PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Tế Nhân Chi Phúc? (2)

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Câu vừa rồi là thật.

- Coi như vậy đi. Nếu ngươi đã đều quyết định thì quân lệnh như núi, nói ra thì không thể nuốt lời.

Thượng Quan Uyển Nhi chung quy vẫn còn có chút thất lạc, nói: nguồn TruyenFull.vn

- Nhưng mà mấy ngày nay ta vẫn ở lại chỗ của ngươi. Nếu ngươi có rãnh... Ta biết rõ ngươi chín thành là không có, nhưng mà ta hy vọng ngươi trở về có thể giúp ta.

Thượng Quan Uyển Nhi nói xong lời cuối cùng thì âm thanh càng nhỏ. Cơ hồ đều nghe không được.

Trách không được người ta nói, mỹ nhân hương, anh hùng mộ. Nhìn thấy bộ dạng này của Thượng Quan Uyển Nhi thì Tần Tiêu cơ hồ không còn tâm tư đi huấn luyện. Nhưng cẩn thận tưởng tượng vẫn thấy làm chính sự quan trọng hơn. Còn nhi nữ tình trường này với hắn mà nói cũng phải có thực lực và tư cách làm hậu thuẫn. Lý Tiên Huệ, Thượng Quan Uyển Nhi kể cả Mặc Y cùng Tử Địch ở bên cạnh mình, nếu mình không có được thực lực cường hoành thì chỉ làm liên lụy gây tai họa cho các nàng mà thôi.

Tần Tiêu nghĩ tới Trương Dịch Chi cùng Trương Xương Tông đùa giỡn Thượng Quan Uyển Nhi thì nhịn không được tức giận, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, không có biện pháp, nhìn Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Uyển Nhi, không bằng ngươi xin hoàng đế nghỉ dài hạn, nghỉ ngơi một hai năm gì đo được không?

- Ngươi ngốc à, không có khả năng!

Thượng Quan Uyển Nhi giống như nhắc tới chuyện trong cung thì trên mặt đầy mây đen.

- Có thể cho ta nghỉ năm ngày đã là ân huệ lớn lao rồi, ngươi yên tâm, bọn người Trương Dịch Chi muốn khi dễ ta thì ta dù có chết cũng không cho bọn chúng đụng ta.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, hận không thể hiện tại chạy vào trong hoàng cung giết hai tên khốn kia thật thống khoái, kìm lòng không được cầm tay của Thượng Quan Uyển Nhi, trầm giọng nói ra:

- Uyển Nhi, đừng nói cái gì mà chết hay không, ngươi nhất định phải sống thật tốt. Bọn họ khi dễ ngươi thì ngươi lặng lẽ nói cho hoàng đế nghe, bản thân cũng chú ý một chút không cho chúng cơ hội này. Ta tin tưởng không bao lâu bọn chúng sẽ không có biện pháp kêu ngạo như vậy.

- Ngươi... Ngươi muốn làm gì?

Thượng Quan Uyển Nhi kinh nghi nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Ngươi đừng ngớ ngẩn nha!

Tần Tiêu cười:

- Yên tâm, không biết Uyển Nhi ngươi có nghĩ tới, hiện tại Vũ Hoàng tuổi tác đã cao, hai tên yêu loạn triều này có thể duy trì tình huống này vĩnh viễn được sao? Đợi cho nhiều người tức giận bộc phát thì ngày nào đó... Hơn nữa ta tin tưởng ngày nào đó cũng sẽ không lâu.

- Ai, chỉ hy vọng như thế a.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ giọng cảm thán, Tần Tiêu an ủi nàng.

Trong nội tâm Tần Tiêu đang suy nghĩ: hình như ta nhớ rõ trong lịch sử thì những năm cuối đời của Võ Tắc Thiên sẽ sinh ra biến loạn cung đình, giết hai tên yêu nhân này và bức Võ Tắc Thiên thoái vị. Chỉ không biết hiện tại đoạn lịch sử hỗn loạn này có xảy ra hay không?

- Con mẹ nó!

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm nghĩ:

- Nếu không phải theo quỹ tích vận hành, ta cũng ảnh hưởng lên con đường này rồi! Cho dù không bức Võ Tắc Thiên thoái vị, cũng phải nghĩ biện pháp diệt hai tên yêu nhân này!

Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thấy ánh mắt của Tần Tiêu đầy lửa giận và sắc mặt thay đổi thất thường, nàng cảm thấy kỳ lạ nên thò tay lắc lắc trước mặt của hắn.

- Nghĩ cái gì thế? Ta nói ngươi có phải ưa thích ngẩn người như lão già hay không đấy?

- Ah, không có việc gì!

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại, xấu hổ cười cười, nói:

- Uyển Nhi, ngươi phải đáp ứng ta bất kể như thế nào ngươi phải sống trong nội cung không hao tổn gì, phải nghĩ tất cả biện pháp bảo vệ mình có biết không? Ngươi bây giờ đang ở trong triều đình, cho dù là nhân vật bình thường thì sao có thể để huynh đệ Trương gia khi dễ sao? Kỳ thật ngươi có thể nghĩ ít biện pháp nắm một chút thứ gì đó của huynh đệ Trương gia này... Ân, có đôi khi loại thủ đoạn phi thường cũng phi thường hữu hiệu, ngươi nhớ đấy.

Thượng Quan Uyển Nhi liên tiếp gật đầu:

- Ân, kỳ thật ta cũng đã nghĩ tới. Ta cũng không nghĩ bọn chúng có gan diệt khẩu ta đâu, nhưng mà ta đúng là có cầm vài thứ trong tay của bọn chúng đấy, hì hì!

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Như vậy cũng tốt! Ta đây có thể yên tâm đi huấn luyện đám công tử binh kia rồi!

- Tần đại ca...

Thượng Quan Uyển Nhi dịu dàng thắm thiết nói:

- Ngươi thật sự quan tâm Uyển Nhi sao?

Tần Tiêu nhìn thấy ánh mắt cực nóng của Thượng Quan Uyển Nhi nên gật đầu khẳng định.

Thượng Quan Uyển Nhi hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt ngượng ngùng nói:

- Như vậy...

Nếu như Uyển Nhi không phải nữ quan nội cung mà chỉ là nữ tử bình thường. Ngươi nguyện ý lấy Uyển Nhi sao?

Âm thanh của Thượng Quan Uyển Nhi rất thấp, rất mềm, giống như một khay ngọc gõ mạnh vào tâm của Tần Tiêu.

Tần Tiêu có chút mơ hồ.

Lấy Thượng Quan Uyển Nhi?

Tuy hắn biết rõ chính mình có hảo cảm với Thượng Quan Uyển Nhi. Cũng luôn không tự chủ được đi quan tâm nàng, lo lắng nàng. Nhưng mà nói đàm luận chuyện hôn nhân... Xin nhớ ta là người có tư tưởng của người thế kỷ hai mươi mốt đấy, chuyện này có phải nói quá sớm hay không, tốt xấu gì cũng có cảm tình mà?

Hơn nữa còn có Lý Tiên Huệ nữa đấy?

Thượng Quan Uyển Nhi lẳng lặng nhìn qua Tần Tiêu. Nháy mắt cũng không nháy mắt một cái, biểu hiện giống như hoa đào bình tĩnh ôn nhu, lúc nói chuyện phiếm thì ngữ khí nhàn nhạt. Dáng tươi cười nhàn nhạt.

Nhưng mà tất cả này đối với Tần Tiêu mà nói giống như có ma lực kích thích tiếng lòng của hắn.

Tần Tiêu khẽ nhếch môi một cái. Nói khẽ:

- Nguyện ý.

Sắc mặt Thượng Quan Uyển Nhi giống như bông hoa nở rộ. Chậm rãi lộ ra dáng tươi cười, khẽ hé đôi môi đỏ mộng than nhẹ nói:

- Tần đại ca, ngươi thật thích ta sao?

Tần Tiêu mỉm cười, thuận thế ôm lấy Thượng Quan Uyển Nhi, ôm vào trong ngực:

- Thật sự thích. Ngươi là cửu thiên huyền nữ thì sao ta không thích được đây?

- Đồ ngốc...

Thượng Quan Uyển Nhi tựa đầu vào ngực của Tần Tiêu, chăm chú ôm lấy hắn từ phía sau, trong ánh mắt có nước mắt lẳng lặng chảy xuống.

Tần Tiêu lơ đãng đưa mắt nhìn, bên ngoài cổng tròn Lý Tiên Huệ đang xoay người lại nhẹ nhàng rời đi. Trong nội tâm nghĩ thầm: chuyện này phiến toái rồi, làm sao bây giờ? Không phải nói ai muốn ai không muốn, đây không phải là vấn đề nam nhân đại tướng quân cân nhắc. Mấu chốt là ai kiêu ngạo? Phiền toái...

Thượng Quan Uyển Nhi tựa đầu vào ngực của Tần Tiêu, nàng không ngẩng đầu lên là sợ Tần Tiêu nhìn thấy nàng rơi lệ, thấp giọng nói:

- Tần đại ca, từ giờ trở đi ta có tính là có thân nhân không?

- Đúng!

Tần Tiêu dứt bỏ tạp niệm trong lòng, ôm Thượng Quan Uyển Nhi thật chật.

- Về sau ngươi sẽ còn có thêm thân nhân và bằng hữu...

- Khục khục...

Bên ngoài cổng tròn lại truyền tới vài tiếng ho nhẹ. Tần Tiêu cười khổ nói:

- Là nha đầu Tử Địch quỷ quái.

Thượng Quan Uyển Nhi từ trong ngực Tần Tiêu giãy giụa ra, lặng yên lau nước mắt.

-Tần đại ca, kỳ thật ta biết rõ người ngươi thích là em gái hạ hàng xa kia, nàng đúng là tình cảm sâu nặng với ngươi. Uyển Nhi không phải là người không nói lý hoành đao đoạt ái của người khác.

Chương 252: Quân Lệnh Như Sơn (1)

- Hôm nay ta hỏi ngươi chỉ là muốn cầu an tâm, muốn chứng minh cảm giác của ta không sai. Đến cuối cùng chúng ta có thể ở cùng một chỗ với nhau hay không. Uyển Nhi thật sự không dám cầu xa vời. Cửa quan sâu như biển, Uyển Nhi chưa bao giờ có cảm tưởng lúc nào đó có thể đi ra ngoài. Tuy Uyển Nhi là nữ quan, nhưng trên thực tế căn bản chỉ là nô tài trong cung mà thôi, muốn rời khỏi nội cung dễ vậy sao. Cho nên ta chỉ muốn cảm nhận phong tình một chút. Ưa thích thì ưa thích, yêu thì yêu, ta tranh thủ có phải hay không, đều không có vấn đề gì. Uyển Nhi, không oán không hối.

Tần Tiêu nhíu mày, nói khẽ:

- Uyển Nhi... Đừng nản chí như vậy. Tin tưởng ta một ngày nào đó ta sẽ mang ngươi rời khỏi nội cung, trở thành một nữ tử bình thường, làm nữ nhân của Tần Tiêu ta! nguồn TruyenFull.vn

Thượng Quan Uyển Nhi tựa vào ngực của phía Tần Tiêu, trong mắt đã có nước mắt tuôn ra như suối, trong cổ nghẹn ngào nói không ra lời, chỉ gật đầu.

- Khục khục khục...

Tần Tiêu cười khổ lắc đầu:

- Nha đầu kia...

Thượng Quan Uyển Nhi hít sâu mấy hơi, đè nén nghẹn ngào của mình, nói:

- Đi thôi. Đừng làm cho Tiên Nhi hiểu lầm cái gì. Ngươi nói cho nàng biết Uyển Nhi chỉ muốn thỏa mãn lòng hư vinh của mình mà thôi, cũng không thực sự cướp ngươi từ nàng. Tiên Nhi thật sự là cô nương tốt thích hợp làm thê tử của ngươi. Uyển Nhi luôn luôn có chút ít mặc cảm. Tối thiểu nhất không có ý chí và khí độ như nàng. Vừa rồi nàng nhìn thấy chúng ta ôm nhau thì không nói cái gì, chỉ lặng yên rời đi. Ai, nàng làm sao không biết đây chỉ là...

Tần Tiêu cũng không biết nên nói cái gì với Thượng Quan Uyển Nhi nữa, lại vướng bận nha đầu Tử Địch làm cái bóng đèn cực sáng, đành phải thở dài một hơi, khinh thân rời đi.

Thượng Quan Uyển Nhi ngồi xuống trước gương đồng, lẳng lặng nhìn nước mắt của mình chảy xuống, nói:

- Đã đủ rồi... Tối thiểu nhất ta còn hơn Bạch Tố Trinh đi khắp Kim Sơn...

Bên ngoài cổng tròn Tử Địch tức giận nhìn qua Tần Tiêu lưng, mang hắn đi vào khuê phòng của Lý Tiên Huệ, thấp thấp giọng mắng:

- Đại sắc lang! Hoa tâm đại củ cải! Đứng núi này trông núi nọ! Tiên Nhi tức giận, thật sự tức giận! Ngươi sắp xong đời!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ, thật không biết nha đầu nói cái gì.

Vừa vào phòn của Lý Tiên Huệ, Lý Tiên Huệ vẫn như bình thường cười nhạt nói:

- Tử Địch, đừng làm rộn.

Tử Địch cười " khanh khách " hai tiếng, như tên trộm trốn đi.

Tần Tiêu nhìn qua Lý Tiên Huệ, không biết câu nói đầu tiên nên nói cái gì.

- Tiến đến ngồi đi, Tần đại ca.

Lý Tiên Huệ nhảy lên tránh đi, lạnh nhạt cười nói:

Tần Tiêu đi vào bên trong ngồi xuống, Lý Tiên Huệ chân thành ngồi bên cạnh hắn, mở miệng nói chuyện trước:

- Tần đại ca, kỳ thật ta biết rõ ngươi ưa thích Thượng Quan Uyển Nhi. Tiên Nhi tuyệt đối không tức giận, thật đấy. Đầu tiên là nàng xinh đẹp đa tài và tâm địa thiện lương, hơn nữa là ân nhân cứu mạng của Tiên Nhi; còn nữa, trí tuệ cùng kiến thức của nàng cũng rất xứng đôi với Tần đại ca, có thể cho ngươi rất nhiều trợ giúp; hơn nữa trọng yếu nhất nàng thật tâm thích ngươi. Cho nên Tần đại ca nếu có thể lấy Thượng Quan Uyển Nhi, Tiên Nhi sẽ vui vẻ thay ngươi.

- Vui vẻ thay ta thì không cần.

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

- Thượng Quan Uyển Nhi chẳng qua chỉ muốn thỏa mãn nội tâm của mình. Chính cô ta biết rõ muốn rời khỏi nội cung là khó hơn lên trời. Hơn nữa nàng cũng biết ta thích nhất chính là Tiên Nhi.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng cúi đầu xuống, xấu hổ nhẹ giọng nói:

- Kỳ thật hai ngày qua Thượng Quan Uyển Nhi trò chuyện với ta rất nhiều, cũng nói không ít chuyện của các ngươi. Nàng đã từng nói qua nếu ưa thích thì lấy hết dũng khí đi tranh thủ. Cho dù cuối cùng không chiếm được cũng không oán không hối. Tiên Nhi quả nhiên là bội phục gan dạ của nàng... Tần đại ca, ngươi là nam nhân tốt, đáng giá quý trọng, nên tranh thủ thì không được vứt bỏ. Kỳ thật ta cũng không biết nên nói thế nào, nghe thì đúng là có chút vớ vẩn cùng dối trá. Nhưng mà Tiên Nhi tuyệt đối không ăn dấm chua của Uyển Nhi.

Tần Tiêu " a " một tiếng cười ra tiếng, trong lòng nghĩ: nữ tử Đại Đường này thật đúng là có ý tứ... Nhưng mà cũng khó có được, người như Tiên Nhi cùng Uyển Nhi chính là tình địch hợp ý...

Chuyện này hẳn là hồng phúc tề thiên, nhưng mà ai kiêu ngạo? Đây chính là chuyện khó giải quyết! Dù sao hiện tại đẳng cấp chế độ nghiêm lắm. Thê cùng thiếp có thân phận cũng không khác gì nhau.

Hẳn là nàng quyết định chơi đoán số rút thâm quyết định?

Vào giờ mẹo cửa thành Trường An vừa vặn mở ra nửa canh giờ, cửa Đông Duyên Hưng Môn đó có hai người ngựa lực lưỡng đứng đó.

Tần Tiêu kim giáp ngựa vàng, áo bào nón trụ mang theo Điền Trân cùng Lý Tự Nghiệp tới đây, đi vào chỗ cửa thành, nhìn qua binh sĩ thủ thành nói:

- Tả Vệ Suất phụng mệnh ra khỏi thành, thỉnh cho đi.

Sau đó đưa tiết phù điều động binh mã của Binh Bộ.

Quan thủ thành nhận ra Tần Tiêu cuống quít chạy xuống dưới cổng thành, tiếp nhận tiết phù kiểm tra một phen, chắp tay nói:

- Tần tướng quân, Tả Vệ Suất chính là hoàng gia vệ suất, sao điều đi ra ngoài thành? Ah, tướng quân chớ trách, tiểu nhân chỉ nghi vấn theo thông lệ thôi...

Tần Tiêu cất kỹ tiết phù, bất động thanh sắc nói ra:

- Hành quân cơ mật, không tiện trả lời.

Quan thủ thành cũng không dám dong dài, loại nhân vật cấp đại suất này là người hắn không thể trêu vào, tránh qua một bên, vung tay lên:

- Cho Tần tướng quân đi.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Cảm tạ, thỉnh chuyển cáo nam nha Đại Đô Đốc Vệ Vương điện hạ nói Tần Tiêu rời kinh một thời gian, sau khi trở về sẽ ôn chuyện với hắn.

Quan thủ thành chắp tay thở dài:

- Tướng quân yên tâm, tiểu nhân nhất định chuyển đạt.

Tần Tiêu "Ân" một tiếng, roi ngựa quát:

- Ra khỏi thành!

Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân cười ngự song song, ba ngàn quân đi ra khỏi Đông Duyên Hưng Môn. Tả Vệ Suất này quân nghi và trang bị đúng là nhất lưu, đều nhịp thanh thế hiển hách. Dùng cách nói của đám binh sĩ thủ thành thì: Hoàng Gia Vệ Suất mặc thật đẹp, tạo thế phô trương lớn, nhưng mà trên chiến trường chính là bao cỏ, trông thì ngon mà lại là công tử bột không dùng được.

Ra khỏi thành huấn luyện dã ngoại. Chuyện này đối với Tả Vệ Suất mà nói thật sự là lần đầu tiên. Các binh sĩ tràn đầy hưng phấn và cảm giác mới lạ, sĩ khí quân đội đại trướng. Ngày hôm qua Tần Tiêu bắn tiếng nói sợ khổ sợ mệt mỏi có thể xéo đi, trừ mấy tên thiếu gia thân thể hư bệnh đi cửa sau thì cũng không ai rời đi, người không đi không tới hai mươi người. Tần Tiêu nhìn ở trong mắt, cười trong lòng:

- Những công tử binh này ngày bình thường cũng đã nhàn chán lắm rồi, đụng chuyện mới lạ nên háo hức tham gia, nhưng không biết sau huấn luyện có bao nhiêu người kiên trì được đây. Nhưng mà cho dù không kiên trì được cũng không phải do bọn chúng, chỉ cần ra khỏi thành Trường An và bắt dầu huấn luyện thì người nào có tiêu cực lãnh đạm thì xúc phạm quân lệnh rồi.

Công tử quân cậu ấm chuẩn bị thoát thai hoán cốt.

Chương 253: Quân Lệnh Như Sơn (2)

Sau khi đại quân ra khỏi thành thì một đường đi tới đông bắc Vị Thủy. Đi từ lúc mặt trời vừa mọc tới giữa trưa nên sáng sớm mát mẻ biến mất, binh sĩ lúc này cũng đang khôi phục nghỉ ngơi, trên người đổ mồ hôi ẩm ướt. Những áo giáp bằng lông mịn chế thành trên người lúc này mặc trên người giống như cái lồng hấp, khổ không thể tả. Đại quân đi thì bụi tung mù mịt, mặt mũi tràn đầy khói bụi, trên mặt biến thành đen kịt.

Tần Tiêu xung trận ngựa lên trước, đi ở đằng trước, trong nội tâm nói thầm: ha ha, hiện tại bắt đầu chịu khổ rồi! Cả ngày chỉ tập ở võ đài Tả Vệ Suất nên thời điểm sáng sớm làm gì đi ra ngoài tản bộ, làm gì được nắng nóng tẩy lễ cơ chứ? Người tham gia quân ngũ còn trắng hơn đàn bà trong khuê phòng thì còn nói làm gì?

Đi gần hai canh giờ, mặt trời lên đỉnh nên áo giáp của binh sĩ như cái lồng nướng, mặt đất bốc từng cơn khói trắng, ngay cả ngựa cũng bắt đầu mệt mỏi. Binh sĩ lúc này có người bắt đầu phàn nàn rồi, nói cái gì thời tiết nóng như thế, cũng nên chọn nơi có bóng cây mà đi, hết lần này tới lần khác lại đi ở nơi trụi lủi, phơi nắng sắp chín người rồi.

Điền Trân thúc ngựa tiến lên vài bước, chắp tay nói:

- Đại suất, thời tiết nóng như vậy có phải nên nghỉ ngơi một chút không?

Tần Tiêu cười nói:

- Như thế nào? Ngay cả Điền Tướng quân cũng không chịu nổi? Bây giờ mới bắt đầu! Truyền lệnh xuống mọi người tăng tốc đi tới, ở phía trước chính là Vị Thủy, dựng hai cầu nổi cho đại quân qua sông!

Điền Trân có chút giật mình, không dám cãi cọ rách việc, xuống dưới truyền lệnh.

Cũng không lâu lắm đã có binh sĩ chịu không nổi, cỡi áo giáp đội lên trên đầu, che đậy nắng độc, lập tức có người nhao nhao mô phỏng. Tần Tiêu thúc ngựa đi qua, một roi quất xuống, quất khôi giáp trên đỉnh đầu của quân sĩ, cả giận nói:

- Lớn mật! Ai cho các ngươi cỡi khôi giáp! Mặc vào cho ta!

Tên lính này bối rối quỳ xuống, khẩn cầu:

- Đại suất, nắng độc thế này tiểu nhân phơi nắng không chịu nổi.

Tần Tiêu nhíu mày, cả giận nói:

- Nếu lúc này là chiến trường thì tùy thời có khả năng gặp địch, nếu như địch nhân lúc này đánh tới thì sẽ cho ngươi thời gian mặc khôi giáp sao? Điền Tướng quân, truyền lệnh xuốn người nào tự cởi khôi giáp phạt ba mươi quân trượng!

Lời vừa nói ra mọi người đều xôn xao. Quân sĩ cỡi áo giáp đã mặc vào, cũng không dám lỗ mãng nữa. So với ba mươi quân trượng thì chút nóng này còn tốt hơn.

Chân đạp đất vàng, tai nghe sóng dữ, đã tới Vị Thủy.

Vị Thủy là một nhánh sông chủ yếu của Hoàng Hà, từ cao nguyên hoàng thổ chảy xuống, lúc này đang là thời điểm có lũ định kỳ tràn đầy bùn cát nước sông lao nhanh, vàng óng một mảnh.

Các binh sĩ khát khô cả cổ nhìn thấy cảnh này thì há hốc mồm: nước này làm sao uống đây?

Không đợi quân sĩ nói cái gì, Tần Tiêu lại hạ quân lệnh xuống: trước giờ Mùi thì phải làm xong hai cây cầu gỗ, toàn quân qua bờ bên kia, nếu chậm trễ thì toàn quân bị phạt. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Chúng quân sĩ không ngừng kêu khổ, lúc này mới bắt đầu hối hận, đi lên thuyền tặc rồi. Nhưng mà bây giờ không thể lãnh đạm được, đành phải toàn bộ chạy tới cánh rừng bên cạnh chặt đốn củi, bắt đầu dựng cầu nổi, ngay cả Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân cũng không dám nghỉ ngơi, đều chạy đi đốn cây.

Tần Tiêu ngồi ở trên ngựa, nhìn qua mô đất cao Cao Lăng và sơn mạch ở xa xa, trong nội tâm âm thầm cao hứng: đây là nơi thao luyện dã chiến thật tốt! Có nước, có núi, địa hình lại phức tạp. Trước mắt là bờ sông Vị Thủy nên hắn cố ý chọn nơi này, hai bờ sông có khe rãnh như bến đò, tuy mặt sông không phải rất rộng và nước sông cũng không sâu, nhưng mà từ tốc độ nước chảy muốn dựng cầu nổi cũng không phải chuyện dễ dàng.

Đúng lúc này một gã tiểu binh chạy tới trước ngựa Tần Tiêu quỳ nói:

- Khởi bẩm đại suất, có mấy huynh đệ bị cảm nắng té xỉu.

Tần Tiêu nhìn không mặt sông không rời mắt, trầm giọng nói:

- Loại chuyện này cũng tới tấu sao? Trong quân có quân y, nên xử lý thế nào thì xử lý đi. Té xỉu, cứu tỉnh, tỉnh lại nói tiếp!

Tên quân sĩ này mặt toàn tro bụi, chắp tay ứng một tiếng, xám xịt rơi đi.

Trong mũi Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng: công tử quân! Những người này nếu trải qua huấn luyện bộ đội đặc chủng của thế kỷ hai mươi mốt vài ngày còn không biết có chết một nửa hay không đây?

Trong rừng cây xa xa có tiếng chặt gỗ ầm ầm, tiếng cây đổ vang lên liên tiếp, các binh sĩ cùng kêu lên. Cũng không lâu lắm một cây gỗ lớn tròn đã đưa tới bờ sông, dùng vỏ và nhánh cây buộc lại với nhau, lại dựng cọc cố định, làm thành bè gỗ, có cây được vót nhọn rồi trồng xuống mặt sông, một ít binh sĩ cảm nắng được mang tới chỗ quân y trong rừng cây, quân y lại nấu thuốc giải nóng cho bọn họ uống, nghỉ ngơi không bao lâu cũng không dám lãnh đạm nữa, tốt xấu gì cũng nên làm chút việc nhẹ.

Hơn ba nghìn người trừ Tần Tiêu thì không ai nhàn rỗi.

Kỳ thật Tần Tiêu cũng không có lười nhác, tìm cọc gỗ ngồi xuống, mở sách ra bắt dầu thiết kế cách huấn luyện. Sau đó lại đi lên bè ghi chép kinh nghiệm kỹ càng, xem như một nhật khí quân trình.

Bên bờ Hà Bắc, một binh sĩ toàn thân đầy mồ hôi, cuối cùng một búa đánh xuống đi, cố định xong cọc gỗ thì hơn ba nghìn người cùng hoan hô lên!

Điền Trân cùng Lý Tự Nghiệp cùng mừng rỡ chạy tới trước mặt của Tần Tiêu, quỳ một chân trên đất, chắp tay tại chào theo tiêu chuẩn quân sĩ Đại Đường, cùng kêu lên:

- Đại suất, hai tòa cầu nổi đã làm xong, thỉnh đại suất hạ lệnh!

Tần Tiêu nhìn một qua mặt trời tính toán thời gian, thời gian hiện giờ là hai giờ buổi chiều, vừa vặn không có vượt qua quy định.

Hành quân ở bên ngoài không quá thuận tiện sử dụng thường dụng đồng hồ nước, cho nên chỉ có thể nhìn " bóng mặt trời " mà nắm chắc thời gian.

Trong nội tâm của Tần Tiêu cũng cảm thấy vui mừng, nhiệm vụ giao đầu tiên xem như hoàn thành viên mãn. Tần Tiêu trở mình lên ngựa, lớn tiếng nói:

- Kỵ binh đi đầu, đồ quân nhu kế tiếp, lần lượt vượt qua sông. Trước giờ Mùi toàn quân phải qua bờ bắc, tiến lên.

Các binh sĩ giày vò hồi lâu nhìn qua thành quả lao động của mình ngược lại cảm thấy lên tinh thần, cùng kêu lên đáp lại, bắt dầu vượt sông Vị Thủy.

Cứ như vậy một chi đội mũ mệt mỏi đầy tiếng oán than dậy đất cũng hùng dũng vượt qua cầu gỗ mình làm, qua sông Vị Thủy, đi lên bờ bắc.

Bờ bắc phần lớn là đồi núi cao, so với bờ nam thì cao hơn.

Đại quân chỉnh đốn hoàn tất Tần Tiêu lại ra lệnh.

- Hủy cầu!

- Ah!

Lời này vừa ra mọi người xôn xao.

Tần Tiêu ra lệnh đáng tin:

- Mỗi đội phân một người ra hủy cầu, hai người đi nấu cơm, những người khác thì kiến tao doanh trại, không được sai sót!

Thời nhà Đường quân đội biên chế dùng " hỏa " làm đơn vị nhỏ nhất, mỗi hỏa mười người, mỗi năm hỏa thành một hội và một đội trưởng. Trên cơ bản quân lệnh hạ đạt là do chủ suât tới tướng quân đưa ra, tướng quân đến Đô úy, sau đó lại xuống dưới đội trưởng. Hành động cũng phân làm như vậy.

Chương 254: Trang Bị Theo Thể Năng (1)

Quân lệnh như sơn, các binh sĩ không dám lãnh đạm, vung đại đao trong tay lên phá hủy câu cầy mình và đồng bạn tân tân khổ khổ mà làm, một đao một búa bổ xuống.

Sau khi phá từng cây cọc thì nước chảy xiết sẽ cuốn bè gỗ trôi đi. Những binh sĩ biết bơi thì thời điểm phá cầu đóng cọc hủy cọc là bận việc nhất, lúc này không qua một giờ cũng mệt mỏi oán hận thấp giọng mắng.

Tần Tiêu cũng trà trộn vào trong lão quân, cùng bàn thương nghị việc kiến tạo quân trại, sau khi vẽ xong bản vẽ giao cho Điền Trân, chính mình đi tới bên cạnh cầu nổi, tự mình giám sát những người kia hủy cầu.

Tần Tiêu nhìn thấy nhiều người trên mặt oán khí, rất là không phục, vì vậy kêu những người đó lại, hỏi:

- Các ngươi không phục phải không?

Các binh sĩ nói:

- Tiểu nhân không dám... Nhưng mà cầu nổi vừa làm xong lại phá hủy, cảm giác... Rất đáng tiếc.

Tần Tiêu cầm roi ngựa chậm rãi vỗ nhẹ trong tay, thản nhiên nói:

- Vốn hạ đạt quân lệnh không cần phải giải thích với các ngươi làm cái gì, các ngươi chấp hành là được. Nhưng mà hiện giờ là âần đầu nên ta không ngại nói cho các ngươi rõ, hành quân bên ngoài không chỉ có xây dựng, " phá hư " cũng là một môn kỹ thuật. Giả sử bây giờ chúng ta qua sông mà phía sau có truy binh, làm sao phá cầu nổi thật nhanh ngăn cản truy binh mới là cách tốt nhất. Hơn nữa không chỉ là hủy cầu, cho dù là hủy doanh trại phòng ốc tạo thành chướng ngại vật trên đường, ngay cả cửa thành trì cũng phải làm rõ ràng.

Chúng quân sĩ nào dám nói không rõ, nhao nhao chắp tay bồi tội, thề nói không dám oán trách quân lệnh.

Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Tốc độ hủy quá chậm, lại nhanh một chút!

Các binh sĩ dùng búa đại đao, chém mạnh hơn, ác hơn, hai tòa cầu nổi rất nhanh bị hủy sạch sẽ, ngay cả cọc gỗ dưới sông cũng bị đẩy ngã.

Trên mặt sông Vị Thủy chỉ còn lại nước vàng.

Tần Tiêu đứng trên ngọn đồi bắc, trong nội tâm thì có cảm giác thỏa mãn.

Điền Trân cùng Lý Tự Nghiệp đi đến sau lưng Tần Tiêu, thấp giọng nói:

- Đại suất... Ngài như vậy có phải quá hà khắc hay không? Các binh sĩ còn cho rằng đại suất tận lực làm khó dễ, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng sĩ khí...

Tần Tiêu xoay người lại, trên mặt xuất hiện một tia vui vẻ:

- Đúng vậy, ta chính là làm khó dễ. Thiên chức của quân nhân là gì? Phục tùng! Đây là cơ bản nhất cũng là nguyên tắc trọng yếu nhất. Quân lệnh vừa ra thì cho dù là núi đao biển lửa cũng phải làm. Đội ngũ như vậy mới có sức chiến đấu mạnh, quân đội như thế mới có kỹ luật nghiêm minh, mọi việc rất thuận lợi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tần Tiêu lấy một tờ giấy đưa cho Điền Trân:

- Điền Tướng quân, đây là " mười phạt mười phần thưởng mười trảm " mà bổn tướng vừa soạn, các ngươi nên đọc trước đi, sau đó lại đem quân lệnh này truyền đạt cho mỗi một binh sĩ. Kể từ hôm nay nghiêm khắc chấp hành. Chọn lựa mười người ra làm chấp đao quân trượng, với tư cách quân nghi hình tư, do bổn tướng tự mình châm chước xem xét, quyết định phần thưởng, phạt, trảm.

Điền Trân cùng Lý Tự Nghiệp nhìn qua và đọc nhỏ:

- Người nào nổi trống không tiến, trảm; có lệnh lùi không lùi, trảm; lâm trận bỏ chạy, trảm; kháng cự quân lệnh, trảm...

Điền Trân nói:

- Đại suất, trong này đa số đều là quân lệnh của mười hai vệ đội, tại sao dùng trong huấn luyện Tả Vệ Suất chứ?

Tần Tiêu nói:

- Ngươi nói không sai, Điền tướng quân. Ở trong đó có rất nhiều thứ ta từ chỗ mười hai thống lĩnh của Vệ Vương học được. Mười hai vệ đội dã chiến lúc đối địch sẽ thực hành quân lệnh này. Ta muốn trong huấn luyện bình thường sẽ cho binh sĩ làm quen với quân lệnh, quen thuộc và chấp hành nghiêm khắc những quân lệnh này, không chỉ có như thế, cho dù là huấn luyện chấm dứt thì những quân lệnh này sẽ được chấp hành trong Tả Vệ Suất. Bằng không thì ngày nào đó thật sự lâm trận ai có thể nhớ rõ nhiều quân lệnh như thế? Ai có thể chấp hành theo đây? Quân lệnh nên trở thành tiềm thức trong lòng quân nhân, cho dù là lúc nửa đêm ngủ nghe tiếng trống nổi lên cũng hai tay xoay người đưa vung vẩy mã tấu chém địch! Cho dù chỉ còn lại có nửa cái chân không có thì cũng phải nhảy vào địch nhân, đi xé rách yết hầu của bọn chúng, thẳng tới khi chân khác bị chém đứt hoặc là tánh mạng chung kết. Nếu không tuyệt đối không cho lui về phía sau!

Điền Trân cùng Lý Tự Nghiệp vẻ mặt biến đổi, cùng nghiêm nghị nói:

- Vâng, đại suất!

Tần Tiêu nhìn thấy doanh trại từ từ hiện ra trên khoảng đất trống, khói bếp lượn lờ, khóe miệng nhếch lên, lẩm bẩm nói:

- Được rồi, rốt cục sắp bắt đầu!

Thời gian sáng sớm tiếng trống trận " thùng thùng " vang lên như sấm sét, binh sĩ mệt mỏi một ngày ngủ ngon lành, cực không cam lòng bò người đứng lên, vừa mới nhảy xuống giường thì có thật nhiều người bắt đầu " ah nha, ah nha ". Ngày hôm qua phải hành quân một ngày, phải xây cầu và tổ kiến doanh trại, đối với bọn công tử binh chỉ quen ăn sung mặc sướng thì cường độ thật sự là lớn rồi, hiện tại thật nhiều người ngay cả xương sống và thắt lưng cũng đau.

Một tiếng trống lệnh khiến ba ngàn người tập hợp.

Trên điểm tướng đài Tần Tiêu mặc giáp hạng nặng, một mực quan sát binh sĩ tập hợp, xem ra làm cho hắn có chút thỏa mãn, nhiều gia hỏa không có mặc áo giáp và đang ngáp.

Tần Tiêu hắng giọng, lớn tiếng nói:

- Tất cả đội trưởng đến điểm tướng đài!

Hơn bảy mươi tên đội trưởng ngay ngắn đang đứng trên sân khấu, chờ đợi Tần Tiêu hạ lệnh.

Tần Tiêu nói:

- Ngày hôm trước trước khi lên đường, ta đã đem một ít quy củ truyền xuống. Hiện tại, các ngươi đi kiểm tra chính mình trong đội quân trướng, có ai giường chiếu không có sửa sang lại tốt, ai giầy vật thập ném loạn, đưa hắn cho ta bắt được đến. Nếu có bao che, đội trưởng cùng tội!

Những đội trưởng này sững sờ, trong nội tâm kêu lên: thảm! Chỉ mau chóng tập hợp nên ngược lại quên đi chuyện này! Sợ là có người còn không thèm trải chiếu ngủ.

Tần Tiêu nói tiếp:

- Điền Tướng quân, Lý tướng quân và các vị Đô úy, Giáo úy, tùy thời kiểm tra thí điểm tất cả quân doanh. Nếu như phát hiện có báo cáo láo thì cách chức đội trưởng làm binh sĩ, lập tức chấp hành!

Đám đội trưởng nghe xong những lời này, còn có tên nào trong lòng còn có tâm may mắn đây? Cũng không lâu lắm những tên đội trưởng " thiết diện vô tư " đem những tên huynh đệ còn đang ngủ kêu ra, nhân số nhiều hơn một phần ba.

Tần Tiêu quát:

- Tất cả đều gục xuống cho ta, hít đất một trăm cái, làm xong thì trở về sửa sang giường chiếu! Đội trưởng cũng làm luôn, có một huynh đệ nào trải giường không tốt thì liền làm mười lần.

Những người kia trong nội tâm chỉ kêu "Thảm!"

Hơn một ngàn người ngay ngắn gục xuống, dựa theo phương pháp của Tần Tiêu chống đẩy. Nhưng chớ xem thường hít đất một trăm cái này, những người nào không quen thì muốn làm tiêu chuẩn và đủ số, xác thực rất mệt người. Nhiều người còn không làm được mấy cái đã mệt mỏi, nhưng lại không dám hàm hồ lười biếng, đành phải cắn răng lại đứng lên. Làm tiếp thì quá khổ, đúng như chút ít đội trưởng bị huynh đệ mình dụ dỗ. Lúc này cũng chống đẩy.

Chương 255: Trang Bị Theo Thể Năng (2)

Nhiều người làm tới cuối cùng ngay cả khí lực bú sữa mẹ cũng lấy ra, thỉnh thoảng nghe được âm thanh " bá cạch " này vang lên, đây là âm thanh của những người lười biếng bị quất roi.

Tần Tiêu nhìn thấy thì trong nội tâm buồn cười: trí nhớ không dài, không phục quân lệnh thì chính là tràng diện này. Hít đất một trăm cái. Khi bắt đầu thì theo thói quen rèn luyện. Sau này còn có các loại chuyện xảy ra, cũng không phải chỉ một trăm cái hít đất này.

Qua một thời gian ngắn hơn ngàn người cuối cùng vụn vụn vặt vặt cũng làm xong một trăm cái, nhiều người phát run, cảm giác cánh tay không phải là của mình.

Tần Tiêu lại đem đội trưởng nói:

- Quân lệnh phải được truyền đạt cho mỗi binh sĩ. Các binh sĩ không coi trọng thì đó là trách nhiệm của ngươi. Nếu sau này có chuyện xảy ra thì xử phạt các ngươi trước. Hiện tại toàn quân trở về sửa sang giường chiếu chăn mền. Giống như ngày hôm qua ta làm mẫu, xếp thành khối đậu hũ lập phương, ván giường không cho phép bỏ mặc vật lộn. Áo giáp binh khí thì đặt lên khung. Hiện tại tán đi, một khắc sau lại có trống nổi lên, bắt đầu!

Đội trưởng, các binh sĩ không dám xem thường, nhao nhao nhanh chóng chạy vào doanh trướng, sửa sang lại giường chiếu.

Điền Trân cười nói:

- Đại suất, vẫn là ngài nghĩ được biện pháp, Tả Vệ Suất này bề ngoài ngăn nắp, bên trong là bao cỏ. Trong quân doanh hỗn loạn không chịu nổi. Hiện tại ngài sửa trị đã thành khí tượng rồi.

Tần Tiêu nói:

- Tình huống trong quân trướng như thế nào, ngược lại chỉ có hắn là có bề ngoài mà thôi. Mấu chốt ở chỗ là loại khí tượng hào khí này phải không có ai lười nhác. Quân lệnh xuống thì phản ứng trì độn chậm chạp và không làm thì còn có sức chiến đấu gì chứ. Những cậu ấm này quen tác phong làm việc nửa vời không ra gì. Hiện tại ta chỉ cần uốn nắn bọn chúng lại thôi. Những đội tưởng không được thiên vị, thấy người nào không làm tốt thì nhất định phải đá mông bọn chúng. Cứ thế mãi sẽ dưỡng thành thói quen tốt. Bắt đầu từ chuyện nhỏ, kiến tạo hào khí quân đội.

Sau một khắc thì trống quân nổi lên, hơn ba nghìn người nhanh chóng tập kết lại, so với trước kia còn nhanh hơn.

Tần Tiêu nói:

- Hiện tại bắt đầu huấn luyện thể năng đầu tiên buổi sáng. Ra hướng đông của quân trướng ngoài năm dặm, Lý Tự Nghiệp tướng quân đang chờ ở nơi đó, dùng nơi này làm điểm xuất phát, quân doanh chính là điểm cuối cùng, toàn bộ hành trình mười dặm. Toàn quân theo thứ tự dùng đơn vị là đội, bắt đầu võ trang chạy bộ đầy đủ. Mỗi đội người đầu tiên chạy tới điểm cuối thì tiền thưởng trước sẽ là một lượng; tên thứ hai là năm trăm văn, tên thứ ba bốn trăm văn, thứ tư tiền thưởng hai trăm văn; thứ năm là một trăm văn, đội trưởng sẽ đăng ký cho các ngươi, sau khi trở về thì phải hít đất tiếp. Chạy không hết trên đường tụt lại phía sau chạy thêm mười dặm. Hiện tại bắt đầu.

Đám công tử quân đáng buồn này nhiều người ngay cả xương sống vẫn còn đau, nhưng mà mấy quy định xử phạt này đều dọa há hốc mồm, ngay cả bờ mông gấp như lửa, nhanh chân bỏ chạy.

Hiện tại võ trang đầy đủ, mặc dù không có mũi súng hòn đạn, lựu đạn, ba lô lớn như thời hiện đại, nhưng cũng là trường thương, bội đao, cung tiễn, cùng một bộ thiết giáp, sức nặng cũng kém không đi nơi nào.

Tần Tiêu lần này làm gương tốt, rời khỏi điểm tướng đài, dẫn đầu chạy lên phía trước. Kim giáp chiến bào tung bay, mấy ngàn người theo ở đằng sau. Nhiều binh sĩ chạy trước chạy như rút gân, hoặc là nôn mửa liên tu, quân y lính hậu cần lập tức đuổi theo, hơi xử lý, lập tức chạy nữa.

Mười dặm? Nói đùa! Những cậu ấm này bình thường đều đi vài bước trong Tả Vệ Suất mà thôi, còn không bằng đi dạo chợ phía tây còn nhiều hơn bọn họ, không có người rút gân nôn mửa đó mới là việc lạ! Quân y thì dựa theo chỉ thị của Tần Tiêu chạy liên tục, đều nhất nhất ghi nhớ tên. Những người này đầu tiên không thể nào lựa vào bộ đội đặc chủng được, tất cả không cần bàn nữa!

Tần Tiêu chạy ở trước nhất ngoài năm dặm, con mắt Lý Tự Nghiệp mở to, nói:

- Đại suất, ngươi cũng chạy lên?

Tần Tiêu cười cười, đưa một đám mộc bài, nói:

- It nói nhảm, nhãn hiệu này ta đưa. Bằng không thì ngươi vượt qua.

Dứt lời chạy vòng vèo.

Trên đường quay về Tần Tiêu nhìn thấy rất nhiều người đang chống thương đường lại nghỉ ngơi ven đường, không khỏi cả giận nói:

- Trường thương chỉ dùng để giết địch nhân, không phải dùng làm gậy mà chống.

Những binh lính kia nhao nhao quay đầu lại bắt đầu nhấc chân chạy.

Trong nội tâm Tần Tiêu cười thầm: không đột phá cực hạn, thể năng không có gia tăng. Sợ chịu khổ nên thì không nên gia nhập quân ngũ.

Qua mặt trời mọc trống trận run run, cuối cùng một tên binh lính có mấy người được người khác dìu vào quân doanh. Hơn ba ngàn năm trăm người không ít một người, toàn bộ tập kết trong quân trướng.

Tuy thời gian không bao lâu, nhưng lần đầu tiên có thành tích huấn luyện này Tần Tiêu cũng đã âm thầm thoả mãn. Tất cả đội trưởng đang báo tình huống lên, Tần Tiêu giao cho Điền Trân làm công tác mật thám thống khê. Đối với trừng phạt năm người cuối cùng cũng tương ứng hạ nhẹ một chút, mỗi người chỉ bị phạt hít đất ba mươi cái.

Tần Tiêu nói:

- Hôm nay là ngày đầu tiên, cho các huynh đệ không thích hợp tới đây. Nhưng mà quân lệnh không thể phế, nên thưởng nhất định phải thưởng, nên phạt cũng không chút lưu tình. Nhưng mà hôm nay ta xử phạt lưu tình. Từ ngày mai trở đi mỗi năm người cuối cùng thì trong đội đó phải hít đất một trăm cái! Hiện tại giải tán, nghỉ ngơi một giờ ăn điểm tâm. Một giờ sau bắt đầu luyện cưỡi ngựa bắn cung. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Các binh sĩ đồng thời " ôi " một tiếng, nhiều người cùng ngồi xuống.

Tần Tiêu giận dữ:

- Đều đứng lên cho ta! Thở dài cái gì, còn ra thể thống gì nữa! Không nếm khổ trong khổ thì vĩnh viễn chỉ là trứng dái mềm! Là đàn ông thì phải xuất toàn bộ tinh thần ra, đừng làm bộ dáng không khí trầm lắng như vậy! Những ai còn thở dài kêu khổ thì quân trượng hầu hạ.

Các binh sĩ lập tức im miệng, ngồi xổm không đứng lên. Chạy chậm rút quân về trướng, bọn họ bắt đầu ăn điểm tâm.

Tần Tiêu trở lại trong quân trướng, tháo bỏ khải giáp trên người xuống, một thân quần áo cũng ướt đẫm. Cầm ấm trà rót ừng ực vào miệng.

Điền Trân thì nhao nhao đi vào trong quân trướng, hỏi Tần Tiêu kế hoạch huấn luyện tiếp theo.

Tần Tiêu nói:

- Trong Tả Vệ Suất thì ngựa được phân phối đều là tốt nhất. Cơ hồ một người hai con ngựa. Hiện tại dùng đơn vị là đội luyện tập thuật cưỡi ngựa. Điền Tướng quân còn nhớ tình cảnh chúng ta tham gia võ cử không? Dựng con rối và trên đầu có ván gỗ, giục ngựa đi vào vung đao thương chém tấm ván gỗ. Nhưng đây chỉ là luyện tập kỹ thuật. Mặt khác có thể sử dụng chướng ngại vật phủ lên đường đi, tập luyện khống chế ngựa thuần thục. Mặt khác ta ở đây còn có bản vẽ, là ta tự mình cải biến trang bị yên ngựa, phân phối theo hai bàn dạp là như thế này.

Tần Tiêu đem bản vẽ ra cho các tướng quân nhìn.

Phát minh ra bàn đạp rất tiện ích, kỳ thật vẫn tồn tại tranh luận.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau