PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Kế Hoạch Chế Tạo Vương Bài (1)

Nhưng chính thức cải tiến thành hình thái hoàn mỹ và giải phóng hai chân đạp là đến cuối triều Đường, truyền vào Ba Tư thì còn đượng gọi là " giày Ba Tư ". Đây thực chất là sáng tạo đơn giản, càng làm cho kỵ binh trong quân đội cơ động và linh hoạt hơn, giải phóng hai tay khiến cho sức chiến đấu kỵ binh tăng nhiều.

Điền Trân nhìn một hồi thì vui mừng, nói:

- Thật tinh xảo! Bởi như vậy cũng không cần phí nhiều sức lực kẹp bụng ngựa nữa rồi, hai tay có thể càng tự do vung vẩy đao thương! Đại suất, mạt tướng thật sự là quá bội phục!

Tần Tiêu cười:

- Đây không có cái gì, chính thức thứ tốt hiện tại còn chưa lấy ra đâu. Những thứ này nên cho quân tượng chế tạo thì vừa nhìn sẽ hiểu rõ thôi. Sau này kỵ binh Tả Vệ Suất của chúng ta đều trang bị yên ngựa này.

- Vâng, đại suất!

Bọn người Điền Trân nhìn bản vẽ thì vui ra mặt.

Luyện thập thuật cưỡi ngựa tới giữa trưa, sau khi ăn cơm chiều thì tập bắn tên và thương pháp. Lý Tự Nghiệp ngươi này thiện dùng đao. Loại mạch đao này là mã tấu của Đại Chu, cực kỳ có lực. Hắn sẽ là người dạy đao thuật. Ngươi trước tiên nên dạy cho Đô úy cùng đội trưởng, sau đó cho bọn họ dạy lại cho binh sĩ, hôm nay là ngày huấn luyện đầu tiên nên ta sẽ chủ trì. Nhưng từ ngày mai trở đi việc huấn luyện sẽ giao cho các ngươi.

Lý Tự Nghiệp vui mừng đáp:

- Đại suất yên tâm! Ta nhất định sẽ làm tốt!

Tần Tiêu gật đầu cười cười, nói tiếp:

- Điền tướng quân, về cung tiễn thì do Lý Tự Nghiệp tướng quân phụ trách. Quân đội Đại Chu chúng ta thì cung tiễn là vũ khí chủ yếu, cho tới nay cũng là yêu cầu các binh sĩ bắn nhanh, bắn mật, yêu cầu chính xác không cao. Tương đối nỏ binh còn lợi hại hơn cung đấy, yêu cầu bắn rất chuẩn. Tả Vệ Suất chúng ta có bao nhiêu nỏ binh?

Điền Trân nói:

- Đại suất, Tả Vệ Suất bởi vì không có chiến tranh nên nỏ binh rất ít. Nỏ binh từ trước đến nay là bảo bối phiền phức khó chịu trong quân, đều phóng vào lúc khẩn yếu, như dã chiến mười hai vệ đội. Trong Tả Vệ Suất chính thức thuần phục nỏ binh không đến ba trăm người.

Tần Tiêu hơi nhíu mày:

- Mới ba trăm người? Một phần mười cũng chưa tới. Nhưng mà cũng không sao. Tuy nỏ binh ít nhưng chúng ta được trang bị nhiều, trang bị tốt, tên nỏ là không ít. Không có nhiều nỏ binh thì cũng không sao, cho Vệ Suất một ngày luyện một trăm mủi tên, chúng ta thì luyện ba trăm mũi tên! Mặt khác ta cũng đang thiết kế tam lăng tiễn. Cái nỏ này tất cả đều do thép tinh chế thành, cố định trên cánh tay phải, dùng ngón giữa khống chế phóng ra, bình thường có thể gấp lại, sẽ không ảnh hưởng đến hành động, đặc biệt thích hợp cho kỵ binh và bộ đội đặc chủng sử dụng. Mũi tên cũng tương đối ngắn nhỏ, toàn bộ do thép tinh chế thành, ba người làm một tổ, mỗi lần bắn một tổ. Đến lúc đó khi nỏ binh thuần thục thì chọn lựa ra một ít người thí nghiệm sử dụng Tam Huyền Tí Nỗ, đến lúc đó đây chính là vũ khí độc môn của bộ đội Tả Vệ Suất chúng ta.

Điền Trân cùng bọn người Lý Tự Nghiệp nghe như thiên thư, nhưng có bàn đạp lúc trước bọn họ đều tin tưởng Tần Tiêu nói cái này " Tam Huyền Tí Nỗ " thì nhất định là đồ vật thần kỳ, đều xoa tay, hưng phấn không thôi.

Tần Tiêu tiếp xem nói:

- Luyện qua đao thương cung nỏ thì tiến hành chấp tay nhảy cóc chính là tiến hành huấn luyện thể năng. Cách làm cụ thể ta diễn thử qua cho các ngươi xem, nói đến đơn giản chính là liên tục đột phá cực hạn, cũng không dễ dàng. Phía trước có dốc núi, sau đó chúng ta cho người đào cầu thang, nhảy lên xuống vài lần là được. Đến lúc đó ta sẽ đi tự mình giám sát. Từ ngày mai trở đi phải luyện nhảy cóc này, hơi chút nghỉ ngơi thì phải chạy năm dặm, luyện thể năng tốt thì những chuyện khác không cần hỏi tới. Lý Tự Nghiệp, toàn bộ do ngươi thống nhất phụ trách. Hiệu quả như thế nào đến lúc đó phải nhìn ngươi.

Lý Tự Nghiệp chắp tay, xúc động đồng ý:

- Đại suất yên tâm! Lão Lý ta lần này sẽ làm theo quân lệnh, tuyệt đối không xằng bậy như bình thường. Nếu có chỗ nào xử lý không thỏa đáng cứ chém cái đầu đen của ta là được.

Tần Tiêu gật đầu cười cười:

- Lý tướng quân hảo khí phách, vậy nhìn ngươi rồi. Điền Tướng quân những ngày này thường huấn luyện, ngươi cũng không cần hỏi đến quá nhiều. Mấy ngày nay ngươi cùng ta ở cùng một chỗ, bắt đầu dụng tâm vào Tả Vệ Suất chọn ra người thích hợp tiến hành huấn luyện bộ đội đặc chủng. Từ thể năng đến kỹ xảo, trọng yếu nhất là trí lực. Tuyệt đối không thể cho người đầu óc ngu si tứ chi phát triển tham gia. Chuyện này do mọi người thương nghị xử lý.

Điền Trân vô cùng hưng phấn:

- Đại suất, nhanh chóng bắt đầu đi, ta có chút không chờ được rồi.

Mặt trời lặn, hoàng hôn chấm dứt một ngày huấn luyện của các binh sĩ, lúc này đang ăn cơm rót một bụng nước, lung la lung lay nâng nhau trở về quân trướng, lập tức gắng gượng nằm vật trên giường, co quắp lại giống như con tôm không còn chút sức lực nào.

Ngày hôm nay với bọn họ mà nói quả thực chính là muốn mạng mà! Nếu không phải có quân lệnh không cho phép phàn nàn thì sợ rằng đã sớm chửi mắng rồi. Trong nội tâm nhiều binh sĩ đang ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông của Tần Tiêu, hận không thể hiện tại chạy ra khỏi quân doanh đào mộ phần tổ tiên của hắn.

Đồng dạng đã từng đi lính như Tần Tiêu thì loại tâm lý này của quân lính có thể nói là rõ như lòng bàn tay. Cùng Điền Trân Lý Tự Nghiệp tổng kết thành quả huấn luyện ngày hôm nay thì Tần Tiêu mang theo những tướng quân này đi ra soái trướng, cất bước đi vào quân doanh.

Mặc dù không có âm thanh " ôi ôi " kêu khổ truyền ra, nhưng Tần Tiêu từ động tác đi đường và thân thể căng cứng có thể thấy được bọn họ hôm nay đều tổn hao thể lực, mệt mỏi không chịu được. Nhiều người này vịn nhau đi vào quân trướng, hôm nay huân luyện quá nặng nhọc, làm cho chân của bọn họ đau nhức khó chịu. Hiện tại cho dù hài đồng ba tuổi đi tới trước mặt đánh họ một quyền cũng có thể làm bọn họ đau nhảy dựng lên ngất xỉu đấy.

Tần Tiêu đi vào một doanh trướng, xốc màn trướng lên và đi vào. Những binh sĩ này đảo mắt nhìn qua thì lập tức phản xạ có điều kiện nhảy lên, đùi lại đau nhưng cũng quỳ gối xuống hành quân lễ:

- Đại suất!

Tần Tiêu khoát khoát tay, ý bảo bọn họ đứng lên, hắn đi tới kéo một quân sĩ không còn sức đứng dậy lên.

Tần Tiêu mặt mỉm cười, lời nói rất nhỏ nhẹ.

- Thế nào, các huynh đệ, đều mệt mỏi không chịu được a? Có phải trong lòng đang thầm mắng ta hay không?

Các binh sĩ thấy vẻ mặt Tần Tiêu ôn hoà thì có chút giật mình, tự nhiên không dám thừa nhận mắng hắn, nói cái gì không dám, không có...

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Ít vô nghĩa với ta! Mắng là đúng! Mắng mới là nam nhân có tâm huyết. Nếu bị ngược đãi mà không mắng chửi người thì so với súc sinh có gì khác nhau? Nhưng mà cho dù mắng chỉ có thể giấu trong lòng, nếu trách mắng bị ta nghe được thì phải ăn gậy đấy.

Chương 257: Kế Hoạch Chế Tạo Vương Bài (2)

Các binh sĩ nhao nhao cười rộ lên, có người đang vò đầu bứt tai. Có binh sĩ lớn mật, nói:

- Đại suất. Tiểu nhân trong lòng thật sự có măng qua. Nhưng tiểu nhân biết rõ đại suất cũng vì tốt cho huynh đệ chúng ta mà thôi, vì tốt cho Tả Vệ Suất. Những huynh đệ chúng ta bị người ta gọi là công tử quân kỳ thật trong lòng cũng bị đè nén lắm, nhưng mà do thói quen lười biếng nên không có huấn luyện hăng say.

- Ân, nói hay lắm.

Tần Tiêu gật đầu mỉm cười, vỗ vỗ vai người lính này, nói:

- Binh sĩ có đảm đương chính là nam nhân nhiệt huyết. Không chịu khổ thì ở nhà hưởng thụ thanh nhàn sao? Ta biết rõ trong những huynh đệ chúng ta có rất nhiều người đều là từ nha quyền quý mà ra. Từ nhỏ đều trải qua ngày tốt lành. Nhưng chỉ cần các ngươi tiến vào quân đội thì phải tuân thủ quy tắc của quân đội, trước khi nhập ngũ các ngươi là người nào thì đây không phải phạm trù cân nhắc của quân đội. Kỳ thật trong quân đội huấn luyện tuy khổ, nhưng trong khổ cũng có vui, ví dụ như các ngươi cùng làm cầu nổi, chẳng phải làm xong thì các ngươi rất vui vẻ sao? Chuyện này chưa từng là gì, một ngày nào đó các ngươi cầm đầu của địch nhân và hô to thắng lợi, thời điểm đó các ngươi sẽ trở thành dũng sĩ chính thức, đó mới là thời khắc sáng rọi nhất. Cái gì công tử quân chó má, một ngày nào đó chúng ta sẽ vứt bỏ cái mũ này xuống, để cho những kẻ dám xem thường chúng ta biết Tả Vệ Suất chính là chi quân đội tinh nhuệ nhất Đại Chu!

- Tốt!

- Tốt, đúng a!

- Đại suất nói hay lắm!

Các binh sĩ nhao nhao đáp lại, thần sắc vui vẻ.

Dù sao đều là binh sĩ nhiệt huyết, thắng lợi cùng vinh quang đều là mộng tưởng bọn họ khao khát nhất. Huống chi hiện tại Đại Chu vương triều là vương triều thượng võ, phàm là người trẻ tuổi nhập ngũ đều sùng bái anh hùng, cũng khát vọng mình có thể trở thành anh hùng.

Có thể nói như bây giờ là một hoàn cảnh lớn, mới được xem là cơ sở tốt để luyện quân. Tần Tiêu cũng hiểu đạo lý như vậy, mới dám làm chuyện như vậy. Đổi lại là người Minh triều và trong thời điểm ức chế võ như vậy thì người ta không làm ầm lên mới là lạ, nói không chừng còn xem ngươi là phản tặc đòi chém đầu.

Dần dần có rất nhiều binh sĩ ở gần đó nghe thế liền nói chuyện, đều nhao nhao lách vào, có người vây bên ngoài hiếu kỳ lắng nghe.

Tần Tiêu đi tới quân trướng khác, các binh sĩ nhao nhao ngồi dậy, phất phất tay:

- Trong quân trướng nhiều người quá nóng, mọi người chúng ta không bằng đi ra đất bằng đi, tâm sự một chút nhé? Chú ý đây không phải mệnh lệnh, chỉ là mời. Ta nói rồi, ra khỏi nơi huấn luyện thì Tả Vệ Suất tướng quân cùng binh sĩ đều là huynh đệ của Tần Tiêu. Hiện tại huynh đệ mời mọi người đi ra ngoài nói chuyện, mọi người nguyện ý đến thì tới đi. Thật sự là mệt mỏi thì cứ ở trong trướng nghỉ ngơi.

Dứt lời Tần Tiêu đi ra khỏi quân trướng, các binh sĩ lập tức cùng đi ra, cảm thấy mới lạ: tướng quân này thật thú vị.

Tần Tiêu dẫn đầu đi tới một nơi tùy ý ngồi xuống ở nơi đó, Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân và một ít tướng quân nhao nhao ngồi xuống. Những binh sĩ chân đau đớn phần lớn đều ngồi duỗi chân thẳng ra, ngay ngắn nhìn quaTần Tiêu. Qua không bao lâu rất nhiều người từ các quân trướng đi ra ngoài, đều hiếu kỳ đi tới, dần dần hình thành một đám người rất đông.

Tần Tiêu linh cơ khẽ động:

- Tốt nha, nhiều huynh đệ như vậy đều đi ra ngoài thế này, không bằng ca hát đi.

- Tốt!

Lập tức có nhiều người hưởng ứng.

Lập tức đống lửa dấy lên, chiếu rõ gương mặt của mọi người.

- Đại suất!

Trong binh sĩ có người cố lấy lá gan kêu lên.

- Chúng ta nghe nói ngài là Võ Trạng Nguyên, công phu có thể lợi hại! Có thể đùa nghịch quyền cước cho chúng ta xem không? Cũng tốt cho chúng ta mở mang kiến thức.

- Được đấy!

Tần Tiêu sảng khoái đứng dậy, vỗ vỗ tay.

- Nếu như ta biểu diễn quyền cước thì các ngươi lấy cái gì biểu diễn cho ta xem đây?

- Quân vũ!

- Tần Vương Phá Nhạc Trận!

- Ta đi múa đao!

Những người này hình như quên đi mệt mỏi và đau đớn trên người, hứng thú nổi lên.

- Tốt! Ta đánh quyền xong các huynh đệ cần phải biểu diễn cho mọi người xem đấy! Mọi người xem ta biểu diễn Tán Đả!

Dứt lời Tần Tiêu nhảy lên giữa khoảng đất trống, liên tục múa liên hoàn cước, đấm móc, bày quyền, bước chân thì sử dụng bộ pháp Phi Tiên Bộ, liên hoàn đá nghiêng. Hành vân lưu thủy cương mãnh nhanh chóng, giống như chim ưng vồ mồi, như mãnh hổ hạ sơn. Một bộ quyền này đánh xong thì binh sĩ hoan hô, Tần Tiêu nói:

- Đây là một bộ quyền cước vật lộn thực dụng. Sau này ta sẽ đem bộ công phu này truyền xuống trong Tả Vệ Suất. Mặt khác còn có một loại chưởng pháp. Mọi người xem cho tốt...

Trong nội tâm Tần Tiêu rất rõ ràng, nếu muốn cho những binh sĩ này thật tâm tín nhiệm và nghe lời, biểu hiện võ công siêu cường là tốt nhất. Đây là đường tắt. Vì vậy cũng xuất tuyệt học chưởng pháp của sư phụ. Nhìn qua khối đá to như cối xay bên cạnh hời hợt vỗ xuống một chưởng.

Tràng diện yên tĩnh, mọi người rướn cổ lên nhìn xem khối đá nặng hơn trăm cân đó có phản ứng gì.

Tần Tiêu thu hồi chưởng lực, bình phục khí tức. Khối đá này bạo liệt một tiếng, lúc này nổ tung thành nhiều khối đá nhỏ.

Ma Vân Chưởng này cộng thêm khí công của Tần Tiêu thì một chưởng này bổ xuống bổ khối đá này chia năm xẻ bảy.

Các binh sĩ " xôn xao " một tiếng kêu sợ hãi, điên cuồng vỗ tay.

Lý Tự Nghiệp thấy ngứa nghề, kéo Điền Trân đứng lên:

- Đến đây, chúng ta cùng biểu diễn đao pháp, lại cho những huynh đệ khác biết đao pháp lợi hại của chúng ta.

Điền Trân vui tươi hớn hở mà nói:

- Ta khoa tay múa chân sao qua được ngươi!

- Chơi đùa mà thôi, đến đây! Cũng không phải dốc sức liều mạng.

Lý Tự Nghiệp rút đao chém về phía Điền Trân, hắn bắt đầu vung vẫy mạch đao.

Tần Tiêu cười ha hả đi đến ngồi xuống một chỗ, cùng các binh sĩ cùng thưởng thức đao pháp của Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân.

Đao của Lý Tự Nghiệp mạnh mẽ mãnh liệt, rất có xu thế hoành tảo thiên quân; Điền Trân thì thiên về tinh xảo, linh động tinh diệu. Hai người hợp nhau càng tăng thêm sức mạnh, tất cả rất tinh diệu. Các binh sĩ thỉnh thoảng trầm trồ khen ngơi, ánh mắt say mê.

Sau đó, Tần Vương Phá Nhạc Trận nổi danh nhất Đại Đường cũng vang lên, hơn trăm tên quân sĩ hồn nhiên quên đi đau nhức chấp thương mặc giáp gõ theo tiết tấu âm nhạc, cũng bắt đầu múa, khác nhạc này là Lý Thế Dân vì kỷ niệm mình chinh phạt phiên bang mà sáng chế, dõng dạc, khí thế bàng bạc, đây là quân nhạc và quân vũ trong quân.

Trong lúc nhất thời nơi này tràn ngập hào khí của tiệc tối, không sai biệt lắm tất cả binh sĩ dần dần vây quanh. Tần Tiêu sai người mang rượu tới, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ! Hôm nay xem như các ngươi cho Tần Tiêu ta đủ mặt mũi, Tần Tiêu cũng không keo kiệt. Hiện tại rượu có thể không uống nhiều, mỗi người uống một chén, uống giải thời tiết nóng nực, nghỉ ngơi một đêm thật tốt ngày mai huấn luyện, ta phải xem sức mạnh của mọi người rồi! Đợi cho ngày kiến quân công thì các huynh đệ cùng theo Tần Tiêu ăn mừng thắng lợi.

Chương 258: Ông Sao Vây Quanh Ông Trăng (1)

Chúng quân sĩ vui mừng quá đỗi:

- Đa tạ đại suất!

Âm thanh cụng ly với nhau vang lên, khoảng cách giữa Tần Tiêu và các binh sĩ thu nhỏ lại rất nhiều. Một ít binh sĩ nhỏ giọng nghị luận:

- Kỳ thật Tần đại suất cũng là người không tệ đấy!

- Cũng phải, so với trước kia thì trong đám người làm đại suất còn tốt hơn nhiều. Ít nhất không có bày ra tư thái và tác phong đỏm đáng.

- Hơn nữa Tần đại suất còn theo chúng ta đồng cam cộng khổ, cùng thao luyện với chung ta, cũng cùng ăn bát to chén lớn. Trước kia vì cứu Lý tướng quân bản thân còn bị mất chức. Đủ nghĩa khí nha!

- Trong lúc huấn luyện đại suất còn tặng tiền cho chúng ta, thưởng phạt phân minh. Điểm này ta thật là phục!

- Tính toán, có đại suất tốt như vậy thì chúng ta huấn luyện mệt mỏi một chút cũng có giá trị a.

- Đúng đấy, rất phải!

Một ít tướng quân Đô úy đem những chuyện này báo cáo lại cho Tần Tiêu nghe thì nội tâm của hắn cũng có cảm giác thành tựu: cũng không tệ lắm! Các huynh đệ Tả Vệ Suất này không phải đều xấu, người có tâm huyết chiếm đa số! Ngày đầu tiên thao luyện bọn họ chịu không nổi, sĩ khí thấp là chuyện đương nhiên. Chỉ cần bản tính những nguời này còn có thể sửa được thì Tả Vệ Suất này vẫn có thể biến thành chi quân đội tốt.

Giờ Tuất hai khắc, trừ binh sĩ tuần tra cùng trạm canh gác ra, mọi người đã lâm vào giấc ngủ say.

Tần Tiêu cầm nước chàu lau thân thể của mình, nằm vật xuống ghế, hắn thở dài, cảm giác cũng rất mệt mỏi. Những binh lính kia phần lớn mệt mỏi thể lực, nằm sắp trên giường như lợn chết. Tần Tiêu nằm xuống thì trong đầu vẫn tính toán kế hoạch huấn luyện ngày mai, huấn luyện bộ đội đặc chủng thì phải chọn người thế nào, mấy " phát minh " kia còn phải hoàn thiện nhiều.

Trong giấc mộng mông lung âm thanh của Lý Tiên Huệ giống như quanh quẩn bên tai, gương mặt tú lệ của Thượng Quan Uyển Nhi, còn có sắc mặt của bọn người Trương Dịch Chi, Võ Ý Tông...

Ba ngày sau đó.

Tần Tiêu đem Lý Tự Nghiệp Điền Trân gọi vào trong doanh trướng, nhìn bọn họ nói ra:

- Ba ngày qua huấn luyện đã đi vào quỹ đạo, sĩ khí cũng khôi phục bình thường, các binh sĩ đều thích ứng được rồi, sau này cứ tiếp hành như vậy đi. Mặt khác bảo hỏa đầu quân có mua đồ ăn thì nói với bọn họ, tiền không cần lo lắng, đem thức ăn tận lực làm tốt, cũng làm cho các huynh đệ sau khi mệt mỏi được ăn tốt hơn. Quân phí là đầy đủ, Tả Vệ Suất cái khác không có nhưng rât có tiền. Vạn nhất vượt qua chi thì không cần lo lắng, từ trong khố phòng tư nhân của ta chuyển tới là được. Hôm nay ta sẽ rời khỏi quân doanh đi tới Trường An, tiến cung tìm thợ thủ công, chế tạo những bản thiết kế của ta. Chờ ta trở lại sẽ bắt đầu chọn người tham gia bộ đội đặc chủng, cũng bắt đầu thiết kế những khí cụ kia, nhìn xem hiệu quả thế nào. Ta rời đi mấy ngày nay trong quân sự vụ lớn nhỏ do phó suất Lý Tự Nghiệp thống lĩnh, Điền Trân sẽ ở bên cạnh phụ trợ. Ước chừng ba đến bốn ngày, ta sẽ trở về.

Chúng tướng nhao nhao chắp tay:

- Đại suất yên tâm!

Tần Tiêu gật đầu cười nói:

- Ân, vất vả các vị các huynh đệ. Tần Tiêu tựu lâm trận bỏ chạy một thời gian ngắn a. Sau khi trở về, liền bắt đầu bộ đội đặc chủng huấn luyện!

Có tướng quân phụ trách lo công việc hậu cần, Tần Tiêu rất yên tâm. Tâm tư của hắn toàn bộ đặt vào trong việc huấn luyện chi bộ đội đặc chủng đầu tiên của Đại Chu. Dù sao Tả Vệ Suất nội tình mỏng, phải huấn luyện như thế nào sánh bằng mười hai vệ đội, Thiên Kỵ là không thực tế. Nhưng mà trong triều lúc này sóng ngầm rất là mạnh mẽ, tùy thời có khả năng gặp phiền toái. Trong tay không nắm vũ khí bí mật gì, đến lúc đó đừng nói là thay đổi càn khôn, có thể bảo trụ tính mạng cũng khó khăn. Hai tháng phải huấn luyện bộ đội đặc chủng thế nào, nhưng ít ra có thể ngẩng đầu lên vào lúc cuối cùng mới là trọng yếu, có thể cho bọn họ biến thành kỳ binh.

Trong lòng Tần Tiêu cũng suy nghĩ rõ ràng: Tả Vệ Suất chính là khởi điểm lập nghiệp trong quân của hắn. Ta tối thiểu nhất muốn nắm giữ một chi quân đội sức chiến đấu thật mạnh, lại là quân đội tuyệt đối trung thành với ta, như vậy mới có nơi sống yên ổn. Về phần bộ đội đặc thì không dễ dàng như vậy, những người này sau này phải tự dựa vào mình rồi, biến thành vương bài sát thủ của hắn.

Ai có thể nói trúng,ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì chứ?

Không có hai vương bài này trong tay thì lấy cái gì sống yên ổn lập mệnh, có cái gì đấu với người ta? Miệng chơi chính trị làm chính khách? Chơi cách đó hiện giờ là muốn chết!

Tần Tiêu ngồi trên kim mã chạy như bay qua cầu, qua sông Vị Thủy đi thẳng tới Trường An. Vừa mới tiến vào thành thì bị Lý Trọng Tuấn bắt được.

Lý Trọng Tuấn chỉ vào Tần Tiêu cười ha ha:

- Ha ha, Tần huynh đệ, ngươi mấy ngày nay không ở trong kinh thành, chẳng lẽ đi lên núi đốt than sao? Tại sao trở nên đen như Thiết Nô vậy!

Tần Tiêu cả kinh nói:

- Có khoa trương như vậy sao?

Mỗi ngày cùng những binh sĩ kia thao luyện còn không cảm thấy đấy!

Lý Trọng Tuấn cười to không ngớt:

- Vậy là tốt, từ một tiểu bạch kiểm đẹp trai hiện tại biến thành thiên lôi. Ta khuyên ngươi đừng có về nhà, đừng cho những mỹ nhân trong nhà của ngươi nhìn thấy, sẽ bị hù chết đấy! Đúng rồi, hôm nay ta vào trong nhà của ngươi còn đụng phải Thượng Quan Uyển Nhi, nàng nói đêm nay chuẩn bị hồi cung. Ngươi mau trở về đi thôi, cố gắng còn gặp được nàng đấy. Vốn định kéo ngươi đi uống vài chén, hiện tại cũng không có ý định phá hư chuyện tốt của ngươi... Hắc hắc...

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt cười dâm đãng của Lý Trọng Tuấn, cười nói:

- Ngươi đi tới nhà của ta làm cái gì?

Lý Trọng Tuấn lập tức vẻ mặt buồn khổ, căm giận nói:

- Nha đầu Tử Địch kia nhất định đã bị ngươi hạ chú, thi yêu pháp, chết sống nhìn ta không hợp nhãn, vừa thấy ta đã tránh như ôn thần. Không nói cho ngươi, ngươi mau trở về đi, trong nhà người còn có khách nhân tới, lưu lại thiếp mời đấy.

Ah, khách nhân? Tần Tiêu nói thầm: là ai đây?

Muốn đi chế tạo trang bị, cũng không phải muốn tìm là có thể tìm được. Những "Bậc thầy" này quan hàm tam phẩm, cái giá đỡ lớn như vậy, ngay cả vương công quý tộc còn phải tìm tới hoa viên iệt viện đấy. Cũng phải cực kỳ dụ dỗ, không dám lãnh đạm. Dùng thân phận Tần Tiêu hiện tại sợ rằng muốn mời đoán chừng phải nhờ quan hệ của thái tử mà thôi. Việc này dứt khoát không gấp được, không bằng về thăm nhà một chút.

Ân, Tiên Nhi, Uyển Nhi... Rời nhà mới ba ngày không ngờ có cảm giác hoài niệm rồi...

Giục ngựa thêm roi về đến cửa nhà, cửa lớn mở rộng ra hơn ngày thường. Thái bình thịnh thế gia đình hào viện phần lớn là như vậy. Ai đến cũng không có cự tuyệt. Giữa ban ngày cũng không cần lo lắng ăn trộm cái gì. Huống chi tiến vào cửa sẽ nhìn thấy Thiết Nô đứng ngay đó liền. xem tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu vừa mới tiến vào đình viện Thiết Nô vô cùng vui mừng chạy tới, nhìn thấy Tần Tiêu liền mở to hai mắt, nhếch miệng cười rộ lên. Tần Tiêu nện một quyền vào ngực của hắn:

- Cười cái gì cười, ta còn đen hơn ngươi sao?

Chương 259: Ông Sao Vây Quanh Ông Trăng (2)

Thiết Nô cười càng lớn hơn nữa, lộ ra hàm răng trắng bóng, sau đó hắn dắt ngựa rời đi.

Đúng lúc này trong hành lang có tiếng reo vui mừng.

- Tần đại ca, là ngươi trở về sao?

Tần Tiêu bước nhanh vào trong đại sảnh, trông thấy Lý Tiên Huệ đang tựa vào cửa mừng rỡ nhìn qua hắn. Tần Tiêu tiến lên bắt lấy tay của Lý Tiên Huệ:

- Tiên Nhi, là ta!

Lý Tiên Huệ nửa vui nửa buồn nhìn qua Tần Tiêu:

- Tại sao ngươi trở nên đen và gầy như vậy, mới ba ngày ngươi ở bên ngoài làm cái gì?

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Không có gì. Huấn luyện sĩ tốt thì cùng đen rám nắng rồi. Ân, Thượng Quan Uyển Nhi cùng Tử Địch đâu. Tại sao không thấy ai? Trong nhà mấy ngày nay coi như không tồi, có khách đến thăm sao?

Lý Tiên Huệ lôi kéo tay của Tần Tiêu, đi đến đại đường ngồi xuống ghế, hắn uống một ngụm nước trà:

- Nha đầu Tử Địch kia quấn quít lấy Uyển Nhi đến Tây Khóa Viện kể chuyện xưa nghe, nói là nghe câu chuyện Thanh Xà Bạch Xà, ngay đêm hôm qua còn không có nghe đủ đấy! Ngày hôm qua đầu mục bắt người của huyện nha Trường An tới đây nói là bái phỏng ngươi, kết quả ngươi không ở đây nên lưu lại thiếp mời.

Dứt lời Lý Tiên Huệ đưa cho Tần Tiêu một tấm thiệp.

- Bái: Đại tướng quân Tần công khải.

Tần Tiêu thì thầm.

- Thằng này lần trước hãm hại ta có lẽ cũng có phần, hiện tại đến bái cái gì mà bái? Ân, có lẽ không phải là đầu mục bắt người rồi, nói là vì chuyện của ta nên bất hòa với Bùi Tụng Hành nên từ nhiệm rồi. Muốn bái vào làm nhà ta, muốn làm đầy tớ... Tại sao có thể như vậy được?

Lý Tiên Huệ khẽ cười nói:

- Tần đại ca, ta thấy hắn cũng là người trung thực, rất giữ bổn phận. Hắn thấy ngươi không ở nhà cũng không chịu tiến vào trong đại viện, đứng tại cửa ra vào viết bái thiếp này. Ta lúc ấy cũng không có hỏi nhiều, chỉ nói với hắn ngươi rời khỏi kinh thành một thời gian ngắn, thỉnh hắn lần sau lại tới. Sau đó hắn nói hắn sẽ ở kinh thành chờ ngươi, hiện tại sẽ ngụ ở trong Kim Tiên Lâu trong khu chợ tây.

Tần Tiêu gật đầu mỉm cười, trong nội tâm cân nhắc nói: Hình Trường Phong, đầu mục bất người của huyện nha Trường An này có lẽ cũng có chút bổn sự. Nếu có thể thu cho mình dùng thì đó là nhân tài hiếm có. Xem ra phải đi tới Kim Tiên Lâu rồi.

- Úc, còn nữa!

Lý Tiên Huệ giống như nhớ tới cái gì đó.

- Từ Kinh Châu mới tới tướng quân gì đó, buổi sáng hôm nay mới vừa tới đây, thấy ngươi không ở đây nên cũng đi rồi. Nói là cố ý bái tạ ngươi đưa hắn từ phủ Kinh Châu điều tới kinh thành Tả Vệ Suất. Hiện tại vừa đi Binh Bộ đưa tin, đi còn chưa được một giờ.

Tần Tiêu vui mừng cười ha hả, nói:

- Ah, đây không phải là Vạn Lôi sao, hắn cũng tới? Còn rất nhanh nha! Vừa vặn hiện tại đang lúc dùng người, tới vừa vặn!

Lý Tiên Huệ thản nhiên nói:

- Đáng tiếc ta thân là thế hệ nữ lưu, cũng không giúp ngươi được cái gì. Ngược lại hai tỷ muội Mặc Y cùng Tử Địch này có thể thường xuyên ở bên người của ngươi, với thân thủ của các nàng có lẽ cũng giúp được ngươi nhiều việc.

Tần Tiêu nắm tay của Lý Tiên Huệ, lạnh nhạt cười nói:

- Mặc Y cùng Tử Địch sao, ta vốn có ý định rồi, thỉnh các nàng đến Tả Vệ Suất làm giáo viên dạy " khinh công ", " kiếm thuật " cùng " ám sát " cho bộ đội đặc chủng đấy, các nàng từ chỗ Vi Đình có lẽ học được không ít kỹ nghệ giang hồ, dùng rất tốt. Nhưng mà trong khoảng thời gian này ta còn phải cho các nàng ở bên cạnh ngươi, bảo hộ ngươi. Như vậy ta mới yên tâm ở trong Tả Vệ Suất mà làm việc. Không lâu sau Mặc Y có lẽ sẽ trở về, ngươi bảo hai tỷ muội các nàng có rảnh thì ở cùng với ngươi nhiều hơn. Dù sao ba các ngươi ở chung nhiều năm cũng rất quen thuộc.

Lý Tiên Huệ mỉm cười gật đầu:

- Loại chuyện này ngươi quyết định đi. Kỳ thật Tiên Nhi cũng không phải là hạng người trói gà không chặt, nhưng ta hiểu khổ tâm của ngươi. Công việc trong nhà ngươi cứ yên tâm đi, an tâm làm việc trong Tả Vệ Suất là được.

- Tần đại ca, ngươi quả thực đã về rồi!

Thượng Quan Uyển Nhi ở cửa đại sảnh vui mừng chạy vào. Bói vừa nhìn thấy Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ nắm tay nhau nên hơi có chút xấu hổ, hạ giọng:

- Quả thực là trở về rồi.

Lý Tiên Huệ đứng dậy rút tay khỏi tay của Tần Tiêu về, nhìn Thượng Quan Uyển Nhi mỉm cười nói:

- Uyển Nhi tỷ tỷ, Tần đại ca biết rõ ngày nghỉ của ngươi hết nên sợ ngươi đã hồi cung, vừa vào cửa đã hỏi ngươi đấy! Ngươi mau tới đây tâm sự với Tần đại ca đi, Tử Địch, chúng ta cùng vào nhà bếp một chút, Tần đại ca ở bên ngoài vất vả trở về chúng ta đi chuẩn bị một ít món ngon bồi bổ cho hắn đi.

Tử Địch ờ lấy miệng. Trợn tròn con mắt:

- Tối quá a, mang Thiết Nô cùng đi... Trong phòng bếp không phải có đầu bếp cùng nha hoàn sao. Chúng ta bận việc làm cái gì.

Lý Tiên Huệ tiến lên kéo tay của Tử Địch đi ra ngoài, thấp giọng nói:

- Ai nha, đi thôi...

Hai nữ đi rồi Thượng Quan Uyển Nhi hơi có chút xấu hổ ngồi xuống bên người của Tần Tiêu, nhìn qua gương mặt ngăm đen của Tần Tiêu, che miệng cười rộ lên:

- Ngươi đi làm cái gì, mặt của ngươi phơi nắng đen như thiên lôi rồi này, là cố ý trở về thăm ta sao?

Tần Tiêu cười cười:

- Hẳn là vậy!

Thượng Quan Uyển Nhi cười khổ có chút lắc đầu:

- Ngươi thật là. Nói dối không được sao? Hống cho ta vui cũng tốt.

Tần Tiêu cười nói:

- Ta chỉ không muốn lừa gạt ngươi thôi. Lần này từ trong quân doanh chạy về chính là muốn đi Tương Tác Giam làm ít chuyện, thứ hai chính là về nhà thăm ngươi một chút. Hôm nay không phải ngày nghỉ cuối cùng của ngươi sao. Ta còn lo lắng ngươi đã về cung đấy.

Thượng Quan Uyển Nhi cười rộ lên lộ ra hai má lúng đồng tiền, nói:

- Ngươi có phần tâm ý này ta cũng thoả mãn. Đi Tương Tác Giam làm chuyện gì thế?

Tần Tiêu nói:

- Tự mình thiết kế một ít vũ khí mà thôi, cần thợ rèn trong Tương Tác Giam chế tác. Cho nên phải đi nhờ bọn họ làm mà thôi.

- Binh khí sao?

Thượng Quan Uyển Nhi nghi ngờ nói:

- Tương Tác Giam dễ thỉnh như vậy sao? Không có Hộ Bộ cùng Binh Bộ phê lệnh bọn chúng sẽ lười biếng cả ngày cũng không thèm làm việc đấy, ngay cả vương công hậu duệ quý tộc cũng khó mời được! Trừ phi là hoàng đế muốn cái gì thì ngay lập tức động thủ chế tạo. Nhưng mà Uyển Nhi ở nơi đó còn có chút tình mọn, dường như có thể giúp ngươi một chút đấy.

- Ah, thực?

Tần Tiêu kinh hỉ nói:

- Uyển Nhi, có thể dọn dẹp những tên thợ kia được không?

- Cái gì gọi là " dọn dẹp " chứ! Phải mời mới được.

Thượng Quan Uyển Nhi đắc ý cười nói:

- Uyển Nhi đã từng nhiều lần phụng lệnh của hoàng đế đi Tương Tác Giam làm việc, cho nên bất kể thế nào thì những tên thợ tam phẩm kia chỉ là thợ thủ công mà thôi, đều phải bán cho ta vài phần mặt mũi. Nhưng mà ngươi muốn ta đi Tương Tác Giam làm cái gì?

- Tốt!

Tần Tiêu mừng rỡ, nói:

- Đúng là niềm vui ngoài ý muốn a, đúng là đa tạ ngươi rồi, Uyển Nhi!

- Xem như vậy đi, đừng khách khí.

Chương 260: Trang Bị Cực Phẩm (1)

Thượng Quan Uyển Nhi nhàn nhạt nói ra, trong lòng có chút thất lạc.

- Có thể giúp được ngươi chút việc thì ta cũng thật vui vẻ. Nhưng đáng tiếc hôm nay ta phải quay về cung, lần sau rời cung cũng không biết là việc khi nào, muốn gặp mặt cũng không phải dễ dàng...

- Uyển Nhi, ngươi yên tâm.

Tần Tiêu nói ra.

- Ta sẽ hết sức nghĩ biện pháp kiếm chút chuyện cho ngươi rời cung. Một khi thời cơ chín muồi ta sẽ đi làm chuyện này. Ngươi trong khoảng thời gian này nên chuẩn bị kỳ chiêu cho mình thật tốt, được chứ?

- Ân... Được rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng gật đầu, đưa mắt nhìn qua Tần Tiêu, trong ánh mắt tràn đầy quyến luyến cùng không bỏ.

Đúng lúc này cửa lớn có người chạy tới, vừa đi tới đại đường thì vui vẻ kêu lên:

- Tần tướng quân, ngài trở về sao?

Tần Tiêu đứng dậy xem xét, là Vạn Lôi! Vội vàng đứng dậy nghênh đón. Còn chưa đi ra khỏi cứa thì Vạn Lôi chạy nhanh vào trong, đón đầu quỳ bái:

- Mạt tướng Vạn Lôi, bái kiến đại suất!

Tần Tiêu cười ha ha nâng Vạn Lôi đứng lên, nói:

- Huynh đệ nhà mình cả, không cần đa lễ như vậy! Vạn tướng quân, ngươi để ta chờ thật khổ, cuối cùng cũng tới rồi.

Vạn Lôi cũng vô cùng mừng rỡ, nói:

- Mạt tướng vừa mới đi Binh Bộ đưa tin, mới biết được đại suất đã dẫn Tả Vệ Suất ra khỏi thành huấn luyện rồi, Tả Vệ Suất phủ hiện giờ người đi nhà trống, không còn người nào. Vạn Lôi vạn phần nóng vội trở về Tần phủ hỏi, đại suất đem nhân mã mang đi nơi nào, chuyện này ngay cả Binh Bộ cũng không có ghi lại. Không nghĩ tới còn gặp được đại suất! Vạn Lôi thật sự rất cao hứng!

Tần Tiêu nhìn qua cái mặt sẹo này, gương mặt kiên nghị của đàn ông, ưa thích từ trong đáy lòng, nhanh chóng kéo hắn vào trong đại sảnh ngồi. Thượng Quan Uyển Nhi đứng dậy hơi gật gật đầu:

- Tần tướng quân có việc vậy ta sẽ cáo lui trước.

Tần Tiêu cười gật gật đầu:

- Uyển Nhi hơi nghỉ ngơi chút, đợi lát nữa ta tới tìm ngươi.

Thượng Quan Uyển Nhi gật gật đầu, phiêu nhiên rời đi.

Vạn Lôi hơi có điểm kinh ngạc nói ra:

- Đại suất, đây không phải là tùy tùng của hoàng đế đi tới Giang Nam tuyên chỉ hay sao, Thượng Quan đại nhân sao, tại sao nàng...

Lại nói một nửa Vạn Lôi dường như mới ý thức được cái gì đó, xấu hổ cười rộ lên:

- Đại suất thứ tội, mạt tướng lắm miệng...

Tần Tiêu cười ha hả khoát khoát tay:

- Huynh đệ không cần khách khí như vậy. Vào trong phủ này coi như là nhà mình đi, không cần câu thúc. Ngày hôm qua Lý Tự Nghiệp còn nhắc tới hảo huynh đệ kề đao chiến đấu dấy, nói " Vạn Lôi chết tiệt kia tại sao giờ này còn chưa tới "? Không ngờ hôm nay lại gặp được ngươi.

Vạn Lôi cười ha ha:

- Vạn Lôi gặp được đại suất, Lý tướng quân là anh hùng hào kiệt thế này, lại còn làm việc chung cũng không uổng đàn ông đời này! Đại suất từ hôm nay trở đi Vạn Lôi ta chính là thủ hạ của đại suất, dẫn ngựa nâng roi xông pha khói lửa, quyết không chối từ!

Tần Tiêu cười to nói:

- Huynh đệ, ta đã nói không nên khách khí như vậy mà, quá xa lạ. Đều huynh đệ nhà mình nên có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu là được. Ah đúng rồi, hiện tại cách cơm trưa một thời gian ngắn, chúng ta cùng đi tới chợ tây đi, gặp một người.

- Ai?

Tần Tiêu đem bái thiếp Hình Trường Phong đưa cho Vạn Lôi nhìn xem:

- Người này cũng là nhân tài. Nếu có thể kéo vào bên chúng ta cũng như hổ thêm cánh.

Vạn Lôi gật đầu nói:

- Ân, có thể làm được đầu mục bắt người ở Trường An thì hắn đúng là có bổn sự. Đại suất, ngài hiện tại giống như ông sao vây quanh ông trăng vậy, anh hùng hào kiệt đều cam nguyện quăng làm thủ hạ của ngài, đúng là đáng mừng!

Tần Tiêu cười to:

- Đi thôi! Đi gặp Hình Trường Phong!

Khu chợ tây có nhiều thương nhân người Hồ đang lai vãng trong khách sạn.

Hình Trường Phong đang ngồi trong góc đại sảnh uống rượu trong buồn bực. Thỉnh thoảng đưa mắt nhìn qua cửa ra vào, đột nhiên nhìn thấy Tần Tiêu cùng một tướng quân đi tới lập tức vui mừng chạy tới, không để ý ở có nhiều người ở đây, quỳ bái chào.

- Tần tướng quân, Hình Trường Phong cuối cùng cũng đợi được ngày rồi.

Tần Tiêu đem Hình Trường Phong nâng lên:

- Hình đầu mục bắt người nhanh đứng lên đi. Sao lại không làm đầu mục nữa?

Hình Trường Phong mời hai người tới bàn và ngồi xuống:

- Nói đến cũng bực mình... Đại suất xử bản án kia làm cho Trường Phong cuối cùng mới biết được Bùi Tụng Hành chỉ là tên ngụy quân tử mà thôi, nhớ tới chuyện này thì Trường Phong cũng có trách nhiệm, cùng hãm hại đại nhân. Vì vậy đi tìm Bùi Tụng Hành lý luận, không nghĩ tới hắn trơ mặt ra chết sống không chịu thừa nhận, vì vậy ta và hắn tranh chấp. Dưới sự giận dữ Trường Phong từ công vụ, phiêu bạt giang hồ. Lúc này mới mày dạn mặt dày muốn làm thủ hạ dưới trướng của tướng quân, cho dù làm tiểu tốt gia đinh cũng cam tâm tình nguyện. Vạn mong tướng quân không nên ghét bỏ, nhận lấy Trường Phong, để cho Trường Phong lập công chuộc tội. Nếu không Trường Phong không còn mặt mũi nào đi lại trên giang hồ, không mặt mũi nào đi gặp thế nhân!

Dứt lời, Hình Trường Phong không để ý Tần Tiêu ngăn lại, quỳ bái.

Tần Tiêu cùng Vạn Lôi cười lên ha hả:

- Tốt! Từ nay về sau bên người chúng ta lại có thêm huynh đệ nghĩa khí rồi!

Hình Trường Phong kinh hỉ ngẩng đầu lên:

- Tướng quân... Ngài đáp ứng?

Vạn Lôi cười ha hả, nói:

- Trường Phong huynh, ngươi mau đứng dậy đi! Đại suất chúng ta là người chính trực, rất dễ ở chung. Hắn chịu tới nơi này tìm ngươi cũng xem ngươi là huynh đệ rồi!

Hình Trường Phong mừng rỡ dị thường: "Cơn gió mạnh, bái kiến đại suất!"

Hoàng thành cung Thái Cực, trong Tương Tác Giam.

Một đại tượng hơn bảy mươi tuổi đang xem bản vẽ của Tần Tiêu, hắn như lão tửu quỷ nhìn chằm chằm vào ly rượu ngon, đôi mắt mờ của hắn tỏa sáng.

Chỉ thấy hắn cầm bản vẽ run run lên như không xem ai ra về, thỉnh thoảng dùng ngón tay khoa tay múa chân một chút, lúc thì nhíu mày lắc dầu, lúc thì gật đầu, lúc thì làm ra vẻ khó hiểu, lúc thì bừng tỉnh đại ngộ.

Thượng Quan Uyển Nhi, Hình Trường Phong, Vạn Lôi đều nghi hoặc khó hiểu nhìn về phía Tần Tiêu, Tần Tiêu mặt mỉm cười khoát tay, ý bảo bọn họ không lên tiếng, lẳng lặng nhìn qua đại tượng này.

Qua một thời gian dài đại tượng này vẫy quan viên bên cạnh, nói:

- Đi tìm Hậu đại nhân gọi tới đây, nhanh đi!

- Lô đại nhân...

Tần Tiêu chắp tay, nói khẽ:

- Lô đại nhân cho rằng bản vẽ thiết kế này của ta có thể chế tạo ra thiết nỏ không?

Đại tượng họ Lô ngửa đầu lên trời, có phần có chút bất mãn nói ra:

- Nghe ý của Tần tướng quân thì đang hoài nghi Tương Tác Giam, không thể chế tạo thiết nỏ sao? Đây không phải thiên đại tiếu thoại sao! Trên đời này nếu có đồ vật Tương Tác Giam cũng không làm ra thì sẽ không có nơi nào làm ra. Lão phu ở trong Tương Tác Giam này hơn ba mươi năm, cơ quan vô cùng tinh diệu gì đó, binh khí chưa từng nhìn thấy qua đã làm rồi. Nhưng mà bản thiết kế nỏ này của Tần tướng quân thì vô cùng phức tạp, bổn quan tuổi tác đã cao, ánh mắt không tốt lắm, đành phải nhờ ngươi chuyên thiết kế tới đây xem.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau