PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 286 - Chương 290

Chương 286: Liên Hoàn Hung Sát Án (2)

Tần Tiêu lập tức khóc cười không nổi: Sao lại có fan hâm mộ thế này? Khá tốt hiện tại không thịnh hành kí tên, bằng không thì một người một cây viết bút đưa qua, không phải làm cho mình khắp nơi đều là mực sao?

Nhưng dân chúng không có ác ý, cũng không nên phát hỏa đối với bọn họ, khuôn mặt của Tần Tiêu tươi cười chắp tay đáp lễ, nghĩ biện pháp thoát thân. Lúc này, lão bản tiệm cơm bên cạnh đã vác cái bụng bự đi ra lách vào đám đông khiến cho mọi người người bên cạnh lên tiếng oán than dậy đất. Thật vất vả mới chen đến bên cạnh Tần Tiêu, hắn cúi đầu cười lấy lòng:

- Tần tướng quân, ngài hiện tại vào tiệm cơm của ta ăn một bữa nhé? Yên tâm, không cần tiền! Chỉ cần ngài tiến vào là được, hơn nữa ngài cùng người nhà của ngài trong vòng một tháng có thể ăn miễn phí trong quán cơm của ta, khách nhân trong nhà cũng có thể an bài ở trong tiểu điếm cam đoan xem như ở nhà. Trong tiệm của chúng ta có những món nổi tiếng như quái ngư ướp lạnh, tổ yến, chân gấu chưng....

Chưởng quầy mập còn chưa nói dứt lời thì đã bị một người bên cạnh quát to một tiếng ngắt lời:

- Chu mập mạp keo kiệt kia, còn dám mời người tướng quân đi ăn cơm! Tần tướng quân đi tới tiệm của ta đi, chỉ cần ngài ăn một bữa cơm, ta tặng ngài hồng bao và cộng thêm một thớt bảo mã Tây Vực.

Tần Tiêu cười khổ vài cái, nhìn người nọ, hắn gầy như một con khỉ, mặc một cái áo ba lỗ lộ ra những cái xương sườn gầy trơ.

- Đừng cãi cọ nữa. . Đi nhà của ta! Ta mở thôn trang tơ lụa, bán chính là áo ba lỗ của Tần tướng quân! Tần tướng quân chỉ cần ngài đi ngồi tiệm của ta trong chốc lát uống chén trà xanh, tiền lãi của ta sẽ phân cho ngài ba thành.

- Các ngươi đừng phí công vô ích Tần tướng quân khẳng định đi của ta, cô nương trong tiểu lâu của ta còn xinh đẹp gấp 10 lần Bách Linh Lung, chỉ cần Tần tướng quân vừa ý ai, nháy mắt một cái sẽ có cỗ kiệu đưa tới tận phủ, phục thị ngài cả đời!

- Đi chỗ của ta!

- Đi chỗ của ta!

- Tần tướng quân! Trong tiệm quan tài của ta...

Mọi người đồng loạt trợn mắt "Hừ" một tiếng dọa cho lão bản bán quan tài ôm đầu chạy như chuột.

Tần Tiêu bất đắc dĩ thở dài, thân hình nhún lên giẫm trên bả vai của đám người chung quanh thoát khốn, sau đó nhanh chóng chạy vào trong nhà. Trong lòng nghĩ: thật không nghĩ tới, mình có một đám Fans hâm mộ cuồng nhiệt cùng đám buôn bán thiên tài như vậy, dân chúng giàu có mới ưa thích làm chuyện loại này...

Tần Tiêu chạy qua đường cái chợ phía Tây chuyển vào đi ở bên trong mới thả chậm cước bộ theo Mặc Y. Hai người bước nhanh tới kim quang môn không thể chờ Lý Long Cơ rồi.

Thời điểm đến cửa nhà đã thấy bên cạnh có bốn cỗ kiệu, xung quanh là mười gã sai vặt đang ngồi nghỉ ngơi. Tần Tiêu còn tưởng rằng bọn họ là người của Lý Khỏa Nhi, không ngờ Mặc Y thở nhẹ một tiếng:

- Ồ. Kỳ quái!

- Làm sao vậy?

- Lý Khỏa Nhi là ngồi xe ngựa tới. Hiện tại xe ngựa không thấy, lại nhiều hơn bốn cỗ kiệu.

Tần Tiêu rùng mình phất phất tay:

- Mau vào trong xem rồi hãy nói tiếp.

Tiến vào cửa sân xa xa chứng kiến ở tiền đường có ba người mặc áo bào tím đang ngồi uống trà trò chuyện.

Trong lòng Tần Tiêu kinh nghi thầm nghĩ: Kỳ quái, đây không phải là Trương Đông Chi, Diêu Sùng, Binh Bộ Thượng Thư Đường Hưu Đê cùng trường An huyện lệnh Bùi Tụng sao, ba Tể tướng một Huyện lệnh, đám người như thế nào cùng một chỗ đến nhà mình? Còn Lý Khỏa Nhi đâu?

Tần Tiêu đi tới trước tiền đường thi lễ:

- Mấy vị đại nhân, Tần Tiêu thất lễ. Không biết mấy vị quang lâm hàn xá, Tần Tiêu đúng lúc ra ngoài, hạ nhân nếu có chậm trễ, xin lượng thứ.

Trương Đông Chi cười nói:

- Hiền đệ thật hăng hái, thiếu niên phong lưu a! Từ sớm đã chạy tới Bách Linh Lung khoái hoạt rồi, đang chuẩn bị sai người đi mời ngươi, ngươi không ngờ lại chính mình trở về.

Đường Hưu Đê cười ha ha, có vẻ trung khí mười phần:

- Lão già khom này dám gọi Tần Tiêu làm hiền đệ, hẳn là hắn không yếu như ngươi ở chuyện đó đâu. Cái loại địa phương như Bách Linh Lung, ta thấy ngươi có lòng mà không có sức. ha ha!

Diêu Sùng cùng Bùi Tụng thấp giọng cười theo, biểu hiện vẻ mặt khiêm cung. Tuy rằng Diêu Sùng hiện tại là hình bộ thượng thư dưới Tể tướng, nhưng mà uy vọng trong quân không người nào có thể so sánh Đường Hưu Đê, Trương Đông Chi là ngôi sao sáng trong triều. Tần Tiêu cùng Bùi Tụng là hạ quan nên cũng không cần nói, tại trước mặt bọn họ đành phải bảo trì rụt rè cùng trầm mặc thì tốt hơn.

Trương Đông Chi lắc đầu cười nói:

- Đường đại nhân, ngươi cười ta thì ngươi cũng chả kém mấy? Ngươi cũng không nhìn một chút, râu ria của ngươi cũng bạc trắng giống ta, đều là lão gia hỏa rồi còn muốn cười ta. Tần Tiêu cùng ta đồng xuất Địch Công môn, ta gọi hắn một tiếng hiền đệ thì có gì sai?

Đường Hưu Đê đồng dạng thất tuần vuốt râu dài như tuyết trắng, trên khuôn mặt cổ đồng cương nghị không không thay đổi, hắn xúc động thở dài:

- Thật sự là thời gian không buông tha người nào. Hồi tưởng lại bảy tràng ác chiến kia phảng phất như là trong mộng. Hiện giờ, gia rồi không còn dùng được nữa, chỉ có thể về triều chờ dưỡng lão, không đánh được một trận nào.

Mọi người cùng cười ha hả, Tần Tiêu mời họ tới hậu đường nghỉ mát uống trà, trong lòng thầm nghĩ: Đường Hưu Đê, lớn tuổi như vậy còn uy phong lẫm lẫm không giận mà uy, quả nhiên là quân nhân oai hùng không kém lúc thiếu niên, lão soái ca cực phẩm năm đó hắn đại chiến cùng dân tộc Thổ Phiên Tây Vực bảy lần, đến nay trong quân mọi người vẫn còn ca tụng uy vọng của lão. Nói đến uy vọng trong quân, hiện tại cả triều đình, không người nào có thể cùng mà so sánh với, quả thực là làm cho người ta theo không kịp nha!

Tất cả mọi người đi tới hậu đường nghỉ mát, Đường Hưu Đê cùng Trương Đông Chi cầm đầu ngồi xuống, Tần Tiêu cùng Diêu Sùng hầu hạ tả hữu, Bùi Tụng đi ngồi ở ghế chót. Mặc Y đưa tới nước trà điểm tâm liền lui xuống.

Đường Hưu Đê vuốt râu dài cười nói:

- Tần tướng quân, hôm nay mấy lão già khọm chúng ta mang theo Bùi Huyện lệnh tới chơi, ngươi nhất định cảm thấy ngạc nhiên phải không?

Tần Tiêu cười cười:

- Thực không dám đấu diếm có chút nghi kị. Bất quá các vị đại nhân đến rồi, Tần Tiêu tự nhiên là hoan nghênh.

Trương Đông Chi cười nói:

- Đường đại nhân, đừng vòng vo tam quốc mãi nữa. Hổ cho ngươi là người cầm binh mà còn không ngay thẳng như vậy. Hiền đệ à, kỳ thật hôm nay ta cùng Diêu đại nhân, đều là bị Đường đại nhân quen thuộc dẫn tới. Hắn muốn gặp ngươi, lại tìm hai người chúng ta làm dẫn đường.

Tần Tiêu nói:

- Đường đại nhân là tể tướng đương triều là thượng quan của Tề Nhạc, sai người đến kêu một tiếng là được, sao phải phiền tới đại giá?

Đường Hưu Đê cười ha hả khoát tay áo:

- Tần tướng quân. Ngươi có chỗ không biết. Lão phu hôm nay mới bị bệ hạ bổ nhiệm làm Tả Thứ Tử của Đông Hại Tả Xuân Phường quản sự tình của Binh Bộ Thượng Thư. Đến Chiêm Sự Phủ, thấy giấy xin phép nghỉ bệnh của ngươi liền nghĩ đến, ngày hôm qua Võ Trạng Nguyên lực bại Đột Quyết đệ nhất dũng sĩ hẳn là bị thương?

Chương 287: Liên Hoàn Hung Sát Án (3)

- Đi tới Tả Vệ Suất Phủ xem một chút, thì gặp đám người Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân, Vạn Lôi đang thao luyện Tả Vệ Suất Binh Mã, đúng là hổ hổ sanh uy, thay hình đổi dạng! Lão phu nhất thời cao hứng muốn tự mình tới phủ gặp kỳ tài Võ Trạng Nguyên Đại Chu xem chúng ta. Ha ha, lão phu lại không biết đường nên tìm hai lão gia hỏa này dẫn đi.

Tần Tiêu ha ha cười nói:

- Đường đại nhân quá khen rồi, Tần Tiêu trẻ người non dạ, nào dám mang binh đi đâu.

Trong lòng Tần Tiêu nghĩ thầm: Đường Hưu Đê cũng bị điều đến đông cung? Còn là Xuân Phường Thứ Tử Đó không phải là quan nhi của Đông Cung cực kỳ có thực quyền sao? Xem ra, hoàng đế thật là có toan tính tăng cường sức mạnh của Đông Cung ...

Trương Đông Chi nói:

- Hiện tại xem ra, hiền đệ cũng không sinh bệnh, không phải là do trốn Lý Khỏa Nhi mới giả bộ bệnh không đi chứ?

Tần Tiêu cười cười, trầm mặc không nói, những người khác cũng lòng biết dạ rõ nên không hề truy vấn, trong lòng đều đã minh bạch, không sai biệt lắm cũng là bởi vì việc này a.

Đường Hưu Đê nói:

- Lý Khỏa Nhi xưa nay xảo trá ngoan cố tùy hứng, ưa thích làm chút ít trò đùa dai. Lúc mấy người chúng ta đến , nàng đang ở trong hành lang náo loạn nói nếu ngươi không ra gặp nàng thì nàng phóng hỏa. Cũng may mấy lão già chúng ta còn có mấy phần mặt mũi, nàng vừa thấy đã tự rời đi. Tần tướng quân, không phải là phong lưu để lại khoản nợ chứ? Ha ha! Cô gái nhỏ này, cũng không phải dễ trêu ah!

Tần Tiêu cười khan một hồi:

- Đâu có đâu có, chỉ là có một tí hiểu lầm mà thôi!

Nhưng trong lòng hắn thì nghĩ thầm: Hiện tại thái tử còn thì Lý Khỏa Nhi hung hăng càn quấy đến không ai bì nổi. Dùng uy vọng của đám người Đường Hưu Đê cùng Trương Đông Chi có thể đuổi nàng đi là chuyện dễ dàng. Cái này là quyền lực. . . Quyền lực nha!

Trương Đông Chi nói:

- Được rồi, đều là người một nhà, hàn huyên khách sáo thì đến đây thôi. Tần Tiêu ah, lần này chúng ta tới tìm, kỳ thật cũng bởi vì một chuyện khác. Chuyện này thôi để cho Diêu đại nhân nói cho ngươi, nó có quan hệ tới Hình bộ.

Hình bộ? Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: ta là một tướng quân Tả Vệ Suất, chuyện tình của Hình bộ có quan hệ gì với ta?

Diêu Sùng mỉm cười nói:

- Tần tướng quân, vị Bùi Huyện lệnh này nhất định ngươi đã quen, ta giới thiệu trước, giữa các ngươi trước đó nhất định là đã có chút hiểu lầm, hiện tại ta thay các ngươi làm sáng tỏ bỗng chốc. Lúc ấy ngươi bị hại, kỳ thật Bùi Huyện lệnh không biết chút nào đấy. Có người nói nha dịch huyện nha Trường An bị mau chuộc đánh chết phạm nhân trên công đường, cố ý hãm hại ngươi. Chuyện này Bùi Huyện lệnh cũng khó mà biện giải, đành phải để mặc ngươi hiểu lầm. Tần tướng quân, nếu ngươi tin ta thì ta mặt dày ở chỗ này nói thay cho Bùi Huyện lệnh để các ngươi tiêu tan hiềm khích lúc trước, được chứ?

Tần Tiêu không khỏi có chút kinh ngạc:

- Bùi Tụng còn có chút quan hệ nha, ngay cả hình bộ thượng thư cũng tới biện hộ thay cho hắn. Diêu Sùng cũng nói trước mặt mọi người như tehes, xem ra lúc trước cùng Bùi Tụng thật là có chút đã hiểu lầm, bậc thang đã hạ thì cũng nên xuống thì tốt hơn.

Tần Tiêu chắp tay:

- Diêu đại nhân đều nói như vậy rồi, Tần Tiêu làm gì dám nghi kỵ. Bùi đại nhân, hiểu lầm trước đó chúng ta xóa bỏ, Tần Tiêu thật sự là thất lễ!

Bùi Tụng chắp tay hoàn lễ:

- Hạ quan, hổ thẹn, hổ thẹn.

Diêu Sùng gật nhẹ đầu, tiếp tục nói:

- Kỳ thật lần này ta là chuyên tới tìm ngươi, gặp Trương đại nhân cùng Đường đại nhân cũng muốn đi nên kết bạn với họ. Nguyên nhân cũng là bởi vì trong kinh thành gần đây đã xảy ra án giết người liên hoàn, Trường An huyện tập tra nhiều ngày vẫn không có kết quả gì, báo danh Đại Lý Tự, Đại Lý Tự lại chuyển Hình bộ, giờ mới tới trong tay của ta. Tình huống cụ thể, ngươi không ngại nghe Bùi Huyện lệnh nói

Tần Tiêu vội hỏi:

- Diêu đại nhân, Tần Tiêu chỉ là tướng quân Tả Vệ Suất, Hình bộ xử lý án có lẽ Tần Tiêu không tiện hỏi đến?

Diêu Sùng khoát tay áo:

- Ai, ngươi trước tạm nghe một chút, những thứ khác để sau rồi nói.

Tần Tiêu gật nhẹ đầu, Bùi Tụng bắt đầu nói:

- Mấy ngày trước ở bên trong nước Tây Hà có người phát hiện một xác chết trôi. Thi thể là nữ không đầu, nhìn thân hình thì hẳn là nữ nhân trẻ tuổi. Bởi vì tử trạng người chết rất khủng vố, hạ quan sợ công bố ra ngoài sẽ khiến dân chúng hoảng sợ, vì thế phong tỏa tin tức, âm thầm điều tra nhưng liên tiếp mấy ngày, không có kết quả gì. Ngay khi ngày hôm qua, đồng dạng là tại Tây Hà, phát hiện hai nữ thi tuổi trẻ đồng dạng cũng không có đầu, trong đó một cái còn bị cắt đi *** một cách tàn nhẫn. trạng cực kỳ khủng bố! Hạ quan phát giác việc này trọng đại, liền báo Đại Lý Tự thỉnh cầu xem xét quyết định. Hôm nay Diêu đại nhân đến Hình bộ hỏi tình tiết vụ án, hạ quan mới nghĩ đến, nếu như án có Tần tướng quân cao thủ dò xét tiếp quản nhất định sẽ nhanh chóng phá án. Vì vậy, hạ quan liền hướng Diêu đại nhân tiến cử Tần tướng quân. Kính xin Tần tướng quân thứ cho hạ quan tội đường đột.

Tần Tiêu cười nhạt cười:

- Bùi đại nhân quá khách khí! Bùi đại nhân không để ý xích mích cùng Tần Tiêu còn có thể tiến cử ta, phần hào khí này quả thực làm cho Tần Tiêu bội phục cùng hổ thẹn. Chỉ là Tần Tiêu hiện tại đã không phải là Ngự Sử, huống chi dân án từ trước là do châu huyện quan phủ thẩm tra xử lí, hoặc là chuyển Đại Lý Tự xem xét quyết định. Cho dù Tần Tiêu là Ngự Sử cũng không cách nào tiếp nhận thẩm tra xử lí phá án và bắt giam.

Trương Đông Chi cười nói:

- Hiền đệ nha, nếu ba lão gia hỏa chúng ta cùng đi gặp hoàng đế, bảo vệ ngươi làm Đại Lý Tự Thiếu Khanh, chắc có lẽ không rất khó a? Điều kiện tiên quyết là chính ngươi nguyện ý tiếp nhận đi thăm dò bản án. Nếu không phải nguyện ý thì cứ nói thẳng, không cần kiêng kị cái gì.

Đường Hưu Đê cũng cười nói:

- Tần Tiêu nha, chiến tích của ngươi, lão phu đều đã nghe Trương Đông Chi đại nhân nói. Xem ra ngươi không chỉ võ nghệ tinh thông, giỏi việc cầm binh, còn có trí tuệ cùng năng lực suy luận hơn người. Nhân tài như ngươi phải được đề bạt trở thành trụ cột vững vàng Đại Chu ta! Trong triều như có ít người ghen ghét, xa lánh, đó cũng là chuyện bình thường, không bị người ghen là tài trí tầm thường, cái gì cũng có lý của nó. Hơn nữa trong triều xuất đầu, không trải qua một chút sóng gió ma luyện sao được? Ta thấy ngươi nên đón đầu không phải cứ tránh lui, tiếp nhân bản án, coi như là rèn luyện cũng tốt. Hơn nữa Đại Lý Tự cũng sẽ là nơi ân sư ngươi Địch Công lập nghiệp, hôm nay phong thủy luân chuyển, lại đến phiên ngươi đi ngồi công đường xử án rồi, chẳng phải là thiên ý sao?

Tần Tiêu cười nhẹ một tiếng, quyết đoán nói:

- Ba vị Các lão, Bùi đại nhân, các ngươi đã coi trọng Tần Tiêu như thế thì Tần Tiêu cũng cung kính không bằng tuân mệnh rồi. Cái án này, ta tiếp nhận.

Chương 288: Tàn thi (1)

Ba lão gia hỏa làm việc rất hiệu suất, chỉ rời đi chưa đầy một canh giờ, thánh chỉ đã tới rồi. Trực tiếp bổ nhiệm Tần Tiêu làm Tứ phẩm Đại Lý Tự Thiếu Khanh, chấp chưởng tất cả trọng đại hình án của Kinh Thành.

Thái giám đưa thánh chỉ xuống, Tần Tiêu cầm lấy nó mà chỉ cười khổ:

- Tả Vệ Suất tạm thời là không cần đi, nhưng mà giả bộ cũng không nổi nữa. Thật đúng là người đang triều đình, thân bất do kỷ. Ta không phải là muốn nghỉ ngơi một chút thôi mà, làm sao công việc, phiền toái nhiều cứ tìm tới cửa như vậy?

- Dừng...

Tử Địch kéo nhựa giọng ra, nói với vẻ xem thường:

- Không phải tài tử lưu hành thoi đi dạo kỹ viện sao, trong nhà có kiều thê tân hôn yến cũng không cần để ý.

Mặc Y kéo Tử Địch qua một bên mắng:

- Im miệng, muội vô lễ quá/

Lý Tiên Huệ cười nhàn nhạt lặng yên không lên tiếng.

Tần Tiêu cười khan vài tiếng:

- Tiên nhi, cái này. . . Vấn đề này, nàng phải nghe lời ta giải thích. Chúng ta là đi Bách Linh Lung nhưng không làm cái gì hết, chỉ uống hai chén rượu, nhìn người đá bóng. Không tin, nàng hỏi A Man ca ca của nàng đi.

Lý Long Cơ đi theo chân Tần Tiêu cùng Mặc Y về nhà, thấy khách nhân nên hắn cũng không có đi quấy rầy, chính mình đi tìm Lý Tiên Huệ nói chuyện phiếm. Lúc này hắn cười gian nói:

- Kỳ thật Tần Tiêu nói cũng đúng, hắn thật không có làm gì, chủ yếu là. . . Thời gian không đủ. Ba Tân La cô nương vừa gọi ra thì Mặc Y đã xông vào.

Tần Tiêu thực hận không thể bóp chết Lý Long Cơ, hắn oán hận mà nói:

- A Man, coi như ta nhìn rõ cái miệng của ngươi, đúng là gian tế thích đâm bị thóc chọc bị gạo, uổng công ta coi ngươi là huynh đệ. Ngươi rõ ràng bán đứng ta trước mặt mọi người.

Tử Địch cười khanh khách đắc ý nói:

- Xem đi xem đi, giấu đầu lòi đuôi rồi! Xem ra thật đúng là có tâm đi dạo kỹ viện uống hoa tửu đấy. Nếu ‘ thời gian sung túc ’ thì sẽ đủ để làm mọi chuyện rồi.

Mắt hổ của Tần Tiêu nghiêm lại trừng lên nhìn nàng:

- Tiểu quỷ! Ta là người dâm đãng vậy sao? Nếu thạt như thế thì lúc còn ở Sở Tiên Sơn Trang, muội đã sớm...

Tử Địch cấp thiết nhảy lên hét to:

- Còn không im miệng!

Mọi người đều biết chuyện tình sắc dụ ám sát của Tử Địch, thấy nàng bộ dạng hoa chân múa tay xấu hổ của nàng thì cười ha hả.

Lý Tiên Huệ khoát tay áo:

- Tử Địch, đừng làm rộn. . Đại nhân thật vất vả về nhà nghỉ ngơi một ngày, cũng không được sống yên ổn. Hiện tại lại muốn tiếp nhận đi thăm dò bản án. Tần đại ca, huynh tiếp nhận là gì? Chuyện này không có quan hệ gì với huynh cơ mà?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười, hắn thở dài:

- Nói thật, ta đúng là không muốn nhận, vừa mới hứng thú nghiên cứu chuyện đá bóng với A Man thì tam đại cự đầu trong triều tìm tới tận cửa nhét vào tay. Bản thân cái án này không lớn, có lẽ họ muốn khảo nghiệm ta, cho ta một ít lịch lãm rèn luyện. Ta nếu không tiếp không phải sẽ đắc tội với ba người họ sao? Làm quan trong kinh thành giống như là đi ngược dòng nước không tiến tắc thối, không phải do ta lười biếng nha! A Man, kế hoạch giả vờ này vừa mới bắt đầu đã kết thúc rồi.

 

Lý Long Cơ cười nhẹ một tiếng:

- Đại ca, cái này gọi là đào tận cát vàng mới gặp chân kim. Là nhân tài chắc chắn sẽ có ngày hóa rồng, trong triều có ba nguyên lão ủng hộ ngươi là cơ hội khó mà có được. Ngươi nên cố sức mà làm, bất quá nếu gặp được vấn đề mẫn cảm vẫn nên cẩn thận nhiều hơn là tốt, mọi thứ nên thương nghị với Tam đại nguyên lão nghe ý của bọn hắn.

Tần Tiêu gật nhẹ đầu:

- Cũng chỉ đành như thế, thời tiết nóng bức thế này thi thể không dễ đảm bảo, ta sẽ đi huyện Trường An ngay bây giờ để nghiệm thi một chút. . Đáng tiếc ta hiện tại chỉ có một cái chức danh, không có giao tình gì những người của Đại Lý Tự kia, hợp tác cũng không được ăn ý. Nếu có thể đem Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức điều đến thì tốt rồi, hai người này theo ta đi Giang Nam khiến cho mọi chuyện rất thuận lợi. Còn có Hình Trường Phong hắn trước kia là tổng bộ đầu của huyện Trường An, đáng tiếc bây giờ đang ở bên ngoài huấn binh.

Lý Long Cơ nói:

- Nhân vật quan trọng không đơn giản như thế, tam đại nguyên lão có thể đưa ngươi vào Tứ phẩm Đại Lý Tự Thiếu Khanh, còn không có cách nào điều mấy người không có cách nào khác đến cho ngươi sai sử sao? Ngươi nếu không rảnh, ta thay ngươi đi một chuyến a. Việc này tìm Trương Giản Chi tùy tiện nói một chút là thành thôi.

Tần Tiêu lo nghĩ nói:

- Lý Tự Nghiệp, Điền Trân cùng Vạn Lôi, những ngày này vừa về Trường An, ở bên trong Tả Vệ Suất cũng có nhiều chuyện. Ta rời đi sẽ khiến họ bận rộn hơn, điều Phạm Thức Đức đến là được rồi. Người này sáng suốt đến là được rồi. Người này sáng suốt tinh thông trị pháp, trợ giúp đối với ta rất lớn. Hình Trường Phong sao. . . Tạm thời không vội. Đến lúc đó, tự ta sẽ đi an bài, dù sao hắn hiện tại cũng không phải quan lại trong biên chế của Đại Chu.

Lý Long Cơ cười nói:

- "Đại ca, ngươi lần này lôi kéo Tả Vệ Suất đi ra ngoài, huấn luyện cái gì ‘ bộ đội đặc chủng ’ thành công rồi hả? Thần bí như vậy, ngươi không phải là muốn bồi dưỡng chính mình một chi bí suất a? Lúc nào cho chúng ta biết một chút về cái gọi là bộ đội đặc chủng đến tột cùng ‘ đặc ’ ở địa phương nào?

Tần Tiêu cười nói:

- Thời cơ đến, tự nhiên sẽ đi ra thể hiện thái độ. A Man, những chuyện này đừng ở bên ngoài nói lung tung. Vạn nhất người ta cũng giống như ngươi nói ta tự lập võ trang sẽ không tốt. Được rồi, không nói nữa, thừa dịp thời gian còn sớm, ta đi xem huyện nha Trường An. A Man, làm phiền ngươi tiến cung nói với Phạm Thức Đức một câu.

- Đợi một chút Tần đại ca!

Lý Tiên Huệ đưa tay vẫy Tần Tiêu lại, nàng nhẹ giọng nói:

- Không bằng chàng dẫn theo Mặc Y đi, nàng làm việc trầm ổn lão luyện, có thể giúp chàng không ít. Phạm Thức Đức bên cạnh chàng cũng hơi ít, nếu gặp nhiều chuyện khó có thể phân thân.

Mặc Y chắp tay tiến lên:

- Đại nhân, dẫn ta cùng đi chứ!

Tần Tiêu chớp chớp mắt suy nghĩ, hắn cười cười:

- Cũng được, Tử Địch, muội cùng Thiết Nô giữ nhà, đừng có làm loạn lên.

Tử Địch rầu rĩ nhíu mày:

- Lại không cho người ta đi... Muội biết rồi.

Mặc Y một thân trang phục Hồ phục, trên lưng hỏa trúc xà kiếm, đi theo sau lưng Tần Tiêu ra ngoài. Hai người cỡi khoái mã, trong chốc lát đã tới huyện nha Trường An.

Bùi Tụng đương nhiên là vui mừng, hắn liếc thấy Mặc Y, cuống quít nói:

- Tử Địch nữ hiệp, sự tình lần trước có đắc tội. Hiểu lầm, hiểu lầm. . .

Mặc Y cười cười:

- Bùi đại nhân, ngươi nhận lầm người, ta là Mặc Y tỷ tỷ của Tử Địch. Sự tình lần trước không cần nhắc lại nữa, xá muội cũng có chỗ không đúng.

Bùi Tụng trợn tròn đôi mắt nghi ngờ nói:

- Mặc Y? Thật sự là. . . Quá giống! Tần đại nhân, bên cạnh ngài đúng là có quá nhiều nhân tài.

Tần Tiêu khoát tay áo:

- Những lời này ngày khác lại nói, nhanh dẫn ta đi xem thi thể!

Chương 289: Tàn thi (2)

Bùi Tụng không dám dài dòng nữa, hắn dẫn hai người tới phòng chưa xác, một mùi hôi thối đập vào mặt. Mặc Y vội vàng bụm lấy cái mũi nhíu mày.

Bùi Tụng nói:

- Ba bộ thi thể đều có rất nhiều nơi bị gãy và ngâm trong nước bị thối rữa. Cho dù đã tận lực xử lý thích đáng, nhưng thời tiết nóng bức nên tất cả đều có mùi.

Tần Tiêu cũng ngửi thấy, trong lòng cảm thấy buồn nôn. Nhìn Mặc Y, hắn nói với nàng:

- Muội đi ra ngoài chờ đi.

Mặc Y quật cường lắc đầu:

- Không có vấn đề gì!

Bùi Tụng đi xốc lên vải trắng che bên trên cỗ thi thể nói;

- Đây là thi thể phát hiện ra đầu tiên, cách nay đã có tám ngày. Thời điểm phát hiện thi thể theo như khám nghiệm thì thời gian tử vong đã vượt qua mười hai canh giờ.

Tần Tiêu đi ra phía trước nhìn thi thể, đó là một cái nữ thi, cổ bị chặt tận gốc, toàn thân trương phình, nhiều nơi trên người biến thành nấm mốc màu xanh có mùi hôi thối. Nơi cổ dính nhiều bùn cát.

Tần Tiêu nhìn tinh tế bên ngoài một hồi rồi lắc đầu nói:

- Thật là tàn nhẫn! Một đao chém đứt đầu lâu, sau đó lập tức vứt xác vào sông. Huyết dịch nơi cổ tuần hoàn trong bùn cát nước sông nên hút khá nhiều cát, Hơn nữa người nữ tử này khi còn sống cũng bị ngược đãi nhiều...

Tần Tiêu nhìn Mặc Y nhàn nhạt nói:

- Hơn nữa rất có thể là ***.

Bùi Tụng tiếp lời:

- Đúng vậy a, lúc ấy khám nghiệm tử thi cũng nói như vậy. Nữ nhân này bị sưng lên thành màu xanh đen, bị người ta dùng lực đánh vào tạo nên vết bầm. Hơn nữa...Khục...

Bùi Tụng xấu hổ nhìn Mặc Y tiếp tục nói :

- Mông và bộ phận sinh dục có dấu vết bị hỏa thiêu.

Mặc Y rốt cục nhịn không được, xông đi ra bên ngoài ói.

Tần Tiêu cũng cảm giác trong miệng đắng ngắt, dạ dày cuồn cuộn sôi trào. Nhìn thi thể một hồi, quả nhiên theo như lời Bùi Tụng nói, địa phương tư mật nhất của người này bị thiêu cháy, da thịt bong tróc, đoán chừng bỏng khá nặng.

Tần Tiêu khoát tay áo:

- Nhìn xem hai cỗ thi thể khác xem sao.

Bùi Tụng cau mày vạch mảnh vải che thi thể lên nói:

- Cỗ này cũng như cỗ thi thể đầu tiên, cũng bị chặt đầu, trên người có dấu vết bầm tím, hơn nữa có thật nhiều dấu roi da.

Trong lòng của Tần Tiêu mắng thầm: hung thủ kia đúng là ác độc. Nghĩ ra nhiều chiêu trò như thế. Lại hỏa thiêu còn có roi da, đoán chừng còn có rất nhiều những vết thương bởi vì thi thể bị ngâm trướng không cách nào phân biệt khác.

Bùi Tụng đi tới cỗ thi thể thứ ba, hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Mặc Y bên ngoài phòng chứa xác đang vịn tường nôn mửa, hắn thấp giọng nói:

- Tần đại nhân, cỗ thi thể này còn muốn khủng bố hơn trước vài phần. May mắn Mặc Y cô nương ở bên ngoài, bằng không thì sợ là càng chịu không nổi rồi!

Tần Tiêu cau mày:

- Xốc lên ta xem!

Thời điểm cỗ thi thể kia đập vào mắt, Tần Tiêu thiếu chút nữa nhịn không được đã có xúc động muốn ói. Nếu không phải trước kia trong bộ đội, chuyên môn trải qua loại huấn luyện này thì sợ là hiện tại cũng giống như Mặc Y.

Đây còn gọi là thi thể người sao?


Không có đầu lâu, điều này là tự nhiên. Địa phương trước ngực vốn có hai ngọn nhũ phong đã bị cắt lõm lộ ra xương ngực trắng hếu. Bởi vì nước chảy xiết và ngâm lâu nên vết thương trắng bệch và sưng phù. Nội tạng đã bốc mùi trướng lên chỗ bị thương, tuy rằng đã được xử lý nên không có dòi bọ nhưng chút ít nội tạng và cảnh tượng thê thảm càng khiến người ta thêm sởn gai ốc, cực kỳ buồn nôn.

Bùi Tụng đi cũng cố nén buồn nôn nói:

- Đại nhân có thể chịu. Lúc ấy thời điểm bộ hài cốt đưa tới, hạ quan không nhịn được phải ói mấy lần. Trải qua khám nghiệm tử thi, nàng này khi còn sống từng tiến hành chuyện phòng the kịch liệt làm cho bộ phận sinh dục bị hao tổn. Đồng thời, địa phương khác trên người cũng giống như hai cỗ thi thể kia, có dấu vết bị ngược đãi, phần lớn là hỏa thiêu và quất roi.

Tần Tiêu muốn thử di chuyển thi thể để quan sát thì nội tạng trong lồng ngực chảy ra ngoài, hắn vội vàng dừng tay.

Hai người đi ra khỏi phòng chứa xác, đều như trút được gánh nặng mà thở ra một hơi dài, chạy tới chỗ có nước rửa sạch tay.

Trong lòng Tần Tiêu cười khổ: Xong rồi! Hôm nay khỏi cần ăn cơm tối luôn.

Mặc Y cuối cùng là phun ra sạch sẽ mới cúi đầu như có lỗi đến bên cạnh Tần Tiêu cúi đầu sợ hãi nói:

- Đại nhân. . . Ta. . . Thực xin lỗi!

Tần Tiêu khoát tay áo:

- Được rồi Mặc Y, muội đã xem như không tệ rồi. Đổi lại là Tử Địch hoặc là những người khác. Sợ là chứng kiến lần đầu tiên đã bị ói, ngay cả ta cũng cảm giác không chịu nổi.

Bùi Tụng hỏi:

- Đại nhân đã nghiệm thi xong, ngài có ý kiến gì không?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Tạm thời còn không có phát hiện cùng manh mối lớn, duy nhất có thể dùng khẳng định là từ thủ pháp cùng hình thái của ba bộ thi thể này, hẳn là đã chết trong tay cùng một hung thủ, mà tên hung thủ này, rất có thể là loại người biến thái.

- Loại người biến thái?

- Khục. . . Chính là thần trí khả năng không bình thường, khác hẳn với thường nhân. Nội tâm có suy nghĩ và xúc động vặn vẹo. Có thể là chịu qua đả kích hoặc là áp lực quá mức, cũng có thể là do nguyên nhân khác.

- Có một chút. . . Đã minh bạch. Ý của đại nhân là chỉ hung thủ có thể bị thất tâm phong?

Tần Tiêu gật đầu cười cười, hắn cũng lười giải thích nhiều :

- Xem như thế đi!

- Vậy bây giờ, chúng ta bắt tay vào làm từ chỗ nào để truy tìm hung thủ?

Tần Tiêu nói:

- Đã tra ra thân phận của ba cô gái này chưa? Nhiều ngày rồi vẫn chưa có người trong nhà tới báo mất tích sao? Đã phái người đi điều tra chưa?

Bùi Tụng đáp:

- Đại nhân, hung án lần này, hạ quan thật sự không dám nói ra ngoài. Không có công nhiên dán thông báo tìm người đến đây nhận thi. Mấy ngày liên tiếp phái ra mấy trăm bộ khoái đi điều tra thân phận của người chết, nhưng đều không có đầu mối, một mực không ai báo lại án nói có người mất tích. Theo hạ quan nghĩ, ba nữ tử này không phải là người người Trường An Tần Tiêu lắc đầu:

- Chưa hẳn, họ đều là nữ tử sống an nhàn sung sướng, không phải là hạ nhân nha hoàn hoặc là bình dân nữ tử.

Bùi Tụng ngạc nhiên nói:

- Vì sao?

Tần Tiêu đáp:

- Nói như vậy là bởi vì thi thể người rơi vào trong nước bị cọ rửa, quần áo đều bị rách nát. Ba nữ tử này đều là thân thể trần truồng, nguyên nhân cũng là bởi vì trên người các nàng mặc quần áo và trang sức của sĩ tộc hào phú Trường An.

Bùi Tụng nói tiếp:

- Cũng có khả năng, bị ngược đãi nên lột hết quần áo ra trước thì sao?

Tần Tiêu gật nhẹ đầu:

- Hoàn toàn chính xác có một loại khả năng như vậy. Nhưng mà ngươi nhìn bụng của các nàng , nếu như là bình dân nữ tử, mặc quần áo vải thô thân đối vạt áo, bên hông thường cột vải thô, sau nhiều năm sẽ lưu lại vết hằng. Nhưng mà trên người của các nàng, đều không có. Bởi vậy có thể thấy được, ba người này khi còn sống, bình thường đều là váy dài hoặc là quần áo váy ngắn ngực rất thấp.

Chương 290: Nhũ phòng mất tích (1)

- Bùi đại nhân, tuy rằng quần áo và trang sức Đại Chu ta tôn trọng cởi mở cùng tự do, nhưng loại quần áo này không phải là người nào cũng có thể mặc. Bình dân nữ tử bình thường không dám ăn mặc bạo lộ như vậy. Hơn nữa ngươi xem một chút tay của các nàng , tuy rằng bị phềnh lên, nhưng từ móng tay các nàng có thể thấy được, bình thường chăm sóc rất cẩn thận. Hơn nữa, trên tay không có một chút vết chai, đủ thấy ba người này khi còn sống rất an nhàn và sung sướng. Hơn nữa coi như là người bên ngoài cũng có thể đặt chân lên Trường An sẽ bị cướp giết nửa đường sao?


Bùi Tụng cả kinh bái phục:

- Đại nhân thấy mầm biết cây, hạ quan thực là cực kỳ bội phục!

Tần Tiêu cười khoát tay áo:

- Không có gì, ta đây cũng là đang suy đoán, không nhất định chuẩn xác toàn bộ. Nếu như lời vừa phân tích thì phạm vi tìm tòi nhỏ đi rất nhiều. Nếu ta là quan to hiển quý hoặc là người phú quý trong kinh thành , trong nhà của ta mất người cũng không báo quan cũng không dám đến nhận thức thi thì có những nguyên nhân nào? 

Bùi Tụng nghĩ rồi nói:

- Theo suy luận của đại nhân thì ba người nữ tử đã chết trong nhà của chủ nhân sao? Nói thí dụ như chủ nhân giết thị thiếp trong nhà hoặc là bên ngoài, sợ bị quan phủ trượng trách, vì vậy nghĩ tới vứt xác không để lại dấu vết? Chém tới đầu lâu, chính là vì làm cho người ta không nhận ra thi thể?

Tần Tiêu cười cười:

- Bùi đại nhân cao kiến. Đây cũng là một loại khả năng. Hiện tại việc cấp bách chính là biết rõ ràng thân phận của ba nữ nhân này, sau đó mới có thể điều tra tiếp.

Ba người vừa đi vừa trò chuyện, tới hậu đường huyện nha. Đúng lúc này Phạm Thức Đức cũng tới, vui mừng tiêu sái đến trước mặt Tần Tiêu hành lễ:

- Đại nhân, phạm mỗ lại có thể cộng sự cùng đại nhân. Thật sự là điều rất vui vẻ!

Tần Tiêu cười nói:

- Phạm tiên sinh miễn lễ. Ta làm ít chuyện mà không có ngươi thì cảm giác không được tự nhiên, giống như thiếu đi thứ gì đó.

Phạm Thức Đức cười nói:

- Đại nhân quá coi trọng ta rồi, nghĩ tới ta trong Đông Cung cả ngày không có việc gì, sắp buồn bực tới bệnh rồi. Hiện tại vừa vặn rất tốt, một tờ điều lệnh để cho ta đến Đại Lý Tự trở thành cái Đại Lý Tự chính, hiệp trợ đại nhân phá án. Phạm mỗ thật sự là mừng rỡ nha!

Bùi Tụng đi cùng Mặc Y nói:

- Chúc mừng phạm đại nhân!

Phạm Thức Đức chắp tay với Bùi Tụng:

- Bùi đại nhân khách khí rồi. . . A..., Mặc Y cô nương đã ở rồi. Thật là tốt, không phải ở cùng với hắc đản Lý Tự Nghiệp, ta cũng thanh tĩnh hơn nhiều.

Bùi Tụng ngạc nhiên nói:

- Phạm đại nhân, không ngờ ngươi lợi hại như thế, sao chỉ cần liếc mắt đã phân biệt được hai tỷ muội các nàng?

Phạm Thức Đức cười nói:

- Bùi đại nhân, cái này ngươi không biết đâu! Hiện tại đứng ở chỗ này, nếu là Tử Địch sớm nhào lên kéo chòm râu của ta chơi rồi, làm gì nhã nhặn như thế.

Mọi người cùng cười rộ lên, Mặc Y ngượng ngùng nói:

- Muội tử của ta đúng là nên quản dạy một chút..


Tần Tiêu dừng lại nói với Bùi Tụng:

- Bùi đại nhân, bản án này tra ngay tại huyện Trường An. Không cần phải đem thi thể vận đến Đại Lý Tự, bây giờ ngươi phái nha dịch bộ khoái ngầm hỏi từng phường trong Trường An nhìn xem có nữ nhân nhà ai thất tung, cho dù mò kim đáy biển cũng sẽ có gặp may, đương nhiên tốt hơn là không làm cái gì.

Bùi Tụng đi chắp tay lạy dài:


- Hạ quan tuân lệnh.

Lúc về đến nhà, trên bàn cơm nóng hôi hổi, Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch đang chờ đám người Tần Tiêu cùng nhau ăn cơm. Mặc Y nhìn màu đỏ trên bàn, dấm chua trong dạ dày nổi nên, nàng bụm miệng bỏ chạy... Tần Tiêu cũng cảm giác không có khẩu vị, nói ở bên ngoài đã ăn rồi, về tới trong phòng nghỉ ngơi.

Phạm Thức Đức kỳ quái nói:

- Ý.... Đại nhân cùng Mặc Y cô nương, như thế nào đều không ăn cơm?

Lý Tiên Huệ mời Phạm Thức Đức dùng cơm rồi trở lại trong phòng ngủ ngồi bên cạnh Tần Tiêu vuốt của hắn lo lắng nói:

- Như thế nào lại không ăn cơm? Thân thể không thoải mái sao?

Tần Tiêu cười cười, vỗ vỗ tay của nàng:

- Không có việc gì. . . Có thể là thời tiết quá nóng enen không có khẩu vị. Nàng gọi Tử Địch nói nàng chuẩn bị cho tỷ tỷ nàng một chút điểm tâm thanh đạm ăn đêm... Ta không cần. Mấy ngày nay cũng không hoạt động, cảm giác ăn tới nỗi mập lên rồi đây?

- Tần đại ca ...

Lý Tiên Huệ ngồi lên đùi Tần Tiêu, lo lắng nói:

- Nếu chàng cảm thấy không khỏe, muốn xin nghỉ nghỉ ngơi đi. Nhìn bộ dạng này của chàng thiếp rất đau lòng...Thiếp không thể so với Mặc Y, không có bản lãnh gì cũng không thể lộ diện ra ngoài sáng, không thể đi theo bên cạnh chàng giúp chàng cái gì. Cả ngày ở nhà, chỉ biết lo lắng suông thôi.

Tần Tiêu nhẹ nhàng vuốt lưng của Lý Tiên Huệ lạnh nhạt cười nói:

- Không có việc gì, ta thật không có sự tình. Kỳ thật, chỉ là tại huyện nha nhìn thấy mấy cỗ thit hể nên có chút buồn nôn ăn không ngon mà thôi. . . Ân, không nói cái này rồi, nhớ tới lại cảm giác nổi cả da gà lên... Thật sự là khổ cho tiểu nha đầu Mặc Y, đi theo ta làm chuyện này, nàng chút nữa ói tại chỗ.

- Buồn nôn như thế sao?

Lý Tiên Huệ nhíu mày:

- Tần đại ca, nói tới Mặc Y...Chàng có nghĩ tới nên giải quyết vấn đề của nàng như thế nào mới tốt không?

Tần Tiêu giả ngu cười:

- Cái gì làm sao bây giờ? Nàng bây giờ không phải là rất tốt sao. Kỳ thật ta càng muốn Mặc Y lại nhà cùng nàng, không cần phải đi theo ta chạy loạn khắp nơi.

- Ai nha, chàng đừng có mà giả bộ.

Lý Tiên Huệ đập nhẹ trước ngực Tần Tiêu một quyền:

- Chuyện của các người, thiếp còn không rõ ràng lắm sao? Lúc ở Giang Nam, trước khi thiếp về thì nàng đã thích chàng rồi. Tính toán ra thiếp còn là người thứ ba chen vào. Mặc Y cô nương này thật sự không tệ, ổn trọng, hào phóng, dịu dàng, cơ trí, võ nghệ gan dạ sáng suốt so với ta tốt hơn không biết gấp bao nhiêu lần rồi. Chàng không thể phụ nàng ấy được.

Tần Tiêu cười giảo hoạt:

- Vậy phải xử lý như thế nào?

Lý Tiên Huệ oán hận điểm trên trán hắn một cái:

- Chính chàng tự đi mà xử lý. Chuyện của nam nhân còn hỏi thiếp sao? Để chàng ra ngoài uống hoa tửu thì không bằng tiện nghi người bên cạnh trước.

- Ha ha!

Tần Tiêu cười ha hả:

- Xem ra, nàng đã tức giận rồi. Nói thiệt cho nàng biết, nam nhân luôn cảm thấy vợ không bằng thiếp. Thiếp không bằng trộm, trộm không bằng trộm không được. . . Nếu không những người uống hoa tửu đi dạo kỹ viện đều là trong nhà có thê thiếp chiếm đa số! Còn không phải là muốn tìm cảm giác mới mẻ sao? Hắc hắc!

Lý Tiên Huệ xấu hổ nhanh chóng nhéo lỗ tai của Tần Tiêu:

- Chàng dám...Chàng dám! Từ khi tới Trường An, chàng toàn học thói xấu.

Tần Tiêu cười khẽ, hắn giả vờ bộ dạng chật vật nhe răng nhếch miệng nói:

- Lão bà tha mạng, lão công không dám nữa!

Cùng Lý Tiên Huệ đùa giỡn một hồi, tâm tình của Tần Tiêu lập tức tốt lên rất nhiều. Trong lòng thầm nghĩ: nam nhân có vợ không giống với lúc trước. Ở bên ngoài dù mệt mỏi phiền thế nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau