PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Thái Tử Cực Phẩm (1)

- Chuyện này... Hai yêu nhân này...

Tần Tiêu tức giận, cộng thêm cồn còn sót lại trong người, mắng to tại chỗ.

- Chúng còn dám làm chuyện này! Lão tử... Lão tử muốn chém chúng.

Thượng Quan Uyển Nhi gấp lên, ôm cổ của Tần Tiêu:

- Còn không nói nhỏ lại! Ta nói rồi, bảo ngươi không được xằng bậy! Ngươi nhìn ngươi hôm nay làm gì còn bộ dáng ngày thường? Uống chút rượu đã giống như mãng phu Lý Tự Nghiệp rồi, miệng đầy thô tục!

Trong nội tâm của Tần Tiêu kích động, thừa cơ ôm chặt lấy người của Thượng Quan Uyển Nhi, suýt nữa làm cho nàng không thở nổi:

- Uyển Nhi, lão tử thề một ngày nào đó phải đích thân đánh chết hai yêu nhân này, báo thù giải hận cho ngươi! Ngươi đừng về trong cung nữa, ở lại đây đi!

- Đau, đau quá!

Thượng Quan Uyển Nhi giãy dụa ra, lại không chút sứt mẻ, cảm giác cánh tay hơi đau.

- Ngươi nói gì đó, sao ta không quay về cung được? Chạy ra ngoài cùng là kháng chỉ, sẽ bị chém đầu đấy.

Đúng lúc này cổng vòm có hai tiếng " khục, khục " vang lên. Tần Tiêu nghe được rõ ràng, là âm thanh của nha đầu Tử Địch. Thằng tới luc này làm trò quỷ, làm bóng đèn!

Tần Tiêu buông Thượng Quan Uyển Nhi ra, đỡ nàng ngồi xuống ghế, áy náy cười rộ lên:

- Thực xin lỗi Uyển Nhi... Ta cũng nhất thời quá kích động, làm đau ngươi sao? Nhưng mà vừa rồi ta thề nhất định sẽ thực hiện! Về công về tư ta đều làm cho hai yêu nhân này không sống tốt được.

- Về tư sao?

Thượng Quan Uyển Nhi hơi ngẩng đầu, cười nhạt nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Tần đại ca, ngươi chừng nào thì quan tâm tới Uyển Nhi vậy?

Tần Tiêu nhất thời nghẹn lời, kỳ thật thời điểm hắn nói lời này trong nội tâm theo bản năng nhớ tới Lý Tiên Huệ. Lý Tiên Huệ cũng bởi vì đám yêu nhân này nên bị tai nạn. Chính mình sớm đã nghĩ tới giải khẩu ác khí này cho nàng rồi, hiện tại hình như người bên cạnh mình hoặc ít hoặc nhiều đều bị Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông hại? Hơn nữa phải diệt trừ chúng ta thống khoái! Chẳng lẽ ta ở nơi này xúc phạm lợi ích của chúng? Giang Nam hay là Hà Nam?

Ồ, đúng rồi, bọn chúng không phải chuyện ở Hà Nam hay sao?

Tần Tiêu âm thầm sờ sờ bên hông, chỗ đó chính là nơi cất giấu miếng ngọc bội, kinh ngạc thầm nghĩ: sẽ không trùng hợp như vậy chứ? Chuyện ở Hà Nam có quan hệ gì tới huynh đệ Trương gia đây?

- Này, nghĩ cái gì thế?

Thượng Quan Uyển Nhi bụng đầy nhu tình, Tần Tiêu thì ngây ngốc tiếp, tâm hồn thiếu nữ không vui, thấp thấp giọng mắng:

- Ngươi là đầu gỗ không hiểu phong tình...

- Ah, cái gì?

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại, thấy Thượng Quan Uyển Nhi đang giận dữ, mới nhớ tới mình đường đột với giai nhân, thật có lỗi cười nói.

- Ah, uống chút rượu trong đầu có chút loạn...

Thượng Quan Uyển Nhi trầm thấp " hừ " một tiếng, quay mặt qua chỗ khác, lấy tay chống cằm, nhìn qua chụp đèn mông lung, kinh ngạc nhập thần. Tần Tiêu cũng ngồi ở chỗ kia tinh tế nhớ lại chuyện miếng ngọc bội ở Hà Nam. Trong lúc nhất thời hai người đều không nói chuyện, tràng diện yên tĩnh.

Đúng lúc này, chỗ cổng tròn Tây Khóa Viện có âm thanh truyền tới:

- Không nên đi, Tử Địch, rất thất lễ ngươi biết không?

- Tiên Nhi đần này, thời điểm này còn không đi, phiền toái lớn đấy.

- Nhanh đừng nói...

Tần Tiêu nghe được vậy thì trong nội tâm buồn cười, Tử Địch nha đầu quỷ tinh linh này, vừa mới nhìn thấy minh và Thượng Quan Uyển Nhi ôm nhau thì liên tục không ngừng đem Lý Tiên Huệ mời tới. Như thế nào còn ở chỗ này, đến đấu pháp sao?

Hai nữ chạy tới đình nghỉ mát, Thượng Quan Uyển Nhi đứng dậy, vui mừng nói:

- Tử Địch! Ngươi tới nhé!

- Thượng quan đại nhân tốt!

Tử Địch như tượng đất thi lễ, kéo Lý Tiên Huệ bên người đi tới.

- Vị này là muội tử bà con xa mà Tần đại nhân yêu mến nhất, tên là Tiên Nhi.

Tử Địch đem mấy chữ " yêu mến nhất " nói rất vang dội.

- Ah, Tiên Nhi?

Thượng Quan Uyển Nhi hé miệng cười cười, nói:

- Ngươi khỏe!

Lý Tiên Huệ đeo mặt nạ, Thượng Quan Uyển Nhi không có nhận ra, lúc này đành phải giả như người xa lạ, thi lễ:

- Thượng quan đại nhân khỏe!

- Đừng gọi ta đại nhân a, nghe vậy quá xa lạ.

Thượng Quan Uyển Nhi hào phóng đi tới, dắt tay Tử Địch cùng Lý Tiên Huệ, cùng nhau đi vào trong đình nghỉ mát.

- Các ngươi cũng giống như Tần đại nhân, gọi ta là Uyển Nhi đi, nghe thân thiết hơn.

Tử Địch không có hảo ý đưa mắt nhìn qua Tần Tiêu, bĩu môi:

- Uyển Nhi... Nghe thì thân mật hơn nha.

Tần Tiêu nhìn qua ba nữ nhân hàn huyên tâm sự, trong nội tâm nói thầm: ba nữ nhân này đang nói đùa hay đang đấu nhau đây?

Sáng sớm hôm sau, Tần Tiêu bị tiếng "Soạt soạt" đập cửa làm bừng tỉnh, xoay người lại thay đổi y phục, thuận miệng nói:

- Vào đi Tiên Nhi.

Cửa bị đẩy ra nha đầu Tử Địch chịu trách nhiệm mang theo ấm nước đi vào, tiến vào trong thì quái khang quái điều nói ra:

- Ơ, còn nhớ rõ Tiên Nhi sao, còn tưởng rằng ngươi gặp Thượng Quan đại nhân xinh đẹp đoan trang thì ai cũng quên mất!

Tần Tiêu dở khóc dở cười:

- Sáng sớm nói chuyện phiếm cái gì! Ngày hôm qua các ngươi ngủ ở tây viện sao?

- Đúng nha đúng nha!

Tử Địch nhẹ nhàng nói ra:

- Thượng Quan đại nhân chính là khách quý, nàng mở miệng chúng ta sao dám không nhận lời? Ba người lách vào một cái giường, nếu không phải có quạt tự động của ngươi ta đoán chừng ba người chúng ta sẽ nóng chết.

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Trong Tây Khóa Viện có nước chảy cho nên kiến tạo quạt này. Nghe khẩu khí của ngươi rất là ghen ghét a? Vậy ngươi có thể mỗi ngày đi cùng Thượng Quan Uyển Nhi ngủ mà, dù sao nàng cũng rất ưa thích ngươi đấy.

- Ta mới không cần đấy!

Tử Địch vừa thu thập quần áo cho Tần Tiêu vừa nói:

- Cùng nàng ở cùng một chỗ luôn có cảm giác không được tự nhiên. Còn ưa thích ở cùng với tỷ tỷ và Tiên Nhi các nàng thôi. Ai, tỷ tỷ không biết khi nào mới đi tới Trường An đây...

Trong nội tâm Tần Tiêu nghĩ thầm: nha đầu Tử Địch kia vì sao lại không hợp với Thượng Quan Uyển Nhi chứ? Xem nàng như người xâm nhập vậy... Mặc Y đi tới đi lui Giang Nam một chuyến, tốt xấu gì cũng được hai tháng. Tính toán thời gian không sai biệt lắm cũng phải một tháng mới về. Cũng không biết nàng đem Dương Ngọc Hoàn dàn xếp thế nào. Nhưng mà Mặc Y làm việc luôn khiến người ta an tâm, còn có Mạc Vân Nhi làm chủ sự. Chắc có lẽ không có vấn đề gì...

Tần Tiêu mặc áo giáp lên người, eo mang trường kiếm, đội giáp trụ chuẩn bị đi ra ngoài. Tử Địch kêu lên:

- Ai, ngươi còn chưa ăn sáng đấy. Làm sao lại chạy đi rồi!

Tần Tiêu quay đầu lại nói:

- Ta thấy ngươi không nói cho rằng không có chuẩn bị đấy. Trước kia Tiên Nhi lúc nào cũng mang vào cả.

- Tiên Nhi. Tiên Nhi! Ngươi còn nhớ rõ Tiên Nhi mới tốt!

Tử Địch bĩu môi.

- Tiên Nhi bị Thượng Quan Uyển Nhi cùng gọi vào phòng bếp rồi. Ngày hôm qua hai nàng nói chuyện phiếm cũng không biết hợp ý thế nào, hơn nửa đêm qua không ngủ trò chuyện ăn điểm tâm cái gì. Tiên Nhi nói nàng biết làm cho bánh ngọt tùng ngọc bách hợp tô nổi danh Lạc Dương. Còn Thượng Quan Uyển Nhi nghe vậy vui cười lên, muốn Tiên Nhi sáng sớm đi vào phòng bếp dạy cho nàng, nói là làm đồ ăn sáng cho ngươi!

Chương 247: Thái Tử Cực Phẩm (2)

- Lại là tùng ngọc bách hợp tô...

Nói thật tay nghề của Thượng Quan Uyển Nhi đúng là không được tốt, ít nhất so với Lý Tiên Huệ quả thật là cách một trời một vực. Nhưng xem ra nàng có phần tâm ý này Tần Tiêu kiên trì ăn một mâm lớn tùng ngọc bách hợp tô, mừng rỡ Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách không ngừng. So với nhặt tiền còn vui vẻ hơn. xem tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu rót một bình nước trà đem đường và bột xếp nuốt xuống, trốn vào trong nhà. Bởi vì Thượng Quan Uyển Nhi và Lý Tiên Huệ cùng Tử Địch gọi vào cùng một chỗ, ba người bắt đầu nói chuyện phiếm vô nghĩa. Nội dung nói chuyện chính là thảo luận quần áo và tướng mạo của Tần Tiêu.

Hiển nhiên bình phẩm từ đầu đến chân, chọn ba nhặt bốn. Tần Tiêu thật sự không có dũng khí nghe ba nàng nói chuyện nữa, cũng không đảm nhiệm vai trò tiếp khách quý nữa, vì vậy đành phải bỏ chạy.

Sáng sớm đi qua đường cái chợ phía tây cũng đã có dòng người bận rộn, khách thương bắt đầu một ngày kinh doanh mới. Tần Tiêu cỡi ngựa đi chậm rãi trên đường Chu Tước, trong nội tâm thì dễ dàng hơn nhiều.

Dù sao cũng không phải Ngự Sử, không cần theo thông lệ vào triều, nhìn thấy những gương mặt ta lừa ngươi gạt. Tả Vệ Suất lại là công nhận là nha môn thanh nhàn, người hầu ở chỗ này nhất là người đứng đầu, chỉ cần ngươi không làm sai lớn thì thái tử sai người tìm ngươi có thể thấy bóng của ngươi thì mọi sự đại cát. Nhưng mà thái tử có thể có đại sự gì cần tới Tả Vệ Suất đây? Đi tuần mở đường có quét đường phố thì đã có quan lại Ngự Suất, trừ phi xảy ra đại sự kiện, với tư cách vũ trang của thái tử thì Tả Vệ Suất mới là người cầm đầu.

Cho nên 99% thời điểm Tả Vệ Suất chính là người thanh nhàn nhất trong số các vệ đội ở kinh thành. Trách không được có người gọi là người tham gia vòa "Công tử quân" thì đó là công việc đáng mơ ước. Đã phục mệnh nghĩa vụ quân sự thì không cần giao thuê nộp thuế, còn không phải đóng tiền thuế thu nhập. Quả thực hạnh phúc như heo.

Tần Tiêu hít sâu một hơi hít thở không khí trong lành của sáng sớm, trên mặt thì mỉm cười vui vẻ: cũng được a, không cần vào triều, có thể giấu tài súc tích tinh thần. Cả ngày cùng các huynh êệ Vệ Suất lăn lộn cùng một chỗ, cũng coi như tự tại. Hơn nữa vừa vặn có thời gian cầm đám người này thí nghiệm cách huấn luyện bộ đội đặc chủng vào thời Đại Đường mới được!

Đến đông cung Tần Tiêu đi vào tìm Chiêm Sự, sau đó thái giám Chiêm Sự nói cho hắn biết hôm nay thái tử ở trong cung không ra ngoài, hơn nữa từng có giao cho muốn Tần Tiêu đi gặp hắn.

Tần Tiêu mặc y quan vào trong thái tử cung.

Lý Hiển đang mặc áo bào màu vàng, đầu đội kim quan ngồi ngay ngắn ở Minh Đức Điện, lúc này đang nghị luận với vài quan viên khác. Nhìn thấy Tần Tiêu tiến đến thì Lý Hiển vui tươi hớn hở nói:

- Ah, Tần tướng quân đến rồi. Các ngươi đều lui ra đi, một chút việc nhỏ ngày khác lại thương nghị.

Tần Tiêu tiến lên, một gối quỳ xuống chắp tay hành quân lễ:

- Mạt tướng Tần Tiêu bái kiến thái tử điện hạ!

- Ah, Tần tướng quân nhanh chóng đứng lên nói chuyện.

Thần thái cử chỉ của Lý Hiển có tướng mạo cùng với đệ đệ Lý Đán cũng có chín phần tương tự.

Tần Tiêu nói:

- Mạt tướng mấy ngày liên tiếp bị việc vặt ràng buộc, không thể sớm đến bái kiến thái tử điện hạ, thỉnh điện hạ thứ tội.

- Ha ha, không sao không sao.

Lý Hiển đi đến bên người Tần Tiêu nâng hắn lên ghế bên cạnh, nói:

- Tần tướng quân ngồi xuống nói chuyện, không cần phải giữ lễ tiết như vậy. Kỳ thật mấy ngày nay ta cũng không có ở trong nội cung, cũng không xem là sai lầm của ngươi.

- Tạ điện hạ ban thưởng ghế ngồi.

Tần Tiêu chắp tay vái chào, ngồi xuống ghế, một tay phủ chuôi kiếm, một tay đặt lên đầu gối, tư thế điển hành của võ quan. Trước khi tới đây thì Tần Tiêu đem học những lễ nghi này đã đi tìm Lý Tiên Huệ mà học vài lượt.

Lý Hiển ho khan hai tiếng, nói ra:

- Tần Tiêu ah, ngươi tại Giang Nam làm việc ta đều nghe nói. Ngươi đánh bại nghịch đảng có công với xã tắc triều đình, hơn nữa trừ nghịch đảng dùng danh nghĩa ái nữ của ta tạo phản, lại nói tiếp ta thật sự phải cảm tạ ngươi mới được.

Tần Tiêu chắp tay nói:

- Thái tử quá khen, những chuyện này là chuyện Tần Tiêu cần làm, đương nhiên thôi.

Lý Hiển vẻ mặt mỉm cười:

- Tần tướng quân. Thật sự là thiếu niên anh hùng, nhân vật xuất chúng, làm cho người ta yêu thích. Chỉ là không biết Tần tướng quân có hôn phối chưa? Sớm mấy ngày này hoàng đế triệu ta vào trong cung, nói chuyện phiếm lúc thì muốn ngươi làm quận mã, không biết ngươi định thế nào?

Tần Tiêu trong lòng phát lạnh: không phải chứ, chuyện này ta ở trước mặt hoàng đế cự tuyệt rồi, tại sao thái tử lại nhắc lại nữa? Hẳn là hoàng đế quên Lý Hiển nói lại?

Muốn ta làm quận mã thái tử, có thể ah, là Lý Tiên Huệ là được; muội muội Lý Khỏa Nhi? Không bàn nữa! Đây là ác nữ trong lịch sử, nữ nhân bất hiếu, ta mới không dám dính dáng chút đấy!

Tần Tiêu nói:

- Hồi bẩm thái tử điện hạ. Mấy ngày trước hoàng đế bệ hạ đã từng nói qua chuyện này với mạt tướng. Mẫu thân mạt tương còn đang trong kỳ tang chế, còn tu giữ đạo hiếu, tạm thời không dám đề cập kết hôn. Cho nên thỉnh thái tử thứ tội.

Tần Tiêu cũng không muốn chống đẩy. Trực tiếp lấy hoàng đế ra làm tấm mộc, một ngụm từ chối không để lối thoát. Đừng làm cho nội tâm của hắn lưu lại tưởng niệm mới tốt.

Lý Hiển quả nhiên mặt lộ vẻ tiếc nuối:

- Úc, là như thế à... Cũng chỉ tạm thời không đề cập tới vậy. Ân... Tần Tiêu a, ngày hôm qua ngươi nháo chuyện ở huyện nha Trường An ta cũng nghe nói. Ngươi phải chú ý một chút, hiện tại triều đình này này... Ân nói thế nào nhỉ, cẩn thận là hơn, cẩn thận là hơn.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm buồn cười, chắp tay nói:

- Tạ điện hạ dạy bảo, mạt tướng nhớ kỹ.

Đây chính là thái tử anh của 'trang Bức' chi thần Lý Đán a, ở phương diện khác rất giống đệ đệ của mình. Chỗ bất đồng là Lý Đán điển hình giả heo ăn thịt hổ, trong nội tâm hểu rõ bề ngoài 'trang Bức'; thái tử Lý Hiển còn không có khôn khéo và lòng dạ như đệ đệ của mình, một mắt nhìn lại là người công bằng liêm chính, một chút kiêu ngạo cùng khí phách cũng không có. Nói không dễ nghe một chút chính là nhu nhược vô năng. Lúc nói chuyện thì đầy nghi kỵ, sợ bị người ta nghe được đi thông báo lại.

Lý Hiển thành như bây giờ kỳ thật cũng khó trách. Đầu tiên là hắn biết mình còn hai ca ca, Lý Hiền cùng Lý Hoằng, trước sau chết thảm trong tay của Võ Tắc Thiên, còn có người tỷ tỷ chưa có tên nằm trong tả lót cũng bị Võ Tắc Thiên nhẫn tâm bóp chết. Chính mình sao, đã từng bị phế, lưu vong ở bên ngoài mười bốn năm. Nhiều năm bị giày vò như vậy hắn như chim sợ cành cong, lúc nào cũng cẩn thận, tính cách cũng trở nên nhát gan sợ phiền phức, nhu nhược đa nghi.

Lý Hiển uống một ngụm nước trà, nói tiếp:

- Bên cạnh ta cũng khó có người đắc lực. Hiện tại hoàng đế đem ngươi ban thưởng cho ta, cho ngươi làm Tả Vệ Suất tướng quân, đúng là thiên ân vô hạn.

Chương 248: Trại Huấn Luyện Ma Quỷ (1)

Tần Tiêu ah, chính ngươi cũng nên ổn định một chút, nhân vật trong triều có thể không đắc tội thì không nên đắc tội; người ta chọc đến có thể chịu thì tận lực nhịn. Nhịn nhât thời tránh đầu són ngọn gió, lui một bước trời cao biển rộng nha. Đừng cho người ta cho rằng đông cung chúng ta ngang ngược, vậy không tốt. Đối ngươi như vậy mới có lợi, không cầu có công, nhưng cầu không qua, từng để tóc cho người ta nắm. Chúng ta nên đóng cửa mà sông, chuyện này còn không được sao?

Trong nội tâm Tần Tiêu chỉ kêu khổ: ta kháo, đây là thái tử nha, thật đúng nhu nhược... Ta tại sao có cảm giác như đang nói chuyện với A Đẩu thế này?

(*A Đẩu (Lưu Thiện) là con trai của Lưu Bị, là ông vua nhu nhược của nhà Thục tin dùng hoạn quan để rồi mất nước)

Lý Hiển tiếp tục lải nhải:

- Kỳ thật ngươi không làm Ngự Sử cũng tốt. Cho dù không có chuyện lần này ta cũng sẽ trình lên thỉnh bệ hạ thu hồi chức vụ Ngự Sử của ngươi. Làm chức Ngự Sử này đắc tội nhiều người, đối với ngươi là nhân vật mới vào triều là không tốt.

Lý Hiển đong đưa tay, bộ dáng nói lời thấm thía.

Tần Tiêu chỉ có thể chắp tay thở dài:

- Thái tử dạy rất đúng.

Lý Hiển thoả mãn gật đầu:

- Ân, nhìn ra được ngươi là người thông minh hơn người, ngộ tính thật tốt. Ta nghe nói ngươi cùng tam lang Trọng Tuấn quan hệ không tệ. Đứa nhỏ này hành vi không có ước thúc. Hiện tại thân là con trưởng thái tử cung, lại đi khắp nơi sinh sự. Ngươi có rảnh nói vào tai của hắn đi. Những người trẻ tuổi các ngươi ở cùng một chỗ ngược lại còn tốt hơn lão đầu như ta, lời nói có tác dụng. Nếu hắn muốn làm chuyện gì đó thì ngươi nhất định nhớ rõ phải ngăn cản...

Tần Tiêu cảm giác đầu như ngất đi, ẩn ẩn đau nhức, trong đầu không tự chủ được nghĩ tới một cảnh, đó là tràng cảnh trứ danh: Đại Thoại Tây Du, Tôn Ngộ Không bị Đường Tăng nói nhiều tới mức phát điên.

Cũng không biết qua bao lâu Lý Hiển thở dài một tiếng, cuối cùng cũng sắp chấm dứt diễn thuyết:

- Được rồi, hôm nay dài dòng với ngươi nhiều như vậy hy vọng ngươi không nên phản cảm. Cuối cùng dặn dò một câu: nhẫn nhất thời gió êm sóng lặng, lui một bước trời cao biển rộng. Đông cung chúng ta không được gây chuyện, ngươi hiểu chứ?

Tần Tiêu thở còn dài hơn, như trút được gánh nặng:

- Mạt tướng hiểu, điện hạ yên tâm.

Lý Hiển cười ha hả gật đầu:

- Tốt, không có việc gì ngươi đi đi. Trong Vệ Suất không có việc nặng, ngươi có rảnh thì nghỉ ngơi nhiều, đừng mệt mỏi...

Mắt thấy còn sắp chấm dứt diễn thuyết lại sắp bắt đầu, Tần Tiêu đứng dậy, chắp tay nói:

- Mạt tướng có việc, có việc cầu điện hạ.

- Ah, nói nghe một chút?

- Mạt tướng muốn một bộ phận binh sĩ Tả Vệ Suất, điều đến bên ngoài thành Trường An huấn luyện. Không biết như vậy có được hay không?

- Huấn luyện?

Lý Hiển ngạc nhiên nói,

- Tả Vệ Suất ngày thường không có huấn luyện gì, không so cần phải dã chiến như những vệ đội khác. Nếu muốn điều binh mã ra khỏi thành phải được Binh Bộ đồng ý. Nhưng mà Binh Bộ Thượng Thư Đường Hưu Cảnh cùng ta có quan hệ cũng không phải tệ, nếu ngươi muốn điều binh mã ra khỏi thành huấn luyện cũng không phải là không thể được, ta thư cho ngươi mang đi gặp Đường Hưu Cảnh, có lẽ hắn sẽ đáp ứng đấy.

Sau khi nói một buổi cuối cùng Tần Tiêu nghe được câu này liền vui vẻ:

- Tạ điện hạ!

Lý Hiển ghi mảnh giấy, đóng dấu ấn thái tử lên giao cho Tần Tiêu, cười ha hả, nói:

- Ân, tốt, ngươi đi đi! Người trẻ tuổi có nhiệt tình là chuyện tốt, nhưng nhớ không nên xông danh ra danh tiếng quá lớn, làm cho người ta nhớ nhiều là không tốt. Trăm nhẫn thành kim, đạo lý kia ngươi nên nhớ kỹ là tốt...

Tần Tiêu cố nén xúc động thổ huyết, nhanh chóng chắp tay vái chào:

- Đa tạ điện hạ, mạt tướng cáo từ.

Hắn trốn nhanh ra khỏi cung thái tử, lau mồ hôi lạnh trên trán, lẩm bẩm nói: đúng là thái tử cực phẩm. Rốt cuộc ta cũng hiểu tâm tình của Tôn Ngộ Không trong Đại Thoại Tây Du rồi. Đổi lấy là ta cũng sẽ vung gậy sắt diệt Đường Tăng...

Thời điểm quay về phủ Tả Vệ Suất thì Điền Trân đang huấn luyện binh sĩ. Binh sĩ giáp sắt trường thương sắp xếp rất chỉnh tề thành một khối lập phương, vòng quanh võ đài Tả Vệ Suất, chậm rãi bước vòng qua giống như lão thái gia đang đi dạo.

Trong nội tâm Tần Tiêu cười khổ: đây chính là mỹ danh viết " công tử quân " đang " huấn luyện " sao? So với đàn bà dạo phố còn chậm hơn, có người còn đang ngáp, nếu đây là huấn luyện thì ra thể thống gì nữa.

Điền Trân cùng Lý Tự Nghiệp nhìn thấy Tần Tiêu đã đến, ngay ngắn quỳ gối xuống, cùng quân sĩ đồng thời quỳ gối hô:

- Đại suất!

Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Tất cả đứng lên. Ta hiện tại không phải là đại suất. Ngũ phẩm phó suất mà thôi. Mọi người nên huấn luyện thì huấn luyện, nên làm việc thì làm việc.

Điền Trân tiến lên nói ra:

- Đại suất, ngài trên danh nghĩa chỉ bị giáng xuống một phẩm mà thôi, ngươi vẫn là đại suất của chúng ta mà! Lại nói những huynh đệ của chúng ta chưa bao giờ hối tiếc gì về đại suất cả. Phần lòng dạ cùng nghĩa khí này thật xứng là đại suất của ta. Tả Vệ Suất này trừ Tần đại suất thì không còn đại suất nào khác!

Chúng tướng cùng kêu lên "đúng thế ", "đúng thế" Lý Tự Nghiệp cười ha ha:

- Móa Điền Trân lợi hại! Những lời này lão Lý ta muốn nói cả buổi nhưng đang suy nghĩ nên nói thế nào đấy!

Mọi người cùng cười to một hồi. Tần Tiêu khoát khoát tay, nói ra:

- Điền tướng quân, Lý tướng quân còn có chư vị huynh đệ và các ngươi đều là huynh đệ. Chúng ta thương nghị chuyện huấn luyện đã.

Chúng tướng hai mặt nhìn nhau:

- Huấn luyện? Còn huấn luyện cái gì nữa?

Tần Tiêu đi vào phủ đại suất nhìn qua chúng tướng, nhìn bọn họ nói ra:

- Trước tiên nói về phương thức huấn luyện của Vệ Suất hiện tại.

Điền Trân nói:

- Đại suất ngài cũng biết rõ, Tả Vệ Suất từ trước là thanh nhàn nhất, huấn luyện nha... Cũng chỉ lướt qua rồi dừng. Mỗi ngày giờ mẹo thì rời giường, tập hợp xếp thành hàng, chạy quanh võ đài mười vòng, sau đó là thương nhọn, chặt đao, trường đống ( bắn bia cự ly xa ) sau đó chính là huấn luyện bài trận. Không sai biệt lắm thế là hết, đã chấm dứt.

Tần Tiêu bĩu môi cười cười:

- Nói cách khác mỗi ngày huấn luyện tối đa là một giờ, hơn nữa không có thuật cưỡi ngựa, cỡi ngựa bắn cung, huấn luyện thể năng đúng không?

Điền Trân xấu hổ gật đầu, nói:

- Vâng.

Tần Tiêu bất động thanh sắc, tiếp tục nói ra:

- Cũng khó trách bắc nha gọi chúng ta là " công tử quân ". Huynh đệ Vệ Suất chúng ta đi ra ngoài mười người thì bọn chúng cần ba người là quật ngã. Nếu thật sự là có chiến sự thì có thể dùng được sao? Đoán chừng vừa thấy qua trước hết dọa ngất hơn phân nửa.

Bọn người Điền Trân rất là không phục:

- Đại suất. Tuy nói chúng ta so sánh với mười hai vệ đội khác thì chiến tranh là ít nhất, nhưng không tới mức đó đâu. Trong huynh đệ Vệ Suất trước kia đều chọn ra dũng sĩ mạnh nhất, nhưng mà về sau càng chây lười.

Tần Tiêu cười:

- Các huynh đệ đừng kích động. Cái gọi là biết hổ thẹn mà gần như dũng nên bị ngoại nhân đối xử với Tả Vệ Suất càng kém.

Chương 249: Trại Huấn Luyện Ma Quỷ (2)

- Chúng ta còn kém phần tính khí và thực lực, cho bọn chúng nhìn thấy danh hiệu công tử quân này nghe thật sự quá mức chói tai. Hiện tại ta đại khái nghĩ ra một phần huấn luyện, muốn nói ra thương nghị với mọi người. Mục đích chính là vứt bỏ cái danh hiệu công tử quân. Làm cho huynh đệ Vệ Suất biến thành hán tử thiết huyết mười phần!

- Tốt.

Chúng tướng trăm miệng một lời. Vui mừng reo lên. Dù sao đều là quân nhân, đàn ông nhiệt huyết, phong phạm cười giả mười phần.

Tần Tiêu cười cười:

- Không vội cao hứng, hãy nghe ta nói hết, có lẽ sẽ có một nửa làm mọi người lạnh lòng đấy.

Lý Tự Nghiệp quát:

- Nói đi đại suất! Muốn những huynh đệ chúng ta huấn luyện ra một thành bổn sự như của ngươi, Tả Vệ Suất chúng ta cũng có thể đi ngang Thiên Kỵ đám điểu nhân kia không thể vặn mình được nữa.

Lý Tự Nghiệp mê võ như cuồng, đã tận mắt thấy Tần Tiêu đại khai sát giới như ác ma, từ nay về sau hắn bội phục sát đất. Trước kia hắn chỉ cho rằng Tần Tiêu mưu trí hơn người, từ khi sau trận chiến ở Sở Tiên sơn trang thì Tần Tiêu trong suy nghĩ của Lý Tự Nghiệp biến thành siêu sao. Hơn nữa những ngày này Lý Tự Nghiệp còn đứng ra tuyên dương sự tích quang vinh của Tần Tiêu với tướng sĩ Tả Vệ Suất, Tần Tiêu vôn chính là Võ Trạng Nguyên, trong Tả Vệ Suất cơ hồ biến thành thần thoại.

Tần Tiêu nói:

- Đầu tiên huấn luyện hằng ngày đổi toàn bộ. Buổi sáng giờ mẹo đúng giờ thì tất cả tướng sĩ phải võ trang đầy đủ, trong quân doanh trước hết phải quản lý thật tỉ mỉ; kế hoạch chạy bộ mười vòng sẽ cải biến thành ba mươi vòng, phàm là người thể lực rớt lại phía sau lại chạy thêm mười vòng. Cho dù là chạy tới mặt trời lặn cũng phải chạy xong. Sau khi hoàn thành chạy bộ thì nghỉ ngơi một khắc, lập tức bắt đầu huấn luyện thương kỵ binh, chém dao bầu, thẳng đến giữa cơm trưa; buổi trưa nghỉ ngơi một giờ, buổi chiều huấn luyện trường đống, cỡi ngựa bắn cung, đấu vật, vật lộn. Phương thức huấn luyện cụ thể ta đã ghi ở đây, các huynh đệ cầm xem.

Tần Tiêu xuất ra một tờ giấy làm các tướng quân kinh ngạc.

Bọn người Điền Trân nhìn xong rồi nói:

- Đại suất, mười hai vệ đội chưa chắc đã nghiêm khắc bằng, ta chỉ sợ các huynh đệ làm không được.

Tần Tiêu bĩu môi cười lạnh:

- Ta nói đây chỉ là huấn luyện bình thường cả ngày. Nếu là có người nào làm không được thì khai trừ quân tịch, về nhà hưởng phúc ôm lão bà đi, cũng không cần đứng trong Tả Vệ Suất làm ta mất mặt! Ngày mai trở đi sẽ bắt đầu áp dụng phần huấn luyện này, bản suất sẽ tự mình làm đầu lĩnh, tất cả tướng lĩnh không được vắng mặt. Phàm là người tránh né huấn luyện sẽ xử theo đào binh.

Bọn người Điền Trân trong nội tâm âm thầm kêu trời, xem ra trưởng quan này bắt đầu nghiền ép bọn họ rồi.

- Mặt khác...

Tần Tiêu nói ra:

- Ta muốn làm ba ngàn năm trăm huynh đệ Tả Vệ Suất này biến thành chiến sĩ ưu tú cường tráng nhất, tiến hành huấn luyện đặc chủng. Còn làm bọn họ biến thành một địch mười!

- Huấn luyện đặc chủng.

Chúng tướng trăm miệng một lời, kinh nghi không thôi.

Lý Tự Nghiệp lập tức kêu to:

- Ta muốn tham gia! Ta là người đầu tiên báo danh.

Điền Trân cũng hưng phấn không thôi:

- Mạt tướng cũng tham gia! Mạt tướng báo danh thứ hai.

Lập tức chúng tướng trong phủ cùng chên lên gặp Tần Tiêu, báo danh tham gia.

Tần Tiêu lắc đầu, cười nói:

- Cái này cũng không phải báo danh. Đầu tiên Lý Tự Nghiệp là người rất cao, hình thể quá lớn, hơn nữa sẽ không xuống nước, ta không cần. Ngươi nên phụ trách huấn luyện hằng ngày của Vệ Suất là được, đến lúc đó biến thành tướng quân anh dũng.

- Trời ạ!

Lý Tự Nghiệp đấm ngực dậm chân lớn tiếng kêu rên.

- Lớn lên cao lớn cũng là ta sai sao? Còn không xuống nước, ta phải lấy lá gan ra mới học được... Đại suất đúng là kỳ quái, chưa nghe nói qua chọn binh không cao lớn a.

Tần Tiêu bất vi sở động, chậm rãi lắc đầu:

- Đó cũng là chuyện không cách nào. Không được là không được. Nếu ta miễn cưỡng đáp ứng ngươi thì đến lúc đó cũng sẽ bị đào thải, ở lâu sẽ biến thành trò cười.

Điền Trân kỳ quái nói:

- Đại suất, mạt tướng thì sao?

Tần Tiêu đứng dậy. Cẩn thận khoa tay múa chân một lúc. Quan sát hình thể của hắn, lại liên tưởng tới cử động lần võ cử, gật gật đầu:

- Điền Tướng quân, chuyện này là có thể. Đầu tiên ta muốn tìm người thì thân hình không khác Điền tướng quân lắm.

Điền Trân đại hỉ:

- Đa tạ đại suất!

Lý Tự Nghiệp oán hận mắng:

- Móa Điền Trân. Lớn lên thấp cũng có lợi!

Kỳ thật Tần Tiêu hiện tại cũng cố mà làm. Người trong Tả Vệ Suất cố tố chất không cao, lại không thể đi nơi khác chọn người, đành phải chọn người thấp mà xử dụng thôi. Trong mười hai vệ đội kia thì ngươi chỉ cần đánh trận vài năm sẽ được thăng chức, mới có thể lấy được không ít người thích hợp. Ngay cả chỉ tiêu đầu tiên dáng người không sai biệt lắm là năm thước sáu đến năm thước chín (1m68 đến 1m78). Kỳ thật Tần Tiêu ở kiếp trước chỉ cao khoảng là 1m75. Người người như vậy mới thích hợp tham gia bộ đội đặc chủng. Như Lý Tự Nghiệp quá cao thì không quá thích hợp.

Tần Tiêu nói tiếp:

- Người tiếp nhận huấn luyện thì điều kiện là rất nghiêm khắc. Người như Lý Tự Nghiệp dù là huynh đệ tốt cũng không có đạt tới điều kiện, cũng không có khả năng gia nhập. Đầu tiên là dáng người, dùng Điền Tướng quân làm thí dụ, chiều cao hơn kém không được vượt qua hai thốn; tiếp theo phải trải qua giáo dục... Ách, chính là biêt chữ; sau đó biết bơi lặn, sẽ không phải bảy ngày là học được; còn nữa, trọng yếu nhất chính là khảo sát thể năng. Ta sẽ từ trong vệ suất mà lựa ra một ngàn người. Cụ thể là: áo giáp binh khí hạng nặng, mang túi cát hai mươi cân chạy tới chạy lui; chống đẩy một lần duy nhất hai trăm cái; chấp tay lên đầu nhảy cóc lên bậc thang bốn trăm lần. Ân, tạm thời chỉ nói mấy hạng này.

Tần Tiêu nhớ tới kiếp trước tiếp nhận mấy hạng huấn luyện này kết hợp tình huống trước mắt thì miễn cưỡng chọn ra vài loại. Kỳ thật lựa chọn bộ đội đặc chủng ở thế kỷ hai mươi mốt nào đơn giản như vậy. Hiện tại cũng là chuyện không có biện pháp. Nhưng cũng có thể nói phù hợp với thời đại vũ khí lạnh hiện giờ a.

Các vị tướng quân như nghe như thiên thư, không hiểu ra sao. Điền Trân với tư cách đại biểu nhịn không được mở miệng hỏi:

- Đại suất, những thứ ngài nói ta chưa từng nghe qua bao giờ? Ngài nhìn thấy ở đâu và bắt đầu thế nào? Ví dụ như " chống đẩy" là cái gì? " chắp tay ngồi xổm nhảy lên thang lầu bốn trăm lần ", đây là biện pháp nhảy thế nào?

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Các vị huynh đệ đừng nóng vội. Trước tiên là nói xong, sau đó ta sẽ đích thân làm mẫu cho mọi người xem. Sau đó hôm nay ta tuyên bố quân lệnh đầu tiên: phàm là người tiếp lộ huấn luyện thì bất luận quan tướng cũng sẽ cách chức ngay lập tức. Tình tiết nghiêm trọng sẽ luận xử theo tội thông đồng với địch.

Chúng tướng trong lòng giật mình, ngay ngắn chắp tay, nói:

- Vâng, đại suất!

Thông đồng với địch tiết lộ quân tình trong Vĩnh Huy Luật trị rất nghiêm, sẽ bị chém đầu.

Chương 250: Tế Nhân Chi Phúc? (1)

Tần Tiêu đứng dậy, nhìn chúng tướng chung quanh, trầm giọng nói ra:

- Các vị tướng quân kể từ hôm nay, người Tả Vệ Suất chúng ta cũng nên xuất ra chút ít khí tiết đàn ông. Lại bị những kẻ kia xem thường chúng ta, Tả Vệ Suất chúng ta không phải công tử quân, là một chi quân đội tinh nhuệ nhất Đại Chu!

Tần Tiêu tiếp tục nói:

- Ta đã được thái tử cùng Binh Bộ đồng ý, sẽ đem Tả Vệ Suất, toàn bộ điều đến ngoài thành Trường An sông Vị Thủy huấn luyện, trong khi tháng hai huấn luyện hằng ngày do Lý Tự Nghiệp Lý tướng quân thống lĩnh, cần phải đem những huynh đệ Tả Vệ Suất chúng ta thoát thai hoán cốt một lần, toàn bộ huấn thành thành dũng sĩ bưu hãn.

- Vâng!

Cho dù không thể tham gia " huấn luyện đặc chủng ", nhưng nhận được một phần trong đó thì Lý Tự Nghiệp cuối cùng cũng tìm được điểm cân đối, cam tâm tình nguyện nhận lời.

- Ân.

Tần Tiêu gật đầu, nói:

- Ta sẽ chọn cách phù hợp với các huynh đệ. Mặt khác phủ Kinh Châu Vạn Lôi Vạn tướng quân sắp tới Trường An. Hắn cũng là phó chủ suất Tả Vệ Suất chúng ta. Đến lúc đó trước hết nên cho hắn và Lý tướng quân cùng ngây ngốc thêm mấy ngày, quen thuộc Tả Vệ Suất chúng ta.

Điền Trân vội vàng hỏi:

- Đại suất, những người tham gia huấn luyện đặc chủng này sẽ chọn thế nào?

Tần Tiêu cười thần bí:

- Chuyện này ngươi không nên nóng lòng. Ngày mai Vệ Suất sẽ cho các ngươi mở mang tầm nhìn, bắt đầu huấn luyện hằng ngày. Trước tiên sẽ nói thô sơ giản lượt quá trình lựa chọn, nhưng đây chẳng qua là cửa thứ nhất. Ta sẽ chọn từ những người này một số hợp cách, nhân số sẽ không vượt qua ba trăm người. Sau đó trong khi huấn luyện cũng không bị người ta loại bỏ. Lần đầu tiên sau khi kêt thúc huấn luyện ta dự định kế hoạch sẽ chọn ba mươi người. Truyện được copy tại

- Ba mươi người?

Điền Trân cả kinh nói:

- Trong ba ngàn người chọn ra ba mươi người? Đó không phải là trong trăm có một?

- Không sai!

Tần Tiêu nói:

- Kỳ thật nếu như theo tiêu chuẩn trong suy nghĩ của chúng ta chỉ sợ còn khó lựa ra ba người, đây đã là tiêu chuẩn phóng khoáng lắm rồi. Bộ đội đặc chủng tạm thời xưng hô quý mà tinh đi, không cần nhiều. Ta muốn đạt tới hiệu quả là mỗi một bộ đội đặc chủng đều có thể xem chiến trường huyết nhục nay tứ tung trở thành sân khấu biểu diễn, đem chiến tranh biến thành một môn nghệ thuật.

Chúng tướng ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhao nhao nghi hoặc dao động ngẩng đầu lên:

- Nghe không hiểu!

Tần Tiêu ho khan hai tiếng, hắn cũng có chút buồn cười bản thân, nói:

- Ân, nghe không hiểu không có vấn đề gì. Các ngươi chỉ cần biết rằng bộ đội đặc chủng ta đào tạo thành công, dù chỉ có một hai người thì có thực lực thay đổi chiến cục, vậy là đủ rồi, không cần phải nói một địch mười gì đó.

- Mẹ ơi!

Lý Tự Nghiệp kêu to lên.

- Ngươi không chọn người ta như ta! Hiện tại tốt rồi, có loại binh uy phong như thế ta rất thích!

Bọn người Điền Trân cười to:

-Là " bộ đội đặc chủng ", không phải loại binh gì đó đâu!

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm buồn cười: các ngươi trước cứ cười đi. Không qua bao nhiêu ngày huấn luyện thì các ngươi sẽ cười không nổi đâu. Cũng không biết lúc này ta sẽ chọn được bao nhiêu người thích hợp tham gia bộ đội đặc chủng đây. Ân, thời đại khác nhau nên tiêu chuẩn và điều kiện cũng không nên nắm quá chắc. Đành phải sử dụng phương pháp " so sánh ", tại tương tự chọn ra một người có đủ tiêu chuẩn không thể quá mức tuyệt đối. Tạm thời cũng chỉ có thể như vậy...

- Các huynh đệ!

Tần Tiêu cao giọng rống lên, chúng tướng đứng thẳng.

- Từ ngày mai trở đi Tả Vệ Suất chúng ta sắp bắt đầu kế hoạch thay đổi. Hiện tại mọi người sẽ nghe ta tuân bố kế hoạch chuẩn bị, nghiêm lệnh cáo tri binh sĩ. Có ai sợ chịu khổ lo lắng không chịu nổi thì lãnh một tháng quân lương, sao đó bảo hắn xách chăn nệm xáo đi! Phàm là người tham gia huấn luyện hai tháng này Tần Tiêu hôm nay sẽ đồng ý, nói lý ra tiếp tế một vị tướng sĩ hai tháng quân lương. Mặt khác phàm là người được chọn tham gia bộ đội đặc chủng, mỗi ngày phụ cấp năm quan tiền, về sau ưu tiên thăng quan! Nhưng mọi người phải nhớ kỹ, chuyện này ai cũng không được tuyên dương ra ngoài! Kẻ trái lệnh quân pháp xử trí!

Chúng tướng nghe xong tất cả đều vui mừng quá đỗi, mỗi ngày phụ cấp năm quan tiền đó không phải là một tháng quân lương của binh sĩ Tả Vệ Suất bình thường sao? Phát đạt!

- Vâng, đại suất!

Tần Tiêu vung tay lên:

- Tán đi, đi thôi! Hảo hảo chuẩn bị, ngày mai giờ mẹo toàn bộ dẫn nhân mã tập hợp, mang đủ hai tháng lương thảo cùng đồ quân nhu, chuẩn bị huấn luyện, bắt đầu trại huấn luyện ma quỷ của chúng ta.

" trại huấn luyện ma quỷ "? Chúng tướng nghe được trong nội tâm phát lạnh, nhưng trong lòng vẫn có hưng phấn không hiểu, ngay ngắn đáp:

- Vâng, đại suất!

Trong nội tâm Tần Tiêu vui mừng: lão tử cái khác không có, đang lo lắng kho bạc đang bốc mùi đây. Tám mươi bạc triệu, nếu có thể huấn luyện ra một chi quân đội Tả Vệ Suất thiện chiến thì bồi dưỡng được ba mươi tên bộ đội đặc chủng, tiêu hết cũng đáng!

- Cái gì, rời kinh hai tháng?

Ba gã nữ tử đồng thời cả kinh kêu lên. Thượng Quan Uyển Nhi càng hổn hển kéo Tần Tiêu từ đại đường vào hậu đường Tây Khóa Viện, nói:

- Tần Tiêu ngươi có ý gì, ta ở nơi của ngươi có năm ngày, năm ngày mà thôi! Ngươi không vui có thể nói, ta đi là được, đáng giá trốn tránh ta như vậy sao?

Tần Tiêu há hốc mồm, ngây ngốc một hồi, hắn thật sự không biết nên giải thích với Thượng Quan Uyển Nhi như thế nào. Chính mình lúc ấy ở Tả Vệ Suất phủ nhiệt hối sôi trào nên cái gì cũng quên cả, hoàn toàn quên việc của Thượng Quan Uyển Nhi ném lên chín tầng mây. Thẳng đến trước khi về nhà thì mới nói thầm trong lòng "Thảm!"

Thượng Quan Uyển Nhi tức giận nói ra:

- Không phản đối? Vậy ý của ngươi chính là muốn đuổi ta đi?

Dứt lời đứng dậy muốn đi ra ngoài.

- Ồ, khoan, Uyển Nhi!

Tần Tiêu chạy tới bắt lấy Thượng Quan Uyển Nhi, kéo nàng ngồi xuống ghế, ngơ ngác cười ngây ngô không nói ra lời.

Rốt cuộc Thượng Quan Uyển Nhi không thể làm gì lắc đầu, thở dài một hơi, u oán nói ra:

- Ngươi nha, đồ ngốc!

- Úc, Uyển Nhi, nhưng mà thật ra...

Tần Tiêu vắt hết óc, nhanh chóng nghĩ ra lý do.

- Kỳ thật ta cũng rất muốn ở nhà cùng ngươi năm ngày này. Nhưng mà ngươi cũng nói ta nên tránh Võ Ý Tông, Trương Dịch Chi kia xa xa, không nên thò đầu trong triều vào thời điểm hiện giờ? Mấy ngày gần đây danh tiếng của ta tăng lên, phải tránh đi mới được, rời khỏi kinh thành không phải tốt sao? Còn chuyện của ngươi sau này còn có cơ hội mà!

Thượng Quan Uyển Nhi giảo hoạt nháy mắt mấy cái, nhìn qua Tần Tiêu:

- Về sau, cơ hội gì?

Tần Tiêu cười:

- Đợi ta đủ mạnh và thật lợi hại. Sẽ đoạt ngươi từ chỗ của hoàng đế, mỗi ngày ở cùng với ta.

- Ngươi muốn chết à, loại lời nói đại nghịch bất đạo này cũng dám nói.

Thượng Quan Uyển Nhi điểm nhẹ lên trán của Tần Tiêu một cái, trầm thấp cười mắng, nhưng mà trong nội tâm thì như ăn được mật ong, vô cùng ngọt ngào.

- Ngươi đấy. Tuyệt đối không trung thực, nói chuyện thật trơn trượt. Cũng không biết câu nào của ngươi là thật là giả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau