PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Kỳ văn cây dâu cổ (2)

- Có địa phương nào không nên đi.

Sắc mặt của tiểu nhị biến sắc, nói:

- Công tử chuẩn bị ăn cơm không nên nói tới chuyện này, miễn cho ảnh hưởng tới mùi vị.

Tần Tiêu cười một cái:

- Không sao, ta muốn nghe một chút.

Tiểu nhị ca vội ho một tiếng, hơi có chút khẩn trương nói ra:

- Ra khỏi thành đi tới hướng đông hơn ba mươi dặm có một thôn làng, tên là Cổ Tang Thôn. Trước đó không lâu, tại đó có...

Tiểu nhị ca hạ giọng, trên mặt còn mang theo một tia sợ hãi, tiến đến bên tai Tần Tiêu nói ra.

- Chuyện ma quái!

Tần Tiêu nghe vậy cả kinh, lập tức cười nói:

- Nói nghe một chút, ma quỷ thì có gì mà náo?

- Dọa, công tử cũng đừng có không tin, đây đều là thật! Đều có người tận mắt nhìn thấy!

Tiểu nhị cả kinh nói:

- Trước đó không lâu trong nghĩa địa Cổ Tang thôn có tiếng động, mới đầu mọi người tưởng rằng có lợn rừng vào phá mộ. Về sau động tĩnh càng lớn, hơn nửa đêm thì có người đào mộ.

Phạm Thức Đức lắc đầu:

- Chưa hẳn là chuyện ma quái đâu, hoặc là trộm mộ nói không chừng.

Tiểu nhị ca gật gật đầu vội vàng nói:

- Vị đại gia này thật có kiến thức. Mới đầu mọi người còn tưởng rằng là đào trộm mộ, nhưng sau ban ngày ra xem xét thì mộ phần bị đào đã lấp kín. Có người đem những mộ này đào lên xem, căn bản không phát hiện có gì đáng giá. Hơn nữa, chôn cất ở chỗ đó đều là bình dân, làm gì có bảo bối mà đào cơ chứ. Hơn nữa bị đào đều là những ngôi mộ mới, hơn nữa đều là mộ phần của nữ tử.

Ba người đồng loạt cả kinh, Tần Tiêu nói:

- Mộ của nữ tử sao?

Tiểu nhị vỗ tay một cái:

- Cũng không phải vậy! Tât cả đều là mộ nữ tử! Lúc ấy đã có người nói đây nhất định là có chuyện quỷ quái, đều là nữ tử muốn có minh hôn! Lời truyền này càng ngày càng tà dị, càng về sau mọi người biến thành sợ hãi, rốt cuộc không ai dám đi tới Cổ Tang thôn du ngoạn, ngay cả dân chúng bản địa cũng muốn rời đi.

Tần Tiêu nhíu mày, nói:

- Loại chuyện này các ngươi có báo cho huyện lệnh và bộ khoái chưa?

Tiểu nhị ca nhìn quanh bốn phía, thấp giọng nói:

- Những này kẻ làm quan này chỉ biết ôm kiều thê mỹ thiếp phong lưu khoái hoạt, làm gì đi quản những chuyện này? Ngày bình thường thẩm tra tiểu án đào trộm mộ còn mắt năm ba chục ngày, nếu như đưa lên tòa án mà không đưa bạc trắng huyện thái gia người ta căn bản không lý tới. Ai đưa tiền nhiều thì người đó chắc thắng.

Nghe đến đó Lý Tự Nghiệp trừng trừng mắt, một quyền nện vào bàn:

- Mẹ thằng cẩu quan, lão tử mà tóm được sẽ chém chết! Công tử gia, ta...

Hắn muốn động thân lại bị Tần Tiêu ngăn trở, liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Làm cái gì đó?

Tiểu nhị sợ hãi kêu lên, cuống quít hỏi:

- Ba vị gia ăn chút gì đó, tiểu nhân còn mang đồ ăn lên. Chuyện vừa rồi không nên nói ra ngoài, bằng không thì cái mạng nhỏ của tiểu nhân cũng xong rồi, Huyện thái gia khẳng định sẽ không tha cho tiểu nhân đâu!

Tần Tiêu cười cười, xuất ra mấy đồng tiền kín đáo đưa cho tiểu nhị, nói:

- Tiểu nhị yên tâm, chúng ta sẽ không nói ra đâu, cho chúng ta vài món đồ ăn đặc sản của quán các ngươi, lại cho thêm hai bình rượu tốt nữa.

Tiểu nhị cúi đầu khom lưng đi ra ngoài, Lý Tự Nghiệp kêu lên:

- Trở về trở về, đừng vội đi!

Tiểu nhị ca sợ hãi tiến lên:

- Vị gia này còn có gì phân phó? Bạn đang đọc chuyện tại

Lý Tự Nghiệp nhìn qua tiểu nhị cười cười, nói:

- Xin lỗi tiểu nhị ca, ta làm ngươi sợ hãi. Ở chỗ của các ngươi có bánh bao chay không?

- Có có có, khách quan muốn bao nhiêu?

Lý Tự Nghiệp mừng rỡ:

- Ta rất nhiều ngày không ăn bánh bao chay, trước mang cho ta hai mươi cái lót bụng, sau đó là mấy bình ngon rượu!

Tiểu nhị ca thiếu chút nữa con mắt trợn trắng, kêu một lần là hai mươi cái bánh, còn nói lót bụng! Hai cái đã khiến người ăn no muốn chết rồi, thằng này thật sự là quỷ đói đầu thai a!

Một bữa cơm hoàn tất, Tần Tiêu gọi điếm tiểu nhị mở ba gian phòng, đem Lý Tự Nghiệp nhét vào phòng và mang theo Phạm Thức Đức đi ra ngoài, đi ra ngoài mà mang theo Lý Tự Nghiệp thì chỉ biến thành sinh vật lạ mà thôi, cho nên hắn ngoan ngoãn ngây ngốc trong phòng.

Lý Tự Nghiệp buồn rầu, xoay người nằm xuống giường, lẩm bẩm nói:

- Mẹ kiếp, đều là đám gia hỏa thiếu hiểu biết, nhìn chằm chằm vào ta như quái vật, làm hại ta không thể theo Tần huynh đệ đi ra ngoài, thực phiền lòng!

Dứt khoát không có chuyện gì làm cơm nước no nê thì hắn nằm ngủ, không bao lâu lại truyền tới tiếng ngáy khò khò cực lớn, chấn đắc cửa giấy cũng rung động, hơn nữa khách trọ bên cạnh khổ không thể tả.

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức đi trên đường cái, lần này không bị người ta nhìn chằm chằm nên cảm giác vô cùng nhẹ nhõm. Phạm Thức Đức nhìn qua Tần Tiêu dẫn hắn đi ra ngoài cửa đông, hơi cả kinh nói:

- Công tử định đi Cổ Tang thôn sao?

Tần Tiêu cười thần bí:

- Chẳng lẽ tiên sinh không muốn đi xem cái gì sao?

Phạm Thức Đức cười ha hả, nói:

- Công tử đi thì lão hủ làm gì không theo chứ?

Ra khỏi cửa thành một đường hướng đông thẳng tiến. Lúc này trên phố có từng cơn mưa nhỏ, đường đi hơi lầy lội. Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức đi cũng cực kỳ chậm chạp, cố tình lưu ý phong tình dân gian một chút.

Không khí sau cơn mưa có mang theo cơn lạnh giá rét, thân thể Phạm Thức Đức lạnh lẽo run lên, lại phát hiện Tần Tiêu mặc áo mỏng nhưng không có chút lạnh nào, càng khiến hắn cảm thấy kỳ quái.

Tần Tiêu nói:

- Phạm tiên sinh, theo lời của tiểu nhị nói thì huyện Vũ Xương này có tham quan chân chính. Nhưng mà một đường đi tới thì thấy dân tình yên ổn, trừ bỏ thôn Cổ Tang ra thì huyện Vũ Xương này cũng tính là giàu có. Tương đối cũng có hai mâu thuẫn.

Phạm Thức Đức nói:

- Cũng không hẳn là mâu thuẫn. Đại khái là huyện lệnh Vũ Xương này cũng có chút chiến tích trong làm việc, nhưng mà làm người hơi tham lam, không am hiểu thẩm tra xử lí vụ án, tra hình phạt tố tụng bình thường. Người có dài ngắn cũng là bình thường.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Tiên sinh nói rất có lý.

Trong nội tâm lại thầm nghĩ: thường nhân đều nói mười quan chín tham, nhưng mà ham hố khác nhau thì thủ đoạn cũng khác nhau. Nếu thật sự giết hết tham quan thì cái thiên hạ này cũng không tồn tại được...

Lúc bọn họ nói chuyện là đã tới thôn Cổ Tang.

Tần Tiêu đang muốn tìm người hỏi thăm chuyện ở nơi này một chút nhưng lại nhìn thấy có một đám người ở cánh rừng phía tây chạy ra, trong đó còn kém theo tiếng khóc và ồn ào, bộ dáng thập phần cấp bách.

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức đi qua nơi rừng cây bên đó thì phát hiện sau rừng cây chính là nghĩa địa, nơi này có rất nhiều mộ phần. Ước chừng là có hơn mười người vây quanh một phần mộ nghị luận nhao nhao.

Tần Tiêu đi qua xem xét, chỉ thấy đất ở ngôi mộ này vẫn còn mới, cỗ quan tài còn nước sơn mới đã bị bật nắp từ lúc nào rồi, lộ ra màu nước sơn đỏ thẫm bên trong, đồ vật chôn cùng cũng tán loạn.

Chỉ có thi thể là không thấy đâu!

Chương 27: Đào mộ trộm thi

Một người chừng hai mươi tuổi đang vịn quan tài bằng gỗ đào này khóc lớn, cực kỳ thương tâm. Một người đang khóc và chửi bới, rất nhiều người vây quanh người trẻ tuổi kia với vẻ mặt bàng hoàng, lộ ra thần sắc khủng hoảng.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm kinh dị, tìm một người hỏi:

- Vị huynh đài này, xin hỏi có chuyện gì xảy ra?

Người này dò xét qua Tần Tiêu vài lần, thấy bộ dáng của Tần Tiêu xa lạ liền đáp:

- Công tử là người xứ khác tới đây? Chắc ngươi không biết chuyện lạ trong thôn của chúng ta rồi. xem tại.

Tần Tiêu nói:

- Không dối gạt huynh đài, tại hạ thật là mới từ nơi khác tới đây du ngoạn. Xin hỏi xảy ra việc lạ sao?

Người này nhổ một ngụm nước miếng, hơi có chút bối rối nói ra:

- Thôn chúng ta vốn rất bình tĩnh. Nhưng mà chừng nửa tháng trước mỗi đêm mỗi ngôi mộ vừa chôn cất đều có chuyện ma quái xảy ra, thường thường đào bới đều là mộ nữ tử, nhưng mà sau đó lại bị lấp kín. Nghe các lão nhân nói là lệ quỷ đi tới tìm thi thể xứng với âm hồn! Chuyện là như vậy, ngươi xem, lão bà của Lưu Nhị gia vừa chết mới chôn cất một ngày đã bị đào mộ rồi. Nhưng mà lần này không tìm được thi thể! Xem ra lần này thật sự bị lệ quỷ nhìn trúng kéo đi làm lão bà!

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm hô: "Mê tín!" Nhìn qua người này nói:

- Ngươi nói là trước kia dù có đào mộ phần, nhưng mà chưa từng mất thi thể, chỉ có lần này là khác?

- Cũng không phải!

Người này run rẩy một chút, nói:

- Càng ngày càng tà môn! Ta thấy nơi này không thể ở lại được, ngày mai ta sẽ dọn đi tới nhà người thân ở trấn khác.

Tần Tiêu đăm chiêu gật đầu tạ ơn người này, hắn tới gần vũng hố của ngôi mộ cẩn thận quan sát một phen. Phát hiện quả nhiên là có dấu vết của xẻng đào móc, một góc của quan tài có dấu bị nạy ra, là lưu lại dấu vết rất rõ ràng, trong nội tâm cười lạnh: quỷ quái cũng dùng xẻng sao? Theo lý thuyết thì ma quỷ có phép thần thông thì cần gì phải đào và nạy chứ, còn dùng công cụ lạc hậu như vậy?

Tần Tiêu ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vai người đang khóc, nói với hắn:

- Vị đại ca kia, phát sinh loại chuyện này vì sao không đi báo quan?

Lưu nhị gia ngẩng đầu lên, cầm tay áo lau nước mắt nước mũi một cái, khóc thút thít nói:

- Báo quan, báo quan gì? Không nói đến không có tiền báo quan, cho dù có tiền báo quan thì quan này cũng ăn tiền liên tục mười ngày, dù ăn tiền cũng chưa chắc chịu đi làm không nữa?

Trong nội tâm Tần Tiêu tức giận, nói:

- Báo quan cũng phải giao tiền? Quan gia bộ khoái nha dịch đều là người làm công ăn lương, đi ra làm công vụ mà đòi tiền dân chúng?

Lưu nhị gia nhìn qua Tần Tiêu vài lần, lẩm bẩm nói:

- Công tử là nơi khác đến đây nên không biết quy củ của huyện Vũ Xương chúng ta rồi. Từ khi Triệu Huyện lệnh tới đây nhậm chức hai năm trước thì ban bố quy củ như thế này: phàm là báo án bất luận tình tiết vụ án lớn nhỏ trước tiên phải giao hai trăm văn tiền phí. Sau đó muốn thỉnh sư gia cũng phải giao tiền, thỉnh đầu mục bắt người cũng tiền. Nha dịch đi bắt người cũng phải có tiền!

Lần này trầm ổn lão luyện như Phạm Thức Đức cũng có chút tức giận, dùng gậy trúc gỗ mạnh xuống đất, nói:

- Vô liêm sỉ! Lẽ nào lại như vậy!

Tần Tiêu đè nén tức giận, nhẹ giọng nhìn Lưu nhị gia nói:

- Huynh đệ, người chôn cất trong mộ này là thê tử của ngươi sao? Khi nào hạ táng, vì sao mà chết? Ngươi phát hiện mộ bị đào vào lúc nào?

Lưu nhị gia xúc động ruột gan, vừa khóc lớn một hồi, sau đó nói:

- Lưu nhị ta từ nhỏ là cô nhi, đánh cá mà sống. Một năm trước ta tiêu hết tât cả tài sản để dành thật vất vả lấy lão bà, là ngư dân Trương thị của Lâm thôn, thuở nhỏ nàng và ta tình đầu ý hợp, ngày thường cũng xem là đoan chính, xem chừng có chút danh khí. Nàng không chê ta nghèo và không quan tâm tới người nhà phản đối mà lấy ta, không nghĩ tới không đến một năm nàng vì khó sinh vào mấy ngày trước mà chết. Ta hôm qua mới hạ táng nàng, cả đêm ngủ không được vì vậy sáng hôm nay đi tới trước mộ phúng viếng nàng, không nghĩ tới, liền phát hiện...

Lưu nhị đã là khóc không thành tiếng, những người chung quanh cũng có chút thương cảm, thổn thức không thôi.

Tần Tiêu đứng dậy, tâm tình phức tạp cau mày. Sau đó nhìn người chung quanh nói:

- Tất cả mọi người là hàng xóm hương thân với nhau, bây giờ nên hạ táng thê tử của Lưu nhị đã, thay thê tử của hắn làm một cái mộ tạm, chôn cất các di vật của nàng. Bạn đang đọc chuyện tại

Nghe Tần Tiêu nói như vậy mọi người cũng động thân, có hai người lực lưỡng đi tới kéo Lưu nhị qua một bên, mấy người khác bắt đầu bận rộn công việc.

Tần Tiêu mang theo Phạm Thức Đức rời khỏi nơi nghĩa địa này, bước nhanh đi về huyện Vũ Xương. Một đường đi sắc mặt tái nhợt, cũng không nói lời nào. Phạm Thức Đức thấy sắc mặt Tần Tiêu bất thiện thì dọc đường đi cũng không dám nói lời nào.

Khi vào thành Tần Tiêu ngựa không dừng vó đi thẳng tới huyện nha, lại phát hiện nha môn đóng chặt, cửa ra vào có hai nha sai đứng ngáp vì buồn ngủ.

Tần Tiêu đi ra phía trước, hai nha sai dang ngáp nhìn qua, nói:

- Chuyện gì thế? Có việc mấy ngày nữa lại đến, hôm nay thái gia không khai đường.

Tần Tiêu miễn cưỡng đè nén tức giận, nói:

- Vì sao không khai đường?

Một nha sai nhìn qua Tần Tiêu vài lần, không nhịn được nói:

- Ta nói ngươi tại sao lại phiền như vậy, không khai đường chính là không khai đường, chuyện của thái gia ai cần ngươi lo, đi đi...

Phạm Thức Đức giận dữ, hắn đi lên quát:

- Nô tài lớn mật, ngươi...

Tần Tiêu ngăn hắn lại, tức giận đầy mặt, hỏi:

- Quan phụ mẫu của dân chúng một huyện làm gì có chuyện không thăng đường xử lý công việc.

Trong nội tâm của hắn đang có tức giận đang thiêu đốt, nói thầm: nếu không phải thân phận Khâm Sai đại nhân này không tiết lộ, chắc chắn ta sẽ cho chúng mày biết mặt!

Một nha sai khác nhìn thấy có điều khác thường nên bước lên phía trước giữ chặt đồng bạn, nhìn Tần Tiêu chắp tay vái chào, nói:

- Vị công tử này, thái gia nhà ta mấy ngày nay đang chiêu rể, cho nên không thể thăng đường. Nếu công tử có chuyện cần báo quan thì mời hai ngày sau lại tới.

Tần Tiêu kêu rên một tiếng, kiềm nén lửa giận:

- Nhà huyện thái gia ở nơi nào, ta tự mình đi tìm hắn!

Nha sai này chần chờ một chút, mở miệng nói:

- Nhà của thái gia ở tây thành, ở đầu phố bên phải, dọc theo con đường này đi tới cuối cùng lại quẹo qua phải là nhìn thấy Triệu phủ.

Tần Tiêu phẩy tay áo một cái, bước nhanh về phía tây.

Vừa quẹo vào lại phát hiện một dòng người xếp hàng thật dài, xếp thành đội hối hả bảy mồm tám lưỡi mà thảo luận. Tần Tiêu đi qua xem xét, đương nhiên hàng dài này đi vào trong Triệu phủ, trong tay của mỗi người đều cầm lấy các món đồ vật lớn nhỏ, dùng tơ lụa màu đỏ mà bao lại, hình như là quà tặng.

Tần Tiêu tìm người xếp hàng, hỏi:

- Mọi người xếp hàng dài như vậy là làm gì vậy?

Một nam nhân mập mạp chừng năm mươi tuổi nói:

- Ngươi muốn tặng lễ, đi ra sau xếp hàng đi, đừng có chen ngang. Huyện thái gia đang gả con gái, trong vòng ba ngày toàn bộ cửa hàng khách điếm của huyện phải đưa hạ lễ tới, bằng không thì chọc giận thái gia, thời gian sau này không cần lăn lộn nữa.

Chương 28: Dị đoan nổi bật (1)

Tần Tiêu nghe xong thì tức giận không thôi, rốt cuộc kềm nén không được quát lên:

- Quả thực là hỗn láo mà! Không ngờ dám bảo toàn bộ thương nhân trong huyện phải tặng quà, không ngờ Triệu huyện lệnh lại xem dân chúng là thịt cá mà.

Đám người lập tức an tĩnh lại, mọi người ngay ngắn nhìn qua công tử đang giận dữ này, trong nội tâm kinh ngạc không thôi.

Tần Tiêu bước lên phía trước, hắn đẩy dòng người đang xếp hàng đi vào cửa, nghiêm nghị bước vào Triệu phủ.

Đập vào mắt là một cái bàn án, bên cạnh chất đống quà tặng như núi, một tiên sinh đang múa bút viết nhanh, hình như là đăng ký lễ vật được tặng.

Tần Tiêu long hành hổ bộ đi tới trước bàn, một chưởng vỗ mạnh lên bàn, quát:

- Triệu huyện lệnh đi ra gặp ta!

Tên tiên sinh văn thư này hoảng sợ, mực trên bút lông vẫy ra bàn lưu lại một vũng nước đọng. Lập tức tức giận nhảy dựng lên, chỉ vào Tần Tiêu tức giận quát:

- Tiểu tặc nơi nào lại dám tới phủ thái gia giương oai, chán sống rồi đúng không?

Phạm Thức Đức nghe xong lời này lập tức thẹn quá hoá giận, đột nhiên tiến lên hai bước vung tay tát cho hai tên tên tiên sinh này hai cái, giận dữ nói:

- Nô tài lớn mật, lại dám nhục mạ Khâm Sai! Cái đầu chó trên cổ của ngươi đặt trên cổ nặng quá rồi đúng không!

Tên tiên sinh này bị tát hai cái nhất thời có chút mông lung, nháy mắt nhìn qua Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức, trong nội tâm cả kinh nói: thân thế của đại gia chính là gia sư của huyện thái gia, trong huyện Vũ Xương này cũng là một nhân vật, trừ huyện thái gia thì không có ai dám lớn tiếng với ta, hai người này công nhiên đánh ta, chẳng lẽ thật sự là Khâm Sai?

Nghĩ đến đây toàn thân của tên tiên sinh này run lên, trong miệng cũng không dám nói lung tung, vội vàng hấp tấp chạy ra hậu đường. Dòng người xếp hàng từ yên lặng lên tiếng nghị luận:

- Thật sự là Khâm Sai sao?

- Nói chừng qua một đoạn thời gian trước ta nghe nói triều đình mới phong Khâm Sai đi tuần tra Giang Nam đạo, người đó rất trẻ tuổi, hơn nữa là thiên hạ Võ Trạng Nguyên...

Trong nội tâm Tần Tiêu vô cùng buồn bực, xoay người lại vẻ mặt sương lạnh nhìn qua dân chúng, nói ra:

- Mọi người nghe đây, Triệu huyện lệnh ra lệnh cho các ngươi phải tặng quà, đây là chuyện vi phạm pháp luật rồi. Ta phụng mệnh của thiên tử đi tuần tra Giang Nam đạo, Khâm Sai Tần Tiêu, lần này ta điều tra Triệu huyện lệnh. Hôm nay các ngươi không được rời đi, lưu lại làm chứng xác nhận!

Mọi người nghe xong quá sợ hãi, lập tức như tạc nồi, có người âm thầm thối lui, muốn chuồn mất.

Đúng lúc này cửa ra vào Triệu phủ có tiếng thét lên như lôi đình.

- Đều đứng lại cho ta, quay trở lại trong sân!

- Ta chính là Thiên Tử Vệ Suất Thiên Ngưu Vệ, phụng mệnh đi bảo vệ Khâm Sai tuần tra Giang Nam đạo. Ai dám chạy trốn thì nghiêm trị!

Sau đó một đám người hoảng sợ đi vào trong sân nhỏ, ở phía sau có một hán tử mặt đen đi tới, chính là Lý Tự Nghiệp! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lý Tự Nghiệp bước nhanh tới trước mặt của Tần Tiêu, chắp tay vái chào, cúi đầu nói:

- Bẩm Khâm Sai đại nhân, người tặng lễ toàn bộ tập trung ở nơi này, thỉnh Khâm Sai đại nhân định đoạt.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm buồn cười, Lý Tự Nghiệp này không phải đang ở trong khách sạn sao, lúc nào đã chạy tới Triệu phủ rồi? Lại đi tham gia chuyện náo nhiệt này, đánh bậy đánh bạ tới nơi đây, ngược lại cũng tiện hỗ trợ cho hắn.

Tần Tiêu nghiêm sắc mặt, nhìn đám dân chúng nói:

- Bọn ngươi tặng lễ xuất phát từ tự nguyện hay bị ép buộc bổn quan sẽ tự kiểm tra hư thực và có cách xử trí. Người hôm nay đi nơi đây phải ký tên xác nhận, các ngươi phải chứng thực quà tặng ở nơi này, ngày sau chắc chắn trả lại cho mọi người. Mọi người không cần kinh hoảng.

Đám người lúc này hoàn toàn yên tĩnh lại, đều ngay ngắn đi qua nhìn Tần Tiêu, riêng phần mình đều có vẻ mặt hiếu kỳ.

Tần Tiêu nhìn thấy ánh mắt và biểu lộ của đám người này, trong nội tâm thầm suy nghĩ:

- Những người này thấy ta trẻ tuổi hay là hoài nghi đây? Từ trước mọi người đều ưa thích trông mặt mà bắt hình dong, bọn họ đang nghĩ gì, ta cũng là người ba mươi tuổi rồi đấy.

Đúng lúc này ở hậu đường có một người mặc quan bào chạy tới, đầu đội mũ cánh chuồn chừng bốn năm mươi tuổi, vẻ mặt kinh hoảng chạy đến trước mặt Tần Tiêu, ầm ầm quỳ xuống run giọng nói:

- Huyện Vũ Xương tội quan Triệu Thế Tài khấu kiến Khâm Sai đại nhân! Không thể nghênh đón từ xa, vạn mong Khâm Sai đại nhân thứ tội! Thứ tội!

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói:

- Tốt cho Triệu huyện lệnh, chính mình gả con gái lại bảo thương nhân toàn thành tặng quà, xếp hàng còn dài như vậy nữa, còn đem luật pháp Đại Chu vương triều để vào mắt sao?

Toàn thân Triệu Thế Tài run lên, nằm rạp trên mặt đất cúi đầu không dám ngẩng lên, rung giọng nói:

- Hạ quan không dám... Đều là hàng xóm tới tặng quà, hạ quan không cách nào chối từ, lúc này mới, lúc này mới...

Tần Tiêu quát lên một tiếng chói tai, cả giận nói:

- Triệu Thế Tài lớn mật, nhân chứng vật chứng đều ở đây, ngươi còn dám hoa ngôn xảo ngữ ở trước mặt bổn quan nói bậy bạ, tội tăng thêm một bậc.

Một tiếng này đã dọa cho đám người tặng quà phía sau hỏng bét, nhao nhao mềm nhũn đầu gối, quỳ rạp xuống đất kinh hoảng không thôi. Triệu Thế Tài sợ toàn thân phát run, mặt mũi tái nhợt không còn chút máu, nói:

- Hạ quan biết sai, hạ quan đáng chết! Hạ quan sẽ cho người trả lại toàn bộ quà tặng, kính xin Khâm Sai đại nhân thứ tội, cho hạ quan một cơ hội!

Lúc này Phạm Thức Đức tiến đến bên tai Tần Tiêu, nói khẽ:

- Cưỡng ép nhận quà tuy đáng giận, nhưng cũng không phải là tội lớn đại ác, nhiều nhất là giáng chức xử lý. Theo như luật pháp Đại Chu thì thu lấy vàng bạc mới xem là tham ô hối lộ. Hơn nữa trước mắt không phải lúc xử trí.

Tần Tiêu có chút gật gật đầu, nhìn Triệu Thế Tài nói ra:

- Ngươi đã nhận tội thì chuyện này bổn quan trước ghi nhớ lại. Ta tới đây vốn có chuyện hỏi ngươi.

Hắn xoay người nói với đám người tặng quà:

- Tất cả mọi người, Triệu huyện lệnh xem như đã nhận tội, tất cả mọi người trở về đi, đem toàn bộ tặng phẩm về được rồi.

Mọi người như được đại xá, nhao nhao đứng dậy rời đi, trong miệng đều nói:

- Tạ Khâm Sai đại nhân

Triệu Thế Tài đứng dậy, toàn thân của hắn mềm như con chi chi, không dám ngẩng đầu lên.

Tần Tiêu nhìn qua bộ dáng của hắn thì trong nội tâm nhịn không được cười lạnh: quan, đây chính là quan gì chứ, một kẻ bất lực! Nếu không phải vừa tới thấy huyện Vũ Xương này được thái bình, một huyện lệnh lục phẩm như ngươi sẽ là gia hỏa bị ta khai đao đầu tiên tới Giang Nam này.

Tần Tiêu chậm rãi nhìn qua Triệu Thế Tài nói ra:

- Triệu huyện lệnh, ta hỏi ngươi. Bổn quan nghe nói trong huyện Vũ Xương này muốn báo án trước phải giao tiền, còn có vài hạng phí tổn khác nữa, nếu không thì không thụ lý, ngươi và đám nha dịch đều ăn tiền bòn rút của dân, có chuyện này không?

Triệu Thế Tài quá sợ hãi, cuống quít quỳ rạp xuống đất:

- Hạ quan biết tội, hạ quan biết tội!

- Ngươi đứng lên cho ta!

Chương 29: Dị đoan nổi bật (2)

Tần Tiêu quát lên chói tia, Triệu Thế Tài như bị điện giựt từ mặt đất đứng thẳng lên.

Tần Tiêu nói:

- Ta mặc kệ ngươi gả con gái hay chiêu con rể, việc tư bận rộn cũng không thể có chuyện không thẩm án. Triều đình cho ngươi làm huyện lệnh để phục dụ người dân, ngươi vì việc riêng của mình mà trễ nãy việc công. Ngươi còn công nhiên vơ vét tài sản của dân!

Tần Tiêu nhìn qua, chậm rãi hừ lạnh một tiếng, nói:

- Ngươi có mấy cái đầu?

Triệu Thế Tài sợ tới mức toàn thân bắn ra, cuống quít dập đầu liên tục:

- Đại nhân tha mạng, đại nhân, tha mạng ah! Hạ quan biết sai, biết sai rồi!

Tần Tiêu cười lạnh:

- Muốn ta tha cho ngươi cũng được. Ngày hôm nay phải bỏ toàn bộ những quy định kia, tất cả đều dựa theo luật pháp của Đại Chu mà làm việc. Từ khai tòa tới tra án lập tức mở đường thẩm tra vụ án, ngươi có thể làm được không?

- Có thể, hạ quan có thể! Hạ quan nhất định làm tốt!

Triệu Thế Tài liên tục trả lời không ngừng.

Tần Tiêu nhìn qua Triệu Thế Tài vài lần, dừng một chút, nói:

- Nếu không phải trông thấy dân chúng huyện Vũ Xương này thái bình, thành phố thông thương với nước ngoài sinh động, tạm thời chưa có trọng án nào xảy ra nên bổn quan hôm nay không có lấy cái mũ cánh chuồn của ngươi xuống!

- Tạ Khâm Sai đại nhân rộng lượng, hạ quan kể từ hôm nay nhất định sẽ cải tính, sẽ làm quan tốt!

Trong nội tâm Triệu Thế Tài thở dài một hơi, nói thầm: Khâm Sai đại nhân này vì sao lại tới huyện Vũ Xương của ta, không ngờ ta một chút tin tức cũng không có. Cũng không biết hắn đến bao lâu, càng làm rõ bao nhiêu chuyện ở Vũ Xương này! Không ngờ vì vài câu đã xử lý được mọi việc, cũng thật sự là lợi hại, không nghĩ tới là thiếu niên không tới hai mươi tuổi.

Tần Tiêu nói ra:

- Hiện tại đi tới huyện nha khai đường đi, dán bố cáo, ra lệnh cho dân chúng sau này không cần phải tốn phí tổn nào nữa. Những người nào có oan tình thì nhanh chóng đến đây báo án. Đám bộ khoái ở huyện nha cũng phải răn dạy một phen, hiệu quả như thế nào bổn quan đều nhìn vào trong mắt. Ngươi đi đi.

- Dạ. Hạ quan sẽ làm theo, lập tức làm theo. Đại nhân nếu không chê hạ quan nguyện dọn ra khỏi hàn xá, đem nơi này làm chỗ nghỉ chân cho Khâm Sai đại nhân...

- Không cần.

Tần Tiêu phất phất tay, nói:

- Bổn quan tự đi dịch quán là được.

Nhìn qua bốn phía một hồi, lại lạnh lùng nói ra:

- Hàn xá này của ngươi tuyệt đối không phải hàn xá nha!

Triệu Thế Tài đổ mồ hôi lạnh, cuống quít thối lui. Tần Tiêu và Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp đi tới huyện nha.

Lý Tự Nghiệp tiến đến bên người Tần Tiêu, nói:

- Đại nhân, tại sao không trừng trị cẩu quan này, còn cho hắn tiếp tục làm quan?

Tần Tiêu cười cười:

- Triệu Thế Tài tham tài tuy đáng giận, nhưng mà chiến tích ở huyện Vũ Xương này cũng là sự thật. Huống chi trước mắt chúng ta không có quá nhiều chứng cớ gì. Nếu như chỉ là tiểu ác thì nên hù dọa hắn một chút là được rồi. Triều đình muốn bồi dưỡng một quan tốt không dễ dàng, nếu như có thể làm cho bọn chúng thu liễm bản tính của mình cũng là một kế sách tốt.

Phạm Thức Đức chắp tay nói:

- Đại nhân cao kiến! Bội phục, bội phục! Phạm mỗ trước kia đã từng theo Khâm Sai đi tuần, thường thường nhìn thấy một ít Khâm Sai làm việc bất công, điều tra quan viên địa phương thì vừa thấy có việc gian liền cắt chức hoặc là che mắt thiên hạ ra tay giết hại, như vậy đã đi ngược với nhiệm vụ của Khâm Sai. Sử dụng thủ đoạn ân uy tịnh thi như đại nhân mới là biện pháp hay!

Lý Tự Nghiệp đảo mắt, thình lình nói:

- May mắn ta không phải là Khâm Sai ah, đổi lấy là ta thì một đao chém chết tên Triệu huyện lệnh rồi, làm như vậy có đúng không

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức nhìn nhau cười cười, đều không nói chuyện, Lý Tự Nghiệp có chút bực mình.

Trong nội tâm của Tần Tiêu thầm hô thống khoái, thầm suy nghĩ nói: cây gậy và củ cà rốt chính là thuật dùng người, ngược lại lúc nào cũng có tác dụng. Trước kia nhìn thấy tên đại đội trưởng, hắn chỉ đạo những thủ hạ thì mắng chửi người không cần bản nháp, đánh người không chọn địa phương, mắng xong đánh xong thì ân cần hỏi han, càng khiến những tiểu binh kia vừa kính vừa sợ. Ân, biện pháp hay, không tệ không tệ!

Ba người vừa đi vừa nói chuyện phiếm đi tới huyện nha, thình lình có hai nữ tử lao ra, vội vàng hấp tấp chạy tới Triệu phủ, hơn nữa hai người đều khóc lóc nức nở.

Tần Tiêu cảm thấy kinh ngạc, tiến lên ngăn lại:

- Hai vị cô nương tại sao kinh hoàng như vậy, chuyện gì phát sinh?

Một người trong đó vội vàng đẩy Tần Tiêu ra một bên, nói:

- Tránh ra tránh ra, ra đại sự! Tiểu thư nhà ta nhảy sông tự vận, chúng ta phải đi bẩm báo lão gia!

Tần Tiêu kinh hãi, vội hỏi:

- Tiểu thư nhà ngươi, không phải là con gái Triệu huyện lệnh đấy chứ?

- Đúng vậy! Các ngươi mau tránh ra!

Hai nữ tử bối rối chạy vào Triệu phủ, Tần Tiêu cùng Phạm Thức và Lý Tự Nghiệp nhìn nhau, hôm nay là kết hôn lại có chuyện nhảy sông tự vận?

Lần này cả huyện Vũ Xương đều bạo động lên, con gái của Triệu Huyện lệnh vừa kết hôn tự dưng nhảy sông tự vận!

Người nhà Triệu Huyện lệnh kêu trời kêu đất ở bờ sông nhưng chưa tìm thấy thi thể con gái. Nước sông đầu xuân mặc dù không chảy xiết như mùa thu, nhưng mà cũng thừa sức cuốn một tiểu thư gầy yếu đi.

Tần Tiêu mang theo Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp đến bờ sông, nhìn thấy Triệu Thế Tài quỳ rạp xuống bờ sông khóc rống lên như sắp đứt hơi mà chết, trong lòng cũng có cảm giác buồn vô cớ, nhìn mấy nha sai nói ra: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Nhanh chóng tìm vớt thi thể ven sông, đem lão gia các ngươi về nhà nghỉ ngơi. Công sự của huyện nha ta sẽ làm thay cho hắn.

Mấy nha sai lên tiếng rời đi.

Tần Tiêu gọi hai cô gái báo tin kia lại, đây là tiểu nha hoàn thiếp thân của Triệu tiểu thư, nhìn nàng hỏi:

- Tiểu thư nhà ngươi vì sao nhảy sông, các ngươi có biết tình huống cụ thể hay không?

Hai cô gái vừa nhìn thấy Tần Tiêu giờ mới hiểu được người chặn đường lúc trước chính là Khâm Sai đại nhân, bọn họ quỳ rạp xuống đất, kinh hoảng nói:

- Mạo phạm đại nhân nô tài đáng chết, mong đại nhân thứ tội.

Tần Tiêu nâng các nàng đứng dậy:

- Người không biết vô tội. Các người nói xem, tiểu thư nhà ngươi đang đại hôn và xử lý việc vui, tại sao lại nhảy sông?

Một nha hoàn áo đỏ tên là Tiểu Lan lắc đầu, nói ra:

- Tiểu thư hai ngày gần đây đều rất tốt, không thấy có gì không bình thường. Nhưng mà ngày hôm nay có chút buồn bực, muốn đi ra ngoài một chút, sau khi đi tới bờ sông chúng ta nhất thời không chuẩn bị thì tiểu thư đã nhảy xuông sông rồi, lập tức không thấy bóng dáng. Ta cùng Tiểu Lệ ( một nha hoàn khác) đứng gọi hồi lâu nhưng không thấy tiểu thư ngoi lên, cho nên kinh hoàng quay về phủ báo tin.

Tần Tiêu cau mày:

- Triệu tiểu thư biết bơi lặn sao?

Tiểu Lan đáp:

- Tiểu thư bình thường đều không ra khỏi cửa, cũng không xuống nước. Chắc là bị nước chảy xiết cuốn lấy tiểu thư rồi dìm ngập...

Trong nội tâm Tần Tiêu suy nghĩ: làm gì có đạo lý này? Bất kể là nhảy sông tự sát hay là không cẩn thận rơi xuống nước, xuất phát từ bản năng có lẽ đều giãy dụa vài cái lên mặt sông a. Mà Triệu tiểu thư nhảy sông tự vận thì thật sự quỷ dị.

Chương 30: Xác chết trôi sông

Tần Tiêu nói:

- Hai người các ngươi đi về trước đi, bổn quan tùy thời sẽ gọi các ngươi lên hỏi chuyện, tạm thời không được rời khỏi Triệu phủ.

Hai tiểu nha hoàn ứng một tiếng, quay người rời đi.

Sắc trời dần dần muộn, ba người tới dịch quán Vũ Xương để lộ ra công văn ấn tín, dịch trạm lập tức cho người an bài thức ăn.

Vào đêm, Tần Tiêu không có buồn ngủ, bước đi thong thả đến gian phòng bên ngoài, nhìn qua trăng sáng một mình suy tư:

- Không thể ngờ là vừa tới Giang Nam đã gặp bản án quái gỡ rồi. Điều này có phải là cơ hội hay không cũng khó biết, những năm này không học được bao nhiêu thứ. Những quan viên trong triều, thậm chí Triệu Thế Tài là một huyện lệnh tuy biểu hiện ra khách khí với mình, nhưng từ trong đáy lòng đều cho cho rằng Tần Tiêu ta đi cửa sau mới được. Lần này đi Giang Nam nhất định phải làm ra chút thành tích mới được...

Lúc này Phạm Thức Đức từ trong phòng đi ra, trong tay cầm một bình rượu hâm nóng và chén rượu, nhìn thấy Tần Tiêu trực tiếp đi về hướng của hắn:

- Đại nhân cũng ngủ không được sao? Vừa vặn hạ quan muốn tìm đại nhân uống mấy chén, tùy tiện tâm sự.

Hai người ngồi trong bàn đá ở giữa sân, đối ẩm vài ly Tần Tiêu liền mở miệng nói:

- Phạm tiên sinh, đến Vũ Xương cũng gần một ngày đã gặp hai chuyện lạ. Vốn chuyện ma quái trộm thi ở Cổ Tang thôn vừa mới xảy ra thì con gái Triệu Huyện lệnh nhảy sông tự vận. Trong này có không ít kỳ quái.

- Đúng vậy a đại nhân.

Phạm Thức Đức rót một chén rượu cho Tần Tiêu, nói ra:

- Nhưng mà hạ quan có một cảm giác, trong vô hình hai chuyện này có liên quan với nhau.

Tần Tiêu cầm chém rượu trong tay uống cạn, gật đầu nói:

- Không sai. Mất tích là nữ thi, người nhảy sông chết cũng là nữ. Hai chuyện này cũng xảy ra một ngày, trước sau kém nhau không bao lâu cả, chuyện này là trùng hợp sao? Hơn nữa nhảy sông là Triệu tiểu thư cũng càng ly kỳ, đầu tiên nguyên nhân không rõ, sau khi nhảy sông không có giãy dụa, lập tức nhảy xuống là chìm, hơn nữa đến nay còn không tìm được thi thể. Điều này hiển nhiên là không bình thường. Hoặc là hai nha hoàn nói xạo. Mà ngay cả thi thể bị trộm kia tới nay cũng không tìm ra.

Phạm Thức Đức cả kinh:

- Đại nhân cao kiến, ngài phát hiện mánh khóe còn nhiều hơn hạ quan nhiều.

Tần Tiêu thì thào tự nói: mỗi lần bị trộm đều là nữ thi, nhảy sông tự vận đào hôn cũng là nữ nhi. Hai cái thi thể toàn bộ không có bóng dáng... Lập tức nói:

- Phạm tiên sinh, sáng sớm ngày mai ta cùng Lý tướng quân lại đi Triệu phủ, dò xét xem rốt cuộc là cái gì. Phiền toái ngươi lại đi tới thôn Cổ Tang xem bên kia có động tĩnh gì hay không.

- Hạ quan lĩnh mệnh.

Sáng ngày hôm sau ba người phân hai đường, bắt đầu làm việc.

Tần Tiêu mang theo Lý Tự Nghiệp đến Triệu phủ, vừa đi vào cửa lại phát hiện trong Triệu phủ có tiếng la hét ầm ĩ. Đi vào xem xét lại phát hiện chánh đường có đặt một cỗ quan tài, có mấy người đang bố trí linh đường, Triệu Huyện lệnh cùng lão bà đang nghẹn ngào khóc lóc ở sảnh đường.

Nhìn thấy Tần Tiêu đã đến thì Triệu Thế Tài cuống quít lau nước mắt, cởi áo quan đưa cho người nhà đi qua bái kiến. Tần Tiêu vội vàng nâng hắn dậy miễn lễ, sau đó nói:

- Tìm được thi thể Triệu tiểu thư rồi?

Triệu Thế Tài vẻ mặt bi thương đáp:

- Hồi bẩm đại nhân, đã tìm được. Rạng sáng hôm nay một gã ngư dân của bổn huyện lúc đánh cá tìm được. Hạ quan sắm quan tài và khâm liệm cho con gái được sớm nhập thổ vi an.

Dứt lời người trong nhà tiếng gào khóc lại vang lên.

Tần Tiêu đi đến bên cạnh quan tài xem xét, phát hiện đã sớm bị đóng đinh cứng rồi, vì vậy nói ra:

- Có thể cho bổn quan dò xét thi thể được không?

Triệu Thế Tài chần chờ một chút, nói ra:

- Cái này... Đại nhân có chỗ không biết, theo phong tục bản địa thì phàm là cô nương chưa xuất giác đều là tảo yêu (Tảo yêu là xui xẻo), đều bị coi là điềm xấu, nếu không làm pháp siêu độ thì thời điểm hạ táng mộ phần tổ tiên không yên. Cho nên hạ quan đã sớm cho người đóng đinh lại rồi, hơi tế điện thì sáng mai sẽ mang đi chôn cất. Đại nhân muốn mở quan khám nghiệp tử thi cũng không sao, nhưng mà chỉ sợ đại nhân dính tảo khí (Tảo khí là khí xui).

Tần Tiêu thở dài một hơi, đành phải nói thôi. Thầm nghĩ trong lòng: hiện tại là xã hội phong kiến, lại có quá nhiều tục quy chế ước. Quy củ giáo điều loạn xạ ước thúc nhiều thứ, ngay cả nữ nhân chết cũng không buông tha.

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp đều đốt nén nhang cho người đã khuất, nhìn qua Triệu Thế Tài nói ra:

- Hai ngày nay ngươi ở nhà xử lý gia sự đi, chuyện trong nha môn bổn quan sẽ xử lý giúp ngươi, sau khi ngươi xong việc nhà thì tiếp nhận.

Triệu Thế Tài cảm động đến rơi nước mắt, hắn khom người quỳ xuống lại bị Tần Tiêu đỡ lên, hơi an ủi vài câu liền dẫn Lý Tự Nghiệp cùng rời đi.

Lý Tự Nghiệp rút sụt sịt cái mũi, nói:

- Triệu Thế Tài khóc giống như đàn bà, con gái chết cũng thật đáng thương.

Tần Tiêu trở lại huyện nha, huyện thừa, huyện úy, chủ bạc cùng bảy tào tả quan đều đang chờ hầu hạ. Tần Tiêu lập tức thăng đường, phát hiện vụ án chồng chất như núi, phát hiện án lớn nhỏ có tới một trăm tám mươi vụ. May mắn không có trọng án gì, xử lý cũng xem như dễ dàng. Tần Tiêu cùng giải quyết công vụ trong huyện vừa đưa ra nhiều chỉ thị, bận rộn tới giữa trưa mới giải quyết được một phần tư.

Tần Tiêu thở dài một tiếng, trong nội tâm ân hận:

- Ta làm Khâm Sai đại nhân này xem ra còn nhàn rỗi hơn cả huyện lệnh. Ngay cả chuyện nhỏ như hạt đậu vừng bắt đầu xử lý thì dễ dàng, nhưng mà cảm thấy có chút đáng ghét. Nếu như có máy tính thì tốt rồi...

Thời gian buổi trưa Phạm Thức Đức từ thôn Cổ Tang trở về, hồi báo cho Tần Tiêu bên kia không có chút động tĩnh nào, ngay cả chuyện ma quái mỗi đêm cũng dừng lại.

Trong nội tâm Tần Tiêu cười lạnh: xem ra đám gia hỏa giả thần giả quỷ cũng nhìn thấy quan phủ bắt đầu điều tra chuyện này nên đã thu liễm.

Nhưng có một việc Tần Tiêu nghĩ mãi không rõ, cái thi thể mất tích kia đã đi nơi nào? Từ ngày hôm qua hắn cho hơn mười tên bộ khoái đi nghe ngóng tình hình, đến bây giờ không có chút kết quả nào. Xem ra đành phải trực tiếp đột phá từ chỗ "Người chứng kiến" mới được.

Vào lúc ban đêm Tần Tiêu sai người gọi hai nha hoàn tới dịch quán, nhìn các nàng và hỏi:

- Tiểu thư nhà ngươi gả cho công tử nhà nào? Hắn hôm nay có tới phúng viếng hay không?

Nha hoàn nói ra:

- Hồi bẩm đại nhân, tiểu thư nhà ta từ nhỏ hứa gả cho đại thương nhân của bổn huyện, chính là công tử Cổ gia Thành Nam. Cổ công tử tên là Cổ Tô Toàn, hôm nay đã đến phúng viếng, bây giờ còn đang ở trong linh đường khóc rất thương tâm, còn kém ngất đi.

Tần Tiêu nói:

- Ah? Nói như vậy tiểu thư nhà ngươi cùng Cổ công tử là hôn nhân trẻ thơ sao? Bọn họ cảm tình tốt chứ?

Nha hoàn đáp:

- Hồi bẩm đại nhân, đúng là như thế. Tiểu thư cùng Cổ công tử từ nhỏ là thanh mai trúc mã, cảm tình rất tốt. Lão gia nhà nô tỳ cùng Cổ lão gia là huynh đệ kết nghĩa, hai nhà từ nhỏ ưng thuận việc hôn nhân này. Trước đó không lâu tiểu thư tròn mười sáu tuổi liền theo ước định hai nhà mà chuẩn bị thành hôn, không nghĩ tới, tiểu thư nàng...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau