PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 291 - Chương 295

Chương 291: Nhũ phòng mất tích (2)

Về đến nhà cũng có cảm giác nhẹ nhõm vui sướng. Tiên nhi, thật đúng là lão bà tốt.

Lý Tiên Huệ phủ phục trước ngực Tần Tiêu, nàng nhẹ nhàng nói:

- Tần đại ca, làm sao chàng luôn gọi thiếp là lão bà? Xưng hô thế này tựa hồ không hay lắm, thiếp gọi chàng là lão công có cảm giác như là hai lão đầu lão thái thái ấy.

Tần Tiêu cười nhẹ một tiếng:

- Cái này sao, nói như thế nào đây. . . Nàng coi như là chúng ta sẽ đến già đầu bạc, từ thiếu niên cùng chậm rãi già đi. Lần trước ta nghe Thượng Quan Uyển Nhi nói về chuyện xưng hô thế này: một thư sinh nghèo thi đậu công danh thì ghét bỏ lão thê trong nhà. Hắn viết một vế trên: Hà bại liên tàn, lạc diệp quy căn thành lão ngẫu. Ý nói vợ già xấu, muốn nạp thiếp. Vợ hắn đối lại: Hòa hoàng đạo thục, xuy khang kiến mễ hiện tân lương. Thư sinh đọc vế dưới của thê tử bị nhanh nhẹn cùng trí tuệ đả động, liền buông tha nạp vùng đất mới bỏ cũ/ Thê tử thấy trượng phu hồi tâm chuyển ý, không quên tình cũ liền vung bút viết: Lão công thập phân công đạo. Thư sinh cũng vung bút viết vế dưới: lão bà nhất phiến bà tâm. Việc này lưu truyền ra có nhiều chỗ vợ chồng bắt đầu xưng hô đối phương là lão công, lão bà.

Lý Tiên Huệ cười hì hì nói:

- Ôi, bản thân thiếp đã quên, Thượng Quan Uyển Nhi là một tài nữ bác văn quảng thức! Mặc Y phiền toái rồi, lại thêm đối thủ. . . Lại nói tiếp, Thượng Quan Uyển Nhi cũng không tệ lắm, chỉ là thân phận quá hiển hách. Mi tâm của nàng có hình xăm hoa mai, có xu hướng sẽ dẫn dắt nội cung.

- Hình xăm?

Trong lòng của Tần Tiêu đột nhiên sáng ngời, phảng phất nghĩ tới điều gì, hắn cởi áo trước ngực Lý Tiên Huệ nhìn vào bên trong.

- Huynh làm gì thế? Trời còn chưa tối mà.

Lý Tiên Huệ e lệ trốn tránh.

Tần Tiêu cười ngây ngô hai tiếng:

- Không phải. . . Đột nhiên nhớ tới một sự tình, nàng để cho ta xem đi mà.

Lý Tiên Huệ đỏ mặt quay đầu nhìn về một bên, bộ dạng như là thấy chết không sờn:

Lý Tiên Huệ nguyên bản rất trắng, sau khi trở thành phụ nữ thì càng ngạo nhân. Trên ngực trái có một hình xăm đóa hoa mai, nhìn càng mị lực vô cùng, hấp dẫn vô biên.

Tần Tiêu tinh tế nhìn mấy lần, yết hầu nhúc nhích mấy ngụm nước miếng, hắn cố nén xúc động hỏi:

- Tiên nhi, ta một mực không hỏi nàng. Hình xăm trước ngực biểu thị diều gì?

Trên mặt Lý Tiên Huệ ửng hồng, rồi lại có chút thất vọng nói:

- Làm cả buổi, chàng chỉ hỏi điều này sao. Từ Tiểu Nguyệt vì để cho chàng phát hiện sơ hở thân phận của thiếp, nên cố ý vẽ lên một Hỏa Phượng Hoàng trước ngực thiếp. Trong hồ Bành Lễ ngâm rất lâu nên bị xóa đi, còn hoa mai này ... là lúc ba năm trước, thiếp tới thần đô Lạc Dương, sư phụ mời một người tên là Phong Nhị Nương xăm cho. Lúc ấy rất lưu hành thứ này nên, thiếp nhất thời ham chơi...

Tần Tiêu nhướng mày:

- Nàng nói là Phong Nhị Nương? Đợi một tý, chả lữ là lão bản nương của Bách Linh Lung Bách Linh Lung, tại sao lại ở Lạc Dương, nàng trước kia xăm hình sao?

- Đúng nha. Làm sao vậy?

Lý Tiên Huệ kinh ngạc nói:

- Nữ nhân này rất lợi hại, nghe nói nàng có quan hệ vô cùng tốt với Thái Bình công chúa và giao tình với một ít quan to cùng vương công trong triều. Nàng hiện tại đã mở thanh alau ở Trường An sao? Nhất định là Thái Bình công chúa chiếu cố nha! Hơn nữa thiếp còn nghe nói một bí mật.

Tần Tiêu truy vấn:

- Bí mật gì?

Lý Tiên Huệ tiến đến bên tai Tần Tiêu nói nhỏ:

- Việc này chàng đừng nói lung tung ra ngoài, là người của hoàng gia mới biết được... Lúc trước nha, Trương Xương Tông là theo Thái Bình công chúa, về sau Thái Bình công chúa mới đề cử hắn cho Vũ Hoàng. Hơn nữa nghe nói Trương Xương Tông có thể quen biết Thái Bình công chúa là do có quan hệ với Phong Nhị Nương.

Tần Tiêu mở to đôi mắt cả kinh nói:

- Phong Nhị Nương này thật không đơn giản, hóa ra còn chuyên dẫn mối cho hoàng tộc.

- Dẫn mối?

Lý Tiên Huệ nghi ngờ hỏi:

- Có ý tứ gì?

- Không có gì không có gì. . .

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Xem ra, ngày mai ta lại phải đi tới Bách Linh Lung. . .

Lý Tiên Huệ oán hận bẹo má Tần Tiêu:

- Còn đi nữa, thật không biết xấu hổ mà.

- Không đúng không đúng. Nàng nghe ta giải thích đã...

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Bản án này có chút đáng ngờ, ta muốn tìm Phong Nhị Nương hỏi chút ít manh mối.

- Vậy à! Là hỏi cô nương ngồi trên đùi cùng uống hoa tửu sao?

Lý Tiên Huệ không thuận theo không buông tha:

- Đều do Tam ca cùng A Man ca ca làm xấu chàng, lúc nào họ đến thiếp phải mắng họ mới được.

- Yên tâm đi, lão bà tốt của ta!

Tần Tiêu một lần phát lực đẩy Lý Tiên Huệ lên giường, nằm đè lên trên nói:

- Ngày mai ta đi Bách Linh Lung, đem hung khí để ở nhà, không mang theo trên người tốt rồi, cam đoan không phạm sai lầm!

- Hung khí?

Lý Tiên Huệ nhất thời không có hiểu rõ ràng, nhưng lập tức bừng tỉnh đại ngộ, mắc cỡ nói:

- Chàng nói bậy bạ gì đó. Làm sao để ở nhà được, nó có phải là túi tiền hay chìa khóa đâu.

- Hắc hắc!

Tần Tiêu cười tà tà nói:

- Mang súng không có đạn là được mà, đến đây nào, lão bà đại nhân.

- Cái gì cơ, cái gì là súng, cái gì là đạn...

Lý Tiên Huệ thẹn thùng vội hỏi, nhưng lập tức không còn thanh âm nào nữa...

Ngày hôm sau sáng sớm, Tần Tiêu cùng Mặc Y, Phạm Thức Đức liền đi ra cửa, thẳng đến Bách Linh Lung.

Trong lòng Tần Tiêu nghi hoặc là: ba bộ thi thể duy chỉ có một cỗ bị cắt đi *** (ngực). Rất có thể chính là vì che dấu dấu hiệu nhận biết thân phận và địa vị của người chết. Bởi vậy có thể suy đoán, người chết rất có thể giống như là Lý Tiên Huệ, có hình xăm nào đo. Không nghĩ tới Phong Nhị Nương thật sự có bổn sự Thông Thiên Triệt Địa. Ngay cả Thái Bình công chúa cùng Trương Xương Tông đều có thể tạo mối qua hệ. Trách không được thu cả đấu vàng như hạc giữa bầy gà tại chợ phía Tây. Nữ nhân này, thật sự là không đơn giản!

Tần Tiêu chọn lấy thời gian hơi sớm, Bách Linh Lung còn không có chính thức mở cửa buôn bán. Rất nhiều khách làng chơi kỹ nữ còn ôm nhau ngủ. Quy nô quét rác nhận ra Tần Tiêu, liên tục chạy tới thông báo gọi Phong Nhị Nương tới.

Phong Nhị Nương phong hoa tuyệt đại, uốn éo mềm mại đi ra, vẻ mặt cười quyến rũ nói:

- Ồ! Là Tần tướng quân! Sáng sớm đã tới sao... Thật là khiến người mừng rỡ! Lần trước ngài đi vội vã như vậy, ngay cả hồng bao cũng chưa kịp đưa cho ngài. Nhanh! Người đâu, quản lý một gian nhã các tốt nhất mời Tần tướng quân cùng các bằng hữu của hắn vào đi nghỉ ngơi, hảo tửu thức ăn ngon đều nhanh lên bày ra.

Tần Tiêu cũng không làm mất mặt nàng, mặc kệ lời mời mọc của nàng, hắn tiến vào một gian nhã các.

Phong Nhị Nương tự mình rót thêm rượu cho ba người, nàng cười cười nói:

- Tần tướng quân sớm như thế đã tới, còn mang theo cô nương cùng đi, không phải đến uống hoa tửu, là tìm ta có việc gì?

Tần Tiêu cười cười:

- Phong lão bản thật là người thẳng tính, Tần Tiêu cũng không vòng vo tam quốc.

Chương 292: Mánh Khóe Đáng Sợ (1)

- Lần này Tần Tiêu thụ Đại Lý Tự Thiếu Khanh, phụng mệnh tra liên hoàn án mạng, muốn tìm Phong lão bản nghe ngóng một ít manh mối.

Trên mặt Phong Nhị Nương hiện lên một tia không vui, nhưng lập tức che dấu, khuôn mặt vẫn vui vẻ nói:

- Tần tướng quân, nhanh như vậy lại đổi thành Tần đại nhân. Thật là nhanh chóng, Bách Linh Lung của ta đang lúc làm ăn sinh ý, người của toàn bộ thành Trường An cũng biết. Án mạng này nhất định là không có một chút quan hệ nào với chỗ này của ta. Tần đại nhân phải cẩn thận xử lý một chút, nếu để cho ngoại nhân biết rõ ngài đến Bách Linh Lung tra án mạng thì sinh ý của lầu này sẽ giảm đi, không có biện pháp, bát cơm của ta cũng bị đập a.

Tần Tiêu khoát tay áo:

- Phong lão bản đừng nóng vội và xúc động, lời của ta đây còn chưa nói hết. Bản án tự nhiên không có một chút quan hệ nào cùng Bách Linh Lung. Ta là dùng danh nghĩa cá nhân tới thỉnh giáo Phong lão bản một vài vấn đề. Nói thí dụ như hình xăm trên người các cô gái.

- Hình xăm?

Phong Nhị Nương hơi nhíu lông mày một chút:

- Có vấn đề gì sao? Nếu không có liên quan tới Bách Linh Lung có thể phối hợp Tần đại nhân tra án, cũng là trách nhiệm cùng vinh hạnh của dân nữ. . Đại nhân có chuyện thì thẳng hỏi đi.

Tần Tiêu nói:

- Ta có nghe nói, Phong lão bản tinh thông hình xăm, từng làm cho rất nhiều danh môn khuê tú, có chuyện này sao? Kể cả thời điểm trước đó tại Lạc Dương?

Phong Nhị Nương có chút kinh ngạc nói:

- Đích thật là có! Tin tức của đại nhân thật đúng là linh thông nha! Ngày hôm qua lần thứ nhất gặp mặt, hôm nay có thể nói ra lai lịch của ta. Đúng vậy, ta hơn một năm trước mới tới chợ phía Tây Trường An mở lên Bách Linh Lung, trước đó ở Lạc Dương mở cửa tiệm. Tần đại nhân ngươi cũng biết đấy, nghề này của ta không thiếu được phải có chút quan hệ, bằng không thì người đi trà lạnh, mọi chuyện đều hỏng. Vì vậy ta bỏ qua của cải tại Lạc Dương không tiếc điều món tiền khổng lồ từ Lạc Dương dời đến Trường An . Lúc ấy ta dựa vào cái tay nghề này đúng là tạo nên không ít quan hệ với người có thân phận. Sau khi tới Trường An bầu không khí có chút lưu hành thì người tới tìm ta cũng nhiều hơn, nhưng ta bận rộn là kinh doanh nên không xăm cho người bình thường. Trước sau chỉ có không qua hai mươi người.

Tần Tiêu hỏi:

- Hai mươi? Ngươi là nói số lượng khi tới Trường An sao?

- Đúng vậy!

Phong Nhị Nương gật đầu:

- Một số người ở Lạc Dương phần lớn là vương công hoàng tộc đấy. Nhân số rất thưa thớt, cũng không tiện nói lên tục danh của các nàng .

- Vậy đến Trường An, ngươi đã xăm cho những người nào, còn nhớ rõ không?

- Có lẽ. . . Là nhớ rõ đấy. Phần lớn là một ít ái thiếp đám quan lại trong kinh thành hoặc là ở bên ngoài. Có mấy người là bên trong Bách Linh Lung, bằng không ta cũng không động thủ cho các nàng.

- Vậy là tốt rồi!

Tần Tiêu phủi tay:

- Phiền toái Phong lão bản đem danh sách những người này ghi cho ta đi! Cái này phi thường trọng yếu. Nếu có thể phá án này, công lao đầu tiên sẽ là của Phong lão bản.

Phong Nhị Nương khôi phục bộ dạng trác tuyệt tư thái phong độ, nàng yêu mị vạn phần nói:

- Kể công thì không dám! Chỉ cần Tần đại nhân có rảnh có thể tới chỗ của dân nữ một chút thì dân nữ đã vô cùng cảm kích.

Dứt lời nàng mang tới giấy và bút mực, tại chỗ viết danh sách hơn hai mươi người cùng chỗ ở hiện tại của những người này.

Tần Tiêu cầm danh sách trong lòng vui vẻ: được rồi, cuối cùng đã có manh mối tìm kiếm mất tích đắc lực nhất.

Ba nhân lập tức đứng dậy cáo từ, muốn rời khỏi Bách Linh Lung. Tần Tiêu thầm nghĩ, sáng sớm thẩm vấn, người ta còn chưa mở môn làm kinh doanh, tốt xấu cũng phải biểu thị một chút. Nghĩ vậy, hắn ném một liệm (dây xích) bạc lên bàn. Phong Nhị Nương cảm động đến rơi nước mắt, khuyên can mãi để cho Tần Tiêu nhận hồng bao của nàng. Ra ngoài xem xét. Tần Tiêu phát hiện đúng là đại thủ bút: Hai cây vàng, ít nhất cũng phải năm mươi lượng!

Trên đường cái chợ phía Tây đã xuất hiện không ít người, vì để tránh cho tình huống bị Fans hâm mộ vây quanh như ngày hôm qua tái xuất hiện, ba người kêu cỗ xe ngựa đi về phía Trường An huyện nha.

Trên xe, Phạm Thức Đức dùng giọng nói khó hiểu:

- Đại nhân, ngươi tới Trường An cũng không quá hai ba tháng, vì sao biết rõ nhiều chuyện như vậy? Ngay cả chi tiết lão bản nương của Bách Linh Lung đều tra rõ ràng?

Tần Tiêu cười đáp:

- Cái này. . . Hoàn toàn ngoài ý muốn!

Đến Trường An huyện nha, Bùi Tụng đang xử lý công vụ ở đại đường. Ba người hơi chờ giây lát, Bùi Tụng liền đích thân đến. Tần Tiêu đem danh sách giao cho hắn:

- Nhanh chóng phái người đi mật tra tung tích của những cô gái này, nếu có người mất tích, lập tức hồi báo!

Bùi Tụng nhìn thoáng qua danh sách, ngạc nhiên nói:

- Tần đại nhân, những nữ nhân này đều là ái thiếp bên ngoài của nhân viên quan trọng Kinh Thành. . . Đại nhân như thế nào lấy được danh sách này? Nha. . . Hạ quan lắm miệng, lập tức sai người đi làm!

Bùi Tụng rời đi, Phạm Thức Đức nói:

- Đại nhân, ty chức còn chưa thấy qua thi thể, cũng không nghe đại nhân nói sự tình khám nghiệm tử thi. Không bằng thừa dịp này dành chút thời gian đi xem a.

Tần Tiêu ngồi ngay ngắn tại chỗ đó, thời gian dần qua, hắn uống một chén nước trà:

- Phạm tiên sinh nếu là muốn giảm béo thì ta đề nghị ngươi nên nhìn, bằng không thì đừng làm là tốt nhất. Kết quả khám nghiệm tử thi ta nói cho ngươi nghe là được. Nếu như nhìn, phạm tiên sinh sẽ giống ta cùng Mặc Y ngày hôm qua đều không ăn được cơm tối.

Phạm Thức Đức ngạc nhiên, hắn hơi sững sờ một chút rồi nói:

- Như thế. . . Cũng tốt.

Hiệu suất làm việc của bộ khoái huyện Trường An cũng không tệ lắm, ba người ngồi hàn huyên không bao lâu, lập tức đã có kết quả hồi báo. Trên danh sách có hai mươi ngươi, bảy người theo phu gia (nhà chồng) rời Trường An, mặt khác mười ba người có mười một người bình yên vô sự. Hai người khác đều ở Hồng Lư Tự Thiếu Khanh Tô Vạn Niên, một là kỹ nữ trong lầu Bách Linh Lung. Một người trong đó bị lập làm tiểu thiếp, người còn lại thì nuôi ở phụ cận Đại Từ Ân Tự đông thành Trường An, đã hơn mười này chưa thấy nàng trở về nhà, cũng không thấy Tô Vạn Niên đi xem. Nữ tử này tên là Tiếu Bình Nhi.

Tần Tiêu đứng dậy

- Đi, tiến cung. Đi Hồng Lư Tự!

Cửa thị vệ Hoàng thành cung Thái Cực cũng đã nhận ra Tần Tiêu rồi, xe ngựa thông suốt tiến vào Chu Tước môn, bên trái chính là Hồng Lư Tự cùng hồng lư khách quán chuyên môn tiếp đãi ngoại tân sứ thần. Hồng Lư Tự Thiếu Khanh cũng cùng phẩm hàm giống Đại Lý Tự Thiếu Khanh của Tần Tiêu là Tứ phẩm triều thần, xem như là quan chuyên tư ngoại giao.

Tần Tiêu chờ người tới Hồng Lư Tự cho thấy ý đồ đến. Lập tức có người nói cho hắn biết, Tô Vạn Niên phụng chỉ dời Kinh Thành, tiến về Giang Nam Nhạc ChâuLàm thích sứ rồi.

Tần Tiêu ẩn ẩn cảm giác có chút không ổn: trùng hợp như vậy?

Chương 293: Mánh Khóe Đáng Sợ (2)

Hỏi hắn khi nào thì đi đấy, nói là vẫn chưa tới thời gian một ngày. Tần Tiêu lại tìm đồng liêu của Tô Vạn Niên hiểu được tình huống của hắn. Biết rõ hắn sẽ ngụ ở trong hồng lư khách quán, ở kinh thành không có phủ, chỉ có chỗ tư để nuôi thê thiếp. Bình thường làm người xử sự cũng coi như trung hậu, không có gì đặc biệt khác người.

Tần Tiêu suy tư một hồi, ngựa không dừng vó tiến vào Đại Minh cung đi vào trong Thư Tỉnh, sau khi chờ đợi thông báo rườm rà , rốt cụcđã gặp được Tể tướng Trương Giản Chi.

Tần Tiêu nói:

- Các lão. Tần Tiêu đang tra án đó, không ngờ lại tra được đại quan trong triều, hắn chính là Hồng Lư Tự Thiếu Khanh Tô Vạn Niên. Tuy rằng ta vẫn không thể xác định hắn có phải là hung thủ hay không, nhưng ta đoán chừng, hắn ít nhất cũng thoát không khỏi liên quan, hoặc là người biết chuyện. Chỉ là Tần Tiêu vừa đi tìm hắn, thì phải biết hắn bị dời Kinh Thành đến Nhạc Châu làm thích sứ. Theo ta được biết, quan viên Tứ phẩm trở lên điều nhiệm đều phải có các bộ cùng Lại bộ phê văn, mới có thể thành hàng. Vì thế Tần Tiêu xin Các lão dạy bảo một chút, chuyện điều nhiệm Tô Vạn Niên là thế nào?

Trương Giản Chi hơi chút suy tư, hắn vuốt râu bạc trắng nói:

- Đúng vậy, chuyện tình điều nhiệm Tô Vạn Niên là bổn các tự mình phê duyệt. Nhưng mà, đây không phải là Lại bộ trình lên, mà là ngự thư phòng ở dưới chế cáo. Vì thế, lúc ấy bổn các phê không chút do dự.

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Nói như thế thì điều nhiệm Tô Vạn Niên xem như ý tứ của hoàng đế?

Trương Giản Chi nhìn Tần Tiêu, hắn thâm ý nói:

- Xem như thế mà chưa hẳn là như thế.

Trong lòng Tần Tiêu người, giật mình hiểu rõ: hẳn là, lại Trương Dịch Chi cùng Trương Xương Tông, lợi dụng quan hệ của quần thần lén phê tấu.

Tần Tiêu nhẹ giọng hỏi:

- Các lão, thứ cho Tần Tiêu cả gan. . . Hoàng đế bệ hạ, có phải .. .đã sinh bệnh nằm trên giường phải không?

Trương Giản Chi cười cười cao thâm mạt trắc:

- Cái này bổn các không được biết rồi. Chỉ là hôm nay hoàng đế không có vào triều chính, chiết tử của quần thần đều do thái giám trực tiếp thu, đưa vào ngự thư phòng Trường Sinh Điện.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm nghi hoặc: theo Trương Giản Chi vừa nói như vậy, thật đúng là có chuyện rồi. Hắn nói hàm hồ thâm ý như vậy, xem ra nhất định là đi thăm Võ Tắc Thiên nhưng không có gặp được. Võ Tắc Thiên lại bị bệnh, hai tên kia bắt đầu làm xằng làm bậy, ngay lập tức đem Tô Vạn Niên dời Kinh Thành. . .

Trong lòng Tần Tiêu xuất hiện một cỗ dự cảm bất tường, cấp thiết bái biệt Trương Giản Chi ra Đại Minh cung, đối với Bùi Tụng nói:

- Bùi đại nhân, ngươi lập tức trở về Trường An huyện nha, mạng bộ khoái cầm lệnh bài Đại Lý Tự của ta đuổi theo Tô Vạn Niên. Phải nhất định mang về, nếu như hắn phản kháng thì bắt người về.

Bùi Tụng tuy rằng nghi hoặc, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, hắn lên xe ngựa rời đi.

Phạm Thức Đức thấp giọng nói:

- Đại nhân. . . Việc này sẽ không có quan hệ với hai người kia chứ? Chuyên này có thể...

- Khó mà nói....

Sắc mặt Tần Tiêu nghiêm trọng lắc đầu, hắn quyết đoán nói:

- Đi, trước đi xem phủ Tả Vệ Suất.

Thời điểm đến đông cung Tả Vệ Suất phủ, đám người Lý Tự Nghiệp đang thao luyện binh mã, nhất phái khí thế sinh sôi. Nhìn thấy Tần Tiêu đã đến, chúng tướng quan nhao nhao đại hỉ, quỳ gối xuống, dùng thanh âm chấn trời cao hô to:

- Đại Suất!

Tần Tiêu khoát tay áo ra hiệu đám người miễn lễ, đem Lý Tự Nghiệp, Điền Trân cùng Vạn Lôi gọi tiến vào phủ.

Tần Tiêu nói:

- Vạn Lôi, ngươi bây giờ đi đặc chủng doanh Tả Vệ Suất triệu hồi Hình Trường Phong cùng tất cả huynh đệ đặc chủng doanh lại đây.

Tần Tiêu dừng lại một chút:

- Từng nhóm bí mật vào thành, tất cả đều đóng quân trong phủ ta. Ngày đêm thay phiên chăm sóc thủ vệ, ngàn vạn lần không được lười biếng!

Lý Tự Nghiệp vội la lên:

- Làm sao vậy Đại Suất, có đại sự phát sinh sao? Có người muốn đi chỗ ở của ngươi nháo sự?

Sắc mặt của Tần Tiêu lạnh lùng nói:

- Bây giờ nói thì còn hơi sớm, nhưng mà không bài trừ loại khả năng này. Lý Tự Nghiệp, ngươi tương đối quen thuộc với người nhà ta. Hiện tại ta phải trở về, nếu Hình Trường Phong tới, ngươi nhớ an bài không thể trắng trợn lộ liễu, phải âm thầm hộ vệ. Bởi vì hiện tại, ta cũng không có thể xác định đến tột cùng sẽ phát sinh chuyện gì. Tất cả các ngươi nhất định phải cẩn trọng, ít xuất hiện một chút., Ngàn vạn lần đừng làm loạn. Điền Trân!

Điền Trân chắp tay tiến lên:

- Có mạt tướng, Đại Suất xin cứ phân phó.

Tần Tiêu nói:

- Trong chúng ta, thời gian ngươi ở trong Tả Vệ Suất dài nhất, đối với các huynh đệ hiểu rõ nhất. Từ hôm nay trở đi, ngươi toàn quyền khống chế Tả Vệ Suất. Không có phê lệnh của ta... Bất luận kẻ nào không được xuất phủ nửa bước, lại càng không được gây chuyện sinh sự, chỉ ở trong phủ thao luyện là được rồi. Hơn nữa, tùy thời chuẩn bị nghe ta điều khiển.

Điền Trân cũng ý thức được tựa hồ sẽ có đại sự phát sinh, hắn nghiêm nghị đồng ý:

- Đại Suất yên tâm! Tả Vệ Suất hiện tại đã không phải chia rẽ như ngày xưa, kỷ luật nghiêm minh, quả quyết sẽ không xảy ra vấn đề!

Tần Tiêu vung tay lên:

- Tốt rồi. Chia nhau đi làm việc đi! Nhớ kỹ, không nên quá lộ liễu khiến khủng hoảng cho người khác. Vừa rồi những lời này ta nói không được cho bất kỳ kẻ nào biết. Hiểu chưa?

Tam tướng ngay ngắn chắp tay:

- Hiểu rõ.

Sau đó xuất phủ làm việc.

Phạm Thức Đức kinh ngạc không thôi:

- Đại nhân. . . Này! Hẳn là sẽ thực sự phát sinh đại sự sao?

Tần Tiêu chậm rãi lắc đầu, lông mày nhíu lại thành hình chữ xuyên:

- Kỳ thật, ta cũng không nắm chắc, chỉ là phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện. Tại thời buổi rối loạn này, nếu không chuẩn bị kỹ càng thì một khi có có biến cố gì mới phản ứng thì đã muộn. Mặc Y. . .

Mặc Y một mực trầm mặc không nói một tiếng chắp tay tiến lên:

- Có Mặc Y!

Tần Tiêu có chút do dự:

- Muội về nhà cùng Tiên nhi đi.

Sắc mặt Mặc Y khẽ biến đổi một chút, nàng thấp giọng nói:

- Đại nhân đã bố trí phòng bị trong nhà, suy đoán cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì. Huống chi, còn có Lý tướng quân, Hình Trường Phong cùng muội muội, Thiết Nô những người này ở đó. . Đại nhân, ngươi để Mặc Y đi theo ngươi bên cạnh a. Cho dù có nguy hiểm gì cũng có thể chiếu ứng. Mặc Y không còn sở cầu, coi như là dẫn ngựa soi đèn cho đại nhân cũng được.

Tần Tiêu hơi thở dài một hơi:

- Vậy được rồi ... Bất quá, giả như gặp được nguy hiểm gì. Đến lúc đó muộiM cần phải nghe lời của ta làm việc, không nên vọng động cùng tùy hứng.

Mặc Y gật gật đầu:

- Mặc Y minh bạch, xin đại nhân cứ yên tâm.

Trong lòng Tần Tiêu nghĩ thầm: Nếu như sự tình thật sự có quan hệ cùng đám người Trương Dịch Chi thì chính mình chẳng khác gì là mò mẫm đi đầu, từng bước nguy cơ. Mặc Y ở bên cạnh không phải sẽ nguy hiểm sao?

Tần Tiêu lại nói:

- Phạm tiên sinh, hay là ngươi trở về ại Lý Tự a. Nếu có cái gì muốn thỉnh giáo, ta sẽ tự mình tới chùa tìm ngươi.

Chương 294: Sát Cơ Tứ Phía (1)

Phạm Thức Đức cười nhạt lắc đầu:

- Đại nhân, Phạm mỗ mặc dù là một kẻ thư sinh tay trói gà không chặt, nhưng không phải kẻ sợ chết, Tại Giang Nam sinh tử đại sự đều đã trải qua, hiện tại há sẽ có cố kỵ? Đúng như Mặc Y cô nương đã nói, đại nhân ngài hãy để ta bên cạnh ngài điều tra cho rõ cái án này mới thôi.

Tần Tiêu có chút cảm động, cũng có chút bất đắc dĩ, cười cười nói:

- Đã như vầy, vậy được rồi! Bùi Huyện lệnh đã đi bắt người, chúng ta lại đi Bách Linh Lung xem, chỗ đó đúng là không đpưn giản.

Hiện giờ Bách Linh Lung đã bắt đầu buôn bán, đám người Tần Tiêu vừa mới đi tới cửa lớn đã được nghênh đó, Tần Tiêu cũng không nói nói nhiều, hắn tìm một quy nô nói:

- Mời lão bản nương các ngươi tới gặp ta.

Quy nô trả lời:

- Bẩm Tần đại nhân, lão bản nương mới xử lý chuyện tình trong lầu đã rời đi rồi.

- Đi đâu?

- Hôm nay là mùng năm tháng tám, Đạo Gia Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn giáng sinh, lão bản nương theo như lệ cũ đi bảo long đạo dâng hương rồi.

Phạm Thức Đức bên cạnh cả kinh một tiếng:

- Đi Bảo long đạo?

Tần Tiêu nghe được, biết rõ hắn có chuyện muốn nói, vì thế mới đi ra Bách Linh Lung hỏi:

- Phạm Thức Đức ngươi biết những gì?

Phạm Thức Đức rất có băn khoăn nhìn chung quanh, kéo Tần Tiêu tới một nơi yên tĩnh thấp giọng nói:

- Đại nhân có biết chùa Bạch Mã cùng Minh Đường thần đô?

Tần Tiêu suy tư một hồi, hai nơi hiện tại đều là thanh danh hiển hách, là chỗ mà người Đại Chu không có ai không biết . Nhưng mà đặt cùng nhau thì... Trong lòng trong lòng có chút kinh ngạc nói:

- Chùa Bạch Mã cùng Minh Đường, đều cùng có quan hệ nam sủng Tiết Hoài Nghĩa của Vũ Hoàng. Cái thứ nhất là Vũ Hoàng cố ý cho xây dựng tại đó làm trụ trì, thứ hai từng bị hắn một lần thiêu hủy.... Phạm tiên sinh nói những lời này, chẳng lẽ là chỉ Bảo Long Đạo là Vũ Hoàng thay huynh đệ Trương Dịch Chi tu kiến sao?

Thần sắc Phạm Thức Đức khẩn trương gật nhẹ đầu:

- Đúng là như thế! Bảo Long Đạo tuy rằng không nổi danh bằng chùa Bạch Mã cùng Minh Đường, nhưng đúng là Vũ Hoàng thay hai người tạo nên. Vũ Hoàng khả năng cũng có toan tính làm việc a, không có đối với bên ngoài đường hoàng. Gia đạo này như là để cho huynh đệ hai người có một tu tâm dưỡng tính tránh cho quần thần trong triều chỉ trích.

Trong lòng Tần Tiêu thầm suy nghĩ: Tu đạo? Có mà tu hú... Hiện tại rất nhiều hoàng thất cùng quý tộc đều ngụy trang xuất gia tu đạo, trong tối đi hoang dâm vô đạo. Nhị Nương rõ ràng đi Bảo Long Đạo dâng hương, chuyện này xem ra càng ngày càng kỳ quặc phức tạp rồi! Như thế nào một kiện dân án nho nhỏ vào tay ta lại xuất hiện nhiều chuyện thế? Hẳn là Tam đại nguyên lão đã sớm đoán được sự tình ở trong đó, mới để cho kẻ đáng thương ta đi dò đường? Mẹ kiếp đều là gian nhân đem lão tử làm bia đỡ đạn. Xem ra việc này, khẳng định đơn giản, ta thay họ chuẩn bị biện pháp là chuyện tất yếu.

Hai người vừa đi vừa nói, Mặc Y chen vào một câu nói:

- Phạm tiên sinh nha, ta cảm thấy thế nào có đôi khi cũng trách không được Lý tướng quân chửi, mắng ngươi, ha ha! Ngươi có chuyện thì cứ nói thẳng đi, lại còn vòng vo tam quốc mãi.

Phạm Thức Đức sững sờ một chút, hắn cười nói:

- Mặc Y cô nương giáo huấn chí phải, lão hủ, Thật sự là quá mức khoe khoang cổ hủ rồi.

Trong lúc nhất thời, ba người ngược lại lộ ra vẻ chẳng có mục đích rồi, Phạm Thức Đức thấp giọng nói:

- Đại nhân, hiện tại muốn đi xem Bảo Long Đạo hay không?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Hiện tại không nên đi là tốt hơn. Những chuyện chúng ta biết rất ít, vạn nhất đánh rắn động cỏ, làm cho người ta chó cùng rứt giậu, vậy không ổn rồi! Hoặc là nói bản án cũng có khả năng không có một chút quan hệ nào cùng bên kia? Chúng ta chẳng phải là tự tác tiểu nhân để người nắm thóp sao? Hay là chờ Bùi Huyện lệnh xem sao rồi quyết.

Tần Tiêu không thể tự chủ ngửa đầu nhìn trời, trong lòng lại có một ít ấm ức: quan vị nhỏ bị lừa dối như thế đó. Lần này về Trường An so với Giang Nam thật đúng là Thái Bình Dương cùng ao nhỏ rồi. Ta chỉ nên cầu thắng trong ổn, không thể ra hiểm chiêu rồi. . .

Ba người đi lại trò chuyện, không tự giác đã tới đường cái Chu Tước. Trên đường cái rộng hơn trăm mét, dòng người xe ngựa náo nhiệt, cảnh tượng phồn vinh.

Tần Tiêu phóng mắt thấy có thể so với đô thị thế kỷ 21 của thế giới hiện đại, trong lòng xuất hiện một cảm giác bất lực. . Đối với toàn bộ Trường An, triều đình, đủ loại quan lại mà nói, chính mình thật sự là quá nhỏ bé. bản án này nếu thật sự liên quan đến những người này... Đến lúc đó chỉ sợ thật sự sẽ gặp phải tai họa ngập đầu.

Phạm Thức Đức đi theo Tần Tiêu hồi lâu, hắn đã luyện được bổn sự quan sát nét mặt, lúc này hắn nói nhỏ :

- "Đại nhân, ty chức có câu đường đột không biết có nên nói hay không.

Mặc Y cười khẽ:

- Phạm tiên sinh lại muốn quanh co lòng vòng rồi. Ngươi biết rất rõ ràng, đại nhân sẽ nói rằng: Phạm tiên sinh mời nói.

Tần Tiêu cười khẽ hai tiếng gật đầu.

Phạm Thức Đức vội ho một tiếng, thấp giọng nói:

- Đại nhân đã biết án này trọng đại liên quan đến nhân vật không thể trêu vào. Vậy có nên cân nhắc ... Rời khỏi chuyện này, giữ mình cho tốt, đừng điều tra nữa? Hoặc là lướt qua thì dừng lại, mọi thứ không cần điều tra sâu như vậy. Dù sao lúc ấy, có hoàng đế là chỗ dựa cho đại nhân, nhưng hiện tại tình hình này đã khác nhau rất lớn...

Tần Tiêu hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói:

- Phạm tiên sinh, ngươi nói những điều này, ta làm sao không có nghĩ qua. Nhưng mà trên thực tế, từ một khắc này làm Thiếu Khanh Đại Lý Tự thì ta đã thì không có đường lui rồi. Nếu cái án này thật sự liên quan đến nhân vật cấp quan trọng trong triều thì đám người không có lý do không biết ta đã tra đến trình độ nào. Nói thí dụ như, ta buổi sáng hôm nay đi Bách Linh Lung, sau đó lại phái người đi thăm dò nữ tử trên danh sách, cuối cùng lại đi trong nội cung, tiến vào Hồng Lư Tự. Nếu như ta là bọn hắn, tất nhiên biết Tần Tiêu đã tra ra được những gì, cho dù ta vào lúc đó thu tay lại. Đám người cũng sẽ không bỏ qua cho ta. Thà rằng sai giết ngàn người, cũng không thể làm cho một người lọt lưới. Tánh mạng của chúng ta, đối với bọn họ thật sự mà nói chẳng là cái gì. Một loại khác tình huống chính là, bổn án căn bản chính là chưa nói tới quan hệ gì với bọn họ, những gì ta thấy chỉ như sương mù biểu hiện giả dối bên ngoài. Nếu ta hiện tại lùi bước. Thứ nhất Đại Lý Tự, Hình bộ bên kia không cách nào ăn nói, thứ hai đắc tội Tam đại nguyên lão. Loại hậu quả này so với cái trước tựa hồ cũng không khá hơn chút nào. Vì thế, ta hiện tại chính là đâm lao phải theo lao. Muốn bình yên thoát thân, chỉ có thể kiên trì hướng phía trước đi. Bất kể là kết quả như thế nào thì sự tình đến cuối cùng đều có lẽ sẽ là một kết cục không tầm thường.

Chương 295: Sát Cơ Tứ Phía (2)

Phạm Thức Đức xúc động thở dài:

- Chẳng lẽ cây mọc thành rừng, gió vẫn không thổi bật rễ sao? Đại nhân là thanh niên tài tuấn cần phải gặp những chuyện này. Ta xem như minh bạch, đại nhân đang ở Tả Vệ Suất Phủ, tại sao phải an bài chuyện này. Chỉ là ta lo lắng, vạn nhất sự tình huyên náo lớn rồi, một kẻ Tả Vệ Suất nho nhỏ cũng chỉ như muối bỏ biển.

Tần Tiêu nhíu mày lắc đầu:

- Trong kinh hiện giờ có mấy nơi lớn, thứ nhất là Vũ Ý Tông Bắc Nha, thứ hai là Lý Trọng Tuấn nam nha. Lại có là đông cung sáu suất. Mà đông cung sáu suất lại nằm trong tay của ta - Tả Vệ Suất cầm đầu. Đồng thời thực lực của đông cung cũng yếu nhất. Mà một số người che giấu thực lực trong triều, trong quân thân tín khá nhiều như Võ Tam Tư, Thái Bình công chúa cùng Đường Hư Đê. Nhất là Đường Hưu Đê uy vọng của hắn trong quân, không ai sánh kịp. Nếu như thật muốn phát sinh cái đại sự gì, lực lượng của hắn hết sức quan trọng. Lập trường của hắn cũng trực tiếp quyết định cân đối của hai phe. Mà bây giờ, hắn bị điều đến đông cung. . . Phạm tiên sinh, ngươi cho rằng điều này nói rõ cái gì?

Phạm Thức Đức bừng tỉnh đại ngộ gật nhẹ đầu:

- Xem ra ... Vũ Hoàng cũng am hiểu sâu thuật đế vương, quả nhiên là làm một chuyện tình sáng suốt, thực lực cân đối. Cũng khó trách đám người Trương Giản Chi, Diêu Sùng cùng Đường Hưu Đê đi tìm đại nhân, để cho đại nhân xử lý cái cán này. Hiện tại xem ra, Tam đại nguyên lão cũng có thể biết rõ, án này có khả năng liên quan đến đến người nào đúng không? Như vậy thì có Đường Hưu Đê thân là hậu thuẫn, đại nhân cũng có thể thêm mấy phần dũng khí.

Tần Tiêu cười khổ một hồi:

- Có hậu thuẫn như thế cũng như gác dao mổ trên cổ mà thôi. Sự tình làm tốt, Tam đại nguyên lão đương nhiên là giúp ta một tay, làm không tốt thì đám người hoặc chẳng quan tâm hoặc là bỏ đá xuống giếng cũng là chuyện từ nhiên. Trên triều đình cũng chưa có người chính thức thật là tốt, địch nhân cùng bằng hữu. Chỉ có lập trường cùng lợi ích. . .Chúng ta là những kẻ đáng thương, bị kẹt giữa những điều đó. Phạm tiên sinh, ngươi biết ta hiện tại đang suy nghĩ gì sao?

- Ty chức đần độn, mời đại nhân chỉ giáo.

Mày kiếm Tần Tiêu giận dữ, hắn lạnh lùng khẽ nói:

- Ta là đang nghĩ, nếu ta có một ngày cũng đùa bỡn bọn chúng trong lòng bàn tay, gậy ông đập lưng ông. . . Vậy hẳn là một việc rất sung sướng.

Dứt lời, Tần Tiêu chắp tay sau lưng đi về phía trước.

Phạm Thức Đức âm thầm nuốt từng ngụm nước, ngượng ngùng nói:

- Mặc Y cô nương, ngươi có cảm thấy hay không, đại nhân từ khi từ Giang Nam trở về, đều đã thay đổi toàn bộ?

Mặc Y cười nhạt lắc đầu:

- Đại nhân không có đổi. Chỉ là hoàn cảnh bức bách hắn trước mặt chúng ta xuất hiện nhiều điều mới. Phạm tiên sinh, ngươi không có thấy sát khí và khí phách trên chiến trường của đại nhân... Đại nhân rất bá đạo, đồng thời cũng là một nam nhân rất nội liễm. Chỉ có điều đại đa số thời điểm, hoàn cảnh không thể như biểu hiện bên ngoài của hắn....

Phạm Thức Đức ngây ngẩn cả người:

- Có sao? Ta như thế nào một mực không có phát hiện ra?

Bộ khoái Trường An huyện nha phái đi trở về nhanh hơn mấy người Tần Tiêu tưởng tượng, ba người vừa ngồi xuống huyện nha Trường An thì phi mã hồi báo: Có tin tức Tô Vạn Niên!

Tô Vạn Niên mang theo cả nhà lão ấu rời kinh tới Giang Nam tiền nhiệm, trên quan đạo tại Trường An đi thông Lạc Dương bị tập sát, cả nhà 17 miệng ăn, lão ấu không lưu chết ngay tại chỗ, thi thể đã thu nhập Lạc Dương huyện!

Trong đầu Tần Tiêu nổ vang ầm ầm một tiếng: Quả là thế! Xem ra, sự tình thật đã diễn biến theo hướng phiền toái.

Tần Tiêu ngồi yên mặt ghế, hắn thì thào thầm nghĩ: Chân tướng của sự tình, xem ra đã không còn trọng yếu nữa...bản án này giống như là một đoàn dây thừng, kéo một sợi là rối thêm một sợi, chỉ biết ngày càng nhiều, càng lúc càng lớn.

Cảm giác nguy cơ mãnh liệt bao phủ trong lòng của Tần Tiêu.

Bùi Tụng đi cùng Phạm Thức Đức thấy Tần Tiêu rơi vào trầm mặc cực khác bình thường thì đều có một chút giật mình. Yên tĩnh sau nửa ngày, Bùi Tụng đi tới nhẹ giọng hỏi:

- Tần đại nhân. Hiện tại, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Tần Tiêu chậm rãi đứng dậy, nói:

- Bùi đại nhân, ngươi trước suất đầu mục Trường An huyện bắt người, mang theo công văn của Đại Lý Tự đi Lạc Dương huyện tiếp nhận án này. Ta phải xử lý một chuyện trọng yếu, sau đó mới tới Lạc Dương tụ hợp cùng Bùi đại nhân.

Bùi Tụng tựa hồ cũng phát giác sự tình không giống bình thường, hắn cả kinh hỏi:

- Tần đại nhân, án này hẳn là ... không phải như dân án bình thường?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Tạm thời khó mà nói. cũng không cách nào giải thích, ngươi đi trước đi.

Bùi Tụng chắp tay lạy dài:

- Hạ quan tuân mệnh...

Bùi Tụng rời đi, Tần Tiêu mang theo Phạm Thức Đức cùng Mặc Y, phi tốc chạy tới đông cung, đến Tả Xuân Phường đi gặp Đường Hưu Đê ngôi sao sáng trong quân.

Đường Hưu Đê tựa hồ đang đợi Tần Tiêu đồng dạng, trên khuôn mặt cổ đồng tuy rằng ẩn ẩn có vẻ tươi cười, nhưng trước sau như một vẫn có một loại cảm giác không giận mà uy, trong ánh mắt cũng lộ ra một cỗ nghiêm trọng.

Tần Tiêu suy tư một hồi rồi mở miệng nói:

- Đường đại nhân, Tần Tiêu hôm qua tiếp nhận đi thăm dò án giết người liên hoàn, hiện tại xem ra tựa hồ cũng không đơn giản. Tần Tiêu lo lắng, đoạn đường này tra được, sẽ xảy ra đại sự. Vì thế, có chút bàng hoàng cùng do dự. Không biết Đường đại nhân, có thể chỉ bảo Tần Tiêu hay không?

Đường Hưu Đê vuốt râu dài, lạnh nhạt cười nói:

- Tần Tiêu, ngươi thật sự là rất không tồi. Khó trách Trương lão quái cùng Diêu Sùng cũng muốn ủng hộ ngươi. Thực không dám đấu diếm, về cái bản án này , lão phu mặc dù không có bất luận manh mối cùng chứng cớ gì, nhưng mà dựa vào tưởng tượng, cũng mơ hồ đoán được một sự tình. Nó chính xác là có khả năng sẽ dính dấp đến nhân vật đại cục trong triều đình. Ngươi có thể trong vòng một ngày ngắn ngủn đạt được nhiều manh mối cùng nhận thức như vậy đích thật là rất khó được. Bất quá, lão phu chỉ có thể nói một câu đối với ngươi: ngươi bây giờ chính là Đại Lý Tự khanh, triều đình phái đi ra tra án tử. Nên làm gì liền làm cái đó. Những chuyện khác. . . Không mượn ngươi xen vào, cũng không cần quản. Ngươi minh bạch ý tứ của lão phu chứ?

Tần Tiêu hít thật sâu một hơi khí lạnh, chắp tay đáp:

- Tần Tiêu đã minh bạch, đa tạ biết Đường đại nhân chỉ điểm. Tần Tiêu sẽ chạy tới Lạc Dương tra ra manh mối của án này.

Đường Hưu Đê vuốt râu cười dài:

- Trẻ nhỏ dễ dạy. Đi thôi!

Ba người ra đông cung, Phạm Thức Đức cả kinh hỏi:

- Đại nhân, lời nói của Đường đại nhân đây là ý gì?

Tần Tiêu hít sâu một hơi:

- Chín chữ: "không mượn ngươi xen vào, cũng không cần quản" đã nói hết thảy rồi. Xem ra trong triều đang có biến cố trọng đại, thậm chí là. . . Kịch biến! Mà khởi xướng của tràng kịch biến chính trên tay ta, nó là án giết người liên hoàn nhìn như không quan trọng gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau