PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Trang Bị Cực Phẩm (2)

- Các ngươi đừng xem thường lão già khọm như ta. Trong Tương Tác Giam này không có ai không phải đệ tử của ta cả.

Lão đầu tử nói xong thì có chút tức giận.

Tần Tiêu nhịn cười ý:

- Lô đại nhân đức cao vọng trọng, thanh danh lan xa, Tần Tiêu bội phục, bội phục...

Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách, nói nhỏ bên tai của Tần Tiêu:

- Lão đầu tử này lòng tự trọng đặc biệt mạnh, phải hống hắn vui vẻ thì sao trên bầu trời hắn cũng tạo ra cho ngươi. Nói hắn là đại tượng đệ nhất triều đình vẫn không quá đáng. Nhưng mà tính tình hơi quái một chút.

Tần Tiêu nói nhỏ nói:

- Cao nhân thì phải như vậy...

Qua trong chốc lát một người đàn ông chừng ba mươi tuổi cung kính quỳ gối trước mặt Lô đại sư:

- Đệ tử Hậu Tẩy bái kiến ân sư. Nghe ân sư triệu kiến đặc biệt phục mệnh.

- Bắt đầu đi. Truyện được copy tại

Lô đại tượng nhìn qua bản vẽ. Nhìn cũng không nhìn Hậu Tẩy.

- Sang đây nhìn đi, bản vẽ này...

- Vâng, ân sư.

Hậu Tẩy đi đến trước bàn án. Cúi người nhìn bản vẽ một hồi, lập tức nhíu mày, mặt lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.

- Ân sư, ngài lúc nào thiết kế ra vật tinh diệu như vậy? Đệ tử quả thật bội phục.

- Lăn, ít vuốt mông ngựa!

Lô đại tượng nhìn qua Hậu Tẩy bất mãn nói:

- Ta đã có hơn mười năm không có thiết kế ra đồ vật nào. Thiết kế cái rắm! Phần bản vẽ này là Tả Vệ Suất Tần tướng quân thiết kế ra đấy. Người ở bên này.

Lô đại tượng chỉTần Tiêu xong thì ngáp một cái, nói:

- Đồ vật như vậy ta xem cũng chóng mặt rồi, ta cho các ngươi làm việc với nhau, ta đi nghỉ đây, chuyện còn lại cho các ngươi làm.

- Lô đại nhân.

Thượng Quan Uyển Nhi bước nhẹ đi qua, thấp giọng nói ra:

- Lần trước ngài tới Lại Bộ lĩnh sổ con, nói muốn thỉnh lão quy điền, lại cho con trai đi tới thay ca cho ngày, phần sổ tay này vừa đưa tới ngự thư phòng, còn đang nằm trong tay Uyển Nhi đấy.

Cơn buồn ngủ của Lô đại nhân nghe được câu này đã tỉnh táo lại, ngóc đầu lên. Kích động nói ra:

- Thượng quan đại nhân... Phần sổ con này nhất định ngài phải đưa lên bàn của hoàng đế, còn phải nhờ ngài nhiều!

- Chuyện của Lô đại nhân kỳ thật đã sớm có thể làm, nhưng mà phần sổ con này trên nó còn nhiều thứ chồng chất lên... Nhưng mà công việc trong tay Lô đại nhân cũng chống chất rất nhiều. Trước tiên có thể làm được gì hay không còn phải xem tâm tình của đại nhân rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi ý vị thâm trường cười nói.

- Lô đại nhân, ngài nói đúng không?

Lô bậc thầy ngơ ngác sững sờ sau nửa ngày, bừng tỉnh đại ngộ, lập tức đi tới bên cạnh bàn, nói:

- Không còn buồn ngủ nữa. Đem bản vẽ tới đây, chúng ta cùng cẩn thận nghiên cứu tính toán một chút. Có cái gì không rõ thì cũng đừng sợ mất mặt, trực tiếp thỉnh giáo Tần tướng quân. Làm như vậy tay nghề mới tinh tiến, mỗi người đều có tuyệt chiêu đặc biệt mà.

Thượng Quan Uyển Nhi đi đến bên người Tần Tiêu, che miệng, trầm thấp cười:

- Lão hồ ly này! Tần đại ca, hiện tại ta chỉ có thể giúp ngươi làm lão quái này nhận việc, khẳng định có thể lập tức làm tốt. Hơn nữa nha, hì hì...Lần này nhất định sẽ làm cực kỳ tốt, sẽ làm cho ngươi thỏa mãn.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Làm phiền ngươi rồi, Uyển Nhi!

- Tần tướng quân!

Hậu Tẩy nói:

- Phiền toái ngài tới đây một chút. Lò xo chỗ này có tác dụng gì?

Tần Tiêu đi đến bên cạnh bàn, nhìn qua bản vẽ nói:

- Lò xo này chủ yếu làm làm thiết nổ cầm tay có thể tự động khép lại, gấp, dễ dàng mang theo.

Lô đại sư vuốt chòm râu, liên tiếp gật đầu:

- Diệu, quả nhiên là diệu ah! Tần tướng quân, nếu như lão phu không có đoán sai thì mãnh dây kẽm này sẽ đặt ở phía trước là thuận tiện cho ngón giữ kéo phải không? Bởi như vậy có thể một tay hoàn thành xạ kích! Cái thiết kế này ngược lại khác với ám tiến của Gia Cát võ hầu, nhưng lại có cách làm giống nhau tới kỳ diệu!

Tần Tiêu dứt khoát cầm lấy bản vẽ, chỉ từng cái cho bọn họ.

- Cả thiết nỏ này cố định ở trên tay, nó chỉ lớn bằng cánh tay mà thôi; dưới thân nỏ thì nhẵn và mịn, cũng giống như đang mặc áo vậy, cố định thiết nỏ trên cánh tay; sau đó thì sao, bộ phận phía trước lộ ra nằm ngón tay, ngón trỏ sẽ là nhẫn bằng sắt chính là mấu chốt khống chế bắn ra.

Hậu Tẩy vui mừng ra mặt, nói:

- Ân sư, Tần tướng quân đưa tới bản thiết kế này vô cùng tinh diệu! Bởi như vậy nỏ này dễ dàng mang theo và tiện tay, tay cũng có thể cầm binh khí, tùy thời có thể cận chiến vật lộn, cao, thật cao.

Lô đại tượng xem rất nhập thần, khoát tay:

- Đợi một chút! Còn cái cò súng đằng sau dây cung này vì sao làm thành kiểu dáng này? Hơn nữa phía trước nỏ có ba rảnh, còn có ba lỗ thủng, làm như vậy không phải cứng ngắc quá hay sao?

Tần Tiêu nói:

- Lô đại nhân quả nhiên là người trong nghề! Kỳ thật Tần Tiêu nghĩ mũi tên của loại nỏ này cũng không phải mũi tên trúc hoặc gỗ, mà là mũi tên thiết đặc chế, hình thể nhỏ ngắn, không sai biệt lắm dài tương đương thân nỏ. Hơn nữa mỗi ba lỗ chính là vị trí gắn tên, xếp đặt thiết kế này vô cùng tinh tế. Sau đó đem ba mũi tên này đặt lên dây cung, lần bắn ba mũi tên.

Dứt lời Tần Tiêu cầm lấy tờ bản vẽ khác cho bọn hắn xem, nói:

- Thời điểm bắn mũi tên ra thì phần đuôi gỗ dễ dàng bị tróc ra. Nhưng thời điểm bình thường Có thể dùng túi da đặc chế mỗi ba cái làm một chỗ, thò tay tiến vào là dễ dàng lấy được ba mũi tên. Không cần phải lấp ba lượt tên.

Lô bậc thầy cùng Hậu Tẩy cầm bản vẽ xem một hồi liên tiếp gật đầu, mặt lộ vẻ vui mừng:

- Diệu, thật sự là tinh diệu! Chỉ có điều sử dụng loại nỏ này nhất định phải có lực cánh tay mạnh, muốn điều khiển loại nỏ này thật tốt cũng không phải một ngày hay hai ngày là có thể huấn luyện tốt được!

Tần Tiêu cười nói:

- Lô đại nhân nói đúng. Loại binh khí này trang bị cho lính tinh nhuệ sử dụng. Người bình thường khả năng không có khí lực quá lớn, muốn kéo dây cung của loại nỏ này cần lực lớn. Lô đại nhân, Tần Tiêu còn một thỉnh cầu, tạm thời không nên đem loại binh khí này làm công khai và rầm rộ, bởi vì thành công hay không cũng còn chưa biết.

Thượng Quan Uyển Nhi ở bên cạnh cười nói:

- Tần tướng quân. Ngươi có yên tâm đi, những chuyện này Lô đại nhân chắc chắn biết rõ.

Lô đại tượng liên tiếp gật đầu:

- Đúng vậy a, Thượng Quan đại nhân nói đúng. Bởi vì loại binh khí này liên quan tới cơ mật quân sự, lão phu từ trước tới nay không dám lắm miệng. Tần tướng quân. Việc lần này lão phu sẽ làm liên tiếp ba ngày, làm hàng mẫu đưa cho ngươi nhìn một cái.

Tần Tiêu hơi nhíu mày:

- Ba ngày?

Lô đại tượng ngẩng đầu nhìn qua Thượng Quan Uyển Nhi:

- Hai ngày! Nhanh nhất chỉ có thể như vậy. Hậu Tẩy tiểu tử này không ngủ không nghỉ cũng chỉ có thể nhanh như vậy.

Tần Tiêu vui mừng nói:

- Chuyện này Tần Tiêu thật sự là đa tạ Lô đại nhân! Mặt khác. Tần Tiêu còn có vài món đưa cho Lô đại nhân chế tạo một chút.

- Ân, còn có?

Lô đại tượng có chút không kiên nhẫn, nói:

- A... Cùng xem đi.

Chương 262: Trang Bị Cực Phẩm (3)

Tần Tiêu lấy thêm một vài bản vẽ nữa, nói:

- Đây là mã tấu và phi đao ta thiết kế. Tuy hình thức đơn giản nhưng yêu cầu tài liệu phải tốt một chút. Nhất là loại mã tấu này, tốt nhất nên sắc bén và chống gỉ, cũng phối hợp với vỏ da đao kiếm chuyên dụng, cố định gắn trong giày.

Lô đại tượng cầm qua bản vẽ nhìn xem, hai mắt tỏa sáng:

- Ồ, phi đao này so với những thứ hiệp khách giang hồ sử dụng không khác quá lớn, còn mã tấu này hình thù kỳ lạ, phần lưng còn có rãnh răng, Ân, đích xác là suy nghĩ khác người, xếp đặt thiết kế rất đẹp!

Tần Tiêu âm thầm buồn cười: đây là mã tấu chuyên dụng cho bộ đội đặc chủng, có thể không xinh đẹp sao?

Lô đại tượng suy tư một hồi, nhìn Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Thượng Quan đại nhân, vận khí Tần tướng quân này thật tốt nha, còn không phải tốt bình thường. Trước đó không lâu thì vừa vặn có mang một số huyền băng thạch tới, trong Tương Tác Giam vừa luyện chúng thành thiết tinh huyền thiết, vừa vặn dùng chúng chế tạo mũi tên và mã tấu. Ai nha, lão phu sinh thời có thể chế tạo được binh khí tinh diệu thế này xem như nhân sinh thật đặc sắc! Hậu Tẩy, ngươi đem những món này đi làm cho lão phu, làm ra hai phần tinh phẩm cho lão phu xem!

Hậu Tẩy cung kính nói:

- Ân sư yên tâm! Đệ tử nhất định không phụ sự phó thác!

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ cười nói:

- Lô đại nhân, việc này xin nhờ lão nhân gia rồi.

Lô đại tượng cười ha hả, nói:

- Thượng quan đại nhân, ngài cứ yên tâm đi! Ngài dặn dò cái gì lão phu dám không dụng tâm sao? Tần tướng quân, ngươi còn có đồ vật gì cần chế tạo thì mang ra đi! Lão phu lần này sẽ hào phóng một lần, việc của ngươi lão phu sẽ tiếp hết!

Tần Tiêu cũng không có khách khí, lấy thêm ra hai phần bản vẽ:

- Lô đại nhân, kiểu binh khí này chắc hẳn ngài nhận ra. Tựu Đây chính là binh khí tùy thân của Vũ Văn Thành Đô, phượng sí lưu kim, Tần Tiêu muốn làm nó.

- Ah, chuyện này đương nhiên lão phu biết rõ. Truyền thuyết nó nặng bôn trăm cân đúng không, mà chuyện này thật vô nghĩa, bốn trăm cân thì cả ngựa cũng không mang nổi! Việc này dễ dàng, dễ dàng. Nhưng mà muốn làm binh khí tốt thì thời gian sẽ lâu một chút, công phu cũng bỏ nhiều, nhiều lắm chỉ cực nhọc mà thôi. Hơn nữa loại binh khí của đại nhân không có khuôn mẫu sẵn, toàn bộ công tượng rèn cũng phải hơn nửa tháng mới được, đây là phần cái gì đó? Quần áo sao? Trong lúc này, là như thế nào tách ra khép lại?

Tần Tiêu cười nói:

- Đây là một loại giáp mỏng do Tần Tiêu thiết kế ra, tài liệu là đồ bình thường trong Tương Tác Giam này đã làm được, nhưng muốn làm mỏng một chút, nhẹ một chút và phải thông khí giải nhiệt tốt. Hơn nữa từ vai tới chân phải hợp làm một, còn phải co dãn thích hợp với các hình thể lớn nhỏ khác nhau. Mặt khác trong này còn có một đồ vật gọi là " khóa kéo " có thể dùng kim loại chế thành. Đại nhân mảnh liếc mắt nhìn có thể hiểu được, loại khóa kéo này kéo từ dưới lên thì quần áo khép lại. Kéo xuống thì quần áo cỡi ra. Không cần phải có móc khóa hay là thắt lưng gì đó.

Lô đại tượng kêu to:

- Tốt! Thật sự là quá tốt! Thứ này gọi là gì? " khóa kéo "? Diệu! Thật sự là khéo! Mặc dù chỉ là một thiết kế nho nhỏ, nhưng mà dụng tâm thật sự chu đáo. Là tiên phong ah! Từ nay về sau loại khóa kéo này vô cùng hữu ích ở nhiều nơi, ví dụ như áo giáp của các tướng sĩ mặc áo giáp vào và kéo một cái thì xong việc! Không cần phải có nhiều người giúp mặc vào! Tần tướng quân, thiết kế này của ngươi quả thực là đại phát minh, tác phẩm tinh phẩm a.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Lô đại nhân, ngươi khen quá mức rồi, nhưng không biết Lô đại nhân làm áo giáp này trong bao lâu?

Lô đại tượng tỉnh táo lại, cau mày, lắc đầu:

- Loại tài liệu áo giáp này quả thật không dễ tìm. Đông hải vừa đưa tới da cá sấu, hoặc là người Hồ vừa chuyển tới da lạc đà, nha trâu, da rắn đều phải thử một chút. Hơn nữa còn phải giáp sắt vào phòng đao kiếm chém, vừa phải thông khí tốt, những thứ này nhìn thì vô cùng tinh diệu, nhưng bắt tay vào làm thì quá khó! Còn loại khóa kéo này, nhìn thì thật nhỏ nhưng mà mũi răng của nó phải đều. Chuyện này phải làm một thời gian mới có thể làm xong khuôn mẫu. Như vậy đi. Tần tướng quân, Thượng Quan đại nhân, đồ vật này lão phu tự tay làm. Trong ba tháng nhất định sẽ có hàng mẫu.

Tần Tiêu vui mừng quá đỗi:

- Vậy thì đa tạ Lô đại nhân rồi! Bạn đang đọc chuyện tại

Lô đại tượng có chút sợ hãi, nói:

- Còn nữa không Tần tướng quân?

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Còn có một chút vật nhỏ cũng không phiền toái Lô đại nhân tự mình xử lý. Ân, Hậu đại nhân, ở đây có vài món nhỏ nhặt ngươi nhìn một chút, hẳn là không có vấn đề gì chứ?

Hậu Tẩy nhìn qua, nói:

- Đích xác là rất đơn giản. Nhưng mà những thứ này làm cái gì?

Tần Tiêu nói:

- Loại quần áo này gọi là áo ba lỗ chuyên dùng cho huấn luyện, làm từ cỏ là được rồi, dùng cho nó giống màu sắc trong rừng cây, gọi là " áo ngụy trang "; loại này là thắt lưng chuyên dụng, chính giữa có một cái mấu, chỉ cần bật lên là có thể thích hợp cho vòng eo mỗi người khác nhau; còn loại quần này cũng giống như áo ba lỗ, đây là quân phục ngụy trang, cũng dùng cho huấn luyện. Còn có ủng da này, sau chân phải có chỗ chứa mã tấu chuyên dụng, còn có thể buộc dây giày, dễ dàng cho kỵ binh khống chế bàn đạp, cũng có thể bảo vệ tốt bàn chân.

Hậu Tẩy nói:

- Tần tướng quân, những vật này đơn giản và dễ làm. Nhưng mà những chỗ rất nhỏ này dùng để chứa cái gì? Ngài đừng nói là rất thuận tiện, rất thực dụng! Tần tướng quân, những thứ này phải làm thủ công đấy, dự tính làm bao nhiêu bộ?

Tần Tiêu suy nghĩ một chút:

- Những bộ trang bị huấn luyện này liền làm một trăm bộ đi. Quá nhiều ta cũng thấy phiến toái mọi người.

- Đi!

Hậu Tẩy gật đầu đáp ứng, nói:

- Một trăm bộ trang bị huấn luyện, cùng hàng mẫu thiết nỏ, trong vòng hai ngày giao cho Tần tướng quân! Tương Tác Giam hơn một trăm tượng sư, hơn một vạn công nhân làm chút việc này không thành vấn đề!

Tần Tiêu vui mừng không thôi:

- Cảm ơn Hậu đại nhân! Ah, Lô đại nhân, chừng nào vũ khí của ta làm xong và giáp mềm hộ thân làm tốt, có thể phái người thông tri Tần Tiêu một tiếng?

- Được, không có vấn đề!

Lô đại tượng vung tay.

- Lão phu mấy tháng rồi không làm gì, có lẽ sẽ chết già, nhưng mà những đồ vật Tần đại nhân bảo làm ta sẽ làm, ah, Thượng Quan đại nhân...

Lô đại tượng cười hì hì kéo Thượng Quan Uyển Nhi qua một bên, từ trong ngăn kéo lấy ra một cái ống đồng nhỏ giao cho Thượng Quan Uyển Nhi:

- Đồ vật nhỏ này là ngươi lần trước tới tìm ta bảo làm, hiện tại giao cho ngươi!

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng tiếp nhận, nói:

- Cảm ơn Lô đại nhân! Lô đại nhân yên tâm đi, sau khi những việc Tần đại nhân giao cho ngài làm xong thì chút việc đó là cái gì đâu, nhất định có thể làm thành, ngài lão cứ yên tâm đi!

Chương 263: Thiếu Nợ Ngươi Một Hôn Lễ

Lô đại tượng vui mừng nói:

- Lão phu, đa tạ Thượng Quan đại nhân!

Tần Tiêu đi đến bên người Thượng Quan Uyển Nhi nhìn cái ống đồng nhỏ nàng đang cầm:

- Đây là vật gì, tại sao tròn như chiếc đũa thế?

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng vểnh miệng lên, nói:

- Ngươi không có nghe Lô đại nhân nói sao, Gia Cát võ hầu phát minh " ám tiễn ", ta rãnh rỗi nhàm chán cầm nó vào trong cung bắn chim sẻ!

Trong nội tâm Tần Tiêu hơi run sợ: bắn chim sẻ? Bên người hoàng đế mà mang theo binh khí là tối kỵ đấy! Hẳn là nàng thứ này là chuẩn bị bắn con chim già của Trương Dịch Chi sao?

Tần Tiêu kéo Thượng Quan Uyển Nhi qua một bên, thấp giọng nói:

- Uyển Nhi... Ân, không phải vạn bất đắc dĩ nhất định phải nhẫn nại. Không thể trêu vào, cứ tránh đi, dù sao mọi sự đều phải nhẫn nại trước. Trước khi ta làm chuyện gì đó thì ngươi ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì, có biết không?

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng đi lên trước, khoát tay ý bảo Tần Tiêu im lặng:

- Ta biết rồi... Ngươi nói nhỏ thôi...

Chuyện cần làm đã làm gần xong rồi, bọn người Tần Tiêu cũng rời khỏi Tương Tác Giam. Một đoàn người đem Thượng Quan Uyển Nhi đưa vào trong Đại Minh cung.

Thượng Quan Uyển Nhi đứng trước cửa cung lưu luyến không rời nói ra:

- Tốt, các ngươi trở về đi. Ta phải hồi cung rồi.

Tần Tiêu nhìn qua Thượng Quan Uyển Nhi, trong nội tâm cũng có chút không bỏ được:

- Uyển Nhi, nhớ kỹ lời ta nói. Bảo trọng, chờ ta trở lại.

Thượng Quan Uyển Nhi gật gật đầu, vừa ngoan tâm quay người bước nhanh vào trong.

Hình Trường Phong cùng Vạn Lôi một mực thức thời đứng cách khá xa, lúc này mới đi tới, nhao nhao vui mừng nói:

- Đại suất, binh khí, áo giáp của ngài thiết kế thật sự là quá đặc sắc kỳ lạ! Nhưng cũng vô cùng tinh diệu a.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Trang bị thì phải là tinh phẩm. Nhưng mà so với ta huấn luyện thì trang bị chỉ là thứ yếu.

Hình Trường Phong cùng Vạn Lôi ngạc nhiên nói:

- Đại suất chuẩn bị huấn luyện Tả Vệ Suất?

Tần Tiêu vỗ vai của hai người, lúc này cùng đi ra khỏi hoàng thành.

- Chuyện này rất dài dòng. Chúng ta trở về nâng cốc, chậm rãi nói sau. Việc này này còn phải thỉnh hai vị hỗ trợ nhiều.

Đêm tối yên tĩnh, thời gian như nước chảy lướt qua. Ngọn nến chập chờn phát ra âm thanh xoẹt xoẹt. Ánh nến chiếu vào gương mặt phấn hồng của Lý Tiên Huệ, tăng thêm vài phần mông lung cùng vũ mị.

Rốt cuộc Tần Tiêu cũng cởi khôi giáp mặc cả ngày ra khỏi người, chỉ còn một cái áo vải bông ba lỗ.

Cái áo này là Lý Tiên Huệ làm cho hắn.

Lý Tiên Huệ nói thật sự là cái áo kỳ quái, nhưng mà mặc vào rất thoải mái. Nhất là toàn thân bao trong khôi giáp thì bên trong mặc cái áo như vậy cũng thoải mái hơn nhiều.

- Tần đại ca.

Âm thanh của Lý Tiên Huệ nhỏ như mũi kêu, lộ ra một cảm giác đau thương nhàn nhạt.

- Da trên cổ của ngươi phơi nắng tróc ra rồi kìa.

Tần Tiêu ngồi bên cạnh bàn tùy ý cho Lý Tiên Huệ xé lớp da bị tróc do phơi nắng ra.

- Đau sao?

Tần Tiêu mỉm cười: Bạn đang đọc chuyện tại

- Không đau. Nửa năm qua sống an nhàn sung sướng lại không ra nắng. Đột nhiên bị chiếu vào có bộ dạng này. Không có vấn đề gì.

- Còn nói không có vấn đề gì.

Trong âm thanh của Lý Tiên Huệ tràn đầy u oán, nói:

- Phơi nắng giống như thiên lôi, ngay cả da cũng mất một lớp rồi. Ngươi là đại tướng quân, không cần phải dốc sức liều mạng như tiểu tốt.

Tần Tiêu vỗ nhè lên cánh tay của Lý Tiên Huệ đặt lên vai của mình, nhẹ giọng nói:

- Không có việc gì, Tiên Nhi. Ta từ nhỏ đã quen chịu khổ rồi, chút này tính toán là cái gì. Nếu như cả ngày sống trong nhà hạnh phúc thì có chút không quen.

Lý Tiên Huệ xoay người lại vuốt gương mặt của Tần Tiêu, đau lòng nói ra:

- Tần đại ca, Tiên Nhi là người hai đời rồi. Không thân nhân gì. Nếu ngươi bệnh, mệt mỏi thì ta sẽ đau lòng lắm; nếu ngươi có sai lầm gì ta cũng sống không nổi. Tần đại ca, ngươi ở bên ngoài nhất định phải chiếu cố mình thật tốt, đừng quá dốc sức liều mạng... Ngươi coi như Tiên Nhi là ích kỷ đi. Mỗi khi ta nhớ tới ngươi ở bên ngoài mang binh trong nắng trong gió trong mưa thì ngủ không an ổn, ăn không nỡ, tâm của ta luôn đau nhức. Nhìn thấy ngươi vui vẻ thì ta cũng sẽ vui vẻ; nhìn thấy ngươi tức giận thì ta sẽ tức giận. Nội tâm của ta cũng không được thoải mái nếu ngươi không vui...

Tâm của Tần Tiêu có cảm giác như dòng điện xoẹt qua, nhẹ nhàng mà rung động tâm hồn.

Thân nhân? Tiên Nhi... Chúng ta là, thân nhân...

Tần Tiêu kéo tay Lý Tiên Huệ ôm nàng vào lòng, cho nàng dựa vào ngực của mình, nói nhỏ bên tai của nàng.

- Gả cho ta nhé Tiên Nhi!

Lý Tiên Huệ tựa đầu vào ngực của Tần Tiêu. Toàn thân khẽ run lên, hai tay như ôm chặt lấy lưng của Tần Tiêu, ôm thật chặt tấm lưng rộng rãi của hắn, tim của nàng nhảy lên thình thịch.

Tần Tiêu vỗ nhẹ lên vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của Lý Tiên Huệ:

- Đáp ứng ta...

Trong cổ của Lý Tiên Huệ giống như có bông gòn chặn ngang, trong ánh mắt có nước mắt tuôn ra, hai tay của nàng ôm lưng của Tần Tiêu càng chặt.

Nàng nhẹ gật đầu.

- Tần đại ca... Cuộc đời này của Tiên Nhi sẽ sống vì ngươi. Ngươi chính là thân nhân thân nhất của Tiên Nhi...

- Tiên Nhi...

Tần Tiêu vịn má của Lý Tiên Huệ. Hôn lên môi của nàng, hôn thật sâu.

Lý Tiên Huệ nhắm mắt lại, hai tay chậm rãi buông lưng của Tần Tiêu ra đặt lên cổ của hắn, run rẩy khẽ đôi môi đỏ mọng hôn Tần Tiêu thật sâu.

Triền miên thật lâu...

Tần Tiêu cảm giác Tiên Nhi trong ngực như mềm nhũn không xương, trong hơi thở có kinh hoàng và dồn dập. Lông mi thật dài không ngừng run động. Tay nàng, môi nàng, má phấn của nàng như cảnh đẹp ý thơ.

Ta thấy càng thương càng hấp dẫn khôn cùng.

Tần Tiêu khẽ cong eo đem Lý Tiên Huệ ôm vào lòng.

Lý Tiên Huệ kinh kêu một tiếng, lập tức tựa đầu chôn vào ngực của Tần Tiêu, e lệ không dám ngẩng đầu lên.

Đi tới giường lớn, điêu lăng họa thế. Lý Tiên Huệ tự lựa chọn chăn của mình là đồ án trăng sao, cánh lá chập chờn trong nước...

Trong đầu của Lý Tiên Huệ lúc này biến thành trống rỗng. Cảm giác còn sót lại là ngượng ngùng và sợ hãi, còn có tràn ngập ôn nhu và khát vọng...

Một tầng sa mỏng từ trên người nàng nhẹ nhàng chảy xuống, Lý Tiên Huệ cảm giác toàn thân mát lạnh, không tự chủ được quay mặt đi, bờ môi của nàng lúc này có một bờ môi khác áp tới.

Hắn hôn, trong ôn nhu mang theo bá đạo, theo môi hôn tới chớp mũi, đến cái trán, sau đó từ từ xuống cổ trắng vai ngọc, hai ngọn núi và eo mềm cùng đồng cỏ thơm...

Lý Tiên Huệ cảm giác linh hồn của mình thật nhỏ bé, muốn bay lên bầu trời vậy, lúc này thân thể mềm mại không còn thuộc về nàng. Nàng chỉ nhớ rõ mình đã sa vào trong một đại dương yêu thương nồng đậm tình ý nồng nàn tứ chi bách hài như mê như say.

Đó là một con đường không lối về, chỉ cần đóa hoa nở rộ thì nàng sẽ đi trên một con đường khác trước.

Thẳng đến một khắc này nàng kêu lên đau đớn, rốt cuộc nàng nhận được không phải là nhẹ nhàng mà là đau đớn, run rẩy than nhẹ.

Chương 264: Cỗ Máy Giết Người (1)

Lúc này mũi tên nhọn đã vượt qua tấm chắn mà nàng gìn giữ bao nhiêu năm, nàng đang đau đớn thì bờ môi nóng bỏng hôn lên môi nàng, khẽ nói:

- Đau sao, Tiên Nhi?

Nàng khẽ cắn môi dưới, nóng bỏng hôn trả lại, nhẹ nhàng lắc đầu.

Giờ khắc này thì ta hoàn toàn biến thành nữ nhân của hắn, đau đớn mang theo ngọt ngào, không cần nói đau nhức...

Tần Tiêu cảm giác trong lồng ngực có con dã thú, bởi vì Tiên Nhi thấp giọng hô lên thì dần dần an phận xuống, biến thành ôn thuần như cừu non, ôn nhu trìu mến.

Tay của hắn mơn trớn từng tấc da thịt của Tiên Nhi, mỗi khi đi qua chỗ nào thì nơi đó run nhẹ lên.

Tiên Nhi nhẹ giọng nỉ non, đôi mắt đẹp hồng lên.

Lý Tiên Huệ tóc ướt mồ hôi rơi lả tả, đầu tựa vào cánh tay của Tần Tiêu, một bàn tay trắng như ngọc và nhẹ nhàng tựa vào trong lồng ngực của hắn, trong lúc này nàng vô cùng yêu thương.

Tần Tiêu nhẹ nhàng vuốt tấm lưng của nàng, nói:

- Tiên Nhi, ta thiếu nợ ngươi một hôn lễ...

Lý Tiên Huệ ngượng ngùng lắc đầu:

- Không trọng yếu... Tiên Nhi không quan tâm những chuyện này. Tiên Nhi chỉ cần Tần đại ca bình an, khỏe mạnh vui vẻ đã thỏa mãn rồi.

Tần Tiêu xoay đầu lại, tham lam hôn lên môi của nàng, nói:

- Tiên Nhi, ngày nào đó ta muốn cho ngươi trở thành tân nương hạnh phúc nhất trên đời...

- Đừng a, còn có một chút...

Sáng sớm mát mẻ hai ngươi ôm nhau ngủ, chim chóc không ngừng reo vang.

Lý Tiên Huệ mặt như hoa đào, nhìn qua gương mặt anh tuấn và kiên nghị kia, nhẹ nhàng hôn lên.

Tần Tiêu lạnh nhạt cười:

- Tiên Nhi, ta thật sự có cảm giác như đang mơ.

- Ta cũng thế... Tiên Nhi chưa từng nghĩ tới còn có thể gả cho một người như vậy. Hơn nữa còn gả cho người mà ta yêu và người cũng yêu ta.

- Không phải, ta không nghĩ vậy, kỳ thật...

Tần Tiêu nói một hồi thiếu chút nữa đem chuyện mình xuyên qua thời không đến từ thế kỷ hai mươi mốt, nói.

- Kỳ thật cái gì?

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu:

- Không có gì... Tiên Nhi, cuộc đời này có thê tử như vậy làm bạn, Tần Tiêu đã không phải hối hận. Chỉ cần phải nhớ đây chính là mộng ảo. Ta chỉ lo lắng có một ngày ta tỉnh lại và biến dạng...

- Sẽ không, nhất định không biết...

Lý Tiên Huệ ôm chặc Tần Tiêu, sợ hắn chạy đi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Ngươi đi đâu vậy đều mang theo ta. Không cho phép ngươi vụng trộm đào tẩu! Cho dù là tưởng niệm cũng phải cho ta biết tưởng niệm cái gì, cho dù ngày nào đó ngươi ở xa ngàn dặm thì Tiên Nhi cũng sẽ tìm gặp ngươi, cho dù là vượt ngàn năm cũng phải tìm được ngươi!

Lý Tiên Huệ nói một câu vô tâm thì giống như chạm vào nơi mẫn cảm nhất trong nội tâm của Tần Tiêu, nhảy dựng lên, trong đáy lòng nhẹ nhàng và hữu lực, va chạm vào nội tâm của hắn.

- Tiên Nhi... Ta đáp ứng ngươi. Cho dù vượt qua thời không thì ta cũng muốn mang ngươi đi cùng.

Đúng lúc này ngoài cửa truyền tới bước chân nhẹ nhàng, sau đó nghe được một tiếng cười " khanh khách ", người tới lại chạy xa.

Mặt của Lý Tiên Huệ lập tức mắc cỡ đỏ bừng, tựa đầu vào trong ngực của Tần Tiêu.

- Là Tử Địch!

Tần Tiêu cười ha hả:

- Nha đầu kia quỷ tâm mắt quỷ...

Lúc bữa sáng Tử Địch dựa vào người của Lý Tiên Huệ, lúc nào cũng ngó ngó Tần Tiêu, vẻ mặt cười quái dị, khiến cho cả sảnh đường hào khí có chút quái dị. Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng cầm góc áo của Tử Địch:

- Không nên ồn ào, còn có khách đấy.

Hình Trường Phong cùng Vạn Lôi thì không hiểu ra sao, nhưng mà trong nội tâm tinh tường, nhất định là Tần Tiêu có chút gia sự, vì vậy giả bộ như không thấy cái gì, chỉ lo cúi đầu ăn uống thả cửa.

Sau bữa ăn sáng Tần Tiêu uống trà, nói ra:

- Hôm nay có đám người các ngươi ở chỗ này phải làm chứng cho ta. Ta cùng với Tiên Nhi hôm nay kết hôn.

- Ah!

Tử Địch la hoảng lên, nói:

- Ah nha, rốt cục tuyên bố rồi! Tiên Nhi, chúc mừng ngươi! Hì hì! Ta muốn hai phần tiền lì xì! Ah không, bốn phần cho tỷ tỷ hai phần.

Hình Trường Phong cùng Vạn Lôi cũng vui vẻ đứng dậy, chắp tay nói:

- Chúc mừng đại suất! Chúc mừng Tiên Nhi, ah không Tần phu nhân! Chỉ là hôn sự của đại suất sao lại ít xuất hiện như thế? Có lẽ phải chúc mừng ngươi thật linh đình, đưa thiếp mời thật nhiều, thỉnh những người này đi chúc mừng a!

Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Trước mắt không thể chúc mừng. Hôm nay xem như nhờ các huynh đệ chứng hôn. Ngày sau lại chọn ngày tốt bổ sung hôn lễ. Tiên Nhi, ngươi đồng ý sao?

Lý Tiên Huệ e lệ gật đầu, tựa đầu chôn vào vai của Tử Địch:

- Ngươi quyết định đi...

Tần Tiêu đem Vạn Lôi cùng Hình Trường Phong gọi qua, thấp giọng nói:

- Tần Tiêu cự tuyệt hôn sự của hoàng đế, lấy Tiên Nhi cho nên chuyện này tạm thời không nên tuyên dương ra ngoài quá tốt. Nhị vị huynh đệ hiểu chưa?

Vạn Lôi cùng Hình Trường Phong bừng tỉnh đại ngộ, liên tiếp gật đầu:

- Hiểu rồi, đại suất yên tâm! Hai huynh đệ chúng ta thật sự vinh hạnh rồi! Vinh hạnh ah!

Làm lễ đơn giản và một đôi nến đỏ và một gian phòng tân hôn. Phát mấy phong lì xì uống một ít rượu, nghi thức xem như hoàn thành.

Trong phòng động phòng Tần Tiêu trìu mến áy náy ôm lấy Lý Tiên Huệ:

- Tiên Nhi, nhớ kỹ ta thiếu nợ ngươi một hôn lễ...

Hai ngày sau, đã qua buổi trưa.

Tương Tác Giam phái người tới, Hậu Tẩy tự mình chạy đến quý phủ của Tần Tiêu đưa cho Tần Tiêu một cái hộp gỗ.

Tần Tiêu mở hộp gỗ ra nhìn thấy thiết nỏ đen như mực, cách xếp đặt mũi tên cho tới kiểu dáng đều giống như đúc thiết kế của Tần Tiêu.

Tần Tiêu hưng phấn cầm thiết nỏ lên.

Đúng là nặng a! Màu sắc u ám, chế tác tinh tế.

- Thần vật tự hối, thực là đồ tốt!

Tần Tiêu vuốt thân nỏ, trong nội tâm có chút kích động: trong thời đại vũ khí lạnh thì có thiết nỏ này tác dụng sẽ rất lớn, đây mới thật sự là vua của binh khí! Cho dù là cận chiến hay đánh lén cũng có thể phát huy uy lực cường đại!

Hình Trường Phong cùng Vạn Lôi cũng kích động nói:

- Đại suất, thử xem hiệu quả đi!

Tần Tiêu gật đầu, đưa tay mang thiết nỏ lên tay, năm ngón tay vừa vặn mang vào bao tay, sau đó lại cài nhẫn sắt vào ngón giữa, cả thiết nỏ vững như bàn thạch, cánh tay như dài ra.

Hậu Tẩy nói:

- Đặc chế bằng da cá sấu, lửa đốt không cháy, lưỡi dao sắc bén cắt được cả sắt và không dễ dàng tổn hại. Bảo dưỡng tốt có thể dùng hơn mười năm, tuyệt đối không thành vấn đề.

Tần Tiêu kéo dây nỏ một cái cài lên cò súng!

Hậu Tẩy cũng hưng phấn nói:

- Tần tướng quân, thử xem đi! Nhìn xem uy lực chính xác thế nào. Hạ quan còn không có khí lực đi thử, bằng không thì đã sớm thử.

Tần Tiêu thò tay thăm dò túi da lấy ra ba cái mũi tên, tìm cả buổi được một hòn đá làm bia ngắm:

- Mượn nó làm thí nghiệm một chút.

Tần Tiêu đi xa hơn hai mươi thước, giơ cánh tay lên nhắm trúng và ngón giữ xiết cò, " vèo " một tiếng ba mũi tên bắn ra ngoài.

Hòn đá phát ra âm thanh khô khốc, mảnh đá bay ra chung quanh. Đi lên xem xét thì thấy ba mũi tên lưu lại ba mũi tên bắn trúng hòn đá.

Chương 265: Cổ Máy Giết Người (2)

Hình Trường Phong dùng sức rút mũi tên ra, lại nghe được âm thanh " 'Rầm Ào Ào' ", cả khối đá bắt đầu vỡ ra từ chỗ ba mũi tên. Vỡ thành mấy khối!

Vạn Lôi hít khí lạnh:

- Thật là lợi hại! Truyền thuyết Lý Quảng bắn hổ mũi tên ngập vào trong đá không nhổ ra được. Mũi tên này căn bản là bắn xuyên qua đá mà, mũi tên nhỏ ngắn không có cảm giác sắc nhọn nào, uy lực lại quá cường hãn!

Tần Tiêu lại thử một chút, hắn lại kéo dây cung lên cò, nhanh chóng lắp thêm ba mũi tên vào lại tiếp tục bắn vào đá, kết quả cũng rất mạnh.

Hậu Tẩy nói ra:

- Cái lò xo này hao phí thời gian suốt đêm của ta mới đánh chế tốt. Dùng để gắp thiết nỏ lại. Còn có thể dùng nó để che chắn đao kiếm bảo hộ cánh tay. Cho dù đao kiếm thép bình thường cũng không chém đứt đâu. Thép tinh huyền thiết tạo ra biến nó thành một tấm chắn.

Tần Tiêu thoả mãn gật đầu:

- Hậu đại nhân, thật sự là vất vả ngươi. Cái thiết nỏ này ta hết sức hài lòng.

Tần Tiêu vung tay lên, Tử Địch cầm lấy một đống bạc đưa tới trước mặt Hậu Tẩy. Tần Tiêu nói:

- Hậu đại nhân, đây là chút quà tặng xin nhận lấy.

Hậu Tẩy liên tục khoát tay:

- Đây là chuyện hạ quan phải làm, là chức trách, sao dám nhận ban thưởng của đại nhân? Nếu để cho sư phụ biết rõ không phải sẽ lột da của ta sao?

Tần Tiêu cười nói:

- Đây chỉ là do Tần mỗ tặng riêng, xem như bằng hữu tặng cho Hậu đại nhân, ngàn vạn lần không được khách khí. Ta thấy hai mắt của Hậu đại nhân tơ máu phủ kín, nhất định là mệt chết. Trở về nhiều chút thuốc bổ bồi dưỡng mới được.

Hậu Tẩy chắp tay nói:

- Vậy thì hạ quan cảm tạ Tần tướng quân... Tướng quân, nếu như ngài không có gì nữa thì hạ quan sẽ trở về làm khuôn đúc. Khuôn mẫu làm tốt sẽ có thể sản xuất nhanh hơn. Xin hỏi tướng quân loại nỏ này cần bao nhiêu?

Tần Tiêu suy nghĩ một chút:

- Hậu đại nhân, từ giờ trở đi đến ngày mai có thể làm được bao nhiêu?

- Đồ vật tinh tế này, hơn nữa không thể trắng trợn sản xuất đại trà, chỉ có thợ thủ công kinh nghiệm thật nhiều mới làm được. Đoán chừng chỉ làm ra được một trăm. Mũi tên thì dễ dàng hơn một chút, nhưng mà phải đánh bóng tinh tế, bằng không sẽ không bắn được. Có thể làm ra một vạn mũi tên.

Tần Tiêu nói:

- Vậy được rồi. Ngày mai ta sẽ tới tìm đại nhân lấy một trăm nỏ, một vạn mủi tên, còn có áo giáp và ủng da, thắt lưng nữa...

Hậu Tẩy chắp tay nói: "

- Tướng quân yên tâm, nhất định không có vấn đề. Áo giáp dây lưng các loại đã làm xong rồi, đồng loạt đưa đến trung tá thự. Ngày mai tới lấy là được. Nếu không có chuyện gì khác thì hạ quan cáo từ.

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Được rồi, Hậu đại nhân trở về nghỉ ngơi thật tốt. Kỳ thật, Tần Tiêu còn phải thiết kế một ít binh khí cỡ lớn nữa, ngày sau lại đến tìm Hậu đại nhân cùng nghiên cứu chế tạo. Gần đây ta hơi có chút bận rộn, không có thời gian gì.

Hậu Tẩy cáo từ rời đi:

- Tùy thời đợi tướng quân. Có thể làm ra tác phẩm kinh điển này cũng là vinh quang suốt đời của thợ thủ công.

Hậu Tẩy đi rồi, Vạn Lôi cùng hưng phấn nói:

- Đại suất, cái thiết nỏ này thật mạnh! Những vật này nếu toàn diện trang bị trong quân đội, quân đội Đại Chu chúng ta sẽ tăng sức chiến đấu lên vài lần!

Hình Trường Phong nói:

- Trường Phong không có lăn lộn trong quân đội, nhưng mà ám khí trên giang hồ thấy qua không ít. Uy lực mạnh như thiết nỏ này cũng chưa từng thấy qua.

Tần Tiêu cười cười, nói ra:

- Trước mắt còn phải thí nghiệm nhiều, nhìn xem hiệu quả như thế nào. Đúng rồi, vạn Lôi huynh đệ, ngươi làm người hầu ở Giang Nam phủ Kinh Châu hẳn biết kỹ năng bơi chứ?

- Đó là tự nhiên. Mạt tướng bơi lội không có ngại gì.

Tần Tiêu gật đầu:

- Vậy là tốt rồi. Ngày mai chúng ta trở về trại huấn luyện Tả Vệ Suất, đến lúc đó do ngươi tới phụ trách dạy bơi lội.

- Đại suất yên tâm, mạt tướng nhất định sẽ mang những binh sĩ kia biến thành giao long!

Tần Tiêu nhìn Hình Trường Phong nói ra:

- Trường Phong huynh, ngươi làm bộ khoái đối với một ít thủ đoạn trên giang hồ nói thí dụ như dụng độc, điểm huyệt, hạ dược, đột nhập, mở khóa có hiểu không?

Hình Trường Phong cười nói:

- Đại suất không nên giễu cợt. Trường Phong với mấy thứ này rất hiểu, nhưng mà không phải quá tinh thâm. Phá án bắt trộm thì cũng biết rõ những thứ này.

- Trường Phong huynh thật khiêm tốn.

Tần Tiêu cười nói:

- Sau khi vào bộ đội thì ta có ý định cho ngươi dạy bọn họ dụng độc, giải độc cùng với ẩn thân, ẩn núp và mở khóa. Những kỳ thuật này ta cũng biết một chút, đến lúc đó Trường Phong huynh cùng cố gắng.

Hình Trường Phong chắp tay nói:

- Có đại suất làm trụ cột Trường Phong làm gì cũng có thể buông tay buông chân! Trên giang hồ có một ít bàn môn tả đạo gì thì Trường Phong cũng dạy hết.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Sau khi trở lại Tả Vệ Suất thì ta sẽ đem các ngươi và các tướng lĩnh khác gọi vào một mình, dạy một ít kỹ xảo chiến đấu. Cũng dạy cho các ngươi kỹ năng của bộ đội đặc chủng.

Hai người trăm miệng một lời nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Kỹ xảo chiến đấu!

- Không sai!

Tần Tiêu nhắm con mắt lại. Trong đầu hiện ra tình cảnh huấn luyện chính thức.

- Nói trắng ra chính là kỹ xảo giết người mà không phải chiêu thức võ thuật phức tạp. Một chiêu chế địch, lấy tánh mạng người ta!

Hình Trường Phong ngạc nhiên nói:

- Đại suất, nếu có những binh sĩ không có võ công thì dạy những thứ này không phải rất là chậm hay sao? Hình như những võ công này không có năm bảy năm thì rất khó luyện ra thành tựu gì.

Tần Tiêu cười cười, lắc đầu nói:

- Trường Phong huynh đừng nóng lòng. Đến lúc đó ngươi sẽ biết rõ. Loại kỹ xảo này không có chiêu thức cố định gì cả, cũng không có tâm pháp gì, cũng không yêu cầu nội lực. Chỉ cần nắm giữ thân thể của mình thì đó là vũ khí mạnh nhất.

Tần Tiêu dừng một chút, nói:

- Không bằng chúng ta bây giờ có thể khoa tay múa chân một chút, điểm tới là dừng. Trường Phong huynh, dùng công phu ngươi học được tận khả năng công kích ta đi, ta chỉ dùng một chiêu là có thể chế trụ chỗ hiểm của ngươi rồi.

Hình Trường Phong xấu hổ khoát tay, nói:

- Trường Phong không dám!

- Đến đây đi!

Tần Tiêu tràn đầy tự tin mỉm cười, hai chân trước sau mở ra, hai khuỷu tay đưa lên trước ngực.

Hình Trường Phong cắn răng một cái:

- Đại suất, Hình Phong đắc tội!

Giọng nói vừa nói Hình Trường Phong nhảy người lên. Một chân quét tới cổ họng của Tần Tiêu. Tần Tiêu hạ thấp người nắm tay phải hơi nghiêng đánh thẳng vào lòng bàn chân của Hình Trường Phong.

Một tiếng phanh giòn vang, đế giày của Hình Trường Phong bị một quyền của Tần Tiêu đánh trúng thì rút lui về phía sau, khuôn mặt thì trở nên trắng bệch:

- Tốt, chiêu thức quái dị!"

Tần Tiêu nắm quyền lại cười nói:

- Hình Phong huynh, vừa rồi ngươi quét một chiêu vào cổ của ta, thời điểm ngươi quay người đã là lúc nỏ mạnh hết đà, ngươi khi đó sẽ nghênh đón một quyền của ta. Vừa rồi chỉ cần ta đánh ngươi một chiêu thì lực đạo lớn một chút, không đánh vào mé chân của ngươi mà là đánh vào huyệt Dũng Tuyền của ngươi đấy...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau