PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Tay Không Bắt Lợn Rừng (1)

- Đây mới là hành vi của kẻ dũng sĩ, nếu như Đại Chu có người nào giết được Lực Hạ Đạt ta, ta chỉ có kính ngưỡng chứ không oán giận!

Di Lực Tham Hãn đem Lực Hạ Đạt kéo qua một bên, vội vàng nói:

- Bệ hạ thứ tội! Tất cả nghe theo ý chỉ của bệ hạ, điểm tới là ngừng được rồi...

Võ Tắc Thiên nhắm con mắt lại tránh lộ ra sát khí, thản nhiên nói:

- Hai nước nghị hòa, không thể phân sinh tử, đây là điềm xấu. Tần Tiêu, ý của trẫm vừa rồi ngươi hiểu ý chứ?

Tần Tiêu đưa mắt nhìn qua sắc mặt của Võ Tắc Thiên, chắp tay nói:

- Thần hiểu, bệ hạ yên tâm.

Trong lòng nghiêm nghị nói: xem ra hoàng đế cũng đã động sát cơ! Không thể phân sinh tử? Ý kia chính là đánh cho tàn tật? Tốt Tốt cho một tên trâu điên Lực Hạ Đạt, lại dám vẽ mặt của ta, chỉ mặt ta khiêu chiến, hẳn ngươi cho rằng ta sợ ngươi sao?

Xem ta thu thập ngươi thế nào?

Đại Minh cung, võ đài bắc nha Vũ lâm quân.

Đầu năm Tần Tiêu ở chỗ này đoạt được chức võ trạng nguyên. Hôm nay lại đại biểu Đại Chu vương triều nghênh chiến khiêu chiến của đệ nhất dũng sĩ Đột Quyết.

Hai người đều mặc áo giáp nhẹ đi lên võ đài. Trên người Tần Tiêu mặc trang phục huấn luyện của bộ đội đặc chủng, áo ba lỗ và quân quần, giày da. Trang phục khác thường làm cho nhiều người đưa mắt nhìn.

Lực Hạ Đạt mắt lộ tinh quang, trong đôi mắt lộ ra sát khí dữ tợn, kéo dây lưng quần và đôi giày da trâu, thân thể to như cột điện đi ra giữa sân.

Võ Tắc Thiên nói:

- Hai nước thân thiện hữu hảo, luận võ chỉ bằng võ nghệ, xúc tiến hữu nghị. Không được sử dụng binh khí sợ có đổ máu tổn thương hòa khí. Nếu như đối phương ngã xuống đất hay đầu hàng thì tính là thua, một phương khác phải lập tức dừng tay. Nếu không Vũ lâm quân sẽ can thiệp.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm buồn cười: có cần hay binh khí hay không với ta mà nói khác nhau không lớn! Thân thể của ta là vũ khí tốt nhất! Lực Hạ Đạt chính là con heo rừng tráng kiện, hôm nay ta phải tay không bắt lợn rừng rồi.

Tần Tiêu đi vào trong sân đưa mắt nhìn, Thượng Quan Uyển Nhi không biết lúc nào cũng tới đứng nơi xa nhìn hắn. Tần Tiêu mỉm cười, trong nội tâm nói thầm: Uyển Nhi cũng tới trợ trận, xem ra phải đánh một trận thật đẹp mới được!

Lực Hạ Đạt run lẩy bẩy cánh tay, lắc lắc cổ, vẻ mặt sát khí khinh người, cơ ngực như đồng thau đang run lên, nhìn bộ dạng này hắn hận không thể xé xác của Tần Tiêu.

Một tiếng chiêng vang lên, Cao Lực Sĩ hô một tiếng "Bắt đầu" thì Lực Hạ Đạt không chờ đợi mà xông lên, một nắm đấm đánh vào mặt của Tần Tiêu.

Tần Tiêu đưa mắt nhìn qua. Duỗi cánh tay đưa ra đỡ, lợi dụng lực đạo bắn ra cách Lực Hạ Đạt ba bước.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm cả kinh nói: đúng là có sức lực, không thể xem thường! Theo lý thuyết hắn đấm thẳng như vậy ta sẽ ngăn cản được, có lẽ không nhiều lực trùng kích lắm, không nghĩ tới lại lui ra phía sau.

Lực Hạ Đạt một kích không thành không đợi quyền kình biến mất, quay bay lên quét chân đã ngang, hắn giống như vòi rồng cường hoành bá đạo. Tần Tiêu bún người lên cong chân lại. Bay lên đạp lên chân làm Lực Hạ Đạt giận dữ, một chân vừa thu hồi thân thể đúng không vững, thân thể như báo săn nhào người về phía trước, hai đấm đều xuất hiện thẳng kích vào ngực Tần Tiêu!

Thân thể Tần Tiêu còn chưa rơi xuống đất cũng cảm giác cương phong từ phía Lực Hạ Đạt, tốc độ thật nhanh!

Việc này không nên chậm trễ, Tần Tiêu dùng chân xảo diệu đá vào cánh tay của Lực Hạ Đạt, thân thể xoay tròn rồi lặng yên hạ xuống đất.

Lực Hạ Đạt nhíu mày, hét lớn:

- Ngươi đây là ý gì, vì cái gì không đánh mà trốn tránh? Là nam nhân thì cứ quyết thắng thua! Thượng võ giống như chiến trường, không phải ngươi chết thì ta sống! Ngươi trốn như vậy phải đánh tới khi nào?

Tần Tiêu dương dương tự đắc nhíu mày miệt thị thấp giọng nói:

- Lực Hạ Đạt. Nếu không phải có hoàng đế bệ hạ và cả triều văn võ cùng Di Lực Tham Hãn lược trận cho ngươi, ba chiêu vừa rồi của ngươi ta có chín lần cơ hội đánh ngã ngươi rồi. Ta vì lễ nghĩa bang giao, muốn tôn trọng khách nhân. Ba chiêu vừa rồi là nhường cho ngươi đấy.

- Ngươi, vô sỉ mọi rợ!

Lực Hạ Đạt giận dữ hét.

- Hãy bớt sàm ngôn đi, quyết thắng bại với ta.

Tần Tiêu cười nói:

- Tiếp tục hét to hơn đi. Để cho bọn họ biết ngươi đang gây hắn với ta! Bằng không thì làm sao đánh thống khoái!

- Chó má! Chó má! Bạn đang đọc chuyện tại

Lực Hạ Đạt kêu to xông lên, quát:

- Đánh với ta!

Tần Tiêu nhíu mày, toàn thân phát lực hai đấm hình thành quyền tiêm, trước sau che ở trước ngực, dĩ dật đãi lao (*dùng khỏe ứng mệt) chờ Lực Hạ Đạt bổ nhào tới trước mặt!

Lực Hạ Đạt giơ nắm đấm lớn như cái chén vung mạnh đánh vào ngực bụng của Tần Tiêu. Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm cười lạnh: chỉ biết tiến công không lo phòng thủ. Hai đấm đều xuất hiện trước ngực chính là sơ hở!

Mắt thấy nắm đấm của Lực Hạ Đạt đánh tới trước mặt của Tần Tiêu, Tần Tiêu hơi nghiêng vai sườn trái tránh né, tay trái đấm móc trùng hợp đánh vào giữ hai tay của hắn tiến vào giữa ngực Thiên Trung!

Lực Hạ Đạt quát to một tiếng, thất tha thất thểu lui ra phía sau vài bước, xoa ngực thở gấp:

- Tốt... Tốt tặc mọi rợ! Gia gia xem thường quỷ kế của ngươi rồi.

Trên khán đài xa xa đã bộc phát tiếng trầm trồ khen ngợi.

Tần Tiêu nhẹ nhàng lắc đầu:

- Ngươi không cảm tạ ta hạ thủ lưu tình, ngược lại nói ta giảo hoạt. Vừa rồi nếu ta dùng nhiều vài phần khí lực thì ngươi bây giờ cũng không phải chỉ đau nhức đơn giản như vậy đâu, sớm phơi thây võ đài, bị người mang đi.

- Phi, ngươi nói láo!

Lực Hạ Đạt lớn tiếng rống lên, trung khí mười phần, hai tay vung lên, cơ ngực lại run lên,

- Chút lực lượng này chỉ làm da lão tử ngứa mà thôi.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm kinh nghi: thằng này thân thể đúng là cường hoành! Tuy một kích này ta hạ thủ lưu tình, nhưng ít ra cũng khiến người khác thở hổn hển không còn khí lực, thể chất kém một chút có thể ngã xuống đất không đứng dậy nổi. Thằng này không biết làm cái gì. Đoán chừng đã luyện qua công phu ngoại gia, cơ bắp cốt cách vô cùng cường hoành!

Lúc này đây Lực Hạ Đạt cẩn thận hơn rất nhiều, thời điểm đánh ra một quyền thì sơ hở ít hơn nhiều, hơn nữa tốc độ ra quyền và đấm cũng mạnh hơn.

Tần Tiêu không dám khinh thường, không đáng cứng đối cứng làm tiêu hao thể lực, hắn lắc thân tránh né cực kỳ linh hoạt, thời điểm lực đạo ra quyền giảm đi thì hắn ra quyền đón đỡ một chút, vì chính mình thắng được thời gian đối chiến.

Người ở bên ngoài nhìn thí thấy Tần Tiêu đang lâm vào hạ phong, chỉ có chống đỡ không có lực òoàn thủ!

Lực Hạ Đạt mừng rỡ trong lòng, ra quyền càng mạnh hơn, đem Tần Tiêu tránh trái tránh phải, khó khăn lắm mới lảng tránh được. Nhưng qua một hồi trong lòng của hắn lại sợ hãi: đùa nghịch cả buổi nhìn thì uy phong vô hạn chiếm hết ưu thế, nhưng không có đánh trúng quyền nào! Thằng này đang tiêu hao thể lực của ta?

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm buồn cười: khó có được cơ hội luận võ lại đùa nghịch lâu như vậy!

Chương 277: Tay Không Bắt Lợn Rừng (2)

Cho ngươi hiểu đạo lý đánh càng hung thì cũng chỉ là hổ giấy! Ngươi và những người Đột Quyết này là giống nhau, luôn hùng hổ đến gây chuyện. Kết quả chỉ có kết quả bại vong!

Tần Tiêu liên tiếp trốn tránh hơn mười chiêu làm Lực Hạ Đạt tức giận nóng tính, thu hồi quyền lại mắng to:

- Ngươi đang chơi bịp bợm gì thế? Ngươi không có đánh sao? Trốn cái rắm gì mà trốn!

Tần Tiêu cười nói:

- Muốn chơi thật? Tốt lắm, đến đây!

Vừa dứt lời Tần Tiêu chủ động xuất kích!

Hơi cong người bắn lên. Toàn thân của hắn giống như mũi tên, một chân đá thẳng vào ngực của Lực Hạ Đạt!

Lực Hạ Đạt quá sợ hãi

- Tới thật nhanh!

Chiêu này tránh né không kịp hai tay giao nhau ở trước ngực.

"Phanh" một tiếng Tần Tiêu đã đá tới, thân thể Lực Hạ Đạt lù lù bất động, nhưng mà hai tay lại đau nhức kịch liệt, trong nội tâm nổi giận mắng: tên mặt trắng nhỏ này thật mọi rợ, không ngờ lực đạo mạnh như vậy!

Tần Tiêu cũng không có biến chiêu, quay người đá lên một cước, đá qua khe hở đầu vai của Lực Hạ Đạt, đá vào vai và Lực Hạ Đạt dựng một tay ngăn cản một cước này. Hắn từ lực đạo này làm trọng tâm của Lực Hạ Đạt thay đổi, Lực Hạ Đạt mượn cơ hội này nhảy qua hai bước mới giảm bớt lực tác động.

Tần Tiêu xuất hai cước liền bất động. Khinh miệt cười nói:

- Đến nha, lợn rừng. Ta mới dùng hai chiêu ngươi đã không chông được, chẳng phải vừa rồi đánh nhiệt tình lắm sao!

- Khốn khiếp!

Con mắt Lực Hạ Đạt cũng hồng lên, tức giận thổi râu ria, rống giận nhào đầu về phía Tần Tiêu!

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm buồn cười: lâm trận đối địch còn nổi giận, đây không phải tìm chết sao!

Lực Hạ Đạt phát quyền thành trảo, hướng cổ họng của Tần Tiêu mà đánh tới. Tần Tiêu trùn thân tránh né, thân thể hơi nghiêng đưa chăn đá xoáy vào mặt của đối phương!

Nhưng mà Lực Hạ Đạt căn bản không quan tâm mình bị dánh trúng, một kích này rất gắng gượng, hai tay vung hai trảo vào đầu vai của Tần Tiêu!

Trong nội tâm Tần Tiêu cả kinh: khá lắm, xuất đấu pháp liều mạng rồi! Mạng của lão tử đáng giá lắm, không đáng đổi với ngươi!

Lực Hạ Đạt hung ác cắn răng, răng vỡ máu tươi chảy xuống đất, dữ tợn cười to nói:

- Tiểu tử, hai trảo của gia gia ngay cả đá cũng bị bóp nát! Ngươi mơ tưởng chạy trốn nữa đi!

Dứt lời hai tay đột nhiên phát lực muốn đem giáp cốt của Tần Tiêu bóp nát!

Tần Tiêu lạnh giọng khẽ hừ, hai tay run lên đơn giản tránh né hai trảo này, thản nhiên đứng ở một bên, trào phúng nói:

- Thật sao, tại sao ta cảm thấy muốn thoát ra khỏi hai trảo này lại dễ dàng như vậy!

Lực Hạ Đạt trừng to mắt, cả kinh kêu lên:

- Làm sao có thể! Ngươi đang sử dụng yêu pháp gì! Vì sao vai của ngươi còn cứng hơn cả đá, trơn hơn cá trạch?

Tần Tiêu ngạo nghễ nói:

- Ngươi cho rằng chỉ có ngươi mới luyện xương cốt sao? Trong võ học tuyệt kỹ trừ Ngạnh Khí Công luyện toàn thân cứng rắn như sắt thì còn có thể luyện thân thể linh hoạt, cương nhu cũng tế, trong võ học của chúng ta thì loại người chỉ biết dùng thân thể như ngươi chẳng khác gì lợn rừng cả.

Lực Hạ Đạt không tự chủ được sờ sờ gò má nơi bị Tần Tiêu đá một cước, hắn phun một ngụm máu, hai mắt đầy lửa giận nhìn qua Tần Tiêu.

Tần Tiêu cười nói:

- Trong lòng ngươi có phải đang suy nghĩ chiêu vừa rồi đã trả giá bao nhiêu đúng không? Lại nói tiếp, công phu của ngươi không tệ.

Lực Hạ Đạt nghe vậy càng tức giận hơn nữa, cũng lười nói nhảm, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét như dã thú, toàn thân như thái sơn áp đỉnh nhào đầu về phía trước.

- Lang Phốc!

Trong lòng Tần Tiêu cả nói:

- Đột Quyết mọi rợ này ngay cả mạng cũng không cần sao? Loại chiêu thức này cũng dám xử dụng.

Tần Tiêu nghe nghe nói qua người Đột Quyết từ nhỏ đã tập võ, lớn lên trên lưng ngựa, ai có thể đánh thắng không bại thì đó là anh hùng của thảo nguyên. Trên chiến trường, mỗi người đều có một tay một chiêu số đồng quy vu tận này, loại chiêu thức Lang Phốc này là một trong số đó. Hoàn toàn không quan tâm tới sơ hở toàn thân, chỉ cần đánh bại được tướng địch!

Tốc độ của Lực Hạ Đạt nhanh chưa từng có, hai đấm đều xuất hiện không quan tâm nện vào người Tần Tiêu!

Một quyền này đánh xuống thì thiết bản cũng lõm xuống.

Vỗ công trong thiên hạ duy nhanh không phá! Lực Hạ Đạt một chiêu này đúng là liều lĩnh tấn mãnh bá đạo! Hơn nữa trên đời lợi hại nhất chính là người không sợ chết. Người có can đảm lấy mạng đổi mạng cũng là chiêu thức lợi hại nhất! Bạn đang đọc chuyện tại

Tinh thần của Tần Tiêu rùng mình không dám lãnh đạm, đợi đến lúc quyền phong tới gàn người thì cả thân thể như con cua co người lại, hắn linh hoạt tránh né ra phía sau đối thủ, vung chân lên đá vào ót của Lực Hạ Đạt!

Lực Hạ Đạt rất nhanh, nhưng mà Tần Tiêu còn nhanh hơn hắn nhiều!

Lực Hạ Đạt toàn lực đánh ra trước thì một cước tốc độ cực nhanh đá vào ót của hắn, toàn thân gục xuống phía trước, ầm ầm ngã xuống đất, trượt thật dài trên đất.

Tần Tiêu thu chân thở gấp. Chỉ có hai người mới biết vừa rồi có bao nhiêu nguy hiểm! Tần Tiêu chỉ cần chậm hơn nửa nhịp cũng sẽ bị Lực Hạ Đạt đánh chết tại chỗ!

- Nguy hiểm thật! Thằng này đúng là có ít công phu, nhưng mà không hiểu xảo kình!

Trong lòng Tần Tiêu nói thầm.

- Nếu không phải ta đem tác thủ và kỹ xảo Phi Tiên Bộ dung hợp vận dụng thì loại đấu pháp kỳ quái và thân phap này chính là đổi thủ cực mạnh.

Lực Hạ Đạt nằm rạp trên mặt đất, sau nửa ngày không có nhúc nhích.

Một ít người trên đài đang xem cuộc chiến đều kinh ngạc đứng dậy, ẩn ẩn có người nói:

- Chết sao?

Tần Tiêu cất bước đi đến bên người Lực Hạ Đạt, nói ra:

- Đứng lên đi, đừng giả bộ chết. Một cước kia không có đá trúng tử huyệt của ngươi, cũng không đá vỡ đầu của ngươi.

Lực Hạ Đạt nằm rạp trên mặt đất vẫn không chút sứt mẻ gì, hơn phân nửa hắn vung quyền oán hận, không ngờ khóc lớn!

Di Lực Tham Hãn vội vàng gọi người kéo hắn đứng đi, đi đến trước sân rồng của hoàng đế, xoay người thở dài:

- Hoàng đế bệ hạ, Đại Chu Võ Trạng Nguyên quả nhiên kỹ nghệ kinh người, võ dũng vô địch! Ta cực kỳ bội phục, đàn ông Đột Quyết của ta ngưỡng mộ vạn phần!

Võ Tắc Thiên lúc đầu còn lo lắng Tần Tiêu hạ nặng tay, đánh chết Lực Hạ Đạt, lúc này thấy hắn không chết thì yên lòng, thoả mãn cười nói:

- Di Lực Tham Hãn không cần khách khí. Luận bàn võ nghệ bỏ đi, có thắng có bại cũng là chuyện thường. Đột Quyết nhiều mãnh tướng, kiêu tướng xuất hiện lớp lớp trên chiến trường, cũng làm cho trẫm cảm phục.

Trong nội tâm Di Lực Tham Hãn vui vẻ.

- Đa tạ bệ hạ tán dương!

Võ Tắc Thiên gật gật đầu, khoan khoái dễ chịu nói ra:

- Được rồi, luận võ đã chấm dứt. Chúng ta cũng nên quay về vũ đình, thưởng thức ca múa nâng cốc ngôn hoan. Tần Tiêu ngươi vất vả. Sau đó trẫm sẽ đích thân mời rượu ngươi.

Tần Tiêu tiến lên tạ ơn, trong nội tâm thầm nghĩ: xem ra lần này hợp ý của hoàng đế. Đã diệt khí diễm càn quấy của người Đột Quyết, lại không có tai nạn chết người. Lực Hạ Đạt này cũng là đàn ông, ít nhất không có xài ám chiêu gì. Đánh thua thì khóc như con nít.

Chương 278: Cô Em Vợ Lẳng Lơ (1)

Tần Tiêu tiến lên tạ ơn, trong nội tâm thầm nghĩ: xem ra lần này hợp ý của hoàng đế. Đã diệt khí diễm càn quấy của người Đột Quyết, lại không có tai nạn chết người. Lực Hạ Đạt này cũng là đàn ông, ít nhất không có xài ám chiêu gì. Đánh thua thì khóc như con nít. Xem ra người Đột Quyết sùng bái võ lực còn hơn cả Đại Chu. Đệ nhất dũng sĩ của Đột Quyết bị ta đánh cho răng rơi đầy đất, sau khi trở về sẽ không thắt cổ tự sát chứ? A!

Hoàng đế bãi giá, một ít văn thần võ tướng đều nhao nhao tiến đến trước mặt Tần Tiêu chúc mừng. Nhất là Lý Tự Nghiệp, Điền Trân là những võ tướng ném Tần Tiêu lên trời, lớn tiếng hoan hô, ngay cả Đường Hưu Cảnh Binh Bộ Thượng Thư cũng tới tham gia náo nhiệt, lúc này vui vẻ nổi lên. nguồn TruyenFull.vn

Tần Tiêu lại ẩn ẩn nhìn thấy Võ Ý Tông ở cách đó không xa phẫn hận dậm chân, tức giận rời đi.

Trên yến tiệc Túc Vũ Đình, Võ Tắc Thiên dung quang toả sáng tinh thần sáng láng, lúc nào cũng khích lệ quan lại cùng sứ thần Đột Quyết uống rượu. Hoàng đế cao hứng như vậy, quần thần đương nhiên là buông lỏng, họ nâng cốc mời rượu lẫn nhau đàm tiếu sinh hoan.

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp, Điền Trân ngồi cùng một chỗ nhìn đám người sứ thần Đột Quyết đối diện, mỗi người đều nhìn nhau cười.

Tiệc rượu hơn phân nửa, Võ Tắc Thiên trước mặt mọi người gọi Tần Tiêu đến trước ngự giá, dùng Kim Bôi ban cho một ly hảo tửu nói với giọng lanh lảnh:

- Trung Hoa nhiều tuấn tài, nam nhân như Tần Tiêu đúng là tấm gương của Đại Chu gương! Mọi người chúng ta cùng kính Tần Tiêu một ly!

Hoàng đế đã mở miệng, ai dám không nể mặt, ngay cả Vũ Ý Tông cũng xanh mặt, đi theo văn võ bá quan cùng sứ thần Đột Quyết đứng lên, hô to:

- Kính Tần tướng quân!

Tần Tiêu chắp tay nói:

- Cùng uống chén này, Tạ long ân của bệ hạ!

Túc Vũ Đình và một hàng dài mọi người cùng uống ly rượu.

Trong lòng Tần Tiêu trong lòng: Hay rồi, lại trở thành chim đầu đàn, cây to đón gió rồi.

Võ Tắc Thiên lập tức nói:

- Tần Tiêu, trẫm phong ngươi làm vì Đông Cung Tả Vệ Suất Tứ phẩm Chủ Suất. Thánh chỉ lập tức ban xuống, giao ấn thụ và phần thưởng 500 lượng hoàng kim, trăm thớt lụa để khen ngợi.

Tần Tiêu chắp tay tạ ơn, trong lòng cười nói: mới giáng chức hai tháng, lại thăng trở lại. Làm quan trong kinh chính là có nhiều loại chuyện này, Võ Tắc Thiên trước mặt mọi người khen thưởng, không phải là tương đương tát cho đám người kia một cái sao? Phần thưởng càng nặng thì tát càng hung ác. Ha ha!

Đôi mắt Tần Tiêu nghiêng nhìn Thượng Quan Uyển Nhi sau ngự giá một chút, chỉ thấy trong mắt nàng xuân ba lưu chuyển mỉm cười nhìn chính mình, đôi mắt nàng phảng phất biết nói chuyện bao hàm mật ý ôn nhu vô hạn.

Thưởng Tần Tiêu đã xong, Võ Tắc Thiên để Thượng Quan Uyển Nhi xuất ra một phần danh sách tuyên đọc ban thưởng đối với sứ thần Đột Quyết, hoàng kim bạch ngân, trân châu bảo khí, mỹ nữ tuấn mã nhiều vô số. Người Đột Quyết cống một ngàn con tuấn mã cùng một chút ngọc thạch so với ban thưởng của Võ Tắc Thiên có thể nói là chín trâu mất sợi lông.

Tần Tiêu nhìn chút ít văn võ đại thần vui vẻ cùng người Đột Quyết, trong lòng căm giận mà nói: vui vẻ cái rắm! Người Đột Quyết trở về sẽ cầm những ban thưởng này mua mã mua thiết, chế tạo binh khí dùng làm quân lương, lại đến xâm lược Đại Chu, xem các ngươi còn cười được không! Phần thưởng một ít mỹ nữ, trở về thì bị coi như nô cùng trâu ngựa sai sử! Phần thưởng được càng nhiều thì biểu thị chúng ta càng giàu có sao? Theo ta thấy, người Đột Quyết thay đổi thất thường nên diệt sạch bọn hắn. Đánh cùng náo loạn hơn mười năm rồi, đám người từ Đại Chu được ban thưởng và tài vật khi xâm lược cũng quá nhiều. Huống chi, đám người còn phóng hỏa sát nhân bốn phía!

Tần Tiêu càng nghĩ càng tức giận, không khỏi nghĩ đến hơn một nghìn năm về sau, người Nhật Bản xâm lược Trung Hoa. Hắn buồn bực nói: chính là quá nhiều người không có ý thức nguy cơ mới phát sinh chuyện như vậy! Hiện tại Nhật Bản là cái rắm gì, Bách Tể Quốc vài thập niên trước thua triều tiên bán đảo một lần không dám lỗ mãng nữa, phải cúi đầu xưng thần. Còn không dám thở mạnh, hàng năm phái người triều bái cống, thực sự như người Đột Quyết mang về ban thưởng gấp mấy trăm lần thậm chí nhiều hơn trở về.

Những đại thần này cười ngây ngô! Đoạt tiền của chúng ta, giết người của ta, náo đã xong phái mấy người đến biểu thị thì mọi sự thuận lợi, còn cười?

Cười cái rắm!

Ai có thể nghĩ đến, hơn một nghìn năm về sau, hiện tại phục phục thiếp thiếp hướng chúng ta xưng thần, người Nhật Bản ngay cả cơ cấu thiết trí chính phủ đều học tập Đại Đường dẫm lên lão sư như chúng ta hung hăng đập mạnh mấy cước đâu?

Vài thập niên trước, Thái Tông phái Lý Tịnh một lần hành động bình định Đột Quyết, hiện tại bọn hắn lại tro tàn lại cháy thành lập nên Hậu Đột Quyết, vẫn như cũ lang tính không đổi làm chuyện bắt người cướp của. Theo ta thất, đối phó loại nham hiểm chi nhân thay đổi thất thường thì tốt nhất là đánh chết hắn, diệt nước hắn.

Lý Tự Nghiệp bên cạnh nhẹ nhàng đẩy Tần Tiêu một cái:

- Nghĩ gì thế huynh đệ? Như thế nào trên trán lộ ra cả gân xanh, muốn giết người thì sao?

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại, trì hoãn tâm tình, nhàn nhạt nói:

- Không có chuyện gì. Chỉ là đang nghĩ, ngày nào đó lên chiến trường đối phó người Đột Quyết nhất định phải chém thêm nhiều mấy cái đầu trở về.

Lý Tự Nghiệp trừng lớn đôi mắt, cái hiểu cái không mà gật nhẹ đầu:

- Tốt, ta với ngươi cùng chém! Kỳ thật hôm nay ta muốn cùng Lực Hạ Đạt đấu một trận. Thể loại đó thì đỡ được của ta mấy chiêu, chừng vài cái đã bị ta quật ngược rồi, không ngờ còn đi tìm ngươi khiêu chiến, không phải là tìm chết sao? Ha ha!

Tần Tiêu cười cười:

- Đệ nhất dũng sĩ Đột Quyết hung hăng càn quấy lắm. Xem ra, chính là bọn họ tìm hoàng đế thỉnh cầu luận võ, hoàng đế mới cho đòi chúng ta trở về. Hiện tại không tệ ah, chẳng khác gì là tát cho chúng mấy cái bạt tai. Hắc hắc!

Điền Trân cũng bu lại, thấp giọng nói:

- Đại khái vừa rồi có vài người đánh rất hay, bất quá ta nhìn ra được nếu không phải ra tay lưu tình thì Lực Hạ Đạt đã chết mười tám lần. Nhiều lần ngươi đều không có trúng tử huyệt của hắn.

Lý Tự Nghiệp ngạc nhiên nói:

- Xem ra ra Đặc Chủng Doanh ngươi không có phí công lăn lộn giang hồ, Điền Trân! Đại khái lúc nào thì dạy cho ra mấy công phu của giang hồ?. Trong lòng ta có chút không công bằng a!

Tần Tiêu cười nói:

- Được a! Thuật chiến đấu của Đặc Chủng Doanh là độc nhất vô nhị, ngươi học được cách sát nhân còn linh hoạt hơn cả giết gà. Bất quá, dùng thân hình của ngươi, muốn luyện được tốc độ cùng linh hoạt thì rất khó khăn.

Lý Tự Nghiệp phẫn nộ thấp giọng nguyền rủa:

- Ta phi, lại chém...

Thời điểm yến hội tản ra thì trời cũng đã về đêm. Tần Tiêu đang chuẩn bị cùng đám người Lý Tự Nghiệp ly khai Đại Minh cung, Tần Tiêu hận không thể mọc thêm một đôi cánh bay về nhà gặp Lý Tiên Huệ, không ngờ bị một thái giám từ phía sau đuổi theo chặn lại:

- Tần tướng quân, thái tử mệnh tiểu nhân mời tướng quân tới Đông cung.

Chương 279: Cô Em Vợ Lẳng Lơ (2)

Tần Tiêu nói:

- Biết rồi, ta lập tức đi ngay.

Trong lòng của Tần Tiêu nghĩ: Đi ra ngoài hai tháng vừa trở về đã bị hoàng đế chiếu đi. Hiện tại trời đã tối rồi, vốn là chuẩn bị ngày mai lại đi tiếp thái tử, hắn lại sai người gọi ta đi.

Tần Tiêu đi theo thái giám, vừa mới tiến đông cung Minh Đức môn chuẩn bị đi Minh Đức điện gặp thái tử Lại bị một đoàn người chặn, nữ tử cầm đầu hao hao giống Lý Tiên Huệ. Nàng quay đầu hứng thú nhìn Tần Tiêu, ngả ngớn nói:

- Đã lâu không gặp... Tần tướng quân!

Thái giám bên cạnh vội vàng nói:

- Vị này chính là nữ nhi của thái tử, An Nhạc Quận Chúa điện hạ.

Tần Tiêu trong lòng oán hận mắng: thái giám chết bầm. Không cần ngươi nói ta cũng biết đây là An Nhạc Quận Chúa Lý Khỏa Nhi! Nàng giống Tiên nhi như đúc, đột nhiên chui ra làm hại ta không nói được.

Tần Tiêu chắp tay vái chào:

- Tần Tiêu bái kiến quận chúa điện hạ.

Thái giám bên cạnh bàn chân như thoa mỡ, nhanh chóng chuồn đi mất.

Trong lòng Tần Tiêu thầm than thở: Thái giám chết bầm đoạn tử tuyệt tôn, rõ ràng lừa dối rằng thái tử muốn gặp mình, xem ra cô em vợ này muốn gặp mình thì có.

- Đúng là rất anh tuấn a!

Lý Khỏa Nhi cười khanh khách:

- Tần tướng quân, ngươi đến đông cung đã lâu như vậy, ta sao lại chưa từng gặp qua ngươi? Nếu không phải hôm nay tại Túc Vũ Đình gặp ngươi cùng Đột Quyết Man tử luận võ, ta còn không biết bên cạnh phụ vương có một Đại tướng quân anh tuấn thần võ như thế.

Trong lòng Tần Tiêu cảm thấy rất khó chịu, trên người cũng sởn hết cả gai ốc: Tiên nhi cho ta cảm giác ôn nhu uyển chuyển hàm xúc, còn cô em gái cùng mẹ sinh ra của nàng cũng bảy tám phần tương tự, làm sao lại có cái tính này chứ? Phù lãng khinh điêu, thật sự là buồn nôn!

Tần Tiêu bất động thanh sắc, lạnh nhạt nói:

- Quận chúa điện hạ, có thể để cho Tần Tiêu đi qua? Thái tử đang đợi triệu kiến Tần Tiêu.

Lý Khỏa Nhi lắc lắc đầu, ra vẻ gian kế đã được thực hiện mà cười nói:

- Hắc hắc, kỳ thật nha, chính là ta sai người đi mời ngươi tới đấy! Như thế nào, chỉ cho phép phụ vương ta mời, bổn quận chúa không thể mời đại giá của Tần tướng quân sao? Tả Vệ Suất mà to sao, dù thế nào cũng chỉ là gia nô của Đông cung, ngươi chẳng lẽ không nể mặt ta?

Gia nô?

Tần Tiêu nhịn không được hỏa khí, thật muốn cho cô em vợ mất nết này hai cái bạt tai, nhưng hắn chết sống nhịn được, chịu đựng nộ khí nói:

- Quận chúa điện hạ truyền Tần Tiêu có chuyện gì quan trọng sao? Nếu không có chuyện quan trọng, trong quân Tả Vệ Suất quân vụ rất bận rộn, Tần Tiêu phải cáo từ rồi.

- Ồ! Tính tình cũng hơi khó a.

Lý Khỏa Nhi một tay chống nạnh, tay kia chỉ vào Tần Tiêu nói:

- Ngươi đi theo ta, ta có lời muốn hỏi ngươi! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Dứt lời, nàng dẫn theo một đám nha hoàn rời đi.

Tần Tiêu không có cách nào, không đáng vì chút chuyện nhỏ này mà phải trở mặt cùng Lý Hiển, hắn nén giận đi theo sau lưng nàng vào một gian phòng.

Lý Khỏa Nhi quay người đóng cửa lại, đi đến bên cạnh Tần Tiêu, chỉ vào cái bàn nói:

- Ngồi đi, Tần tướng quân!

Tần Tiêu sống ở đâu thì theo phong tục ở đấy, dứt khoát đại mã kim đao ngồi xuống, thầm nghĩ trong lòng: Tiểu ny tử, xem ngươi giở trò gì.

Lý Khỏa Nhi cười hì hì tiến đến bên cạnh Tần Tiêu, một tay đặt lên vai hắn, rồi ghé sát tai hắn nói:

- Tần tướng quân, ngươi hôm nay thật là uy phong, hảo suất khí Khỏa Nhi thật sự là mở rộng tầm mắt. Công phu của Tần tướng quân thiên hạ vô song, bình thường lại anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng, không biết lấy đi trái tim của biết bao thiếu nữ. Tần tướng quân, bao giờ ngươi chuẩn bị đón dâu?

Tần Tiêu vững như bàn thạch:

- Vì mẫu giữ đạo hiếu, tạm thời không dám kết hôn.

Một tay Lý Khỏa Nhi đã sờ lên mặt Tần Tiêu:

- Là không dám, hay là không muốn đây? Hoặc là muốn hay không muốn?

Tần Tiêu giơ tay lên đẩy tay của Lý Khỏa Nhi ra, lạnh nhạt nói:

- Đây là chuyện của Tần gia, không cần làm phiền quận chúa quan tâm!

Trong lòng mắng: Lý Trọng Tuấn lời nói thật đúng là không sai. Lý Khỏa Nhi này đúng là tiện nhân, lần đầu gặp mặt đã câu dẫn ta như thế. Đúng là đồ không biết liêm sỉ! Lão tử cho dù nhịn hơn một tháng cũng không có hứng thú với loại trăm chồng như ngươi. Tỷ tỷ ngươi tốt như thế làm sao lại có một kẻ muội muội như vậy chứ?

Lý Khỏa Nhi cả kinh một chút rồi lập tức giận dữ quát:

- Ngươi thật to gan, lại dám đánh ta! Ta nói cho phụ vương, nói cho hoàng đế chém đầu của ngươi!

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng, hắn đứng dậy:

- Vậy quận chúa xin cứ tự nhiên, xem ra quận chúa tìm Tần Tiêu cũng không có chuyện trọng yếu, Tần Tiêu cáo từ!

- Ngươi đứng lại!

Lý Khỏa Nhi cấp thiết quát khẽ một tiếng.

Tần Tiêu đưa lưng về phía Lý Khỏa Nhi, khinh thường nói:

- Quận chúa còn có gì chỉ giáo sao?

Lý Khỏa Nhi từ phía sau ôm cổ Tần Tiêu, đột nhiên lại đổi thành giọng mềm nhũn, nàng nỉ non như một con chim yến:

- Ngươi khi dễ ta! Ta phạt ngươi lưu lại theo giúp ta, không cho phép ngươi đi!

Một đôi tay sờ tới sờ lui trên khải giáp trước ngực Tần Tiêu còn muốn hướng vào bên trong áo giáp tìm kiếm.

Hai tay Tần Tiêu rung lên, tay của Lý Khỏa Nhi bị văng ra ngoài, cả người cũng hơi nghiêng về phía sau. Tần Tiêu cảm giác được một chút khác thường, hắn quay người lại kéo nàng không để nàng ngã xuống đất.

Hai tay Lý Khỏa Nhi thuận thế khoác lên cổ của Tần Tiêu, nàng cười nói:

- Ta biết ngay, ngươi cũng thích ta. Hì hì!

Tần Tiêu nhìn nữ nhân hao hao giống Lý Tiên Huệ trong ngực, nhưng nhiều hơn mấy phần yêu dị tà khí, trong lòng hắn cảm giác không được tự nhiên, tóc gáy như muốn dựng lên. Tần Tiêu cấp thiết vung tay lên đẩy Lý Khỏa Nhi ra:

- Quận chúa tự trọng! Tần Tiêu cáo từ!

Dứt lời hắn cũng không quay đầu lại, liền đi ra ngoài.

- Nếu ngươi dám đi ra khỏi căn phòng này, ta liền kêu to phi lễ!

Lý Khỏa Nhi vô lại hét lớn:

- Xem phụ vương cùng hoàng đế có lấy cái đầu của ngươi hay không?

Tần Tiêu thật sự là vừa bực mình vừa buồn cười: làm gì, sắc dụ không được thì lại muốn cưỡng gian hả? Thật là đồ nữ nhân không biết xấu hổ, những người khác ta không rõ ràng lắm, nhưng thanh danh của Lý Khỏa Nhi ngươi, bất kể là trong lịch sử, hay là hiện tại đều là thối không ngửi được! Ngay cả anh ruột cũng nói ngươi là " tiện nhân ", còn có thể là mặt hàng nào tốt? Ta qua lại với ngươi, sớm muộn gì cũng chết oan uổng, so với nữ nhân như Từ Tiểu Nguyệt, Tuân Lệ Lệ thì ngươi còn nguy hiểm hơn.

Tần Tiêu xoay người lại, đổi lại một khuôn mặt tươi cười, hướng Lý Khỏa Nhi đi đến. Lý Khỏa Nhi cười đắc ý nói:

- Sao hả? Lưu lại giúp ta sao? Chúng ta hai người nâng cốc đánh đàn, ngâm phong vịnh nguyệt có được không?

Từng thớ thịt trên mặt Tần Tiêu rung động, hắn tươi cười một cách cổ quái:

- Dứt lời, một chưởng của hắn đánh vào cổ của Lý Khỏa Nhi.

Lý Khỏa Nhi mềm nhũn té xuống tại chỗ.

Tần Tiêu đỡ nàng đến bên cạnh bàn, hắn cầm một bầu rượu tới vào miệng nàng, sau đó đi tới bên ngoài của đõ mấy cái nói:

- Quận chúa say rượu ngủ rồi, mau đỡ nàng trở về phòng nghỉ ngơi.

Chương 280: Tiểu Thái Muội Đập Phá Quán (1)

Nhìn mấy nha hoàn vào phòng, Tần Tiêu cũng không quay đầu lại nhanh chân chạy mất dép, trong lòng cười xấu xa nói: ta cho ngươi dâm đãng, dám câu dẫn tỷ phu của ngươi. Một chưởng này là thay tỷ tỷ ngươi đánh thôi. Ngày mai ta liền cáo bệnh không đến Tả Vệ Suất đưa tin, loại chuyện này xem ngươi cáo trạng như thế nào. Ha ha! Trước mặt mình mất hết không sai biệt lắm!

Lúc về đến nhà trời đã tối rồi, ánh sao lung linh trên trời. Lý Tiên Huệ sớm đã biết Tần Tiêu dẫn Tả Vệ Suất trở về Kinh Thành, rất sớm đứng ở bên cạnh chờ, thấy Tần Tiêu vào cửa, vội vàng nghênh đón, một phen bổ nhào vào trong ngực Tần Tiêu.

Tần Tiêu ôm chặt Lý Tiên Huệ, hắn ngửi mùi hương quen thuộc trên tóc nàng, trong lòng thầm than thở: đây mới là thật sự, đây mới là thật sự, vợ của ta, Tiên nhi!

Ngày hôm sau vào lúc sáng sớm, Tần Tiêu vẫn còn trong mộng đẹp đã bị Lý Tiên Huệ vỗ vỗ mặt gọi dậy.

- Rời giường đi, phải đi Tả Vệ Suất rồi.

Lý Tiên Huệ thấp giọng gọi.

Tần Tiêu một bên chu miệng miệng, một bên xoay người đè lên người Lý Tiên Huệ mơ hồ không rõ lên tiếng;

- Đêm qua mệt muốn chết rồi, hôm nay nghỉ ngơi, không đi đông cung nữa.

Khuôn mặt Lý Tiên Huệ lập tức trở nên đỏ bừng, đẩy mặt Tần Tiêu ra không cho hắn hôn:

- Nói bậy gì vậy, còn không mau lên!

Tần Tiêu nghiêng đầu hôn lên mặt Lý Tiên Huệ nói:

- Ta nói thật. Ngày hôm qua rời cung ta đã tới Chiêm Sự Phủ cáo bệnh, nghỉ ngơi ba ngày. Dù sao huấn luyện đã xong, Tả Vệ Suất hiện tại cũng không có việc gì, giao cho đám người Điền Trân quản lý là được rồi, hắc hắc!

Tần Tiêu không biết nói cho Lý Tiên Huệ, chính mình trốn tránh không đi Tả Vệ Suất là vì cô em vợ Lý Khỏa Nhi, miễn cho nàng phiền lòng.

Lý Tiên Huệ bất đắc dĩ mặc cho Tần Tiêu làm ẩu, nàng nhẹ giọng nói:

- Vậy chàng thật sự không có bệnh chứ? Ở bên ngoài lăn lộn hai tháng trở về, người cũng gầy đi nhiều rồi, mặt đen như Thiết Nô, lúc nửa đêm đều thấy không rõ mặt của chàng luôn. Nghỉ ngơi vài ngày cũng tốt.

- Không có bệnh, ta khỏe lắm.

Tần Tiêu cười tà ác đề nghị:

- Đến đây đi, lão bà đại nhân! Bắt đầu kế hoạch tạo người.

- Mới sáng sớm mà, thật sự là...

- Đây là cái gì?

- Dương Tràng Tử làm, cái này...

-... Xấu quá, ý của Tiên nhi là tạm thời không cần kết quả, chỉ cần quá trình hưởng thụ thôi sao? Thế cũng được! Ha ha!

Thẳng đến lúc ăn sáng Tần Tiêu mới biết, Mặc Y từ Giang Nam trở lại ở cùng với Tử Địch. Hai tỷ muội đứng ở cùng một chỗ, giống như là đúc từ một khuôn, nhưng chỉ cần mở miệng nói chuyện thì lập tức phân biệt rõ. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Mặc Y ổn trọng dịu dàng như trước, im im lặng lặng ở bên cạnh bận rộn hầu hạ Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ ăn sáng, còn Tử Địch thì là nhảy đến, nhảy đi sai bọn người hầu làm này làm vậy, nghiễm nhiên rất có dáng vẻ của một đại tổng quản.

Tần Tiêu nói với Mặc Y:

- Mặc Y, muội cũng ngồi xuống cùng ăn đi, Giữa hè nóng bức phải chạy một chuyến xuống Giang Nam. Thật sự là vất vả cho muội rồi. Thế nào, sự tình thuận lợi chứ?

Mặc Y ngồi xuống, nàng cười gật nhẹ đầu:

- Hết thảy thuận lợi, tướng quân yên tâm. Mặc Y đem bà cháu Ngọc Hoàn dàn xếp, còn cùng đám người ở chung hai ngày mới khởi hành đến Trường An. Thư của Tướng quân ta cũng tự tay giao cho Mạc Vân Nhi. Nàng còn nhờ ta nhắn với tưởng qua, mau chọn người thích hợp quản lý Sở Tiên Sơn Trang. Nàng sợ ứng phó không xuể.

Tần Tiêu gật gật đầu cười cười:

- Mặc Y làm việc khiến cho ta rất an tâm. Chuyện tình bên kia của Mạc Vân Nhi cùng Dương Ngọc Hoàn tạm thời cứ như vậy đi. Sau này có thời gian mới tính tiếp. Nếu có người đi Giang Nam tiện thể mang theo chút tiền bạc tới cho họ. Cuộc sống các nàng ở chỗ đó chắc có lẽ không có vấn đề gì cùng phiền toái đấy. Dù nói thế nào, ta ở Giang Nam cũng có ba phần danh tiếng, không ai dám làm xằng bậy với trạch tử (nhà hoặc biệt viện) của ta.

Thiết Nô dắt ngựa đến tiền đường, Tần Tiêu khoát tay áo:

- Dắt nó trở lại đi, hôm nay không cần đi trong nội cung, sau đó ngươi tới đây ăn chút điểm tâm.

Thiết Nô " A... A... " gật đầu, dẫn ngựa đi.

Người trong phủ bận rộn qua lại, sau khi an gia ở Trường An Tần Tiêu cùng mọi người trải qua cuộc sống an nhàn, cảm giác có nhà thực sự rất vui, vừa ăn xong bữa sáng, Tần Tiêu đến đình viện múa kiếm, hắn hát một khúc Tinh Trung Báo Quốc, đang hăng say rống lên thì ngoài cửa lớn truyền đến một tiếng rống của sư tử Hà Đông:

- Tần Tiêu. Ngươi cút ra đây cho ta!

Hạ nhân đang chăm sóc hoa và cây cảnh ở tiền viện vội lên nghênh đó:

- Tiểu thư là người phương nào, vì sao lại tới đây hò hét?

- Tiểu thư? Tên gia nô ngươi bị mù sao, bổn quận chúa có thể để ngươi tùy tiện gọi? Nhanh đi gọi Tần Tiêu ra đây cho ta, bằng không thì ta đốt lửa thiêu cháy cả trạch tử này.

Mặc Y cùng Tử Địch nhao nhao đứng lên muốn ra ngoài thì Tần Tiêu vội vàng ngăn trở:

- Các muội cùng Tiên nhi đến hậu đường đi!

Lý Tiên Huệ cũng sớm nghe ra thanh âm người tới, nàng vừa sợ vừa nghi hỏi:

- Tần đại ca, làm sao chàng lại... Chọc Khỏa Nhi tiểu sát tinh này?

Tần Tiêu liên tục khoát tay:

- Hiện tại không tốt giải thích. Các muội trước tránh một chút đi.

Tam nữ đi rồi, Tần Tiêu kêu Thiết Nô lại phân phó:

- Đi, mang quận chú mời tới chánh đường.

Thiết Nô đi đến cửa lớn, đuổi những người nô bộc mời Lý Khỏa Nhi đi vào. Lý Khỏa Nhi vừa rồi vẫn còn hung hăng càn quấy vô cùng thấy Thiết Nô, nhất thời có chút sợ ngây người, một bên đi vào trong nội viện, một bên thì thào:

- Đây...Đây là quái vật gì, vừa đen như than lại còn cao to như thế?

Thiết Nô nhe răng nhìn nàng khiến Lý Khỏa Nhi sợ quá chạy thật nhanh vào chánh đường.

Tần Tiêu thản nhiên ngồi ở trên ghế, hắn nhàn nhã uống một ly trà, ngượng ngùng nói:

-A. Là quận chúa điện hạ. Hôm qua say rượu đến thể vậy mà cũng tỉnh nhanh thật.

- Ngươi! Ngươi thật to gan!

Lý Khỏa Nhi vọt tới trước mặt Tần Tiêu chỉ vào hắn nổi giận mắng, ngón tay của nàng mém nữa dí thẳng vào mũi hắn;

- Ngươi lại dám đánh lén bổn quận chúa, ý đồ lăng nhục, may mắn thị vệ cùng nha hoàn kịp thời đuổi tới, ngươi... Ngươi nhất định phải chết! Ta muốn phụ hoàng cùng hoàng đế chém đầu của ngươi!

Tần Tiêu nhẹ nhàng đẩy tay của Lý Khỏa Nhi ra, hắn lạnh nhạt nói:

- Quận chúa bớt giận. Loại chuyện này, muốn đi thì phải mau chóng đi nha, sao có thể trì hoãn được? Hơn nữa, ngươi còn chạy đến phủ ta náo loạn, không sợ ta giết người diệt khẩu sao?

Trong lòng của Tần Tiêu nghĩ quá hiểu: Tiểu ny tử này chỉ phô trương thanh thế thôi, ngươi nếu thật chạy đến thái tử cùng hoàng đế cáo trạng thì còn lâu mới bực tức tới náo loạn phủ ta.

Lý Khỏa Nhi quả nhiên tức giận đến nhảy dựng lên:

- Ngươi... Ngươi quá vô sỉ rồi! Khi dễ bổn quận chúa, còn châm chọc như thế, ngươi thật không phải nam nhân!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cảm thán cười nói:

- Vậy theo ý tứ của quận chúa, Tần Tiêu phải làm gì đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau