PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 281 - Chương 285

Chương 281: Tiểu Thái Muội Đập Phá Quán (2)

- Lấy ta!

Lý Khỏa Nhi tức giận quay mặt qua chỗ khác, hai tay khoanh lại trước ngực nói:

- Chuyện ngày hôm qua rất nhiều người đã biết. Ngươi đánh ta ngất cũng nhiều người rõ, chuyện này nếu truyền đi thì ta sao còn mặt mũi nhì ai? Trừ phi ngươi lấy ta, bằng không thì ta nhất định liều mạng muốn phụ vương cùng hoàng đế...

- Chém đầu ta phải không?

Tần Tiêu không kiên nhẫn ngắt lời Lý Khỏa Nhi:

- Từ chém này nói nhiêu lần, ngươi không thể đổi chút uy hiếp mới lạ hơn sao?

Lý Khỏa Nhi trừng lớn đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu:

- Kỳ thật ta đã sớm biết, phụ vương cùng hoàng đế đều muốn cho ngươi lấy ta. Ngươi một mực ra sức khước từ không đồng ý. Như thế nào bổn quận chúa xấu như thế sao? Hậu duệ quý tộc danh sĩ tài tử muốn kết hôn với ta nhiều không kể xiết, ngươi chỉ là gia nô của Đông cung, không ngờ còn cự tuyệt! Thật sự là tức chết ta! Ta bất kể, hôm nay ngươi hoặc là đáp ứng lấy ta hoặc là theo ta trở về gặp phụ vương cùng hoàng đế, chém...

Lý Khỏa Nhi buồn bực hừ một tiếng, đem câu nói kế tiếp dừng lại.

Tần Tiêu lắc đầu, dở khóc dở cười nói:

- Hôm nay ta bệnh rồi, phải nghỉ ngơi. Muốn ta tiến cung thì mang thánh chỉ lại đây, Tần Tiêu xuất thân bần hàn, thân phận thấp kém. Thật sự là không xứng với quận chúa điện hạ. Quận chúa nên tìm người khác thì hơn.

- Tức chết ta, tức chết ta, thật sự là tức chết ta! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lý Khỏa Nhi vỗ bàn nhảy lên quát:

- Một tiểu bạch kiểm gia nô chướng mắt bổn quận chúa, nói ra thật sự là không có cách nào. Tần Tiêu, ta. Ta... Ta không để yên cho ngươi! Ta muốn đốt trạch tử của ngươi.

- Ai to gan như vậy, muốn đốt phủ đệ của Tần tướng quân?

Bên ngoài tiền đường truyền đến một tiếng gầm lên hùng hậu:

- Không phải là chán sống rồi hả?

Tần Tiêu cùng Lý Khỏa Nhi đồng thời nhìn ra bên ngoài, thì ra là Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ đến! Lý Trọng Tuấn đang sải bước đi tới.

- Là muội, Khỏa Nhi, làm sao muội lại đến nơi đây. Giữa ban ngày chạy đến nơi đây đến náo cái gì? Thật sự là không ra thể thống gì!

Lý Trọng Tuấn trầm giọng răn dạy:

- Còn không mau hồi cung đi!

Lý Khỏa Nhi nhếch miệng:

- Chuyện của ta, ai cần ngươi lo? Chỉ cho phép ngươi mỗi ngày tại ngoài cung khoái hoạt, ta thì không thể đi ra sao? Thật sự là buồn cười!

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ đứng ở một bên lẳng lặng nhìn huynh muội hai người cãi nhau.

Lý Trọng Tuấn nghiêm mặt, thấp giọng cả giận nói:

- Còn ngại không đủ mất mặt sao. Mau trở về cho ta!

Lý Khỏa Nhi nghe xong lại nổi giận, nàng ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn Lý Trọng Tuấn:

- Lý Trọng Tuấn, ngươi chỉ là tiểu dã chủng của hậu phi sinh ra cũng dám quản chuyện của ta? Đừng tưởng rằng ngươi bây giờ làm tướng quân chỉ huy nam nha, trong mắt quận chúa ngươi vẫn chỉ là một cái bao cỏ.

- Láo toét!

Lý Trọng Tuấn giận dữ, hắn vung tay tát Lý Khỏa Nhi một cái, tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, thở hổn hển một hồi.

Trên mặt của Lý Khỏa Nhi xuất hiện mấy dấu ngón tay, lập tức nàng khóc lớn chạy ra bên ngoài:

- Tiểu dã chủng, Tần Tiêu, bổn quận chúa không để yên cho các ngươi.

Tần Tiêu vừa thấy sự tình huyên náo lớn rồi, cùng Lý Long Cơ tiến lên tới khuyên Lý Trọng Tuấn, để cho hắn hạ hỏa.

Lý Trọng Tuấn vô cùng phẫn hận ngồi xuống, một quyền chùy đập lên bàn:

- Đó là Vi thị tiện nhân kia mê hoặc thái tử, nuông chiều tiểu tiện nhanh thành bộ dáng này. Mỗi ngày gây chuyện khắp nơi sinh sự làm mất mặt đông cung.! Đáng hận! Vừa rồi thực nên bổ cho nó một chưởng.

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: Vi thị? Chính là Vi Hậu nổi tiếng trong lịch sử Đại Đường sao? Nguyên lai Lý Trọng Tuấn là thứ tử, trách không được Lý Khỏa Nhi kiêu ngạo như vậy...

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ tốt khích lệ một hồi, cuối cùng để cho Lý Trọng Tuấn chậm rãi tiêu tan hỏa khí. Tần Tiêu gọi gia nhân đóng đại môn lại, ba người tới tòa lầu gỗ nho nhỏ ở trong hậu đường, hắn chậm rãi kể lại chuyện hôm qua và gọi Lý Tiên Huệ tới.

Sau khi nghe xong, Lý Tiên Huệ cau mày, nói khẽ:

- Tam ca, Khỏa Nhi từ nhỏ đã có tính tình như thế, không phải anh không biết. Hơn nữa tuổi của nó còn nhỏ, huynh không nên tức giận như thế. Trước mặt mọi người đánh nàng một bạt tai, trở về khẳng định tìm phụ thân cùng mẫu thân khóc lóc thêm mắm thêm muối, đến lúc đó lại tìm huynh trả thù.

- Chẳng lẽ ta lại sợ nó.

Lý Trọng Tuấn lại tức giận, thậm chí trừng mắt nhìn Lý Tiên Huệ:

- Tiên nhi, không phải Tam ca nói muội. Chính do muội và đại ca quá nuông chiều nó, thấy nó từ nhỏ chịu khổ, một mực che chở nó. Nhìn xem bây giờ thành tình tình gì? Sáng nay ta đi đông cung chỉ thấy nó đang tìm phụ thân khóc lóc kể lể giày vò, bảo là muốn đem Tần Tiêu trói lại đi giao cho nàng xử trí. Cũng may phụ thân không có xằng bậy như nó....

Lý Tiên Huệ cả kinh hỏi:

- Tần đại ca, chuyện gì xảy ra? Sao huynh lại đắc tội Khỏa Nhi?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ một hồi, đem chuyện ngày hôm qua nói ra.

Lý Tiên Huệ xấu hổ lắc đầu cảm thán, nàng sâu kín nói:

- Kỳ thật Khỏa Nhi cũng rất đáng thương, mẫu thân ban đầu trên đường lưu vong sinh hạ nàng ở trên xe ngựa. Lúc ấy tìm không thấy một mảnh vải làm tã lót cho nàng. Thời tiết rét lạnh dị thường, phụ thân tự mình cởi y phục trên người choàng cho nàng. Vì vậy mới gọi là gọi " Khỏa Nhi ". Bởi vì nàng nhỏ tuổi nhất, từ nhỏ lại lưu vong bốn phía chịu nhiều đau khổ, chúng ta đều một mực bảo vệ nàng, cha mẹ đối với nàng cũng đặc biệt cưng chiều. Không nghĩ tới lại có tính tình như bây giờ.

- Tiên nhi, nghe ta nói đây...

Lý Trọng Tuấn tức giận lên tiếng:

- Từ hai năm trước sau chuyện của muội, lòng phụ thân cũng tan vỡ. Muội là nữ nhi ôm sủng ái nhất, từ nhỏ nhu thuận hiểu chuyện lại thiện lương dịu dàng. Từ khi xảy ra chuyện kia, mọi tâm tư của ông đều đặt lên người Khỏa Nhi khiến cho nàng càng ngày càng ngang ngược càn rỡ. Nếu không thu liễm một chút thì sớm muộn gì cũng gây chuyện lớn.

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: xem ra, Lý Khỏa Nhi cùng Lý Trọng Tuấn ng là mâu thuẫn không nhỏ nha... Lý Trọng Tuấn tính tình nóng nảy, chuyện tình nhìn không quen thì quả quyết không cho phép. Tiểu thái muội Lý Khỏa Nhi lại làm xằng làm bậy khiến hai huynh muội cãi nhau khó mà thu thập. Chuyện của ta thôi thì cứ nói cho thái tử, mời hắn ra mặt điều giải miễn cho càng náo càng lớn, cũng không có chỗ tốt.

Thấy mọi người càng nói càng phát hỏa, Lý Long Cơ đi ra hoà giải:

- Những chuyện không vui này trước hết để đó không nói a. Tam ca, hôm nay chúng ta đến thăm bệnh người, đừng chút ít khó chịu để cho người bệnh thêm chán chường, làm tổn thương thân thể!

Lý Trọng Tuấn cười ha ha nói:

- Nói đúng, nói đúng! Những chuyện gia sự nhỏ như lông gà vỏ tỏi này nói càng nhiều càng mất mặt. Tần huynh đệ, bệnh của ngươi chính là hạn phúc sao? Tiên nhi khẳng định cực nhọc ngày đêm, không thể yên ổn nghỉ ngơi hầu hạ bên cạnh a? Không nhớ rõ mời anh vợ như ta tới uống chén rượu mừng thiếu nợ luôn.

Chương 282: Bắt Đầu Sa Đọa A (1)

Tần Tiêu cũng cười to:

- Nhị vị điện hạ vừa đến, Tần Tiêu khỏi bệnh ngay. Uống, hiện tại thì uống! Tiên nhi, hai người này chính là khách quý hôm nay đến chúc mừng ta, không thể chậm trễ, nhanh đi làm thức ăn và rượu ngon để tiếp đãi.

Trên mặt Lý Tiên Huệ nổi lên một mảnh đỏ hồng, nàng e lệ gật đầu liền đi phân phó hạ nhân chuẩn bị rượu và thức ăn.

Lý Trọng Tuấn vung tay lên:

- Tiên nhi không vội! Hôm nay nha, hai huynh đệ chúng ta mượn nam nhân của muội dùng một ngày, chúng ta đi ra ngoài uống!

Dứt lời Lý Long Cơ vẻ mặt cười mờ ám lôi kéo cánh tay Tần Tiêu đi ra ngoài.

Tần Tiêu cảm giác không ổn:

- Này, này, chờ một chút, hai người muốn đi đâu?

Hai người buồn cười không ra tiếng, khi sắp ra tới cổng, Lý Trọng Tuấn dừng lại nói:

- Bách Linh Lung.

Tần Tiêu vỗ trán một cái:

- Đây không phải là kỹ viện sao? Còn là kỹ viện xa hoa nhất nổi danh nhất tại Trường An.

- Ít lời đi, mau lên nào!

Hai người này!

Nói hay lắm tới chúc mừng đêm tân hôn của muội muội, kết quả là lại kéo chú rể đi dạo kỹ viện!

Bách Linh Lung, muôn hoa đua thắm khoe hồng, ngọc diện linh lung!

Kỹ viện lớn nhất Kinh Thành!

Có thể tại một nơi như Kinh Thành mở kỹ viện lớn như thế cũng tuyệt không phải nhân vật bình thường. Hiện tại đi dạo kỹ viện là một thời thượng (mô đen), ở chỗ này đụng phải một Lễ Bộ thị lang, Tả Vệ Đại Tương Quân hoặc là đại tài tử đại thi nhân thịnh hành thiên hạ thì cũng ngàn vạn đừng ngạc nhiên, có lẽ trên đùi của hắn an vị một cô nương nào đó tinh thông cầm kỳ thư họa sắc, nghệ song tuyệt đang uống rượu giao bôi.

Tần Tiêu bị hai thái tuế kéo vào, u tiên thấy rõ kỹ viện cấp năm sao thì không tự chủ được líu lưỡi một cái. Nếu như muốn dùng một từ để hình dung bài trí trang hoàng tại đây chính là vàng son lộng lẫy!

Địa phương tại chợ phía Tây này tấc đất tấc vàng, vậy mà Bách Linh Lung chiếm diện tích cơ hồ tương đương với gấp năm sáu lần các cửa hàng khác, mái cong điển hình của đại trạch hào phú, phấn trang tươi đẹp ruybăng (dải lụa) tung bay.

Dưới chân là thảm đỏ lót đường bằng gấm Tây Thục, nóc nhà treo đèn dầu bằng đồng, vào đêm huy hoàng tựa như ban ngày. Lầu các có ba tầng, mỗi một tầng đều là hồng thúy phấp phới, ngọc triệt tô son trát phấn. Một khối đất trống to lớn giữa trung ương có hơn mười nữ tử dáng người thướt tha mềm mại như không có xương, ống tay áo bằng sa mỏng bay tán loại, nhảy nhu trêu chọc. Đàn sáo ca hoàng, diễm khúc thi từ, cả ngày không dứt. Trên vách tường chứng kiến thủ bút của Trương Húc, Đỗ Thẩm Ngôn nhìn cũng quen lắm.

Tuyệt đối chính là ôn nhu hương, động tiêu tiền. Thương nhân bình thường không ai không tới đây tiêu khiển. Chẳng phải nói hiện tại thương nhân là không có địa vị gì sao? Coi như là kiên trì vào được, nghe tiểu khúc uống cái hoa tửu, tiền trả phải bằng đồng dùng xe ngựa tới kéo khiến lòng đau như cắt.

Vì thế, Bách Linh Lung ngoại trừ canh cổng quét rác thu tiền boa thì những người khác bình thường không thu đồng tiền nào.

Đều là hoàng kim, bạch ngân!

Kỳ thật, có ít người tiến đến không mang tiền, giống như Lý Long Cơ thanh danh bên ngoài, phong lưu tuấn nhã tiêu tiền như nước. Thời điểm cuối tháng, Bách Linh Lung lại phái người đến chỗ ở Truy Vương Phủ tìm quản gia lấy tiền là được.

Mà lại có một chút người, đến nơi đây chơi không nhất định dùng tiền đấy, ví dụ như Lý Trọng Tuấn nam nha Đại Đô Đốc. Chỉ huy Trường An tứ môn cùng nội thành cấm vệ. Nhân vật như thế này đương nhiên là Bách Linh Lung hoan nghênh nhất. Quan huyện không bằng Hiện Quản, vạn nhất có cái chuyện gì còn phải mời Lý Trọng Tuấn giúp đỡ giải quyết vấn đề. Nói trắng ra là nộp phí bảo hộ để tìm một cái ô dù (chỗ dựa)

Mặt khác còn có một loại người mà Bách Linh Lung nghĩ hết biện pháp muốn mời đến chơi ngoại trừ miễn phí còn có tiền lì xì đưa tặng. Nói thí dụ như Trương Húc đại tài tử nổi tiếng thiên hạ, nhân vật thịnh hành đương thời cùng Tần Tiêu.

Tần Tiêu, một kẻ Tứ phẩm Tả Vệ Suất Chủ Suất nho nhỏ thì dựa vào cái gì?

Vấn đề này, chính Tần Tiêu cũng không rõ lắm, mà khi hắn chứng kiến trang phục của quy nô (*) của Bách Linh Lung thì cơ hồ muốn tức điên lên.

Quy nô (*): Ðời nhà Ðường phường ca múa chít khăn xanh như con rùa, cho nên gọi kẻ chít khăn xanh là quy. Vợ con phường nhạc đều làm con hát, nên gọi những kẻ mở nhà hát, nhà thổ cho vợ con mãi dâm là quy.

Những tên quy nô đang dẫn đường cho khác mặc trên người loại áo áo ba lỗ ngụy trang của quân dụng.

Tần Tiêu tức giận cơ hồ muốn nhảy lên xé mấy tên kia ra.

Vẻ mặt Lý Long Cơ cùng Lý Trọng Tuấn quỷ tiếu chặn hắn lại rồi nhìn lên lầu:

- Đừng tức giận á! Đi lên là biết rõ là chuyện gì xảy ra rồi!

Trong các cửa sổ lưu ly trang nhã, một cỗ son phấn nhàn nhạt bay ra, nữ tử mỹ mạo như đàm mật sau tấm bình phong khẽ vuốt dây đàn tấu lấy một khúc đàn tranh.

Dẫn ba người tới nơi này, quy nô cúi đầu khom lưng lui đi ra:

- Vệ vương, Vệ vương, Lâm Truy Vương, Tần tướng quân, lão bản nương lập tức sẽ tới tự mình đến, xin chờ một chút một lát.

Lý Trọng Tuấn vung tay lên đĩnh đạc nói:

- Còn không mau đi!

Quận Vương phong lưu tiền nhiều, thống binh quyền đô đốc, một nhân vật thịnh hành đương thời cũng không phải do lão bản nương không tự mình đi ra chiêu đãi.

Lý Long Cơ đi đến bên cạnh nữ tử đánh đàn, bỏ một thỏi bạc lên bàn nàng nói:

- Cẩm nhi, hôm nay có khách quý đến, nàng phải đàn cẩn thận một chút đó, ta sẽ trọng thưởng.

Cẩm nhi là nữ tử mặc hồng sa, gật đầu một cái, nàng mỉm cười tiếp tục gảy đàn, phảng phất đối với chuyện này đã quen.

Tần Tiêu đến bên cạnh bàn ngồi xuống, buồn bực nói:

- Các ngươi đến tột cùng muốn làm gì? kéo ta tới đây để giễu cợt ta sao? Còn mấy tên quy nô kia dám mặc áo ba lỗ quân dụng.

Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ cười ha ha:

- Ngươi tự nhận là đó là áo ba lỗ quân dụng của Đại Chu sao? Còn có ai mặc nữa? Ngày hôm qua ngươi mặc áo ba lỗ nộ thiêu Đột Quyết đệ nhất dũng sĩ Lực Hạ Đạt, lập tức toàn bộ thành Trường An trong vòng một đêm xuất hiện phong cách áo ba lỗ này. Đến chạng vạng tối thời tiết nóng mặt trời lặn xuống, ngươi đi ra đường cái chợ phía Tây nhìn xem, ngay cả thương nhân người Hồ đều ăn mặc như thế ra đường, phải lấy đó làm tự hào chứ?

Tần Tiêu cười khổ:

- Không thể nào! Kiện đồ vật này lại lưu hành trở thành mô đen.

- Lưu hành? Mô đen?

Lý Long Cơ sững sờ một chút, rồi cười nói:

- Có lẽ vậy a! Giống như thơ của Hạ Tri Chương, chữ của Trương Húc, kiếm vũ của Công Tôn đại nương, chỉ cần là có tiếng sẽ có rất nhiều người bắt chước. Ngươi biết buổi sáng hôm nay trên đường cái chợ phía Tây, trong tiệm quần áo áo ba lỗ của ngươi bán được bao nhiêu tiền không? Trước sau như một! Trường An nơi này, cái gì đều kỳ quý, một đấu gạo giá tiền là gấp năm sáu lần Giang Nam. Nhưng đắt tiền nhất đấy vẫn là những vật phẩm xa xỉ. Một xâu tiền, trời ạ, cửa hàng bán quần áo hôm nay sợ là lợi nhuận tới điên luôn.

Chương 283: Bắt Đầu Sa Đọa A (2)

Tần Tiêu chậc chậc lắc đầu:

- Những người này, thật đúng là biết cách làm kinh doanh, ý đồ xấu vô khổng bất nhập (chỗ nào cũng có). Cái này tốt rồi, quần áo này vốn là ta xếp đặt thiết kế cho bộ đội huấn luyện hiện tại phổ cập toàn dân mất rồi.

Trong lòng thầm nghĩ: đám người sẽ không nghĩ tới làm như vậy xâm phạm bản quyền sao? Lão tử là chính chủ của phát minh đó cơ mà.

- Thế sao...

Vẻ mặt của Lý Trọng Tuấn cười xấu xa nói:

- Lão bản nương Bách Linh Lung tìm được ta, tận tình khuyên bảo mời ngươi tới đây. Sau đó, ta có thể chia hoa hồng, hắc hắc!

- Hèn hạ! Cứ như vậy đem ta bán cho kỹ viện, nếu để cho Tiên nhi biết thì xem nàng thu thập ngươi như thế nào.

Tần Tiêu tức giận mắng to:

- Những tên ở chợ phía Tây đúng là biết cách làm ăn, còn biết lợi dụng tên tuổi. Ai! Đáng thương ta là một nam nhân tốt bị các ngươi đẩy vào hố lửa, biến thành khách làng chơi rồi!

Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ mừng rỡ cười ha hả:

- Tần huynh đệ, lời của ngươi thật đúng là vô nghĩa. Nói thật với ngươi, ngươi vừa mới vừa bước chân vào Bách Linh Lung, không tới một nén nhanh thì toàn bộ thành Trường An cũng biết ngươi đã đến nơi này.

Tần Tiêu nhìn hai tên gia hỏa lòng dạ khó lường chớp chớp đôi mắt cười nhẹ một tiếng, trầm mặc không nói, trong lòng nghĩ: ta xem như minh bạch ý tứ của các ngươi! Không phải là muốn ta giả vờ sao? Đi dạo kỹ viện uống hoa tửu tận tình tại thanh sắc, sa đọa tại ngõ hẻm Yên Nhai Liễu, trầm mê trong tiên y nộ mã? Chiêu này cũng tốt, chỉ là nếu để Tiên nhi biết được thì...

Lý Long Cơ tiến đến bên cạnh Tần Tiêu, thấp giọng nói:

- Đại ca. Ngày hôm qua ngươi lấy hết danh tiếng, đã có thật nhiều người vụng trộm ghen ghét. Vũ Ý Tông ngày hôm qua ở Túc Vũ Đình có lẽ huynh cũng thấy, hắn như muốn đập ghễ phá bàn... Hay là giấu tài một thời gian ngắn a, A Man đề nghị ngươi, gần đây nghỉ bệnh ở nhà. Đừng đi làm người hầu, mỗi ngày vui đùa khắp nơi là được rồi. Gần đây... Ân, nói như thế nào đây, luôn cảm giác rất quái dị! Ngay cả Thái Bình công chúa đều không thế nào tiến cung, chỉ lo ở bên ngoài mua đất kiến trạch tử (nhà hoặc biệt viện) như có vẻ muốn trốn tránh chuyện gì đó.

- Chuyện gì? Đó là chuyện gì?

Tần Tiêu ngạc nhiên hỏi:

- Trong hoàng thành gần đây có phát sinh sự tình gì sao?

- Đại sự ngược lại là không có, chỉ là... Đều khiến người cảm giác có một dòng nước ngầm mãnh liệt chảy qua.

Lý Trọng Tuấn thấp giọng nói, sắc mặt cũng có chút nghiêm túc hiếm thấy:

- Ta cũng nghe thái tử nói đến một ít... Vài ngày trước, Vũ Hoàng tựa hồ sinh bệnh rồi, Võ Tam Tư, thái tử, cùng Thái Bình công chúa đều đi thăm. Không ngờ Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông hầu hạ trước Vũ Hoàng chết sống không để cho bọn họ đi vào, vì vậy đã xảy ra xung đột!

- Còn có chuyện như vậy sao?

Tần Tiêu ngạc nhiên nói

- Hai tên này thật quá lớn mật, còn nữa, ngày hôm qua Vũ Hoàng còn ở Túc Vũ Đình gặp sứ thần Đột Quyết không phải rất tốt sao?

Lý Long Cơ liên tục làm dấu im lặng, đem thanh âm áp đến cực thấp:

- Những chuyện này, ngàn vạn đừng ở bên ngoài thảo luận! Vũ Hoàng gần một hai năm nay, tình huống thân thể càng sa sút, lúc tốt lúc xấu. Ngày hôm qua sợ là chuyển biến tốt đẹp rất nhiều, mới triệu ngươi trở về, chiếu gặp sứ thần Đột Quyết. Chỉ cần nàng bệnh nằm xuống, huynh đệ Trương Dịch Chi trắng trợn phong tỏa tin tức, không được thông báo. Hoàng đế cũng đem sự tình, thuận tay chuyển giao cho hai người huynh đệ giao cho bọn họ đi quyết đoán. Ồ! Thật là có chút lộn xộn! Ngay cả chiết tử (sổ con) của các bộ chúng thừa hội thẩm, đám người cũng có thể phê được.

- Vì thế, ta đoán chừng, gần đây sẽ có nhiễu loạn....

Lý Trọng Tuấn cau mày nói:

- Tần huynh đệ, cây cao đón gió, ngươi ngàn vạn chớ chọc xảy ra chuyện gì. Cáo bệnh về nhà, dùng sức giả bộ đi, thuận tiện nhắc nhở mấy tên tướng quân dưới trướng, trong khoảng thời gian này đừng đi ra gây chuyện, ngoan ngoãn trong phủ Đông Cung Tả Vệ Suất. Về phần Tương nhi, cái này ngươi yên tâm, ta sẽ đi gặp mặt thái tử thay ngươi nói rõ ràng. Phụ vương ta tuy rằng nhu nhược vô năng, nhưng kỳ thật cũng là một người biết chuyện. Tin tưởng hắn sẽ không trách tội của ngươi.

Tần Tiêu thở ra một hơi dài, chậm rãi gật đầu, như có điều suy nghĩ nói:

- Đã minh bạch... Sáng sớm trước hắc ám, trầm mặc trước khi bộc phát sao? Ta giả vờ thì được, sa đọa cũng được, chỉ sợ Tiên nhi, trở về sẽ để cho ta ngủ phòng khách, không cho ngủ trên giường nữa nha...

- Tiên nhi thông tình đạt lý dịu dàng thiện lương như vậy sẽ không làm thế đâu.

Hai người cười hắc hắc mờ ám:

- Người không phong lưu uổng thiếu niên mà! Hơn nữa, chúng ta hai người đều theo chân ngươi cùng đi thơm lây, đến Bách Linh Lung ăn chùa một hồi, cũng không phải tất cả mọi người có thể làm được.

Tần Tiêu làm bộ thở dài một tiếng:

- Ai, thật sự là giao hữu vô ý! Ta đây là một nam nhân tốt sao lại bị các ngươi làm xấu đi.

- Xàm!

- Giả vờ đi!

- Ta nói rất nghiêm túc! Các ngươi nhìn ta xem, rất thanh thuần a!

- Nói như đánh rắm, nữ nhân bên cạnh ngươi có thể tạo ra một quân đội để chiến tranh rồi.

Ba người đang cười đùa giỡn thì cửa vào nhẹ nhàng có tiếng gõ, một thanh âm dịu dàng uyển chuyển vang lên:

- Nhị vị điện hạ, Tần tướng quân, ta có thể vào không?

Lý Long Cơ cười ha ha:

- Đại chưởng quỹ Phong Nhị Nương đến rồi!

Lý Trọng Tuấn vội ho một tiếng:

- Vào đi Nhị nương.

Một nữ tử tư thái phong tình mặc váy dài màu phấn sa nhanh nhẹn đi đến, cảm xúc vui vẻ trên mặt nàng làm cho người ta như tắm gió xuân, nàng thi lễ một cái nói:

- Dân nữ bái kiến Vệ Vương điện hạ, Lâm Truy Vương điện hạ, Tần tướng quân.

Lý Trọng Tuấn khoát tay áo, không có hảo ý tư nhìn thoáng qua Tần Tiêu:

- Miễn lễ a. Phong Nhị Nương, người này ta phải hao hết tâm tư, nài ép lôi kéo trên tay lão bà của người ta đoạt đến cho ngươi. Chiêu đãi như thế nào, ngươi cần phải nhìn mà xử lý ah!

Phong Nhị Nương mắt ngọc mày ngài cười cười:

- Điện hạ yên tâm! Ba vị đều là khách nhân Bách Linh Lung,, dân nữ sao dám lãnh đạm... Tần tướng quân, ngài hiện tại chính là đại nhân vật của Trường An, ngài tới nơi đây lập tức khiến toàn bộ Bách Linh Lung chiếu sáng không ít a.

Tần Tiêu khoát tay áo nói:

- Phong lão bản thật sự là quá rất biết nói chuyện, ta cũng không phải bó đuốc ngọn nến, như thế nào có thể chiếu sáng được.

Phong Nhị Nương không chỉ biết nói chuyện, hơn nữa cổ trắng má đào, vũ mị đa tình. Một đôi mắt hạnh lúc nào cũng câu hồn; ngực đầy đặn eo nhỏ, cánh tay ngọc cặp mông đầy đặn, quả thực chính là vưu vật khiến người ta yêu mến. Hơn nữa nhìn mặt mũi của nàng, tựa hồ căn bản đoán không ra tuổi. Nếu không phải nói rõ thân phận nàng chính là lão bản nương của Bách Linh Lung, khi gặp trên đường còn có thể tưởng là tiểu thư phu nhân của một nhà nào đó.

Chương 284: Sắc Nghệ Song Toàn

Đây là lần thứ hai Tần Tiêu vào kỹ viện, lần trước là ở Giang Nam Vũ Xương tra bản án mượn xác hoàn hồn. Lúc ấy chứng kiến Đoạn Như, cảm giác đầu tiên chính là ‘ yêu tinh ’, Phiêu Hương Lâu cũng hoa lệ vô cùng. Nhưng so với lão bản nương này thì quả thật chính là một cái chuồng bồ câu.

- Phong lão bản, ngồi đi ngồi đi, không phải ngoại nhân đừng khách khí.

Lý Long Cơ vẫy vẫy tay, để cho Phong Nhị Nương ngồi xuống bên cạnh bàn:

- Gần đây có ngoạn nghệ gì không? Vị Tần huynh đệ này rất có khẩu vị đó.

Tần Tiêu dở khóc dở cười: nói nhảm gì vậy, cứ như ta là khách làng chơi không bằng.

Phong Nhị Nương làm điệu bộ của lan hoa chỉ rót rượu vào chén của ba người, cười nhạt nói:

- Lâm Truy Vương, dân nữ đã nói ba vị là khách nhân Bách Linh Lung mời cũng không mời được, còn dám không xuất ra chút đồ vật ẩn giấu sao? Hôm nay ngoại trừ rượu nho cực phẩm Ba Tư tới cùng mới mấy cô nương thanh thuần, thì ta còn có một số giác nhi (nhân vật phụ) thân mang tuyệt kỹ cho ba vị.

- Tuyệt kỹ, là tuyệt kỹ gì?

Lý Trọng Tuấn sững sờ hỏi:

- Sẽ không phải là đàn bà dân tộc Hồi Hột như lần trước múa bụng gì chứ? ta nhìn chán rồi!

Lý Long Cơ cũng phụ họa nói:

- Đúng vậy nha! Còn có cái gì ngâm thi tác đối, đánh cờ vẽ tranh, cũng được xưng là tuyệt kỹ ah!

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng mà nói: hai thằng này quả nhiên khách quen tại đây.

Phong Nhị Nương cười thần bí:

- Sau đó chẳng phải sẽ biết sao? Ta cam đoan sẽ để cho ba vị mở rộng tầm mắt.

Dứt lời, nàng vỗ nhẹ nhẹ tay, quy nô dẫn bốn cô nương vào.

Ba người Tần Tiêu xem xét, mỗi cô son phấn, đoán chừng mười lăm mười sáu tuổi, quả nhiên rất xinh đẹp khả nhân. Một là nữ tử Hán nhân, mặc áo mỏng, bộ ngực sữa lộ ra một nửa.

Tần Tiêu chứng kiến trên tay nữ tử kia cầm một quả bóng hồng, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: diễn tạp kỹ, chơi đá bóng sao?

Lý Trọng Tuấn vừa thấy ba cô nương mềm mại như nước thì đôi mắt sém chút nữa phát ra lục quang, hắn vung tay lên:

- Tới đây!

Ba nữ tử nhẹ nhàng tiêu sái đi tới bên cạnh bàn, theo thứ tự ngồi xuống bên cạnh ba người Tần Tiêu.

Lý Trọng Tuấn ôm eo của Tiểu muội muội, đưa mặt tới nói;

- Trước hôn ta một cái, ta thưởng bạc cho nàng.

Tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi, mặt hồng lên, cái miệng anh đào nhỏ như gà con mổ thóc hôn lên mặt hắn.

Lý Long Cơ cùng Tần Tiêu đều cười mỉa:

- Sắc cấp!

Lý Trọng Tuấn vui tươi hớn hở móc ra một thỏi bạc nhét vào trong tay tiểu mỹ nữ, hắn khinh thường liếc Lý Long Cơ cùng Tần Tiêu:

- Cái này gọi là bản sắc, nhìn vẻ mặt của A Man còn học đòi người ta văn vẻ ngâm thi tác đối, Tần huynh đệ ngươi cũng giống đàn ông đi, theo ta học, trực tiếp một chút, hung mãnh một chút, ha ha!

- Anh vợ của ta thật đúng không tệ. Không chỉ kéo ta đến uống hoa tửu mà còn tự thân truyền thụ kỹ thuật tâm đắc!

Tần Tiêu cười nói.

Ba nữ tử đều che miệng cười khanh khách, Lý Trọng Tuấn hướng nữ tử bên cạnh Tần Tiêu nạt:

- Còn không mau mời rượu Tần tướng quân!

Tiểu cô nương mặc áo xanh lục tóc mây má phấn cầm lấy chén rượu, cười nói với Tần Tiêu:

- Tần tướng quân đại danh đỉnh đỉnh, tiểu nữ tử mời ngươi một ly.

Tần Tiêu cười nhẹ một tiếng, giơ lên chén rượu cùng nàng đối ẩm một ly, trong lòng thầm nghĩ: Tân La nữ tử tiếng Hán còn nói chưa rõ, Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ đều ưa thích loại ấu nữ đầy đặn kiểu này sao?

Phong Nhị Nương thấy bộ dáng của Lý Trọng Tuấn như vậy, biết rõ hắn đối với ba nữ tử đều đã hài lòng, nàng cũng cười rạng rỡ nói:

- Nhị vị điện hạ, Tần tướng quân, cô nương hôm nay tới hiến nghệ tên là Lăng nhi, biểu diễn Xúc Cúc. Nếu biểu diễn hay phải khen thưởng nhiều nhé, người ta chơi tốt nhất kinh thành này a.

Lăng nhi trong nội đường thi lễ một cái, thánh thót nói:

- Dân nữ tài nghệ thô thiển, nếu biểu diễn không tốt xin Điện hạ cùng tướng quân ngàn vạn không nên trách tội.

Lý Long Cơ xuất ra một thỏi bạc, ước lượng trong tay nói:

- Nhanh bắt đầu đi! Thỏi bạc thưởng ngươi tạm thời để đây, nếu biểu diễn hay thì tự nhiên có phần thưởng.

Trong lòng Tần Tiêu cười thầm nói: Xúc Cúc, không phải là tổ tiên của bóng đá sao? bóng đá khởi nguồn từ Trung Quốc, chỉ là bây giờ còn chỉ có một người đá. Phần lớn chỉ có tính chất là biểu diễn, đến Tống triều mới có đem Xúc Cúc ra thi đấu gọi là trận Tề Vân xã. Thời điểm Đường triều thì ở loại địa phương như kỹ viện này, chuyên môn biểu diễn Xúc Cúc nghệ, loại Thích Pháp này gọi là Bạch Đả. Hiện tại thứ này quan hệ với hương diễm. À! Nếu ta cải tiến cách chơi biến thành thi đấu bóng đá mười một đối kháng tiêu chuẩn thì sao? có lẽ sẽ thú vị hơn nhiều.

Nghĩ đến đây tinh thần của Tần Tiêu trở nên tỉnh táo:

- Đúng nha, nhanh bắt đầu đi, biểu diễn hay một chút.

Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ liếc mắt nhìn hắn, cùng kêu lên mắng:

- Đúng là giả vờ!

Lăng Nhi thấy bạc trên mặt vui vẻ, nàng nhẹ nhàng ném quả cầu có dải lụa trên không trung, hai tay nhu hòa giao nhau trước ngực tạo thành Lan Hoa Chỉ, ngay tại chỗ xoay một cái, bàn chân tiếp được quả cầu nhẹ nhàng tung lên, liền bắn ra lên, eo mềm uốn éo, thuận tới nhẹ nhàng mà nhảy một bước, đầu gối của cái chân còn lại tiếp được bóng hất nhẹ lên đỉnh.

Cả động tác như là hành vân lưu thủy, trong đó mang theo vũ đạo ôn nhu. Hơn nữa Lăng Nhi mặc váy nên càng dễ dàng hoạt động, lúc đá bóng lên lộ ra bắp chân trắng nõn như ngàn voi. Đùi đẫy đà cùng đầu gối mềm mại phát ra xuân quang vô hạn.

Ba người cũng nhịn không được vỗ tay khen hay.

Lăng Nhi hé miệng cười cười, thời điểm bóng bay lên thì hạ thấp người, ngón tay khẽ chỉ, cổ trắng ngẩng lên làm động tác trông mong. Ánh mắt khát vọng như thế quả thực khiến người ta tâm hồn rung động, có thể câu hồn đoạt phách. Lập tức bóng sắp rơi xuống, nàng xoay tròn ngay tại chỗ trên mặt đất dùng cúi lưng vung một chân lên, chân ngọc nhẹ nhàng run lên gọn gàng mà linh hoạt lại đem bóng đá bay lên.

- hay! Quả nhiên hay!

Lý Trọng Tuấn cười ha ha:

- Có chút đặc sắc! A Man, còn không mau thưởng!

Lý Long Cơ cũng cười to:

- Tốt! Thưởng!

Tần Tiêu cũng không tự chủ được bắt đầu tán thưởng:

- Quả nhiên tài nghệ tinh thuần có một phong cách riêng, sắc nghệ song toàn!

Lăng Nhi nghe ba người trầm trồ khen ngợi, càng hưng phấn, động tác cũng nhanh hơn một chút, quả bóng có ruy băng giống như đính vào trên người nàng, có đá ra sao cũng không rơi xuống đất.

Lý Long Cơ nói:

- Kỳ thật Xúc Cúc cũng không tính là mới mẻ, cách chơi bình thường của nữ tử khác nhau chính là đá cao và đá nhẹ nhàng. Lăng Nhi ngược lại suy nghĩ khác người, đem một đoạn nhu vũ dung hợp vào, Trách không được Nhị nương nói nàng có tuyệt kỹ.

Tần Tiêu truy vấn:

- Vậy còn nam tử chơi như thế nào?

- Nam tử sao?

Lý Long Cơ nói:

- Trong tràng có một cầu môn chia làm hai bên, song phương tất cả tranh bóng sút vào cầu môn.

Chương 285: Liên Hoàn Hung Sát Án (1)

- Ai đá vào trong cầu môn nhiều hơn thì coi như thắng. Tiên đế Cao Tông ưa thích loại hoạt động lặt vặt này, nhưng tới thời Vũ Hoàng thì trong nội cung thời gian dần trôi qua không còn ai chơi.

Tần Tiêu vui mừng nói:

- Ngươi nói cách chơi này không thú vị lắm, ta nghĩ tới một cách chơi. Ừ! Cũng đem người phân hai tốp, mỗi phương mười một người, có người thủ vệ, có người phòng thủ, có người công kích dẫn bóng. Mọi người có hợp tác, có thân thể đối kháng, có kỹ chiến thuật, càng có người yêu cầu kỹ thuật. . . Ai da, dù sao, nhất định rất vui vẻ!

- Thật sự?

Lý Long Cơ nghe xong thì tinh thần tỉnh táo rồi:

- Ngươi nói loại này ngược lại có chút như môn Pô-lo (cưỡi ngựa đánh bóng), nhưng mà người đến đá, khẳng định thú vị hơn ngựa đá. Nói nhanh lên một chút xem đến cùng cách chơi như thế nào?

Tần Tiêu xoa xoa đôi bàn tay, hứng thú nổi lên nói:

- Phong lão bản, lấy chút giấy và bút mực tới đây.

Phong Nhị Nương cười khanh khách đứng lên:

- Tốt, ta đi ngay. Tần tướng quân nha, thật đúng là nhân vật có thể dẫn dắt, đồ chơi tốt này nọ có thể nghĩ ra được. Vừa để cho Trường An lưu hành áo ba lỗ, hiện tại lại muốn làm ra cách chơi Xúc Cúc mới.

Lý Trọng Tuấn đối với chuyện hai người Tần Tiêu nói không có hứng thú, hắn ôm tiểu mỹ nữ bên cạnh uống rượu, hai mắt nhìn say sưa Lăng Nhi biểu diễn Xúc Cúc ở giữa sân.

Lúc sau, Phong Nhị Nương lấy giấy bút tới. Tần Tiêu mở giấy ra, trước vẽ lên cái sân bóng, dùng 1m5 một bước, đưa đơn vị đo sân bóng đổi thành bước. Sau đó lại vẽ chỗ đứng mười một người, trước tiên cân đối trận hình 442, rồi nói với Lý Long Cơ:

- Đây là cầu môn, thiết trí một thủ môn, ở bên trong khu vực này có thể dùng tay tiếp bóng. Sau đó đây là hậu vệ, giữa trận, tiền phong. . .

- Tiền phong, cái gì là tiền phong?

Lý Trọng Tuấn cũng bị hấp dẫn tới:

- Chiến tranh gì đây?

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Không phải, nghiên cứu đá bóng chứ!

- Cách chơi này đúng là mới lạ, nhanh nói một chút đi.

Ba người tựa đầu cùng một chỗ, Tần Tiêu tinh tế nói cho bọn hắn các loại quy tắc , kỹ xảo cùng chiến thuật của bóng đá hiện đại. Tuy rằng Tần Tiêu tại 21 thế kỷ không phải là cao thủ bóng đá, nhưng chưa từng ăn thịt heo cũng thấy heo chạy, quy tắc bóng đá cũng hiểu. Huống chi trong bộ đội cũng có bóng đá, tuy rằng chơi bóng rổ thì nhiều hơn.

Hai người nghe Tần Tiêu càng nói càng hăng, Lý Trọng Tuấn đưa tay vỗ:

- Ha ha, cách chơi thú vị! Tần huynh đệ, ngươi thực là thiên tài! Ngày mai chúng ta đi trong phủ Nam Nha Cấm Vệ tìm chút binh đến thi đấu nhé.

Lý Long Cơ khoát tay áo:

- Đi nam nha quá rêu rao rồi. Không bằng đi nhà của ta a. Tìm chút gia nô thái giám, đất trống sau phủ ta có sẵn tràng Pô-lo (cưỡi ngựa đánh bóng) , cải tạo một chút là chơi được thôi.

Tần Tiêu vỗ tay cười to:

- Tốt! Quyết định vậy nha!

Ba nam nhân vui thành một đoàn, làm cho ba tiểu mỹ nữ Tân La cùng Lăng Nhi trong nội đường biểu diễn Xúc Cúc bị lạnh nhạt, Phong Nhị Nương thấy ba người bọn họ trò chuyện cũng không ở bên cạnh mất mặt, nàng lặng lẽ lui ra ngoài.

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng nói: tốt nha, mỗi ngày đi dạo kỹ viện giả vờ uống hoa tửu, không bằng trốn đi đá bóng cho vui. Việc này nếu phổ cập giống như áo ba lỗ ngụy trang thì nói không chừng còn có thể làm cuộc thi ... Đường triều Trung Quốc ta có cuộc thi bóng đá. Ha ha! Cái gì ngũ đại cuộc thi có thể so lịch sử với ta sao?

Ba người bàn tới hào hứng, ngay cả Lý Trọng Tuấn tạm thời ném tới mỹ nữ sang một bên không để ý rồi, tử tế nghe lấy Tần Tiêu nói các hạng quy tắc chi tiết cùng yêu cầu kỹ thuật. Nghe được nửa, Lý Trọng Tuấn khẽ vỗ chưởng cười to:

-Tốt lắm, ta sẽ mua lại Lăng Nhi làm tiền phong trong đội của ta. Kỹ thuật này của nàng, ai còn có thể cướp bóng từ trong chân của nàng.

- Dọa người! Ngươi đừng nói nhảm nữa.

Lý Long Cơ khinh thường trừng mắt liếc hắn một cái:

- Cỡ như nàng chỉ vừa va chạm đã bay ngay, nói chi tới đoạt bóng. Đại ca, cái này còn nói tới đối kháng nữa, có phải không?

Lý Long Cơ vừa mới dứt lời, một bóng người lóe lên bên cửa sổ, một nữ tử xuất hiện trong phòng. Mấy người nữ tử bị làm cho sợ đến cả kinh hét lên một tiếng rồi trốn sang bên cạnh.

Người tới hướng Lý Long Cơ cùng Lý Trọng Tuấn chắp tay hành lễ:

- Nhị vị điện hạ, Mặc Y thất lễ. Tiếc rằng Bách Linh Lung không cho ta tiến vào nên phải xông tới, mong rằng thứ tội.

- Mặc Y...

Tần Tiêu nhíu mày đứng dậy, đi đến trước mặt nàng hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì sao?

Mặc Y tiến đến bên tai Tần Tiêu nói nhỏ:

- An Nhạc Quận Chúa Lý Khỏa Nhi, mang theo gia nô đến trong phủ nháo sự. Tuyên bố ngươi hôm nay không gặp nàng sẽ phóng hỏa đốt trạch tử.

Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ cùng hỏi:

- Làm sao vậy?

Tần Tiêu thở dài một hơi:

- An Nhạc Quận Chúa...

Lý Trọng Tuấn tức giận đến ngứa răng:

- Tiểu tiện nhân này. Các ngươi ở chỗ này ngồi, ta đi thu thập nàng rồi trở về!

- Đợi một chút điện hạ!

Tần Tiêu ngăn chặn Lý Trọng Tuấn:

- Việc này không thể làm lớn được. Bằng không, chỉ biết càng náo càng lớn. Không bằng, Tần Tiêu hiện tại tự mình đi đông cung một chuyến thái tử thái tử ra mặt.

Lý Trọng Tuấn chớp chớp đôi mắt, vỗ vỗ cánh tay của Tần Tiêu:

- Hay để ta đi, chuyện gia sự ta cũng dễ giải quyết hơn một chút. Dù sao. . . Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài nha. Ách. . . Đúng rồi, Mặc Y, muội muội của ngươi đâu? Tính của nàng như vậy có náo loạn với Khỏa Nhi không?

Mặc Y cúi đầu chắp tay:

- Phu nhân đem nàng dẫn tới hậu đường. . . An Nhạc Quận Chúa, tạm thời còn không có làm ẩu, nói là chờ một nén nhang, Tần đại nhân còn không quay về, nàng sẽ đốt trạch tử đi.

Tần Tiêu nghe được trong lòng nôn nóng:

- Vệ vương đi gặp thái tử a. . . Ta trở về một chuyến. Miễn cho nàng thật sự động thủ thì chuyện kia thì không thể vãn hồi.

Lý Long Cơ thở dài một hơi:

- Thật là mất hứng...Vậy thì tản đi thôi. Lý Khỏa Nhi, thật sự là càng ngày càng làm càn! Ta với ngươi cùng về nhà một chuyến.

Mọi người ném ra một số bạc làm tiền thưởng rồi nhanh chóng rời khỏi Bách Linh Lung.

Đợi đến lúc Tần Tiêu rời Bách Linh Lung đi ra đường cái chợ phía Tây, còn chưa đi ra vài bước, bên đường một Tiểu nhị ca trước cửa quán cơm bỗng nhiên kêu to:

- Đó . . . Đó không phải là Võ Trạng Nguyên Tần tướng quân sao? Lão gia, lão gia, mau tới! . .

Người qua đường và ở bên trong cửa hàng phụ cận đều nhìn về phía Tần Tiêu:

- Chính là Võ Trạng Nguyên đả bại đệ nhất dũng sĩ Đột Quyết sao? Hắc, thật là hắn rồi!

Đám người lập tức lao tới Tần Tiêu khiến mấy người Tần Tiêu bị một đoàn người vây quanh.

- Tần tướng quân, ngài rất uy phong.

- Làm vẻ vang cho Đại Chu ta.

- Tuyệt vời!

- Tới nhà của ta chơi một chút không? Ở phía trước cửa hàng bán tơ lụa đó, ta bán cho ngươi loại áo lót ... à ... áo ba lỗ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau