PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 321 - Chương 325

Chương 321: Tiểu Tư Tình Điều

Tần Tiêu không khỏi nghe được cười : lộn xộn cái gì nha, ở bên trong Bạch Xà Truyện có như vậy sao? Rõ ràng cho thấy Thượng Quan Uyển Nhi nói bừa bịa đặt ah!

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng giãy dụa:

- Đừng mà, thật nhiều người tại đấy, thiếp xấu hổ lắm.

Tần Tiêu một tay ôm lấy nàng, xấu xa nói:

- Lão bà đại nhân, sợ cái gì mà! Ra đây, kỳ lưng cho ta cùng nhau tắm giặt rửa. Chúng ta kết hôn lâu như vậy, còn không có tắm uyên ương đâu.

- Được rồi được rồi, đừng nói nữa!

Lý Tiên Huệ e lệ giậm chân lôi kéo Tần Tiêu về phía nhà tắm:

- Thiếp sợ chàng rồi, tắm rửa thì tắm rửa.

Tần Tiêu cởi sạch sẽ xong liền nhảy thẳng vào trong thùng nước ấm đầy tràn, nhịn không được mà kêu lên:

-Đúng là sảng khoái mà.

Nước ấm chảy ra từ trong miệng của tiên hạc bằng đá xối thẳng lên đầu, lên mặt, vừa ấm áp vừa sảng khoái, cơ thể mệt mỏi tới mức rã rời cùng với thần kinh đang căng thẳng lập tức được thả lỏng.

Lý Tiên Huệ cởi bỏ giày, để lộ ra đôi chân châu tròn ngọc sáng trắng nõn nã của nàng, đi tới bên cạnh hồ tắm giúp Tần Tiêu nhặt quần áo vất lung tung lên, nhịn không được mà thấp giọng ồ lên:

-Lão công, đây là thứ gì vậy? Khối kim phiến lớn quá!

Tần Tiêu ngâm mình trong hồ nước, nhắm mắt lại hưởng thụ dòng nước ấm xối thẳng xuống đầu mà nói:

-Là Võ Hoàng ban thưởng cho đấy, là lễ vật mừng tân hôn của chúng ta.

Lý Tiên Huệ bước tới vài bước ngồi xuống cạnh vai Tần Tiêu, đôi chân trần nhẹ nhàng nghịch nước:

-Hoàng đế…. nàng đã biết rõ chuyện của ta, chẳng những không trách cứ ngươi mà ngược lại còn ban thưởng cho ngươi nữa, thật đúng là kỳ quái!

Tần Tiêu duỗi một tay ra vuốt ve bàn chân ngọc của Lý Tiên Huệ, nói một cách thản nhiên:

-Hôm nay nháo hết một tràng chính biến xong, Võ Hoàng giữ ta lại, nói rất nhiều thứ. Trong đó cũng có chuyện liên quan tới ngươi. Nàng nói…. Kể từ sau khi nàng hạ chỉ xử tử các ngươi xong đều vẫn vô cùng hối hận. biết rõ ngươi vẫn còn sống rất tốt thì nàng rất vui vẻ. hơn nữa, nàng kỳ thật đã sớm biết ngươi vẫn ở bên cạnh ta rồi, một mực ẩn nhẫn không nói ra không phải là đã tỏ vẻ không tiếp tục truy cứu chuyện của chúng ta nữa đấy sao?

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng vuoote ve cái kim giản, suy nghĩ tới nhập thần:

-Kỳ thật, lúc trước khi xảy ra chuyện đó, Võ Hoàng đều rất mực thương yêu ta. Hơn nữa, mặc dù mọi người đều sợ nàng, nhưng ta lại không sợ, thường cùng nói đùa giỡn nói cười, nàng cũng như một người bà hiền lành một mực thương yêu ta. Chi là không ngờ tới. chỉ chọc giận nàng một chút. Hậu quả lại chính là…. Ai, không nói nữa. kỳ thật ta lại cảm thấy Võ Hoàng thật sự rất đáng thương. Người đã bảy tám mươi tuổi rồi, nhưng bên cạnh lại không có nổi một tri kỷ. như ta bây giờ đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện, sống trong nội cung cũng không phải chuyện tốt lành gì.

Tần Tiêu thấy Lý Tiên Huệ lại nghĩ tới chuyện đau lòng lúc xưa liền nghịch ngợm đưa tay gãi lòng bàn chân của nàng, Lý Tiên Huệ liền bật cười khúc khích, lấy chân hất nước về phía Tần Tiêu, Tần Tiêu thuận thế ngồi bật dậy. một tay ôm lấy nàng, hai người nhất tề rơi tõm xuống nước.

-Ai nha, ngươi làm gì vậy! Ta còn chưa cởi y phục cơ mà, ướt hết cả rồi!

Lý Tiên Huệ oán trách nhéo lỗ tai Tần Tiêu:

-Như vậy quá thô lỗ, báo hại ta sợ tới mức kêu to!

Bên trong màn hơi nước mờ mịt, Tần Tiêu nhìn thấy đôi má trắng ngần những vẫn ửng hồng cùng với đôi mắt to lúng liếng của Lý Tiên Huệ. Nhịn không được mà thầm cảm thấy một trận vui mừng, xộc tới hôn lên một nàng một cái. Lý Tiên Huệ giơ tay cản môi hắn lại, quay đầu qua chỗ khác:

-Đừng có đùa dai nữa, mau tắm rửa cho xong đi rồi đi ngủ sớm!

Tần Tiêu ôm Lý Tiên Huệ ngồi xuống, nước vừa vặn dâng tới bả vai của hai người, toàn thân Lý Tiên Huệ đã ướt sủng, phía sau áo tơ mỏng, da thịt mềm mại trắng nõn loáng thoáng ẩn hiện.

Lý Tiên Huệ phát hiện Tần Tiêu có chút không thành thật, trên mặt thoáng cái đã đỏ bừng:

-Ngươi muốn làm cái gì vậy? Hoang đường. Không được đâu! Chỗ này là phòng tắm mà!

Tần Tiêu một tay ôm Lý Tiên Huệ, tay kia nhẹ nhàng cởi bỏ áo ngoài của nàng một cách nhanh chóng, chỉ chừa lại một chiếc áo yếm màu hồng phấn che trước ngực, sau đó cười gian mấy tiếng, đưa tay dò vào trong chiếc yếm.

Lý Tiên Huệ xấu hổ nhăn nhó:

-Mau dừng tay lại đi! Mấy chuyện thế này sao có thể làm ở chỗ này được chứ… vạn nhất để người khác nghe thấy thì phải làm sao bây giờ?

-Vậy thì khóa cửa lại thôi, không sao hết.

Tay Tần Tiêu trượt một cái, cái yếm che ngực đã bị ném qua một bên, hắn cười xấu xa nói:

-Uyên ương ngịch nước nha, thú vị lắm đấy!

Lý Tiên Huệ xấu hổ vô cùng, trên mặt đã đỏ bừng bừng, một phát ôm chặt lấy Tần Tiêu, dán sát lên người hắn, không cho hắn nhìn thấy cơ thể mình, chôn đầu trên vai của hắn nói:

-Vậy mà ngươi cũng nghĩ được! Ngươi cũng đã mệt muốn chết rồi, vẫn là nghỉ ngơi đàng hoàng đi, hơn nữa, ở đây không có cái kia!...

-Cái gì cơ?

Tần Tiêu biết rõ còn cố hỏi, miệng cười khúc khích.

-Thì chính là cái đó đó!

Lý Tiên Huệ xấu hổ khẽ nói:

-Chính là thứ mà không mang vào thì sẽ có thai đấy! Chúng ta bây giờ không tiện để có con, vẫn còn chưa công khai hôn sự mà…

-A, ngươi nói là ruột dê ấy à, thứ ấy dùng không thoải mái chút nào!

Tần Tiêu cười xấu xa,

-Vậy cũng được, tranh thủ tắm cho nhanh rồi đi về phòng thôi!

Lý Tiên Huệ giãy ra khỏi vòng tay của hắn, đi ra sau lưng hắn, nhéo lên lưng hắn một cái:

-Không đứng đắn chút nào! Ta đấm bóp cho ngươi nha, lần trước ngươi dạy ta một lần, xem thử tay nghề của ta bây giờ thế nào.

Tần Tiêu ngoan ngoãn xoay người lại, để Lý Tiên Huệ nhéo mấy cái trên vai, khẽ rên mấy tiếng:

-Thoải mái quá…. Không tệ, tay nghề cao hơn nhiều rồi.

Lý Tiên Huệ lập tức vui vẻ ra mặt, càng thêm ra sức xoa bóp. Từ Tiểu Nguyệt thả lỏng toàn thân một lúc, cơn buồn ngủ liền đánh úp lại, cư nhiên cứ thế mà ngủ thiếp đi.

Lý Tiên Huệ nghiêng đầu nhìn Tần Tiêu một cái, đau lòng đỡ hắn ôm vào trong ngực, thấp giọng ấp úng nói:

-Lão cộng…. người đã vất vả nhiều rồi….

Tần Tiêu phảng phất như đang nói mớ vậy:

-Không có gì hết, chính là nghĩ tới chuyện sinh vài đứa con là cảm thấy sợ rồi. nhất là nghĩ tới quá trình tạo ra ấy.

-Lại nữa rồi!

Lý Tiên Huệ vừa bực mình vừa buồn cười, vỗ nhẹ lên mặt hắn một cái:

-Được rồi, tắm nhanh lên rồi về ngủ một giấc đi. Ta không thể điên cùng với ngươi được, trong nhà vẫn còn khách nhân đây này.

Lúc Tần Tiêu tỉnh giấc, trợn mắt nhìn kỹ thì cư nhiên trời đã tối mịch rồi, trên cái bàn ở giữa phòng có đốt một ngọn đèn, không khỏi thở dài một hơi:

-Vất vả lắm mới được nghỉ ngơi một ngày, lại cứ thế mà ngủ quên mất, đúng là đáng tiếc! ngay cả quá trình vận động sản xuất con cái cũng không hưởng thụ được.

Nhảy xuống giường, ngáp một cái thật dài rồi duỗi thắt lưng cho bớt mỏi, khí lực toàn thân thập phần dồi dào, tinh lực dư thừa!

Tần Tiêu mặc quần áo chỉnh tề, đi ra đại đường, cư nhiên chẳng có bóng một người nào, không khỏi buồn bực nói:

-Mọi người đều đi đâu hết cả rồi?

Chương 322: Tiểu tư tình điều (2)

Hình Trường Phong nghe được thanh âm nên từ ngoài đi vào bên trong đại đường:

- Đại soái, ngài tỉnh rồi.

- A, Trường Phong huynh đệ.

Tần Tiêu cảm thấy kỳ lạ liền lên tiếng hỏi:

- Mấy người Tiên Nhi đi đâu hết cả rồi?

Hình Trường Phong cười nói:

- Tây khóa viện ở hậu đường đó, hóng gió chơi mạt chược gì gì đấy, còn mời cả người đánh đàn nhảy múa để xem nữa cơ, chơi vui lắm!

- Chơi mạt chược?

Tần Tiêu không khỏi cảm thấy đau đầu, buồn bực nói:

- Các nàng chơi thế nào được nhỉ? Đi, đi xem một chút đi!

Mới vừa đi tới sân Tây khóa viện đã nghe được thanh âm của Tử Địch:

- Ha ha, bảy vạn và chín vạn, cộng lại là mười sáu điểm nha!

Thanh âm của một người khác, rõ ràng là của Thượng Quan Uyển Nhi:

- Ai nha, vận khí của Tử Địch tốt thật đấy. Ngươi xem ta này, một cái một vạn, cái kia hai vạn, cộng lại mới có ba điểm!

Tiếng của Mặc Y:

- Ta hai cái năm vạn nha! Các ngươi nói đi, ai là lớn nhất!

Lý Tiên Huệ cười hì hì nói:

- Ta hai cái tám vạn!

Tam nữ đồng thời kêu to:

- Gì chứ hả, lại là ngươi lớn nhất!

Tần Tiêu không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười: Đây là kiểu chơi loạn thất bát tao gì đây!

Đi tới đại sảnh của Tây khóa viện, thật sự là có nghệ kỹ đang đánh đàn ca múa. Bốn nữ nhân thì ngồi quanh một cái bàn, cao hứng bừng bừng chơi không biết mệt, nhìn thấy Tần Tiêu đi tới thì đồng thành nói:

- Ngươi tỉnh rồi sao!

Tần Tiêu đi tới bên cạnh bàn, nhìn mấy thứ trên bàn. Tất cả đều là con vạn, vừa cười vừa nói:

- Các ngươi chơi kiểu gì thế này! Đồng tử với điều tử à?

Tử Địch nói:

- Ta nghĩ ra cách này đó nha! Mấy con cờ kia khó nhớ muốn chết luôn, mất cả buổi cũng chưa nhớ hết được! Còn mấy con vạn này thì dễ nhớ, dễ đếm, hắc hắc! Chơi một ván mười văn tiền! Ai nha, toàn bộ đều bị một mình Tiên Nhi ăn hết! Ta cũng phải thua mấy lượng bạc rồi, ta mặc kệ, ngươi phải đền cho ta!

Tần Tiêu cầm lấy một con mạt chược nhìn một hồi. Mấy con bài này toàn làm bằng xương trâu tốt nhất, hơn nữa chữ số bên trên đều được khắc vô cùng cẩn thận khéo léo. Tần Tiêu cười nói:

- Tử Địch, dựa vào cái gì mà bắt ta đền cho ngươi! Có chơi có chịu, còn trách được ai nữa?

Tử Địch cười hắc hắc:

- Cũng đúng nha. Dù sao thì chìa khóa kho tiền cũng là do ta giữ, thế thì ta cứ cố mà thua, thua nhiều vào, mượn hoa dâng phật nha!

Tần Tiêu túm cổ Tử Địch lắc mấy cái:

- Tiểu tham quan, coi chừng ta xử ngươi bây giờ!

Sau đó liền ngồi xuống bàn:

- Tới, ta dạy các ngươi cách chơi, cho các ngươi thấy cái gì là mạt chược chân chính!

Lý Tiên Huệ đứng dậy, cười khẽ nói:

- Ngươi ngủ suốt cả ngày hôm nay, cũng chưa ăn uống gì hết, ta đi nói nhà bếp chuẩn bị chút gì cho ngươi ăn.

Tần Tiêu nắm tay kéo nàng ngồi xuống:

- Đừng có thắng rồi bỏ chạy nha, người ta sẽ bị mọi người mắng đấy! Tùy tiện gọi một hạ nhân nào đó đi lấy chút gì ăn là được, hôm nay ta sẽ dạy cho các ngươi chơi mạt chược, chơi suốt đêm luôn! Tới đi, bây giờ mỗi người lấy ra mười lượng bạc đi trước đi, mỗi ván một lượng, người đầu tiên thua hết tiền thì phải ca hát ngâm thơ hay khiêu vũ múa kiếm gì cũng được, biểu diễn một tiết mục cho tất cả mọi người xem!

Hình Trường Phong đứng bên cạnh cười ha hả:

- Đại soái, ta tới nhà bếp gọi hạ nhân chuẩn bị thức ăn cho ngài.

- Lát nữa ngươi cũng vào chơi cùng đi, Trường Phong! Lấy nhiều đồ ăn một chút, hâm mấy bình rượu ngon nữa, mọi người cùng nhau ăn đêm!

Tần Tiêu vui vẻ cười nói:

- Hiếm khi mới có thời gian nghỉ ngơi thế này, phải tranh thủ tận hưởng tiểu tư tình điều mới được! Ê, mấy cô nương các ngươi đàn nhiều thêm mấy khúc, nhảy thêm vài điệu hay hay, kiểu nào mới lạ một chút ấy, sẽ được trọng thưởng!

Mọi người cùng nghi vấn, đồng thanh hỏi:

- Tiểu tư tình điều có nghĩa là gì?

Tần Tiêu cười ha hả:

- Không có gì, chính là.... Một cuộc sống sung sướng, với những ngày rất vui vẻ rất nên thơ ấy! Nghe ta chỉ đây này.

Bốn nữ tử đều chụm đầu lại, vây quanh người Tần Tiêu, cẩn thận nghe hắn chỉ dạy các loại quy tắc và kỹ xảo khi chơi mạt chược, vất vả lắm mới hiểu được đại khái, hứng thú của mọi người đều bị khơi dậy, Tử Địch vỗ bàn:

- Tới đây, bắt đầu nhanh lên đi! Vận khí của ta hôm nay rất vượng, nhất định sẽ đại sát tứ phương!

- Xì.

Ba nữ nhân còn lại đều xì một tiếng khinh bỉ, Mặc Y cười nói:

- Ngươi đúng là chúa liều mà, chưa gì hết mà đã khoát lác rồi! Để xem lát nữa ngươi làm được gì nào!

Tần Tiêu cười ha hả đứng dậy:

- Được rồi, các ngươi đánh đi, ta đứng bên cạnh chỉ đạo!

Bốn nữ tử thất thủ bát cước xào bài, sau đó lần lượt đánh, mơ hồ nửa ngày, Tần Tiêu chỉ các nàng bốc bài thật tốt, xếp ở trước ngực. Tần Tiêu đứng sau lưng Lý Tiên Huệ, nói cho nàng biết phải xếp bài thế nào, con nào nên đánh.

Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng kêu lên:

- Mau tới đây xem đi, bây giờ phải bốc bài thế nào, mau xem hộ ta đi!

Tử Địch cũng vội vội vàng vàng:

- Bài thế này thì phải làm như thế nào bây giờ?

Mặc Y mơ hồ:

- Ta cũng vậy, không hiểu lắm!

Tần Tiêu cười ha hả:

- Được rồi, đừng nóng vội, ta dạy các người đánh.

- Vậy không được nha!

Tử Địch cau mày nói:

- Nhất định cuối cùng sẽ là Tiên Nhi ăn bài, bọn ta chung tiền! Ngươi nhất định sẽ thiên vị!

- Cứ yên tâm đi, không có chuyện đó đâu!

Đêm đầu thu, gió lạnh khẽ thổi, nước gợn lăn tăn. Trong Tây khóa viện vang lên tiếng đàn tranh du dương, khinh ca mạn vũ, một tràng tiếng cạch cạch cùng với tiếng cười đùa phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm, truyền đi thật xa, thi thoảng lại vang lên tiếng kêu sợ hãi của nữ tử:

- Oa, tự mạc rồi! Cuối cùng cũng có thất đồng rồi!

- Gì chứ hả, lại là Tiên Nhi ăn bài, ta đã nói rồi mà, có người sẽ thiên vị mà!

- Có trời đất chứng giám, ta không có thiên vị ai hết, Tử Địch ngươi dám chơi thì dám chịu đi!

- Tử Địch, ta đã nói rồi mà, ngươi khoát lác sớm quá!

- Tỷ tỷ ngươi thật là nham hiểm, gà nhà mà lại bôi mặt đá nhau! Bà nó chứ, ta... ta hết tiền rồi!

Tam nữ đồng thanh kêu lên:

- Khiêu vũ đi!

- Không được!

- Vậy thì hát!

- Không có bài nào ta thuộc hết nguyên bài cả!

- Ngâm thơ cũng được!

- ... Ta, vậy để ta múa kiếm đi!... ai, đúng là xui xẻo mà!

Bốn nữ nhân chơi tới cao hứng bừng bừng, không bao lâu sau đều hiểu rõ mọi quy tắc chơi, Tần Tiêu mỉm cười vui vẻ đi ra ngoài đình viện tản bộ, thầm nghĩ: Cuộc sống như thế này thật đúng là an nhàn, vui vẻ! Lúc đánh giặc xong trở về, còn có thể mở một bàn mạt chược trong nhà, nghe hát xem múa, có người ca hát, có người múa kiếm, còn có người ngâm thơ... thật đúng là cuộc sống khoái hoạt của đại Đường! Một tiểu tử nghèo bình thường xuyên việt mà tới đây, trong vòng một năm ngắn ngủn cũng có thể lăn lộn tới địa vị như bây giờ, đúng là chỉ có một chữ thôi, sảng!

Một lát sau, hạ nhân đã chuẩn bị xong một bàn tiệc rượu đầy đủ ở lương đình trong Tây khóa viện, Tần Tiêu vỗ vỗ tay:

- Mấy con bạc, mau ra đây ăn khuya đi!

Bốn nữ tử đồng loạt đi ra, cười nói hớn hở thảo luận chiến quả: Tiên Nhi thắng đậm, chiến tích của Uyển Nhi với Mặc Y thì cũng bình thường.

Chương 323: Hoàng thành kình thiên trụ (1)

Tử Địch là thảm nhất, thua tới mức mặt mày tái mét, cha mẹ cũng nhìn không ra!

Tần Tiêu gọi Hình Trường Phong cũng ngồi xuống, cũng mời cả lão hán Chung Diễn luôn một mực túc trực trong phòng chiếu cố Thiết Nô ra ngồi cùng một bàn. Mấy kỹ nghệ cùng đám hạ nhân cũng tự an bài bữa đêm nên đều lui xuống cả.

Tần Tiêu giơ một chén rượu lên:

- Mắt thấy sắp tới trung thu rồi, mấy người chúng ta khó khăn lắm mới ngồi cùng một chỗ ăn bữa cơm, coi như là ăn bữa cơm đoàn viên đi! Tới, cạn chung!

Mọi người cùng uống cạn một chén.

Tần Tiêu vui vẻ cười nói:

- Mấy người các ngươi đều là bằng hữu tốt nhất và người thân của Tần Tiêu ta. May mắn được quen biết với các ngươi thật sự là vinh hạnh lớn nhất của ta. Ta tuy là cô nhi, nhưng bây giờ tuyệt không cô độc, mỗi ngày đều sống rất tốt, rất phong phú, rất vui vẻ! Cũng bởi vì có mọi người ở bên cạnh ta, ta kính mọi người một chung!

Thượng Quan Uyển Nhi uống xong một chung rượu, nói với vẻ cảm khái:

- Thúy mạc châu vi sưởng nguyệt doanh, kim lôi ngọc, giả phiếm lan anh. Tuế tuế niên niên thường hỗ tất, trường trường cửu cửu nhạc thăng bình. Uyển Nhi tới nơi này cũng cảm thấy giống như đang ở nhà vậy, mỗi giây mỗi phút đều cảm thấy vô cùng vui vẻ, tất cả mọi người cũng giống như người nhà của ta vậy. Chỉ tiếc là Uyển Nhi ở lại không được mấy ngày thì phải trở lại cung điện lạnh như băng kia, ai...

Mặc Y nhẹ nhàng vỗ về tay của Thượng Quan Uyển Nhi:

- Uyển Nhi, ngươi cũng đừng buồn. Đại nhân đã hứa với ngươi là chẳng mấy chốc sẽ đón ngươi về ở chung với mấy người bọn ta rồi, tới lúc đó nhất định sẽ không chia ly nữa!

- Đúng vậy, đúng vậy!

Tử Địch cười hắc hắc vô cùng quái dị:

- Bốn người, vừa đủ một bàn mạt chược nha! Ta vẫn còn muốn báo thù nữa, ngươi cũng không thể không tới được!

Tần Tiêu ngửa cổ uống hết một chung rượu, thích ý hít một hơi, trong lòng vui vẻ thầm nghĩ: Cuộc sống như thế, mới có chút ý tứ!

Sáng sớm hôm sau, Tần Tiêu khoác Minh quang giáp đã được lau chùi tới mức sáng bóng lên người, cúi xuống bên giường hôn lên trán Lý Tiên Huệ một cái:

- Lão bà, ta vào cung làm việc đây!

- Ừ, cứ đi đi...

Lý Tiên Huệ hai mắt nhắm nghiền, không nhướng lên nổi, mơ mơ hồ hồ cằn nhàn:

- Ta mệt muốn chết.... muốn ngủ thêm lát nữa, không hầu hạ ngươi thay quần áo được, thực xin lỗi!

Tần Tiêu vuốt nhẹ gương mặt của nàng, cười khẽ:

- Không sao hết, ta cũng không phải què quặt tàn phế gì. Bây giờ mới biết mệt, ai bảo các ngươi đánh mặt chược lâu như vậy làm gì!

- Ngươi nói nghe hay lắm!

Lý Tiên Huệ mở to hai mắt, bĩu môi phàn nàn với Tần Tiêu:

- Thân thể của người ta đều bị ngươi lăn qua lăn lại tới mức không dậy nổi rồi đây!

Tần Tiêu cười hắc hắc, kề sát vào tai của nàng nói:

- Nhưng lúc sau... lại là chính ngươi muốn mà!

Tần Tiêu cười ha hả mấy tiếng, cầm lấy khôi giáp sư man đầu đi ra cửa, vừa đi ra liền nhìn thấy hai người Hình Trường Phong và Vạn Lôi đứng trong sân, đang thấp giọng trò chuyện. Thấy Tần Tiêu đi ra, hai người nhất tề chắp tay hành lễ:

- Chào đại soái!

- Hai vị huynh đệ tới sớm thật đấy!

Tần Tiêu đi tới bên cạnh hai người:

- Đi thôi, cùng đi ăn điểm tâm sớm thôi.

- Đại soái!

Vạn Lôi nói:

- Mạt tướng đã ăn rồi, huynh đệ Đặc chủng doanh đều ở bên ngoài phủ, chỉ chờ đại soái thôi!

Tần Tiêu ngạc nhiên hỏi:

- Chờ ta, chờ ta làm gì?

Vạn Lôi cười nhẹ một tiếng:

- Lý Tự Nghiệp Lý tướng quân kêu chúng ta tới. Nói là bắt đầu từ hôm nay trở đi. Thân phận của đại soái đã không còn như trước, ra khỏi cửa nhất định phải có hộ vệ, vậy nên.... Đành để huynh đệ Đặc chủng doanh chúng ta đảm đương vị trí thân binh của đại soái.

- A, cái tên Lý Tự Nghiệp này!

Tần Tiêu cười nói:

- Lại còn biết chơi trò phô trương thanh thế! Không chừng chính là do cái lão cổ hủ Phạm Thức Đức kia dạy hắn. Được rồi, nếu như các huynh đệ đều đã tới đây thì gọi vào phủ hết đi. Huynh đệ Đặc chủng doanh mấy hôm nay đã lập được kỳ công, nếu không thưởng thì không được! Trường Phong, ngươi tới hậu đường tìm Tử Địch lấy chìa khóa đi.

Hình Trường Phong chắp tay rời khỏi. Tần Tiêu thì nói Vạn Lôi gọi các tướng sĩ Đặc chủng doanh đứng bên ngoài đi vào, chỉ lát sau đã đi tới hậu đường.

Tử Địch dụi dụi đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, mang bộ mặt chưa tỉnh ngủ đi tới, vừa đi vừa ngáp. Tần Tiêu cười thầm trong lòng, nghĩ: Con ma cờ bạc này, tối hôm qua chơi tới phát nghiện, lôi kéo Mặc Y cùng luyện tuyệt kỹ đánh bài mãi không tha...

Tử Địch đi tới bên cạnh Tần Tiêu, thấy có người ngoài ở đây nên cũng thi lễ một cái.

Sau đó sáp lại nhỏ giọng nói:

- Lại lấy tiền nữa! Lần trước lúc ngươi kéo tả vệ ra ngoài huấn luyện đã lấy hết năm vạn quan rồi. Nếu cứ tiếp tục xài hoang như thế thì sẽ sớm cạn túi mất thôi!

Tần Tiêu nói:

- Không có chuyện đó đâu, cần tiêu thì phải tiêu thôi! Đợi qua khoảng thời gian này, ta sẽ nghĩ vài biện pháp để các ngươi kiếm thật nhiều tiền.

Tử Địch nhếch miệng gật đầu:

- Được rồi, việc này ta cũng không quản được. Ta chỉ biết mỗi một chuyện là kể từ sau khi tới kinh thành này thì tiền tiêu ngày càng nhiều, trước sau tốn hết gần mười vạn rồi. Lần này lại cần bao nhiêu đây?

Tần Tiêu giơ lên ba ngón tay.

- Ba ngàn quan?

- Không. Ba ngàn lượng.

- Nhiều bạc như vậy sao?

- Không phải bạc... là hoàng kim!

Tử Địch buồn bực trừng mắt liếc Tần Tiêu một cái, mở cửa khố phòng ra, thấp giọng mắng một câu:

- Bại gia chi tử!

Tần Tiêu cười khẽ:

- Dùng để khen thưởng cho mấy huynh đệ Đặc chủng doanh. Người ta đây chính là lấy mạng ra chơi trên chiến trường. Cũng nên được thưởng một chút chứ! Tiền tài là vật ngoài thân, hết rồi có thể kiếm lại được. Nhưng mạng mà mất rồi thì chẳng làm ăn gì được nữa đâu.

Tần Tiêu gọi Hình Trường Phong và Vạn Lôi cùng vào trong khố phòng khiêng hai rương vàng ra, nói với bọn họ:

- Cầm lấy cái này đi chia cho mấy huynh đệ đi. Theo quy cũ mỗi người một trăm lượng. Phần của Lý Tự Nghiệp và Điền Trân thì ta sẽ tự mình mang tới đưa cho bọn họ, các huynh đệ cũng cực khổ nhiều rồi. Cầm lấy ít tiền này, muốn dùng thế nào thì cứ dùng thế ấy.

Vạn Lôi nói:

- Đại soái... hoàng kim được thưởng lần trước cùng với ngân lượng được phát mỗi tháng cũng đủ để các huynh đệ dùng rồi, cái này....

Tần Tiêu vỗ tay Vạn Lôi cười ha hả:

- Mấy huynh đệ Đặc chủng doanh ăn khổ gấp trăm lần, hoàn thành nhiệm vụ mà người khác không cách nào tưởng tượng được, được thưởng số ấy cũng là chuyện đương nhiên. Đất kinh thành này là hố ăn tiền, không có tiền thì nửa bước cũng khó đi, nhiều thêm chút tiền cũng chẳng phải chuyện xấu gì, có thể sống tốt hơn một chút, đây cũng là chút tâm ý của ta, không cần phải nhiều lời nữa, cầm lấy chia cho các huynh đệ đi!

Hình Trường Phong cười nói:

- Đại soái. Ta không cần đâu. Ta ngày nào cũng đi theo đại soái, ăn mặc không lo, cầm tiền cũng chẳng có chỗ nào để tiêu!

- Bớt nói nhảm đi! Đều lấy hết cho ta. Sau này ngươi định không cưới vợ mua nhà à? Tới lúc đó ngươi sẽ biết có bao nhiêu thứ cần phải chi tiền!

Hai người cầm vàng chia cho tướng sĩ Đặc chủng doanh, mọi người tự nhiên đều vô cùng vui mừng, cảm tạ Tần Tiêu đã ban thưởng.

Chương 324: Hoàng thành kình thiên trụ (2)

Mấy tướng sĩ Đặc chủng doanh hôm nay đều đổi thiết giáp hằng ngày, mỗi người mặc áo giáp chỉnh tề, tinh thần vô cùng phấn chấn, cưỡi tuấn mã xếp thành đội hình, đi theo Tần Tiêu ra khỏi nhà, đi về phía hoàng cung. Tử Địch đứng ở đại môn nhìn theo bóng lưng của bọn họ, buồn bực ném một câu:

- Đúng là đồ bại gia chi tử, tiêu tiền như nước mà!

Trải qua nguyên ngày hôm qua chỉnh đốn và xử lý, hoàng thành lại khôi phục vẻ chỉnh tề cùng trang nghiêm nhưng không kém phần hào phóng khi xưa, chỉ là vẫn mơ hồ lộ ra một cỗ không khí nặng nề đầy áp lực, trên mặt mỗi viên quan đều bao phủ một tầng mây đen, trong nụ cười đều mang theo vẻ cứng nhắc và sợ hãi.

Lúc Tần Tiêu dẫn theo tướng sĩ Đặc chủng doanh nghênh ngang đi vào thì có rất nhiều quan viên đang vội vã ‘đi làm’ đều tự giác đứng sang một bên nhường đường, mấy người có quen biết còn chắp tay hành lễ chào hỏi:

- Tần tướng quân sớm!

Tần Tiêu mơ hồ cảm giác có gì đó không đúng lắm, phô trương như vậy, tổng cho người ta cảm giác như một loại tiểu nhân đắc chí đi rêu rao khắp nơi, chẳng khác nào hành vi của Võ Ý Tông trước kia, vì vậy liền nói với Vạn Lôi:

- Huynh đệ, ngày mai không cần huynh đệ đi theo hộ vệ cho ta, làm vậy thì quá mức phô trương, không được ổn cho lắm.

Vạn Lôi đĩnh đạc nói:

- Làm thế này thì có gì sai? Lấy danh vọng cùng thân phận của đại soái bây giờ, có ba mươi thiết giáp hộ vệ cũng là chuyện bình thường! Nói không chừng sau khi thái tử đăng cơ còn phong người làm vương công, thưởng cả đội xa giá cơ!

- Đừng có nói bậy!

Tần Tiêu nói:

- Bây giờ là thời điểm nhạy cảm, vẫn là đừng nên gây chuyện nhiều mới đúng.

Đến Vệ soái phủ, Lý Tự Nghiệp cùng với Điền Trân đang thao luyện cho binh sĩ, thấy Tần Tiêu tới liền nhất tề quỳ hối hô to một tiếng đại soái theo thường lệ. Tần Tiêu khoát tay ý bảo bọn họ cứ tiếp tục thao luyện, sau đó đi vào trong Vệ soái phủ.

Vừa mới vào trong phủ, đập vào mắt hắn chính là nhìn thấy trên bàn của mình chất đống đủ thứ đồ, Tần Tiêu nghi hoặc hỏi:

- Mấy thứ này là gì đây?

Điền Trân tiến lên một bước:

- Đại soái, đây là bái thiếp.

- Bái thiếp?

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Của ai?

- Rất nhiều người! Đưa tới đầu tiên là của các đại soái, phó soái và tướng quân của mấy soái phủ khác trong đông cung, còn có tả hữu xuân phường, chiêm sự phủ, ngay cả bái thiếp mời tới nhà riêng cũng có.

- A. Có ý tứ.

Tần Tiêu đi tới bên cạnh bàn, thuận tay cầm một cái lên nhìn: Thái tử gia Lệnh tự Lệnh Phí Quang, quan tứ phẩm. Lại một tờ khác: Thái tử hành tự phó Đỗ Thành Quốc, tứ phẩm.... tất cả đều là mấy vị đại quan đông cung và tướng quân mà hắn chưa từng gặp.

Tần Tiêu cầm sổ con không chút để ý, tùy ý lật xem vài cái, trong lòng thầm nghĩ: Ta tới đông cung làm việc cũng mấy ngày rồi, đáng lẽ ra phải là ta nên tới bái phỏng mấy vị ‘tiền bối’ này mới đúng, hiện tại lại thành trái ngược, triều đình hôm nay đúng là hứng một cơn gió to, đám cỏ đầu tường này liền lập tức bay tứ tung!

Đúng lúc này, cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, đại lý tự Phạm Thức Đức cầu kiến. Tần Tiêu liền gọi hắn vào, Phạm Đức Thức vui cười hớn hở bái lễ mấy cái:

- Đại nhân, ti chức chúc mừng chậm trễ, đại nhân ngài ngàn vạn lần đừng trách tội ti chức nha! Chỗ này là bái thiếp bên đại lý tự gửi cho đại nhân, ti chức cố ý đưa tới cho đại nhân xem qua.

- Lại có bái thiếp?

Tần Tiêu không khỏi cười khổ:

- Lấy ra cho ta xem xem.

Bái thiếp của đại lý tứ thì lại càng nhiều hơn nữa, hồng lư tự, ngự sử đài, tông chính tự, thái sử giám, quân khí giám, ngay cả tác giám, thậm chí là ti nông tự chẳng chút liên quan gì cũng có người gởi bái thiếp tới, phần lớn đều là ‘Cữu ngưỡng đại danh đã lâu nhưng chưa kịp bái phỏng’, ‘Mong ngài thứ tội’, ‘Giúp đỡ nhiều hơn’ các loại.

Tần Tiêu nghe mà cười ha hả:

- Đúng là có ý tứ! ta là một tướng quân tả vệ nho nhỏ mà đã như vậy thì quý phủ của Trương Giản Chi và Đường Hưu Cảnh không phải cũng bị giẫm tới mòn cả bậc cửa hay sao?

- Còn không phải như vậy sao.

Phạm Đức Thức mỉm cười nói:

- Mấy người Trương đại nhân cùng Đường đại nhân, Diêu đại nhân mấy ngày hôm nay có thể nói là sứt đầu mẻ trán, triều đình bề bộn trăm bề, biết bao nhiêu việc lớn nhỏ đều cần bọn họ bắt tay xử lý...

Tần Tiêu nghe ra ý tứ trong câu nói của Phạm Đức Thức: Nhất triêu thiên tử nhất triêu thần.

Hiện tại tam đại nguyên lão đang nắm quyền, mắt thấy sắp nổi một hồi sóng gió. Mấy tên tâm phúc thân tín hai lòng trước kia tự nhiên là không có kết cục tốt. Trong triều đình, sắp tới sẽ thay đổi rất nhiều người, thảm chút thì bãi chức quan bị lưu đày, thậm chí là chém đầu, cũng có kẻ xoay người một bước lên mây, gà chó thăng thiên.

Tần Tiêu thở dài một hơi:

- Cái này cũng không liên quan gì tới ta. Ta cùng lắm chỉ là một tướng quân nho nhỏ, chẳng còn địa vị hay chức quyền gì ở đại lý tự nữa.

Lý Tự Nghiệp bước lên, làm ra vẻ mặt thần bí:

- Đại soái, lão Lý ta ngày hôm qua uống vài chung với vài vị tướng quân, giống như nghe được vài tin đồn.

- Ngươi thích hóng chuyện như thế từ khi nào vậy? Nói đi, là tin đồn gì.

Lý Tự Nghiệp cười hắc hắc:

- Nghe nói là việc đầu tiên thái tử muốn làm lúc đăng cơ chính là bổ nhiệm đại soái làm chức hữu Kim ngô đại tướng quân, Bắc Nha đại đô đốc, chỉ huy tất cả cấm vệ quân trong hoàng thành!

- A!

Tần Tiêu nhịn không được mà sợ hãi kêu lên một tiếng, sau đó đứng phắt dậy:

- Đó không phải chức vụ của Võ Ý Tông lúc trước sao? Bất quá là đổi thành Hữu kim ngô, lúc trước hắn là Tả kim ngô... Lý Tự Nghiệp, tin tức này ngươi nghe được ở đâu vậy, đúng là tin đồn bậy bạ!

- Chỗ tin cậy nha!

Lý Tự Nghiệp cãi lại:

- Ngày hôm qua trên bàn rượu còn có chiêm sự thái giám của chiêm sự phủ ở đó cơ mà! Lời của hắn lúc nào cũng thực tới tám phần nha?

- Chiêm sự phủ?...

Tần Tiêu lẩm bẩm thầm nghĩ: Mặc dù hiện tại thái tử đã là giám quốc rồi, nhưng vẫn chưa chính thức đăng cơ, có chuyện gì cần thương nghị cũng phải có thái giám của chiêm sự phủ theo sát ghi lại, tất cả quân lệnh đều phát ra từ nơi này, tin tức của mấy người này tự nhiên không thể là giả được... bắc nha đại đô đốc! Chẳng trách ở đây có cả bái thiếp của mấy tên ngưu nhân như tướng quân Vũ lâm vệ Lý Đa Tộ và Kính Uẩn, hóa ra là ta bây giờ sắp trở thành người lãnh đạo trực tiếp của bọn họ rồi, ha ha ha!

- Sao lại náo nhiệt thế này, mọi người đều có mặt đông đủ ở đây nha!

Một tên cao lớn cười to đi vào soái phủ, Tần Tiêu vừa thấy Lý Trọng Tuấn! Liền cùng chúng tướng nghênh đón:

- Vệ vương điện hạ!

Lý Trọng Tuấn cười ha hả, khoát tay nói:

- Các huynh đệ không cần phải đa lễ như vậy. Tần tướng quân, bổn vương hôm nay chính là cố ý tới chúc mừng ngươi đây!

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Ta thì có việc gì mà chúc mừng?

- A, ngươi vẫn còn chưa biết! Ta nói cho ngươi biết cũng được.

Lý Trọng Tuấn đĩnh đạc ngồi xuống ghế:

- Ngày hôm qua, phụ vương ta cùng tam đại nguyên lão và mấy trọng thần triều đình khác đã nghị luận cả ngày, trong đó có một chuyện liên quan tới ngươi.

Chương 325: Một bước lên trời (1)

- Chuyện gì vậy?

Hứng thú của Tần Tiêu cũng đã bị khơi lên, hỏi tiếp.

- Khụ, là như vầy!

Lý Trọng Tuấn hắn giọng một cái:

- Bọn họ thương nghị cả ngày, rốt cuộc cho ra kết quả chính là Đường Hưu Cảnh kiên trì đòi bổ nhiệm ngươi làm binh bộ thị lang, hắn nói vị soái tài như ngươi hẳn là nên điều tới bộ binh xử lý công vụ, thay hắn phân ưu; chỉ huy lục vệ của đông cung, thiên kỵ và vũ lâm vệ, đây là ý của phụ vương ta. Có ngươi hộ giá thì hắn cũng yên tâm hơn. Sau đó ấy à, Trương Giản Chi và Diêu Sùng đề bạt ngươi lên làm hữu kim ngô tướng quân, đây mặc dù chỉ là một chức quan hư danh, nhưng phẩm hàm thì vẫn có, có thể được bổ nhiệm làm bắc nha đại đô đốc. Cho nên, kết quả cuối cùng chính là: bổ nhiệm ngươi làm binh bộ thị lang, bắc nha đại đô đốc, hữu kim ngô đại tướng quân!

Trong lòng Tần Tiêu đột nhiên rớt cái độp:

- Còn thêm một chức binh bộ thị lang nữa... vậy ta bây giờ cũng thành trọng thần tam tỉnh lục bộ như đám người Đường Hưu Cảnh, Diêu Sùng và TRương Giản Chi rồi sao? Cách chức tể tướng chỉ một chút thôi, nếu như không phải còn có vị thượng thư như Đường Hưu Cảnh ở đây thì thị lang ta đây chính là tể tướng rồi còn gì. Tam tỉnh lục bộ của đại Đường, bình thường không cần phải nghe lệnh thượng thư, trừ phi là người có uy vọng cực cao, công huân trác trứ như Đường Hưu Cảnh...

Chức quan này, đối với lý lịch cùng độ tuổi của ta mà nói thật sự là chút thái quá.

Chẳng trách lại có nhiều bái thiếp như vậy nha!

Chúng tướng tất cả đều mừng rỡ, cùng kêu lên:

- Chúc mừng đại soái!

Lý Trọng Tuấn cười ha hả đứng dậy:

- Các Tướng quân tả vệ suất lần này đều được trọng thưởng! Nói theo cách của Lý Tự Nghiệp chính là trực tiếp thăng lên làm đại soái tả vệ suất, những người còn lại đều được thăng một cấp! Điền Trân và Vạn Lôi hình như đều thành đại soái của lục vệ suất. Trong lục vệ soái thì ở đây đã chiếm tới ba vị rồi! Mấy người còn lại đều là tướng quân dưới trướng của bổn vương lúc trước.

Tần Tiêu nháy mắt suy nghĩ một chút, vừa cười vừa nói:

- Vệ vương điện hạ, theo như lời ngươi nói, không tới mấy ngày thì chúng ta đều phải gọi ngươi một tiếng ‘thái tử điện hạ’ rồi sao?

- A? Ha ha ha.

Lý Trọng Tuấn cười ha ha.

- Vẫn là Tần huynh đệ thông minh! Đây là chuyện nhà của ta mà cũng bị ngươi đoán ra được. Không sai, phụ vương đã quyết định chỉ định ta làm hoàng trữ thái tử, chẳng bao lâu thì chủ nhân của đông cung này sẽ đổi thành ta!

Tần Tiêu cùng chúng tướng nhất tề hành lễ nói:

- Chúc mừng điện hạ!

Lý Trọng Tuấn cười ha hả:

- Bổn vương đã nói qua, các huynh đệ không cần phải đa lễ như vậy! Từ nay về sau các huynh đệ đi theo bổn vương, bổn vương nhất định sẽ không bạt đãi mọi người! Huống hồ gì các người bây giờ đã thành trọng thần trong triều, là cây đại trụ chống trời của hoàng thành, bổn vương cũng không dám chậm trễ các ngươi đây này!

Tần Tiêu cười to nói:

- Điện hạ ngài cũng thật là biết nói đùa!

Lý Trọng Tuấn cũng cười lớn một hồi, kéo Tần Tiêu một cái:

- Đi, ta dẫn các ngươi tới một nơi!

- Tới chỗ nào vậy? Ra vẻ thần bí như vậy!

- Cứ tới đó rồi sẽ biết ngay thôi!

Lý Trọng Tuấn không nói một lời thả Tần Tiêu ra rồi đi ra ngoài, hai người cưỡi ngựa rời khỏi đông cung, chạy thẳng về phía vương thành.

Tần Tiêu ghìm chặt ngựa:

- Điện hạ, đây là đi tới nơi nào vậy, bây giờ có thể nói được chưa?

- Sao hả, lúc đối mặt với thiên quân vạn mã không thấy ngươi hoảng hốt chút nào, bây giờ lại sợ rồi sao?

Lý Trọng Tuấn cười thần bí nói:

- Kỳ thật, ta cũng là bị người ta nhờ vả phải mời ngươi tới đó.

- Được người nhờ vả?

Tần Tiêu nghi hoặc một hồi:

- Ai lại có đảm lượng đánh tiếng nhờ vả ngươi? A ta biết rồi, là A Man!

- Ha ha! Chính là hắn!

Lý Trọng Tuấn cười nói:

- Ta đang muốn dẫn ngươi tới thập vương trạch đây, tới Lâm Truy vương phủ của hắn. Tần huynh đệ, lẽ nào ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao, mấy hôm nay Trường An và hoàng thành huyên náo thành như vậy, cả nhà Tương vương lại vô cùng yên tĩnh. Trừ bỏ Tương vương ra thì ngay cả năm công tử của hắn cũng không có tên nào lộ mặt ra ngoài cả, tự nhiên cũng bao gồm cả A Man trong đó! Lẽ nào ngươi không muốn tới xem sao?

- A? Theo như ngươi vừa nói thì đúng thật là có chuyện như vậy. Sau khi A Man rời khỏi nhà ta tới nay chúng ta cũng chưa từng gặp lại.

Tần Tiêu vung roi ngựa:

- Đi thôi, tới lâm truy vương phủ nhìn xem.

Hai người thúc ngựa đi qua đại đạo Chu tước đã vắng lặng gấp mấy lần so với khi xưa, không bao lâu sau đã tới Lâm truy vương phủ của nhà thập vương. Cửa phủ quả nhiên là đóng chặt, trước cửa cũng không có tên tiểu tư nào đứng canh cửa đón khách.

Lý Trọng Tuấn xoay người xuống ngựa, chạy tới trước cửa phủ dùng sức đập cửa, ầm ầm rất dọa người, giống như là muốn đập cho đổ cả đại môn vậy. Tần Tiêu không khỏi lắc đầu cười khổ, Lý Trọng Tuấn nói:

- Ngươi không biết đâu, đám người trong phủ này nhất định đều kéo tới tới hậu viện hết cả rồi. Không dùng sức một chút thì không ai nghe thấy đâu.

- Kéo hết tới hậu viện làm gì?

- Đợi lát nữa chẳng phải ngươi sẽ biết sao!

Lý Trọng Tuấn đập cửa rầm rầm một hồi như hô sơn gọi biển, cuối cùng cũng có một thái giám ra mở cửa, mở ra một khe nhỏ, nhìn thấy Lý Trọng Tuấn mặt mũi đầy vẻ không kiên nhẫn thì cuống cuồng mở cửa ra:

- Vệ vương thứ tội, Tần tướng quân thứ tội! Người trong phủ đều tới hậu viện hết cả rồi nên nhất thời không nghe thấy tiếng kêu cửa.

Lý Trọng Tuấn hừ lạnh một tiếng quát:

- Bớt nói nhảm đi, ra phía sau dẫn ngựa đi!

Dứt lời liền vẫy vẫy tay gọi Tần Tiêu, cất bước đi vào vương phủ.

Tần Tiêu đuổi theo hai bước, hiếu kỳ hỏi:

- Tên A Man này trốn tới hậu viện để làm gì đây?

Lý Trọng Tuấn nói:

- Ngươi không biết đâu. Tương vương nguyên bản vốn có sáu đứa con, Long Đễ chết sớm, bây giờ còn lại năm huynh đệ. Năm huynh đệ bọn họ ấy à, ta thật sự không phải hâm mộ thường đâu! Tình cảm huynh đệ quả thực là vô cùng tốt! Từ nhỏ đã không nghe thấy bọn họ đánh nhau hay tranh giành thứ gì hết. Hiện tại trưởng thành cả rồi, chỗ ở trong vương phủ cũng xây cùng một chỗ, hậu viện hợp thành một mảnh, có hình dạng như một đóa hoa mai, hơn nữa còn thông với nhau. Năm huynh đệ bọn họ, khi không làm gì thì đều tụ lại một chỗ uống rượu hàn huyên với nhau, phẩm thơ nghe hát, chọi gà chơi cầu. Có tiền thì cùng tiêu, có việc thì cùng làm. Tần huynh đệ ngươi nói thử xem, huynh đệ như vậy, trong hoàng tộc các đời có phải là cực kỳ hiếm thấy hay không?

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Đúng là rất hiếm có. Lần trước ta tới phủ Tương Vương một lần, thấy Tương Vương điện hạ đối nhân xử thế đều rất hòa khí, không hề kiêu căng. Tin là năm vị công tử của hắn cũng ít nhiều bị hắn ảnh hưởng?

- Ai, còn phải nói, ta thật sự rất hâm mộ A Man! Nếu như cha ta... ai, không nói nữa.

Lý Trọng Tuấn thở dài, nói với giọng vô cùng ghen tỵ:

- Tương Vương tuy là cũng từng được đăng cơ một thời gian ngắn như cha ta, cũng đều bị Võ Hoàng phế truất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau