PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Kỹ Thuật Giết Người (2)

Nhưng dung quang toả sáng, nội liễm trầm tĩnh, ẩn ẩn có khí thế mặc kệ mọi thứ.

- Tốt!

Tần Tiêu lớn tiếng khen.

- Có khí thế! Từ ngày mai trở đi sẽ tăng thêm phần huấn luyện khả năng chịu đựng. Sau cơm trưa đều tập hợp ở sân huấn luyện, bắt đầu tập lực tay để sử dụng nỏ, tặp phơi năng không cho phép di động mảy may, thời gian là một giờ.

- Vâng, đại suất!

Nghe chỉ lệnh như thế đã không còn ai kêu lên sợ hãi. Từ trong cực khổ tìm tới cực lạc đã thành truy cầu của những người này.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Hiện tại cũng nên dạy mọi người kỹ năng vật lộn đặc chủng rồi!

Vừa nói đến " vật lộn " thì nhìn thấy gương mặt Vạn Lôi cùng Hình Trường Phong hưng phấn không thôi.

Chúng tướng sĩ đứng thành vòng tròn, Tần Tiêu ở hạch tâm, bắt đầu truyền thụ kỹ xảo.

Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Trường Phong, ngươi ra khỏi hàng làm mẫu.

Hình Trường Phong chạy ra khỏi đội ngũ, đứng ở bên người của Tần Tiêu, đứng nghiêm.

Tần Tiêu nói ra:

- ta sắp dạy không phải võ công tuyệt kỹ của các môn phái trên giang hồ, mà là kỹ xảo chiến đấu thực dụng. Nói trắng ra chính là kỹ thuật giết người. Tiến vào đặc chủng doanh nhiều thời gian như vậy tin tưởng mọi người nhất định đang kỳ quái rốt cuộc là học cái gì? Cả ngày điên cuồng huấn luyện thể năng là vì cái gì? Hiện tại ta co thể nói cho mọi người biết, chính là huấn luyện thân thể của chúng ta biến thành vũ khí bá đạo nhất. Mọi người nhìn cánh tay của mình đi, có phải đã tráng kiện hơn trước kia rất nhiều không, lực lượng có phải mạnh hơn trước quá nhiều không. Nhưng mà những thứ này chỉ là trụ cột. Chỉ có nắm giữ kỹ thuật chiến đấu bộ đội đặc chủng lợi hại thì mới có thể đem lực lượng, tốc độ phát huy tới mức tận cùng. Kế tiếp ta sẽ nói kỹ càng cho mọi người biết một ít chi tiết.

Tần Tiêu lại bảo Hình Trường Phong cởi sạch quần áo, chỉ còn lại quần cộc, tiếp tục nói:

- Mọi người đã làm binh sĩ lâu như vậy, đối với chuyện giết người không có gì xa lạ. Nhưng mà các ngươi trên chiến trường hoặc là chấp hành nhiệm vụ làm thế nào trong thời gian ngắn nhất, dùng phương pháp hữu hiệu nhất giết chết địch nhân, mới có bảo vệ mình lớn nhất. Mọi người xem.

Tần Tiêu chỉ vào người của Hình Trường Phong:

- Thân thể con người có mười bốn kinh mạch, theo thứ tự là thập nhị chính kinh cùng hai mạch nhân đốc, còn có bốn trăm lẻ chín huyệt vị, kể cả trên mười bốn kinh mạch và ba trăm sáu mươi mốt huyệt vị cùng bốn mươi tám kỳ kinh. Ở trong đó có một trăm lẻ tám huyệt vị gặp ngoại lực đập nện vào sẽ sinh ra bệnh trạng. Mà trong một trăm lẻ tám huyệt vị này có ba mươi sáu đại huyệt bị nện vào là chết chắc, gọi là "Tử huyệt", gồm đầu, có Bách Hội, Ấn Đường, hai con mắt, Thái Dương song huyệt, ở tai có lỗ tai, Song Huyệt, Ách môn, Thần Đình song huyệt...

Tần Tiêu chỉ vào tất cả bộ vị đầu của Hình Trường Phong, chỉ tới đâu giải thích tới đó. Sau đó lại chuyển qua thân thể, chỉ vào các huyệt vị như là: Thiên Trung, Ngũ Căn, Kỳ Môn, Thần Khuyết, Trung Cực, Quan Nguyên, Khí Hải, Chương Môn, Thái Uyên, Ưng Môn, Kiên Tỉnh, Đại Chuy, Mệnh Môn, Trường Cường, Phổi Du... Thậm chí là lòng bàn chân có: Vực Hải, Tam Môn, bảo Hình Trường Phong bỏ vớ giày ra chỉ từng vị trí. Những binh sĩ nghe được những thứ này đều thích thú, cảm thấy có rất nhiều điểm mới lạ.

Các tướng sĩ tự giác cầm giấy bút ghi lại những lời Tần Tiêu nói. Mấy ngày qua những người này dưỡng thành thói quen tốt, vừa thấy Tần Tiêu dạy kỹ nghệ thì lập tức dùng giấy bút ghi lại để ngừa sau này không nhớ.

Qua trong chốc lát Tần Tiêu lại nói tiếp:

- Những thứ này chỉ là kiến thức căn bản, mọi người nhất định phải nhớ kỷ trong lòng. Sau khi trở về doanh trại mỗi người phải chặc cọc làm con rối, đem những huyệt vị này viết lên. Chính mình đánh vào luyện tập. Có thể hỗ trợ lẫn nhau, ví dụ như nói tên huyệt vị nào thì người kia sẽ đánh vào. Phải luyện tới mức không cần suy nghĩ cũng có thể đánh trúng huyệt vị mới xem như hợp cách. Mặt khác về phương thức đánh mọi người sẽ nhìn ta.

Tần Tiêu nắm nắm đấm lại, nói:

- Quyền này gọi là quyền tiêm! Ngón trỏ cùng ngón áp út nương tựa ngón giữa, ngón cái thì đưa móng tay ra, càng phải làm cho diện tích nhỏ xuống. Một quyền đánh ra phải là quyền tiêm! Đem toàn bộ tay, cánh tay, lực lượng toàn thân tập trung vào toàn bộ quyền tiêm!

- Đây là chưởng nhận!

Tần Tiêu đánh một chưởng, nửa nắm đấm lớn nện lên đá cuội, hòn đá lập tức nát bấy!

- Khuỷu tay phong!

Lại đánh nát một tảng đá.

Ba mươi tướng sĩ đã trợn mắt há hốc mồm, không tự chủ được há to mồm, há to tới mức có thể đút trọn nắm đấm vào trong miệng.

Tần Tiêu bình phục khí tức của mình, tự nhiên nói ra:

- Những thứ này chỉ là kiến thức cơ bản. Muốn luyện đến tầng thứ này cũng không phải ngày một ngày hai. Hiện tại mọi người sẽ không cho rằng bộ đội đặc chủng chỉ là chạy nhiều hơn những người khác vài dặm đường, nhiều hơn mấy cái vượt chướng ngại vật đấy chứ? Hiện tại ta bắt đầu dạy mọi người kỹ xảo chiến đấu. Hình tướng quân, ngươi đi lên!

Hình Trường Phong nuốt một miếng nước bọt, hơi có chút lạnh mình chào đón:

- Đại suất.

Tần Tiêu nói ra:

- Trong vài loại công phu nhất kích tất sát nói ra, ta trước nói đơn giản một chút: ví dụ như chưởng cắt cổ họng; cùi trỏ đánh huyệt Thái Dương; quyền tiêm đả kích huyệt Kiên Tỉnh, nơi trái tim đánh huyệt Nhũ Căn, sau lưng thì đánh vào thận, đánh thận vỡ ra đều có thể làm cho người ta chết đi! Đương nhiên điều kiện tiên quyết là quyền tiêm, chưởng nhận, khuỷu tay phong luyện đến đầy trình độ đủ mạnh.

- Nguyên tắc chiến đấu của bộ đội đặc chủng chính là lợi dụng tất cả mọi thủ đoạn, không có chiêu thức cố định; bằng vào lực lớn nhất công kích vị trí yếu nhất của địch nhân. Mặt khác không được có bất cứ cử động dư thừa nào; vào lúc công kích địch nhân thì thân thể sẽ mất đi cân đối, phải tận lực cam đoan bản thân cân đối; phải mượn nhờ động tác của kẻ địch để tăng cường sức mạnh của mình, đó chính là phương pháp " tứ lạng bạt thiên cân ". Kế tiếp là tư thế đứng, góc độ ra quyền...

Tần Tiêu vừa nói vừa biểu thị các loại động tác, Hình Trường Phong cực kỳ khổ sở vì làm người mẫu, hắn bị giày vò ngã mấy lần.

Dạy kỹ xảo chiến đấu suốt buổi trưa. Dạy từ mỗi động tác cơ bản đến các cách tổ hợp quyền và liên hoàn cước, tất cả đều dạy đại khái một lần. Người có ngộ tính cao một chút ví dụ như có võ công nội tình như Hình Trường Phong có thể đùa nghịch đủ kiểu dáng.

Sau khi giải tán các tướng sĩ hưng phấn không thôi, nhao nhao đi đốn cây làm người gỗ. Tần Tiêu cũng nắm chết dí trong quân trướng, âm thầm thở dài: loại phương pháp này có chút giống Điền Áp Thức (nhồi cho vịt ăn). Thời gian hai tháng là khó dạy ra trò gì, rõ ràng nhất chính là " Ngạnh Khí Công " giúp thân thể mạnh hơn. Nhưng mà đây cũng là chuyện không có biện pháp. Tiếp qua không bao lâu bản thân mình cũng phải mang theo Tả Vệ Suất quay trở lại kinh.

Chương 272: Phụng Chỉ Quay Về Kinh Thành (1)

Ra ngoài huấn luyện không thể vượt qua hai tháng, lần này Binh Bộ cũng cho đủ Lý Hiển mặt mũi, mới miễn cưỡng đồng ý Tần Tiêu mang binh ra ngoài. Đến lúc đó, bộ đội đặc chủng doanh không phải cân nhắc nữa, giao cho Hình Trường Phong sao? Hắn không phải là tướng quân trong Tả Vệ Suất, không cần phải giống như ta cùng Điền Trân, Lý Tự Nghiệp cũng giống những người này, mỗi ngày đi Chiêm Sự phủ, ý kiến hay!

Buổi tối vào vòng huấn luyện thể năng cuối cùng. Tần Tiêu lại mang theo ba mươi chiến sĩ tụ tập lại dạy văn hóa. Muốn Hình Trường Phong giới thiệu một ít độc vật, ám khí và khói mê giang hồ và các loại bàng môn tả đạo.

Hình Trường Phong thật vất vả thu thập những đồ vật này nọ, từng cái cầm ra cho mọi người xem.

- Đây là Đoạn Trường thảo.

Hình Trường Phong cầm một mảnh lá cây giống như hoa cúc ra.

- Sau khi ăn ruột sẽ biến thành màu đen, dính kết thành một đoàn, người ăn sẽ đau bụng liên tục mà chết. Phương pháp giải độc là ăn tro để ối nó ra ngoài, sau đó dùng đậu xanh, cây kim ngân cùng cam thảo sắc thuốc uống vào để giải độc.

- Đây chính là hạc đỉnh hồng thịnh truyền trên giang hồ, kỳ thật chính là thạch tín. Cái này cũng thông thường nhưng rất hữu ích nên được dùng nhiều nhất. Một chút bột phấn có thể làm cho người ta chết! Phương pháp giải độc cũng là rửa ruột thật nhanh, phục dụng đại lượng nước đậu xanh sau đó dùng Ngư Não Thạch nghiền thành phấn ăn vào.

- Cái này gọi " Nhất Câu Vẫn", một loại độc kỳ lạ.

Hình Trường Phong cầm một cây toàn thân màu tro, có điểm giống cành trúc khô.

- Sau khi trúng độc toàn thân người ta sẽ co rút lại, co lại thành một đoàn, vì vậy chế thành độc dược xưng là " Thiên Ky Dược ". Đây là tên của một loại chim, tên là chim cút, nó ăn trái cây Nhất Câu Vẫn mà không có gì, sẽ không trúng độc. Nhưng mà người ăn chim cút này hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Cho nên chim cút này vào lúc ở dã ngoại không thích hợp bắt ăn.

Mọi người mở rộng tầm mắt, nhao nhao gật đầu.

Hình Trường Phong lại lấy ra một mũi tên hình dáng rất kỳ quái, hắn cầm tên lên, nói:

- Loại tên này dùng kiến huyết phong hầu (gặp máu là toi) chế thành. Kiến huyết phong hầu là tên của loại cây này, cũng được xưng là tiễn độc. Chất lỏng của cây này vô cùng độc. Rơi vào trong mắt, thì mù ngay lập tức; vết thương bị xước gặp máu mặc kệ người làm cái gì, chỉ cần đi ba bước là chết. Nhưng mà dùng gỗ cây này chế thành mũi tên bắn chết dã thú, thịt lại là có thể ăn, người sẽ không trúng độc.

- Cái này gọi ô đầu. Thời Tam quốc Tào Nhân lúc ở Phiến Thành bắn Quan Vũ bịu thương chính là bôi loại độc này...

- Đây là " tình hoa " cũng gọi là " Mạn Đà La hoa ", cực kỳ độc...

Các tướng sĩ lại huy động giấy bút trong tay đem những sự vật kỳ lạ này nhớ kỹ. Về sau Hình Trường Phong lại giới thiệu một ít mê hương, ám khí, mi dược, truyền thụ một ít cách mở khóa, ẩn thân, kề sát đất ( nghe phong ) biện âm.

Thời gian mới một ngày mà các tướng sĩ đặc chủng doanh cũng hiểu được cái gọi là đặc chủng doanh có điểm gì khác với bộ đội bình thường. Ở chỗ này trừ người có thể năng, lực lượng cùng kỹ xảo vượt qua người thường, còn phải có ngộ tính thật tốt mới lĩnh hội và học tập những tri thức kia.

Dùng Tần Tiêu nói là tứ chi phát triển, người không đủ trí lực không thể vào bộ đội đặc chủng!

Còn các loại kiến thức cơ bản trong kỹ thuật, " tiễn thuật " được đổi thành nỏ thuật. Bởi vì số lượng mũi tên thiết có hạn, hơn nữa có thể bắn được cực xa, có thể cắm vào tảng đá thì không tiện thu lại, Tần Tiêu bảo các chiến sĩ tự động thủ gọt một ít mũi tên gỗ để luyện, làm quen với công năng của thiết nỏ. Tần Tiêu cũng đầu nhập vào huấn luyện này, một giờ qua đi liên phục phát nỏ ngay cả cánh tay cũng đau nhức run lên. Nhiều người tập không bao lâu đã ôm cánh tay mệt mỏi muốn chết...

Ngày qua ngày, nắng gắt như lửa, hoặc cơn dông mưa như trút nước. Trong đặc chủng doanh thần bí vẫn kiên trì huấn luyện, mỗi ngày như một không buông bỏ. Nhóm đầu tiên của bộ đội đặc chủng đặc sắc Đại Đường cũng trong tôi luyện tàn khốc này chậm rãi thể hiện hình thức ban đầu...

Trại huấn luyện đã tiến hành nhiều ngày rồi.

Tối hôm đó Tần Tiêu đang chính lý tướng lĩnh làm tổng kết huấn luyện. Mấy ngày hôm trước hắn tự mình mang theo binh sĩ đặc chủng tiến hành huấn luyện việt dã thật sự. Thời gian bảy ngày chỉ mang theo lương khô ba ngày đi ngang qua Tần Lĩnh đến Chung Nam sơn, hành quân hơn ngàn dặm nhưng ba mươi người vẫn hoàn thành nhiệm vụ.

Trong tay Tần Tiêu đang ước lượng phi đao, đâu vào đấy nói ra:

- Lúc này chính là huấn luyện sống ở dã ngoại, trên cơ bản huấn luyện đều làm ta hài lòng. Nhưng mà có một ít huynh đệ làm chưa được tốt. Ví dụ như kỹ thuật phi đao này, nếu có thể một đao lấy mạng địch, lệ không hư phát cũng không phải là chuyện dễ dàng. Dưới một đao mà chim đang bay không chết là không thành công. Mọi người còn phái huấn luyện siêng năng. Mặt khác cũng khuyết thiếu một ít cảm giác nguy cơ. Có huynh đệ đói bụng đến đuổi theo con thỏ phải chạy rất xa, không cần phải làm như vậy. Giả nếu trong tình cảnh địch bao vây bốn phía, loại hành vi này chẳng khác nào bạo lộ thân phận, đây chính là tự sát. Còn có huynh đệ thấy rắn thì tránh ra thật xa. Phải biết rằng muốn sống ở dã ngoại thì rắn là người bạn tốt. Trừ thịt để ăn thì độc rắn, túi mật rắn đều có thể phát huy tác dụng. Còn có huynh đệ lựa chọn nơi ẩn thân không thỏa đáng. Chẳng phải có huynh đệ chui vào trong hang gấu chuẩn bị ngủ đông ẩn nấp sao, thiếu chút nữa biến thành bữa ăn của gấu rồi.

Các tướng sĩ đều cười rộ lên, một binh sĩ trong đó xấu hổ gãi đầu, nói:

- Ta lúc ấy không có chú ý, ta sai rồi, đại suất!

Tần Tiêu gật gật đầu, mỉm cười nói:

- Biết rõ sai thì phải sửa. Loại sau lầm này không được tiếp diễn, ta sẽ không xử phạt ngươi thế nào. Dưới tình huống đó bất cứ sơ sảy nào cũng đều là trí mạng. Có thể đi cho tới hôm nay các huynh đệ đều không dễ dàng. Tính mạng các ngươi mới là quý giá nhất. Cho dù là chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài, hoặc là trên chiến trường thì đầu tiên cần phải nghĩ chính là phải còn sống. Mọi người hiểu chưa?

- Hiểu!

Tần Tiêu đang chuẩn bị bàn giao công việc huấn luyện của ngày mai là khóa học chém mạch đao trên ngựa do Điền Trân phụ trách. Nhưng không ngờ bên ngoài có một binh sĩ tuần tra chạy vào soái trướng nói Tả Vệ Suất doanh Lý Tự Nghiệp tướng quân, tự mình tiến tới trong đặc chủng doanh nói có chuyện quan trọng bẩm báo.

Trong nội tâm Tần Tiêu sinh nghi: lúc đi vào rừng đã bàn giao với Lý Tự Nghiệp rồi. Chuyện trong Tả Vệ Suất ở sẽ do hắn toàn quyền quyết định. Không có chuyện thập phần trọng đại không cần bẩm báo. Đặc chủng doanh thì cả Tả Vệ Suất cũng chỉ có hắn biết rõ. Thời điểm này hắn tới có chuyện gì?

- Mời hắn vào, các huynh đệ trước tán đi nghỉ ngơi đi, ngày mai huấn luyện tiếp tục.

Lỗi nhảy chương từ nguồn!

Chương 273: Phụng Chỉ Quay Về Kinh Thành (2)

Lý Tự Nghiệp đi vào soái trướng. Hắn đầu tiên là bái chào, nói:

- Đại suất! Lão Lý ta một thời gian không gặp đại suất! Nhờ muốn chết!

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Hảo huynh đệ, mau đứng lên! Mấy ngày nay tới giờ thật sự là vất vả ngươi. Nhìn mặt của ngươi còn đen hơn trước kia, mồ hôi chảy ra có thể làm mực viết được đấy, ha ha!

Lý Tự Nghiệp cười ha ha:

- Đại suất, ta nhìn ngươi cũng không khá hơn chút nào đâu, đen gần bằng ta rồi. Ah nha, đây không phải Hình Trường Phong cùng Điền Trân sao, tại sao trước khi trắng như thư sinh, bây giờ theo đại suất thành như vậy rồi! Ha ha! Vạn Lôi huynh đệ, ngươi đừng nói lớn lên không xấu như ta. Nhưng đen không có vấn đề gì!

Mọi người cùng cười ha hả.

Tần Tiêu mới Lý Tự Nghiệp ngồi xuống:

- Huynh đệ lần này tới là có chuyện trọng yếu sao?

Lý Tự Nghiệp gật đầu:

- Đúng vậy a! Trong nội cung phái người đưa chiếu thư, đưa đến trại huấn luyện của Tả Vệ Suất, ta không dám dẫn hắn đi tới đây, cho nên kêu thái giám chờ ở đó.

- Thánh chỉ?

Trong nội tâm Tần Tiêu kinh nghi, nói:

- Thời điểm này thì hoàng đế có ý chỉ gì cơ chứ? Điền Trân, Vạn Lôi, các ngươi mau đi theo ta nhìn xem. Trường Phong, công việc nơi này sẽ do ngươi phụ trách.

Hình Trường Phong chắp tay nói:

- Đại suất yên tâm là được.

Ba người cùng cởi trang phục đặc chủng ra, mặc giáp trụ lên ngựa, cùng Lý Tự Nghiệp quay trở lại Tả Vệ Suất doanh.

Trong quân trướng có một tiểu thái giám trẻ tuổi có vài phần gấp gáp đi tới đi lui, vừa nhìn thấy Tần Tiêu tiến đến thì vui vẻ chào đón:

- Tần tướng quân, Lực Sĩ cuối cùng cũng chờ được ngài tới rồi!

- Lực Sĩ?

Tần Tiêu mở miệng hỏi:

- Công công tên gì?

Tiểu thái giám nói ra:

- Tiểu nhân Cao Lực Sĩ, phụng lệnh trong Đại Minh cung chạy tới đây tuyên chỉ với Tấn tướng quân!

- Ah, là Cao công công, làm phiền làm phiền...

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm kinh nghi: Cao Lực Sĩ, đây không phải là thủ hạ của Lý Long Cơ, thái giám tâm phúc được trọng dụng nhất sao? Thời kỳ Huyền Tông có quyền nghiêng vua và dân, là nhân vật bị tranh luận nhiều nhất, trước mắt chính là tiểu thái giám môi hồng răng trắng này?

Cao Lực Sĩ lấy thánh chỉ trong hộp gấm ra:

- Tả Vệ Suất phó suất Chủ Suất, Tần Tiêu tiếp chỉ!

Bọn người Tần Tiêu quỳ gối:

- Thần, tiếp chỉ!

Cao Lực Sĩ thì thầm:

- Lệnh cho Tần Tiêu, Lý Tự Nghiệp, Điền Trân lập tức hồi cung triều kiến, khâm thử!

Tần Tiêu tiếp chỉ, cầm lên xem một hồi, đúng là bút tích của Thượng Quan Uyển Nhi, không khỏi ngạc nhiên nói:

- Lực Sĩ, ý chỉ của hoàng đế vì sao chỉ có mấy lời thế này? Trong triều xảy ra chuyện gì?

Cao Lực Sĩ cười cười:

- Tướng quân không cần lo lắng, hoàng đế lão nhân gia có chuyện gì giao cho đại nhân xử lý đây? Hơn nữa tiểu nhân còn có một phong thư tín của Thượng Quan đại nhân, bảo ta chuyển giao cho tướng quân.

- Uyển Nhi?

Tần Tiêu kinh nghi nói: Bạn đang đọc chuyện tại

- Nhanh mang tới ta xem!

Cao Lực Sĩ cười giả tạo đưa một phong thư cho Tần Tiêu, trầm thấp nói:

- Tần tướng quân, tốt phúc khí nhé! Ngay cả Thượng Quan đại nhân trong thâm cung còn một lòng ghi nhớ ngài.

Tần Tiêu cười mỉa hai tiếng, mở thư tín ra xem. Đập vào mắt chính là nét chữ thanh tú của Thượng Quan Uyển Nhi:

Lá cây rụng xuống Động Đình

Nhớ chàng ngoài chốn muôn nghìn dặm xa

Chăn hương lạnh bởi sương sa

Bình phong trống để trăng tà chênh vênh

Giang Nam khúc nhớ trổi lên

Thư chàng Kế Bắc ngày đêm mong chờ

Trong thư biệt ý vô bờ

Sống xa nhau mãi, bao giờ gần nhau.

* Đây là bài Thái thư oán của Thượng Quan Chiêu Dung.

Một bài thơ ký thác tình ý bên trong.

Dưới thi văn là một hàng chữ tinh tế: hoàng đế thiết yến chiêu đãi sứ thần Đột Quyết, lệnh cho võ cử trạng nguyên tiếp khách, không cần nghi ngờ, mau quay trở về!

Trong nội tâm Tần Tiêu thoải mái: làm cho ta khẩn trương, thì ra là ăn cơm với hoàng đế! Mà Thượng Quan Uyển Nhi thật đúng là chiếu cố ta khắp nơi, sợ trong nội tâm của ta sinh nghi nên đem chuyện này nói rất rõ ràng.

Tần Tiêu suy tư một hồi, nói ra:

- Huấn luyện của Tả Vệ Suất cũng sắp hai tháng rồi. Hoàng đế đã triệu chúng ta quay về kinh thành, không bằng hiện tại mang binh về thôi. Lý tướng quân, ngươi truyền lệnh giờ mẹo ngày mai nhổ trại dời doanh, thu binh quay về kinh. Lực Sĩ ở xa tới vất vả, hôm nay xin mời nghỉ ngơi một đêm thật tốt, ngày mai theo đại quân của chúng ta quay về nhé?

Cao Lực Sĩ chắp tay lạy dài:

- Đa tạ Tần tướng quân.

Mọi người đều rời đi chuẩn bị, Tần Tiêu an bài nơi ở cho Cao Lực Sĩ, cỡi ngựa vàng chạy vội trở về đặc chủng doanh. Gọi Hình Trường Phong tới, Tần Tiêu nhìn hắn nói ra:

- Trường Phong, hoàng đế bảo ta vào kinh thành. Đặc chủng doanh bên này bắt đầu huấn luyện không thể ngừng. Ngươi tạm thời tiếp nhận quản lý một thời gian ngắn, không cần làm gì cứ chờ ta quay về.

Hình Trường Phong xúc động đồng ý. Tần Tiêu triệu tập các tướng sĩ lại một chút, phân phó một chút công việc sau đó lại nhớ trở về Tả Vệ Suất doanh. Trong soái trướng Cao Lực Sĩ không có nghỉ ngơi, ngồi ở chỗ kia hình như cố ý chờ Tần Tiêu.

Tần Tiêu tiến lên:

- Lực Sĩ, muộn như vậy không nghỉ ngơi, tìm ta có việc gì?

Cao Lực Sĩ cười cười:

- Cũng không có chuyện gì, tiểu nhân nhất thời ngủ không được muốn tìm đại nhân tâm sự.

- Nói chuyện phiếm?

Tần Tiêu cười nói:

- Tốt! Làm chút rượu và đồ ăn chúng ta nói chuyện.

Hai người phân chủ khách ngồi xuống, rượu và thức ăn không bao lâu cũng mang lên, Cao Lực Sĩ nói ra:

- Tần tướng quân, đại danh của ngài tiểu nhân đã sớm nghe nói, thật đúng là văn võ toàn tài nên cực kỳ bội phục!

Tần Tiêu cười khoát khoát tay:

- Có tiếng không có miếng bỏ đi, Lực Sĩ quá khen rồi.

Hàn huyên qua đi, Cao Lực Sĩ bộ dạng muốn nói lại thôi.

- Kỳ thật, tiểu nhân có mấy lời muốn nói với tướng quân, nhưng lo lắng có chút đường đột...

Tần Tiêu nói:

- Lực Sĩ có lời gì không ngại nói thẳng. Đã ngồi ở đây uống rượu cũng là duyên phận khó có được.

Trong nội tâm âm thầm có chút buồn cười: uống rượu nói chuyện phiếm với thái giám đúng là không được tự nhiên.

Cao Lực Sĩ chắp tay, nói:

- Tướng quân quả nhiên là người hào sảng... Tiểu nhân lần trước bị giáng chức, trước mắt mới một lần nữa được triệu vào cung, đây cũng là nhờ phúc của Lương Vương. Bởi như vậy trong triều có rất nhiều người cho rằng tiểu nhân là người của Lương Vương cho nên có chút buồn rầu. Tiểu nhân biết rõ Tần tướng quân cùng Lâm Truy Vương, Vệ Vương có giao tình không tệ, tiểu nhân cũng có duyên mấy lần gặp Lâm Truy Vương, cả hai nói chuyện xem như hợp ý. Tiểu nhân từng nhiều lần nghe hắn nói về sự tích của đại nhân, quả thực làm lòng người sinh cảm phục!

- Khách khí khách khí...

Tần Tiêu thuận miệng ứng vài câu, trong nội tâm nghĩ thầm: Cao Lực Sĩ thằng này sớm như vậy đã có giao tình với Lý Long Cơ rồi sao? Hắn nói với ta những lời này là có ý gì, cho thấy lập trường sao? Ở trước mặt ta có cần làm như vậy sao?

Cao Lực Sĩ mỉm cười, nói:

- Tuy tướng quân trước mắt không có thế, nhưng tiểu nhân nhìn ra được dùng hùng tài thần võ của tướng quân nhất định thăng chức rất nhanh, đây là chuyện trong tầm tay.

Chương 274: Đột Quyết Khiêu Khích (1)

- Cái khác không nói, ngắn ngủn hai tháng tướng quân có thể làm cho công tử quân thoát thai hoán cốt, phần năng lực này thật sự là đương thời hiếm thấy.

Tần Tiêu vẫn thuận miệng đáp lại, trong nội tâm thầm nghĩ: tốt cho Cao Lực Sĩ, theo ý của ngươi đã nhìn trúng tiềm lực của ta rồi? Ngươi tiểu tử này, không đầu thai tới thế kỷ hai mươi mốt đầu cơ cổ phiếu đi, thật sự là lãng phí nhân tài! Dùng bộ dạng nhanh mồm nhanh miệng này của hắn, muốn làm gì thì mọi việc đều thuận lợi, thật đúng là không phải việc khó. Hắn hiện tại nói với ta chuyện này cũng là " vật tận kỳ dụng (*xài cho đúng tác dụng) " a, tuy ta bây giờ chỉ là Lục Suất tướng quân đông cung nho nhỏ lại có thể muốn kéo giao tình, cũng giống như hắn từng làm với Lý Long Cơ, đúng là giảo hoạt...

Hai người cứ nói chuyện phiếm như thế cũng hơn một canh giờ. Giọng nói của Cao Lực Sĩ êm nhẹ đang lôi kéo làm quen với Tần Tiêu. Dù sao Cao Lực Sĩ bây giờ đang ở trong cung đình, là người bên cạnh hoàng đế, Tần Tiêu không có lý do đắc tội và lãnh đạm hắn. Về phần sau này thế nào thì có trời mới biết! Ai còn có thể đoán trước tên Cao Lực Sĩ này ngày sau quyền nghiên vua và dân cơ chứ?

Sáng ngày thứ hai Tả Vệ Suất doanh nhổ trại rời đi, Tần Tiêu cưỡi ngựa quay về kinh thành.

Tần Tiêu vừa mới tới Tả Vệ Suất phủ, còn chưa kịp ngồi xuống uống ngụm trà, Lý Trọng Tuấn thái tuế đã tới gọi to:

- Tần tướng quân đâu rồi? Người ở nơi nào?

Tần Tiêu khoát tay, nhìn thấy bọn người Lý Tự Nghiệp cười nói:

- Các ngươi đi xuống nghỉ ngơi trước đi. Vệ Vương đến chắc là chuyện tốt.

Bọn người Lý Tự Nghiệp vừa mới lui ra ngoài Lý Trọng Tuấn đã xông vào trong phủ Tả Vệ Suất, hoảng hốt chạy tới trước mặt Tần Tiêu, cảm thán một tiếng nện vào bàn:

- Xong, toàn bộ hết rồi! Lão tử thật sự xong đời rồi.

Tần Tiêu có chút buồn cười, nghĩ thầm: chạy tới chỗ của ta phát bực cái gì? Còn có chuyện gì có thể làm cho thái tuế gia này bực mình như vậy?

Tần Tiêu vui vẻ, nói:

- Điện hạ, hôm nay có rảnh đi tới đông cung làm gì? Đã xảy ra chuyện quỷ khóc thần sầu gì sao, khiến cho Vệ Vương lại kinh hoàng như vậy?

Lý Trọng Tuấn rũ đầu, khoát khoát tay, nhìn hắn thương tâm nói không ra lời.

Tần Tiêu cười nói:

- Hẳn là vì nha đầu Tử Địch sao?

- Không phải! Nha đầu kia căn bản không chịu gặp ta, mỗi ngày như thế nên ta quen rồi.

Lý Trọng Tuấn nhìn hắn lúc này muốn khóc.

- Lần này nha, ta chạy trời không khỏi nắng rồi, hảo huynh đệ, ngươi nhất định phải nghĩ biện pháp giúp ta!

Tần Tiêu ngạc nhiên nói:

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, điện hạ có gì nói mau đi.

Lý Trọng Tuấn thở dài một hơi, thương tâm nói ra: Bạn đang đọc chuyện tại

- Hai tháng trước Đột Quyết Mặc Hạ Khả Hãn phái người đến nghị hòa với Đại Chu. Mà sứ thần chết tiệt ăn chùa ở chùa thì không nói đi, hắn lại nghĩ ra chủ ý cùi bắp, nói là phải gả con gái của Mặc Hạ cho hoàng thân để nghị hòa, xem như tỏ vẻ thành ý, mẫu thân của ta nha, thái tử hiện tại có hai đứa con, đệ đệ của ta hiện tại còn chưa được mười tuổi nên đây không phải đang giết ta sao? Loại nữ nhân này dễ lấy như vậy? Cả ngày uống sữa dê mà lớn lên, không có người nào uống sữa mẹ cả, sữa bò, sữa dê toàn thân mùi khai, vài năm không tắm rửa, nói không chừng còn tráng kiện hơn cả Lý Tự Nghiệp. So với Thiết Nô còn đen hơn! Lão thiên gia, không phải đang chơi ta sao? Lý Trọng Tuấn ta phong lưu phóng khoáng phải kết hôn với lão bà như vậy sao!

Lý Trọng Tuấn nói vô cùng thê lương. Lải nhải nước bọt bay loạn. Tần Tiêu nghe một nửa thật sự nhịn không được, cười ha hả:

- Điện hạ, đây là chuyện tốt nha! Người ta tốt xấu gì cũng là công chúa của một nước!

- Mả mẹ nó, ngươi bây giờ đầy hơi nên nói móc ta à?

Lý Trọng Tuấn oán hận mắng lên.

- Nếu ta đem lão bà này làm chánh phi của vương phủ thì làm gì còn ngày tốt lành nữa? Người Đột Quyết này đều là lang sói, tùy thời lại đi khai chiến với Đại Chu. Cuộc chiến này đánh nhau ta bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió! Còn nữa, dứt bỏ không nói, ta hiện tại còn chưa lập người nào làm phi, trong ngày còn tiêu sái khoái hoạt đã nghiện rồi! Lấy lão bà lang sói quay về thì cả ngày sẽ bị léo nhéo bên tai; về đến nhà, khí lực so với ta còn lớn hơn, nếu nàng ta cưỡi ngựa còn lăng nhục ta tới hừng đông... Trời ạ, huynh đệ, nghĩ tới chuyện này ta không còn hy vọng gì nữa rồi! Lần này ngươi không giúp ta thì ta sẽ trốn không ra gặp người nữa.

Tần Tiêu cười hàm răng cũng mỏi nhừ cay mũi, Lý Trọng Tuấn này thật sự có ý tứ. Chiếu theo lời hắn nói thì nữ nhân Đột Quyết vô cùng bưu hãn, mà nữ nhân như vậy sẽ lên giường của quận vương.

Lý Trọng Tuấn vừa vội vừa tức, xông lên véo cổ của Tần Tiêu:

- Còn cười! Lão tử không để yên cho ngươi!

Tần Tiêu cười lớn né tránh, thật vất vả cố nén ý cười:

- Điện hạ, ngươi đừng có gấp, trước tiên ta hỏi rõ mấy chuyện mới nghĩ biện pháp giúp ngươi được!

Lý Trọng Tuấn gấp khó dằn nổi:

- Hỏi đi, ngươi muốn biết cái gì?

Tần Tiêu suy nghĩ một chút, nói ra:

- Đầu tiên sứ thần Đột Quyết khẳng định sẽ không mang công chúa tới, đúng không?

- Như thế.

Lý Trọng Tuấn gật gật đầu, nói:

- Những lão hồ ly trên thảo nguyên này còn không dễ thương lượng công việc như vậy, hắn không muốn mang công chúa tới để làm bản thân bị động.

Tần Tiêu nói tiếp:

- Sau đó thì sao, điện hạ vừa rồi cũng nói Đột Quyết cùng Đại Chu tùy thời đều có khả năng khai chiến. Hơn nữa cho dù không khai chiến Đột Quyết là dân tộc du mục không xâm lược thì không cách nào duy trì sinh kế. Cho nên lần này bọn họ chủ động đi tới giao hảo khôn ngoài mấy nguyên nhân.

- Ngươi kéo chuyện ra xa vậy làm gì? Bây giờ cầu ngươi giúp ta từ hôn đấy, cũng không phải hai thừa tướng trao đổi chuyện quốc gia đại sự!

Lý Trọng Tuấn hơi ngáp nói ra:

- Hoàng đế tìm thái tử đi thương nghị chuyện này, đoán chừng hai ngày này ý chỉ sẽ hạ xuống. Nếu ngươi không giúp ta sớm thì chuyện này xong rồi.

- Đừng nóng vội đừng nóng vội, chuyện này không có biện pháp nhanh như vậy.

Tần Tiêu mang chén trà đưa cho Lý Trọng Tuấn, lại bảo hắn an tâm một chút.

- Mấy nguyên nhân trong đó đơn giản là gần đây biên cảnh Đại Chu canh phòng quá nghiêm, người Đột Quyết khó kiếm được chất béo gì, bản thân lại đang trong thời kỳ suy yếu; còn nữa, khả năng trong nước xảy ra vấn đề, lo lắng Đại Chu xâm lấn quy mô. Sau đó mới nghĩ ra biện pháp chủ động nghị hòa. Bọn chúng biết rõ đại Chu ta khai chiến thì không sợ bất cứ kẻ nào, nhưng vẫn luôn dĩ hòa vi quý, an dân dưỡng tức, Vũ Hoàng bệ hạ bao năm qua dụng binh với Đột Quyết hiệu quả không rõ ràng, cố tình nghị hòa. Vì vậy cử động này nhất định thành công. Về phần Mặc Hạ thành ý hay không vậy thật khó nói. Ngay cả bệ hạ cũng nghĩ ra vấn đề này, Mặc Hạ lão hồ ly sẽ dễ nói chuyện vậy sao? Vạn nhất hai nước lại đánh nhau chẳng phải là đem con gái của mình đẩy vào hố lửa sao?

Chương 275: Đột Quyết Khiêu Khích (2)

Lý Trọng Tuấn nháy mắt, kinh ngạc "Ah" một tiếng:

- Ý của ngươi là Mặc Hạ sẽ không đưa con gái tới, giày vò như vậy chỉ là thuật che mắt, vì cái gọi là tỏ vẻ " thành ý "?

Tần Tiêu nhíu mày, cười cười:

- Vô cùng có khả năng.

Lý Trọng Tuấn chậm rãi gật gật đầu:

- Chiếu theo lời ngươi nói đúng là rất có đạo lý. Xem ra ta thật bị váng đầu chút ít. Dùng tính tình của Mặc Hạ kia thì sao có thể chủ động đưa con gái tới Đại Chu làm con tin chứ? Nếu hắn không xâm lược. Khơi mào một ít chiến sự thì trên thảo nguyên mênh mông kia căn bản đủ làm hắn lạnh răng rồi, lại nói mua đồ còn không sảng khoái bằng đoạt đồ nha.

Tần Tiêu thấy Lý Trọng Tuấn lại bắt đầu lải nhải, trong nội tâm lại cười lên.

Lý Trọng Tuấn một mình lải nhải một hồi thấy Tần Tiêu không có đáp lời, mới tỉnh ngộ lại. Thản nhiên cười nói:

- Nhưng mà không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Nói không chừng lão tiểu tử kia đầu óc choáng váng. Thực thật sự đem con gái gả tới thì sao? Đến lúc đó, Tần huynh đệ. Chuyện này ngươi phải giúp ta giải quyết. Dù nói thế nào ta hiện tại cũng là anh vợ của ngươi nha.

Tần Tiêu nghe hắn nói chuyện không chút che lắp thì vội vàng dựng thẳng ngón tay, nói nhỏ:

- Nhỏ giọng một chút đi! Nơi này chính là đông cung!

Lý Trọng Tuấn tới trước mặt Tần Tiêu, vỗ vai hắn, nói:

- Ngươi đúng là, tiểu tử! Vụng trộm đem em gái của ta xử lý xong rồi còn không có thư từ qua lại! Nếu không phải ta đi tới chỗ của ngươi nhìn thấy Tiên Nhi đổi búi tóc phu nhân, ta còn không biết đấy! Nha đầu kia ta đã sớm nói qua rồi, Tiên Nhi rất kiêu ngạo! Nhưng mà hôn sự ngươi xử lý thế nào?

Tần Tiêu cười hắc hắc, nói:

- Thật xấu hổ, một tháng trước chúng ta đã xử lý hôn sự trong yên lặng rồi. Ngươi cũng biết, hoàng đế cùng thái tử đều có ý muốn ta lấy một em gái khác của ngươi. Thái Bình quận chúa Lý Khỏa Nhi, lúc ấy ta đã cự tuyệt! Hôn sự này ta không dám làm đường hoàng. Hôn sự xử lý sau đi! Tối nay ngươi đi tới phủ của ta uống vài ly rượu mừng nhé!

Lý Trọng Tuấn buông tay ra ngồi lại, căm giận chỉ vào Tần Tiêu. Thấp giọng mắng:

- Xú tiểu tử, có chút bổn sự! Ngươi mới quen Tiên Nhi bao nhiêu ngày? Nhưng mà ngươi quyết định đúng đấy, ngươi không cưới tiểu tiện nhân Lý Khỏa Nhi kia là đúng! Tiểu tiện nhân này tuy là cùng mẹ sinh ra với Tiên Nhi, bề ngoài có bảy phần giống nhau, nhưng mà tính tình cách biệt một trời một vực. Điêu ngoa tùy hứng không nói đạo lý. Đừng nhìn nàng hiện tại mới mười lăm mười sáu tuổi, nếu không phải có Vũ Hoàng uy hiếp, nàng đã làm ông trời rồi! Trong thiên hạ trừ Vũ Hoàng thì nàng không sợ người nào! Thái tử cùng Thái Tử Phi sủng ái nàng không cần phải nói!

Tần Tiêu nói thầm trong lòng: xem ra Lý Trọng Tuấn cùng Lý Khỏa Nhi không hợp nhãn! Lịch sử Đại Đường cũng ghi rõ hai cực phẩm ác phụ. Lý Khỏa Nhi cùng mẹ ruột của nàng đã đem Đại Đường giày vò vài năm!

Tần Tiêu nói ra:

- Điện hạ, nếu đã là thân sinh thì tuổi cua nàng còn nhỏ, ngươi nên nhịn một chút đi. Không nhìn thấy thì không tức giận. Lại nói mấy ngày nay ngươi rất tốt lành nha! Ha ha!

Lý Trọng Tuấn oán hận nhào lên, vừa muốn véo người:

- Ta nói rồi, không nên nói móc ta!

Nói chuyện không bao lâu với Lý Trọng Tuấn thì nội cung phái người tới giục, muốn bọn người Tần Tiêu tiến cung, đến Túc Vũ đình kiến giá. Đúng lúc Lý Trọng Tuấn cũng ở nơi đây, thái giám truyền chỉ cũng đỡ phải chạy một đoạn nữa, đem lệnh của hoàng đế bảo hắn vào cùng.

Mọi người sửa sang y phục một hồi đồng loạt tiến cung, đến Túc Vũ đình.

Võ Tắc Thiên thì ngồi trên long ỷ cao, hai bên có tùy tùng đứng cạnh, một bên là sứ thần Đột Quyết, đừng một bên là Trương Giản Chi, Diêu Sùng cùng Võ Tam Tư mấy quan to, các loại rượu ngon món ngon cũng được bày ra.

Tần Tiêu, Lý Trọng Tuấn, Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân bốn người tiến lên lạy hoàng đế, sau đó được ban ngồi.

Tần Tiêu đưa mắt đánh giá sứ thần Đột Quyết râu quai nón, mái tóc kết thành từng búi dài tới cổ, trời rất nóng cũng mang mũ da. Trong đó có một gia hỏa cường tráng cao lớn, cơ bắp toàn thân như nổ tung, râu tóc màu đen, vẻ mặt vẻ hung hãn.

Trong nội tâm Tần Tiêu nói thầm: hai nước nghị sự còn gọi Tả Vệ Suất phó suất nho nhỏ như ta tới làm gì?

Thời điểm đang nghi hoặc Võ Tắc Thiên mở miệng, nói:

- Di Lực Tham Hãn, vị tướng quân vừa mới tới kia chính là võ trạng nguyên Tần Tiêu đầu tiên của Đại Chu mà ngươi muốn gặp; bên cạnh hắn theo thứ tự là bảng nhãn và thám hoa Lý Tự Nghiệp, Điền Trân.

Trong sứ thần Đột Quyết có một người đàn ông hơn bốn mươi cao lớn đứng lên, đi vào trung ương yến hội, xoay người hành lễ, ngữ điệu đông cứng nói ra:

- Đa tạ hoàng đế bệ hạ! Đàn ông Đột Quyết chúng ta sùng bái nhất là dũng sĩ, thấy võ trạng nguyên của Đại Chu vương triều đúng là tam sinh hữu hạnh!

Tần Tiêu ngồi ở trên ghế nhìn thấy Di Lực Tham Hãn cùng đám Đột Quyết nhìn qua hắn, chắp chắp tay mỉm cười đáp lễ.

Di Lực Tham Hãn dò xét Tần Tiêu một hồi, tiếp tục nói:

- Hoàng đế bệ hạ, thần có thỉnh cầu, mong hoàng đế bệ hạ đáp ứng.

Võ Tắc Thiên nói:

- Nói đi.

- Đa tạ bệ hạ.

Di Lực Tham Hãn lại thi lễ, tiếp tục nói:

- Lần này đi cùng thần còn có Đột Quyết đệ nhất dũng sĩ Lực Hạ Đạt. Thần, thỉnh bệ hạ cho phép Lực Hạ Đạt cùng võ trang nguyên Tần tướng quân của Đại Chu luận võ một hồi.

Di Lực Tham Hãn nói với âm tiết đông cứng, một người đàn ông Đột Quyết trên ghế quỳ rạp xuống, nói:

- Lực Hạ Đạt thỉnh hoàng đế bệ hạ cho phép! Nguyện vọng cả đời của Lực Hạ Đạt là tìm dũng sĩ đánh bại ta! Lực Hạ Đạt hy vọng người này chính là võ trạng nguyên của Đại Chu!

Trên mặt Võ Tắc Thiên tối tăm phiến muộn và tức giận: Lực Hạ Đạt này cực kỳ vô lễ thô lỗ, thật sự là người thiếu văn minh, không hiểu lễ nghi!

Di Lực Tham Hãn cảm giác có chút khác thường thì nói:

- Bệ hạ thứ tội! Lực Hạ Đạt là kẻ mãng phu, không hiểu được lễ nghi của Đại Chu vương triều...

Võ Tắc Thiên trì hoãn tổ sắc mặt, khoát khoát tay:

- Quý sứ không cần đa lễ, người không biết vô tội. Tần Tiêu!

Tần Tiêu đi ra, chắp tay vái chào:

- Có thần!

Võ Tắc Thiên mỉm cười gật gật đầu, nhìn qua bộ dáng của Tần Tiêu thì rất hài lòng, nói ra:

- Di Lực Tham Hãn cùng Lực Hạ Đạt đưa ra thỉnh cầu luận võ, ngươi nguyện ý tiếp khiêu chiến hay không?

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng, ngang nhiên nói:

- Tướng sĩ Đại Chu chúng ta chưa bao giờ sợ khiêu chiến. Thần nguyện ý tiếp nhận!

- Tốt

Võ Tắc Thiên mặt lộ vẻ vui mừng, nói:

- Tần Tiêu, trẫm chuẩn y cho ngươi và Lực Hạ Đạt chiến một trận. Nhưng phải nhớ là người ta là khách ở xa, nên điểm tới là ngừng, không nên làm thất lễ.

Di Lực Tham Hãn cùng Lực Hạ Đạt ở bên cạnh đáp ứng một tiếng, thật sự có chút khó chịu, Lực Hạ Đạt càng không nhịn được, lại quỳ xuống, lớn tiếng nói:

- Bệ hạ, Lực Hạ Đạt không muốn Tần tướng quân nhượng chiêu. Nguyện ý chiến một trận với Tần tướng quân, sinh tử tất cả do thiên mệnh!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau