PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 316 - Chương 320

Chương 316: Tâm Của Nữ Hoàng (3)

Mọi người cuối cùng là nhẹ nhõm trong lòng, hướng ra ngoài thối lui. Tần Tiêu xen lẫn trong những người này, cũng đi ra ngoài, nghĩ thầm cuối cùng là xong việc. Thay đổi triều đại. . . Không nghĩ tới, ta cũng có thể làm được việc này, mặc dù chỉ là tiên phong tay chân cùng dây dẫn nổ!

Đột nhiên, Võ Tắc Thiên lên tiếng:

- Tần Tiêu, ngươi lưu lại, trẫm có chuyện nói với ngươi.

Trong lòng Tần Tiêu nhảy dựng lên, hắn kiên trì đi đến trước mặt Võ Tắc Thiên chắp tay xá một cái:

- Bệ hạ ...

Võ Tắc Thiên ho khan kịch liệt, một cung nữ bên cạnh cầm mấy cái gối đầu lót đến sau lưng của nàng, lúc này nàng mới thư thái hơn một chút.

Tần Tiêu trong lòng thẳng bồn chồn: không thể nào, ta chỉ là tiểu tốt, nói cái gì với ta?

Tần Tiêu giương mắt nhìn Võ Tắc Thiên vài lần, thấy nàng hiện tại mới thật là người bảy tám chục tuổi, thần sắc, khuôn mặt đều già nua tới cực điểm, tánh mạng phảng phất cũng chỉ còn lại có một tia khí tức, tùy thời khả năng tắt ngấm.

Trong lòng Tần Tiêu ẩn ẩn có chút không đành lòng: Nói như thế nào, Võ Tắc Thiên đối với chính mình vẫn còn có chút ân tình đấy. Hơn nữa cho tới nay, nàng đối với ta cũng coi như chiếu cố, thậm chí có thể nói có chút ít yêu thương cùng che chở.

Ta hiện tại đi theo Trương Đông Chi làm ra chuyện như vậy ra, thật có chút bạch nhãn lang (khinh bỉ) ... Cho dù ước nguyện ban đầu của ta là vì gạt bỏ hai tai họa là hai người. Nhưng mà sự thật chính là sự thật, chính mình trảm quan giết một mạch liều chết tiến đến, còn lấy hết danh tiếng. . .

Tần Tiêu cho rằng nàng muốn hỏi chuyện của bản án, không ngờ Võ Tắc Thiên ho một hồi, trầm giọng nói:

- Tần Tiêu, ta biết rõ hiện tại trong lòng ngươi đang suy nghĩ gì. Ngươi làm chuyện có lỗi với trẫm, trẫm nhất định ghi hận ngươi, thậm chí muốn xử tử ngươi đúng không?

Tần Tiêu giương mắt nhìn Võ Tắc Thiên thấy ánh mắt của nàng trống rỗng, nhìn không ra bất luận phản ứng cảm xúc gì, nhất thời có chút buồn bực, hắn trầm mặc không nói gì.

Võ Tắc Thiên tiếp tục nói:

- Kỳ thật từ lúc ngươi phá án Giang Nam trở lại, trẫm vẫn suy nghĩ, ngươi sẽ trở thành con dao hai lưỡi. Làm việc thật tốt thì mọi việc đều thuận lợi; hơi có sai lầm, ngươi có thể đem trẫm lên đường hoàng tuyền. Không nghĩ tới, hôm nay quả nhiên ứng với dự đoán lúc trước. Tần Tiêu, ta thu được di thư của Địch Quốc lão tiến cử một khắc này, trẫm đã biết rõ, ngươi cuối cùng không phải vật trong ao. Trẫm, kỳ thật không trách ngươi. Trẫm trong triều trà trộn nhiều năm như vậy, khắc sâu biết rõ, rất nhiều chuyện không thể chính mình quyết định. giống với, ta lúc đầu giết hai đứa con trai , một đứa con gái của mình cùng rất nhiều những người khác...

Trong lòng không khỏi Tần Tiêu run lên: không trách ta, vậy lưu ta lại, nói với ta những lời này làm gì?

Tần Tiêu cúi đầu nói:

- Bệ hạ, vi thần. . . Thật sự là làm cho bệ hạ thất vọng rồi. . .

Võ Tắc Thiên cười cười với vẻ mặt tái nhợt:

- Thất vọng? Cái gì là thất vọng? Trẫm luôn hy vọng ở ngươi, vẫn luôn muốn ngươi có thể làm lương thần Đại tướng. Ngày ấy ngươi đánh bại đệ nhất dũng sĩ Đột Quyết, trong lòng Trẫm kỳ thật thập phần cao hứng, rất muốn đem ngươi gọi tiến vào cung ở trước mặt ban thưởng, nhưng mà thân thể trẫm thật sự là không khỏe .. Tần Tiêu, ngươi biết không, đến từ nửa năm trước, ngươi ở trước mặt gọi bốn chữ: "hoàng đế nãi nãi" thì ta đã không tự chủ coi ngươi là con cháu... Thân tình, thân tình đâu, trẫm còn có cái gì thân tình đáng nói! Nhi nữ của Trẫm còn muốn giành ngôi vị hoàng đế, cùng trẫm lục đục đùa bỡn quyền mưu! Hết lần này tới lần khác ngươi không có quan hệ huyết thống nhưng trẫm lại cảm giác được sự thân tình.

Tần Tiêu không khỏi có chút khó hiểu, hắn thì thào nói: thân tình? . . . Từ trên người của ta? Nguyên lai nữ hoàng Võ Tắc Thiên nhìn như tâm như sắt đá, nội tâm cũng có một mặt cực yếu ớt ...

Tần Tiêu thấp giọng nói:

- Bệ hạ. . . Kỳ thật, ước nguyện ban đầu của Tần Tiêu không phải là muốn bức vua thoái vị, chỉ là muốn. . .

Võ Tắc Thiên vô lực khoát khoát tay, buồn bã lắc đầu nói:

- Đừng nói nữa. Trẫm biết rõ ngươi kế tiếp muốn nói cái gì, đơn giản là Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông tai họa triều đình như thế nào, cấu kết giặc ngoại xâm như thế nào. Ngày hôm trước đám người Trương Đông Chi tới gặp trẫm lúc, trẫm vừa vặn thân thể tốt hơn một chút, ngay tại ngự thư phòng liền đưa bọn chúng tiến đến. Không nghĩ tới, ba lão gia hỏa bọn hắn lại là muốn liên danh bảo vệ ngươi làm làm Đại Lý Tự Thiếu Khanh, đi thăm dò dân án. Trẫm lúc ấy liền suy nghĩ, bọn họ là không phải phát giác cái gì khác thường, muốn lợi dụng năng lực xử án của ngươi thay họ là việc. Nhưng mà trẫm lại không thể không đáp ứng đám người, đồng thời cũng thật không ngờ, đám người tra được người bên cạnh trẫm. Thật đáng buồn ah! Trẫm rõ ràng một mực cũng không biết, hai người bọn họ gạt trẫm đã làm nhiều chuyện như vậy. Chỉ sợ trong thiên hạ, cũng chỉ có trẫm là không biết...

Tần Tiêu trầm mặc không nói, trong lòng liên tục thở dài: làm hoàng đế, thật là rất không có thú vị. Người bên cạnh sủng ái tín nhiệm cũng muốn chơi phản bội. . . Hoàng đế cũng là người, tìm bạn ở cùng cũng nhân chi thường tình. Chỉ là ai bảo nàng là hoàng đế? Hoàng đế làm sai sẽ khiến người trong thiên hạ phẫn nộ!

Võ Tắc Thiên nhìn thoáng qua Tần Tiêu, tiếp tục nói:

- Náo loạn như vậy một lần, một nhóm người muốn bắt đầu thăng chức rất nhanh, một nhóm người muốn đầu người rơi. Nhất triều thiên tử triều thần, đạo lý như vậy, ai cũng minh bạch. Tần Tiêu, đã trải qua chuyện lần này ở Giang Nam, trẫm xem như nhìn rõ ràng rồi, trên người của ngươi, có năng lực cùng kiến thức cực khác thường nhân. Trẫm một mực kỳ quái, ngươi bằng chừng ấy tuổi, tại sao lại có tâm trí như thế. ikienthuc.org

Tần Tiêu há to miệng nói:

- May mắn là có... Có phương pháp dạy bảo của Ân sư!

Trong lòng của toát mồ hôi nói: có một số việc, như là xuyên việt, đến từ tương lai thế kỷ 21, thật sự là đối với lão nhân gia ngài giải thích không rõ ràng lắm, không có ý tứ!

Võ Tắc Thiên lạnh nhạt cười khổ lắc đầu:

- Thôi. . . Trẫm coi như ngươi là kỳ tài ngút trời a. Tần Tiêu, ở chỗ này chỉ có hai người ta và ngươi, ta hỏi ngươi một câu, ngươi nói thật với ta: Ngươi có phải đem Lý Tiên Huệ từ Giang Nam dẫn tới Kinh Thành hay không? Hiện tại, ngươi xử lý nàng xử lý như thế nào?

Trong lòng Tần Tiêu xiết chặt: như thế nào. . . Hỏi việc này rồi sao? Àm sao có thể nói! Đánh chết cũng không có thể nói thật ah!

Không để Tần Tiêu suy nghĩ nhiều, Võ Tắc Thiên tiếp tục nói:

- Ngươi yên tâm, trẫm cam đoan với ngươi, tuyệt không truy cứu bất luận kẻ nào đắc tội. Đồng thời, trẫm hiện tại cũng dùng thân phận hoàng đế nãi nãi hỏi ngươi vấn đề này. Ngươi biết không, kỳ thật, Tiên nhi là tôn nữ nhi trẫm sủng ái nhất ... Trẫm lúc ấy hạ thánh chỉ cũng đã lập tức hối hận, hơn nữa, một mực đều đang hối hận!

Tần Tiêu nuốt nước miếng một cái cố lấy dũng khí, nhìn hoàng đế nãi nãi nói:

- Tiên nhi. . . Hiện tại đã là chính thê của Tần Tiêu!

Chương 317: Xuất Tẫn Phong Đầu (Xuất Ra Danh Tiếng) (1)

Võ Tắc Thiên im im lặng lặng ngây người sau nửa ngày, giống như cười mà không phải cười nhìn Tần Tiêu khiến trong lòng hắn không khỏi sợ hãi.

Võ Tắc Thiên ho khan phá vỡ trầm mặc giữa hai người. Tần Tiêu bước lên phía trước đem gối đầu thay nàng kê lót rồi đỡ nàng nằm xuống. . Đúng lúc này, hắn cảm giác tựa như mấy năm trước, hầu hạ mẫu thân bệnh nặng trước giường bệnh. Nữ hoàng uy nghiêm lãnh khốc giờ phút này cũng không còn khí thế, chỉ giống như một bà lão bình thường bệnh nặng, mà còn là một bà lão không có thân nhân bên cạnh.

Võ Tắc Thiên ho đến vẻ mặt đỏ bừng, thật vất vả thở gấp một hơi, nhẹ nhàng khoát tay áo, Tần Tiêu lui về sau chắp tay đứng ở một bên.

- Tần Tiêu ...

Thanh âm của Võ Tắc Thiên khàn giọng:

- Vì sao, ngươi cho trẫm cảm giác luôn kỳ quái như vậy? Luôn không giống người bên cạnh trẫm? Ngoại trừ ngự y, thị nữ, còn không có ai dám chủ động đến bên cạnh trẫm thay trẫm kê lót gối đầu. Ngươi. . . Ngươi cho trẫm một loại cảm giác người từ bên ngoài tới.

Trong lòng Tần Tiêu phát lạnh: thật là lợi hại! Điều này cũng có thể cảm giác được! Ta thực chất bên trong chính là người của 21 thế kỷ, cảm giác đối với quân quyền, đẳng cấp không coi trọng bằng người hiện tại. Điều này .. giải thích như thế nào đây?

Võ Tắc Thiên nói tiếp:

- Kỳ thật, từ vừa mới bắt đầu ta biết ngay, ngươi mang Tiên nhi theo bên cạnh. Chỉ là ta một mực không có thể hạ quyết tâm, đem bọn ngươi xử quyết. Ngươi biết không dựa theo tính tình trước kia của ta, các ngươi cũng đã sớm chết oan chết uổng rồi. Chỉ là người già rồi, luôn đa tình rất, cho dù là giống như ta giết người vô số. Vì vậy, ta đem Thượng Quan Uyển Nhi phái đến Giang Nam, truyền đạt ý của ta. . . Chuyện tình từng làm qua hiện tại tổng nhớ lại để cho ta hối hận vạn phần. Kết quả là bà già tám mươi tuổi ta đây chỉ có thể cô độc nằm ở trong cung điện lạnh như băng, không người nào hỏi thăm, không người nào quan tâm. . . Ta cái gì cũng không có được, cái gì cũng đều đã mất đi! . . .

Võ Tắc Thiên nói xong, thời gian dần qua trở nên kích động lên, lại ho khan một hồi kịch liệt.

Tần Tiêu không khỏi có chút ngây dại: đây là nữ hoàng bao trùm thiên hạ sao? Nàng hiện tại cũng tự xưng là ‘ ta ’, mà không phải ‘ trẫm ’ rồi. . . Đúng lúc này, nàng ở đâu còn như một quân vương, rõ ràng là một người đàn bà bình thường, đồng dạng cũng có cảm tình của con người, lo được lo mất, chỉ là khát vọng nhiều một phần thân nhân yêu mến cùng người tri kỷ.

Tần Tiêu dừng ở trước người Võ Tắc Thiên, chắp tay bái nói:

- Tội thần. . . Cảm tạ bệ hạ ân không giết, hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, tội thần một đời một thế, cảm hoài tại tâm!

Võ Tắc Thiên buồn bã lắc đầu:

- Không cần cám ơn, Tiên nhi là hảo hài tử, ta cũng là nhất thời hồ đồ. Có lẽ chính là trời toan tính trêu người, nàng rõ ràng sống sót, lại gặp ngươi ở Giang Nam cùng các ngươi tạo nên duyên phận như thế. Cổ có mây, phá kính khó tròn, nhưng mà một đoạn tội nghiệt của ta nghiệt, lại trời đưa đất đẩy làm sao cứu vãn trên tay ngươi. Trong nội tâm của ta, kỳ thật. . .

Thanh âm Võ Tắc Thiên đột nhiên có chút nghẹn ngào, trên cổ rõ ràng có hai vệt nước mắt nhàn nhạt:

- Thật cao hứng, thật sự, thật cao hứng! . . .

Tần Tiêu kinh ngạc nhìn Võ Tắc Thiên, cảm giác trong lòng từng đợt có cảm xúc khác lạ, hắn nhẹ nhàng mà nói:

- Bệ hạ, Tần Tiêu. . . Cũng không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ hy vọng bệ hạ bảo trọng Long thể nhiều hơn, mau chóng khôi phục khỏe mạnh.

Võ Tắc Thiên chậm rãi gật nhẹ đầu:

- Tần Tiêu, ta bất kể ngươi hôm nay đã làm gì, ta đều không trách ngươi. Bởi vì người trong triều đình trừ danh lợi thì nhiều hơn là muốn sống sót. Chuyện tình Tiên nhi ta một mực chôn sâu ở trong lòng không có nói với bất kỳ người nào. Ngươi. . . Ngươi tới đây!

Võ Tắc Thiên nhẹ nhàng vẫy vẫy tay.

Tần Tiêu chần chờ tiêu sái đến bên cạnh long sàng của Võ Tắc Thiên, thấp giọng nói:

- Bệ hạ có gì phân phó?

Võ Tắc Thiên hơi dời đi thân thể, đưa tay tìm được dưới đệm chăn, xuất ra một mảnh kim giản dài ước chừng một xích(0,33m) rộng bằng bàn tay:

- Tần Tiêu, hai ba năm trước, ta đi một chuyến đến Tung Sơn, hướng lên trời cầu phúc tiêu giảm tội nghiệt, giản này gọi là Trừ Tội Kim Giản. Hiện tại ngươi cùng Tiên nhi trở thành thân, cũng là tôn tế của ta, tuy rằng hôn sự của các ngươi không tiện lộ ra, nhưng mà ta đây rất cao hứng. Khối kim giản này ta tặng cho ngươi và Tiên nhi, coi như hạ lễ tân hôn.

Hai tay Tần Tiêu tiếp nhận, rồi xem xét, đằng sau viết một hàng chữ: "Đại chu quốc chủ vũ chiếu hảo nhạc chân đạo trường sinh thần tiên, cẩn nghệ trung nhạc tung cao sơn môn, đầu kim giản nhất thông, hất tam quan cửu phủ trừ vũ tội danh, thái phát canh tử thất nguyệt giáp thân sóc thất nhật giáp dần tiểu sử thần hồ siêu kê thủ tái bái cẩn tấu." ( Đại ý là: Đại Chu quốc chủ Võ Chiếu tới cao môn quăng kim giản, trừ tội danh. Giờ giáp thân, ngày Giáp dần...chắp tay bái lạy)

(Chú giải của người biết: Thực sự có vật này, đây là văn vật trân quý, hiện tại đang ở bảo tàng tỉnh Hà Nam)

Tần Tiêu kích động nói:

- Bệ hạ. . . Thần, thay Tiên nhi tạ ơn bệ hạ!

Trên mặt Võ Tắc Thiên cuối cùng xuất hiện vẻ mỉm cười:

- Ngươi cùng Tiên nhi quả nhiên là một cặp trời đất tạo nên! Nàng có cơ hội một lần nữa làm người gả chồng như ngươi, cũng Thượng Thiên ban ân. Ta cả đời giết người vô số, làm rất nhiều chuyện sai, hiện tại thoái vị trước khi chết, cuối cùng có cơ hội nho nhỏ đền bù, trong lòng cũng coi như ít có an ủi. Kỳ thật ta một mực cũng rất muốn ngươi làm quận mã hoặc phò mã, ngươi lại chậm chạp không chịu đáp ứng, suy đoán cũng là bởi vì Tiên nhi a? Lại nói tiếp, ngươi coi như là đại trượng phu có tình có nghĩa! Tốt!

Trong lòng Tần Tiêu rõ ràng cũng có một loại cảm giác coi Võ Tắc Thiên như thân nhân, hắn , chân thành nói:

- Bệ hạ ngài là nãi nãi của Tiên nhi thì cũng là nãi nãi của Tần Tiêu. Tôn nhi chỉ hy vọng hoàng đế nãi nãi có thể khỏe mạnh, trường thọ, chúng ta còn muốn ôm chắt trai đến cho ngài xem.

Võ Tắc Thiên lập tức lệ rơi đầy mặt, nghẹn ngào nói:

- Tốt, Tôn nhi. . . Chắt trai! Chuyện cho tới bây giờ, cuối cùng có người coi ta là thân nhân.... Tần Tiêu, ta thật sự cảm tạ ngươi. . .

Tần Tiêu nhấc chân đi ra Trường Sinh Điện, tâm tình có chút trầm trọng. Nữ hoàng, nữ hoàng không ai bì nổi khinh thường thương khung nguyên lai cũng là da thịt có cảm xúc. Xem ra, quyền lực, ngôi vị hoàng đế, thật có thể đem một người bình thường trở nên có ý chí sắt đá giết người như ngóe. Một năm trước, ta ở huyện Bành Trạch trong thôn chỉ là một dân chúng thấp cổ bé họng bình thường, sinh hoạt vô lo một người ăn no cả nhà không đói bụng. Không nghĩ tới vào kinh một chuyến trở thành Võ Trạng Nguyên, có thể phát sinh nhiều chuyện tình như vậy, người chết ở trên tay của ta số lượng cũng không ít rồi. Mà ta làm những chuyện này chỉ có một mục đích: sống sót!

Chương 318: Xuất Tẫn Phong Đầu (Xuất Ra Danh Tiếng) (2)

Bên ngoài Trường Sinh Điện, Lý Tự Nghiệp cầm chiến bào đỏ tươi tới cho Tần Tiêu. Lý Đa Tộ dẫn binh cấm vệ, chứng kiến Tần Tiêu đi ra, tam phẩm vũ Lâm tướng quân ngược lại tiến lên đây chào hỏi :

- Tần tướng quân, bệ hạ gọi ngươi ở lâu như vậy là vì bản án của hai tên kia sao? Nàng biết rõ ngươi tự tay giết hai người có trách tội ngươi không?

Tần Tiêu chắp tay trở về đáp lễ, cười khổ lắc đầu:

- Không có, bệ hạ không có nói chuyện của hai người kia. Chỉ là kéo ta đi nói chuyện nhà...

Lý Đa Tộ ngây ngẩn cả người:

- Nói...chuyện nhà?

Tần Tiêu cười cười, gật gật đầu, xoay người cỡi Đạm Kim Mã:

- Lý tướng quân, ta trước mang các huynh đệ trở lại Tả Vệ Suất , cáo từ!

Lý Đa Tộ vừa chắp tay:

- Tần tướng quân tạm biệt! Có thể cùng tướng quân sóng vai chiến một trận, thật sự là vinh hạnh của Lí mỗ.

- Lý tướng quân quá khách khí! Lý tướng quân mới là trụ cột của quốc gia Đại Chu ta, Tần Tiêu hà đức hà năng?

Khách sáo vài câu, Tần Tiêu hướng Trường Sinh Điện chuẩn bị lệnh tướng sĩ Tả Vệ Suất, hắn vung tay lên:

- Các huynh đệ, thu binh hồi doanh!

Tần Tiêu vỗ ngựa, chiến bào màu đỏ tươi bào đón gió bay múa, sau lưng Lý Tự Nghiệp và Đặc Chủng Doanh chặt chẽ đi theo sau lưng. Hai nghìn thiết kỵ uy vũ hùng tráng đi trên đường, rời khỏi Huyền Vũ môn.

Lý Đa Tộ nhìn bóng lưng đám người Tần Tiêu rời đi, hắn chậm rãi lắc đầu, thở dài:

- Hổ tướng. . . Kỳ tài! . . .

Huyền Vũ môn lồng lộng, mặt trời đỏ lơ lửng trên cao, vạn đạo kim quang chiếu lên vết máu loang lổ ở cổng thành, cảnh tượng thê lương cùng bi tráng. Thủ thành vệ sĩ xa xa chứng kiến đám người Tần Tiêu thì mở cửa thành nổi lên trống quân. Mỗi người tướng sĩ Tả Vệ Suất ngẩng đầu ưỡn ngực, kể cả con ngựa dưới háng cũng khí phách hiên ngang, đắc ý phi phàm.

Một chuyến thiết kỵ ra bắc môn, tiến ra đường cái Trường An.

Hôm qua ban đêm, binh biến bão tố lập tức truyền toàn bộ thành Trường An. Hiện tại trên đường cái người ở thưa thớt, chỉ vẹn vẹn có mấy người đi đường cũng hốt hoảng bỏ chạy, có phần hương vị trong loạn thế. Tần Tiêu không khỏi lắc đầu cười khổ: trận này náo xuống, có lẽ đã dọa những thần tử cùng dân chúng bình thường không có tham dự biến cố. Ta. . . Ta rõ ràng tự tay làm diễn viên chính để cho lịch sử phát sinh chuyển hướng chính biến đình sao?

Chu Tước hoàng thành cửa thành đóng chặt đề phòng sâm nghiêm. Tần Tiêu suất người tới dưới cổng thành, trên lầu lập tức đưa ra vô số cung nỏ:

- Hãy xưng tên ra, nếu không giết không tha!

Tần Tiêu đang chuẩn bị nói chuyện, trên cổng thành một người phẫn nộ quát:

- Lớn mật, còn không lui xuống! Đây là Tả Vệ Suất Tần tướng quân lĩnh Khải Hoàn chi sư đắc thắng trở về!

Tần Tiêu ngẩng đầu nhìn lên, là Lý Trọng Tuấn!

Lý Trọng Tuấn trên cổng thành, xa xa hướng Tần Tiêu chắp tay lạy dài, lớn tiếng nói:

- Mở cửa thành ra, nổi trống trợ nhạc, hoan nghênh Tả Vệ Suất tiến cung!

Đám người Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp nhao nhao xuống ngựa chắp tay đáp lễ.

Chu Tước đại môn bị mở ra, trống trận rung trời vang lên, tấu Khải Hoàn chi khúc! Tần Vương Phá Trận Nhạc quen thuộc.

Lý Trọng Tuấn áo bào màu vàng tự mình đi tới trước cửa thành lâu tới trước mặt Tần Tiêu, nắm tay của hắn vỗ vai Tần Tiêu nói:

- Hảo huynh đệ khổ cực! Mời vào thành.

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Điện hạ nói quá lời rồi.

Dứt lời hắn vung tay lên:

- Tả Vệ Suất xếp thành hàng vào thành!

Lý Trọng Tuấn cũng trở mình lên ngựa, hơn nữa tự mình cùng Tần Tiêu đi chung.

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn cứ như vậy dẫn Tả Vệ Suất dọc theo Thừa Thiên môn đi qua Hồng Lư Tự, Ngự Sử đài, Thượng thư tỉnh, môn hạ tỉnh, đến trước cửa cung Thái Cực Thừa Thiên. Cửa cung mở rộng ra, hai bên chỉnh tề hơn vạn binh mã, áo giáp ngăn nắp, binh qua lóng lánh, tinh kỳ phần phật, uy phong lẫm lẫm, là binh mã đông cung Hữu Vệ Suất.

Đỉnh đầu của binh mã có hoàng miện che, Lý Hiển đứng trên bảo tọa bước tới vài bước:

- Tần tướng quân, các tướng sĩ Tả Vệ Suất các ngươi khổ cực rồi.

Đám người Tần Tiêu cuống quít xuống ngựa quỳ xuống đất bái:

- Thái tử mời về bảo tọa!

Thái tử vài ngày sau là hoàng đế, rõ ràng dùng lễ tiết long trọng như vậy hoan nghênh Tần Tiêu cùng Tả Vệ Suất! Quân vương xuống bảo tọa nghênh đón chỉ dùng hoan nghênh sứ thần quốc gia hoặc là hoàng tộc quý thích.

Lý Hiển nhanh đi vài bước đến trước mặt của Tần Tiêu, tự mình nâng Tần Tiêu dậy:

- Chúng ái khanh đứng lên.

Tả Vệ Suất tướng sĩ đồng loạt mà đứng dậy:

- Tạ thái tử điện hạ!

Lý Hiển dắt tay Tần Tiêu đi về phía trước:

- Tần tướng quân lần này khôi phục Lý Đường giang sơn, ngươi cùng Tả Vệ Suất công lao hàng đầu, ta sẽ không quên, ít ngày nữa ta ngồi lên long bảo sẽ ban thưởng trọng hậu.

Dứt lời Lý Hiển vung tay lên:

- Đông cung Vệ suất cho Tả Vệ Suất mở đường nhường đường.

Hơn vạn binh mã chỉnh tề tránh sang hai bên nhượng xuất một con đường.

Lý Hiển nói với Tần Tiêu:

- Tần tướng quân, một đêm chém giết các tướng sĩ đều khổ cực. Ngươi lĩnh bọn hắn trở lại Tả Vệ Suất Phủ nghỉ ngơi đi. Trải qua trận này, Tả Vệ Suất đã nổi danh nhất trong Vệ suất của hoàng thành, là quân đội quang vinh nhất làm cho ta cảm thấy tự hào.

- Tạ điện hạ khích lệ!

Tần Tiêu chắp tay hành lễ rồi trở mình lên ngựa:

- Tả Vệ Suất hồi doanh!

Sừng trâu thổi lên, trống trận ầm ầm, Tả Vệ Suất dưới nghi thức phô trương trước đó chưa từng có, đội ngũ chỉnh tề uy phong lẫm lẫm tiến vào Đông Cung Tả Vệ Suất phủ.

Trong lòng Tần Tiêu vẫn muốn nói: trong hoàng cung náo một hồi như vậy, ta xem như danh tiếng lên cao. Lại trở thành danh nhân rồi. Hoàng đế Võ Tắc Thiên trở thành hoàng đế Lý Hiển, xem ra nhân duyên của ta không tệ lắm...

Tần Tiêu tiến vào Tả Vệ Suất phủ, khi đặt mông lên cái ghế dựa lớn, lúc này hắn mới cảm giác mình mệt đến không chịu nổi. Hai ngày hai đêm không có ngủ bôn ba vãng lai tại Hà Nam, Lạc Dương cùng Trường An, lại chém giết một đêm như vậy.

Thật là muốn về nhà a...

Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân đều đến Suất phủ, mỗi người vui vẻ ra mặt, vô cùng lớn tiếng nói giỡn. Đi đến trước mặt Tần Tiêu vừa chắp tay nói:

- Đại nhân!

Tần Tiêu lười biếng khoát tay áo:

- Các huynh đệ đều ngồi đi, các ngươi không phiền lụy sao? Ta ngồi trên lưng ngựa cũng muốn ngủ rồi.

Lý Tự Nghiệp cười ha ha nói:

- Mệt cái trứng thì có, ta không thấy phiền. mỗi ngày giống như vậy ta cũng không mệt mỏi, giết được đã ghiền lại có thể ra oai, những huynh đệ chúng ta đi theo đại nhân thật sự là danh tiếng vọt lên trời.

Điền Trân cũng cười to nói:

- Lý huynh nói đúng ah! Chúng ta Tả Vệ Suất lúc nào nghĩ tới có thể có vinh quang hôm nay, đây hết thảy đều là phúc của đại nhân.

Tần Tiêu cười toe toét miệng, cười ngây ngô vài tiếng:

- Các ngươi cứ giỡn nữa đi, ta không còn khí lực, phải về nhà ngủ ngon rồi. A.... . . Truyền lệnh xuống, hôm nay Tả Vệ Suất toàn thể nghỉ một ngày, thao luyện cũng ngừng lại. Nhưng có một điều phải nhớ kỹ -- không thể ly khai Tả Vệ Suất Phủ!

Chương 319: Bốn nữ nhân một bàn bài (1)

- Lúc này hoàng thành cùng Trường An đều có chút loạn, không thể tùy ý đi ra bên ngoài gây chuyện.

Chúng tướng đại hỉ, đứng dậy cùng hô to:

- Đa tạ đại nhân! Mấy tháng không có nghỉ ngơi qua, cuối cùng có một ngày nghỉ rồi!

Tần Tiêu thở ra một hơi dài đứng dậy, quơ quơ cái cổ có chút cứng ngắc:

- Ta cũng nên. . . Về nhà nghỉ một lát rồi.

Đường cái chợ phía Tây ngày xưa đông đúc nhộn nhippj thì giờ đây thưa người, thương nhân mọi nhà đóng chặt đại môn, không nói một tiếng nào. Ngẫu nhiên có mấy người đi đường, nhìn thấy Tần Tiêu mặc giáp phóng ngựa một thân là huyết, đều bị làm cho sợ đến cấp thiết vọt đến bên đường không dám nhìn. Trong lòng Tần Tiêu cười khổ một hồi: triều đình chính biến, trong kinh thành thì đều rối loạn mất đi vẻ náo nhiệt cùng yên ổn ngày xưa. Ai, vẫn là thái bình thịnh thế thật là tốt. Ngay cả động tiêu tiền Bách Linh Lung cũng đóng cửa rồi, Phong Nhị Nương biết rõ hai tên kia bị ta tru sát không biết sẽ có biểu lộ gì...

Trên đường ít người, ngựa của Tần Tiêu cũng đi cực nhanh, không bao lâu là đến cửa nhà. Vừa mới nhảy xuống ngựa, trong môn thì lao ra mấy người ra, vừa thấy là Tần Tiêu, cuống quít quỳ xuống bái:

- Đại nhân!
Tần Tiêu xem xét, là Hình Trường Phong cùng Vạn Lôi mang theo mấy tướng sĩ Đặc Chủng Doanh! Tiến lên một tay nâng mấy người dậy, hắn nói:

- Các huynh đệ cực khổ rồi!

Hình Trường Phong cười nói:

- Đại nhân nhanh mời vào phủ a! Phu nhân cùng song bào thai tỷ muội, còn có. . . Thượng Quan cô nương, đều một mực gấp ngóng trông ngài.

Tần Tiêu thấy vẻ mặt hắn không khỏi cũng cười theo, hắn ôm quyền nói với Vạn Lôi:

- Vạn Lôi huynh đệ, hiện tại có lẽ không có việc gì rồi. Huynh đệ Đặc Chủng Doanh và người của Tả Vệ Suất, hôm nay Tả Vệ Suất nghỉ, ngươi dẫn các huynh đệ trở về đông cung suất phủ nghỉ ngơi thật tốt."

Vạn Lôi vui mừng nói:

- Nghỉ? Thật tốt quá! Các huynh đệ mệt mỏi mấy tháng, còn không có đường đường chính chính nghỉ ngơi! Ta mang các huynh đệ trở về suất phủ.

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Tốt, đi thôi! Ta hôm nay cũng nghỉ ngơi một ngày, ngày mai ngươi lại mang các huynh đệ Đặc Chủng Doanh đến quý phủ ta, có phần thưởng ah!

Vạn Lôi đại hỉ:

- Đa tạ đại nhân! Vạn Lôi đi!

Dứt lời hắn phẩy tay với mọi người, mang theo tướng sĩ Đặc Chủng Doanh rời đi.

Tần Tiêu thở ra một hơi dài, vỗ bả vai Hình Trường Phong đi về phía nội viện:

- Trường Phong, lần này ngươi lập được kỳ công ah! Ta nhất định thỉnh công với triều đình cho ngươi làm đại quan.

Hình Trường Phong dừng lại bước chân, chắp tay nghiêm mặt nói:

- Đại nhân, Trường Phong không thích làm quan, tính tình của ta cũng không có thích hợp với chuyện đó. Làm bộ khoái cũng trở mặt cùng Huyện lệnh đại nhân, Trường Phong thầm nghĩ đi theo bên cạnh đại nhân, có cơm ăn là đủ hài lòng rồi. Đại nhân ngàn vạn không nên tiến cử ta đi làm quan.

- Sao?

Tần Tiêu kỳ quái hỏi:

- Ngươi. . . Không muốn làm quan sao?

- Không muốn!

Hình Trường Phong lắc đầu, chăm chú nhìn Tần Tiêu:

- Nguyện làm nô tại quý phủ của đại nhân, dù cầm roi, soi đèn, cuộc đời này cũng đã đủ rồi.

- Trường Phong huynh đệ...

Tần Tiêu nắm lấy tay Trường Phong:

- Đừng nói cái gì gia nô, cầm roi, soi đèn, Tần Tiêu ta cũng không thích bộ này. Kể từ hôm nay. Trường Phong chính là anh em ruột của Tần Tiêu ta, chúng ta có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu!

Hai tay Hình Trường Phong nắm thật chặt tay của Tần Tiêu, hắn cảm khái nói:

- Đại nhân. . . Trường Phong, cao hứng! Cao hứng!


Tần Tiêu vui mừng vuốt sau lưng rắn chắc của hắn:

- Được rồi huynh đệ! Sau này ngươi chính là thân nhân của ta, ở lại nhà của ta đi, ta để Tiên nhi an bài nơi ở cho ngươi. Ồ, mấy người Tiên nhi đâu?

Hình Trường Phong nói:

- Đều ở hậu đường tây viện cùng Thượng Quan cô nương.

- Bốn nữ đều cùng một chỗ?

Hình Trường Phong cười nhẹ nói:

- Cũng không phải. . . Từ một khắc này vào nhà đến bây giờ cũng lăn lộn giang hồ cùng một chỗ không có tách ra đều quấn quít lấy Thượng Quan cô nương nghe câu chuyện và giảng sự tích uy phong trong cung của đại nhân.

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Ba nữ nhân đã thành cái chợ, đủ bốn người có thể mở cái bàn chơi mạt chượt rồi.

Hình Trường Phong nghi ngờ nói:

- Chơi mạt chược? . . .

Hai người đi đến hậu đường phía tây, Tần Tiêu lớn tiếng nói:

- Ta đã trở về!

Thanh âm vừa mới rơi xuống đất. Lý Tiên Huệ thì từ bên trong chạy ra, cũng bất chấp có người bên ngoài nhào vào trong ngực Tần Tiêu gắt gao ôm lấy hắn, còn nhẹ nhàng đá chân hắn:

- Lão công! Chàng rốt cục trở lại! Bình an trở lại! Thiếp đều lo lắng gần chết!

Dứt lời thì khóc lớn.

Hình Trường Phong lặng lẽ rời đi, Tần Tiêu chứng kiến bên cạnh đại môn chính sảnh Thượng Quan Uyển Nhi im im lặng lặng đứng ở nơi đó, vẻ mặt đoan trang cùng mỉm cười nhìn hắn. Tử Địch dắt díu lấy Mặc Y, cũng im im lặng lặng đứng ở nơi đó, vẻ mặt hai tỷ muội mừng rỡ cùng hy vọng.

Tần Tiêu ôm Lý Tiên Huệ, vỗ nhè nhẹ lấy lưng của nàng:

- Được rồi, đừng khóc, ta đã bình an trở lại mà!

- Thiếp vui mừng mà!

Lý Tiên Huệ vụng trộm lau lau nước mắt:

- Chúng ta nghe Uyển nhi nói, chàng mang theo Tả Vệ Suất từ Đại Minh cung Huyền Vũ môn một đường giết đi vào, thẳng đến Trường Sinh Điện, toàn thân đều là máu, thiếu chút nữa hù chết thiếp. Bây giờ nhìn thấy chàng bình yên vô sự, cuối cùng thiếp cũng an tâm...Chàng nhìn chàng đi, áo bào áo giáp hiện tại cũng đều là vết máu máu. Nhanh cởi ra đổi đi, thiếp gọi người đi giặt sạch, còn nữa Thượng Quan cô nương một mực chờ chàng đó, còn không mau đi qua ở cùng người ta.

Tần Tiêu nhẹ nhàng ho khan một tiếng:

- Ta bị nàng ôm chặt thế này làm sao mà đi? Nàng nhìn phía sau nàng một chút xem, ba đại mỹ nhân đang nhìn chúng ta đó.

Lý Tiên Huệ xấu hổ đỏ mặt, nhẹ nhàng từ trong ngực Tần Tiêu giãy giụa ra:

- Thiếp đi thay chàng giặt quần áo, sau đó chàng đi tắm đi, một thân mồ hôi và máu tanh sẽ phá hư không khí phòng này mất.

Tần Tiêu một phát bắt được tay của Lý Tiên Huệ nói: 

- Loại chuyện này để cho hạ nhân trong phủ đi làm nha, nàng tới nói chuyện với chúng ta.

- Làm gì còn hạ nhân nào, bọn họ đều bận rộn đi nấu cơm rồi.

Lý Tiên Huệ giãy giụa tay:

- Hai ngày trước sát thủ đến giết mười cái hạ nhân, lại chạy đi một số, hiện tại không còn mấy người nữa. Chàng đừng quản thiếp...Đi sang đó đi!

Tần Tiêu nhìn bóng lưng Lý Tiên Huệ phiêu nhiên rời đi, cười nhạt nói: lại chủ động lảng tránh rồi, thật sự là lão bà tốt khoan hồng độ lượng, không ăn giấm chua.

Tần Tiêu đi đến trước mặt tam nữ nhìn các nàng đều vẻ mặt nóng bỏng nhìn mình, cười ngây ngô nói:

- Nhìn cái gì? Trên mặt ta có ghi chữ sao? Vào nhà a, ta muốn ngồi xuống hảo hảo uống chén trà, nghỉ ngơi một chút.

Mặc Y khẽ đẩy Tử Địch một phen:

- Còn không mau lấy nước dâng trà đi.

- Ý. Để muội đi!

Tử Địch gật đầu lên tiếng nhấc chân đi ra ngoài, nàng cười hì hì dựng ngón tay nói với Tần Tiêu:

- Đại anh hùng!

Chương 320: Bốn nữ nhân một bàn bài (2)

Sau đó bước nhanh chạy đi.

Ba người cười ha ha lên. Tần Tiêu vui mừng mà nói:

- Đúng là tiểu nha đầu thú vị, đây chính là lần đầu nàng khen ta!

Tần Tiêu muốn lên nâng Mặc Y, Thượng Quan Uyển Nhi nói:

- Để ta, ngươi đi nghỉ ngơi đi, toàn thân là máu, ta nhìn...cảm thấy có chút run sợ trong lòng.

Tần Tiêu sững sờ một chút: không tệ lắm, Thượng Quan Uyển Nhi hiện tại cùng hai tỷ muội Mặc Y cũng có thể cùng đều hòa hợp ở chung được. Ân, thật đúng là. . . cảnh tượng hoà hợp êm thấm yên ổn phồn vinh a!

Tần Tiêu đi vào đại sảnh, cố hết sức vứt bỏ áo giáp trên người bỏ trên mặt bàn. Trên khải giáp có nhiều vết đao và mũi tên lưu lại, hắn không khỏi nói:

- Phần thưởng của hoàng đế đúng là đẹp mắt, nhưng mà chất lượng thì tồi quá. Hôm nào phải cầm lấy đi sửa chữa mới được.

Thượng Quan Uyển Nhi vịn Mặc Y ngồi xuống, nhẹ đi tới bên cạnh Tần Tiêu, nàng ngẩng đầu lên, lẳng lặng mà nhìn hắn.

Tần Tiêu không khỏi giật mình:

- Nàng làm gì thế?

- Ngươi còn nhớ rõ không. Trước kia đã đáp ứng chuyện của ta?

Thượng Quan Uyển Nhi bình tĩnh nói:

- Ngươi đã nói, muốn cho Uyển nhi ly khai hoàng cung làm nữ tử bình thường, trở thành nữ nhân của ngươi. Hiện tại, ngươi định làm như thế nào?

- Ah, cái này nha. . .

Tần Tiêu không khỏi có chút chuẩn bị không kịp, nhẹ giọng kinh hô một tiếng, sau đó nói:

- Lúc này đại sự chưa định, trên triều đình rất loạn đấy. Chuyện của nàng ... Tạm thời còn không xử lý rất tốt. Đêm qua trong nội cung rất nhiều cung nữ thái giám lạc đường phát hiện trong cung đang kiểm lại nhân thủ. Dùng thân phận hiển hách của nàng, hẳn sẽ có trong danh sách đăng ký vườn ngự uyển a.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng nhíu mày, thất vọng ngồi xuống, thở dài:

- Ta biết ngay, chuyện của ta không dễ dàng hoàn thành như vậy. Lần này đại thần tướng quân tham dự biến cố, có vài mọi người đối với Uyển nhi có chút thành kiến. Hiện tại bọn hắn đắc thế rồi. . . Đám người rất có thể khiến cho Uyển nhi không có kết cục tốt ...

- Làm sao có thể?

Tần Tiêu cười to:

- Ta có thể cướp lại nàng từ trong tay hai tên kia, từ Trường Sinh Điện trong cứu ra. Còn không có bổn sự bảo vệ nàng không có việc gì sao? Uyển nhi nàng cứ yên tâm đi, ta đã có kế sách!

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng nói:

- Kế sách gì?

Tần Tiêu lo nghĩ nói:

- Vũ Hoàng thoái vị, khẳng định chuyển nhà Lạc Dương, bên cạnh sẽ có yếu nhân chăm sóc. Dù nói thế nào, Lý Hiển là con của nàng, Vũ Hoàng chính là thái thượng hoàng, là tuyệt sẽ không lãnh đạm. Ta cho nàng về bên cạnh hoàng đế, để cho ngài che chở nàng, xem ai còn dám động nàng. Hơn nữa những đại thần tướng quân muốn đụng vào nàng, Tần Tiêu ta sẽ đưa một phong thiếp mời . . Hắc hắc! Ai dám không nể vài phần mặt mũi của ta.

- Tùy tùng của Vũ Hoàng. . .

Thượng Quan Uyển Nhi lẩm bẩm nói:

- Cũng chỉ có thể như vậy. Nhưng mà Vũ Hoàng. . . Vũ Hoàng băng hà thì sau đó sẽ ra sao?

Tần Tiêu lạnh nhạt nhưng mà khẳng định nói:

- Đến lúc đó, nàng có thể trở về bên cạnh ta.


Thượng Quan Uyển Nhi vội la lên:

- Vì sao không phải hiện tại? Ta thật sự không muốn ở trong cung thêm một ngày nào nữa.

Tần Tiêu thở dài một hơi, nói:

- Uyển nhi, chuyện tình trong triều, trong quân còn phức tạp, mọi sự chưa định. Địa phương an toàn tuyệt đối chính là Vũ Hoàng sắp xuống đài, đôi mắt của mọi người đều chằm chằm vào chỗ ấy, không có dám có hành động nào thiếu suy nghĩ. Tam Tư, Thái Bình công chúa cùng hai tên thân tín đều có tâm tư. Ta hiện tại tuy rằng lập được đại công có danh tiensg, nhưng mà nói cho cùng vẫn chỉ là cái vô danh tiểu tốt, không có năng lực bảo hộ nàng, nhưng nàng phải tin tưởng ta, không được bao lâu, ta sẽ để nàng về bên cạnh.

Mây đen trên mặt Thượng Quan Uyển Nhi nhàn nhạt, nhẹ nhàng mà gật nhẹ đầu:

-Ta tin tưởng ngươi. Kỳ thật ta cũng biết, thời kỳ bất thường như bây giờ , với thân phận nhạy cảm như của ta thì sẽ tạo cho ngươi rất nhiều phiền toái không cần thiết. Uyển nhi minh bạch nên làm như thế nào, tần. . . Tần đại ca, ta biết rõ ngươi là đàn ông trọng tình trọng nghĩa, ta tin tưởng ngươi.

Tần Tiêu vỗ nhẹ nhẹ tay của Thượng Quan Uyển Nhi, sau đó nhìn thoáng qua Mặc Y lẳng lặng ngồi một bên, hắn khẽ nói:

- Những chuyện phiền phức này, chúng ta không nói nữa. Đi thôi, ta nói cho một người cách chơi thứ này.

- Là cái gì?

Hai nữ cùng kêu lên hỏi.

Tần Tiêu mang giấy bút tới, vẽ lung tung trên đó.

Thượng Quan Uyển Nhi ngạc nhiên nói:

- Ngươi vẽ cái gì vậy, một mảnh dài hẹp, từng vòng đấy, ồ, một vạn, hai vạn. . .

Tần Tiêu mặt mày hớn hở cười nói:

- Không có gì, làm phó chơi mạt chược thôi.

- Chơi mạt chược?

Tần Tiêu viết xong, cầm cho các nàng nhìn, sau đó nhanh chóng chạy đến trong phòng bếp tìm được một cây gỗ, ngồi xuống đình viện ở phía tây, xuất ra mã tấu sắc bén của Đặc Chủng Doanh phân phối như một thợ mộc chuyên nghiệp chém chém gọt gọt.


Lý Tiên Huệ cầm quần áo, Tử Địch cầm nước trà đều đến rồi, tứ nữ tử ngạc nhiên vây xung quanh hắn nhìn đồ vật kỳ lạ này.

Làm cả buổi, Tần Tiêu rốt cục làm ra một khối bài mạt chược, hắn vui mừng kêu lên:

- Các nàng nhìn đi, đây là bài mạt chược, thứ tốt dùng để giải trí a! Đây là một vạn, mặt khác theo ta ghi tren giấy thứ tự là đồng tử, điều tử. .

Tứ nữ nghe được không hiểu ra sao, sau đó cùng kêu lên nói:

- Chơi như thế nào?

Tần Tiêu cười ha ha, hắn ngoắc Tử Địch tới:

- Mang theo này khối bài mạt chược cùng danh thiếp của ta, mặt khác lại tiện thể lấy chút bạc làm trung gian gọi tên thự lệnh để hắn họa cái hình vẽ như thế này, làm cho ta một bộ bài mạt chược . Tuy rằng hiện tại dư luận xôn xao, nhưng ảnh hưởng trong hoàng thành không lớn. Hơn nữa có danh thiếp của ta thì hoàng thành sẽ thông suốt, ha ha!

Tử Địch cầm lấy bài mạt chược cùng trang giấy tràn ngập hình vẽ, một bên hiếu kỳ nói:

- Đồ vật này thật là kỳ quái, nhưng có vẻ rất thú vị.


Lý Tiên Huệ vỗ nhè nhẹ mảnh gỗ vụn trên người Tần Tiêu oán trách nói:

- Chàng nhìn mình đi, ở bên ngoài mệt mỏi hai ngày hai đêm, vừa về đến thì bắt đầu với thợ mộc. Hạ nhân nấu nước nóng rồi, đây là quần áo, chàng nhanh đi tắm, sau đó hảo hảo nghỉ ngơi một chút a.

Trong đầu Tần Tiêu lập tức hiện ra nhà tắm vô cùng thoải mái, âm thầm nắm lấy tay của Lý Tiên Huệ, hắn nói:

- Đến Tiên nhi, đấm bóp lưng cho ta, chúng ta cùng nhau tắm ah!

Lý Tiên Huệ lập tức mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt:

- Nói cái gì vậy, còn có khách nhân ở chỗ này đó!

Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu cười trộm vài tiếng, dìu lấy Mặc Y đi vào bên trong phòng:

- Chúng ta tiếp theo đi kể chuyện xưa a! Lại nói Pháp Hải, thật ra là cái con rùa đen con rùa tinh tâm nhãn rất xấu, thấy Bạch nương tử cùng Hứa Tiên ân ân ái ái thì hòa thượng đầu trọc sinh lòng ghen ghét rồi mê hoặc Hứa Tiên để cho hắn bỏ Bạch nương tử. Bạch nương tử tức giận muốn nuốt các hòa thượng mập mạp Kim Sơn tự...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau