PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 296 - Chương 300

Chương 296: Dấu Vết Để Lại (1)

Phạm Thức Đức không tự chủ được toàn thân rùng mình một cái, hắn thấp giọng cả kinh nói:

- Nói thế tức là ... Đám người Đường Hưu Đê đã âm thầm mưu đồ rồi sao?

Tần Tiêu không muốn trò chuyện tiếp đề tài này, hắn hừ nhẹ rồi khua tay nói:

- Hiện tại xem ra chính là như thế. Cái gi tới nó sẽ tới, trốn cũng không được, không trốn cũng không được. Đi thôi, đi Lạc Dương!

Ba người cỡi khoái mã rời Trường An hướng Lạc Dương chạy vội đi.

Tuy rằng lúc này đã vào thu, nhưng sau giờ ngọ ánh mặt trời vẫn nắng gắt như lửa. Năm nay là nghịch thu, nắng gắt cuối thu khốc nhiệt không chút thua kém so với giữa hè.

Cưỡi ngựa chạy vội một hồi, đến một rừng cây bên cạnh. Tần Tiêu nhìn bảo mã thở hổn hển thì thả chậm một ít tốc độ, chuẩn bị ở chỗ này hơi chút nghỉ ngơi. Ngựa của Phạm Thức Đức cùng Mặc Y lúc này nhanh chóng tới gần, chuẩn bị xuống ngựa nghỉ ngơi một hồi.

Ba người vừa mới xuống ngựa, Tần Tiêu đột nhiên cảm giác được một ít khác thường, hắn quát lớn:

- Dứt lời lôi kéo tay của Phạm Thức Đức nhảy về phía sau.

Mũi chân Mặc Y điểm nhẹ tức thì rời khỏi cách đó mấy bước.

Cơ hồ là đồng thời, trong rừng cây ‘ sưu sưu ’ bắn ra hơn mười mũi tên mũi tên, ngay ngắn cắm ở địa phương ba người vừa rồi mới đứng.

Mặc Y vụt một tiếng rút kiếm ra khỏi vỏ:

- Bọn đạo chích phương nào dám cả gan làm loạn! Còn không ra nhận lấy cái chết!

Tần Tiêu đẩy Phạm Thức Đức ngăn ở phía sau, nghiêm nghị nói:

- Mặc Y, đừng hô, người đã đi rồi.

Âm thanh của Mặc Y cả kinh nói:

- Sao có thể ... nhanh như thế?

Tần Tiêu lạnh lùng nói:

- Làm gì có đạo chích nào phạm tội, rõ ràng là chặn giết có tổ chức có dự mưu. Một kích thất bại lập tức bỏ chạy, chính là kiêng kị võ nghệ của ta và nàng, sợ manh mối rơi vào tay chúng ta. Hảo thủ ngay ngắn trật tự, ngoại trừ tổ chức nghiêm mật trong quân đội thì không ai khác. Các ngươi nhìn những mũi tên này, nó chính là Phá Giáp Tiến quân dụng.

Phạm Thức Đức cả kinh nói:

- Đại nhân, xem ra. . . Đám người thật sự sẽ không bỏ qua cho ngươi rồi!

Tần Tiêu hừ nhẹ một tiếng:

- Việc đã đến nước này, chúng ta không cần suy nghĩ nhiều, mau chóng đi Lạc Dương thôi.

Thần đô Lạc Dương, trước sau như một náo nhiệt phồn hoa, bình dân dân chúng không biết được những nguy cơ này. Đám người Tần Tiêu ngựa không dừng vó thẳng đến Lạc Dương huyện nha, nghênh đón hắn Lạc Dương Huyện lệnh.

Huyện lệnh thông báo tính danh, Tần Tiêu hơi cả kinh nói:

- Trương tướng quân, ngươi điều nhiệm đến Lạc Dương khi nào?

Hiện giữ chức Lạc Dương Huyện lệnh lại là Tịnh Châu binh mã Đại Đô Đốc Trương Nhân Nguyện trước đó ở Giang Nam cùng Lý Trọng Tuấn thống binh.

Cho dù đã hơn năm mươi tuổi, nhưng Trương Nhân Nguyện xuất thân binh nghiệp dùng giỏi về mang binh dũng mãnh hơn người mà nổi tiếng. Hắn tinh thần quắc thước thân thể thẳng tắp, cười ha ha nói:

- Nguyên lai Đại Lý Tự phái tới lại là lực phá Giang Nam nghịch đảng Tần đại nhân! Thật sự là kính đã lâu kính đã lâu ah! Nhớ ngày đó, lão phu cùng Vệ vương đồng thời lãnh binh, tiếp ứng Tần đại nhân tiến công Giang Nam, nhưng vẫn chưa có duyên gặp mặt. Hôm nay nhìn thấy Tần đại nhân, thật sự là chuyện đáng mừng ah!

Tần Tiêu cười nói:

- Trương đại nhân khen Tần Tiêu quá mức rồi. Tần Tiêu trẻ người non dạ, còn cần Trương đại nhân chỉ bảo nhiều.

- Ai, Tần đại nhân quá mức khiêm tốn rồi!

Trương Nhân Nguyện hào sảng cười to:

- Người khác không biết năng lực của ngươi, chúng ta đã cùng ngươi trải qua chuyện ở Giang Nam còn không rõ ràng lắm sao? Một án đó, triều đình cũng bắt đầu cùng Đột Quyết cải thiện quan hệ, Bắc Cương tạm thời vô sự. Lão phu thì được bổ nhiệm làm Tịnh Châu Đại Đô Đốc kiêm Kiểm Giáo Lạc châu đô đốc, biết sự tình của Lạc Dương Huyện lệnh, coi như là triều đình ngợi khen, phẩm hàm không giảm, chức vụ nhẹ nhàng đi một tí.

Tần Tiêu gật nhẹ đầu, thầm nghĩ trong lòng: ‘ Kiểm Giáo ’ Lạc châu đô đốc, đó không phải là chỉ huy tất cả binh mã của thần đô sao? Mặc dù chỉ là hư chức, cũng đủ để thấy Trương Nhân Nguyện bây giờ được triều đình rất tín nhiệm. Biết sự tình của Lạc Dương Huyện lệnh thì thể hiện được càng rõ ràng. Lạc Dương là đô thành của Đại Chu, tuy rằng hiện tại Vũ Hoàng chuyển đến Trường An, nhưng Huyện lệnh tại đây không phải người bình thường có thể đảm nhiệm. Trương Nhân Nguyện không chỉ thân mang chiến công hiển hách, có tài cầm binh, thống lĩnh chính sự.

Một phen hàn huyên hồi lâu, Trương Nhân Nguyện tự mình dẫn đám người Tần Tiêu tới phòng chứa xác của Lạc Dương huyện cho hắn nghiệm thi một nhà già trẻ của Tô Vạn Niên.

Thi thể của một nhà già trẻ Tô Vạn Niên mười mấy người đã cứng ngắc, đặt ngay ngắn bên trong phòng chứa xác. Tần Tiêu tiến lên tra nghiệm từng cái, phát hiện những người này đều là một đao trí mạng, hoặc đoạn hầu hoặc đâm thủng ngực phá bụng. Tô Vạn Niên tuổi chừng 50, dung mạo không sâu sắc dáng người bình thường, thuộc về loại người dễ bị lẫn trong đám đông. Cùng với hắn có một nữ tử tuổi còn trẻ, , ước chừng hai mươi mấy tuổi, trước ngực có hoa hình xăm tú cúc.

Tần Tiêu hỏi Trương Nhân Nguyện:

- Trương đại nhân, có thể nói cho Tần Tiêu biết một chút về tình huống vụ án phát sinh cùng khám nghiệm tử thi, phát hiện khi thăm dò hiện trường không?

Trương Nhân Nguyện nói:

- Theo khám nghiệm tử thi nghiệm, những người này ước chừng là chết ở giờ Tý hôm qua. Vết thương trên người phần lớn là một kích bị mất mạng, thập phần gọn gàng mà linh hoạt. Nơi vụ án phát sinh là ở chỗ giao giới của thần đô cùng huyện Hà Nam, hiện trường lão phu hôm nay đã tự mình tra nghiệm. Ngoại trừ vết máu, người chết, không có bất luận dấu vết gì để lại, thật sự là kỳ quái. Xem ra là người dự mưu mướn giết người, hung thủ cũng là sát thủ lão luyện hoặc là cường đạo trên giang hồ. Đồ trang sức đám người Tô Vạn Niên mang theo toàn bộ đều bị vơ vét không còn gì, hiện trường chỉ còn hành lý quần áo rơi lả tả. Bởi vậy lão phu suy đoán, hung thủ hẳn là cường đạo sẽ có khả năng lớn hơn. Đêm khuya thấy xe ngựa độc hành liền xông lên cướp giết.

Tần Tiêu suy tư một hồi, mỉm cười thoảng qua rồi lắc đầu:

- Trương đại nhân, xin thứ cho Tần Tiêu thất lễ. Sự tình chỉ sợ không phải là đơn giản như thế.

Trương Nhân Nguyện ngạc nhiên hỏi:

- Ah, Tần đại nhân hẳn là có gì phát hiện? Nói thật mang binh đánh giặc lão phu không sợ, suy luận tra án thì xa xa không kịp Tần đại nhân. Tần đại nhân có lời gì cứ nói a, lão phu trong quân đội đã lâu cũng quen tính ngay thẳng, không thích quanh co lòng vòng.

Tần Tiêu cười gật nhẹ đầu, nói:

- Đúng như Trương đại nhân đã nói. Nơi phát sinh vụ án là trên quan đạo ở giữa Trường An cùng Lạc Dương, chỗ giao giới của thần đô cùng Hà Nam, hơn nữa phụ cận có một dịch trạm Vĩnh Xương. Tần Tiêu cảm thấy kỳ quái, nửa đêm giờ Tý, Tô Vạn Niên vì sao còn muốn vội vã chạy đi? Lúc này cửa thành cũng đã đóng cửa, cho dù hắn đến thần đô cũng chỉ có thể ở ngoài thành chờ đến hừng đông.

Chương 297: Dấu Vết Để Lại (2)

Như vậy, Tần Tiêu suy đoán mục đích của hắn hẳn là đi huyện Hà Nam. Bởi vì là người của thị trấn, dùng thân phận của hắn, chắc chắn có thể nắm chắc mở cửa được. Nhưng mà theo như con đường của hắn phân tích, hơn nửa đêm hắn phải đi tới trạm dịch Vĩnh Xương. Kỳ quái chính là, hắn vì sao không có dừng lại? Vì thế ta nghĩ, nơi xảy ra vụ án chắc chắn không phải hiện trường đầu tiên. Đám người này rất có thể là bị giết rồi chuyển thi thể tới đó.

Trương Nhân Nguyện cả kinh nói:

- Phân tích này thật đúng là vô cùng có khả năng! Hơn nửa đêm, ai rảnh hơi tới nỗi vội vã chạy đi. Ta nếu là Tô Vạn Niên, khẳng định sẽ ở lại dịch trạm Vĩnh Xương nghỉ ngơi! Ồ, lão phu ngược lại cho rằng, hiện trường vụ án Vĩnh Xương dịch trạm.

Tần Tiêu vỗ tay một cái:

- Vô cùng có khả năng! Hung thủ giết bọn họ ở Vĩnh Xương dịch trạm sau đó kéo dài tới nửa đường, đặt ở chỗ giao giới của huyện Hà Nam cùng thần đô bố thành một hiện trường mê cục khiến cho chúng ta nghĩ không ra hắn đi đâu khiến chúng ta lạc lôi. Nhưng mà đúng lúc này đám người lại để lại hai sơ hở sâu sắc.

Mọi người cùng cả kinh hỏi:

- Sơ hở như thế nào?

Tần Tiêu nói:

- Thứ nhất chính là bịt tai mà đi trộm chuông đem thi thể vận đến địa phương đã qua Vĩnh Xương dịch trạm. Trương đại nhân vừa rồi đã nói có trạm dịch, vì sao còn không vào đi nghỉ ngơi? Thứ hai từ vết thương trên người không vào đến xem, tất cả đều là một đao chí tử, có thể thấy được hung thủ lúc ấy thập phần quyết đoán giết bọn họ, điều này hiển nhiên là không hợp lý. Trộm cướp cướp bóc đơn giản là cầu tài, chỉ bắt lấy người, thông qua tổn thương, ẩu đả một ít thủ đoạn, bức bọn hắn giao ra tài vật cất như vậy mới có thể giấu dễ dàng lấy tiền bạc. Huống chi hung thủ sau khi sát nhân còn mạnh mẽ tìm kiếm bọc hành lý của người chết, vứt toán loạn bốn phía lại càng buồn cười. Giết người, cướp đồ đạc, có lẽ mang theo bao phục hành lý mau chóng đào tẩu, tìm địa phương yên lặng lại tìm kiếm tài vật mới, làm gì có ai sẽ hung hăng càn quấy tìm kiếm trên quan đạo. Hiện tại cũng không phải loạn thế rối ren không người nào ước thúc, làm sao đám người đó dám làm như thế? Vì vậy, địa phương phát hiện thi thể nhất định chỉ là một hiện trường giả vàng thau lẫn lộn.

Trương Nhân Nguyện bừng tỉnh đại ngộ mà ‘ ah ’ một tiếng, cảm thán nói:

- Thật đúng là danh bất hư truyền, lão phu xem như tin tưởng khả năng của Tần đại nhân. Như vậy đi theo lời của Tần đại nhân, lão phu hiện tại thì phái người đi Vĩnh Xương dịch trạm xem xét, chắc hẳn nhất định sẽ có chỗ phát hiện!

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Tần Tiêu nguyện ý tự mình đi một chuyến huyện Hà Nam Vĩnh Xương dịch trạm. Trương đại nhân, ở bên trong, di vật của Tô Vạn Niên có phát hiện đồ vật đặc biệt gì hay không, nói thí dụ như tín vật, ngọc bội, giấy viết thư?

Trương Nhân Nguyện quay về sau vẫy tay một cái, một tên nha dịch bê tới một bao đồ đạc. Trương Nhân Nguyện nói:

- Tất cả di vật của Tô Vạn Niên không sai biệt lắm đều ở nơi này. Một ít quần áo, quan bằng ấn thụ, điệp văn thân phận, điều lệnh của triều đình cùng mấy cuốn sách của hắn đều có không ít. Duy chỉ có không có tài vật, ngay cả một đồng tiền hay trâm cài tóc của nữ nhân cũng không hề để lại.

- Có thư nhà không?

Tần Tiêu hỏi:

- Mang tới ta xem!

- Thư nhà chỉ có một phong!

Trương Nhân Nguyện nói

- Cả nhà Tô Vạn Niên ở tại Trường An, vì thế không có gì quá nhiều thư nhà. Phong thư này giống như là thân thích ở một nơi rất xa gửi tới. À. Cái này cũng không có phát hiện gì kỳ quái.

Tần Tiêu tiếp nhận thư rồi đọc, bút tích nữ tử xinh đẹp đại khái là chất nữ bà con xa cái nào đó của Tô Vạn Niên, phần lớn là một ít ân cần thăm hỏi. Sau đó hai câu đằng sau viết: ... Bất hạnh phu quân băng vong, phát hiện đã không còn thân quen, duy nhất chỉ trông mong thúc phụ đại nhân rủ lòng thu lưu. Chất Tiểu Liên xin lạy thúc ở trên.

Tần Tiêu đọc xong rồi nói:

- Ah. Thì ra là thân thích tiểu quả phụ muốn đầu nhập vào Tô Vạn Niên. Phạm tiên sinh, ngươi đến xem lạc khoản (phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ) này có kỳ quái không: Chất Tiểu Liên xin lạy thúc một ở trên.

Phạm Thức Đức nhìn kỹ vài lần, nói:

- Thư nhà sao, nói chung sẽ không ghi nghiêm cẩn chăm chú như vậy, huống chi là nữ lưu, đoán chừng học thức không cao, dùng lôn thôi. Chữ xin có lẽ là biểu thị khiêm cung.

- Ồ, đợi đã nào...!

Tần Tiêu đoạt bức thư lại rồi nhìn thật kỹ:

- Chất Tiểu Liên! Phu quân băng vong sẽ không trùng hợp như vậy a!

Mọi người cùng kêu lên:

- Làm sao vậy?

Tần Tiêu nhìn về phía Phạm Thức Đức:

- Phạm tiên sinh, còn nhớ rõ chúng ta từ Giang Nam hồi kinh lúc ở dọc đường Hà Nam tra án "Thúy Tiên Ngọc" không? Án đó không phải co một nữ nhân là Tô Tiểu Liên?

Phạm Thức Đức cũng cả kinh nói:

- Đúng vậy! Mã Thành Kiền nam nhân của Tô Tiểu Liên vào lúc đó chết đại nhân, điều này có phải là quá trùng hợp hay không?

Tần Tiêu im im lặng lặng suy tư một hồi, cố gắng làm rõ đầu mối, hắn chậm rãi nói:

- Xem ra là có chuyện trùng hợp, liên hệ trong đó rất ràng. Đây là một manh mối trọng yếu không thể buông tha. Mặc Y!

Mặc Y chắp tay tiến lên:

- Đại nhân xin phân phó!

Tần Tiêu nói:

- Muội cùng Phạm tiên sinh. Ta sẽ đi một chuyến Hà Nam Ta sẽ đi ngay bây giờ. Tô Tiểu Liên tuy rằng không biết muội nhưng mà nhận ra Tử Địch. Vì thế, Phạm tiên sinh dẫn đường tới nhà nàng, muội có thể làm bộ nhân thức nàng thì đem bút tích của nàng cùng thư so sánh. Nếu là giống nhau thì bí mật quan sát, chờ ta và Trương đại nhân đến đó.

Mặc Y cùng Phạm Thức Đức đồng loạt lên tiếng:

- Vâng!

Hai người đang muốn xoay người rời đi, Tần Tiêu lại gọi họ lại, thấp giọng dặn dò:

- Nói không chừng lúc này có chút nguy hiểm, nhất định phải cẩn thận một chút!

Mặc Y ngẩng đầu nhìn Tần Tiêu vài lần rồi cúi đầu:

- Đại nhân yên tâm, Mặc Y nhất định sẽ làm việc cẩn thận.

Trương Nhân Nguyện đương nhiên là không hiểu ra sao, không biết Tần Tiêu bận rộn cái gì, lúc này mới kinh nghi hỏi:

- Tần đại nhân, ngươi an bài haiười đi làm cái gì?

Tần Tiêu cười nói:

- Trương đại nhân thứ tội, những chuyện này, nhất thời chỉ sợ giải thích không rõ ràng lắm. Không bằng chúng ta bây giờ lên đường đi dịch trạm Vĩnh Xương a. Trên đường lại cùng Trương đại nhân chậm rãi nói rõ, sau khi tra xét tình hình sẽ tụ họp với đám người Phạm Thức Đức.

Trương Nhân Nguyện vung tay lên:

- Tốt lắm. Đi thôi!

Đang muốn ly khai phòng chứa xác, ngoài cửa đi tới một nam tử thấp bé hướng về phía Tần Tiêu dập đầu:

- Tiểu nhân Trần Quả dập đầu với nhân.

Trương Nhân Nguyện tức giận nói;

- Một tên khám nghiệm tử thi nho nhỏ dám lớn mật chặn đường, còn không tránh ra cho ta.

Tần Tiêu khoát tay áo:

- Trương đại nhân bớt giận, đây là người quen biết cũ của Tần Tiêu. Trần Quả, ta không phải bảo ngươi trở về quê quán ở Mạc Bắc mà, sao lại ở Lạc Dương? Nhanh đứng lên mà nói a.

Chương 298: Liều mạng! (1)

Trần Quả đứng dậy, mừng rỡ nhìn Tần Tiêu:

- Tiểu nhân đại nhân xá tội cho một con đường sống, tiểu nhân một mực cảm ơn trong lòng. Vốn định đi Trường An bái kiến đại nhân, lại bởi vì chuyện vặt quấn lấy nên một mực không thể đi được. Tiểu nhân chưa có trở về Mạc Bắc...xin đại nhân thứ tội. Tiểu nhân, thật sự là quên không được Liên Nhi. Nàng để cho ta đợi ba năm lại đến tìm nàng, ta đợi nàng ở Lạc Dương. Cho dù không gặp mặt nhưng ở gần đó cũng khiến cho ta an tâm hơn một chút. Vì vậy ta đến Lạc Dương, một lần nữa làm một gã khám nghiệm tử thi. Ah, thi thể trong phòng đều do tiểu nhân khám nghiệm.

Tần Tiêu thiếu chút nữa đấm ngực dậm chân:

- Làm sao ngươi không xuất hiện sớm một chút? Nếu như thế thì được rất nhiều chuyện, không cần phải gọi đám người Mặc Y đi nghiệm bút tích của phong thư rồi, ngươi nhất định là nhận ra nét chữ của Tô Tiểu Liên.

Trần Quả cười cười xấu hổ:

- Hồi bẩm đại nhân, tiểu nhân. . . Một chữ bẻ đôi còn không biết, khi nhìn chữ Hán tất cả đều là ghi giống nhau... Tiểu nhân chỉ nhận được một ít văn tự Đột Quyết. Tiếng Hán này cũng thật vất vả mới nói được lưu loát nhưng không biết ghi, cũng sẽ không nhận thức. Khi khám nghiệm tử thi còn phải nhờ một người giúp ta chép lại.

Tần Tiêu cười khổ lắc đầu:

- Thôi, bây giờ không phải là thời điểm ôn chuyện phiếm, như vậy đi, Trương đại nhân để cho Trần Quả theo chúng ta cùng đi một chuyến Vĩnh Xương dịch trạm a, ta còn có chút chuyện muốn hỏi hắn, nữa nói không chừng hắn có thể phát huy một ít tác dụng.

Trương Nhân Nguyện gật đầu:

- Vậy thì tốt, chúng ta đi thôi!

Hai người mang theo Trần Quả cùng hơn mười tên bộ khoái Lạc Dương cưỡi khoái mã thẳng đến dịch quán Vĩnh Xương.

Dịch quán Vĩnh Xương sân nhỏ chỉnh tề, có mấy gian nhà ngói lớn và một bức tường thì hồ không có chỗ nào bất thường. Dịch thừa là một nam nhân hơn bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường dáng người cao lớn rắn chắc, hắn chắp tay mời đám người Tần Tiêu cùng Trương Nhân Nguyện tiến vào dịch quán.

Trương Nhân Nguyện không cần nói nhảm liền vung tay lên, bộ khoái bắt đầu tìm tòi tinh tế. Tần Tiêu gọi dịch thừa lại hỏi:

- Hai ngày gần đây có người ở kinh thành dừng chân trong dịch quán hay không?

Dịch thừa đáp:

- Hồi bẩm đại nhân, Vĩnh Xương dịch trạm cách huyện Hà Nam không xa, đại đa số lữ nhân đều tình nguyện đi thêm một chút để tới huyện Hà Nam nghỉ ngơi. Vì thế, Vĩnh Xương dịch trạm không có đông người lắm. Hai ngày gần đây không có người ở Kinh Thành ngủ lại.

Tần Tiêu dò xét cẩn thận dịch thừa thình lình hỏi một câu:

- Ngươi xuất thân là võ tướng sao? Xem thân hình cốt cách của ngươi hẳn là xuất thân từ binh nghiệp. Cách hành lễ, hai đấm ôm chặt cũng chào theo nghi thức quân đội.

Dịch thừa có chút hoảng loạn một chút, hắn ôm quyền:

- Hồi bẩm đại nhân, tiểu nhân đích thật là đã làm hai năm trong quân. Về sau mới bị điều đến Vĩnh Xương dịch trạm trở thành dịch thừa.

- À! Thì ra là như vậy!

Tần Tiêu hời hợt nói:

- Vĩnh Xương dịch trạm quản lý không tệ lắm, hôm nay đoàn người của chúng ta ở chỗ này, có thể an bài không? Ngủ trải giường chiếu, ẩm thực khí cụ, có từng đầy đủ không?


Dịch thừa bối rối á khẩu một hồi mới lên tiếng:

- Có lẽ ... Có lẽ không có vấn đề!

Trong lòng Tần Tiêu cười lạnh bất động thanh sắc nói:

- Vậy thì tốt, trước dẫn ta đi nhà bếp nhìn rau ngâm đi. Bổn quan rất thích hầm lò rau ngâm (chắc dưa chua quá @@). Hơn nữa bổn quan phát hiện trạm dịch có không ít rau ngâm. Vĩnh Xương dịch trạm có lẽ cũng có không không ít a! Còn đứng ngây đó làm gì, sao không dẫn đường?

Toàn thân Dịch thừa run lên, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng:

- Hồi bẩm đại nhân. . . Vĩnh Xương dịch trạm, không có hầm lò rau ngâm.

Tần Tiêu nhìn thẳng dịch thừa đột nhiên quát chói tai một tiếng:

- Người đâu, bắt tên gian tặc này lại cho ta.

Vài tên bộ khoái bên cạnh nhảy bổ vào đè ngã dịch thừa xuống dưới đất. Dịch thừa dùng sức giãy dụa, lớn tiếng kêu oan.

Tần Tiêu cười lạnh nói:

- Được rồi, ngươi cũng đừng kêu lên, ngươi căn bản không phải dịch thừa. Dịch quán Đại Chu ta đủ mọi phương tiện, ngươi còn nói không có hầm lò rau ngâm? Quả thực là chuyện cười của thiên hạ! Hơn nữa ngươi còn không biết được trong dịch quán có bao nhiêu giường chiếu khí cụ, làm gì có dịch thừa như thế. Ngươi rõ ràng chính là người trong quân đội, trung thực khai ra, lai lịch của ngươi là gì.

Dịch thừa ngẩng cao đầu, khóe miệng hắn phun ra một ngụm máu, đôi mắt mở vô cùng lớn! Tần Tiêu quát to một tiếng không tốt, cấp thiết tiến lên bóp cằm hắn, nhưng cũng đã quá muộn dịch thừa đã cắn lưỡi tự vận!

Làm cho người ngạc nhiên chính là trong dịch trạm rõ ràng cũng chỉ có một dịch thừa là hắn, không có thuộc hạ và hạ nhân. Xem ra đồng lõa của hắn phần lớn cũng đã rút lui, lưu hắn một người cản phía sau, tự cho là bình yên vô sự.

Chúng bộ khoái lục soát mà hầm lò, quả nhiên trong vạc rau ngâm phát hiện vài cỗ thi thể, xem ra là dịch thừa cùng hạ nhân. trước kia

Trương Nhân Nguyện cả kinh nói:

- Tần đại nhân, xem ra Vĩnh Xương dịch trạm thật đúng là nơi phát sinh vụ án. Cho dù đã thu thập rất sạch sẽ, không có vết máu, nhưng từ thi thể của dịch thừa thì có thể kết luận, chỗ này đã phát sinh ra chuyện lớn không phải tầm thường.

Tần Tiêu suy nghĩ một hồi, đột nhiên mở to đôi mắt vội la lên:

- Nhanh đi huyện Hà Nam! Bằng không thì không còn kịp nữa.

Trương Nhân Nguyện ngạc nhiên hỏi:

- Tần đại nhân vì sao lại vội vã đi huyện Hà Nam như thế?

Tần Tiêu một bên đi ra ngoài một bên vừa nói:

- Hiện tại không kịp giải thích rõ ràng! Trương đại nhân, ngươi dẫn theo người lập tức chạy tới huyện nha Hà Nam, phải tìm được huyện Hà Nam Huyện lệnh Vương Tử Diệp nghiêm mật giám sát cũng bảo vệ hắn. Ta cùng Trần Quả, trước đi gặp Tô Tiểu Liên tiếp ứng Phạm Thức Đức cùng Mặc Y, sẽ tới sau cùng Trương đại nhân tụ hợp!

Trương Nhân Nguyện trở mình lên ngựa:

- Đã như vầy, lão phu đi . Lại có người dám náo Lạc châu lão phu tọa trấn như vậy, thật sự là tức chết người! Tần đại nhân, ngươi cũng cẩn thận một chút, nhanh chóng đến huyện Hà Nam cùng lão phu tụ hợp!

Hai người chia ra hai đường, cỡi khoái mã chạy vội đi.

Tần Tiêu trong lòng thầm nghĩ: Tô Vạn Niên phải đi Nhạc Châu, theo lý thuyết đi đường thủy từ Hán Thủy xuôi dòng xuống, là cực kỳ thuận đường. Nhưng hắn hết lần này tới lần khác vòng quanh Lộ nhi từ thần đô, phương hướng phía nam, ràng là có chuyện trọng yếu muốn làm. Hẳn là chính là đón Tô Tiểu Liên sao? Huyện Hà Nam để cho Vương Tử Diệp xử lý án kia cố ý không động vào hắn để thả dây dài câu cá lớn. Giả như hắn thật sự có quan hệ cùng Thúy Tiên Ngọc hiện tại thì tình cảnh hiện tại của hắn nhất định là rất nguy hiểm. Nanh vuốt của địch nhân đã vươn tới Vĩnh Xương, huyện nha Hà Nam còn có thể thái bình sao?

Lại là một âm mưu khổng lồ ...

Thời điểm cách nhà của Tô Tiểu Liên không xa, vừa vặn đón đầu gặp được Mặc Y cùng Phạm Thức Đức.

Chương 299: Liều mạng! (2)

Tần Tiêu thấy hai người họ bình yên vô sự, không khỏi âm thầm thở ra một hơi.

- Tìm được người rồi hả?

Tần Tiêu ngồi trên ngựa hỏi.

- Không có, sớm đã là người đi nhà trống.

Mặc Y trả lời:

- Bất quá. Chúng ta từ chủ thuê nhà cho nàng thuê phòng nhận thấy chữ viết trong đó giống trong tín thư như đúc.

- Nàng đã rời đi lâu chưa?

- Chủ thuê nhà cũng không rõ ràng lắm. Bởi vì Tô Tiểu Liên căn bản không có đi trả phòng. Chúng ta tại phụ cận nhà nàng gặp được một nữ ăn mày, nghe nàng nói bảy tám ngày trước Tô Tiểu Liên chưa có về nhà.

- Nữ ăn mày?

Tần Tiêu cau mày suy nghĩ một hồi, đột nhiên trong lòng sáng ngời:

- Nhanh đi về, tìm được nữ ăn mày đó, nàng có khả năng chính là Tô Tiểu Liên!

Mọi người cùng kinh hô:

- Cái gì?

- Đi mau!

Tần Tiêu vung mạnh roi ngựa hướng phía trước chạy đi, thầm nghĩ trong lòng: Tô Tiểu Liên viết chữ "xin" bên trên chữ "xin đạo" chính là chỉ hành khất (ăn mày). Căn bản không phải từ ngữ khiêm cung mà là chờ Tô Vạn Niên bên đường! Xem ra, Tô Tiểu Liên đã dự liệu được nguy cơ, mà Tô Vạn Niên thì không tin công khai tới huyện Hà Nam!

Bốn người giục ngựa đuổi tới nhà Tô Tiểu Liên, đến địa phương Mặc Y nói, quả nhiên thấy một nữ ăn mày toàn thân lôi thôi ngồi ở bên đường cúi đầu, bộ dạng si ngốc.

Tần Tiêu gọi Trần Quả tiến lên:

- Đi xem thử có phải là nàng hay là không?

Trần Quả bối rối nhảy xuống ngựa đến bên cạnh nữ ăn mày, vén tóc nàng lên. Nữ tên ăn mày kinh hoảng trốn về sau, có bộ dạng không phải người bình thường.

Trần Quả điên cuồng kêu to:

- Liên Nhi, thật là nàng rồi. Làm sao nàng...biến thành bộ dáng này?

Tô Tiểu Liên như là kinh hãi quá độ, lúc này mới thức tỉnh gào khóc một tiếng nhào vào trong ngực Trần Quả.

Trong lòng Tần Tiêu cả kinh nói: Thật sự chính là Tô Tiểu Liên! Một nữ nhân yếu ớt như thế, không ngờ còn có thể bình yên vô sự, quả nhiên là kỳ tích nha!

Tô Tiểu Liên cùng Trần Quả ôm nhau khóc rống chưa được bao lâu, Tần Tiêu ngay lập tức đem đám người dẫn tới phố xá, người ở đây qua lại khá nhiều, cũng tương đối an toàn hơn một chút. Tìm một cái khách điếm dàn xếp cho mọi người, Tần Tiêu nhờ Mặc Y mua được quần áo trên đường phố thay Tô Tiểu Liên, nhân viên cửa tiệm không tình nguyện mang tới nước ấm để Tô Tiểu Liên rửa mặt ăn một vài thứ.

Mọi người ngồi vây quanh thành một bàn, Tần Tiêu bắt đầu câu hỏi :

- Tô Tiểu Liên, xem ra, ngươi cũng biết sự tình hơn chúng ta tưởng nhiều. Hơn nữa, ngươi biết được càng nhiều thì càng nguy hiểm. Ngươi nếu muốn sống sót thì phải nói hết mọi chuyện đã biết cho ta. Như vậy có lẽ ta có thể giúp ngươi.


Tô Tiểu Liên gặm một cái bánh bao, vẻ mặt trắng bệch như tờ giấy và sự do dự.

Trần Quả ngồi ở bên cạnh nàng ôm nhẹ lấy bờ vai của nàng, thấp giọng nói:

- Tiểu Liên, những năm gần đây, nàng tâm sự nặng nề, ngay cả ta cũng không rõ ràng lắm trong lòng nàng ẩn giấu cái gì. Tần đại nhân là người tốt, có thể tín nhiệm được. Nàng mau nói chuyện đó cho hắn biết đi, không thể cả đời trốn tránh mãi được.

Tô Tiểu Liên chậm rãi gật nhẹ đầu:

- Kỳ thật thân phận chân chính của ta trên đời này chỉ sợ chỉ có một người đã biết. Người kia chính là chú ruột của ta, Thiếu Khanh Hồng Lư Tự Kinh Thành Tô Vạn Niên.

Tần Tiêu ngữ khí bình thường nói:

- Như vậy ở trên đời này đã không có ai biết thân phận chân chính của ngươi. Bởi vì ngay tại nửa đêm hôm qua, Tô Vạn Niên bị giết chết tại Vĩnh Xương dịch trạm, nếu như ta đoán đúng thì hắn đang tới đón ngươi?

Tô Tiểu Liên kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, màn thầu trong tay không tự chủ được rớt xuống trên bàn, nàng lẩm bẩm:

- Chết. . . Đã chết? Thật sự. . . Đã chết sao?

Tần Tiêu lập tức truy vấn:

- Xem ra, ngươi tựa hồ sớm đã dự liệu được nguy cơ?

- Đúng vậy!

Tô Tiểu Liên gật đầu:

- Hai tháng trước, ta gửi cho thúc phụ một phong thơ, nói cho hắn biết Mã Thành Kiền đã bị chết, hỏi hắn ta có thể không cần thủ tại chỗ này, ly khai Hà Nam trở về Mạc Bắc. Đồng thời, ta sợ Trần Quả cùng Vương Tử Diệp lại đến dây dưa nên giả trang trở thành tên ăn mày, bồi hồi tại huyện Hà Nam. Thẳng đến mười ngày trước, thúc phụ mới cho ta hồi âm, nói chủ tử đối với hắn tiến hành ban thưởng, đề bạt hắn đến Nhạc Châu làm thích sứ. Đến lúc đó sẽ đón ta đi Giang Nam sống những ngày tốt lành. Nhưng mà ta biết rõ, thúc phụ ta có thể là gặp được đại phiền toái rồi. Bằng không thì hắn trọng yếu như vậy đối với chủ tử chắc chắn không thể bị đưa ra khỏi kinh thành. Khả năng duy nhất chính là điều hắn đi rồi sau đó giết người diệt khẩu.

Tần Tiêu suy nghĩ một hồi, không khỏi cười khổ nói: 

- Mọi người nghe hiểu gì không?

Mọi người không hiểu cái gì nên lắc đầu.

Tần Tiêu cười nói:

- Ta cũng thế. Tô Tiểu Liên, chuyện cho tới bây giờ. Ngươi không bằng đem sự tình nói hết một lần cho rõ ràng. Đầu tiên ngươi ‘ thủ ’ tại huyện Hà Nam là vì cái gì? Tiếp theo, chủ tử như lời ngươi nói là ai? Sau đó, là tối trọng yếu nhất, ngươi và thúc phụ ngươi đến tột cùng có thân phận bí mật gì?

Tô Tiểu Liên run rẩy cầm lấy ly uống một hớp nước, cắn chặt bờ môi một hồi như là đã quyết định:

- Chủ tử của chúng ta chính là trọng thần đương triều Trương Dịch Chi. Thúc phụ ta nhận nhiệm vụ chính là từ trên tay chủ nhân đem tin tức giao cho Vương Tử Diệp. Lúc sau Vương Tử Diệp giao cho Mã Thành Kiền. Đồng thời, thúc phụ ta vì bảo hiểm để đạt được mục đích phái ta đến bên cạnh Mã Thành Kiền tiến hành giám thị nghiêm mật đối với hắn. Thân phận này của ta chỉ có một người thúc phụ biết rõ, ngay cả Trương Dịch Chi đều không biết, lại càng không cần phải nói là huyện Hà Nam Huyện lệnh Vương Tử Diệp cùng huyện úy Cát Hiển Nghiệp. Vì thế tuy rằng thúc phụ ta hiện tại ngộ hại, nhưng mà ta nhưng vẫn rất an toàn. . . Đám người tối đa chỉ là biết rõ, ta là thân thích của Mã Thành Kiền biết rõ một ít chuyện tình lúc trước hắn đi thương nhân Đột Quyết.

Giọng điệu cứng rắn của Tô Tiểu Liên vừa nói xong thì Tần Tiêu đang ngồi cùng Phạm Thức Đức và Mặc Y đều thiếu chút nữa nhảy dựng lên:

- Không ngờ ... Đúng là như thế.

Phạm Thức Đức hung ác nuốt nước miếng một cái, kinh hoảng nói:

- Đại nhân. . . Việc này, cùng án giết người lên hoàn không có nửa điểm quan hệ hay là dừng ở đây a! Chúng ta đem Tô Tiểu Liên cùng Trần Quả chạy thôi. Cho bọn hắn tiền để họ sống những ngày tốt đẹp. Việc này. . . Chúng ta coi như cái gì cũng chưa từng nghe qua, cái gì cũng không biết là được rồi!

Tần Tiêu nắm chặt lấy nắm đấm, gắt gao trừng mắt nhìn cái bàn, trầm mặc không nói gì.

Tràng diện yên tĩnh trở lại, tiếng hít thở của mọi người đều nghe thấy rõ ràng. Tô Tiểu Liên kinh hoảng thân thể rụt lại chui vào trong ngực Trần Quả.

Sau nửa ngày qua đi, Tần Tiêu hít thở sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Tần Tiêu, thúc phụ ngươi tại sao đột nhiên đắc tội Trương Dịch Chi và bị diệt khẩu, ngươi là như thế nào nhìn ra ?

Chương 300: Cửu tử nhất sinh

Trên mặt Tô Tiểu Liên lập tức lộ ra vẻ xấu hổ, nàng chui từ trong ngực Trần Quả ta cúi đầu không nói.

Tần Tiêu nhíu mày nhìn nàng rồi nhẹ nhàng nói:

- Trần Quả, ngươi đi ra ngoài trước một chút đi. Không gọi ngươi, không nên vào .

Trần Quả ngạc nhiên sững sờ một chút, ngoan ngoãn đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Tần Tiêu nói:

- Tốt rồi, hiện tại ngươi có thể nói chưa?

Tô Tiểu Liên vẫn cúi thấp đầu trầm mặc không nói.

Tần Tiêu lắc đầu, khẽ thở dài một cái, thấp giọng nói:

- Kỳ thật ngươi không nói lời nào, ta cũng đã đoán được một ít. Những suy đoán này không có bất kỳ căn cứ chính xác, ngươi coi như ta tin miệng nói bậy tốt rồi. Trương Dịch Chi huynh đệ cả ngày làm bạn Vũ Hoàng hơn thất tuần, chuyện phòng the khó có thể thỏa mãn, không cách nào phát tiết. Trường kỳ tích lũy khiến trong lòng vặn vẹo vì thế, thân tín của hắn Tô Vạn Niên an bài đám người đến chỗ ở của mình hưởng dụng. . . Hắn dùng danh nghĩa của mình, mua chỗ ở bên ngoài. Nhưng mà đám huynh đệ cầm thú thô bạo bất nhân, thời điểm cường hành giao hoan trắng trợn ngược đãi rốt cục giết chết bọn họ... Tô Tiểu Liên, tình hình của ngươi năm đó, cũng bị làm nhục như thế phải không?

Tô Tiểu Liên cả kinh kêu một tiếng thì nhảy lên:

- Không có, ta không có!

Mặc Y ngay lập tức đè nàng xuống không cho nàng kêu to.

Tần Tiêu suy nghĩ rồi nói tiếp:

- Ta vừa rồi đã nói qua, chỉ là một chút ít suy đoán. Ta nếu nói sai ngươi bổ sung là được. Ngươi đã nói, ta nói không đúng thì chính ngươi nói đi, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.

Tô Tiểu Liên kinh hoảng không thôi cắn ngón tay của mình, thì thào nói:

- Hắn. . . Kỳ thật, thúc phụ ta vừa bắt đầu vì nịnh bợ Trương Dịch Chi là đem ta hiến lên. Nhưng mà. . . Chỉ qua nửa đêm, ta chịu đựng không nổi đã chạy đi. Về sau, ta nghe ta thúc phụ nói. . . May mắn ta lúc ấy đào tẩu, bởi vì. . . Bởi vì hai huynh đệ bọn họ quả nhiên theo như lời đại nhân. . . Thô bạo bất nhân, có thể đem người sống ngược đãi tới chết.

Tần Tiêu truy vấn:

- Ta rất kỳ quái, tại sao ngươi lại theo thúc phụ ngươi làm những chuyện kia? Ngươi biết rõ hắn làm những sự tình kia là tội không thể tha, vì sao còn muốn tiếp tục?

Tô Tiểu Liên buồn bã lắc đầu:


- Không có lựa chọn. Ta từ nhỏ phụ mẫu đều mất, chính là thúc phụ mang về nuôi. Lúc ấy trong nhà rất nghèo nhưng mà thúc phụ cũng không có vứt bỏ ta, từ địa phương Mạc Bắc đem ta về nuôi. Về sau thúc phụ rốt cục thi đậu khoa cử, đi lên con đường làm quan nhưng mà một mực không thuận lợi, cũng là bởi vì không có chỗ dựa. Sau khi cơ hội một lần ngẫu nhiên, hắn nhận thức Trương Xương Tông còn không có tiến cung. . . Từ đó về sau bắt đầu thuận buồm xuôi gió xuôi dòng, thẳng đến làm được Tứ phẩm Đại Lý Tự Thiếu Khanh. Ta báo đáp ân tình của hắn, rời đi rồi Trần Quả, mặc cho an bài thúc phụ phục thị hai tên đó, cuối cùng đi theo Mã Thành Kiền...

Tần Tiêu chậm rãi gật nhẹ đầu:

- Đã minh bạch... Trương Xương Tông cùng thúc phụ ngươi hẳn là thông qua Phong Nhị Nương Bách Linh Lung nhận thức nhau. Về sau Phong Nhị Nương đem mỹ nam tử Trương Xương Tông giới thiệu cho Thái Bình công chúa, thái bình lại đem hắn chuyển tặng cho Vũ Hoàng. Cho tới bây giờ, hai huynh đệ đó phát tích, thúc phụ ngươi cũng gà chó lên trời ... Thì ra là thế! Sau đó thúc phụ ngươi trên tay Phong Nhị Nương dùng danh nghĩa của mình mua chỗ ở bên ngoài cung cấp hai tên này phát tiết thú tính. Thẳng đến trước đó không lâu, thi thể chỗ hắn xử lý không sạch sẽ khiến cho huyện nha Trường An phát hiện thi thể nữ tử bị ngược đãi đến chết. Hơn nữa, lần trước ta tại huyện Hà Nam bên này tra chuyện xảy ra, cũng làm cho hai cái tên này cảm nhận được nguy cơ. Vì vậy liền nghĩ dời thúc phụ ngươi khỏi Kinh Thành trước giết người diệt khẩu, đồng thời cùng nhau muốn đối phó ta!

Mặc Y đột nhiên kinh hô một tiếng:

- Đại nhân, nói như vậy, phu nhân cùng muội muội chẳng phải là rất nguy hiểm sao?

Trong lòng Tần Tiêu đột nhiên run lên, hắn siết chặt nắm đấm, trầm thấp nói:

- Dù sao cũng là trong kinh thành, đám người sẽ không quá trắng trợn, theo trước mắt đến xem, nhiều lắm thì giở chút ám chiêu. Có Hình Trường Phong, Lý Tự Nghiệp cùng Đặc Chủng Doanh, có lẽ vấn đề không lớn. Nhưng mà sợ là sợ đám người dự liệu được nguy cơ sẽ đập nồi dìm thuyền cá chết lưới rách ...

Trên trán Tần Tiêu chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, chậm rãi đứng dậy, hắn ngưng trọng nói:

- Phải rời khỏi đây thôi ... Có đại sự rồi.

Phạm Thức Đức cả kinh kêu lên:

- Đại sự gì?

Tần Tiêu vội la lên:

- Hạm tiên sinh, trước đó không lâu Đột Quyết phái Di Lực Tham Hãn đến Trường An nghị hòa, Tô Vạn Niên làm Hồng Lư Tự khanh khẳng định phái đi tiếp đãi bọn hắn! Sau khi con đường kia của Mã Thành Kiền bị gãy thì người Đột Quyết không có nơi phát ra tin tức, vì vậy dùng loại phương thức này tìm đến Trương Dịch Chi nội tình bên trong của đám người này khẳng định dự mưu một âm mưu lớn. Hôm nay chúng ta đi Hồng Lư Tự thì đã không có chứng kiến sứ thần Đột Quyết, đoán chừng nhất định là về nước rồi! Chờ tin tức của bọn hắn vừa về tới Đột Quyết, ta đoán chừng khi đó, nhất định là nội ứng ngoại hợp...

Phạm Thức Đức cả kinh suýt nữa rớt cằm xuống đất:

- Đại. . . Đại nhân, ngươi là nói Trương. . . Đám người Trương Dịch Chi muốn tạo phản?

Tần Tiêu hít thật sâu một hơi khí lạnh:

- Vũ Hoàng bệnh nặng, tùy thời khả năng băng hà. . . Hai tên này tinh tường trong lòng mình, hành vi của đám người hiện tại đã đắc tội không ít người, trong triều một mảnh tiếng oán than dậy đất. Một khi mất đi Vũ Hoàng, đám người nhất định sẽ chết không có chỗ chôn. Vì vậy. . . Dứt khoát hoặc là không làm, đã làm thì cho xong, đến cưu chiếm thước sào vượn đội mũ người, chính mình đến đoạt quyền làm hoàng đế!

Phạm Thức Đức cả kinh nói:

- Này. . . Đây không phải chuyện cười lớn sao? Nào có đạo lý trai bao làm hoàng đế?

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cả kinh nói: Hiện tại rối loạn, toàn bộ rối loạn cả lên. Trong nơi này ta hiểu rõ lịch sử nhất. Không có lựa chọn khác, nếu hiện tại ta tại lùi bước, hai tên này cũng sẽ không bỏ qua ta đấy. Dứt khoát ta cũng đập nồi dìm thuyền, đoạt tiên cơ trước bọn chúng để liều mạng.

Việc này không nên chậm trễ, binh quý thần tốc!

Tần Tiêu mang theo những người này, lập tức rời khỏi khách diếm tiến về huyện nha Hà Nam cùng Trương Nhân Nguyện tụ hợp. Trước đó đám người Trương Dịch Chi phát hiện chuyện tình của Tô Tiểu Liên, mỗi một phút mỗi một giây đều tận dụng thời cơ.

Khách điếm cách huyện nha Hà Nam cũng không quá xa, dọc theo đường là dòng người đông đúc. Một đường đi tới bình yên vô sự, mọi người bình an tới huyện nha Hà Nam. Chỉ thấy cửa nha môn đề phòng sâm nghiêm, mấy tên nha dịch bộ khoái sắc mặt khẩn trương đang đề phòng nghiêm mật.

Trong đó có hai người là thủ hạ của Trương Nhân Nguyện, nhận ra Tần Tiêu, liền bước lên phía trước bẩm báo:

- Tần đại nhân, huyện nha Hà Nam quả nhiên đã xảy ra chuyện!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau