sờ một chút, nhìn kỹ Tần Tiêu vài lần đây không phải là một con ma men hay sao, sao lại kêu ngạo như vậy! Vì vậy quát to một tiếng:

- Người đâu, đi lên trói lại cho ta. Hiện tại vừa tới giờ Dậu. Ngươi cưỡi ngựa chạy ở trên phố xá còn vụng trộm mang theo hung khí, đó chính là tội lớn nhất!

- Vụng trộm mang theo hung khí sao?

Tần Tiêu nghe vậy cười ha hả:

- Ngươi đến mà xem thanh bảo kiếm mà Hoàng đế ngự ban cho ta một chút đi! Bổn tướng... Hấc! A, ta, ta sao lại có thể để quên khôi giáp ở trong nhà chứ? Thật sự là...

- Dám hù dọa ta sao? Các huynh đệ lên! Mau bắt hắn lại. Trói chặt rồi mang đến Nam Nha giao cho Đại Đô đốc xử trí!

- Chờ một chút!

Tần Tiêu bỏ kiếm vào trong bao nghe “Lạch cạch” một tiếng.

- Các ngươi là thuộc hạ của Nam Nha, sao lại không biết ta là ai vậy? Đại Đô đốc Vệ Vương điện hạ của các ngươi vừa rồi còn mới còn cùng ta uống rượu đó!

Mấy người lính này có chút giật mình, dừng bước lại, một người ở trong đó nói rằng:

- Từ hôm nay, Đại Đô đốc Nam Nha đổi thành Vi tướng quân rồi.

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Vị nào là Vi tướng quân thế?

Mấy binh lính nhận thấy dường như thân phận của Tần Tiêu không tầm thường. Vì vậy thấp giọng đáp lại:

- Huynh trưởng của Thái tử phi, Vi Ôn Vi đại nhân.

Tần Tiêu trong nội tâm thầm cười châm biếm: Tay chân cũng thật là nhanh nha! Lý Trọng Tuấn còn chưa có chính thức làm lễ đội mũ của đương Thái tử, vậy mà Nam Nha liền thay đổi lão bản, nhà họ Vi cũng là người tâm phúc của đương gia.

Tần Tiêu nói với mấy binh lính kia rằng:

- Ta chính là Tả vệ Đông cung Tần Tiêu tướng quân, ta đi ngoài làm công vụ nên về muộn một chút. Các ngươi cũng không muốn bắt ta đi đến Nam Nha chứ?

- A...Dạ, là Tần tướng quân!

Nghe vậy những binh lính cuống quít quỳ rạp xuống đất:

- Tiểu nhân có mắt mà không tròng đã xông tới đắc tội tướng quân, cầu mong tướng quân tha tội.

Tần Tiêu khoát tay áo một cái:

- Thôi, các ngươi làm theo chức trách, bổn tướng không trách các ngươi. Tiếp tục đi đến chỗ khác để tuần tra đi.

Dứt lời vỗ vỗ mông ngựa rời đi.

Mấy binh lính ở sau lưng khe khẽ nghị luận:

- Tiểu tử nhà ngươi bị trúng gió cái khỉ gì vậy hả, bảo chúng ta đi lên trói Tần tướng quân lại nữa chứ! May mắn đại nhân hắn đại lượng không so đo cùng với chúng ta đó!

- So đo? Nếu hắn so đo, thì trực tiếp vung kiếm chém chết chúng ta rồi, may mà cũng không có làm sao. Bản lãnh của hắn, mấy người chúng ta còn không có chống đỡ được đâu!

- Được rồi đừng có nói nữa, chúng ta cũng thật xui xẻo lại đi trêu chọc một vị đại nhân như vậy, thôi đi chỗ khác tuần tra đi. Mở to con mắt ra mà nhìn cho kỹ nhé, đừng tưởng rằng người ta mặc thường phục thì có thể bắt nạt. Những vị đại quan đại tướng quân kia, có thể cũng giống như Tần tướng quân vậy, mặc thường phục mà đi đó...

Tần Tiêu giục ngựa chạy ở trên con đường Chu Tước vắng vẻ, rất nhanh đã chạy xuyên con đường không có một bóng người này. Đến nhà mở cửa ra đi vào trong, vừa mới tiến vào cửa phủ thì nhìn thấy ở trong đại sảnh có bốn nữ tử, Hình Trường Phong cùng lão đầu tử Chung Diễn đang ngồi, hình như thật sự đang đợi hắn về để cùng nhau ăn cơm nha.

Nhìn thấy Tần Tiêu vào cửa. Lý Tiên Huệ đón chào:

- Lão công, làm sao muộn thế này ngươi mới đi về vậy? A... toàn thân toàn mùi rượu. Nhìn giống như đã ăn cơm tối rồi phải không? Uổng công chúng ta đợi ngươi lâu như vậy!

Tử Địch mở miệng nói:

- Được rồi, Đại tướng quân đã ăn rồi thì thôi, chúng ta sẽ không chờ hắn nữa, mau nhanh đi ăn đi, ta đói muốn chết rồi đây.

Tần Tiêu đi vào trong nội đường, dường như có chút mơ hồ cười ha ha:

- Ta ăn rồi, các ngươi ăn đi, không cần ta phải xen vào.

Lý Tiên Huệ vịn Tần Tiêu đi vào trong nhà:

- Ở ngoài người ta đã cấm đi lại vào ban đêm rồi hay sao, vậy mà ngươi còn lắc lư ở bên ngoài tới tận bây giờ mới trở về. Cũng không sai người đưa tin nói chúng ta biết một tiếng, làm cho người trong nhà chờ ngươi về ăn cơm, ngươi không có tin tức cũng khiến người khác lo đó!

Tần Tiêu hôn một cái “Chụt” lên mặt của Lý Tiên Huệ:

- Biết rồi, lão bà tốt của ta, lần sau ta sẽ chú ý hơn. Hôm nay nha, ta bị Vệ Vương kéo đến Lâm Truy Vương gia uống rượu, nhất thời cao hứng liền... liền quên không cho người đưa tin về nhà, chứ không có ý tứ gì khác, hắc hắc!

Vào phòng, Tần Tiêu xoay người gục ở trên giường, cảm thấy đầu hơi choáng váng, lầm bầm thì thầm:

- Ông trời của ta, rượu nho uống vô họng rất bình thường nhìn như không hề có lực sát thương, không ngờ nó lại có tác dụng chậm khiến ta lãnh đủ! Ta... ta ngủ trước đây!

Không đến một phút đồng hồ, tiếng lẩm bẩm vang lên, một số người đang ăn cơm trong đại sảnh nghe thấy lời này đều nổi lên một tầng da gà. Lý Tiên Huệ lắc đầu, giúp Tần Tiêu cởi quần áo ra, một thân mồ hôi của hắn cũng có thể xông chết người đó! Sau đó lại chuẩn bị nước ấm giúp hắn lau thân thể, rồi mới chuẩn bị rời đi, không ngờ Tần Tiêu lại tỉnh dậy, một phen bắt được tay của Lý Tiên Huệ, cười ngây ngô hai tiếng hắc hắc:

- Tiên nhi, cùng nhau đi ngủ đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau