PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chuyện ma quái ở linh đường

Tần Tiêu suy nghĩ lời của hai nha hoàn, trong nội tâm âm thầm suy tư: đính hôn từ nhỏ, cảm tình rất tốt, chuyện này càng không có lý do...

Trong nội tâm nghi hoặc, Tần Tiêu mang theo Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp đi về phía Triệu phủ.

Đi vào Triệu phủ phát hiện gác đêm ở linh đường không có quá nhiều người, trừ một lão gia đinh canh đèn thì cũng chỉ có một người trẻ tuổi đang ngồi gác trước quan tài, đang đốt từng tờ tiền giấy. Tần Tiêu nghĩ thầm đại khái là tục chế điển qua a, hình như con gái chết thì người túc trực bên linh cữu không có nhiều người.

Tần Tiêu gọi người trẻ tiểu kia tới gần, chính là Cổ Tô Toàn. Cổ Tô Toàn ước chừng hai mươi tuổi, mặt trắng không cần nói, môi hồng răng trắng lộ ra một chút thư sinh.

Tần Tiêu nhìn hắn nói:

- Ngươi cùng Triệu tiểu thư ngày bình thường có cảm tình thế nào?

Cổ Tô Toàn nhìn thương tâm không chịu nổi, thần sắc cũng có chút chết lặng, chỉ lẩm bẩm nói:

- Cuộc đời này không nàng ta sống còn ý nghĩa gì.

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm suy nghĩ nói: hiện tại từ bề ngoài mà nhìn thì hắn là nam tử si tình. Nhìn hắn nói ra:

- Hai ngày này các ngươi có gặp mặt nhau không? Triệu tiểu thư, biểu hiện có gì quái dị hay không?

Cổ Tô Toàn mờ mịt lắc đầu, âm thanh nghẹn ngào nói ra:

- Từ phong tục bản địa thì trước kết hôn vài ngày tân lang tân nương không được gặp nhau. Cổ gia chúng tiểu dân trước giờ gia quy rất nghiêm, phụ thân không cho tiểu dân đi gặp Triệu tiểu thư. Không nghĩ tới lần nữa tương kiến lại là sinh ly tử biệt!

Dứt lời đã khóc không thành tiếng.

Mờ mịt không nói Tần Tiêu cũng có chút buồn bực trầm tư, đột nhiên trong linh đường có tiếng hét sợ hãi.

- Ah! Quỷ ah!

Mọi người kinh hãi cuống quít chạy tới linh đường, phát hiện nha hoàn Tiểu Lệ đang thất kinh nấp ở góc tường, đầu tựa vào cánh tay hô to.

- Cứu mạng ah, có quỷ ah!

Lý Tự Nghiệp "Ồ" một tiếng rút trường đao ra, nghiêm nghị quát:

- Quỷ ở nơi nào, đi ra đây cho đại gia chém một trăm đao!

Dứt lời mắt hắn long lên, nhìn qua trái phải, nhưng mà không phát hiện ra cái gì cả.

Người trong Triệu phủ cũng đi ra, vội vã đuổi tới linh đường.

Tần Tiêu ngồi xuống, nói khẽ:

- Đừng sợ, không có việc gì, ngươi nhanh đứng dậy.

Mọi người nhao nhao đi vào trong, đem tiểu cô nương này vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài.

Tiểu Lệ sợ hãi lộ đầu ra, con mắt hoảng sợ mở to, nhìn thấy chung quanh có nhiều người mới không còn hô to nữa.

Tần Tiêu đem Tiểu Lệ đưa tới hậu đường, bảo Lý Tự Nghiệp ngăn cản đám đông ở bên ngòai, nhìn Tiểu Lệ hỏi:

- Nói cho bổn quan nghe ngươi vừa mới thấy cái gì?

Lời nói ra lời này Tiểu Lệ lập tức cả kinh nhảy dựng lên, hoảng sợ phát ra âm thanh run rẩy:

- Vâng... Là tiểu thư! Ta nhìn thấy tiểu thư, tiểu thư nàng quay về.

Tần Tiêu nhướng mày:

- Ngươi nhìn rõ ràng? Đúng là tiểu thư ngươi?

Tiểu Lệ vội vội vàng vàng nhưng gật đầu khẳng định:

- Nô tỳ nhất định là tiểu thư. Nô tài từ nhỏ phục thị tiểu thư, cho nên liếc nhìn ra được. Hồn phách của tiểu thư bay qua bay lại trong linh đường, còn...

- Còn cái gì?

- Còn chuẩn bị gom góp tiến giấy, nói chuyện với ta!

Nói đến đây Tiểu Lệ đã kinh hãi không thôi, toàn thân run rẩy không nói ra lời.

Tần Tiêu hít sâu một hơi:

- Ngươi chớ khẩn trương, từ từ nói. Tiểu thư nhà ngươi sau đó nói cái gì?

- Không có.

Tiểu Lệ lắc đầu, trên mặt đã trắng bệch, nói ra:

- Ta vừa thấy nàng thì la hoảng lên, về sau đại nhân ngài tới thì tiểu thư, tiểu thư... Đã không thấy!

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: giả thần giả quỷ, hù ai đó! Trên đời này nếu có quỷ còn cần những bộ đội đặc chủng như ta sao? Có nhiệm vụ gì trực tiếp ném quỷ ra thì giải quyết được sao? Xem ra lại có ẩn tình. Hơn nữa hắn nhớ rõ thời điểm đầu thời Đường trong cung đình cũng từng thịnh hành chuyện ma quái, Tần Thúc Bảo cùng Uất Trì Cung cũng từng thay Đường Thái Tông Lý Thế Dân thủ vệ trấn tà, về sau được dân chúng tôn thành môn thần. Lúc ấy hai vị đại tướng công thần này được tôn xưng: " thiên hạ quỷ quái, không phải sống trong nhân tâm, nghe nhầm đồn bậy. Thời lập quốc giết người vô số há sợ quỷ hồn tới thăm! "

Lại nhìn tiểu cô nương này, tuy cố gắng giả vờ giả vịt nhưng hoảng sợ diễn qua thật, nói là bị quỷ thần dọa chẳng bằng sợ quan ép hỏi, biểu hiện kinh hoảng cho hắn nhìn.

Trong nội tâm Tần Tiêuâm thầm cười lạnh, nói với nàng:

- Ngươi về nghỉ ngơi trước đi, chuyện đêm nay không được nói ra.

Tiểu Lệ ứng một tiếng, nhanh chóng lui ra khỏi phòng.

Tần Tiêu đi qua lại vài bước, trong nội tâm thầm suy nghĩ: chuyện này rất trùng hợp, vừa vặn chúng ta mang Cổ công tử ra khỏi linh đường, Tiểu Lệ liền từ trong linh đường hét lên quỷ hồn của Triệu tiểu thư trở về, nắm chắc thời gian không sai, rất rõ ràng tiểu nha hoàn muốn chứng minh một chuyện là Triệu tiểu thư đúng là trở về. Đúng rồi, còn có tên gia đinh canh đèn nữa đâu?

Trong nội tâm sáng ngời, Tần Tiêu lập tức kêu tên gia đinh kia vào.

Gia đinh tên là Triệu Lão Tam, khô khốc gầy teo, ước chừng sáu mươi tuổi. Thấy Tần Tiêu liền run rẩy quỳ xuống, ngoại hình nhìn lại là nhân vật thành thật.

Tần Tiêu gọi hắn đứng lên, cho hắn ngồi xuống một cái ghế dựa, nhìn hắn nói ra:

- Vừa rồi xảy ra chuyện qua ma quỷ trong linh đường, lão nhân gia đi nơi nào?

Toàn thân Triệu Lão Tam kích linh, đáp:

- Hồi bẩm Khâm Sai đại nhân, lão hán vừa rồi quá mót nên đi nhà xí, lúc gần đi ra thì đúng lúc gặp phải Tiểu Lệ cô nương đi vào, liền thỉnh nàng trông nom cho ta một lúc. Không nghĩ tới tiểu lại trở về lúc này!

Tần Tiêu nói:

- Ngươi ở Triệu gia bao lâu rồi?

Triệu Lão Tam:

- Hồi bẩm đại nhân, lão hán từ nhỏ đã ở lại Triệu gia, lão gia nhà ta đều là ta trông nom mà lớn lên, nghĩ tới cũng hơn bốn mươi năm rồi.

Tần Tiêu nói:

- Nói như vậy chuyện của Triệu gia ngươi cũng biết được rất nhiều? Vậy ta hỏi ngươi, Triệu gia cùng Cổ gia từ nhỏ ưng thuận chuyện hôn ước ngươi chắc đã biết, vậy Triệu tiểu thư cùng Cổ công tử cảm tình như thế nào?

Triệu Lão Tam:

- Hồi bẩm đại nhân, khi bậc cha chú của lão gia vẫn còn sống, Triệu gia cùng Cổ gia đã là thế giao, quan hệ tốt lắm. Lão gia nhà ta là Triệu Huyện lệnh cùng Cổ gia lão gia Cổ Như Hải từ nhỏ là huynh đệ tốt chơi đùa lớn lên, kết nghĩa kim lan với nhau. Mà Triệu tiểu thư cùng Cổ công tử từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã tình đầu ý hợp, ai thấy cũng khen bọn họ là vợ chồng son.

Tần Tiêu thầm nghĩ: xem ra muôn miệng một lời, xem ra Cổ công tử cùng Triệu tiểu thư thật sự cảm tình rất tốt.

Triệu Lão Tam đi ra, Tần Tiêu cố gắng sửa sang đầu mối: thôn Cổ Tang mất xác nữ tử, Triệu tiểu thư tự dưng nhảy sông tự vẫn, đêm nay linh đường xảy ra chuyện ma quái. Chuyện kỳ quặc lại xảy ra liên tiếp, điểm đáng ngờ trong đó có quá nhiều, ba chuyện này đều có liên hệ với nhau, làm cho người ta suy nghĩ không thấu.

Chương 32: Mượn xác hoàn hồn (1)

Tần Tiêu trở lại linh đường, dặn dò mọi người chuyện đêm nay không được nói lộ ra ngoài, sau đó đi về dịch quán, trên đường đi Lý Tự Nghiệp nói ra:

- Đáng hận không thấy quỷ, ta đã lớn như vậy còn chưa thấy quỷ lần nào, thật sự là mất hứng.

Phạm Thức Đức toàn thân khẽ run rẩy:

- Ngươi không sợ sao?

- Sợ cái gì mà sợ!

Lý Tự Nghiệp rống to, nói:

- Quỷ còn không phải mẹ nó sinh ra sao, còn sống là người, chết biến thành quỷ. Sống còn khôn sợ thì sợ gì lúc chết?

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Lý huynh thật sự nói có đạo lý. Sống còn không sợ còn sợ lúc chết sao? Phàm là chuyện u minh ma quái, không phải là miệng nói tự dọa bản thân hay sao.

Phạm Thức Đức nghe vậy cả kinh, nói:

- Đại nhân, ý ngài nói chuyện ma quái đêm nay hoàn toàn là giả dối sao?

- Tiên sinh cao kiến.

Tần Tiêu gật gật đầu, nói ra:

- Hai nha hoàn Triệu phủ này rất có vấn đề. Còn có gia đinh Triệu Lão Tam kia nói không chừng cũng có chút vấn đề. Cái gì chuyện ma quái, rõ ràng là bọn chúng tạo thế cho người ta nhìn mà. Cho dù là có quỷ cũng chỉ là nội tâm của đám người này.

- Mục đích là cái gì? Tại sao lại làm vậy?

Phạm Thức Đức khó hiểu.

Tần Tiêu hơi đăm chiêu lắc đầu, nói:

- Hiện tại còn không rõ ràng được. Kể cả chuyện trộm thi ở thôn Cổ Tang và Triệu tiểu thư nhảy sông, mục đích và động cơ của chúng còn chưa quá rõ ràng.

Lý Tự Nghiệp võ mạnh cái ót của mình, bực bội nói:

- Ai nha, hai người các ngươi nói quá bí hiểm rồi, ta nghe mà không hiểu gì cả!

Tần Tiêu nhịn không được cười rộ lên:

- Ha ha, hắc đản gấp rồi! Mục đích và động cơ của bọn chúng rất đơn giản, cứ chờ thêm vài ngày nữa đi, tự nhiên sẽ rõ ràng cả thôi.

Phạm Thức Đức gật gật đầu:

- Nếu đại nhân nói có mục đích, vậy bọn chúng sẽ tiếp tục tiến hành kế hoạch của mình, đến lúc đó sẽ rất rõ ràng.

Lý Tự Nghiệp bất đắc dĩ trừng trừng mắt:

- Đại nhân, ngài cũng theo lão nhân này gọi ta là hắc đản sao?

Hôm sau Tần Tiêu mang theo Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức đi tới huyện, tiếp tục xử lý các bản án năm xưa. Huyện nha hôm nay có rất ít người tới báo quan, đại khái là đều đã đi vây xem tang lễ con gái Triệu Huyện lệnh.

Bận việc ban ngày, Tần Tiêu từ bàn án đứng lên, duỗi người giãn gân cốt một chút, trong nội tâm cảm thấy nhẹ nhõm, cuối cùng là xử cho xong bản án.

Đúng lúc này một nha dịch vội vàng chạy vào, quỳ xuông dưới đường la lên.

- Khởi bẩm đại nhân, trong thành lại gặp chuyện không may!

Tần Tiêu tinh thần rùng mình:

- Chuyện gì?

Nha dịch nói:

- Phiêu Hương Lâu Bổn huyện đột nhiên tối hôm qua có một nữ tử thanh lâu chết bất đắc kỳ tử.

- Cái gì, lại là nữ tử?

Tần Tiêu cả kinh, nói:

- Đã kiểm tra xem xét gì chưa, nan nhân chết vì lý do gì?

Nha dịch mờ mịt lắc đầu, nhưng lập tức ngẩng đầu lên, vô cùng kinh hoảng nói ra:

- Càng làm người ta kinh ngạc là nữ tử chết bất đắc kỳ tử thì đột nhiên buổi sáng sống lại, hơn nữa, còn...

- Còn cái gì, nói nhanh một chút, dừng có dong dài thừa nước đục thả câu.

Lý Tự Nghiệp gấp lên.

Nha sai trợn trừng mắt, nhổ nước bọt rung giọng nói:

- Đột nhiên nàng sống lại, lại còn tuyên bố nàng là con gái của Triệu Huyện lệnh, mượn xác hoàn hồn!

Lời vừa nói ra ba người đều kinh hãi.

- Cái gì! Có chuyện này?

- Mượn xác hoàn hồn?

Trong nội tâm Tần Tiêu xuất hiện dấu chấm than.

- Việc này ngược lại còn có quá nhiều tà dị!

Việc này không nên chậm trễ, Tần Tiêu gọi nha dịch dẫn đường, nhanh chóng đi tới Phiêu Hương Lâu.

Phiêu Hương Lâu là kỹ viện lớn nhất của huyện Vũ Xương, tú bà trong nội viện là Đoạn ma ma, trước kia từng là danh hoa của sông Tần Hoài, tuổi tác từ từ cao nên dạt tới Vũ Xương này mở một kỹ viện có chút danh tiếng. Cô nương do bà ta huấn luyện ra thì sắc nghệ song toàn, có thể cho nam nhân tiêu hồn nên lăn lộn rất tốt ở huyện Vũ Xương này.

Thời điểm Tần Tiêu đi vào Phiêu Hương Lâu thì thấy nó to lớn, mọi người bảy mồm tám lưỡi nhao nhao nghị luận, Phiêu Hương Lâu lúc này đã kín người. Trừ mấy nha sai canh giữ cửa thì còn có bốn năm quy nô đang đứng ở cửa, mọi người bất an như kiến bò trong chảo lửa, không ngừng giải thích nói chuyện ma quái.

Tần Tiêu ra lệnh cho người tán đi, chính mình mang theo Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp đi ra cổng chính. Mấy quy nô nhìn thấy Tần Tiêu chỉ huy nha dịch thì biết quan lớn tới, cuống quít lui qua cho bọn người Tần Tiêu đi vào.

Tần Tiêu đi vào Phiêu Hương Lâu, thấy trong phòng là một phòng màu hồng và bàn trang điểm lớn, nhưng mà hôm nay nhìn có chút quạnh quẽ. Tần Tiêu kêu nha dịch:

- Nữ tử mượn xác hoàn hồn đâu, bây giờ ở đâu rồi?

- Hồi bẩm đại nhân, đang ở trong Tây Sương phòng lầu hai. Cổ công tử đã đi lên rồi, đám người Phiêu Hương Lâu đang ở đó.

Trong nội tâm Tần Tiêu cả kinh: tại sao Cổ công tử tin tức linh thông như vậy!

Đi nhanh lên lầu đẩy cửa Tây Sương phòng, đập vào mắt chính là Cổ công tử đang ôm nữ tử áo đỏ đang khóc, bên cạnh có một đám nữ nhân xinh đẹp đang đứng, xem ra là Đoạn ma ma và đám nữ tử dưới trướng.

Đi theo mấy nha dịch tiến vào.

- Khâm sai đại thần giá lâm, Đoạn ma ma còn không mau nghênh đón.

Lời vừa nói ra bọn người Đoạn ma ma nhao nhao quỳ xuống đất, ngay cả Cổ công tử cùng nữ tử đang khóc rống lên cũng quỳ xuống đất dập đầu.

- Bỏ đi, đều đứng lên rồi nói.

Tần Tiêu cẩn thận đánh giá mấy người kia, lần đầu tiên hắn nhìn qua Đoạn Như, bởi vì nàng quá bắt mắt.

Theo lý thuyết thì Đoạn Như này phải ba bốn mươi tuổi, nàng bảo dưỡng như tiểu cô nương hơn hai mươi tuổi mà thôi, dáng người no đủ hấp dẫn và bộ ngực sữa nửa hở eo mảnh khảng, trên mặt cũng không trang điểm quá nhiều, nhưng mà trong đôi mắt tinh xảo cũng đủ cho người ta cảm thấy lâng lâng.

Đơn giản mà nói nàng chính là nữ nhân yêu tinh, bất luận là nam nhân nào gặp cũng phải sinh ra lòng yêu thích.

Mấy cô nương bên cạnh cũng có tư sắc, nhất là nữ nhân đang được Cổ công tử ôm trong ngực, đây là người xưng là Triệu tiểu thư mượn xác hoàn hồn, trước khi tên là Mạc Vân Nhi, tuổi chừng mười tám, quả thật là đoan trang xinh đẹp, tuy đang vùi đầu khóc nhưng cũng có thể cảm nhận được nét xuân thì, phi thường xinh đẹp.

Tần Tiêu đem Cổ công tử kêu đi ra, nhìn hắn nói:

- Ngươi có thể xác định Mạc Vân Nhi nhất định là Triệu tiểu thư?

Cổ công tử vẻ mặt kích động, nói chuyện có chút lộn xộn. xem tại TruyenFull.vn

- Có thể, ta có thể xác định! Theo lời nói và cử động thì tất cả đều giống nhau. Tuy tướng mạo khác nhau những ta vẫn nhận ra được. Thậm chí, thậm chí nàng còn biết bí mật giữa chúng ta!

Tần Tiêu nhìn thẳng chằm chằm vào Cổ công tử:

- Bí mật gì?

Đột nhiên Cổ công tử đỏ bừng mặt, nói:

- Cái này... Nàng bảo ta " Giả Dược Nhi ". Đại nhân có chỗ không biết, nhà của ta kinh thương, phụ thân giao một tiệm bán thuốc cho ta quản lý, Triệu tiểu thư vì thế mà lấy chuyện này trêu chọc ta. Còn có một chút không dám nói ra sợ có chút thiếu nhã nhặn. Tiểu nhân hổ thẹn.

Chương 33: Mượn xác hoàn hồn (2)

Tần Tiêu gật gật đầu, thầm nghĩ: dân phong cởi mở, đối với chuyện nam nữ chắc là sớm đã vụng trộm ăn trái cấm rồi, không có ý tứ thế này chắc là chuyện phòng the nam nữ. Loại chuyện này với tình lữ thân mật là quá tự nhiên...

Tần Tiêu gọi nàng kia ra, tinh tế dò xét quan sát một phen, phát hiện động tác và cử chỉ của nàng không giống nữ tử phong trần, cử động luôn lộ ra dáng vẻ tiểu thư khuê các. Tần Tiêu hỏi nàng một ít vấn đề, như là Triệu gia có chuyện gì xảy ra, Mạc Vân Nhi đối đáp trôi chảy không sai chút nào, thậm chí còn nói tối hôm qua có về linh đường thăm người thân, không nghĩ tới bị Tiểu Lệ thét to gọi nhiều người tới vì vậy mới rời đi.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm cười lạnh: giả ma giả quỷ mà! Ngươi giả được lắm, nhưng mà có sơ hở cực lớn đấy! Vì vậy nói:

- Ngươi làm cách nào mượn xác hoàn hồn?

Mạc Vân nhi hơi có chút kinh hoảng, dừng một chút, nói:

- Tối hôm qua tiểu nữ rời khỏi linh đường liền phiêu đãng ở huyện Vũ Xương. Ngẫu nhiên phát hiện một nữ tử mới chết ở Phiêu Hương Lâu này nên mượn thi thể của nàng hoàn hồn.

Tần Tiêu cười thầm trong bụng: chuyện này cũng quá dễ dàng a. Nói như vậy thì thế gian này chỉ cần có người chết đi thì cũng có thể mượn xác hoàn hồn! Nếu thật sự như vậy thì thế gian vừa có người chết đều có thể sống lại! Hừ hừ, những người các ngươi không cần phải giả bộ quá nhiều đâu, muốn lấy chủ ý kém cỏi là mượn xác hoàn hồn lòe ta sao? Thật đúng là buồn cười, ta xuyên qua từ thế kỷ hai mươi mốt đấy.

Tần Tiêu lập tức nghĩ tới một chuyện:

- Ngày đó vì sao đột nhiên ngươi tự vận, ở trong đó có ẩn tình gì không?

Nàng kia nghe xong liền bối rối, ấp úng nói:

- Tiểu nữ tử trượt chân xuống nước, bất hạnh bị nước cuốn trôi đi. Sau khi chết hồn phách không thể tán đi...

Hoang đường! Trong nội tâm Tần Tiêu sinh ra tức giận, trên mặt hắn vẫn bình tĩnh, nói ra:

- Ngươi đi đi, có việc bổn quan sẽ gọi ngươi.

Mạc Vân Nhi vội vàng rời đi, Phạm Thức Đức ở bên cạnh lắc đầu cười rộ lên. Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt:

- Ả kỷ nữ này quả thật là Triệu gia tiểu thư mượn xác hoàn hồn?

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức cười rộ lên, Tần Tiêu nói:

- Lý huynh, người ta là tiểu thư khuê các đấy, sao ngươi lại gọi nhân gia là kỹ nữ chứ?

Lý Tự Nghiệp rung đùi đắc ý nhếch miệng cười, nói ra:

- Lần này các ngươi không cần nói ta cũng rõ! Tuy nàng giả vờ nhã nhặn, nhưng mà ta vẫn có thể từ trong mắt nàng nhìn rõ ràng là kỹ nữ phong trần! Lại nói trên đời không có quỷ hồn, càng đừng đề cập tới mượn xác hoàn hồn!

Phạm Thức Đức cười rộ lên, chống gậy nói:

- Hắc đản còn dễ dạy!

Lý Tự Nghiệp tức giận túm lấy cây gậy của hắn, làm bộ muốn ném đi.

- Lão đầu lại chọc ta! Ta " Pháp Khắc " ngươi có tin không?

Phạm Thức Đức cuống quít cướp về.

Đúng lúc Triệu Huyện lệnh cũng mang theo phu nhân tới. Vừa mới lên lầu nàng kia đã bổ nhào vào ngực "Mẫu thân" khóc rống lên, thỉnh thoảng nói ra một vài chuyện trong nhà. Triệu Huyện lệnh và phu nhân vì thương tâm quá độ nên tinh thần hoảng loạn, lại bị Mạc Vân Nhi náo một hồi lại khóc lóc theo. Ba người ôm nhau mà khóc giống như thân nhân lâu ngày mới gặp lại nhau vậy.

Tần Tiêu thấy chuyện này không vãn hồi thì tiên lên trước nói:

- Triệu Huyện lệnh, nơi đây tai mắt hỗn tạp, tránh bị người ta chỉ trích các ngươi nên về nhà đi.

Dừng một chút lại nói:

- Còn Triệu tiểu thư mượn xác hoàn hồn này cũng mang về luôn.

Đoạn Như lúc này vội vã chạy tới, nhìn qua Tần Tiêu như có lời muốn nói ra miệng, nhưng bộ dáng muốn nói lại thôi.

Tần Tiêu suy tư một chút, mang Đoạn Như qua một bên, nói với nàng:

- Đoạn ma ma, việc này quái dị. Bổn quan trước đem Mạc Vân Nhi mang đi. Bổn quan biết rõ chuyện này sẽ làm Phiêu Hương Lâu tổn thất sinh ý, sẽ không vô duyên vô cớ cho ngươi bị tốn hao, sớm muộn sẽ cho ngươi công đạo.

Đoạn Như nghe lời này liền vui vẻ, vái chào thật sâu, nói:

- Đoạn Như nghe Khâm Sai đại nhân làm chủ, đại nhân tự mình thể nghiệm và quan sát tình hình thật là quan tốt.

Dứt lời, một đôi mắt phượng lướt qua người của hắn một vòng, còn kém là dựa sát vào người của hắn.

Trong nội tâm Tần Tiêu ác hàn, mang theo Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức rời đi, thầm nghĩ trong lòng: đúng là nữ tử tuyệt đại phong tao, đúng là câu hồn người ta mà!

Lý Tự Nghiệp đi theo sau lưng Tần Tiêu không ngừng nhìn quanh, trong miệng lẩm bẩm nói:

- Mẹ kiếp, thật sự là bá đạo mà!

Phạm Thức Đức bực mình nói:

- Mất mặt! Thực mất mặt, vô cùng mất mặt!

Bọn người Tần Tiêu trực tiếp đi vào dịch quán, đem một ít việc vặt ở Phiêu Hương Lâu cho bọn nha dịch xử lý.

Trong phòng khách, Tần Tiêu nói ra:

- Phạm tiên sinh, theo ngươi thấy chuyện hôm nay thế nào?

Phạm Thức Đức chậm rãi lắc đầu:

- Tuy việc này quái dị nhưng có một điểm là có thể khẳng định. Cái gọi là Triệu tiểu thư mượn xác hoàn hồn chỉ là dọa người.

Tần Tiêu gật đầu:

- Không sai, thủ đoạn của chúng không cao minh, tuy hiện giờ không phải chúng ta có tin hay không. Mà Mạc Vân Nhi kia biết rõ chuyện của Triệu phủ, ngay cả Cổ công tử cũng khó phân biệt thiệt giả, chuyện này làm cho người ta lấy làm kỳ lạ. Mục đích của chúng là gì?

Phạm Thức Đức cũng nhìn không thấu, mờ mịt lắc đầu.

Đột nhiên nội tâm Tần Tiêu sáng ngời, bừng tỉnh đại ngộ nói:

- Xem ra chúng ta quên một chuyện trọng yếu rồi!

- Chuyện gì?

Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp trăm miệng một lời.

- Thi thể Triệu tiểu thư!

Tần Tiêu đứng dậy, nói:

- Ngày đó chúng ta cũng không có xem xét thi thể của Triệu tiểu thư, cho nên cũng không thể xác định được nằm trong quan tài có phải là thi thể của Triệu tiểu thư hay không!

Phạm Thức Đức cả kinh nói:

- Đại nhân, ý của ngươi làTriệu tiểu thư có khả năng không chết?

Tần Tiêu chậm rãi lắc đầu:

- Mặc dù có giả thiết như vậy nhưng không thể xác định. Lý huynh!

- Lý Tự Nghiệp ở đây, thỉnh đại nhân phân phó!

- Ân, ngươi đi gọi mấy gia hỏa trong dịch trạm tới đây, đem Triệu Huyện lệnh mời tới đây luôn, mặt khác gọi Triệu Huyện lệnh đem ngư dân trục vớt thi thể của Triệu tiểu thư tới luôn.

Lý Tự Nghiệp quay người đi ra ngoài, Tần Tiêu như có điều suy nghĩ:

- Cả chuyện này tuy khắp nơi rất quỷ dị, tuy sơ hở trùng trùng điệp điệp làm cho người ta khó mà cân nhắc thấu triệt. Những người này làm những chuyện này có mục đích gì?

Phạm Thức Đức trầm tư một hồi, mở miệng nói ra:

- Đại nhân, hạ quan cũng có chủ ý. Nếu như tiểu thư Triệu gia là giả chắc hẳn là người biết chuyện, không bằng chúng ta gọi nàng tới đại đường, thẩm vấn thì nàng không dám không khai.

Tần Tiêu nhíu mày lắc đầu, nói:

- Như vậy không tốt. Mạc Vân Nhi cũng không có vi phạm pháp luật gì, chúng ta dùng tội gì danh truyền gì bức cung nàng? Chuyện này cũng xôn xao toàn huyện rồi, nếu như không có chứng cớ thì không thể bắt người, hoặc nghiêm hình bức cung, làm vậy sẽ ảnh hưởng không tốt. Ta nghĩ mục đích của chúng còn chưa lộ ra ngoài, không bằng chúng ta chờ thêm vài ngày nữa, tạm thời không nên đánh rắn động cỏ mới tốt.

Qua trong chốc lát Triệu Huyện lệnh đến, vào nhà bái kiến Tần Tiêu.

Chương 34: Cẩn thận thăm dò

Tần Tiêu gọi hắn ngồi xuống, nói ra:

- Triệu Huyện lệnh, chuyện lệnh ái mượn xác hoàn hồn ngươi đối đãi thế nào.

Thần sắc Triệu Thế Tài hơi phức tạo, thở dài một hơi:

- Nói tới việc này hạ quan cũng không tin. Nhưng mà Mạc Vân Nhi này nàng... nàng ở trong nhà hạ quan như là người đã quen thuộc từ lâu, người đối diện là ai cũng biết rõ, không thể không làm cho người ta lấy làm kỳ! Ngay cả mẫu thân của nàng nhất thời khó phân biệt ra được. Chuyện này người ta trăm mối không có lời giải, hạ quan hiện tại đã không hiểu chuyện gì, không biết nên xử lý như thế nào.

Tần Tiêu nói:

- Chuyện này tạm thời không đề cập tới. Ta hỏi lại ngươi, ngày đó thi thể Triệu tiểu thư được đưa về ngươi có phát hiện gì dị thường hay không?

Triệu Thế Tài suy tư một phen, nói:

- Thật sự là không có dị thường, rơi xuống nước mà chết thì thân thể sưng vù, bộ mặt và thân thể bị đá dưới đáy sông tàn phá, ngay cả mặt mũi cũng có chút khó phân biệt.

Tần Tiêu cả kinh:

- Diện mục khó phân biệt? Vậy thì ngươi làm sao xác định thi thể đó là con gái của ngươi?

Triệu Thế Tài nói:

- Hồi bẩm đại nhân, lúc ấy... Hạ quan và người nhà thương tâm gần chết, chỉ phân biệt quần áo và trang sức của con gái mà thôi. Hơn nữa thân hình giống như vậy, cũng không phát hiện có gì quái dị.

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng có sơ hở một chỗ! Cái thi thể này chính là vấn đề.

Đúng lúc này ngư dân phát hiện thi thể đi vào. Tần Tiêu thấy hắn là người trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi, thân thể có chút cao lớn rắn chắc, tên là Đỗ Viễn Sơn, tuy ăn mặc đơn bạc và thần sắc khắc khổ, nhưng ẩn ẩn có khí tức nho nhã.

Tần Tiêu hỏi:

- Đỗ Viễn Sơn, ngươi nói cho bổn quan nghe một chút, ngươi làm sao trục vớt thi thể của Triệu tiểu thư, làm sao ngươi kết luận đây là Triệu gia tiểu thư.

Đỗ Viễn Sơn nói:

- Hồi bẩm đại nhân, tiểu nhân mỗi sáng sớm mang thuyền ra đánh cá, hừng đông mang ra phiên chợ buôn bán để sống tạm. Sáng sớm ngày ấy tiểu nhân theo thường lệ tung lưới đánh cá, lại kéo lên một cỗ thi thể. Tiểu nhân quá sợ hãi, vội vàng chạy tới huyện nha báo quan, không ngờ trời còn sớm nên nha môn không mở cửa, đúng lúc nghe người ta nói đến Triệu gia tiểu thư ngâm nước mà chết, thi thể còn không tìm được, vì vậy tiểu nhân kết luận thi thể là của Triệu tiểu thư, cho nên chạy nhanh báo cáo cho người nhà của Triệu đại nhân.

Tần Tiêu nói:

- Nói như vậy ngươi cũng không nhận ra Triệu tiểu thư khi còn sống.

Đỗ Viễn Sơn lắc đầu:

- Hồi bẩm đại nhân, tiểu nhân xuất thân là ngư dân cùng khổ, làm sao mà nhận ra thiên kim của Triệu đại nhân được.

Tần Tiêu gật gật đầu, nói ra:

- Tốt, ngươi đi đi. Có việc bổn quan sẽ truyền ngươi.

Đỗ Viễn Sơn đi rồi Tần Tiêu lại nhìn Triệu Thế Tài nói:

- Triệu Huyện lệnh, ngươi có quen biết tên ngư dân này từ trước không?

Triệu Thế Tài suy tư một phen, lắc lắc đầu nói:

- Không có gì ấn tượng. Nhưng mà từ lúc một tháng trước đầu bếp trong nhà hạ quan làm món cá liên tục, nguyên nhân là mỗi ngày chỉ ăn món cá, hạ quan có chút chán nên về sau nói với đầu bếp, nhưng mà được nghe cá này là do con gái dặn mua nên mỗi ngày đều có người đưa tới. Hạ quan truy vấn thì nói có quen một người đánh cá đáng thương nên mua cá này về. Từ khi hạ quan nói xong thì cá không đưa tới nữa, trong nhà cũng không còn ăn cá. Không biết có phải là Đỗ Viễn Sơn này hay không nữa.

Trong nội tâm Tần Tiêu sáng ngời, xem ra việc này có chút khả nghi! Vì vậy nói:

- Triệu Huyện lệnh, sau khi ngươi về nhà lén tìm đầu bếp hỏi một chút là người đưa cá kia có phải là Đỗ Viễn Sơn nhìn thấy lúc nãy hay không, nếu có tin tức thì sớm báo lại cho ta.

Triệu Thế Tài chắp tay trở ra, Tần Tiêu nói:

- Lý huynh, đêm nay ngươi mang theo hai nha sai đi tới phần mộ của Triệu tiểu thư mai phục. Một khi có người đến đào mộ phải bắt lại.

Lý Tự Nghiệp đáp:

- Vâng, đại nhân.

Hắn lại sững sờ hỏi:

- Sao đại nhân biết có người trộm thi?

Tần Tiêu cau mày:

- Kỳ thật ta cũng không dám xác định, chỉ là hoài nghi, hơn nữa ẩn ẩn có cảm giác, phần mộ Triệu tiểu thư này sẽ không được yên tĩnh.

- Tốt, ta sẽ đi!

Tần Tiêu lại nói:

- Phạm tiên sinh, ngươi lại đi tới Phiêu Hương Lâu đem một tên quy nô nơi đó gọi tới đây. Nhớ kỹ tốt nhất không nên kinh động người khác.

- Hạ quan tuân lệnh.

Không bao lâu sau Phạm Thức Đức mang theo một người chừng hai mươi tuổi đi tới, chính là một gã quy nô của Phiêu Hương Lâu, tên là Trương Ngưu Tử. Trương Ngưu Tử thấy Tần Tiêu thì quỳ xuống đất, hắn đầy sợ hãi.

Tần Tiêu hắng giọng, hơi uy nghiêm nói:

- Trương Ngưu Tử, bổn quan hỏi ngươi thì ngươi phải trả lời thành thật, nếu có lừa gạt thì bổn quan sẽ trị tội nghiêm khắc!

Trương Ngưu Tử sợ toàn thân phát run, nói:

- Dạ dạ, tiểu nhân nhất định trả lời thành thật, tuyệt đối không dám lừa gạt Khâm Sai đại nhân!

Tần Tiêu nói:

- Ta lại hỏi ngươi, Mạc Vân Nhi kia vì sao đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, trước đó có cử động gì khác thường không?

Trương Ngưu Tử nói:

- Hồi bẩm đại nhân, Mạc Vân Nhi là hồng bài cô nương của Phiêu Hương Lâu chúng tôi, nàng cũng có chút danh khí, khách của nàng mỗi người cậu ấm đại thương lui tới không dứt. Đột nhiên chết bất đắc kỳ tử thì không thấy có hành động đặc thù gì, chỉ thấy nàng nghỉ ngơi trong phòng thì về sau thị nữ lên lầu gọi nàng ăn cơm chiều, mới phát hiện đột nhiên nàng chết bất đắc kỳ tử!

Tần Tiêu nghi nói:

- Lúc ấy các ngươi làm gì mà phán định nàng đã chết!

Trương Ngưu Tử nói:

- Tiểu nhân lúc ấy cũng không có đi vào phòng xem thi thể, tiểu nhân cũng chỉ nghe Đoạn ma ma nói thôi. Phát sinh loại chuyện này Đoạn ma ma lại sợ ảnh hưởng tới sinh ý của Phiêu Hương Lâu cho nên không lộ ra ngoài, nhìn thấy thi thể chỉ có Đoạn ma ma và tâm phúc của nàng.

Tần Tiêu thầm nghĩ: xem ra Đoạn Như tú bà kia hơn phân nửa cũng là người biết chuyện.

Đúng lúc này đột nhiên Triệu Huyện lệnh đẩy cửa đi vào, kinh hoảng nói:

- Đại... Đại nhân! Hạ quan về nhà hỏi qua, tên Đỗ Viễn Sơn quả nhiên là chính là Đỗ Viễn Sơn phát hiện thi thể.

Tần Tiêu đứng dậy, trong lòng sáng tỏ, đột nhiên nói:

- Triệu Huyện lệnh, ngươi lập tức dẫn người bắt Đỗ Viễn Sơn mang về đây!

Triệu Thế Tài quay người bỏ chạy, Tần Tiêu lại quát hắn quay lại:

- Lập tức phái nha sai cùng bộ khoái kiểm tra tất cả con đường thủy bộ, nhất định không thể buông tha cho người khả nghi nào.

Màn đêm buông xuống mây đen che nguyệt, bốn phía một đều tối đen. Lúc này có từng cơn gió lạnh thổi qua, toàn thân hai nha dịch phát run từng cơn, hàm răng không ngừng va vào nhau.

Trong lòng hai người thầm chửi bới: quỷ mặt đen đáng chết, đêm hôm khuya khoắt còn bắt người ta đi tới bãi tha ma u ám, chẳng phải là hù chết người!

Lý Tự Nghiệp núp ở trước hai người này, tay cầm chuôi đao, đến cả nháy mắt cũng không có lấy một lần, nhìn chằm chằm vào phần mộ của Triệu tiểu thư, hắn hoàn toàn không sợ hãi và buồn ngủ.

Chương 35: Trộm thi trong đêm

Một giờ trôi qua, toàn thân hai nha dịch lạnh cứng, hai chân chết lặng không chịu nổi. Ngay cả Lý Tự Nghiệp cũng có chút mỏi cổ cay mũi, âm thầm mắng: mẹ nó thằng trộm thi mau tới đi, gia gia sắp nhịn không được rồi

Đúng lúc này một bóng đen nhanh chóng đi tới, hắn nhanh chóng đi tới phần mộ của Triệu tiểu thư.

Con mắt Lý Tự Nghiệp sáng ngời, trong nội tâm thầm run thân thủ thật nhanh, không ngờ còn là cao thủ.

Bóng đen quan sát bốn phía một phen, hắn lấy một cây xẻng ra bắt đầu đào móc.

Quả nhiên là đến trộm thi!

Lý Tự Nghiệp chậm rãi rút Phá Không trường đao ra, hắn khẽ phất tay mang theo hai nha sai đi về phía trươc. Sau khi tiếp cận Lý Tự Nghiệp lăng không rống to:

- Tên tiểu tặc trộm thi, ăn gia gia một đao!

Bóng đen cả kinh, thân hình to lớn của hắn lao về phía trước, một đạo hàn quang lóe ra, xem ra là một thanh đao sắc bén!

Lý Tự Nghiệp một đao chém tới, bóng đen kia cực kỳ nhẹ nhàng linh hoạt tránh né, hắn lăn trên mặt đất một vòng thả người chạy ra phía sau. Lý Tự Nghiệp kêu to:

- Tiểu tặc không được chạy, đại chiến với gia gia ba trăm hiệp!

Hắn lại vung đạo chém tới. Truyện được copy tại

Bóng đen dáng người nhỏ gầy, mặc trên người quần áo dạ hành, hắn phiêu dật trong bóng tối như quỷ mị, mặc cho Lý Tự Nghiệp dùng khí tức đuổi theo nhưng vãn bị bỏ xa một quãng lớn. Cuối cùng, bóng đen kia thả người chạy vào một rừng cây không thấy bóng dáng nữa.

Lý Tự Nghiệp oán hận vung đao chém vào một gốc cây già, nổi giận mắng.

- Khắc Pháp! Con me nó, không ngờ để để hắn chạy mất!

Tần Tiêu đang chắp tay sau lưng chậm rãi đi qua đi lại trong phòng, trong đầu suy nghĩ liên tục. Đúng lúc này Lý Tự Nghiệp mang theo hai nha dịch đi vào, thở phì phì nói:

- Mẹ nó, không ngờ để tiểu tặc trộm thi trốn thoát. Ta vô dụng, thỉnh đại nhân trách phạt.

Tần Tiêu hơi kinh hãi:

- Dùng võ công của ngươi lại có thể để tiểu tặc trộm thi trốn thoát sao?

Nha dịch bên cạnh che miệng nói:

- Đại nhân có chỗ không biết, hắc y nhân kia thân pháp thật nhanh, là cao thủ võ lâm kinh công cực tốt.

Lý Tự Nghiệp trừng mắt:

- Câm miệng cho lão tử, không nói lời nào sẽ chết sao! Chưa bắt được thì chưa bắt được, cần gì phải tìm cớ!

Trong nội tâm Tần Tiêu ngạc nhiên không thể tưởng được, trộm thi lại còn là cao thủ võ lâm kinh công cực cao, không thể ngờ được!

Đúng lúc này Triệu Huyện lệnh cũng mang theo mấy nha dịch quay về, kinh hoảng hồi bẩm:

- Đại nhân, Đỗ Viễn Sơn kia không có ở nhà. Hạ quan mang người tìm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng.

Phạm Thức Đức cả kinh nói:

- Đại nhân, tên trộm thi kia có khả năng là Đỗ Viễn Sơn hay không?

Tần Tiêu nhíu mày chậm rãi lắc đầu:

- Hiện tại còn không rõ ràng lắm. Nhưng ta đoán chừng hẳn không phải là Đỗ Viễn Sơn.

Phạm Thức Đức nói:

- Tại sao đại nhận lại đoán như vậy?

Tần Tiêu nói:

- Ngươi nghĩ đi, nếu ngươi là Đỗ Viễn Sơn thì sẽ đi trộm thi ngay lập tức sao? Trong lòng của hắn cũng rõ ràng, hắn vừa mới ở trước mặt bổn quan không quen biết Triệu tiểu thư và biết rõ lời nói dối này nhanh chóng bị vạch trần, vào lúc này còn dám đi trộm thi sao? Chuyện này chẳng khác gì chui đầu vào lưới. Hơn nữa theo ta quan sát thì Đỗ Viễn Sơn tuy thân thể rắn chắc nhưng không có luyện võ công, hẳn không phải là người trộm thi có kinh công cao cường được.

Lúc này Triệu Thế Tài lại nói:

- Đại nhân, hạ quan còn có một chuyện cần thỉnh giáo, kính xin đại nhân định đoạt.

- Ân, ngươi nói.

Triệu Thế Tài nói:

- Là như thế này. Hôm nay hạ quan mang Mạc Vân Nhi kia về nhà, nàng lợi dụng thân phận con gái của hạ quan cùng Cổ công tử nhất trí yêu cầu hôn lễ nên cử hành vào ngày mai. Hạ quan không biết nên quyết định như thế nào, kính xin đại nhân chỉ điểm.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm cười lạnh, nhìn Triệu Thế Tài nói ra:

- Ngươi giả bộ như cái gì cũng không biết, lại xem Mạc Vân Nhi như con gái gả cho Cổ công tử, nhìn xem bọn chúng có động tác gì. Còn nữa, hôn lễ cũng đừng có quá mức lộ ra, miễn cho dư luận huyên náo một hồi.

- Hạ quan tuân mệnh. Hạ quan cáo lui.

Triệu Thế Tài đang muốn cáo từ rời đi, Tần Tiêu gọi hắn lại gần nói khẽ với hắn vài lời, Triệu Thế Tài liên tục gật đầu:

- Hạ quan đồng ý, đại nhân anh minh, kính xin tự tiện là được.

Triệu Thế Tài sau khi rời đi, Phạm Thức Đức ngạc nhiên nói:

- Đại nhân, ngươi biết rõ rõ Mạc Vân Nhi không phải Triệu tiểu thư, tại sao lại cho bọn chúng giả đùa thành thật, là dụng ý gì?

Tần Tiêu cười thần bí, nói:

- Hiện tại còn không thể nói. Ta chỉ thả câu chờ cá cắn câu thôi, về phần có bắt được cá lớn hay không phải xem vận khí của ta.

Phạm Thức Đức âm thầm ngạc nhiên, nói:

- Hẳn là đại nhân đã tính trước kỹ càng?

Tần Tiêu từ chối cho ý kiến, nói ra:

- Chúng ta trước đi làm một việc, không lâu sau ta tin tưởng có thể chân tướng sẽ rõ ràng.

- Chuyện gì?

Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp trăm miệng một lời.

Khóe mắt Tần Tiêu xuất hiện tinh quang, nghiêm nghị nói.

- Mở quan khám nghiệm tử thi!

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm nghĩ: trong tâm lý học tội phạm thì thường có có tật giật mình, có người muốn đi mạo hiểm trộm thi, lại càng chứng minh thi thể này có vấn đề, sợ hãi bị chúng ta phát hiện chân tướng. Hơn nữa lại trùng khớp phân tích một chuyện, "Thi thể" này chính là mấu chốt trong mấu chốt.

Tia nắng ban mai hơi lộ ra, hàn khí trong bãi tha ma bức người. Tần Tiêu mang theo Phạm Thức Đức Lý Tự Nghiệp cùng vài tên nha sai đi tới trước phần mộ của Triệu tiểu thư. Lúc này một nha sai đã dẫn theo một người trẻ tuổi đi tới, chính là Lưu Nhị của thôn Cổ Tang.

Lưu Nhị quỳ rạp xuống đất, nhìn qua Tần Tiêu dập đầu:

- Khâm Sai đại nhân tại thượng, tiểu nhân lúc đầu không biết đại nhân là Khâm Sai, vô tình ý lãnh đạm đại nhân, đại nhân thứ tội ah!

Tần Tiêu liền nâng hắn lên, nói ra:

- Mau đứng lên, không cần đa lễ. Bổn quan hôm nay mở quan tài khám nghiệm tử thi chính là cho ngươi nhận thi.

- Nhận thi? Nơi này chôn chính là Triệu tiểu thư, tiểu nhân không quen thì sao nhận?

Tần Tiêu cười cười, nói:

- Sau đó ngươi sẽ biết rõ. Động thủ, đào!

Vài tên nha sai chần chờ nói:

- Đại nhân, đây là mộ con gái của Triệu đại nhân, chỉ sợ...

Tần Tiêu vung tay lên, hạ lệnh:

- Đào! Bổn quan đã được Triệu Huyện lệnh cho phép đồng ý, các ngươi động thủ là được!

Bọn nha dịch không nói thêm lời nào, vung vẩy cây xẻng bắt đầu đào lên. Sau một lát một cỗ quan tài nước sơn đen lộ ra. Tần Tiêu ra lệnh mở nắp quan tài, một mùi hôi thối truyền tới, mọi người không hẹn mà cùng che mũi lại, có nha sai còn chạy qua một bên nôn mửa liên tục.

Tần Tiêu cau mày cúi đầu xuống nhìn, cẩn thận kiểm nghiệm thi thể bắt đầu phân hủy này, quả nhiên phát hiện trên người có nhiều dấu vết nham thạch hủy hoại, cả bộ mặt bị tổn thương quá lợi hại, mặt mũi xen lẫn một đống, không thể phân rõ gương mặt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau