PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Tuyển Chọn Nghiêm Khắc (1)

- Hình Phong, thật sự trúng chiêu vừa rồi thì xong rồi.

Hình Trường Phong nuốt một ngụm nước bọt, nói:

- Chiêu thức này thật ngoài dự đoán của mọi người, Nhất Kích Tất Sát ah! Nói như vậy lúc đối địch ta thấy có người quét ngang như vậy sẽ tránh né mới tốt, nếu không thì dùng khuỷu tay ngăn cản, nhưng đó cũng là phương pháp có hại chịu thiệt.

Tần Tiêu nói:

- Chuyện này phải vượt qua thử thách tâm lý mạnh mới được. Hình Phong huynh, ngươi xem nắm đấm của ta, nắm đấm kiểu này là kiểu " quyền tiêm ". Ngón trỏ cùng ngón áp út nương tựa ngón giữa, ngón cái thủ sẵn móng tay ở giữa có thể đem lực đạo áo súc vào diện tích nhỏ nhất gia tăng lực đạo. Nếu như đánh trúng chỗ hiểm như huyệt Thái Dương, có thể lập tức làm người ta mất mạng.

Hình Trường Phong cùng Vạn Lôi tiến lên tinh tế nhìn nắm đấm của Tần Tiêu.

- Phương thức nắm tay thật kỳ quái!

- Ta nói rồi, đây là kỹ thuật giết người.

Tần Tiêu thu hồi nắm đấm, nói:

- Ngày sau, chúng ta lại tinh tế nghiên cứu. Nếu như là người trong bộ đội đặc chủng đều có thể nắm giữ phương pháp này thuần thục, như vậy có ở Đại Chu này sẽ trở thành cổ máy giết người tốt nhất.

Vạn Lôi nói ra:

- Hơn nữa đại suất trang bị những thứ này thì thật đáng sợ! Loại binh lính này chính là vương giả trên chiến trường, bách chiến bách thắng nha! Đúng như đại suất nói, đây là một đám giết người như " máy móc " gì đó, căn bản không thể dùng binh lính thường mà cân nhắc.

Hình Trường Phong ngạc nhiên nói:

- Đại suất, chẳng lẽ ngài muốn huấn luyện một đám thích khách?

- Thích khách?

Tần Tiêu cười cười, lắc đầu nói:

- Thích khách cao minh cũng là ác lang trên chiến trường, hoặc là ẩn núp như báo săn mồi, cá mập trong nước, đồng thời còn có thể thẩm thấu vào hạch tâm của địch nhân đánh cắp tình báo, hoặc tối thì phá hư, dùng sức một mình thay đổi chiến cuộc.

Vạn Lôi trừng to mắt:

- Đại suất, trận chiến này còn đánh được hay sao? Vạn Lôi mang binh nửa đời người chỉ biết ra trận đối địch minh đao minh thương chiến đấu. Nếu có thể gặp phải kẻ có thể lặn vào trong quân trướng trộm cơ mật của ta, hoặc là dứt khoát một đao cắt đầu ta, hoặc mai phục trong một góc nào đó cầm thiết nỏ này bắn ta một mũi tên...

- Vậy rất thê thảm đúng không?

Tần Tiêu cười nói:

- Vạn Lôi huynh đệ, ta biết rõ ngươi đang suy nghĩ gì. Ngươi cho rằng là dũng sĩ phải liều sống liều chết trên chiến trường. Nhưng mà ngươi nghĩ lại giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm, loại đấu pháp này rất anh dũng. Nhưng mà nhìn thấy huynh đệ của mình cụt tay cụt chân phơi thây sa trường thì rất tốt sao? Mục đích của chiến tranh chính là dùng giết hại ngăn giết hại. Giảm bớt thương vong cho huynh đệ của mình, dùng cái giá nhỏ nhất đổi lấy thắng lợi thì đó là ý đồ ta tổ kiến bộ đội tinh nhuệ này. Một tướng công thành cũng chưa chắc cần vạn cốt khô mà! Ít nhất đừng cho huynh đệ của mình chết trên chiến trường là được. Có thể làm được như vậy ai có thể ngăn cản chúng ta?

Vạn Lôi như thể hồ quan đỉnh, bái phục nói:

- Đại suất anh minh, Vạn Lôi, bội phục!

- Được rồi, huynh đệ, bắt đầu đi.

Tần Tiêu cười vịn lấy Vạn Lôi, nói:

- Những chuyện này tạm thời là tưởng tượng thôi. Nếu muốn làm được điểm này cũng không phải là ngày một ngày hai. Còn cần hảo huynh đệ các ngươi cùng giúp ta mới được.

Ngày hôm sau Tần Tiêu mang theo Vạn Lôi, Hình Trường Phong dẫn mấy gia đinh đem trang bị của Hậu Tẩy đặt lên ba xe ngựa lớn, chuyển ra khỏi thành Trường An đi tới sông Vị Thủy.

Tần Tiêu ngồi trên xe ngựa nhìn qua ngón tay đeo nhẫn, không khỏi hồi tưởng lại ngày hôm qua, chính mình và Lý Tiên Huệ ở cùng nhau, trong lòng không tự giác cười rộ lên. Lúc ấy Tần Tiêu nói với nàng loại nhẫn này tượng trưng cho hôn nhân và tình yêu, phải vĩnh viễn đeo ở ngón danh, cả đời không lấy xuống. Ngón áp út biểu tượng cho phu thê. Lý Tiên Huệ vui rạo rực đeo nhẫn lên, cho còn hôn hắn một cái, sau đó hai người lại bắt đầu điên loan đảo phượng tới nửa đêm.

Tần Tiêu nghĩ thầm: về nhà vài ngày xử lý hôn sự với Tiên Nhi, thành gia lập thất rồi, lúc nào thì nàng sinh hài tử mập mạp cho mình đây? Hoặc là con gái cũng được... Ai nha, ta là phần tử xuyên qua, lấy vợ sinh con có sinh ra thời không vặn vẹo không?

Quân trại Tả Vệ Suất.

Điền Trân, Lý Tự Nghiệp cùng đông đảo quân sĩ đi tới chào đón, Tần Tiêu gọi người mang những trang bị đặc chế vào trong soái trướng, giới thiệu Hình Trường Phong cùng Vạn Lôi cho mọi người quen nhau.

Điền Trân cầm bản danh sách đưa cho Tần Tiêu xem:

- Đại suất, mấy ngày nay mạt tướng cùng Lý tướng quân dựa theo ý của đại suất, tinh tế khảo sát tham tường một hồi, chọn ra ba trăm huynh đệ, đây là danh sách.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn, gật đầu nói:

- Các huynh đệ đã vất vả. Ngày mai ta sẽ tự mình mang những người này tuyển chọn đặc thù. Nhóm đầu tiên tham gia huấn luyện nhân số quyết định ở một trăm. Tả, Hữu Lang Tương Vạn Lôi cùng Điền Trân và Hình Trường Phong đảm nhiệm phụ tá, cùng ta phụ trách huấn luyện bộ đội đặc chủng.

Ba trăm tên quân sĩ đứng chỉnh tề trong khoảng đất trống, tinh thần vô cùng phấn chấn, bọn họ vui mừng vì mỗi ngày đều nhận được tiền lương, đi nơi nào tìm được chuyện tốt như vậy. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tần Tiêu đứng trước sân khấu liếc mắt nhìn binh sĩ dưới đài, khóe miệng nhếch lên khẽ cười cười, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, đều là tinh anh trong Tả Vệ Suất, đều là hảo hán mười dặm chọn một người. Cho dù là thể năng, thân thủ hay là trí tuệ, kiến thức đều phải khá trở lên. Bổn tướng nói lời giữ lời, hôm nay phàm là huynh đệ tới đây mỗi sẽ được lãnh một xâu tiền.

Chúng quân sĩ mặt lộ vẻ vui mừng, nhao nhao ngẩng đầu rất cao, eo cũng ưỡn càng thẳng.

Tần Tiêu đi xuống đài, chậm rãi đi thong thả tới trước mặt những binh sĩ kia.

- Nhưng mà trong ba trăm người còn muốn đào thải một lần. Cuối cùng nhất chỉ lưu lại một trăm người, hai trăm người khác quay về Tả Vệ Suất huấn luyện đi.

Trong nội tâm các binh sĩ nhảy mạnh, trên mặt căng cứng.

- Hơn nữa chọn lựa rât nghiêm khắc. Huấn luyện sau này cũng khổ giống như địa ngục, so với huấn luyện thường ngày của Tả Vệ Suất còn vất vả gắp mười lần, gấp trăm lần. Nếu có huynh đệ nào khiếp đảm, sợ hãi hiện giờ có thể nói với ta, bổn tướng tuyệt đối không trách hắn, cho tiền thưởng, rời đi. Có không?

- Không có!

Các binh sĩ cùng rống to lên. Ai mà đi làm chuyện mất mặt như thế cơ chứ? Tần Tiêu nói những lời này kỳ thật xem có người nào sợ hãi hay không.

- Tốt!

Tần Tiêu lớn tiếng nói:

- Hiện tại tuyển chọn bắt đầu. Do bổn tướng tự mình chủ trì, mỗi huynh đệ đều trải qua khảo nghiệm một lần. Điền Tướng quân theo thứ tự dẫn các ngươi vào doanh trướng.

Dứt lời Tần Tiêu đi vào trong quân trướng.

Chỗ này là nơi huấn luyện đặc chủng, cách doanh trại Tả Vệ Suất chừng ba bốn mươi dặm, nơi này là ven sông, gần đó là sườn núi Tần Lĩnh, rừng rậm cực lớn, là một nơi huấn luyện rất tốt.

Binh sĩ đầu tiên được mang vào doanh trướng. Tần Tiêu ngồi ở trước bàn, trong tay cầm một mũi tên, nhìn qua người binh lính kia nói:

- Đứng ở bên trái soái trướng.

Chương 267: Tuyển Chọn Nghiêm Khắc (2)

Người binh lính này nhìn thấy mấy tướng quân đều ngay ngắn nhìn qua hắn, trong nội tâm có chút nhút nhát ngoan ngoãn đứng ở bên trái doanh trướng, phía sau là tấm gỗ lớn.

Tần Tiêu cũng không nói nhảm, đặt mũi tên lên cung nhanh chóng bắn đi.

"Soạt" một tiếng. Mũi tên này bay xoẹt qua bên tai của binh sĩ này, đuôi tên rung động " ông ông ".

Người binh lính kia lập tức con mắt trắng bệch, hai chân mềm nhũn. Co quắt ngã xuống.

Tần Tiêu lắc đầu:

- Kéo đi ra ngoài, đứng ở sau trướng, đào thải. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Hình Trường Phong bên cạnh sợ hãi nói:

- Đại suất, biện pháp lựa chọn này quả thực có chút dọa người. Ngày hôm qua thời điểm ngươi thử ta nếu không phải Trường Phong tràn ngập tin tưởng tiễn thuật của đại suất, đồng thời tin tưởng đại suất sẽ không làm ta bị thương, cũng sẽ sinh lòng sợ hãi trốn đi rồi.

Tần Tiêu lắc đầu cười khổ nói:

- Bộ đội đặc chủng trọng yếu nhất chính là tố chất tâm lý. Nếu như chỉ dọa một chút đã có bộ dáng như vậy thì chơi cái gì nữa? Tên binh sĩ này dũng khí quá kém. Mang tên khác vào.

Một binh sĩ khác tiến vào, cùng như lúc trước đứng ở trước tấm ván gỗ.

Tần Tiêu bắn mũi tên tới chọc vào nách của hắn. Binh sĩ hơi run người một cái nhưng phản ứng không quá lớn.

Nhưng mà lại nghe mùi khai.

- Đại suất, thằng này đái ra quần...

- Đi ra ngoài, đi ra ngoài!

Thứ ba đúng là không có chút sợ hãi, thậm chí còn rút mũi tên đưa tới trước mặt của Tần Tiêu, nói:

- Đây là tên của đại suất.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Không sai, có chút dũng khí. Nói cho ta biết trước khi nhập ngũ ngươi làm cái gì?

- Tiểu nhân là giang hồ chơi xiếc ảo thuật. Đầu nhập vào quan lại thân thích và được đề cử tiến vào Tả Vệ Suất.

- Biết chữ không? Biết bơi không?

- Xem qua một ít thi văn, đi diễn nghệ ở Giang Nam cũng biết chống thuyền bơi lội.

Tần Tiêu thoả mãn đứng dậy, đi vòng quanh tên Tại binh sĩ này một vòng, nói:

- Luyện võ chưa?

- Hồi bẩm đại suất, xác thực đã luyện qua một chút. Đi giang hồ dùng phòng thân.

- Học được mấy thứ gì?

- Thiếu Lâm quyền, trướng thối đều biết một chút.

- Vậy thì tốt.

Tần Tiêu nhìn Hình Trường Phong vẫy tay, nói:

- Vị này từng là bôi khoái huyện Trường An, hiện tại chính là Hình tướng quân. Ngươi đánh hắn hai chiêu.

- Tiểu nhân không dám!

- Ít nói nhảm, ngươi đánh thắng hắn thì ngươi chính là tướng quân, hắn sẽ trở thành tiểu tốt.

- Tiểu nhân đúng là không dám!

- Lớn mật! Dám vi phạm quân lệnh!

Tiểu tốt cắn răng một cái:

- Hình tướng quân, tiểu nhân, đắc tội!

Dứt lời, một quyền đánh về phía Hình Trường Phong. Hình Trường Phong một chiêu bắt được quả đấm của hắn, cười khổ lắc đầu:

- Gạt người, không có tập qua võ công. Bước chân phù phiếm, ra quyền vô lực, hô hấp thù ứ động, đan điền hư không.

Tần Tiêu vỗ bàn một cái, quát:

- Lớn mật! Kéo ra ngoài đánh hai mươi quân côn! Lại dám lừa gạt thủ trưởng, đi lại trên giang hồ nhiều đã trở nên gian xảo!

Tiểu tốt cuống quít quỳ xuống:

- Đại suất tha mạng! Tiểu nhân nhất thời hồ đồ. Tiểu nhân thật sự muốn đi theo đại suất học chút bổn sự, cầu đại suất tha mạng!

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm nghĩ: võ công nội tình thế nào cũng không phải trọng yếu. Thằng này ngược lại cũng có chút dũng khí, cũng là kẻ dối trá linh tinh. So với những kẻ khờ không đầu óc thì hơn mấy phần.

- Vậy thì tốt, bổn tướng hỏi ngươi. Vì sao lại tham gia quân ngũ? Muốn lăn lộn theo bổn tướng, học bổn sự sau này muốn làm cái gì?

Tiểu tốt nhanh chóng đáp:

- Hảo nam nhi phải tham gia quân ngũ. Học bổn sự của đại suất thì cả đời theo đại suất ra sa trường giết giặc, dương danh lập vạn, vinh hoa phú quý.

Tần Tiêu cười lạnh: kỳ thật, là tiểu nhân... Nhưng mà tiểu nhân cũng có tác dụng của tiểu nhân. Chỉ cần trung thành với ta thì có giá trị.

Tần Tiêu nói:

- Được rồi, ta sẽ phá lệ thu ngươi. Nhưng mà đi vào bộ đội đặc chủng phải học được chuyện đầu tiên chính là trung tâm tuyệt đối và phục tùng. Nếu có vi phạm tùy thời sẽ bị xóa tên, hoặc là bị trọng phạt, thậm chí sẽ bị quân pháp xử quyết. Điểm này ngươi tốt nhất nên biết rõ ràng. Đến lúc đó hối hận không kịp.

Tiểu tốt quỳ rạp xuống đất, dập đầu như bằm tỏi:

- Tạ đại suất! Tiểu nhân nhất định trung tâm như một, thề sống chết thuần phục!

Tần Tiêu phất tay, nói:

- Hình tướng quân, trước dẫn hắn ra doanh trại dự bị đi, Điền Tướng quân, tiếp tục mang người vào đây.

Hai người đi rồi Vạn Lôi cúi đầu xuống, nói khẽ:

- Đại suất, ngươi này là tiểu nhân, cho vào...

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Người có nhiều loại, phi đao có ngắn dài. Người khác nhau sẽ có giá trị khác nhau. Mấu chốt ở chỗ chúng ta lợi dụng như thế nào, tránh mạnh tìm yếu. Không phải có câu nói sao, hải nạp bách xuyên. Phải có lòng dạ lớn. Kẻ làm tướng trước tiên phải tiếp nhận khuyết điểm ý chí của thuộc hạ, chỉ như vậy mới phát huy ưu điểm của thủ hạ.

Vạn Lôi mở to hai mắt giống như bừng tỉnh, nhẹ giọng thì thầm:

- Hải nạp bách xuyên, lòng dạ lớn, kinh điển, kinh điển...

Trong nội tâm Tần Tiêu cười trộm: lại ăn cắp câu nói của Từ đại nhân rồi, thật sự có lỗi a...

Trong thời gian cả ngày ba trăm sĩ tốt. Cuối cùng cũng chọn qua một lần. Tần Tiêu dùng hết các loại thủ đoạn thí nghiệm dũng khí, thân thủ, học thức cùng tâm chí của bọn họ. Trải qua chọn lựa nghiêm khắc có một trăm người trúng tuyển.

Những người không trúng tuyển đã đi lĩnh tiền thưởng than thở quay trở lại Tả Vệ Suất. Tần Tiêu mang theo trăm người còn lại tụ tập lại bắt dầu phát biểu.

- Đầu tiên chúc mừng các huynh đệ thông qua lần tuyển chọn đầu tiên, trở thành người dự bị tham gia đặc huấn. Nhưng mà trong số các ngươi sẽ không ngừng bị loại bỏ. Tình huống cụ thể như thế nào phải xem ngộ tinh của các ngươi và hiệu quả huấn luyện. Đi vào trong doanh đặc chủng thì chứng tỏ các ngươi là tinh anh, là vũ khí bí mật của Tả Vệ Suất. Đầu tiên các ngươi phải học được trung tâm cùng phục tùng. Ở chỗ này điều quân lệnh thứ nhất là: trưởng quan chính là tướng lĩnh đầu lĩnh của các ngươi, vĩnh viễn là đúng. Mệnh lệnh là phải chấp hành. Vĩnh viễn không được hoài nghi. Nghe rõ ràng chưa?

- Nghe rõ ràng!"

Một trăm tên lính cùng rống to.

- Vậy thì tốt.

Tần Tiêu tự nhiên nói ra.

- Toàn thể cởi hết quần áo, hôm nay đứng đây một đêm, không cho phép ngủ, không cho phép di động nửa bước, tay cũng không thể lộn xộn. Làm không được đào thải.

Bọn binh lính mắt trợn trừng: đây là quân lệnh gì?

Tần Tiêu cũng không nói gì thêm, xoay người thản nhiên đi trở về trong doanh trướng, cởi áo giáp ngã đầu nằm ngủ. Bên cạnh có Điền Trân, Vạn Lôi cùng Hình Trường Phong cũng không dám hỏi nhiều, tự giác đứng cùng một chỗ với các binh sĩ cởi sạch quần áo của mình, đứng ở cùng một chỗ không chút nhúc nhích.

Tần Tiêu mở to mắt nhìn qua đám người đang cởi truồng kia.

Vào đêm thì mát mẻ. Nhưng mà mũi thì rất nhiều. Tần Tiêu căn bản không có chìm vào giấc ngủ, hắn lẳng lặng đứng bên cạnh soái trướng ở phía sau nhìn qua những tướng sĩ này.

Tất cả mọi người đều đứng thẳng. Nhưng mà có ít người không chịu nổi muỗi đốt nên thỉnh thoảng thò tay vỗ một cái, hoặc là gãi gãi ngứa.

Chương 268: Đãi Cát Tìm Vàng (1)

Tần Tiêu đi tới giữa đám binh sĩ, xách người động thủ đập mũi và gãi ngứa ra.

- Mặc quần áo vào, quay vào trong trướng ngủ đi. Ngày mai sẽquay về Tả Vệ Suất doanh.

Mấy binh sĩ kia mở miệng cầu xin.

Tần Tiêu nói ra: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Phục tùng quân lệnh chính là thiên chức của quân nhân. Một chút muỗi đốt đã không chịu nổi mà vỗ gãi. Nếu như phái các ngươi đi ẩn nấp xử lý chút ít quân vụ cơ mật, như vậy vỗ một cái sẽ bại lộ các huynh đệ rồi. Bộ đội đặc chủng không chỉ yêu cầu năng lực của ngươi xuất sắc, phải có cái nhìn đại cục, cùng đoàn kết hợp tác tinh thần. Ngươi vỗ một cái đã vi phạm quân lệnh. Hiện tại các ngươi đi ngủ đi. Có ai chịu không được thì hiện giờ co thể đi vào quân trướng cùng bọn họ ngủ đi. Ngày mai mang theo chăn nệm quay về Tả Vệ Suất quân doanh. Sau đó nếu ai đập muỗi nhúc nhích tay chân thì tự giác một chút, chính mình xéo đi. Trong doanh đặc chủng dù không dư thừa một người cũng không ít đi một người.

Tần Tiêu xoay người, hắn lại quay vào trong quân trướng, mới mặc kệ chuyện xảy ra sau đó, xuất bản vẽ ra tiếp tục thiết kế xe nỏ.

Tia nắng ban mai đầu tiên hiện ra thì Tần Tiêu thu hồi giấy bút, đi ra soái trướng, nhìn thấy trong khoảng đất trống còn đứng hơn sáu mươi người, Hình Trường Phong, Vạn Lôi cùng Điền Trân, cũng còn ở đây.

Tần Tiêu vỗ bàn tay, đi tới:

- Còn lại đến đây, đều là hảo huynh đệ. Chúc mừng các ngươi thông qua tuyển chọn thứ hai. Hiện tại mặc quân phục vào đi, đi ăn điểm tâm. Nghỉ ngơi ba giờ, thời điểm mặt trời cay độc nhất chúng ta bắt đầu huấn luyện!

- Vâng, đại suất!

Các tướng sĩ như được đại xá, cùng rống to lên. Nhao nhao nhặt quần áo trên mặt đất lên mặc vào người, sau đó tán đi.

Tần Tiêu mang bọn người Điền Trân vào trong soái trướng, nhìn bọn họ cười nói:

- Thế nào, còn nhận được không?

Vạn Lôi đỉnh đạc nói:

- Hành quân chiến tranh, ngày đêm mai phục không thể nhúc nhích cũng thành thói quen rồi. Chỉ mấy con muỗi đốt đầy người. Đại suất người xem trên đùi và cánh tay của ta khắp nơi đều là vết muỗi đốt.

Điền Trân tắc thì càng xấu hổ:

- Ta còn thảm hại hơn ngươi. Lão nhị của ta bị đốt vài cái bây giờ còn đang sưng này, con muỗi hạ tiện.

Mọi người cùng cười to, Tần Tiêu mời bọn họ ngồi xuống, nói:

- Kỳ thật ta như vậy chỉ vì muốn tướng sĩ các ngươi giữ nghiêm quân lệnh, không được vi phạm. Đây là cơ bản nhất cũng là yêu cầu trọng yếu nhất. Nếu như điểm này làm không được thì đừng nói chuyện khác làm gì. Còn lại sáu mươi huynh đệ ta cảm thấy rất thỏa mãn. Kế tiếp cần phải xem biểu hiện huấn luyện của các ngươi. Trong các tướng lĩnh các ngươi cần phải làm gương mới được, đứng bị binh sĩ bỏ lại đằng sau.

Ba người đứng lên, ngay ngắn chắp tay:

- Đại suất yên tâm!

- Ân, tốt!

Tần Tiêu gật gật đầu, bảo bọn họ ngồi xuống, nói:

- Các huynh đệ nhìn xem, đây là thiết kế sân huấn luyện của ta. đây chính là đường băng chướng ngại. Loại này phủ lươi sắt, đốt lửa cháy dầu lặn xuống mương nước, leo lên dây thừng lưới, gỗ chế thành đài cao, cầu độc mộc bàn đu cầu nhảy. Đây là một loại chương trình huấn luyện mô phỏng chiến trường, huấn luyện tốc độ, sức chịu đựng, gan dạ sáng suốt cùng tốc độ phản ứng. Sau đó ta mang theo các tướng sĩ đi tới sân huấn luyện này trước. Sau đó ta sẽ tự mình làm mẫu trước, mọi người lại làm theo.

Ba người cầm bản vẽ xem một hồi, nghi ngờ nói:

- Sân huấn luyện thật kỳ lạ. Văn sở vị văn, chưa từng thấy qua!

Tần Tiêu cười nói:

- Chỉ là một khâu trong huấn luyện hàng ngày mà thôi. Các chương trình khác ta cũng sẽ làm thêm. Tin tưởng cũng sẽ có không ít người bị loại. Cho dù cuối cùng chỉ còn lại bảy tám người cũng là chuyện không có biện pháp. Ta vẫn câu nói cũ, thà ít chứ không cần đồ bỏ đi.

Cơm trưa qua đi, mặt trời nhô lên cao, một chút gió cũng không có. Đất vàng bị phơi nắng đã nứt ra rồi, ánh nắng chướng mắt.

Tần Tiêu đầu lĩnh mang theo hơn sáu mươi tướng sĩ này mang tới sân huấn luyện, chu vi có hàng rào bao quanh, tháp canh giống như trong quân doanh thật sự.

Tần Tiêu lại mang sáu mươi người này đi qua, dặn dò bọn họ nhìn cẩn thận, sau đó cỡi áo giáp chỉ còn lại áo ba lỗ, khuỷu tay đầu gối giao thoa dùng sức, nhanh chóng bò qua tấm lưới sắt thấp. Phi thân nhảy qua khe nước đốt dầu cá, lại lặn xuống nước vượt qua nơi bị dốt, lúc này không ngừng leo lên bờ, ở trên bờ có câu cầu độc mộc chế thành bước qua như giẫm lên đất bằng, nhảy lên thì chống tay nhắc chân lướt qua qua một tấm gỗ cao hơn đầu người, sau đó chạy tới cuối bờ rào, hai tay cầm lấy dây thừng lưới giao thoa vượt qua. Dây thừng lưới tới hạn chính là đài cao, Tần Tiêu bắt lấy sợi dây thừng run lắc một hồi thả ngươi hạ xuống tháp cao mười thước, lại nhảy vào trong ao.

Đây là quá trình huấn luyện vượt chướng ngại vật.

Tần Tiêu từ trong ao vuốt nước chảy trên mặt, nói:

- Tốt, đến phiên các huynh đệ lên! Hiện tại làm không lưu loát, làm không thông thuận không sao, chỉ cần dám làm đều lên cho ta. Không dám thì quay về đi.

- Có cái gì mà không dám!

Vạn Lôi rống lên trước tiên, nói:

- Ta tới trước!

Vạn Lôi chạy tới trước tấm lưới sắt cởi bỏ giáp cứng trên người, toàn thân chỉ còn lại cái quần cộc nhỏ và áo ba lỗ, mặt thẹo quét ngang, hắn nằm xuống sau đó dùng cả tay và chân bò qua lưới sắt.

Nhưng mà chuyện hắn bò chậm còn không nói, bờ mông thường xuyên không tự giác bị kẽm rai quần kéo xuông một miếng. Bò một nửa thì Vạn Lôi cũng học nghe lời thả chậm tốc độ, chậm chạp nhúc nhích, thật vất vả mới vượt qua lưới sắt, đứng lên xem xét khá lắm, quần đã bị rách ngay chỗ hiểm, cái mông lớn của hăn còn dính nhiều máu.

Vạn Lôi cười khổ sờ sờ bờ mông, cắn răng nhảy vào trong hồ nước dầu cá đang bốc cháy, hắn là người biết bơi lặn nên lần này không có vấn đề gì, hắn lặn xuống đầm nước bắt đầu vượt qua đống lửa. Nhưng mà kế tiếp là cầu gỗ tròn lại làm khó hắn rồi, vừa đứng trên gỗ tròn thì toàn thân bắt đầu lung la lung lay, không thể không dừng bước lại, cố gắng làm cho thân thể của mình cân đối. Sau khi đứng vững Vạn Lôi như giống lão thái thái sắp xuống lỗ, cẩn thận đi từng li từng tí bước qua, hai tay thì dang ngang bảo trì thân thẻ cân đối. Đi một nửa rốt cục đứng không vững hai tay dùng sức bay múa, " ah nha " kêu to một tiếng, hắn té xuống cầu gỗ, thất tha thất thểu đi lên vài bước, tốt xấu gì cũng không gục xuống.

Các tướng sĩ cười rộ lên.

Tần Tiêu cười lạnh một hồi, quát:

- Không cho cười! Sau này có khả năng các ngươi còn làm kém hơn hắn đấy! Đừng nhìn rất dễ dàng, bắt đầu làm thì không đơn giản như vậy đâu.

Các tướng sĩ lập tức im tiếng, đứng rất thẳng tắp, nhìn không chuyển mắt vào Vạn Lôi đang huấn luyện.

Vạn Lôi chưa từ bỏ ý định, oán hận phun một ngụm lại đi tới khởi điểm của cầu độc mộc, bắt đầu làm thử lần nữa. Lúc này hắn đi được nhiều hơn, nhưng vẫn là giữa đường té xuống. Lần thứ ba thì Vạn Lôi hình như nắm giữ được chút gì đó phóng nhanh đi qua cầu.

Chương 269: Đãi Cát Tìm Vàng (2)

Vạn Lôi mặt lộ vẻ vui mừng. Rống to một tiếng vượt qua tấm ván cao hơn người đang là chướng ngại, đi lên trước dây thừng lưới, học bộ dáng của Tần Tiêu cầm lấy dây thừng chậm rãi bò lên phía trước.

Nhưng mà hắn không cách nào làm cho thân thể được cân đối, động tác đông cứng, lực đạo ở hai tay không có. Toàn thân của hắn như cứng ngắt lại, nếu không mượn động lực lúc lắc thì ngược lại thành đại vướng víu. Qua không có một nửa thì hai tay của hắn mất lực, người té xuống, hắn từ dây thừng rơi xuống ao nước, nước bắn tung toé.

Vạn Lôi chật vật không chịu nổi từ trong ao nước đứng lên. Xấu hổ nhìn qua Tần Tiêu, nhìn lại hai tay bị mài rách da chảy máu, hắn lại quyết định thử vượt qua dây thừng lần nữa.

Tần Tiêu lẳng lặng qua, gương mặt bất động thanh sắc, trong nội tâm âm thầm suy nghĩ: thật sự là đàn ông. Đến nơi đây sợ chịu khổ, sợ mất mặt thì làm không được việc. Vạn Lôi đúng là người gương mẫu. Những kẻ này đều lù khù vác lu mà chạy, tâm ngẩm mà đấm chết voi. Nhìn xthì dễ dàng, nhưng làm liên tục thì không dễ dàng chút nào. Nhất là những người hiện tại từ nhỏ sẽ không chịu đựng chuyện này, còn phải huấn luyện phương diện cân đối. Hiện tại vẻn vẹn tiếp xúc đúng là hơi khó khăn.

Vạn Lôi thử lần thứ năm, rốt cục hao hết tâm lực cũng vượt qua dây thừng bò lên đài cao, hắn đứng trên đài thở dốc. Nhìn xuống phía dưới là cách mặt đất mười thước, yêu cầu cầm lấy một sợi dây thừng nhảy vào trong ao nước bên dưới. Trong nội tâm của Vạn Lôi phát lạnh. Nhưng mà tới bây giờ không phải do hắn muốn nhảy hay không, hắn nắm dây thừng đi lên vài bước rống to như sấm, toàn thân như cục sắt nhảy xuống nước, lúc này xuất hiện cột nước cao hơn một thước.

Tần Tiêu vội vàng nói:

- Nhanh mang Vạn tướng quân lên đây.

Mấy tiểu tốt sợ trắng mặt, cuống quít chạy đến bên cạnh ao giúp đỡ Vạn Lôi toàn thân không còn chút sức lực nào leo ra khỏi ao nước.

Vạn Lôi lung la lung lay đi đến trước mặt Tần Tiêu, hổ thẹn cúi đầu xuống, chắp tay nói:

- Đại suất, mạt tướng hổ thẹn...

Tần Tiêu cười vỗ vỗ vai của hắn:

- Đã rất không tồi, Vạn tướng quân. Vào thời khắc cuối cùng thể lực của ngươi tiêu hao hết, nhảy cầu xuông nước không có nắm giữ lực đạo tốt, toàn thân vô lực không lên được. May mắn thân thể của ngươi rắn chắc, bằng không té như vậy toàn thân sẽ bị choáng, thậm chí sẽ bị thương nội tạng, chết đuối ở trong ao.

Tràng diện trở nên im ắng, không ai dám nói chuyện.

Tần Tiêu vội ho một tiếng:

- Thế nào, có ai sợ hãi, lo lắng kết cục của mình không, hiện tại có thể đi. Không mất mặt, không có người chế nhạo, bổn tướng cũng tuyệt không trách tội.

Lúc này có bảy tám người lắc đầu than thở rời đi. Mấy người khác xì xào bàn tán:

- Sợ là không sợ, chuyện này có thể thích ứng từ từ, nhưng mà ta không biết bơi.

Tần Tiêu nói:

- Có chuyện gì cần nói thì giơ tay, ta nhìn thấy cho phép ngươi nói thì ngươi nói. Không được châu đầu ghé tai nói lén. Vừa rồi ai nói không biết bơi?

Lúc này có hơn mười hai mươi người giơ tay lên.

Tần Tiêu nói ra:

- Các ngươi hiện tại đi theo Vạn tướng quân, đi bờ sông quen thuộc kỹ năng bơi. Trong vòng ba ngày phải học được, đi thôi!

Vạn Lôi chắp tay vái chào, mang theo những người này đi.

Những người còn lại cũng còn hơn ba mươi người. Hình Trường Phong ra khỏi hàng:

- Đại suất, ta đi thử!

Tần Tiêu gật đầu:

- Xem làm mẫu lần hai đi trong nội tâm cân nhắc nên làm tốt một chút.

Hình Trường Phong chắp tay vái chào, đến trước lưới sắt.

Hắn xuất thân đầu mục bắt người, trà trộn giang hồ nên thân thể còn linh hoạt hơn Vạn Lôi tướng quân chỉ quen cưỡi ngựa bắn tên, tuy tốc độ không quá nhanh nhưng cũng thuận lợi vượt qua lưới sắt, bơi qua mương nước lửa. Qua cầu độc mộc thì Hình Trường Phong có khởi điểm võ công nên bước chân nhanh chóng vượt qua.

Các tướng sĩ thì kêu tốt.

Tần Tiêu cũng dương dương tự đắc cười lên, lộ ra một chút thoả mãn.

Thời điểm qua cầu lưới thì Hình Trường Phong lại không nắm giữ kỹ xảo té xuống hai lần. Nhưng mà động tác lại nhanh hơn Vạn Lôi nhiều. Thời điểm lần thứ ba đã vượt qua, thể lực tiêu hao cũng không có lớn như Vạn Lôi. Lên đài cao nhảy xuống cũng gọn gàng.

Tần Tiêu đi đến bên cạnh ao, tự mình kéo hắn lên:

- Không tệ! Tốt lắm!

Hình Trường Phong thở hổn hển, xấu hổ cười cười:

- Hổ thẹn... Hổ thẹn!

Tần Tiêu mang theo Hình Trường Phong đi đến trước mặt các tướng sĩ, nói:

- Về sau mỗi ngày huấn luyện vượt qua chướng ngại thế này. Từ hôm nay trở đi huấn luyện này sẽ do Hình Trường Phong tướng quân phụ trách. Bảy ngày sau ai làm lưu loát thuận lợi thông qua, ngược lại bị đào thải. Tốt rồi, hiện tại mỗi người đều đi lên thử một chút, ngã nhiều chỗ nào thì mới có trí nhớ dai. Nắm giữ kỹ xảo trong đó. Về phần tâm đắc yếu lĩnh phần lớn phải bằng lĩnh ngộ của mình, cũng có thể trao đổi luận bàn với nhau, đi thôi.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm buồn cười: Điền Trân tên kia không biết bơi, không rên một tiếng đi theo Vạn Lôi đi học bơi lội.

Còn các tướng sĩ khác theo thứ tự bắt đầu thử huấn luyện vượt qua chướng ngại. Có người ngã xuống đất, hoặc là rơi vào trong ao. Ở ao nước cũng có người tiếp ứng kéo người lên.

Tần Tiêu nhìn xa xa, trong nội tâm có một tia thỏa mãn: tuy những người này tố chất chỉnh thể không được tốt lắm. Nhưng mà hào khí đoàn đội bây giờ rất tốt, tất cả mọi người tranh giành dũng khí, cố gắng ưu tú. Ngựa chạy chậm nhưng công không bỏ. Chỉ cần chuyện luyện tập thì vẫn có tính dẻo.

Buổi chiều còn chưa chấm dứt vượt qua chướng ngại vật. Cơ hồ tất cả mọi người đều không có món quần áo nào tốt, tay chân rách da, đầu gối khuỷu tay đổ máu. Vạn Lôi mang người tập bơi lội quay về, lần nữa tập hợp thì còn thừa hơn bốn mươi người.

Tần Tiêu nhìn bọn họ nói ra:

- Đối với bộ đội đặc chủng mà nói bị thương đổ máu chỉ là chuyện thường ngày. Vết thương chính là huân chương của nam nhân. Trong khi huấn luyện đổ máu chảy mồ hôi càng nhiều thì trên chiến trường tỷ lệ giữ mạng trảm tướng địch càng nhiều. Luyện càng khổ thì bổn sự lại càng lớn. Mấy ngày gần đây nhất mọi người sẽ quen thuộc hạnh mục huấn luyện này. Qua lần này sẽ bắt dầu huấn luyện khác. Loại vượt qua chướng ngại vật này chỉ là một phần của chương trình mà thôi. Trong hệ thống huấn luyện này ai nhịn không được. Chịu không nổi thì chạy đi tìm ta, ta sẽ cho tiền thưởng rồi quay về Tả Vệ Suất doanh. Hệ thống huấn luyện này một khi băt đầu thì không được lùi bước, nhất là cải lời quân lệnh, sẽ nghiêm trị không tha. Mọi người hiểu chưa?

- Hiểu! xem tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu gọi mọi người giải tán, hơi chút nghỉ ngơi đem mấy tướng quân dẫn vào soái trướng.

Mọi người nhìn qua lẫn nhau, quần áo hỗn loạn chật vật, xấu hổ cười rộ lên.

Tần Tiêu gọi bọn hắn ngồi xuống, vừa cười vừa nói:

- Thế nào, còn tốt chứ?

Mọi người nhao nhao gật đầu:

- Coi như cũng được.

Chương 270: Kỹ Thuật Giết Người (1)

Tần Tiêu nói:

- Những binh lính này, tố chất tốt xấu lẫn lộn, có ít người còn phải học kỹ năng bơi lội cơ bản. Nhưng mà chỉ cần người nào chịu khổ huấn luyện thì rất có tiền đồ. Kỳ thật những kỹ năng huấn luyện này ngược lại không có gì. Ta chỉ sợ thời điểm huấn luyện thể năng sẽ có thêm người chịu không nổi.

Vạn Lôi nói ra:

- Đại suất, đã đi tới bước này thì huynh đệ lưu lại đều có dũng khí, chịu khổ tốt. Đại suất na bài huấn luyện thế nào thì cứ nói đi.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Từ ngày mai trở đi, mỗi sáng sớm võ trang đầy đủ chạy việt dã trên mười dặm rồi trở về ăn điểm tâm. Sau đó là huấn luyện vượt chướng ngại vật, mỗi người mười lần. Trừ những thứ này thì buổi sáng còn phải tiến hành huấn luyện cưỡi ngựa và cách bắn tên cơ bnar. Buổi chiều lại ra bờ sông tập bơi lội, bơi qua con sông này năm lần. Trở lại quân trại bắt đầu tập hít đất, nâng tạ đá, nằm cử tạ tăng thể lực. Sau đó lại tiến hành huấn luyện vượt chướng ngại vật và chạy mười dặm. Kỳ thật trong đó ta còn tỉnh lược phần huấn luyện tên nỏ cùng kỹ xảo chiến đấu, mười tám món binh khí, tri thức đặc chủng. Bởi vì hiện tại mọi người còn chưa ổn định. Những tuyệt kỹ này không được tùy tiện truyền ra ngoài.

Chúng tướng nghe xong đều mở to mắt, trong nội tâm xuất hiện cảm giác ác hàn.

Điền Trân cả gan nói ra:

- Đại suất, chiếu theo phương pháp huấn luyện này ta sợ những huynh đệ kia có rất nhiều người bị loại. Hơn ba nghìn người chỉ còn lại bốn mươi người, thật đúng là đãi cát tìm vàng a.

Tần Tiêu khẽ cười cười:

- Vàng lưu trong cát là tốt nhất. Ta nói rồi, thà thiếu chứ không nhận đồ bỏ đi. Cho dù chỉ còn lại một người vượt qua tiến hành huấn luyện đặc chủng thì cũng sẽ tiếp tục. Từ ngày mai trở đi mỗi hạng nhất huấn luyện ta sẽ cùng tham gia với mọi người. Các huynh đệ nên xuất tinh thần mười phần đi, đừng bị binh sĩ bỏ lại phía sau.

Chúng tướng đứng dậy, chắp tay cùng kêu lên:

- Vâng, đại suất!

Ngày hôm sau sấm sét vang dội, trời đổ mưa to. Lũ định kỳ của sông Vị Thủy dâng trào, trời mưa to nên tầm nhìn không tốt lắm.

Tần Tiêu tự mình đầu lĩnh mặc áo giáp cầm theo đao thương dẫn theo hơn bốn mươi người bắt đầu chạy việt dã.

Đừng nhìn trời mưa mát mẻ. Nhưng trời đổ mưa càng làm giáp và quần áo trở nên nặng hơn, hơn nữa dưới chân còn lầy lội, rất khó đi qua. Một đường này còn mệt mỏi hơn vài phần. Điểm tâm qua đi nghỉ ngơi không đến nửa canh giờ lại bắt đầu huấn luyện vượt chướng ngại vật.

Một ngày trôi qua rốt cục có người không chịu nổi nửa đường bỏ cuộc tìm tới Tần Tiêu lĩnh phí tăng ca mấy ngày nay.

Ba ngày kể cả bọn Điền Trân thì chỉ còn lại ba mươi người.

Bảy ngày sau vẫn là ba mươi người.

Ba mươi nam nhân làm bằng sắt.

Tần Tiêu đem những tướng sĩ còn lại tập hợp cùng một chỗ.

Một rương vàng được mang lên trước mặt, dưới ánh mặt trời vàng chiếu sáng chói mắt, làm cho hai mắt mọi người hoa lên.

Tần Tiêu nói ra:

- Các huynh đệ, đây là ba ngàn lượng vàng xem như khen thưởng thêm vào, Tần Tiêu mang tặng cho các huynh đệ. Các ngươi hoàn toàn xứng đáng là tinh anh, thiết hán tử, nam nhân tâm huyết! Từ hôm nay trở đi các huynh đệ sẽ là thành viên tham gia bộ đội đặc chủng chân chính, thứ các ngươi học là tuyệt kỹ chân chính, trở thành chiến thần bách chiến bách thắng!

Trải qua bảy ngày khổ luyện địa ngục thì ba mươi người còn lại vô cùng cường hoành, tâm thần như sắt đúc thành. Lúc này đều đứng nghiêm chỉnh, rống lớn nói:

- Thề chết theo đại suất!

Tần Tiêu cũng không biết bọn họ lúc nào đưa ra khẩu hiệu này. Nhưng mà cảm tình của nam nhân thường thường kỳ quái như thế. Những ngày này Tần Tiêu cùng huấn luyện với bọn họ, đồng cam cộng khổ, bọn họ cũng hình thành tình cảm sâu sắc.

Làm cho Tần Tiêu rất cảm động rất hưng phấn là, hiện giờ hắn nhớ tới quân doanh thế kỷ hai mươi mốt, những người trước mắt này cho hắn cảm giác giống như gặp các người bạn năm xưa.

Tần Tiêu lên tinh thần, lớn tiếng nói:

- Hảo huynh đệ!

Chúng tướng sĩ cùng kêu lên:

- Đồng sanh cộng tử!

- Hảo nam nhi!

- Bách chiến bách thắng!

Trên mặt Tần Tiêu lần đầu tiên bước vào quân doanh bộ đội đặc chủng vui vẻ nhất.

- Điền Tướng quân, Vạn tướng quân!

- Có mạt tướng!

Nhị tướng ngay ngắn đi ra khỏi hàng, thân thể như trường thương đứng trước mặt Tần Tiêu.

- Phân vàng, mỗi người một trăm lượng. Đêm nay chúng ta làm tiệc tối, uống rượu ăn thịt ngon, đều lấy ra, nên chúc mừng một phen, mọi người không say không về. Bắt đầu từ ngày mai chúng ta sẽ tiến hành huấn luyện kỹ năng bộ đội đặc chủng chân chính.

Mười ngày huấn luyện thể năng chấm dứt.

Các tướng sĩ đặc chủng doanh đều trải qua một giờ nghỉ ngơi. Hưởng thụ bữa tiệc tối hiếm hoi bao nhiêu ngày qua, tốp năm tốp ba ngồi tán loạn ở chung quanh quân doanh, hoặc là mát xa cho nhau, hoặc nói chuyện phiếm vô nghĩa, hoặc là nắm dưới bóng cây nghỉ ngơi.

Tần Tiêu kêu Điền Trân và mấy tướng quân khác tới, mang rương trang bị được cất trong soái trướng ra ngoài đặt giữa quân doanh. Các binh sĩ vừa thấy " vũ khí bí mật " của bộ đội đặc chủng rốt cục cũng hiện ra, nhao nhao hiếu kỳ vây tới, vẻ mặt hưng phấn.

Trống trận nổi lên ba mươi người lập tức tập hợp hoàn tất.

Tần Tiêu nói ra:

- Các huynh đệ, từ hôm nay trở đi sẽ tiến hành huấn luyện độc môn của bộ đội đặc chủng. Đây là một ít trang bị dành cho mọi người. Điền Trân, Vạn Lôi, Hình Trường Phong, ba đội trưởng các ngươi mang theo những thứ này phát cho các huynh đệ.

Áo ba lỗ xanh lá, quần chuyên dụng, thắt lưng da trâu, ủng da, còn có mã tấu hình thù kỳ dị, còn có túi đeo phi đao bên hông. Hấp dẫn nhất các tướng sĩ nhất chính là thiết nỏ thiết kế nhỏ gọn.

Nhìn qua trang bị bọn người Điền Trân phân phát, Tần Tiêu vừa nói:

- Từ hôm nay trở đi đây chính là trang bị đặc thù độc nhất vô nhị của đặc chủng doanh chúng ta, là biểu tượng thân phận và thực lực của các ngươi. Quân phục, quân hài, mỗi người ba bộ, mã tấu mỗi người hai thanh, phi đao mười hai miếng, thiết nỏ một cái. Những thứ này chính là tiền vốn bảo vệ tính mạng của mình cùng bằng hữu và giết địch. Ai cũng không được để mất hoặc khoe khoang trước mặt người khác, nếu không quân pháp nghiêm trị. Nghe rõ chưa?

- Rõ!

- Vậy thì tốt, hiện tại toàn bộ thay đổi trang bị mới bị!

Sau một hồi ồn ào thì ba mươi tướng sĩ, mừng rỡ thay đổi trang bị mới, sau đó ăn mặc chỉnh tề vẻ mặt kiêu ngạo và vinh quang.

Tần Tiêu chậm rãi đi qua những binh sĩ mặc trang phục của thế kỷ hai mươi mốt, lúc thì hắn chỉnh quần áo và dây lưng cho mọi người, thậm chí là ngồi xổm người xuống dạy bọn họ cách buộc giày. Mã tấu thì càng ổn.

Trong nội tâm Tần Tiêu đã run sợ và nội tâm náo động. Tuy những binh sĩ này đều để tóc dài, xem ra có chút không được tự nhiên. Nhưng mà trừ những chuyện này thì cảm giác đã hoàn toàn giống các chiến hữu trong quân đội năm xưa. Những người này cao thấp không kém nhau, giày quân dụng, ăn mặc đều thập phần hợp thể, cường độ cơ bắp nở nang, làn da màu cổ đồng, thoạt nhìn dung mạo không hấp dẫn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau